Nguyễn Phú Trọng không đọc sách

 


Ngô Nhân Dụng 


Một bài trên mạng VietNamNet mới phỏng vấn và nêu lên các con số cho thấy người Việt Nam hiện nay rất ít đọc sách. Theo bài này thì trung bình mỗi năm một người Việt Nam chưa “đọc hết” một cuốn sách. Ðem tổng số sách (không kể sách giáo khoa) chia cho dân số, tính bình quân cứ mười người Việt đọc được bảy cuốn sách. Trong số đó, phần lớn chỉ là sách giải trí mà không bồi bổ trí thức. Một giám đốc nhà sách bi quan hơn nữa, nghĩ rằng chắc số sách đọc còn ít hơn nữa. Những cuốn sách có giá trị trên thế giới, được dịch ra tiếng Việt chỉ in chừng 500 cuốn, trong một nước dân số 85 triệu. Có người so sánh, cho biết dân Thái Lan mỗi năm trung bình một người đọc khoảng năm cuốn sách, tức là đọc nhiều gấp bảy lần một người Việt.


Người ta đọc sách nhiều thì chắc trình độ hiểu biết cao hơn, cách suy nghĩ cũng chín chắn hơn. Nói chung, việc đọc sách chắc chắn phải ích lợi cho cả nền kinh tế quốc dân. Các nhà nghiên cứu phát triển cho biết khi dân một nước đọc sách nhiều hơn thì họ dễ gia nhập vào đời sống kinh tế hiện đại hơn vì bây giờ làm nghề gì cũng phải có kiến thức. Ở các nước chậm tiến thì dân ít đọc sách. Nhưng việc đọc sách đem tới ích lợi kinh tế nhiều hơn khi phổ cập trong toàn thể xã hội chứ không tập trung trong một tầng lớp “ưu tú” ở các thành phố. Bài báo trên VietNamNet đã nêu thí dụ về nước Mỹ, nhận định: “Cái hay ở Mỹ là tri thức sách vở, kiến thức của mọi người được lan tỏa đến số đông hơn là chỉ một nhóm người như ở Châu Âu.” Vì trình độ kiến thức chung cao cho nên “Chỉ có nước Mỹ mới sinh ra những tỉ phú như Bill Gates, Steve Jobs… – những người sống bằng khoa học, trí tuệ.”


Người Việt Nam bây giờ ít chịu đọc sách, chắc vì người lớn thì coi phim bộ, thanh niên thì coi trình diễn nhạc trẻ và coi báo đăng hình quần áo giầy dép mốt mới nhất. Cho nên mới có cảnh các thiếu nữ tôn thờ ca sĩ ngoại quốc, ôm hôn cả cái ghế mà thần tượng mới ngồi lên. Mới có cảnh một cô chủ tịch công ty xây dựng đi thăm công trường đầy xi măng, nhôm với sắt mà lại mặc váy hồng, đi giầy cao gót cũng màu hồng giống như đang đi mua sắm.


Nhưng không nói gì đến người dân thường, mà cả những người lãnh đạo đảng cộng sản cũng không chịu đọc sách nữa. Như ông Nguyễn Phú Trọng chẳng hạn. Trong hội nghị Trung Ương Ðảng mở rộng vừa rồi, ông tổng bí thư khẳng định đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ không chấp nhận “tam quyền phân lập”. Riêng câu này đủ để ghi tên Nguyễn Phú Trọng vào lịch sử sự thoái hóa trong nhân loại. Loài người tiến bộ, mình không theo kịp, rồi còn đi thụt lùi, cho nên gọi là thoái hóa. Từ thế kỷ 17, 18, trong nhân loại đã nẩy ra ý kiến phải đặt giới hạn trên quyền hành của những người cai trị. Vì thế phải tách ra ba thứ quyền: Có người soạn ra luật pháp; có người chỉ lo thi hành luật pháp; và những người khác nắm quyền phán đoán xem có hành động nào sai luật luật pháp hay không. Từ thế kỷ 18 đã nhiều quốc gia thí nghiệm ý kiến này trong tổ chức chính quyền. Ðó là những quốc gia đạt được tiến bộ nhanh nhất và cao nhất về kinh tế, văn hóa, và xã hội. Loài người đã rút kinh nghiệm như vậy hơn 200 năm nay. Bây giờ ông Nguyễn Phú Trọng nhất định bác bỏ không chấp nhận “phân quyền!” Như vậy chẳng phải là thoái hóa thì gọi là cái gì? Ðiều đáng kinh ngạc là, sau khi ông Nguyễn Phú Trọng nói trâng tráo như thế, không thấy có ai trong Quốc Hội và trong tòa án tối cao ở Việt Nam mở miệng bàn một câu nào cả! Trên lý thuyết họ nắm quyền lập pháp và tư pháp; nhưng đành ngậm miệng. Tình trạng thoái hóa không phải là độc quyền của ông tổng bí thư đảng cộng sản!


Lời tuyên bố trên cũng chứng tỏ ông Nguyễn Phú Trọng không chịu đọc sách. Có một cuốn sách bán đầy ở Hà Nội, ai có thời giờ làm ơn mua một cuốn gửi cho ông tổng bí thư đọc để giúp ông mở mắt ra. Ðó là cuốn “Người Trung Quốc và những căn bệnh trong nhân cách” của Hà Tông Tư, do Phạm Bá dịch, nhà xuất bản Công An Nhân Dân in năm 2007. Ông Hà Tông Tư kịch liệt đả kích chế độ chuyên chế ở Trung Quốc trong hơn 2,000 năm lịch sử. Cho nên ông viết rõ ràng chỉ có phân quyền mới thật sự dân chủ.


Hà Tông Tư nhiệt liệt ca ngợi chế độ tự do dân chủ, thể hiện qua việc cai trị bằng hiến pháp, luật pháp, mà ông gọi là Hiến Chính. Ở trang 40 cuốn sách trên, tác giả viết: “Nguyên tắc cơ bản của pháp trị là: Mở rộng tự do cá nhân với khả năng lớn nhất, hạn chế tối đa quyền hạn của kẻ cầm quyền.” Trang sau, ông nêu ra tiêu chuẩn: “Bản thân hiến pháp có bao hàm tư tưởng thực sự hạn chế và ràng buộc quyền lực chính trị không. Và trên thực tế nó có ràng buộc, hạn chế quyền lực chính trị một cách có hiệu quả hay không?” Và Hà Tông Tư khẳng định: “Nguyên tắc phân quyền là đặc trưng cốt lõi của Hiến Chính; chủ yếu là tách biệt quyền tư pháp với quyền hành chính, thể hiện ở chỗ tư pháp phải được độc lập.”


Chắc chắn ông Nguyễn Phú Trọng chưa hề để mắt đến những ý kiến nêu trên. Mà đây không phải là ý kiến của “những thế lực thù địch” nào cả. Ðây là một tác giả người Trung Quốc, sách đã phổ biến ở Trung Quốc, lại được nhà xuất bản Công An Nhân Dân ở Việt Nam in ra. Trong hàng ngũ công an cũng có những người muốn phổ biến những ý kiến tiến bộ như vậy. Thế mà cả ông tổng bí thư lẫn những người về họp cùng với Trung Ương Ðảng chẳng ai chịu đọc sách cả!


Nhân lúc ở Việt Nam đang bàn sửa hiến pháp, cũng xin trích ý kiến của Hà Tông Tư giải thích tại sao cần phân quyền: “Ràng buộc và hạn chế quyền hạn và hành vi của chính phủ, đó là nhiệm vụ chủ yếu của hiến pháp.” Ai đọc qua bản hiến pháp nước Mỹ thì thấy rõ ý Hà Tông Tư. Hầu hết các điều trong bản hiến pháp ngắn ngủi đó toàn là những giới hạn quyền hành của chính phủ liên bang. Ðọc cuốn sách của Hà Tông Tư thấy ông cho là chính chế độ chuyên chế gây ra bao nhiêu điều đáng xấu hổ cho người Trung Hoa; thí dụ như tính ỷ lại, không có tinh thần trách nhiệm, nịnh trên nạt dưới, hèn yếu, nhu nhược, vân vân!


Hà Tông Tư trích lời triết gia người Anh John Stuart Mill: “Chế độ chuyên chế, xét từ bản chất, nó đã có khuynh hướng dùng chính sách ngu dân!” (trong bản dịch đã viết nhầm tên triết gia Mill thành Miel, nhiều lần; mặc dù cuốn sách Bàn về Tự Do của J.S. Mill đã được dịch và in ở Việt Nam). Ở trang 703, Hà Tông Tư còn bình luận: “Chính sách ngu dân bao giờ cũng đi đôi với việc bế quan tỏa cảng, cấm tự do ngôn luận… cùng dựa vào nhau mà thành hình.” Mười trang sau, ông viết thêm: “Tội ác chuyên chế là tội ác lớn nhất trên thế gian! Hạn chế tự do ngôn luận là thâm hiểm nhất, xảo trá nhất, bỉ ổi nhất, tàn nhẫn nhất trong các thủ đoạn chính trị!”


Nếu mấy ông bà trong Trung Ương Ðảng Cộng Sản Việt Nam chịu khó đọc Hà Tông Tư thì trước hết họ sẽ thấy phải trả lại quyền tự do ngôn luận cho người dân, để ít nhất tránh khỏi những lời kết tội: “Thâm hiểm nhất, xảo trá nhất, bỉ ổi nhất, tàn nhẫn nhất;” và cái tội “ngu dân”. Trên hết, phải bắt đầu tôn trọng và thực hiện quy tắc phân quyền; đừng có nghe ông Nguyễn Phú Trọng.


Bao giờ đất nước có tự do thì người dân mới có hứng thú đọc sách. Như tác giả bài trên VietNamNet viết về những Bill Gates và Steve Jobs thành công trong xã hội Mỹ: “…chỉ ở môi trường đó mới giúp những người có phát minh, sáng kiến có thể giàu có được. Họ chính là những người đang làm ra sản phẩm và hàng hóa hỗ trợ con người. Ở Việt Nam thì không thể có chuyện như vậy.”


Thực ra không thể nói có liên hệ nhân quả trực tiếp giữa trình độ kiến thức của dân chúng Mỹ với sự thành công của những nhà kinh doanh Bill Gates và Steve Jobs. Hai hiện tượng diễn ra song song; cả hai đều cùng do một nguyên nhân gây nên, là xã hội tự do. Khi các ngành báo chí, xuất bản được tự do thì dân chúng sẽ đọc sách nhiều hơn; khi các nhà kinh doanh được tự do thì những người có sáng kiến táo bạo dễ thành công lớn. Muốn bảo đảm xã hội được tự do thì phải tổ chức theo quy tắc phân quyền, mọi người Việt Nam phải nhắc nhở cho ông Nguyễn Phú Trọng điều đó để ông đọc thêm. Hy vọng ông sẽ hiểu ra rằng cưỡng lại không phân nhiệm ba quyền lập pháp, hành pháp, và tư pháp tức là cản trở sự tiến bộ kinh tế của cả dân tộc.

Interpol, cảnh sát Pháp lùng nghi can Canada xẻ thịt người

 








Hình nghi can Luka Rocco Magnotta, do cảnh sát Montreal cung cấp. Nghi can trong vụ giết người rồi chặt từng khúc gởi cho các đảng chính trị Canada đang bị truy lùng khắp thế giới. (Hình: AP Photo/City of Montreal Police Service)


BALTIMORE, Maryland (AP) – Một sinh viên đại học ở Maryland vừa bị truy tố tội giết người rồi ăn tim và não của nạn nhân.


Alex Kinyua, 21 tuổi, đang học ngành kỹ sư điện và cũng là sinh viên sĩ quan trừ bị ROTC, bị bắt trong tuần này. Giới chức thẩm quyền cho biết, Kinyua thú nhận đã dùng dao để hạ sát rồi ăn nhiều phần trên cơ thể của một người gốc từ Ghana, đang tạm trú chung với gia đình của Kinyua ở khu ngoại ô Baltimore.


Nhân viên điều tra tìm thấy đầu và tay của nạn nhân tên Kujoe Bonssafo Agyei-Kodie, 37 tuổi, hôm Thứ Ba, sau khi cha của Kinyua báo cho cảnh sát.


Kinyua gốc từ Kenya, đang là sinh viên ở trường Morgan State University, một trường đại học có tính cách lịch sử của người da đen ở Baltimore.


Hồi Tháng Năm, Kinyua đã từng bị truy tố về một vụ tấn công khác, mà nạn nhân bị đánh đập tàn nhẫn nhưng không chết. (T.P.)


 


 

Phiến quân Colombia nhờ Pháp làm trung gian thương thảo với chính phủ

 

PARIS (AP) Phiến quân FARC ở Colombia hiện đang nhờ chính quyền Xã Hội ở Pháp giúp trung gian thương thảo với chính phủ Colombia, theo một nhà báo Pháp vừa được FARC thả ra.

Nhà báo Romeo Langlois về đến Paris hôm Thứ Năm để đoàn tụ với gia đình và gặp Tổng Thống Francosi Hollande sau đó. Anh Langlois, 35 tuổi, bị phiến quân tả phái bắt giữ một tháng trời và được thả hôm Thứ Tư.

Langlois, một nhà báo độc lập và đang làm việc cho đài truyền hình France 24 lúc bị bắt, nói rằng FARC dùng việc bắt cóc anh ta để chứng tỏ cho thế giới thấy rằng tổ chức này vẫn còn có khả năng gây rối dù quân đội Colombia có nỗ lực diệt trừ họ.

Lực Lượng Cách Mạng Võ Trang Colombia (FARC) đã chiến đấu chống chính phủ Colombia từ nhiều thập niên qua, chiếm giữ một số khu vực và dùng việc bắt cóc đòi tiền chuộc để có phương tiện hoạt động.

Nhà báo Langlois đang đi theo một toán lính Colombia để phá hủy một cơ xưởng sản xuất cocaine của phiến quân thì bị tấn công. Có bốn lính chính phủ thiệt mạng và Langlois bị thương ở tay, anh chạy về phía phiến quân và bị họ bắt giữ.

Langlois cho hay được phía FARC đối đãi tử tế nhưng chỉ trích nhóm này đã dùng việc bắt anh ta làm mục tiêu tuyên truyền. (V.Giang)

Thổ Nhĩ Kỳ truy tố nhạc sĩ tội phỉ báng Hồi Giáo

 


ANKARA, Thổ Nhĩ Kỳ (AP)Một tòa án Thổ Nhĩ Kỳ hôm Thứ Sáu chính thức truy tố một nhạc sĩ dương cầm nổi tiếng thế giới, cho rằng ông đã phỉ báng giá trị tôn giáo của đạo Hồi, qua lời bình phẩm của ông trên trang mạng xã hội Twitter.







Nhạc sĩ Fazil Say tại rạp hát Theatre des Champs-Elysees ở Paris năm 2010. Ông vừa bị tòa án ở Turkey truy tố tội phỉ báng giá trị tôn giáo của đạo Hồi. (Hình: Fred Dufour/AFP/Getty Images)


Tòa án ở Istanbul bỏ phiếu tán đồng cáo trạng chống lại nhạc sĩ Fazil Say, 42 tuổi, người trình diễn với các dàn nhạc New York Philharmonic, Berlin Symphony Orchestra, Israel Philharmonic, National Orchestra of France và Tokyo Symphony. Ngoài ra, ông cũng là đại sứ văn hóa của Liên Âu.


Ông Say bị cáo buộc tội xúi giục lòng thù hận và sỉ nhục giá trị Hồi Giáo, qua lời mỉa mai niềm tin về thiên đàng của đạo Hồi vào Tháng Tư năm nay.


Trong một câu đưa lên Twitter, ông đặt câu hỏi: “Giả sử có raki (một loại rượu ngọt) ở thiên đàng mà không có ở địa ngục. Nhưng ở địa ngục lại có Chivas Regal mà không có ở thiên đàng? Vậy thì sao? Ðó mới là câu hỏi quan trọng.”


Luật sư biện hộ Meltem Akyol cho hay, ông Say phủ nhận cáo trạng dành cho ông và tiếp:


“Hiển nhiên chúng tôi bác bỏ cáo buộc này. Ngay trong buổi cung khai sơ khởi, ông ấy đã xác nhận là ông không có ý định phỉ báng một tôn giáo nào. Ông chỉ phê bình những ai lợi dụng danh nghĩa tôn giáo để trục lợi mà thôi.” (TP)

Nữ Việt kiều Mỹ bị nghi lừa tiền

 


SÀI GÒN (NV)Về miền Tây áp dụng “chiêu lừa,” một nữ Việt kiều Mỹ vừa bị công an Sài Gòn bắt giữ.


Theo báo Dân Trí, bà này tên Trần Ngọc Mai 52 tuổi bị bắt tại Sài Gòn và được dẫn giải về tỉnh Hậu Giang để điều tra về tội lừa đảo.


Cuộc điều tra nói rằng bà Mai định cư tại Hoa Kỳ hơn 23 năm qua.


Từ năm 2009, bà thường xuyên về quê nhà ở xã Long Trị, huyện Long Mỹ, tỉnh Hậu Giang. Bà khoe quen biết rộng rãi, có thể mua xe hơi giá rẻ đưa về Việt Nam và giúp cô bác muốn xuất cảnh sang Mỹ.


Nhiều người tin lời đã đưa cho bà Mai số tiền tổng cộng khoảng 900 triệu đồng, tương đương 45,000 đô. Ôm tiền xong, bà Mai bỏ trốn không một lời từ biệt. Bà Mai đang bị giam để điều tra. (P.L.)

Truy tố sinh viên giết người rồi ăn thịt nạn nhân

 


BALTIMORE, Maryland (AP) Một sinh viên đại học ở Maryland vừa bị truy tố tội giết người rồi ăn tim và não của nạn nhân.


Alex Kinyua, 21 tuổi, đang học ngành kỹ sư điện và cũng là thành viên của cơ quan tuyển mộ nhập ngũ ROTC, bị bắt trong tuần này. Giới chức thẩm quyền cho biết, Kinyua thú nhận đã dùng dao để hạ sát rồi ăn nhiều phần trên cơ thể của một người gốc từ Ghana, đang tạm trú chung với gia đình của Kinyua ở khu ngoại ô Baltimore.


Nhân viên điều tra tìm thấy đầu và tay của nạn nhân tên Kujoe Bonssafo Agyei-Kodie, 37 tuổi, hôm Thứ Ba, sau khi cha của Kinyua báo cho cảnh sát.


Kinyua gốc từ Kenya, đang là sinh viên ở trường Morgan State University, một trường đại học có tính cách lịch sử của người da đen ở Baltimore.


Hồi Tháng Năm, Kinyua đã từng bị truy tố về một vụ tấn công khác, mà nạn nhân bị đánh đập tàn nhẫn nhưng không chết. (TP)

Trang blog ‘Nguyễn Xuân Diện’ bị đóng, chủ nhân bị mời đi ‘làm việc’

 


HÀ NỘI (NV)Trang blog nổi tiếng ‘Nguyễn Xuân Diện’ vừa bị đóng cửa ngay sau khi chủ nhân của nó là Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện bị thanh tra của Sở Thông Tin và Truyền Thông thành phố Hà Nội mời đến “làm việc” vào chiều 1 tháng 6.







Ông Nguyễn Xuân Diện đi biểu tình chống Trung Quốc bá quyền ở thủ đô Hà Nội ngày 24 tháng 7, 2011. (Hình: Thông Tấn Xã Vàng Anh)


Ðây là một loại áp lực thường được nhà cầm quyền Việt Nam dùng để trấn áp những người bất đồng chính kiến dùng Internet trình bày quan điểm cá nhân hoặc thông tin những chuyện thời sự mà nhà cầm quyền không muốn dân chúng biết.


Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện, 42 tuổi, là chuyên viên nghiên cứu của Viện Hán Nôm tại Hà Nội.


Cùng đi với ông Nguyễn Xuân Diện đến buổi làm việc còn có Luật Sư Hà Huy Sơn và cụ bà Lê Hiền Ðức, người phụ nữ từng giúp nhiều dân oan đấu tranh khiếu kiện.


Tin tức được phổ biến trên Facebook cho biết, ông Diện đến “làm việc” từ khoảng 13 giờ 30 chiều ngày Thứ Sáu và đến khoảng 5 giờ chiều. Riêng cụ Lê Hiền Ðức đến 22 giờ vẫn còn ở trong Sở 4T. Có xe cấp cứu đến chở bà cụ Lê Hiền Ðức đi bệnh viện.









“Giấy mời làm việc” được TS nguyễn Xuân Diện phổ biến trên trang mạng
xuadienhannom.blogspot.com nay blog đã bị khóa. (Hình: TTXVA)


Các bản tin trên các blogs nó Luật Sư Hà Huy Sơn bị bảo vệ ngăn cản không cho đi theo ông Diện. Bà Lê Hiền Ðức nhất định không chịu thì bị nhốt vào một phòng nhỏ. Bà đập cửa phản đối.


Theo thông tin được phổ biến trên blog Bà Ðầm Xòe kể lại theo lời cụ Lê Hiền Ðức, “Sau khi vào phòng làm việc, có chánh thanh tra Nguyễn Văn Minh, phó là Nguyễn Thị Mai Hương, và một số cán bộ công an, họ đã lần lượt mời LS Sơn và cụ Hiền Ðức ra khỏi phòng làm việc.”


LS Sơn chấp nhận, còn cụ Hiền Ðức không đồng ý. Các quan thanh tra này liền gọi bảo vệ vào “cưỡng chế” cụ bằng cách xúm vào khiêng “như khiêng lợn” – theo cụ mô tả. Họ còn làm rơi cụ ra sàn nhà, bẻ quặt tay, cướp điện thoại di động… “Cụ Ðức hiện trong tình trạng bị choáng, đau đớn.”


Blogger Nguyễn Tường Thụy kể là cụ Lê Hiền Ðức bị bảo vệ giật điện thoại. “Ðầu tiên chúng giật điện thoại nhưng không được, chúng bẻ tay, khiêng ra ngoài. Ðầu cụ bị đập xuống sàn.”


Ngày 29 tháng 5, 2012 ông Nguyễn Xuân Diện phổ biến trên trang blog của mình tờ “giấy mời” tới sở 4T để gặp thanh tra của sở này lúc 9 giờ sáng ngày 1 tháng 6, 2012.


Ông viết trên blog lời từ chối vì “đã có kế hoạch công tác từ đầu tuần” nên thông báo lại là không thể theo lịch hẹn đó và yêu dời hẹn vào ngày khác.









Bạn bè Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện ngồi đợi phía ngoài trụ sở Thanh Tra
Sở Thông Tin-Truyền Thông, Hà Nội. (Hình: Dân Làm Báo)


Tuy nhiên, với những gì đó không thấy nêu ra, ông đã đến theo hẹn dù không đúng giờ hẹn nhưng cũng cùng ngày.


Hai tuần trước, ông Nguyễn Xuân Diện đã bị một nhóm “thương binh nặng” đến kiếm chuyện tại Viện Hán Nôm, nơi ông là phó giám đốc trung Tâm Tư Liệu, ép buộc ông dẹp blog và gỡ bỏ lời kêu gọi ký tên gửi chính phủ Nhật Bản phản kháng việc chính phủ Nhật tài trợ $10 tỉ USD cho dự án xây dựng nhà máy điện hạt nhân tại Việt Nam vì lợi bất cập hại.


Trước áp lực và có vẻ liên quan tới sự an nguy của bản thân, ông đã phải gỡ lá thư kêu gọi ký tên. Nay thì ông đang chịu áp lực trực tiếp của nhà cầm quyền, chính thức mới từ cơ quan kiểm soát thông tin.


Thời gian vừa qua, trang blog ‘xuandienhannom.blogspot.com’ phổ biến rất nhanh tin tức, hình ảnh, video liên quan đến các vụ cưỡng chế đất đầy tai tiếng của nhà cầm quyền tại huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, tại Văn Giang, tỉnh Hưng Yên và mới đây nhất tại huyện Vụ Bản, Nam Ðịnh.


Trước khi bị đóng có hàng chục ngàn độc giả vào đọc mỗi ngày và nhiều người coi trang blog của ông như một diễn đàn thông tin đáng tin cậy.


Những tài liệu được ông trưng ra, công bố trên blog rất khó cho nhà cầm quyền giải thích biện minh cho các hành động được nông dân gọi là “cướp ngày” của nhà cầm quyền nhưng lại nhân danh “nhân dân.”


Năm ngoái, ông cũng tham dự tích cực và phổ biến tin tức nhanh chóng các vụ biểu tình chống Trung Quốc bá quyền bành trướng ở Hà Nội. Một số lời kêu gọi tập hợp biểu tình được phổ biến trên blog của những cá nhân kêu gọi biểu tình “tự phát” và các thông tin “lề trái” của ông gây khó khăn cho nhà cầm quyền độc quyền thông tin tuyên truyền không ít. (TN)

Ngày Hội Ngộ Liên Trường Ba Xuyên

 


Nguyên Huy/Người Việt


 


GARDEN GROVE (NV)Trưa hôm Chủ Nhật, 27 Tháng Năm, chín trường trung học tại Ba Xuyên (Sóc Trăng) đã có cuộc họp mặt tại nhà hàng Mon Cheri, Garden Grove.









Ca sĩ Ngọc Thủy giới thiệu chương trình Ngày Hội Ngộ Ba Xuyên.
(Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Hơn hai trăm cựu nam nữ học sinh Ba Xuyên tại miền Nam California tới tham dự buổi họp mặt này. Ban tổ chức cũng mời được tám vị giáo sư từng có nhiều năm giảng dạy tại các trường trung học ở Ba Xuyên tới vui chung cùng học trò cũ.


Trong lời chào mừng khai mạc đại hội, ông Phan Trường Ân, đương kim chủ tịch Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Hoàng Diệu, cho biết đại hội năm nay đã qui tụ được anh chị em cựu học sinh của 9 trường công và tư tại Ba Xuyên vào trước năm 1975. Ðó các trường Hoàng Diệu, La San, Providence, Tố Như, Trần Văn, Phụ Huynh Học Sinh, Bồ Ðề, Nông Lâm Súc…


Ngỏ lời với các vị giáo sư có mặt, ông Phan Trường Ân bày tỏ với các thầy cô rằng: “Chúng em xin được thành tâm tri ân các thầy cô có mặt hôm nay ở đây cũng như không có mặt vì xa xôi cách trở, đã một đời tận tụy dạy dỗ vun trồng những thế hệ học sinh Ba Xuyên nên người hữu ích cho xã hội và cho đất nước Việt Nam.”


Theo ông Ân cho biết, hàng năm anh chị em học sinh liên trường Ba Xuyên, đặc biệt là anh chị em cựu học sinh trung học Hoàng Diệu, thường có hai lần gặp gỡ, một vào dịp đầu hè và một vào cuối năm hay tân niên. Những cuộc họp mặt gặp gỡ này trước hết là để có dịp cùng nhau sống lại tuổi học trò đã qua không bao giờ trở lại.


“Ðó là thời gian quí báu nhất của con người bởi tâm trí còn trong sáng, tình cảm còn chân chất thơ ngây, nhìn đời còn háo hức sự thăng tiến và tình bằng hữu nơi sân trường, trong lớp học thì tràn ngập niềm vui để khi ra đời rồi cứ thấy nó vơi đi dần…” Ông Phan Trường Ân bùi ngùi thổ lộ.









Ông Phan Trường Ân, người tổ chức buổi hội ngộ
của Liên Trường Ba Xuyên năm nay. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Vẫn theo ông, Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Hoàng Diệu nay mới qui tụ được khoảng trên 200 anh chị em thường xuyên đến với hội. Tuy nhiên, số anh chị em khác tuy không tới với hội được vì ở xa, nhưng cũng hay liên lạc với hội qua một trang web của hội. Năm nay nhân buổi họp mặt này, hội sẽ bầu cử tân ban chấp hành để tiến hành mạnh mẽ hơn hoạt động của hội là gia tăng sự liên kết sinh hoạt trong cộng đồng với các hội bạn, đồng thời tổ chức lại những chương trình khích lệ giới trẻ trong học vấn.


Ngoài chương trình văn nghệ cây nhà lá vườn, buổi họp mặt liên trường Ba Xuyên còn có những phát biểu tâm tình của anh chị em cựu học sinh.


Trong chương trình văn nghệ, anh chị em liên trường Ba Xuyên cũng đã nhắc đến một nhạc sĩ tài hoa của Ba Xuyên là Thanh Sơn vừa mới ra đi. Ông là một nhạc sĩ mà học trò Ba Xuyên gọi là “Phát ngôn viên” của tuổi học trò, chỉ vì ông đã sáng tác bài “Nỗi Buồn Hoa Phượng” đúng ngay chóc tâm tình của tuổi học trò: “Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn, chín mươi ngày qua chứa chan tình thương, ngày mai xa cách hai đứa hai nơi, phút gần gũi nhau mất rồi, tạ từ là hết người ơi…”


Cũng trong dịp này, ban tổ chức giới thiệu cuốn “Ðặc San Hoàng Diệu” của anh chị em cựu học sinh Hoàng Diệu. Nội dung của Ðặc San Hoàng Diệu là những tình cảm chân thiết của thầy trò Hoàng Diệu. Một tài liệu thật quí hiếm nói lên ơn nghĩa đối với thầy cô của học sinh Hoàng Diệu xưa là danh sách trên 200 thầy cô từng giảng dạy tại trường trung học Hoàng Diệu. Danh sách còn ghi được chi tiết ai mất ai còn và đang cư ngụ tại đâu, Việt Nam hay hải ngoại.


Trong một bài viết của Giáo Sư Vũ Ngọc Phan, ông có phân tích để học trò của mình phân định được cho rõ rệt người dân sống trong chế độ cộng sản và người cộng sản, không phải ai ở trong nước cũng là cộng sản. Ông viết: “Dân số Việt Nam ngày nay là 80 triệu người. Câu hỏi là có phải là 80 triệu đảng viên đảng cộng sản không? Sai. Vậy ai là đảng viên và ai không? Nông dân, công nhân, học sinh… không phải là đảng viên cộng sản. Ðảng viên họ nắm chức vụ, chỉ có 4 triệu chiếm khoảng 4% dân số. Còn lại là 76 triệu dân bị cai trị, không là đảng viên. Vậy chúng ta ghét và chống họ sao. Họ đang đối kháng với công an và cán bộ cộng sản. Họ đang trong tù, có thể bị thủ tiêu. Họ đói nghèo lắm… Chúng ta là thiểu số may mắn và họ là đa số không may mắn.”


Bài viết này đọc lên nghe như những lời giảng trong lớp học vào giờ Công Dân Giáo Dục.


Một bài viết khác của cựu nữ sinh Ngọc Ánh, các niên khóa từ 1968 đến 1975, tâm tình: “Có người gọi cái thời đi học là thiên đường cũng đúng, bởi vì ở đó, đâu có quỉ dữ, đâu có chiến tranh, đâu có phân chia Nam Bắc, đâu có bất đồng chính kiến về chủ nghĩa này nọ…” đã thể hiện rõ nỗi khát khao của những con người Việt Nam.


Lại trong một bài viết khác của đặc san, cựu học sinh Hoàng Diệu Mai Nghĩa khi kể về cái chết của một thầy dậy mình trong một vụ khủng bố của Việt Cộng ném lưu đạn vào quán ăn nơi thầy đang dùng bữa trưa sau giờ dậy, Mai Nghĩa nhớ lại những suy nghĩ lúc ấy: “Tôi không hiểu, không biết tại sao lại có những cuộc thảm sát, giết người như vậy? Thầy tôi chỉ cầm phấn trắng dạy học trên bảng đen, cầm viết chấm bài chớ nào phải cầm súng đánh đấm gì ai mà thảm họa cũng trút xuống đời Thầy.” Ðó là những ý nghĩ đầu đời khi sắp bước chân vào đời để sau đó Mai Nghĩa có thể đã chọn được con đường đi đúng cho đời mình.


Ba Xuyên hay Sóc Trăng là một tỉnh được thành lập muộn nhất trên đường Nam tiến của các Chúa Nguyễn. Nằm bên bờ Thái Bình Dương và được phù sa sông Hậu bồi đắp nên Ba Xuyên là một trong những tỉnh sản xuất lúa gạo lớn của Việt Nam. Ðời sống người dân Ba Xuyên hiền lành, chân chất thiên về đạo đức dân tộc mặc dù với ba sắc dân chung sống rất thuận hòa là người Kinh (Việt Nam) chiếm 60%, người Khmer chiếm 30% và người Hoa khoảng 10%. Sóc Trăng cũng là nơi có nhiều chùa chiền Phật Giáo nhất trong các tỉnh miền Tây mà lối kiến trúc lại có những nét độc đáo khác biệt, tùy theo ngôi chùa ấy do cộng đồng người Việt-Khmer, người Việt gốc Hoa hay người Việt xây dựng nên.


Sau 30 Tháng Tư, 1975 người dân Ba Xuyên chạy được ra nước ngoài khá đông và nhiều người đạt được thành công trong thương trường, ví dụ như thương gia Trần Dũ.


Quí độc giả cần liên lạc với liên trường Ba Xuyên hay trung học Hoàng Diệu, có thể viết thư về Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Trung Học Hoàng Diệu, 494 Huff Street, Vista, CA 92083, hay qua email: [email protected].


––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Tại sao Medicare trừ tiền hưu SSA?

Medicare Hỏi và Ðáp


 


 


Yến Tuyết


 


Hỏi:


Tôi có Medicare Part A từ năm 2008 và vì có bảo hiểm ở sở làm nên đã không xin hưởng Part B. Ðến tháng 12 năm 2009, tôi bị thất nghiệp và được hưởng COBRA từ đó cho đến cuối năm 2011. Tôi điền đơn xin hưởng part B vào đầu năm 2012 trong giai đoạn ghi tên hàng năm và vừa nhận được Medicare phần B có hiệu lực từ 1 tháng 7, 2012.


Sở ASXH gởi thư thông báo tiền hưu mỗi tháng của tôi là $850 sẽ bị trừ $120 cho lệ phí gì đó mà tôi không hề biết. Trong nhà băng tôi chỉ có $6,000 tiền để dành.


Xin cho biết:


1. Tại sao Medicare tự động trừ $120 từ số tiền hưu SSA của tôi?


2. Tôi phải làm gì kế tiếp và có chương trình nào giúp tôi trả lệ phí đó hay không?


Ông J. Cao (Santa Ana)


 


Ðáp:


1. Ðáng lẽ sau khi thất nghiệp vào tháng 12, 2009, ông phải xin hưởng ngay Medicare phần B nhưng ông lại hưởng COBRA. Bảo hiểm COBRA, không được kể là một bảo hiểm có giá trị tương đương (Creditable) như Medicare, vì vậy, tính từ tháng 12, 2009 đến nay, ông bị phạt 10% trên lệ phí hàng tháng $99.90 của phần này vì ghi tên trễ đến hơn 2 năm.


Từ 1 tháng 7, 2012 này ông mới có phần B và trên nguyên tắc, ông phải trả lệ phí $120 một tháng. Lệ phí này bao gồm lệ phí phần B $99.90/tháng cộng với tiền phạt 10% ghi danh trễ vào phần B sau khi chấm dứt BH ở sở làm. Ngày nào ông còn nhận Medicare phần B, ông phải trả tiền phạt này.


Thông thường, cơ quan Medicare tự động trừ lệ phí phần B từ số tiền hưu SSA mà ông đã xin hưởng.


2. May mắn thay, căn cứ theo lợi tức SSA $850/tháng mà ông đang hưởng, ông nên đến Sở Xã Hội để làm đơn xin hưởng chương trình Medicare Tiết kiệm (Medicare Saving Program) giúp ông trả lệ phí của Medicare phần B và sẽ giúp ông được miễn trả tiền phạt ghi danh trễ vào phần B.


Sau khi có cả Medicare A và B, ông cần phải ghi tên vào một chương trình thuốc phần D để được Medicare giúp trả tới 70% tiền thuốc.


HICAP có thể giúp ông điền đơn xin hưởng chương trình giúp trả tiền thuốc dành cho người có lợi tức thấp (Extra Help Low Income Subsidy-LIS). Nếu được, ông không phải trả 30% tiền thuốc mà trái lại, chỉ trả từ $1.10 đến $6.50 cho mỗi loại thuốc ông dùng mà thôi.


Dù tiền hưu mỗi tháng thấp nhưng vì tiền trong nhà băng hơn $3,000 nên ông sẽ không được hưởng CT MediCal hay phụ cấp an sinh xã hội SSI. Ông có thể chọn ghi tên vào một trong 29 CT Quản Lý Tư bao gồm phần D trong đó để tiết kiệm.


Xin liên lạc với HICAP để được cố vấn chi tiết hơn nếu cần.


HICAP sẽ chỉ dẫn hoặc giúp ông so sánh chương trình thuốc nào thích hợp với nhu cầu dùng thuốc của ông nhất nhưng không chọn giùm ông được.


 


Yến Tuyết là cố vấn Medicare có đăng ký với Bộ Cao Niên của tiểu bang California thuộc Chương trình HICAP (Health Insurance Counseling and Advocacy Program), Cơ quan Tư nhân Vô vụ lợi Council On Aging of Orange County.


Những câu trả lời của chúng tôi trong mục này có tính cách tổng quát và áp dụng riêng cho người đặt câu hỏi mà thôi vì mỗi cá nhân là một trường hợp riêng biệt. Nếu cư dân quận Cam có thắc mắc liệng quan đến Medicare xin liên lạc với HICAP ở đường dây điện thoại tiếng Việt (714) 560-0035.


Quí độc giả ở ngoài quận Cam, xin vui lòng liên lạc với văn phòng cố vấn Medicare SHIP (State Health Insurance Program) ở địa phương mình cư ngụ số 1-800-434-0222.

“Thủ Tiêu” – cuốn sách gây kinh hoàng

 


Bùi Tín (Blog VOA)


Nạn diệt chủng ở Campuchia do Khmer Ðỏ gây nên từ tháng 4, 1975 đến đầu năm 1979 là một sự kiện kinh hoàng trong lịch sử nhân loại. Ðã có bộ phim thời sự “Cánh Ðồng Chết” – The Killing Field – ghi lại theo ngôn ngữ điện ảnh, dựng lại những thảm cảnh tận cùng man rợ của con người đối với đồng loại của mình, nhân danh một chủ nghĩa cộng sản đầy tràn thú tính. Thật là quá ít khi trí nhớ nhân loại cần ghi sâu những tội ác kinh hoàng để không cho tái phạm thêm một lần nữa. Cần nhất là tác phẩm văn học.


Mới đây, tại Pháp xuất hiện một cuốn sách sớm gây chấn động dư luận. Ðó là cuốn “Thủ Tiêu” – “l’Élimination” của một nhà văn, nhà điện ảnh Campuchia, do nhà xuất bản lớn “Grasset” xuất bản, 332 trang, phát hành từ tháng 3, 2012.


Tác giả có lý lịch thật độc đáo, bảo chứng cho giá trị cũng độc đáo của cuốn sách. Ðó là ông Rithy Panh, sanh ngày 18 tháng 4 năm 1964 ở thủ đô Pnom Penh, mới 48 tuổi, trong một gia đình trí thức lớn có truyền thống theo văn hóa Pháp từ thời Campuchia còn là thuộc địa Pháp. Bố, mẹ, chú, bác, anh, chị em ruột và anh chị em họ của ông đều bị Khmer Ðỏ giết hoặc đày đọa đến chết, ngay trước mắt của ông, từ ngày 17 tháng 4 năm 1975, khi quân của họ tràn vào Pnom Penh, cho đến tháng 12 năm 1978 – khi quân đội Việt Nam tiến công vào – quân lính Khmer Ðỏ cùng cố vấn quân sự Trung Quốc bỏ chạy sang Thái Lan.


Ngày hôm sau, khi “dân loại 2” ở Pnom Penh và các thành phố, thị trấn bị đuổi hết về nông thôn cho “dân loại 1” cai quản, lại chính là ngày kỷ niệm sinh nhật của cậu bé Rithy Panh tròn 11 tuổi. Dần dần người thân xa gần của cậu bé Rihty Panh bị ốm bệnh, ốm đói, bị đập vỡ sọ qua thẩm vấn, trên các công trường thủy lợi, cậu bé côi cút ghi vào trong bộ não non nớt của mình không biết bao nhiêu cảnh kinh hoàng, cho đến ngày cậu bị trôi dạt sang Thái Lan vào đầu năm 1979, để rồi sau đó được may mắn đưa sang Pháp, khi 15 tuổi.


Rithy Panh được cộng đồng Khmer và chính quyền Pháp nuôi dưỡng, cho ăn học chu đáo và thành tài. Năm 1985, khi 21 tuổi, anh tốt nghiệp học viện cấp cao điện ảnh Pháp – Institut des Hautes Études Cinématographiques, vừa chuyên viết kịch bản phim phóng sự, vừa quay và dựng phim, anh còn làm diễn viên điện ảnh khi cần. Anh nói và viết tiếng Pháp trôi chảy như một trí thức Pháp.


“Những con người của đồng ruộng”, “Một buổi chiều sau chiến tranh”, “S21, bộ máy của Khmer Ðỏ” là những bộ phim phóng sự đầu tay của Krithy Panh, đều được khen thưởng.


Tất cả sáng tác của Rithy Panh đều nói về cuộc diệt chủng ở quê hương anh, trong 4 năm cai trị của Khmer Ðỏ, dưới cái tên hiền lành là “Campuchia Dân Chủ.”


Rithy Panh kể rằng tâm trạng anh trải qua nhiều dằn vặt âm thầm mà dữ dội. Vừa muốn quên đi những năm tháng kinh hoàng để không bị quá khứ đau thương đầy chết chóc ám ảnh ngày đêm, có khi nửa đêm tỉnh dậy hốt hoảng tưởng như còn ở thời diệt chủng; lại có lúc muốn nhớ lại hết, ghi lại hết, kể lại hết những tội ác đã chứng kiến, coi đó là nghĩa vụ đối với đồng bào mình, anh chị em, bố mẹ mình đã bị giết một cách thảm thương.


Thế rồi anh đã trở về Pnom Penh, trở về nước đang hồi sinh, gặp lại đồng bào mình và tự nhủ không thể quên lãng. Anh hiểu rõ mình là một chứng nhân quý hiếm của lịch sử hiện đại Khmer. Anh trở lại chùa Tháp Angkor, trở lại những cánh đồng chết chóc năm xưa, trở lại nơi có ngôi nhà ấm cúng xưa kia của gia đình ở giữa thủ đô Pnom Pênh, anh nhớ lại những năm tháng kinh hoàng của anh giữa tuổi thiếu thời, chết đi sống lại nhiều lần, từ khi 11 đến 15 tuổi. Anh nghiền ngẫm về cái sống và cái chết, về bản chất thiện, ác của loài người, của từng con người.


Tại quê hương đang hồi sinh, anh có dịp dự phiên tòa án quốc tế xử bọn tội phạm diệt chủng như Nuôn Chea, Yeng Sari, Khieu Samphan… và đặc biệt Dutch, tên trùm công an Khmer Ðỏ Tổng giám đốc cơ quan S21 kiêm chỉ huy nhà tù lớn Tuol Sleng, giữa thủ đô Pnom Penh.


Anh đặc biệt chú ý đến Dutch, tên đồ tể kinh khủng nhất của mọi thời đại, kẻ đã trực tiếp và ra lệnh giết 12,380 đồng bào của hắn khi đứng đầu cơ quan Công an S21 của Khmer Ðỏ cầm đầu nhà tù Tuol Sleng trong 3 năm, từ đầu năm 1976 đến tháng 1 năm 1979.


Rithy Panh đã dự các phiên tòa, ghi lại các lời khai của Dutch trước tòa, đọc và chụp lại hàng mấy trăm trang khai cung của đương sự trước cơ quan điều tra và kiểm sát. Ngoài ra Rithy Panh còn gặp riêng và hỏi chuyện, ghi âm Dutch trong hơn một trăm giờ đồng hồ, về cuộc đời, những hành động, suy nghĩ của tên sát nhân khủng khiếp này.


Cuốn sách “l’ Élimination” – “Thủ Tiêu” ra đời là từ những tư liệu hiếm quý, trực tiếp, sống động đó. Cuốn sách nhận ngay được giải thưởng của France Télévision.


Bộ mặt rất kỳ lạ, khó tưởng tượng nổi của tên sát nhân vào loại kinh khủng nhất trong lịch sử loài người xuất hiện dần trên hơn 300 trang sách, ngồn ngộn tư liệu sống của nhà báo, nhà điện ảnh chuyên nghiệp Rithy Panh, với sự cộng tác của nhà văn Pháp Christophe Bataille, 41 tuổi, trong việc chải chuốt văn phong, nâng cao thêm sự hấp dẫn vốn có của tác phẩm.

A+ Educational Institute: Trung tâm dạy kèm từ K-12 & College Level

 


Bài & Hình:Linh Vy


 










Mọi chi tiết cụ thể và ghi danh học cho Mùa Hè này xin liên lạc:

 


A+ Educational Institute
A+ Tutoring Center


Chi nhánh 1:
9352 Westminster Blvd.,
Westminster, CA 92683
(Westminster/Bushard-Ðối diện trường Bolsa Grande)


 


Chi Nhánh 2:
9430 Warner Ave., # M,G,F
Fountain Valley, CA 92708
(Góc đường Warner & Bushard, gần trường FV High School)
714-775-4239
714-903-2571
http://www.aptutoring.org/






Ông bà ta thường nói: “Không thầy đố mầy làm nên!” Thật vậy, trong cuộc đời mỗi chúng ta, chắc hẳn ai cũng có ít nhất là một người thầy để dạy dỗ, hướng dẫn và chỉ bảo cho chúng ta những điều hay lẽ phải và giúp chúng ta đã trưởng thành và thành công như ngày hôm nay.

 

Thêm vào đó với truyền thống “Tôn sư trọng đạo” nên nghề làm thầy cô giáo ở đâu, lúc nào cũng luôn được xã hội trân trọng và quí mến. Trong xã hội hiện đại như ngày nay, việc sinh con, nuôi dưỡng con, và dạy dỗ chúng nên người cũng đã là một chuyện không dễ dàng chút nào cho những gia đình mà cả hai người: Bố và mẹ đều phải đi làm full-time. Sau giờ làm và mỗi ngày đón con đi học về, bố mẹ phải lo toan mọi thứ trong gia đình: Từ việc bếp núc, chăm sóc nhà cửa con cái, phụ huynh còn có trách nhiệm nhắc nhở và kiểm tra bài vở ở trường cho các con…

 

Tất cả tạo nên một áp lực khá nặng nề trong đời sống gia đình. Hiểu được sự vất vả khó khăn của một số phụ huynh không thể hoặc không có đủ thời gian giúp con cái ôn tập bài vở và hoàn tất homework của trường, nên đầu năm 1994 trung tâm A+ Tutoring Center được thành lập, tiền thân của A+ Education Institute ngày nay.











Với mục đích giúp các em học sinh hoàn tất bài vở ở trường và hiểu rõ hơn những điều các em chưa thật sự thấu hiểu về các bài học mới trong lớp, trung tâm dạy kèm A+ Educational Institute cùng với đội ngũ giáo sư và thầy cô giáo có kiến thức chuyên môn vững vàng, có phương pháp giảng dạy dễ hiểu và hiện đang dạy học ở các trường công lập Hoa Kỳ đã dìu dắt và hướng dẫn thành công cho rất nhiều học sinh giúp các em được nhận vào những trường đại học danh tiếng tại Hoa Kỳ, nhờ đó mà trung tâm được rất nhiều sự tín nhiệm của các quí vị phu huynh và các em học sinh trong suốt hơn 18 năm qua. Với sự phát triển không ngừng và thể theo nguyện vọng của nhiều phụ huynh ở các vùng lân cận, trung tâm đã quyết định mở thêm chi nhánh số 2 tại thành phố Fountain Valley tọa lạc tại số 9430 đường Warner, góc đường Warner và Bushard.


Trung tâm dạy kèm A+ Educational Institute có rất nhiều chương trình học khác nhau cho các em từ mẫu giáo đến đại học bao gồm các môn Anh văn, Toán, Lý, Hóa, Sinh Vật, Lịch Sử, Spanish, Khoa Học. Trung tâm chuyên dạy luyện thi CST, GATE, AP, Subjects, CAHSEE. Ðặc biệt trung tâm còn có các lớp học luyện thi SAT & ACT và MCAT (luyện thi y khoa). Các lớp học này được sự hướng dẫn tận tình của các giáo sư giỏi, có nhiều năm kinh nghiệm giảng dạy, và tốt nghiệp tại Hoa Kỳ. Khi các em theo học các lớp luyện thi này ngoài việc được các giáo sư chỉ dẫn tỉ mỉ từng bài học mới, các em còn được thực tập nhiều bài thi theo đề thi mẫu với phương pháp giải nhanh và chính xác. Hàng tuần, trung tâm sẽ có những buổi kèm riêng cho mỗi học sinh để nâng cao kỹ năng viết văn. Có hơn 95% học sinh của trung tâm có số điểm tăng trên 200 điểm qua các kỳ thi SAT.






Khi phóng viên Báo Người Việt hỏi cô hiệu trưởng về những yếu tố nào mà trên 95% học sinh của trung tâm được nhận vào các trường đại học danh tiếng: Cô Hiệu Trưởng Nguyễn Trần Quỳnh Giao, tốt nghiệp bộ môn Toán tại trường UCI, đang giảng dạy tại các trường công lập của Hoa Kỳ, và bên cạnh đó cô còn trực tiếp điều hành và giảng dạy tại trung tâm A+ Educational Institute cho chúng tôi biết 3 yếu tố rất quan trọng:


1. Kỷ luật: Chúng tôi theo sát các em trong vấn đề bài vở của các em cũng như vấn đề giáo dục và sự chuyên cần của các em. Nếu có thấy vấn đề, chúng tôi sẽ liên lạc ngay lập tức với phụ huynh.


2. Ðội ngũ thầy cô giáo: Ðể có thể trở thành các thầy cô giáo làm việc tại trung tâm, ngoài việc có kiến thức, kinh nghiệm chuyên môn giảng dạy giỏi, các thầy cô giáo của trung tâm còn phải có sự tận tâm, yêu trẻ và yêu nghề. Cô còn cho biết thêm phần lớn các giáo sư giảng dạy tại đây là những thầy cô giáo xuất sắc của học khu.


3. Phương pháp giảng dạy: Tất cả các em phải qua kỳ thi xếp lớp. Ðối với học sinh yếu kém, trung tâm sẽ giúp các em lấy lại căn bản, từ đó các em sẽ có sự tự tin và đạt được kết quả tốt. Ðối với các em khá và giỏi, chúng tôi có những lớp nâng cao trình độ kiến thức cho các em. Bên cạnh đó, trung tâm luôn bám sát nội dung, chương trình đổi mới của Bộ Giáo Dục California. Ngoài vấn đề kèm homework và giảng dạy trước bài học, đặc biệt chúng tôi cho các em thêm giờ để giúp các em ôn lại kiến thức trước khi thi.







“Về giá cả cho chương trình học hè và học phí cho các lớp SAT & MCAT thì sao?” Giáo Sư Quỳnh Giao cho biết: “Nhân dịp khai trương chi nhánh mới vào ngày Thứ Bảy ngày 9 tháng 6 này, chương trình sẽ diễn ra từ 11 giờ trưa đến 4 giờ chiều tại thành phố Fountain Valley. Trong ngày khai trương trung tâm sẽ có những chương trình đặc biệt:


1. Giá đặc biệt cho các chương trình học hè.


2. Trao tặng 10 phần học bổng toàn phần cho khóa hè này.


3. Trung tâm kết hợp với Princeton Review và sẽ có buổi thảo luận về các lớp SAT và MCAT (luyện thi y khoa) lúc 1:30 chiều. Các em thi thử SAT hoàn toàn miễn phí.


4. Thi đánh vần (Spelling Bee) với những giải thưởng có giá trị (từ lớp 3-8).


5. Có sự hiện diện đầy đủ của toàn ban giảng huấn của trung tâm để quí vị phụ huynh trực tiếp gặp và nói chuyện với các thầy cô giáo sẽ giảng dạy cho con em mình.

Mức thất nghiệp ảnh hướng chính trị

 

 

GOLDEN VALLEY, Minnesota (AP)Con số thống kê không mấy khích lệ mới gần đây về mức thất nghiệp là một nhắc nhở cho Tổng Thống Barack Obama, rằng một sự hồi phục bấp bênh từ cơn suy thoái, có thể ảnh hưởng đến cuộc tái tranh cử của ông.

Tổng Thống Barack Obama chụp hình chung với công nhân nhà máy Honeywell
hôm 1 Tháng Sáu, 2012, ở Golden Valley, tiểu bang Minnesota.
(Hình: AP/Glen Stubbe
)

Việc làm tăng chậm và mức thất nghiệp hơi nhích lên 8.2% cũng đủ lợi thế cho việc vận động của đối thủ thuộc đảng Cộng Hòa, ông Mitt Romney, đồng thời đẩy ông Obama vào thế phòng thủ.

Phát biểu về kinh tế hôm Thứ Sáu ở Minnesota, Tổng Thống Obama vẫn giữ lạc quan khi nói rằng, báo cáo mới nhất về việc làm cho thấy nền kinh tế chưa tăng trưởng đủ nhanh. Ông tiên đoán: “Chúng ta sẽ trở lại mạnh mẽ hơn; trước mắt chúng ta là những ngày xán lạn.” Trong khi ông Romney thì gọi những con số đó là “tin thảm hại”.

Ngay sau khi báo cáo được công bố, Obama đang ở Minnesota để đẩy mạnh đề nghị do ông đề xướng, theo đó, mở rộng cơ hội kiếm việc dành cho cựu chiến binh, đồng thời gây quỹ cho chiến dịch tranh cử của mình. Trong khi đó, cả thế giới đang lo ngại nhìn hậu quả của khủng hoảng nợ công ở Âu Châu, xem có tác động như thế nào đến sự phục hồi của Hoa Kỳ. (T.P.)

Vụ án Trayvon Martin: Zimmerman bị rút quyền tại ngoại

 


SANFORD, Florida (AP) – Tòa án Florida rút lại quyền tại ngoại của George Zimmerman, nghi can trong vụ sát hại thiếu niên da đen Trayvon Martin, vì cho rằng hai vợ chồng Zimmerman đã khai gian trước tòa về tài sản của hai người.







George Zimmerman, phải, nghi can trong vụ sát hại Trayvon Martin, trong ngày ra tòa hồi Tháng Tư. Tòa án Florida rút lại quyền tại ngoại của Zimmerman với lý do khai sai số tài sản trong ngày ra tòa trước. (Hình: AP Photo/Gary W. Green, Orlando Sentinel, Pool)


Trong phiên tòa ấn định tiền tại ngoại $150,000 trước đây, bà Shellie Zimmerman khai là hai vợ chồng không có tiền vì bà đang đi học ngành điều dưỡng còn ông Zimmerman thì thất nghiệp.


Tuy nhiên, công tố cho rằng hai vợ chồng Zimmerman đã giấu số tiền $135,000 quyên góp được qua một trang web.


Luật Sư Mark O’Mara biện hộ cho Zimmerman nói văn phòng luật sư đang giữ số tiền trên và hai vợ chồng Zimmerman không hề đụng vào số tiền quyên góp được. “Không có gì dối trá,” luật sư nói.


Công tố viên Bernie De la Rionda lập luận lời chứng của hai vợ chồng là nói dối:


“Tòa bị dẫn tới việc nghĩ rằng họ không có đồng xu nào,” De la Rionda nói. “Ðiều đó là không đúng và tôi không biết dùng chữ nào khác hơn là nói dối trắng trợn.”


Tòa ra lệnh hủy quyền tại ngoại của Zimmerman và ra lệnh ông này vô tù trong 48 tiếng.


Zimmerman bị truy tố trong vụ bắn chết thiếu niên Trayvon Martin trong khu nhà ở Sanford, Florida, nơi Zimmerman sống và tình nguyện canh gác. Lúc đó Martin đang thăm người vợ sắp cưới của cha.


Ðiện thoại gọi cấp cứu 9-1-1 cho thấy Zimmerman rình rập Martin lúc anh này đi vào khu nhà, và sau đó thì có xô xát giữa hai người trước khi Martin bị Zimmerman bắn chết. Tuy nhiên, câu hỏi chưa ngã ngũ là ai là người tấn công ai trước.

Tragedy and hope: One Pacific Islander reflects on API month

By JEAN MELESAINE, New America Media
and Silicon Valley De-Bug

            My
younger cousin Sana, whom I consider like my baby sister, told me while
intoxicated and leaving for a funeral, “Jean, you have to put your
necklace in my coffin when I die because it always reminds me of you.” The
necklace she spoke of was a gift from my Aunt Norma in New Zealand. It’s called
a “manaia” and is made out of bone that was blessed by the Maori chiefs to
guide and protect me because my Aunt Norma said I would travel a lot in this
life. She also said I am never allowed to take it off, once it’s put on —
something I reconsidered after hearing what Sana said.

            There’s
a saying, “experience is the ultimate authority,” which is similar to saying,
“you can’t get wet, talking about water.” I always wondered, though: If
experience is the ultimate authority and you’ve been getting wet all your life,
how do you talk about water when you’re close to drowning? I’ve been lucky. I have
time and space to think about things. I have a camera, and I can write
sometimes. Sana doesn’t have those things. She tries, but I figure it hurts to
be real about life.

            May
was Asian Pacific Islander Month, and I’m not sure what that means for me. I guess
it doesn’t seem to mean much, when I look around at what is happening in my
community.

                        On
the First of May, a funeral service was held for a kid who was stabbed in
Newark, Calif., and a couple of days later, Junior Seau committed suicide. Both
were Pacific Islander. I found out about Seau while standing in an airport
terminal in Texas — the first time I’d ever seen a Samoan on the front page of
USA Today. The media focused on Seau’s football injuries as the cause of his
tragic decision. But I can’t help but think that depression in the Pacific
Islander community needs to be considered as well.

            After
returning to the Bay Area from Texas, I went to visit my baby brother’s new
child for the first time. On my way to congratulate them, I couldn’t shake the
thoughts of the stabbed kid from Newark, of Junior Seau, of depression. My head
felt heavy with worry for my new niece and her young parents – teenagers who
had struggled to raise themselves, now responsible for raising another.

            One
of my best friend’s is Native American and a social worker. She is always
trying to explain to me why data and research are so important. She gives me
links to programs for my younger brother. She sends me all the new data out
there on Pacific Islander communities, and we compare the issues – trauma,
depression — present in our respective communities. Most of the data shows our
communities in peril. The newest data she shared with me was for Alameda
County, where Pacific Islanders have surpassed the Native American community
for the highest rates of poverty.

            Back
to May: Joyce, my cousin’s sister-in-law, a hard working single mother, dies of
a heart attack. The funeral is held on Mother’s Day weekend. Her son, Ola, is
16 years old. At the funeral, my cousin describes them as the “closest
brother and sister you can meet.” After the service, I sit in a
conversation with some of Joyce’s friends, who keep talking about how excited
she was for Ola, who has plans to go to prom.

            A
couple days later, another funeral. A younger cousin is shot and killed in the
Sunnydale projects in San Francisco. I hang out with Sana and other younger
cousins, because I usually don’t have the time. It’s sad that it takes a death
to hang out with family.

            Shortly
thereafter, it’s time to leave again, this time to Alabama. One of the youth
I’m working with, Tearra, lives in the Forest Hill Projects. The place feels
deep in the country, but it’s actually only 11 minutes away from downtown
Birmingham, the birthplace of the civil rights movement. We’re driving Tearra
through her neighborhood, to drop her off at home and meet her mom. On our way
there she tells me, “I don’t like when it gets violent.” It’s sad, but her
words make me feel at home slightly. I think of my younger cousins.

            When
I get home from Birmingham, I go to a Pacific Islander town hall meeting.
Congresswoman Jackie Spiers stopps by at one point, to listen to Pacific
Islander concerns. Health issues, violence, lack of resources, education, and
disconnecting the PI (Pacific Islander) from API (Asian-Pacific Islander) top
the list of concerns.

            But
there are good things happening in our community, too — slowly. There are
people doing things to change all of this.

            It’s
the end of May. My newphew, Muzik, has graduated from kindergarten. And over
the weekend, I celebrate my sister Chamorro’s birthday. She teaches fiercely in
East Palo Alto, to a lot of Polynesian kids. At her party, I meet a lot of
students from City College of San Francisco, and it makes me smile that alot of
them are Pacific Islander, too.

            I
can’t speak or hold responsibility for all Pacific Islanders. I can only tell
you and show you what this month has been like for me, in words and pictures –
work that is done with love, to honor folks like Joyce, Ola, Muzik, Sana,
Brandon, their families and other folks that can talk about water, because
they’re still deep in it.

 

Võ Ðình với Nét Màu Sắc Không

 


 


Không Hư – Hoàng Quốc Bảo


 


Tôi ngồi lặng giữa đêm, không biết là bao lâu nữa, sau khi đọc tin trên Internet, một người bạn tài hoa đã qua đời. Võ Ðình. Không còn nữa.


Anh ra đi chiều 31 tháng 5, 2009 tại nhà riêng ở Florida. Gió im sững, không gian đặc sánh lại. Hai chân bắt tréo trên tọa cụ, bồ đoàn, tôi cố điềm tĩnh, giữ cho thân xác được vững chãi và duy trì cho hơi thở khỏi hụt hẫng. Ðời sống, vô thường. Vẫn biết, mà sao nghe như có tiếng sóng ở trong lòng.



Họa sĩ Võ Ðình



Tôi quen Võ Ðình từ ngày thực hiện bộ băng nhạc và sách Tịnh Tâm Khúc, 1984. Xin anh vẽ cho những bức tranh Thủy Mặc. Sau đó chỉ gặp anh đôi lần mà sao lòng thầm quý kính. Làng Hồng bên Pháp đã hụt nhau. Anh sang năm trước – 1984; năm sau tôi mới sang -1985. Nghe tăng thân trong làng thuật lại, chú Võ Ðình sang đây là đi sục sạo, hỏi thăm tìm chú, ai là Hoàng Quốc Bảo? Ai là Hoàng Quốc Bảo?, khiến tôi nghe mà cảm động. Cái tình văn nghệ vốn thế, khi không mà đã quý nhau. Kiểu Ðinh Hùng và Phạm Ðình Chương, Chưa gặp em tôi đã nghĩ rằng, có nàng thiếu nữ đẹp như trăng…


So với anh, tôi là kẻ hậu sinh, vẫn thường muộn màng, trong bất kỳ trận cuộc thế nhân nào. Ðâu đến cuối năm 1985 anh lần dò giang hồ sang Cali thăm bạn hữu. Và chúng tôi được dịp tương phùng, ngồi với nhau, tại gian nhà trọ của anh em Văn Học. Ðêm xuống, có chủ nhân Nguyễn Mộng Giác; có Phạm Quốc Bảo; Hoàng Khởi Phong; anh chàng thi sĩ lêu khêu Nguyễn Tất Nhiên; có Thăng Long Văn sĩ Vũ Huy Quang; Ðịnh Nguyên; Bùi Vĩnh Phúc; lão ngoan đồng Từ Mẫn Võ Thắng Tiết, chủ nhân nhà xuất bản Văn Nghệ… và những ai nữa không nhớ hết… Lan man hết chuyện văn nghệ, sang chuyện quê hương xa cách nghìn trùng.


Ðêm ấy, tháng 10 gì đó, mưa thánh thót ngoài trời, tôi đứng dậy vào bếp Nguyễn Mộng Giác, làm tửu nô, hâm vò rượu Mai Quế Lộ, rót ra từng chung nhỏ, mời thân hữu. Về sau này mỗi lần nói với nhau qua điện thoại, anh thường cả tiếng cười thân mật: Hà hà.. ông muốn phạt tôi bao nhiêu chung rượu? Nửa chừng cuộc rượu, anh đứng dậy vào phòng lão ngoan đồng Từ Mẫn lấy mấy tờ giấy trắng, cây bút chì rồi ra lặng im ngồi hý hoáy. Một phút đưa cho tôi, một phút nữa đưa cho Nguyễn Tất Nhiên. Chỉ 2 bức rồi cất bút. Bức tốc họa ấy tôi còn giữ và yêu quý vô cùng, tiếc không cho vào tuyển tập Tịnh Tâm Khúc được, vì đã phát hành năm trước rồi.


Cuối tháng anh về lại miền Ðông. Thạch Lũng (Stonevale) đã ngập tuyết. Trong thư gửi sang cho các bạn, anh kể giữa nỗi nhớ nhung gọi dậy giang hồ, đã lội tuyết ngập đến đầu gối từ nhà ra xưởng vẽ sau trang trại, phết những nét thủy mặc lên cuộn giấy dài, làm thơ, viết tràn tâm tình vào đấy rồi cuốn lại gửi sang cho chúng tôi. Qua những nét ấn tượng, Thạch Lũng một màu tuyết xóa, cái thân người nhỏ nhoi đạp tuyết mà đi, chỉ như một chấm đen di động. Và bỗng ngang đầu, vụt cánh chim qua. Ngay giữa cái âm thanh vỗ cánh ấy, là bức họa này. Mong níu kéo điều gì? Thời gian chăng? Chẳng phải. Chỉ cốt hiển lộ cái thực tại đấy thôi.


Nhận được, chúng tôi hẹn nhau, mỗi người viết đôi dòng, thơ thẩn, rồi đăng cả lên báo mùa xuân đó, và gửi sang làm món quà ấm áp cho anh.


Tôi chỉ làm bài thơ nhỏ góp mặt cùng thân hữu, cho Võ Ðình. Tuần sau, anh gửi riêng cho tôi bức họa Thủy mặc đắc ý, vì biết tôi yêu tranh thủy mặc, cuộn tròn trong 1 hộp ống dài. Bức tranh màu acrylic, khổ 24X18 trên giấy, minh họa mấy câu thơ nhỏ nhoi kia của tôi. Bức họa được tôi phất lên khung gấm, kiểu tranh cuộn Trung Hoa, thả treo lên bức tường ngay giữa tiền sảnh từ đó đến nay.


Thế mà 24 năm rồi. Bao nhiêu là biến đổi. Người đi kẻ ở ngậm ngùi.


Bài thơ vỏn vẹn 6 câu, tranh minh họa bằng 3 câu cuối:


Người về Thạch Lũng nhớ nhau


Tuyết sương vô ngại, nét màu Sắc Không


Quê hương thăm thẳm đôi lòng


 


Ðông-Tây ngăn nổi vết Hồng chim bay?


Nhiệm màu là tuyết sương rơi…


Cánh hoa Mai nở, vấn người tịnh tâm…


(Và ghi chú: Hoàng Quốc Bảo)


Trong tranh, những cánh mai rất nhạt, không nở trên cành theo ý thơ, mà anh cố tình vẽ rơi trên nền tuyết trắng. Mai cũng là tên trên giấy tờ căn cước anh, hình ảnh nhắc đến ý tứ trong bài thơ Cáo Tật Thị Chúng của Thiền sư Mãn Giác đời Lý, biểu trưng cho thực tại mà mỗi đạo gia, thiền sư đều gắng gìn giữ: Mùa Xuân miên viễn. Chắc chắn anh phải biết rất rõ điều đó. Nhưng tại sao Võ Ðình lại cố tình vẽ kiểu hoa tàn rơi… lên tuyết như thế, tôi không có chỗ hội. Bản tính khiêm cung của Võ Ðình chăng? Càng chẳng khế hợp với nghệ thuật. Cho đến giờ vẫn là 1 nghi vấn nằm hoài trong lòng tôi.


Anh lại chuyên khắc mộc bản, đa số nghệ phẩm tôi được xem, phần lớn là những hình tượng chim Hộc chim Hồng, hay cánh Bằng lướt gió. Như những biểu tượng trên trống đồng Việt Nam. Cánh chim trong bức họa Nét Màu Sắc Không, dường như đang xoải cánh ngược bão giông, quay về Tây, như những tâm hồn tha hương chúng ta, đứng từ bờ biển nào của nước Mỹ, cũng ngoái đầu như vậy. Phải hiểu: Về phương Ðông… Sau này lại trùng hợp ngẫu nhiên với tên Lai Hồng, người bạn cuối đời của Võ Ðình.


Lai Hồng, cái tên như một định mệnh? Nét khởi đầu trong sự nghiệp hội họa? Cái hạ bút lông trên nền khung trắng, khai một tịch luân trong cuộc đời, đủ đậm, từ thuở chàng mới mười lăm, nàng chỉ mười ba trăng non vừa biết thẹn. Thế mà thoắt chia lìa. Hai năm sau, trăng tròn ai xẻ làm đôi. Hai năm sau Võ Ðình ôm nửa mảnh trăng dấn thân vào bão tuyết trời Tây lúc 17, 18 tuổi, từ đó vẽ hoài một vòng Không tịch, nhạt nhòa, chẳng bao giờ tròn trịa. Hơn 60 năm phù vân lãng đãng, sương mù sóng dục trùng khơi, không luân kia hóa thân thành cánh chim Hồng lúc nào, mỏi mòn hoài ngoảnh cổ về cố hương, nơi khởi đầu lấp lánh nửa mảnh trăng mười sáu. Vì thế dường như ta chưa thấy bức họa nào Võ Ðình vẽ đủ đôi chim Hồng. Giả có, cũng chỉ là huyễn mộng.


Cho đến thời nhĩ thuận, trăng vơi mới đầy. Trời trong, gió lặng. Cái thời mộng hiện thành thực. Lai Hồng. Nguyệt hóa thành thơ. Chim tha rơm về tổ ấm. Như bức họa vẽ ngay trên ô cửa kính, căn nhà ở West Palm Beach, Florida.


(Ghi chú: Bài này khi viết xong, chị Lai Hồng mới kể thêm chi tiết: “Hồi Anh VD để ý tui, lúc đó anh mới 15 và tui 13. Về sau anh qua Pháp năm 17 tuổi mới có chuyện muốn thầy mẹ đến hỏi cưới tui gửi qua Pháp, nhưng gia đình tui có đại tang bà nội mất ngay trong nhà, và sau đó ba tui đổi vào Phan Thiết rồi Nha Trang… và chuyện lãng vào dĩ vãng…”)


Và cái thời hạnh phúc tòng tâm bất du củ đến, định mệnh khép lại, vòng không luân thật tròn đầy, lại ngắn ngủi quá. Chim bay về núi túi rùi… và con Tạo vẫn vô tình là thế.


Ðến với đi, nhiên như Bát Nhã:


Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức, nhất thiết bất dị Không.


Hay, Không tức thị Sắc, Thọ Tưởng, Hành, Thức.


(Nguyên văn: Sắc bất dị Không, Không bất dị sắc. Sắc tức thị Không, Không tức thị Sắc.


Thọ Tưởng Hành Thức diệc phục như thị)


Hoặc gọn trong Chứng Ðạo Ca của ngài Huyền Giác, cuộc đời như mây nổi… chim thiêng kia từ Không mà đi, từ Không mà về:


Ngũ uẩn phù vân Không khứ lai…


Ðến với đi, chỉ làm đầy 1 vòng tịch nguyệt. Hơn mười năm cũng đã đủ. Chắp đủ một vừng trăng. Mãn nguyệt. Và người họa sĩ thành tựu chiếc vòng Không kia trong họa phẩm đời mình, đã mãn nguyện.


Cánh chim giang hồ Võ Ðình mang theo hoài suốt một đời, ẩn hiện trong họa phẩm, nay đậu lại. Cùng chim về. Lai Hồng.


Cái giây phút cuối cùng ấy của anh, nếu nghe kỹ, như lời nhắn nhủ rất ngắn gọn, êm ả mà sấm sét dậy cả kiếp người:


Hồng ơi…


Hồng ơi…


Hồng ơi…


Ba tiếng nhủ: Quá khứ đã nhạt nhòa, tương lai thì chưa đến, chỉ là huyễn mộng và hiện tại mỏng manh này, bất khả đắc, xin đừng nắm bắt nữa… nghe như:


Buông thôi,


Buông thôi,


Buông thôi…


Cánh Hồng trở lại, đã hoàn tất nhiệm vụ của nó, tha rơm làm tổ… và định mệnh ơi hãy thanh thản… Chim bay về núi túi rùi…


Chim thiêng dừng cánh đỗ…


Phù vân ơi mây cứ bay…


Võ Ðình cũng từng đã bị giằng co trong tri thức, giữa tình tự quê cũ và văn hóa mới Âu Mỹ.


Có lần đọc đâu đó, bài anh viết về hội họa, tâm tình với những học trò, họa sĩ các thế hệ sau nói riêng, những nghệ sĩ sáng tạo tha hương chúng ta nói chung, vẫn thường hay ray rứt và bị quay quắt như thế; làm thế nào để vẽ, sáng tạo một nghệ phẩm mang được bản sắc Việt Nam, dấu ấn văn hóa Việt Nam?


Bức tranh có nhất thiết phải vẽ con trâu, cái cày? Cô thiếu nữ với chiếc áo dài tha thướt? Con thuyền xa bến, hình bóng cô gái đứng lặng chờ mong? Hay đình, chùa miếu mạo mới đạt được hương sắc quê hương? Họa phải là họa đã. Những thứ kia chỉ là hình tướng. Thứ dành cho thợ vẽ, không phải mục đích của họa sĩ. Họa sĩ phải vẽ được sâu thẳm đằng sau cái hình tướng kia. Phải thoát được ra ngoài hình tướng ràng buộc ấy mà đi xa. Nghĩa là sao nắm lấy được thực tại. Ðến lúc ấy thì thỏa chí vẫy vùng.


Người nghệ sĩ Phật Giáo, thâm trầm, biết đâu là hình tướng đâu là cứu cánh. Càng bỏ được hình tướng lại càng thâm trầm, diễm tuyệt. Thấy ra hình tướng chỉ là vô thường. Ðược thua, còn mất cũng vậy, chỉ là vô thường, hư vọng, giả trá. Cái thực tại kia mới thường hằng, vĩnh cửu. Tiêu biểu nhất như bài thơ Cáo Tật Thị Chúng (Khai thị cho chúng lúc nằm bệnh) của Thiền sư Mãn Giác nhà Lý:


Xuân khứ bách hoa lạc,


Xuân đáo bách hoa khai


Sự trục nhãn tiền quá


Lão tùng đầu thượng lai…


Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận


Ðình tiền tạc dạ nhất chi mai.


Những ngày thầy Mãn Giác chùa VN tại Hoa Kỳ còn sinh tiền, tôi hay lên Los Angeles uống mót trà thầy, nghe thầy vẫn đắc ý đọc bài dịch của HT Tâm Châu:


Xuân đi lưu lại cánh hoa rơi


Xuân tới trăm hoa nở nụ cười


Thế sự thoáng qua rồi mất biến


Ðầu xanh đã điểm nét sương rồi !


Có đâu xuân lụi hoa tàn mãi


Ðêm trước sân cười một nhánh mai…


Nghệ sĩ Phật Giáo vẫn thấy Xuân tàn hoa rụng chứ, nhưng đâu có trích lệ buồn thương?


Mùa Xuân năm sau, tôi soạn ca khúc “Nét Màu Sắc Không”, phổ ngược từ tâm tình bức Thi Họa, cho mối duyên thân hữu tha hương vời vợi ấy, rồi có dịp thu thanh vào những năm sau đó, ở Việt Nam.


Tôi có ý định gửi 1 copy cho Võ Ðình nghe, nhưng mãi đến nay… quả đã muộn màng.


Cánh chim Hồng vẫn bay mãi trên bức tranh kia, âm vang để lại còn lạnh buốt trong những nốt nhạc tha hương, chưa tan được.


Những dòng này xin gửi thay nén tâm hương đến anh.


Cái vô thường của cánh Mai rụng cuối bờ tuyết trắng, nốt nhạc còn vọng âm, và tiếng đập cánh của loài chim Hồng đã vút bặt, thanh thoát ra khỏi cái cõi nhị biên của Ðịnh mệnh, Ðông-Tây, Sinh-Tử lâu rồi. Xuân nào có mất đi đâu !!!


Giữa đêm, nghe lại bài hát, ngắm kỹ bức họa, tôi mỉm cười thấm thía thêm, cái nghĩa “Thường trong Vô thường” bấy lâu nay…


Hồng ơi…


Hồng ơi…


Hồng ơi…


Ðịnh chấm dứt, bỗng đâu Lão Bùi Giáng xịch tới, tà tà thơ dại ngâm nga thêm cho Võ Ðình:


Ðùa với Tuyết, rỡn với Vân


Một mình nhớ mãi gái trần gian xa…


Sương buổi sớm, nắng chiều tà


Trăm năm Hồng lệ có là bao nhiêu…


Không Hư – Hoàng Quốc Bảo

Phiến quân Afghanistan tấn công căn cứ NATO

 


KABUL, Afghanistan (AP)Một kẻ lái xe bom tự sát và các phiến quân khác tấn công một căn cứ NATO bên ngoài thủ phủ Khost của tỉnh Khost nằm trong vùng Ðông Afghanistan, theo giới hữu trách. Hiện chưa có tin tức gì về tổn thất quân sự nhưng có ít nhất 6 thường dân bị thương.


Phiến quân Taliban lên tiếng nhận trách nhiệm về cuộc tấn công này.


NATO cho hay phiến quân tấn công một căn cứ của liên quân vào lúc 1 giờ trưa, giờ địa phương, ở vùng Ðông Afghanistan, nhưng không cho biết địa điểm.


Trong hai năm qua, hàng chục ngàn lính NATO do Mỹ chỉ huy đã tràn vào các cứ điểm của Taliban ở vùng Nam Afghanistan và thành công trong việc tái lập an ninh ở nơi này. Nhưng phía Taliban cũng chứng tỏ khả năng bền bỉ của họ, mở ra các mặt trận mới ở phía Bắc và Tây, nay đang có thêm hoạt động ở phía Ðông.


NATO dự trù rút hết quân chiến đấu khỏi Afghanistan vào cuối năm 2014 và trao trách nhiệm an ninh lại cho chính phủ Kabul. (V.Giang)

Bà Suu Kyi được hoan nghênh ở diễn đàn quốc tế

 


BANGKOK (AP) Bà Aung San Suu Kyi, lãnh tụ phía đối lập ở Myanmar và là người từng đoạt giải Nobel Hòa Bình, được hoan nghênh nhiệt liệt khi xuất hiện tại một diễn đàn quốc tế ở Bangkok hôm Thứ Sáu. Tuy nhiên, bà nhanh chóng hướng sự chú ý của cử tọa sang những vấn đề mà Myanmar đang phải đối diện và làm thế nào để thế giới có thể giúp đỡ quốc gia này.


Dù mới xuất hiện trở lại trước công chúng sau 24 năm bị chính quyền Myanmar quản thúc và cô lập, người nữ cựu tù nhân chính trị này tỏ vẻ rất thoải mái khi phát biểu tại Diễn Ðàn Kinh Tế Thế Giới (World Economic Forum WEF) ở thủ đô Bangkok của Thái Lan, nơi bà kêu gọi cộng đồng quốc tế hãy hành xử trong tinh thần lạc quan dè dặt và cẩn trọng khi đáp ứng các biện pháp cải cách do chính quyền Myanmar đưa ra.


Ðây không phải là lần đầu tiên bà Suu Kyi có lời cảnh giác này, nhưng đây lần đầu bà nói ra điều này ở môi trường quốc tế. Bà cho hay không nghi ngờ thiện chí cải cách của Tổng Thống Thein Sein, nhưng khẳng định rằng ông ta “không phải là người nắm giữ quyền lực duy nhất ở Myanmar.”


Lần đầu tiên ra khỏi nước từ cả hai thập niên, bà Suu Kyi cũng kể lại cảm giác ngỡ ngàng của mình khi nhìn thấy ánh sáng chói lòa của thành phố Bangkok bên dưới, khác hẳn với quốc gia của bà.


Tháng tới, bà Suu Kyi, năm nay 66 tuổi, sẽ đến Âu Châu để thăm năm quốc gia, kể cả Anh và Na Uy, nơi bà chính thức nhận giải Nobel Hòa Bình đã được trao 21 năm trước. (V.Giang)

Nga sẽ vô địch Euro 2012?

 


Ðó là dự đoán của một độc giả nhật báo Người Việt, người thứ nhất gởi phiếu “Dự Thi Dự Ðoán Kết Quả Euro 2012” đến tòa soạn sáng Thứ Sáu, 1 tháng 6, nghĩa là ngay ngày đầu tiên tờ báo công bố mở cuộc thi, với phần thưởng độc đắc là một TV LCD màu – 42 inch, do công ty Teletron bảo trợ.









Tiền vệ Claudio Marchisio buồn rầu sau thất bại 0-3 của đội tuyển Ý
trong trận giao hữu tối Thứ Sáu, 1 tháng 6 với đội tuyển Nga
trên sân Zurich, Thụy Sĩ. (Hình: Getty Images)


Do một lỗi lầm kỹ thuật, phiếu dự đoán này hãy còn thiếu một chi tiết quan trọng là hạn chót nhận phiếu (được ấn định là 20 tháng 6, 2012 nghĩa là sau khi chấm dứt các trận đấu vòng bảng và lúc đó đã biết rõ 8 đội nào vào tới vòng tứ kết). Tuy nhiên các phiếu này vẫn đương nhiên có giá trị vì gởi trước hạn kỳ tới 3 tuần lễ.


Có thể độc giả nói trên trước hết đã lạc quan tin tưởng là đội tuyển Nga là một trong 2 đội sẽ vượt qua vòng bảng A, và vì vậy đã chọn ngay đội thắng ở trong số toàn bộ 16 đội, không cần chờ tới khi chỉ còn 8 đội mới dự đoán cho dễ ăn hơn.


Thông thường, sự dự đoán của mỗi người căn cứ theo sự đánh giá khả năng của mỗi đội tuyển, trong đó có một phần tâm lý ưa thích đội tuyển ấy, điều đó không có gì là sai lạc với kết quả, vì thực tế trong 16 đội ở Euro đội nào cũng có thể thành đội vô địch. Những người khác tự coi là mình am hiểu và theo dõi đầy đủ, sẽ chỉ cân nhắc giữa những đội xưa nay vẫn được coi là mạnh. Nhưng như thế chắc chắn sẽ gặp vô số những chuyện bất ngờ ngoài tiên liệu vì đó chính là một trong những điều hứng thú ở bóng đá.


Cựu tiền đạo đội tuyển Ðức Carsten Jancker dự đoán Ý và Hòa Lan sẽ không qua khỏi vòng bảng. Nhiều người sẽ không thể đồng ý với Jancker vì cả hai đội đều được coi là mạnh và Hòa Lan hiện nay đang lên, được coi như là một trong những triển vọng đoạt cúp Euro 2012. Tuy nhiên theo cầu thủ này thì Hòa Lan nằm trong một bảng quá tàn nhẫn, Hòa Lan có thể thắng Ðan Mạch nhưng rất khó thắng Ðức và Bồ Ðào Nha.


Jancker cho rằng Ðức và Hòa Lan đều là hai đội có sức tấn công rất đáng nể nhưng Ðức vẫn là một đội tuyển nổi tiếng về lối chơi vững vàng và bền bỉ. Trong khi đó tuyến phòng thủ của Hòa Lan không chặt chẽ và điều này sẽ dẫn tới hậu quả nặng nề khi đá với Bồ Ðào Nha. Ðội tuyển sau này có ý chí muốn tạo được thành tích cho đến nay chưa đạt tới ở một giải quốc tế và hàng tấn công cũng như phòng thủ của Bồ Ðào Nha đều rất hiệu quả.


Còn ở bảng C, Jancker tin tưởng là huấn luyện viên Giovanni Trappattoni đã tạo ra một đội tuyển Ireland rất có khả năng và Ý sẽ không vượt qua nổi hai trong ba đội Tây Ban Nha, Ireland, Croatia.


Nhưng dự đoán là dự đoán, dù chuyên môn nhiều hay ít, chẳng ai có thiên tài nói trúng. Chính vì mọi người đều không thể tự tin ở cá nhân mình như thế, nên mới có chuyện dị đoan trông cậy vào thầy bạch tuộc Paul the Octopus, nay đã chết, và bây giờ còn nhiều con vật khác từ khỉ tới nhím, voi,… (HC)

Mỹ: Việc làm vẫn tăng nhưng ít hơn

 

69,000 việc mới trong tháng 5, thất nghiệp lên 8.2%

 

WASHINGTON (AP)Tình hình kinh tế nước Mỹ trong Tháng Năm đột nhiên có dấu hiệu yếu kém hẳn đi.

Người tìm việc đến nộp đơn tại hội chợ việc làm Skid Row Career Fair ở Los Angeles. Mức tạo việc làm ở Mỹ trong tháng 5 xuống mức thấp nhất năm, nhưng khá hơn cùng thời kỳ này năm ngoái, và năm ngoái khá hơn năm trước đó. (Hình: AP Photo/Damian Dovarganes)

Giới chủ nhân các công ty Mỹ chỉ tạo thêm 69,000 việc làm trong Tháng Năm, con số thấp nhất từ một năm nay, và mức thất nghiệp nay lên thành 8.2%.

Dữ kiện không sáng sủa về việc làm này sẽ tạo thêm lo ngại rằng nền kinh tế Mỹ đang tiếp tục trồi sụt. Ðiều này cũng sẽ có tác dụng không thuận lợi cho cuộc tái tranh cử của Tổng Thống Barack Obama, và cũng có thể khiến Quỹ Dự Trữ Liên Bang (Fed) phải có thêm biện pháp để ổn định nền kinh tế.

Bộ Lao Ðộng Mỹ hôm Thứ Sáu cũng nói rằng nền kinh tế thật sự đã tạo ra ít việc làm trong hai tháng trước đó hơn là mức ước tính đưa ra lúc đầu, giảm 49,000 công việc so với con số từng công bố. Mức thất nghiệp hiện nay là 8.2% so với 8.1% hồi Tháng Tư, sự leo thang lần đầu tiên trong 11 tháng qua.

Josh Feinman, trưởng kinh tế gia toàn cầu của công ty tài chánh DB Advisors, nói rằng bản báo cáo hôm Thứ Sáu tạo thêm đòi hỏi là Fed sẽ phải có thêm biện pháp, có thể là khởi sự một đợt mua trái phiếu mới để hạ thấp hơn nữa lãi suất dài hạn.

Tuy vậy, ông cũng công nhận rằng mức lãi suất của Bộ Tài Chánh nay ở mức thấp kỷ lục là 1.46%.

“Mức này còn có thể xuống thấp đến đâu?” Ông Feinman nói.

Nền kinh tế Mỹ trung bình chỉ tạo ra 73,000 công việc làm trong hai tháng qua, bằng khoảng 1/3 con số việc làm tạo ra mỗi tháng từ tháng 1 cho đến tháng 3 năm nay.

Sự trì trệ trong mức phát triển việc làm ở Mỹ diễn ra vào lúc nền kinh tế toàn cầu trong giai đoạn khó khăn với cuộc khủng hoảng tài chánh ở Âu Châu đang bùng lên trở lại và gần nửa trong số 17 quốc gia thuộc khối Eurozone đang trong tình trạng suy thoái kinh tế.

Mitt Romney, đối thủ phía Cộng Hòa của Obama trong cuộc tranh cử tổng thống, đã đặt kinh tế là chủ điểm cho cuộc vận động của ông. Kể từ khi có cuộc Ðại Suy Thoái đến nay, chưa một tổng thống Mỹ nào ra tái tranh cử với mức thất nghiệp lên tới 8.2% và các vị tổng thống tái tranh cử thời gian qua đều bị thua khi mức thất nghiệp gia tăng. (V.Giang)

Nữ Hoàng Anh Elizabeth II kỷ niệm 60 năm lên ngôi

 


LONDON (Telegraph)Kỷ niệm 60 năm ngày lên ngôi của Nữ Hoàng Anh được đánh dấu trong suốt năm nay với nhiều lễ hội.








Một cửa tiệm ở London bán hàng lưu niệm nhân dịp 60 năm vương triều Nữ Hoàng Elizabeth II. (Hình: AP Photo/Scott Heppell)


Trước đây ở Anh chỉ có Nữ Hoàng Victoria đã ở ngôi tới 63 năm, từ 1837 đến 1901.


Những lễ nghi long trọng khởi đầu từ Thứ Sáu, với chiến hạm HMS Diamond, khu trục hạm trang bị mới nhất của Hải Quân Hoàng Gia Anh vào bến Portsmouth và bắn 21 phát súng chào. Tàu mang tên Diamond được chọn vì ngày kỷ niệm 60 năm là ngày kỷ niệm bằng kim cương.


Tuần sau sẽ có cuộc diễn hành ở London với quân đội trang phục truyền thống, ban nhạc, kỵ binh và 1,000 tàu thuyền diễn hành ngược dòng sông Thames, trong số đó có khoảng 40 tàu nhỏ đã chở quân đội Ðồng Minh di tản từ Dunkirk, Pháp, rút về Anh năm 1940 đầu Thế Chiến II.


Chiếc vương miện của Nữ Hoàng Elizabeth có gắn 2,868 viên kim cương. Mỗi năm bà được chính phủ Anh trợ cấp $50 triệu và tài sản của hoàng gia trị giá khoảng $500 triệu. Bà đã 261 lần công du ngoại quốc và đến thăm 116 quốc gia. Trong triều đại của bà nước Anh đã có 12 thủ tướng.


Nữ hoàng Anh lên ngôi ngày 2 tháng 6, 1952. Bà đi du lịch không có hộ chiếu và là công dân Anh duy nhất lái xe không cần bằng lái. (H.C.)

Tin mới cập nhật