Rafael Nadal rút lui khỏi giải US Open vì chấn thương

NEW YORK – Danh thủ quần vợt Tây Ban Nha, Rafael Nadal vì chấn thương ở đầu gối chưa kịp thời bình phục nên ngày Thứ Tư vừa qua đã tuyên bố rút lui khỏi cuộc tranh tài giải US Open tại New York City tới đây.









Rafael Nadal của Tây Ban Nha đập banh trong trận đấu quần vợt đơn nam Wimbledon với Lukas Rosol của Cộng Hòa Czech diễn ra tại All England Tennis Club, London ngày 28 Tháng Sáu, 2012. (Hình: Miguel Medina/AFP/Getty Images)


Chứng bong gân đầu gối khiến cho Nadal phải ngồi làm khán giả kể từ khi thua trận tại giải Wimbledon vào Tháng Sáu vừa qua và cũng buộc danh thủ quần vợt hạng ba thế giới này trở thành khán giả của Thế Vận Hội London đồng thời mất đi cơ hội giơ cao quốc kỳ Tây Ban Nha trong buổi lễ khai mạc.


Trên Twitter của mình, Nadal cho biết: “Tôi rất buồn khi phải tuyên bố là tôi không thể tham dự giải US Open diễn ra tại New York. Rất cám ơn những người hâm mộ và ủng hộ tôi đặc biệt là những cư dân New York.”


Với số tuổi 26, việc Nadal rút lui khỏi giải khiến cho nhiều người đặt dấu hỏi về tương lai của tay quần vợt này với những khó khăn ở đầu gối trong quá khứ.


Nadal có được 11 danh hiệu vô địch Grand Slam bao gồm 7 cúp vô địch trên sân đất sét của French Open.


Trong khi đó một danh thủ quần vợt khác là Roger Federer của Thụy Sĩ đã có mặt ở tất cả các giải Grand Slam kể từ khi anh bắt đầu tham dự năm 2000, tất cả 51 lần liên tục. Anh cho biết không ngạc nhiên chút nào khi biết Nadal rút lui khỏi giải US Open vì cả hai thường liên lạc với nhau từ trước và theo Federer đây là điều thất vọng đối với Nadal và thật đáng tiếc cho những người hâm mộ anh.


Trong năm 2009, Nadal đã bỏ lỡ cơ hội dự tranh giải Wimbledon cũng vì bị đau đầu gối chỉ thời gian ngắn sau khi anh thất bại ở vòng 16 French Open – đây là lần duy nhất trong tám lần xuất hiện mà Nadal không thắng tại giải Roland Garros. Anh cũng là tay vợt vô địch thứ hai trong vòng 35 năm không ra sân tại All England Club để bảo vệ danh hiệu của mình.


Tuy nhiên sau đó, Nadal phục hồi phong độ trở lại sau thời gian này. Sau khi thất bại trên con đường đến chung kết US Open 2009 và Australian Open 2010, tay vợt Tây Ban Nha đã đoạt vô địch French Open và liên tiếp ba chức vô địch Grand Slam ngay sau đó.


Vắng mặt Nadal, giờ đây với giải Grand Slam cuối cùng trong năm nay, chức vô địch US Open rất có thể sẽ rơi vào một trong ba danh thủ quần vợt hàng đầu thế giới hiện nay là Novak Djokovic, đương kim vô địch giải, Rogers Federer của Thụy Sĩ, năm lần vô địch giải đấu này, hiện là tay vợt số một thế giới và Andy Murray của Anh, á quân US Open 2008, huy chương vàng Thế Vận Hội London sau khi đánh bại Federer trong trận chung kết.


Trong khi đó giám đốc ban tổ chức giải US Open, David Brewer đưa ra bảng thông báo cho biết: “Nadal báo cho chúng tôi biết là sẽ không tham dự giải US Open năm nay. Chúng tôi hy vọng Nadal sẽ trở lại sân đấu sớm và mong anh có mặt tại New York vào năm tới.”


Ðược biết giải US Open 2012 bắt đầu vào ngày 27 Tháng Tám và sẽ kéo dài hai tuần lễ. (TD)

Ái quốc kiểu Ăng-lê

 


Lê Phan


 


Hồi mới đến sống ở Anh, một trong những điều làm tôi vẫn thắc mắc là ít khi thấy người ta treo cờ. Chả thế mà có một lần ở trong đài, anh Ðỗ Văn sắp đi công tác về Á Châu và có người nhờ anh mua một cái cờ Anh.


 










Ðoàn vận động viên Anh Quốc tại lễ khai mạc Olympic London 2012. (Hình: Cameron Spencer/AFP/GettyImages)


 Anh ấy đi về mặt mày nhăn nhó lắc đầu bảo, “Cái xứ này không ai bán cờ cả. Lá cờ duy nhất mà tôi thấy là một cái quần xà lỏn bán làm quà cho du khách!”


Ðiều này đối nghịch với Hoa Kỳ, nơi mà ở đâu cũng có cờ, nhất là sau ngày 11 tháng 9. Treo cờ trở thành một sự biểu dương cho sự thách thức của dân tộc Hoa Kỳ đối với khủng bố và nó được treo ở khắp nơi, rợp đường phố.


Lá cờ dĩ nhiên là một biểu tượng của lòng ái quốc. Nhưng không phải người Anh không yêu nước. Nếu dân Anh không có một tinh thần yêu nước nồng nhiệt, một ý chí dân tộc cương cường thì Anh Quốc đã bị đế quốc Ðức Quốc xã tiêu diệt hồi Ðệ Nhị Thế Chiến. Nhưng dân Anh bình thường không thích “phất cờ-flag waving.”


Hơn thế, điều mà người ngoài ít biết đến, hay không để ý đến việc, đây là một vương quốc thống nhất, một tập hợp của bốn vương quốc khác nhau mà cho đến bây giờ vẫn còn có những khác biệt. Và cả bốn đều có lá cờ của mình. Thành ra, khi vào những dịp như giải World Cup đá banh chẳng hạn, Anh Quốc có đến bốn chân tham dự. Anh Quốc lúc đó chỉ bao gồm có phần nhỏ gọi là England và lá cờ là chữ thập của Thánh George màu đỏ trên nền trắng. Ngay lá cờ của Anh hiện nay chính là sự tập hợp của ba chữ thập tiêu biểu cho Anh, Tô Cách Lan và Ái Nhĩ Lan. Xứ Wales không có trong lá cờ quốc gia nhưng cũng có cờ riêng. Quí vị có thể thấy một nữ lực sĩ Anh đã cầm trên tay ngoài lá cờ Anh còn có một lá cờ trên đó có có con rồng, đó là con rồng của xứ Wales.


Gần đây tuy vậy ngay dân tộc thường có bản chất khá dè dặt, ít bộc lộ này, đột nhiên thích phất cờ. Trong dịp kỷ niệm 60 năm trị vì của Nữ Hoàng Elizabeth Ðệ II, cờ bán chạy như tôm tươi.


Và đến kỳ Thế Vận Hội vừa qua, việc phất cờ đã trở thành một điều cả nước hăng say làm. Người ta đội nón mang lá cờ, mặc áo mưa mang lá cờ, và dĩ nhiên mặc T-shirt có lá cờ.


Lòng ái quốc lên đến cao độ khiến đài BBC, hệ thống truyền thanh truyền hình quốc gia được tài trợ bởi tiền đánh thuế vào các máy truyền hình, cũng đã bị lôi cuốn vào việc phất cờ. Bình thường đài BBC có một truyền thống loan tin rất chững chạc, không ngả vào phe nào. Một trong những định nghĩa nội bộ của đài để duy trì được tính độc lập và không thiên vị là nếu ai cũng chỉ trích tường thuật của đài thì đài đã thành công vì sự thật mất lòng.


Chả thế mà hồi các cuộc chiến Vùng Vịnh hay cuộc chiến Bosnia, đài BBC đã bị chỉ trích, nhất là từ những tờ báo lá cải bên cánh hữu, vì đã tường thuật một cách vô tư, không hô hào ái quốc, nhiều khi còn có vẻ lãnh đạm nữa. Thái độ đó là thái độ được coi là đạt tiêu chuẩn cao nhất của đài. Khi Martin Bell, phóng viên thường trú của đài ở Bosnia, trong bộ đồ tây trắng đặc biệt trông không khác gì các ông quan thuộc địa thời xưa, đứng kể lại cảnh đổ vỡ của Sarajevo, của sự kinh hoàng của một thành phố lãnh cả ngàn trái bom, lời kể của anh vẫn từ tốn, và anh vẫn tiếp tục tường thuật mặc dầu bị thương. Ðó mới chính là lý tưởng của đài. Dĩ nhiên không phải ai cũng đạt được tiêu chuẩn đó.


Nhưng lần này đài BBC đã phải đối diện với một lựa chọn khó khăn: một bên là ngang nhiên ái quốc, một bên là tường thuật theo đúng tiêu chuẩn của đài. Và lần này, có lẽ một phần vì sự thành công của các vận động viên Anh, đài đã quyết định bỏ quên tiêu chuẩn lý tưởng. Kể từ khi Sir Chris Hoy bắt đầu phất cờ ở sân đua xe đạp, đài BBC cũng theo gương. Ðiều chắc chắn là lần này không ai bên cánh hữu có thể bảo là đài BBC không ái quốc được nữa.


Ðược cái, vận động hội năm nay đã là vận động hội thành công nhất của Anh kể từ cả trăm năm nay, thành ra đài BBC tha hồ mà “yêu nước.” Chương trình đặc biệt cả ngày trời của BBC 1, đài chính của hệ thống, đã dành hầu hết thời giờ theo dõi các vận động viên Anh. Ngay bản thân chúng tôi có khi cũng phát chán bởi có nhiều môn mình đâu có thích như đấu võ, quyền anh, vậy mà đài vẫn cứ chú tâm theo dõi.


Sự thiên vị thấy rõ khi trong thể dục dụng cụ nữ, thay vì kể lại câu chuyện tuyệt vời của “cô sóc bay” Gabby Douglas, đài cứ chỉ chú tâm vào cô Beth Tweddle, người sau cùng chỉ được huy chương đồng ở xà ngang. Cái đêm mà Team GB được ba huy chương vàng về điền kinh, các phóng viên của đài đã quên mất cả vô tư và công bình. Các phát thanh viên đã hò reo cũng không kém gì khán giả. Có lúc người ta có thể tưởng là thế vận chỉ có mỗi đua xe đạp và đua thuyền vì Anh chiếm quá nhiều giải ở những bộ môn này.


Cũng phải nói thêm ngay là đài BBC có một hệ thống rất tối tân mà theo đó ngoài chương trình chính, khán giả có thể chọn môn để xem tùy theo ý mình, và ngoài ra tất cả các chương trình đều được đưa lên Internet và với chương trình iPlayer, khán giả có thể muốn xem lúc nào môn nào cũng được.


Dĩ nhiên thái độ “ái quốc cuồng nhiệt” đó của đài BBC đã bị chỉ trích bởi các nhà trí thức, các vị khoa bảng và các tờ báo đứng đắn. Ngay đến tờ Financial Times, trong một bài có tính bênh vực cho đài BBC, cũng phải công nhận là chương trình chính ở BBC 1 quả là “ái quốc cuồng nhiệt,” và “ngoại trừ việc mời cô Geri Halliwell của Spice Girl với bộ áo màu cờ quốc gia, thật BBC khó có thể làm gì hơn để chứng tỏ mình ái quốc.”


Thực ra việc này là chuyện thường tình ở hầu hết các quốc gia, và người ta chờ đợi đài phát thanh quốc gia phải cổ động cho đội nhà. Nhưng ở Anh này nó đã làm một số những nhà bình luận tức tối. Họ muốn BBC đừng chiếu quá nhiều về đội nhà, và phải trình bày tất cả các vận động viên thế giới chứ không chỉ chú trọng đến vận động viên Anh. Trong quá khứ BBC đã khách quan hơn, họ nói. Quả đáng tội, khi các lực sĩ Anh không đạt bao nhiêu kỷ lục thì BBC có thời giờ để khách quan. Và không phải không có người ngoại quốc nào cả. Michael Phelps và Usain Bolt đâu có bị bỏ rơi.


Vả lại so với tường thuật của NBC thì có lẽ BBC đã làm một công việc khó khăn thật tốt đẹp. Nhưng khổ một nỗi đây là Anh Quốc nơi mọi phô bày quá mức của tinh thần ái quốc ngay lập tức làm dân Anh nhột. Mỗi lần họ phất cờ xong họ lại quay sang nhìn trước nhìn sau có ý hơi hổ thẹn. Người dân Anh tin là lòng ái quốc thực sự phải là lòng ái quốc thầm lặng nhưng kiên quyết, và trong tinh thần đó lúc nào cũng tiềm ẩn một khả năng tự cười mình.

Dallas rải thuốc diệt muỗi có virus West Nile

 


DALLAS (AP) – Lần sau cùng thành phố Dallas phải dùng phi cơ rải thuốc diệt muỗi là khi ông Lyndon Johnson còn là tổng thống và Ðài Kiểm Soát Không Gian ở Houston đang điều hành các chuyến bay của phi thuyền Gemini.









Nhân viên y tế làm thí nghiệm để tìm ấu trùng mang virus West Nile có trong nước. Hình minh họa, chụp ngày 29 Tháng Sáu, 2012, tại California. (Hình: Justin Sullivan/Getty Images)


Lần đầu tiên trong hơn 45 năm qua, quận Dallas phải mở chiến dịch rải thuốc bằng phi cơ để diệt muỗi. Phi cơ rải thuốc cất cánh vào lúc 10 giờ tối hôm Thứ Năm để xịt thuốc trong vùng Ðông Bắc của quận hầu chặn đứng sự bộc phát của virus West Nile, được coi là tệ hại nhất trong nước Mỹ hiện nay. Virus này đã khiến 10 người chết và ít nhất 230 người khác bị đau ốm.


“Lương tâm tôi không thể nào yên ổn nếu có thêm người chết vì không có hành động ngăn chặn,” theo lời Thị Trưởng Dallas Mike Rawlings.


Dù đây là điều thường thấy ở các thành phố lớn khác ở Mỹ, việc rải thuốc diệt muỗi của thành phố Dallas đang gây ra một cuộc tranh luận mạnh mẽ giữa các giới chức y tế muốn diệt trừ nguy cơ gây bệnh và người dân lo ngại về các phản ứng do thuốc gây ra.


Có gần nửa các vụ ốm đau do virus West Nile gây ra trong năm nay ở Mỹ là ở Texas, theo Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Dịch Bệnh (CDC).


Nếu chiều hướng này vẫn tiếp tục thì năm 2012 sẽ là năm có dịch West Nile trầm trọng nhất trong lịch sử tiểu bang Texas. (V.Giang)

2/3 cựu binh Mỹ gặp khó khăn trong đời sống dân sự

 


WASHINGTON (Stars & Stripes) – Có tới gần 2/3 cựu chiến binh vừa xuất ngũ cho hay họ gặp khó khăn trong việc chuyển đổi sang đời sống dân sự, một phần cũng vì tình hình kinh tế khó khăn nhưng cũng vì họ có vẻ đã quen với cách thức làm việc khác với sự trông đợi của giới chủ.


Các cựu quân nhân rời khỏi quân ngũ thường có nhiều trông đợi không thực tế, theo Tom Tarantino, thuộc tổ chức Iraq and Afghanistan Veterans of America (IAVA).


Có tới 80% những người trả lời câu hỏi của tổ chức này nói rằng họ đang tìm “công việc thích hợp,” chứ không chỉ muốn có việc làm, tuy nhiên có gần nửa nói rằng họ đã không có sự chuẩn bị cho việc hội nhập vào lực lượng lao động dân sự, theo kết quả một cuộc thăm dò do Prudential Financial và AIVA thực hiện.


“Sự trông đợi của những người rời khỏi quân đội cao hơn thực tế ngoài đời. Không chỉ ở những điều như, ‘Tôi sẽ kiếm công việc trả $100,000 một năm,’ nhưng còn là trông đợi về cân bằng việc làm và đời sống, hoàn cảnh làm việc, quyền lợi của nhân viên,” theo Tarantino. “Ðiều đó cho thấy chúng ta chưa chuẩn bị kỹ cho người lính khi họ rời quân ngũ ra ngoài kiếm việc.”


Ông Tarantino cho rằng vấn đề chính không phải là người lính chủ quan về khả năng chuyên môn của họ mà là làm thế nào để sử dụng kinh nghiệm đã có vào công việc dân sự cũng như để thuyết phục giới chủ nhân về những gì họ có thể cung ứng.


“Cộng đồng doanh gia dân sự không hiểu rõ về các khả năng trong quân đội và cách làm sao sử dụng các khả năng này,” ông nói. (V.Giang)

Gia tăng kiểm soát điện toán làm công chức lo ngại

 


WASHINGTON (Washington Post) – Khi cơ quan Ðiều Hành Thực Phẩm và Dược Phẩm (FDA) của chính phủ liên bang Mỹ khởi sự theo dõi một số các khoa học gia làm việc cho cơ quan, họ gắn nhu liệu vào trong máy điện toán của những người này để sao chép các trao đổi qua lại.


Nhu liệu, do công ty SpectoSoft ở Vero Beach, Florida soạn ra, không chỉ thu nhặt tất cả email của các khoa học gia khi họ than phiền với nhau hay với các giới chức lập pháp về những dụng cụ y tế mà họ nghĩ rằng nguy hiểm cho sức khỏe người dân. Nhu liệu này còn có thể chặn được các post “tuýt” hay Facebook. Hoặc chụp những gì trên màn hình của họ. Nhu liệu cũng có khả năng ghi lại từng phím gõ, chuyển đi các dữ kiện trong hard drive hay tìm những tài liệu bằng cách nhắm vào một số từ ngữ nào đó.


Trang web của SpectorSoft nói rằng họ có thể ghi lại được tất cả mọi hành động của người sử dụng máy điện toán, “với đầy đủ mọi chi tiết.” Công ty cũng cho hay họ đã bán nhu liệu này cho rất nhiều cơ quan chính phủ liên bang.


Nhân viên chính quyền liên bang Mỹ từ lâu nay vẫn biết là các sếp của mình vẫn có thể theo dõi hành động qua máy điện toán. Tuy nhiên, với những thiệt hại lớn lao gây ra bởi vụ tai tiếng WikiLeaks và lo ngại về những tiết lộ trái phép, chính phủ Mỹ nay đang tìm cách bí mật thu thập nhiều chi tiết rõ ràng hơn về các liên lạc của nhân viên mình, ngay trong lúc đang xảy ra.


Cơ quan thanh tra an ninh điện toán Mỹ (ISOO) cho hay trong tài khóa 2011 các cơ quan chính phủ liên bang Mỹ, không ở trong ngành tình báo, đã chi khoảng $5.6 tỉ cho việc bảo vệ các tin tức được coi là bí mật bằng nhu liệu, máy móc, nhân sự, cùng các phương cách khác – so với khoảng $4.7 tỉ năm 2010.


“Trước đây, để có được các tài liệu của một cơ quan, bạn phải có một xe vận tải. Nay chỉ cần một USB thumb drive là đủ,” theo lời Jason Radgowsky, thuộc Tantus Technologies.


Cơ quan FDA cho hay họ phải dò xét nhân viên vì sợ bị tiết lộ các chi tiết bí mật kỹ nghệ. Tuy nhiên các khoa học gia làm việc cho FDA lại cho rằng họ bị theo dõi vì công khai đả kích phương cách duyệt xét sản phẩm không đạo đức nghề nghiệp của FDA. (V.Giang)

Một người chết vì nhiễm bệnh từ phân chuột


Lâm Viên Quốc Gia Yosemite


 


FRESNO, California (AP) –Một người đàn ông thiệt mạng và một phụ nữ khác bị ốm trầm trọng sau khi nhiễm phải một loại bệnh hiếm thấy, lan truyền qua phân chuột, có thể là khi đến ở trong khu Lâm Viên Quốc Gia Yosemite, theo giới hữu trách hôm Thứ Năm.


Người đàn ông này là người đầu tiên chết vì bệnh phổi gây ra bởi hantavirus nhiễm trong khu lâm viên, dù rằng có hai người nữa cũng từng bị ốm đau trong khu vực hoang vắng hơn vào năm 2000 và 2010, giới chức lâm viên cho biết.


Các cuộc thử nghiệm của cơ quan Kiểm Soát Dịch Bệnh (CDC) và Bộ Y Tế tiểu bang California cho thấy virus này ở trong phân của các con chuột bị bắt trong làng Curry Village, nơi có các căn chòi gỗ dành cho du khách ở khi đến thăm khu lâm viên này.


Bệnh hantavirus mắc phải do hít vào phổi bụi bặm có chứa phân, hay nước tiểu hoặc nước dãi của chuột. Các triệu chứng ban đầu gồm có nóng sốt, nhức mỏi, lạnh trong người, nhức đầu, chóng mặt, nôn mửa, đi tiêu chảy, đau bụng và ho.


Phát ngôn viên Ralph Montano của Bộ Y Tế tiểu bang California khuyến cáo những người có triệu chứng kể trên hãy đi khám sức khỏe và cho bác sĩ biết là họ có đến cắm trại ở Yosemite thời gian gần đây hay không. (V.Giang)

Thương Khúc Hậu Ðình

 


Tác giả: Cao Mỵ Nhân/Người Việt Utah


 


Từ lâu tôi có ý định cùng mấy quý vị được mệnh danh là “Bên trời lận đận” thế kỷ vừa qua, được đôn sang thế kỷ này, để luận về một khúc Hậu Ðình Hoa.


Thời các ông tổ của các dân tộc đại bang Trung Hoa phong kiến, và của cả tổ quốc Việt Nam thủa của một ngàn năm đô hộ, thường được nghe hai câu thơ:


Thương nữ bất tri vong quốc hận


Cách giang do xướng hậu đình hoa


Cứ tạm hiểu là người ca kỹ cần biết chi nỗi hận mất nước, ở bên sông cứ việc hát xướng, tất nhiên là cho khách mua vui.


Nói thế thì hơi quyết đoán, bởi có khi người ca kỹ đó ngậm tủi, nuốt sầu mà hát hò vì sinh kế, thêm vào một chút hồn nhiên.


Ngày nay không có chuyện người ca kỹ bên sông, hình ảnh đó đã quá xưa, quá lạc hậu, mà phải hiểu là khả năng, và thiện chí của một ca sĩ đầy kỹ thuật âm thanh, dồi dào nghệ thuật trình diễn, để có thể dàn ra những chiến hào, cùng với kẻ sĩ thức thời, phổ cập, tuyên truyền trên mặt trận chính trị, giành thắng lợi về ta, như một trong những phương châm của Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị, đã luôn đề cao nhiệm vụ của các văn nghệ sĩ quân đội Việt Nam Cộng Hòa nói chung và quý vị sinh hoạt văn học nghệ thuật ở miền Nam, từng phần, nói riêng, nếu thích.


Do đó, hàng loạt các bài hát chứa chan hình ảnh lính, không phải Anh Ði Chiến Dịch của Phạm Ðình Chương, giỡn đùa tự phát câu “Một, hai, ba, chúng ta đi lính” của Phạm Duy, mà ở khung trời lãng mạn Chân Trời Tím của Trần Thiện Thanh cũng có lính, thì tôi tôn phong quá lời thôi, chứ có khi lính cũng dịu dàng, thanh lịch, song nhất định hào sảng rồi, “lính mà em,” ậm ừ sao được.


Có vị bảo lời ca, tiếng hát, nhạc đệm phải ôn hòa, êm ái, bi thương… mới hay, chứ cứ giày sô, nón sắt, thì ai mà dám tâm tình.


Thủa chúng tôi học Khóa Cán Sự Xã Hội Caritas chưa ra trường, được Ban Giám Hiệu hướng dẫn đến Cục Xã Hội thuộc Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị, trước đó gọi là Nha Xã Hội Quân Ðội do Bác Sĩ Trường Khuê Quan làm giám đốc dự lễ Quốc Khánh.


Chúng tôi được nghe thuyết trình ở từng khối, trước đó chỉ gọi là phòng, vị trưởng phòng nhân viên thuộc nha bấy giờ là Thiếu Tá Nguyễn Văn Ðông, ít lâu sau ông rời khỏi Nha Xã Hội Quân Ðội ra đơn vị, đã lên trung tá, và sáng chói danh vọng với hai bài hát:


-Chiều Mưa Biên Giới và


-Sắc Hoa Mầu Nhớ


Cuối triều Ðệ Nhị Cộng Hòa, ông đã mang cấp bậc đại tá.


Một vị nữa, cũng lừng danh không kém Ðại tá Nguyễn Văn Ðông nêu trên, lại là người luôn luôn tay đàn, tay súng, tất nhiên, vì ông cuối triều Việt Nam Cộng Hòa cũng ở cấp đại tá, với phương danh mà bất cứ ai ở quân đội miền Nam cũng biết: Mã Sanh Nhơn.


Mã Sanh Nhơn là tên thật, không phải bí danh như quân cộng sản, vị đại tá này lúc chúng tôi được diện kiến, cùng dịp với Ðại Tá Nguyễn Văn Ðông, ông đang mang quân hàm đại úy, luôn vừa đàn vừa hát bài có câu:


Ra biên cương, ra biên cương…


Rồi còn vân vân nữa, song đại khái là lời ca tiếng nhạc đã đáp ứng tình hình chiến sự, tuy vẫn lãng mạn kiểu trăng lên lều vải, trăng treo đầu súng, những hình ảnh đẹp như tranh thủy mạc.


Thế nên Khúc Hậu Ðình Hoa ở bên sông nào đó, đã bị mài mòn dần bởi một thực thể nhạc vàng dành cho lính, ca tụng lính Cộng Hòa, và tới nay, tưởng chỉ còn loại nhạc này ngự trị trong lòng người dân miền Nam dù đang ở quốc nội, hay đã sống nơi hải ngoại, dù vẫn còn lầm than rải rác các ngõ hẻm, đầu phố Sài Gòn, hay đang sung sướng vô cùng ở quê hương thứ hai trên thế giới.


Một nhà thơ thuộc loại trẻ, ở miền Bắc vô Nam sau ngày 30 tháng 4, 1975, khi nghe nhạc vàng miền Nam trước ngày nọ, đã thốt: “Từ thuở bé đến giờ mới được nghe, hát những lời ru, xúc cảm quá.”


Anh ta đến thăm ông đồng chí phụ tá cho ông Lưu Hữu Phước, tác giả bài “Tiếng Gọi Lên Ðường,” sau là Quốc Ca Việt Nam Cộng Hòa. Ông đồng chí họ Ðỗ này, có bổn phận dẫn đoàn gì đó đi tận hang cùng, ngõ hẻm, từ cao nguyên tới đồng bằng, để thâu băng những làn điệu quê hương khắp miền đất nước, ông ta nghiêm mặt hỏi nhà thơ trẻ miền Bắc:


-Cậu nghe bài gì?


-Bài gì quên tên rồi, có câu tha thiết thế này: “Anh ơi, bây giờ anh ở đâu?”


-Cậu nghe nó chửi cậu, mà cậu không biết à, còn tiếp câu: “Bến Hải hay Cà Mâu?” Nghe gì chưa?


-À còn bài: “Thôi nín đi em” v.v…


Ông đồng chí cười xòa:


-Thì nín câm đi nghe, không có chuyện à.


Tôi ở phía đầu hẻm đó, lại đối diện nhà ông ta, nên âm thanh vẳng ngoài cửa sổ.


Một hôm khác, tôi đã được nghe chính ông phụ tá nhạc sĩ cộng sản Lưu Hữu Phước đó hát thử bài nhạc vàng để nghiên cứu:


“…Một người ngồi bên kia sông, im nghe nước chảy về đâu. Một người ngồi đây trong hoa trôi theo nước chảy phương nào”… (Hẹn Hò – Phạm Duy)


Rồi ông ta thở dài sõng sượt: “Buồn ơi là buồn.”


Nhưng sau đó, nhạc Hẹn Hò đã được dùng làm nhạc nền cho một cuốn phim thời sự Việt Cộng giữa thập niên cuối thế kỷ trước, kỷ niệm ngày 27 tháng 7 thương binh, liệt sĩ cộng sản Việt Nam.


Quả là nhạc có nhiệm vụ và tầm vóc của nhạc, không cần phải đưa triết lý, chủ nghĩa ra phân tách để chẳng ai chịu thua ai, mà cứ như tiếng địch Trương Lương, bày tỏ được lời nguyền sông núi, tiếng thì thào của trái tim, và lòng thổn thức thủy chung với ông bà, cha mẹ, anh chị em, đồng bào ruột thịt, thì thế nào cũng tất thắng thôi.


Trong trại cải tạo, những sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa ngồi tù bức bách, vẫn có thể thầm hát cho nhau nghe, rồi đùa rỡn một cách đắng cay rằng:


…Những ngày xưa thân ái, xin trả lại cho ai


…Ta còn gì cho nhau v.v…


Lời nhạc miền Nam đơn giản thế, mà có lúc chúng tôi đã phải rơi nước mắt.


Nhạc có khi là lời than mất nước, song có khi lại là… khúc quân hành, xuất chiến.


Thành Khúc “Hậu Ðình Hoa” đã hoàn toàn bị xếp bỏ xuống đáy tâm hồn, tuy nhiên người hát, phải nghĩ rằng ta hát cho ai nghe, nghệ thuật vị nhân sinh, hay nghệ thuật chỉ vì nghệ thuật, bởi vì cũng có những ca sĩ sẵn sàng trình bày thật hay tâm tư tình cảm… địch. Như thế thì trung thành nỗi gì, để bị mang tiếng: “Cách giang do xướng Hậu Ðình Hoa.”


Tuy nhiên, thời gian sẽ là mồ chôn dĩ vãng thâm sâu, kiên cố nhất, để một ngày những giai điệu sẽ vượt lên cao, nếu như lời nhạc hay thực, vượt ra xa, nếu như người ca kỹ tân tiến thủy chung với cõi lòng… bao la, mênh mang… không vì ai mà chuyên chở, không sợ gì để dối gian, tất nhiên những bản nhạc vàng tưởng đã phôi pha, nay hồi sinh như được nhận lời cảm tạ, lại cần phải giữ gìn, trân trọng.

Sau Chấn Song

 


Tác giả: Cao Mỵ Nhân/Người Việt Utah


 


Ðồng ca hay đối thoại trong lồng


Vẫn một tiêu đề: vượt chấn song


Xanh thẳm mây trời cao quyến rũ


Vàng tươi đồng lúa rộng chờ mong


 


Nhạc buồn thao thức: quyên thăm hỏi


Hoa muộn tàn phai: nước ngóng trông


Kỷ niệm còn đây: Khung cửa hẹp


Ðôi chim thương nhớ một dòng sông

Những bài thơ hay

 


Tác giả: Mỹ Quang Mai Ngọc Dung và Nguyễn Quang Bửu/Người Việt Utah


 


Bài thơ thứ nhứt:


 


Lòng riêng riêng những kính yêu


Chìu anh em không thể chìu anh ơi


Ðường tình em đã có nơi,


Bến anh sẽ có một người mới sang.


 


Bài thơ lựa chọn:


 


Mặt trời sắp khuất sau đỉnh núi,


Người còn trầm lắng ngắm hoàng hôn


Bình minh rực rỡ màu tươi trẻ


Hoàng hôn lộng lẫy sắc trang nghiêm.


 


Bài thơ hồi tưởng:


 


Bóng trăng ngã lộn bóng tre,


Anh ơi có nhớ tình mê lên trời.


Khi yêu đạt mức rạng ngời,


Phải người tri kỷ, phải người tri âm.


Khi yêu mình phải cùng hâm,


Giữ cho lửa nóng dương âm giao hòa.

West Jordan tăng thuế bất động sản

 


* Người Việt Utah


 


WEST JORDAN, Utah –Lần đầu tiên từ 24 năm qua, các nghị viên Hội Ðồng Thành Phố West Jordan ở Salt Lake Valley, Utah, đã phải thi hành biện pháp tăng thuế bất động sản, cho dù nhiều cư dân đã lên tiếng phản đối.










Một khu gia cư tại West Jordan, Utah. (Hình: Getty Images)


Mức tăng 17 phần trăm này, dự trù sẽ khiến cho chủ nhân một ngôi nhà trị giá 220,000 Mỹ kim phải trả thêm mỗi năm 41 Mỹ kim tiền thuế, sẽ được dùng để tuyển thêm 10 nhân viên cảnh sát, tân trang các xe tuần cảnh, tu bổ đường phố và mua thêm các nhu liệu điện toán tại các công sở. Trong buổi điều trần về tăng thuế vào hôm Thứ Ba tại Tòa Thị Chính, nhiều cư dân đã lên tiếng phản đối biện pháp tăng thuế này. Cư dân James Romero nói rằng ông đã sinh sống tại West Jordan từ năm 1959 tới nay, và ông chống việc tăng thuế bởi vì ông đã về hưu rồi. Ông chán cái cảnh ai cũng muốn thu được thêm tiền trong khi các hóa đơn điện, nước cứ gia tăng đều đều mà lương hướng của dân chúng thì lại không thấy tăng.


Tuy vậy, cũng có một số người lên tiếng ủng hộ đề nghị tăng thuế. Cư dân Lyle Summers coi đây là một bước để thành phố nhà có thể tiến lên. Ông lập luận rằng West Jordan phải ở trong tư thế sẵn sàng để phát triển thêm về các mặt gia cư, thương mại và công kỹ nghệ trng tương lai.


Cũng vào hôm Thứ Ba, trong buổi điêu trần về tăng thuế tại Hội Ðồng Thành Phố Taylorsville, có 2 cư dân đã lên tiếng phản đối đề nghị tăng 15 phần trăm thuế bất động sản. Một người trong số này, là Robb Reger, bày tỏ nỗi lo ngại rằng vụ tăng thuế năm nay sẽ là hành động “mở cánh cửa tấm chắn nước trên con đập” để rồi sẽ dẫn tới thêm nhiều trận tăng thuế trong các năm sau nữa. Nhưng 4 diễn giả khác thì lên tiếng ủng hộ việc tăng thuế, bảo rằng mức tăng như thế chỉ là tối thiểu, và sẽ mang lại lợi ích cho cộng đồng. Việc tăng thuế tại Taylorsville sẽ khiến cho chủ nhân một ngôi nhà trị giá 172,000 Mỹ kim phải trả thuế bất động sản thêm mỗi năm 26 Mỹ kim nữa, trong khi người chủ một sơ sở kinh doanh trị giá 172,000 Mỹ kim thì sẽ phải trả thêm mỗi năm 47.98 Mỹ kim tiền thuế.


Số lợi tức thu được qua biện pháp tăng thuế này tại Taylorsville sẽ được dùng để bảo trì cảnh trí trên đường phố và thiết lập một bức tường chắn dọc theo một phần đại lộ Redwood Road, nơi lâu nay xe hơi vẫn hay bị trượt bánh rồi lủi vào các sân nhà của cư dân gần đó.


(Theo The Salt Lake Tribune)

Tin Tức Cộng Ðồng

 


Phóng viên Người Việt Utah thực hiện


 


Hội Chợ Nhà Thờ Giáo Xứ Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp: Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012


Hội chợ Ca nhạc và Thời trang “Tình Hồng Rực Nắng Hè” do Nhà Thờ Công Giáo Việt Nam tại Utah tổ chức từ 8 giờ sáng đến 10 giờ tối (vào cửa tự do) Thứ Bảy ngày 18 tháng 8, 2012 tại khuôn viên nhà thờ Giáo Xứ Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp.


Ðịa chỉ: 5415 South 4360 West, Salt Lake City, UT 84118


Hội chợ ca nhạc và thời trang có sân khấu ngoài trời vô cùng sôi động, với các ca nhạc sĩ, diễn viên điện ảnh đến từ Sài Gòn, Việt Nam và địa phương như: Khang Việt, Thanh Trúc, Quanh Vinh, Lê Uyên Nhy, Triệu Hoàng, Thiên Minh, Ðăng Khoa, Việt Hùng, MC Minh Trương, nhạc sĩ Thái Thịnh.


Hội chợ có nhiều món ăn thuần túy Việt Nam và rất nhiều trò chơi giải trí cho cả người lớn và trẻ em. Mọi liên hệ xin liên lạc (801) 968-8981.


 


Picnic Thường Niên Của Hội Tương Trợ Người Việt Cao Niên Utah: Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2012


Mùa Hè năm nay Hội Tương Trợ Người Việt Cao Niên Utah sẽ tổ chức buổi vui chơi picnic ngoài trời từ 11:30 sáng đến 3:40 chiều Chủ Nhật ngày 19 tháng 8, 2012 tại:


Công Viên Vườn Hoa Hòa Bình, 1060 South 900 West, Salt Lake City, Utah


Chương trình gồm có: (1) buổi vui chơi picnic ngoài trời, (2) lễ chúc mừng sinh nhật quý Hội Viên Cao Niên, có ngày sinh vào các tháng 5, 6, 7, và 8, (3) dự tiệc thân mật “có chương trình văn nghệ giúp vui, xổ số lấy hên.”


Ban Tổ Chức kính mời toàn thể Hội Viên Cao Niên cùng gia đình, quý vị đại diện hội đoàn, các cơ sở thương mại, quý vị mạnh thường quân của hội dành chút thì giờ đến tham dự chung vui đông đủ.


Hội cũng kêu gọi quý vị ca sĩ địa phương, quý vị có tinh thần, hoan hỷ ghi danh tham gia chương trình văn nghệ giúp vui.


Mọi chi tiết xin liên lạc (801) 463-2945.


 


Rửa Xe Gây Quỹ “Drive With An Open Heart” Lần Thứ 2: Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2012


Nhân dịp Lễ Vu Lan, vì thương nghĩ đến những người bị tai nạn qua đời trên đoạn đường freeway I-80, gia đình anh chị em cô Sindee Ngô và các bạn tổ chức rửa xe gây quỹ, để nhờ thầy trụ trì chùa Thiên Ðức thỉnh chư tăng từ xa về làm lễ cầu siêu cho tất cả những người đã mất.


Buổi rửa xe gây quỹ “Drive With An Open Heart” tại địa điểm bãi đậu xe của Nhà Hàng New East Sea, 3695 South Redwood Road, West Valley City từ 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều Chủ Nhật ngày 19 tháng 8, 2012. Giá rửa xe là: Sedans $6.00, SUVs & Trucks $10.00.


Nếu quý vị muốn cầu siêu cho người thân đã qua đời, xin đến địa điểm rửa xe để ghi tên lên danh sách cầu siêu.


 


Ðại Lễ Vu Lan tại Chùa Tam Bảo: Thứ Bảy 24 tháng 8, 2012 và Chủ Nhật 25 tháng 8, 2012


Mùa Thu đến như nhắc nhở hàng Phật tử chúng ta nhớ đến ngày “Vu Lan Thắng Hội” – Một truyền thống Báo Hiếu, Báo Ân của Phật Giáo, hài hòa tốt đẹp với tinh thần quí trọng nghĩa ân, của dân tộc Việt Nam.


Với ý nghĩa trọng đại ấy, Chùa Tam Bảo sẽ long trọng tổ chức “Ðại Lễ Vu Lan” vào ngày Thứ Bảy 24 và Chủ Nhật 25 tháng 8 năm 2012.


Chương trình Vu Lan ngày Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2012 bắt đầu từ lúc 8 giờ sáng đến 12 giờ trưa: công quả, lễ khai kinh, thọ trai. Buổi tối lúc 7 giờ có Thuyết Pháp do Thượng Tọa Thích Chân Phúc đảm trách.


Chương trình chánh thức cử hành Ðại Lễ Vu Lan vào ngày Chủ Nhật 25/8/2012 bắt đầu từ lúc 10 giờ sáng đến 3 giờ chiều.


Kính mời quý đồng hương và đồng bào Phật tử bớt chút ngày giờ quí báu về chùa góp phần cầu nguyện quốc thới dân an, nhân dân an lạc và đồng thời cầu siêu cho cửu huyền thất tổ, cha mẹ nhiều đời được siêu sanh lạc quốc.


Ðịa chỉ liên lạc Chùa Tam Bảo: 469 North 700 West, Salt Lake City, UT 84116


Ðiện thoại: (801) 537-7354.


 


Ðại Lễ Vu Lan tại Chùa Phổ Quang Utah: Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2012


Hằng năm cứ đến Tháng Bảy âm lịch, người ta lại nhớ đến câu ca dao “Tháng Bảy ngày rằm xá tội vong nhân.” Tháng Bảy đối với người Phật Tử là mùa Vu Lan Báo Hiếu, lòng người lại quặng đau, tưởng nhớ đến công ơn sanh thành dưỡng dục của cha mẹ, nhớ đến những người đã khuất bóng, những cảnh khổ trong ba nẻo sáu đường, những cảnh giới u huyền đang bị trầm kha đọa lạc.


Ðặc biệt với những người tha phương nơi xứ người, xa cha mẹ, xa quê hương, lại càng cảm thấy lòng xót xa hơn, nhất là nỗi đớn đau ân hận khi chữ hiếu chưa tròn mà cha mẹ vội về âm cảnh. Thật là: “Giờ mới biết cho dù bao nhiêu tuổi, Mất mẹ rồi đời vĩnh viễn đơn côi.”


Ðể tỏ lòng biết ơn và niềm hiếu kính của chúng ta đối với các bậc sinh thành nhiều đời nhiều kiếp cũng như cha mẹ hiện tiền, mùa Vu Lan Báo Hiếu năm nay Chùa Phổ Quang sẽ long trọng tổ chức Ðại Lễ Vu Lan, Phật lịch 2556, dưới sự chứng minh chủ lễ và thuyết giảng của: Thượng Tọa Thích Thiện Long. Chương trình Ðại Lễ Vu Lan như sau:


-10:30 AM:   Thuyết Pháp (T.T. Thích Thiện Long)


-11:00 AM:   Ðại Lễ Vu Lan & Lễ Cài Hoa Hồng


-12:30 PM:   Lễ Sái Tịnh Tôn Tượng nhị vị Hộ Pháp và Tiêu Diện


-01:00 PM:   Thọ Trai Cúng Dường


-02:30 PM:   Mông Sơn Thí Thực Cô Hồn


Kính mời quý đồng hương và đồng bào Phật tử xa gần cùng gia đình dành chút thì giờ về chùa tham dự đông đủ ngày Ðại Lễ Vu Lan và Lễ Sái Tịnh Tôn Tượng nhị vị Hộ Pháp và Tiêu Diện, để chúng ta cùng nhau cầu nguyện cho người còn sống được mọi an lành, người đã mất được siêu sanh Tịnh Ðộ.


Ðịa chỉ liên lạc Chùa Phổ Quang: P.O. Box 161092, 1185 West 1000 North, Salt Lake City, UT 84116


Ðiện thoại: (801) 328-2701

Cung Trầm Tưởng – tiếng Việt, lời thơ

 


Tản Mạn Thơ Văn


 


*Bùi Ngọc Tuấn


 


Chúng ta may mắn nói tiếng Việt Nam, bởi vì tiếng Việt đơn âm và giầu thanh điệu. Những nguyên âm với 5 dấu giọng; Sắc Huyền Hỏi Ngã Nặng, một âm tiếng chẳng những thay đổi ý nghĩa mà còn chuyển nhạc điệu.


Ví dụ thường dùng nhất là chữ: Ma, Mà, Mả, Mã, Mạ. Ngoại trừ chữ I, 4 nguyên âm kia còn đổi thanh và nghĩa như A thành  hay Ă, E thành Ê, O thành Ơ, thành Ô, U thành Ư.


Tiếng Việt lại còn giầu trong cách diễn tả, cùng một ý mà có nhiều cách diễn tả khác nhau, bằng nhiều tĩnh tự khác nhau, mang theo những âm điệu khác nhau, gợi lên những hình ảnh khác nhau và cũng vì thế mang nhiều cường độ khác nhau. Những chữ kép còn hoán chuyển vị trí, gợi lên những ý tình, những cung bậc khác nhau, như thiết tha và tha thiết, say đắm và đắm say, ngơ ngẩn và ngẩn ngơ, quên lãng và lãng quên, ai dám nói rằng cảm thông đồng nghĩa với thông cảm…


Vì thế tiếng Việt là một ngôn ngữ của thơ, vì thế người nói tiếng Việt nào cũng yêu thơ, đọc thơ, làm thơ. Những thi sĩ chẳng những có nhiều vần điệu, có nhiều tĩnh tự, nhiều cách diễn tả khác nhau để sử dụng mà lại còn nhiều vật liệu để tạo ra nhiều cách diễn tả giầu hình ảnh, giầu nhạc điệu khác nhau, du dương hơn, xoáy động hơn.


Với những ngôn ngữ khác: người ta đọc thơ, còn với tiếng Việt, ngoài đọc thơ người ta còn ngâm thơ. Tuy nhiên, nên để ý rằng, tiếng Việt nói: “soạn nhạc,” “viết văn,” nhưng không nói “viết thơ” mà nói “làm thơ.” Vì sao thế? Vì thi sĩ, thường bị dày vò, băn khoăn, trắc trở lâu mới làm được bài thơ. Cái quá trình làm thơ thường rất dài, thường rất nhiều tìm kiếm, chọn lựa, thay đổi, vứt bỏ. Người đọc có được bài thơ hay không biết rằng lời thơ nhẹ nhàng hay nồng nàn, đắm say hay đau xót đã từng làm thi sĩ trăn trở rất nhiều mới nên. Người xưa nói làm thơ là lao tâm khổ tứ là vì thế. “Viết” là bày tỏ ý tưởng, “Làm” là sáng tạo, là dựng lên một cái gì trước đó chưa hề có. Vì là ngôn ngữ của thơ cho nên tiếng Việt mới không nói “viết thơ” như những ngôn ngữ khác, mà nói chính xác là “làm thơ.” Có những vần thơ Cung Trầm Tưởng làm xong, đăng báo, xuất bản, nhưng vẫn cứ tiếp tục sửa đổi.


Những thi sĩ có tài là những phù thủy của ngôn từ. Trong số đó, Cung Trầm Tưởng là một trong những phù thủy của ngôn từ tài ba bậc nhất. Thơ Cung Trầm Tưởng từ khởi đầu, đến bây giờ, suốt 60 năm tràn đầy những tác phẩm mà tiếng Việt được sử dụng tài tình và được sang tạo tài tình.


Ngày trước, để ngợi ca tiếng Việt, thi sĩ Trần Tuấn Kiệt, trong lời mở đầu của tác phẩm Tiếng Ðồng Nội đã viết rằng: Cấm dịch tác phẩm này sang bất kỳ một ngôn ngữ nào khác. Ðể người đọc phải đọc bằng tiếng Việt, ngôn ngữ đẹp nhất của nhân loại. Ông chắc không sai.


Thơ Cung Trầm Tưởng cũng thế, cũng là những tác phẩm tuyệt vời ngợi ca tiếng Việt. Tôi xin nói về Cung Trầm Tưởng bằng vài chữ giản dị: “Cung Trầm Tưởng, tiếng Việt, lời thơ.”


Sao biết thế nào là một vần thơ hay? Vì khi đọc thơ, ta có niềm rung động chăng? Hãy phân tích ra xem. Ðể làm gì? Ðọc thơ để cảm xúc chưa đủ sao? Phân tích để nâng trí hiểu biết ngõ hầu nhận biết được niềm cảm xúc, và hơn thế nữa, để nâng cao niềm cảm xúc lên nhiều cung bậc cao hơn, để nâng trình độ thưởng ngoạn thơ cao hơn.


Những yếu tố chính của bài thơ hay là gì? Thơ Cung Trầm Tưởng có những yếu tố gì?


Thơ hay vì giàu với 5 yếu tố:


1. Ý – thơ không ý thì trơ trẽn.


2. Tình – thơ nghèo tình thì nông cạn, thiếu sức cảm xúc.


3. Nhạc điệu – thơ kém nhạc điệu thì kém du dương, kém sức lôi cuốn.


4. Hình ảnh – thơ không hình ảnh thì nghèo nàn, không khơi động được trí tưởng.


5. Cách tạo chữ – kém tạo chữ thì không làm giầu được nhạc điệu, hình ảnh, không dấy động được ý tình.


Hãy đọc thơ Cung Trầm Tưởng, suốt từ khởi đầu, từ 60 năm trước, vần thơ nào của ông cũng phong phú đủ 5 yếu tố trên. Không những phong phú mà thôi, mà phong phú với sự sáng tạo riêng, đặc biệt Cung Trầm Tưởng. Ðứng đầu, một mình, một cõi.


Tôi không bao giờ gặp Cung Trầm Tưởng ở Việt Nam, ông lớn tuổi hơn tôi, và ngoài thơ ra, chúng tôi sống trong hai thế giới khác nhau. Khi anh đã dựng nên sự nghiệp, tôi vẫn lang thang như một chàng phiêu lãng. Nhưng khi gặp nhau ở Minnesota lần đầu tiên, khoảng 10 năm trước, tôi thấy như gặp lại bạn xưa. Cũng chính vì trong bao năm qua tâm tư tôi tràn ngập thơ Cung Trầm Tưởng. Là một nhà thơ, cuộc đời là ngôn ngữ, tâm tình là ngôn ngữ, nên Cung Trầm Tưởng cũng giao tình bằng ngôn ngữ.


Trong bài thơ: “Nửa đêm đàn vọng cung trầm, buồn như ly khách” tôi có vài câu thơ như:


Vời đêm vọng lệ tim nhau


Những dòng tâm tưởng, nhưng câu lặng hồn



Ðêm trường thoảng gió ngoài sân


Trăng lu, sương nhạt, đàn ngân cung trầm


Khi viết tặng tôi tập “Một Hành Trình Thơ,” Cung Trầm Tưởng viết rằng:


“Thân tặng Thi Sĩ Bùi Ngọc Tuấn của ‘đàn ngân cung trầm,’ ‘những dòng tâm tưởng, những câu lặng hồn.’ Cung Trầm Tưởng, Minnesota ngày 5 tháng 5, 2012.”


Thủa đó, tôi còn là một gã thiếu niên ở Saigon, Cung Trầm Tưởng ở Pháp về, xuất bản tập thơ “Tình Ca,” với tranh Ngy Cao Uyên là phụ bản, với nhạc phổ của Phạm Duy. Gã thiếu niên ấy có những ngày tháng tuyệt vời đọc, cảm và yêu thơ Cung Trầm Tưởng. Yêu bài “Kiếp Sau.” Rồi một tối trời mưa, từ trên đài phát thanh Saigon, vang lên giọng ngâm nồng nàn, tha thiết của Tô Kiều Ngân với bài “Kiếp Sau.” Gã thiếu niên là tôi càng say đắm hơn trong ý, trong tình, trong nhạc điệu, trong hình ảnh, trong lối dùng chữ, tạo chữ tuyệt vời của Cung Trầm Tưởng. Trong 6 bài thơ mà Phạm Duy phổ nhạc trong tập thơ này. 3 bài được hát thường là Bài Tiễn Em (từ bài thơ Chưa Bao Giờ Buồn Thế), bài Mùa Thu Paris, bài Khoác Kín, nhưng bài Kiếp Sau (mặc dù rất hay) nhưng lại hiếm khi được nghe.


Bởi vì sao? Tôi cho rằng cái ý, cái tình trong bài thơ này đòi hỏi nó phải được đọc lên trong nhạc điệu riêng mà Cung Trầm Tưởng đã tạo ra, khó diễn tả bằng âm nhạc. Dù rằng cả thơ lẫn nhạc đều giàu nhạc điệu, hình ảnh. Nhưng hát xong rồi thì điệu hát ngừng, còn thơ đã đọc xong mà vẫn vang vọng mãi. Câu thơ đọc xong, cũng như tiếng cồng vừa đánh rồi mà âm vọng cứ ngân mãi.


Nếu bạn yêu thích những bản nhạc Phạm Duy đã phổ thơ Cung Trầm Tưởng, thì tôi chắc rằng khi đọc nguyên bản những bài thơ đó bạn mới biết rằng những bài thơ ấy hay biết chừng nào. Phạm Duy là một kỳ tài trong số những nhạc sĩ có tài phổ nhạc vào thơ. Nhưng nhạc của âm nhạc dù gần mà vẫn khác cái nhạc điệu linh động, uyển chuyển và vang vọng của thơ.


Ðây là lời ca bài “Tiễn Em”:


Hôn nhau phút này


Chia tay tức thì


Em ơi! Khóc đi em, Khóc đi em


Sao rơi rớt rụng, vai em ướt mềm


Em ơi khóc đi em, khóc đi em


Còn đây là đoạn nguyên thủy trong bài thơ “Chưa bao giờ buồn thế”:


Hôn nhau phút này rồi chia tay tức khắc


Khóc đi em, khóc đi em


Ðể luồn qua tóc rối


Những vì sao rụng ướt vai mềm


Hay câu thơ đầu trong bài “Kiếp Sau”:


Bù em một tháng trời gần


Ðơm hoa kết mộng cũng ngần ấy thôi


Phạm Duy phải đổi thành: Ðền em một tháng trời gần, đơm hoa kết mộng cũng ngần ấy thôi. Trong tiếng Việt chữ “đền” tuy gần nhưng lại không cùng nghĩa như chữ “bù.” Ðền là để hoàn lại cái gì đã lấy mất đi. Trong khi đó chữ “bù” lại có nghĩa là bồi thêm, đắp thêm vào cái có sẵn. “Ðền” là thụ động, “bù” là chủ động. Về nhạc điệu “Bù em một tháng trời gần” gợi thêm chan chứa tình yêu thương, và nghe du dương tha thiết hơn. Nhưng Phạm Duy không thể đưa nguyên câu thơ đó vào nhạc được. Vì người nghe nhạc không có kịp thì giờ để nhận được cái vang vọng của lời thơ.


Cũng như vậy, một đêm mưa gần đây, trong lúc xa nhà, ở trong phòng một khách sạn miền Tây. Tiếng mưa nhịp đều trên cửa kính. Nằm yên trong bóng tối, chợt tự sâu thẳm trong trí tưởng, vang lên bài thơ Sinh Nhật của Cung Trầm Tưởng, và vọng lên những đêm mưa của hè phố Saigon. Lần nữa, bạn hãy đọc bài thơ này để thấy ý, thấy tình, thấy nhạc điệu, thấy hình ảnh, thấy tài dùng chữ của Cung Trầm Tưởng.


Ðêm Sinh Nhật


Mưa rơi. Ðêm lạnh. Sài Gòn


Mưa hay trời khóc đêm tròn tuổi tôi


Mưa hay trời cũng thế thôi


Ðời nay biển lạnh. Mai bồi đất hoang


Hồn tu kín xứ đa mang


Chóng hao tâm thể, sớm vàng lượng xuân


Niềm tin tay trắng cơ bần


Cuối hoàng hôn lịm bóng thần tượng xưa


Ðêm nay trời khóc trời mưa,


Gió lùa ẩm mục, trời đưa thu về.


Trời hay thu khóc ủ ê?


Cổ cao áo kín đi về đường tôi


(1961)


Trong lời bình tác phẩm Tây Sương Ký, Kim Thánh Thán, đời nhà Thanh nói về phép làm thơ, cũng như phép vẽ tranh: “Vẽ mây, nẩy trăng.” Người vẽ giỏi, người làm thơ tài ba, vẽ giải mây mà người xem thấy vầng trăng.


Phép “vẽ mây, nẩy trăng” chính là phương thuật mà khi biết sử dụng, người làm thơ viết được những câu thơ xoáy động lòng ta. Là một phù thủy ngôn ngữ, Cung Trầm Tưởng sử dụng phương pháp này tài tình và tinh tế vô cùng. Hãy lấy một bài, như bài “Thầm Lặng,” trong bài không có một chữ thơ, chữ buồn, chữ cô đơn, chữ sáng tạo… Bài thơ đầy hình ảnh của đời sống xuôi chảy, của sáng nắng, đêm khuya, của hoàng hôn tươi thắm, của rạng đông tươi hồng, của trẻ thơ, của mẹ hiền. Ðó là những giải mây, đọc rồi ta sẽ thấy vầng trăng, ta sẽ thấy Cung Trần Tưởng nói về tâm tư của người làm thơ: một mình lặng lẽ đau đớn với phận người tràn đầy khắc khoải giữa dòng sống xuôi chẩy không ngừng. Mọi vật thảy đều theo luật “Xuân sinh, Hạ trưởng, Thu liễm, Ðông tàn” riêng nỗi lòng của nhà thơ ngàn đời không đổi. Ngàn đời buồn cho kiếp người, ngàn đời đau cho cuộc đời. Bạn hãy tìm đọc bài thơ ấy, khi ngồi một mình, hay bạn có thể đọc bất kỳ bài thơ nào khác của Cung Trầm Tưởng, bạn cũng sẽ nhìn thấy những vầng trăng của thi sĩ lồng lộng sang sau giải mây bạc vắt ngang trang giấy.


Hình như chỉ có tiếng Việt, đơn âm, giàu thanh điệu mới nẩy sinh được thể thơ lục bát, thể thơ độc nhất dùng yêu vận. Chữ thứ 6 của câu 8 chữ, vần với chữ cuối của câu thơ 6 trên đó:


Ðêm qua ra đứng bờ ao


Trông cá, cá lặn – trông sao, sao mờ


Ca Dao Việt Nam trong nhiều trăm năm (hay nhiều nghìn năm) tràn đầy những lời thơ lục bát của người dân thôn làng, mà đến thế kỷ 19, Nguyễn Du đã thăng hoa trong truyện Kiều. Rồi lục bát được đổi mới không ngừng, với những nhà thơ như Huy Cận của đầu thập niên 1940, của Viên Linh, của Hoài Khanh của thập niên 1960. Nhưng cũng từ thập niên 1950, Cung Trầm Tưởng là người mang lại sinh khí mới, sắc thái mới, hình ảnh mới, chữ dung mới và cả nhạc điệu mới cho thơ Lục Bát. Từ những bài thơ của 1954, 1956, 1958… 1960, 1962, 1965, cho đến những bài thơ mới làm gần đây. Lục bát của Cung Trầm Tưởng vẫn giàu sắc thái mới của Cung Trầm Tưởng mà cũng vẫn đầy sáng tạo, nhạc điệu vẫn đổi mới mà cũng vẫn uyển chuyển, vẫn tràn đầy hình ảnh của đời sống đương thời.


Hãy đọc từ những bài thơ của thời trẻ tuổi, của thập niên 1950 trong tập thơ Tình Ca, hãy lấy một bài, bài nào cũng được, ví dụ bài tôi yêu nhất trong tập này là bài “Kiếp Sau.”


Kiếp Sau


Bù em một tháng trời gần 


Ðơm hoa kết mộng cũng ngần ấy thôi.


Bù em góp núi chung đồi,


Thiêu nương đốt là cũng rồi hoang sơ.


Bù em phất phới buồm thơ,


Vẫn e gió trở ngược bờ sông thương.


Bù em một tháng thiên đường


Mà xưa tiếng gọi nghe dường thiên thu


Non sông bóng mẹ sầu u


Mòn trông ngưỡng cửa, chiều lu mái đầu.


Thôi em xanh mắt bồ câu,


Vàng tơ sợi nhỏ xin hầu kiếp sau


(1956)


Hãy đọc những câu thơ của 1954:


Mùa Ðông tuyết xứ hoang vu


Bâng khuâng chiều tới tiếp thu trời buồn


(Hãy chú ý: Mùa Ðông tuyết xứ hoang vu chứ không phải là Mùa Ðông xứ tuyết hoang vu. Vì nếu nói xứ tuyết hoang vu, thì không những hình ảnh trở nên nghèo nàn mà nhạc điệu cũng trở nên tầm thường. Cùng trong bài này, hãy để ý: “tầu như dưới tỉnh núi còn vọng âm.” Nếu không phải là chữ “như” mà là một chữ nào khác (đi, xa, bon…) thì là câu thơ tầm thường, câu thơ của một tay mơ. Câu thơ xác quyết, trơ trẽn, nông cạn “Tầu như dưới tỉnh” gợi hình ảnh mơ hồ, tầu đang chạy trong tâm tư người hay tầu đang chạy trên đường. Có thật tầu đang chạy dưới đó không, hay đã xa rồi, hay chưa đến tỉnh? Tiếng vang vọng của tầu trong thung lũng, trên sườn núi hay tiếng vang vọng của những chuyến tầu của kỷ niệm, trong ý tình? Ðọc thơ Cung Trầm Tưởng phải thấy rằng cái rung cảm của mình nẩy sinh từ nghệ thuật dùng chữ của Cung Trầm Tưởng đã mang đến những hình ảnh linh động, những tình ý man mác, bao trùm, những nhạc điệu tha thiết mà cuồng sôi.)


Hay của 1956:


Thôi em xanh mắt bồ câu


Vàng tơ sợi nhỏ xin hầu kiếp sau


Hay của 1965:


Gót ngờ rớt chín phân vân


Ðể sau một hóa mười lần đến anh


của 1984


Mai sau ngủ giấc cây sồi


Làm thiên thu chiếc miếu ngồi thờ em


Hay:


Mắt chiều hun hút sân ga


Còn cầm tay đã mất và nhớ nhung


đến Minnesota 1995:


Ngủ trùm vừng tưởng hồng hoang


Rung rinh cong tớn thời gian dợn mình


Thi sĩ Viên Linh, người bạn, người cùng Cung Trầm Tưởng làm sang rực thơ lục bát từ thập niên 1950, 1960 ở Saigon, kể rằng chẳng những bài thơ Sinh Nhật của Cung Trầm Tưởng rung động ông đến mức, mỗi năm đến ngày sinh nhật của mình ông vẫn thường thấy vang vọng trong hồn bài thơ “Ðêm Sinh Nhật” của Cung Trầm Tưởng.


Viên Linh còn kể rằng, thơ Cung Trầm Tưởng chấn động ông đến mức năm 1994, khi sang Pháp, Viên Linh đã tìm đến ga Lyon để sống cái tâm tưởng của Cung Trầm Tưởng 40 năm trước:


Ga Lyon đèn vàng


Tuyết rơi cuồng mênh mang


Cầm tay em muốn khóc


Nói chi cũng muộn màng


Hình như Cung Trầm Tưởng là thi sĩ độc nhất dùng thơ lục bát để ca ngợi tình yêu với một thiếu nữ “mắt nâu, tóc vàng.” “Người em mắt nâu, tóc vàng sợi nhỏ” đó nay đâu? Trong tâm tư những người yêu thơ Việt, yêu thơ Cung Trầm Tưởng, lúc nào thiếu nữ này cũng muôn đời là một cô gái tuổi đôi mươi thấp thoáng ẩn hiện với vẻ đẹp dịu dàng, muôn đời, muôn kiếp không lớn lên, không thay đổi. Người ta thường nói, người yêu của thi sĩ cũng bất tử như chính thi sĩ là thế.


Cung Trầm Tưởng có những bài thơ lục bát dài mươi câu, những cũng có những bài dài, rất dài như bài “Bài Ca Níu Quan Tài,” gồm 18 đoạn, mỗi đoạn dài 50, 60 câu hay hơn trăm câu. Bài thơ này được viết sau 10 năm tù cải tạo, và được bạn ông dấu được sang Hoa Kỳ, vào cuối thập niên 1980. Ðây là bài thơ ta phải đọc để hiểu để cảm, để cùng đau xót với người Việt, nước Việt, với tấm lòng Cung Trầm Tưởng.


Muốn biết cái hay của tiếng Việt, phải đọc thơ lục bát, muốn đọc thơ lục bát hay, phải đọc thơ Cung Trầm Tưởng, không phải đọc một bài, mà phải đọc toàn tập. Ðọc toàn tập mới thấy được nhiều nhạc điệu luân chuyển, nhiều ảnh hình biến hóa, nhiều ý thiết tha, nhiều tình tha thiết. Ðọc thơ Cung Trầm Tưởng để biết cách dùng tiếng Việt.


Cuối thập niên 1930, Phạm Quỳnh từng nói: “Tiếng ta còn, thì nước ta còn.” Than ôi! tiếng Việt ta còn không? Ở Việt Nam, và cũng ở trên báo chí, truyền thanh truyền hình ở hải ngoại, chỉ có một thứ tiếng Việt ngớ ngẩn với những chữ tối tăm, lối nói nặng nề, sai cả ngữ pháp. Tiếng Việt vốn trong sáng, nhưng bây giờ, thay vì nói “tốt” người ta nói “có chất lượng,” thay vì nói “ghi tên” thì lại nói “đăng ký,” thay vì nói “có “ thì lại nói “sở hữu,” như thay vì nói “cô gái ấy có một gương mặt đẹp” lại nói “cô gái ấy sở hữu một gương mặt đẹp.”


Có phải nước Việt Nam còn mà như mất, vì có phải tiếng Việt đang tàn lụi chăng?


Xin đọc thơ Cung Trầm Tưởng, để giữ gìn tiếng Việt.


(Bài nói chuyện giới thiệu “Cung Trầm Tưởng, một hành trình thơ” – Minnesota, 17 tháng 6, 2012)

Lá thư Chủ nhiệm: Uy tín của nghề báo

 



 


Làm báo là một cái nghiệp. Nghề báo lương thấp mà lại đòi hỏi nhiều trách nhiệm. “Làm báo nói láo ăn tiền” thường chỉ xảy ra ở các nước chậm tiến.


Ở Hoa Kỳ dù không có cơ sở kiểm duyệt báo chí, nhưng người làm báo cần phải có những tiêu chuẩn cao cho lãnh vực chuyên môn của mình. Bởi lẽ độc giả, khán, thính giả là những quan tòa phán xét trực tiếp về uy tín và giá trị của người viết báo. Chúng tôi xin đơn cử một vài thí dụ để quý độc giả cảm thông.


Người viết nhiều chưa hẳn là tốt mà còn phải viết đúng và hay. Khi đọc một bài báo hoặc một mẩu tin với lời lẽ hay ho nhưng khi người đọc kiểm điểm không đúng với sự thật thì liền sau đó độc giả sẽ coi thường người viết. Trung thực là một yếu tố quan trọng khác của ngành báo. Bè phái bênh vực một chiều sẽ làm giảm thiểu sự kính trọng của độc, khán, thính giả. Xuyên tạc cũng là việc mà nhà báo cần phải tránh vì chẳng những tự mình hủy hoại uy tín mà còn có thể bị hầu tòa.


Chúng tôi mong quý độc giả và đồng hương thẳng thắn sửa sai các lỗi lầm của của một số thiếu tinh thần trách nhiệm trong nghề báo để cộng đồng chúng ta thừa hưởng những đóng góp tích cực mà báo giới đem lại.


Trân trọng


Huỳnh Sĩ Nghị


Chủ nhiệm

Chiều thơ Cung Trầm Tưởng

 


Người Việt Khắp Nơi


 


Mai Hoàng


 


Trong khung cảnh ấm cúng, thơ mộng của hội trường FrogTown Square- St. Paul, buổi chiều thơ Cung Trầm Tưởng (CTT) đã diễn ra rất ư thi vị. Những bàn ghế gỗ theo kiểu xưa trang trọng cộng vào những đĩa bông hồng tươi mát càng tô đậm thêm nét đặc thù cho người ái mộ thơ.


Khách thưởng ngoạn theo dõi thích thú về đôi dòng tâm sự của nhà thơ, bên cạnh những đàm luận của 3 diễn giả cộng với phụ diễn văn nghệ điêu luyện của 3 nghệ sĩ tài hoa Trần Lộc, Anh Hà và Phạm Ðễ.


Mở đầu, nhà báo Huỳnh Sĩ Nghị – đại diện Ban Tổ Chức chào đón và cảm tạ quan khách, các nhà hảo tâm và nhất là nhà thơ Cung Trầm Tưởng đã tin tưởng giao công tác cho Ban Tổ Chức. Kế đến là người MC Trần Thị Minh Phước giới thiệu và điều khiển chương trình rất trôi chảy mạch lạc.


Tiếp theo là phần đàm luận, nhà thơ/nhà văn Bùi Ngọc Tuấn trong phần” đôi lời về tác giả” đã cho rằng, ”Cung Trầm Tưởng là một trong những phù thủy của ngôn từ tài ba bậc nhất.” Ông nhận định rằng thơ Cung Trầm Tưởng suốt 60 năm tràn đầy những tác phẩm mà tiếng Việt được sử dụng tài tình và được sáng tạo tài tình. Giáo Sư Nguyễn Ngọc Diễm nhận xét thơ CTT chẳng những lời hay mà cả ý nghĩa sâu sắc và nhất là nghệ thuật dùng chữ tinh vi. Nhà báo Phan Thanh Tâm cảm nhận thơ CTT ảnh hưởng nhiều trong làng báo Việt ngữ trước 75 trong nước Việt Nam và sau 75 ở hải ngoại.


Riêng phần cá nhân nhà thơ Cung Trầm Tưởng tâm sự làm thơ để trao gửi cảm nghĩ từ nỗi lòng. Tuổi trẻ bồng bột yêu đời thì thơ nồng nàn, ủy mị. Trong tù cải tạo thì phẫn nộ nên lời thơ ai oán, dỗi hờn.


Khi trả lời một khán giả tại sao lấy bút hiệu Cung Trầm Tưởng nhà thơ cho rằng do ảnh hưởng triết học mà lấy tên Trầm Tưởng ghép vào với họ ông bà Cung.


Nghệ sĩ Phạm Ðễ kết thúc chương trình bằng một bài ca để riêng tặng nhà thơ CTT về những kỷ niệm thời còn bên Pháp. Nhạc bản “Em Ra Ði Mùa Thu” chẳng những gợi lại kỷ niệm xưa cho nhà thơ CTT mà còn làm cả hội trường vui nhộn và luyến tiếc chia tay.

Giới thiệu Thương mại

 


Liêm Nguyễn


Ðại diện pháp lý Tổ Hợỳp Luật Sư Robichaud, Anderson & Alcantara P.A.


 


Trong vài trò Legal Assistant, Liêm Nguyễn rất tích cực giúp đỡ khách hàng Việt Nam trong các dịch vụ pháp lý.


Những khách hàng không thông thạo Anh ngữ, Liêm còn phải thông dịch và cắt nghĩa tường tận nhằm bảo vệ quyền lợi tối đa cho thân chủ.


Ðược biết Tổ Hợỳp Luật Sư Robichaud, Anderson & Alcantara P.A. đã phục vụ cộng đồng người Việt trên 20 năm.


Những lãnh vực pháp lý thông dụng của Tổ hợp này gồm Tai Nạn Lao Ðộng (Work Injurie), Tai Nạn Xe Cộ (Personal Injuries) và Luật Di Trú (Immigration). Công ty tạo được nhiều uy tín trong cộng đồng Việt ở Minnesota.


Anh Liêm Nguyễn cho biết: “Chúng tôi có văn phòng luật sư và nhân viên tại Saigon, trực tiếp lo mọi thủ tục giấy tờ Bảo Lãnh Vợ Chồng, Du Học Sinh Ðến Mỹ, Giấy Visa Làm Việc Tại Mỹ… rất nhanh chóng.” Công ty cũng giúp tham khảo miễn phí cho các tai nạn xe cộ.


Nếu khách hàng gọi trực tiếp cho Liêm qua số 651-248-3868 sẽ được tham khảo miễn phí cho mọi trường hợp.


Ðịa chỉ cơ sở:


Robichaud, Anderson & Alcantara P.A.


211 Washington Ave. N., MPLS, MN 55401


ÐT: (612) 333-3343

Giới Thiệu Sách: Cung Trầm Tưởng, Một Hành Trình Thơ (1948-2008)

 


Trăng vàng phụ trách


 


Cung Trầm Tưởng, Một Hành Trình Thơ (1948-2008)


 


Cung Thức Cần là tên khai sinh của nhà thơ Cung Trầm Tưởng, sinh quán tại Hà Nội.


Ông du học Pháp, Hoa Kỳ. Tốt nghiệp kỹ sư trường Không Quân Pháp. Cao học khí tượng tại Saint Louis. Phục vụ quân chủng Không Quân Việt Nam Cộng Hòa. Ði tù Cộng sản 1975-1985, quản chế 1985-1988.


Ðịnh cư tại Hoa Kỳ cùng gia đình năm 1993.


Hợp tác với các tạp chí Phổ thông, Sáng Tạo,… The Journal of American Renaissance,…


Là hội viên liên kết của Văn Bút Pháp, thành viên của phái đoàn Văn Bút Việt Nam hải ngoại dự đại hội Văn Bút Quốc Tế.


Phát biểu về văn hóa, đọc thơ, tại các buổi sinh hoạt cộng đồng Việt Nam ở Chicago, Oklahoma City…


Cung Trầm Tưởng là một trong những nhà thơ người Việt lưu vong hải ngoại, Ông cũng có nghiệp làm thơ và đã cho xuất bản nhiều tập thơ tên tuổi. Theo ông làm thơ để giữ gìn nét tinh hoa của tiếng mẹ đẻ. Làm thơ bằng tiếng Việt là lấy lại niềm tự tin của dân tộc mình.


Trăng Vàng xin hân hạnh giới thiệu đến quý đọc giả tập sách hành trình thơ của Cung Trầm Tưởng với nhan đề “Cung Trầm Tưởng – Một Hành Trình Thơ” (1948-2008)


Sách dày 640 trang, in trong khổ giấy vừa tay cầm, bìa cứng, có hình màu minh họa. Tiếng Quê Hương xuất bản. Ấn phí 30 Mỹ kim. Mọi giao dịch xin gửi thư về:


Tủ sách Tiếng Quê Hương


P.O Box 4653


Falls Church, VA 22044


hoặc Tel: 651-528-6263

Chống Tàu Diệt Việt Cộng

 


* Nhóm Chống Tàu Diệt Việt Cộng


 


Phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Trung Quốc, Tần Cương: “Trung Quốc có chủ quyền tuyệt đối ở Biển Ðông và các quần đảo liên quan, do vậy, Bắc Kinh có toàn quyền thành lập một thành phố ở Hoàng Sa.” Theo RFI, ngày 5 tháng 8, 2012


 


Hãy tìm cách đuổi Việt Cộng về Tàu!


 


Tàu Cộng đang biến vùng Biển Ðông, hay gọi nôm na là đường lưỡi bò, từ vùng biển “tranh chấp” trở thành vùng “chủ quyền không thể tranh cãi” của họ. Họ đã âm mưu lập kế hoạch từ trước và thực hiện tiến chiếm từng bước nhỏ; thời gian chỉ mới năm ngoái từ vụ cắt dây cáp tàu thăm dò địa chấn Bình Minh đã leo thang tới việc thành lập cái gọi là thành phố Tam Sa và đặt bộ chỉ huy quân sự tại đảo Phú Lâm, và mới đây nhất là đưa 23,000 tàu cá xuống vùng Biển Ðông đánh cá… như là vùng lãnh hải của họ. Chắc chắn rằng khi đã ra kế hoạch tiến chiếm từng bước này thì Tàu cộng sẽ không ngừng lại ở việc chỉ cướp cá! Hay hù dọa để lấy uy!


 


Trước tình hình này thì Việt Cộng đã làm gì?


 


Kêu gọi Mỹ giúp? ÐCSVN sẽ không dám ký những thỏa hiệp hợp tác quân sự với Mỹ như các nước Nam Hàn, Nhật, Ðài Loan hay Phi Luật Tân vì sợ mất độc quyền chính trị.


Kêu gọi ASEAN giúp? ASEAN là một tổ chức không đoàn kết, mỗi thành viên theo đuổi mục tiêu riêng và toàn thể ASEAN cũng không thể chống nổi TC.


CSVN mua vũ khí tối tân đánh TC để lấy lại biển đảo? Cho dù CSVN có lấy hết ngân sách quốc gia đi mua vũ khí cũng không đủ sức chống lại TC. Giải pháp quân sự không là lợi thế của VN đối với TC.


Kiện TC ra tòa án quốc tế dùng Luật biển quốc tế UNCLOS 1982. Việc này chỉ là ước mơ vì môi trường quốc tế là dựa trên lý lẽ của kẻ mạnh. Chẳng có tòa án nào có đủ sức mạnh để ép bất cứ nước nào tuân thủ luật; nếu thế thì sẽ chẳng có những Iran hay Bắc Hàn.


Từ xưa đến nay, CSVN đã không có ý định lấy lại đất đai, biển đảo đã mất mà còn làm ngơ để Tàu Cộng lấn chiếm dần dần.


Những điều này nói lên gì nếu không phải Việt cộng là tay sai đắc lực cho Tàu cộng để xâm chiếm Việt Nam?


Vậy thì đã rõ ràng. Nếu dân Việt muốn giống nòi tồn tại thì phải chính tay mình đuổi Việt cộng về Tàu!


 


Ðuổi bằng cách nào?


 


Trước hết phải nói đến quyết tâm. Phải xác định bổn phận đuổi Việt Cộng về Tàu là của tất cả người dân Việt.


Kế đến là phải xem xét khả năng. Khả năng của một dân tộc không đến một cách tự nhiên mà cần phải khơi dậy cái tiềm năng sẵn có do lịch sử tạo thành cho mỗi dân tộc; đối với dân Việt là tinh thần chống ngoại xâm. Tinh thần chống ngoại xâm của dân Việt ngày nay đang bị bụi bặm che mờ như:


Nỗi sợ hãi ÐCS: sợ hãi ở xã hội VN đã đến mức mà nhiều người đặt tên là vô cảm. Không những sợ hãi là thông thường ở VN mà ở hải ngoại sợ hãi cũng hiển hiện, như sợ chống cộng sẽ bị nhận diện và người nhà ở VN bị làm khó. Thực ra sợ hãi và bất lực chỉ cách nhau trong gang tấc và sự sợ hãi bề ngoài là phản ảnh của sự bất lực. Nếu ý thức và tin tưởng vào sức mạnh của chính mình hay của toàn dân thì sẽ rũ bỏ được sự sợ hãi.


Tính ỷ lại vào người ngoài: ỷ lại hay mất tự tin cũng xuất phát từ cảm giác bất lực. Vì mất tự tin mà cho rằng vấn đề Tàu Cộng xâm lăng biển đảo của Việt Nam phải do Mỹ hay quốc tế giải quyết, còn dân Việt thì chỉ cần ngồi chờ thế giới đuổi.


 


Chống Tàu Diệt Việt Cộng


 


Tàu cộng cho mình; hay là chỉ cần đưa TC ra tòa án quốc tế là xong; hay “kiến nghị” Mỹ dạy cho Tàu cộng một bài học! Có người còn “ngớ ngẩn” đến nỗi “kiến nghị” ÐCSVN hãy can đảm đứng lên đuổi Tàu Cộng hay chỉ bảo cho lãnh đạo CSVN biết phương cách đuổi Tàu Cộng!


Những trốn tránh thuộc bản chất cá nhân hay xã hội như tính ích kỷ, tính cục bộ làng xóm. Có vài biện hộ như: chuyện đất nước không phải của cá nhân và mình cũng không lo nổi; chuyện đất nước để dành cho những người “có trách nhiệm”; hay tệ hơn là lo cũng vô ích vì trước sau đất nước cũng mất bởi bàn tay Việt Cộng!


Những ý nghĩ thiếu cơ sở như không phân biệt rõ vấn đề Tàu Cộng và Việt Cộng: Hai vấn đề này chỉ là một vấn đề. Chống Việt Cộng là chống Tàu Cộng và ngược lại. Không tin ư? Nếu biểu tình chống Tàu Cộng thì Việt Cộng sẽ làm gì? Nếu toàn dân biểu tình lật đổ Việt Cộng thì Tàu Cộng sẽ làm gì? Chắc chắn Nó sẽ không ngồi yên để tay sai của nó bị lật đổ dễ dàng! Vì nếu Việt Nam có chính quyền dân chủ thì chính quyền này sẽ phá vỡ hết kế hoạch xâm lược VN của Tàu Cộng.


Lấy lý do chống Tàu làm nền tảng đấu tranh để tạo nên sự đoàn kết dân tộc và đặt Việt Cộng vào thế chống đỡ thụ động. Nhưng giả sử Việt Cộng đổi chiều và chống Tàu thì dân Việt có nên tha thứ và góp tay với họ chống Tàu hay không? Ðây là giả thuyết không thể xảy ra. Thứ nhất, TC đã kiểm soát hầu hết thành phần lãnh đạo của ÐCSVN. Việt Cộng khó có thể thoát ra khỏi sự chi phối của Tàu Cộng. Thứ hai, Việt Cộng thừa hiểu khả năng của Việt Nam không thể chống TC. Họ biết rằng Việt Nam không thể chống Tàu với khả năng quân sự của mình mà phải dựa vào Mỹ và các nước khác; trong trường hợp này thì sẽ chẳng có quốc gia dân chủ nào muốn mất tiền và hy sinh mạng sống công dân mình để giúp một nước cộng sản. Mỹ và thế giới tự do sẽ chỉ giúp khi Việt Cộng từ bỏ độc tài và dân chủ hóa đất nước.


 


Ðợi có tổ chức ra đời hay lo thành lập tổ chức?


 


Khó khăn hiện nay là: trong tình hình công an dày đặc và được trang bị hùng hậu thì làm sao có tổ chức? Làm sao có lãnh đạo?


Lúc khởi đầu của một phong trào đấu tranh thì chưa cần thiết có tổ chức bao trùm hay tổng lãnh đạo vì sẽ dễ bị dập tắt. Các hoạt động sẽ an toàn hơn nếu chỉ thực hiện trong phạm vi cá nhân hay nhóm nhỏ. Ðây là điều cần thiết trong lúc các lực lượng đối kháng còn yếu ớt để tránh tổn thất. Tới khi phong trào phản kháng lan rộng thì tự nhiên nhiều cá nhân hay nhóm nhỏ sẽ tìm đến nhau cùng làm việc để đạt kết quả cao nhất. Vì thế tổ chức là chuyện cần thiết nhưng sẽ đến một cách tự nhiên khi phong trào chống đối lên mạnh. Ngược lại, tổ chức trong giai đoạn khởi đầu lại là một suy nghĩ thô thiển.


 


Còn phương pháp đấu tranh thì sao?


 


Chỉ có một phương pháp duy nhất là đấu tranh bất bạo động. Bất bạo động là hình thức đấu tranh ôn hòa dựa vào sức mạnh của lẽ phải, chính nghĩa và lòng dân. Sức mạnh của bất bạo động không nằm ở các phương tiện bạo lực như súng đạn mà ở ý chí. Bất bạo động tấn công con tim người cầm súng nhằm mục đích khuyên nhủ họ quay súng ngược lại nhà cầm quyền. Thực tế này đã từng xảy ra và là một hiện thực như trường hợp Liên Xô, Ðông Âu, Tunisia hay Ai Cập. Bất bạo động còn là phương pháp đấu tranh đạt kết quả trong thời gian ngắn nhất với ít tổn thất nhân mạng nhất. Các cuộc biểu tình của người yêu nước và dân oan trong nước gần đây là hình thức bất bạo động. Tuy mỗi lần chỉ với khoảng vài trăm người nhưng kết quả sau đó đã gây tiếng vang toàn thế giới, và chỉ sau một năm tính từ các cuộc biểu tình vào mùa Hè năm 2011, mọi người dân Việt đều đã ý thức hành động xâm lược của Tàu Cộng và chủ trương bán nước của ÐCSVN.


Như blogger Huỳnh Thục Vy nhận xét: “Những cuộc biểu tình không chỉ để biểu tỏ lòng yêu nước, gây sức ép cần thiết lên chế độ, để họ có những hành động giải quyết trước tình hình biển đảo đất nước bị Trung Cộng xâm lăng; mà còn tạo những cơ hội tốt để người dân Việt Nam tập sống như những công dân mạnh mẽ.”


Tóm lại, muốn đuổi Tàu Cộng và Việt Cộng thì phải bắt đầu từ ý chí và sức mạnh của toàn dân Việt. Ngoại quốc chỉ giúp khi chúng ta biết đứng vững trên hai chân của mình.


Nhóm Chống Tàu Diệt Việt Cộng

Luraco – Sản phẩm của nước Mỹ

 


Người Việt Ðông Bắc


 


Ðằng sau nghề làm móng tay (Nails) thực sự là một công nghệ cao cấp mang tính cạnh tranh gay gắt. Tuy nghề móng tay là một trong những nghề nghiệp chủ lực trong kinh tế cộng đồng Việt Nam nhưng ít ai biết rằng các thiết bị máy móc, hóa chất, bao bì nhãn hiệu đa số đều đế từ Trung Quốc.









Ông Tom Lê (Lê Thành) chủ tịch công ty Luraco chuyên trách về các thiết bị điện tử và các thiết bị ứng dụng cho công nghệ spa.


Gần đây, làn sóng người Trung Quốc sang mở đại lý (nail supplies) để cung cấp các mặt hàng kỹ nghệ này cho các tiệm móng tay người Việt. Người Trung Quốc cũng bắt đầu ra mở tiệm với giá rẻ khiến sự cạnh tranh trong nghề làm móng tay càng trở nên gay cấn. Nếu như trước đây, nghề móng tay thường bị xem nhẹ vì sự phát triển quá dễ dàng thì “nhân tố Phúc Châu” (đa số người Trung Quốc trong nghề nail đến từ Phúc Châu) đã lấn sân khiến người Việt nào trụ lại được trong nghề mới chứng tỏ có đủ khả năng và đủ bản lĩnh.


Hiện nay, tuy có vài công ty người Việt rất thành công trong việc cung cấp hóa chất, thiết bị cho công nghiệp này nhưng mẫu mã vẫn còn chưa đa dạng. Một vài công ty có tham vọng lớn hơn muốn người Việt trong ngành nail có ý thức sử dụng các hàng hóa làm từ Hoa Kỳ như là một biện pháp bảo vệ thương hiệu và giá trị của nghề nghiệp.


Công ty Luraco ở Texas là một trong những công ty hàng đầu trong ngành thiết bị nặng của ngành móng tay muốn thực hiện tiêu chuẩn “Made in USA” này.


Nói tới làm nail mà phải dùng đến thiết bị công nghiệp nặng chăng?. Thật vậy, theo anh Tom Lê (Lê Thành), chủ tịch công ty Luraco, các loại Ghế massage, Jet đánh nước, hộp Master Control, Hệ thống ngăn nước tràn (iFill) đều là những thứ công nghệ tiên tiến được phát minh sáng chế với những đầu óc kỹ sư có nhiều kinh nghiệm. Tất cả đều phải qua một quá trình thử nghiệm lâu dài chứ không phải một sớm một chiều. Ví dụ: Một ghế massage dùng trong nhà thì một tuần đôi khi chỉ sử dụng tổng cộng khoảng hai tiếng, nhưng một ghế massage dùng trong tiệm nails thì tám đến mười tiếng một ngày, có tiệm làm bảy ngày một tuần. Ðằng sau quá trình nghiên cứu thành thành phẩm còn là những quy định xử lý an toàn (UL) mà các State Board yêu cầu.


Công ty Luraco có ưu thế về các hợp đồng với Bộ Quốc Phòng về các thiết bị điện tử trong máy bay cho nên công ty này rất tự tin về các sản phẩm vượt bậc về mặt công nghệ của mình khi ứng dụng vào công nghệ làm nails. Trước sự cạnh tranh và hàng nhái đến từ Trung Quốc, các sản phẩm của Luraco vẫn có một vị trí vững chắc trong lòng người tiêu thụ.


Ông Tom Lê cũng cho biết, ông rất lấy làm tự tin với sản phẩm “Made in USA” này vì vậy về lâu về dài, Luraco sẽ trở thành một công ty cung cấp chính các phụ tùng điện tử trong các loại bồn spa. Trong lúc đó, dùng các loại linh kiện thiết bị từ Trung Quốc đều không thể bảo đảm khi có trở ngại kỹ thuật. Ðây chính là ưu thế mà những công ty Hoa Kỳ có được.


 


Hành trình công nghệ


 


Các anh em nhà ông Tom Lê thành lập công ty LURACO Technologies, Inc. vào năm 2006 với một ý hướng công nghệ cho quốc phòng. Thế rồi, tình cờ trong một ý nguyện mang tính tâm huyết muốn giúp cho thợ Nail tự bảo vệ sức khỏe, họ cho ra đời máy khử mùi hóa chất (ChemStop). Các sáng tạo tiếp tục nảy mầm về mặt thẩm mỹ và ứng dụng thị trường. Sau đó, Luraco lại tiếp tục cho ra đời các sản phẩm nặng ký hơn như Ghế Mini Spa, Jet Nam Châm, Ghế Massage iRobotics. Vốn có thiên hướng nghệ sỹ, ông Tom Lê đã trang trí lên các chiếc Ghế Mini Spa với các biểu tượng hoạt hình kiểu Disney. Luraco là công ty đầu tiên sáng chế ra Ghế Mini Spa bán rất chạy và trở thành thương phẩm quan trọng cho các bà mẹ dẫn con gái đi làm móng tay giải trí. Sản phẩm này sau đó bị các đại lý gởi về Trung Quốc nhái hàng một cách nhanh chóng.


Tuy nhiên ưu điểm lớn của Luraco vẫn là các thiết bị mang tính kỹ thuật cao nên cho dù bị nhái hàng vẫn không làm Luraco nao núng. Ngoài ra các hợp đồng với bộ quốc phòng Hoa Kỳ mới là một trong những hoạt động thương vụ lớn của Luraco. Các chương trình nghiên cứu của Luraco có phần xuất sắc và sáng tạo cho nên vẫn thắng được hợp đồng với bộ quốc phòng trong điều kiện cạnh tranh gay gắt hơn.


Hiện nay, trước sự lấn sân của người Trung Quốc về công nghệ ngành nails, cộng đồng người Việt sẽ bị ảnh hưởng đáng kể. Tuy nhiên, công ty Luraco hy vọng sẽ đáp ứng thị trường với giá cả cạnh tranh nhất nhằm đề cao sản phẩm làm tại Hoa Kỳ như là một thương hiệu hút khách. Sử dụng sản phẩm Luraco có thể cho tiệm nails có một tuyên ngôn quảng bá về mặt thương hiệu.


Em trai của ông Tom Lê là Tiến Sĩ Kevin Huy Lê, nhân sự chủ chốt trong các ứng dụng đầy sáng tạo này. Anh em gia đình Luraco cũng là một câu chuyện thành công của người Việt ở Hoa Kỳ và có những đóng góp ý nghĩa trong đời sống văn hóa của cộng đồng.


Ông Tom Lê tin rằng thương hiệu LURACO sẽ là một dấu ấn Việt Nam thực sự trong các tiệm móng tay gốc Việt, ngoài hình ảnh thân thiện của những người thợ Việt Nam có tay nghề khéo léo mà khách hàng người Mỹ từng biết bấy lâu nay.

Bi Kịch Di Nương

 


Nồng Tình Hý Bút


 


 


LTS: Lê Anh Thư qua bài “Phỏng Vấn Một Me Tây” đăng trên Người Việt Ðông Bắc (27 tháng 7, 2012) có sức thu hút đặc biệt. Nhiều độc giả thích Lê Anh Thư qua bài phỏng vấn trữ tình của chính nhân vật mang tính tiết lộ đời tư từ Ðông sang Tây. Trong lúc, tôi (Trần Ðông Ðức) đang thu gom phản ứng bạn đọc trên facebook qua vụ Ðào Nương Hoàng Dược Thảo vu khống và lừa dối độc giả thì nhận được thư của Lê Anh Thư bảo rằng: em có cái bài “Từ Hồng Lâu Mộng Luận Chế Ðộ Ða Thê”… xem ra có vẻ hợp chủ trương bổn báo…” Ngạc nhiên quá ta! Chuyện các di nương tranh chấp, dùng hết sở trường lôi kéo tình yêu trong Hồng Lâu Mộng thì có liên quan gì nhỉ. A! chung quy lại thì cũng là chuyện nhi nữ tình trường – anh hùng khí đoản, đúng không? Thế là bổn báo quên mất chuyện đào nương mà đọc đi đọc lại chuyện các di nương trong Hồng Lâu Mộng một cách say sưa. Chợt mới hiểu ra dụng ý của Me Tây Bảo Ðiển – Lê Anh Thư, bổn báo quyết định bỏ chuyện đào nương qua một bên mà giới thiệu các di nương trong Hồng Lâu Mộng vậy.


 


Từ Hồng Lâu Mộng luận chế độ đa thê


 


1. Trên một forum ở Trung Quốc, nhiều anh mở mồm ra tặc lưỡi tấm tắc chế độ đa thê, nhưng có một số người hiểu biết đã phản đối. Vì tất cả những anh đương to mồm “ngôn luận” kia chưa chắc đã hiểu gì về đa thê đích thực.










Tác giả Lê Anh Thư.


Một nam giới đa thê, chỉ có thể sung sướng khi anh ta thuộc dòng đích (con mẹ cả, mà mẹ cả cũng phải được ông bố cưng chiều kia mới mong). Lớn lên anh ta lập năm thê bảy thiếp cho thỏa, thì chính những đứa con dị bào của anh ta lại là nạn nhân của chế độ đa thê, trong nhà nhiều mẹ cả dì bé (di nương). Hoặc giả không, thì khi những đứa trẻ ấy lớn lên lập thân – có khi cũng lại đi vào vết xe đổ. Trai lấy nhiều vợ, gái làm cả hoặc làm bé. Nghiệp chướng luân hồi.


2. Những gia đình quý tộc nhỏ như nhà Lỗ Tấn thì không nhất thiết phải tìm vợ Cả thiên kim tiểu thư dung nhan lộng lẫy. Họ có khi chỉ cưới cho con trai cô vợ Cả nguồn gốc lam lũ, dung nhan nhạt nhẽo nhưng đảm đang tháo vát, thuận hiền. Coi như kiếm thêm người làm sai bảo mà. Sau này con trai muốn tìm hồng nhan tri kỷ thì đơn giản: nạp thiếp


Có thể nói Lỗ Tấn cùng với hai người vợ là nạn nhân của cái bi kịch ấy. Lỗ Tấn những năm xưa thông minh sắc sảo, đang du học ngành y ở Nhật thì bị gia đình lừa về lấy vợ – Chu An, một cô gái quê chậm chạp, mặt mũi thô kệch, hơn Lỗ Tấn 3 tuổi. Ðêm tân hôn, Lỗ Tấn ôm chăn sang phòng bên ngủ. Và cứ từ đó đến suốt đời, Lỗ Tấn lạnh nhạt không gần gũi người vợ này lần nào


Sau này Lỗ Tấn yêu và cưới Hứa Quảng Bình, một phụ nữ tân thời thông minh, ăn mặc thanh lịch. Chu An vẫn cúi mặt lam làm hầu hạ mẹ chồng, trong khi chồng vui duyên mới. Lỗ Tấn không phải người trăng hoa hay bạc bẽo, ông nhiều lần tính đến chuyện li dị để giải thoát cho cả ba người. Nhưng thời đó lề thói xã hội rất cổ hủ nặng nề, người con gái bị chồng bỏ sẽ không có đường mà quay về nhà bố mẹ đẻ nữa. Huống hồ Chu An lại chả sắc sảo tân tiến gì, chỉ được nết thuận thảo nên Lỗ Tấn cũng đành để vậy, vì ông hiểu một khi chia tay thì Chu An không còn đường sống. Nếp nhà ở Phúc Thành Môn (Bắc Kinh), chia làm đôi, một nửa là tổ ấm líu ríu của Lỗ Tấn với vợ hai Hứa Quảng Bình. Một nửa là Chu An đi lại lặng lẽ như chiếc bóng. Sau này Chu An qua đời rồi, người nhà xác nhận bà vẫn còn… trinh nữ… ngần ấy năm Lỗ Tấn không đoái hoài. (Chuyện này thật là khó tin, nhưng lưu truyền trong dư luận Trung Quốc – chú thích của TÐÐ)


3. Chế độ Chuẩn Di Nương: tức là người con gái cất nhắc để làm dì bé sau này. Ðó là trường hợp của cô hầu Tập Nhân trong truyện Hồng Lâu Mộng. Tập Nhân hơn công tử Bảo Ngọc vài tuổi, xuất thân thanh bần phải đi ở đợ nhà giàu. Dung nhan dễ coi, người lại mạnh khỏe, chăm chỉ, ít nói, tuân thủ lễ giáo phong kiến, lại hay “mách” những chuyện trái tai gai mắt. Tập Nhân đã lọt vào mắt xanh của Vương Phu Nhân – mẹ của Bảo Ngọc. Bà ngầm ý phê chuẩn cô này tương lai sẽ làm dì bé của Bảo Ngọc. Mặc dù lúc đó Bảo Ngọc còn chưa có vợ cả, huống hồ dì bé.


Với nàng hầu Tập Nhân đó là bước lên đời thực sự, cô yên tâm có mối tình chăn gối với Bảo Ngọc. Vì kiểu gì chả gả làm bé cho chàng. Từ lúc có “lệnh” ngầm, đời Tập Nhân nâng lên thành địa vị nửa bà chủ. Cô xin phép về thăm nhà được cho thêm tiền bạc, quần áo. Ðến bàn ghế bát đũa Tập Nhân dùng ở nhà mẹ đẻ, nay Vương Phu Nhân cũng sai người hầu mang đến cho nàng dùng riêng. Ngụ ý nàng sắp được làm dâu bé nhà danh giá, không nên chung đụng đồ đạc với thân quyến nghèo khó nữa.


4. Chế độ Bồi Phòng Gia Nhân: đó là trường hợp của Bình Nhi, thực chất theo tiểu thư Vương Hy Phượng về làm dâu nhà họ Giả. Cô chủ gả cho Giả Liễn thì Bình Nhi cũng nghiễm nhiên được coi là dì bé, chung chăn gối với cậu chủ. Mang danh phận “bồi phòng gia nhân” – tức là người đi theo hầu phòng, hầu luôn cả phòng the.


Ðây là một cơ chế rất khắc nghiệt, bản thân Bình Nhi là đầy tớ tâm phúc ăn cùng mâm ngủ cùng giường với đại tiểu thư Vương Hy Phượng. Ngày xưa các đại gia đình quý tộc đầy những âm mưu thôn tính nội bộ rất phức tạp, có tiểu thư công tử nào không nuôi đầy tớ tâm phúc, có khi còn thân thiết hơn cha mẹ anh chị em ruột. Tiểu thư đi lấy chồng thì nàng cũng có phần, thành một thứ dì bé không danh phận. Vị trí của nàng thật lắt lẻo ngàn cân treo sợi tóc. Nàng vừa phải sát cánh hầu hạ cô tiểu thư đanh đá, ghê gớm, xảo quyệt như Vương Hy Phượng, vừa phải chiều ý ông chủ – chồng hờ trăng hoa là Giả Liễn, mà vẫn phải giữ kẽ để tránh những cơn ghen của Phượng Ớt (biệt danh Vương Hy Phượng).


5. Chế độ Noãn Sàng: noãn sàng tức là làm ấm giường. Người con gái rơi vào địa vị này rất đáng thương. Thường là đấng nam nhi đã có vợ Cả nâng khăn sửa túi và rất quyến luyến thương chìu nàng. Nhưng vì nhiều lí do (thường bởi dục tính mạnh mẽ), ông ta vẫn có thêm những dì bé khác. Ông dồn hết tình cảm cho vợ Cả, và chỉ coi các dì bé kia như công cụ thỏa mãn tính dục – làm ấm giường. Họ thậm chí còn không có quyền sinh con, vì có được coi như dì bé vợ lẽ đâu. Thân phận họ không khác gì đồ vật. Ðôi khi trong các tác phẩm cổ điển Trung Quốc, tác giả kín đáo hé lộ những nàng dì bé làm ấm giường… có tham gia vào cuộc ái ân của ông chủ với vợ Cả. Thường họ có tác dụng… như món khai vị, và lau dọn giường chiếu, giặt quần áo hai người chủ… sau cuộc mây mưa. Chua xót! (Chế độ này cũng có bằng chứng tồn tại ở Việt Nam trong thời Lê Mạt qua bài Tây Sơn Hành của Trần Danh Án miêu tả cảnh động phòng giữa anh hùng áo vải Nguyễn Huệ và Ngọc Hân Công Chúa – chú thích của TÐÐ)


6. Không phải cứ dì hai, vợ bé thì được yêu chiều, thậm chí bị ghẻ lạnh nếu ông chủ không cưng chiều. Ông hai Giả Chính trong Hồng Lâu Mộng là người sùng Nho, đề cao sự noi gương Thánh Hiền ra làm quan giúp dân giúp nước. Ông chỉ yêu thương, lưu tâm mỗi vợ cả – Vương Phu Nhân, vì bà chẳng những xuất thân danh gia vọng tộc mà còn xinh đẹp, giản dị, hiền đức, tháo vát. Hơn nữa, ba người con chung của hai ông bà đều tuấn tú thanh nhã, giỏi giang, cô con gái cả Nguyên Xuân thậm chí được vào cung làm hoàng phi. Còn lại hai vợ lẽ Triệu di nương và Chu di nương (dì Triệu, dì Chu) vốn là a hoàn trong nhà, ông không màng. Mặc cho mẹ con họ muốn sống thế nào thì sống, ông chỉ ở lì trong gian nhà chính với vợ Cả. Không một việc lớn trong nhà nào hai người vợ bé được có ý kiến, không cỗ bàn hội họp linh đinh nào họ được tham gia. Họ vốn ít học, thô lậu, làm dì bé trong gia tộc lớn lại chả được ai quan tâm kính trọng, đến mấy con hát nít ranh còn có quyền đánh đập họ. Chả trách họ đâm ra hẹp hòi, ghen tỵ ngày đêm mưu phản.


7. Chế độ mẹ Cả (mẹ đích) nuôi con của dì bé: Trường hợp điển hình là nàng Thám Xuân, con của dì Triệu, em cùng cha khác mẹ với Bảo Ngọc lại được chính mẹ Cả là Vương Phu Nhân nuôi dưỡng từ lúc nhỏ. Những đứa con “nuôi” này sẽ lớn lên trong nhà mẹ Cả, gọi mẹ Cả là mẹ, còn chính mẹ ruột lại gọi bằng dì. Một thân phận hết sức tế nhị và mâu thuẫn. Họ biết ai là mẹ ruột nhưng cũng có tình cảm với mẹ Cả. Ðôi khi vị giằng xé vì mâu thuẫn tình ái lẫn quyền lợi của hai bà mẹ.


Nàng Thám Xuân là người con gái quyết đoán, hiểu đời… nhưng đôi khi cũng tham vọng thái quá. Nàng nhất nhất theo mẹ Cả – Vương phu nhân, mà xa lánh ghẻ lạnh mẹ đẻ. Nàng vẽ ra cái ranh giới rạch ròi giữa mình và mẹ đẻ, như chủ nhân với tôi tớ trong nhà.


8. Mâu thuẫn trong gia đình: các gia đình Châu Á truyền thống thường âm ỉ những mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, bà cô bên chồng với chị em dâu, các nàng dâu với nhau. Trong đại gia tộc đa thê thì xung đột đó tăng lên gấp bội: nhiều dòng mẹ chồng, nhiều dòng chị em chồng, nhiều dòng nàng dâu. Ðại gia tộc họ Giả trong Hồng Lâu Mộng sụp đổ một phần chính bởi chế độ đa thê: các ông chủ trăng hoa vợ Cả dì bé nàng hầu đề huề. Bố chồng tư thông cả với con dâu (Giả Trân và nàng Tần Khả Khanh) khiến con dâu hoảng sợ ốm chết. Em chồng ve vãn chị dâu bị chị hại chết (Giả Thụy và Vương Hy Phượng).


Giả Liễn ong bướm lén lút sau lưng Hy Phượng tư tình với vợ của Ða Hồ Ðồ, Bão Nhị khiến Hy Phượng nổi cơn tam bành. Mấy nàng kia sợ quá thắt cổ chết gây cáo quan mãi mới dẹp được. Giả Liễn còn vụng trộm cưới thêm dì hai họ Vưu (Vưu nhị thư) để thỏa tình lả lơi và kiếm con nối dõi. Hy Phượng biết được tương kế tựu kế lừa đưa dì hai về phủ… hành hạ, Hy Phượng lại cấp cho chồng ả Thu Ðồng chua ngoa… làm nàng hầu dưới trướng. Vưu Nhị Thư chịu khổ đủ bề: vợ cả là Vương Hy Phượng giở mặt, chồng ham vui mới đã lơ là nàng, ả Thu Ðồng ác mồm nanh nọc, lại thêm cái thai con trai bị lừa tráo thuốc… đến độ trụy ra. Cùng quẫn nàng nuốt vàng tự tử… Rồi còn tiểu thư Nghênh Xuân, em cùng cha khác mẹ với Giả Liễn, nhưng chỉ là con dì bé, mà mẹ đã mất rồi nên không được mẹ Cả quan tâm chăm sóc gì. Bố (Giả Xá) thua bạc gả bán nàng cho thằng chồng háo sắc, vũ phu lang sói. Nàng không chịu được những trận đòn thấu xương mà chết đi… chỉ một năm sau ngày cưới… Và còn cậu ấm phá trời Tiết Bàng vô học, vì tranh giành cô Hương Lăng đã đính hôn mà đánh chết người. Sau đưa Hương Lăng về phủ cũng không đối đãi tử tế, để cho vợ cay độc Quế Hoa và con hầu Bảo Thiềm hành nàng lên xuống. Và kết cục Hương Lăng cũng chết dưới roi đòn của Tiết Bàng.


Chế độ đa thê, tranh giành ái tình quyền lực đã gây nên rất nhiều án oan thấu trời trong nhà họ Giả. Ðến độ một con hát phiêu lãng là Liễu Tương Liên còn thốt lên rằng: Trong cái phủ này, ngoài hai con sư tử đá ra, còn chả có gì trong sạch cả… Tội nợ chất chồng nên họ suy vong là tất yếu.


9. Phụ nữ là nạn nhân chế độ đa thê, nhưng chính họ cũng tự nguyện chui đầu vào rọ ấy. Sống trong cái khổ lâu ngày họ cũng quen dần mà trơ lì đi, không thấy đấy là khổ nữa. Thậm chí còn nảy sinh tâm lý trả thù ngược. Nhiều vợ Cả hoặc dì bé ấm ức vì cảnh lấy chồng chung, lại hy vọng nếu sinh con trai, thì con mình lại lấy nhiều vợ. Y như bố nó… thế mới phong độ. Hoặc nếu sinh con gái, họ hy vọng con mình được làm vợ Cả, tha hồ uy quyền bắt nạt các dì bé. Coi như trả món thù đời họ phải chịu.


Lê Anh Thư


 


Bổn Báo Nhận Xét: Xem ra, chế độ đa thê là mạo xưng của ngôn ngữ đời sau thôi chứ Khổng Giáo thực sự đề cao chế độ một chồng một vợ và nhiều thiếp (nhất phu-nhất thê-đa thiếp). Do dưới thời văn minh tranh tối tranh sáng, người ta có ý đề cao thân phận con người, từ hàng tiểu thiếp nâng lên hàng thứ thê (vợ bé). Ðặc biệt, qua các thời Dân Quốc, Cộng Hòa, Cộng Sản ở Ðông Á, xã hội có sự cào bằng về ngôi vị và danh xưng dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn về mặt hành chánh của chế độ quần hôn “ngàn năm văn hiến.” Các hàng “thứ thê” mới nổi này tranh giành địa vị như kiểu cá mè một lứa dẫn đến cơ chế hành chánh độc hôn tiến bộ theo khuôn mẫu Tây phương.










Ðại Tiểu Thư Vương Hy Phụng trong Hồng Lâu Mộng.


Cũng không thể phủ nhận sự nhân bản của chế độ đa thê là giúp rất nhiều gái quê, gái xấu, gái thô cũng lấy được chồng qua đường dây mai mối. Nếu để ái tình và lãng mạn tự nhiên định hướng thì những biểu hiện chênh lệch này khó có thể xảy ra. Ðứng ở góc cạnh này mà quan sát, thì nam giới cũng là nạn nhân vì nhiều khi cha mẹ bắt phải lấy vợ xấu. Thế thì tại sao thể chế “đa phu” không tồn tại với những người phụ nữ đề cao văn hóa mẫu hệ ở Ðông Nam Á. À! cái này mang tính mật mã như chìa khóa về tâm lý ái tình. Có một câu nói trong dân gian được lan truyền “một chìa khóa mở được nhiều ổ khóa một lúc thì chứng tỏ sự vạn năng của nó còn một cái ổ khóa mà chìa nào cũng mở được thì là cái ổ khóa hư.” Ðàn ông được coi là phong độ, đàn bà bị xét về phẩm cách trong sinh hoạt quần hôn. Tuy nhiên, nghiên cứu về “đa thê chế độ” của Lê Anh Thư trong Hồng Lâu Mộng có khi thấy rằng bi kịch không là hoàn toàn do đàn ông mang lại mà chỉ là do đàn bà tự ám hại lên nhau.

Thám hiểm rừng Cúc Phương

 


Pao Lâm (sưu tầm)


 


Cách thủ đô Hà Nội 120 km về phía Nam, nằm lọt sâu trong lòng dãy núi Tam Ðiệp, Ninh Bình, là khu rừng quen thuộc mang tên Cúc Phương, vườn quốc gia đầu tiên của Việt Nam.










Nhìn chim trong vườn quốc gia Cúc Phương. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Vườn quốc gia Cúc Phương thuộc địa phận ba tỉnh Ninh Bình, Hòa Bình và Thanh Hóa, với tổng diện tích là 22,200 ha. Với nhiều giá trị về cảnh quan thiên nhiên, sự đa dạng về hệ sinh thái, các giá trị văn hóa, lịch sử nên từ lâu Cúc Phương đã trở thành điểm du lịch sinh thái nổi tiếng và hấp dẫn.










Ði xe đạp trong rừng. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Với đặc trưng là rừng mưa nhiệt đới, xanh quanh năm, Cúc Phương có số lượng động thực vật vô cùng phong phú và đa dạng với hơn 2,000 loài thực vật bậc cao và nhiều loại động vật quý hiếm, trong đó có loài voọc đen mông trắng là loài thú linh trưởng rất đẹp và quý hiếm được chọn làm biểu tượng của vườn quốc gia Cúc Phương. Với hơn 300 loài chim cư trú, đặc biệt có nhiều loài đặc biệt của Việt Nam và Ðông Dương, Cúc Phương từ lâu đã trở thành điểm lý tưởng đối với những ai say mê tìm hiểu chim.










Cảnh thiên nhiên trong rừng Cúc Phương. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Nhờ địa hình đặc biệt, Cúc Phương sở hữu nhiều hang động đẹp như động Sơn Cung, động Phò Mã Giáng, động Người Xưa, hang Con Moong. Không chỉ có vậy, nhờ nằm ở vị trí giao tiếp của ba tỉnh, Cúc Phương là nơi cư trú và sinh sống của cộng đồng người Mường với những nét văn hóa độc đáo và đặc trưng, đó là những nếp nhà sàn, ruộng bậc thang, những cối giã gạo nương, những khung dệt thổ cẩm, và những lễ hội, phong tục tập quán, nếp sống cộng đồng, vẫn được lưu giữ nguyên vẹn trong các bản làng ở đây.










Du khách ăn tối trong vườn quốc gia Cúc Phương. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Do cách Hà Nội không xa lắm, hành trình thăm Cúc Phương cũng đa dạng và phong phú để lựa chọn từ chuyến một ngày đến chuyến từ 4-5 ngày, với nhiều hoạt động phù hợp cho mỗi thời điểm và sở thích khác nhau. Người yêu thiên nhiên và thích hoạt động nhẹ nhàng có thể lựa chọn tham quan hang động, khu bảo tồn trung tâm và đi bộ trong rừng để ngắm chim, bướm… Người yêu động vật có thể lựa chọn lịch trình tham quan động vật hoang dã ban đêm và quan sát các loài bò sát, lưỡng cư, côn trùng. Ðặc biệt, Cúc Phương lý tưởng cho ai dù không có nhiều thời gian nhưng lại muốn thử thách sự dẻo dai của chính mình để đi tìm chút hơi thở của núi rừng, chút phiêu du của sông suối, chút lãng đãng của mây trời và chút ấm nồng của người dân Mường thân thiện.










Dệt thổ cẩm ở bản Mường trong rừng Cúc Phương. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Hành trình thám hiểm hai ngày trong rừng Cúc Phương bắt đầu từ trung tâm của vườn, theo hướng Tây, xuyên qua khu rừng già với nhiều trảng cỏ, thung lũng, vượt qua nhiều đèo dốc với chiều dài tổng cộng khoảng 16 km. Trên đường đi, chúng ta được ngắm nhìn những loài động vật đa dạng, thả hồn vào những cơn gió dịu mát, lao xao dưới tán cây cổ thụ để cảm nhận một thiên nhiên thanh bình, xanh mát bao quanh. Bữa ăn picnic giữa rừng cũng mang lại nhiều cảm nhận khó phai trên hành trình đến với bản Mường nồng ấm.










Du khách sinh hoạt với người Mường. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Nằm kề bên dòng sông Bưởi bốn mùa nước trong xanh, bản Mường với những nếp nhà sàn, những ruộng bậc thang, những cọn nước đêm ngày kẽo kẹt đưa nước vào đồng, những cối giã gạo nương, những khung cửi dệt thổ cẩm và những thiếu nữ Mường với trang phục sặc sỡ sắc màu trên những chiếc mảng bương lướt nhẹ trên dòng sông Bưởi, luôn làm cho cảnh sắc nơi đây thêm thơ mộng, lãng đãng.










Lửa trại ở bản Mường. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Ðến đây, du khách có thể lắng nghe để giao hòa, thổn thức cùng tiếng cồng chiêng, tiếng cồng chiêng vọng vào rừng già nghe âm u như hồi âm của quá khứ cùng với các làn điệu dân ca, điệu hò gọi bạn lâng lâng trong men rượu cần ngọt ngào đến say mê của Trời và Ðất. Hòa vào đêm ở bản Mường, trong ngây ngất hương thơm của những bông hoa rừng và tiếng xào xạc của cây lá sẽ mang đến giấc ngủ say sưa, lâng lâng đến lạ. Sáng ra, thanh thản ngồi trên những chiếc mảng tre để gột rửa “bụi trần” trong hơi nước mát rượi thoảng đưa từ dòng sông Bưởi, chợt thấy lòng nhẹ tênh.


Hành trình thám hiểm Cúc Phương kết thúc trong sự chia tay bịn rịn đầy lưu luyến của bản Mường. Xe sẽ đón quý vị tại bản để tiếp tục cuộc hành trình khám phá Hòa Bình hay trở về Hà Nội. Chuyến đi ngắn, nhưng mang lại nhiều kinh nghiệm và đong đầy những cung bậc cảm xúc.










Chèo thuyền kayak ở rừng Cúc Phương. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Lịch trình tham khảo khác: Ðạp xe, chèo thuyền kayak và xem động vật hoang dã ban đêm.


Thời gian: 2 ngày/1 đêm (ăn trưa, tối và ngủ đêm tại vườn quốc gia).


Ðiểm tham quan:


-Trung Tâm Du Khách, Trung Tâm Cứu Hộ Thú Linh Trưởng.


-Ðạp xe.


-Chèo thuyền kayak.


-Ðộng Người Xưa.


-Cây chò ngàn năm.


-Xem động vật hoang dã ban đêm.


Chương trình tham quan


Ngày thứ nhất:


Du khách đến Cúc Phương, nhận phòng nghỉ, nghỉ ngơi và ăn trưa tại nhà hàng khu cổng vườn. Buổi chiều, tham quan Trung Tâm Du Khách, Trung Tâm Cứu Hộ Thú Linh Trưởng – một trong những điểm tham quan nổi bật ở Cúc Phương, đạp xe chừng 7km tới hồ Yên Quang. Tại đây du khách sẽ chèo thuyền kayak trên hồ chừng 1-2 giờ chiêm ngưỡng cảnh đẹp núi rừng Cúc Phương. Buổi tối, du khách sẽ cùng hướng dẫn viên của vườn quốc gia sử dụng đèn pin vào rừng tìm hiểu và quan sát các loài động vật hoang dã hoạt động ban đêm. Một số loài có thể bắt gặp như cú mèo, sóc bay, các loài cầy và một số loài thú ăn thịt nhỏ khác.


Ngày thứ hai:


Sau một đêm ngủ lại trong một không gian yên tĩnh, du khách sẽ được đánh thức bằng tiếng hót của các loài vượn, ăn sáng, tham quan động Người Xưa, tham quan cây chò ngàn năm.


Ăn trưa tại nhà hàng khu trung tâm rừng. Kết thúc chương trình.





Ciao Travel


Add: 1st Floor, 3 Phan Huy Ich Street, Hanoi, Vietnam


Tel: 84-4-39290270; Fax: 84-4-39290271


E-mail: [email protected]


Website: www.ciaotravels.com



 

Tin mới cập nhật