Minh Trị Thiên Hoàng

 


 


 


Trịnh Hội


(Nguồn: VOA)


 


Hôm nọ trên đường về Mỹ, máy bay ghé ngang qua Tokyo nên tôi nhân tiện ở lại vài ngày để thăm một người bạn. Cũng lâu rồi tôi không đến Nhật Bản. Lần cuối cùng cách đây khoảng 6, 7 năm về trước tôi cũng chỉ đến Kyoto và Hiroshima mà thôi.










Lời cầu nguyện của Trịnh Hội để lại. (Hình: VOA)


 Chứ không phải là thủ đô Tokyo đông đúc, lúc nào cũng đầy ắp những người và người hối hả băng qua khu đô thị nổi tiếng Shibuya đã được đưa lên màn ảnh rộng trong cuốn phim bất hủ “Lost in Translation” có cô đào sexy Scarlett Johansson đóng cặp với Bill Murray.


Nếu so với Kyoto thì Tokyo không có vẻ đẹp đằm thắm, trong sáng và thơ mộng bằng. Có thể nói trong tất cả những thành phố trên thế giới mà tôi đã có dịp ghé qua, Kyoto là nơi mà tôi nhận thấy đẹp nhất, nên thơ nhất và đáng nhớ nhất. Từ những ngôi chùa to lớn cổ kính có hươu chạy quanh vườn. Cho đến những quán trà nhỏ với mái hiên phủ đầy rêu xanh. Hay chỉ một vườn sỏi cảnh với độc nhất phiến đá trắng ngần nằm trơ trọi giữa đất trời. Có một chút gì đó rất thanh tao, rất mộc mạc nhưng cũng ẩn chứa đầy nhân sinh quan của người Nhật mà tôi rất thích và ngưỡng mộ. Ðặc biệt là ngưỡng mộ.


Họ không quá cầu kỳ, phô trương, đầy màu mè như người Hoa. Cũng chẳng thẳng tuồn tuột như người Mỹ. Tôi vẫn còn nhớ mãi hôm hai vợ chồng người bạn dẫn tôi vào một ngôi làng nhỏ trên sườn núi ở gần Kyoto để tắm suối nước nóng. Chưa bao giờ tôi có một buổi đi chơi đáng nhớ đến thế. Ðây là con đường đá khúc khuỷu trong làng với hai bên là những hiên nhà gỗ thấp bé, cá biệt. Một gáo nước được đặt ngay ngắn sát cạnh cổng vào nhà. Kia là vài chiếc chuông đồng khẽ ngân lên trong gió. Xa xa từng ánh mây trôi lững lờ bên sườn núi.


Thật không còn gì thanh tịnh bằng.


Bước vào nhà tắm suối nước nóng công cộng, ai cũng như ai, cũng phải trần trụi trước khi ngâm mình giữa thiên nhiên giá lạnh. Hồ tắm sạch sẽ, rộng rãi nhưng đơn sơ. Từng làn hơi nóng bốc lên trước mặt, phủ đầy cả một vùng trời. Quanh tôi là hàng chục khách vãng lai khác nhưng không ai nói với ai một tiếng nào. Chỉ có tiếng gió xào xạc lũy tre ở bên ngoài và tiếng nước nóng sùng sục sủi bọt trong bể lớn. Ðến lúc ấy tôi mới nghiệm ra rằng khi đến những nơi này là lúc người Nhật họ cũng muốn trở về với thiên nhiên, với vạn vật. Giàu có hay nghèo hèn. Ðẹp hay xấu. Thanh cao hay đầy quyền uy, chức vị. Ai bước vào những nơi này cũng trở nên như nhau, không ai hơn, không ai kém.


Ðó là những khoảnh khắc mà không phải ở đâu chúng ta cũng dễ tìm được. Hay nó đã trở thành một thú vui sinh hoạt hằng ngày trong cuộc sống.


Nhưng ở Nhật thì hầu như nơi nào cũng có. Và lúc nào cũng có nhiều người muốn tìm đến sự thanh tao, đơn giản. Ngay cả ở những nơi đông đúc, chật chội như Tokyo, bạn cũng có thể dễ dàng tìm đến sự thanh tịnh. Như trong Hoàng Thành ở gần khu trung tâm thành phố. Hoặc ở các đền thờ, chùa cổ. Ðặc biệt là đền thờ Minh Trị Thiên Hoàng nằm gần khu phố shopping Shibuya.


Ðến Tokyo lần đầu tiên cách đây gần 15 năm về trước tôi đã không có dịp ghé thăm khu đền thờ này. Tôi chỉ nhớ là sau khi bỏ ra cả một ngày trời để tham quan khu vực Hoàng Thành nơi Hoàng Gia Nhật hiện vẫn đang sinh sống và sinh hoạt, tôi đã có nhận xét: Ðúng là Tàu thua Nhật!


Chỉ cần thấy từng phiến đá xanh khổng lồ bao quanh khu vực Hoàng Thành với độ dày và chiều cao thẳng tắp của các thành đá. Ðể so với khu Tử Cấm Thành ở Bắc Kinh với những chiếc hồ cạn, tường đá sơn màu đỏ thẫm chỉ cao hơn được Hoàng Thành ở… Huế, thì bạn sẽ thấy Nhật Bản từ ngàn xưa đã là một đất nước phú cường. Và nhân sinh quan của người Hoa không thể nào so sánh được với con dân của xứ Thái Dương.


Tôi vẫn thường cho rằng nếu muốn biết và hiểu rõ văn hóa, tập quán của các dân tộc trên thế giới, không có gì nhanh chóng và chính xác bằng việc bạn đến thăm đền thờ, lăng mộ của các bậc tiền nhân của họ.


Ðền thờ Minh Trị Thiên Hoàng là một thí dụ điển hình. Không như những đền đài, lăng tẩm của triều đại nhà Minh ở gần Bắc Kinh hay của các đời vua Louis ở Pháp, cảnh vật đầu tiên đập vào mắt khi bạn vừa bước vào khu công viên đền thờ này là sự đơn giản và mộc mạc. Của hai phiến gỗ cao được làm thành cổng. Và con đường đầy sỏi đá dài thẳng tắp với từng hàng cây xanh cao ngất nằm cạnh hai bên lối vào.


Mặc dù Minh Trị Thiên Hoàng được cho là một trong những vị vua nổi tiếng, tài giỏi nhất của nước Nhật và cũng là người có công hiện đại hóa đất nước này vào đầu thế kỷ trước nhưng nếu có dịp đến nơi này, bạn chỉ sẽ thấy một ngôi đền gỗ ở giữa rừng, có sân vườn rộng rãi và luôn im ắng ngay cả lúc có thật đông người. Bạn sẽ không thấy cảnh người chen lấn người, đua nhau khấn vái thắp nhang khói phủ mù trời. Bạn lại càng không thấy có bất cứ tượng đồng to lớn nào hay đã được sơn son thếp vàng lộng lẫy.


Nếu muốn, bạn chỉ cần đơn giản nghiêng người xá lạy, trước khi vào đền và trước khi ra đền. Hoặc nếu có điều chi khấn vái, cho bạn, cho ông, hay cho bất cứ điều gì, bạn có thể bỏ ra khoảng 10 đô để mua một thanh gỗ trắng và tự viết lên đó những điều bạn mong ước. Trước khi treo nó lên trên một cành cây to nằm ở giữa đền. Mỗi ngày sau khi đóng cửa, người gác dan sẽ tự động mang vào tận bên trong nơi đặt linh vị của ông tất cả những lời nguyện cầu. Ðể mong rằng tất cả sẽ được chứng giám.


Trong một ngày đầu Xuân ở Tokyo, trong tiết trời se lạnh, tôi cũng chắp tay thầm cầu mong sao ước mơ thật tầm thường của tôi trong một ngày không xa cũng sẽ được ông chứng giám.

Martha Trịnh Kim Thoa Tracy

Cải cách ở Myanmar và ảnh hưởng đến Việt Nam


Hồ sơ


 


 


Hà Tường Cát/Người Việt


 


Trong một bài viết trên trang mạng của tạp chí Foreign Policy ngày 17 tháng 4, 2012, với tựa đề “The Terrible Tiger”, tác giả Dustin Roasa, cho rằng cải cách chính trị đã đem lại cho Myanmar một bộ mặt mới trước nhãn quan của thế giới, và ngày nay Việt Nam còn lại là một nước đàn áp chính trị nhất ở Ðông Nam Á.


Ông dẫn lời của Giáo Sư Carl Thayer, chuyên gia về Việt Nam tại Học Viện Quân Sự Australia, “Nếu Myanmar đã cải thiện nhân quyền và được tưởng thưởng, Việt Nam cũng sẽ cần đạt tới chuẩn mực ấy”.


Foreign Policy ra đời năm 1970, thoạt đầu là một tạp chí nghiên cứu xuất bản mỗi tam cá nguyệt, tới thập niên 1990 đổi thành 2 tháng một số như hiện nay. Năm 2008 công ty nhật báo Washington Post mua lại Foreign Policy từ nhóm chuyên gia nghiên cứu quan hệ đối ngoại quốc tế Carnegie Endowment for International Peace và có thêm website thảo luận cập nhật thời sự hơn.


Dustin Roasa nhắc lại rằng sau bốn thập niên chiến tranh kết thúc, Việt Nam được coi là một mẫu mực thành công, một “con cọp” về phát triển ở Châu Á, nhưng về chính trị và nhân quyền thì là một “con cọp kinh hoàng”. Trong lúc chế độ Myanmar đã mở rộng tự do thì Việt Nam vẫn tiếp tục trấn áp đối lập. Từ tháng 1 năm 2012 khi hội đồng quân sự cầm quyền ở Myanmar đại xá phóng thích hàng trăm tù nhân chính trị, thì tại Việt Nam cơ quan an ninh đã bắt giữ ít nhất 15 nhân vật đối kháng và kết án tù 11 người khác. Myanmar bắt đầu cấp thông hành cho phóng viên ngoại quốc và nới lỏng sự kềm chế báo chí trong nước nhưng Việt Nam vẫn kiểm soát chặt chẽ các ký giả trong và ngoài nước, ngăn chặn Facebook và nhiều websites “nhạy cảm” khác. Tổ chức “Ký Giả Không Biên Giới” (Reporters Without Borders), trong danh mục Tự do Báo Chí năm 2011-2012, xếp Việt Nam hạng 172 trên 179 nước.


Phil Roberson, phó giám đốc phân bộ Á Châu của Human Rights Watch, nhận xét: “Việt Nam đang bắt đầu nhận ra rằng bằng việc đàn áp các quyền căn bản của con người, họ đã dấy lên những sự so sánh với Myanmar để thể hiện là một chế độ tệ hại nhất về vi phạm nhân quyền trong khối ASEAN”.


Sau khi Sài Gòn thất thủ năm 1975, đảng Cộng Sản Việt Nam cai trị đất nước bằng bàn tay sắt, nhưng qua nhiều năm cô lập thời kỳ Chiến Tranh Lạnh và thiếu những tổ chức đối lập quốc nội đã khiến thế giới không mấy quan tâm đến thành tích nhân quyền ở đây. Khi nhà cầm quyền thi hành đường lối đổi mới kinh tế năm 1986, Việt Nam từ một trong những quốc gia nghèo khó nhất thế giới với thu nhập bình quân đầu người dưới $100 đã phát triển nhanh đạt tới $1,300 cuối năm 2010. Sự chú ý của thế giới do đó tập trung vào phép lạ kinh tế và Việt Nam có vẻ như đi vào đúng con đường khai phóng hậu Chiến Tranh Lạnh mà nhiều nước cộng hòa Xô Viết cũ đã chọn. Hình ảnh của quốc gia này qua nhãn quan của hàng triệu du khách và những nhà đầu tư đến đây làm ăn vì thế đã không bị thương tổn vì những hạn chế tự do ngôn luận và tự do hội họp vốn vẫn là thực tế hàng ngày ở xã hội Việt Nam.


Theo Dustin Roasa, mặc dầu với bình diện khai phóng này, ban lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam về mặt chính trị vẫn là bảo thủ như từ thời kỳ sau khi thống nhất đất nước. Cầm đầu bởi một nhóm nhỏ các giới chức như Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang, bộ phận lãnh đạo vẫn mạnh mẽ đàn áp Khối 8406, phong trào dân chủ quốc nội dựa theo mẫu mực Charter 77 ở Tiệp Khắc. Hình thành năm 2006, nhóm này đã thu hút hàng ngàn ủng hộ viên trước khi bị nhà cầm quyền chặt đầu bằng cách bắt giữ và bỏ tù hàng chục nhà tổ chức. Những giới lãnh đạo tôn giáo, bao gồm tăng ni Phật Giáo và linh mục Công Giáo có chủ trương đòi hỏi mở rộng quyền tự do tín ngưỡng cũng là mục tiêu bị trấn áp. Ngoài ra trong mấy năm gần đây một số những người có tinh thần quốc gia công khai kêu gọi chống lại Trung Quốc cũng bị ngăn chặn hay bắt giữ. Tuy vậy vấn đề phong trào dân chủ ở Việt Nam không được dư luận quốc tế quan tâm như ở Myanmar, Tây Tạng, Trung Quốc.


Giới lãnh đạo Việt Nam càng ngày càng quan tâm đến ý đồ bành trướng của Trung Quốc ở khu vực và đã tìm cách thảo luận với Washington về sự gia tăng hợp tác quân sự. Ðây tất nhiên là cơ hội để Hoa Kỳ có thể gia tăng áp lực với Hà Nội về tình trạng nhân quyền. “Một số hệ thống vũ khí mà Việt Nam muốn mua hay nhận của Hoa Kỳ và chúng ta có thể chuyển giao cho họ. Nhưng sẽ không có như vậy chừng nào họ cải thiện thành tích nhân quyền”, theo lời Thượng Nghị Sĩ Joe Lieberman sau chuyến đi thăm Hà Nội vào tháng 1 cùng với Thượng Nghị Sĩ John McCain.


Michael Auslin trong bài viết trong tạp chí trên mạng The Diplomat ở Tokyo, Nhật Bản, cho rằng niềm lo ngại đối với Trung Quốc là chia sẻ chung giữa Việt Nam và Hoa Kỳ. Nhưng mặc dầu yếu tố chiến lược ấy, trở ngại lớn nhất giữa hai bên là vấn đề chính trị. Từ lâu hai chính quyền vẫn khác biệt quan niệm về nhân quyền, quyền tự do ngôn luận, tín ngưỡng và đảng Cộng Sản Việt Nam không tỏ bày ý hướng nào là muốn nới lỏng sự nắm giữ quyền lực. Theo Auslin, quan điểm của các giới chức Hoa Kỳ là nên tiến bước chậm chạp trong chuyện này, vì Việt Nam buộc phải lo ngại nếu xích lại quá gần Hoa Kỳ sẽ làm tổn hại đến những quan hệ vừa thân cận vừa phức tạp với Trung Quốc, đồng thời họ cũng có thể dễ dàng biến thành vật bị hy sinh trong mối bang giao Hoa Kỳ-Trung Quốc.


Theo Dustin Roasa, trường hợp Myanmar không thể nào có sự tin cậy của thế giới nếu không có những cải cách. Hơn nữa bà Aung San Suu Kyi đã từng nhiều lần lên tiếng và được công luận quốc tế ủng hộ mục tiêu chính nghĩa. Việt Nam thiếu những điều kiện thuận lợi ấy. Bác Sĩ Nguyễn Quốc Quân ở Washington, bào đệ của Bác Sĩ Nguyễn Ðan Quế, nhà đối lập đã hơn 30 năm bị cầm tù và quản thúc tại gia ở Việt Nam, nói: “Chúng tôi không có nhà lãnh đạo nào đã được giải Nobel Hòa Bình như Ðức Ðạt Lai Lạt Ma hay bà Aung San Suu Kyi, những tiếng nói có tầm ảnh hưởng quốc tế”. Theo lời ông: “Chúng tôi phải rất nỗ lực để thu hút sự quan tâm, mọi người vẫn thường không muốn nghe chúng tôi nói tới Việt Nam vì dư âm cuộc chiến tranh còn đó”. Ông cho biết trong một lần nói chuyện với nhau gần đây, Bác Sĩ Quế tin rằng “Mọi chuyện bây giờ đã thay đổi. Dân chúng không còn sợ hãi như 10 năm trước nữa. giới trẻ ngày càng thêm tham gia và càng bị bắt phong trào dân chủ càng mạnh hơn”.


Tuy nhiên đó mới chỉ là nhận định chủ quan chưa có bằng chứng rõ ràng nào xác nhận về sự kiện cũng như con số. Michael Auslin cho biết dân số 87 triệu của Việt Nam có tuổi trung bình là 27 và trên 60 triệu người trong lứa tuổi 15 đến 65. Hầu hết quan tâm của dân chúng là về tình trạng kinh tế. Các giới chức chính quyền công khai thừa nhận có những khó khăn và một nhóm tư vấn mới đây đưa ra nhận định cần phải có thêm cải tổ kinh tế ở mức vĩ mô, nhưng những đòi hỏi ở cấp độ vi mô vẫn giữ cho nền kinh tế mạnh mẽ và không đưa đến xáo động xã hội.


Theo Doug Bandow trên tạp chí Forbes thì các chế độ độc tài đang sụp đổ hay lung lay ở Trung Ðông nhưng điều ấy chưa có nghĩa là dân chủ tự do đã mở rộng. Cách Mạng Hoa Lài hay Mùa Xuân Ả Rập trong nhiều trường hợp có vẻ tiến triển tới chỗ khác như sự mong mỏi. Hình thức biến chuyển ấy, trong bối cảnh đặc thù của thế giới Hồi Giáo ở vùng Trung Ðông, sẽ không là phổ cập tại mọi nơi.


Còn cuộc cải cách dân chủ tại Myanmar là một chuyển biến có phần đột ngột, theo bình luận của nhiều quan sát viên quốc tế. Tuy nhiên quá trình này không nên coi là bất ngờ, trong tình trạng của Miến Ðiện, nay đổi thành Myanmar, một đất nước nghèo đã trải qua nửa thế kỷ dưới chế độ độc tài quân phiệt và luôn luôn có những xung đột dân tộc. Ðây là một loạt những cải tổ chính trị, kinh tế và hành chánh thực hiện dưới thời Tổng Thống Thein Sein, được sự ủng hộ của đảng Ðoàn Kết và Phát triển (USDP) do phái quân nhân hỗ trợ.


Hơn nữa, hoàn cảnh địa lý chính trị và kinh tế của Myanmar khác xa với Việt Nam, cho nên nếu cải tổ đưa Myanmar tới một vị trí khác Việt Nam như tác giả Dustin Roasa đã viết, thì cũng chưa phải vì thế có thể coi Myanmar là mô hình mà Việt Nam sẽ noi theo, ít nhất cũng trong một tương lai không gần.

Một nửa tân cử nhân không có việc làm hay làm không đúng nghề


Eric Risberg/AP


Chuyển ngữ: Văn Giang/Người Việt


 


WASHINGTON D.C. (AP) – Các tân cử nhân niên khóa 2012 sẽ gặp phải một thực tế phũ phàng khi đi kiếm việc làm.
Tình trạng thị trường lao động yếu kém đã khiến khoảng 50% cử nhân tốt nghiệp một hai năm trở lại đây không kiếm ra việc làm hay phải làm các công việc dưới khả năng của họ.



Ngày càng có nhiều người trong thành phần trẻ với tấm bằng cử nhân mới tinh đang phải kiếm sống qua ngày qua các công việc với đồng lương thấp-như phục vụ trong nhà hàng, các cửa hàng bán lẻ, nhân viên lễ tân-làm tan hy vọng có bằng cấp sẽ giúp họ vươn lên trong đời sống dù rằng phải trả tiền học phí cao và mượn nhiều nợ.


Kết quả một cuộc phân tích dữ kiện của chính phủ cho thấy các sinh viên cử nhân ra trường trong ngành khoa học, giáo dục và y tế dễ dàng kiếm việc hơn so với những người có bằng về nghệ thuật hay nhân văn. Lương căn bản của những người có bằng cử nhân trong lãnh vực này cũng giảm xuống so với mức lương năm 2000. Phần lớn các công việc có nhiều trong tương lai được cho biết là gồm những ngành không đòi hỏi trình độ cao như phụ giúp chăm sóc y tế tại nhà (home health aides) vì số người cao niên ở Mỹ ngày càng nhiều.


“Thường thì bạn có thể kiếm nhiều tiền hơn nếu có bằng đại học, nhưng điều đó không đúng với tất cả mọi người,” theo lời kinh tế gia tại Ðại Học Harvard, ông Richard Freeman. “Nếu bạn chưa biết mình muốn gì thì có lẽ nên kiếm một việc làm nào đó-nếu có việc-rồi xem là mình muốn học gì ở đại học.”


Andrew Sum, giám đốc Trung Tâm Nghiên Cứu Thị Trường Lao Ðộng tại đại học Northeastern University, người nghiên cứu các dữ kiện của chính phủ, nói rằng nhiều sinh viên tốt nghiệp với bằng cử nhân bị ảnh hưởng bởi cả tình trạng học phí tăng cao và thị trường việc làm suy thoái.


Nói chung, vùng cao nguyên phía Tây nước Mỹ (Mountain West) là nơi có nhiều tân cử nhân thất nghiệp hay làm không đúng việc, vào khoảng 3/5. Tiếp theo đó là khu nông thôn ở vùng Ðông Nam, kể cả Alabama, Kentucky, Mississippi và Tennessee. Vùng Thái Bình Dương, kể cả Alaska, California, Hawaii, Oregon và Washington cũng có số thất nghiệp cao. Nhưng ở vùng Nam nước Mỹ, đặc biệt là ở tiểu bang Texas, là nơi có nhiều sinh viên tốt nghiệp trong những ngành đòi hỏi khả năng cao hơn.


Khoảng 1.5 triệu, tức 53.6%, những người có bằng cử nhân dưới 25 tuổi hồi năm ngoái cho biết là họ không có việc làm hay làm không đúng khả năng, con số cao nhất từ 11 năm qua. Và trong số 1.5 triệu người này, có một nửa nói rằng họ đang phải làm việc không đúng khả năng, tăng cao hơn con số năm trước.


Nếu tính theo công việc làm, thì số người trẻ vừa có bằng cử nhân tăng thêm trong các công việc đòi hỏi chỉ có bằng trung học hay thấp hơn nữa.


Một ước tính do chính phủ Mỹ công bố hồi tháng trước cho thấy chỉ có 3 trong số 30 nghề với số công việc làm cao nhất vào năm 2020 là cần có bằng cử nhân hay cao hơn (giáo viên, giáo sư đại học, kế toán). Phần lớn là các công việc như bán hàng, bán trong các tiệm fast food, và lái xe vận tải… nghĩa là những công việc khó có thể thay thế bằng máy điện toán.

Bầu tổng thống Pháp: Đảng Xã Hội về nhất


 

PARIS (AP) – Ứng cử viên đảng Xã Hội và đương kim tổng thống Pháp sẽ vào tranh cử chung cuộc, theo kết quả chưa chính thức của cuộc bầu cử được xem là có thể thay đổi cục diện chính trị và kinh tế Châu Âu. Francois Hollande đảng Xã Hội và tổng thống bảo thủ Nicolas Sarkozy sẽ vào vòng chung cuộc ngày 6 tháng 5.

Người ủng hộ đảng Xã Hội bên ngoài trụ sở đảng này ở Paris vui mừng nghe tin ứng cử viên của họ về nhất trong vòng đầu bầu tổng thống Pháp. (Hình: Mehdi Fedouach/AFP/Getty Images)

Cử tri Pháp hôm Chủ Nhật cũng gây ngạc nhiên khi bỏ nhiều phiếu cho ứng cử viên cực đoan cánh hữu Marine Le Pen, tranh cử với chủ trương chống di dân, hầu hết nhắm vào người theo đạo Hồi. Với 75% số phiếu đã đếm, Le Pen đứng hạng 3 với 19.2% số phiếu. Kết quả này có thể nâng tầm vóc của bà trong chính trường Pháp, cho đảng bà thêm ghế Quốc Hội và ảnh hưởng tới quan hệ với người thiểu số.

Ðứng đầu kết quả bầu cử, Hollande được 27.9% số phiếu, và Sarkozy được 26.7%. Ðứng hạng 4 sau Le Pen là ứng cử viên cánh tả Jean-Luc Melenchon với 10.8%, rồi tới ứng cử viên trung dung Francois Bayrou với 9.2%.

Số cử tri đi bầu đặc biệt đông. Các cơ quan thăm dò ước lượng có tới 80% cử tri đi bỏ phiếu.

Hollande, 57 buổi, hứa giảm nợ quốc gia, tăng phát triển, và đoàn kết đất nước sau một nhiệm kỳ đầy chia rẽ của Sarkozy.

“Hôm nay tôi trở thành ứng cử viên của tất cả sức mạnh quần chúng muốn sang một trang sử,” Hollande tuyên bố tại Tulle, với sự tự tin hiếm thấy trong cuộc vận động.

Phía Sarkozy, ông nói ông công nhận sự lo lắng của cử tri về việc làm và di trú, và “mối lo của đồng bào chúng ta để bảo tồn lối sống của mình”.

Cả hai ứng cử viên đều quay sang vận động cử tri của Le Pen. Sarkozy đã dùng một số lập luận chống di dân của Le Pen cũng như chủ đề bản sắc quốc gia. Trong khi đó, đảng Xã Hội, có chủ trương đối nghịch với Le Pen, cho rằng cử tri của bà có thể bầu cho họ vì “giận dữ bị bỏ quên trong nhiệm kỳ của Sarkozy,” Martine Aubry, chủ tịch đảng Xã Hội, nói. (H.N.V.)

Bình Dương: Công nhân đình công bị công an ép trở lại làm


BÌNH DƯƠNG 21-4 (NV) –
Một vụ đình công hồi tuần qua đã không dẫn đến kết quả như ý muốn của giới công nhân vì họ bị lực lượng công an địa phương hợp tác với chủ công y ép trở vào làm.










Công nhân đứng rải rác trước sở công ty ENS Foam khi đình công. (Hình: Lao Ðộng Việt)


Theo tin từ địa phương được Lao Ðộng Việt, một tổ chức bảo vệ người lao động, cuộc đình công kéo dài hai ngày 12 và 13 tháng 4, 2012 vừa qua tại công ty ENS Foam của Hàn Quốc sản xuất đồ nhựa.


Công ty ENS Foam địa chỉ tại đường 45/2 Huỳnh Văn Nghệ, phường Phú Lợi, thị xã Thủ Dầu Một, Bình Dương. Toàn bộ khoảng 200 công nhân đã đình công vì lương quá thấp không đáp ứng được nhu cầu sinh hoạt hiện nay, với mức lương căn bản chỉ hơn 2 triệu đồng.


Theo nguồn tin, khi công nhân đình công thì khoảng 20 công an phường Phú Lợi chìm nổi đã kéo đến để giải tán đình công.


“Ngày 14 tháng 4, một phái đoàn công đoàn nhà nước đã kéo đến, công nhân thấy họ vô văn phòng hình như để nói chuyện với giám đốc Bea Yong Hyo (người Hàn Quốc) rồi quay ra kêu gọi công nhân bãi bỏ cuộc đình công. Do lực lượng công an áp lực quá mạnh nên mọi người đã phải quay trở lại làm việc từ ngày 15 tháng 4, mọi yêu sách đều bị công đoàn nhà nước bác bỏ và bị công ty làm ngơ”, theo nguồn tin.


Công an cũng ngăn chặn người dân chung quanh chụp hình, nếu ai chụp hình thì liền bắt để tra hỏi, nhưng Lao Ðộng Việt đã chụp được một vài tấm hình đính kèm.


“Lao Ðộng Việt” là tên vắn tắt của Liên Ðoàn Lao Ðộng Việt Tự Do, bao gồm những tổ chức trong và ngoài nước tranh đấu cho quyền của người lao động. Trang mạng là laodongviet.org.


Vụ đình công này không được báo chí tại Việt Nam đưa tin cũng tương tự như hầu hết các vụ đình công khác dù có tới 2 tờ báo lớn thuộc hệ thống báo đài nhà nước có tên là “Lao Ðộng” (thuộc Tổng Liên Ðoàn Lao Ðộng Việt Nam) và báo “Người Lao Ðộng” (thuộc Liên Ðoàn Lao Ðộng TPHCM) tức 2 tổ chức ngoại vi cha/con của đảng CSVN.

Thi mèo đẹp ở Romania


BUCHAREST (AP) –
Một con mèo giống Cornish Rex chạm mũi giám khảo tại cuộc thi mèo đẹp ở Bucharest, Romania, hôm Chủ Nhật.

Cuộc thi có tới hơn 200 con mèo tham gia. (Hình: AP Photo/Vadim Ghirda)

An ninh Afghanistan bắt được 10 tấn thuốc nổ


KABUL (RFA)
Lực lượng an ninh Afghanistan phá vỡ một đường dây khủng bố âm mưu sử dụng 10 tấn thuốc nổ vào những vụ đánh bom ở các khu đông người tại thủ đô Kabul.

Phát ngôn viên Shafiqullah Tahiri của lực lượng an ninh Afghanistan cho hay khám phá được lượng chất nổ này trên một chiếc xe chở đầy khoai từ ngoại ô vào thủ đô.

Ông cũng nói vụ việc này xảy ra cách đây đã một tuần lễ, chỉ 2 ngày trước khi quân Taliban mở những vụ tấn công ở Kabul khiến 50 người thiệt mạng.

Nga, Trung Quốc cùng tập trận ở Hoàng Hải


BẮC KINH (AP) –
Trung Quốc và Nga khởi sự cuộc thao dượt hải quân hỗn hợp hôm Chủ Nhật, đánh dấu mối quan hệ đang trở nên chặt chẽ hơn giữa quân đội hai nước cũng như các hợp tác trên lãnh vực quốc tế.

Biển Hoàng Hải (Yellow Sea) nằm giữa Trung Quốc, Nga, và hai miền Nam Bắc Hàn. (Hình: noaa.gov)

Ðài truyền hình CCTV của nhà nước Trung Quốc cho hay cuộc tập trận kéo dài sáu ngày sẽ gồm các cuộc thực tập chống tàu ngầm, chống phi cơ và cứu nạn, sử dụng các kỹ thuật điện tử tối tân.

Cựu Thiếu Tướng Trung Quốc Yin Zhuo cho hay điều này cho thấy mức độ tin tưởng cao hơn giữa hai bên.

“Ðây là một cơ hội tốt cho Trung Quốc để cùng thao dượt trong các lãnh vực nhạy cảm như vậy,” ông Yin cho đài CCTV hay.

Bộ Quốc Phòng Trung Quốc nói rằng quốc gia này gửi hai tàu ngầm và 16 chiến hạm khác tới tham dự, kể cả các khu trục hạm, hộ tống hạm và y tế hạm. Tư Lệnh Phó Hải Quân của cả hai nước cùng chỉ huy cuộc tập trận ở khu vực cảng Qingdao, nơi đặt bộ chỉ huy hạm đội Bắc của Trung Quốc.

Quân đội Nga và Trung Quốc thường có các cuộc trao đổi quân sự dù rằng có các tranh cãi thời gian gần đây liên quan đến việc Trung Quốc sao chép kỹ thuật quân sự của Nga, như các phi cơ chiến đấu loại Sukhoi. (V.Giang)

Ðảng đối lập Myanmar từ chối tuyên thệ vào Quốc Hội


YANGON, Myanmar (AP) –
Ðảng đối lập chính ở Myanmar cho hay bà Aung San Suu Kyi và những người khác vừa đắc cử vào Quốc Hội trong cuộc bầu cử bổ túc vừa qua sẽ không tham dự buổi khai mạc hôm Thứ Hai vì không đồng ý với lời thề “bảo vệ hiến pháp”.

Lãnh tụ đối lập Aung San Suu Kyi tại một buổi lễ Tân Niên hôm 17 tháng 4. Tân dân biểu thuộc đảng của bà từ chối tuyên thệ “bảo vệ hiến pháp” mà muốn đổi thành “tôn trọng hiến pháp” vì họ muốn thay đổi hiến pháp hiện tại. (Hình: Soe Than Win/AFP/Getty Images)

Ðảng Liên Ðoàn Quốc Gia Dân Chủ (NLD) cho hay họ muốn sửa lời tuyên thệ “bảo vệ hiến pháp” bằng “tôn trọng hiến pháp” vì bản hiến pháp hiện nay do chế độ quân nhân soạn ra, cho họ quá nhiều quyền hành và cần phải sửa đổi.

Ðảng NLD từ hơn một tuần trước đây đã cho hay là họ sẽ không tham dự buổi khai mạc khóa họp Quốc Hội cho đến khi vấn đề này được giải quyết.

Dân biểu đối lập Ohn Kyaing hôm Chủ Nhật xác nhận quyết định từ chối không tham dự này, nhưng cũng cho hay ông tin rằng bất đồng ý kiến về lời tuyên thệ sẽ được nhanh chóng giải quyết. (V.Giang)

Ðài Loan định mua bốn chiến hạm của Mỹ


ÐÀI BẮC (AFP) –
Chính phủ Ðài Loan dự trù mua thêm bốn chiến hạm của Mỹ trong nỗ lực tăng cường sức mạnh quân sự nhằm đối phó với mối đe dọa từ Trung Quốc, theo nguồn tin từ giới truyền thông địa phương hôm Chủ Nhật.










Trên một chiến hạm Ðài Loan. Chính phủ Ðài Loan dự trù mua thêm bốn chiến hạm của Mỹ để đối phó với mối đe dọa từ Trung Quốc. (Hình: Sam Yeh/AFP/Getty Images)


Bộ Quốc Phòng Ðài Loan báo cáo với Tổng Thống Mã Anh Cửu (Ma Ying-joeu) về đề nghị mua võ khí hồi tháng qua và chuẩn bị ngân sách cho tài khóa tới, theo tờ United Daily News, nhưng không cho biết trị giá.


Bộ Quốc Phòng Ðài Loan từ chối không bình luận về nguồn tin này.


Tờ United Daily News nói rằng hải quân Ðài Loan muốn mua lại bốn chiếc hộ tống hạm loại Perry, võ trang hỏa tiễn chống chiến hạm và chống phi cơ, đóng từ thập niên 80 sẽ được hải quân Mỹ chấm dứt sử dụng thời gian ngắn tới đây. Hải quân Ðài Loan hiện có 12 chiếc loại này và các tàu sắp mua sẽ thay thế loại Knox đang sử dụng.


Mối quan hệ giữa Ðài Loan và Trung Quốc cải thiện rất nhiều kể từ khi ông Mã Anh Cửu, thuộc Quốc Dân Ðảng Ðài Loan, lên nắm quyền vào năm 2008, gia tăng trao đổi thương mại và du lịch. Ông Mã thắng cử nhiệm kỳ nhì hồi Tháng Giêng năm nay.


Tuy nhiên, Trung Quốc vẫn coi Ðài Loan là một tỉnh nổi loạn và chờ ngày thống nhất, bằng võ lực nếu cần, khiến Ðài Loan phải tìm cách mua thêm võ khí tối tân, phần lớn từ Mỹ. (V.Giang)

Giao tranh tiếp diễn tại Syria, LHQ cho tăng số quan sát viên


BEIRUT (Reuters) –
Lính chính phủ Syria tấn công vào một thị trấn nằm về phía Ðông thủ đô Damascus hôm Chủ Nhật, trong khi phía nổi dậy phục kích một đoàn xe quân sự ở vùng phía Bắc, dù có lời kêu gọi của đặc sứ Kofi Annan thúc giục hai bên hãy cộng tác với phái đoàn quan sát Liên Hiệp Quốc.

Hình lấy từ video do người dân quay và được phát trên truyền hình Shaam News Network hôm Chủ Nhật, với phiến quân Syria Tự Do tháp tùng đoàn quan sát viên Liên Hiệp Quốc tại Homs, Syria. Liên Hiệp Quốc gia tăng số quan sát viên lên 300 người, trong khi giao tranh vẫn tiếp diễn tại Syria. (Hình: AP Photo/Shaam News Network via AP video)

Một nhóm nhỏ các quan sát viên quân sự không võ trang đã đến Syria từ một tuần nay để giúp duy trì cuộc ngưng bắn kéo dài 10 ngày qua. Họ tuy có giúp ngăn chặn phần nào tình trạng bạo động nhưng không chấm dứt được cuộc đổ máu diễn ra từ 13 tháng này.

Hôm Thứ Bảy Hội Ðồng Bảo An Liên Hiệp Quốc đồng ý mở rộng lực lượng quan sát viên ngưng bắn ở Syria lên thành 300 người. Ðây là một phần trong kế hoạch của ông Annan nhằm chấm dứt sự giết tróc và mở cuộc đối thoại giữa Tổng Thống Bashar al-Assad với phía đối lập đòi hỏi ông Assad phải ra đi.

Ông Annan nói rằng quyết định của Hội Ðồng Bảo An là một khúc quanh quan trọng trong nỗ lực ổn định Syria sau hơn một năm rối loạn với hơn 9,000 người bị giết.

Vị cựu tổng thư ký Liên Hiệp Quốc này kêu gọi cả hai phía chính phủ Syria và phía nổi dậy hãy tiến hành thỏa thuận ngưng bắn.

Phía nổi dậy cho hay lực lượng an ninh chế độ Assad giết ít nhất sáu người hôm Chủ Nhật. Lính chính phủ với sự hỗ trợ của chiến xa đã tiến vào thành phố Douma nằm về phía Ðông Damascus, và có giao tranh ở tỉnh Idlib ở phía Bắc.

Trong khi đó, nhóm tranh đấu nhân quyền Syria, có tên Syrian Observatory for Human Rights, với trụ sở đặt tại London, nói rằng ít nhất bốn binh sĩ chính phủ thiệt mạng khi xe thiết vận xa chở họ bị trúng mìn ở ngoài thành phố Douma.

Cơ quan thông tấn SANA của nhà nước Syria không đề cập tới cuộc giao tranh ở Douma nhưng nói rằng ít nhất một sĩ quan thiệt mạng khi đoàn xe chở sĩ quan và sinh viên sĩ quan bị trúng mìn ở tỉnh Aleppo, nằm về phía Bắc Syria. (V.Giang)

Sử dụng thắng tay trong xe hơi (Bài 1)

 

 

Phạm Ðình

 

Ở trong xe có một thành phần ít khi được dùng tới, đó là cái “thắng tay” (Hand Brake), cũng còn mang những tên khác như Parking Brake, hoặc Emergency Brake. Có những người suốt cả một đời xe chẳng bao giờ dùng tới nó, cho đến ngày bán xe vào nghĩa địa, vẫn chưa hiểu nó có mặt ở đó làm gì. Ít dùng như vậy thì có phải là thừa hay không?

Biết sử dụng thắng tay trong trường hợp xe xuống dốc như thế này giúp không đụng vào xe phía trước, nếu thắng chân bị trục trặc. (Hình minh họa: Jeff Pachoud/AFP/Getty Images)

Có người bảo nó giống cái ruột thừa, chẳng được việc gì, ngoài sự có mặt để lúc nào đó lên cơn đau cho bệnh viện đè ra cắt bỏ. Có anh thợ máy lại bảo, nó giống như cặp vú đàn ông, đã bé tí xíu không giống ai mà lại chẳng đẹp bằng “người ta”. Ví von kiểu đó Phạm Ðình này xin chịu vì hoàn toàn không có kiến thức về cơ thể học. Nhưng bảo rằng cái thắng tay hoàn toàn vô dụng thì không đúng.

Trước tiên nó có mặt để đáp ứng qui định về an toàn của luật pháp. Sau nữa nếu sử dụng đúng cách, thắng tay có thể là phương tiện cứu mạng người tài xế, và trong nhiều trường hợp khác, nó có thể cứu được một bộ phận rất quan trọng trong xe là hệ thống hộp số.

 

Thắng tay ở đâu?

 

Trong đa số kiểu xe, thắng tay là một cái cần “ngỏng” lên ngay bên hông phải của tài xế, trong cùng một khoang với cần hộp số (transmission lever). Trong một số kiểu xe khác, thì thắng tay lại là một cái cần ở trước mặt tài xế. Nhưng dù ở vị trí nào chăng nữa thì khi muốn sử dụng, người ta chỉ việc đưa tay phải ra là nắm ngay được “chàng”.

Sau nữa, cũng cần phải phân biệt nó với thắng chân là bộ phận chúng ta dùng chân để đạp (brake pedal). Khác với thắng tay, thắng chân lại rất được trọng dụng và được “đạp” rất thường xuyên. Có người đã tẩn mẩn tính ra rằng chỉ cần đi một đoạn đường ngắn chừng một nửa dặm, bạn đã phải đạp thắng tới 535 lần. Nếu bạn cho rằng con số đó là không đúng thì lần sau ngồi trên xe bạn thử tính lại xem nhé. Nhưng cẩn thận, đừng phân tâm vào việc đó quá, kẻo lại đụng xe!

 

Công dụng của thắng tay

 

Quan trọng hơn, đó là phải xem đến công dụng của thắng tay. Như trên đã nói, thắng tay nếu được dùng đúng cách có thể cứu mạng người và cứu mạng xe.

1. Cứu mạng người: Gặp trường hợp nguy cấp mà thắng chân không work thì cái gì sẽ xảy ra? Tại nạn! Và kéo theo tai nạn có thể là mạng người. Nhưng biết sử dụng thắng tay đúng cách thì có thể sẽ tránh được tai nạn và bảo toàn được tính mạng. Và chính vì cái công lao hãn mã này mà thắng tay cũng được gọi là “thắng cứu nguy” (Emergency Brake). Vậy bạn nhớ nhé: Khi gặp nguy hiểm mà thắng chân không work, thì bạn có thể dùng thắng tay để hãm đà xe di chuyển khiến chiếc xe ngưng lại và tránh được tai nạn trong gang tấc.

Tuy nhiên, kéo thắng tay lúc xe đang chạy mà không biết cách, chiếc xe sẽ không đứng lại một cách bình thường mà xe sẽ đứng lại một cách đột ngột, rồi xoay ngang, hoặc được “bê” đi ngoài tầm kiểm soát của bạn, và đưa bạn vào một tình thế cũng nguy hiểm không kém. Cùng với toàn bộ hệ thống thắng có thể bị hư hại. Chính vì thế, tài xế được khuyên chỉ dùng thắng tay lúc xe đang lăn bánh trong những trường hợp thực sự Emergency, nếu không dùng thì sẽ lâm vào một hoàn cảnh bi đát hơn, thậm chí có thể chết người hoặc thương tật nặng.

2. Cứu mạng hộp số: Sau khi dừng xe lại, một điều mà tất cả các tài xế phải làm là kéo cần gạt số về chữ P (Parking), tắt máy xe, rồi mới yên tâm đi ra. Nhưng nói đúng sách vở thì làm như vậy chưa thể yên tâm. Bởi vì, trong tư thế này, chiếc xe dừng lại được một chỗ là nhờ 2 yếu tố: Máy đã tắt, không có lực đẩy; và hộp số đã bị gài ở vị thế Parking. Nhưng nếu một xe khác chạy ngang húc vào thì sao? Chiếc xe sẽ bị đẩy đi! Nếu chiếc xe lại đậu trên một triền dốc thì ngoài sức đẩy của xe đối phương, còn có sức kéo của trọng lực, cái xe nạn nhân lại càng bị đẩy mạnh hơn nữa. Trong một số trường hợp, nếu sức húc quá mạnh, bậc số Parking có thể bị xúc ra, làm hư hộp số.

Nếu trước khi bước ra khỏi xe, người tài xế còn gài thêm thắng tay thì xe sẽ có thêm một lực cản giúp nó trụ lại để khỏi bị đẩy khỏi vị trí khi có lực bên ngoài tác dụng, chẳng hạn như xe khác húc trúng, chứ không phải chỉ trông cậy vào bậc số “parking” mà thôi. Trong trường hợp đó, chiếc xe sẽ được tăng cường sức trụ và bộ hộp số có thể không bị hư. Chính bởi cái công dụng tăng cường sức cản khi xe đậu, nên thắng tay bây giờ lại được gọi là Parking Brake. Và cái thắng tay Parking Brake rất nên được dùng mỗi khi đậu xe, nhất là khi đậu xe trên triền dốc. Với điều kiện bạn phải biết đến sự việc sau đây.

 

Phản tác dụng

 

Phản tác dụng tức là làm không được việc, thay vì giúp ích lại gây hại. Thắng tay đã giúp chúng ta được 2 việc lớn kể trên, thì đã đủ để biện minh cho sự hiện diện của nó rồi. Như vậy nếu nói phản tác dụng thì chắc là nói về ai khác. Quả vậy, nói phản tác dụng tức là nói về chúng ta, và cái bản tính quên sót có thể biến một bộ phận có ích thành có hại. Số là như thế này.

Trong cả hai trường hợp trên – ngăn cản một tai nạn lớn hơn xảy ra khi xe đậu trên dốc, bị đụng trong lúc đã đậu lại, hoặc để thay thế khi hệ thống thắng chân bị hư trong lúc sắp xảy ra tai nạn chết người – thắng tay đã xuất hiện trong tư thế cứu tinh, nhưng phải thành thật nhận rằng đó là những trường hợp hi hữu, ít xảy ra, nên thắng tay vì thế ít có cơ hội thi thố tài năng. Nhưng nếu chỉ quên một lần thôi thì thắng tay sẽ “giúp” bạn gây cho cái xe một sự đau khổ cực kỳ!

Là vì, khi đã gài thắng tay thì chúng ta phải nhớ thả nó ra trước khi cho xe lăn bánh. Nếu quên không thả, bạn vẫn có thể nổ máy, xe vẫn lăn bánh trong khi bố thắng VẪN tiếp tục chà áp vào bánh xe. Như vậy làm sao bố thắng không tổn hại? Và máy xe chạy trong lúc bị kềm hãm còn dẫn đến nhiều thiệt hại khác!

Khổ một nỗi là không giống như thắng chân, khi tài xế nhắc chân lên là thắng tự nhả, đối với thắng tay thì khác, nó không tự nhả ra, mà người tài xế phải nhớ để thả ra trước khi cho xe lăn bánh. Nhưng bảo người tài xế phải nhớ thì chẳng thà đổ tội cho cái thắng tay còn hơn! Là vì là con người, chúng ta chỉ nhớ khi bắt buộc phải nhớ. Trong trường hợp này, xe vẫn chạy bất kể thắng tay có được nhả ra hay không, thì tại sao lại không quên?

Chính vì thế, có người chủ trương cứ việc bỏ luôn cái thắng tay, khỏi cần dùng tới nó làm gì để khỏi đặt ra vấn đề quên quên nhớ nhớ. Nhưng nói như vậy thì chúng lại trở về điểm ban đầu – công nhận cái thắng tay là hoàn toàn thừa thãi – mà nhiều chuyên viên bảo trì cho là không chính xác. Như vậy thì làm sao? Có cách nào để khai thác tối đa công dụng của thắng tay mà không sợ đưa đến phản tác dụng hay không? Chúng ta sẽ bàn đến chuyện này trong tuần sau.

Phạm Ðình

[email protected]

Xe lột dên, xe kêu lóc cóc, xe rỉ nhớt&.? Xin xem Cẩm Nang Bảo Trì Tập III đã phát hành. Cùng với Tập I, Tập II, mỗi tập $6.00+$2.00 cước phí. Money Back Guarantee 3 tháng. Gửi cheque hoặc tiền mặt cho Phạm Ðình, PO Box: 9255, Fountain Valley, California 92728 – 9255. Tel: 714-837-1935. Cho biết điện thoại và email, nếu có. Có thể hỏi tại nhà sách Tú Quỳnh 714-531-4284; hoặc Tự Lực 714-531-5290.

Hiểu thêm về thuế gia tài


LyLy Nguyễn


 


LTS: Luật Sư LyLy Nguyễn chuyên về luật bảo vệ tài sản, luật thương mại cho các công ty hoặc tiểu thương, cố vấn điều hành tài sản, bênh vực thân chủ trong những vụ rắc rối khi bị kiểm tra thuế, kế hoạch địa ốc, và khai phá sản. Luật Sư LyLy còn thay mặt cho thân chủ trong các vấn đề liên quan đến Thuế Lợi Tức Cá Nhân (Income Tax), Thuế Trả Nhân Công (Employment Tax), Thuế Mua Bán (Sale and Use Tax) và Thuế Tài Sản (Estate Tax), ở cả hai cấp liên bang và tiểu bang, cũng như đã nhiều lần diễn thuyết về các vấn đề giao dịch thương mại, ngân hàng, thuế và điều hành tài sản tại nước ngoài. Luật Sư LyLy Nguyễn được chứng nhận hành nghề tại Supreme Court of California, United States District Court, United States Court of Appeals for the Ninth Circuit và United States Tax Court. Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 2009 North Broadway, Santa Ana, CA 92706. Ðiện thoại: (714) 531-7080.


 


Thuế gia tài như đã trình bày thường là những khoản tiền khổng lồ – với tài sản lớn thường là bạc triệu hay nhiều hơn nữa. Vì lý do đó việc dự tính thuế này rất quan trọng để mưu cầu phương cách hiệu quả làm tiết giảm thuế càng nhiều càng tốt.


Cũng xin nhấn mạnh ở đây việc dự trù thuế hoàn toàn khác biệt với những đề mục chỉ dẫn liên hệ đến việc khai thuế.


Theo căn bản luật thuế Hoa Kỳ hiện hành thì mức miễn trừ thuế gia tài cho năm 2012 là $5.12 triệu Mỹ kim nhưng số tiền này sẽ thay đổi trong năm tới và có thể trở lại mức $1 triệu năm 2009. Dĩ nhiên những ai có tài sản dưới số tiền đó thì hoàn toàn chẳng phải bận tâm đến thuế. Ngược lại nếu một người có của cải tính ra nhiều hơn giới hạn trên thì chắc chắn phải đóng thuế theo giá biểu từ 41% trở lên. Nếu người ấy lập được một kế hoạch dự trù thuế hữu hiệu chắc chắn sẽ bớt được rất nhiều tiền công khó một đời kiếm được để khỏi lọt vào kho bạc nhà nước mà thay vào đó số tiền lẽ ra mất đi vì thuế sẽ dành cho thân nhân như vợ chồng hoặc con cháu hay những thừa kế thương yêu khác.


Bí quyết chính trong việc tránh thuế là sử dụng tối đa “đặc miễn vợ chồng (spousal exemption)”. Theo luật tài sản liên bang có ấn định “cấp khoản miễn trừ (exemption credit)” còn được gọi là “cấp khoản hợp nhất (unified credit)” theo đó mỗi cá nhân có gia sản dưới giới hạn trong năm 2012 sẽ được hoàn toàn miễn thuế như kể trên.


Những vị có gia tài vượt trên mức đặc miễn thường dùng một phương tiện hữu hiệu trong dự tính thuế gia tài là điều khoản “miễn giảm không giới hạn cho hôn nhân (unlimited marital deduction)”. Ðiều khoản này ấn định rằng khi một trong hai người hôn phối chết đi thì tất cả của cải để lại cho người sống sót đều được miễn thuế cho dù tài sản có lớn bao nhiêu cũng được. Tóm lại tài sản khi chết chuyển cho vợ hoặc chồng hoàn toàn không phải đóng thuế.


Như vậy người nào chỉ có ý muốn để gia tài cho vợ hoặc chồng thì chẳng cần bận tâm về thuế. Tuy nhiên dự tính thuế gia tài sẽ đem lại kết quả xứng đáng cho những ai muốn để lại của cải cho con cháu sau khi cả hai vợ chồng đều lần lượt qua đời. Những vị có tài sản lớn muốn tận dụng lợi điểm tối đa của hai điều khoản “cấp khoản miễn trừ” và “miễn giảm không giới hạn cho hôn nhân” thường dùng hình thức “tín mục (a trust)” vì đây là phương tiện rất tốt để tiết giảm những loại thuế vẫn phải đóng sau khi chết. Nếu áp dụng song hành những điều khoản trên một cách đúng mức thì người chủ tài sản có thể sang chuyển miễn thuế cho con cháu hay cho kế thừa khác trên gấp đôi mức miễn trừ pháp định bất kể trong hai vợ chồng ai là người chết trước hoặc ai là người làm ra tiền của đó.


Tín mục dùng trong dự trù gia tài thường được gọi dưới nhiều tên khác nhau như là “tín mục cấp khoản che thuế (credit shelter trust)” hoặc “tín mục miễn trừ (exemption trust)” hoặc còn có tên ngộ nghĩnh khác là “tín mục vượt qua (bypass trust)” nhưng tựu trung công dụng tất cả đều như nhau. Sở dĩ được gọi là “tín mục vượt qua” bởi vì trọn vẹn khoản tiền trong “cấp khoản miễn trừ” sẽ “vượt qua (bypass)” giới hạn thuế đề cập ở trên, thay vào đó sẽ được đưa thẳng vào tín mục mà sau này sẽ cho con cháu hay kế thừa khác được hưởng khi người hôn phối còn lại cũng chết đi.


Sau đây là một thí dụ điển hình của “tín mục vượt qua” với người có gia sản gấp đôi mức miễn trừ nhưng vẫn hoàn toàn được miễn thuế. Thí dụ này đặt giả thiết một người tiêu biểu là ông Hai mới chết trong năm 2012 để lại vợ và vài đứa con. Tang lễ vừa xong gia đình tổng kết gia tài của ông để lại được $10.24 triệu Mỹ kim (tức là hai lần $5.12 triệu miễn trừ), sau khi đã thanh toán những khoản chi phí mai táng và nợ nần của ông. Muốn tận dụng ưu điểm miễn trừ thì di chúc của ông Hai có thể tạo ra một “tín mục hôn nhân (marital trust)”, hoặc phân phối trực tiếp cho bà vợ $5.12 triệu miễn thuế trong cấp khoản miễn trừ, số tiền $5.12 triệu còn lại đặt vào một “tín mục vượt qua”. Như vậy bà vợ của ông không phải đóng đồng thuế nào cả và nên nhớ số tiền này chỉ áp dụng trong năm 2012, sang năm sẽ đổi khác.


Trường hợp thứ nhất nếu di chúc lập “tín mục hôn nhân” thì lợi tức do tín mục làm ra sẽ được trả cho bà vợ đến mãn đời. Khi bà Hai cũng chết đi thì trọn vẹn tài sản của bà cùng với tín mục sẽ chuyển lại cho những con và sẽ hoàn toàn miễn thuế nếu tài sản ấy vẫn còn trong mức miễn trừ như trước.


Trường hợp thứ hai lúc ông Hai qua đời gia sản của ông không nợ đồng thuế nào cả. Số tiền $5.12 triệu cho bà vợ không phải đóng thuế vì nằm trong “miễn giảm không giới hạn cho hôn nhân”. Số tiền $5.12 triệu còn lại được gửi vào “tín mục vượt qua” cũng có mức miễn trừ $5.12 triệu nên khi ông chết cũng không phải đóng thuế. Trong suốt cuộc đời còn lại bà vợ ông Hai vẫn sống thoải mái theo nếp sống cũ với đầy đủ tiền bạc do gia tài của ông chồng để lại. Vì vậy bất cứ ai lập dự tính đúng sẽ giúp giảm được thuế mà không bị ảnh hưởng bất lợi nào khiến phải thay đổi nếp sống của mình cũng như của những người thân yêu khác.


Sau này tới khi bà Hai chết đi thì tài sản trong “tín mục vượt qua” sẽ truyền lại cho những con bà và đương nhiên cũng hoàn toàn miễn thuế. Vấn đề chính về thuế má lúc này tùy thuộc vào cỡ gia tài của bà để lại, nếu lớn hơn mức miễn trừ thì sẽ phải đóng thuế nhưng chắc chắn vẫn ít hơn số gia tài bà thừa hưởng của ông chồng nên hẳn nhiên thuế phải ít hơn. Ngược lại nếu nhỏ hơn mức miễn trừ thì gia tài của bà để lại hoàn toàn miễn thuế.


Trường hợp dùng “tín mục vượt qua” cũng không đủ để miễn thuế như gia tài của ông Hai vì vượt quá hai lần miễn trừ. Với gia sản quá lớn thì cũng còn có những phương tiện khác dùng trong mục đích gia giảm cho bớt thuế thí dụ loại bớt đi trị giá bảo hiểm nhân thọ và tận dụng luật tặng phẩm.


Ngoài ra cũng có trường hợp bất thường nghe tưởng như chuyện giỡn, thí dụ như “khước từ không nhận gia tài (refusing bequests)”. Sở dĩ có người từ chối (disclaim) không nhận gia tài của cha mẹ để lại vì lý do muốn tránh món thuế quá nặng hoặc có thể vì những lý do khác. Thí dụ trong gia đình nọ có người con trưởng thành và đã lập nghiệp khá lâu đang làm chủ một tài sản lớn. Cậu vốn có dư thừa tiền bạc để sống phong lưu nên không nhận và thay vào đó sẽ chuyển thẳng di sản này cho những con của cậu hoặc chuyển vào một tín mục sinh lợi cho những con.


Người này làm như vậy bởi vì muốn tránh khỏi bị đánh thuế hai lần – lần đầu khi cậu nhận gia tài của cha mẹ để lại – lần thứ nhì sau này khi những con của cậu nhận lại gia tài đó từ cậu. Hoặc giả gia tài đó – thí dụ như một ngôi nhà – còn số tiền nợ cao hơn giá thị trường nếu đem bán đi. Trên mặt thuế vụ, luật thuế liên bang IRC (Internal Revenue Code) có ấn định rõ tiêu chuẩn làm sao để một thừa kế có thể khước từ không nhận gia tài để lại và sau đó gia tài ấy sẽ về đâu. Luật của nhiều tiểu bang cũng có định nghĩa phương thức từ khước trên phương diện thuế di sản của tiểu bang.


Thông thường cả hai luật liên bang và tiểu bang trên vấn đề này đều có nội dung như nhau. Một khi người nào từ khước tặng phẩm do người khác cho thì luật pháp hành xử tương tự như trường hợp người thừa kế chết trước người lập di chúc. Thường thì mọi di chúc đều có điều khoản nếu thừa kế chết trước gia chủ (người lập di chúc) thì di sản sẽ truyền lại cho con của thừa kế, tương tự trường hợp nếu con từ khước không nhận gia tài cha mẹ để lại thì sẽ truyền xuống cho cháu (con của người từ khước).


Cũng như thường lệ người viết xin xác nhận nội dung của những loạt bài tìm hiểu luật pháp này chỉ có mục đích sử dụng với tính cách thông tin (information) giúp quí độc giả một vài kiến thức tổng quát căn bản về luật pháp Hoa Kỳ mà thôi và không thể coi như liên hệ của luật sư với thân chủ (attorney-client relationship). Do đó nếu có vấn đề liên quan đến luật, quí độc giả vẫn cần phải thảo luận với luật sư chuyên môn về trường hợp của quí vị.


Nếu cần tham khảo riêng xin liên lạc với Luật Sư LyLy Nguyễn tại văn phòng ở 2009 North Broadway, Santa Ana, CA 92706. Ðiện thoại: (714) 531-7080.

Vàng Ðen (Kỳ 75)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.

 

Kỳ 75

 

Hai bên líu lo với nhau một chặp, Phong không hiểu rõ, chỉ loáng thoáng nghe tiếng Lào đá cả tiếng Thái.

“Họ nói gì vậy?”

“Tiếng Lào, người này nói không giỏi nên em phải pha tiếng Thái.

Cái xe thổ tả này nó đang chạy tốt, bỗng dưng đổ chứng.”

“Ngày mai anh cho người chữa cho, chắc chắn phải xong.”

Lại líu lo mấy tràng qua lại.

“Họ cần ngay ngày hôm nay, phải chở than vào ngay bây giờ cho bếp của bố nuôi em. Không có than làm sao có tiệc đãi mình tối hôm nay.”

“Vậy hả? Anh tìm người lại chữa ngay cho. Còn mình khi nào mới xuống? Anh còn phải tắm rửa.”

“Anh hả, em phải cho người vác cả tạ than về, nấu nồi nước thật lớn rồi tắm cho anh. Anh hôi như cú.”

“Khi nào mình xuống?”

“Tắm xong cho anh, trang điểm cho em xong, em nghĩ cũng phải hơn năm giờ em mới gọi bố nuôi cho xe lên đón.”

“Trang điểm nữa à?”

“Anh có thấy em khổ vì anh không? Da em nứt nẻ cả ra, lại đen đi nữa. Hai bàn chân của em phải quấn chặt vải như người Tàu mới đi được đấy.”

Nhìn Phong Sương đầy ái ngại, nhưng chính Phong cũng đang phân vân, không biết mình bị chứng gì. Từ lúc rời khỏi căn nhà để thả bộ cùng Phong Sương, hai đùi của Phong đau dữ dội, khiến bước đi của Phong khệnh khạng như kẻ bị tim la. Cố nén cơn đau, nhưng Phong biết, bước đi của mình ngượng ngập rõ ràng.

“Anh bị sao thế? Mệt à, hay về nghỉ đi nhé?”

“Không sao cả. Em về chuẩn bị nước hộ anh đi. Anh dặn dò tụi nhỏ một chút rồi về ngay.”

“Em không chịu đâu.”

“Về đi mà.”

Mệt nhọc, Phong khẽ gắt. Phong Sương biến ngay, không phản đối. Quả ái tình đã biến cô nàng thành nô lệ.

Cuộc họp được diễn ra một tiếng đồng hồ sớm hơn dự liệu. Phong đã nắm được khá nhiều những gì Phong muốn biết, đồng thời thêm được một số dữ kiện quanh Khun Sa, nhờ Phong Sương vui miệng nói.

“Tôi sẽ xuống dưới đó với già Trí và Phong Sương để chính thức dự tiệc cùng Khun Sa. Tôi muốn thằng y tá lưu manh phải làm sao thay cho tôi miếng băng lớn hơn ở vết thương. Tôi muốn phải dấu được cây rouleau nhỏ trong ấy, hoặc ít ra một trái mini. Nhưng cảnh cáo nó là dấu được, nhưng cũng phải rút ra được, nếu không, tôi hiện hồn về treo cổ nó. Mặt khác, chuyến xe than sẽ giao than xuống cho nhà bếp của Khun Sa, trung úy Sơn phải bằng mọi giá dấu được cho tôi tối đa tám anh em tình nguyện nữa, trong đó đương nhiên phải có thằng Rật, còn hàng sĩ quan tuyệt đối không được tình nguyện. Xe than này sẽ chở thẳng đến nhà bếp của Khun Sa, vì nó đã bị mình làm trễ gần nửa ngày trời. Khi người tài xế xuống hàng và anh em có thể biến được thì biến, nếu không phải có một người kềm chế được tên tài xế để nó lái về thật bình thường…”

“…Nhiệm vụ có một chút thay đổi. Tôi sẽ bắt cóc thay vì hạ sát. Do đó nhiệm vụ của trung úy Sơn ảnh hưởng thật quan trọng đến sự thành bại. Khoảng năm giờ chiều nay sẽ rục rịch nhổ neo, phải làm rềnh rang cho lính của Khun Sa thấy. Qua khỏi biên giới, căng hàng ngang nằm chờ tôi. Qua khỏi trạm kiểm soát cuối cùng của nó, bỏ lại khúc đuôi, để lại cho tôi hai mươi con ngựa và mấy đứa em. Sau hai mươi bốn tiếng, nếu tôi không về đến, tự động đưa anh em về Mã Hồng Sơn, phân tán mỏng để về lại Chiang Mai, rồi về Mỹ. Trường hợp ngặt nghèo, khó xử, tù binh chặt bỏ.”

Ngừng lại trong khoảng khắc, nhìn chung quanh để biết chắc mọi người theo kịp kế hoạch, Phong hất hàm cho Rật và tiếp:

“Thằng Rật, nó có đủ hình ảnh về Khun Sa cùng hình ảnh căn nhà cốt sắt. Ráng cho anh em điều nghiên cấp tốc, vì sau cuộc họp này, tôi e rằng, tôi sẽ không có nhiều thời giờ cùng anh em.

Tôi sẽ chờ anh em bên ngoài vào được sát căn nhà, tôi mới hành động. Dầu sao già Trí và Phong Sương cũng đứng ngoài cuộc, nếu cứu được thì cứu. Lý do bắt cóc của tôi cũng vì hai người này. Còn gì muốn hỏi?”

Một sĩ quan trẻ hỏi Phong trong khi Rật đang loay hoay gỡ những xấp giấy nhỏ từ giữa chiếc thắt lưng đang mang ở trên người.

“Trình trung úy, nếu xe than thất bại và trung úy đã đi rồi, chúng tôi sẽ phải làm sao?”

“Không thể có chuyện thất bại. Nếu bị lộ ngay tại đây, phải giết bịt miệng ngay. Cần cũng phải bắt cóc người giao than và bằng đủ cách phải bắt hắn lái lại đó. Tôi không nghĩ anh em lại để thất bại vụ xe than. Nhưng nếu trong một phần trăm xui xẻo còn xót lại, đành chấp nhận. Anh em vẫn tiếp tục lên đường trở về Mã Hồng Sơn. Coi như trong đời chưa bao giờ gặp tôi.”

Sơn hỏi:

“Trình trung úy, mình có thể tăng thêm số người xuống dưới? Mình đâu nhất thiết phải chín người, chín nút đâu trung úy.”

“Không thể được, xe than chở những bao than gần cả tạ, sức voi hay sao nằm dưới để cho cả chục tạ đè lên trên. Tôi nghĩ, ít người mình sẽ làm gọn hơn. Ðỡ thiệt hại nhân số một cách vô ích cho cả hai bên. Nếu tôi đưa được Khun Sa về đến biên giới Thái Lan, mình sẽ về nằm gần Mã Hồng Sơn, báo cho đơn vị và từ đó sẽ tùy nghi ứng biến. Ngoài ra, tôi không chấp nhận những chuyện dị đoan, cũng như máu mê cờ bạc.”

Wal-Mart bị tố hối lộ bạc triệu ở Mexico rồi giấu


NEW YORK (AP) –
Thành phần lãnh đạo công ty Wal-Mart Stores Inc. bị tố đã che giấu một chiến dịch hối lộ lớn lao nhằm mở rộng hệ thống các cửa tiệm Wal-Mart ở Mexico, theo điều tra của báo New York Times đăng Thứ Bảy.

Bên trong một tiệm Wal-Mart Superstore ở Mexico City. Công ty Wal-Mart bị tố cáo giấu vụ các giám đốc của họ ở Mexico đưa hối lộ để có giấy phép xây tiệm khắp quốc gia này, theo báo New York Times. (Hình: AP Photo)

Báo này cho hay công ty Wal-Mart không thông báo với giới hữu trách Mỹ sau khi các điều tra viên của công ty này xác nhận có việc sử dụng hàng triệu dollars trong các vụ hối lộ để có giấy phép xây thêm các cửa tiệm. Tờ báo cho hay công ty đình chỉ cuộc điều tra nội bộ dù rằng người đứng đầu cuộc điều tra nói rằng nhiều phần là luật Mỹ và Mexico bị vi phạm.

Chiến dịch hối hộ lần đầu tiên được thông báo cho thành phần lãnh đạo công ty Wal-Mart vào năm 2005 khi một cựu viên chức cao cấp của công ty này tại chi nhánh Mexico đưa ra các chi tiết rõ rệt là có việc hối lộ.

Nhân vật này, một luật sư từng chịu trách nhiệm xin giấy phép xây cất, nói trong email cũng như các cuộc họp tận mặt sau đó rằng Wal-Mart de Mexico trả tiền hối lộ để có giấy phép xây cửa tiệm khắp lãnh thổ Mexico, nhiều đến nỗi 20% cửa tiệm của Wal-Mart trên toàn thế giới là ở Mexico. Wal-Mart hiện là công ty có số nhân viên lớn nhất ở Mexico, với khoảng 209,000 người.

Tờ báo nói rằng chỉ sau khi biết là đang bị báo chí điều tra, công ty Wal-Mart mới thông báo với Bộ Tư Pháp rằng có thể có vi phạm luật chống hối lộ ở ngoại quốc.

Theo luật hiện hành, các công ty Mỹ cũng như các chi nhánh của họ ở ngoại quốc bị cấm không được hối lộ. (V.Giang)

Bà Nguyễn Thị Kim Liên

 

Cụ Ông Nguyễn Lý

 

Brazil kỷ niệm 52 năm lập thành phố Brasilia


BRASILIA, Brazil (AP)
Bảng hiệu với một cầu thủ đá trái banh, dựng gần phi trường Brasilia, Brazil, chào mừng người tới thành phố này. Ðây là một thành phố xây mới hoàn toàn, giữa rừng già Amazon.

Ngày 21 tháng 4 là kỷ niệm 52 năm Brasilia, nơi sẽ đá trận khai mạc giải FIFA Confederations Cup năm 2013 và là một trong những thành phố của giải World Cup 2014. (Hình: AP Photo/Eraldo Peres)

Trước một hiểm họa quá lớn

Nguyễn Gia Kiểng

(Nguồn: eThongLuan.org)

 

“…Vấn đề an toàn trong một nhà máy điện nguyên tử khác hẳn với khái niệm thông thường. Ðối với một nhà máy điện nguyên tử một xác suất tai nạn một phần ngàn là điều gớm ghiếc không thể tưởng tượng nổi…”

Tôi không phải là một chuyên gia về năng lượng hạt nhân, dù hoàn cảnh đã khiến tôi tiếp xúc khá lâu, khá sát và đều đặn với nó. Lúc còn là sinh viên tôi đã hai lần thực tập tại Trung Tâm Nghiên Cứu Nguyên Tử (Centre d’Etude Nucléaire) của Pháp, lần thứ hai để hoàn tất luận án tốt nghiệp. Năm 1982, ngay khi trở lại Pháp, tôi được nhận vào làm tham vấn tại công ty Nguyên Tử Pháp Mỹ (Compagnie Franco-Américaine de l’Atome, FRAMATOME, bây giờ là AREVA). Sau này, và cho đến khi về hưu, công ty AREVA và Trung Tâm Quốc Gia Năng Lượng Hạt Nhân (Centre National d’Energie Nucléaire – CNEN), hai cơ quan xây dựng và điều hành các nhà máy điện nguyên tử của Pháp và cũng xây dựng nhiều nhà máy điện nguyên tử cho nhiều quốc gia trên khắp thế giới kể cả Trung Quốc và Hàn Quốc, là hai khách hàng chính của những công ty tham vấn mà tôi điều khiển. Như thế tôi không phải là người chống điện hạt nhân trên nguyên tắc. Tôi coi chấp nhận hoặc từ chối điện nguyên tử là một chọn lựa tùy lúc và tùy trường hợp của từng nước. Cũng cần phải nói ngay rằng vấn đề điện hạt nhân đối với chúng ta trong lúc này không còn là một vấn đề chuyên môn mà là một vấn đề chính trị, và một vấn đề chính trị rất nghiêm trọng trên đó mọi người đều có thể và phải có ý kiến.

Công việc của tôi trong hơn hai mươi năm làm việc với các cơ quan này không phải là kỹ thuật nguyên tử mà là quản trị và tin học, tuy vậy nó cũng đã bắt buộc tôi phải trao đổi thường xuyên với những người trách nhiệm mọi mặt về việc xây dựng và điều hành một nhà máy điện hạt nhân. Ðiều tôi biết được qua những trao đổi này là đối với một nhà máy điện hạt nhân an ninh là tất cả, những hiểu biết về vật lý hạt nhân chỉ có một tầm quan trọng rất thứ yếu. Một thí dụ cụ thể là dự án tin học theo dõi một nhà máy điện hạt nhân, mà tôi từng là dự án trưởng, đã phải huy động hơn một trăm kỹ sư tin học, phân tích viên và lập trình viên trong hơn hai năm để thực hiện. Nhiều người coi nó như một con quái vật không lồ. Nhưng sở dĩ nó phức tạp như thế là vì những dữ kiện về an ninh; chúng chiếm 90% cơ sở dữ kiện và liên hệ tròng chéo với nhau.

Vấn đề an toàn trong một nhà máy điện nguyên tử khác hẳn với khái niệm thông thường về sự an toàn. Một chiếc xe hơi được coi là an toàn nếu xác suất để xảy ra một sự cố là một phần mười trong một năm. Ðối với một nhà máy điện nguyên tử một xác suất tai nạn một phần ngàn là điều gớm ghiếc không thể tưởng tượng nổi. Lý do là vì những hậu quả của một tại nạn hạt nhân có thể rất khủng khiếp, vượt mọi tưởng tượng; nó có thể làm chết rất nhiều người, hủy hoại môi trường trong một thời gian rất lâu và để lại những di hại thể xác cũng như tinh thần cho nhiều thế hệ. Một thí dụ là vụ nổ nhà máy điện nguyên tử Chernobyl ở Ukraine. Nhà máy này được thiết lập ở một vùng rất ít dân cư, nhưng tai nạn đã khiến hơn 4000 người bị ung thư trong đó phần lớn đã chết. Ðó là chưa kể số nạn nhân ở những nước lân cận. Người ta đã phải tản cư trên 100,000 người khỏi một khu vực 30km chung quanh nhà máy. Nếu kể cả những người phải di tản ở các nước láng giềng thì con số người phải di tản vượt quá 250,000. Cho tới nay, 26 năm sau tai nạn, mức phóng xạ vẫn cao gấp 30 lần mức độ chấp nhận được. Hãy tưởng tượng nếu một tai nạn tương tự xảy ra tại một nước dân cư chen chúc như Việt Nam.

Ðặc tính của những tai nạn tại các nhà máy điện hạt nhân là chúng đều không ngờ. Fukushima nhắc lại cho thế giới thêm một lần nữa bài học khiêm tốn: chúng ta không bao giờ có thể tiên liệu được hết những nguyên nhân đưa đến tai nạn. Nhật là nước nhiều kinh nghiệm nhất về động đất và sóng thần đồng thời cũng là nước đứng hàng đầu thế giới về sự chính xác; tuy vậy nhà máy điện hạt nhân Fukushima Daiichi đã chỉ được xây dựng để chịu đựng một ngọn sóng cao 6m trong khi ngọn sóng tháng 3 năm 2011 đã cao 15m tại khu vực nhà máy và gần 30m tại một số địa điểm khác. Các lò phản ứng theo nhau phát nổ và mức độ trầm trọng được đánh giá lại liên tục, sau cùng là mức độ 7, nghĩa là tối đa. Hậu quả của tại họa nguyên tử Fukushima vẫn chưa thể thẩm định được. Ðiều chắc chắn là thảm kịch sẽ nhiều lần lớn hơn, thậm chí rất kinh khủng, nếu người Nhật không chứng tỏ một khả năng tổ chức, một tinh thần kỷ luật và một sự dũng cảm buộc cả thế giới phải ngưỡng mộ. Hay nếu họ không có những phương tiện cấp cứu của một nước giàu có bậc nhất thế giới. Hãy thử tưởng tượng nếu, vì bất cứ lý do gì, một tai nạn tương tự xảy ra tại Việt Nam. Các tỉnh bờ biển của chúng ta đều chen chúc hơn vùng Fukushima, chúng ta không có những phương tiện của người Nhật và cũng thua xa họ về kỷ luật và tinh thần trách nhiệm.

Xác suất rủi ro xảy ra tai nạn quan trọng hiện nay được ước tính chung quanh mức độ 5/100,000 mỗi năm cho một lò điện nguyên tử. Xác suất này được coi là quá lớn vì thế hầu hết các quốc gia đều quyết định không dùng điện hạt nhân, số ít các quốc gia chấp nhận điện hạt nhân đều chỉ đi những bước rón rén. Ấn Ðộ và Trung Quốc là hai quốc gia ít quan tâm đến môi trường nhưng họ cũng đều rất dè dặt đối với điện hạt nhân. Cả hai đều đã bắt đầu kỹ thuật hạt nhân từ hơn một nửa thế kỷ nay và đều có đội ngũ kỹ thuật nguyên tử hùng hậu nhưng tới nay tỷ lệ điện hạt nhân của họ chỉ ở mức độ 2% tổng số điện sản xuất. Ấn Ðộ đã bắt đầu xây nhà máy điện hạt nhân từ 1965 nhưng đến nay chỉ mới dám xây những lò phản ứng nhỏ, hai lò phản ứng công suất 500 Mwe và 18 lò công suất 200 MWe. Trung Quốc trong những năm gần đây tỏ ra muốn đẩy mạnh năng lượng hạt nhân nhưng trong hai mươi năm nữa tỷ lệ điện hạt nhân của họ cũng sẽ không vượt quá 5%. Sau tai nạn Fukushima tất cả các nước phát triển có kỹ thuật hạt nhân cao và hầu hết mọi quốc gia trên thế giới, kể cả Ấn Ðộ và Trung Quốc, đều đình chỉ các chương trình xây dựng lò điện nguyên tử, nhiều nước tuyên bố bỏ hẳn. Áo bỏ một nhà máy điện nguyên tử đã xây dựng xong và sẵn sàng đi vào hoạt động. Ba Lan, Ireland và Philippines bỏ ngang những nhà máy đang xây dựng dở dang. Riêng Úc, nước có trữ lượng uranium lớn nhất thế giới, từ trước vẫn quả quyết từ chối điện hạt nhân.

Trong bối cảnh đó quyết định nhảy vào điện nguyên tử của chính quyền Việt Nam thật là không hiểu nổi, nhất là Việt Nam chưa có kỹ thuật và đội ngũ chuyên viên nguyên tử (Viện Nghiên Cứu Hạt Nhân Ðà Lạt còn quá sơ sài, các cơ quan khác còn ít thực chất hơn). Ðã thế còn nhảy vào một cách liều mạng.

Năm 2008 chính quyền Việt Nam tuyên bố quyết định xây dựng hai nhà máy điện nguyên tử tại Ninh Thuận, mỗi nhà máy gồm hai lò phản ứng với công suất 1000 MWe, dự trù đi vào hoạt động năm 2020. Quyết định này khiến người ta phải sững sờ. Như vậy là Việt Nam vào năm 2020 sẽ có một tỷ lệ điện nguyên tử lớn hơn hẳn Ấn Ðộ và Trung Quốc. Thời gian từ đây đến đó chắc chắn là không đủ để đào tạo ra những chuyên viên đủ khả năng để điều hành các nhà máy. Như để tranh thủ thời gian công thức được chọn lựa là công thức “chìa khóa trao tay” có nghĩa các nhà máy sẽ hoàn toàn do các công ty nước ngoài xây dựng, Việt Nam chỉ tiếp thu để sử dụng khi nhà máy đã hoàn tất. Ðây là công thức mà cho tới nay chưa nước nào chấp nhận vì hầu như không có chuyển giao kỹ thuật và lại rất nguy hiểm. Vấn đề an ninh của các nhà máy điện nguyên tử vừa quá nghiêm trọng lại vừa quá phức tạp nên phải tham gia chặt chẽ ngay từ đầu vào việc xây dựng nhà máy để hiểu rõ cấu trúc và cách điều hành. Cho tới nay phần lớn các sự cố xảy ra tại các nhà máy điện hạt nhân là do lỗi của các nhân viên điều hành. Ngay cả nếu quyết tâm chọn năng lương hạt nhân thì cũng không thể hành động một cách quá phiêu lưu. Giải pháp đúng đắn trong trường hợp đó là bắt đầu xây một lò phản ứng thôi và tham gia từ đầu tới cuối tiến trình xây dựng để hiểu rõ từng bộ phận của nhà máy; chỉ sau khi đã thực sự làm chủ được kỹ thuật điện nguyên tử và đào tạo xong một đội ngũ chuyên viên vững chắc mới xây tiếp các lò phản ứng khác. Và đàng nào cũng phải tiến hành một cách rất chậm chạp và thận trọng vì tai nạn nguyên tử quá khủng khiếp. An ninh của các lò điện nguyên tử là điều mỗi nước phải lo lấy chứ không thể giao tính mạng của đất nước mình cho những công ty nước ngoài.

Quyết định của chính quyền cộng sản không đi kèm với một lời giải thích kỹ thuật nào, bởi vì nó không phải là kết quả của một nghiên cứu nghiêm chỉnh mà chỉ là quyết định tùy tiện của những người cầm quyền hoàn toàn không biết gì về kỹ thuật hạt nhân.

Quyết định này càng gây sửng sốt vì công ty được chọn để xây nhà máy điện nguyên tử đầu tiên cho Việt Nam là công ty ROSATOM của Nga. Có đầy rẫy tài liệu chứng minh Nga là nước cẩu thả nhất về mặt an ninh trong những nước xây dựng lò điện nguyên tử. Hơn nữa công ty ROSATOM lại bị mang tai tiếng là đã gian lận về phẩm chất vật liệu xây dựng, một điều không thể tưởng tượng nổi cho một lò điện nguyên tử. Ai có thể không hoảng sợ khi nghĩ rằng nhà máy điện nguyên tử đầu tiên của Việt Nam sẽ được xây dựng bởi một công ty làm ăn gian trá của một nước nổi tiếng là cẩu thả và được trao cho những người Việt Nam mới tập sự điều khiển? Nhất là cũng phải nhìn nhận một sự thực đau lòng là với sự xuống cấp của đạo đức không phải người Việt Nam nào cũng có tinh thần trách nhiệm cao. Một ông thứ trưởng tuyên bố thản nhiên: “Ðã xây một lò điện nguyên tử tại sao không xây luôn bốn lò cho tiện.” Hình như các cấp lãnh đạo cộng sản không ý thức rằng nguyên tử là vũ khí giết người hàng loạt, giết cả những người hôm nay lẫn những người chưa sinh ra, thậm chí có thể xóa bỏ một quốc gia.

Nhiều người có thẩm quyền chuyên môn, như các Giáo Sư Phạm Duy Hiển, Trần Sơn Lâm và Nguyễn Khắc Nhẫn, đã lên tiếng ngay sau đó. Có vị dứt khoát bác bỏ điện hạt nhân, có vị cho rằng chỉ nên xây một lò phản ứng để học hỏi và đào tạo trước đã. Như để hỗ trợ cho những tiếng nói cảnh giác này tai họa Fukushima đã xảy ra làm chấn động cả thế giới. Ai không nghĩ rằng nhà cầm quyền Việt Nam sẽ nghĩ lại?

Và quả thực họ đã xét lại, nhưng một cách không ai ngờ được. Ngay trong dịp kỷ niệm một năm thảm kịch Fukushima họ công bố quyết định xây thêm mười lò điện khác dự trù hoàn tất và đi vào hoạt động trước năm 2030, nghĩa là tổng cộng 14 lò thay vì 4 lò! Khi một người bạn, chuyên gia về điện hạt nhân, hốt hoảng thông báo tin này tôi không dám tin. Nó giống như tin một trái bom nguyên tử vừa nổ. Nó buộc chúng ta tự hỏi chúng ta đã ý thức đầy đủ những bắt buộc của kỷ nguyên tri thức chưa? Tri thức trong thế giới ngày nay chủ yếu là tri thức khoa học kỹ thuật; không thể chấp nhận những người lãnh đạo thiếu văn hóa, nhất là văn hóa khoa học.

Xác suất 5/100,000 cho một tai nạn nghiêm trọng trong một năm tại mỗi lò phản ứng chỉ là một xác suất trung bình. Ðối với một nước thiếu phương tiện và kỹ năng như Việt Nam nó cao hơn nhiều. Với bốn lò phản ứng nó cao một cách đáng sợ. Với 14 lò một tai nạn tầm cỡ Chernobyl hay Fukushima là một đe dọa thường trực và nếu xảy ra hậu quả sẽ rất khủng khiếp, Việt Nam có thể sẽ không còn là Việt Nam nữa. Cũng phải hiểu là một sự cố nhỏ có thể khắc phục nhanh chóng tại một nước như Nhật và Pháp cũng có nguy cơ trở thành một tai nạn lớn tại một nước như Việt Nam.

Nhưng cứ giả thử chứng ta sẽ rất may mắn, phải nhấn mạnh là rất may mắn, không bị tai nạn thì hậu quả cũng rất nặằng nề.Trước hết Việt Nam sẽ là một đất nước không an toàn. Mọi người đều phập phồng lo sợ không biết lúc nào thảm kịch sẽ đến. Những người có thể rời bỏ Việt Nam để đi sống ở một nước khác sẽ ra đi. Việt Nam sẽ không có tương lai bởi vì không thể xây dựng một quốc gia với những người chỉ ở lại vì không thể đi sang một nước khác.

Một tiềm năng kính tế lớn của Việt Nam sẽ bị thiệt hại nặng. Với một bờ biển dài và những bãi biển đẹp trong một khí hậu nhiệt đới chúng ta có thể hy vọng trong trung hạn thu hút vài chục triệu du khách mỗi năm tạo hàng triệu công ăn việc làm trong ngành du lịch và những ngành liên hệ. Khả năng này sẽ gần như mất hẳn với 14 lò phản ứng nguyên tử rải rác khắp nước. Ðúng hay sai, tâm lý chung là người ta không muốn nghỉ Hè bên cạnh các lò điện nguyên tử.

Thủy sản của Việt Nam cũng sẽ bị đe dọa. Có một thành kiến là các nước chậm tiến không coi trọng an ninh môi trường và không có gì bảo đảm là nước không bị nhiễm xạ. Ðúng hay sai người ta sẽ sợ tôm cá Việt Nam.

Một điều quan trọng cũng cần được ý thức là chúng ta sẽ không còn khả năng đương đầu với một cuộc chiến tranh chống ngoại xâm qui mô. Ðối phương chỉ cần oanh tạc các lò điện nguyên tử.

Một người bạn tôi, bác sĩ chuyên khoa về dưỡng lão, có lần nói rằng Việt Nam nên nghiên cứu khả năng mở những nhà săn sóc người cao tuổi. Anh ta nói tại Mỹ và Châu Âu chi phí trung bình để săn sóc một người cao tuổi có bảo hiểm sức khỏe là 50,000 USD mỗi năm. Chúng ta có thể săn sóc họ một cách chu đáo và tiện nghi hơn với chi phí chỉ bằng một nửa. Chúng ta sẽ thu hút được rất nhiều khách, cả những người già lẫn những người chưa thực là già nhưng muốn được phục vụ để khỏi phải bận bịu với những việc hàng ngày như cơm nước, giặt ủi, di chuyển. Ðó là một thí dụ. Những khả năng như vậy sẽ mất đi nếu nước ta đầy những lò điện nguyên tử.

Nhưng tại sao chọn điện hạt nhân?

Trái với một lập luận thường gặp điện hạt nhân không phải là một chọn lựa bắt buộc hướng về tương lai. Tỷ lệ điện hạt nhân trên thế giới chỉ mới xấp xỉ 14% tổng số năng lượng điện (và 3% tổng số năng lượng gộp). Những tỷ lệ này sẽ tiếp tục giảm đi vì khuynh hướng chung của thế giới là từ giã điện hạt nhân. Lập luận chính biện hộ cho điện nguyên tử là phải tìm một giải pháp thay thế cho khối dự trữ năng lượng mỏ (than, dầu, khí) đang chiếm 80% năng lượng gộp và đang cạn dần. Lập luận này ngày càng thiếu thuyết phục vì muốn như thế phải nhân lên hơn 25 lần số lò phản ứng hiện nay, một con số khiến người ta phải kinh hoàng sau những tai nạn đã xảy ra. Và đàng nào cũng không thực hiện được bởi vì, trái với sự lạc quan lúc ban đầu, khối lượng uranium cũng rất giới hạn và ngày càng đắt. Thế giới ngày càng tiến tới đồng thuận là phải tiết kiệm năng lượng song song với việc tận dụng những nguồn năng lượng có mãi (renewable energy, thường được dịch sang tiếng Việt là năng lượng tái tạo như gió, nắng, thủy triều, các dòng sông v.v.).

Cũng đừng quên là năng lượng nguyên tử vẫn còn là một hò hẹn sai với tương lai. Trong vấn đề an ninh của các nhà máy điện nguyên tử không phải chỉ có cố gắng tránh tai nạn mà còn một vấn đề nghiêm trọng không kém là xử lý phế liệu. Trong những thập niên 1950 và 1960, khi chương trình điện nguyên tử được đưa ra người ta tin chắc như đinh đóng cột là một ngày không xa sẽ tìm được cách xử lý ổn thỏa phế liệu nguyên tử. Ðến nay, sau hơn một nửa thế kỷ phương thức vẫn chưa tìm được và giải pháp vẫn chỉ là bọc lại và đem chôn. Rà chờ đợi vài ngàn năm cho đến khi phóng xạ xuống tới mức chấp nhận được. Ðất nước ta chật hẹp như vậy, chúng ta sẽ chôn phế liệu nguyên tử ở đâu và chuyên chở như thế nào cho an toàn?

Như đã nói ở phần trên, tôi không chống điện nguyên tử trên nguyên tắc. Ðiện nguyên tử vẫn là một nguồn trong nhiều nguồn năng lượng, dù chỉ nên quan niệm ở một tỷ lệ khiêm tốn. Ðiện hạt nhân rẻ và sạch nếu không xảy ra tai nạn. Dù chữ nếu này quá lớn nhiều người vẫn nghĩ rằng chấp nhận hay không chấp nhận có điện hạt nhân tùy thuộc điều kiện của từng nước. Chúng ta là một nước đất hẹp người đông không thích hợp với điện nguyên tử. Chúng ta lại chưa có kỹ năng và nhân lực hạt nhân trong khi an ninh nguyên tử là một vấn đề các quốc gia phải đảm nhiệm lấy chứ không thể giao phó sự sống còn của đất nước cho những công ty nước ngoài. Xây lò điện nguyên tử vì vậy chỉ có thể khởi sự khi chúng ta đã đủ kỹ năng và nhân lực hạt nhân, điều mà chúng ta hầu như chưa có. Hơn nữa chúng ta nhiều gió và nắng, tiềm năng năng lượng của chúng ta chủ yếu là năng lượng có mãi. Sau cùng, ngay cả nếu chúng ta không loại bỏ hẳn điện hạt nhân thì cũng chưa phải là lúc để xây bốn lò điện nguyên tử, chưa nói 14 lò, một quyết định điên khùng vượt mọi tưởng tượng.

Còn một vấn đề nghiêm trọng khác. Thế giới đang từ giã điện hạt nhân. Các công ty xây dựng nhà máy điện hạt nhân ngày càng gặp khó khăn lớn vì không còn thị trường. Công ty AREVA của Pháp chẳng hạn đã bắt đầu chuyển sang sản xuất những thiết bị cho năng lượng gió. Và nếu những công ty xây dựng nhà máy điện nguyên tử cho chúng ta phá sản, một điều rất có thể xảy ra, chúng ta sẽ rơi vào một tình trạng hết sức nguy kịch.

Nhưng tại sao chính quyền cộng sản Việt Nam lại lấy quyết định như thế?

Ðây không phải là một tranh luận kỹ thuật. Họ thừa biết rằng xây 14 lò phản ứng là một quyết định rất bất lợi và nguy hiểm cho đất nước. Nhưng tại sao họ lấy quyết định này? Giả thuyết hợp lý nhất là họ đã nhượng bộ những áp lực tài chính của các chủ nợ. Chính quyền cộng sản lấy quyết định liều lĩnh vì họ cần che giấu thực trạng bi đát của kinh tế Việt Nam.

Một chỉ số đo lường mức độ lệ thuộc bên ngoài của một nền kinh tế là tỷ lệ tổng số ngoại thương trên tổng sản lượng quốc gia. Trung bình thế giới hiện nay là 50%, nghĩa là trong một quốc gia tổng số ngoại thương (xuất khẩu cộng với nhập khẩu) bằng khoảng 50% GDP là bình thường. Trong trường hợp Hoa Kỳ tỷ lệ này chỉ là 25%, Trung Quốc 52%. Tại Ðức tỷ lệ này là 75%, tại Hàn Quốc 92%, nhưng Ðức và Hàn Quốc là hai nước có nền kinh tế hướng ngoại nhất thế giới. Nhật (27%) là một trường hợp đặc biệt vì các công ty lớn của Nhật sản xuất một phần quan trọng hàng hóa ngay tại nước ngoài. Các nước mới phát triển tại Châu Á dĩ nhiên lệ thuộc rất nhiều vào ngoại thương; tỷ lệ của Thái Lan là 120%, của Mã Lai là 148%. Nói chung các nước trao đổi nhiều với thế giới bên ngoài đều xuất khẩu nhiều hơn nhập khẩu.

Kinh tế Việt Nam bệnh hoạn hơn hẳn người ta tưởng. Tổng số ngoại thương của Việt Nam bằng 167% GDP. Ðiều này tự nó đã có nghĩa là chúng ta là một trong những nước lệ thuộc nhất vào các nước ngoài về mặt kinh tế, nhưng sự thực còn đáng lo ngại hơn vì cán cân ngoại thương của chúng ta thâm thủng kinh niên. Chúng ta nhập khẩu nhiều hơn hẳn xuất khẩu từ hơn 25 năm qua. Từ 5 năm qua, khi chính quyền nói rằng kinh tế đã có tiến bộ, Việt Nam liên tục nhập siêu khoảng 13 tỷ tỷ USD mỗi năm, năm 2008 nhập siêu 18 tỷ, những năm trước có thể còn tệ hơn. Như vậy con số nợ công (phần lớn là nợ nước ngoài) 56 tỷ USD, hay 51% GDP, phải được coi là rất xa sự thực. Thâm thủng mậu dịch sớm muộn cũng biến thành nợ nước ngoài. Phần lớn là nợ do các công ty vay hoặc mua chịu nhưng các phần lớn các công ty này là của nhà nước và khoản nợ nước ngoài của họ đều do nhà nước bảo lãnh cho nên khi một công ty, như tổ hợp Vinashin, không trả được nợ thì nợ của họ cũng biến thành nợ công. Như vậy chắc chắn là số nợ nước ngoài của Việt Nam nước ngoài phải rất cao, có thể hơn 200 tỷ USD, và nhiều khoản đã đáo hạn, thậm chí đã khất nhiều lần. Nếu các chủ nợ nhất định đòi thì chính quyền Việt Nam phải tuyên bố không còn khả năng hoàn trả, nghĩa là phá sản, và chính quyền có thể sụp đổ. Chính quyền cộng sản Việt Nam vì vậy phải chấp nhận ngay cả những đòi hỏi, hoặc “gợi ý,” nguy hiểm cho đất nước để có thể che giấu thực trạng phá sản.

Trở lại với quyết định xây dựng 14 lò điện nguyên tử. Từ sau Fukushima mọi nước đều quyết định ngừng hoặc bỏ hẳn các dư án. Các công ty xây dựng nhà máy điện nguyên tử vì vậy đều ở trong tình trạng nguy ngập. Họ không còn công việc nữa và cần một thời gian để thích nghi với tình huống mới. Các chính quyền nước họ cũng sợ những biến động xã hội nếu các công ty này phải sa thải công nhân hàng loạt ngay lập tức. Trong những điều kiện đó không có gì đáng ngạc nhiên nếu các chính quyền nước ngoài và các công ty xây dựng nhà máy điện hạt nhân của họ làm áp lực để Việt Nam chấp nhận xây những lò điện nguyên tử, nghĩa là cho họ những bầu dưỡng khí tạm. Và chính quyền cộng sản Việt Nam đã phải nhượng bộ để tự cứu mình.

Nếu giả thuyết này đúng, và nó chỉ có thể đúng thôi vì không thể có giải thích nào khác cho quyết định quá sức nguy hại này, thì đây là một lần nữa Ðảng Cộng Sản Việt Nam đặt sự sống còn của chế độ lên trên sự sống còn của đất nước. Chỉ khác một điều là lần này đất nước có nguy cơ bị hủy diệt hoặc tàn lụi một cách không đảo ngược được. Vấn đề còn nghiêm trọng hơn nhiều so với ải Nam Quan, thác Bản Giốc, Hoàng Sa, Trường Sa, Bôxit Tây Nguyên. Chúng ta không có quyền thụ động. Chúng ta phải phản ứng và phải phản ứng thật mạnh mẽ và quyết liệt.

Có thể là chính quyền cộng sản cũng mong có một làn sóng phản kháng dữ dội để có cớ trì hoãn với các chủ nợ. Mặt khác cũng chưa quá trễ để phản ứng. Các lò điện chưa bắt đầu xây, phần lớn chỉ khởi sự trong vài năm nữa. Chúng ta còn thời giờ.

Ðiện hạt nhân là một vấn đề mang nhiều tính khoa học kỹ thuật mà quần chúng có thể không hiểu do đó trách nhiệm chính trong cuộc đấu tranh này thuộc về trí thức. Trí thức Việt Nam cho tới nay đã quá nhu nhược nhưng lần này họ không có quyền nhu nhược.

(Tháng 4 năm 2012)

Tin mới cập nhật