Dàn nhạc giao hưởng cho người Việt trên đất Mỹ

 


Ngọc Lan/Người Việt


 


WESTMINSTER (NV)Tối Thứ Bảy, 4 tháng 8, khán phòng 400 chỗ ngồi của nhà hát Rose Center Theater gần như được lấp đầy bởi những khán thính giả đến thưởng thức chương trình Summer Concert 2012 lần thứ IV do Hội Hiếu Nhạc Việt Mỹ trình tấu.









Nhạc trưởng Nguyễn Khánh Hồng (giữa) và dàn nhạc giao hưởng
trong chương trình Summer Concert 2012 tại Rose Center Theater. (Hình: Kỳ Phát)


Từ Úc Châu bay sang để có mặt trong hàng ghế khán giả của đêm hòa nhạc này, nhạc sĩ Hoàng Thanh Tâm, tác giả ca khúc nổi tiếng “Tháng Sáu Trời Mưa,” không hề che giấu sự ngạc nhiên và ngưỡng mộ khi nói cảm nghĩ của mình với phóng viên Người Việt về chương trình Summer Concert 2012 này, “Vượt quá sức tưởng tượng! Hay quá! Không ngờ nơi đây lại có thể có được một dàn nhạc như thế của người Việt. Hay quá! Ðông quá!”


Với sự có mặt của hơn 70 nhạc công thuộc Dàn Nhạc Giao Hưởng Việt-Mỹ và Dàn Nhạc Thính Phòng Thiếu Niên Việt-Mỹ, cùng với nhiều loại nhạc cụ, từ violin, viola, cello, string bass, sáo flute, sáo piccolo, kèn oboe, kèn clarinet, kèn bassoon, kèn horn, kèn trumpet, kèn trombone, kèn tuba, trống timpani, bộ gõ percussion, và đàn piano, chương trình Nhạc Phim Mùa Hè 2012, dưới sự chỉ huy của nhạc trưởng Nguyễn Khánh Hồng và trợ lý nhạc trưởng Tina Huỳnh, cùng các giọng ca Phạm Hà, Ngọc Hà, Bích Vân, Tim Nelson và Ryan Salazar, thực sự chinh phục những ai yêu thích dòng nhạc giao hưởng thính phòng này.


Nhân dịp này, phóng viên Người Việt có cuộc chuyện trò cùng nhạc sĩ Nguyễn Khánh Hồng, người nhạc trưởng làm nên linh hồn của buổi hòa nhạc, để tìm hiểu thêm về Hội Hiếu Nhạc Việt-Mỹ, một tổ chức vô vụ lợi, đang từng bước góp phần đưa âm nhạc Việt Nam và các nhạc sĩ gốc Việt bước vào sinh hoạt nghệ thuật giao hưởng dòng chính.








Ca sĩ Ngọc Hà trình diễn trong chương trình Summer Concert 2012 tại Rose Center Theater. (Hình: Kỳ Phát)


Ngọc Lan (Người Việt-NV): Xin nhạc sĩ vui lòng cho biết cơ duyên nào đưa đến việc ra đời của Hội Hiếu Nhạc Việt Mỹ?


Nhạc sĩ Nguyễn Khánh Hồng: Tôi sang Mỹ năm 1991, sau 3-4 năm dạy nhạc, tôi nhận ra rằng các em học sinh đàn rất là giỏi nhưng lại không có chỗ để các em có thể trình diễn trong dàn nhạc. Thêm vào đó, bản thân tôi chơi trong các dàn nhạc của Mỹ rất nhiều, từ năm 91 đến năm 95, nhưng đồng thời tôi cũng nhận ra là tại sao trong cộng đồng mình không có dàn nhạc nào hết. Thành ra chúng tôi, một số anh em tốt nghiệp trường Quốc Gia Âm Nhạc ở Sài Gòn và Hoa Kỳ bàn nhau lập dàn nhạc nhằm phát huy và duy trì nghệ thuật âm nhạc, đặc biệt là nhạc hòa tấu và thính phòng.


Cuối năm 94 đầu 95 dàn nhạc ra đời. Buổi trình diễn đầu tiên của chúng tôi chỉ có 17 học sinh thôi. Trong số 17 em đánh trong dàn nhạc đó, có em Tina Huỳnh vẫn tiếp tục theo đuổi con đường âm nhạc ở trường Ðại Học Long Beach. Nay em đã ra trường và được mời về làm “assistant conductor” cho dàn nhạc của tôi.


NV: Làm sao để duy trì dàn nhạc thính phòng qua chừng ấy năm để nó có thể phát triển ngày một lớn hơn, thu hút người xem đông hơn?


Nhạc sĩ Nguyễn Khánh Hồng: Mục đích đầu tiên của chúng tôi là làm sao cho cộng đồng người Việt nơi đây có được một dàn nhạc. Thứ hai dàn nhạc này là để giúp cho các em, nuôi nấng các em từ nhỏ cho đến khi các em lớn lên thành tài, có cơ hội tìm hiểu thêm về nhạc quốc tế, về môi trường âm nhạc Việt Nam, với thể loại nhạc giao hưởng và thính phòng nhằm tạo nên một sắc thái, một tiền đề để các em có cơ hội bước vào các dàn nhạc của dòng chính nơi đây.







Dàn Nhạc Thính Phòng Thiếu Niên Việt-Mỹ trong chương trình Summer Concert 2012 tại Rose Center Theater. (Hình: Kỳ Phát)


Làm sao để có thể duy trì? Từ lúc thành lập với 17 em, chúng tôi làm “volunteer,” mọi người không ai nhận tiền bạc gì từ hội nhạc này. Tất cả cùng chung sức, có khi bỏ tiền túi vô thêm chứ không có chuyện lấy tiền ra. Cho đến bây giờ mọi người ở đây vẫn làm thiện nguyện, đó là lợi thế để chúng tôi có thể duy trì dàn nhạc cho đến ngày hôm nay.


Mỗi chương trình chúng tôi đều cố gắng để làm sao có được đông khán giả ủng hộ, cùng những người bảo trợ, thì khi đó chúng tôi mới có đủ tiền chi phí. Ðôi khi cũng có những buổi hòa nhạc chúng tôi bị lỗ, nhưng bù qua sớt lại, hằng năm có những chương trình chúng tôi thiếu tiền thì những anh em trong ban điều hành tự nguyện đóng góp thêm vô. Những em trong dàn nhạc cũng đóng góp để chúng tôi có thể duy trì được dàn nhạc. Ðó là lý do làm sao để dàn nhạc có thể hoạt động đều từ năm 1995, và chúng tôi có một cơ ngơi tốt để cho các em hằng tuần đến tập dợt.


NV: Tiêu chuẩn nào để các em có thể tham gia vào dàn nhạc này?


Nhạc sĩ Nguyễn Khánh Hồng: Các em tham gia vào Hội Hiếu Nhạc Việt Mỹ đều là những em đã biết đánh đàn. Chúng tôi chọn các em có trình độ về âm nhạc, khả năng chơi nhạc, và có thể ngồi với nhau, hòa nhạc với nhau. Nghĩa là các em được chọn vào chơi trong dàn nhạc này đều là những em có trình độ chơi nhạc, kỹ thuật chơi nhạc, nếu các em không biết chơi nhạc thì dĩ nhiên là không được nhận vào.


Bởi vì trình độ chơi nhạc đòi hỏi mỗi lúc một cao hơn nên nếu các em không tự học riêng thì không thể nào theo được. Cũng chính do các em có thời gian theo đuổi như vậy từ năm 7 tuổi nên theo năm tháng các em có thêm kinh nghiệm, đến năm 17 tuổi, các em đã có 10 năm kinh nghiệm biểu diễn già dặn. Và như thế, khi các em vào đại học, tham gia vào dàn nhạc của trường đại học nào, họ cũng đều sẵn sàng nhận các em. Chưa kể các em được ngồi ở những vị trí quan trọng của dàn nhạc, dù các em không theo ngành nhạc. Ðó cũng chính là điều làm chúng tôi cảm thấy hạnh phúc khi đào tạo được các em như thế.


NV: Số lượng nhạc sinh hiện có trong Hội Hiếu Nhạc Việt Mỹ là bao nhiêu và lịch biểu diễn của các em như thế nào?


Nhạc sĩ Nguyễn Khánh Hồng: Hiện nay có khoảng 100 nhạc sinh sinh hoạt trong Hội Hiếu Nhạc Việt Mỹ, trong đó có hai dàn nhạc người lớn, và một dàn nhạc thiếu nhi. Nhạc sinh nhỏ nhất là 6 tuổi. Dĩ nhiên em đó đã có trình độ nhìn vào bản nhạc đánh được và khả năng ngồi chơi lâu trong dàn nhạc, biết nghe nhau, theo nhau trong cùng một dàn nhạc.


Ngay từ ngày đầu thành lập, mỗi năm chúng tôi đều có 3 chương trình biểu diễn cho các em, vào dịp Hè, Xuân, và Ðông. Riêng chương trình Mùa Thu thì được tổ chức với qui mô nhỏ hơn để các em trình tấu riêng biệt, thiên về “solo,” “recital” nhiều hơn. Thời gian đầu không có tài chánh đầy đủ, nên chúng tôi tổ chức trong nhà thờ Tin Lành, chỉ phải trả một số tiền donation rất nhỏ. Cứ duy trì liên tục như vậy, cho đến khi dàn nhạc ngày một lớn, nhà thờ không còn đủ chỗ cho dàn nhạc ngồi nữa thì may mắn là hội trường Rose Center Theater thành lập năm 2006, và chúng tôi là những người trình diễn đầu tiên cho ngày thành lập nhà hát này.


Từ đó, cứ mỗi năm đến Mùa Hè thì chúng tôi thực hiện chương trình biểu diễn nhạc phim tại đây. Mùa Xuân thì làm nhạc Việt Nam, nhạc cổ điển. Riêng Mùa Thu thì làm “chamber concert,” tức nhạc cổ điển thính phòng, chỉ giới hạn trong một số rất ít người biểu diễn lẫn người nghe.


NV: Qua nhiều năm tổ chức những chương trình nhạc thính phòng như vậy, nhạc sĩ có cảm nhận như thế nào về sự yêu thích nhạc giao hưởng thính phòng của cộng đồng người Việt tại đây? Có gì thay đổi hay khác đi trong việc cảm thụ?


Nhạc sĩ Nguyễn Khánh Hồng: Thứ nhất tôi cảm thấy rất vui khi đến rạp Rose Center thấy có rất đông khán giả Việt đến ủng hộ, và người yêu thích âm nhạc với dàn nhạc giao hưởng mà chúng tôi thực hiện ngày một nhiều hơn. Ðiểm quan trọng nhất là các nhạc sinh và nhạc sĩ của Hội Hiếu Nhạc Việt Mỹ đàn càng ngày càng giỏi hơn. Tôi mong một ngày nào đó, dàn nhạc này sẽ đi vào được “main stream” của người Mỹ nơi đây. Ðó là ước vọng mà tôi nghĩ mình sẽ làm được, vì các nhạc sinh và nhạc sĩ ngày càng nhiều kinh nghiệm và ngày càng chơi với nhau, gắn bó với nhau hơn, giỏi hơn.


NV: Những buổi hòa nhạc thính phòng có đòi hỏi trình độ người nghe không?


Nhạc sĩ Nguyễn Khánh Hồng: Tùy theo âm nhạc. Có những chương trình âm nhạc cổ điển đòi hỏi người nghe phải hiểu được nhạc classic nhiều, phải hiểu về bài đó. Ví dụ như một bản nhạc của Beethoven bị ảnh hưởng bởi lịch sử thời kỳ đó như thế nào, có những biến cố gì xảy ra thì người nhạc sĩ mới viết nên như vậy. Khi chúng tôi học nhạc, chúng tôi phải hiểu lịch sử thế giới thời điểm đó. Rồi âm sắc của âm nhạc vào thời điểm đó như thế nào. Nên người hiểu được những điều đó sẽ nghe ra thích hơn. Còn phần đông thì phải có người dẫn giải, hay chúng tôi có ghi trong “program note” để người nghe có thể hiểu phần nào thì họ mới có thể cảm nhận được. Lúc trước tôi có một số khán giả không thích nhạc cổ điển, nhưng họ nghe từ từ, và càng nghe càng thấm, càng nghe càng thích.


Còn âm nhạc phim thì ai cũng thích hết, bởi nó dễ hiểu lắm, vì nó đi gần với thực tế hình ảnh của phim, của đời sống nên người ta cảm dễ dàng.


NV: Là nhạc trưởng trong các chương trình nhạc giao hưởng của Hội Hiếu Nhạc Việt-Mỹ, nhạc sĩ cho biết vai trò người nhạc trưởng có sức ảnh hưởng như thế nào đến dàn nhạc?


Nhạc sĩ Nguyễn Khánh Hồng: Nhiều người tưởng người nhạc trưởng chỉ lên để múa thôi, không có đâu!


Bởi cũng một bài nhạc mà mỗi người nhạc trưởng có một cách đánh khác nhau. Nếu mình là người chơi violin thì mình chỉ diễn tả, bộc lộ hết tâm hồn mình vào trong cây đàn violin đó thôi. Trong khi với người nhạc trưởng thì cây đàn của họ là tất cả những người nhạc công.


Nhạc trưởng điều khiển tất cả nhạc công đi theo tình cảm của họ, thành ra người nhạc trưởng phải làm sao điều khiển nhạc cụ đàn lên nghe thật hài lòng. Thế nên thời gian tập rất chi là nhiều. Ví như đoạn đó mình muốn anh thổi kèn oboe thổi đi đâu thì mình phải nói làm sao để người nhạc công thổi cho ra như vậy. Người nhạc công khi đàn mắt cứ nhìn vào người nhạc trưởng là vậy.


Kinh nghiệm tôi ngồi đàn với bao nhiêu nhạc trưởng không ai giống ai hết, mỗi người có một sắc thái khác nhau. Mỗi người nhạc trưởng có một cảm giác khác nhau, họ sắp xếp các nhạc cụ theo những vị trí khác nhau để âm hưởng phát ra khác nhau như thế nào. Tức là người nhạc trưởng không chỉ là người bước ra để đánh nhịp cho cả dàn nhạc đi đúng mà người nhạc trưởng còn giúp cho nhạc công thể hiện được tâm tư, tạo ra được âm sắc, sắc thái mà họ muốn. Bàn tay người nhạc trưởng không chỉ là giữ nhịp mà còn để cho người nhạc công biết tôi muốn gì nữa.


NV: Việc đeo đuổi để có thể trình diễn trong một dàn nhạc giao hưởng hay để hát trong một dàn nhạc thính phòng rất khó nhưng để sống còn với nó, để kiếm sống với nó thì khó hơn là đi theo dòng nhạc pop?


Nhạc sĩ Nguyễn Khánh Hồng: Ðiều này không phải với riêng người Việt Nam không thôi, mà ngay cả với người Mỹ họ cũng gặp khó khăn.


Bởi xã hội cứ thay đổi mỗi ngày mỗi khác, không còn thơ mộng, không còn thảnh thơi như ngày xưa. Ngay cả người đi nghe nhạc giao hưởng ngày xưa họ mặc áo quần cũng khác. Còn bây giờ người ta muốn cái gì cũng thoải mái hơn. Cho nên cũng rất mừng khi dàn nhạc này vẫn tồn tại 17 năm nay, trong khi dàn nhạc chuyên nghiệp của Mỹ ở San Diego phải đóng do không còn kinh phí.


Nhiều dàn nhạc giao hưởng phải thực hiện thêm những chương trình nhạc pop để kiếm tiền nuôi chương trình classic.


Kế hoạch sắp tới của hội là sẽ thực hiện chương trình trong những rạp lớn hơn, do số khán giả ngày càng đông hơn. Mục đích của chúng tôi vẫn vì nghệ thuật là chính, chỉ mong là số thu vô vừa đủ huề thôi là vui rồi, nhằm quảng bá cho mọi người biết âm nhạc Việt Nam đi vào nhạc giao hưởng như thế nào, để cộng đồng người Việt ở đây ngày càng hiểu hơn. Và cũng là để tự hào khi mình có một dàn nhạc giao hưởng ở đây, bởi đó là tiếng nói của mình.


 


––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Tư bản thân tộc – thành lũy Wall Street vẫn vững bền

 


Nguyễn-Xuân Nghĩa


 


Tư bản thân tộc, “crony capitalism” – hay “tư bản đái quần” nói theo kiểu Trung Quốc – thật ra xuất hiện… trước khi có tư bản chủ nghĩa.


Nó chỉ là hiện tượng “một người làm quan cả họ được nhờ” trong mọi xã hội cổ xưa. Tinh thần cưu mang đại gia đình, hoặc chỉ tin vào người thân hay dân cùng làng cùng họ là điều ta hiểu được. Khi việc đỡ đần và nhờ cậy nhau trở thành phổ biến thì ta dễ gặp hiện tượng phe phái. Và càng ở trên cao thì càng dễ có cách vượt ra ngoài khuôn khổ luật pháp.


Tại các quốc gia mà vương quyền được coi là tối thượng, việc vận động hay củng cố phe phái – nội thân, ngoại thích, các quan thái giám hay cận thần – quanh ngai vua trở thành một phần cốt tủy của mưu lược chính trị ở mọi nơi. Khi có quyền thì ai ai cũng có thể nghĩ đến lợi. Quyền ở trên đem mối lợi cho người dưới và trên dưới đều xây dựng quan hệ hữu cơ để nuôi nấng nhau.


Ngày nay hiện tượng cấu kết giữa quyền lực chính trị và quyền lợi kinh tế lại tăng gấp bội. Vì mưu thuật chính trị thì vẫn vậy, chứ tiền tài đã hơn xưa triệu lần nhờ kinh tế thị trường.


Tại các nước độc tài theo kinh tế thị trường nhưng dưới định hướng của nhà nước, chủ nghĩa tư bản thân tộc đã thành bản chất. Lý do chẳng có gì khó hiểu vì quyền bính được ban từ trên xuống, còn quyền lợi được dâng từ dưới lên.


Tại các nước dân chủ, vì người cầm quyền là do dân bầu lên, hiện tượng cấu kết khó xảy ra hơn. Mà nếu có thì cũng khó bền vì người dân có thể bầu lại. Với điều kiện là họ biết về tệ nạn cấu kết này nhờ truyền thông có quyền tìm hiểu, và khả năng trình bày. Bài này sẽ nói về chuyện đó.


Từ nguyên nghĩa, chữ “crony” tiếng Anh hay “copinage” tiếng Pháp chỉ là bè bạn. Nhưng đi vào chính trường và doanh trường thì chuyện bạn bầy lại mở ra cho tay chân, thân hữu và gia tộc. Vì vậy, người viết xin dịch gọn là “thân tộc.” Chứ nếu gọi là “đái quần” (cái dải quần) như Trung Quốc thì độc giả thấy khó hiểu. Hoặc… hiểu ra chuyện bài tiết hay thoát y phần dưới thì nguy.


Tại Hoa Kỳ, hiện tượng tư bản thân tộc cũng có, còn gia tăng sau biến động kinh tế của bốn năm qua. Vì năm nay lại có tranh cử, chúng ta nên ngó vào góc tối này.


Qua khảo sát hồi Tháng Bảy của Viện Gallup, chỉ có 16% dân Mỹ hài lòng với lưỡng viện Quốc Hội. Ðây là tin mừng cho các dân biểu nghị sĩ vì Tháng Hai vừa qua, tỷ lệ tín nhiệm chỉ có 10% thôi. Thực tế thì trong các định chế Hoa Kỳ, Quốc Hội đứng cuối bảng! Còn tệ hơn bốn thành phần tệ nhất – lần lượt là các HMO, đại tổ hợp, nghiệp đoàn và tài phiệt Wall Street.


Có gì đó quả là không ổn cho nền dân chủ này, mà không chỉ vì bế tắc chính trị do sự đối lập giữa hai đảng đang cố thủ trong hai viện như hai pháo đài. Cứ tưởng rằng chỉ có đám tài phiệt mới là đáng nghi và khó thương, thật ra họ tung hoành được cũng nhờ chính khách.


Wall Street là tên gọi chung về giới quản trị các ngân hàng lớn nhất, các tổ hợp đầu tư, giao dịch chứng khoán và định chế tài chánh. So với 10 năm trước, hỗn danh Wall Street là sản phẩm mất giá nặng nhất trên thị trường công luận, còn thua truyền hình và báo chí, là hai định chế chưa có được 30% dân Mỹ tin cậy! Cuộc thăm dò Tháng Năm của Viện Harris còn cho thấy 70% dân Mỹ nghĩ rằng tài phiệt Wall Street sẵn sàng phạm luật nếu tin là có lợi và sẽ thoát tội.


Nhiều phần thì họ vẫn thoát như đã thoát sau những bất cẩn và bất lương khiến hệ thống tài chánh và ngân hàng Hoa Kỳ bị khủng hoảng năm 2008. Lý do là chính Wall Street đã hào phóng yểm trợ các chính khách thuộc cả hai đảng – và nhiều nhất là cho Barack Obama, vào năm tranh cử 2008 lẫn năm nay. Không những vậy, nhiều đại gia Wall Street hay thân hữu của họ đã tham chính từ năm 2009, hoặc ngồi cạnh giới làm luật, hay bên trong Bộ Tư Pháp, kể ra không hết.


Người ta cứ nghĩ đảng Dân Chủ là đảng tranh đấu cho dân nghèo và người thiểu số, có thể lắm! Nhưng đảng này được các tài phiệt chiếu cố tận tình qua những khoản tiền vận động gây chóng mặt. Bên kia đường, đảng Cộng Hòa nhận tiền yểm trợ nhiều nhất là từ giới tiểu thương, nhưng Mitt Romney đang ra tranh cử tổng thống là tài phiệt có lý lịch, và đang bị ghim vào tội này. Ðề tài ấy, xin để khi khác, ở nơi khác.


Chuyện đáng chú ý là từ mấy năm nay, ta nghe nói nhiều – dù hết còn thấy – về phong trào “Chiếm Ðóng Wall Street” và khẩu hiệu bên đảng Dân Chủ là phải triệt hạ thế lực tài phiệt. Vậy mà sau cơn khủng hoảng 2008, tài sản của hệ thống ngân hàng còn tập trung nhiều hơn trước!


Về chuyện tập trung: năm 1994, bốn ngân hàng lớn nhất là Bank of America, J.P. Morgan, Wells Fargo và Citibank nắm gần 12% tổng số tín dụng của cả nước. Ðến năm 2000, tỷ lệ tập trung này vượt 21% và qua năm 2007 thì gần 30%. Khi vụ khủng hoảng bùng nổ năm 2008, vì nguyên lý “cứu lấy đại gia để tiểu doanh khỏi chết,” chính quyền phải tung tiền cấp cứu cho cả hệ thống khỏi sụp đổ. Kết quả là các đại gia được bơm mấy trăm tỷ chứ không ít, và thoát nạn.


Nhưng hậu quả ít ai biết là ngày nay bốn tổ hợp đó đã kiểm soát 40% thị trường tín dụng của 10 tiểu bang lớn nhất Hoa Kỳ, một sức tập trung cao hơn năm 2009 đến 10% và gấp đôi con số của năm 2000. Không chỉ nắm nhiều tài sản hơn, các tài phiệt còn có khả năng tác động mạnh hơn.


Sau vụ khủng hoảng 2008, ai cũng nghĩ là phải tăng cường kiểm soát các ngân hàng để khỏi có chuyện bất cẩn hay bất lương khiến dân nghèo bị vạ lây. Tháng Bảy năm 2010, Quốc Hội bèn biểu quyết đạo luật Dodd-Frank, được Tổng Thống Obama ban hành, để “Cải cách Wall Street và bảo vệ giới tiêu thụ.” Cái tên của đạo luật là từ hai chính khách bảo trợ: Dân Biểu Barney Frank và Nghị Sĩ Chris Dodd, hai nhân vật Dân Chủ cầm đầu ủy ban tài chính ở hai viện. Nhưng báo chí ít nhắc đến sự kiện là họ được hai cơ sở bán công là Fannie Mae và Freddie Mac ủng hộ tiền bạc rất nhiều trước khi vỡ nợ trong vụ khủng hoảng. Trước vụ khủng hoảng, giới lãnh đạo hai cơ quan này cũng đã từng tham chính từ thời Bill Clinton, nên mới ra cớ sự!


Kết quả của mẻ lưới Dodd-Frank? Chỉ muốn bắt lòng tong cá chốt thôi: các ngân hàng nhỏ ở địa phương chết ngộp vì không có tiền tìm ra luật sự thượng thặng để lách khỏi mấy tầng kiểm soát nên hơn 300 cơ sở âm thầm đóng cửa, nhân viên mất việc. Trong khi ấy, các đại gia vẫn trụ vì có sẵn loại luật sư đắt tiền đó trong túi. Hoặc đã nhét túi tranh cử cho những ai muốn kiểm soát…


Vì vậy, sau cuộc tranh cử năm nay, xin yên tâm là thành lũy Wall Street vẫn vững bền nếu cử tri không thấy ra điều ấy.


Nhưng nói về Hoa Kỳ lại không nhắc đến Trung Quốc thì khí bất công! Cũng xin yên tâm. Vì Trung Quốc vẫn là tấm gương sáng về kinh tế và chính trị.


Kẻ lý luận như vậy trên tờ New York Times (ngày 2 tháng 12 năm ngoái) không là bình luận gia Thomas Friedman quen thuộc về tình thần phục Tầu, mà là người có thẩm quyền: tài phiệt Steven Rattner đầy tai tiếng đã từng phục vụ chính quyền Obama. Mà trong khối nhân lực Wall Street đã đi vào chính quyền, Rattner không là ngoại lệ. Việc họ ngợi ca hay dung túng Bắc Kinh không là hãn hữu. Một đồng một cốt đề huề.


Nói của đáng tội, chỉ tại Trung Quốc ta mới thấy tệ nạn thân tộc được định chế hóa với “Thái tử đảng,” thế lực chính trị và kinh doanh của đám con cháu công thần “cách mạng.” Nàng Cốc Khai Lai chẳng cô đơn.


Vả lại, nếu có sự gì thì xứ này đã phát minh ra điều kỳ diệu, là phép “đính tội.” Có lỡ sa lưới thì thuê người thay mặt ra tòa – để vào tù cũng được. Ở nhà, gia đình sẽ được các đại gia chu cấp cho! Việc “mạo danh đính thế” là một nghiệp vụ đầu tư đầy tội nghiệp của dân nghèo xứ này.


Chẳng phải “kinh tế cũng là chính trị” sao?

Thiếu lãnh đạo

 


Nguyễn Hưng Quốc (VOA)


 


Việt Nam thiếu nhiều thứ. Về kinh tế: rất nhiều người thiếu công ăn việc làm; phần lớn dân chúng thiếu tiền bạc, thiếu cả những nhu cầu cần thiết nhất cho một cuộc sống bình thường. Về xã hội, thiếu sự ổn định và không có bảo đảm gì cho tương lai cả. Về giáo dục, thiếu trường tốt và thầy cô giáo tốt; thiếu một chương trình cũng như một cơ chế giảng dạy hợp lý và hiệu quả; thiếu không khí tốt lành để đạo đức và học thuật được phát triển. Về chính trị, cũng thế, nhìn đâu cũng thấy thiếu: thiếu dân chủ, thiếu tự do, thiếu công bằng, thiếu minh bạch, v.v…


Nhưng ở đây, tôi chỉ tập trung vào một cái thiếu mà tôi cho là quan trọng nhất trong tình hình hiện nay: thiếu lãnh đạo.


Nhận định ấy, thoạt nghe, dễ có cảm tưởng như nghịch lý. Trên nguyên tắc, Việt Nam được lãnh đạo bởi đảng cộng sản, mà đảng cộng sản hiện nay lại có đến 3.6 triệu đảng viên. Số đảng viên ấy lại được lãnh đạo bởi 175 ủy viên trong Ban Chấp Hành Trung Ương. Số ủy viên ấy lại được lãnh đạo bởi 14 người trong Bộ Chính Trị, cơ quan quyền lực cao nhất của đảng đồng thời của cả nước. Rõ ràng đó là một con số khổng lồ cho thành phần lãnh đạo một đất nước. Ở các nước dân chủ, chẳng hạn ở Mỹ hay ở Úc, nói đến giới lãnh đạo, người ta chỉ kể đến tổng thống, phó tổng thống (ở Úc là thủ tướng và phó thủ tướng), nội các và vài người lãnh đạo trong Quốc Hội. Hết. Tổng cộng, nhiều lắm là 20-30 người.


Tuy vậy, nhìn vào thực tế, đặc biệt những năm gần đây, điều hầu như ai cũng thấy là Việt Nam hoàn toàn thiếu lãnh đạo. Tất cả, từ Bộ Chính Trị đến Trung Ương Ðảng, từ chính phủ đến Quốc Hội, ngồi đó, thật nhiều; mặt mày ai cũng hồng hào phè phỡn, nói năng như thánh phán, nhưng lại không có ai thực sự lãnh đạo cả.


Lãnh đạo chứ không phải quản lý.


Quản lý là làm cho guồng máy chạy đều và chạy tốt, ít nhất trong từng thời điểm nhất định. Lãnh đạo là định hướng cho cả guồng máy ấy vượt qua các thử thách trong hiện tại cũng như trong tương lai để bảo đảm sự an toàn cũng như sự tốt đẹp không phải chỉ trong một hai năm tới mà trong cả nhiều thập niên tới. Không phải chỉ cho thế hệ này mà còn cho các thế hệ kế tiếp.


Ai cũng biết, từ mấy năm nay, một trong những thử thách nghiêm trọng nhất đối với Việt Nam là vấn đề quan hệ với Trung Quốc. Các chính sách về lãnh thổ và lãnh hải của Trung Quốc là một đe dọa trực tiếp đối với chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam. Không những chỉ có chính sách hay lời nói. Sự đe dọa được thể hiện cụ thể bằng hành động: Trung Quốc cho xây dựng các cơ sở hành chính và quân sự trên các hòn đảo vốn thuộc chủ quyền của Việt Nam; cho khai thác dầu khí trên lãnh hải Việt Nam; ngăn chận các công ty ngoại quốc ký kết hợp đồng điều tra và khai thác dầu khí do Việt Nam tổ chức ngay trong các vùng được xem là đặc quyền kinh tế của Việt Nam; bắt bớ, thậm chí, giết chết các ngư dân Việt Nam đang đánh bắt cá ở trong vùng lãnh hải của Việt Nam. Một số người Trung Quốc, thuộc giới học giả cũng như giới quân sự, có khi khá cao cấp, thỉnh thoảng bắn tiếng về một cuộc tấn công có quy mô lớn nhắm vào Việt Nam. Ðó là chưa kể đến các âm mưu lũng đoạn kinh tế, xã hội và chính trị của Trung Quốc. Công nhân Trung Quốc, từ hợp pháp đến bất hợp pháp, tràn lan ở Việt Nam, ngay ở những địa điểm được xem là có ý nghĩa chiến lược về quân sự. Có thể nói hiện nay Trung Quốc là nguy cơ lớn nhất, nếu không muốn nói là duy nhất của Việt Nam.


Thật ra, ngoài Việt Nam, âm mưu bành trướng của Trung Quốc là một đe dọa đối với rất nhiều nước khác. Trong các nước ấy, xa và lâu dài nhất, là Mỹ; gần và cụ thể nhất là một số nước thuộc Châu Á, từ Nhật Bản đến Phi Luật Tân, Hàn Quốc, Malaysia, Brunei, nhưng đặc biệt, trầm trọng nhất là Việt Nam. Có ba lý do chính: Một, nước có số đảo tranh chấp nhiều nhất là Việt Nam; hai, nếu con đường chữ U thành hiện thực, nước bị ảnh hưởng nặng nhất cũng là Việt Nam; và ba, Việt Nam là nước duy nhất có chung biên giới với Trung Quốc. Nếu Trung Quốc chọn một quốc gia nào đó trong khu vực để tấn công nhằm hợp thức hóa, bằng bạo lực, con đường chữ U, nhằm biểu dương sức mạnh và nhằm uy hiếp tất cả các nước khác, nước ấy chắc chắn sẽ là Việt Nam.


Tất cả những điều ấy, hầu như ai cũng biết. Cả thế giới đều biết. Người Việt, nếu có chút sáng suốt, cũng đều biết. Biết, nên mọi người đều chờ đợi một chính sách nhất quán và hiệu quả từ giới lãnh đạo. Tuy nhiên, cho đến nay, giới lãnh đạo lại chọn một biện pháp dễ dãi nhất là né tránh việc công bố bất cứ một chính sách nào, nghĩa là, nói cách khác, né tránh chính việc lãnh đạo của mình.


Trong các diễn văn, giới cầm quyền chỉ nói những nguyên tắc chung chung và sáo rỗng như hợp tác và hữu nghị, như hai phương châm gọi là “4 tốt” (láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt) và “16 chữ vàng” (Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai) do Giang Trạch Dân đưa ra vào năm 1999. Hết. Nhưng đó chỉ là nguyên tắc và phương châm. Trong chính trị, từ những nguyên tắc và phương châm chung chung như vậy, người ta cần đặt ra ít nhất bốn vấn đề khác: một, những nguyên tắc và phương châm ấy có còn hợp thời và hợp lý hay không; hai, nếu còn, làm cách nào để thực hiện chúng, đặc biệt trước những khiêu khích và đe dọa thường xuyên, hơn nữa, càng ngày càng tăng của Trung Quốc, một kẻ rõ ràng không phải là “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt và đối tác tốt”; ba, nếu không, Việt Nam cần có chính sách gì để đối phó với những hành động khiêu khích và đe dọa, thậm chí, âm mưu thôn tính của Trung Quốc; và bốn, cần có những chiến thuật gì để hiện thực hóa chiến lược ấy?


Ðó là những câu hỏi bình thường ai cũng đặt ra. Với tất cả, giới cầm quyền Việt Nam đều im lặng. Theo dõi các động thái của họ, người ta cũng không tìm được một câu trả lời nào cả. Ðược xem là có quyền lực nhất trong Bộ Chính Trị và trong đảng hiện nay là ba người: ông Nguyễn Phú Trọng, tổng bí thư; ông Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng; và ông Trương Tấn Sang, chủ tịch nước. Có cảm tưởng như có một sự phân công nào đó giữa họ với nhau: Nguyễn Tấn Dũng thì lo chuyện đối nội; Nguyễn Phú Trọng thì ngọt ngào ve vuốt Trung Quốc; còn Trương Tấn Sang thì đi tìm một số đồng minh khác để cân bằng lực lượng với Trung Quốc. Có vẻ thế. Nhưng điều đó, nếu có thật, cũng không thực sự là lãnh đạo. Bởi lãnh đạo của một đảng cũng như của một nước, nhất là khi đảng ấy lại là đảng cầm quyền duy nhất, cần có một tiếng nói chung; hoặc ít nhất, một tiếng nói có nhiều sức nặng, có ảnh hưởng và có khả năng chi phối guồng máy đảng và nhà nước nhất. Ở Việt Nam, tiếng nói chung: không có. Tiếng nói nổi bật nhất: cũng không có. Những gì ông Nguyễn Phú Trọng nói, người ta xem như ngớ ngẩn (xin nhớ lại bài nói về chủ nghĩa xã hội của Nguyễn Phú Trọng tại Cuba vào ngày 10 tháng 4, 2012). Những gì ông Nguyễn Tấn Dũng nói thì lại không còn chút uy tín gì vì từ lâu ông bị xem là nói một đàng làm một nẻo (đặc biệt qua các vụ án tham nhũng cũng như các vụ lỗ lã nặng nề của các công ty quốc doanh). Còn ông Trương Tấn Sang thì bị xem là không có quyền lực thực sự: Vai trò của chủ tịch nước Việt Nam, từ xưa đến nay, vốn chỉ là một hư vị. Chỉ có ý nghĩa tượng trưng.


Thành ra, dù có chăm chú lắng nghe và theo dõi lời nói cũng như hoạt động của cả ba người đứng đầu đảng và chính phủ Việt Nam hiện nay, người ta cũng không thể biết là họ muốn gì.


Họ, với tư cách tập thể cũng như với tư cách cá nhân, hoàn toàn không đưa ra một chính sách nào cả. Không đưa ra một viễn kiến nào cả. Nghĩa là, nói tóm lại, không thể hiện bất cứ một sự lãnh đạo nào cả.


Họ hoàn toàn né tránh bài toán hóc búa nhất hiện nay.

Chuyện trò với Huỳnh Thục Vy (phần 2)

 


Huy Phương/Người Việt


 










Nếu bạn vẫn tiếp tục sống trong ích kỷ và sợ hãi, những cái bạn mất còn nhiều gấp bội phần những cái bạn có thể giữ được nhờ vào sự cầu an. (HTV)




Huỳnh Thục Vy là một cây bút chính luận trẻ tuổi ở Việt Nam với những bài viết phê phán thực trạng trong nước được phổ biến rộng rãi ở hải ngoại qua các trang blogs. Mặc dù tuổi đời còn rất trẻ, những bài viết của cô về các đề tài cách mạng, dân chủ, nhân quyền, luật pháp,… không chỉ thể hiện một kiến thức tự học có nền tảng mà còn một sự suy nghĩ sâu sắc vượt tuổi của mình. Có lẽ cô là một trong những cây bút chính luận hiếm hoi đã có nỗ lực nối truyền thống tâm linh của mình với con đường cách mạng dân chủ và nhân quyền của dân tộc. Những bài viết của Huỳnh Thục Vy, cũng như hoạt động của cả gia đình cô, đã khiến cho chính quyền cộng sản tìm mọi cách trấn áp. Cha của cô là nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn và chồng sắp cưới của cô là Lê Khánh Duy bị đe dọa là phải làm áp lực với con gái chấm dứt các bài viết của mình.


Chúng tôi đã nói chuyện trực tiếp với Huỳnh Thục Vy từ trong nước, sau khi cô đã bị “áp tải” từ Saigon về Quảng Nam sau cuộc biểu tình ngày 1 tháng 7, 2012. 









Huỳnh Thục Vy và Lê Khánh Duy. (Hình HTV cung cấp)


-Huy Phương: Câu chuyện gia đình cháu đi Saigon biểu tình ngày 1 tháng 7, 2012 và sau đó bị áp tải về lại Quảng Nam như thế nào?


-Huỳnh Thục Vy: Ngày 1 tháng 7, gia đình con gồm có ba chị em, vị hôn phu và anh rể con cùng vào Saigon để đi biểu tình chống Trung Cộng, phần con bị bắt đem về công an phường, làm việc hơn 13, 14 tiếng đồng hồ, đến khuya mới được thả về. Sau đó, ngày 4 tháng 7, 2012, công an đánh giấy mời gửi về nơi con tạm trú tại Saigon khi vào biểu tình, yêu cầu con đến đồn công an phường Tân Quy (Quận 7, TP.HCM) để làm việc, ký giấy phạt con 1 triệu rưỡi đồng “vi phạm hành chánh” về tội “gây rối trật tự công cộng.” Tại đây con thấy có mặt những nhân viên công an Quảng Nam, những người đã xét nhà và đánh đập gia đình con. Con tưởng đến đây là xong, toan đứng dậy ra về thì bất thình lình chúng thô bạo, lôi kéo con ra xe, một chiếc xe 12 chỗ ngồi, mang biển số Quảng Nam. Chồng con can thiệp thì bị công an dùng vũ lực ngăn cản và xô đẩy anh ấy một cách tàn nhẫn. Xe chạy rất nhanh, trong thời gian 17 tiếng, hình như họ muốn đưa con về cho kịp thời gian, với mục đích gì đó mà con không hiểu. Suốt 17 tiếng đồng hồ, không được ăn uống, ngủ nghỉ gì, và bị thẩm vấn liên tục trên đường đi, về đến đồn công an Quảng Nam mới được cho ăn chén cháo và uống nước. Chúng hỏi con đi biểu tình có dụng ý gì, viết bài có dụng ý gì, chuyện này con thấy đã quá nhàm rồi, nhưng chúng vẫn hỏi để làm cho đầu óc mình căng thẳng, cạn kiệt sức khỏe.


Sau khi về đến Quảng Nam con bị sụt ký nhưng nghĩ sức khỏe cũng không sao, tinh thần vẫờn bình thường. Trong lần này họ lại đến nhà, lấy đi hai máy laptop, hai điện thoại di động, nói là để trừ vào số tiền phạt 270 triệu đồng ($14,000 đô la) theo quyết định của họ năm ngoái. Từ đầu năm nay chính quyền đưa xuống cho ba cha con con một quyết định hành chính gọi là thi hành lệnh phạt, và cho biết có thể cưỡng chế tài sản của mình bất cứ lúc nào. Chỉ tiếc là hai laptop này không phải của con mà là của anh rể và chị chồng con. Máy của anh rể con là máy cực tốt, giá đến 20 triệu đồng.


-Huy Phương: Một lực lượng không nhỏ những người đấu tranh chống chế độ CS hiện nay là những người đã bị chế độ này trực tiếp hay gián tiếp kỳ thị, bóc lột, khủng bố, và thậm chí sát hại. Chính cháu và gia đình cũng đã phải chịu đựng những khủng bố của chính quyền. Và, trong bất cứ cuộc cách mạng nào, người ta cũng vận động lòng căm thù đối phương để làm động lực đấu tranh. Nhưng trong bài Sự Nguy Hiểm của Truyền Thống, cháu viết: “Tự bản thân mình, tôi hiểu rằng hoa Dân Chủ Tự Do sẽ không thể nở trên cánh đồng hận thù và hẹp hòi.” Cháu có thể chia sẻ thêm những suy nghĩ của cháu về vấn đề này không?


-Huỳnh Thục Vy: Ðối với con, một thể chế chính trị dân chủ, tự do, pháp trị là một mô hình thực sự tốt đẹp. Chính trị và xã hội dựa vào nền luật pháp nghiêm minh với tam quyền phân lập, với một chính phủ hiệu quả và một tòa án độc lập là ưu thắng. Nhưng một thể chế chính trị tốt đẹp và nền luật pháp minh bạch không thể hoạt động hiệu quả trong một xã hội với nền văn hóa suy bại. Nói khác hơn, một nền văn hóa xã hội tốt đẹp và lành mạnh hỗ trợ rất nhiều cho việc thiết lập một nền chính trị tốt. Bởi vậy con là người coi trọng văn hóa. Và con tin rằng nỗ lực dân chủ hóa phải đồng hành cùng với việc khai dân trí, phục hưng văn hóa cổ truyền tốt đẹp và kiến tạo văn hóa tinh hoa hiện đại. Tự do dân chủ là những giá trị tích cực, không thể hoạt động trên mảnh đất tiêu cực. Con coi trọng việc đào tạo những con người với phẩm chất tốt trong xã hội.


-Huy Phương: Ðối với cháu, niềm tin vào chính mình như một người có lương tâm và có tri thức có thể đã đủ để thắng nỗi sợ hãi và để can đảm nói lên cảm nghĩ của mình về cuộc sống về xã hội, cụ thể là xã hội Việt Nam dưới chế độ toàn trị Cộng Sản. Cháu có lời động viên nào có thể giúp cho các bạn trẻ vượt thắng nỗi sợ hãi chế độ để cùng đồng hành với cháu và những người yêu nước khác nếu niềm tin vào lương tâm và tri thức của chính mình của họ chưa đủ?


-Huỳnh Thục Vy: Tư lợi là bản chất cơ bản của con người. Vì người ta tư lợi, nên người ta cố bám víu vào chút lợi ích trước mắt, hoặc tiếc rẻ sự an toàn hiện tại mà không dám đấu tranh. Nhưng nếu có lời nào con muốn nói với các bạn trẻ thì đó là: bạn có biết rằng sự thờ ơ và thụ động của bạn có thể khiến bạn mất tất cả những lợi ích và sự an toàn hiện tại hay không? Bởi khi đất nước bị ngoại xâm, hoặc vì chế độ thối nát mà lụn bại, tương lai của bạn và con cháu bạn có sáng sủa không? Nếu bạn vẫn tiếp tục sống trong ích kỷ và sợ hãi, những cái bạn mất còn nhiều gấp bội phần những cái bạn có thể giữ được nhờ vào sự cầu an.


 


(Kỳ sau: “Từ bỏ ngã chấp để theo chồng là đáp lại tình yêu và sự chia sẻ khó khăn của chồng.” Ngày 3 tháng 9, 2012: Huỳnh Thục Vy lên xe hoa.)

Sinh hoạt tuổi trẻ Sợi Nắng tại giảng đường Thiên Ân



Nguyên Huy/Người Việt



Nhân mùa lễ Vu Lan, hơn 50 em trong Gia Ðình Thiền Sinh Sợi Nắng đã có cuộc tu tập tại giảng đường Thiên Ân trên đường Brookhurst thuộc thành phố Garden Grove vào sáng hôm Thứ Bẩy, 11 Tháng Tám.









Các thiền sinh trong Gia Ðình Thiền Sinh Sợi Nắng vừa sau một buổi tu tập tại giảng đường Thiên Ân.


Ðây là một sinh hoạt do Gia Ðình Thiền Sinh Sợi Nắng gồm khoảng 20 cư sĩ thuộc Tăng Ðoàn Kim Sơn sắp xếp để cho con em và thân hữu hiểu biết căn bản về Phật pháp và ứng dụng giáo lý nhà Phật vào cuộc sống của mình, với tuổi trẻ là gia đình và cộng đồng.


Theo cư sĩ Quảng Minh Hậu, người phụ trách các Thiền Sinh Sợi Nắng thì “chúng tôi đã qui tụ được hơn 100 em vào trong tăng đoàn, ngày hôm nay có một số các em phải tham dự trong một sinh hoạt Phật pháp khác nên buổi tu tập hôm nay không được đông lắm. Thưa, đây là buổi đầu tiên chúng tôi tổ chức cho các em tại giảng đường Thiên Ân này. Trước đây thì chúng tôi có Thiền Ðường Pháp Bảo trên Anaheim nhưng vì khá xa cho các em nên đã dời về đây sinh hoạt. Mục đích của chúng tôi là mong mỏi cho con em mình được biết căn bản về Phật pháp cũng như về quê hương xứ sở, nguồn cội của mình. Giúp chúng tôi trong công việc này có các thầy và sư cô thuộc tăng đoàn các tu viện Kim Sơn, tu viện Liên Trì, tu viện Thôn Yên và tu viện Quán Âm Nam Hải. Ðặc biệt là Hòa Thượng Thích Tịnh Từ, viện chủ tu viện Kim Sơn cũng đã đến giảng pháp cho chúng tôi rất nhiều và giúp đỡ cho chúng tôi tổ chức cho giới trẻ được hiểu biết đến Phật pháp.”


Trong buổi sáng tu tập này, sư cô Thanh Vân và thầy Thích Quảng Trực đã đến hướng dẫn cho các em. Buổi sinh hoạt hoàn toàn bằng tiếng Anh cho các em dễ hiểu. Sư cô Thanh Vân đã tạo ngay được không khí thân mật, vui tươi hòa đồng. Những tràng cười hồn nhiên, những câu chuyện đáp qua lại thay vì những câu hỏi ước lệ cho những buổi giảng tập, đã khiến các em thích thú theo dõi và trực tiếp tham dự. Sau đó tất cả đã đón Hòa Thượng Thích Tịnh Từ đến giảng pháp cho các thiền sinh. Sau cùng một lễ Dâng Hoa lên Mẹ Hiền được sư cô Thanh Vân hướng dẫn cho các em về thực hiện tại gia đình.


Những điều được đề cập đến xoay quanh trong gia đình với lễ giáo của dân tộc Việt Nam, những cách ứng xử thích hợp với người xung quanh để sao cho có được cái không khí vui tươi thoải mái, hạnh phúc cho mọi người mà mình đang tiếp xúc. Những chuyện bình thường diễn ra trong cuộc sống hàng ngày nơi gia đình, chốn học đường, trong xã hội tốt hay xấu, làm cho mọi người vui sướng hạnh phúc hay không là từ cái Tâm của chúng ta. Cái Tâm ấy trong giáo lý nhà Phật nói đến rất nhiều và chỉ đường cho chúng ta noi theo thực hiện…


Nghe những lời hướng dẫn này các em cảm nhận trực tiếp căn bản Phật pháp mà không phải qua tiếng kinh câu kệ, khiến cho những buổi tu tập này kích thích được tình yêu gia đình, dân tộc và đất nước nơi các em một cách tự nhiên. Ðồng thời cũng mở ra cho các em thấy được giáo lý của nhà Phật khi áp dụng trong đời sống.


Bên cạnh những sinh hoạt của thiền sinh Sợi Nắng, Gia Ðình Thiền Sinh Sợi Nắng còn có những buổi giảng pháp do Hòa Thượng Thích Tịnh Từ diễn giảng. Giải thích về việc này, Cư sĩ Quảng Minh Hậu cho biết: “Cư sĩ chúng tôi học thiền tại gia. Như ông cũng biết trong Phật giáo thì có nhiều tông phái như Thiền tông, Mật tông, Tịnh Ðộ tông. Mọi tông phái đều là những con đường dẫn đến Chính Quả để hiểu được cái căn nguyên sự sống mà điều hòa làm sao cho sự sống ấy trở nên hài hòa hạnh phúc. Chúng tôi tìm hiểu qua kinh sách. Hiểu đến đâu lại tìm đến các bực chân tu xin được nghe giảng pháp để tinh tiến hơn như vào ngày mai Chủ Nhật, thầy Thích Tịnh Từ lại đến với chúng tôi để soi sáng hơn cho chúng tôi những điều chúng tôi đã học hỏi được trong Phật pháp.”










Sư cô Thanh Vân đang cùng các thiền sinh Sợi Nắng tu tập trong một buổi sinh hoạt.


Cũng trong dịp này Cư sĩ Quảng Minh Hậu cho biết: “Nhân mùa Vu Lan báo hiếu năm nay tăng đoàn chúng tôi sẽ tiếp tay tổ chức một buổi tiệc chay gây quĩ hỗ trợ cho tu viện Quán Âm Nam Hải mới được thành lập vào Tháng Tư vừa qua tại thành phố Panama bên Florida. Trực tiếp hướng dẫn buổi tiệc chay này là Hòa Thượng Thích Tịnh Từ và các tăng đoàn Kim Sơn, Liên Trì, Thôn Yên và Quán Âm Nam Hải phụ trách thực hiện một chương trình sinh động mang tính truyền thống Tri Ân với những tiết mục đặc sắc đầy đạo vị. Rất mong quí Phật tử đến tham dự đông đúc để góp phần hoằng pháp Phật Giáo Việt Nam tại hải ngoại.


Quí độc giả cần biết thêm chi tiết xin liên lạc (714) 791-3515, (714) 425-8210 hay email: [email protected]


––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 11)


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 11


 


Hắn nhanh nhẹn lăng xăng chạy qua chạy lại, mắt sáng lên. Hắn hát nho nhỏ những bản tình ca cũ kỹ.


– Sống là vậy, ông chủ. Lúc này, tôi hành động như thể tôi phải chết ngay bây giờ. Bởi vậy tôi hối hả để khỏi lăn đùng ra chết trước khi ăn con gà.


– Ngồi vào bàn, mụ Hortense ra lệnh.


Mụ mở vung và đặt cái nồi trước mặt chúng tôi. Nhưng mụ há hốc miệng: mụ nhận thấy ba bộ muỗng nĩa. Ðỏ mặt vì sung sướng, mụ nhìn Zorba và cặp mắt sắc, xanh tươi của mụ chớp chớp.


– Mụ bốc lửa trong quần lót, Zorba nói thầm với tôi.


Ðoạn, với một vẻ lễ phép quá đáng, hắn quay về phía mụ già và nói:


– Hỡi nữ thần của sóng, chúng tôi là những kẻ đắm tầu và biển đã xô dạt chúng tôi vào vương quốc ngài. Xin ngư nữ hãy cho chúng tôi hân hạnh được mời ngài dùng bữa với chúng tôi.


Mụ ca sĩ già dang hai cánh tay, và khép lại như thể mụ muốn ôm cả hai chúng tôi, đong đưa một cách duyên dáng, lướt qua Zorba, đoạn vượt qua tôi, và cun cút chạy vào phòng. Lát sau mụ lại xuất hiện, đong đưa, nhún nhẩy, và mặc bộ đồ diện nhất của mụ: một tấm váy nhung xanh óng ánh có những giải băng vàng sờn rách. Áo che thân trên mở rộng một cách niềm nở và mụ đã gài trong chỗ khoét lõm vào một bông hồng bằng vải nở hết cánh. Tay mụ xách một cái lồng két mụ đem ra treo ở giàn nho.


Chúng tôi để mụ ngồi giữa, Zorba phía bên phải, tôi phía bên trái mụ.


Cả ba chúng tôi ăn ngấu nghiến. Một hồi lâu chúng tôi không ai nói năng gì. Trong chúng tôi, con thú đang ăn no, uống say. Ðồ ăn chẳng bao lâu biến thành máu, thế giới trở nên đẹp đẽ hơn, người đàn bà ngồi kế bên chúng tôi mỗi lúc một trẻ thêm và những vết nhăn biến mất. Con két treo trước mặt chúng tôi, áo mặc ngoài xanh, áo gilet vàng, cúi xuống nhìn chúng tôi. Trông nó khi thì giống như một gã quái dị nhỏ thó bị bùa mê, khi thì tựa như linh hồn mụ ca sĩ già, mặc áo xanh vàng. Và trên đầu chúng tôi giàn nho trụi lá đột nhiên đầy những chùm nho đen lớn.


Zorba đảo mắt qua lại, mở rộng hai tay như muốn ôm cả trần gian.


– Sao kỳ vậy, ông chủ? Hắn ngạc nhiên kêu lên. Mới uống có một ly rượu nhỏ mà đã thấy thế giới đảo điên. Ðời cũng lạ lùng vậy đó, ông chủ! Thực thế, kìa, ở trên đầu chúng ta là nho hay là thiên thần, tôi chịu không thể phân biệt được. Hay là không có gì hết, và không có gì tồn tại, không có gà, không có ngư nhân mỹ nữ, không có cả Crete? Nói, ông chủ nói đi, không tôi phát điên lên mất!


Zorba bắt đầu lanh lợi. Hắn đã làm hết con gà giò và bắt đầu nhìn mụ Hortense một cách thèm thuồng. Cặp mắt hắn chằm chặp nhìn mụ, đưa lên, đưa xuống, luồn vào trong bộ ngực nở nang như mơn trớn. Ðôi mắt nhỏ nhắn của mụ già cũng sáng lên nữa, mụ thích rượu vang và đã nốc cạn vài ba ly. Và con quỉ nghịch ngợm trong rượu đã đưa mụ trở lại thuở vàng son xa xưa. Mụ trở nên dịu dàng, vui vẻ và cởi mở hơn. Mụ đứng lên, gài chốt cửa ngoài để dân làng – “những quân mọi rợ” như mụ thường gọi – khỏi nhòm ngó. Mụ châm một điếu thuốc, và cái mũi hếch nhỏ đặc Pháp của mụ bắt đầu thở ra từng luồng khói cuồn cuộn.


Vào những giây phút như thế tất cả những cửa ngỏ của người đàn bà mở tung. Lính gác ngủ yên và một lời nói dịu dàng cũng có sức mạnh như vàng hay tình yêu. Tôi châm tẩu và đưa đẩy lời nói dịu dàng.


– Bà Hortense, bà làm tôi nhớ tới Sarah Bernhardt… hồi son trẻ. Tôi không thể ngờ có thể tìm thấy ở nơi hoang dã này một vẻ đẹp thanh lịch, duyên dáng, lịch sự và diễm lệ nhường ấy. Shakespeare nào đã đưa bà đến đây, giữa đám dân mọi rợ này?


– Shakespearse? Mụ vừa hỏi vừa giương cặp mắt xanh lợt lên. Shakespeare nào?


Tâm trí mụ bay bổng về những hí viện ngày xưa mụ đã lui tới. Trong nháy mắt, mụ lượn một vòng quanh những quán café – ca nhạc, tửu quán, từ Ba Lê đến Beirut, và từ đó dọc theo bờ biển Anatolia và đột nhiên mụ nhớ ra: chính tại Alexandria, trong một gian phòng lớn với những đèn treo, ghế bọc nhung, đàn ông và đàn bà, những tấm lưng trần, hương thơm, hoa. Thình lình, tấm màn nhung kéo lên và một tên da đen khủng khiếp hiện ra…


– Shakespeare nào? Mụ hỏi lại, kiêu hãnh vì cuối cùng nhớ ra. Có phải cái người mà người ta cũng còn gọi là Othello ấy không?


– Chính hắn. Shakespeare nào đã xô dạt bà lên hoang đảo này, thưa bà?


Mụ nhìn quanh. Những cánh cửa đã khép kín, con két đã ngủ, những con thỏ đang làm ái tình, chúng tôi trơ trọi. Xúc động, mụ bắt đầu mở bầu tâm sự như người ta mở một cái rương cũ đầy hương liệu, thư tình vàng theo thời gian và cổ kính tàn y…


Mụ nói tiếng Hy Lạp tàm tạm, nuốt chữ, lộn vần. Tuy nhiên, chúng tôi khó mà nín cười được, đôi khi – chúng tôi uống đã khá nhiều – chúng tôi òa khóc.


– Ðó (đại khái là điều mụ kiều nữ già đã kể cho chúng tôi nghe trong sân thơm ngát nhà mụ) đó, người các ông đang thấy trước mặt đây không phải là ca sĩ phòng trà, không! Trước kia tôi là một nghệ sĩ nổi danh. Tôi mặc quần áo lót bằng lụa viền đăng-ten thứ thiệt. Nhưng tình yêu…

ĐẠI NHẠC HỘI “CÁM ƠN ANH” KỲ 6

 

ĐẠI NHẠC HỘI “CÁM ƠN ANH” KỲ 6

Một hoạt cảnh do Ban Tù Ca Xuân Ðiềm trình bày tại Ðại Nhạc Hội Cám Ơn Anh kỳ 6 tại sân vận động trường trung học Bolsa Grande, Garden Grove, hôm Chủ Nhật. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

[toggle title=” “]

Ðại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH’  lần thứ 6 diễn ra hôm Chủ Nhật, 12 tháng 8 tại miền Nam California, đóng góp hàng trăm ngàn đô la giúp thương phế binh VNCH tại quê nhà. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Cựu Trung Tá Hạnh Nhơn, chủ tịch Hội H.O. Cứu Trợ TPB & Quả Phụ VNCH, cảm tạ đồng hương tham dự đại nhạc hội. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Toàn bộ các lực lượng binh chủng VNCH đón chào quan khách  Đại Hội Cảm Ơn Anh lần 6. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Một hoạt cảnh kể về sự hào hùng của người lính QLVNCH. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

MC chính của chương trình Đại Hội Cảm Ơn Anh lần 6 năm nay vẫn là nghệ sĩ Nam Lộc. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Nhạc sĩ Trúc Hồ, giám đốc Đài SBTN và TTAsia trả lời phỏng vấn báo Người Việt trong ngày Hội Cảm Ơn Anh. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Trung tá Hạnh Nhơn và tác phẩm Vá Cờ của Nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh được đem ra đấu giá lần thứ 2 năm nay. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Một hoạt cảnh do Ban Tù Ca Xuân Ðiềm trình bày tại Ðại Nhạc Hội Cám Ơn Anh kỳ 6 tại sân vận động trường trung học Bolsa Grande, Garden Grove, hôm Chủ Nhật. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Năm nay báo chí truyền thông vẫn đông đủ, đặc biệt Đài FreeViet Nam.Net của nhà báo Bùi Bỉnh Bân sẽ thu trực tiếp chương trình và phát khắp nơi trên thế giới. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

 Hợp ca “Cảm Ơn Anh” của Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Nữ khoa học gia Dương Nguyệt Ánh cũng đến từng hàng ghế khán giả để quyên góp, bản thân bà cũng đóng góp $2,000. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Trung Tá TQLC Cộ Tấn Minh Châu cũng tham gia chương trình quyên góp cho Đại Hội. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Ban nhạc trẻ Rock Da Vàng với những bài hát tự sáng tác về lòng yêu nước của tuổi trẻ VN hải ngoại, ban nhạc đang trình diễn bài “Máu Đất” lên án vụ khai thác Bauoxit ở VN. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Hoạt cảnh liên khúc của Liên đoàn Lam Sơn từ Bắc Cali (San Jose) về tham gia chương trình. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Ba gương mặt MC luôn đóng góp cho chương trình Đại Hội Cảm Ơn Anh hàng năm: Minh Phượng, Cẩm Nhung và Nam Lộc. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

MC Cẩm Nhung đến từng khán giả để quyên góp. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

 Nữ hoàng nhạc kích động Mai Lệ Huyền trên sân khấu Cảm Ơn Anh lần 6. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Ca sĩ Mai Lệ Huyền mang thùng tiền đến lạc quyên đồng hương tham dự đại nhạc hội. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Bé Trần Thiện Anh Chí, con trai cố ca nhạc sĩ Nhật Trường ( Trần Thiện Thanh ) trên sân khấu trong bộ quân phục VNCH. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Bức tranh sơn mài được đấu giá trên $20,000. Cho đến 7 giờ tối 12 tháng Tám, số tiền quyên góp được cho thương phế binh và cô nhi quả phụ VNCH là $570,000. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

[/toggle]

Nữ viên chức Úc ‘quan hệ tình ái’ với đại tá tình báo Việt Nam

Vụ hối lộ in tiền Polymer cho Việt Nam


 


 


SYDNEY, Úc (NV) – Một viên chức ngoại thương cấp cao của chính phủ Úc bị tố là có quan hệ tình ái với một đại tá tình báo của CSVN, mà ông này bị nghi cầm số tiền hối lộ lên đến 20 triệu Úc kim cho các sếp cao hơn.


 


Bà Elizabeth Masamune, viên chức cao cấp của Cục Thương Mại Úc, gặp đại tá tình báo CSVN  Lương Ngọc Anh hồi những năm đầu thập niên 2000 khi bà được cử làm việc tại tòa đại sứ Úc ở Hà Nội, theo bản tin điều tra của báo Sydney Morning Herald hôm Thứ Hai 13/8/2012.


 


 



 


Lương Ngọc Anh, tổng giám đốc CFTD bị báo Úc tố là kẻ trung gian cầm tiền hối lộ cho các sếp ở Ngân Hàng Nhà Nước CSVN và có thể cả cấp cao hơn như Nguyễn Tấn Dũng. (Hình: Sydney Morning Herald)


 


 


Lúc đó, ông Anh hợp tác với công ty Securency của Úc trong vai trò trung gian dịch vụ in tiền giấy nhựa polymer cho Ngân Hàng Nhà Nước CSVN. Năm ngoái, công tố viên tòa án ở Úc cáo buộc Lương Ngọc Anh cầm số tiền hối lộ đến 20 triệu Úc kim dù dịch vụ mà Công ty Phát Triển Công Nghệ (CFTD) ông làm tổng giám đốc chỉ là thông ngôn, dịch một ít tài liệu, đưa đón phi trường, sắp xếp lịch họp cho viên chức công ty Úc với quan chức ngân hàng trung ương CSVN.


 


Các nguồn tin ngoại giao xác nhận với báo nói trên rằng bà Masamune khuyến khích viên chức Securency trả số tiền lớn cho Lương Ngọc Anh để ông ta giúp thắng thầu. Tờ báo nói bà cũng có mối quan hệ tình ái (intimately) với Lương Ngọc Anh.


 


Theo nguồn tin, bà không cho Bộ Ngoại Giao hay Bộ Ngoại Thương hay các cơ quan tình báo của chính phủ Úc biết về mối quan hệ của bà với ông Anh trong khi bà được cử tới làm việc cho chính phủ ở một nước Cộng sản.


 


Trong vai trò viên chức mậu dịch cao nhất của chính phủ Úc tại Việt Nam, bà thường xuyên nhận được các tài liệu mật của chính phủ Úc.


 


Trong khi đó, nguồn tin ngoại giao cấp cao nói đại tá Lương được các cơ quan của chính phủ Úc nêu danh tính là một viên chức của cơ quan tình báo thuộc Bộ Công An.


 


Ông Anh được coi như người thân cận của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và là người đứng bình phong nhận tiền hối lộ cho các chức sắc đầu sỏ CSVN. Báo Úc gọi Lương Ngọc Anh là “bagman”, người cầm túi tiền bẩn cho sếp.


 


Khi các viên chức Securency than rằng, số tiền hối lộ cho Lương Ngọc Anh quá lớn, bà Masamune nói đó là cái giá để làm ăn tại Việt Nam.


 


 



 


Bà Elizabeth Masamune.(Hình: Sydney Morning Herald)


 


 


Chuyện tiết lộ về mối quan hệ tình ái giữa bà Elizabeth Masamune với Lương Ngọc Anh sẽ tạo thêm áp lực buộc thủ tướng Úc phải mở rộng điều tra về mức độ che dấu với sự hậu thuẫn của các viên chức cao cấp Úc về hối lộ quan chức CSVN và lại còn dính cả những chuyện lem nhem khác.


 


Đảng đối lập với phe cầm quyền sẽ đòi Bộ trưởng Bộ Thương Mại Úc phải giải thích ông biết gì các chuyện liên quan tới bà Masamune trong xì căng đan in tiền này và ông có đề nghị gì với Cảnh Sát Liên Bang điều tra và các cơ quan an ninh hay không.


 


Vụ hối lộ quan chức ngoại quốc của công ty in tiền Securency (Ngân Hàng trung Ương chính phủ Úc làm chủ 50% và một công ty Anh quốc làm chủ 50%) bị báo Úc khui từ giữa năm 2009 đến nay. Hiện một số viên chức Securency và công ty in tiền của chính phủ Úc đã bị truy tố sau các cuộc điều tra kéo dài hơn hai năm.


 


Nhà cầm quyền Việt Nam thì vẫn tìm cách tránh né. Khi tìm trên internet, người ta vẫn thấy Công Ty Phát Triển Công Nghệ CFTD vẫn có tên Lương Ngọc Anh là tổng giám đốc (http://www.cftd.com/vn/aboutus.html  ), địa chỉ ở số 639 – Đường La Thành, Hà Nội.


 


Đầu tháng 12 năm ngoái, báo Sydney Morning Herald đã viết về vai trò của bà Masamune trong dịch vụ in tiền polymer cho  Việt Nam.


 


Tháng Giêng năm 2001, bà cho xếp của Securency qua các điện thư hay là “Trong trường hợp Việt Nam, chúng ta phải làm nhiều hơn là các nước khác, đặc biệt là các cam kết tiền bạc (hối lộ) mà chúng ta coi là đầu tư”.


 


Rồi bà cho hay Lương Ngọc Anh dự tính sang Úc Tháng Ba để “thảo luận và ký điều chỉnh các điều liên quan” đến các số tiền mà ông ta nhận từ Securency.


 


Bà còn giúp ông ta và các viên chức CSVN khác đi Mỹ bằng tiền của Securency.


 


Ngày 13/8/2012 8 viên chức Securency và Sở In Tiền của chính phủ Úc ra tòa ở Melbourne  về vụ hối lộ quan chức CSVN và một số nước khác. Cảnh Sát Liên bang Úc không điều tra vai trò các viên chức chính phủ trong xì căng đan này dù có những bằng chứng cho thấy họ hoặc biết có sự việc xảy ra.


 


Ông Lê Đức Thúy, cựu Thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước CSVN, đã bị báo Úc tố đích danh nhận hối lộ của Securency. Một trong những khoản ông nhận trực tiếp là học bổng cho con trai ông du học ở nước Anh. (TN)

Lướt tin


Việt Nam


 




  • Nhà vật lý lý thuyết Ðàm Thanh Sơn vừa được Ðại Học Chicago của Mỹ mời làm giáo sư bắt đầu từ ngày 1 Tháng Chín.

 




  • Sau khi các doanh nghiệp xăng dầu đầu mối có văn bản đề xuất tăng giá mà chưa được, nhiều đại lý ở các địa phương bất ngờ “hết hàng” hoặc “mất điện,” làm khách hàng phải mua từ những người bán xăng dạo với giá cắt cổ.

 




  • Ðài Loan vừa lập lại là họ có chủ quyền đối với đảo Ba Bình, mà họ gọi là đảo Thái Bình và chiếm từ năm 1956, trong quần đảo Trường Sa, sau khi Việt Nam lên tiếng khẳng định chủ quyền với đảo này.

 


Cộng Ðồng/Ðịa Phương


 




  • Hội chợ mùa Hè Orange County năm nay chỉ có khoảng 1.3 triệu khách, giảm 4% so với năm ngoái.

 




  • Trung Tâm Cao Niên Garden Grove tăng thêm giờ mở cửa để giới cao niên vào “làm mát” qua hệ thống máy lạnh trong những ngày nhiệt độ lên cao nhưng những ngày qua.

 




  • Bốn nhà lập pháp của Orange County cho biết sẽ đề nghị luật miễn thuế cho vận động viên địa phương đoạt huy chương Thế Vận Hội.

 


Hoa Kỳ


 




  • Bà Na Cola Darcel Franklin, 31 tuổi, cư dân tiểu bang Pennsylvania, bị tố cáo đâm chết ông Billy Rafeal Brewster, 36 tuổi, hôm Thứ Bảy, chỉ vài giờ trước khi hai người làm đám cưới.

 




  • Dân Biểu Paul Ryan, người vừa được ứng cử viên tổng thống Mitt Romney chọn làm phó, cho biết sẽ công bố hồ sơ thuế năm 2010 và năm 2011 của ông với cử tri.

 




  • Cựu Thống Ðốc Sarah Palin, từng là ứng cử viên phó tổng thống của đảng Cộng Hòa năm 2008, sẽ không đọc diễn văn tại Ðại Hội Ðảng Cộng Hòa Toàn Quốc tại Tampa, Florida, trong tháng này.

 




  • Hàng trăm người tụ tập tại ngôi đền của người Sikh ở ngoại ô Milwaukee hôm Chủ Nhật, cầu nguyện cho 6 nạn nhân bị một hung thủ bắn chết hồi tuần trước.

 


Thế Giới


 




  • Lãnh tụ đối lập Myanmar, bà Aung San Suu Kyi, vừa gặp Tổng Thống Thein Sein hôm Chủ Nhật, lần đầu tiên kể từ khi bà được tự do sau nhiều năm bị giam lỏng.

 




  • Ông Abdelbaset Sieda, chủ tịch Syrian National Council, tổ chức đối lập với chính quyền Syria, hôm Chủ Nhật kêu gọi quốc tế thiết lập khu vực cấm bay tại vùng biên giới để bảo vệ dân tị nạn.

 




  • Ít nhất 41 người chết và 17 người bị thương khi một chiếc xe chở khách ở Ấn Ðộ rớt xuống một hẻm núi tại tiểu bang Himachal Pradesh hôm Thứ Bảy.

 




  • Chín người bị đưa ra xử tại tỉnh Hunan, miền Nam Trung Quốc, vì bị tố cáo giúp một thiếu niên bán thận để có tiền mua iPhone và iPad.

Thế Vận Hội London 2012 kết thúc, Mỹ đứng đầu

 


LONDON (NV) – Thế Vận Hội London 2012 vừa kết thúc hôm Chủ Nhật, sau 16 ngày tranh tài của hơn 200 quốc gia và lãnh thổ, với kết quả Hoa Kỳ đứng đầu trong cả tổng số huy chương và các loại huy chương vàng, bạc đồng.









Từ trái, ông Eduardo Paes, thị trưởng Rio de Janeiro, Brazil, nơi sẽ tổ chức Thế Vận Hội 2016, cầm cờ Thế Vận Hội tại lễ bế mạc Olympic London hôm Chủ Nhật. Kế đến là ông Jacques Rogge, chủ tịch IOC, và ông Boris Johnson, thị trưởng London. (Hình: Oliver Morin/AFP/GettyImages)


Tổng cộng, Hoa Kỳ được 104 huy chương, gồm 46 vàng, 29 bạc, 29 đồng.


Thứ nhì là Trung Quốc, với 87 huy chương, gồm 38 vàng, 27 bạc, 22 đồng.


Hạng ba là Anh, quốc gia đăng cai Thế Vận Hội, với tổng cộng 65 huy chương, gồm 29 vàng, 17 bạc, 19 đồng.


Nếu tính theo tổng số, Nga được 82 huy chương, gồm 24 vàng, 25 bạc, 33 đồng. Tuy nhiên, vì Nga ít huy chương vàng hơn Anh, đành đứng hạng tư.


Một trong những huy chương vàng cuối cùng của Hoa Kỳ là trận thắng của đội tuyển bóng rổ nam trước Tây Ban Nha với tỉ số 107-100, trong đó ngôi sao Kevin Durant của Oklahoma ghi được 30 điểm.


Tại lễ bế mạc, ông Boris Johnson, thị trưởng London, thành phố tổ chức Olympic 2012, trao cờ Thế Vận Hội cho ông Eduardo Paes, thị trưởng Rio de Janeiro, Brazil, nơi sẽ tổ chức Thế Vận Hội 2016. Nghi thức trao cờ có sự chứng kiến của ông Jacques Rogge, chủ tịch Ủy Ban Thế Vận Hội Quốc Tế (IOC).


Lễ bế mạc bao gồm một chương trình ca nhạc kéo dài 3 giờ đồng hồ tới nửa đêm, với thông điệp hy vọng gởi đến tất cả khán giả, bao gồm hình ảnh ca sĩ huyền thoại John Lennon của ban nhạc The Beatles, hình ảnh của hai đại văn hào William Shakespeare và Charles Dickens, cùng với sự tái hợp của ban nhạc Spice Girls, và nhiều nghệ sĩ khác như George Michael, ban nhạc The Who, ban nhạc One Direction…


Kết thúc buổi lễ, đại diện Brazil nhận trách nhiệm tổ chức Thế Vận Hội 2016 với một tiết mục múa truyền thống, khác với văn hóa Thế Vận Hội 2012 do người Anh tổ chức. (Ð.D.)

Nhà báo Sơn Ðiền Nguyễn Viết Khánh qua đời, thọ 91 tuổi

 


Ðỗ Dzũng/Người Việt


 


SAN JOSE (NV) – Nhà báo kỳ cựu Sơn Ðiền Nguyễn Viết Khánh của làng báo Việt Nam Cộng Hòa vừa qua đời vào lúc 8 giờ 15 phút sáng Chủ Nhật, 12 Tháng Tám, tại nhà riêng ở San Jose, California, thọ 91 tuổi, ông Nguyễn Viết Dũng, trưởng nam của người quá cố, cho nhật báo Người Việt biết.









Nhà báo Sơn Ðiền Nguyễn Viết Khánh (trái) ký tuyển tập “Những Mùa Xuân Trở Lại” trong buổi ra mắt tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt năm 2008. (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)


Ông Dũng nói: “Sau một thời gian bị bệnh, ông cụ qua đời lúc 8 giờ 15 phút tại nhà. Ðến 3 giờ chiều, chúng tôi đã chuyển thi hài cụ vào nhà quàn Oak Hill Funeral Home ở San Jose. Chúng tôi sẽ gởi ra cáo phó trong những ngày tới để mọi người biết chương trình tang lễ.”


Theo ông Dũng cho biết, nhà báo Sơn Ðiền Nguyễn Viết Khánh sinh ngày 2 Tháng Mười, 1921 tại Bắc Giang.


Nhà báo Sơn Ðiền Nguyễn Viết Khánh là một “cây đại thụ” trong làng báo tại miền Nam Việt Nam trước năm 1975, cũng như sau này tại hải ngoại.


“Ông là một nhà báo lỗi lạc và yêu nghề,” nhà báo Phan Thanh Tâm, hiện cư ngụ tại Saint Paul, Minnesota, nói với nhật báo Người Việt. Nhà báo này từng làm việc trong 10 năm với nhà báo Sơn Ðiền Nguyễn Viết Khánh tại Sài Gòn và thường xuyên liên lạc với ông khi ra hải ngoại.


Nhà báo Sơn Ðiền Nguyễn Viết Khánh bắt đầu viết báo từ năm 1948.


Sau khi di cư vào Nam, đến năm 1965, ông làm tổng thư ký Việt Nam Thông Tấn Xã.


Theo nhà báo Phan Thanh Tâm, nhà báo Sơn Ðiền Nguyễn Viết Khánh thông thạo tiếng Anh, tiếng Pháp và tiếng Nhật. Ngoài công việc ở Việt Tấn Xã, ông còn chuyên viết về khoa học không gian và vũ trụ, bình luận và phân tích thời cuộc cho một số nhật báo lớn ở Sài Gòn với bút hiệu Việt Lang Quân. Ông cũng dịch thuật tiểu thuyết kiếm hiệp Kim Dung, Nghệ Khuông, và Gia Cát Thanh Vân từ nguyên bản chữ Hán, và từng sang Nhật tu nghiệp và thực tập báo chí tại hãng thông tấn Kyodo, hãng thông tấn Jiji, và nhật báo Mainichi.


Từ năm 1968, ông dạy báo chí tại Ðại Học Vạn Hạnh ở Sài Gòn và Ðại Học Chính Trị Kinh Doanh ở Ðà Lạt.


Nhiều nhà báo hiện đang làm việc tại các cơ quan truyền thông Việt Ngữ ở hải ngoại từng là học trò hoặc từng làm việc dưới quyền ông.


Sau năm 1975, Giáo Sư Sơn Ðiền Nguyễn Viết Khách bị đi tù “cải tạo” 12 năm.


Năm 1992, ông sang định cư tại San Jose, California, và viết bình luận cho nhiều cơ quan truyền thông Việt Ngữ trong vùng ở San Jose, cũng như nhật báo Việt Báo và đài phát thanh Radio Bolsa ở Westminster, Orange County, và viết một số sách, ví dụ như tuyển tập “Những Mùa Xuân Trở Lại,” xuất bản năm 2008.


 


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Hàng ngàn người tham dự Ðại Nhạc Hội Cám Ơn Anh

 


Ðược gần $570,000 lúc 7 giờ tối


 


Nguyên Huy/Người Việt


 


GARDEN GROVE (NV) – Hàng ngàn đồng hương Việt Nam ở Nam California đã tới với Ðại Nhạc Hội Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH lần thứ 6 suốt từ 12 giờ trưa tới 7 giờ chiều tại sân vận động trường trung học Bolsa Grande, Garden Grove, hôm Chủ Nhật, đóng góp hàng trăm ngàn đô la giúp thương phế binh VNCH tại quê nhà.









Một hoạt cảnh do Ban Tù Ca Xuân Ðiềm trình bày tại Ðại Nhạc Hội Cám Ơn Anh kỳ 6 tại sân vận động trường trung học Bolsa Grande, Garden Grove, hôm Chủ Nhật. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Xem thêm hình ảnh tại đây


Vẫn như năm kỳ trước, Hội H.O. Cứu Trợ TPB & Quả Phụ VNCH phối hợp cùng Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH Nam California và các hội đoàn cựu quân nhân cùng Trung Tâm Asia và hai đài truyền hình SBTN và SET-TV 57.4, cùng với hàng trăm thiện nguyện viên cùng nắm tay nhau tổ chức sự kiện lớn nhất trong năm này.


Trước hàng vạn tấm chân tình của cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản khắp nơi đối với thương phế binh VNCH, đã trên sáu năm qua không chút dời đổi, bà Hạnh Nhơn, cựu Trung Tá QLVNCH, chủ tịch Hội H.O. Cứu Trợ TPB & Quả Phụ VNCH và là đồng trưởng ban tổ chức, xúc động phát biểu vào lúc khai mạc rằng: “Chỉ có ngày Ðại Nhạc Hội Cám Ơn Anh là dịp để chúng ta hội họp đông đảo như thế này, mà còn hàng trăm ngàn khán giả từ khắp các tiểu bang Hoa Kỳ và Canada, đang theo dõi diễn tiến đại nhạc hội trên đài SBTN và SET, cùng chúng ta tưởng nhớ và tri ân những anh em thương binh và tử sĩ đã hy sinh cho tổ quốc, cho chúng ta được sống an lành, mà phải mang thương tật suốt cả cuộc đời, đang sống rất cô đơn, nghèo khó, bệnh hoạn ở quê nhà.”









Cựu Trung Tá Hạnh Nhơn, chủ tịch Hội H.O. Cứu Trợ TPB & Quả Phụ VNCH, cảm tạ đồng hương tham dự đại nhạc hội. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Ðề cập đến chương trình trợ giúp sau mỗi kỳ đại nhạc hội, bà Hạnh Nhơn cho biết: “Mỗi kỳ đã gửi về giúp được từ 6 đến 8 ngàn gia đình thương binh và quả phụ VNCH. Tất cả mọi thu chi, giấy tờ chứng minh, danh sách giúp đỡ hồi báo nhận tiền, thư cảm ơn của anh em đều được lưu giữ tại văn phòng hội và tại văn phòng luật sư để chứng minh với sở thuế hàng năm.”


Và như để gửi đến những ai còn thiếu một tấm lòng, bà Hạnh Nhơn nhắn rằng: “Trường hợp cần tìm hiểu, xin kính mời quí vị có thể đến hội để chúng tôi được trình bày rõ ràng hầu chứng tỏ sự minh bạch của chúng tôi.”


Nhắc đến hoạt động trong tương lai của hội, bà Hạnh Nhơn bày tỏ: “Hy vọng hội còn tồn tại để lo cho đến người thương binh cuối cùng và gởi cho đến đồng bạc cuối cùng thì mới chấm dứt. Riêng về việc tổ chức đại nhạc hội về sau này, dù có hay không có, xin quí ân nhân hãy vì tình nghĩa với anh em thương binh, xin hãy nhớ, cứ vào Tháng Tám hàng năm, hồi tưởng lại quang cảnh này để chúng ta lại cùng nhau chung sức lo cho anh em thương binh VNCH bằng cách vẫn tiếp tục gửi về đóng góp cho việc cứu trợ dù còn tên tuổi của cá nhân tôi hay là người kế nhiệm.”


Cũng trong lời phát biểu khai mạc, cựu Trung Tá Hạnh Nhơn xin được cảm ơn tất cả những sự giúp đỡ, tổ chức của các tổ chức đoàn thể trong cộng đồng đặc biệt là đài SBTN, đài SET-TV 57.4, và Trung Tâm Asia đã phổ biến rộng rãi đi khắp nơi và đóng góp vào sự tổ chức này một chương trình ca nhạc quá phong phú mà tất cả các ca nhạc sĩ, nghệ sĩ đã không một ai tính một khoản thù lao dù nhỏ nào.



Trưởng ban tổ chức, ông Phan Tấn Ngưu, chủ tịch Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH Nam California, cũng bày tỏ trong dịp này: “Từ những gì mà chúng ta được nghe, được thấy (về hoàn cảnh của TPB/VNCH ở trong nước hiện nay) cũng như từ những suy nghĩ đơn thuần nhất, chúng tôi hay tất cả chúng ta có mặt hay không có mặt nơi đây, biết mình sẽ phải làm cái gì đó. Ðó là lý do mà những Ðại Nhạc Hội Cám Ơn Anh ra đời và nay đã là lần thứ 6. Nhìn lại những lần đã qua chúng tôi chưa ai dám nghĩ mình sẽ làm tiếp cho kỳ sau, sau mỗi lần chấm dứt. Sự cực nhọc suốt mấy tháng chuẩn bị, dù có như thế nào đi nữa, vẫn không thể bù đắp được nỗi thống khổ mà quý bạn thương binh của chúng ta đã trải qua, trong sự uất hận của tinh thần và đớn đau của thể chất, mà chỉ cầu mong cho bớt đi nỗi đau thương mà họ đang gánh chịu cả mấy chục năm qua.”


Và ông Phan Tấn Ngưu kết luận: “Vì không thể quên được họ, chúng ta luôn có niềm ray rứt không nguôi, là chúng ta có thể và sẽ làm gì cho họ. Một câu hỏi, tôi hy vọng sẽ có được cả muôn, cả triệu câu trả lời trong cũng như sau đại nhạc hội ngày hôm nay.”









Ca sĩ Mai Lệ Huyền cầm thùng tiền đến đồng hương tham dự đại nhạc hội. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Với nhạc sĩ Nam Lộc, trong ban tổ chức, người được coi như đại diện cho những tổ chức hỗ trợ tích cực là hai đài truyền hình SBTN và SET-TV 57.4 và Trung Tâm Asia, nói với chúng tôi: “Ðồng hương tị nạn chúng ta đến tham dự Ðại Nhạc Hội Cám Ơn Anh cứ mỗi năm một đông hơn. Ðó là câu trả lời cho những thành phần tiêu cực thường tỏ ra thiếu sự có lòng với sự tổ chức cứu trợ người thương binh VNCH. Nay, đến lần thứ 6 rồi, khắp nơi không chỉ ở Hoa Kỳ mà nay đã lan tới Âu Châu, Úc Châu, đâu đâu cũng có những Ðại Nhạc Hội Cám Ơn Anh hỗ trợ cho Hội H.O. Cứu Trợ TPB & Quả Phụ VNCH của chị Hạnh Nhơn. Theo tôi, đó là sự trả lời hùng hồn nhất mà chúng tôi xét thấy không còn cần phải trả lời những thư nặc danh hay những thắc mắc không có chứng cứ.”


Nhạc sĩ Nam Lộc cũng xác nhận: “Cả sáu lần trợ giúp đại nhạc hội, tất cả anh chị em nghệ sĩ, ca nhạc sĩ đều không có ai nhận một thù lao nào, dù nhỏ. Không kể còn có một số anh chị em còn đóng góp thêm cho quỹ của đại nhạc hội nữa.”


Ðại Nhạc Hội Cám Ơn Anh kỳ 6 đã diễn ra thật tưng bừng với dàn ca sĩ liên tục thay nhau lên đóng góp tài năng của mình phục vụ cho bà con khắp nơi đến tham dự hay trực tiếp trước màn hình SBTN và SET-TV 57.4 để góp một tay vào công cuộc cứu trợ thương phế binh và quả phụ VNCH.


Một dàn MC thượng thặng của sân khấu ca nhạc hải ngoại đã cùng nhau làm cho chương trình ca nhạc thêm xuất sắc. Ðó là những MC Nam Lộc, Minh Phượng, Leyna Nguyễn, Thùy Dương, Diệu Quyên, Ngọc Ðan Thanh, Kim Nhung, Ðỗ Tân Khoa, Kim Vy và Huyền NY và đặc biệt là Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh.


Trên 80 tiết mục văn nghệ được anh chị em nghệ sĩ hải ngoại gửi đến bà con. Giới ca sĩ có mặt khá đông. Những giọng ca đang được mến chuộng nhất như Thiên Kim, Lâm Thúy Vân, Lâm Nhật tiến, Thế Sơn, Cardin, Lindsey Tiên Dung, Philip Huy, Ðan Nguyên, Nguyên Khang, Huy Cường, Cat Lynn, Hồ Hoàng Yến, Henry Chúc, Ðan Vy, Quốc Khanh, Mai Thanh Sơn và cả những ca sĩ nổi danh từ thế hệ trước cũng không thiếu.


Nào là Thanh Thúy, Mai lệ Huyền, Trang Thanh Lan, Như Mai, Carol Kim, Mỹ Lan, Công Thành & Lynn, Giang Tử, Ngọc Minh, Phi Khanh, Quốc Anh, Phương Hồng Quế, Tuấn Vũ, Băng Châu và nữ nghệ sĩ cải lương Phượng Liên. Tất cả đã cùng các Ban Hợp Xướng Ngàn Khơi, Ban Tù Ca Xuân Ðiềm, ban hợp ca Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ, Trúc Hồ với ban nhạc Asia… đã làm cho sân khấu luôn sôi động suốt 7 tiếng đồng hồ.


Những tình ca thời chinh chiến, những tâm tình của người em gái hậu phương và cả với những giọt nước mắt cho quê hương ngậm ngùi còn ôm ấp những mảnh đời thương phế binh cô đơn, hiu hắt trong một xã hội rất thiếu tình người đã được diễn ra, được kể lại trong từng giọng ca tiếng hát.


Nữ ca sĩ Mai Lệ Huyền, một đời ca nhạc trong đó hát ca gắn bó với lính gần như trong suốt cuộc chiến Việt Nam, bùi ngùi kể: “Một đời hát ca biết bao lần gửi cho lính, bên người lính VNCH, từ hậu phương cho đến tiền đồn nơi tiền tuyến, Mai Lệ Huyền cảm thấy không có gì đổi thay. Xưa hát cho lính với tâm cảm thế nào thì nay cũng vẫn thế. Với thương binh VNCH, Mai Lệ Huyền cảm thấy thật thương tâm và rất xót xa khi nghĩ về những cuộc đời phải sống bên lề một xã hội mới đầy kỳ thị với người thương binh VNCH. Ngày hôm nay Huyền hát lại bài 100 phần 100 mong tiếng hát của Huyền được vẳng đến tai người thương binh VNCH để chúng ta cùng nhớ lại ‘Một thời đã yêu và một thời đã chết.’”










Một hoạt cảnh kể về sự hào hùng của QLVNCH. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Ca sĩ trẻ Huy Cường, sau một màn trình diễn, cũng bày tỏ: “Năm nào em cũng phải xin vô, mãi năm nay mới được vì các anh chị khác đã ghi danh hết cả chỗ rồi. Em mong mỏi được góp tiếng hát trong những Ðại Nhạc Hội Cám Ơn Anh vì em muốn được bày tỏ lòng tri ân đến với những chiến binh VNCH đã hy sinh một phần thân thể cho đất nước và cho sự an ninh của mọi người trong đó có gia đình em. Ngoài tiếng hát, em cũng đã góp một chút tiền vào quỹ giúp thương phế binh nữa.”


Sau đó, những ca nghệ sĩ này đến ngồi tại lều của công ty điện thoại V-247 để kêu gọi sự đóng góp của đồng hương khắp Hoa Kỳ, qua điện thoại.


Một vòng quanh hiện trường mới thấy sự tổ chức khá chu đáo cho đại nhạc hội. Từ những quán nước bán lấy tiền giúp vào quỹ thương phế binh cho đến những căn lều lớn nhỏ cho người đến tham dự tạm tránh khỏi cái nắng nóng thiêu đốt trong một ngày Hè tại miền Nam California và cho đến cả trật tự trong ngoài sân vận động, đâu đâu cũng thấy sự chu đáo. Hỏi ra mới biết là công lao của các anh chị em cựu quân nhân, các bạn trong Hướng Ðạo và đặc biệt là của cựu quân nhân Hoàng Sinh, thuộc Tiểu Ðoàn 11 Nhảy Dù, với năm cái lều nghỉ cho người tham dự.


Vào lúc 7 giờ tối, Ban Tổ chức thông báo số tiền quyên góp trong đại nhạc hội lên tới $568,578 tất nhiên là chưa tổng kết kịp sự đóng góp của khán thính giả khắp nơi đóng góp qua điện thoại và qua màn ảnh truyền hình của đài SBTN.


 


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Chữ tín trong thương mại

 


Về “Hàng hoa hay hàng tôm hàng cá?”



Việc sai trái không thể chối cãi được của người chủ tiệm tham lam và cư xử rất thiếu văn hóa làm mọi người ngao ngán đã đành, nhưng chuyện người khách hàng đứng gần đó góp ý cũng là việc cần nêu lên ở đây. Thay vì lên tiếng về chuyện đòi hỏi vô lý của chủ tiệm, người này lại xen vào góp ý (rất sai trái) rằng khách mua nên trả thêm một nửa tiền. Cách hành xử, góp ý rất tùy tiện của người này chứng tỏ một điều là họ không hề hiểu được nguyên tắc trọng chữ tín trong thương mại, trong đời sống nói chung. Nếu không dám góp phần bảo vệ điều đúng được, xin làm ơn yên lặng và lui qua một bên chớ không nên chen vô bênh vực cái xấu.


Phương Yen

‘Cái ý nghĩ bên trong mới quan trọng’

 


Về “Chú tiểu làm đẹp cho hoa hậu bị dọa đuổi khỏi chùa”


 


Khi đọc xong bài nầy, tôi chợt nhớ tới thuở thiếu thời khi còn là một học sinh lớp Première (tương đương lớp Ðệ Nhị chương trình Việt trước 1975 và là lớp 11 bây giờ) tại trường Trung Học Taberd (Institution Taberd) Saigon. Số là trường nầy có thông lệ mỗi buổi sáng các Chers Frères dành 15 phút đầu làm giờ Reflexion (suy tư). Trong 15 phút nầy các sư huynh thường dạy cho các học sinh từ lớp Première trở lên cách giao tiếp bên ngoài xã hội từ việc đi đứng, ăn uống, nói năng đến cả cách giao tiếp với “bạn gái thông thường” (nghĩa là phái nữ nói chung chứ không phải bạn gái hiểu theo nghĩa bây giò) và cũng chính trong giờ nầy một anh bạn cùng lớp đã hóm hỉnh hỏi, “Nếu một cô gái đẹp đi ngang qua trước mặt Cher Frère, Cher Frère có ngắm không?” “Có chứ, Frère ngắm cô ta như ngắm một bông hoa đẹp để ca ngợi và cám ơn Thiên Chúa đã tạo dựng và ban cho con người.” Ngoài ra, trong Phật Giáo cũng có một câu chuyện như sau: Hai nhà sư khi đến một con sông thấy một cô gái ngồi trên bờ. Cô muốn sang bên kia sông, nhưng không cách gì sang được vì không có thuyền và cô lại không biết bơi. Một trong 2 nhà sư bèn kề lưng cõng cô gái sang sông, mặc cho sự khó chịu ra mặt của nhà sư đồng hành. Sang đến bên kia sông, nhà sư bèn thản nhiên đặt cô gái xuống và tiếp tục lên đường. Ði một lúc khá lâu, nhà sư đồng hành mới hỏi nhà sư cõng cô gái là tại sao không giữ giới cấm, “Nam nữ thụ thụ bất thân?” Nhà sư cõng cô gái bèn trả lời, “Tại sao ta đã đặt cô gái xuống bên bờ sông cách đây mấy tiếng đồng hồ rồi, mà giờ nầy huynh còn mang cô gái ấy trong lòng?”


Bên trên là quan niệm của 2 tu sĩ, một Công Giáo, một Phật Giáo. Cả hai đều chỉ cho chúng ta thấy rằng, việc “ngắm cô gái đẹp” và việc “cõng cô gái đẹp” thực ra thì không quan trọng, cái quan trọng là khi làm việc ấy người làm đã nghĩ gì và đó mới chính là điều mà ta nên quan tâm.


Trở lại việc giúp tô điểm cho người đẹp dự thi Hoa Hậu của chú tiểu Trí Trần, chúng ta thấy qua câu trả lời “không dám mong đến bờ giải thoát mà chỉ muốn chữ ngộ trong ông đúng nghĩa và trọn vẹn,” cũng không ra ngoài quan niệm trên. Hơn nữa, quan niệm dấn thân trong hành đạo không phải là mới trong cả Phật Giáo và Công Giáo. Tóm lại, chính cái ý nghĩ bên trong mới quan trọng, còn hình thức của việc làm là tiểu tiết, không đáng kể. Tuy không dám phê phán việc làm của các bậc chân tu đáng kính, nhưng việc dọa trục xuất chú tiểu Trí Trần ra khỏi chùa khi chú không làm điều gì sai có phải là việc làm không được rộng lượng lắm không?


Cậu Ba Xạo


 


Tôi nghĩ rằng đây là cách tốt và thực tế để chú tiểu Trí Trần có thể thử nghiệm trí dục của bản thân. Không thử nghiệm thì làm sao có thể thể hiện được đức độ của một “chú tiểu”? Tôi cho rằng đây làm một khai sáng mới.


Ông Chín Ðờn Cò


 


 

Bốn đánh một thì chỉ có “từ chết tới bị thương

 


 Về “Cảnh Sát Biển Việt Nam bác tin bị tàu Trung Quốc đuổi”


Không phải tôi muốn tâng bốc oai phong Trung Cộng và hạ thấp sự “kiên quyết bảo vệ” biển đảo của lực lượng Cảnh Sát Biển Việt Cộng, nhưng ông bà ta có câu, “Hai đánh một, không chột cũng què.” Ðàng nầy, không phải hai mà là bốn đánh một thì chỉ có “từ chết tới bị thương,” thì “không chạy mới là lạ.” Hơn nữa, theo kinh nghiệm của tôi thì khi mà “sư tổ xạo” nói “không” thì phải hiểu là “có.” Nếu không chạy tại sao phải chờ đến cả tháng sau mới dám lên tiếng nói là “không chạy?” Hỏi tức là trả lời “dzậy.”


Cậu Ba Xạo


 


 

Tại sao VN chưa là đối tác chiến lược với Mỹ lúc này?

 


Ðoàn Hưng Quốc


 


Ðể trả lời câu hỏi trên phải nhìn lại năm 1972 lúc Tổng Thống Hoa Kỳ Richard Nixon lần đầu tiên trong lịch sử chính thức viếng thăm Trung Quốc.


 






Tổng Thống Richard Nixon (phải) gặp Chủ Tịch Mao Trạch Ðông tại Bắc Kinh năm 1972. (Hình: AFP/Getty Images)


 Chuyến công du này chỉ có thể xảy ra một khi Chủ Tịch Ðảng Cộng Sản Trung Quốc Mao Trạch Ðông đã dứt khoát và công khai vứt bỏ quan hệ với đảng Cộng Sản Liên Xô. Lập trường này rất rõ rệt là Bắc Kinh không đi nước đôi, trong khi Mỹ và Trung Quốc, dù không là đồng minh, nhưng vẫn thành đối tác chiến lược vì cùng chung một đối thủ.


Bài học thứ nhì khi Ðặng Tiểu Bình sang viếng thăm Hoa Kỳ năm 1979, hai tuần trước khi xua quân vào biên giới phía Bắc Việt Nam, mục tiêu nhằm đánh hỏa mù khiến Mạc Tư Khoa đắn đo không biết nếu Nga tấn công trả đũa thì liệu Mỹ có sẽ nhảy vào can thiệp hay không? Kết quả là Liên Xô không dám phản ứng nên họ Ðặng mới chế nhạo rằng sờ đuôi cọp mới biết cọp giấy (!).


***


Bài viết này không nhằm phân tích hậu quả của các quyết định trên, vốn đã khiến biết bao dân chúng hai miền Nam-Bắc trả giá bằng xương máu, nhưng chỉ để rút ra bài học là Hoa Kỳ không thể xem Việt Nam là đối tác chiến lược nếu Việt Nam chưa dứt khoát lập trường của mình.


Ðiều này không có nghĩa là hai quốc gia sẽ trở thành đồng minh, vì giống như Mỹ và Trung Quốc trước đây, giữa hai xã hội và thể chế chính trị còn quá nhiều dị biệt; dù vậy, lãnh đạo hai nước vẫn có thể tin tưởng lẫn nhau vì cùng chung chia sẻ quan điểm chiến lược.


Việt Nam không thể một mặt vận động quốc tế hỗ trợ chống bành trướng phương Bắc trong lúc tiếp tục tâng bốc 16 chữ vàng, “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai.” Việt Nam không thể tìm ra đối tác chiến lược để giải tỏa áp lực quân sự trên Biển Ðông, nhưng đồng thời vẫn tỏ lòng mang ơn Giải Phóng Quân Trung Quốc. Việt Nam không thể tập trung sức mạnh của nhân dân khi cấm cản biểu tình thể hiện lòng yêu nước. Dân chúng trong nước còn hoang mang với lập trường của giới cầm quyền thì làm sao nước ngoài có thể tin tưởng được?


Nước Nga vốn là cái nôi của ý thức hệ cộng sản và đã đỡ đầu cho Trung Quốc trong cuộc cách mạng 1949 cùng chiến tranh Triều Tiên 1950. Dù vậy Mao Trạch Ðông và Ðặng Tiểu Bình đã không sợ vứt bỏ mối quan hệ bất bình đẳng giữa hai đảng Cộng Sản rồi đưa Trung Quốc vào thế bị bỏ rơi vì họ thấy trước khi tranh chấp xảy ra thì chính Liên Xô mới bị quốc tế cô lập. Quyết định này đã cứu vãn đảng Cộng Sản Trung Quốc còn tồn tại cho đến ngày nay nhờ vào giới lãnh đạo Bắc Kinh có đủ tự tin và viễn kiến để trước hết bảo tồn, sau đó canh tân đất nước thì mới duy trì quyền lực mà không lệ thuộc ngoại bang.


(Một lần nữa, bài viết này không phải để ca tụng chính sách và giới lãnh đạo của Trung Quốc nhưng chỉ nhằm so sánh tình huống xưa và nay).


***


Trong hoàn cảnh bị đe dọa từ phương Bắc thì Việt Nam tuy đã mở rộng bang giao với quốc tế, nhưng phải tìm ra đối tác chiến lược, nếu không giống như một người dù nhiều bạn nhưng không thân đến khi hoạn nạn chẳng ai ra mặt giúp đỡ.


Muốn tạo sự tin tưởng Việt-Mỹ thì Việt Nam phải chứng tỏ độc lập với Bắc Kinh, mà rõ rệt nhất là cho tàu chiến Hoa Kỳ luân chuyển vào Cam Ranh đồng thời thả tù nhân lương tâm để dân chúng tự do thể hiện lòng yêu nước. Khi đó Mỹ có lý do để nâng tầm quan hệ chiến lược như bán vũ khí sát thương và hợp tác chặt chẽ hơn về quân sự.


Trung Quốc dùng hạm đội tàu đánh cá và hải giám khiêu khích giăng bẫy cho Việt Nam và Philippines bắn phát đạn đầu tiên để có cớ trả đũa bằng quân sự; còn không phản ứng tức là chấp nhận hiện trạng (status-quo). Bắc Kinh đang chờ cơ hội để lập lại bài học của Georgia khi bị Nga tấn công năm 2008 mà các nước Tây Phương không có phản ứng nào cụ thể. Chiến thuật của Philippines là cho tàu chiến Hoa Kỳ ra vào hải phận trong phạm vi hiệp ước an ninh chung năm 1951. Hiện Philippines còn quá yếu, nhưng lúc vừa đủ mạnh tuy không nổ súng nhưng có thể cho vây đuổi tàu đánh cá nước ngoài vi phạm lãnh hải. Khi đó Bắc Kinh có muốn leo thang cũng phải đắn đo không biết Mỹ có sẽ nhảy vào can thiệp hay không – tức là Philippines dùng kế sách của Ðặng Tiểu Bình năm 1979, dùng Mỹ để hù dọa Nga trong khi xâm lấn Việt Nam.


Phải có gan sờ đuôi cọp mới biết cọp giấy – Việt Nam tuy mạnh hơn Philippines về quân sự, nhưng đã chuẩn bị đầy đủ về ngoại giao và có được đối tác chiến lược hay chưa?

Cấm bán thịt sống quá 8 tiếng đồng hồ

 


VIỆT NAM (NV) – Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn vừa ra lệnh mới gây xôn xao dư luận: chỉ cho phép bán thịt sống trong vòng tám tiếng đồng hồ kể từ lúc giết mổ. Lệnh này có hiệu lực thi hành kể từ ngày 3 tháng 9 tới đây, tức chỉ còn hơn hai tuần lễ nữa.









Làm sao kiểm soát được thịt này đã được trưng bày bao nhiêu tiếng đồng hồ trong ngày? (Hình: Báo Sài Gòn Tiếp Thị)


Báo Tuổi Trẻ dẫn lời ông Diệp Kinh Tân, thứ trưởng Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn, nói rằng đó là qui định mới buộc các tiểu thương bán thịt sống tuân thủ điều kiện vệ sinh và an toàn thực phẩm. Lệnh này cũng “mở thêm cửa hậu” bằng cách cho phép kéo dài thời gian bày bán thịt đến 72 tiếng đồng hồ tức ba ngày sau kể từ lúc giết mổ, nếu “thịt tươi sống được giữ ở nhiệt độ từ 0 đến 5 độ C.”


Nhiều bà nội trợ ở Sài Gòn tỏ ra nghi ngờ về tính khả thi của qui định mới nói trên. Một cư dân quận Ba nói rằng thịt sống được bày bán trên thị trường lâu nay không được kiểm soát chặt chẽ nhất là việc kiểm dịch, để cho lan tràn thịt bệnh, thịt siêu nạc, thịt ướp hàn the… khắp nơi làm hại sức khỏe người tiêu thụ.


Một bà nội trợ xin được giấu tên cho biết: “Người ta còn không xác định được lò mổ ở đâu thì nói gì đến giờ giết mổ?” Bà này cũng cho rằng các lò mổ heo, nhất là hàng ngàn lò mổ lậu khắp nơi thường hoạt động lúc nửa đêm. Sau khi xát hàn the để giữ thịt tươi lâu, họ tung thịt ra thị trường mà không hề xác định giờ giết mổ.


Một số bà nội trợ khác cho rằng nội việc chặn đứng nạn dùng hóa chất bảo quản thịt còn không được, thì nói gì đến việc kiểm soát giờ giết mổ – nền tảng của lệnh buộc chỉ được bán thịt sống trong vòng 8 tiếng đồng hồ kể từ giờ giết mổ.


E rằng lần này thì những người lãnh đạo Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn cộng sản Việt Nam lại tung ra những qui định mới chỉ để cán bộ ngành thú y có cơ hội bắt chẹt, quấy nhiễu, vòi tiền của tiểu thương mà thôi.

Hàng ngàn người bu coi trực thăng tải thương

 


HÀ TĨNH (NV) –Trực thăng tải thương cấp cứu các người bị tai nạn lưu thông ở Mỹ là chuyện bình thường. Nhưng lần đầu tiên trông thấy cảnh máy bay trực thăng bốc người bị thương trong một tai nạn giao thông ở Hà Tĩnh đưa về Hà Nội cấp cứu, hàng ngàn cư dân hiếu kỳ bu coi đen nghẹt.










Hàng ngàn dân Hà Tĩnh xôn xao bu coi trực thăng tải thương. (Hình: Việt Nam Net)


Chiếc máy bay trực thăng này được người nhà của nạn nhân thuê khẩn cấp đáp xuống sân vận động Hà Tĩnh khoảng 6 giờ chiều ngày 10 tháng 8.


Theo báo Thanh Niên, trước đó hai tiếng đồng hồ, một tai nạn giao thông xảy ra tại thành phố Hà Tĩnh làm một phụ nữ tên Trần Thị Thảo, 37 tuổi, cư dân xã Thạch Ðồng, bị trọng thương. Bà Thảo đi xe gắn máy bị xe vận tải đụng phải. Tai nạn xảy ra thình lình khiến bà Thảo bị dập nát chân phải. Nạn nhân được đưa vào bệnh viện Hà Tĩnh cứu chữa liền đó.


Tuy nhiên, vì tình trạng của nạn nhân quá trầm trọng, người nhà lập tức thuê một chiếc máy bay trực thăng đến tải thương, đưa bà Thảo về Hà Nội chữa trị. Chiếc máy bay hạ cánh khẩn cấp tại sân vận động thành phố Hà Tĩnh. Hàng ngàn người dân thấy lạ kéo tới bu coi đen nghẹt.


Còn theo VietNamNet, các bác sĩ bệnh viện Hà Tĩnh nghe người nhà của bà Thảo tuyên bố sẽ “điều” trực thăng đến đưa nạn nhân về Hà Nội cứu chữa đều cho rằng họ nói đùa.


VietNamNet cũng cho biết, bà Thảo là giáo viên đang sống cùng với chồng làm nghề tài xế và hai con nhỏ.


Gia đình bà Thảo phải lập tức phân bua rằng họ không có ai là “đại gia,” cũng không phải thích chơi trội. Em chồng của bà Thảo cho biết: “Vì coi trọng tính mạng của người thân của mình, chúng tôi không thể làm ngơ và phải cứu lấy nạn nhân bằng mọi cách có thể.”


Tuy nhiên, sau cơn thập tử nhất sinh, bà Thảo cũng không giữ được chân phải của mình.

Ăn thịt heo chết: 1 chết, 4 nguy kịch

 


GIA LAI (NV) – Thấy nguyên con heo chết nằm đường, cả ba gia đình mừng quýnh mang về “chén.” Hậu quả thê thảm xảy ra: một người chết, bốn người còn lại đang trong cơn nguy kịch.









Heo chết vì dịch tai xanh la liệt tại 12 tỉnh ở Việt Nam. (Hình: Báo Người Lao Ðộng)


Vụ ngộ độc thịt heo mới nhất xảy ra tại thị xã Ayun Pa, tỉnh Gia Lai, ngày 12 tháng 8.


Theo báo Dân Trí, sáng ngày 8 tháng 8, ông Siu Pốt, 61 tuổi, cư dân thị xã Ayun Pa, vô tình trông thấy một con heo nặng khoảng 50 kí lô chết bị ai đó vất ở lề đường. Ông này mừng quýnh tìm cách đưa về nhà người hàng xóm tên Rô Yol, 55 tuổi, để làm thịt. Ông Yol còn rủ cả em rể tên Kpa Brong, 61 tuổi, ở gần đó cùng xúm lại xẻ thịt ra chia nhau mang về nhà dùng.


Lâu ngày mới được ăn món thịt, cả ba ông làm món hầm đầu heo; tiết canh heo, và phần còn lại phơi khô để dành ăn dần. Cả ba người đàn ông nói trên tụ lại bàn nhậu tiết canh, đầu heo hầm với rượu trắng, trong khi nhiều người khác trong ba gia đình thì chia nhau các món heo kho, heo xào…


Tuy nhiên, sau khi dùng xong các món ăn, ít nhất 5 người thuộc ba gia đình trên đều lên cơn đau bụng, ói mửa, tiêu chảy dữ dội. Ông Siu Pot bị kiệt sức trước tiên, được người nhà đưa vào bệnh viện cứu cấp. Ðến 8 giờ sáng ngày 12 tháng 8, ông này tắt thở trên giường bệnh.


Hiện nay, bốn người còn lại gồm ông Yol và vợ là H’Nar; ông Kpa Brong, và bé H’ Liên, 7 tuổi, đang được chữa trị.


Theo các bác sĩ điều trị, cả năm người nói trên bị ngộ độc vì ăn phải thịt heo bệnh.


Theo báo Người Lao Ðộng, dịch heo tai xanh đang bùng phát tại 12 tỉnh ở Việt Nam. Tại các vùng này, đã có gần 34,000 con heo lâm bệnh và trên 30,000 con chết. Ðiều đáng lo, theo một số nhân chứng, giới thương lái đã lén lút đưa heo ở các tỉnh Bình Dương, Ðồng Nai… đang xảy ra dịch heo tai xanh tuồn vào Sài Gòn bán cho các lò mổ.

Tin mới cập nhật