Về “Lại hoãn phiên tòa xử Ðiếu Cày, Tạ Phong Tần, và Anhbasaigon”

 


 Về “Lại hoãn phiên tòa xử Ðiếu Cày, Tạ Phong Tần, và Anhbasaigon”


Vụ đình hoãn phiên tòa lần này cho thấy nguồn tin đồn tòa án được lệnh xử thật nặng ba bloggers này để răn đe phong trào đòi tự do dân chủ là có thật. Nhà cầm quyền Việt Cộng bị lúng túng về vụ tự tiêu của bà Ðặng Thị Kim Liêng, mẹ của Blogger Tạ Phong Tần; và nhất là yêu cầu của Mỹ đòi trả tự do vô điều kiện cho ba bloggers này. Tuy nhiên, với bản chất dối trá lừa lọc, theo nguồn tin của RFA, tòa án Sài Gòn cho rằng phiên tòa sở dĩ bị đình hoãn là theo đề nghị của luật sư bào chữa và vì quyền lợi của các bị cáo. Thật đúng là “Xạo Hết Chỗ Nói”.


Cậu Ba Xạo



 

Về “Công an canh chừng chặt chẽ tang lễ bà Ðặng Thị Kim Liêng,”

 


Về “Công an canh chừng chặt chẽ tang lễ bà Ðặng Thị Kim Liêng,”


Chúng ta nên thiết lập một trang web và phổ biến cho mọi người ở quốc nội, nếu ai chụp được hình ảnh những tên ác ôn, tay chân của Việt Cộng thì đăng lên kèm theo tên tuổi, hành vi ác ôn nếu có. Hồ sơ này sẽ có thể được dùng làm bằng chứng kết tội chúng sau này.


Brandon Nguyễn


 


 

Gian lận vũ cầu tại Olympic London

 


Khi huy chương cao hơn tinh thần thượng võ


 


Hà Giang/Người Việt


 


LONDON – “Thật là một việc đáng tiếc và đáng xấu hổ!” Ông Robert Huang, dân cư Cerritos, người Mỹ gốc Hoa, thốt lên như thế, khi được phóng viên nhật báo Người Việt hỏi về nhận định trước việc cặp cầu thủ vũ cầu Trung Quốc, là Yu Yang và Wang Xiaoli, bị loại khỏi Thế Vận Hội.









Hai cầu thủ vũ cầu Trung Quốc, Wang Xiaoli (phải) và Yu Yang bị loại ra khỏi cuộc đấu Thế Vận Hội vì cố tình thua để tránh đối đầu với cầu thủ đồng hương. (Hình: Andres Leighton/AP)


Việc bốn cặp đấu thủ vũ cầu phái nữ của Trung Quốc, Nam Hàn và Indonesia bị Ủy Ban Olympic Quốc Tế (IOC) và Liên Ðoàn Vũ Cầu Thế Giới (BWF) loại khỏi Thế Vận Hội hôm Thứ Tư, với lý do “cố tình không thi đấu hết sức để thua,” gây nhiều bàn tán xôn xao.


Riêng cặp đôi Trung Quốc, Yu Yang và Wang Xiaoli, với cương vị đương kim vô địch thế giới, lập tức trở thành mục tiêu của những lời lên án gay gắt của cả người ái mộ lẫn đối thủ từ các quốc gia khác.


Tường thuật cuộc đấu giữa cặp Yu Yang và Wang Xiaoli với cặp đối thủ Nam Hàn, phóng viên David Mercer của đài BBC than phiền: “Thật không thể tưởng tượng nổi. Trước sự chứng kiến của cả thế giới, họ liên tục phạm lỗi khi đưa banh, và liên tục đánh vào lưới. Rõ ràng là cả hai đánh để… lấy thua. Hành xử này không thể chấp nhận được! Ðây là cuộc đua Thế Vận Hội.”


Cách đấu của cặp đôi Trung Quốc, dẫn theo những hành động tương tự của hai cặp đôi Nam Hàn và Indonesia ở những trận đấu khác, tạo nhiều phẫn uất cho khán giả khắp nơi.


Khi công bố quyết định khai trừ tám cầu thủ nói trên, Liên Ðoàn Vũ Cầu Thế Giới (BWF) gọi hành động của họ là một lối “xử sự tệ hại và gây tổn thất cho môn thể thao này”.


Tám cầu thủ bị loại nhận lãnh nhiều chỉ trích khắt khe đến nỗi Yu Yang, một trong hai cầu thủ Trung Quốc quyết định từ bỏ sự nghiệp vũ cầu. Trên trang mạng cá nhân của mình, Yu Yang viết: “Tôi hết sức buồn và bị tổn thương. Ðây là lần cuối cùng tôi đi đấu. Xin tạm biệt Liên Ðoàn Vũ Cầu Thế Giới. Tạm biệt vũ cầu.”


Bà Liên Lý, một cầu vũ cầu nghiệp dư, dân cư Fullerton, người Mỹ gốc Việt, sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, nhưng cha mẹ là người Hoa, cho biết tuy bà “không đồng ý” với cách hành xử của các cầu thủ, nhưng vẫn thấy xót xa trước việc Yu Yang đi đến quyết định bỏ nghề.


“Dĩ nhiên tôi không ủng hộ cách xử sự này, có lẽ họ nghe lệnh huấn luyện viên phải làm như thế để dành nhiều phần thắng cho Trung Quốc, nhưng dường như việc đuổi cổ họ ra khỏi Thế Vận Hội thì có hơi ác. Là một cầu thủ, tôi biết nhiều người luyện tập cả đời để chỉ được góp mặt với Thế Vận Hội.”


Trước sự dè bỉu của một số huấn luyện viên của các đội tuyển bạn, và phản đối của khán giả, huấn luyện viên Trung Quốc, ông Li Yongbo đã từ chối trả lời phỏng vấn.


Trong khi đó, để hướng sự bực bội của quần chúng về phía khác, huấn luyện viên Ðài Loan, khi tiếp xúc với báo chí, không ngần ngại đổ lỗi cho Trung Quốc, khẳng định: “Tất cả là do người Trung Quốc hết!”


Tương tự, huấn luyện viên trưởng của đội tuyển Nam Hàn thì giải thích “vì Trung Quốc đã khơi mào” chiến thuật đó nên học trò của ông cũng bắt chước Trung Quốc, cố tình đánh thua “để khỏi phải đấu với đồng hương của mình”.


Sự kiện có tất cả tám cầu thủ bị đuổi ra khỏi Thế Vận Hội, nhưng đa số mũi dùi dư luận đều chỉ hướng về phía Trung Quốc, không làm cho ông Andrew Hồ, người Mỹ gốc Việt, dân cư Santa Ana, ngạc nhiên.


Ông nói: “Nếu ai hiểu chính sách lâu đời của Trung Quốc thì sẽ không thấy gì là lạ. Cuộc đua Thế Vận Hội với họ chẳng dính dáng gì đến tinh thần thượng võ, mà là một phương tiện để đạt được và biểu dương thành tích. Với họ, việc Trung Quốc đoạt được bao nhiêu huy chương vàng cũng quan trọng như chỉ số tăng trưởng GDP, vì đó là biểu hiệu sự lớn mạnh của Trung Quốc.”


Ðể bảo vệ lập luận của mình, ông Andrew nhắc lại câu chuyện xảy ra cách đây đã gần 30 năm, khi Zhu Jianhua, vận động viên ba lần đoạt kỷ lục thế giới về môn nhảy cao của Trung Quốc trở về nhà từ Thế Vận Hội 1984 tại Los Angeles, thì thấy các cửa sổ nhà mình bị đập vỡ tan, vì bị hàng xóm và chính quyền địa phương giận dữ vì ông đã chỉ đoạt được huy chương đồng, chứ không phải huy chương vàng như mọi người mong đợi.


Ông Andrew không phải là người duy nhất có nhận xét như thế về chính quyền Trung Quốc.


Nhắc lại giải đấu Thomas Cup năm 2008, cầu thủ vũ cầu người Ðức Marc Zwiebler tố cáo rằng cả Hàn Quốc lẫn Trung Quốc đã từng giả vờ thua để tránh phải đối đầu với các cặp đội đồng hương ở trận bán kết.


“Họ có những hành động làm xấu đi hình ảnh của môn vũ cầu, những hành động không thể chấp nhận được.” Zwiebler lên án, và đưa thêm một thí dụ: Trước đó nữa, tại Thế Vận Hội Athens 2004, một nữ cầu thủ Trung Quốc giả vờ thua cuộc ngay trong trận bán kết trước đấu thủ đồng hương Zhang Ning để giữ sức khỏe cho Zhang Ning trong trận chung kết. Và cuối cùng là Zhang đã hạ được Mia Audina của Hòa Lan để đoạt huy chương vàng.


Bà Liên Lý lại có một cái nhìn khác, và nêu ra một nhận định đáng chú ý: “Bỏ tinh thần thượng võ qua một bên, nếu đã nói là tranh giải, thì mọi đội ngũ có quyền áp dụng mọi chiến lược để đoạt tối đa số giải. Có thể Liên Ðoàn Vũ Cầu Thế Giới (BWF) phải xét đến việc thay đổi luật chơi để ngăn ngừa những trường hợp tương tự xảy ra.”


Ðể xoa dịu dư luận, tờ Global Times, một tờ báo được cho là cơ quan ngôn luận của Trung Quốc nhắc nhở mọi người là “đừng khẩn trương quá. Thế Vận Hội thực ra chỉ là một trò chơi vĩ đại. Hãy để mọi việc xảy ra trong cuộc chơi này ở đúng vị trí của nó – một cuộc chơi.”


Trong khi đó, chính quyền Trung Quốc nói rằng họ tôn trọng quyết định loại Yu Yang và Wang Xiaoli ra khỏi cuộc đấu của Liên Ðoàn Vũ Cầu Thế Giới và Ủy Ban Olympic Quốc Tế.


Nhiều người cho rằng biết đâu sự kiện này khiến Trung Quốc phải xét lại quyết tâm đoạt huy chương vàng bằng mọi giá của họ.


“Có thể Trung Quốc sẽ nghĩ lại là nhiều huy chương vàng thực ra có mang lại vinh quang cho đất nước họ không, nếu để đoạt được huy chương, các vận động viên của họ phải chà đạp lên tinh thần thượng võ?”


Ông Andrew đặt vấn đề một cách lạc quan.


______


Liên lạc tác giả: [email protected]

Tin Luot

Việt Nam


 



  • Liên Hiệp Quốc bày tỏ quan ngại phiên tòa xử các blogger Ðiếu Cày, Tạ Phong Tần, Anh Ba Sài Gòn sẽ không bảo đảm được tính công bằng.

 



  • Thành xe bị bể, 300 con heo thoát chuồng, bỏ chạy tán loạn trên đèo Hải Vân.

 



  • Một người lái xe hai bánh quá tốc độ, bị cảnh sát chặn lại, đã quyết định tự đốt xe, rồi bỏ trốn.

 


Cộng đồng/Ðịa phương


 



  • Số nhà bán và giá nhà quận Cam tăng cao hơn thời điểm này năm ngoái. Thống kê của DataQuick.

 



  • Vẫn còn những cuộc biểu tình yên lặng trước cửa vào Disneyland, liên quan đến vụ cảnh sát Anaheim bắn chết người.

 



  • Một người bị bắn vào mặt, vẫn nằm nhà thương, và một người khác bị bỏ tù, trong vụ cướp tiệm Tick Tock trong Phước Lộc Thọ.

 


Hoa Kỳ


 



  • Ðội tuyển Hoa Kỳ lại đoạt thêm một huy chương vàng Olympic London, ở cuộc bơi tiếp sức 4 x 100 mét.

 



  • Tổng Thống Obama mừng sinh nhật thứ 51 bằng một buổi chơi golf, một chương trình tĩnh dưỡng tại Camp David, “lấy trớn” cho cuộc bầu cử diễn ra trong 3 tháng tới.

 



  • Gần 121 căn nhà bị cháy trong trận cháy rừng ở Oklahoma, trong khi nhiệt độ lên đến trên 100 độ F, kéo dài trong 19 ngày liền.

 



  • Cậu bé chín tuổi, kê một cái bàn bán nước chanh, kiếm được $1,200, tặng hết cho thành phố Detroit đang rất túng quẫn.

 



  • Ðảng Cộng Hòa chuẩn bị kiện Bộ Trưởng Tư Pháp Eric Holder, trong vụ “Fast and Furious”.

 



  • Ngành dịch vụ ở Mỹ tăng trưởng đôi chút nhờ các đơn đặt hàng mới, nhưng mức tuyển dụng vẫn ở mức thấp nhất trong năm.

 



  • Hoa Kỳ lại bị virus West Nile, trầm trọng nhất từ 2004 đến nay; 241 trường hợp, với bốn tử vong.

 



  • Bị Thượng Nghị Sĩ Reid liên tục ép phải công bố hồ sơ khai thuế, ƯCV Romney lên tiếng: “Tôi đã trả rất nhiều thuế”.

 



  • Tổng Thống Obama sắp ký ban hành luật mở rộng việc ngăn cấm biểu tình tại các buổi tang lễ dành cho quân nhân.

 


Thế giới


 



  • Quân nổi dậy Syria tái tấn công Damascus, trong khi chính phủ al-Assad bắt đầu lúng túng vì… thiếu tiền.

 



  • Iran tự cho đã thành công trong việc thử nghiệm bắn hỏa tiễn tầm ngắn với hệ thống dẫn hướng mới, sẽ gắn trong các thế hệ hỏa tiễn tương lai.

 



  • Hải tặc cướp tàu một công ty dầu hỏa ngoài khơi Nigeria, giết hai lính tuần duyên, bắt cóc bốn người nước ngoài.

 



  • Mất mùa, hàng trăm ngàn người mất nhà vì lũ lụt, Chương Trình Thực Phẩm Thế Giới phải vào cứu trợ Bắc Hàn.

 



  • Bảy năm sau khi một loạt chính trị gia bị cáo buộc mua phiếu cử tri, Tối Cao Pháp Viện Brazil bắt đầu xử 38 nghi can trong vụ này.

Tổng Thống Obama vào tuổi 51

 


JOINT BASE ANDREWS, MD – Tổng Thống Barack Obama chuẩn bị lên trực thăng “Marine One” ngày 4 Tháng Tám, tại trại Joint Base Adrews, Maryland, về Camp David để nghỉ cuối tuần.


  



Báo chí nói rằng ông tổ chức sinh nhật thứ 51 bằng chơi golf, rồi đi Camp David nghỉ ngơi, chuẩn bị cho cuộc tái tranh cử trong ba tháng tới. (Hình: Brendan Hoffman/Getty Images)

Olympic London: Nữ VÐV bơi lội trẻ nhất của Hoa Kỳ

 


Katie Ledecky đoạt HCV bơi tự do 800m


 


Tổng hợp – Tay bơi nữ trẻ tuổi nhất trong đoàn Olympic Hoa Kỳ giờ đây là vận động viên trẻ tuổi nhất đoạt huy chương vàng môn bơi tự do 800m nữ.









Katie Ledecky về nhất trong cuộc thi chung kết môn bơi 800m tự do nữ diễn ra tại Aquatics Centre, London, ngày 3 tháng 8 năm 2012. (Hình: Clive Rose/ Getty Images)


Katie Ledecky, 15 tuổi đến từ Bethesda, Maryland, có chiến thắng tuyệt đối vì cô luôn dẫn đầu trong suốt cuộc thi bơi 800m tự do vào đêm Thứ Sáu vừa qua tại Aquatics Centre, lật đổ thành tích thế giới do tay bơi nữ Anh Quốc Becky Adlington có được trước đây.


Học sinh năm thứ hai của bậc trung học là nữ vận động viên trẻ nhất trong phái đoàn Olympic 529 người của Hoa Kỳ.


Katie Ledecky trở nên tay bơi nữ trẻ tuổi nhất thứ hai đoạt huy chương vàng trong lịch sử đoàn thể thao Hoa Kỳ, chỉ 77 ngày lớn hơn Beth Botsford, từng đoạt huy chương vàng tại Atlanta vào năm 1996.


Trong môn bơi đường trường này, Ledecky ngay từ điểm xuất phát đã dẫn đầu và luôn giữ khoảng cách biệt khá xa so với đối thủ về nhì cho đến khi đến mức cán đích.


Sau cuộc đua, Ledecky nói với phóng viên đài BBC: “Tôi chỉ muốn bước ra khỏi vòng kiểm soát và cố gắng đạt kết quả tốt nhất.”


Người ta có thể so sánh với tay bơi nữ Hoa Kỳ dễ thương được mến mộ nhất trong thập niên 1980 là Janet Evans, và sau khi cả hai chia sẻ nhau với cùng chung quốc tịch cùng cuộc đua cho thấy có nhiều điểm tương đồng.


Evans khi lập thành tích chói sáng tại Thế Vận Hội Seoul chỉ mới 17 tuổi và đã là một tay bơi nổi tiếng thật sự. Cô đã từng tạo được 3 kỷ lục thế giới ở kỳ tranh bơi lội thế giới một năm trước đó.


Trong khi đó ngay từ thuở nhỏ, Ledecky chỉ biết tập luyện để trở thành tay bơi giỏi, nhưng cô không có tham dự cuộc thi bơi quan trọng nào cho đến khi tham dự vào cuộc thi thử nghiệm tuyển chọn của Hoa Kỳ vào tháng 6 vừa qua. Cô chỉ được biết đến trong làng bơi Mỹ, bên ngoài không được ai biết đến. So sánh với Adlington của Anh Quốc, thật là sự khác biệt. Adlington nổi tiếng trên cả thế giới nhờ được nhiều báo chí đề cập đến trong khi Ledecky không được báo chí nhắc nhở tới.


Tay bơi nữ trẻ tuổi Hoa Kỳ này bơi nhanh hơn 21 giây trong cuộc thi 800m tự do ở London so với thành tích của cô một năm trước đó. Ðây là một điều tốt đẹp cho sự luyện tập đào tạo dưới sự hướng dẫn của các huấn luyện viên của cô tại Maryland.


Thay vì tham dự các cuộc thi bơi quan trọng toàn quốc vào mùa hè vừa qua, Ledecky chỉ có mặt trong các cuộc tranh tài thiếu niên toàn quốc. Huấn luyện viên của cô, Yuri Suguiyama, từng cho biết theo ông tin tưởng kinh nghiệm mà Ledecky có được tại các cuộc thi bơi thiếu niên – mà cô đã ba lần đoạt giải và chiếc cúp vô địch – là một bước quan trọng trong sự nghiệp bơi của cô. Ledecky đã học hỏi biết thế nào đến chiến thắng tại cuộc thi và, 12 tháng sau đó, cô trở nên tay bơi nữ trẻ tuổi đoạt huy chương vàng Thế Vận Hội.









Katie Ledecky, nữ vận động viên bơi lội trẻ tuổi nhất trong đoàn thể thao Hoa Kỳ với chiếc huy chương vàng môn bơi 800m tự do nữ diễn ra tại Aquatics Centre, London, ngày 3 tháng 8 năm 2012. (Hình: Al Bello/Getty Images)


Trong khi đó, Adlington, từng hai huy chương vàng tại Thế Vận Hội Bắc Kinh và là tay bởi mang đến nhiều hy vọng nhất cho Anh Quốc tại thế vận hội lần này. Nhưng cô chỉ có huy chương đồng môn bơi 800m tự do cùng với hạng ba khác của môn bơi 400m. Mặc dù kết quả không được như mong muốn, nhưng Adlington không vì thế mà bứt rứt về điều này. Cô vẫn chói sáng dù bị thất bại giống như khi cô đoạt được huy chương vàng ở Bắc Kinh dạo nào.


Trong cuộc phỏng vấn với BBC, Adlington cho biết: “Áp lực và sự mong đợi luôn là một trận chiến mà tôi phải vượt qua nhưng tôi cũng hài lòng với những gì tôi thi đấu hiện nay.” (T.D.)

Serena Williams đem HCV về cho Hoa Kỳ

 


Tennis Olympic London: Ðánh bại Sharapova 6-0, 6-1


 


 


Tổng hợp – Ðúng như dự liệu, không ai có thể cản nổi đường đi đến vinh quang ở tuổi 30 của tay quần vợt nữ lừng danh Hoa Kỳ và thế giới Serena Williams sau khi cô trở lại sân đấu sau thời gian nghỉ vì chấn thương và bệnh tật.









Từ trái sang phải: HCB Maria Sharapova (phải) của Nga, HCV Serena Williams (giữa) của Hoa Kỳ và Victoria Azarenka (trái) của Belarus trong lễ trao giải thưởng môn quần vợt đơn nữ Thế Vận Hội London diễn ra tại All England Lawn Tennis ngày 4 Tháng Tám, 2012. (Hình: Clive Brunskill/Getty Images)


Với giải Wimbledon tại London, Serena Williams đã đoạt danh hiệu vô địch lần thứ năm và cũng tại All England Tennis Club của thành phố này, giờ đây cô lại đem về cho Hoa Kỳ chiếc huy chương vàng vô địch quần vợt đơn nữ sau khi đánh bại dễ dàng cựu nữ hoàng quần vợt Nga Sharapova với tỷ số 6-0, 6-1.


Khi trận đấu kết thúc, Serena Williams, từng đoạt 14 chức vô địch Grand Slam trong sự nghiệp của mình và kiếm được tiền nhiều nhất so với bất cứ tay vợt nữ nào khác, đã nhảy múa như đứa trẻ sáu tuổi để mừng chiến thắng của mình. Serena Wiliams thật sự rạng rỡ khi đứng trên bục nhận huy chương vàng giống như lần đầu tiên cô đoạt được.


Với chiếc huy chương vàng lần này, Serena Williams trở nên tay vợt nữ đầu tiên kể từ khi Steffi Graf hoàn thành sự nghiệp giải đơn Grand Slam của mình: Chiến thắng tất cả bốn giải Grand Slams trên thế giới cộng với các kỳ Thế Vận Hội.


Qua những kỳ thế vận hội, Serena Williams cho biết huy chương vàng là ước mơ từ lâu của cô đồng thời khẳng định đây không phải lần cuối cùng.


Dưới sức gió thổi khá mạnh, Serena Williams tận dụng những cú giao bóng và những cú đánh trả cực mạnh của mình để giải quyết trận đấu trước đối thủ người Nga là Sharapova bằng hai ván trắng 6-0, 6-1 chỉ mất một giờ 3 phút.


Ngay trong 9 game đầu tiên, Serena Williams chỉ thua 14 lần, còn lại tất cả cô đều thắng.


Nhắc lại, Serena Williams, 30 tuổi, lớn lên tại thành phố Los Angeles, đã năm lần vô địch đơn nữ Wimbledon bao gồm giải đấu này mới diễn ra cách đây vài tuần lễ. Cô rất ao ước có được chiếc huy chương vàng tại thế vận lần này và đã được toại nguyện. Số tiền mà Serena Williams kiếm được nhờ thi đấu lên đến gần 40 triệu đô la.


Cô cũng tuyên bố cô lớn lên từng xem qua các kỳ thế vận và mơ ước nghe được bài hát “The Star Spangled Banner” từ trên bục nhận giải thưởng.


Cô nói thêm: “Ðoạt được huy chương vàng thất là điều quá tuyệt vời.”









Tay vợt nữ Nga Maria Sharapova đánh trả banh trong trận chung kết tranh huy chương vàng với tay vợt nữ Hoa Kỳ Serena Williams diễn ra tại All England Lawn Tennis and Croquet, London ngày 4 Tháng Tám, 2012. (Hình: Clive Brunskill/Getty Images)


Bên cạnh chiếc huy chương vàng đơn nữ, Serena Williams đứng chung với cô chị Venus Williams hy vọng sẽ có thêm chiếc huy chương vàng thứ hai về đánh đôi nữ.


Trong trận tranh bán kết vào ngày Thứ Bảy hôm qua, cặp đôi nữ này đã đánh bại đôi nữ Nga Nadia Petrova và Maria Kirilenko với tỷ số 7-5, 6-4 để có mặt ở trận chung kết gặp hai tay vợt nữ Cộng Hòa Czech là Andre Hlavackova và Lucie Hradecka cũng đánh bại cặp đôi nữ khác của Hoa Kỳ là Liezel Huber và Lisa Raymond trong trận bán kết đôi nữ thứ hai.


Nếu cả hai chị em có cơ hội đứng trên bục nhận chiếc huy chương vàng thứ hai trong trận tranh chung kết ngày hôm nay quả thật không có gì hoàn hảo hơn đối với hai tay vợt nữ thượng thặng của Hoa Kỳ trong lần phó hội London này. (T.D.)

Trung Quốc từng bước chiếm trọn Hoàng Sa, Trường Sa

 


Võ Long Triều


 


Biết được trữ lượng dầu khí và khoáng sản nằm dưới lòng biển vùng các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, thuộc lãnh hải của Việt Nam Cộng Hòa rất to lớn, Trung Quốc nẩy sinh lòng tham và mưu đồ xâm chiếm với bất cứ giá nào.


Bởi vì nhu cầu nuôi hơn một tỷ dân, đồng thời phát triển kinh tế và quân sự với mục đích chiếm vị thế cường quốc hàng đầu thế giới, Bắc Kinh ngang nhiên tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958, hải phận của mình phình rộng trong vùng chiếm gần 80% diện tích biển Ðông. Trong đó có Hoàng Sa và Trường Sa, trái ngược với luật biển quốc tế hiện hành.


Bản tuyên bố được phiên dịch như sau: “Bề rộng lãnh hải của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc là 12 hải lý. Ðiều lệ nầy áp dụng cho toàn lãnh thổ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc bao gồm phần đất Trung Quốc trên đất liền và các hải đảo ngoài khơi, Ðài Loan (tách biệt khỏi đất liền và các hải đảo khác bởi biển cả) và các đảo phụ cận, quần đảo Penghu, quần đảo Ðông Sa, quần đảo Tây Sa, quần đảo Trung Sa, quần đảo Nam Sa, và các đảo khác thuộc Trung Quốc”. Chú thích: Xisha = Hoàng Sa = Paracel Islands; Nansha = Trường Sa = Spratly Islands.


Khốn thay liền sau đó ngày 14 tháng 9 năm 1958 Phạm Văn Ðồng vâng lệnh Bắc Kinh gởi công hàm cho Chu Ân Lai xác định: “Chính phủ nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958, của chính phủ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Quốc quyết định về hải phận của Trung Quốc”.


Ðể thực hiện ý đồ nói trên, Bắc Kinh lợi dụng sự thỏa thuận của Kissinger và Nixon giao tặng Việt Nam Cộng Hòa cho Chu Ân Lai năm 1972. Ngày 17 tháng 1 năm 1974 Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa. Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa cầu cứu Ðệ Thất Hạm Ðội Hoa Kỳ vô hiệu. Dù chỉ nhờ cứu vớt những người trôi vạt trên biển, Hoa Kỳ cũng không can thiệp! Trái với thông lệ hàng hải quốc tế.


Rồi từ đó về sau cộng sản Hà Nội phải học thuộc 16 chữ vàng của Giang Trạch Dân phán dạy, và Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu chấp nhận. Trong đó quan trọng nhứt là “Hợp Tác Toàn Diện” nghĩa là (trích lời giải thích của giới lãnh đạo Trung Quốc) phải “mở rộng một cách sâu sắc sự giao lưu và hợp tác giữa hai đảng, hai nước, trong mọi lãnh vực để ‘Tiến Tới Tương Lai’, mưu cầu hạnh phúc cho nhân dân hai nước, đồng thời gìn giữ và thúc đẩy nền hòa bình, ổn định và phát triển trong khu vực”. Mười sáu (16) chữ vàng là mưu đồ có tính toán của Trung Quốc. Thêm vào sự tính toán chi li đó Bắc Kinh cộng thêm tiền và vàng cùng mỹ nữ mà Trung Quốc luôn luôn có sẵn để dâng hiến cho tất cả các đảng viên cao cấp Cộng Sản Hà Nội sang viếng thăm Tàu.


Rồi cũng từ đó lần hồi Trung Quốc xác nhận chủ quyền của họ trên các đảo Hoàng Sa và Trường Sa là “không thể tranh cãi”. Bốn chữ không thể tranh cãi, cốt ý là để nhét vào mồm các lãnh đạo Cộng Sản Hà Nội. Bởi vì làm sao họ dám cãi ngược lại quyết định của Phạm Văn Ðồng? Cãi ngược sự chấp nhận toàn diện của Lê khả Phiêu? Và một khi đã ngậm tiền, nuốt vàng và ôm mỹ nữ Tàu cộng thì phải biết rằng Bắc Kinh có đủ tài liệu và bằng chứng để trưng bày khi cần.


Cho nên khi Hà Nội ương ngạnh, Trung Quốc đánh chiếm bãi đá Gạc Ma của Trường Sa ngày 14 tháng 3, 1988. Tàu Trung Cộng đâm chìm ngư thuyền Việt Nam, Hà Nội phải ra lệnh cho truyền thông báo chí hô hào “Tàu Lạ”. Thanh niên sinh viên biểu tình chống Trung Quốc xâm lăng, Hà Nội đàn áp thẳng tay, bắt giam, đánh đập. Công dân mặt áo sáu chữ HS-TS-VN bị bắt. Thanh Nghiên vì sáu chữ nầy mà phải đi tù. Tàu Trung Quốc bắt người đòi tiền chuộc mạng, Hà Nội phản đối bâng quơ chiếu lệ. Tàu hải giám Trung Quốc cắt dây cáp hai tàu Bình Minh và Viking đang khảo sát lòng biển, Bộ Ngoại Giao Việt Nam sai người đem công hàm phản đối, không dám triệu mời đại sứ Trung Cộng đến bộ, buộc phải giải thích “láng giềng hữu nghị kiểu gì kỳ vậy? Ðồng chí tốt, bạn bè tốt hợp tác trong mọi lãnh vực mà sao lãnh hải của Việt Nam Trung Quốc muốn chiếm độc quyền?”


Thì ra những lời phản đối của Hà Nội là để che mắt quần chúng Việt Nam đang sôi sục bất mãn thấy Trung Quốc chiếm dần đất nước mình. Hà Nội cho ra luật biển phải đợi Tháng Giêng năm tới mới có hiệu lực. Bắc Kinh thành lập ngay thành phố Tam Sa, chỉ định Tướng Tiêu Kiệt làm thị trưởng, có quân đội đồn trú, có nhà tù, có trang bị hỏa tiễn tầm xa.


Tháng 7 vừa qua tàu Trung Quốc vẫn còn đụng chìm ngư thuyền dân Bình Ðịnh mà Hà Nội làm ngơ. Trong khi đó 30 tàu đánh cá Trung Cộng hoạt động trong vùng biển Hoàng Sa Trường Sa giữa lúc Bắc Kinh cấm đánh bắt từ 16 tháng 5 đến 01 tháng Tám. Như vậy có nghĩa biển Ðông là ao nhà của Trung Cộng nên họ tự do hành động. Và mới đây ngày 1 tháng 8 năm 2012, Bắc Kinh phái 8,994 tàu đánh cá với 35,611 ngư dân ùa vào biển Ðông hoạt động, có tàu hải giám hộ tống canh giữ. Rõ ràng một sự thách thức và khẳng định chủ quyền biển Ðông là của Trung Quốc.


Ngoài ra Trung Quốc biết chắc rằng Mỹ sẽ không can dự vào sự tranh chấp trong vùng. Một cách rõ ràng là phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ Victoria Nuland vừa tái khẳng định lập trường của Washington là không sử dụng vũ lực để giải quyết tranh chấp chủ quyền ở biển Ðông. Lời tuyên bố trên của Hoa Kỳ cho phép Trung Quốc yên chí, rảnh tay hành động.


Những sự kiện nêu trên cho thấy Trung Cộng dùng chiến thuật “tầm ăn lên” vừa hù dọa, vừa khiêu khích, vừa từng bước lấn lướt nhằm đạt mục tiêu. Cho dù các nước láng giềng có phản đối, cho dù Cộng Sản Hà Nội có hối hận vì đã chấp nhận trở thành một thứ vệ tinh trung thành, Trung Quốc cứ dùng sức mạnh quân sự tiến dần để chiếm toàn bộ các đảo thuộc chủ quyền Việt Nam trước tiên.


Rồi cứ hai bước tiến một bước lùi với các quốc gia khác nhằm mục đích thực hiện tạm thời ý đồ mà Trung Quốc đã công khai đề nghị: “Cùng hợp tác thì có lợi, chống đối là thất bại”. Các nước láng giềng như Philippines quyết liệt chống đối, kêu gọi Mỹ, Nhựt, trợ giúp để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của mình.


Riêng đối với Việt Nam xin trích lời của Ðại Tướng Tổng Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh, phát biểu ngày 28 tháng 7 vừa qua, trong lễ kỷ niệm 85 năm ngày thành lập Giải Phóng Quân Trung Quốc, trước sự hiện diện hàng trăm sĩ quan Việt Nam trong các cơ quan quân sự và binh chủng được Trung Quốc đào tạo.


Lời tuyên bố của Tướng Phùng Quang Thanh đủ chứng minh tại sao Cộng Sản Hà Nội dâng đất, dâng biển cho quan thầy Trung Cộng.


Tướng Thanh nói: “Mục đích cuộc hội ngộ này là dịp thể hiện lòng biết ơn sự giúp đỡ của Trung Quốc đã đào tạo cán bộ cho quân đội Việt Nam. Chúng tôi luôn trân trọng, ghi nhớ và mãi biết ơn sự giúp đỡ chí tình, chí nghĩa, to lớn của đảng, chính phủ và nhân dân Trung Quốc”.


Buổi họp mặt có Thượng Tướng Ngô Xuân Lịch, chủ nhiệm Tổng Cục Chính Trị Quân Ðội, ủy viên trung ương đảng, cùng với ba Ủy Viên Trung Ương Ðảng khác, hai thứ trưởng là Thượng Tướng Nguyễn Thành Cung, Thượng Tướng Nguyễn Chí Vịnh và Trung Tướng Mai Văn Phấn Phó, Tổng Cục Chính Trị Quân Ðội.


Tướng Phấn ca ngợi các sĩ quan được đào tạo tại Trung Quốc đã vận dụng sâu sắc những điều được chỉ dạy để góp phần xuất sắc trong cuộc xây dựng và bảo vệ tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Tướng Phấn xác nhận có hàng ngàn sĩ quan, cán bộ Việt Nam được Trung Quốc tận tình đào tạo trong nhiều chuyên ngành khác nhau. Hàng ngàn sĩ quan cán bộ đó, sẵn sàng bảo vệ chiến lợi phẩm của Trung Quốc cướp từ tay Việt Nam thay vì bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của ông cha để lại.


Những sự kiện trên đây cho thấy, nếu muốn chống Trung Quốc xâm lăng, nếu muốn tránh cảnh bị Tàu Bắc thuộc, thì trước tiên phải lật đổ chế độ Hà Nội, bằng mọi cách.

Thầy, cô, học trò cùng học ‘thở có ý thức’

 


Tiểu Ký


 


CALIFORNIA – Ngày 23 tháng 7, 2012, trong gần hai giờ đồng hồ, khoảng 70 giáo viên và nhân viên trường Shandin Hill Midle School tại San Bernadino được nghe cô Mỹ Dung Trần cùng hai cô bạn Gina và Maja thuyết trình về “phép Thở có ý thức,” một phương pháp thực tập chánh niệm giản dị, ai cũng làm được và có thể đem dạy cho học sinh từ 6 tuổi trở lên.










Mỹ Dung, Gina và Maja sau khi giảng. (Hình: Tiểu Ký cung cấp)


Mỹ Dung là giáo viên thuộc học khu Garden Grove, năm nay 30 tuổi, bạn của Natalie Trần. Hai người cùng thực tập chánh niệm từ mấy năm qua. Cô tạm thay thế Natalie Trần, trong buổi thuyết trình nói trên vì Natalie bận giảng dạy ở ngoại quốc.


Năm nay 32 tuổi, cô Natalie có bằng tiến sĩ giáo dục, hiện là giáo sư dạy tại Cal State Fullerton (California). Cô cùng bạn (Mỹ Dung) và ba người học trò của cô là Gina, Maja và Jeffica tiến hành dự án viết một giáo trình gồm nhiều bài dạy cách thực tập chánh niệm, dành cho thầy cô giáo tiểu học. Tự chứng nghiệm bằng cách thực hành các bài giảng đó, trước khi dạy cho học trò, Mỹ Dung cho biết cô chỉ chia sẻ với các đồng nghiệp những gì mà cô đã thực nghiệm trong lớp cô giảng dạy.


“Ðây không phải là lý thuyết suông, mà là những gì chúng tôi đã thử và thấy kết quả.”


Bà Hiệu Trưởng Carmen Beck và cô giám học Sangeeta Carmona (Academic coach) của trường Shandin Hill (1,150 học sinh), cũng là những người đã học phép thở chánh niệm với cô Natalie Trần tại Fullerton. Bà Carmen cho biết: “Chỉ năm phút sau khi thực tập, tôi đã khóc vì thấy mình được an lạc tức thì; và sau một buổi thực tập, bệnh nhức đầu kinh niên (migrain) của tôi đã đỡ rất nhiều, có thể nói là hầu như khỏi hẳn.”


Cô giám học công nhận hiệu quả giảm áp lực (antistress) của phép thở có ý thức là một sự thực rõ ràng. Hai người đều nói tới hoàn cảnh khó khăn vì kinh tế xuống dốc của tỉnh lỵ San Bernadino (mới bị vỡ nợ), phụ huynh thất nghiệp rất nhiều, nên con em họ bị ảnh hưởng. Khi tới trường, các em thường có tinh thần không an vui, mà rất căng thẳng. Từ đó, các giáo viên cũng bị áp lực theo, chuyện giảng dạy trở nên khó khăn hơn.


Bà Carmen cho biết “Tuổi của học sinh middle school chúng tôi từ 11 tới 14, là tuổi mới lớn, tâm sinh lý rất phức tạp. Ðó là thời gian rất quan trọng cho các quyết định về chuyện học, và về cuộc đời. Khi học được cách thở, cách sống tỉnh thức, các em có ý thức về con người mình, thì các em sẽ được sáng suốt hơn khi cần quyết định về tương lai của chúng”.










Giáo viên nghe thuyết trình. (Hình: Tiểu Ký cung cấp)


Hai vị chỉ huy trường Shandin Hill đã mời cô Nathalie và nhóm của cô tới nói chuyện cho các giáo viên trong trường. Hai bà hy vọng khi giáo viên áp dụng phép Thở có ý thức cho học trò, thì trẻ sẽ được thoải mái trong khi học tập, thầy dạy cũng dễ dàng hơn mà trò học cũng sẽ tiến bộ hơn.


Tài liệu dùng trong buổi nói chuyện của cô Mỹ Dung đã được trưởng nhóm Natalie cùng các cộng sự viên soạn thảo thành các bản vẽ và sơ đồ chiếu trên màn hình. Cả 4 thành viên cũng đã làm việc với cô Natalie mấy tháng qua để soạn ra một xấp giáo trình (tài liệu dạy học) có tên là “Let’s be mindful!” (Hãy tỉnh thức!), trong đó họ giải nghĩa chữ Mindfulness (tỉnh thức hay có chánh niệm), áp dụng vào học đường như sau: “Chánh niệm nhằm tạo ra một môi trường trong đó cả thầy lẫn trò đều sinh hoạt một cách tích cực khi họ có ý thức về thân và tâm của họ… Chánh niệm giúp trẻ em có thể học để biết giá trị của tình thương và sự kính trọng. Trẻ có thể sẽ bớt lo âu, căng thẳng và sẽ nhớ bài vở hơn, khả năng chú ý và làm việc gia tăng, cũng như biết cách cư xử trong xã hội, thì trẻ sẽ dễ thành công ở đời.”


“Bản nháp cuốn Let’s Be Mindful mà chúng tôi được coi gồm nhiều bài thực tập giản dị để các giáo viên hướng dẫn cho học trò làm theo. Chẳng hạn như bài học nhận xét cái tâm (mind) lo lâu, căng thẳng của mình, giống như một bình nước vẩn đục khi ta bỏ cát vô. Nếu để im mấy phút, cát sẽ lắng xuống và nước sẽ lắng trong. Trẻ em được thực tập thở chánh niệm sẽ hiểu rằng khi lắng tâm lại, để các cảm xúc trôi qua, thì các em sẽ có bình an.”


Trẻ cũng được dạy phép đếm hơi thở vô/ra bằng các viên sỏi hay bằng cách vẽ theo đường viền từng ngón tay. Các em cũng được học cách thư giãn toàn thân, cách khen ngợi vài tính tốt của bạn ngồi kế bên – như tưới nước cho một bông hoa được tươi tắn, v.v.


Hai cô Natalie và Mỹ Dung cho biết, các cô học được những bài thực tập chánh niệm từ các khóa giảng tại tu viện Lộc Uyển và Làng Mai.










Mỹ Dung thí nghiệm bỏ cát vô bình nước. (Hình: Tiểu Ký cung cấp)


Mùa Xuân vừa qua, Natalie có dịp học hỏi và trao đổi kinh nghiệm với hàng trăm thầy giáo tham dự khóa tu học tại Anh quốc, nên cô có hứng khởi làm dự án “Let’s Be Mindful” nói trên. Hai sư cô An Nghiêm và Châu Nghiêm thuộc tăng đoàn Làng Mai là hai vị giảng sư đã dạy cho Natalie rất nhiều điều.


Theo giáo viên Thanh Loan (Florida), phong trào giảng dạy phép thở chánh niệm cho học sinh mới bắt đầu từ năm 2011, và các giáo viên trẻ tuổi khắp nơi tham gia khá nhiều, vì khi họ áp dụng cho học trò thì có kết quả rất khả quan: Trẻ biết giữ im lặng khi thầy cô yêu cầu, và chúng chú tâm hơn vào bài giảng. Trẻ em học hành tiến bộ, và đỡ nóng giận hơn trước. Cô Thanh Loan là người Thiên Chúa Giáo, nhưng cô áp dụng phép thực tập chánh niệm theo truyền thống Làng Mai một cách rất thoải mái, vì nó “không có gì trái chống với những gì Chúa đã giảng dạy…”

Giám đốc đại học tư thục Bắc California bị truy tố tội gian lận visa

 


Lê Tâm


 


HOA KỲ – Nhân viên công lực liên bang Mỹ hôm Thứ Năm tuần này vào lục soát trường đại học tư thục kiếm lời (for-profit) Herguan University ở thành phố Sunnyvale, Bắc California, chuyên thu hút sinh viên ngoại quốc bằng cách hứa hẹn cấp visa du học, đồng thời cũng truy tố tổng giám đốc trường tội gian lận visa. Theo tin của Mercury News.


Ðây là lần thứ nhì giới hữu trách liên bang bố ráp một trường đại học tư ở vùng Bay Area trong nỗ lực loại bỏ các trường thu về hàng triệu dollars qua nhờ vào việc cung cấp visa du học, nhưng chẳng dạy gì.


Người đứng đầu trường Herguan University, ông Jerry Wang, 32 tuổi, bị bắt tại nhà ở Santa Clara hôm Thứ Năm và bị truy tố 15 tội, có thể lãnh án 23 năm tù và bị phạt hơn $1 triệu dollars.


Vẫn theo bài báo, việc này xảy ra một năm sau khi báo chí khui ra việc trường Herguan ở trong số một nhóm trường đại học tư ở vùng Bắc California, kể cả trường Tri-Valley University ở Pleasanton (nay đã đóng cửa), đã đưa các chi tiết sai lạc trong hồ sơ nạp cho chính phủ liên bang nhằm cho phép họ bảo trợ các sinh viên ngoại quốc muốn có visa vào Mỹ.


Trong vụ liên quan đến trường Tri-Valley, các giới chức liên bang cáo buộc rằng trường này với chứng chỉ không được công nhận (unaccredited) đã nhận nhiều triệu dollars từ người ngoại quốc để cấp cho họ visa du học để có thể ở lại Mỹ.


Hồ sơ truy tố hôm Thứ Năm cho hay ông Wang và những người khác ở trường Herguan nộp các hồ sơ tài liệu giả mạo, các học bạ chuyển trường giả và báo cáo láo với các thanh tra liên bang.


Cho tới năm ngoái, phòng khách nhà trường còn thấy trang hoàng bằng các bức hình ông Wang chụp với cựu Thống Ðốc California Arnold Schwarzenegger và các bằng khen tặng từ Dân Biểu Mike Honda, Dân Chủ, đại diện khu vực San Jose, cũng như các giới chức khác.


Vụ này cũng đặt ra câu hỏi về tương lai của khoảng 450 sinh viên ghi danh học tại trường Herguan, phần lớn gốc Ấn Ðộ.


Năm ngoái, cả trăm sinh viên tại trường Tri-Valley University có nguy cơ bị trục xuất khi nhân viên công lực liên bang đến bố ráp trường của họ và truy tố chủ tịch trường, bà Susan Su, về tội thu về nhiều triệu dollars nhờ dịch vụ visa du học gian dối.


Các điều tra viên liên bang thấy hơn 550 sinh viên trường Tri-Valley đều khai cùng một địa chỉ là căn chung cư hai phòng ngủ ở đường El Camino Real tại thành phố Sunnyvale.


Vụ tai tiếng Tri-Valley khiến cho nữ Nghị Sĩ Dianne Feinstein, Dân Chủ, tiểu bang California, cùng các giới chức khác kêu gọi phải có biện pháp đối phó với các trường tương tự, và một bản báo cáo của GAO đưa ra mới đây cho rằng Tri-Valley chỉ là phần nổi của một tảng băng ngầm dưới nước.


Ông Wang cũng là tổng giám đốc trường đại học có tên University of East-West Medicine, vốn có văn phòng trong cùng tòa nhà hai tầng ở đường Lawrence Express Way với trường Herguan University.


Cuộc điều tra cũng cho thấy trường Herguan gửi đến Sở Di Trú Mỹ các thư nói là của những trường tư được công nhận chứng chỉ như Silicon Valley University và Northwestern Polytechnic University, hứa hẹn sẽ nhận chứng chỉ của sinh viên chuyển trường từ Herguan. Tuy nhiên đại diện các trường này nói rằng họ không hề viết các lá thư đó.

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 3)

 


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


 


Kỳ 3


 


Giọng hắn run run. Hắn biết rằng không chế ngự nổi con tim là một điều đáng xấu hổ. Nước mắt, lời nói dịu dàng, cử chỉ rối loạn, sự suồng sã bình dân, tất cả những thứ đó hình như đối với hắn là những cái yếu đuối không xứng đáng với con người.


Chúng tôi, dầu yêu quí nhau đến thế mặc lòng, chẳng bao giờ trao đổi với nhau một lời nói ngọt ngào. Chúng tôi đùa giỡn và châm chọc nhau như dã thú. Hắn, con người tinh tế, châm biếm, văn minh. Tôi, dân man di. Hắn, tự chủ, khéo léo diễn tả tất cả những xúc động của tâm hồn trong tiếng cười… Tôi, thốt nhiên buông ra một tiếng cười lạc điệu và mọi rợ.


Tôi cũng cố gắng che đậy những cảm xúc của tôi dưới lời cứng rắn, nhưng tôi mắc cỡ, đúng hơn, tôi không đạt tới. Tôi siết tay hắn. Tôi nắm lấy và chẳng chịu buông. Hắn nhìn tôi, ngạc nhiên.


– Xúc động đến thế kia? hắn gượng cười hỏi.


– Ừ, tôi bình tĩnh trả lời.


– Tại sao? Chúng ta đã quyết định thế nào? Bao năm nay chúng ta đã chẳng từng đồng ý với nhau về điểm đó sao? Những người Nhật Bản yêu quí của thầy nói thế nào? “Fudoshin! Ataraxia”. Ðiềm nhiên, tĩnh mặc trên khuôn mặt: Một cái mặt nạ tươi cười và bất động. Còn cái gì xảy ra dưới cái mặt nạ là việc của chúng ta.


– Phải, tôi lại vừa trả lời, vừa cố gắng không làm tổn thương mình bằng cách buông theo một câu dài. Tôi không dám chắc có thể giữ được giọng nói khỏi run.


Gồng trên tàu vang lên, xua đuổi khách tiễn đưa khỏi các phòng tàu. Trời mưa nhỏ hạt. Không khí đầy ắp những lời tiễn biệt não nề, những lời hứa hẹn, những chiếc hôn dài, những câu dặn dò hớt hải và hổn hển. Mẹ ôm chầm lấy con, vợ quấn chặt lấy chồng. Như thể cuộc chia ly ngắn ngủi này nhắc nhở họ cuộc chia ly khác – cuộc Vĩnh Biệt. Và đột nhiên trong không khí ẩm mục, âm thanh rất dịu dàng của tiếng cồng ngân lên, từ cuối lái tới đầu tàu, như một hồi chuông tang tóc. Tôi rùng mình.


Bạn tôi cúi xuống.


– Sao, hắn hạ giọng, thầy linh cảm thấy điều gì không hay?


– Ừ, tôi lại trả lời.


– Thầy tin những cái nhảm nhí đó à?


– Không, tôi trả lời một cách quả quyết.


– Sao nữa?


Không có “sao nữa” gì hết. Tôi không tin, nhưng tôi sợ.


Bạn tôi nhẹ nhàng đặt bàn tay trái lên đầu gối tôi như hắn thường làm những lúc tâm sự thân mật nhất. Tôi đã thúc đẩy hắn phải đi đến một quyết định rứt khoát, hắn phản đối, khước từ để rồi cuối cùng nhượng bộ, và bây giờ hắn rờ đầu gối tôi, như muốn nói: “Ðược rồi, vì tình bạn, tôi sẽ làm điều anh muốn…”


Hắn chớp mắt hai ba lần rồi lại nhìn tôi. Hắn hiểu rằng tôi đang ưu sầu và lưỡng lự chưa muốn dùng những thứ khí giới quen thuộc của chúng tôi: Tiếng cười, nụ cười, sự chế giễu…


– Ðược lắm, hắn nói. Thầy đưa tay đây. Nếu kẻ nào trong hai chúng ta gặp cơn hiểm nghèo…


Hắn ngừng bặt, như thể hắn mắc cỡ. Chúng tôi, những kẻ từ bao năm nay, thường nhạo báng những cuộc “chạy trốn” siêu hình và bỏ tất cả những kẻ ăn chay, những nhà thông linh học, thông thần học và ngoại chất học vào cùng một rọ…


– Sao nữa?


Tôi gặng hỏi, cố gắng phỏng đoán ý hắn.


– Chúng ta hãy coi đó như một trò chơi, thầy chịu không?


Hắn nói nhanh, để thoát ra khỏi câu nói nguy hiểm hắn vừa mắc vào. Nếu kẻ nào trong hai chúng ta gặp cơn hiểm nghèo, chúng ta hãy nghĩ đến nhau thật mãnh liệt để báo nguy cho người kia dầu ở nơi nào… Ðồng ý?


Hắn gượng cười, nhưng môi hắn, như bị đông giá, vẫn bất động.


– Ðồng ý, tôi nói.


Bạn tôi, sợ bộc lộ cảm xúc quá lộ liễu, vội thêm:


– Dĩ nhiên, tôi chẳng tin thần giao cách cảm chút nào…


– Không sao, tôi thì thầm. Kệ…


– Thôi được rồi, thây kệ, hả. Ðồng ý?


– Ðồng ý, tôi đáp.


Ðó là những lời cuối cùng chúng tôi nói với nhau. Chúng tôi lặng lẽ siết tay nhau, ngón tay chúng tôi đan vào nhau tha thiết, rồi đột nhiên rời ra. Tôi vội vã quay đi không ngoái lại như kẻ bị theo dõi. Tôi hoảng hốt muốn quay lại nhìn bạn tôi một lần cuối, nhưng tôi kìm hãm mình. “Không được quay lại!” tôi tự ra lệnh. “Tiến tới!”


Tâm hồn con người, sa lầy trong xác thịt, còn ở trạng thái thô kệch, bất toàn. Với những khả năng phát triển chưa đủ độ, tâm hồn không thể tiên cảm một cách minh bạch và chắc chắn. Nếu tâm hồn có khả năng ấy, cuộc chia ly này đã khác biết bao!


Trời sáng dần. Hai buổi sáng hòa lẫn vào nhau. Khuôn mặt thân yêu của bạn tôi, bây giờ tôi càng thấy rõ hơn, hãy còn bất động và cô độc trong cơn mưa, và trong không khí hải cảng. Cửa quán café bật mở, biển gầm thét, một thủy thủ mập lùn bước vào, chân dạng ra, ria dài thòng. Nhiều tiếng kêu thét lên vui mừng:


– Chào thuyền trưởng Lemoni!


Tôi thu mình trong góc, cố gắng tập trung tư tưởng lần nữa. Nhưng khuôn mặt bạn tôi đã tan ra trong mưa.

Alexis Zorba con người chịu chơi (Kỳ 2)

 


Không biết từ đời thuở nào tôi đã vô cùng ái mộ nền văn minh Hy Lạp. Hy Lạp với những đền đài uy nghi tráng lệ song lại rất giản đơn, thanh nhã. Hy Lạp với những thần linh uy mãnh song lại mỹ miều như những con người ngọc và đầy đam mê rất người. Và rồi dưới ảnh hưởng của Nietzsche, tôi biết ái mộ thêm tinh thần sáng lóa, tinh khôi của thiên tài Hy Lạp, biểu lộ một cách bi tráng, lẫm liệt qua những bi kịch gia vĩ đại, những triết gia độc đáo tiền Socrates, Plato. Cuối cùng, Henry Miller với cuốn du ký tuyệt vời “The Clossus of Maroussi” đã đưa tôi vào những vườn olive, vườn chanh thơm ngát bên bờ biển, gặp gỡ những người Hy Lạp đầy sức sống, nồng nàn tình người.


Với tình yêu Hy Lạp đó tôi đã dịch Alexis Zorba vào năm 1969.


 


Kỳ 2


 


Tôi gặp hắn lần đầu tiên tại Piraeus. Tôi xuống bến để đáp tàu về Crete. Ngày sắp rạng. Trời mưa. Một cơn gió Ðông Nam Ðịa Trung Hải thổi mạnh và tiếng rào rào của sóng vẳng đến tận quán café nhỏ.


Những cánh cửa kính khép kín, không khí nồng mùi hơi người trộn với mùi rượu đan sâm. Bên ngoài trời lạnh và hơi thở làm mờ những gương cửa sổ. Năm sáu thủy thủ đã thức suốt đêm tại đây, co ro trong những cái áo khoác da dê nâu, đang uống café hay rượu đan sâm và nhìn biển qua những khuôn cửa mờ hơi nước. Những con cá váng vất vì biển động tìm chỗ ẩn trong những vùng nước lặng dưới đáy sâu; ở đó chúng đợi chờ bình lặng bên trên trở lại. Những ngư phủ trong những quán café cũng chờ đợi bão rứt và những chú cá, yên tâm, ngoi lên trên mặt nước và đớp mồi. Cá lờn bờn, cá miêu, cá đuối đang trở về sau những cuộc chinh phạt ban đêm. Ngày ló rạng.


Cửa kính mở. Một phu bến tàu mập lùn, rám nắng, đầu trần, đi chân không, toàn thân vấy bùn, bước vào.


– Kìa! Kostandi, một thủy thủ mặc áo khoác rộng màu xanh da trời kêu lên, hồi này ra sao bạn già?


Kostandi nhổ bọt.


– Mày muốn tao ra sao? hắn gắt gỏng trả lời. Chào chủ quán! Chào cả nhà! Chào chủ quán! chào cả nhà! Ðời tao vậy đó. Thất nghiệp dài dài!


Một vài người bắt đầu cười, những kẻ khác lắc đầu và nguyền rủa.


– Thế giới là tù ngục của cuộc đời, một lão để ria mép, đã học triết lý ở tuồng múa rối Thổ Nhĩ Kỳ* nói. Phải, tù ngục của cuộc đời. Khốn kiếp!


– Hừ, quân phá gia chi tử chó đẻ! Gã gầm lên và ngậm bộ ria mép xám.


Tôi ngồi thu mình trong một góc vì lạnh. Tôi gọi ly đan sâm thứ hai. Tôi thèm ngủ, nhưng tôi chiến đấu chống lại giấc ngủ, chống lại sự mệt mỏi và chống lại nỗi cô liêu của ngày mới rạng. Tôi nhìn qua những khuôn cửa mờ đục ra bến tàu đang thức giấc, nhộn nhạo bởi những tiếng còi tàu, tiếng kêu la của những phu kéo xe và những người lái đò. Và vì nhìn ngắm lâu, một tấm lưới vô hình, dệt nên bởi biển, bởi cơn mưa, và bởi chuyến ra đi, đã xoắn chặt tim tôi bằng những cái mắt lưới dầy của nó.


Mắt tôi dán chặt vào cái mũi đen ngòm của một con tàu lớn. Toàn thân tàu vẫn còn chìm đắm trong đêm tối. Trời vẫn mưa và tôi nhìn thấy những sợi nước mưa nối liền trời với bùn.


Tôi nhìn con tàu đen, bóng tối, cơn mưa và nỗi buồn của tôi thành hình. Những kỷ niệm nổi dậy. Trong không khí ẩm ướt, tạo thành bởi cơn mưa và niềm hối tiếc, khuôn mặt của người bạn chí thiết thân yêu lại hiện ra. Tôi đã xuống bến này tiễn biệt hắn bao giờ? Năm ngoái? Trong một cuộc đời khác hay mới hôm qua? Tôi còn nhớ buổi sáng hôm đó trời cũng mưa gió giá lạnh, và ngày cũng mới lên. Lần đó nữa, tâm hồn tôi cũng trĩu buồn.


Phải chia lìa dần những kẻ thân yêu, cay đắng biết bao! Thà giang tay cắt đứt phũ phàng và tìm lại cô đơn, khí hậu tự nhiên của con người còn hơn. Tuy nhiên, trong buổi rạng đông mưa gió ấy, tôi không thể chia lìa bạn tôi. (Sau này khi hiểu tại sao, than ôi, đã quá muộn rồi còn đâu!) Tôi đã lên tàu cùng với hắn và ngồi trong ca-bin của hắn, giữa những cái va-li ngổn ngang. Tôi chăm chú nhìn hắn thật lâu khi hắn mải nhìn đi chỗ khác, như thể muốn lần lượt ghi sâu vào tâm trí những nét đặc biệt của hắn – cặp mắt trong xanh long lanh, khuôn mặt trẻ trung đầy đặn, cách diễn tả tế nhị và khinh bạc, và, trên tất cả, hai bàn tay quí phái với những ngón thon dài.


Một lát sau bắt gặp cái nhìn tha thiết và quyến luyến của tôi, hắn quay lại với vẻ giễu cợt thường có mỗi khi hắn muốn che dấu cảm xúc. Hắn nhìn tôi. Hắn hiểu. Và để khuây khỏa nỗi buồn biệt ly, hắn hỏi với một nụ cười chế nhạo:


– Cho đến bao giờ?


– Cho đến bao giờ cái gì mới được chứ?


– … Còn tiếp tục gậm nhấm giấy và bôi vẽ mực? Ði với tôi thầy nhé! Ở Caucasus đó, hàng ngàn đồng bào ta đang lâm nạn. Mình hãy đi cứu họ.


Hắn cất tiếng cười như để nhạo báng cái sứ mệnh cao cả của hắn.


– Có thể chúng ta không thể cứu họ được, nhưng chúng ta sẽ cứu vớt chúng ta trong khi chúng ta cứu vớt những kẻ khác. Có phải thầy đã thuyết pháp thế không, thưa thầy? “Cách duy nhất để cứu mình là tranh đấu cứu vớt những kẻ khác…” Vậy hãy tiến lên, thầy, thầy thuyết pháp hay lắm. Tại sao thầy không đi với tôi?


Tôi không trả lời. Tôi nghĩ tới mảnh đất Ðông Phương thiêng liêng, từ mẫu của những thần thánh, rặng núi cao vòi vọi còn vang dội tiếng gầm thét của Prometheus. Cũng bị trói vào những tảng đá đó, giống nòi tôi đang kêu gào. Một lần nữa giống nòi lại lâm nguy và kêu gọi các con đến cứu. Và tôi thụ động nghe lời kêu cứu đó, như thể nỗi đau đớn chỉ là một giấc mộng và cuộc đời một tấn bi kịch mê say mà trong đó không có ai, trừ kẻ thô lỗ hay khờ khạo, mới nhảy lên sân khấu vào tham gia vào hành động.


Không cần chờ câu trả lời, bạn tôi đứng dậy. Tàu hú lên lần này nữa là lần thứ ba. Hắn chìa tay ra cho tôi và một lần nữa lại dấu cảm xúc trong lời chế nhạo.


– Au revoir nhé, mọt sách!


 


* Karagheuz hay Karagoz – N.H.H

Hai dân cử tiểu bang gặp gỡ cộng đồng

 


WESTMINSTER (NV) – Hai vị dân cử tiểu bang California vừa tổ chức một buổi gặp gỡ cử tri, gọi là “Quốc Hội Bên Cạnh Bạn” tại Câu Lạc Bộ Văn Hóa và Báo Chí bên trong nhà hàng Zen Vegetarian, Westminster, hôm Thứ Sáu.



Thượng Nghị Sĩ Alan Lowenthal (Dân Chủ, Ðịa Hạt 29) trả lời một số thắc mắc liên quan đến giáo dục. Dân Biểu José Solorio (Dân Chủ, Ðịa Hạt 69) tường trình các dự luật mà ông là tác giả. TNS Lowenthal hiện là ứng cử viên chức dân biểu liên bang Ðịa Hạt 47. Dân Biểu Solorio là ứng cử viên Hội Ðồng Giáo Dục Học Khu Rancho Santiago. Trong hình, TNS Alan Lowenthal (trái) và Dân Biểu José Solorio tại cuộc họp. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Chùa Bảo Quang hoàn tất Khóa An Cư 2012

 


Huệ Trân


 


SANTA ANA – Chùa Bảo Quang, Santa Ana, vừa hoàn tất Khóa An Cư 2012, kéo dài từ ngày 16 đến 25 Tháng Bảy, với hàng chục chư tôn đức tăng ni từ nhiều nơi về tham dự.









Hòa Thượng Thích Quảng Thanh (trái) cầu nguyện trong Khóa An Cư 2012. (Hình: Niên Vương)


Mặc dù chỉ có 10 ngày, mỗi ngày thời khóa từ 5 giờ sáng đến 10 giờ tối, các chư tôn đức cố gắng hướng dẫn, nhắc nhở và cùng ôn tập với đại chúng, không chỉ về nội điển, mà cả những tình huống để ứng xử trong đời sống thực tế hàng ngày.


Trước 2 giờ chiều ngày 15 Tháng Bảy, chư tôn đức tăng ni khắp nơi đã rộn rã hướng về chùa. Buổi họp Cung An Chức Sự được diễn ra nhanh chóng, hài hòa và đạt sự đồng thuận với thành phần chư tôn đức chứng minh như Hòa Thượng Thích Chơn Thành (Phó Thượng Thủ GHPGVN trên Thế Giới), Hòa Thượng Thích Phước Thuận (Hội Ðồng Chứng Minh GHPGVN trên Thế Giới, Hòa Thượng Thích Quảng Thanh (Chủ Tịch Hội Ðồng Ðiều Hành GHPGVN trên Thế Giới, Hòa Thượng Thích Huệ Minh, Hòa Thượng Thích Tâm Vân, Hòa Thượng Thích Giác Sỹ, Thượng Tọa Thích Tâm Thành, Ðại Ðức Thích Nhuận Hùng và Ðại Ðức Thích Tuệ Thành.


Sáng hôm sau, Lễ Kiết Giới khai diễn, minh định rõ ràng nội quy và vị trí tinh thần của người tăng lữ khi theo dấu chân Như Lai bước trên đường trung đạo.


Ngay buổi chiều cùng ngày, thời pháp thoại đầu tiên được Hòa Thượng Thiền Chủ đăng tòa, ông gợi ý một chủ đề thiết thực, là luật Phật chế từ hơn 25 thế kỷ, nay áp dụng cho đời sống hiện tại ở xứ người thì những gì có thể, hoặc không thể áp dụng được?


Sáng ngày 18 Tháng Bảy, trước nhị bộ Ðại Tăng, Hòa Thượng Thích Thiện Long, viện chủ chùa Phật Tổ, Long Beach, cung kính tác bạch xin nhập hạ.


Sáng ngày 19 Tháng Bảy, là thời Bồ Tát, toàn thể tăng ni về nhập hạ lại được chư tôn trưởng lão nhắc nhở giới luật trong không gian cực kỳ trang nghiêm, lắng nghe để cảm niệm ơn đức cao dày.


Thời tọa thiền tối Chủ Nhật, 21 Tháng Bảy, sau tiếng hô canh đầy súc tích và thiền vị của Hòa Thượng Hóa Chủ, mọi đèn điện đều được tắt. Chánh điện hoàn toàn im lắng trong ánh nến lung linh. Mỗi thiền giả ngồi lặng thinh trước mỗi ngọn nến, mang hình ảnh tuyệt vời của sự phản quang tự kỷ.


Thời tụng kinh sáng ngày 22, đại chúng hoàn mãn Kinh Ðịa Tạng, lần thứ hai.


Khóa An Cư 2012 kéo dài thêm ba ngày nữa thì kết thúc.


Ðược biết, trong Tháng Mười, chùa Bảo Quang sẽ chính thức mở cửa Viện Bảo Tồn Văn Hóa Phật Giáo với những cổ vật đặc thù, tự nói lên phần nào, giá trị văn hóa của dân tộc Việt Nam, tuy nhỏ bé nhưng kiên cường, bất khuất mới tồn tại đến ngày nay.


Chỉ chưa đầy ba năm, trên miếng đất rộng 2.2 mẫu, với hai dãy nhà đơn sơ, chùa Bảo Quang, do Hòa Thượng Thích Quảng Thanh làm viện chủ, trở thành biểu tượng khiêm cung, nhưng vô cùng đặc thù về nền văn hóa Phật Giáo mà Phật tử thấy đổi thay mỗi ngày, và giờ đây tổ chức khóa an cư.

“Homecoming”

 


Lê Phan


 


Năm 2008, tại Thế Vận Hội Bắc Kinh, đô trưởng Boris Johnson của Luân Ðôn nhắc nhở thế giới “Ping-pong được phát minh trên những bàn ăn ở Anh Quốc vào thế kỷ thứ 19. Nó được gọi là ‘wiff waff’.


Và ngay từ điều này quí vị đã thấy khác biệt căn bản giữa chúng tôi và phần còn lại của thế giới. Những quốc gia khác, người Pháp chẳng hạn, nhìn vào bàn ăn thì thấy cơ hội để ăn tiệc. Chúng tôi nhìn vào bàn ăn thì thấy cơ hội để chơi wiff waff. Và đó là lý do tại sao Luân Ðôn là thủ đô thể thao của thế giới. Và tôi xin loan báo với nhân dân Trung Quốc, và tôi xin loan báo với toàn thể thế giới: Ping-pong sẽ về nhà. Thể dục sẽ về nhà. Thể thao sẽ trở lại quê hương của nó.”


Ông đô trưởng đầu xù của Luân Ðôn là một con người lý thú. Ông thích chọc cười thiên hạ và thường làm ra cái vẻ là một anh hề, nhưng ông là một chính trị gia lão thành và là một nhà viết bình luận sắc bén. Và chính vì thế, ông đã nhìn thấy ngay sự chính đáng của việc Luân Ðôn chủ trì thế vận hội lần thứ ba. Chưa có một thành phố nào trên thế giới có cái vinh dự đó. Nhưng vinh dự đó đến từ vị thế của Luân Ðôn. Nếu Athens là ngôi nhà truyền thống của thế vận hội, nơi mà trong những năm từ 778 trước Công Nguyên, người Hy Lạp đã tổ chức vận động hội đầu tiên. Nhưng thế vận hội của thời hiện đại như chúng ta thấy ngày nay, phát xuất từ đảo quốc nhiều mưa này.


Sự thực là trong ba lần đứng ra tổ chức vận động hội toàn cầu, những thế vận hội Luân Ðôn quả đã thực hiện một di sản, di sản của những trò chơi mà người Anh đã phát triển và hệ thống hóa trong thế kỷ thứ 19 mà nay đang tràn đầy lịch thi đấu của thế vận hội.


Không tin xin cứ liếc nhìn thử chương trình của vận động hội, những môn thể thao mà Anh Quốc đã hệ thống hóa, hay có ảnh hưởng tràn đầy. Từ các môn điền kinh, bơi lội, quyền anh, chèo thuyền, bơi thuyền buồm, đến đá banh, badminton, quần vợt và ngay cả bóng bàn, vốn là môn đã cung cấp cho ông Johnson đề tài để chọc cười thiên hạ nhưng cũng ngầm giấu một niềm tự hào của nhà quý tộc trong so sánh với kẻ “giàu nổi” Bắc Kinh.


Nhưng không phải chỉ ở các môn thể thao mà thế vận hội của thời hiện đại chịu ảnh hưởng của người Anh. Ngay cả cái gọi là tinh thần thế vận, trong một liên hệ luẩn quẩn, cũng đã phát xuất từ Anh. Khi một ông bá tước người Pháp đi tìm một phương thức để thúc đẩy quốc gia mình, cũng như một động cơ cho tham vọng của mình, ông đã tìm đến Anh Quốc.


Bá Tước Pierre de Coubertin, người vẫn còn mang mặc cảm của việc Pháp thua trận trong cuộc chiến tranh Pháp Phổ năm 1871, tin là người Pháp cần phải khỏe mạnh hơn. Cũng như nhiều người thuộc thế hệ của ông, ông đã say mê nền giáo dục Anh sau khi đọc cuốn tiểu thuyết “Tom Brown’s School Days,” mà ông đọc bản dịch 20 năm sau khi cuốn sách ra đời.


Cuốn sách, mà thời đó là một best seller quốc tế, lý tưởng hóa những ngày mà tác giả cuốn sách, Thomas Hughes, trải qua ở trường Rugby, dưới sự hướng dẫn của ông hiệu trưởng Thomas Arnold. Rugby là một trường tư (mà người Anh gọi là trường công để phân biệt với trường chính phủ) nổi tiếng của Anh Quốc, ngang hàng với Eton hay Harrow. Bá tước de Courbetin đã nhiều lần đến thăm Rugby và đã có lần ở lại suốt đêm ở nhà thờ của trường kế bên ngôi mộ của ông hiệu trưởng Arnold. Ông bảo là ông đã nằm mơ thấy “nền tảng” của Ðế Quốc Anh.


Có điều ông hiệu trưởng Arnold thực ra không chú ý bao nhiêu đến thể thao. Nhưng quả là vào giai đoạn đó ở Anh đang rất thịnh hành phong trào “Ki-tô-giáo lực lưỡng” vốn nhấn mạnh đến các trò chơi thể thao và tinh thần fair play như là phương thức để uốn nắn thế hệ tương lai cho việc bảo vệ đế quốc.


Lúc đó, có một dư luận khá đông những nhà trí thức Pháp tin là một trong những lý do của sự thành công của Anh Quốc chính là vì các trò chơi thể dục được sử dụng như là một hình thức giáo dục, ở cả trong giới lãnh đạo cũng như trong quần chúng. Họ tin là thể thao đã giúp cho Anh Quốc nhồi những giá trị đạo đức đúng cho toàn dân ở mọi tầng lớp. Trong số những người này có Bá Tước Coubertin.


Lord Coe, một cựu huy chương vàng thế vận và là chủ tịch Ủy Ban Tổ Chức Thế Vận Hội Luân Ðôn, thường hay đọc bài thơ từ thế kỷ thứ 19 của Henry Newbolt tả lại một cậu học sinh Anh chơi cricket (một hình thức baseball, hay đúng hơn theo người Anh, là nguồn gốc của baseball), lớn lên đi đánh trận ở những vùng đất xa xôi và tiếng hô xung phong là điệp khúc “Play up! Play up! And play the game! (Chơi đi! Chơi đi! Và chơi trò chơi đi).


Bài thơ đó đại khái như sau “Giòng sông của sự chết đã vượt bờ, Và ở xa nước Anh, và vinh danh tên bạn, Vang lên tiếng hô thúc trận của một câu bé học sinh: Play up! Play up! And play the game!” Theo Lord Sebastian Coe, sự phát triển của đế quốc, việc chế ra những trò chơi thể thao này, việc hệ thống hóa các trò chơi thể thao này, và rồi sự bành trướng của những môn thể thao này, đã xảy ra trong một giai đoạn chỉ có 20 đến 30 năm.


Ðiều đáng ngạc nhiên là tại sao người Anh đã không đứng ra tổ chức một Olympic trước, mà lại để cho một người Pháp làm việc này.


Thực ra người Anh đã bắt đầu trước. Từ đầu thế kỷ thứ 17, ông Robert Dover đã bắt đầu một vận động hội có tên là “The Cotswold Olimpick Games”. Olimpick của ông Dover hiếu chiến hơn, với đánh kiếm là một trong những trò chơi quan trọng. Từ đó vận hội này được có lúc được tổ chức, có lúc không, cho đến khi được phục hưng thời thập niên 1950 và từ năm 1966, được tổ chức hàng năm.


Ông Coubertin có lẽ chưa bao giờ nghe thấy vận hội trên, nhưng ông có biết đến vận hội Wenlock Olympian Society, bắt đầu vào năm 1850 bởi một ông bác sĩ tên là William Penny Brookes ở một ngôi làng nhỏ ở Shropshire có cái tên khá kỳ cục là Much Wenlock. Vận hội này có khá nhiều trò kể cả điền kinh cũng như các cuộc thi nghệ thuật không mấy khác thế vận hội nghệ thuật hiện nay. Kẻ thắng ở Much Wenlock được đội vòng nguyệt quế. Nhưng vận hội này không bao giờ lan ra quốc tế. Ông Coubertin có đến thăm và ở lại bàn chuyện với ông Brookes.


Khi được hỏi tại sao Anh Quốc không mở rộng trò chơi này thành trò chơi quốc tế, Giáo Sư Tony Collins, chuyên về sử thể thao, giải thích là nhân sinh quan của người Anh trong giai đoạn đó thu hẹp trong đế quốc Anh. Với một đế quốc nơi “mặt trời không bao giờ lặn”, Anh đã tổ chức những cuộc thi đấu thể thao với các phần của đế quốc đó. Năm 1911, Luân Ðôn đã ăn mừng lễ đăng quang của Vua George V với một “Lễ hội của đế quốc”. Nhưng phải đến năm 1930 thì Vận hội Ðế quốc (Empire Games) mới bắt đầu ở Canada, và nó đã biến dạng thành Commonwealth Games (Vận hội của Khối thịnh vương chung Anh), vẫn tiếp tục cho đến ngày nay.


Bá Tước Coubertin, có lẽ trong truyền thống thích vĩ đại của nước Pháp, đã đứng ra tổ chức vận hội toàn cầu. Ông đã lấy những “sáng kiến” của người Anh về sự quan trọng của thể thao, giá trị đạo đức của nó, sự quan trọng của quy chế tài tử và phát triển nó thành một triết lý quốc tế. Và ông đã tung ra thế vận hội đầu tiên ở Athens năm 1896.


Nhưng năm 1994, ông Juan Antonio Samaranch, lúc đó là chủ tịch Ủy ban Thế vận Quốc tế, đã tìm đến Much Wenlock, nơi mà hàng năm vẫn còn tổ chức vận hội, để đặt vòng hoa ở ngôi mộ của ông Brooke. Ông giải thích là ông muốn tưởng nhớ đến người thực sự là “kẻ sáng tạo ra vận hội hiện đại”.


Và đó cũng là lý do tại sao trong hai con “mascot” của Luân Ðôn 2012 lại có một con tên là Wenlock. Bởi điều mà Ủy Ban Thế Vận Luân Ðôn muốn khẳng định là tuy Hy Lạp có thể là nơi phát xuất của phong trào Olympics nhưng Anh Quốc mới chính là nền tảng của vận động hội thời hiện đại.


Và chính vì thế năm nay, Luân Ðôn, nơi đã từng tổ chức Olympic năm 1908 và 1948, là thành phố đầu tiên ba lần chính thức tổ chức Olympics Mùa Hè của thời hiện đại.

Ðồng hương Quảng Trị họp mặt Hè 2012

 


Thắt chặt tình đồng hương


 


Ngọc Lan/Người Việt


 


SANTA ANA (NV) – Picnic Hè 2012 của Hội Ðồng Hương và Thân Hữu Quảng Trị sẽ được tổ chức vào lúc 10 giờ sáng Chủ Nhật, 5 Tháng Tám, tại Cenennial Park, Santa Ana (góc Fairview và Edinger), để thắt chặt tình đồng hương.









Một màn hợp ca của đồng hương Quảng Trị trong cuộc họp mặt Hè năm 2011. (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)


“Gần 30 năm thành lập, từ năm 1983 đến nay, hình như năm nào hội cũng tổ chức picnic Hè như thế.” Ông Quang Nguyễn, hội trưởng, cho biết.


“Ðặc biệt, trong 16 năm tôi làm hội trưởng là 16 năm liên tục tổ chức picnic Hè và tân niên cho hội,” ông nói thêm.


Mục đích của Picnic Hè, theo lời người hội trưởng Hội Ðồng Hương và Thân Hữu Quảng Trị là “nhằm hướng đến giới trẻ, các em học sinh sinh viên trong hội có dịp họp mặt, gặp gỡ nhau trước khi vào năm học mới, tìm hiểu, yêu thêm quê hương mình. Cũng là dịp để đồng hương gặp gỡ trong thân tình để hàn huyên, trao đổi những vui buồn trong cuộc sống tại xứ người, và thắt chặt thêm tình đồng hương.”


Hội có khoảng 600 hội viên, theo ông Quang cho biết. Mỗi năm, có khoảng 350 đến 400 người từ nhiều thành phố ở California cũng như ở các tiểu bang xa cùng về tham dự picnic Hè.


“Năm nay chúng tôi dự trù có chừng 400 đến 450 người sẽ về tham dự. Ðiều vui mừng là lớp trẻ tham dự ngày càng đông, những người mới cũng ghi tên tham gia.” Ông Quang Nguyễn nói.


Ðể có thể duy trì và gắn kết đồng hương Quảng Trị lại với nhau trong suốt thời gian qua, theo ông Quang, là do “phương hướng làm việc của hội rất rõ ràng, tạo được sự tin tưởng lẫn nhau. Mỗi năm hội có hai bản tin sinh hoạt, trong đó cho biết hội đang làm gì, sẽ làm gì, cũng như báo cáo tài chánh của hội một cách cụ thể, chi tiết.”


Ông Quang Nguyễn kêu gọi, “Picnic Hè là cơ hội để đồng hương và thân hữu Quảng Trị tìm đến với nhau, để cùng biết nhau, hàn huyên, tâm sự, xem ai còn ai mất, cũng là để giới trẻ duy trì các mối liên hệ, biết thêm về quê hương xứ sở. Mục đích của hội chỉ tạo nên những mối tâm giao, tâm tình, chứ không có mục đích chính trị hay kêu gọi sự đóng góp gì.”


“Ai chưa có thư mời cũng đều có thể đến tham dự ngày họp mặt này, không có gì phải e ngại. Do đây là buổi sinh hoạt ngoài trời, nên chúng tôi không có tổ chức nấu những món ăn đặc trưng của quê hương Quảng Trị, nhưng có chương trình văn nghệ cây nhà lá vườn phong phú để tạo thêm không khí sôi nổi cho những người tham gia.” Người hội trưởng nói tiếp.


Quí đồng hương muốn tìm hiểu thêm về Picnic Hè 2102 của Hội Ðồng Hương và Thân Hữu Quảng Trị có thể liên lạc tại số điện thoại (626) 810-3896.


 


––


Liên lạc tác giả: [email protected]

Ông Phát Bùi tuyên bố tranh cử nghị viên Garden Grove

 


WESTMINSTER (NV) – Ông Phát Bùi, chủ tịch Ủy Ban Quy Hoạch Garden Grove, vừa chính thức tuyên bố ứng cử nghị viên thành phố qua cuộc họp báo tại Câu Lạc Bộ Văn Hóa và Báo Chí bên trong nhà hàng Zen Vegetarian, Westminster, hôm Thứ Sáu.


  



Ông nói: “Tôi chủ trương quyết tâm tạo thêm công việc làm, cải thiện giáo dục và đơn giản hóa thủ tục hành chánh. Với lòng chân thành phục vụ cho cư dân và thành phố Garden Grove, tôi rất mong được sự tín nhiệm và lá phiếu của đồng hương.” Trong hình, ông Phát Bùi cám ơn người vợ đã hỗ trợ tinh thần khi ông đảm nhận công việc tại Ủy Ban Quy Hoạch suốt bốn năm qua. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Tàu ngư dân Việt bị tàu tuần Trung Quốc đập phá

 


Báo chính thống Việt Nam: phải bắt giữ tàu Trung Quốc


 


SÀI GÒN (NV) –Một tàu của ngư dân Việt Nam hoạt động gần khu vực quần đảo Hoàng Sa mới bị tàu tuần Trung Quốc đập phá, vất ngư cụ xuống biển và xua đuổi.









Ðoàn tàu đánh cá Trung Quốc đi biểu diễn gần bãi đá ngầm Chử Bích (Zhubi island) khu vực quần đảo Trường Sa ngày 18 tháng 7, 2012. (Hình: AP Photo/Xinhua)


Theo bản tin tờ Người Lao Ðộng tường thuật theo tin từ Ðồn Biên Phòng ở huyện đảo Lý Sơn tỉnh Quảng Ngãi thì “chiều 28 tháng 7, khi đang tham gia khai thác rau câu tại vùng biển Hoàng Sa, tàu cá QNg 66379 TS do anh Phạm Văn Quy (27 tuổi, ngụ xã An Vĩnh, huyện Lý Sơn) làm chủ, ông Phạm Văn Quân (39 tuổi, ngụ xã An Vĩnh) làm thuyền trưởng, trên tàu có 6 ngư dân, đã bị tàu của lực lượng kiểm ngư Trung Quốc ngăn cản và đập phá toàn bộ tài sản cùng ngư cụ.”


Nguồn tin nói tàu nói trên bắt đầu tới khu vực Hoàng Sa khai thác rau câu từ ngày 13 tháng 7, 2012. “Vì lo sợ bị bắt giữ, tịch thu tài sản nên tàu QNg 66379 TS đã về đảo Lý Sơn vào chiều 31 tháng 7.”


Hồi tháng 5 và tháng 6 cũng như mấy tháng trước, một số tàu đánh các của ngư dân Quảng Ngãi đã bị tàu tuần Trung Quốc kéo về đảo Phú Lâm đòi tiền chuộc. Sau nhiều phản đối từ phía Việt Nam, Trung Quốc chỉ thả ngư dân còn giữ lại một số tàu coi như trừ vào “tiền phạt.”


Tàu nào được thả về đều bị lấy hết ngư cụ, trang bị hải hành và thủy sản đã khai thác được.


Ngày 1 tháng 8, 2012, truyền thông Trung Quốc loan tin hàng chục ngàn tàu đánh cá của đảo Hải Nam và tỉnh Quảng Ðông ào ạt xuống phía Nam khai thác thủy sản sau hai tháng rưỡi năm bờ vì cái lệnh cấm của Bắc Kinh hàng năm.


Ngày 12 tháng 7, 2012 khi Bắc Kinh đưa một đoàn 29 tàu đánh cá và một tàu tiếp liệu từ cảng Tam Á, đảo Hải Nam, xuống biểu diễn khiêu khích quanh một vài bãi đá ngầm ở khu vực quần đảo Trường Sa, Bộ Ngoại Giao Hà Nội nói: “Hoạt động khai thác của ngư dân Trung Quốc ở khu vực quần đảo Trường Sa là phi pháp, xâm phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo này.”


Hà Nội rất nhiều lần lên tiếng phản đối Bắc Kinh, kể cả đưa công hàm chính thức, cũng không có tác dụng gì. Bắc Kinh vẫn tiếp tục thực hiện những gì mình muốn làm trên Biển Ðông để hậu thuẫn cho những lời tuyên bố chủ quyền trong phạm vi “Lưỡi Bò.”


Ngày 3 tháng 8, 2012, Hội Nghề Cá Trung Ương ở Hà Nội ra bản tuyên bố gọi hành động rầm rộ xua 23,000 tàu đánh cá xuống Biển Ðông khai thác khi hết hạn cấm, là “hành động xâm lược.”









Phóng ảnh báo SGTT có bản tin về bản tuyên bố của Trung Ương Hội Nghề Cá gọi hành động của Trung Quốc là “xâm lược.” (Hình copy lại từ Internet)


Báo Sài Gòn Tiếp Thị và báo Người Lao Ðộng, ngày Thứ Sáu 3 tháng 8, 2012, loan tin có cái bản tuyên bố vừa kể.


Trong bài phỏng vấn của báo Người Lao Ðộng, ông Trần Cao Mưu, tổng thư ký của hội vừa nói kêu gọi nhà cầm quyền CSVN “bắt giữ tàu cá Trung Quốc xâm phạm chủ quyền” Việt Nam.


Lần đầu tiên, người ta thấy một tờ báo chính thống của chế độ lại dám kêu gọi đụng chạm tới “16 chữ vàng” và “4 tốt.”


Bao năm qua, dù đoàn tàu đánh cá Trung Quốc xâm nhập sâu vào vùng biển Việt Nam chỉ cách bờ vài chục hải lý, chúng vẫn không bị tàu tuần hay cảnh sát biển của Việt Nam cấm cản, theo tờ SGTT. (TN)

Việt Nam trước sức ép ngày càng tăng từ Trung Quốc

 


Song Chi/Người Việt


 


Càng ngày, Trung Quốc càng ngang nhiên và quyết liệt hơn trong việc hiện thực hóa âm mưu độc chiếm biển Ðông.










Tàu cá Trung Quốc ngang nhiên đi lại và đánh cá trên biển Ðông. (Hình: Tân Hoa Xã)


Chỉ riêng từ đầu năm đến nay, Trung Quốc đã đẩy mạnh hàng loạt các hoạt động trên biển. Từ việc tiếp tục tuyên bố ra lệnh cấm đánh bắt cá, bắt giữ các tàu cá của ngư dân Việt Nam, đưa giàn khoan “khủng” xuống biển Ðông, tăng cường các hoạt động kiểm tra, giám sát của các tàu hải giám…


Khi vụ đụng độ với Philippines tại khu vực bãi cạn Scarborough chưa xong, Trung Quốc đã quay sang liên tục khiêu khích chủ quyền của Việt Nam khi tuyên bố thành lập “thành phố Tam Sa” chịu trách nhiệm quản lý quần đảo Hoàng Sa, Trung Sa và Trường Sa. Trung Quốc mời gọi đấu thầu quốc tế để khai thác dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam. Ðồng thời, sử dụng ngày càng nhiều tàu cá, thực chất là tàu bán quân sự, vào ra trong khu vực đang tranh chấp.


Và một chiến thuật quen thuộc nữa là “lấy thịt đè người”: Ngay sau khi thời hạn cấm đánh bắt cá đơn phương của Trung Quốc vừa hết hiệu lực, hàng chục ngàn tàu cá của Trung Quốc (báo chí Việt Nam đưa tin lúc đầu là 9,000 tàu sau đó 23,000 rồi khoảng 30,000 tàu cá) tràn vào biển Ðông, tha hồ đánh bắt. Thậm chí xâm nhập vào sâu trong lãnh hải Việt Nam.


Gần như chắc chắn rằng các tàu cảnh sát biển hoặc tàu tuần tra của Việt Nam sẽ không dám có bất cứ hành động nào như bắt giữ hay rượt đuổi tàu cá Trung Quốc, vì họ đi quá đông lại được sự bảo vệ của các tàu hải giám.


Lâu nay chúng ta vẫn hay tự đặt ra câu hỏi liệu căng thẳng trên biển Ðông có biến thành xung đột vũ trang, hay chiến tranh giữa Trung Quốc-Việt Nam có xảy ra, và bao giờ? Nhưng chỉ cần nhìn tình hình diễn biến như lâu nay thì chưa cần Trung Quốc phát động chiến tranh, Việt Nam cũng sẽ mệt mỏi dài dài khi biển Ðông ngày càng trở nên chật hẹp!


Ðáp lại hàng loạt hành động ngang nhiên từ phía Trung Quốc, những ai còn quan tâm đến vận mệnh đất nước đều đau lòng, bức xúc khi thấy nhà nước Việt Nam phản ứng quá yếu ớt. Không có bất cứ một phương pháp, chính sách nào mới, khác hơn là những lời tuyên bố chủ quyền, phản đối lặp đi lặp lại của người phát ngôn Bộ Ngoại Giao, quá lắm thì trao công hàm phản đối đến đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam. Như từ trước đến nay vẫn vậy.


Việt Nam cũng tích cực tìm kiếm sự hỗ trợ bên ngoài, từ khối ASEAN, Ấn Ðộ, Nga… Nhưng thực tế từ xưa đến nay đã cho thấy ASEAN khó có thể là một khối đoàn kết một lòng để đối trọng lại với Trung Quốc, còn Ấn hay Nga cũng chưa chắc đã hỗ trợ Việt Nam nếu xảy ra xung đột với Trung Quốc. Việt Nam tiếp tục bị lẻ loi, như đã từng đơn độc chống chọi lại Trung Quốc trong các cuộc chiến tranh 1979, 1988.


Trước đây trong cuộc chiến tranh với Mỹ, bên cạnh sự hỗ trợ mạnh mẽ về mọi mặt của Liên Xô, Trung Quốc và toàn bộ khối xã hội chủ nghĩa lúc bấy giờ, chí ít đảng và nhà nước Cộng Sản VIỆT NAM đã có được hai lợi thế rất lớn:


Một, bằng sự bưng bít thông tin, cộng với một nền giáo dục kết hợp tuyên truyền nhồi sọ trong bao nhiêu năm, họ đã lợi dụng, kích động được lòng yêu nước, chống Mỹ trong người dân.


Hai, chế độ cộng sản thời chiến tuy hà khắc nhưng chưa đến nỗi thối nát, đa số những tướng tá cấp chỉ huy ngoài mặt trận cho đến đám quan chức, cán bộ, chính quyền địa phương cũng sống đạm bạc như người dân. Còn bây giờ, sau bao nhiêu năm độc quyền lãnh đạo, bản chất xấu xa tệ hại của một nhà nước độc tài toàn trị đã phơi bày.


Người dân phần lớn không còn tin vào những gì đảng và nhà nước nói, thậm chí căm ghét, oán hận cái chế độ này vì những bất công phi lý đầy dẫy.


Không có sự hỗ trợ, đồng minh từ bên ngoài, cũng không có lòng tin và sự ủng hộ của người dân trong nước, đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam chỉ còn cách tiếp tục đàn áp, bắt nạt nhân dân trong khi hèn nhát trước giặc ngoại xâm.


Những người lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản từ trên xuống dưới ở Việt Nam hiện nay rất sợ cái viễn cảnh mất quyền lực, tài sản, thậm chí mất cả tính mạng nếu chiến tranh hay mọi sự xáo trộn nào đó xảy ra. Và họ sẵn sàng đánh đổi mọi giá, kể cả bán nước, để giữ lấy chế độ, tài sản và tính mạng.


Ngược lại, nhân dân Việt Nam dẫu muôn đời nay vẫn là một dân tộc yêu nước, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ đất nước, nhưng nếu có binh biến xảy ra, liệu người dân bây giờ có sẵn sàng đổ máu để bảo vệ cái chế độ này? Bảo vệ những kẻ ăn trên ngồi trốc giàu có xa hoa mới ngày hôm qua còn cưỡng chế đất đai, cướp trắng nhà cửa của ông bà cha mẹ mình, đối xử tệ hại, tàn ác với gia đình mình?


Trong cuộc chiến tranh với Mỹ, dù bị tuyên truyền, nhưng chí ít tinh thần yêu nước của người dân đã được nhà nước khuyến khích, kích động. Còn bây giờ, thái độ hèn nhát của nhà cầm quyền, sự bưng bít tránh né tình hình diễn biến thật sự đang diễn ra cộng với những chính sách đàn áp lâu ngày đã tiêu diệt ý chí bất khuất, lòng dũng cảm, ý thức công dân của đa số người dân Việt Nam.


Thêm vào đó, cuộc sống quay cuồng với cơm áo gạo tiền và những nỗi lo toan bộn bề đã khiến người ta tránh xa mọi phiền phức có thể, với suy nghĩ “chuyện chính trị, ngoại giao đã có đảng và nhà nước lo”.


Nhưng đảng và nhà nước đã lo được gì hay theo thời gian, mức độ hung hăng vi phạm lãnh thổ lãnh hải và quyền lợi Việt Nam của Trung Quốc cứ ngày càng diễn ra thường xuyên hơn, trắng trợn hơn?


Càng ngày Trung Quốc càng tìm mọi cách gia tăng sức ép và củng cố chủ quyền của họ trong khu vực bằng mọi con đường ngoại giao, quân sự, kinh tế, cho đến khi Việt Nam không còn con đường nào khác hơn là lùi và lùi. Từ việc chấp nhận những phần lãnh thổ lãnh hải đã mất không thể nào lấy lại, tiến tới buộc phải đàm phán song phương, “gác tranh chấp, cùng khai thác”, theo ý muốn của Trung Quốc.


Chưa kể, nguy cơ Trung Quốc sẽ thừa dịp gây ra những cuộc chiến chớp nhoáng để chiếm nốt các đảo còn lại ở Trường Sa luôn luôn là có thể. Và tệ hơn nữa là Việt Nam sẽ vĩnh viễn phụ thuộc vào Trung Quốc.


Ðứng trước tương lai đen tối ấy, đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam đã làm gì?


Người dân không nhìn thấy những chuyển biến nào trong đường lối đối ngoại lẫn đối nội của nhà cầm quyền.


Ðối ngoại, Việt Nam tiếp tục chơi trò đu dây cùng lúc với cả Trung Quốc, Hoa Kỳ, Ấn Ðộ và Nga. Riêng với Trung Quốc, dù người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Việt Nam vẫn lên tiếng phản đối những hành vi xâm phạm chủ quyền, nhưng mặt khác, báo chí đảng vẫn thường xuyên nhắc nhở đến mối quan hệ tốt đẹp giữa hai nước, công ơn của Trung Quốc…


Ðối nội, Việt Nam tiếp tục đường lối cứng rắn hà khắc, không hề có một sự cải thiện nào trong việc mở rộng một số quyền tự do dân chủ cho nhân dân. Hà Nội tiếp tục đàn áp người bất đồng chính kiến, đàn áp tôn giáo, chà đạp lên mọi quy ước, luật pháp quốc tế về quyền con người, quyền công dân, bỏ qua mọi lời kêu gọi, cảnh báo của các nước, và các tổ chức phi chính phủ trên thế giới.


Có vẻ như Hà Nội vẫn tự tin. Ðối nội, là tự tin vào sự bền vững của chế độ. Ðối ngoại, tự tin vào cái vị trí địa chính trị của Việt Nam trên bàn cờ thế giới khiến các nước phải hỗ trợ Việt Nam chống lại Trung Quốc, vào cái trò đu dây quen thuộc mà họ đã áp dụng từ thời Liên Xô-Trung Quốc.


Nhưng lịch sử chẳng bao giờ đứng yên một chỗ. Không kẻ thù nào giống kẻ thù nào. Trung Quốc, không chỉ là kẻ thù từ nghìn năm trước đối với Việt Nam, ngay trong thế kỷ XX cũng đã nhiều lần ân oán có đủ, mà còn là một kẻ thù nguy hiểm hơn gấp bao nhiêu lần bởi hai nước núi liền núi sông liền sông.


Nhiều nhà nghiên cứu đã cho rằng với ưu thế của một quốc gia khổng lồ, có một chế độ độc tài khắc nghiệt, một tham vọng muốn vươn lên bá chủ thế giới, đồng thời bất chấp mọi quy ước, chuẩn mực, đạo đức, luật pháp quốc tế từ kinh doanh cho đến quân sự. Trung Quốc sẽ còn nguy hiểm cho nhân loại hơn cả chủ nghĩa phát xít Ðức trước đây gấp nhiều lần.


Bất hạnh cho Việt Nam vì những kẻ đang nắm vận mệnh đất nước, dân tộc lâu nay là (và hiện vẫn là) đảng Cộng Sản Việt Nam!

Michael Phelps tạo lịch sử Olympic

LONDON, Anh Quốc – Tay bơi Hoa Kỳ, Michael Phelps, trên bục huy chương để nhận huy chương vàng môn bơi bướm 100 mét, hôm 3 Tháng Tám, 2012. Đây là huy chương vàng thứ 3 anh giành được tại Olympic lần này.



Ðến nay, sự nghiệp của Phelps là 21 huy chương Olympic (17 vàng). Giới bình luận thể thao bắt đầu gọi tay kình ngư Hoa Kỳ này là “Olympian vĩ đại nhất mọi thời đại.” (Hình: Martin Bureau/AFP/GettyImages)

Tin mới cập nhật