Ai Cập bắt chín dân quân trong vụ tấn công ở Sinai

 


 


EL-ARISH, Ai Cập (AP)Binh lính và lực lượng an ninh Ai Cập bắt giữ chín dân quân Hồi Giáo bị cho là có liên hệ đến vụ tấn công bất ngờ ở Bắc Sinai hồi cuối tuần, khiến 16 lính Ai Cập tử thương.








Lính Israel đứng xem xác chiếc xe thiết giáp của quân đội Ai Cập mà dân quân dùng để tấn công qua biên giới vào Israel, để rồi bị máy bay bắn cháy. (Hình: AP/Tsafrir Abayov)


Ðây là báo cáo bắt giữ đầu tiên liên quan đến cuộc tấn công, khiến Ai Cập phải mở một cuộc hành quân quan trọng vào vùng Bán Ðảo Sinai nhằm loại trừ các nhóm dân quân Hồi Giáo, vốn đang ngày càng táo bạo và đông hơn, kể từ khi Hosni Mubarak bị lật đổ hồi năm ngoái.


Chưa rõ cuộc hành quân kéo dài 4 ngày có mang lại kết quả hữu hiệu nào không. Nhưng dân quân vẫn tiếp tục mở những cuộc tấn công lẻ tẻ vào quân đội và lực lượng an ninh Ai Cập. Một trạm biên giới nổi tiếng, nối liền thị trấn Rafah với thành phố el-Arish bị tấn công hầu như mỗi ngày. Các giới chức cho biết, dân quân nổ súng vào ban đêm đưa đến những cuộc chạm súng, rồi chuồn mất.


Trong cuộc đột kích vào sáng sớm Thứ Sáu, quân Ai Cập xông vào một căn nhà ở Sheik Zweid, nằm gần đường thông thương sang Dải Gaza, bắt được chín người tình nghi là dân quân. Trong số này có Selmi Zeyoud, người mà các giới chức mô tả như là “phần tử nguy hiểm,” và một người anh em của một thành viên jihad đã bị hạ sát.


Chín người bị bắt, theo các giới chức, có liên hệ đến vụ tấn công táo bạo hôm Chủ Nhật, gây tử thương cho 16 binh lính Ai Cập. Sau đó, họ lấy đi một xe thiết giáp rồi xông qua biên giới vào Israel, nơi họ bị oanh kích bằng máy bay, khiến ít nhất sáu dân quân bị giết. (TP)

Thêm một người đấu tranh dân chủ bị 5 năm tù

HÀ NỘI (NV) – Thêm một người đấu tranh vận động dân chủ hóa đất nước bị kết án hôm Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2012 trong một phiên xử ngắn ngủi và không có luật sư biện hộ.









Lê Thanh Tùng bị công an đánh giập mũi khi đi quan sát cuộc biểu tình và đình công của công nhân hãng Marumitsu Việt Nam thuộc khu công nghiệp Quang Minh, Hà Nội ngày 18 tháng 4, 2011. (Hình: Internet)


Ông Lê Thanh Tùng, 44 tuổi, bị kết án 5 năm tù và 4 năm quản chế trong một phiên tòa ở thành phố Hà Nội kéo dài chưa tới một giờ đồng hồ.


Ông Tùng bị bắt giam từ tháng 12, 2011 và bị vu cho tội “Tuyên truyền chống nhà nước…” theo khoản 1 điều 88 Luật Hình Sự, một điều khoản bị các nước Tây phương, các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế đả kích là mù mờ dùng để bóp nghẹt các sự đòi hỏi nhân quyền thật sự.


Bản tin của Thông Tấn Xã Việt Nam (TTXVN) kể lại phiên tòa xử ông Lê Thanh Tùng nói ông “viết và phát tán trên mạng Internet nhiều bài viết có nội dung xuyên tạc sự thật, bêu xấu xã hội Việt Nam, phỉ báng chính quyền, chống phá đại hội đảng, chống phá bầu cử Quốc Hội và Hội Ðồng Nhân Dân các cấp.”


Nguồn tin này viết rằng, tại tòa “sau khi tiến hành thẩm vấn công khai, phân tích các chứng cứ và tranh luận giữa đại diện Viện Kiểm Sát với bị cáo Lê Thanh Tùng, Hội Ðồng Xét Xử đã quyết định tuyên án phạt 5 năm tù đối với bị cáo Lê Thanh Tùng về tội ‘Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.’”


Trong một bản tin của nhà báo tự do Nguyễn Khắc Toàn, một tù nhân lương tâm và cũng là bạn vận động dân chủ hóa đất nước chung nhóm với ông Tùng, thì phiên tòa diễn ra ngắn ngủi từ 8 giờ 40 đến 9 giờ 30 sáng 10 tháng 8, 2012.


Ông thuật lại theo lời kể của bà Trần Thị An, vợ ông Tùng, rằng “thái độ, tinh thần của Lê Thanh Tùng sáng nay trước tòa là rất bất khuất, cứng rắn, kiên quyết không cúi đầu nhận tội, không khiếp nhược run sợ cả hệ thống độc tài đang trù dập, hãm hại cá nhân mình. Anh đã dõng dạc, khẳng khái tuyên bố bác bỏ tất cả lời kết tội của cả hội đồng xét xử với mình một cách rất cứng rắn, mạnh mẽ và kiên cường, lưu loát, rành mạnh không hề tỏ dấu hiệu khiếp nhược, lo sợ gì…”


Bà An thuật lại tiếp về phiên xử là “khi trả lời, hay đối đáp với trước toàn bộ những chất vấn của những kẻ ngồi ghế xử án mình, anh cho rằng chính chế độ độc tài đảng trị của đảng CSVN hiện nay mới cần phải mang ra xét xử hôm nay và trong nay mai không xa. Do khí phách thật vô úy, uy dũng, can trường hiếm có như vậy, nên để tránh bị bẽ bàng, mất mặt, xấu hổ thêm nữa, tòa án đã nhanh chóng kết thúc vở kịch này bằng cách chấm dứt phần thẩm vấn, đối đáp như luật định và vội vàng tuyên đọc bản án đã có sẵn để khóa xích tay anh bằng còng số 8 rồi tống lên xe đưa anh trở lại trại giam.”


Ông Lê Thanh Tùng trước khi tham gia phong trào đấu tranh vận động dân chủ hóa đất nước từ năm 2007, ông từng là một người lính trong quân đội CSVN. Ông cũng từng sinh sống ở Cambodia một thời gian. Tại đây ông lên Internet nhìn thấy tấm hình Linh Mục Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng trong phiên tòa ở Huế ngày 30 tháng 3, 2007 nên đã quyết định về nước, trực tiếp đấu tranh.


Ông từng bị công an giam giữ 13 lần, mỗi lần một ít ngày và từng bị lôi ra phường xã đấu tố. Công an hành hung ông ngay trên đường phố hay trong khi giam giữ nhiều lần.


Theo tổng kết của ông Nguyễn Khắc Toàn, ông Tùng đã viết tổng cộng gần 200 bài báo, phóng sự, tường thuật, đơn từ tố cáo, khiếu nại giúp các dân oan các tỉnh trong cả nước. Ông đả kích chế độ cộng sản độc tài đảng trị, đòi chế độ phải trả lại các quyền tự do căn bản cho người dân.


Bà Trần Thị An cho biết, buổi chiều ngày 9 tháng 8, 2012 trước phiên xử, bà mới được công an gọi cho biết là có phiên tòa sáng ngày 10 tháng 8, 2012. Sau khi bà tới công an huyện Sóc Sơn gặng hỏi mới được xác nhận.


Phiên tòa xử ông Lê Thanh Tùng ở Hà Nội diễn ra chỉ một ngày sau khi tòa án tỉnh Ðắc Nông kết án tù thầy giáo Ðinh Ðăng Ðịnh với bản án 6 năm tù cũng theo khoản 1 điều 88 Luật Hình Sự.


Hơn một chục người sử dụng Internet để thông tin, trình bày quan điểm cá nhân về các vấn đề thời sự của đất nước Việt Nam đã bị chế độ bỏ tù. Hơn một chục người khác còn đang bị giam giữ chưa chính thức có án. (TN)

Mỹ có cấm vận mới với Syria và Hezbollah

 


WASHINGTON (AP) – Hoa Kỳ hôm Thứ Sáu áp đặt lệnh cấm vận mới, hầu hết đều có tính cách biểu tượng, đối với công ty dầu khí của chính phủ Syria, và tổ chức dân quân Hezbollah.









Ngoại Trưởng Hillary Clinton trong buổi hội nghị “Thân hữu của Syria” ở Paris hồi Tháng Bảy. (Hình: AP/Brendan Smialowski)


Phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cho biết, Mỹ áp dụng lệnh cấm vận đối với công ty năng lượng Sytrol vì hồi Tháng Tư họ đã cung cấp xăng cho Iran với số lượng trị giá $36 triệu. Sytrol hầu hết chỉ xuất cảng sang Liên Âu nhưng hồi năm ngoái khối này cũng tuyên bố cấm vận đối với dầu của Syria.


Ðồng thời Bộ Ngân Khố cũng nhắm vào Hezbollah vì nhóm này “huấn luyện, cố vấn và yểm trợ Syria trong việc gia tăng trấn áp sự chống đối của quần chúng.” Trước đây người Mỹ đã không được phép làm ăn với Hezbollah, sau khi tổ chức này bị Hoa Kỳ liệt kê là khủng bố vào thập niên 1990.


Trong khi ấy, quân nổi dậy Syria đang trong tình trạng thiếu thốn đạn dược lẫn vũ khí ở thành phố Aleppo, nơi quân chính phủ đang cố gắng lấy lại dần quyền kiểm soát. Tầm quan trọng của Aleppo có tính cách biểu tượng lẫn chiến lược. Chỉ cách biên giới Thổ Nhĩ Kỳ 25 dặm, nơi phe chống đối đặt căn cứ. Nếu quân nổi dậy chiến thắng ở đây, họ sẽ dễ dàng được tăng cường vũ khí lẫn quân số.


Tuy chính quyền không ngừng gia tăng áp lực bằng phi cơ và chiến xa, quân nổi dậy vẫn chưa được quốc tế công khai cung cấp vũ khí, phần vì sợ cuộc chiến trầm trọng thêm, hơn nữa quốc tế quan ngại vì Free Syrian Army không phải là một tổ chức thống nhất.


Hôm Thứ Sáu, Anh loan báo viện trợ cho phe nổi dậy các dụng cụ truyền tin và thuốc men, trị giá tương đương $7.8 triệu nhưng không có vũ khí.


Ðồng thời Ngoại Trưởng Hilary Rodham Clinton trên đường bay sang Thổ Nhĩ Kỳ, để thảo luận với giới chức cao cấp nước này, cùng các nhà hoạt động Syria, vào dịp cuối tuần. Cuộc thảo luận nhắm đến giai đoạn chuyển tiếp dân chủ sau khi TT Bashar Assad rời khỏi quyền lực. Bà Clinton cũng đẩy mạnh việc viện trợ nhân đạo cho hằng chục ngàn dân tị nạn Syria, dự trù khoảng $5.5 triệu, nâng tổng số viện trợ của Mỹ từ khi bắt đầu có cuộc khủng hoảng vào Tháng Ba 2011 lên đến $82 triệu. (TP)

Số người Philippines thiệt mạng vì lụt lên tới 60

 


MANILA (AFP) – Số người thiệt mạng vì lũ lụt hiện đang nhận chìm phần lớn thủ đô Manila của Philippines cùng các tỉnh phụ cận tuần này lên tới con số 60.









Cơn lụt nhấn chìm thủ đô Manila khiến có đến 60 người thiệt mạng tính đến thời điểm này. (Hình: Paula Bronstein/Getty Images)


Con số này tăng gấp ba so với con số được loan báo hôm Thứ Năm, theo cơ quan phòng chống thiên tai quốc gia Philippines. Ngoài ra, còn có bảy người khác được ghi nhận là mất tích.


Con số người chết lên cao có vẻ phần lớn là từ những vụ xảy ra trước đó ở các khu vực bên ngoài thành phố Manila nhưng bây giờ mới báo về, chứ không phải là mới xảy ra.


Số lượng mưa trung bình của hơn một tháng đã trút xuống Manila chỉ trong 48 tiếng đồng hồ hồi đầu tuần này, khiến 80% các khu vực trong thủ đô của Philippines và khu đồng ruộng bao la quanh nơi này bị ngập lụt.


Số người dân bị ảnh hưởng bởi lụt lội nay cũng lên tới 2.44 triệu người, so với con số 2.1 triệu loan báo hôm Thứ Năm, cũng theo nguồn tin trên. Trong số này có khoảng 362,000 đang sống tại các trung tâm tạm trú do chính phủ thành lập. (V.Giang)

Bưu Ðiện Mỹ lỗ $5.2 tỉ trong quý 2

WASHINGTON (NYT) Khó khăn tài chánh của Bưu Ðiện Mỹ trở nên trầm trọng hơn trong ba tháng qua. Cơ quan này hôm Thứ Năm cho hay bị lỗ khoảng $5.2 tỉ trong thời gian từ Tháng Tư đến Tháng Sáu vừa qua.







Khó khăn tài chánh của Bưu Ðiện Hoa Kỳ ngày càng trở nên trầm trọng. Chỉ trong quý 2 năm nay, cơ quan này lỗ đến $5.2 tỷ. (Hình: AP Photo/Seth Perlman)


Trong cùng thời gian này năm ngoái, Bưu Ðiện Mỹ báo cáo bị lỗ $3.1 tỉ. Trong ba tháng đầu năm 2012, số lỗ là $3.2 tỉ.


Báo cáo mới nhất nâng tổng số tiền thua lỗ của Bưu Ðiện Mỹ cho tài khóa năm nay, sẽ chấm dứt ngày 30 Tháng Chín sắp tới, lên đến $11.6 tỉ, so với số tiền lỗ cùng thời gian năm ngoái là $5.7 tỉ.


Thương vụ của Bưu Ðiện Mỹ trong ba tháng qua giảm $153 triệu, tức 1%, và xuống còn $15.6 tỉ, so với cùng thời gian năm ngoái. Trong lúc đó, chi phí hoạt động lên đến $20.8 tỉ, tăng $1.9 tỉ, tức 10.2%.


Sở Bưu Ðiện Mỹ cho hay một trong những lý do tạo tình trạng thua lỗ là họ phải đóng quá nhiều tiền vào quỹ y tế cho các nhân viên sẽ nghỉ hưu trong tương lai, vào khoảng $5 tỉ mỗi năm trong suốt 10 năm. (V.Giang)

California kiện hội từ thiện dùng sai hàng triệu dollars

 


SAN DIEGO (AP) – Bộ Tư Pháp tiểu bang California kiện một tổ chức thiện nguyện trợ giúp cựu chiến binh Mỹ, với lý do ban giám đốc điều hành đã sử dụng sai trái hàng triệu dollars được tặng để sử dụng vào những việc như chi trả các món tiền hưu trí hậu hĩnh cũng như các quyền lợi khác, kể cả hơn $80,000 lệ phí đánh golf cho thành viên ban điều hành.


Tổ chức mang tên “Help Hospitalized Veterans” ở Winchester ở trong danh sách 1% hàng đầu của các tổ chức thiện nguyện ở Mỹ tính theo số tiền quyên góp được hàng năm.


Các công tố viên cho hay hội này, với chủ trương chính là giúp đỡ các cựu chiến binh đang nằm bệnh viện hoặc sắp được về nhà, các món dùng chế tạo sản phẩm thủ công nghệ để giải trí, nhận được trợ giúp tư nhân hơn $436 triệu kể từ năm 2001 đến nay.


Nhưng cũng trong cùng thời gian này, tổ chức Help Hospitalized Veterans liên tục được xếp hạng dưới cùng trong danh sách của các nhóm chuyên đánh giá hoạt động của các tổ chức từ thiện, dựa trên khả năng điều hành tài chánh và dùng phần lớn tiền thu được cho mục đích từ thiện.


Nhóm CharityWatch nói rằng chỉ khoảng 35% tiền trong quỹ của Help Hospitalized Veterans được dùng để trợ giúp các cựu chiến binh, trong khi tiêu chuẩn thông thường là 65%.


Theo đơn kiện, người sáng lập tổ chức này và cũng là cựu chủ tịch, ông Roger Chapin, về hưu năm 2009 với số tiền trong quỹ hưu trí cá nhân lên đến gần $2 triệu. (V.Giang)

Afghanistan: 3 biệt kích Mỹ chết trong một cuộc gài bẫy

LASHKAR GHAR, Afghanistan Một cấp chỉ huy cảnh sát quận ở Afghanistan và một số thuộc hạ bắn chết ba lính biệt kích Mỹ trong tỉnh Helmand ở phía Nam quốc gia này, sau khi lấy cớ mời họ đến dùng bữa ăn tối để thảo luận tình hình an ninh, theo giới chức Afghanistan hôm Thứ Sáu.


Ba lính biệt kích này bị bắn vào tối ngày Thứ Năm tại vùng Sarwan Qala, trong một âm mưu được thành phần cảnh sát phản bội chuẩn bị kỹ càng.


“Trong bữa ăn tối, chỉ huy trưởng cảnh sát quận Sangin và các thuộc hạ của ông ta bắn chết ba người lính này rồi sau đó bỏ trốn,” theo lời một giới chức cao cấp chính phủ Afghanistan.


Một nữ phát ngôn viên NATO xác nhận có vụ nổ súng này nhưng cũng cho hay hiện quá sớm để có thể xác định rằng đây là do nóng giận khi tranh cãi hay do thành phần Taliban xâm nhập thực hiện.


Các vụ nổ súng bắn vào quân nhân đồng minh NATO từ phía lực lượng cảnh sát và quân đội quốc gia Afghanistan liên tiếp xảy ra thời gian gần đây đã làm suy giảm trầm trọng sự tin cậy giữa hai bên, trong khi quân đội ngoại quốc chuẩn bị rút khỏi quốc gia này vào năm 2014 và trao trách nhiệm lại cho quân chính phủ Kabul.


Theo NATO, có tất cả 24 vụ tấn công loại này nhắm vào lực lượng đồng minh kể từ đầu năm 2012 tới nay, không kể vụ vừa mới xảy ra hôm Thứ Năm. Cả năm ngoái có 21 vụ tấn công trong đó có 35 người thiệt mạng.


Một binh sĩ ngoại quốc khác thiệt mạng ở khu vực phía Nam Afghanistan hôm Thứ Sáu trong một cuộc tấn công của phiến quân, theo tin NATO, trong khi đó có bảy thường dân thiệt mạng và ba người bị thương, cũng tại Helmand, do bom phiến quân gài bên lề đường. (V.Giang)

Úc cứu 200 thuyền nhân ngoài khơi Indonesia

 


CANBERRA (AFP) – Chính phủ Úc cứu hơn 200 thuyền nhân trôi dạt trên một chiếc tàu ngoài khơi bờ biển Indonesia, giữa lúc có báo cáo cho hay các tàu tuần duyên của Hải Quân Úc bị nứt vì liên tục bị huy động nhanh chóng đi cấp cứu làn sóng thuyền nhân.









Giới hữu trách Úc cứu một chiếc thuyền chở khoảng 200 thuyền nhân hôm 22 Tháng Sáu, 2012. (Hình: Scott Fisher/Getty Images)


Giới hữu trách vội vã đưa các tàu tuần đến cứu một chiếc thuyền trong hải phận Indonesia, nằm về phía Bắc hòn đảo hẻo lánh Christmas Island của Úc vào tối ngày Thứ Tư, chuyển họ sang các tàu hải quân.


Ðây là vụ cứu người trên biển từ một tàu chở người di dân bất hợp pháp vào Úc lớn nhất từ khi đảng Lao Ðộng lên cầm quyền vào cuối năm 2007 tới nay. Chỉ trong năm nay đã có hơn 7,000 thuyền nhân khác tới Úc.


Bộ Trưởng Di Trú Chris Bowen cho hay những người trên tàu này gồm cả dân Sri Lanka, Iran, Afghanistan và Pakistan.


Vụ cứu nạn xảy ra trong lúc Bộ Quốc Phòng Úc ra lệnh thanh tra tình trạng an toàn của các tàu tuần duyên, được dùng để ngăn chặn các tàu di dân bất hợp pháp, sau khi thấy có các vết nứt gần phòng máy của loại tàu tuần Armidale. (V.Giang)

Nhật triệu hồi đại sứ tại Nam Hàn

 


 


SEOUL (Reuters) Nhật Bản triệu hồi đại sứ tại Seoul sau khi Tổng Thống Nam Hàn Lee Myung-bak viếng thăm quần đảo đang có tranh chấp, nơi được coi là có trữ lượng khí đốt lớn lao có thể trị giá nhiều tỉ dollars.


Ông Lee là nhà lãnh đạo Nam Hàn đầu tiên đến quần đảo này, vốn đã là cái gai trong mối quan hệ giữa Nhật và Nam Hàn từ nhiều năm qua.


Nhật đưa ra lời cảnh cáo cứng rắn về quần đảo này, có tên Nhật là Takeshima, và phía Nam Hàn gọi là Dokdo, vốn nằm ngay giữa hai quốc gia. và gọi đại sứ Nam Hàn ở Nhật đến để chính thức phản đối.


Ngoại Trưởng Nhật Koichiro Gemba cũng nói rằng Tokyo vừa triệu hồi đại sứ ở Seoul về để tham khảo.


“Chuyến viếng thăm Takeshima của Tổng Thống Lee là điều không thể chấp nhận trước lập trường của Nhật về vấn đề này,” ông Gemba cho hay, theo bản tin của hãng thông tấn Yonhap của Nam Hàn.


Các giới chức Nam Hàn cho hay chuyến viếng thăm chỉ nhằm mục đích nêu rõ sự quan trọng của quần đảo này như vùng bảo tồn thiên nhiên chứ không để tạo thêm căng thẳng. (V.Giang)

Tòa bác đơn kiện tập thể của công nhân hãng Dole

 


LOS ANGELES (AP) – Một thẩm phán tòa Thượng Thẩm ở Los Angeles vừa ra phán quyết bác bỏ đơn kiện của gần 3,000 công nhân Philippines nói rằng họ bị thương tật gây ra bởi độc chất từ thuốc trừ sâu khi còn làm việc cho công ty thực phẩm Dole Food Co.










Một ruộng thơm tại Wahiawa, thuộc công ty Dole. Hình minh họa. (Hình: Phil Mislinski/Getty Images)


Theo tờ báo Ventura County Star thì các nguyên đơn nói rằng họ bị ảnh hưởng của thuốc trừ sâu khi làm việc tại các đồn điền chuối hơn 30 năm trước.


Công ty Dole nói rằng một đơn kiện tương tự đưa ra khoảng 13 năm trước tại Philippines đã bị tòa Tối Cao Pháp Viện quốc gia này bác bỏ.


Các loại thuốc trừ sâu dùng ở đồn điền nay bị cơ quan Bảo Vệ Môi Sinh (EPA) cấm sử dụng và được xếp vào các loại hóa chất có thể gây ung thư. (V.Giang)

Mexico: 14 người bị giết rồi nhét vào xe

MEXICO CITY (AP) Cảnh sát tìm thấy xác 14 người đàn ông bị giết rồi nhét vào một xe SUV đem bỏ gần trạm xăng ở thành phố nằm về phía Bắc Mexico hôm Thứ Năm và ít giờ sau đó xảy ra cuộc chạm súng giữa quân đội và các tay súng băng đảng, làm thiệt mạng ba người trong cùng thành phố.


Các nạn nhân trong chiếc xe SUV có vẻ đã bị bắn chết và các chứng cớ thu thập cho thấy có liên hệ đến ma túy, theo Gabriela Gonzalez, nữ phát ngôn viên cho văn phòng Bộ Tư Pháp tiểu bang San Luis Potosi.


Chỉ vài giờ sau khi xác những người này được phát giác ở thành phố San Luis Potosi, một vụ chạm súng giữa các binh sĩ chính phủ và các tay súng băng đảng khiến ba người chết và hai người bị bắt, phía chính phủ không bị tổn thất nào.


Vụ nổ súng khiến một đại học phải gửi báo động đến sinh viên, đóng cửa trường và hủy bỏ các lớp học buổi tối.


San Luis Potosi hiện là nơi có tranh giành lãnh thổ giữa băng ma túy Zetas và các đồng minh của băng Sinaloa.


Trong một vụ khác ở phía Bắc, các tay súng lạ mặt treo hai người đàn ông trên thành cầu ở Monterrey rồi bắn chết họ trước sự kinh hoàng của người lái xe quanh đó vào trưa ngày Thứ Năm, theo một giới chức cảnh sát tiểu bang Nuevo Leon. (V.Giang)

Sacramento thuê thanh tra duyệt xét việc sử dụng công quỹ

 


SACRAMENTO (Sacbee)Hội Ðồng Thành Phố Sacramento tối hôm Thứ Năm bỏ phiếu thuê thanh tra tài chánh bên ngoài để điều tra việc sử dụng thẻ tín dụng do thành phố cấp cho thị trưởng, các nghị viên và nhân viên làm việc cho họ.


Hội Ðồng Thành Phố cũng chấp thuận việc nhanh chóng thi hành thanh tra việc các nhân viên khác của thành phố sử dụng thẻ tín dụng công, vốn đã được chuẩn bị tiến hành.


Cuộc bỏ phiếu này xảy ra tiếp theo việc một phụ tá của thị trưởng từ chức hồi tháng qua sau khi có tố cáo rằng bà dùng thẻ của thành phố để mua các món đồ cá nhân.


Bà Lisa Serna-Mayorga, cựu giám đốc điều hành hội đồng, sau đó được thuyên chuyển đến một nhiệm vụ khác trực thuộc văn phòng thị trưởng, hiện đang bị sở cảnh sát thành phố Sacramento điều tra hình sự.


Có nguồn tin nói rằng bà Serna-Mayorga bồi hoàn lại thành phố khoảng $9,000 cho các món tiêu xài bằng thẻ tín dụng thành phố, trong đó có cả việc đi chơi ở khu giải trí Disneyland, mua xăng và thực phẩm.


Có khoảng một chục người gồm nghị viên Hội Ðồng Thành Phố và nhân viên được cấp thẻ tín dụng công.


Bên cạnh đó, khoảng 276 nhân viên thành phố, từ các giám đốc xuống đến nhân viên thường, cũng được cấp thẻ tín dụng công để sử dụng trong công việc hàng ngày. (V.Giang)


 

Bài học tranh đấu dân chủ

Nhìn lại phong trào tranh đấu bất bạo động của Gandhi


Bất bạo động, bất hợp tác hay vũ trang?


 


Việt Nguyên


 


Hội nghị ASEAN kết thúc với kết quả không bất ngờ đối với những nhà phân tích thời cuộc. Số báo Economist đầu năm đã tiên đoán, với Campuchia năm 2012 giữ vai trò chủ tịch luân phiên, ASEAN sẽ bị Bắc Kinh khống chế. Mô hình Trung Quốc của đảng cộng sản Việt Nam cho thấy sự hèn kém của đảng khi đối đầu với kẻ thù chung của dân tộc, nhưng thẳng tay với những người yêu nước, vì quyền lợi cá nhân của các nhà lãnh đạo đảng.


Những cuộc biểu tình bất bạo động chống Trung Cộng chiếm Hoàng Sa và Trường Sa tiếp tục bị đàn áp nhưng sự ngạo mạn của đảng CSVN bước qua giai đoạn mới. Từ năm 1975 đến 1995 trước khi bang giao với Hoa Kỳ, đảng CSVN ngạo mạn trong sự ngu dốt, từ sau 1995, đảng CSVN ngạo mạn trong quyền lực và năm 2012, đảng CSVN đang ngạo mạn trong sợ hãi, sợ hãi với dân và sợ bóng ma.


Một bóng ma VNCH đã ám ảnh Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng với lời tuyên bố: “Hoàng Sa lúc ấy đã nằm dưới sự quản lý của VNCH. VNCH đã phản đối hành động xâm lược của TQ và đề nghị LHQ can thiệp,” sợ bóng ma của một quốc gia có chủ quyền được Liên Hiệp Quốc công nhận, đảng còn sợ đến bóng ma của các chiến sĩ VNCH khi thình lình thu hồi CD “Tàu Ðêm Năm Cũ” của ca sĩ Vi Thảo với 9 bài ca, trong đó lời nhạc của Trúc Phương: “Trời đêm dần tàn, tôi đến sân ga đưa tiễn người trai lính về ngàn” như lời kêu gọi tình tự dân tộc.


Mô hình đấu tranh bất bạo động? Những cuộc biểu tình chống Trung Cộng của dân Việt Nam đang tiếp diễn có hình thức giống như mô hình tranh đấu của bà Ang San Suu Kyi ở Miến Ðiện trong giai đoạn đầu khi chính quyền từ chối đối thoại với đối lập. Những nhà đấu tranh đã nhắc đến Thánh Gandhi một hình ảnh tranh đấu bất hợp tác và bất bạo động của Ấn Ðộ, cuộc tranh đấu của Mahatma Gandhi là một trong những bài học cho những nhà đấu tranh dân chủ Việt Nam.


Cuộc đấu tranh giành độc lập của Mohandras Karamchan Gandhi bắt đầu năm 1915 ở Bombay khi ông trở về từ Nam Phi sau 21 năm hành nghề luật sư, tranh đấu dân quyền cho cộng đồng người Ấn (Luật Sư Gandhi bị kỳ thị da màu, bị tống xuống xe lửa) ở Nam Phi. Là một lãnh tụ không sợ hãi trước quyền lực nhưng thiếu kinh nghiệm chính trị, đem chiến thuật và phương pháp tranh đấu cùng kinh nghiệm cá nhân học từ Nam Phi ông ủng hộ tranh đấu của dân lao động vào năm thế chiến thứ nhất chấm dứt ở tỉnh Bihar, nông dân và công nhân nhà máy dệt ở Gujarat. Tiếng tăm vang khắp nước sau hai năm, ông thay đổi bộ mặt chính trị Ấn Ðộ làm rung chuyển quyền lực chính trị của người Anh và thay đổi đảng Nghị Hội Ấn Ðộ.


Gandhi là một nhà lãnh đạo chính trị thu hút quần chúng, mặc dù không hùng biện. Ông có tài tổ chức, tạo ra được tinh thần quốc gia yêu nước cho dân Ấn. Ông làm việc chăm chỉ, có hiệu quả, có tài gây quỹ, nhờ vậy mà xây dựng lại đảng Nghị Hội từ trên xuống dưới, từ cấp lãnh đạo đảng xuống đến tỉnh, quận và làng xóm. Vì không thèm để ý đến quyền lực và chức vị nên ông luôn luôn thành công trung gian giải hòa giữa các phe nhóm trong đảng.


Phương pháp tranh đấu của Gandhi đề ra cho đảng là bất bạo động, bất hợp tác, chống đối thụ động, quan niệm học từ nhà văn Nga Leo Tolstoy (tác giả Chiến Tranh và Hòa Bình). Năm 1908, nhà văn Tolstoy viết cuốn “Lá thơ gởi Ấn Ðộ” (Letter to India) trong đó ông chủ trương dùng tình thương trong phương pháp chống đối thụ động. Gandhi xin phép Tolstoy in lại sách ở Ấn Ðộ. Trong khi Tolstoy ăn chay và theo chủ thuyết hòa bình vẫn giữ đạo Thiên Chúa thì Gandhi sống khổ hạnh và theo đạo Ấn Hindu, thay đổi chủ trương của Tolstoy Sự Thật không Thụ Ðộng, nó là sức mạnh từ đó Gandhi dùng chữ Satyagraha (ông dịch là Sự Thật – Sức Mạnh hay Sức Mạnh từ Sự Thật). Ông bị ảnh hưởng của cuốn Ramayana (kinh Hindu), được ông xem là cuốn sách vĩ đại hơn tất cả kinh sách khác và cũng như tất cả các người Ấn Ðộ ông giữ tinh thần quốc gia, thờ thần khỉ Rama, thời kỳ vàng son của Ấn Giáo Ramarajya, truyền thuyết 2000 năm trọng đó thần Rama chiến thắng quỷ Ravana. Phương pháp bất hợp tác của Gandhi đi lên bốn bước nếu chính quyền bảo hộ Anh Raj không nhượng bộ:


1) Từ bỏ chức tước chính quyền ban


2) Từ chức, ra khỏi chính quyền dân sự


3) Từ chức ra khỏi cảnh sát, quân đội


4) Không đóng thuế.


Nổi tiếng nhất là vụ chống thuế muối ngày 5 tháng 4 năm 1930 ở làng Dandi với hơn 50,000 dân làng theo ông. Chủ trương tẩy chay bầu cử từ tòa án đến trường học và hội đồng đại biểu các cấp của đảng đã làm cả nước Ấn kích động, đưa đến những tổ chức tự nguyện, gây ra áp lực cho toàn quyền Anh và rối loạn trong thời kỳ kinh tế khó khăn với giá thực phẩm gia tăng. Các nghiệp đoàn công nhân được thành lập, đình công bãi thị xảy ra tại các thủ đô lớn Bombay và Calcutta. Vũ khí lớn nhất vẫn là từ chối đóng thuế đất, chính Gandhi từ chối đóng thuế thổ sản ngày 1 tháng 2, 1922 tại quận Bordell tỉnh Gujarat nơi ông cư ngụ. Bốn ngày sau cảnh sát thành phố Chauri Chaura bắn vào đám đông biểu tình phản đối giá thực phẩm gia tăng, giết 3 người biểu tình khiến Gandhi ngồi tuyệt thực năm ngày. Hình ảnh Thánh Gandhi ngồi bên bánh xe dệt vải, ở trần quấn xà rông trắng in đậm vào lòng dân và trên đồng bạc Ấn đã tượng trưng cho phong trào bất bạo động nhưng phương pháp bất bạo động là huyền thoại.


Thời kỳ Gandhi ở Nam Phi, ông đã tình nguyện đi lính cho thực dân Anh, khiêng băng ca trong trận chiến Boer và trong trận chiến tiêu diệt kháng chiến quân Zulu năm 1906. Trong Thế Chiến Thứ Nhất ông tổ chức xe cứu thương cho quân đội Anh. Năm 1918, ông tuyển mộ quân cho Anh ở Flanders và Bihar, ông chủ trương dùng bạo lực nếu cần, thực hành Ahimsa (biết cách giết người) đánh nhau vô điều kiện cho đến chết, những điều dạy trong cuốn sách nổi tiếng của Hindu “Bhagavad Gita.” Nhờ cá tính và ý chí sắt, nhất là tài truyền đạt (ông đã viết thơ, sách, các bài xã luận tổng cộng lên đến 50,000 trang tuyển tập bỏ xa Marx và Lenin nói chi là Mao Trạch Ðông và Hồ Chí Minh) đảng của ông từ 80,000 đảng viên năm 1928 lên đến 450,000 năm 1929. Ông vào tù ra khám sau những vụ biểu tình bất bạo động. Năm 1932, phong trào bị đàn áp nhưng năm 1934 chính quyền bảo hộ bỏ lệnh cấm Nghị Hội hoạt động giúp phong trào phát triển nhanh hơn và tư tưởng của Gandhi cũng thay đổi. Năm 1940 ông tuyên bố: “Chúng ta phải chấp nhận bạo động một nghìn lần hơn là chấp nhận sự rủi ro diệt chủng, chấp nhận bạo động để phá vòng nô lệ.” Năm 1942, ông tuyên bố với báo chí “máu đổ đầy các sông Ấn có thể là giá phải trả cho tự do.” Năm 1946, con người ôn hòa bất bạo động đập bàn nói với quan toàn quyền: “Nếu Ấn Ðộ muốn tắm máu, Ấn Ðộ sẽ làm được!”


 


Rạn nứt vì tôn giáo


 


Phong trào tranh đấu của đảng Nghị Hội do Gandhi lãnh đạo thay đổi chiến thuật theo thời gian. Giai đoạn đầu Gandhi không chủ trương đòi độc lập cho Ấn Ðộ, năm 1922 ông chủ trương Ấn Ðộ cần nằm trong liên hiệp Anh như Nam Phi, năm 1928 ông nói hẳn chủ trương của ông là chống lại một nước Ấn Ðộ độc lập đối với Anh khi bị áp lực của thế hệ trẻ trong đảng, chủ trương bất hợp tác của Gandhi không đồng nghĩa với sự đòi hỏi đuổi người Anh về nước. Ông muốn có một sự ổn định cho Ấn Ðộ hơn là nhìn thấy cuộc cách mạng vô sản. Nghị Hội tập trung các thành phần kỹ nghệ gia, doanh thương, giới nông dân giàu, những người có nghề nghiệp nhưng không chấp nhận đấu tranh giai cấp. Ông chủ trương phải bảo vệ tài sản tư nhân nhưng mặt khác ông lại chống nền văn minh Tây Phương. Những cái nhìn vào thời kỳ đầu rất quá độ như Marx Lenin: xe lửa là phương tiện truyền bệnh dịch hạch, bệnh viện là nơi phát triển tội lỗi của con người, nông dân không nên biết văn chương, văn học chỉ khiến nông dân bất mãn với đời sống với cái chòi bên thửa ruộng, dân không cần học cao, cái học không làm nên con người nó chỉ là phương tiện truyền bá nền văn minh quỷ quái phương Tây.


Chủ trương của Thánh Gandhi dựa trên niềm tin tôn giáo, Ấn Giáo đa số ở Ấn Ðộ, đã gây nên rạn nứt giữa Ấn và Hồi Giáo. Ông xem tôn giáo quan trọng hơn chính trị và tôn giáo của Mahatma Gandhi (Mahatma có nghĩa là linh hồn vĩ đại) sau này lẫn lộn giữa đạo Jain (đạo xem trọng sinh vật, các ông đạo ngồi kiết già ở truồng, quét sạch sâu bọ trước khi ngồi dễ lầm với đạo Phật) Ấn Giáo, cùng Thần Trí (Theosophy) của bà Blavotsky người Nga và Thiên Chúa Giáo (phái bí truyền Cơ Ðốc liên minh). Ông tin vào nghiệp, vào luân hồi, sống khắc kỷ, nhắm đến sự toàn thiện đưa đến sự kết hợp giữa linh hồn và thể xác. Ông thay đổi thuyết Ấn Giáo qua thuyết tâm linh Tây phương nhằm đạt đến trạng thái MOKSHA (trạng thái toàn thiện không còn tái sinh, linh hồn kết với Thượng đế) MOKSHA là nước Trời của Thiên Chúa, sống khổ hạnh của ông được ví như là bị đóng thánh giá để con người có thể đối diện với Thượng Ðế, để rồi con người toàn thiện không khác với Thượng Ðế. Ðóng Thánh giá của ông phải thực hành nhiều hơn là chỉ ăn chay, ông chủ trương phải bỏ sắc dục, không làm tình giữa nam và nữ, chủ trương phối hợp giữa Thiên Chúa Giáo (xem việc làm tình là một tội) và Ấn Giáo (xuất tinh làm ô nhiễm). Lấy vợ năm 13 tuổi, nhưng Gandhi chủ trương những người thật sự phục vụ cho xứ sở phải độc thân, con người phải tự chủ (SWAJAT), độc thân không dẫn đến diệt chủng nhưng đưa con người đến một nơi cao hơn. Năm 1920 ông chủ trương cả xứ Ấn Ðộ phải bỏ tình dục để đưa đến tiến bộ quốc gia. Năm 77 tuổi, Thánh Gandhi thực hành giống như các ông đạo Jain, nằm ngủ trần truồng với cô cháu nội cho cả nước thấy ông không còn dục vọng!


Thánh Gandhi đưa Ấn Giáo vào chính trị, giữ bốn đẳng cấp của Ấn Giáo, không cần phải cho ngồi ăn chung, uống cùng giếng hay lấy nhau giữa các đẳng cấp vì bỏ đẳng cấp là làm tu sĩ Brahmin bị nhục mạ. Khi Gandhi nhận lãnh đảng Nghị Hội, ông đưa tôn giáo vào chính trị khiến Hồi Giáo bất mãn, sau này những vùng ở Punjab (Ngũ Giang, nơi có năm con sông lớn) tách ra thành Hồi Quốc (Pakistan). Ở mức độ cá nhân ông xem các tôn giáo bình đẳng, ở mức độ quốc gia Thánh Gandhi luôn đặt Ấn Giáo lên trên. Ông chủ trương cấm ăn thịt bò, vì Ấn Giáo không ăn bò thiêng, và cấm con ông lấy vợ Hồi Giáo vì Hồi Giáo ăn thịt bò không ăn thịt heo dơ bẩn. Thời gian gần Thế Chiến Thứ Hai, Thánh Gandhi thay đổi thái độ chính trị. Năm 1942, ông phát động phong trào Ði khỏi Ấn (Quit India) đòi người Anh về nước, không chỉ không đóng thuế mà còn dùng vũ lực, làm loạn, tấn công đồn cảnh sát, phá đường rày xe lửa. Quân đội Ấn hai triệu người đàn áp biểu tình, 60,000 người bị bắt, 4,000 người bị giết. Ðợt ba của phong trào bị thất bại hoàn toàn. Gandhi phạm hai lỗi lầm quan trọng. Lỗi thứ nhất là ông ái mộ Hitler, nguyên nhân là ông không còn có kiến thức về thế giới bên ngoài, ông xem Hitler giống ông là một nhà khổ hạnh, không vợ, làm việc chăm chỉ ở nhà, một người có cá tính tốt! Lỗi thứ hai là ông không có tinh thần dân chủ. Khi phái tả trong đảng, ông Subhas Chandra Bose đánh bại đối thủ của ông đưa ra trong kỳ bầu cử chủ tịch đầu tiên của đảng, ông đã đứng ra lật đổ và đuổi ông Bose ra khỏi đảng!


Ngày 30 tháng 1, 1948, Gandhi bị Nathuram Godse ám sát, ông được phong thánh. Ông không nhìn thấy Ấn Ðộ độc lập. Satyagraha thất bại. Thành công lớn nhất của ông là tạo ra được một đảng phái quốc gia mạnh. Nước Ấn Ðộ dân chủ nhờ người Anh tổ chức bầu cử tự do từ năm 1909 đến 1919. Từ 1937 đến 1938 đảng của Gandhi thắng cử đa số và một yếu tố khác đưa đến độc lập ngoài ước lượng của cả Anh và phong trào tranh đấu bất bạo động: Nhật Bản. Ðế Quốc Nhật xâm lăng Ðông Nam Á vào cuối Thế Chiến Thứ Hai, đuổi Pháp, Ðức, Anh ra khỏi vùng Ðông Nam Á, Miến Ðiện và Ấn gây chiến tranh vùng Thái Bình Dương. (Ðảng Nghị Hội với Gandhi lại tin Nhật sẽ thắng!).


Thắng trận, chính quyền Anh Churchill chủ trương trả chủ quyền cho Ấn và các nước thuộc địa. Hồ sơ sau này cũng cho thấy chính quyền Pháp cũng chủ trương giao quyền dần lại cho Việt Nam, ông Hồ Chí Minh và đảng cộng sản đã gây một cuộc chiến tranh Nam Bắc vô ích với chủ nghĩa cộng sản. Lịch sử là một sự kiện khó tiên đoán cũng như lòng tham của đảng cộng sản Trung Quốc và Việt Nam vô hạn, liệu có một chiến tranh Thái Bình Dương mới?


(20 tháng 7, 2012)

Ma cải lương hầu hết là ma nữ


Ngành Mai


 


Khán giả cải lương thời giữa thập niên 1960 đã thưởng thức rất nhiều tuồng ma, do bởi năm đó hầu như soạn giả cải lương nào khi viết tuồng cũng đều hướng về con ma nào đó do mình tưởng tượng, hoặc cốp từ trong những truyện kinh dị có sẵn, rồi thêm bớt, chấp vá để cho ra đời những vở tuồng mà người xem hồi hộp càng nhiều càng tốt.









Hình đào Kiều Hoa đăng trên báo năm 1969, tức sau vài năm nổi tiếng nhờ vai trò ma nữ trong tuồng “Nàng Ma Trên Sông Dương Tử.” (Hình: Bộ sưu tập của Ngành Mai)


Vì có như thế thì mới đạt đúng yêu cầu của bầu gánh hát, ông bà bầu nào cũng muốn đoàn mình có tuồng ma thật rùng rợn, theo thị hiếu của khán giả thì mới mong hốt bạc. Bởi vậy cho nên ngay cả soạn giả Hoa Phượng từng nổi tiếng với những tuồng xã hội cũng chạy theo thời thế, viết tuồng ma đưa lên sân khấu vở hát “Tình Tục Duyên Ma,” và cũng khá ăn khách.


Thời điểm 1965-1966 là thời kỳ tuồng ma ào ạt ra đời, vô rạp hát nào cũng thấy ma, không riêng gì ở Sài Gòn mà ở tỉnh lẻ cũng thế, kể cả những gánh hát nhỏ, hát đình hát chợ cũng tự viết tuồng ma, bởi cho rằng tuồng ma dễ kiếm ăn hơn loại tuồng khác. Cũng năm 1965 này không hiểu sao nữ nghệ sĩ Thanh Nga lại cao hứng làm soạn giả viết tuồng với tên “Ngôi Nhà Ma.” Tuồng ăn khách, khán giả đi coi đông nghẹt rạp, do bởi hiếu kỳ muốn biết Thanh Nga viết tuồng như thế nào. Về phần bà Bầu Thơ thì vui mừng ra mặt và trả tiền bản quyền cho “soạn giả Thanh Nga” như bao nhiêu thầy tuồng khác.


Thời đó các soạn giả đã biến các cô đào cải lương thành những nàng ma trên sân khấu, và các cô cũng vui vẻ chấp nhận, vì nếu chê thì coi như mất vai trò. Người ta hỏi tại sao soạn giả cho các cô đào thành ma, mà không cho các anh kép vai trò tương tự? Không lẽ ma cải lương chỉ có ma nữ mà thôi sao? Riêng tôi, người viết bài này, từng coi hát trên cả chục tuồng ma, thế mà chưa thấy con ma đàn ông con trai nào, chỉ thấy toàn ma con gái, ma đàn bà mà thôi. Tại sao loại tuồng này đã không cân bằng âm dương như vậy chứ?


Thời đó có người hỏi một soạn giả rằng tại sao không viết tuồng cho mấy ông mấy cậu làm ma, mà toàn là mấy bà mấy cô làm ma không vậy. Ông soạn giả trả lời nếu viết tuồng cho phái nam làm ma thì có “con ma” nó coi, chớ khán giả nào mua vé vào coi, có bầu gánh nào chịu mua tuồng của mình. Không lẽ viết xong đem đi kiểm duyệt, rồi nhìn nó mà rơi nước mắt, lấy cái gì ăn để mà viết nữa.


Thì ra do đó mà các soạn giả đã không hẹn mà gặp nhau, chỉ cho ma nữ lên sân khấu thì mới ăn tiền. Ðây là thời kỳ mà tuồng ma oai trùm hơn bất cứ loại tuồng nào, tuồng ma ăn khách lấn áp tất cả mọi loại tuồng khác.


Cũng có vài cô đào chưa nổi tiếng, có dịp nhận vai trò ma thích hợp với khả năng diễn xuất của mình, để rồi lên như diều gặp gió. Ðó là trường hợp đào Kiều Hoa của đoàn Sao Ngàn Phương, bởi sau ngày đóng vai hoàng hậu ma trong vở hát “Nàng Ma Trên Sông Dương Tử,” của soạn giả Hoài Nhân, thì Kiều Hoa nổi tiếng luôn.


Không phải ở thời điểm 1965 ấy cải lương mới có tuồng ma, mà trước đó khoảng 30 năm, thời thập niên 1930 cải lương cũng có tuồng ma, đó là tuồng “Phạm Công Cúc Hoa,” và cũng là ma nữ. Trong tuồng có cảnh bà Cúc Hoa chết rồi, lại hiện về chăm sóc hai con bên phần mộ của mình. Tuồng này cũng được hãng dĩa hát thu thanh phát hành cùng khắp, nên trong nhân gian mọi người đều biết qua cốt truyện.


Nghe mấy ông bà già xưa kể lại rằng, thời ấy cả làng chỉ có một, hai cái máy hát dĩa, nên tối đến là bà con già trẻ bé lớn tập trung lại nhà có máy hát. Lúc tuồng “Phạm Công Cúc Hoa” hát tới đoạn sáo thổi một lúc, rồi bà Cúc Hoa hiện hồn về thì đám trẻ nít chùm nhum lại với nhau vì sợ ma.


Thế nhưng, thuở ấy người ta không gọi “Phạm Công Cúc Hoa” là tuồng ma, mà là tuồng truyện cổ tích dân gian. Tuồng này mang ý nghĩa đề cao tình mẫu tử, nghĩa vợ chồng (cảnh Phạm Công ra trận mà vai mang hài cốt vợ). Nhưng mục tiêu chính là đưa lên một hoàn cảnh xã hội “mẹ ghẻ con chồng,” với nhân vật Tào Thị gây ấn tượng mạnh mẽ trong tiềm thức khán giả.

Giải thoát trong cõi lạ

 


Tạp ghi Quỳnh Giao


 


Từ hai tháng nay, quả là giới hâm mộ thể thao được nuông chiều quá sức!


Sau giải Vô địch Túc cầu Âu Châu khai mạc cách nay đúng hai tháng là đến giải quần vợt Wimbledon từ 25 tháng 6 đến mùng 8 tháng 7. Các ông chưa hết hồi hộp với những đường banh như đạn bắn là lại táy máy bật màn ảnh xem giải Xe đạp Vòng quanh Pháp quốc Tour de France, mở màn từ ngày 30 tháng 6. Vòng đua vừa dứt là các nhà tranh đua thể thao với két bia ở nhà đã chờ ngày khai mạc Thế Vận Hội 2012 tại Luân Ðôn!


Người viết không biết bơi và nếu đi xe đạp thì cần ba bánh nên đoán liều rằng đa số quý vị dán mắt trên màn ảnh theo dõi các lực sĩ thường là phái khỏe. Phái yếu của các bà các cô mà xem nữ lực sĩ tý hon tung mình trên xà ngang thì có khi nhắm mắt vì sợ mấy em bị té! Thấy em nào thua, nét mặt dàu dàu nhìn lên bảng điểm thì mình thương hại chả muốn xem nữa.


Nói gần nói xa chẳng qua nói thật là ngoại trừ cái đêm mở màn Thế Vận, hình như phái nữ lại ít xem các tiết mục thể thao có thể là hấp dẫn với các ông.


Nhưng như vậy thì tìm đâu ra cái cõi lạ để tự giải thoát khỏi những tiếng reo hò và đếm huy chương của Thế Vận Hội? Nếu phải ngồi nhà mà không thích xem hình ảnh Thế Vận Hội trên truyền hình nhưng vẫn thích tìm đến chân trời xa thì người ta còn nhiều cách khác.


Riêng Quỳnh Giao thì nghĩ đến điện ảnh và âm nhạc. Chỉ vì có những ngày xem phim hay nghe nhạc là lại phảng phất nhớ đến những giai điệu xa xưa.


Nếu ngẫm lại thì tiếng nhạc mở đầu bài “Mơ Tiên” của Dương Thiệu Tước gợi nhớ giai điệu mơ hồ rồi lả lướt trong bản “Boléro” của Maurice Ravel. Hoặc những nốt nhạc dồn dập Phạm Duy trong bài “Chim Lồng” dẫn ta về nhạc đệm của ca khúc nổi tiếng trong phim “High Noon.” Cứ thế mà ai nhớ đoạn nhạc Văn Phụng trong “Tiếng Vọng Chiều Vàng” lại liên tưởng đến phim “O’ Cangaceiro” với điệu nhạc mà các em nhỏ thời ấy đều nhớ mãi và hát nhại với lời ca khôi hài.


Mà các em nhỏ năm xưa thì đã thành cao niên cả rồi, vì từ đó đến nay cũng đã hơn nửa thế kỷ.


Nhớ lại thì phim O’ Cangaceiro có đầy chất hào hùng mà lãng mạn của người dân trong Nam vào thời mở nước. Những ai từ xa di cư vào Nam đều chú ý đến đặc tính chân chất, nghĩa hiệp mà lại rất hùng của vùng đất mới. Nhiều người đã từng vào Nam trước cuộc di cư 1954 đều về kể lại như chuyện xứ khác, mới lạ và trù phú hơn miền Trung hay miền Bắc. Sau đấy thì lũ nhóc tì di cư mới thấy chuyện lạ như đồng bạc xé hai vẫn mua được cây kem cắt trên thớt gỗ hay gói xôi có tưới nước dừa.


Những suy nghĩ vẩn vơ ấy đưa mình trở về một thực tế là con người ta thường hay mơ chân trời xa lạ, đến một vùng giải thoát khỏi sự nhàm chán hàng ngày. Những người có phương tiện thì nghĩ đến du lịch, đa số còn lại thì tìm vào phim vào truyện để bay bổng.


Một tác giả thành công nhất trong cách mời gọi độc giả đi vào viễn du chính là Ian Fleming, cha đẻ của nhân vật James Bond. Ông không ngờ rằng truyện của ông lại dựng thành phim và sau đó phim James Bond còn đi xa hơn những gì mà ông tưởng tượng.


Nói về âm nhạc thì dấu ấn quen thuộc nhất chính là “Chủ đề James Bond,” nhạc khúc mở đầu cho các cuốn phim về tay điệp viên cừ khôi này. Rồi trong từng cuốn phim, mỗi khi James Bond thi thố bản lãnh thì giai điệu lại bừng lên như sự thôi thúc nghẹt thở. Chúng ta đã quen tai với tiếng guitar dậm dật và dàn kèn đồng được saxophone mở màn cho tiếng nổ và dòng máu đỏ lòm chảy ngang họng súng với James Bond xoay mình bắn súng còn hơn xạ thủ Thế Vận Hội!


Người ta có thể đoán rằng tác giả Ian Fleming được nghe nhạc khúc ấy vì ông mất hai năm sau khi cuốn phim đầu tiên là “Dr. No” được trình chiếu. Nhưng ông không được biết về các tài tử sau này sẽ thủ diễn vai James Bond sau Sean Connery, như Timothy Dalton, Pierce Brosnan, Roger Moore hay gần đây nữa là Daniel Craig.


Sinh thời, tác giả Ian Fleming còn cho rằng Sean Connery chưa đủ vẻ lịch lãm như ông mường tượng trong đầu.


Khi bắt đầu sáng tác, ông viết rất nhanh, chừng hai tháng là hoàn tất một tác phẩm về tay điệp viên hào hoa, áo quần khi nào cũng diêm dúa điệu nghệ, bước vào sòng bài như đi vào bẫy sập của tiền tài, nhan sắc và kẻ thù hung hiểm. Thế rồi sau cùng vẫn đi ra, đua xe với Tử Thần để hoàn thành sứ mạng cho hoàng gia.


Sinh thời, chính Ian Fleming cũng là người khó tính trong cách phục sức của chính mình. Vì thế, nhân vật James Bond thường có dáng vẻ của người mẫu vừa bước ra khỏi bìa báo về thời trang. Nhưng sau khi điệp viên “Không Không Bảy” tiến vào điện ảnh thì chính là thời trang mới chạy theo người mẫu. Nhiều nhà may cắt áo quần nổi tiếng của Luân Ðôn đã vẽ kiểu áo cho khách từ phim James Bond và mấy tay hầu rượu thì đều phải biết lối uống Martini của người trong phim vì các bợm nhậu đều đòi uống như vậy. “Lắc chứ không khuấy” trở thành dấu ấn của James Bond. Champagne thì phải là Dom Pérignon hay Bollinger mới là sành điệu!


Trong tháng 7 vừa qua, khi được xem lại một loạt phim James Bond nhân kỷ niệm 50 năm xuất hiện cuốn phim đầu tiên là “Dr. No,” chúng ta thấy một người quảng cáo thần tình cho du lịch chính là Ian Fleming. Ông dẫn độc giả đến phương trời xa lạ, như hải đảo Trung Mỹ và đáy biển xanh rì bên bờ cát trắng, như khu vực Harlem và thuật bùa chú của người da đen tại New Orleans, như miệng núi lửa đã nguội trên đảo nhỏ của Nhật với tài kiếm đạo của các võ sĩ Phù Tang.


Ðiều mà ông ít ngờ là sau đấy thế giới đã bé lại, người ta đi du lịch nhiều hơn nên những phương trời xa lạ mà ông viết ra trong các năm thập niên 1950 đã trở thành quen thuộc.


Vì thế, người dựng phim sau này không còn bắt tay điệp viên kỳ tài này phải chui xuống đáy biển như trong phim “Thunderball” mà còn lên thượng tầng không gian như phim “Moonraker.” Họ biến phim James Bond thành khoa học giả tưởng. Nếu còn sống, chưa chắc là Ian Fleming đã muốn như vậy.


Thà là cứ bận đồ black tie vào sòng bài đánh Baccarat chín nút bên cạnh người đẹp.

Khám phá Việt Nam qua ẩm thực đường phố

 


Pao Lâm (sưu tầm)


 


Khi đi du lịch, hai vấn đề được quan tâm đặc biệt là ăn gì và ăn ở đâu. Và chắc chắn sẽ không còn gì thú vị hơn nếu được thưởng thức những món ăn đặc sản của địa phương, được cảm nhận sự nồng ấm của người dân, chiêm ngưỡng những thắng cảnh đẹp. Hãy cùng khám phá Việt Nam theo một cách đặc biệt: Ẩm thực đường phố.










Một dĩa bánh bèo được trang trí đẹp mắt. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Có nhiều đất nước mà ẩm thực trở thành thương hiệu du lịch, là một trong yếu tố thu hút du khách. Việt Nam, với sự đa dạng về ẩm thực, tuy chưa đạt được đến tầm thương hiệu, nhưng đã và đang được đánh giá rất cao vì những món ăn được chế biến tinh tế, tươi nguyên với sự tổng hợp các loại rau, củ, quả… Khó tin nhưng là chắc chắn, những món ăn ngon nhất Việt Nam chính là những món ăn đang được bán trên hè phố (hay còn gọi là “street food”), không phải trong những nhà hàng sang trọng.










Món cá kho tộ độc đáo của người miền Nam. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Tạm gác sang một bên những chương trình du lịch thông thường mà người ta vẫn gọi là “classic tour,” trải nghiệm Việt Nam theo một cách riêng, độc đáo, qua những món ăn đậm đà bản sắc Việt để làm thỏa mãn vị giác khó tính, làm no nê thị giác, du dương thính giác, đê mê khứu giác và đong đầy những cung bậc cảm xúc “gia vị.” Người ta gọi đó là “gourmet tour.”










Du khách nước ngoài tập cuốn chả giò. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Một món ăn, đặc biệt là những món ăn mang tính truyền thống, ẩn chứa trong đó biết bao điều về lịch sử, về văn hóa, về địa hình, địa lý, về thói quen, phong tục tập quán. Không phải ngẫu nhiên mà người ta gọi nhiều món ăn là “quốc hồn, quốc túy.” Vì thế, thưởng thức, tìm hiểu về món ăn tại mỗi địa phương chính là cách để khám phá nơi đó sâu sắc và toàn vẹn nhất.










Một phần bánh xèo vô cùng hấp dẫn. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Một chương trình du lịch theo phong cách “gourmet tour” sẽ giúp quý vị thưởng thức những món ăn địa phương tại mỗi nơi đến, từ đặc sản trong nhà hàng đến những món ăn dân dã đường phố, bảo đảm vệ sinh, chỉ có người địa phương biết đến, trải nghiệm những bữa cơm ấm cúng cùng những người dân mến khách, tìm hiểu về các nguyên liệu, cách chế biến, nguyên tắc nấu các món ăn Việt. Tuy nhiên, quý vị đừng hiểu lầm là một chương trình chỉ toàn ăn và nấu mà xen kẽ vào đó là những hoạt động tham quan, vui chơi, giải trí và thư giãn. Mục đích của loại hình “gourmet tour” là giúp du khách thưởng thức những món ăn ngon, thăm những nơi không thể bỏ qua, đến những nơi không bị thương mại hóa (touristy), hòa nhập cùng người dân địa phương và tạo ra thu nhập cho những người dân thuần phác bằng việc sử dụng dịch vụ của họ. Và quan trọng hơn, khi trở về sau chuyến đi, quý vị có thể tự tin mở tiệc đãi khách bằng những món ăn Việt hay nấu những bữa cơm ấm cúng cho gia đình.










Món nem lùi lạ mắt. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


Hãy cùng tham khảo một số món ăn không thể bỏ qua trong danh mục của hành trình khám phá món ăn Việt Nam sau đây:


1. Sapa: Ðến Sapa không nên bỏ qua món lẩu cá hồi của riêng vùng đất này, thịt heo mán xào lăn, cá suối rán, ngọn su su xào hay măng luộc chấm vừng là lựa chọn số một.


2. Hà Nội: Thật khó để kể hết những món ăn của vùng đất này. Sẽ không đề cập đến phở bởi vì phở nổi tiếng quá và không khó để thưởng thức ở đâu đó ngoài Việt Nam. Những lựa chọn khác cho Hà Nội có thể là những món sau đây:


-Bún chả xiên nướng: Phố Lạc Long Quân


-Phở cuốn: Ngũ Xá


-Nem cua bể: Phố Bùi Thị Xuân


-Xôi Yến: Phố Nguyễn Hữu Huân


-Bánh cuốn: Ðào Duy Từ hay phố Hồ Xuân Hương


-Hoa quả giầm: phố Tô Tịch


-Cà phê Lâm: Phố Nguyễn Hữu Huân










Một tiệm xôi đông khách ở Hà Nội. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


3. Huế mộng mơ, yên bình và trầm lắng và vì thế Huế vẫn giữ nét đài các phảng phất trong những công trình cổ kính, trong sự chậm rãi, dịu dàng của các cô gái Huế hay sự hiền từ, thư thái của các bà, các mẹ. Không thể bỏ qua món cơm hến ở phố Trương Ðịnh, bánh canh Nam Phổ trên đường Nguyễn Công Trứ, món bánh khoái, nem lụi trên đường Chi Lăng, hay vô số các món bánh Huế (bèo, nậm, lọc…) ở “chợ ăn hàng” bên chân cầu Kiểm Huệ.










Gánh hàng ăn trên hè phố Sài Gòn. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


4. Hội An cổ kính và thân thiện đến nao lòng, sự thân thiện đó càng được nhân lên vì sự giản dị, chân thật của người dân xứ Quảng và những món ăn đời thường nhưng ngon, lạ đến kinh ngạc. Hãy thưởng thức món hến xào, bánh đa, bánh đập, chè bắp ở quán “Bà Già,” thôn Cẩm Nam, món bánh canh Bà Quýt trên đường Phan Chu Trinh ngon nức lòng phố cổ, món Cao Lầu trên bến Bạch Ðằng hay Cơm Gà Bà Hương-Kiệt Sica, đường Lê Lợi.










Một dĩa cơm gà đầy màu sắc. (Hình: Ciao Travel cung cấp)


5. Sài Gòn nức tiếng với món bánh mì ngon nhất thế giới, nhưng món ngon trong danh sách giới thiệu thưởng thức là cơm tấm chung cư Phan Xích Long, bánh xèo trên phố Nguyễn Văn Trỗi, gỏi cuốn bà già trong hẻm 457 Cách Mạng Tháng 8, món kem xôi Vườn Chuối, khu Chợ Lớn và nhâm nhi cà phê, thưởng thức hương vị rất riêng của Sài Thành về đêm tại khu hồ Con Rùa.





Ciao Travel


Add: 1st Floor, 3 Phan Huy Ich Street, Hanoi, Vietnam


Tel: 84-4-39290270; Fax: 84-4-39290271


E-mail: [email protected]


Website: www.ciaotravels.com



 

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 8)


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


Nguyễn Hữu Hiệu


 


Kỳ 8


 


Zorba, hoàng tử giả trang, cũng nhìn mụ, cặp mắt mở lớn, như nhìn một người bạn đồng hành cố tri, một tầu buồm cũ kỹ đã giao chiến trên những mặt bể xa xôi lần lượt nếm mùi chiến thắng và thất bại, cửa sổ bên hông tầu chìm xuống nước, cột buồm gẫy – buồm rách – và bây giờ, bị rạch khía bởi những đường nứt nẻ mà mụ trét đi bằng kem và phấn, đã lui về bờ biển này và chờ đợi.


Dĩ nhiên mụ chờ đợi Zorba, thuyền trưởng ngàn sẹo. Và tôi thích thú nhìn hai diễn viên này cuối cùng gặp nhau trong bối cảnh Crete, trang trí sơ sài và nguệch ngoạc vài nét bút lông đậm nét.


– Cho hai giường, bà Hortense! Tôi vừa nói vừa cúi rạp mình trước người diễn viên tình ái lão thành. Hai giường không rệp…


– Không có rệp, không, không có rệp mà! Mụ vừa la lên vừa đưa mắt thách thức nhìn tôi.


– Có! Có mà! Những cái miệng của Caliban nhạo báng thốt lên.


– Không có! Không có! Mụ vừa nhắc lại vừa lấy chân mập ú giậm những viên đá bành bạch. Mụ đi tất màu xanh da trời và một đôi giầy khiêu vũ cũ méo mó, với những cái nơ xinh xắn bằng lụa.


– Hu! Hu! Ma quỉ bắt mụ đi! Caliban lại cười rộ lên.


Nhưng mụ Hortense đường bệ bỏ đi và hướng dẫn chúng tôi theo. Mụ ngạt ngào mùi phấn và xà bông rẻ tiền.


Zorba đi sau nuốt chửng mụ bằng mắt.


– Ông chủ nhìn nhá! Hắn thì thầm. Lối con đĩ nó ưỡn ẹo: Pờ láp! Pờ láp! Giống như con cừu có cái đuôi đầy mỡ!


Hai ba giọt mưa rơi xuống, trời tối sầm lại. Những lằn chớp xanh chém xối xả vào núi. Những cô gái nhỏ, cuộn mình trong tấm áo khoác da dê trắng, vội vã lùa bầy dê và cừu từ đồng cỏ về. Những thiếu phụ, quì trước lò sưởi, đang nhúm lửa chiều.


Zorba bứt rứt ngoạm ria mắt không rời đôi mông nhún nhẩy của mụ đàn bà.


– Hừm! Ðột nhiên hắn lẩm bẩm thở dài. Cuộc đời chó đẻ, con đĩ ngựa không bao giờ ngừng cợt nhả!


 


3


Những phòng tắm cũ kê sát vào nhau hợp thành lữ quán nhỏ bé của mụ Hortense. Phòng thứ nhất là cửa tiệm bán kẹo bánh, thuốc lá, đậu phụng, bấc đèn, sách học vỡ lòng, nến và cánh-kiến-trắng. Bốn phòng khác, tiếp giáp nhau, làm thành phòng ngủ. Sân sau là nhà bếp, chỗ giặt quần áo, chuồng gà vịt và chuồng nuôi thỏ. Những bụi tre rậm rạp và những cây lê gai được trồng trong dải cát mịn xung quanh. Tất cả nồng mùi biển, phân thú vật và nước tiểu. Nhưng thỉnh thoảng, khi mụ Hortense đi qua, không khí đổi mùi hương – như thể người ta đổ chậu nước gội đầu của người thợ hớt tóc trước mũi ta.


Giường đã dọn xong, chúng tôi đi nghỉ và đánh một giấc tới sáng. Tôi không nhớ đêm qua đã mơ những gì, nhưng khi thức dậy, tôi cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái như vừa tắm ở biển lên.


Hôm nay là Chủ Nhật, ngày mai thợ thuyền từ các làng lân cận sẽ tới bắt đầu làm mỏ. Bởi thế hôm nay tôi có thì giờ đi dạo một vòng để thăm thú bãi biển mà định mệnh đã xô tôi tới. Bình minh mới hơi le lói khi tôi bước ra. Tôi đi qua những mảnh vườn, dọc theo mép biển, vội vàng làm quen với đất, nước, không khí thổ ngơi, ngắt những cây cỏ dại, và lòng bàn tay tôi ngào ngạt mùi rau thơm, đan sâm và bạc hà.


Tôi trèo lên một ngọn đồi và nhìn quanh. Một vùng khắc khổ toàn đá hoa cương và đá vôi rất rắn chắc. Những cây minh-quyết đậm mầu, những cây ô-liu tráng bạc, những cây vả và những cây nho. Trong những lòng chảo khuất, có những vườn cam, chanh và sơn-tra-tử; sát nên bờ nước, có những vườn rau. Về phía Nam, một vùng biển mênh mông, hãy còn cuồng nộ, gầm thét, xô ầm từ Phi Châu tới, gậm nhấm bờ biển Crete. Ngay gần bên, một hòn đảo nhỏ đầy cát, rực hồng dưới những tia nắng đầu tiên.


Ðối với tôi phong cảnh Crete này, tựa một áng văn vần hay: bố cục kỹ lưỡng, giản dị, không cầu kỳ, mãnh liệt và thận trọng. Diễn tả điều chính yếu một cách cô đọng nhất, nó không suồng sã, không mảy may giả tạo. Nó nói điều phải nói với một vẻ khắc khổ hùng tráng. Nhưng giữa những dòng khô khan người ta có thể nhận thấy một vẻ đa cảm và dịu dàng bất ngờ; trong những lũng khuất, những cây chanh và những cây cam dâng hương, và từ biển bao la cuối trời, tỏa ra một nguồn thơ lai láng.


– Crete, tôi thầm thì, Crete…, và tim tôi đập rộn ràng.


Tôi bước xuống trái đồi nhỏ và đi men theo bờ nước. Những thiếu nữ líu lo chợt xuất hiện, khăn choàng trắng như tuyết, giầy ống vàng, váy xắn cao; các cô sắp đi dự lễ Misa tại tu viện xa xa, trắng xóa một mầu bên bờ biển kia.

PHIÊN TÒA XỪ VỢ BẠC HY LAI

 

‘Chúng tôi rất may mắn khi cộng tác với Người Việt’

 


Hà Giang/Người Việt


 


LTS: Nhân dịp về thăm California, bà Victoria Thủy Ðặng, đồng chủ nhiệm tuần báo Người Việt Utah, đến thăm nhật báo Người Việt và dành cho chúng tôi một cuộc phỏng vấn về những vui buồn của việc cho ra đời tuần báo tiếng Việt đầu tiên ở tiểu bang Utah, cũng như kinh nghiệm làm báo rất mới mẻ nhưng thích thú của mình. Cuộc phỏng vấn do Hà Giang thực hiện


 


-Hà Giang (NV): Chào bà Victoria Thủy Ðặng, bà có thể cho biết lý do nào mà bà và ông Võ Thanh Hòa quyết định cộng tác với nhật báo Người Việt để cho ra đời tuần báo Người Việt Utah?


-Bà Victoria Thủy Ðặng: Do một cơ duyên nào đó mà tôi có cơ hội gặp anh Ðinh Quang Anh Thái, phụ tá chủ nhiệm của nhật báo Người Việt. Rồi chúng tôi mời anh Thái về Utah để cho anh thấy thị trường bên đó thế nào và xem có nên có tờ báo hay không, vì chúng tôi cũng chưa chắc.










Bà Victoria Thủy Ðặng, đồng chủ nhiệm tuần báo Người Việt Utah. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Khi đưa anh Thái đi thì anh nói nên có vì Utah chưa có tờ báo địa phương. Khi đã đánh giá là nên có tờ báo rồi, thì nhờ sự hỗ trợ của nhật báo Người Việt, và các nhân viên thì chúng tôi rất yên tâm, và dù chưa bao giờ có kinh nghiệm làm báo nên đã quyết định làm.


-NV: Trước khi cộng tác với Người Việt, bà có bao giờ đọc báo Người Việt chưa?


-Bà Victoria Thủy Ðặng: Có chứ. Tôi đã từng ở California 28 năm, đã biết được tờ báo này mấy chục năm nay rồi, khi cần nhân viên hay cần mua nhà mua cửa, đều phải đọc báo Người Việt, và đã đọc biết bao bài báo trên tờ báo này rồi.


-NV: Bà và người đồng chủ nhiệm Võ Thanh Hòa có phải suy nghĩ lâu mới đi đến quyết định không? Và điều gì khiến bà an tâm nhất khi quyết định hợp tác với Người Việt?


-Bà Victoria Thủy Ðặng: Chúng tôi không suy nghĩ nhiều lắm. Sau khi anh Thái về thì hai người ngồi xuống bàn thảo và đi đến quyết định ngay. Quyết định dễ dàng vì nhiều lý do. Thứ nhất là đã được tới đây, đã gặp ban biên tập, ban kỹ thuật, quen thuộc với tờ báo, quen biết một số người trong tờ báo. Người Việt có một hệ thống đã thiết lập từ lâu, đã chạy nhuyễn rồi, và hỗ trợ chúng tôi về tất cả mọi phương diện. Chúng tôi đã ra được số báo thứ 13 rồi, tức 13 tuần rồi, mà không hề có một trục trặc gì hết.


Người Việt hỗ trợ chúng tôi về tất cả mọi mặt, về tin tức của thế giới, tin thời sự, kỹ thuật, bên Người Việt đều lo, còn chúng tôi chỉ lo về tin tức địa phương thôi. Khoảng 4, 5 bài một tuần. Bài viết được gửi qua bên này, xem bài viết có phù hợp với chủ trương của tờ báo không. Ðiều mà tôi thích nhất là khi tôi ký vào hợp đồng với báo Người Việt, đó là không nói xấu nhau, và không nói tốt cho Việt Cộng. Mình không dính vào những chuyện chửi nhau gây chia rẽ cộng đồng, phá vỡ cộng đồng. Tiểu bang Utah cộng đồng quá nhỏ, mà tôi muốn cộng đồng phải mạnh.


-NV: Sự đón nhận tờ Người Việt Utah tại cộng đồng từ ngày báo ra đời cho đến bây giờ như thế nào, thưa bà?


-Bà Victoria Thủy Ðặng: Có thể nói là cộng đồng Utah thật sự không ngờ nơi đây, thực sự là Utah, một tiểu bang nhỏ như vậy mà lại có một tờ báo. Nhiều người cứ nghĩ đây không phải, cũng không thể tưởng tượng được đây là tờ báo của Người Việt. Nhiều người ở những tiểu bang lớn như Georgia, Washington, về Utah cầm tuần báo Người Việt Utah trong tay, đều hỏi “Ủa, thật ra ở bên tiểu bang này mà có được tờ báo Người Việt như vậy à?” Nhiều tiểu bang khác, cộng đồng người Việt có thể đông hơn gấp 10 lần, 20 lần mà còn không có được tờ báo như vậy. Tôi cảm thấy rất là may mắn là đã gặp được những người làm việc trong tờ báo Người Việt.


-NV: Ngoài những phản ứng đầu tiên, sau 13 tuần rồi thì bà có nhận được thêm ý kiến về tờ Người Việt Utah như thế nào không?


-Bà Victoria Thủy Ðặng: Vài tuần đầu tiên thì có vài người gọi điện thoại đến tòa soạn để nâng đỡ tinh thần, khuyến khích và ủng hộ. Có người còn hỏi có cần chúng tôi ủng hộ tài chánh, mua thêm báo để cho tờ báo có đủ chi phí để sống lâu được không? Có những bác lớn tuổi gọi đến nói, các con ráng giữ tờ báo nhá. Bác sẽ tới mua để ủng hộ thêm nhá. Nói chung rất là cảm động. Thủy và Hòa có thể nói là rơi nước mắt vì những lời khuyến khích đó. Họ rất muốn có tờ báo tiếng Việt nên họ rất thương tờ báo.


Bây giờ chúng tôi đang in một tuần 2,000 tờ, nhưng chuẩn bị tăng lên thành 3,000 tờ. Tờ báo đẹp đến nỗi mà những khách hàng quảng cáo Mỹ họ cầm lên họ nhìn phẩm chất của tờ báo để họ quyết định xem có đăng quảng cáo không, và họ nói quyết định quảng cáo trên tờ báo rất dễ dàng, vì rõ ràng đây là một tờ báo chuyên nghiệp. Ðối với những khách hàng, tờ báo này phải là tờ báo mấy chục năm rồi mới được như vậy. Tôi nói là tờ báo của Orange County đúng là đã mấy chục năm rồi, thành thử đã có uy tín rất là tốt rồi. Có những người Việt ở các tiểu bang khác muốn ra báo, nhưng còn e ngại, gọi điện cho tôi và anh Hòa hỏi là ra một tờ báo như vậy có khó khăn không. Người Việt có ủng hộ giống như họ hứa từ đầu không? Có thể lúc đầu họ dễ dãi nhưng sau khi mình hợp tác với họ thì lại khác. Tôi nói từ đầu tới giờ lúc nào cũng thế và càng ngày thì chúng tôi càng trân trọng sự hỗ trợ của công ty Người Việt.


-NV: Sự ra đời của tuần báo Người Việt Utah đã ảnh hưởng đến sinh hoạt cộng đồng người Việt ở đây như thế nào?


-Bà Victoria Thủy Ðặng: Cộng đồng mình đã có mặt ở đây từ năm 1975, nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa có một cơ quan truyền thông tiếng Việt nào. Chỉ riêng tiệm nail thôi đã trên 200 tiệm. Trên 70% phụ nữ ở đây làm nghề nail. Ðặc biệt phụ nữ ở đây rất thích trang phụ nữ, ở đó họ có thể học cách nấu ăn, trang điểm, cư xử với người phối ngẫu, xã hội. Các ông thì thích đọc những bài tin tức thời sự, bình luận v.v…


Về mặt thương mại, Utah có năm chợ Việt Nam, khách thích chợ nào thì đi chợ đó. Sau khi chúng tôi ra tờ báo thì có vấn đề sale, các chợ đua nhau liệt kê những mặt hàng đang bán sale của chợ họ, và bây giờ các bà nội trợ nói rằng mỗi tuần trước khi đi chợ thì đều phải mở tờ báo ra xem trước khi quyết định đi chợ nào. Nói tóm lại, việc ra tờ báo không chỉ ảnh hưởng đến cộng đồng, mà chúng tôi, những người chủ trương tờ báo, nhất là tôi, bây giờ rất mê làm báo. Và phải nói là nếu không có sự hỗ trợ của công ty Người Việt thì không đời nào chúng tôi dám nghĩ rằng mình có đủ sức để làm một tờ báo như vậy. Thoạt đầu chúng tôi dự định là phải sau một năm tờ báo mới có đủ tiền sở hụi, nhưng chỉ mới hơn hai tháng rưỡi, đã có đủ tiền trả tiền in rồi. Chúng tôi rất may mắn.


-NV: Ðối với những ai đang nghĩ đến việc ra báo ở địa phương họ, bà muốn chia sẻ điều gì?


-Bà Victoria Thủy Ðặng: Với tôi thì quyết định rất rõ ràng. Thứ nhất ra một tờ báo đòi hỏi rất nhiều thứ. Ðầu tiên chúng tôi không thể thuê cả một nhóm người để mà viết bài, trình bày kỹ thuật, thuê quá nhiều nhân viên để ra được một tờ báo, cần rất nhiều chi phí. Khi cộng tác với Người Việt, thì tất cả những khó khăn đó không còn nữa. Người Việt rất muốn ủng hộ mình ra tờ báo cho nên cho những điều kiện hết sức dễ dàng, rất tốt, có thể nói là không thể ngờ được. Tôi nghĩ đây là một cơ hội rất tốt cho bất cứ ai muốn làm chủ một tờ báo.


-NV: Cảm ơn bà đã dành thì giờ cho cuộc phỏng vấn.

Tin mới cập nhật