Phân lời địa ốc lại xuống thấp ở kỷ lục mới

 


WASHINGTON (AP) – Mức phân lời địa ốc cố định một lần nữa lại xuống ở mức kỷ lục mới.


Freddie Mac nói rằng, mức phân lời nợ mua nhà 30 năm cố định trung bình là 3.62%, xuống từ 3.66% so với tháng trước và cũng là thấp nhất tính từ khi mới bắt đầu lập ra nợ địa ốc dài hạn vào thập niên 1950. Cùng thời kỳ này năm ngoái, con số này là 4.60%.









Mức phân lời địa ốc tuần này lại thấp ở mức kỷ lục mới, 3.62% cho nợ cố định 30 năm, so với 4.60% vào thời gian này năm ngoái. (Hình: Frederic J. Brown/Getty Images)


Mức trung bình cho món nợ 15 năm, vốn rất được nhiều người ưa chuộng, xuống còn 2.89%, thấp hơn kỷ lục 2.94% của tuần trước.


Frank Nothaft, phó chủ tịch kiêm kinh tế gia trưởng của Freddie Mac nói: “Dữ kiện kinh tế gần đây cho thấy, giới tiêu thụ tiêu xài kém đi và sự kiện ngành chế tạo co cụm lại, đưa mức lời của công khố phiếu dài hạn xuống thấp trong tuần lễ, đồng thời cho phép mức phân lời địa ốc cố định rớt xuống thấp ở mức kỷ lục mới.”


Nợ địa ốc rẻ, giúp nâng thị trường nhà đất, vốn chịu điêu đứng từ bấy lâu nay, có thể vực dậy. Trong năm nay, thị trường này cho thấy đã có tiến triển chậm. (TP)

Obesity in Asia: American fast food is fare for the rich


Photo courtesy of Getty Images


 


 



By ANDREW LAM, New America Media


 


          Each time I visit my homeland, Viet Nam, I find that many of my relatives have gotten wealthier and progressively fatter, especially their overly pampered children. One cousin in Sai Gon, in particular, is raising an obese child. When asked why she was feeding him so much she simply shrugged and said, “Well, we barely had enough to eat during the Cold War. Now that I have money, I just let my son eat what he wants.”


          Unfortunately, what that entails for her boy is access to an array of food from American fast-food chains. His favorite meal? “Pizza and Coke,” the boy answered with glee.


          Besides the tasty draw of fatty foods and sweet sodas, there’s another reason why such establishments are making inroads in countries that are otherwise known for their excellent culinary traditions. Unlike in the U.S., where fast food is perceived as time saving and cheap and often the preferred meal of the working poor, in Asia, places like Burger King and Pizza Hut are the fare of choice for those with dispensable incomes. For a regular factory worker in Viet Nam who makes a few dollars a day, eating at KFC is completely out of the question. For those who can afford to eat at one of Pizza Hut’s air-conditioned restaurants in a chic sparkling shopping mall in Ha Noi or Sai Gon, however, eating is only part of the experience. The other part is equally, if not more, important: Consuming American fast food is the proof of one’s economic status in the world.


          The writer Ha Jin captured this modern tendency in a hilarious short story called “After Cowboy Chicken Came to Town.” It’s about a family of nouveau riche who book their wedding at a brand new fast-food chain called “Cowboy Chicken” ― never mind that the Chinese know 150 better ways to cook the bird ― to celebrate their new wealth in capitalistic China. If the story is hilarious, it is also a sad statement as to how quickly a thousand years of culinary expertise is thrown out for the new ― which in this case, is deep-fried chicken and steamed corn cobs served up in a paper box.


          And if common sense and taste often are the first casualties in a world where Western fast food and brand-name sodas proliferate at an alarming rate, the ultimate casualty is health itself. According to the World Health Organization, 1 billion people are malnourished in the world and another billion – many in developing countries—are overweight. At least 300 million of them are clinically obese, and the economic costs of related illnesses are staggering.


          While the overall obesity rate in China is somewhere around 5 percent, that number jumps dramatically to around 20 percent in the big cities. Despite the relative small ratio of obese people when compared to that of the U.S., given the size of China’s population (1.35 billion), that 5 percent accounts for about 70 million overweight Chinese.


          It would seem that not only are the Chinese catching up with the American economy, but with the American size as well. According to the Chinese Health Ministry, Chinese city boys age 6 are 2.5 inches taller and 6.6 pounds heavier on average than their counterparts three decades ago.


          “China has entered the era of obesity,” Ji Chengye, a leading child health researcher told USA Today. “The speed of growth is shocking.” Almost 100 million Chinese now suffer from diabetes.


          In this regard, Viet Nam, too, is catching up with China. While 28 percent of rural children suffer from malnutrition, according to the National Institute of Nutrition, 20 percent from urban areas suffer from the opposite: obesity.


          For many Vietnamese, the irony is all too obvious. Previous generations known as boat people fled out to sea on rickety boats to escape starvation and extreme austerity under communism during the Cold War. But they are quickly being replaced by a new generation, one that needs to go to the gym or a fat farm to drop excess weight ― or if they can afford it, “flee” abroad to shop for the latest brand name items like Hermes belts and Louis Vuitton bags.


          Years of struggle against imperialism resulted in an odd defeat: Anything Western is automatically deemed superior, no questions asked. It is a situation that one intellectual in Viet Nam coined as, “Selling the entire forest to buy a stack of paper.” A case in point: When asked what he wanted from the USA, a cousin in Ha Noi didn’t hesitate: “Starbucks coffee.” Yes, he’s quite aware that Viet Nam is the second-largest coffee producer in the world, second only to Brazil; and yes, on practically every block in the city there’s a coffee shop. “But no one has tasted Starbucks coffee in Viet Nam,” the cousin explained. “Everyone wants to know what it tastes like.”


          These days one reads quite a few articles about the decline of the American empire and the rise of Asia, and in the same breath, how the Chinese are gaining the upper hand in the global economy. But one wonders if that’s true. Because even if declining, America still manages to sell its “superior” lifestyles to the rest of the world in ingenious ways, from food to movies to fashion ― and in the area of food, as least, our obesity problems as well.


 


New America media editor Andrew Lam is the author of “East Eats West: Writing in Two Hemispheres” and “Perfume Dreams: Reflections on the Vietnamese Diaspora.” His next book, “Birds of Paradise Lost,” a collection of short stories, is due out in 2013.


 


 

Trùm công an, tòa án Trung Quốc cảnh cáo chống Tây phương

 

BẮC KINH (AFP) –Bộ trưởng Công An Trung Quốc vừa lên tiếng kêu gọi đảng Cộng Sản hãy chống lại các cuộc tấn công của thế giới Tây phương nhắm vào hệ thống chính trị và pháp lý của quốc gia này, trong các lời phát biểu được đưa ra ngay trước thời điểm có cuộc thay đổi nhân sự lãnh đạo mỗi mười năm.

Zhou Yongkang (Chu Vĩnh Khang), người đứng đầu hệ thống công an và tòa án Trung Quốc, trong tấm hình chụp hồi tháng 3. Zhou lên tiếng kêu gọi Trung Quốc chống lại ảnh hưởng của phương Tây làm lung lay vai trò lãnh đạo của đảng Cộng Sản. (Hình: Liu Jin/AFP/GettyImages)

Chu Vĩnh Khang (Zhou Yongkang), một trong chín ủy viên Thường Vụ Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Trung Quốc, thành phần lãnh đạo cao cấp nhất ở quốc gia này và cũng được coi là kẻ có lập trường bảo thủ cứng rắn nhất, nói rằng đảng Cộng Sản Trung Quốc phải chống lại “quan điểm sai lầm” của các nhà lý thuyết chính trị Tây phương.

“Chúng ta sẽ không bao giờ thay đổi trong nỗ lực bảo vệ vai trò lãnh đảo của Ðảng,” ông Chu Vĩnh Khang viết trong tờ Hồng Kỳ.

“Chúng ta cương quyết chống lại mọi cuộc tấn công của các thế lực thù nghịch nhắm vào hệ thống chính trị và tư pháp của mình, và chúng ta cương quyết chống lại ảnh hưởng của các quan điểm sai lầm của chính trị và pháp lý Tây phương,” theo ông Chu Vĩnh Khang.

Chu Vĩnh Khang viết bài nói trên trong tư cách Trưởng Ban Chính Trị và Pháp Luật của Ðảng Cộng Sản Trung Quốc, nắm các lãnh vực tòa án, công tố và công an trong nước.

Ủy ban của ông có ngân sách lên tới $111.6 tỉ trong năm nay, còn cao hơn cả ngân sách được công bố của Bộ Quốc Phòng, vốn được dùng để đàn áp đối lập chính trị cũng như thành phần chống chế độ ở Tây Tạng và Tân Cương.

Chu Vĩnh Khang được coi là kẻ đỡ đầu cho Bạc Hy Lai, kẻ từng được coi là ngôi sao đang lên trong Ðảng trước khi bị mất chức Thành Ủy Trùng Khánh vì một tai tiếng chính trị trầm trọng nhất tại Trung Quốc từ mấy thập niên nay. (V.Giang)

Serena Williams vào chung kết Wimbledon 2012

 


– Djokovic gặp Federer và Murray so tài với Tsonga ở bán kết


 


TỔNG HỢP – Trong trận đấu tứ kết vào ngày Thứ Tư, danh vợt Roger Federer, sáu lần vô địch Wimbledon đã đánh bại tay vợt Nga được xếp hạng thứ 26, Mikhail Youzhny, 6-1, 6-2, 6-2 lập thành tích 32 lần có mặt ở trận bán kết giải Grand Slam.










Tay vợt nữ Hoa Kỳ Serena Williams giao bóng cực mạnh trong trận bán kết Wimbledon với Victoria Azarenka của Belarus diễn ra trên sân All England Tennis Club, London, ngày 5 Tháng Bảy, 2012. (Hình: Glyn Kirk/AFP/Getty Images)


Federer, xếp hạt giống thứ ba, cho biết: “Những cảm giác tuyệt vời trở lại trong trận bán kết… đã từng vắng mặt tại giải đấu này mấy năm qua. Vì thế thật là tốt đẹp, để có mặt trở lại nơi mà tôi từng hiện diện nhiều lần trước đây.”


Chỉ còn hai trận đấu nữa là Federer có thể giơ cao chiếc cúp vô địch Wimbledon lần thứ bảy ngang bằng với thành tích của Willam Renshaw trong thập niên 1880 và bằng với Pete Sampras năm 2000.


Trong khi đó đối thủ của Federer, Youzhny gần như đầu hàng cả hai tay, dù có sự khích lệ từ cặp vợ chồng cựu vô địch Grand Slam, Andre Agassi và Steffi Graf ngồi trên khán đài gần khu vực dành cho vợ chồng Hoàng tử William và Kate.


Fedeter cho biết thêm: “Tôi biết, tôi đang thi đấu rất tốt và tôi sẵn sàng cho trận đấu sắp tới.”


Ðối thủ của Fedeter ở trận bán kết chẳng ai xa lạ chính là tay vợt đương kim vô địch đơn nam Wimbledon, Novak Djokovic, cũng dễ dàng đánh bại đối thủ Ðức xếp hạng 31 thế giới là Florian Mayer với tỷ số 6-4, 6-1, 6-4 trong trận tứ kết.


Vào bán kết lần này là lần thứ sáu trong tám giải đấu Grand Slam vừa qua đối với Djokovic. Ðây là lần thứ 27 mà cả hai Federer và Djokovic gặp nhau và cũng là lần đầu tiên tại giải Wimbledon.


Trong 26 lần đụng nhau trước đó, Fedeter thắng 14 trận, thua 12 nhưng Djokovic thắng tất cả sáu trận trong số bảy trận sau cùng bao gồm trận đấu của giải French Open cách đây một tháng.


Ở một trận bán kết khác là cuộc đối đầu giữa tay vợt Anh, Andy Murray, hạng tư thế giới và tay vợt Pháp, Wilfried Tsonga, xếp hạng ngay sau Murray.


Cả hai chưa từng đoạt vô địch Grand Slam hay có mặt ở trận chung kết Wimbledon trước đây.









Serena Williams của Hoa Kỳ bắt tay với Victoria Azarenka của Belarus khi trận bán kết Wimbledon giữa Serena Williams và Azarenka chấm dứt với tỷ số 6-3, 7-6 diễn ra trên sân All England Tennis Club, London, ngày 5 Tháng Bảy, 2012. (Hình: Clive Brunskill/Getty Images)


Trong trận tứ kết, Murray đã vất vả vượt qua đối thủ số 7 thế giới của mình là tay vợt Tây Ban Nha David Ferrer qua bốn ván: 6-7, 7-6, 6-4, 7-6 để vào bán kết năm thứ tư liên tiếp.


Murray từng thua Andy Roddick của Mỹ trong năm 2009, sau đó là thất bại trước Rafael Nadal trong hai năm 2010 và 2011.


Riêng Nadal, chắc chắn không vui vè gì ở giải đấu này vì phải về nhà sớm ngay từ vòng hai.


Trong khi đó, đối với tay vợt Pháp Tsonga, từng có mặt trận chung kết Australian Open 2008, đánh bại Philipp Kohlschreiber của Ðức với tỷ số 7-6, 4-6, 7-6, 6-2 để có mặt lần thứ hai liên tiếp của Wimbledon Open.


Trong sáu lần gặp Murray, Tsonga chỉ thắng có một trận và thua đến 5 trận bao gồm trận thua tại giải Wimbledon này cách đây hai năm.


 


Serena Williams có mặt chung kết


 


Về giải đơn nữ, tay vợt nữ Hoa Kỳ từng 13 lần đoạt giải Grand Slam, Serena Williams đã có mặt bán kết sau khi hạ gục tay vợt nữ đương kim vô địch Wimbledon là Petra Kvitova với hai ván trắng 6-3, 7-5 trong ngày Thứ Ba vừa qua.


Serena Williams là tay vợt Hoa Kỳ duy nhất kể cả nam và nữ, có mặt ở bán kết lần này.


Cô chị Venus Williams đã rơi đài rất sớm ngay từ vòng đấu đầu tiên. Cùng chung số phận với Venus là cựu nữ hoàng quần vợt Nga một thời Sharapova.


Riêng Kvitova đã có 11 trận thắng liên tiếp tại Wimbledon và đã không thua trận nào kể từ khi Serena Williams hạ cô ở trận bán kết 2010 khi cô trên đường thực hiện giấc mộng lần thứ tư đoạt danh hiệu vô địch.


Dù thắng Williams vẫn khen ngợi đối thủ của mình: “Cô ấy chơi trên sân cỏ thật hay. Nhưng tôi tuyệt đối không có gì để mất cả.”


Vào ngày Thứ Năm, 5 Tháng Bảy, Serena William gặp tay vợt nữ xếp hạt giống số 2 là Victoria Azarenka của Belarus trong khi trận bán kết đơn nữ khác là cuộc đối đầu giữa Agnieszka Radwanska của Ba Lan và Angelique Kerber của Ðức.


Với 24 cú giao banh cực mạnh với tốc độ banh đi lên đến 120 dặm giờ, tay vợt nữ Hoa Kỳ Serena dù ở tuổi 30 cũng hạ gục xếp hạt giống thứ hai Victoria Azarenka của Belarus với tỷ số 6-3, 7-6 để có mặt ở trận chung kết lần thứ bảy tại All England Club, London.


Serena Williams đã thắng 20 trong số 24 lần giao bóng ở ván đầu tiên, trong đó gồm 17 thắng điểm liên tục. Cô đã không có một lần bị double-fault.









Roger Federer của Thụy Sĩ đánh trả banh trong trận tứ kết với Mikhail Youzhny của Nga diễn ra trên sân All England Lawn Tennis and Croquet Club, London, Anh quốc ngày 4 Tháng Bảy, 2012. (Hình: Clive Rose/Getty Images)


Thua trận đấu này, giấc mơ trở lại số một làng quần vợt thế giới của Azarenka trở thành mây khói vì chỉ cần đánh bại Serena là Azarenka chễm chệ ở vị trí đầu bảng xếp hạng. Vào tháng Giêng trước đây, Azarenka đã đoạt giải Australian Open với thành tích 26 trận toàn thắng cho đến thời điểm đó.


Giờ đây Serena Williams có cơ hội giơ cao chiếc cúp vô địch Wimbledon lần thứ năm nếu đánh bại Agnieszka Radwanska trong trận chung kết ngày Thứ Bảy này.


Radwansk cũng cho Kerber của Ðức phơi áo trong trận bán kết thứ hai với tỷ số 6-3, 6-4 và sẽ lần đầu tiên chiếm ngôi số một bảng xếp hạng làng quần vợt nữ thế giới nếu như đánh bại Serena Williams.


Ðược biết, ngoài Serena Williams từng bốn lần vô địch Wimbledon, ba tay vợt nữ khác vào bán kết không người nào từng có mặt ở trận chung kết trước đây cả.


Tay vợt nữ 30 tuổi của Hoa Kỳ đang cố gắng trở nên phụ nữ đầu tiên ít nhất là ở tuổi của cô, thắng được một giải đấu Grand Slam kể từ khi Martina Navratilova đoạt vô địch Wimbledon trong năm 1990. (TD)

Pháp ngưng phát tiền thưởng cho các tuyển thủ

 


Bốn cầu thủ tuyển Pháp sẽ lãnh án phạt


 


TỔNG HỢP – Bốn tuyển thủ Pháp sẽ đương đầu với án phạt từ Liên Ðoàn Bóng Tròn Pháp về hành vi xấu của họ tại giải Euro 2012 ở Ba Lan và Ukraine vừa qua.









Bốn tuyển thủ Pháp từ trái sang phải: Samir Nasri, Hatem Ben Arfa, Yann M’Vila và Jeremy Menez sẽ được gọi ra trước Hội Ðồng Kỷ Luật Liên Ðoàn Bóng Tròn Pháp vì có hành vi không tốt đẹp tại giải Euro 2012 ở Ba Lan và Ukraine vừa qua và chờ lãnh án phạt. (Hình: Kenzo Tribouillard/AFP/Getty Images)


Theo tin tức cho biết tiền đạo Pháp Nasri đã gây gổ với một phóng viên trong khi Jeremy Menez cũng có hành động tương tự với thủ quân Hugo Lloris.


Trong khi đó cầu thủ Hatem Ben Arfa cũng có hành vi không tốt đẹp với huấn luyện viên Laurent Blanc và Yann M’Vila cũng không chịu bắt tay huấn luyện viên khi bị thay thế trên sân.


Chủ tịch Liên Ðoàn Bóng Tròn Pháp, Noel Le Graet, cho biết tiền thưởng cho các cầu thủ của đội tuyển đã hoàn toàn bị “đóng băng.”


Ông Le Graet tuyên bố: “Hatem Ben Arfa, Yann M’Vila, Samir Nasri và Jeremy Menez sẽ được triệu tập trước ủy ban kỷ luật.”


Ông nói thêm: “Tôi không thích bất cứ sự trừng phạt nào nhưng các cầu thủ này nên bị trừng phạt hay bị cấm thi đấu. Tôi không muốn họ nghĩ họ là những nạn nhân. Họ không phải như vậy vì chính họ tạo ra những hành vi tồi tệ.”


Cầu thủ của đội bóng Manchester City đã gây gổ với một phóng viên sau khi đội tuyển Pháp bị Tây Ban Nha đá bại 2-0 trong khi Menez là dính líu vào chuyện tranh cãi với thủ quân Lloris.


Còn Ben Arfa của đội Newcastle thì cãi vã với huấn luyện viên Blanc trong phòng thay đồ và M’Vila phớt lờ ông thầy của mình khi bị thay thế bởi Olivier Giroud trong trận đấu với Tây Ban Nha vào ngày 23 Tháng Sáu.


Ðược biết sau giải Euro 2012, huấn luyện viên Blanc đã không chịu ký tiếp hợp đồng dẫn dắt đội tuyển Pháp và người thay thế ông có thể sẽ là Didier Deschamps, vừa rời khỏi chiếc ghế nóng của câu lạc bộ Marseille.


Tương tự như người tiền nhiệm Raymond Domenech, huấn luyện viên Blanc cũng có chuyện lộn xộn với một số cầu thủ Pháp.










Huấn luyện viên đội tuyển Pháp, Laurent Blanc, nói chuyện với các phóng viên báo chí sau khi rời khỏi trụ sở Liên Ðoàn Bóng Tròn Pháp tại Paris, ngày 28 Tháng Sáu, 2012. Ông tuyên bố từ bỏ chức vụ sau khi hợp đồng hiện tại chấm dứt. (Hình: Kenzo Tribouillard/AFP/Getty Images)


Tuy nhiên Liên Ðoàn Bóng Tròn Pháp cho biết là Deschamps đã yêu cầu cần có thời gian để suy nghĩ về giữ vị trí của Blanc ở đội tuyển Pháp hay không.


Riêng về tiền thưởng lên đến 100,000 euros mà Liên Ðoàn Bóng Tròn Pháp hứa thưởng cho mỗi cầu thủ khi Pháp lọt vào tứ kết ở Ba Lan và Ukraine đã chính thức bị ngưng lại vì hành vi của một số cầu thủ như đã đề cập ở trên.


Ðược biết, Pháp đã thất bại thảm hại ở giải World Cup 2010 với không trận thắng nào và về nước ngay từ vòng bảng vì sự nổi loạn của một số cầu thủ đứng đầu là Anekla. Sau đó Liên Ðoàn Bóng Tròn Pháp đã giải tán và cấm thi đấu toàn thể 23 cầu thủ của đội tuyển trong trận thi đấu tiếp theo sau đó.

Rầm rộ học bổng, học sinh nghèo vẫn khổ

 


 


Phi Khanh/Người Việt


 


QUẢNG NAM – Gần đây, học bổng dành cho các em học sinh gồm đủ các kiểu mọc ra nhan nhản khắp nơi. Học bổng của một ông (bà) nào đó có tiền, có lòng muốn giúp người, học bổng của công ty, doanh nghiệp, học bổng của hoa hậu vừa đăng quang, học bổng của một người đã chết…









Với người lớn, học bổng bao giờ cũng có vẻ nghiêm túc và có chút gì đó trịnh trọng. (Hình: Phi Khanh/Người Việt)


Những học bổng của người sống thì các đài, báo nói đã nhiều, lòng thành cũng có mà làm lấy tên cũng không ít. Nhưng chuyện học bổng của người đã chết thì nghe lạ.


Nói thì lạ nhưng thật ra không lạ gì, ví dụ như học bổng của liệt sĩ Trần Văn A, liệt sĩ Dương Thị B, Ðặng Thùy C.,… tất cả những học bổng này mang tên người đã chết, cụ thể là liệt sĩ của chế độ đương quyền.


Cái lạ muốn bàn ở đây là động cơ và lý do tồn tại của những học bổng kiểu này.


Thường khi muốn bàn về động cơ, cũng nên bàn về hành trạng của nó đôi chút. Chẳng hạn như cả cái làng tôi đang sống chẳng biết ông Nguyễn Việt H. là ông nào, đùng đùng cả xóm kháo nhau chuẩn bị có học bổng Nguyễn Việt H. về, những gia đình có giấy mời sẽ đi nhận học bổng cho con.


Chịu khó quan sát, thì chủ yếu là con cháu cán bộ cấp xã, huyện, tỉnh được giới thiệu nhận học bổng.


Kèm theo với học bổng là một bản tiểu sử về ông Nguyễn Việt H. từng “tham gia cách mạng, từng đánh Mỹ cứu nước, từng sống, chiến đấu và hy sinh như một anh hùng…” Và cứ thế, nguyên một bản nêu công trạng của ông Nguyễn Việt H. cùng một ít tiền cho các em học sinh.


Nói về chuyện này, ông K., người có con từng nhận nhiều lần học bổng và cũng là cộng sự viên của gia đình ông liệt sĩ trên, nói: “Thật ra, cái này gọi là rửa tiền trên xác chết người khác!”


“Những tay con cháu, dây mơ rễ má với ông liệt sĩ này đã làm ăn, toa rập với đám quan chức mà rút của công, rồi đi mua đất cho bản thân cũng dựa hơi liệt sĩ. Dựa vào công trạng mà mua với giá rẻ. Tỉ như ông ta mua một miếng đất trong thành phố, bán đi hoặc cho thuê, mỗi năm dư ra một khối tiền, trích ra một ít tạo học bổng.”


“Học bổng của mấy ông này chẳng đủ thiếu tới đâu nhưng tính chiến đấu và tính đảng rất cao, đúng hơn là tuyên truyền qua học bổng…”


Ông Lê H., một phụ huynh của học sinh nghèo, than thở: “Chuyện học bổng bây giờ chẳng có chi để mà hy vọng. Người ta làm lấy tiếng là chủ yếu chứ có ra chi đâu. Ba đứa con tôi học thuộc diện thông minh, học khá, nhưng chẳng bao giờ học giỏi được vì nó không đi học thêm, bây giờ hễ đi học thêm thì được điểm cao…”


“Khắp nơi cứ thi nhau đạt chuẩn giỏi, học bây giờ không xếp vị thứ mà xếp hạng, xuất sắc, giỏi, khá, trung bình, yếu. Nói chung thì không có hàng trung bình với yếu, chỉ có khá trở lên vì chỉ tiêu của trường. Nhưng con nhà giàu thì được giỏi vì đủ điều kiện học thêm. Chính vì vậy mà phần lớn con nhà giàu và con cháu cán bộ hoặc có quen biết thì nhận học bổng.”


“Có lần tôi đặt vấn đề với ông trưởng thôn về chuyện học bổng, ông ấy nói cứ dựa vào xếp hạng của trường mà trao, còn nghèo à, chính ông ta cũng nghèo, cả đất nước nghèo, chỉ có nghèo lanh với nghèo chậm, nghĩa là anh nghèo mà lanh thì có phần, còn chậm thì mất phần… Nghe nói vậy, tôi thả tay!”


Một học sinh trung học, con nhà cán bộ, khá giả trong làng, vừa nhận học bổng Nguyễn Việt H., kể: “Em đâu có biết chi về vụ này, thì học bổng phát trên xã, ba em nhận mang về cho em, nghe đâu được một triệu đồng, ổng cho em mấy trăm đi chơi, còn ổng cất, em không biết gì thêm.”


Cũng gần nhà em học sinh này, Thuần, một cậu bé học trò nghèo thì lại khác, nghe chúng tôi hỏi về học bổng, cậu lắc đầu buồn bã: “Cháu đâu có được học bổng đâu, cháu học sinh loại khá, không sinh hoạt đội hay đoàn gì, vả lại cháu cũng không đi học thêm. Ði học về thì cắt cỏ, chăn bò cho ông nội, cuối học kỳ ông nội cho tiền ba mẹ nộp học, cháu không có tiền, nên không có học bổng.”


“Ước chi cháu có học bổng, có đọc cả chục cái tiểu sử đó để kiếm tiền cũng ngon, nghĩ tới ba mẹ khổ sở, thấy buồn mà học mấy cũng không trôi cái môn lịch sử với giáo dục công dân, cháu thấy buồn….”










Học bổng hay quà Tết, với trẻ con, đó là một niềm hạnh phúc tràn trề, viên mãn. (Hình: Phi Khanh/Người Việt)


Một người làm cán bộ sở giáo dục gần hai mươi năm nay, nói: “Chuyện học bổng bây giờ tế nhị lắm, tiêu cực đủ thứ, từ người cho đến người nhận đều có những ý đồ không tốt, làm vậy thật là tội cho những người thật sự có tâm huyết, nhưng biết làm sao đây khi mà cái cơ chế xin – cho nó đeo bám từ trên xuống dưới.”


“Người thật sự nghèo thì lại khó khăn nhiều thứ, trong đó có cả lòng tự trọng ngăn cản họ không mở miệng xin, còn kẻ có tiền thì trây lì, cứ miễn sao mang về cho mình là làm tất!”


“Nghĩ cái xứ này cũng buồn cười, chỉ có người nghèo mới giữ lòng tự trọng!”


Một khi những việc từ thiện, việc san sẻ, yêu thương lại bị lồng ghép với chính trị để kể công hoặc gợi nhắc hận thù thì mối nguy lớn nhất vẫn thuộc về những trẻ em tội nghiệp.

Người đồng sáng lập Facebook kết hôn đồng tính

 


GARRISON, N.Y. (NV) –Chris Hughes, người đồng sáng lập trang mạng Facebook, kết hôn với bạn trai đồng tính cuối tuần qua ở Garrison, New York, tại nhà riêng của hai người.









Chris Hughes, trái, người đồng sáng lập Facebook, cưới bạn trai Sean Eldridge ở Garrison, New York. (Hình: Mel Barlow/Chris Hughes Facebook)


Hughes, 28 tuổi, cùng sáng lập Facebook với hai bạn cùng phòng thời học Harvard là Mark Zuckerberg và Dustin Moskovitz.


Hiện nay, Hughes là chủ nhân tạp chí New Republic và cũng là một nhà hoạt động chính trị.


Eldridge, 25 tuổi, sáng lập tổ chức Protect Our Democracy, vận động cải tổ luật tài trợ tranh cử. Eldridge cũng đứng đầu công ty đầu tư Hudson River Ventures.


Hai người gặp nhau ở Boston năm 2005, khi Hughes đang học năm chót Harvard và Eldridge là quản lý phục vụ khách hàng cho một hãng dọn nhà.


“Anh ấy rất thông minh và rất lôi cuốn,” Hughes mô tả người phối ngẫu của anh. “Anh rất tử tế và quan tâm tới chính trị, lo lắng cho thế giới quanh ta. Tất cả những điều đó rất hấp dẫn với tôi.”


Trong số khách mời, theo báo New York Post, không chỉ có Zuckerberg, mà còn có ca sĩ Sean Parker, Gayle King, Trưởng khối Thiểu số Hạ Viện Nancy Pelosi, Thị Trưởng Cory Booker thành phố Newark.

Ðóng phim ‘con heo’ ở Los Angeles có thể phải mang bao cao su

 


LOS ANGELES (LAT) – Cử tri Los Angeles County sẽ quyết định bằng lá phiếu vào Tháng Mười Một, bắt buộc tài tử trong lúc đóng phim khiêu dâm mang bao cao su hay không, một dự luật được các nhà hoạt động ngăn ngừa bệnh AIDS ủng hộ, nhưng bị đa số giới làm phim “con heo” phản đối.









Biểu tình bên ngoài công ty Flynt Publications, Los Angeles, kêu gọi tài tử phim khiêu dâm mang bao cao su khi đóng phim. (Hình: David McNew/Getty Images)


Bản tin của báo The Los Angeles Times cho biết như vậy, và nói giới chức bầu cử Los Angeles County xác nhận dự luật có đủ chữ ký để cử tri bỏ phiếu quyết định cuối năm nay.


Dự luật này, khắt khe nhất từ trước tới nay, chắc chắn sẽ ảnh hưởng kỹ nghệ phim khiêu dâm tại Los Angeles. Quận hạt miền Nam California này là nơi có nhiều hãng phim và xưởng quay phim khiêu dâm nhất Hoa Kỳ.


Các nhà hoạt động y tế công cộng và những người ủng hộ dự luật này cho rằng tài tử đóng phim khiêu dâm rất dễ bị nhiễm bệnh AIDS và các bệnh khác vì không mang bao cao su lúc đóng phim.


Giới sản xuất loại phim này phản đối dự luật, cho rằng các tài tử, dù nam hay nữ, phải được quyền chọn có thích mang bao cao su hay không.


Bà Diane Duke, một nhà vận động cho giới sản xuất phim người lớn, trước đây nói rằng “chính quyền phản ứng quá đáng vào kỹ nghệ làm phim.” Giới sản xuất cũng nói rằng họ thử dùng phương cách phòng bệnh này bắt đầu từ cuối thập niên 1990 khi bắt đầu lo sợ bệnh AIDS lây lan, nhưng khán giả không muốn chi tiền để xem những bộ phim mà tài tử mang bao cao su.


Chỉ cần có đủ 232,000 chữ ký là dự luật được đưa ra cho cử tri quyết định, nhưng giới ủng hộ gom được 371,000 chữ ký. Bước cuối cùng là chờ quyết định của Hội Ðồng Giám Sát Los Angeles County để dự luật được in trên lá phiếu.


Nếu dự luật được cử tri thông qua, nhà sản xuất phim khiêu dâm phải đóng một khoản lệ phí và được cơ quan phụ trách sức khỏe công cộng quận hạt cấp một giấy phép. Tài tử phim khiêu dâm sau đó bị bắt buộc phải mang bao cao su khi đóng những cảnh giao hợp. Cơ quan sức khỏe sẽ có quyền thu hồi hoặc tạm ngưng giấy phép, hoặc phạt tội khinh, nếu nhà sản xuất vi phạm.


Dự luật sẽ được áp dụng đối với các hãng phim tại tất cả mọi thành phố trong quận hạt, ngoại trừ Pasadena, Long Beach và Vernon, vì ba thành phố này có cơ quan phụ trách sức khỏe công cộng riêng.


Hồi Tháng Giêng, Thị Trưởng Los Angeles Antonio Villaraigosa ký luật bắt buộc tài tử phim khiêu dâm quay trong địa hạt thành phố phải mang bao cao su trong lúc đóng phim. Sau đó, Hội Ðồng Thành Phố chuẩn thuận luật, thay vì đưa ra cho cử tri bỏ phiếu trong một cuộc bầu cử đặc biệt, tiết kiệm được hơn $4 triệu, sau khi nhóm vận động chống bệnh AIDS gom đủ chữ ký. (Ð.D.)

Một thuở

 


Cao Mỵ Nhân/Người Việt Utah


 


Buổi sáng mặt trời còn ngái ngủ,


Anh tìm cho được bàn tay em


Có chi khác những ngày thân cũ


Mà vội vàng nghe cảm giác êm?


 


Giữ được tay em trong chốc lát,


Sao không đan ngón suốt trăm năm?


Em thường buông lỏng thời gian mất,


Ðể cứ mơ hồ thương nhớ câm.


 


Như bước rèm thưa vừa thả mộng,


Anh về, em bỗng thấy bâng khuâng


Vòng tay nào chẳng ôm hình bóng


Một thuở, rồi sau lại trống không.

Utah trong tình trạng hạn hán

 



Thanh Nguyên/Người Việt Utah


 


SALT LAKE CITY (UT) – Một báo cáo mới về khí hậu cho thấy tiểu bang Utah đang trong tình trạng khô cạn nước khủng khiếp, nước lưu trữ của các hồ đã suy giảm nhanh chóng, nhiều con suối và sông bây giờ chỉ còn là một dòng nước nhỏ, các cánh đồng trồng cỏ cung cấp thức ăn gia súc cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng.










Utah trong tình trạng hạn hán


Các chuyên gia quản lý Dịch Vụ Bảo Tồn Tài Nguyên Thiên Nhiên cảnh báo rằng các khu vực ở độ cao bị hạn hán năm nay sẽ tác động “đáng kể” vào mùa Thu này cho việc chăn nuôi gia súc.


Ông Jeff Fenton cho biết ông đã lo lắng về tình trạng hạn hán trước chuyến đi thăm trang trại ở Quận Hạt Carbon vào ngày 20 Tháng Sáu. Ông nói: “Tôi đã không thể tiến hành kiểm kê thức ăn gia súc được vì thực tế tất cả các loại cỏ xanh đã bị sấy khô vì thời tiết và thổi đi khắp trang trại.”


Tình trạng hạn hán nghiêm trọng đã được nêu rõ trong bản báo cáo Khí Hậu và Nước của Utah công bố hôm Thứ Hai, cùng ngày các quan chức của Bộ Nông Nghiệp tiểu bang công bố kích hoạt một ngân quỹ khẩn cấp để hỗ trợ thức ăn cho việc chăn nuôi của Utah.


Ông Leonard Blackham, ủy viên Nông Nghiệp và Thực Phẩm Utah, cho biết có khoảng 20,000 gia súc được nuôi trong phạm vi bị hỏa hoạn do những thiên tai cháy rừng đã gây nhiều thiệt hại kể từ đầu Tháng Sáu. Hạn hán đã gây ra tình trạng khô khan ở các trang trại và điều kiện nuôi trồng không còn được hiệu quả.


Một số khu vực trong tiểu bang đã 30 ngày, có nơi thậm chí 60 đến 80 ngày, không có mưa. Kết quả cho thấy các lưu vực sông ngòi của Utah đang càng ngày càng khô cạn hơn. Các đồng hồ đo dòng nước chảy tại 27 địa điểm trên toàn tiểu bang cho thấy các dòng chảy trong sông lạch đang chảy dưới 10% mức bình thường. Ðộ ẩm của đất cũng là mức thấp nhất trong lịch sử ghi nhận trong ngày 1 Tháng Bảy.


Trên khắp các tiểu bang, nước lưu trữ tại các hồ chứa đang giảm một cách nhanh chóng, ở mức trung bình 78% công suất, giảm 10 phần trăm so với tháng trước. Mùa Ðông ẩm ướt và mùa Xuân 2010-2011 đã giúp giữ nước lại tại các nơi có lưu trữ hồ chứa, bảo đảm cho nguồn cung cấp nước đầy đủ, nhưng những nơi dựa vào dòng nước cung cấp nơi sông lạch có thể rơi vào tình trạng thiếu hụt nước trong mùa Hè và mùa Thu năm nay.


Khu vực miền Tây nước Mỹ đang trong tình trạng hạn hán đã gây ra nguy cơ thiếu hụt thức ăn gia súc cho việc chăn nuôi ở các tiểu bang lân cận như Colorado, nơi các đồng cỏ đã gần như khô héo và các trang trại không đủ thức ăn để hỗ trợ chăn nuôi gia súc.

Philadelphia: nơi nước Mỹ ra đời

 



Trần Ðông Ðức – Blog RFA (Ðài Á Châu Tự Do)


 


Thành phố Philadelphia là nơi gắn liền với bản tuyên ngôn độc lập năm Hoa Kỳ 1776. Ngày Ðộc Lập này được kỷ niệm trọng đại vào ngày 4 tháng 7 hàng năm và được xem như Lễ Quốc Khánh của Hoa Kỳ.










Independence Hall (Sảnh Ðường Ðộc Lập) nơi khai sanh ra đất nước Hoa Kỳ.


Nhiều di tích tại thành phố này gắn liền với lịch sử khai quốc Hoa Kỳ như Chuông Tự Do (Liberty Bell) hay Independence Hall (Tòa Nhà Ðộc Lập) có sức thu hút và lan tỏa trên khắp thế giới về lý tưởng tự do khai phóng của con người.


Tuy Philadelphia và nước Mỹ mang tiếng là non trẻ nhưng khi thật sự khám phá mới biết rằng “cố đô” Philadelphia vào lúc khai sáng nền Cộng Hòa còn lâu đời hơn cố đô Huế của Việt Nam. Thời Tướng Washington thành lập nền Cộng Hòa bắt đầu khai sáng tư tưởng nhân loại về thể chế chính trị thì ở Việt Nam, vương triều phong kiến tập quyền nhà Nguyễn vẫn còn chưa thành lập. Các nước ở Ðông Á như Trung Quốc hãy còn mày mò trong nền quân chủ thống trị tuyệt đối theo luật pháp và định chế thời trung cổ. Ðến Philadelphia mới thấy rằng văn minh Tây Phương vượt trội Á Ðông cả hàng thế kỷ. Sự thật hiển nhiên ngay trước mắt.


Từ đó đến nay, thể chế Cộng Hòa được kéo dài và liên tục 236 năm với những di tích và lịch sử có thể sờ nắn ngay trước mắt.


 


Non trẻ hay già đời


 


Nếu tính từ lúc người Anh khai phá, Philadelphia được thành lập vào thế kỷ thứ 17, thời điểm được xem là cổ đại đối với nền văn hóa lịch sử của rất nhiều nước.Với nền văn minh Âu Châu phát triển rực rỡ, những di dân người Anh, Hòa Lan, Thụy Ðiển… đã đi tiên phong trong làn sóng thực dân ở Tân Thế Giới. Họ mang theo tinh thần, kỹ thuật, di sản của trời Âu sang gieo cấy vào Châu Mỹ.


Cho nên nói đến Châu Mỹ tức là nói đến văn minh của Âu Châu nối dài mới thấy hết được sự già dặn và và tinh hoa thực sự của nó.Lãnh thổ miền Ðông Bắc của nước Mỹ bấy giờ thuộc về đế chế Anh. Những người tiên phong xem mình là người Anh và đặt lòng trung thành kiên cố với mẫu quốc bên kia bờ Ðại Tây Dương. Các luật lệ, thủ tục hành chánh đều dựa trên cơ sở pháp chế phổ thông của dân tộc Anh (Great Britian) với một đế quốc Anh đang hùng mạnh.


Sự xung đột giữa tiền thân nước Mỹ với mẫu quốc Anh bắt nguồn từ mâu thuẫn lợi ích về thuế má mà Nghị Viện Anh lấy quyền áp đặt. Vua Anh thời đó là George III (đệ Tam), không phân xử được mà còn kết án Nghị Hội Lục Ðịa (tiền thân chính quyền Mỹ) là quân nổi loạn dẫn đến việc kiều dân nổi loạn thật sự tuyên bố độc lập, phủ nhận uy quyền của vua George III.


Và một trong những lý do cấp thiết phải tuyên bố độc lập là để phòng khi đánh nhau, bị bắt làm tù binh, những người tham chiến cho đất Mỹ không bị nước Anh kết tội phản quốc. Ðây cũng là lối tư duy rất quan trọng để hình thành tính cách quốc gia của người Mỹ trong một thế giới mà văn hóa ngôn ngữ Anh vẫn giữ vai trò nguồn gốc và di sản.


Tuy nhiên, nhiều kiều dân vẫn muốn hàn gắn với đế chế Anh. Nhiều gia đình phải chia hai vì khuynh hướng bảo hoàng và yêu nước. Chính con trai của Ben Franklin, một trong những vị “khai quốc công thần” nước Mỹ đã chọn khuynh hướng bảo hoàng quay về và chết trên nước Anh – không bao giờ gặp lại cha ruột khi cách mạng Mỹ thành công.


 


Từ thần dân đến công dân


 


Gần đây, người ta còn phát hiện ra bút tích trong bản nháp của vị cha đẻ của nền độc lập Hoa Kỳ, Thomas Jefferson khi ông dùng từ thần dân (subjects) để nói với công chúng. Sau một thời gian suy tư, ông mới dùng đến từ công dân (citizens) như là một khái niệm hiện đại của một nước Cộng Hòa.


Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập chú trọng phần kết án vua George III dẫn tới việc phủ nhận vương quyền gắn liền với chủ quyền lãnh thổ và định mệnh người dân.


Ðặc biệt, Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập còn khẳng định quyền trời sinh, quyền nổi loạn (làm cách mạng) biến người Mỹ về mặt nguyên tắc trở thành mẫu người tự do nhất thế giới đối với nhà cầm quyền.


Tuyên ngôn độc lập khai mở nhiều khái niệm về nhân quyền, lý tưởng tự do, quyền mưu cầu hạnh phúc được coi là khuôn mẫu tư tưởng tiến bộ nhất của xã hội hiện đại. Nhiều nhà làm chính trị trên thế giới cảm hứng và trích dẫn Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập. Hồ Chí Minh đã mô phỏng ý tưởng tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ vào năm 1945 như là một chiêu bài để tạo diện mạo tiến bộ.


 


Tổng Thống Chế


 


Nền độc lập Hoa Kỳ còn đóng góp vào nền chính trị thế giới ở thể chế tổng thống với sự giới hạn nhiệm kỳ mà George Washington, vị tổng thống Mỹ đầu tiên đã làm tiên phong. Với thời điểm mà việc khởi nghĩa và xưng vương được xem là thành quả cơ nghiệp, tổng thống chế là một sáng tạo vĩ đại về mô hình chính quyền làm gương mẫu cho vai trò lãnh đạo của nhiều nền Cộng Hòa trên thế giới sau nay.


Cuộc cách mạng Mỹ thành công cũng phải đổi rất nhiều máu xương vì sau khi tuyên bố độc lập, nước Anh đem quân sang thảo phạt chiếm được thành phố Philadelphia. Quân Mỹ do Tướng George Washington lãnh đạo phải lánh ra thung lũng Valley Forge cách Philadelphia khoảng 30 km và phải đấu tranh gian khổ mấy năm trời mới chiến thắng được quân Anh và sau này được nước Anh thừa nhận là một quốc gia độc lập.











Independence Hall tại Philadelphia hiện nay được in làm biểu tượng kỷ niệm trên tờ $100.



Nước Mỹ sau đó qua nhiều thời kỳ phát triển để mở rộng lãnh thổ về phía Tây và vượt ra khơi Thái Bình Dương trở thành đất nước rộng lớn. Những người trung thành với đế chế Anh vượt lên phía Bắc và sau này trở thành nước Canada – trên danh nghĩa vẫn là thần dân của vương triều Anh và tồn tại cho đến bây giờ. Hàng năm ngày quốc khánh Canada (mồng 1 tháng 7) và Lễ Ðộc Lập Hoa Kỳ (mồng 4 tháng 7) trở thành lễ lạt liên tục cho những thành phố biên giới.


Tinh thần độc lập của nước Mỹ mang tính tiên phong để khởi đầu cho một nền văn minh mới có sự dung hợp nhiều văn hóa khác nhau trở thành không gian sống cho nhiều sắc dân tạo nên vị trí đặc biệt (American Exceptionalism) mà nhiều người Mỹ vẫn thường tôn vinh như một chủ nghĩa.


Nước Mỹ kể từ khi lập quốc cho đến khi đạt vị trí siêu cường là lịch sử sống động với nhiều thư tịch bút tích vẫn còn nguyên vẹn như tấm giấy khai sinh hẳn hoi.


Cho dù lịch sử ly khai của Mỹ có khi được xem như là cuộc nổi loạn về tư tưởng chống lại khuynh hướng bảo hoàng vốn có nhiều ưu thế về nhân tâm và lý lẽ nhưng các nhà khai quốc nước Mỹ thời ấy đã quyết tâm kêu gọi để xây dựng một nền văn minh mới làm nền tảng cho nước Mỹ của ngày hôm nay.

Blogger Huỳnh Thục Vy được thả sau một ngày bị bắt

QUẢNG NAM (NV) – Blogger Huỳnh Thục Vy vừa được thả về nhà sau một ngày cô bị công an Quảng Nam vào tận Sài Gòn bắt giữ, sau khi cô tham gia cuộc biểu tình chống Trung Quốc.










Cô Huỳnh Thục Vy bị bắt trong lúc biểu tình chống Trung Quốc hôm 1 tháng Bảy. (Hình: Facebook)


Huỳnh Thục Vy bị bắt hôm 4 tháng 7 tại phường Tân Quy, quận 7 thành phố Sài Gòn và ngay sau đó bị công an áp giải về Quảng Nam.


Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn, thân phụ của Huỳnh Thục Vy, cho hay hiện nay cô không được khỏe vì bị công an hành hung khi giam giữ.


Khi bắt giữ Huỳnh Thục Vy, theo trang ‘Dân Làm Báo’, công an sau đó đã ập đến nhà của anh Lê Khánh Duy (chồng sắp cưới của Huỳnh Thục Vy) lấy đi 2 máy laptop, điện thoại và nhiều đồ đạc khác.


Trước đó, hôm 1 Tháng Bảy, cô Huỳnh Thục Vy và chồng sắp cưới cùng các em từ Quảng Nam vào Sài Gòn tham gia biểu tình chống Trung Quốc. Trong lúc đang biểu tình, cô Huỳnh Thục Vy và gia đình bị công an bắt.


Riêng cô Vy bị cáo buộc tội gây rối trật tự công cộng và cản trở người thi hành công vụ, bị phạt 500 ngàn. Tuy nhiên, cô không chấp nhận và không ký nhận biên bản. Buổi chiều cùng ngày, cô được thả.


Sáng ngày 2 Tháng Bảy, vẫn theo trang blog Dân Làm Báo, công an và dân phòng có mặt tại nơi tạm trú của cô Huỳnh Thục Vy ở Phường Tân Quy, Quận 7.


Vì chụp hình công an theo dõi trước nhà, cô Vy bị phường tố cáo tội “gây rối trật tự” và mời lên làm việc tiếp ngày 3 và 4 Tháng Bảy.


Sáng ngày 4 Tháng Bảy, khi đến công an phường, cô Huỳnh Thục Vy bị chuyển giao cho công an tỉnh Quảng Nam. (KN)

Hướng về cuộc biểu tình chống Trung Quốc ngay trong đêm đại nhạc hội

 


 Chương trình đại nhạc hội dạ vũ vào đêm Thứ Bảy, 30 tháng 6, tại Harrah Casino ở Chester đã để lại một dấu ấn đặc biệt ngoài nét sinh hoạt vui chơi giải trí thông thường. Ngay lúc cao điểm của chương trình, người tổ chức chương trình đã dành một phút kêu gọi mọi người hướng về Việt Nam trước dã tâm của Trung Quốc.


Cũng ngay trong giây phút mọi người ở đây lao vào cuộc vui của đêm Thứ Bảy thì tại Sài Gòn và Hà Nội, những bước chân đầu tiên xuống đường biểu tình chống Trung Quốc đã rộn ràng qua các mạng xã hội vào sáng Chủ Nhật của ngày 30 tháng 7. Người vui chơi nhảy múa cũng nhiều nhưng trong số đó không thiếu những bạn bè liên tục cập nhật thông tin trên điện thoại. Cảm giác cũng có phần kịch tính giữa hai thế giới tự do và kiểm soáthiện rõ qua mạng xã hội.


Trong sự xúc động vô bờ khi người ta bắt đầu loan tin Bùi Thị Minh Hằng bị bắt rồi thì Huỳnh Thục Vi bị bắt. Trịnh Kim Tiến biểu tình chống Trung Quốc tại gia. Sự tranh đấu đầy sức sáng tạo của Trịnh Kim Tiến đã lan tỏa cho dù cô không có mặt tại hiện trường vì công an đã chận không cho ra ngoài.


Vẫn tà áo dài như có phần tang thương trong tư thế bất khuất của một cô gái xinh đẹp chịu những đau đớn tai họa giáng xuống khi tuổi đời con quá trẻ, gian phòng của Trịnh Kim Tiến đã ra thế giới bên ngoài tạo niềm khích lệ lòng người.


Chứng kiến cảnh mọi người chia sẻ nhau hình ảnh Trịnh Kim Tiến và những người xuống đường chống Trung Quốc qua những chiếc điện thoại (trong đêm dạ vũ) thì mới thấy rằng tinh thần và khát vọng lớn cho dân tộc Việt Nam vẫn cháy bỏng muôn nơi. Tinh thần và ý chí này là một thực tế mang tính quần chúng sẽ càng lúc càng lan rộng. Nhà cầm quyền Việt Nam cho dù có ngăn chận hoạt động biểu tình chống Trung Quốc nhưng đây chỉ là một hành động lấy rơm gói lửa trong một giai đoạn tạm thời.


Giới văn nghệ giải trí thường được quần chúng ghi nhận là không quan tâm đến thời cuộc, có thể hát tình ca ở mọi nơi nhưng hành động hướng về cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Việt Nam của ban tổ chức chương trình mang tính đột phá có phần chuyển hướng khán giả về mặt cảm thụ. Ca sĩ Chế Linh như có thêm động lực để bi cảm hóa những ca khúc nói về định mệnh của đất nước Việt Nam.


Tiểu bang Pennsylvania gần đây cho phép kinh doanh sòng bài do đó các chương trình ca nhạc Việt Nam của Harrah có xu hướng dời từ Atlantic City về Philadelphia nơi có số lượng người Việt đông hơn. Tuy sòng bài có những góc tối về mặt đời sống nhưng đó là một thực tế nằm trong sự kiểm soát của chính phủ. Về mặt giải trí bên cạnh sòng bài, luôn luôn là những chương trình ca nhạc của Việt Nam.


Nếu người Mỹ coi sân golf là nơi giao dịch thương trường thì người Việt ở Mỹ coi các đêm đại nhạc hội là những nơi giao hảo thương mại. Và càng không thể phủ nhận thực tế là người Việt coi đánh bài là nơi giải toả các quan hệ xã hội như báo Người Việt có lần đưa tin.


Thêm một thực tế khác, máu mặt của những thương mại thành công và các quan hệ xã hội có chút khí chất giang hồ cũng xuất hiện tại nơi đây. Ðây cũng là nơi tổng hợp bộ mặt văn hóa phổ thông của cộng đồng người Việt hái ngoại một cách đa dạng “không cần khách sáo” nhất.


Những người không đi xem đại nhạc hội cũng nghe được âm thanh hướng về Việt Nam với một sự trân trọng đáng kể về mặt tâm trạng.


“Cho dù tôi không đi xem hát, nhưng cũng nghe được lời kêu gọi hướng về Việt Nam ngay trong lúc có cuộc biểu tình chống Trung Quốc tại Sài Gòn và Hà Nội. Trong lúc mọi người vui chơi mà ra một lời kêu gọi như thế là can đảm và đáng trân trọng.”


Ông Lê Thành Quang, một nhà báo lâu năm ở Philadelphia đều có nhận xét như thế nhận xét vào sáng hôm sau.


Gần đây trong các chương trình vui chơi giải trí thường gặp trúng vào những thời điểm kịch tính mang tính thời sự như thế. Cũng có lần, một ban tổ chức chương trình phải mời một ông chủ tịch cộng đồng lên làm nghi thức hướng về Việt Nam trong chương trình ca nhạc vào trúng ngày 29-4.

Thư gởi ‘Thành phần thứ ba’

 


Khánh Hưng


 


LTS: Mời quý vị đọc lại một bài viết thật hay, cho dù đã đọc rồi cũng nên đọc lại để luôn nhớ về mọi hành động của Vẹm. Hãy có những cảm nghĩ tốt cho đất nước cưu mang mình và gia đình mình.


 


 


I.


Tôi có một người chú bà con, có học nhất, có tư cách nhất, và được tôn trọng nhất trong dòng họ. Trước năm 1975, ông ấy là một linh mục Công Giáo trẻ, là hiệu trưởng của một trường trung học, và có chân trong nhiều tổ chức xã hội có tiếng.


  Có thể nói, thời ấy, ông có đầy đủ, vừa danh dự, vừa quyền hành, và cả vật chất. Các tổ chức nhân đạo phi chính phủ cấp cho ông kinh phí một cách hào phóng để xây trường học và các cơ sở xã hội mà ông muốn. Ông có đủ các loại xe và phương tiện để phục vụ cho công việc của ông.


Các viên chức chính quyền miền Nam từ quận trưởng, tỉnh trưởng cho đến những cấp cao hơn luôn tỏ ra kính trọng và cả sợ hãi chú tôi. Tôi đã từng chứng kiến một tỉnh trưởng nói với ông: “Xin cha nguôi giận tha cho con,” dù ông tỉnh trưởng này lớn hơn ông trên 10 tuổi. Thế nhưng ông là người thường xuyên tổ chức những cuộc biểu tình chống chính quyền miền Nam một cách quyết liệt. Tôi luôn nhớ cái khẩu hiệu của ông, “chính quyền miền Nam là một chính quyền tham nhũng, và thối nát.”


Ngày 30 tháng 4, 1975, ông tỏ ra vui vẻ khi bộ đội giải phóng đến mượn trường học và nhà ở của ông làm nơi đóng quân tạm. Sau ba tháng, bộ đội dọn đi và họ dọn luôn toàn bộ cái tài sản công lẫn tư của ông. Họ không chỉ tháo tôn, khung gỗ, mà cạy luôn cả gạch móng của tất cả những trường học và cơ sở của ông. Tám tháng sau ngày miền Nam giải phóng, ông bị đưa đi “cải tạo” trong thời gian hai năm. Vậy mà, suốt ba mươi năm qua, tôi chưa hề thấy ông một lần dám cãi lại anh trưởng công an xã, một học trò của ông đã bỏ học từ năm lớp 7 để theo đám du côn trong vùng, và sau này thường xuyên bắt ông ngồi viết kiểm điểm.


II.


Hôm nay tôi đọc trên báo Tuổi Trẻ bài “Sự Lựa Chọn Của Người Trí Thức,” nói về Luật sư Nguyễn Hữu Thọ, một trí thức nổi tiếng ở miền Nam đi theo Cộng sản và đã từng giữ chức Chủ tịch Mặt Trận Giải phóng Miền Nam Viện nam. Luật sư Thọ là người gốc Công Giáo và hoàn toàn trưởng thành trong nền giáo dục Pháp. Ở miền Nam, ông đã có tất cả, từ địa vị, vật chất, danh dự, và sự kính trọng. Thế nhưng ông đã bỏ tất cả để đi theo cộng sản.


Sau năm 1975, gần như người ta không còn nghe đến tên ông. Tôi đã từng đến nhà ông trên đường Phạm Ngọc Thạch trong một dịp lễ đặc biệt, và đúng như lời đồn đãi, từ người gác cửa, lái xe, cho đến người y tá của ông, đều do cơ quan “bảo vệ nội bộ” của Ðảng cung cấp. Người Sài Gòn kể rằng, trước lúc chết, ông có nguyện vọng được xưng tội với một linh mục. Vì mục đích nhân đạo, chính quyền đã đồng ý với điều kiện là người “thư ký” của ông phải đứng bên cạnh cuộc xưng tội giữa ông với ông linh mục nọ.


III.


Thế hệ của tôi đã học chữ quốc ngữ qua dòng nhạc phản chiến đầy hào khí Lạc Hồng của Trịnh Công Sơn. Khi tôi vào đại học, được nghe lời truyền tụng về huyền thoại chống chiến tranh, được cho nhìn những tấm ảnh nhạc sĩ họ Trịnh ốm yếu, với đôi kiếng cận dày, ôm cây dàn ngạo nghễ hát trên một sân khấu phản chiến, giữa Trung tâm Sài Gòn với một “lực lượng cảnh sát và mật thám” dày đặc của một chính quyền Miên Nam “tay sai, tàn bạo, thối nát”; Vì thế, hơn cả sự ngưỡng mộ tài hoa của một nhạc sĩ, trong lòng tôi còn dành cho họ Trịnh sự kính trọng đối với một chí sĩ bất khuất trước cường quyền. Nhưng sau này, khi đi làm và có cơ hội tiếp xúc với ông, tôi hoàn toàn thất vọng. Trịnh Công Sơn rất sợ bị công an “thăm hỏi.” Dù là một người xa lánh với những kẻ quyền lực, Trịnh công Sơn luôn treo tấm hình ông chụp chung với nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt ở phòng khách. Ông đã nhiều lần bày tỏ với bạn bè một ý định ngây thơ và hết sức tội nghiệp là tấm ảnh đó có thể giúp ông tránh bị công an chụp mũ. Một nhạc sĩ hàng đầu của một dân tộc, từng hiên ngang công khai thách thức chính quyền miền Nam, đã trở nên hèn hạ đến mức phải dùng một tấm ảnh để đánh lừa nỗi sợ hãi của chính mình. Trước khi ông mất vài năm, tôi đã vài lần gặp ông trong các hội nghị tổng kết của một số cơ quan tổ chức văn hóa tại Sài Gòn. Trong tất cả các hội nghị đó, những hàng ghế danh dự được dành cho các cán bộ văn hóa, tuyên huấn kể cả cấp quận huyện. Những cán bộ này phát biểu, chúc tụng nhau nhưng không ai để ý đến ông. Ông ngồi lọt thỏm ở các hàng ghế sau với một vài người bạn. Tôi xin lỗi vong hồn ông để nói điều này: Cộng sản đã dành cho nhạc sĩ huyền thoại Trịnh Công sơn vị trí của một trong số hàng ngàn “CÔNG NHÂN SẢN XUẤT NHẠC…” không hơn không kém. Thân phận của ông trong hai mươi sáu năm sau 1975, chỉ trừ khi ông chết, còn kém hơn một cán bộ phòng văn hóa quận 1.


IV.


Tôi đến Mỹ trễ sau khi miền Nam đã được “giải phóng” hơn 20 năm. Ở Mỹ, tôi có hai người bạn. Gọi là bạn nhưng họ đều lớn hơn tôi trên 10 tuổi, và cả hai là người miền Nam, đã đến Mỹ từ trước 30 tháng 4, 1975. Cả hai đều có bằng tiến sĩ và đều có địa vị cao trong xã hội Mỹ. Hai người bạn tôi nằm trong số những người thường hay về Việt Nam và luôn ao ước cơ hội để giúp đỡ và phụng sự quê hương Việt Nam.


Ðiều đáng nói là, hai người bạn tôi luôn chỉ trích xã hội Mỹ, hệ thống chính trị Mỹ, và các chính trị gia Mỹ. Nói về bất cứ lĩnh vực nào, họ cũng đều tìm ra cái xấu, cái đáng phê phán của nước Mỹ. Ngược lại, dường như bạn tôi tỏ ra dễ dãi hơn đối với tình trạng ở Việt Nam và dường như không có ấn tượng gì lớn đối với tình trạng tham nhũng – thối nát trong xã hội cộng sản Việt Nam hiện nay. Có lần bạn tôi nói rằng, ông mới đến Mỹ mà sao ông chống cộng hơn tôi?


Vì sao? Tôi đã bỏ Việt Nam ra đi khi tôi ở lứa tuổi đã quá trễ để học một ngôn ngữ mới, để tạo lập một nghề nghiệp mới, để có một mối quan hệ xã hội mới, và để có thể làm quen với khí hậu ôn đới. Thế nhưng tôi đã phải ra đi vì tâm trí tôi không thể chịu đựng nỗi sự hành hạ của những điều bất công, thối nát, lừa dối, và tàn bạo đang xảy ra từng ngày xung quanh tôi.


Một buổi sáng, tôi thấy anh xe ôm đầu ngõ nhà tôi trên đường Lê Văn Sĩ, quận 3 dường như đang khóc. Tôi hỏi anh, và anh nói rằng chiếc xe honda cũ của anh đã bị công an thu giữ, không biết làm cách nào để xin lại. Lý do là vì xe honda ôm chỉ được chở 1 người khách nhưng hôm qua, anh đã chở một người khách – một phụ nữ có đứa con 5 tuổi. Tất nhiên, đứa bé 5 tuổi không thể ngồi một mình sau xe ôm được. Nhưng “luật pháp” không phân biệt lớn nhỏ. Anh xe ôm nói, vì đó là chuyến xe đầu tiên trong ngày, nên anh không có đủ 50 ngàn để “dúi” cho anh cảnh sát giao thông, và vì thế, chiếc xe của anh đã bị tạm giữ. Anh xe ôm này có ba đứa con. Chỉ riêng phải đóng “sổ vàng” để được giữ chỗ tại trường công lập gần nhà, mỗi đứa cần có 2 triệu, chưa kể tiền học thêm hàng tháng… Trung bình mỗi ngày anh kiếm được 100 ngàn đồng bằng nghề xe ôm. Vợ anh bán bánh canh trong hẻm mỗi ngày kiếm được khoảng 50 ngàn. Thu nhập của hai vợ chông cộng lại tính ra chưa đủ tiền trường cho ba đứa con, chưa nói đến những bất trắc thường xuyên xảy ra như vụ chiếc xe bị tạm giữ.


Ở Việt Nam, cứ 10 người bạn gặp, sẽ có 7 người có hoàn cảnh như anh xe ôm nói trên.


Còn anh bạn tôi thì luôn chỉ trích nước Mỹ…


Tôi đã sống ở Mỹ hơn 5 năm, đã có ít nhất hai mươi lần liên hệ với các cơ quan chính quyền. Tôi chưa hề bắt gặp một công chức nào thiếu nhã nhặn và lịch sự với tôi ngay cả khi tôi đến để xin các khoản trợ cấp. Không ai trong số hàng chục gia đình bà con và quen biết của tôi đã sống tại Mỹ hơn 20 năm phàn nàn về một lần phải bị làm khó dễ hay phải lo lót cho công chức Mỹ.


Ở Mỹ, không nói đến chương trình phổ thông hoàn toàn miễn phí, mà bất cứ ai cũng có đủ cơ hội để đi học đại học. Gần như 100% người Việt Nam di cư đến Mỹ đều đủ tiêu chuẩn hưởng trợ cấp giáo dục (financial aid). Do đó mà đã có tới hơn 45% người Việt đến Mỹ dưới 20 tuổi học xong đại học hoặc trên đại học. (California, Department of Education, 2004-Survey). Ở Việt Nam hiện nay, không dám nói đến bậc đại học, ngay cả vào lớp một thôi, chỉ riêng tiền đóng “sổ vàng” trung bình là 1 triệu đồng cho một học sinh, khoản tiền này không được qui định bởi luật pháp nhưng không phi pháp… Khoản tiền đóng “sổ vàng” này, như báo Tuổi Trẻ từng đưa tin, có trường lên tới 5 triệu đồng cho một quốc gia có mức thu nhập trên đầu người vào khoảng 7 triệu rưỡi. Nhưng đó chỉ mới là khoản nhập môn. Tổng các khoản chi học thêm, quà cáp thầy cô giáo, và phương tiện học hành của mỗi học sinh chiếm tương đương với ít nhất là 1/3 số thu nhập của anh xe ôm kia.


Ở bất cứ phương diện nào, bạn cũng có thể thấy một khoảng cách rõ ràng giữa hai xã hội.


Dì của tôi, năm nay trên 60 tuổi đang nhận chăm sóc một cháu bé 1 tuổi tại Santa Cruze (CA) cho vợ chồng một kỹ sư người Việt. Hàng tuần dì lái cũng một chiếc Toyota 2004 đi làm 5 ngày, mỗi tháng dì lãnh 1,000 dollars tiền lương, chưa kể ăn uống và quà cáp trong các dịp lễ. Mức thu nhập của dì tôi tương đương với mức lương trung bình của 4 kỹ sư điện toán giỏi tại Sài gòn hiện nay.


Truyền thông Mỹ hôm nay (18/12/2005) xôn xao đưa những chỉ trích và đánh giá gay gắt về việc Tổng Thống Bush đã có lần cho phép cơ quan an ninh quốc gia theo dõi điện thoại và email của nghi phạm khủng bố trong nước Mỹ. Cũng trong thời gian này, ở Việt Nam xảy ra một chuyện ngược lại: Công an tống giam biệt tích hai anh em nhà ở đường Nguyễn Kiệm vì tội tham gia diễn đàn Paltalk nhưng không có một dòng tin nào xuất hiện trên 500 tờ báo hiện có tại Việt Nam.


Chỉ cần nhìn sơ qua, bạn cũng có thể thấy, những điều mà bạn chưa hài lòng ở nước Mỹ là những điều mà đồng bào của bạn dù nằm mơ cũng không thấy được. Chỉ cần lướt qua vài hình ảnh và số liệu, bạn cũng có thể thấy cái bất công trong xã hội Mỹ này chỉ bằng một viên bi trong một giỏ bi bất công dưới chế độ cộng sản. Ở trên trái đất này, không hề có thiên đường. Ðiều mà anh và tôi tìm kiếm không phải là một xã hội hoàn hảo, mà là một xã hội có ít sự bất công hơn, có ít sự lừa dối hơn, và có ít cái xấu hơn. Trong ý nghĩa này, thì nước Mỹ là một mô hình tốt hơn vạn lần so với cái xã hội Việt Nam cộng sản, nơi mà sự ác, sự bất công, và sự lừa dối đang thống trị xã hội.


Quí vị “Thành phần thứ ba” giống như những đứa bé nhà giàu đang sống êm ấm trong một lâu đài nhưng luôn nhìn qua cửa sổ, mơ tưởng được làm một chú bé mò cua trên cánh đồng đàng xa, dưới bầu trời đầy nắng, và bên cạnh một khu rừng nhiệt đới bí ẩn… Nhưng khi nào quí vị trở thành chú bé nhà nghèo kia, thì quí vị sẽ thấy công việc mò cua hoàn toàn không có mảy may của sự lãng mạn, nhưng là một sự khốn khó đến cùng cực vì lạnh, vì đói, vì nắng, và những những cơn sốt nghiệt ngã do cánh rừng kia mang lại.


Tóm lại, “Thành phần thứ ba” là những người có thừa nhiệt huyết và dũng khí để đấu tranh quyết liệt chống những chính quyền của những xã hội dân chủ nhưng thiếu sự can đảm tối thiểu để bảo vệ một sự công bằng căn bản nhất dưới những chế độ độc tài. Và như thế, dù không chủ ý, “thành phần thứ ba” đã bắt một nhịp cầu cho các chế độ độc tài như cộng sản Việt Nam.


Thành phần thứ ba nầy nếu có nhiệt huyết thì bị Cộng Sản thủ tiêu từ lâu rồi…


Khánh Hưng


28 tháng 6, 2012

Lá thư Chủ nhiệm

 


Sinh nhật tờ báo


 


Số báo 52 kỳ này đánh dấu 1 năm phát hành của tuần báo Người Việt Minnesota (NVMN). Thay mặt tòa soạn, chúng tôi xin gởi lời cám ơn đến quý độc giả, quý thân chủ quảng cáo, quý vị đại diện hội đoàn đã hết mình ủng hộ trong suốt năm qua.


  Nhân dịp này chúng tôi xin tán thán những ý kiến quý giá của ban cố vấn NVMN và nhất là ban điều hành công ty Người Việt (CA). Ngoài ra chúng tôi cũng xin xác nhận lập trường phục vụ cộng đồng của tờ báo như 51 số báo vừa qua: Cung cấp tin tức trung thực về cộng đồng, văn hóa, giáo dục, thương mại, v.v… của người Việt Quốc Gia.


Thực hiện và phát hành đều đặn một tờ báo đòi hỏi rất nhiều yếu tố chuyên môn như bài vở, kỹ thuật, tiếp thị, phát hành và những bộ phận điều hành như quản trị, hành chánh, tài chánh. Những vấn đề này phải cần đến nhiều người. NVMN đã vượt qua được các khó khăn nêu trên nhờ vào sự được họp tác chặt chẽ với công ty Người Việt qua các vấn đề kỹ thuật thực hiện, yểm trợ bài vở và bản quyền trí tuệ. Ban cố vấn NVMN đã góp phần không nhỏ cho sự duy trì tờ báo. Nhân viên NVMN rất tích cực để chu toàn công tác. Nhưng quan trọng hơn cả cho sự thành công này vẫn là sự hưởng ứng của quý độc giả và sự yểm trợ của quý thân chủ quảng cáo.


Chúng tôi mong quý độc giả, quý thân chủ quảng cáo và quý đồng hương tiếp tục ủng hộ để Người Việt Minnesota là tờ báo hữu ích cho mọi người, mọi giới.


Trân trọng.


Huỳnh Sĩ Nghị


Chủ nhiệm

Ông Romney gặp gỡ một số nhân vật gốc Á

 


NGƯỜI VIỆT KHẮP NƠI


 


Tâm Việt


         


Năm giờ chiều hôm Thứ Tư, 27 tháng 6, cựu thống đốc TB Massachusetts, Ông Mitt Romney, hiện là ứng cử viên tổng thống đảng Cộng hòa, đã có một cuộc gặp gỡ với khoảng trên 20 người Mỹ gốc Á ở Virginia nhân dịp ông đến nói chuyện trong chặng đầu cuộc vận động ở Tiểu bang này.



Trước khi ra nói chuyện với khoảng trên 1000 người ủng hộ ông tại hãng EIT (một hãng làm linh kiện điện tử) ở Sterling, Virginia, ông đã nhân cơ hội này đi cùng ông Thống đốc Bob McDonnell và ông Bộ Trưởng Tư Pháp Virginia Ken Cuccinelli để có một buổi gặp gỡ riêng với một số bộ mặt nổi trong cộng đồng người Mỹ gốc Á.


Ðến bắt tay từng người và ân cần hỏi han, ông Romney đã nhanh chóng chiếm được cảm tình của những người có mặt nhờ một thái độ cởi mở, trẻ trung và có vẻ thực tâm chú ý đến những vấn đề được nêu ra trong cuộc gặp.



Như khi đến với mấy đại diện của cộng đồng VN, ông đã nghe những quan tâm nêu ra bởi cô Sylvia Lê trong ngành tiểu thương, rồi sự trình bày của ông Ðoàn Hữu Ðịnh, nguyên chủ tịch Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH. Trao đổi với ông Nguyễn Ngọc Bích, ông được biết là đa phần người Mỹ gốc Việt là những nhà tiểu thương (theo thống kê chính thức năm 2010 thì trong hơn 1.5 triệu người Mỹ gốc Việt đã có tới 260 nghìn cơ sở tiểu thương trên khắp 50 tiểu bang). Vì thế nên ông Bích cho rằng lập trường, chính sách của Ðảng Cộng hòa không nên quên những người này mà phải có chính sách khuyến khích tiểu thương.


Sau khi ông đi một vòng chung quanh phòng nói chuyện với đại diện các nhóm người Mỹ gốc Hoa, người Mỹ gốc Phi Luật Tân, người Mỹ gốc Ðại Hàn, Nhật Bản v.v… ông đã dừng lại khá lâu để nghe BS Nguyễn Quốc Quân của Tổ chức Quốc tế Yểm trợ Cao trào Nhân bản nêu các vấn đề vi phạm nhân quyền của Hà nội. Bác sĩ Quân nêu ra hy vọng là nếu ông đắc cử thì mong là “trào Romney” (“the Romney administration”) sẽ buộc được Hà nội có những tiến bộ cụ thể trong lãnh vực này ở Việt nam.


Trong phái đoàn Việt Nam, ngoài những vị nêu trên còn có bà Mai và ông Nguyễn Dương Hà cũng là những người bấy lâu nay hoạt động mạnh trong đảng Cộng Hòa ở Virginia.


Trước khi rời phòng họp, ông Romney đã cùng với Thống Ðốc Bob McDonnell và ông Ken Cuccinelli chụp chung một tấm hình lưu niệm với các đại diện của cộng đồng người Mỹ gốc Á châu có mặt trong buổi gặp gỡ đầu tiên này trên toàn quốc. Sau đó các vị đại diện gốc Á này cũng được mời ra ngồi ở sân khấu đằng sau ông Romney trong thời gian ông nói chuyện với công chúng với biểu ngữ ở đằng sau: “PUTTING JOBS FIRST” (“ÐẶT CÔNG ĂN VIỆC LÀM TRÊN HẾT”) như một kế sách để phục hồi kinh tế tại Mỹ.

Tiệm kem tươi Edina Creamery

 


Kha Lê


 


Chuyên mục Cơ Sở Thương Mại Việt báo Người Việt MN đã giới thiệu tới quí đọc giả những cơ sở kinh doanh như quán ăn, bảo hiểm, tiệm sửa xe,… nhưng đây là lần đầu tiên chuyên mục giới thiệu một cơ sở chuyên về dịch vụ kem tươi do người Việt làm chủ.



Tiệm kem tươi Edina Creamery tọa lạc ngay tại góc ngã tư giữa France Ave và 51st Street. Ðịa điểm này nằm trên trục đường France Ave ngang qua khu 50th & France nằm giữa hai thành phố Minneapolis và Edina. Ðây là khu mua sắm nổi tiếng với đầy đủ các dịch vụ từ ăn uống, giải trí, mua sắm đến thể dục thể thao và thẩm mỹ.


Tiệm kem Edina Creamery được sáng lập năm 1998 bởi kỹ sư hóa học Brad Heck. Ðến năm 2007 thì hai anh em Tony Nguyễn và Tân Nguyễn đã đầu tư và mua lại toàn bộ thương hiệu cũng như cơ sở vật chất. Tiệm có khoảng 50 hương vị kem được xoay vòng theo mùa trong năm. Khác với kem mềm chảy ra từ máy hay còn gọi là soft-serve ice cream, kem của Edina Creamery là hard ice-cream, tức là kem cứng hơn, lâu chảy tan hơn. Có thể liệt kê một số kem được ưa chuộng như Coconut Almond , Raspberry Chocolate Chip, Butter Pecan, Caramel Cookies Praline… Ðặc biệt từ khi tiếp quản tiệm, các chủ nhân người Việt đã sáng tạo ra thêm các hương vị đặc trưng Á Châu như Green Tea Ice Cream, Durian Ice Cream (đây chính là Kem Sầu Riêng được bày bán trong các chợ người Việt). Tiệm đã vinh dự được báo Gourmet bầu chọn là “The Best Ice Cream Cones in the U.S.A” năm 2002, và đọc giả tạp chí Edina Magazine bầu là “The Best Place to Go Out for Dessert” hai năm lien tiếp 2010, 2011.


Theo như chủ nhân tiết lộ thì các sản phẩm của tiệm có mùi vị rất đặc trưng nhờ sử dụng sữa chuyên dụng được sản xuất và vận chuyển từ Wisconsin hòa trộn với các thành phần chiết xuất tự nhiên chứ không sử dụng nhiều hương liệu hóa học thực phẩm. Tiệm cũng tự sản xuất các bánh waffle để ăn với kem. Bánh waffle này tương tự như bánh tổ ong của người Việt. Ngoài ra, tiệm cũng nhận làm bánh kem tươi với nhiều kích cỡ khác nhau để phục vụ các dịp sinh nhật, liên hoan…


Mùa Hè này, bạn và gia đình đã có thêm một địa chỉ mới để giải trí cuối tuần là khu tổng hợp 50th & France với tiệm kem Edina Creamery, với rất nhiều hương vị kem tươi đặc biệt chỉ có ở tiêm kem này.



Ðịa chỉ: 5055 France Ave S, Minneapolis, MN 55410.


Phone: (612) 920-2169.


Giờ mở cửa: Chủ Nhật-Thứ Năm 12-00 trưa tới 9g30 tối. Thứ Sáu và Thứ Bảy từ 12-00 trưa tới 10g tối.


Danh sách tất cả các loại kem và dịch vụ của tiệm có thể tìm thấy ở trang website: www.edinacreamery.com

Một Thời Ðể Nhớ

 


GIỚI THIỆU SÁCH


 


(Những sự thật về Cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm và nền Ðệ Nhất Cộng Hòa)


 


Nguyễn Văn Lục


 


Nguyễn Văn Lục người làng Yên Phú, tỉnh Hà Nam.


Tốt nghiệp Ðại Học Sư Phạm ban Triết năm 1963.


Giảng dạy môn Triết bậc Trung học từ 1963-1975.


Sau 1975 viết báo tại hải ngoại, định cư tại Canada.


Nguyên chủ bút tạp chí Tân Văn.


Mục tiêu tối hậu của tác gỉả không gì khác hơn là cung ứng cho người đọc một cái nhìn mà Ông tin là đúng đắn và quân bằng nhất về một thời đã qua.


Không phải để lên án hay bênh vực ai, cũng không phải để hoài niệm, tiếc thương một người, một chế độ nào.Nhưng vượt lên trên tất cả là để rút ra những bài học quý cho hiện tại cũng như tương lai.


(Lời tựa Nguyễn Văn Lục – Một Thời Ðể Nhớ – Trần Phong Vũ – trang XIV)


Trăng Vàng xin trân trọng giới thiệu đến quý đọc giả tác phẩm hồi ký của tác giả Nguyễn Văn Lục với nhan đề Một Thời Ðể Nhớ (Những sự thật về Cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm và nền Ðệ Nhất Cộng Hòa).


Sách gồm 20 chương, dày 500 trang, bìa cứng, in trong khổ giấy 5.5 x 8.5 inches


Nguyệt san Diễn Ðàn Giáo Dân ấn hành năm 2011 tại California, Hoa Kỳ.


Ấn phí 25 Mỹ kim. Mọi giao dịch xin gửi thư về:


Nguyệt san Diễn Ðàn Giáo Dân


14916 Dillow


Wesminster, CA 92683


Tel: 714 894 5826

Ðất nước Quê hương Con người: Tỉnh Bình Tuy



 


Lời nói đầu: Bình Tuy trước năm 1975 là một tỉnh rất nhỏ nằm về phía Bắc của Vùng 3 Chiến Thuật, tuy là tỉnh nhỏ nhưng không phải dễ ở! Bằng chứng chỉ trong có 4 năm (1971 1975) thay đổi tới 6 vị tỉnh trưởng, trong đó 3 vị là đại tá và 3 vị là trung tá. Ngoài ra trong mùa hè đỏ lửa 1972, khoảng 20 ngàn đồng bào nạn nhân chiến cuộc Quảng Trị (gồm 3 quận Gio Linh, Cam Lộ và Ðông Hà) đã vào định cư ở Bình Tuy (1972 1975), Hiện nay tại Song Thành Minnesota có rất nhiều gia đình quê quán Bình Tuy hay Quảng Trị thế hệ thứ nhất đến thế hệ thứ 3 sinh sống & làm việc ở Minnesota.


Tháng 6, 2012


Hoàng Thân Vinh


 


***


 


Ðịa danh Bình Tuy có lẽ ít người biết đến vì nó chỉ là một tỉnh nhỏ trước tháng 4/1975 thuộc vùng 3 chiến thuật, đây là một tỉnh tân lập được chính quyền thời Tổng Thống Ngô Ðình Diệm lập nên, vào năm 1957 với vị tỉnh trưởng đầu tiên là Thiếu tá Lê Văn Bường. (khác với ông dân biểu cũng tên Bường, người gốc Quảng Bình).


 Ông Lê Văn Bường trước đó là đại úy quận trưởng quận Tiên Phước tỉnh Quảng Nam. Tỉnh Bình Tuy chỉ có 3 quận Hàm Tân, Tánh Linh và Hoài Ðức với dân số của Tỉnh chỉ chừng hơn 70 ngàn người, trong đó hơn 10 ngàn là dân tộc ít người phần lớn ở quận Tánh Linh. Ông Bường được vinh thăng thiếu tá và được bổ nhậm tỉnh trưởng kiêm tiểu khu trưởng tỉnh Bình Tuy. Về mặt địa lý, phía Bắc giáp tỉnh Phan Thiết, phía Nam giáp tỉnh Long Khánh, phía Tây giáp tỉnh Lâm Ðồng, và phía Ðông dĩ nhiên giáp biển Ðông. Thế mạnh của tỉnh là Lâm nghiệp và Ngư nghiệp (vì tỉnh có nhiều rừng và giáp bờ biển). Ðất đai thổ nhưỡng nói chung, không tốt lắm, như khu rừng lá (lá dùng để lợp nhà) mọc hoang dài dọc theo quốc lộ số 1, chừng 30 km, không cây nào khác mọc được, nên nông nghiệp còn yếu. Vì là tỉnh tân lập, nên có chừng 50% là dân địa phương và 50% là dân tứ xứ qui tụ về, như quận Hoài Ðức với 4 xã Vỏ Ðắc (quận lỵ) Vỏ Xu, Sùng Nhơn và Hiếu Ðức, quận này có con sông lớn La Ngà chảy qua, sông La Ngà phần thượng nguồn sau khi chảy băng qua Quốc lộ số 20 (ở đoạn cách ngã ba Dầu Giây chừng 33 Km) chảy qua tỉnh Long Khánh rồi về tỉnh Bình Tuy. Xã Vỏ Ðắc có một phần đất đỏ thích hợp cho cây công nghiêp, dân chúng phần nhiều ở Quảng Nam Quảng Ngãi vào định cư lập dinh điền từ thời đệ I Cọng Hòa của Tổng Thống Diệm. Quận Tánh Linh nghèo nàn, quận lỵ nằm trong xã Lạc Tánh, còn 3 xã khác là Duy Cần, Huy Khiêm và Hiếu Tín, có một số buôn làng dân tộc thiểu số (đồng bào Thượng). Quận Tánh Linh lâu rồi có một trận chiến ở Ấp Ruộng gần nhà thờ Công Giáo làm chết 2 phía giao tranh rất nhiều nhân mạng! Có thể nói Tỉnh Bình Tuy ngoài dân địa phương còn dung nạp 4 sắc dân có chữ đầu là Quãng (Tứ Quãng bao gồm Quảng Nam, Quảng Ngãi, Quảng Trị và Quảng Bình, nếu nói thêm tỉnh tân lập thời Tổng Thống Diệm là Quãng Tín thì đúng là Ngủ Quãng). Riêng Quận Hàm Tân (Tỉnh lỵ), Hàm Tân là 1 trong 3 địa điểm tập kết của Cán binh Cọng Sản để trở ra Bắc, theo qui định của Hiệp định Genève ký 20 tháng 7, 1954, 2 địa điểm tập kết kia là Bình Ðịnh và Cà Mau, không biết trên thực tế CSBV còn để lại bao nhiêu cán binh hoạt động nằm vùng ở đây mà không tập kết ra Bắc! Quận Hàm Tân có nhiều đồng bào gốc Quảng Bình vào đây lập nghiệp trong thời TT Diệm, họ là những người cần cù chịu khó làm ăn, đa phần theo đạo Công Giáo, sống hòa hợp thích nghi với người dân địa phương một cách hài hòa tốt đẹp! Một con sông thứ 2 tuy không lớn nhưng khá quan yếu, có tên là sông Dinh chảy từ hướng Tây băng ngang qua Quốc lộ số 1 rồi chảy về hướng Ðông, sông này được các khe suối chung quanh góp nước trên đường đi rồi chảy ra biển Ðông, sông Dinh chỉ có nhiều nước vào mùa mưa, còn mùa khô hạn rất ít nước có khi cạn trơ thấy đáy! Trước khi ra biển Ðông chừng 2 Km, sông uốn khúc chảy qua gần Tòa Hành Chánh tỉnh, và gần đó có xây một con đập chắn ngang, gọi là đập Ðá Dựng, để giữ nước dùng cho nhà máy nước sạch ở đây, cung cấp nước cho tỉnh lỵ cũng như thị trấn Lagi, nghe đâu cũng vì đập Ðá Dựng và nhà máy nước sạch (cung cấp nước) này mà tỉnh trưởng đầu tiên của tỉnh ông Lê Văn Bường bị án tử hình! (Sẽ nói ở đoạn sau). Cách tỉnh lỵ chừng 4 5 Km có một phi trường nhỏ với phi đạo ngắn, chỉ sử dụng cho loại máy bay nhỏ đáp, như máy bay cesna chẳng hạn!


Ðầu năm 1971 tôi được cử về làm trưởng ty điền địa tỉnh này, tỉnh lỵ ở gần thị chấn thương mãi Lagi thuộc quận Hàm Tân. Ðối diện trước cơ quan tôi là trường trung học phổ thông cấp 2 và cấp 3 lầu đúc, đẹp bề thế khang trang! Tuy là tỉnh nhỏ ít dân cư, nhưng cũng không phải là dễ ở, bằng chứng là trong 4 năm làm việc ở đây (1971-1975) thay đổi tới 6 vị tỉnh trưởng, trong đó 3 vị là trung tá và 3 vị là đại tá! Trước khi nói về 6 vị tỉnh trưởng trên, xin được nói qua về ông Lê Văn Bường vị tỉnh trưởng đầu tiên của tỉnh tân lập, thời Tổng thống Ngô Ðình Diệm đâu năm 1961 không biết ông tỉnh trưởng Bường làm việc gì sai trái hay tham nhũng trong việc xây dựng đập Ðá Dựng và nhà máy nước sạch cho tỉnh, mà ông bị kết án tử hình, án chưa thi hành, kịp đến đảo chánh 1 tháng 11, 1963 Tổng Thống Diệm và bào đệ cố vấn Nhu bị giết chết, ông Lê Văn Bường trốn thoát và nghe đâu qua sống lưu vong bên Cambodge, đâu cuối năm 1972 hay đầu 1973 ông có về lại Bình Tuy (tôi gặp ông duy nhất 1 lần ở Chùa Tỉnh hội Phật giáo Bình Tuy dưới tên mới là ông Tôn Thất Bình). Sau lần gặp đó đâu chừng 1 năm, được tin ông mất vì tai biến mạch máu não (stroke), do bà Th X. nói như vậy! Sở dĩ ông Bường về lại Bình Tuy là vì ông có người vợ trẻ đẹp ở đó, bà Vũ thị Th X và có với ông 4 người con, gồm 3 gái 1 trai. (Ông tỉnh trưởng Bường lấy bà Th X. khi tình cờ gặp cô nữ sinh trẻ mới 16 tuổi và quá xinh đẹp trong 1 buổi ủy lạo các chiến sĩ VNCH, sau đó không bao lâu bà trở thành vợ chính thức của ông ta!). Việc này tôi biết rõ vì cô Th. X. có người anh ruột là anh Vũ Phúc Th. là nhân viên trong cơ quan của tôi.


Ðầu năm 1971 tôi về nhận nhiệm sở, ông đại tá Trần Vãng Khoái người Bắc làm tỉnh trưởng, đâu gần 1 năm sau ông đổi về Saigon, Ðại Tá Huỳnh Công Thành thay thế, ông này lớn tuổi hơi mập và lùn, đâu giữa năm 1972 ông bị tai nạn rớt máy bay trực thăng phải vào Tổng Y Viện Cộng Hòa ở Saigon điều trị (nghe báo chí lúc đó nói máy bay bị rơi do đổ xăng ở Phan Thiết trong xăng có lẩn nước, sau đâu chừng 2 tháng thì ông mất!). Trung tá Nguyễn Thọ Lập lớn tuổi tạm quyền tỉnh trưởng (ông này vừa lùn vừa lé, trước đây lúc làm việc ở Hội An Quảng Nam tôi đã gặp ông ta, khi đó ông là trung tá trung đoàn trưởng trung đoàn 51 biệt lập, Bộ tư lệnh đóng quân cách Hội An chừng 3 4 Km). ông chỉ tạm quyền chừng hơn 2 tháng, vị thứ 4 là trung tá Nguyễn Ngọc Ánh (trẻ khóa 16 trường Võ Bị Ðalat), hiện định cư ở Austin Texas, lúc làm việc ở Austin TX tôi có qua lại thăm viếng ông ta (1994 1996), vị thứ 5 là trung tá Nguyễn Văn Sĩ đang là tham mưu trưởng tiểu khu Bình Tuy được lên thay thế Trung Tá Ánh (ông Sĩ lớn hơn ông Ánh chừng 3 4 tuổi, cả 2 ông tuy nhà binh nhưng trông rất bạch diện thư sinh). Hiện ông Sĩ định cư ở Nam California. Ðâu khoảng giữa năm 1974 thì vị thứ 6 là Ðại Tá Trần Bá Thành thay thế trung tá Sĩ (trước đây đại tá Thành đã là trung đoàn trưởng Trung Ðoàn 48 thuộc Sư Ðoàn 18 Bộ Binh). Trong buổi tiệc nhậm chức (tống cựu nghinh tân), tại phòng khánh tiết tỉnh, với chừng 30 ty sở trưởng nội ngoại và các trưởng phòng bên tiểu khu, khi nói chuyện về cuộc đời quân ngũ của mình, và nói chơi về tài thiện xạ của mình, đại tá đã dùng súng bắn hơi nòng dài nhắm lên trần béton, đã bắn rơi 1 con thằn lằn đang đậu trên đó rớt xuống sàn! Khách dự tiệc vỗ tay tán thưởng!


Các ty sở trưởng ngoại thuộc như anh Trần Bất Nhựng trưởng ty Công Chánh, anh Lương Thế Bỉnh trưởng ty Kiểm Lâm, anh Ðốc sự hành chánh Chi trưởng ty Xã Hội, tỉnh đoàn Cán bộ XDNT trước là đại úy Linh, sau là anh Bình người Bắc nhỏ con thay thế, sau 4, 1975 hình như anh ở Ngã ba Ông Tạ, và lái xe chở khách loại trung, anh Vũ Ðán Bình hiệu trưởng trường trung học, anh Trang thanh tra ty tiểu học, ông Bùi Xuân Huyến người Huế mập mạp, lớn tuổi làm trưởng ty nông nghiệp có lẽ là người lâu năm nhất ở đây, thiếu tá Hiền người Huế thì làm trưởng ty Cảnh Sát Quốc Gia, sau anh Hiền là trung tá Huỡn người Nam lớn tuổi thay thế, hiện nay 2 anh Hiền và Huỡn đều định cư ở San Jose Bắc California, anh Long trưởng ty cấp thủy, tuy trẻ tuổi nhưng đầu tóc bạc nhiều, sau 1975 đi cải tạo về anh giữ xe đạp ở chợ An Ðông,


Những người làm việc kỳ cựu trong tỉnh trước tiên là ông Trần Thanh Sử người Phan Thiết, phó tỉnh trưởng, đẹp trai hơn tôi chừng 4-5 tuổi, tánh tình dễ thương, các đốc sự hành chánh khác như các anh Diệm mập hơi lé trông coi về hành chánh, anh Anh mập tròn mang kính trắng coi về kinh tế, sau coi về nội an, anh Nguyễn Công X L. coi tài chánh (sau gọi là trung tâm chuẩn chi). Ngoài ra trong Tòa Hành Chánh tỉnh còn có 3 ông là ông Công, ông Tồn và ông Ngưỡng người Huế là lâu đời nhất (chức vụ của 3 ông này cao nhất chỉ là trưởng phó phòng mà thôi!) Như ông Công có nhà ở và buôn bán chạp phô tạp hóa ngay trong chợ Lagi, anh Tồn ở gần nhà thờ Tin Lành, còn như ông Ngưỡng người Huế chẳng hạn, tuy có xây được 1 căn nhà lầu đúc lớn, nhưng phải nói bà vợ ông Ngưỡng cũng tội nghiệp lắm, ngày nào cũng xách giỏ xách bán các món ăn đặc sản Huế như (bánh bèo, bánh nậm, bánh bột lọc, bánh ít bánh ram, v.v.) bán đủ 7 ngày trong tuần, đi bộ vất vả từ Lagi lên tỉnh lỵ, vừa rao hàng, vừa bán!


Qua khỏi trường trung học đi về phía biển là trường tiểu học Ðồng Tiến, Cha Hoàng làm hiệu trưởng (cha cũng là sĩ quan tuyên úy Công Giáo bên tiểu khu). Ði xuống nửa là tỉnh đoàn Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn, đi thêm chừng 50 mét là khuông viên ty công chánh kiến thiết rộng rãi lúc đầu là anh Trần Bất Nhựng làm trưởng ty, sau là kỹ sư Khôi thay thế, anh Tấn đeo kiếng trắng làm phó kiến thiết, anh Sơn làm phó công chánh, sau tháng 4,1975 anh ở khu chung cư Nguyễn Thiện Thuật ở Saigon. Còn bên trái trường trung học, đi ngược về phía biển là Ty Tiểu Học, với 1 ông lớn tuổi làm trưởng ty, anh Trang mập làm thanh tra, sau ty tiểu học đổi thành Sở giáo dục, anh Lộc người Huế làm chánh Sở Giáo Dục. Bên tay mặt ty điền địa qua con đường nhỏ, là khoảng đất trống rộng rãi, tới gần ngả 3 đường đi vào Tòa Hành Chánh tỉnh, là trụ sở ty thông tin do anh Lê làm trưởng ty, sau này thay người khác không nhớ tên, đi vào hướng tỉnh, là khuôn viên đất ty điền địa mới, chỉ mới xây văn phòng nhỏ và hàng rào, (dự trù trong tương lai có ngân khoản sẽ xây trụ sở chính sau!). Ði tiếp vào là bệnh viện dân y và quân y hỗn hợp, do B/S Bạch làm giám đốc kiêm trưởng ty y tế, BS Thịnh phụ tá, bên quân đội đại úy BS Minh trông coi. Ði tiếp nửa là trụ sở tòa án Bình Tuy. Qua khỏi tòa án là con đường lớn (ngả 4 này là 2 con đường lớn giao nhau. Qua khỏi ngã tư là trụ sở rộng rãi của cơ quan cố vấn Mỹ tỉnh Bình Tuy. Tiếp theo là Ty Nông Nghiệp, tiếp theo nữa là Văn phòng Ðại diện Phủ Quốc Vụ Khanh Bác Sĩ Phan Quang Ðán, tiếp theo là vị trí đóng quân của chi đoàn thiết giáp (bánh hơi) do Ðại úy Tơ chỉ huy. Còn như ty điền địa hiện hữu chỉ là 1 ngôi nhà tuy biệt lập nhưng nhỏ làm việc chật chội! Từ trụ sở này đi về phía chợ Lagi, bên cạnh là nhà ở của trưởng ty điền địa, kế bên là nhà ở của trưởng ty an ninh quân đội (trước là Thiếu Tá Trí, người Quảng Trị, sau là thiếu tá Hùng người Bắc, thay thế chỗ ông Trí, còn Thiếu Tá Trí ra làm việc ở Phan Thiết), bên cạnh là nhà của ông Nghĩa, phó chủ tịch Hội Ðồng Tỉnh, nhà có mở cửa hàng bán đồ tạp hóa, (không may trong khi di tản ở Vũng Tàu tháng 4, 1975 ông bị thiệt mạng), kế bên là nhà ông Hà Tôn Ðông, chủ tịch Hội Ðồng Tỉnh, kế bên nữa là trụ sở Ty Sắc Tộc địa phương, anh Bah người thiểu số làm trưởng ty, cạnh đó là con đường đất sỏi dẫn vào các nhà trong khu cư xá công chức! Qua con đường này là trung tâm tiếp vận do Trung Tá Cát mập và thấp làm chỉ huy trưởng, qua nữa là cơ quan cấp thủy do anh Long đầu tóc bạc trẻ, làm trưởng cơ quan. Phía dưới thị trấn Lagi có 2 cơ quan, đó là Ty Kiểm Lâm với anh Lương Thế Bỉnh làm trưởng ty, và Ngân Hàng Phát Triển Nông Thôn mà anh Hữu làm giám đốc, phụ tá hay kiểm soát viên là anh Nam, rồi phòng Ngư Nghiệp, thuộc ty Nông Nghiệp, v.v…


Tháng 3 năm 1972, CSBV tràn qua vĩ tuyến 17, trước sự tấn công bất ngờ và vũ bão của họ, Sư Ðoàn 3 Bộ Binh VNCH bị tan rã, Chuẩn Tướng Giai bị kỷ luật. Quảng Trị tạm thời bị thất thủ (nhà binh, nhà văn Phan Nhật Nam khóa 18 Võ Bị Ðà Lạt đã viết cuốn sách “Mùa Hè đỏ lửa” nói về cảnh đồng bào chạy vào Huế lánh nạn trên đại lộ kinh hoàng Quảng Trị, cùng diễn tả trận đánh khổ nạn và dân chúng bị chết chóc điêu linh khi di tản này!). Sau đó nhân kỷ niệm Quân lực VNCH ngày 19 tháng 6, 1972, TT Thiệu đã ra lệnh cho tướng tư lệnh Quân Khu I Trung Tướng Ngô Quang Trưởng trong vòng 3 tháng phải tái chiếm lại Quảng Trị, quân lính Sư Ðoàn 1 Bộ Binh và các đơn vị tăng phái như Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Ðộng Quân, Nhảy Dù, v.v… và cũng nhờ sự yểm trợ phi pháo tối đa của quân đội đồng minh Mỹ, vùng I Chiến thuật đã hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn đúng 3 ngày, nghĩa là ngày 16 tháng 9, 1972 lá cờ Quốc gia màu Vàng 3 sọc đỏ lại tung bay phất phới trên cổ thành Quảng Trị, và vì Bắc quân được lệnh liều mình, cố tử thủ trong cổ thành, tuy thắng lợi nhưng quân ta cũng đã bị nhiều tổn thất! Sau này ở Mỹ đọc được một số tài liệu về trận tái chiếm lại Cổ thành Quảng Trị, được biết sở dĩ Mỹ yểm trợ tối đa cho Tướng Trưởng được xem như cố ý đánh bóng vị tướng này, như là một con cờ dự bị trong tương lai của người Mỹ vậy! (Hãy nhớ lại mà xem trong trận chiến hành quân Lam Sơn 719 qua Hạ Lào, năm 1971 chỉ đâu có hơn 1 năm trước đó thôi, quân ta đã không thành công, và phải gánh chịu nhiều tổn thất, phải hiểu rằng vào gần vùng hậu cần của Bắc quân, chúng ăn thua đủ và đời nào chúng chịu thua!). Sau ngày quân lực 19 tháng 6, 1972 đâu chừng hơn 1/2 tháng, đúng ngày 7 tháng 7, 1972 Tổng Thống Thiệu đáp máy bay trực thăng xuống mặt trận An Lộc đang còn bốc khói lửa, gắn sao chuẩn tướng cho người hùng tử thủ trận địa An Lộc (đâu 68 ngày), là Tướng Lê Văn Hưng (trận này Cộng quân dùng 4 sư đoàn quyết tiêu diệt 1 sư đoàn phía VNCH nhưng đã không thành công). Và cũng nhờ các trận đánh này đã có bài hát: “Bình Long anh dũng, Kom Tum kiêu hùng và Trị Thiên vùng dậy.” Khi chiếm lại Cổ Thành Quảng Trị (16/9/1972) lại có câu: “Cờ bay, cờ bay, trên thành phố thân yêu!”


Tỉnh Quảng Trị thất thủ cuối tháng 3, 1972, đồng bào Quảng Trị nhất là 3 quận Ðông Hà, Cam Lộ và Gio Linh phần lớn đi định cư ở Bình Tuy với sự giúp đỡ của Quốc Vụ Khanh, BS Phan Quang Ðán, 2 vị quận trưởng ở Quảng Trị là Thiếu Tá Ðăng mập lớn tuổi và Thiếu Tá Huệ trẻ tuổi cũng đi theo dân vào Bình Tuy chọn giúp địa điểm định cư cho đồng bào, số lượng đâu chừng 20-25 ngàn người. Tỉnh Bình Tuy thiết lập 2 khu định cư chính có tên là khu định cư Ðông Hà (nằm bên cạnh tỉnh lộ đi vào tỉnh cách ngả 3 Bình Tuy Quốc lộ số 1 chừng 3 4 cây số) và khu định cư thứ 2 có tên gọi là Khu định cư Ðồng Ðền (trên đường liên tỉnh lộ đi Xuyên Mộc Bà Rịa, cách ngã tư Hiến Binh củ chừng 5 6 cây số). Ðất đai nói chung tuy không được tốt mấy, nhưng được phối hợp chọn lựa, có lẽ yếu tố an ninh là trên hết (gần tỉnh lỵ). Khu Ðông Hà này đối diện bên kia đường tỉnh lộ là Cô nhi viện Bồ Câu Trắng với Linh Mục Hoan làm giám đốc, đâu năm 2008 cha Hoan có ghé thăm tiểu bang Minnesota, tôi gặp đức cha ở nhà hàng Hoa Biển đường University Thành Phố Saint Paul MN (lúc này cha đã lên chức Giám mục). Cô nhi viện này còn có sự giúp đỡ của cha Mỹ, lúc còn nhỏ tôi và cha Mỹ cùng học chung lớp nhì (lớp 4) trường tư thục Việt Hương do cha Ðài làm hiệu trưởng thì phải, giáo viên đứng lớp là 2 chị em cô Nguyện và cô Hảo dạy, 2 cô giáo này có cô em ruột tên Trang, anh Hoàng Trọng Trạch học lớp nhất là nổi hơn cả!


Ðồng bào Quảng Trị định cư được cấp tiền nuôi ăn ít nhất là 6 tháng đến 1 năm, tính theo đơn vị gia đình được cấp đất thổ cư (đơn vị 200 m2), cấp tiền làm nhà, cấp đất canh tác mỗi gia đình chừng 1/2 mẫu (5,000m2) đất đã được khai quang sẵn để dễ dàng cho đồng bào canh tác (ở khu Ðông Hà đất canh tác do nhà thầu tư nhân khai quang, giá khai quang đâu gần 100 ngàn đồng/mẫu, còn Khu Ðồng Ðền do đơn vị Công Binh khai quang, có lẽ Phủ QVK chỉ trả tiền xăng nhớt.). Ðịnh cư với nhiều đồng bào là 1 công việc to lớn, nên Phủ QVK/PQÐ có lập riêng 1 văn phòng đại diện ở tỉnh với Ðại Tá Nguyễn Văn Chuyên làm giám đốc văn phòng này (trước đây đại tá Chuyên đã từng làm tỉnh trưởng Long Khánh).Nói chung các ty sở nội ngoại thuộc của tỉnh đóng góp sức mình tuy theo phần việc chuyên môn trong vụ định cư của đồng bào Quảng Trị bận rộn nhất là các Ty Xã Hội, Công Chánh Kiến Thiết, Ðiền Ðịa, Nông Nghiệp, Cán Bộ XDNT, Thông Tin v.v… và các ty hành chánh, tài chánh nội thuộc tòa hành chánh tỉnh. Trong khu vực Ðồng Ðền này có một vị Linh Mục rất nổi tiếng, đó là LM Nguyễn Viết Khai người hơi thấp, và hình như cái đầu không bao giờ ở yên trên cổ ông ta (ông hay lắc lắc cái đầu!). Thời đệ nhất Cộng Hòa, LM Khai rất thân thuộc với Dinh Ðộc Lập, nhiều lúc ông tự nhận là người lo phần hồn cho các yếu nhân phủ Tổng thống thời đó! Có thể nói vào thời đệ nhất Cọng Hòa, LM Khai như là người có uy thế bao trùm ảnh hưởng lên chính quyền cũng như ngoài xã hội, nói khác đi chỉ sau có LM Cao Văn Luận, Viện trưởng viện đại học Huế mà thôi! Trong hơn 4 năm làm việc tôi chỉ gặp LM Khai có 2-3 lần, trong đó 1 lần ông tới cơ quan tôi về việc đất đai. Nhưng cũng lại có người nói ông bị rút phép thông công (không được đứng trên nhà thờ với tư cách là một vị linh mục!) nguyên do nghe nói hồi đó ông LM có liên hệ trên mức tình cảm với cô Năm Nhân H., chủ tiệm bán hay cung cấp văn phòng phẩm tòa hành chánh tỉnh, cũng như các cơ quan ty sở ngoại thuộc. (LM Khai được biết đã qua đời đâu năm 2000). Ở Bình Tuy còn có Linh Mục Hoa hạt trưởng, ngài cũng có làm thơ với bút hiệu Xuân Ly Băng! Nghe nói sau 1954, ông Trần Ðình Trường lúc đó ở Nghệ An thấy không thể ở với CS, ông đã trốn qua ngả Lào rồi sau vào Saigon, lúc đầu tạm trú tại khu nhà chung của giáo phận Vinh số 32 Nguyễn Bỉnh Khiêm Saigon quận 1, mới đầu ông tạm làm tài xế cho Linh Mục Khai, hiện nay ở Mỹ là ông tỷ phú Trường chủ nhân của nhiều khách sạn ở New York, thường là mạnh thường quân cho các cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ, trong vụ khủng bố 911 ở New York năm 2001 ông từng hiến tặng cho hội Hồng Thập Tự Hoa Kỳ cả 2 triệu dollar, cũng như đã cứu trợ và giúp đỡ thiên tai ở châu Phi! Cũng nhờ ông Trường là chủ của nhiều tàu buôn lớn trước 30/4/1975 (tàu có tên gọi Trường Xuân, là tên ghép của ông và người vợ) mà bao nhiêu ngàn người lánh nạn CS đã được vượt thoát khỏi VN tháng 4, 1975. Những điều về ông Trường tôi biết được qua ông Dược Sĩ Nguyễn Ðức Chân (sanh 1932), quê ở huyện Hương Khê, Nam Hà Tỉnh (cỡ ngang tuổi ông Trường), ông Chân năm 1955 vượt biển bằng ghe gần Thanh Hóa, ghe chở cả 100 mạng người, tấp vào Truồi, Cầu Hai sau đó được đưa lên Huế làm ở cơ quan phủ đặc ủy di cư, 2 năm sau ông Chân vào Saigon, (có lúc LM Khai mời ông Chân làm hiệu trưởng trường tư thục Ngô Ðình Khôi ở Phan Thiết nhưng ông từ chối vì đang là sinh viên trường Dược), sau này tên trường được đổi là trường Chính Tâm và ông Cao Xuân Hiệp (sanh 1935) người Diễn Châu Bắc Nghệ An, sau đi Khóa 22 Thủ Ðức, qua Mỹ diện HO 4, hiện định cư ở Houston Texas, cả 2 ông này đều đã từng tạm ngụ số 32 Nguyễn Bỉnh Khiêm quận 1 Saigon nói trên, ông Hiệp ở chung phòng với ông Trường, còn ông Chân khác phòng, thì nay ông Chân đã định cư ở Virginia, lúc đó ông Long cũng là bạn ông Trường và là thư ký riêng của cha Trương Cao Khẩn, Linh Mục Khẩn phụ trách các việc liên quan tới giáo phận Vinh. (Bỏ qua về vấn đề tình cảm riêng tư, mà mỗi cá nhân một khác nhau, không ai giống ai, “bá nhân bá bọc chứa,” người thích uống rượu, người hút thuốc, người thích ca hát có máu văn nghệ, người có máu cờ bạc, có người lại thích đa thê! Nhưng nếu chỉ nói riêng về lãnh vực kinh doanh thì xin hiểu cho tôi, tôi nói về ông Trường với tất cả tấm lòng kính trọng và khâm phục! Người tay không mà dựng nên cơ đồ dù ở VN trước 1975, hay sau 1975 qua Mỹ định cư mới là người tài giỏi!). Ca dao ta vẫn nói; “nước lã mà vả nên hồ, tay không mà dựng cơ đồ mới hay!” (Ðược biết ông Trường đã mất tháng 4, 2012)


(Còn tiếp)

Bà hàng xóm

 


 


Trần Tiểu/San Diego


 


Bà hàng xóm nhà tôi qua đời sau tám năm nằm trên giường bịnh. Ngày lễ mai táng người con trai duy nhất của bà lên nói cảm nghĩ của mình về người Mẹ quá cố. Cậu nói:


“Mẹ tôi thường nói với tôi trước khi mất; Mẹ đã rất vui và được an ủi với tiếng cười đùa của mấy con và mấy cháu của gia đình hàng xóm hàng ngày trong suốt tám năm qua. Những lần thăm viếng của gia đình tôi nhân dịp các ngày lễ trong năm đã làm cho Mẹ tôi không cảm thấy cô đơn trên giường bịnh.”


Tôi ngồi nghe mà cảm động quá, có ngờ đâu mấy việc làm tự nhiên ấy đã làm cho một người bịnh được vui và được an ủi như vậy cho tới lúc ra đi.

Tin mới cập nhật