FED Cup: Serena Williams giúp Hoa Kỳ dẫn trước Ukraine 2-0

FED CUP:

 

 

– Cộng Hòa Czech dẫn trước Ý 2-0 ở bán kết 2012 Fed Cup

 

Tổng Hợp – Tay vợt số một của Hoa Kỳ, Serena Williams đã đưa đội tuyển nữ quần vợt nữ Hoa Kỳ dẫn trước Ukraine 2-0 trong cuộc tranh tài giải Fed Cup – giải quần vợt nữ thế giới ở cấp độ đội tuyển quốc gia – vòng play-off World Group sau khi đánh bại đối thủ Elina Svitolina 6-2, 6-1 vào ngày Thứ Bảy hôm qua.

Nữ đấu thủ Christina McHale của Hoa Kỳ. (Hình: Matthew Stockman/Getty Images)

Nếu Hoa Kỳ thắng ở vòng play-off này sẽ có mặt ở vòng thi đấu cuối cùng World Group bao gồm đội tuyển nữ tám quốc gia – của Fed Cup năm 2013 l.

Nữ hoàng quần vợt 30 tuổi của Hoa Kỳ không bao giờ gặp khó khăn nào cả trước đối thủ tuổi teen Elina Svitolina, lần đầu tiên ra sân với màu áo đội tuyển Ukraine.

Dù vậy, Serena vẫn cho biết: “Ðây là một trận đấu không dễ trước đối thủ mạnh mẽ như thế.”

“Ðừng nhìn vào bảng điểm, thật sự trận đấu khó khăn hơn nhiều. Ðối thủ của tôi, 17 tuổi và đầy tài năng sẽ có một tương lai rực rỡ trước mặt. Thật là rất thú vị khi thi đấu với cô ta ngày hôm nay.”

“Vào ngày mai (Chủ Nhật) tôi sẽ gặp Lesia Tsurenko. Và tôi sẽ chơi hết tất cả khả năng để thắng điểm quyết định cho quốc gia tôi.”

Serena Williams trông rất tự tin ngay từ khởi đầu trận đấu, với ba cú giao bóng thật mạnh và thắng ngay ván đầu chỉ trong vòng 30 phút.

Trong ván thứ hai, Williams tăng tốc độ, phá vỡ ba lần giao bóng của đối phương và dẫn trước 5-0 trước khi Svitolina có cơ hội kiếm được một game thắng duy nhất ở ván này. Nhưng ở game cuối cùng, Serena Williams dễ dàng kết thúc trận đấu với tỷ số 6-1.

Nói về việc tham dự Thế Vận Hội London vào mùa Hè năm nay, tay vợt 13 lần đoạt vô địch Garnd Slam cho biết: “Tôi sẽ có mặt tại London vào tháng 7 và sẽ giành được huy chương vàng ở đó.”

Trước đó, trong trận đầu tiên ngày Thứ Bảy, Christina McHale đánh bại Lesia Tsurenko 6-1, 4-6, 6-3 trong thời gian hai giờ 14 phút đưa Hoa Kỳ dẫn trước 1-0.

Nữ đấu thủ Christina McHale của Hoa Kỳ. (Hình: Matthew Stockman/Getty Images)

Mặt khác, trong vòng thi đấu cuối cùng World Group của giải Fed Cup 2012, có bốn đội tuyển quần vợt nữ vào bán kết là Nga (loại Tây Ban Nha 3-2), Serbia (hơn Belgium 3-2), Ý (đánh bại Ukraine 3-2) và Cộng hòa Czech (loại Ðức 4-1).

Ðội tuyển quần vợt nữ Cộng Hòa Czech dẫn trước Ý 2-0 sau khi tay vợt vô địch Wimbledon Petra Kvitova và Lucie Safarova thắng hai trận đánh đơn trong ngày Thứ Bảy rồi.

Safarova hạ Francesca Schiavone 7-6, 6-1 trước khi Kvitova sử dụng lối chơi tấn công hạ gục Sara Errani 6-4, 6-3.

Tay vợt nữ xếp hạng 23 thế giới Safarova đã chuyển điểm cuối cùng trận đấu bằng ván thắng đầu tiên sau khi Schiavone đánh trả banh vào lưới.

Ngày hôm nay sẽ diễn ra các trận đánh đơn và đánh đôi còn lại. Ðội tuyển Cộng Hòa Czech cần thắng một trận để có mặt ở trận chung kết gặp đội thắng giữa Russia và Serbia.

Cho đến ngày Thứ Bảy hôm qua, cả hai đội Russia và Serbia hòa nhau 1-1. (TD)

Thương những nấm mồ

 

Tạp ghi Huy Phương

 

 

Mỗi lần Tháng Tư về, ai trong chúng ta cũng có những hồi tưởng và suy nghĩ khác nhau, phần tôi vẫn ám ảnh bởi những nấm mồ oan khuất gây ra bởi biến cố này, mà thủ phạm không ai khác hơn là những người thắng trận cuối cùng.

Hai phụ nữ cầu nguyện cho thân nhân vừa chôn trong Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa ngày 29 Tháng Tư, 1975. (Hình: Francoise Demulder/AFP/Getty Images)

Phải nhìn nhận sự thật rằng, điều khác nhau giữa một đoàn quân ngoại quốc xâm lược và Cộng Sản Bắc Việt “giải phóng miền Nam,” thì những người sau, cùng chung một thứ ngôn ngữ như chúng ta, nhưng sự tàn sát những người thất trận tệ hại hơn bất cứ một cuộc chinh chiến nào. Họ nhanh chóng bắn giết, cầm tù những người chống họ và đặt quyền đô hộ tức khắc lên đầu người dân ở “vùng chiếm đóng,” danh từ mà họ vẫn thường dùng để đối nghịch lại với những vùng đất gọi là “vùng giải phóng.” Theo tôi, danh từ “vùng chiếm đóng” là xác thực nhất để mô tả toàn bộ miền Nam sau ngày 30 Tháng Tư, 1975, và cộng sản đã tàn ác hơn bất cứ một quân đội xâm lược nào.

Như thế nào mới gọi là một cuộc “tắm máu?”

Mặc dầu đã có lệnh đầu hàng của cấp chỉ huy, những người lính VNCH, nhân viên chính quyền xã ấp, đảng viên các đảng phái khi ra đầu hàng đã bị du kích và lính chính quy Việt Cộng trả thù bằng cách tàn sát, thân xác bị vùi dập ở bìa rừng, bờ ruộng cho đến bây giờ gia đình nạn nhân cũng không hề biết họ ở đâu. Trong cuộc rút lui của những người lính miền Nam đã buông vũ khí, bọn du kích chọn trò chơi bắn sẻ và pháo tập trung để lại bao nhiêu máu xương trên những vùng cát biển của miền Trung, những hài cốt trôi dạt theo sóng biển hay lẫn lộn với đất cát thời gian. Những cái chết không để lại dấu tích, nhưng nỗi đau của những người thân không bao giờ phai nhạt vì ba mươi bảy năm qua gia đình chưa có nắm xương về.

Chính quyền mới bắt buộc trình diện và cầm tù không có bản án tất cả nhân viên chính quyền, quân đội, đảng phái miền Nam, tịch thu nhà cửa, xô đẩy gia đình của họ đi vùng “kinh tế mới” với mục đích trả thù, đày đọa những thành phần gọi “phản cách mạng,” dành nhà cửa, ruộng vườn cho cán bộ, viên chức được đưa từ miền Bắc vào.

Ở những trại tập trung ven rừng hay hốc núi, mộ những người tù “cải tạo” kiệt lực, mộ những người tù anh hùng bị xử bắn bây giờ ở đâu?

Làm kiệt quệ sinh lực của miền Nam bằng chính sách đánh tư sản mại bản, một lối cướp ngày công khai có súng đạn yểm trợ, bỏ tù họ và gia đình, xóa bỏ giai cấp tư sản miền Nam để tạo ra một lớp tư sản mới trung thành với chế độ. Nấm mộ những người chết vì trận chiến cướp bóc này xiêu lạc nơi nào?

Nấm mồ thủy táng trong lòng biển Thái Bình Dương là nấm mồ lớn nhất trong lịch sử loài người, nơi đó hằng trăm nghìn người Việt Nam đã chấp nhận cái chết hơn là phải sống với chế độ bất nhân. Thảm kịch thủy táng vô tiền khoáng hậu này kéo dài mười lăm năm và phải nói là không một gia đình nào không có người thân tử nạn trên đường vượt biên, vượt biển. Không một vòng hoa nào được gửi xuống đại dương để an ủi những linh hồn của những người ra khơi không bao giờ cặp bến, và làm sao chúng ta quên được nỗi đau này.

Xa hơn thời điểm 30 Tháng Tư vài năm chúng ta cũng chưa quên những nấm mồ tập thể của Mậu Thân, bắn giết, chôn sống càng nhiều càng tốt để đáp ứng lời kêu gọi “toàn thắng ắt về ta.” Chúng ta cũng chưa quên đoạn đường kinh hoàng của Quảng Trị mùa Hè 72 khi trung đoàn pháo Bông Lau của cộng sản “cứ nhắm vào dân mà pháo.” Rồi chiến xa, pháo binh chận đường dân di tản trên Quốc Lộ 13 A cho lá “cờ in máu chiến thắng…”

Ngày 30 Tháng Tư đưa đến cảnh đổ nát hoang tàn của nghĩa trang quân đội Biên Hòa, nơi có 16,000 mộ phần của những người lính VNCH, những người được xem là của phe thất trận. Trừ những bộ lạc mọi rợ thời Trung Cổ, còn thì trên thế giới văn minh này, ai cũng biết tôn trọng di hài những người đã chết, dù mới hôm qua đây, họ đang cầm súng đứng ở bên kia chiến tuyến. Việc kết thúc nội chiến Nam Bắc của nước Mỹ là một bài học văn minh và đạo lý mà một quân đội mọi rợ, không tính người như Bắc Việt không thể nào học nổi. Tôi cho thảm trạng của Nghĩa Trang Quân Ðội ngày nay là một điều ô nhục, một vệt máu bẩn không thể nào chùi sạch trên trên khuôn mặt của chế độ mới.

Cộng Sản Bắc Việt xây một nấm mộ nổi ngay giữa thành phố Hà Nội nhưng lại lấy lý do cần đất cho thành phố đã đào xới, hủy diệt, xua đuổi cả nghìn ngôi mộ của nghĩa trang lâu đời của Saigon là Mạc Ðĩnh Chi, che giấu cho lòng ganh tỵ, thù hận hơn cả một chính quyền đô hộ. Trong đạo lý Ðông phương, đào mồ cuốc mả là một hành động khó có thể tha thứ. Sau này ở trong nước đã có nhiều vụ đào mộ để tìm của, được đưa ra xử trước tòa án, bị lên án là hành động thất đức, nhưng vụ đào mả nghĩa trang Mạc Ðĩnh Chi, nơi có nhiều ngôi mộ của nhiều người có tiếng tăm và giàu có dưới thời Pháp thuộc, phải được coi như là một tội ác.

Hai ngôi mộ của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm và Cố vấn Ngô Ðình Nhu được cải táng từ nghĩa trang Mạc Ðĩnh Chi về quận Lái Thiêu, tỉnh Bình Dương. Mộ bia của ông Diệm có khắc chữ Huynh, mộ bia của ông Nhu khắc chữ Ðệ. Nghe nói chính quyền “cách mạng” không cho gia đình ghi tên hai người trên mộ bia. Sao lại có những hạng người thù hận, nhỏ nhen đến như vậy!

Ðó là lý do vì sao cứ đến ngày 30 Tháng Tư, hình ảnh những ngôi mộ xa gần, mới cũ cứ ám ảnh trong tôi.

Vàng Ðen (Kỳ 74)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.

 

Kỳ 74

 

Vừa chỉ tay về phía Rật để dặn dò mọi người, Phong vừa cười mỉm. Bàn cờ vây đã được giải, trong đầu vừa xuất hiện một tuyệt chiêu, Phong búng tay lên trời cái “chóc.”

-Mình sẽ họp lại vào lúc hai giờ, Trung úy Sơn kiếm cho tôi một đứa em khá về máy móc, bằng mọi cách phải giữ cái xe than ấy không nổ được máy cho đến ba giờ chiều, đồng thời dò hỏi xem xe ấy phải giao mấy chuyến than xuống dưới nữa. Nhưng thôi, việc dòhỏi đó để tôi. Mình có thể chấm dứt ngay bây giờ, tôi cần một ít thời gian để nghiên cứu địa hình. Ai còn có gì cần hỏi?

-Còn cả đơn vị?

-Trong tư thế nhổ neo.

Kín đáo nằm trong chiếc lều dã chiến của một người lính, Phong cùng Sơn rà ống nhòm quan sát từng góc cạnh của Hồ Mông.

-Trung úy, chắc bản doanh của hắn đặt ngay ngọn cờ cao kìa.

Dưới thị trấn, cả hai đều nhìn thấy phất phới đây đó những lá cờ của sắc tộc Chan (Shan). Một trong những sắc tộc thiểu số sống tại miền tam biên giới, bị sự đàn áp của quân phiệt Miến Ðiện, đang dựng đất, dựng cờ đòi tự trị. Dẫn dắt bởi Khun Sa. Khun Sa đang muốn quốc tế công nhận quyền tự trị. Chỉ tay xuống ngọn cờ cao nhất, ý Sơn muốn ám chỉ, nơi đó là bản doanh chính của Khun Sa.

-Ðúng vậy, nhưng không biết hắn ở đâu. Tài liệu nói hắn có tư dinh ngay trong bản doanh, tư dinh ấy là một căn nhà trệt, bê tông, cốt sắt. Chung quanh hắn cho làm cả chục công sự chiến đấu cũng bằng bê tông. Tài liệu tuy không nói rõ, nhưng tao chắc thể nào chẳng có hầm trú bom.

-Như vậy, mình chỉ cần biết được chính xác hắn ở đầu, rồi vô hốt.

-Ðừng giỡn mặt, thằng em. Lính của nó còn hơn commando nữa kìa. Thứ cảm tử không đó.

-Cỡ mình là cùng chứ gì.

-Giỡn hoài mày, tụi nó còn hơn cuồng tín nữa. Bảo chết, tụi nó dám chết liền trước mặt chứ đừng lạng quạng. Ðừng khinh địch, thằng em.

Sơn ngồi bên cạnh lặng thinh. Phong cố rà từng tấc hình ảnh chung quanh ngọn cờ, dưới thị trấn Hồ Mông vào trong trí nhớ qua chiếc ống nhòm loại cực tốt. Thoảng, có tiếng hút gió bản nhạc “cầu sông Kwai,” báo động có người đến, đồng thời tiếng Phong Sương léo nhéo xa xa.

-Chú có thấy Trung úy Phong đâu không?

-Thưa chị, chắc đi tìm y tá để rửa vết thương.

-Tôi thấy đi vào lều đằng kia với Trung úy Sơn cũng lâu lắm rồi.

Chẳng đặng đừng, Phong phải nháy nhỏ với Sơn:

-Ra nói, tao ngủ quên, không dám làm động, rồi gọi thằng y tá lại.

-Nhìn hắn rửa vết thương cho anh làm em xót cả dạ, lần sau để em rửa cho, em rửa nhẹ nhàng hơn.

-Hắn phải mạnh tay như vậy, vết thương mới mau lành em ạ.

-Gớm, mấy ông cũng lắm chuyện trò thế.

-Ờ, ờ, anh ngủ quên. Cảnh vật ở đây cũng đẹp quá nhỉ?

-Ðẹp khỉ gì mà đẹp, gió thổi, than lấm đen xì xì.

-Than ở đâu ra vậy?

-Làng này đốn củi về nung than mà anh không biết à? Họ nung than xong bán cho cả Hồ Mông đấy.

-Anh chưa bao giờ thấy làm than, anh phải ra xem cho biết.

-Xì, xem gì chứ, lại đi xem than.

Tuy xì ra miệng, nhưng Phong Sương vẫn ríu rít ôm lưng Phong ra khỏi căn nhà tôn.

-Tí nữa, em cạo râu, tắm rửa cho anh, rồi mình xuống dưới chơi với bố nuôi của em.

-Ờ, ờ.

-Ờ gì, em đã nói chuyện với bố nuôi của em rồi đấy, ông ấy sẽ làm cơm đãi mình tối nay.

-Ði xuống ăn thì được, nhưng cạo râu tắm rửa cho anh thì không.

-Em móc mắt đứa nào tắm cho anh.

Phong rùng mình, một cái gì đó rất lạnh chạy suốt cả xương sống. Giọng lưỡi của cô nàng thật ghê gớm làm Phong liên tưởng đến cái xác từng mảnh, vô cùng rùng rợn của Na.

Chính Phong cũng cảm thấy lợn cợn trong ruột khi đám thủ hạ của cô Lụa nắm mớ tóc của Na, kéo ngược ra sau để nhìn mặt kẻ chết, huống gì Phong Sương. Ðôi mắt không tròng để lại hai lỗ sâu hoắm trên khuôn mặt trắng nhợt của người chết. Mầu trắng nhợt không sinh khí được tô điểm bằng những dòng máu loang lổ. Không lý nào Phong Sương giả vờ xỉu hay như vậy, rõ ràng người cô nàng lạnh ngắt, mạch đập rất chậm, mắt trợn trắng tròng. Lại rùng mình thêm một lần nữa. Lẳng lặng không nói gì, Phong thong thả đi cạnh Phong Sương, nhưng cố ý lái hướng đi về phía chiếc xe vận tải loại nhỏ, nơi bà con đang túm năm, tụm ba để chữa.

-Ở đây cũng có xe hơi à.

-Anh tưởng chỉ có bên Việt của anh mới có hay sao? Xuống dưới đó, anh thấy thiếu gì.

-Em hỏi họ bị hư sao vậy. Muốn anh sửa hộ không? Anh có nhiều người cũng giỏi về máy móc.

BNG Mỹ trả lời 150,000 thỉnh nguyện thư nhân quyền


WASHINGTON, DC (NV)
Ông Michael Posner, đại diện Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, hôm Thứ Sáu vừa gởi văn thư cảm ơn và trả lời 150,000 người Mỹ gốc Việt tham gia chiến dịch ký thỉnh nguyện thư, do đài truyền hình SBTN phát động hồi Tháng Hai, “yêu cầu chính quyền Mỹ không gia tăng thương mại với Việt Nam nếu quốc gia Cộng Sản này không cải thiện nhân quyền.”









Người Mỹ gốc Việt bày tỏ ủng hộ 150,000 người ký thỉnh nguyện thư, trước Toà Bạch Ốc, Washington, DC, ngày 5 Tháng Ba. (Hình: Đỗ Dzũng/Người Việt)


Ông Michael Posner, phụ tá ngoại trưởng Mỹ đặc trách dân chủ, nhân quyền và lao động, cũng là người có mặt tại văn phòng Toà Bạch Ốc khi tiếp đại diện của 150,000 người ký thỉnh nguyện thư, hôm 5 Tháng Ba.


Ông Poster viết: “Chúng tôi muốn nói lời cảm ơn tất cả mọi người ký thỉnh nguyện thư yêu cầu Hoa Kỳ chú trọng nhân quyền tại Việt Nam trong quan hệ Việt-Mỹ. Trong tiến trình đối thoại với Việt Nam, chúng tôi ghi nhận quan điểm của cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ.”


Ông cho biết, trong thời gian gần đây, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ tiếp tục đẩy mạnh tiến trình nhân quyền ở cấp cao nhất trong khi Hoa Kỳ theo đuổi một loạt các quyền lợi liên quan đến an ninh, kinh tế và chiến lược với Việt Nam.


“Trong các cuộc đối thoại với chính quyền Việt Nam, chúng tôi nhấn mạnh sự tiến triển về nhân quyền, bao gồm việc thả tù nhân chính trị và tự do tôn giáo, là điều cần thiết để cải thiện quan hệ Việt-Mỹ,” ông Posner viết. “Ngoại Trưởng Hillary Clinton đã lên tiếng với Chủ Tịch Nước Nguyễn Tấn Sang khi hai người gặp nhau tại Hội Nghị APEC ở Honolulu, Hawaii, vào Tháng Mười Một năm ngoái.”


Cũng theo ông Posner, ông David Shear, đại sứ Mỹ tại Việt Nam, từng nêu ra những quan tâm tương tự trong mọi cuộc gặp gỡ cấp cao kể từ khi ông bắt đầu làm việc tại Hà Nội hồi Tháng Tám, 2011, và toà đại sứ Mỹ thường xuyên kêu gọi giới chức chính quyền Việt Nam, các tổ chức phi chính phủ và những cá nhân khác, như là một phần trong chính sách của Hoa Kỳ, tôn trọng hơn nhân quyền tại Việt Nam.


Tại buổi đối thoại nhân quyền với Việt Nam vào Tháng Mười Một, 2011, chính ông và Đại Sứ Suzan Johnson Cook, phụ trách tự do tôn giáo quốc tế, lên tiếng mạnh mẽ về vấn đề nhân quyền và tự do tôn giáo, ông Posner cho biết.


Ông Posner viết tiếp: “Đồng sự của tôi, ông Kurt Campbell, phụ tá ngoại trưởng đặc trách Đông Á và Thái Bình Dương Sự Vụ, cũng nhấn mạnh quan tâm về nhân quyền trực tiếp với giới chức Việt Nam trong chuyến thăm Hà Nội hôm 2 Tháng Hai.”


Ông cho biết rằng trong cuộc thương thảo với Việt Nam hiện nay về phát triển mậu dịch, vấn đề nhân quyền cũng luôn được nêu lên. Đây là điểm yêu cầu chính yếu của thỉnh nguyện thư.


Ông khẳng định chính quyền Tổng Thống Barack Obama sẽ tiếp tục đối thoại với cộng đồng người Mỹ gốc Việt.


Cuối cùng, ông khuyến khích những người ký thỉnh nguyện thư tiếp tục bày tỏ ý kiến và quan tâm của mình với hành pháp Hoa Kỳ, và quan trọng nhất là đối với chính quyền Việt Nam.


Cuộc vận động ký thỉnh nguyện thư trên trang web “We the People” của Toà Bạch Ốc được đài SBTN bắt đầu đầu Tháng Hai, chỉ sau hai tuần, đã vượt con số 25,000 theo quy định. Trong một tháng trời, cuộc vận động gom được gần 150,000 chữ ký.


Ngày 5 Tháng Ba, Toà Bạch Ốc tiếp gần 200 người, từ khắp Hoa Kỳ, đại diện cho những người ký thỉnh nguyện thư. Ngày hôm sau, khoảng 500 người Mỹ gốc Việt tiếp tục vận động nhân quyền tại Quốc Hội. (Đ.D.)

Chuyện bạn bè

Ngọc Lan

 

Chuông reng. Một số điện thoại thật lạ.

“Xin cho nói chuyện với Ngọc”

Cám ơn bạn bè đã cho tui những điều thật dễ thương trong đời. (Hình minh họa: Châu Kim Hoàng)

“Dạ, Ngọc đây.”

“Ngọc khỏe không?…”

“Xin lỗi ai đang nói ạ?”

“Hahahaha, không biết hả?”

Ngập ngừng thoáng chốc, “Ui, Khánh!” Tui kêu lên.

Lại một tràng cười hahahha. Trời, dễ có chừng 8, 9 năm rồi còn gì.

Bước ra sân nói chuyện với đứa bạn gọi từ bên Úc khi cơn mưa chiều vừa ngớt, bỗng nhớ cũng một chiều mưa của hơn 20 năm trước. Một đám năm đứa đang học lớp 11, trong đó có Khánh, và chỉ mình tui là con gái, đạp xe đi chơi về ngang Tao Ðàn, không dưng mưa tuôn xối xả. Chẳng ma nào có áo mưa. Cũng chẳng thèm đụt mưa, chỉ hè nhau chạy cho mau về nhà. Một đứa trong nhóm la lên, “Phải chi bây giờ có cục xà bông!” haahaha, sẵn có mưa vừa chạy vừa gội đầu luôn, về nhà khỏi tắm!

Khánh và tui chơi thân với nhau từ năm học lớp 8, dù tui với hắn chưa bao giờ chung lớp. Sau này lên cấp 3 cũng không học chung, chỉ kế lớp nhau, hắn là lớp trưởng bên này, tui làm lớp trưởng bên kia.

Còn nhớ năm học lớp 11, Khánh rủ tui đi học thêm Hóa ở cư xá Ðồng Tiến. Nhà tui tuốt dưới Xa Cảng, nhà hắn ngay chỗ Phú Lâm. Hắn kêu sáng đạp xe đi học, tui ghé nhà rủ hắn đi luôn.

Tui ghé nhà, hắn vừa từ trong nhà đi ra vừa cầm ổ bánh mì nhai ngồm ngoàm, vô tư đến hồn nhiên nói, “Ngọc chở Khánh nghe. Khánh mắc ăn bánh mì.”

Tui vừa đạp xe vừa tức cành hông. Bụng tui cũng đói chớ bộ. Người đâu mà “dzô dziên.” Sau này có dịp gì đó, tui nhắc lại “mối hận” này, hắn tỉnh bơ, “Ai biểu lúc đó không nói để Khánh chia cho Ngọc một nửa!”

Gần cuối năm học lớp 11 hắn đi định cư ở Úc. Hình như hắn là đứa bạn đầu tiên của tui đi “xuất cảnh.”

Buổi tối trước ngày hắn đi, tui cùng hắn và đám bạn thân, toàn con trai, rủ nhau đi ăn chè và đạp xe chạy vòng khắp Sài Gòn đến gần khuya mới về. Lần đó hắn chở tui, chớ không bắt tui chở nữa.

Hắn đi, dặn dò lại đám kia, “Tao đi rồi, mỗi lần đi đâu xa, tụi bây nhớ chở Ngọc.”

Thời gian đầu, tui và cả đám còn lại cũng siêng viết thư cho hắn, mỗi đứa một đoạn, gửi chung, cho đỡ tốn tiền.

Ðến khi vào đại học, tui có người yêu, tui ngưng viết thư và quên bẵng hắn từ lúc nào chả nhớ.

Cho đến một ngày, tui nghe tiếng chị chồng từ dưới nhà kêu tui có khách.

Tui ra cửa, thấy hắn.

Ngỡ ngàng.

Vừa bước vào nhà, hắn làm liền một hơi:

“Ngọc lấy chồng hồi nào chả nghe ai nói. Khánh về ghé nhà ba má Ngọc mới biết cả nhà đi Mỹ rồi. Khánh chỉ nhớ có lần nhận thư, Ngọc nói có người yêu…”

Tui nghe mà tá hỏa lồng đèn. Trời, nó có phải ba tui hông trời!

Trưa hôm sau, tui hẹn xuống nhà chở hắn đi chợ Bến Thành mua cho hắn đôi dép bởi hắn về mà không mang theo dép!

Tui vừa chở hắn ra đến giữa cầu Phú Lâm, tức chưa đầy 2 phút ra khỏi nhà, thì bị đụng xe cái rầm. Hai đứa bay vèo xuống đất.

Về nhà, ông xã bảo tại tui gặp lại hắn nên run. Tui nói tại bà già băng qua đường ẩu. Hehehe, sao cũng được, chỉ biết sau này Khánh và ông xã tui cũng thân như thân với đám bạn kia vậy.

Tui nhớ lần đó về, Khánh hay mặc một cái áo sơ-mi, cổ đan-tông, màu nhạt, có hoa, mà sau này sang Mỹ tui rất hay thấy mấy ông mặc vào mùa Hè, gọi là áo Hawaii. Nhưng lúc đó, tui cứ nhất định đó là “áo con gái” vì có in hoa, dù hắn có gân cổ cãi và chỉ cho tui coi cái “mạc” bảo là áo con trai. Cuối cùng, hắn phải cho tui cái áo đó. Tui mặc, bỏ áo vô quần, đẹp phết.

Hình như lần cuối cùng tui nói chuyện với hắn là ngày đám cưới hắn ở Sài Gòn, cách đây cũng đã 8, 9 năm.

***

Chiều nay Khánh gọi.

Hắn hỏi thăm đủ người trong nhà tui, từ ông xã, đến hai đứa nhóc, đến gia đình ba má anh chị em tui. Trong khi tui nói, “Gửi lại hình bà xã và con gái Khánh cho mình coi nha. Mình quên mặt rồi.” Ðịnh nói thêm “gửi luôn hình Khánh vì mình cũng chẳng còn nhớ mặt Khánh ra làm sao!” nhưng sợ nó chửi, nên thôi.

Hehehe, chán cho ai có đứa bạn như tui.

Nhưng dẫu sao phải cám ơn cuộc gọi của hắn vào một ngày mưa để giúp tui nhớ lại những điều thật dễ thương từng có trong đời.

Lỗ hổng Windows có thể ảnh hưởng hàng trăm ngàn người


Nguy cơ hacker lợi dụng phá rối


 


WASHINGTON (AP) – Những hackers quốc tế lợi dụng những chỗ yếu của hệ điều hành Microsoft Windows đã cài được những phần mềm hiểm độc vào khoảng hơn 570,000 computers trên thế giới, theo lời Tom Grosso một trưởng toán đặc vụ về Internet của FBI.










Website như hình trên đây do DNS Changer Working Group, click vào đơn giản, nhưng sẽ thấy hậu quả sau ngày 9 tháng 7. (Hình: AP)


Bằng một hệ thống gọi là DNS gồm những servers lừa đảo, những computers nạn nhân khi vào Internet sẽ bị những servers ấy dẫn đến bất cứ website gian lận nào mà bọn hackers muốn. Theo FBI bọn hackers đã kiếm được ít nhất $14 triệu bằng tiền của những trang quảng cáo mà nạn nhân bị đánh lừa đã không biết là phải truy cập.


Tháng 11 vừa qua, FBI và những cơ quan hữu trách khác đã chuẩn bị truy quét tổ chức ấy, nhưng như vậy nạn nhân của vụ này sẽ không còn sử dụng dịch vụ Internet được nữa. Grosso giải thích: “Người bình thường khi mở Internet Explorer sẽ thấy hàng chữ ‘trang mạng không tìm thấy’ và tưởng rằng Internet bị hỏng”.


FBI đã đối phó bằng một phương cách khác thường là từ nhiều tháng trước đã lập ra một mạng lưới an toàn sử dụng các computer của chính quyền để tránh gián đoạn cho những người dùng Internet với máy đã bị xâm nhập. Khi 6 tin tặc ở Estonia bị bắt hồi tháng 11, FBI thay thế những servers lừa đảo bằng hai servers của hãng Internet Systems Consortium và dự định chạy tới tháng 3 để cho mọi người có thể làm sạch máy computer của mình. Nhưng thời gian đó không đủ và một thẩm phán liên bang ở New York cho lệnh nới dài tới tháng 7.


Chạy hai servers này trong 8 tháng tốn vào khoảng $87,000 tiền của liên bang và FBI cũng không muốn xâm nhập vào Intenet và những computers riêng. Do đó đến tháng 7 hệ thống này sẽ đóng lại.


Những người dùng Internet hầu hết không biết là máy của mình bị xâm nhập cho nên sau ngày 9 tháng 7 các máy đã bị xâm nhập sẽ không sử dụng Internet được nữa. FBI khuyến khích mọi người vào website của một hãng an ninh bạn, địa chỉ http://www.dcwg.org, website này sẽ báo cho biết máy của họ có bị nhiễm độc không và giải thích cách sửa chữa.


Theo ước lượng của FBI, ít nhất 360,000 địa chỉ Internet đã bị dùng servers lừa đảo trong số đó 58,000 ở Hoa Kỳ, những nước khác trên 20,000 gồm Ý, Ấn Ðộ, Anh, Ðức, còn lại con số ít hơn ở Tây Ban Nha, Pháp, Canada, Trung Quốc, Mexico. (H.C.)

Bệnh lạ chết 19 người, Việt Nam nhờ WHO, Mỹ giúp


HÀ NỘI (NV) –
Bó tay trước một chứng bệnh có vẻ thông thường nhưng lại làm chết người do một loại siêu vi trùng có thể không biết là gì, Bộ Y Tế Việt Nam lên tiếng nhờ WHO và Mỹ “tìm căn nguyên” chứng bệnh.










Bộ Y Tế về huyện Ba Tơ (Quảng Ngãi) để tìm hiểu nguyên nhân. (Hình: VietNamNet)


“Ðã 2 lần cử đoàn công tác về khảo sát, thu thập thông tin, lấy mẫu đất, nước, máu, tóc, thực phẩm của bệnh nhân nhưng vẫn không tìm ra nguyên nhân gây bệnh viêm da lạ ở Quảng Ngãi, Bộ Y Tế quyết định mời Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) và Cơ Quan Kiểm Soát Dịch Bệnh Mỹ (CDC) hỗ trợ để tìm ra căn nguyên gây nên căn bệnh này.”


Báo điện tử Vietnamnet hôm Thứ Sáu đưa tin về sự cầu cứu các cơ quan y tế quốc tế khi thấy “diễn biến ngày càng phức tạp của bệnh viêm da lạ tại Quảng Ngãi” và “vượt mức báo động khẩn cấp” nhưng cũng không thấy tuyên bố là dịch.


Chứng bệnh này, theo VietnamNet là “dày sừng, lở loét lòng bàn tay, bàn chân, gan bị tổn thương và sau đó tử vong. Ðiều đáng lo ngại, không chỉ tổn thương dày sừng ở lòng bàn tay, bàn chân mà nhiều bệnh nhân còn bị nhiều vết lở loét trên miệng, lưng và bụng”.


Bệnh này hoành hành ở một số địa phương tỉnh Quảng Ngãi, đặc biệt là huyện miền núi Ba Tơ, tính đến ngày 14 tháng 4, 2012 đã có hơn 1,400 bệnh nhân.


Theo VietnamNet, “Từ ngày 12-15 tháng 4, đoàn công tác của bệnh viện Da Liễu Trung Ương và các viện, viện, bệnh viện trung ương, các vụ, cục thuộc Bộ Y Tế đã đến thực địa tại xã Ba Ðiền, huyện Ba Tơ, để kiểm tra, khảo sát các yếu tố tác động nhằm xác định nguyên nhân gây ra căn bệnh viêm da bàn tay, bàn chân tại địa phương này.”


Nhưng không biết phải chữa trị và đối phó thế nào, người ta chỉ thấy nhà cầm quyền khuyến cáo người dân “Vệ sinh môi trường sạch sẽ. Tăng cường rửa tay, chân bằng nước sạch, nhất là sau khi làm việc ở nương rẫy. Tránh tiếp xúc với các hóa chất, nhất là các thuốc trừ sâu diệt cỏ. Sử dụng các phương tiện bảo hộ an toàn, đúng quy cách khi phải thực hiện các hoạt động trên nương rẫy. Ăn uống đầy đủ, hợp vệ sinh.”


Nhà cầm quyền tỉnh Quảng Ngãi “đồng ý cho ngành y tế mua ngay một máy lọc máu, nhằm hỗ trợ điều trị trước mắt cho bệnh nhân bệnh viêm da bàn tay, bàn chân. Khẩn trương thành lập hội đồng y học y khoa để điều tra diễn biến của bệnh, góp phần cùng với các ngành, cấp của trung ương tìm ra nguyên nhân gây bệnh cũng như biện pháp điều trị bệnh.”


Tiến Sĩ Nguyễn Văn Khải, người từng đề nghị phương pháp sử dụng “dung dịch Anlolyt” (mà ông đã giúp nhiều người chữa trị bệnh TCM hiệu quả, giản dị và nhanh chóng) để trị chứng bệnh lở loét “Tay-Chân-Miệng” nhưng không được chấp thuận cho rằng đây chỉ là trường hợp “bội nhiễm” lở loét trong đó có bệnh TCM. Theo ông, phương pháp trị bệnh TCM của ông cũng có thể dùng để trị cái chứng “bệnh lạ” đã làm chết nhiều người này.


Một viên chức Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) ở Geneva cho thông tấn xã AP hay là họ đang chờ lời yêu cầu chính thức để có thể mở cuộc điều tra.


Chứng bệnh này đã được phát giác từ tháng 4 năm ngoái, giảm xuống phần nào đến tháng 10. Nhưng sau đó lại bùng phát trong tháng 3 vừa qua với 68 người bị bệnh từ ngày 27 tháng 3 đến ngày 5 tháng 4.

Medicare Hỏi và Ðáp

 


Yến Tuyết


 


Hỏi: Tôi có cả Medicare và Medi Cal vào 3 tháng 1 năm 2012, cũng như đã nhờ nhà thuốc Tây quen ghi tên vào một chương trình mua thuốc phần D.


Chương trình thuốc đã gởi thư thông báo tôi được Medicare chấp thuận cho ghi tên vào phần D của họ và sẽ có hiệu lực kể từ 4 tháng 1, 2012.


Thế nhưng, đầu tháng 4 này khi ra mua thuốc, nhà thuốc Tây báo cho biết là chương trình mua thuốc phần D đòi tôi phải trả nguyên giá thuốc là $120, chứ không phải chỉ trả phụ chi là $1.10 và $3.30 như đã được giải thích.


Nhà thuốc Tây khuyên tôi liên lạc với Medicare để tìm biết lý do tại sao việc mua thuốc của tôi gặp trở ngại. Nhờ bà chỉ giúp xem gọi Medicare ở số nào để hỏi thăm về trường hợp mua thuốc của tôi và Medicare có nhân viên nói tiếng Việt hay không?


Ông C. Nguyễn (Mission Viejo)


Ðáp: Sau khi so sánh các loại thuốc mà ông đang dùng bằng cách dùng website của Medicare để tìm hiểu, tôi biết được lý do nhà thuốc Tây đòi ông phải trả tiền cho loại thuốc ông cần đến là $120 vì thứ thuốc này không có trong danh sách (formulary) mà chương trình họ bao trả.


Nhà thuốc Tây đã có lòng tốt ghi tên giùm ông vào một chương trình thuốc phần D nhưng đã không so sánh và tìm hiểu xem tất cả thuốc ông dùng có trên danh sách của họ hay không.


Những người có Medicare như ông cần hiểu rằng, mỗi chương trình thuốc phần D chọn ra một danh sách thuốc giới hạn để bao trả mà thôi, chứ họ không phải trả tất cả loại thuốc. Do đó, nếu không tìm hiểu trước khi ghi tên, quí vị có thể không mua được thuốc chữa bệnh mà mình cần.


Ông chỉ có thể gọi thẳng chương trình thuốc hiện có để xin họ cứu xét một trường hợp ngoại lệ, và may ra, cho phép ông mua loại thuốc không có trên danh sách (formualary) bao trả của họ cho tháng này thôi.


Sau đó, ông nên xin bác sĩ viết toa cho một loại thuốc khác, nằm trong danh sách chương trình thuốc hiện có. Nếu nó là thuốc Brandname và chưa có thuốc Generic thay thế, thì ông phải đổi qua một chương trình thuốc phần D khác.


Về việc khiếu nại với Medicare, quí vị chỉ có thể thực hiện điều này nếu thuốc có trong Formulary của chương trình thuốc phần D, nhưng vẫn bị tính tiền nguyên giá.


Thủ tục khiếu nại sẽ diễn ra như sau:


Trước tiên, quí vị cần phải gọi cho chương trình thuốc phần D mà mình đã ghi tên. Số điện thoại của chương trình thuốc phần D (Customer Service) được ghi đằng sau thẻ mua thuốc phần D của quí vị.


Nếu Anh ngữ bị giới hạn, quí vị có thể yêu cầu họ cung cấp dịch vụ thông dịch tiếng Việt. Phần lớn những công ty bảo hiểm bán chương trình thuốc phần D đều có thể nối kết với một cơ quan thông dịch nào đó để giúp quí vị trao đổi thông tin.


Nếu vì một lý do nào đó mà chương trình thuốc từ chối không giải quyết vấn đề mua thuốc thì quí vị cần nói với họ là mình muốn điền đơn khiếu nại (File a complaint hay Appeal) về chương trình của họ. Chương trình thuốc phải nhận lời khiếu nại của quí vị.


Sau đó khoảng 1 tuần lễ, nếu không nghe tin tức gì của chương trình phần D này thì quí vị cần thực hiện bước kế tiếp là gọi thẳng cho trung tâm điều hành Medicare (Center for Medicare and Medicaid Services- (CMS) ở số 1-800-633-4227 để khiếu nại với CMS về chương trình thuốc này.


Cơ quan Medicare không có nhân viên nói tiếng Việt nhưng quí vị có thể yêu cầu họ cung cấp dịch vụ thông dịch bằng cách nói vào máy: “Vietnamese please”.


Những người có cả hai bảo hiểm Medicare và MediCAL như ông không bị giới hạn trong việc chuyển đổi chương trình thuốc nên nếu gặp phải trở ngại với chương trình thuốc Part D và không hài lòng với dịch vụ phục vụ khách hàng của họ có thể ghi tên vào chương trình thuốc khác bất cứ tháng nào trong năm.


Ghi tên bây giờ thì ngày 1 Tây tháng sau mới có hiệu lực. Ông không cần thông báo cho chương trình thuốc phần D hiện có là muốn chấm dứt vì Medicare sẽ thay quí vị làm điều đó (Y.T.)


Yến Tuyết là cố vấn Medicare có đăng ký với Bộ Cao Niên của tiểu bang California thuộc Chương trình HICAP (Health Insurance Counseling and Advocacy Program), của cơ quan tư nhân vô vụ lợi Council On Aging of Orange County.


Những câu trả lời của chúng tôi trong mục này có tính cách tổng quát và áp dụng riêng cho người đặt câu hỏi mà thôi vì mỗi cá nhân là một trường hợp riêng biệt. Nếu cư dân quận Cam có thắc mắc liên quan đến Medicare, xin liên lạc với HICAP ở đường dây điện thoại tiếng Việt (714) 560-0035 từ 8AM-4:30PM, từ Thứ Hai đến Thứ Sáu. Hay gọi Medicare 1-800-633-4227 có nhân viên tiếng Việt giúp quí vị 24 giờ/ngày, 7 ngày một tuần.


Quí độc giả ở ngoài quận Cam, xin vui lòng liên lạc với văn phòng cố vấn Medicare SHIP (State Health Insurance Program) ở địa phương mình cư ngụ bằng cách gọi số 1-800-434-0222.

Hai cõi ta bà

 


 


Ngô Nhân Dụng


 


Một người bạn tôi ở Sài Gòn có thói quen quan sát cuộc đời mới viết mấy dòng miêu tả: “Trong cái nền kinh tế man rợ này, ta bà thế giới chia rõ rệt thành hai lớp.

Một là những đứa chạy ăn từng tháng (có đồng chí khá đông là những đứa chạy ăn từng ngày nữa); lớp kia là bọn giàu, con cái ngồi xe Ferrari, Porche,… xài tiền đô, gọi nhau bằng điện thoại nạm kim cương, hẹn nhau bất kể ở nơi nào nhưng chỉ vài ba giờ sau là gặp mặt uống rượu, chơi thuốc. Chuyện ở huyện này ai cũng biết.”


Có thể biết ngay những người mới được đăng hình trong blog Nguyễn Xuân Diện thuộc cõi nào trong thế giới ta bà này. Ðó là hình những phụ nữ nông dân mặc áo cánh, có cụ bà tay chống gậy, đang tụ tập trước cái cổng lớn bảng sơn đỏ đề: ÐẢNG ỦY HÐND ỦY BAN NHÂN DÂN – XÃ PHÚ TÚC. Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Diện cho biết họ là dân thôn Tư Sản, xã Phú Túc, huyện Phú Xuyên, Hà Nội; đang chuẩn bị cuốc thuổng đòn gánh búa liềm để lên huyện để đòi người. Họ kể: “Sáng nay chị Nguyễn Thị Mây đi cấy ở thôn Cầu Bầu, thuộc huyện Ứng Hòa, lúc đó là 5 giờ 40 phút nó ập đến, chả đọc lệnh gì cả, nó bắt nghoéo tay, bịt mồm bắt đi luôn. Ðược tin chị Mây bị bắt, hàng trăm người dân thôn Tư Sản đã tập trung về Ủy Bân Nhân Dân xã Phú Túc để làm rõ nguyên nhân bắt, và đòi thả người.”


Chuyện càng hào hứng hơn nữa là “Công an và chính quyền xã Quảng Phú Cầu (huyện Ứng Hòa, nơi xẩy ra vụ bắt cóc) đã xác nhận sự việc bắt cóc của bà Nguyễn Thị Mây; họ cũng đi tới trụ sở xã Phú Túc cùng bà con Tư Sản đòi thả người… Ðã về chiều, người dân mang nước, bánh mì và đồ ăn ra tiếp tế. Dự kiến hàng trăm người dân sẽ ngủ lại đêm nay tại cửa UBND xã Phú Túc.” Như vậy tức là có cảnh chính quyền và công an ở một xã này đi biểu tình đến xã khác, Phú Túc, đòi thả người của chính xã đó bị những kẻ vô danh khóa ngoéo tay, bịt mồm, bắt cóc trong lúc đang đi cấy.


Không biết câu chuyện sẽ đi tới đâu. Nhưng trên thế giới bây giờ chắc chỉ tại một nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa hỗn độn lung tùng xoèng mới có cảnh tượng ấy. Những nông dân thuộc cõi ta bà chạy ăn từng bữa sống không yên. Bởi vì phải chạy ăn từng bữa cho nên mỗi miếng cơm đều rất quý. Vì miếng cơm hiếm và quý cho nên phải giành giật. Vì giành giật cho nên mới có cảnh rình rập nhau từ lúc 5, 6 giờ sáng, khóa tay, bịt miệng, bắt cóc đem đi. Tội nghiệp cho đám chúng sinh. Tội nghiệp cho các đồng bào khốn khổ; cả chị Mây bị bắt cóc lẫn những người bắt cóc chị đều tội nghiệp. Phải chi người ta không phải giành nhau từng miếng cơm, từng mảnh ruộng thì đâu đến nỗi đối xử với nhau như thế!


Chỉ còn một niềm an ủi, là trong cõi ta bà xã hội chủ nghĩa đó, cũng có những người không phải lo giành giật từng miếng cơm như vậy. Ðó là những đồng bào may mắn của chúng ta “con cái ngồi Ferrari, Porche,… xài tiền đô, gọi nhau bằng điện thoại nạm kim cương…”


Một người thuộc cõi ta bà thứ hai là ông Tô Huy Rứa, ủy viên Bộ Chính Trị, trưởng ban Tổ Chức Trung Ương. Ngày Thứ Bẩy vừa qua, được tin mừng ái nữ của ông, cô Tô Linh Hương mới được bầu làm chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị Công ty Cổ phần Ðầu tư Xây dựng Vinaconex- PVC. Tuổi trẻ, tài cao, cô Linh Hương mới sinh năm 1988. Cô Hương đã đậu cử nhân tại Học Viện Báo Chí và Tuyên Truyền, chuyên về ngành ngoại giao quốc tế. Luận văn ra trường của cô mang đề tài: “Thông tin đối ngoại trong đấu tranh diễn biến hòa bình ở Việt Nam hiện nay.” Nghe thì thấy lập trường rất tốt, nhưng có vẻ không liên hệ gì với công việc đầu tư hay là xây cất cả. Mới 23, 24 tuổi, cô sẽ lên lãnh đạo một công ty chuyên về đầu tư xây dựng với 2,000 nhân viên, do hai tổng công ty nhà nước, Vinaconex và PVC, gom lại làm một mà thành. Mấy doanh nghiệp nhà nuớc này các quan muốn gom lại, muốn tách ra lúc nào làm chẳng được? Ngày nhậm chức cô Hương đã đi ngay tới thị sát một công trường đang xây cất, sắt với xi măng đầy khắp nơi. Và cô đi đôi giầy cao gót mầu hồng, mặc áo đầm cũng mầu hồng, chỉ cái đầu được cái mũ an toàn (bảo hiểm) che chở nên không biết mầu gì. Như vậy có phải ở đời ai cũng có số hay không?


Một người có số tốt hơn nữa là cô Nguyễn Thanh Phượng, con gái ông Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng chính phủ, đại biểu Quốc Hội của dân Tiên Lãng, Hải Phòng, nơi có ông Ðoàn Văn Vươn còn đang bị giam. Cô Phượng đang làm chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị của bốn công ty; trong đó có Ngân hàng Thương mại Cổ phần Bản Việt (Viet Capital Bank). Câu chuyện cô Phượng đã mua cổ phần chiếm đa số để nhảy từ ngân hàng này sang công ty đầu tư khác, kết hợp cái nọ với cái kia, đọc có thể chóng mặt như coi người làm xiệc đu dây. Thoắt mua về, thoắt bán đi, rồi “ghế trên ngồi tót sỗ sàng,” nếu không phải con quan tể tướng ai mà làm được? Ở lứa tuổi 32 mà đã lên cao như vậy, chắc chắn đây là một người thuộc một cõi khác, đám chúng sinh lớp chạy ăn từng ngày trong mơ cũng không tưởng tượng được. Hai người anh, em trai của cô Phượng không lo về tiền bạc nhưng thênh thang hoạn lộ. Nguyễn Thanh Nghị, 36 tuổi, được bầu làm ủy viên Trung Ương Ðảng dự khuyết rồi được cha bổ nhiệm làm thứ trưởng Bộ Xây Dựng. Em là Nguyễn Minh Triết, 24 tuổi thì được bố trí vào lãnh đạo Ðoàn Thanh Niên Cộng Sản. Con cái những lãnh tụ cao cấp khác của đảng đều được “cơ cấu;” như Nông Quốc Tuấn, con trai ông Nông Ðức Mạnh đã nhanh chóng làm phó bí thư, rồi thăng lên bí thư Tỉnh Ủy Bắc Giang, vào Trung Ương Ðảng ngay lập tức.


Nghĩ cho cùng thì cũng tội nghiệp cho các bạn trẻ đang lên nhanh như diều gặp gió này. Họ có thể cũng đầy đủ tài năng và nghị lực, đủ sức gánh vác những việc lớn. Nhưng không ai trông thấy họ phải thi thố tài năng bao giờ. Họ không cần cạnh tranh với hàng ngàn, hàng vạn người khác trước khi bước lên những bậc thanh cao nhất trong xã hội, như ở các xã hội bình thường. Cuối cùng, người ta vẫn chỉ thấy họ là một đám con cháu bám vào địa vị của cha chú để leo lên. Không khác gì những “cậu ấm cô chiêu” con cái những lãnh tụ cộng sản Trung Quốc; hay là cậu Kim Chính Ủn ở Bắc Hàn.


Nếu được sống trong một xã hội dân chủ tự do, mọi người phải cạnh tranh gay gắt mới có thể làm giầu, làm quan to, thì biết đâu chính các cô cậu trên đây cũng có khả năng đạt được những địa vị cao sang, trong trường kinh doanh, hay là trong chính trị, hoàn toàn do sức của mình. Nhưng phải sống trong một chế độ độc tài đảng trị, ngay cả những người có khả năng cũng không có cơ hội thi thố tài năng. Vì không bị thử thách thì làm sao trổ tài?


Những người đang bị thử thách nhất hiện nay ở nước Việt Nam là những người dám lên tiếng đòi cho dân Việt Nam được sống trong tự do dân chủ. Họ đang “đầu tư” cả vốn liếng, gia sản, cả khả năng trí tuệ và chí khí nghị lực, dồn hết vào cuộc vận động dân chủ. Thí dụ như nhà báo tự do Ðiếu Cầy. Ông đã đem cả cuộc đời mình “đánh cá.” Hoặc là đồng bào mình được tự do, chính quyền mình không run sợ trước đế quốc xâm lấn; hoặc là mình bị đầy ải, tù tội. Cái tên Ðiếu Cầy đã vào lịch sử tranh đấu cho quyền tự do phát biểu của thế giới; đó là niềm an ủi. Ủy ban quốc tế bảo vệ người ký giả vừa mới nhắc đến tên Ðiếu Cầy khi vạch mặt chỉ tên 12 chính quyền trên thế giới đang đàn áp người làm báo. Ngày 3 Tháng Năm sắp tới là Ngày Tự Do Báo Chí Thế Giới. Tòa Bạch Ốc ở Mỹ có sáng kiến làm một mạng, website mới. Mạng HumanRights.gov mỗi ngày tường thuật cuộc tranh đấu của một người đáng vinh danh, cho đến ngày 3 Tháng Năm mới đủ danh sách.


Nhân vật đầu tiên được nêu danh trong đó là nhà báo tự do Ðiếu Cầy. Nhật báo The New York Times đã viết một bài quan điểm, chỉ nêu danh hai nhà báo: Ðiếu Cầy và bà Natalya Radzina, người tranh đấu cho quyền làm người của dân xứ Belarus. Radzina cũng bị bắt bớ, đánh đập không khác gì Ðiếu Cầy. Bà may mắn chạy thoát sang nước Lithuania tị nạn, trong khi Ðiếu Cầy vẫn ở trong tù.


Những vinh dự này hoàn toàn không phải Ðiếu Cầy và cô Radzina có cha hay mẹ làm lớn. Cũng không được ai “cơ cấu” cho họ vào bảng vàng tranh đấu cho tự do để cả thế giới ngưỡng mộ. Hoàn toàn là do chí khí và khả năng của mỗi con người. Vinh dự đó sẽ còn mãi mãi. Ðến đời con, đời cháu vẫn chưa quên. Ít thấy người Việt Nam nào được leo vào trang Quan Ðiểm (editorial) của tờ New York Times.


Những người không dùng tới sức lực của mình mà vẫn leo lên cao trên các bậc thang xã hội sẽ có ngày ân hận. Khi một triều đình sụp đổ, tất cả những địa vị hay tài sản “ăn không” một cách dễ dàng sẽ tan biến. Nhưng tai tiếng thì sẽ còn mãi mãi. Vợ chồng Bạc Hy Lai đang suy ngẫm về cảnh biển xanh biến thành ruộng dâu đó.


Có chế độ nào tồn tại vĩnh viễn không bao giờ chấm dứt hay không? Vừa rồi, nghe tin cô Ngô Ðình Lệ Quyền bị tai nạn qua đời ở Roma, chúng ta thấy một chi tiết: Cô đang đi làm. Và cô đi xe gắn máy. Chứng tỏ cô sống khá thanh bạch. Không phải là một người giầu có, ngồi hưởng tiền bạc do cha mẹ đầu tư để lại.


Về chính trị nhiều người không đồng ý với ông bà Ngô Ðình Nhu khi họ còn sống. Nhưng thấy cảnh cô con gái út của họ bị tai nạn khi đang đi làm kiếm ăn hàng ngày như thế, thấy họ đáng kính trọng.

Ðại học UC tăng tỷ lệ sinh viên ngoài California


SAN FRANCISCO (AP) –
Tỷ lệ sinh viên không ở California vào đại học UC Mùa Thu sắp tới sẽ gia tăng đáng kể mặc dầu học phí đắt đỏ vì tài chính của hệ thống trường này đang gặp khó khăn và cư dân tiểu bang lo ngại là con em mình sẽ bị đẩy ra khỏi những trường có uy tín.










Elizabeth Lara, một trong những sinh viên bị cảnh sát đại học xịt hơi cay ở vụ biểu tình tháng 11 năm ngoái tại UC Davis, trả lời chất vấn của ủy ban đặc nhiệm điều tra, hôm 11 tháng 4 vừa qua. 13 thành viên ủy ban đồng ý rằng cảnh sát UC Davis không nên dùng hơi cay như vậy. Biến cố này đã gây một làn sóng phẫn nộ trên toàn quốc. (Hình: AP)


80,289 trong tổng số 126,555 sinh viên mới ghi danh xin học được nhận vào một trong số 9 trường đại học thuộc hệ thống University of California. Trong số đó 18,846 sinh viên hay hơn 23% là từ ngoài tiểu bang hay ngoại quốc, phải trả học phí gấp gần 3 lần cư dân tiểu bang nếu bằng lòng gia nhập. Trung bình học phí của dân ngoài tiểu bang khoảng $36,078 cho năm học tới so với $13,200 của dân California.


Năm ngoái chỉ có 18% sinh viên mới được nhận không phải là cư dân California, và năm 2009 tỷ lệ sinh viên ngoài chỉ chiếm gần phân nửa so với năm nay.


Thống Ðốc Jerry Brown nói rằng ông bị bối rối trước khuynh hướng này và dùng đó làm một bằng chứng để yêu cầu cử tri tới kỳ bầu cử tháng 11 này chấp thuận dự luật tăng thuế bán hàng và thuế thu nhập cho những người có lợi tức trên $250,000 một năm. Ông tuyên bố với các phóng viên hôm Thứ Ba ở Sacramento: “Tôi hoàn toàn không thích điều này. Ðây là tình trạng tồi tệ và chúng ta nên làm tất cả phương cách gì có thể được để giảm bớt và đảo ngược chiều hướng ấy”.


Mặc dầu vậy 61,443 dân California được thâu nhận tuy có thể không đúng trường mà họ muốn chọn, nhờ hệ thống UC năm nay đã chấp thuận thêm khoảng 7,900 sinh viên hơn năm ngoái. (H.C.)

Khai mạc Ðại Lễ Phật Ðản Quốc Tế tại Westminster Mall


WESTMINSTER (NV) –
Ðại Lễ Phật Ðản Quốc Tế, Phật Lịch 2556, vừa được khai mạc vào lúc 6 giờ chiều Thứ Sáu tại Westminster Mall. Ðại hội, kéo dài trong ba ngày 20, 21 và 22 Tháng Tư, do Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Hoa Kỳ và các tu viện miền Nam California đứng ra tổ chức.


  



Trong một cuộc họp báo trước đây, Hòa Thượng Thích Thông Hải, trưởng ban tổ chức, cho biết Ðại Lão Hòa Thượng Thích Tâm Châu, Thượng Thủ Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Trên Thế Giới, đã nhận lời mời về chứng minh ngày lễ hội. Ðại hội còn có sự tham dự của một chư tôn đức từ Âu Châu và Canada đến. Trong hình, một tiết mục hợp ca ngay sau khi đại lễ khai mạc. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Anh em ông Ðoàn Văn Vươn đối diện với án tù nặng


HÀ NỘI (NV) –
Không có dấu hiệu gì anh em ông Ðoàn Văn Vươn sẽ thoát vòng tù tội dù có nhiều luật sư cho rằng họ có quyền tự vệ chính đáng để bảo vệ nhân mạng và tài sản trước đoàn người của nhà cầm quyền cưỡng chế hành xử trái luật.










Ðoàn cưỡng chế gồm đủ thành phần chuẩn bị tấn công vào nhà của anh em ông Ðoàn Văn Vươn ngày 5 tháng 1, 2012. (Hình: Dân Việt)


Ngày 20 tháng 4, TTXVN loan tin ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng thúc hối nhà cầm quyền Hải Phòng “giải quyết dứt điểm tồn tại vụ Tiên Lãng.”


TTXVN dẫn một công văn của Văn Phòng Chính Phủ hối thúc Hải Phòng giải quyết “dứt điểm” từ việc sử dụng đất của gia đình ông Vươn và các trường hợp tương tự “theo đúng quy định của Luật Ðất Ðai và hướng dẫn của Bộ Tài Nguyên Môi Trường.”


Ông Nguyễn Tấn Dũng cũng “giao Bộ Công An phối hợp với Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao và Tòa Án Nhân Dân Tối Cao chỉ đạo, đôn đốc, hướng dẫn các cơ quan tiến hành tố tụng của thành phố Hải Phòng khẩn trương giải quyết đúng pháp luật, vụ án ‘giết người, chống người thi hành công vụ’ và vụ án ‘hủy hoại tài sản của công dân.’”


Như vậy, đại gia đình nhà ông Ðoàn Văn Vươn vẫn đối diện với các bản án có thể khá nặng khi bị quy cho tội danh “giết người.”


Ngày 11 tháng 4, 2012, TTXVN thuật lời bà Nguyễn Thị Mai, chánh án Hải Phòng cho biết “muộn nhất tháng 6 sẽ xét xử vụ án tại Tiên Lãng.”


Bản tin này nói: “Theo báo cáo của UBND TP Hải Phòng, đối với vụ án giết người và chống người thi hành công vụ, cơ quan điều tra đã khởi tố tám bị can là Ðoàn Văn Vươn, Ðoàn Văn Quý, Ðoàn Văn Sịnh, Ðoàn Văn Vệ, Ðoàn Văn Thoại và Phạm Thái về tội giết người; Phạm Thị Báu (vợ Ðoàn Văn Quý), Nguyễn Thị Thương (vợ Ðoàn Văn Vươn) về tội chống người thi hành công vụ. Trong đó, tạm giam bốn bị can Vươn, Quý, Sịnh, Vệ và cấm đi khỏi nơi cư trú đối với hai bị can Báu, Thương, truy nã hai bị can Thái, Thoại. Về vụ phá dỡ nhà coi đầm của ông Ðoàn Văn Vươn, đã khởi tố vụ án hình sự, điều tra củng cố chứng cứ, chờ kết quả giám định tài sản theo quy định của Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự để xử lý.”


Theo Luật Hình Sự CSVN, điều 93 về “tội giết người” thì, theo khoản 1, sẽ bị tù từ 12 năm đến tử hình (nếu có người chết).


Nhưng khoản 2 của điều 93 nói những trường hợp khác (không thấy nêu rõ là gì, nhưng có thể là không chết người, không dã man hay nghiêm trọng) thì bị tù từ 7 năm đến 15 năm.


Ngày 5 tháng 1, 2012, nhà cầm quyền huyện Tiên Lãng đã đưa một đoàn hàng trăn người vừa công an, bộ đội, cán bộ đủ mọi thành phần đến cưỡng chế khu đầm nuôi tôm rộng hơn 40 ha của anh em ông Ðoàn Văn Vươn. Bị đẩy vào đường cùng sau mấy năm khiếu nại, kiện tụng lại còn bị tòa án và nhà cầm quyền huyện lừa gạt, họ đã cho nổ hai quả mìn tự chế và bắn súng hoa cải. Hai bộ đội và 4 công an cảnh sát CSVN đã bị thương nhẹ.


Vì gặp chống đối, nhà cầm quyền huyện đã đốt rồi đưa xe cơ giới tới san bằng hai căn nhà của anh em ông Vươn, dù hai căn nhà này không nằm trong phạm vi bị cưỡng chế.


Nếu không có sự chống đối, dư luận không hề biết vụ việc.


Trước sự căm phẫn của dư luận xã hội, ngày 10 tháng 2, 2012 nhà cầm quyền Hà Nội phải mở một cuộc họp gồm nhiều bộ, ngành và đi đến kết luận là “Chính quyền sai toàn diện trong vụ Tiên Lãng.”


Ðể xoa dịu dư luận, chủ tịch và phó chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, Lê Văn Hiền và Ðoàn Văn Khanh, đã bị cách chức. Có đến 50 quan chức khác từ thành đến huyện đến xã chỉ bị “kiểm điểm” dù đóng góp trực tiếp hay gián tiếp vào vụ cưỡng chế. Tuy nhiên, nhà cầm quyền từ huyện đến thành phố Hải Phòng tuy không thể nói ngược lại lời kết luận của ông thủ tướng là cưỡng chế sai, vẫn đổ cho ông Vươn nhiều tội từ “phá rừng” “trốn thuế” “cho thuê lại trái phép” v.v…


Trong một bức thư gửi cho ông Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng, bà Nguyễn Thị Thương, vợ ông Vươn, đã nêu ra từng điểm cho thấy gia đình bà không làm điều gì trái luật pháp.


Nhiều luật sư đã trình bày trên mặt báo quan điểm cho thấy anh em ông Vươn có quyền tự vệ chính đáng, nhưng tới giờ này, chính cái “công văn số 2725/VPCP-KNTN” hối thúc “thực hiện kết luận của thủ tướng” cũng vẫn nhắc đến vụ án “giết người, chống người thi hành công vụ” của gia đình ông Vươn mà không hề nói khác.


Mọi người trong đại gia đình của ông Ðoàn Văn Vươn, như vậy, lành ít dữ nhiều. Nguyên chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng Lê Văn Hiền tuy mất chức nhưng lại được “điều” về làm chuyên viên ở Sở Nội Vụ.


Tại Hà Nội và một vài nơi khác, nông dân vẫn đi biểu tình hoặc khiếu nại vì vườn ruộng nhà cửa của họ đã bị nhà cầm quyền cưỡng chế, đẩy họ vào vòng đói nghèo. Nhờ có “tiếng súng hoa cải” của gia đình Ðoàn Văn Vươn, thế giới mới biết tại Việt Nam nông dân bị chế độ Hà Nội bóc lột từ sức lao động đến tài sản ngang ngược như thế nào.

Bí thư phường vỡ nợ, bỏ trốn


HẢI PHÒNG (NV) –
Vay vốn đầu tư vào địa ốc, bí thư đảng ủy phường đầy uy quyền đã phải cùng vợ con tháo chạy vì vỡ nợ.



Văn phòng làm việc của ông bí thư bị vỡ nợ. (Hình: Báo Dân Trí)


Ðó là ông Bùi Ngọc Huấn, quận ủy viên kiêm bí thư đảng ủy phường Ðằng Hải thuộc quận Hải An, thành phố Hải Phòng.


Theo báo Dân Trí, ông Huấn cư ngụ tại phường Tràng Cát và lãnh đạo đảng ủy phường Ðằng Hải. Trước khi bỏ trốn, ông Huấn nhờ người khác nộp đơn xin nghỉ việc đột ngột tại trụ sở quận Hải An.


Theo báo Dân Trí, vừa nhận được đơn xin nghỉ việc của ông Huấn, chính quyền quận Hải An chưa kịp ký tên đồng ý hay không đồng ý thì mới hay ông Huấn đã biệt dạng.


Một cuộc điều tra tiến hành sau đó nói rằng ông Huấn đã vay tiền của người dân, kể cả các thương gia có máu mặt ở phường để tung vào thị trường bất động sản. Ông này mua nhiều nhà đất định bán lại để lấy lời. Rủi ro, thị trường nhà đất chết cứng khiến ông không chạy đâu ra tiền để trả vốn lẫn lời cho các chủ nợ.


Bị vây đòi gắt gao, cuối cùng ông Huấn đành bỏ việc, tháo chạy để trốn nợ.


Dân Trí cho biết vợ của ông này là một cô giáo đang dạy tại một trường học ở phường cùng với con trai đang học lớp 12 đều cuốn gói bỏ trốn theo ông.


Cuộc điều tra sơ khởi cho biết, số tiền ông Huấn vay mượn của các chủ nợ lên tới khoảng 20 tỉ đồng, tương đương 1 triệu đô, chưa kể tiền lãi.


Người nhà của ông Huấn còn nói rằng trong thời gian gần đây, ông Huấn liên tiếp bị các chủ nợ thuê giới giang hồ, “xã hội đen” hăm dọa bắt bớ để đòi nợ. Vì quá sợ hãi và không tin rằng mình sẽ được chính quyền bảo vệ tới nơi tới chốn, ông Huấn cùng vợ con cuối cùng đành chọn con đường trốn chạy.


Cũng theo báo Dân Trí, ông Bùi Ngọc Huấn từng là trưởng phòng kinh tế quận Hải An. Gần hai năm nay, ông này được bầu làm bí thư đảng ủy phường Ðằng Hải. Có người cho rằng sở dĩ ông được thăng chức nhanh là nhờ dùng “tiền lót tay,” hối lộ các quan chức cấp cao.

Lào Cai: Mưa đá làm thủng 2,000 nóc nhà


LÀO CAI (NV) –
Một trận mưa đá kéo dài khoảng 10 phút đồng hồ, làm thủng mái hơn 2,000 căn nhà tại tỉnh Lào Cai.



Mưa đá làm thủng mái ngói nhà dân. (Hình: VietNamNet)


Theo VietNamNet, trận mưa đá trút những hạt nước to gần bằng nắm tay của trẻ con lộp độp trên mái tôn, mái ngói hàng ngàn căn nhà ở tỉnh Lào Cai.


Trận mưa diễn ra trong chớp nhoáng, chưa tới 10 phút vào lúc một giờ sáng ngày 20 tháng 4 khiến ai nấy đều khiếp đảm kinh hồn.


Bà Nguyễn Thị Phụng, cư dân xã Lu, huyện Bảo Thắng cho biết, mỗi viên đá to bằng quả trứng vịt từ trên trời lao thẳng xuống xuyên thủng mái nhà và trúng vào người bà đau điếng. Bà Phụng chỉ kịp lôi mấy đứa con đang say ngủ xuống gầm giường để tránh những hạt mưa đá.


Sáng hôm sau, gia đình bà Phụng mới hay ra, mái nhà lợp bằng tôn fibro xi măng của mình bị thủng lổ chổ khắp nơi. Một số cư dân hàng xóm còn cho biết đã nhìn thấy đống hạt mưa đá rơi xếp chồng chất ở sân nhà của họ cho đến hơn 30 phút sau mới tan chảy.


Theo chính quyền xã Lu, ước tính khoảng 380 căn nhà bị hư hại, trong đó có 100 căn phải lợp lại toàn bộ mái nhà.


Ngoài xã Lu, một số xã khác như Xuân Quang, Trì Quang, Long Phúc, Kim Sơn, Minh Tân, Ðiện Quang, thị trấn phố Lu… đều bị tổn thất vì trận mưa đá.


Tổng cộng số nhà bị hư hỏng vì cơn mưa đá này lên tới 2,214 căn, chưa kể một trường học và trạm y tế. Khoảng 100 ha lúa và hoa màu, vườn cây ăn trái cũng bị hư hại nặng nề.


Theo báo Tuổi Trẻ, mưa đá làm hỏng máy tính và học cụ của một trường tiểu học ở xã Lu rất nặng nề.


Báo này cho biết, đây là cơn mưa đá lịch sử, chưa từng xảy ra tại Việt Nam.

Tranh họa sĩ Nguyễn Việt Hùng triển lãm trong LAX


LOS ANGELES (NV) –
Hành khách đi phi trường LAX sẽ thấy một bức tranh của một họa sĩ Việt Nam trưng bày tại đó từ nay cho tới tháng 10 mới kết thúc.










Họa sĩ Nguyễn Việt Hùng (phải) và giám tuyển Ginger Van Hook chụp hình bên bức tranh “Coastal Sensation #35” của họa sĩ Nguyễn Việt Hùng triển lãm trong phi trường LAX. (Hình: Nguyễn Việt Hùng cung cấp)


Bức tranh “Coastal Sensation #35” của họa sĩ Nguyễn Việt Hùng sẽ được treo trong cuộc triển lãm mang tên “Out of Thin Air,” trong Terminal 1 của phi trường Los Angeles International.


Tạm dịch “từ trong không khí mà ra,” tựa cuộc triển lãm chơi chữ với từ “air” vừa có nghĩa là không khí vừa có nghĩa là hàng không, mà lại dùng một thành ngữ quen thuộc của tiếng Anh. Thành ngữ này có ý như: tự dưng xuất hiện, “trên trời rơi xuống,” cũng là một cách miêu tả sự sáng tạo của người họa sĩ.










Tranh được treo trên hành lang trong Terminal 1 của phi trường LAX. (Hình: Nguyễn Việt Hùng)


Có 11 bức tranh trong cuộc triển lãm này, được treo trong Terminal 1. Ðể xem triển lãm, phải là hành khách máy bay, đi qua cổng an ninh phi trường, qua khỏi Starbucks chỗ gần Gate số 2.


Nói với Người Việt, họa sĩ Nguyễn Việt Hùng phát biểu, “Tôi thấy vui là vì, khi họa sĩ mình vẽ mình cũng không biết mình vẽ làm gì nhưng khi triển lãm thì thấy nó hữu ích, mình thấy mình được chia sẻ với công chúng.”


“Là vì cuối cùng thì cái điểm của nghệ thuật là để chia sẻ,” ông nói tiếp.










Nhân viên phi trường LAX treo tranh trong cuộc triển lãm “Out of Thin Air.” (Hình: Nguyễn Việt Hùng)


Bức tranh của họa sĩ Nguyễn Việt Hùng được trưng bày cùng với 10 họa sĩ khác: Mark X Farina, Renée Fox, Steve Fujimoto, Michael Giancristiano, Shizuko Greenblatt, Scott Grieger, Michael Massenburg, Kenneth Ober, Holly Tempo, Luke VanHook. Người giám tuyển cuộc triển lãm là nhiếp ảnh gia và nhà phê bình Ginger Van Hook.

VNLC & VAALA hội luận: Thay đổi trong điện ảnh Việt Nam


Tại UCLA, 2:30 chiều Chủ Nhật

 

 

LOS ANGELES (NV) – Một cuộc hội luận với tựa đề “Shifting Scenes” – chuyển cảnh – để thảo luận về những thay đổi trong điện ảnh Việt Nam hiện nay, sẽ diễn ra chiều Chủ Nhật với 10 chuyên gia trong nhiều ngành thuộc lãnh vực điện ảnh.

Tài tử Porter Lynn (phim “Touch”). (Hình: VAALA cung cấp)

Cuộc hội luận Cinema Symposium lần thứ 6 này do Hội Ngôn Ngữ và Văn Hóa Việt Nam (VNLC) tại đại học UCLA và Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) đồng tổ chức.

Hội Luận Ðiện Ảnh lần thứ 6 sẽ diễn ra từ 2 giờ 30 đến 6 giờ 30 chiều Chủ Nhật, 22 Tháng Tư, tại Dodd Hall 121, trong khuôn viên đại học UCLA.

Ðề tài của hội luận điện ảnh năm nay chú trọng vào sự “chuyển cảnh” với nhiều thay đổi trong điện ảnh đương đại Việt Nam. Những nhà làm phim Việt, trong nước lẫn hải ngoại, hiện nay có thể đem câu chuyện của mình đến với một lượng khán giả lớn hơn nhờ vào sự di chuyển vượt qua biên giới quốc gia và văn hóa dễ dàng hơn, sự phát triển liên tục ở các lãnh vực như phát hành phim qua mạng Internet, thành lập những mối liên kết rộng rãi, và sự tiến bộ của kỹ thuật số (digital) trong quá trình thực hiện phim.

Những tham luận viên trong Cinema Symposium có người làm phim ngay tại Mỹ, và có người đến từ các nước khác như Việt Nam, Ðức.

Các tham luận viên gồm có Elizabeth Ái (nhà sản xuất phim “Saigon Electric”), Michael Chang (luật sư, Warner Bros. Entertainment), Chris Ðinh (tài tử/nhà viết kịch bản, phim “Ðập Vỡ Sọ,” “Những Chuyện Bạn Không Thể Ðùa”), Ellen M. Harrington (giám đốc chương trình tuyển chọn và chiếu phim ngoại quốc từ Viện Hàn Lâm Ðiện Ảnh Hoa Kỳ), Mye Hoàng (đạo diễn phim “Viette”), Lê Văn Kiệt (đạo diễn phim “Bụi Ðời,” “Ngôi Nhà Trong Hẻm”), Porter Lynn (tài tử phim “Touch”), Ðức Nguyễn (đạo diễn phim tài liệu “Bolinao 52,” “Stateless”), Marcus Mạnh Cường Vũ (giám đốc liên hoan phim trực tuyến Yxine Film Festival), và Victor Vũ (đạo diễn phim “Cô Dâu Ðại Chiến,” “Bức Huyết Thư”).

Buổi hội luận là một diễn đàn cho khán giả tiếp xúc trực tiếp với các diễn giả nhằm xem xét những cơ hội và thử thách của lãnh vực điện ảnh vốn không ngừng biến đổi. Khán giả sẽ được trực tiếp đặt câu hỏi với các diễn giả để tìm hiểu thêm về những cơ hội cũng như là thử thách trong nghề. Mỗi diễn giả sẽ chia sẻ kinh nghiệm bản thân để giúp khán giả hiểu hơn về những tác phẩm đã hoàn thành hoặc những dự án vẫn đang được tiến hành.

Ðạo diễn Lê Văn Kiệt (“Bụi Ðời,” “Ngôi Nhà Trong Hẻm”). (Hình: VAALA cung cấp)

Sau phần hội luận, khán giả sẽ được thưởng thức 4 cuốn phim ngắn hay nhất của Yxine Film Festival. Anh Marcus Mạnh Cường Vũ, giám đốc Yxine Film Festival từ Ðức sang, sẽ tiếp xúc với khán giả trong dịp này.

VAALA và VNLC thực hiện hội luận điện ảnh lần đầu năm 2002, và từ đó cách mỗi năm, hội luận lại được hai tổ chức bất vụ lợi này thực hiện vào các năm chẵn.

Vào mỗi năm lẻ, VAALA và VNLC đồng thực hiện Ðại Hội Ðiện Ảnh Việt Nam Quốc Tế (Vietnamese International Film Festival – ViFF). Hội luận điện ảnh và đại hội điện ảnh quốc tế đều nhằm mục đích quảng bá những tác phẩm điện ảnh do các đạo diễn gốc Việt thực hiện, hoặc những tác phẩm nói về văn hóa và con người Việt Nam. Các sinh hoạt này cũng đề cao thành tựu của những người làm trong ngành điện ảnh.

Chương trình của Hội Luận Ðiện Ảnh lần thứ 6:

2:30PM-3PM: Tiệc trà thân mật và lời mở đầu của ban tổ chức (Ysa Lê & Linda Tạ).

3PM-5:30PM: Hội luận và trình chiếu những đoạn phim ngắn giới thiệu tác phẩm của các diễn giả (Ðiều hợp viên: Thúy Võ-Ðặng & Justin Trần).

5:30PM-5:45PM: Nghỉ giải lao.

5:45PM-6:30PM: Trình chiếu một số phim ngắn hay nhất của Yxine Film Festival 2011.

-“Cá Chuối” (2011), đạo diễn Ðỗ Quốc Trung, dài 15:34 phút: Câu chuyện về một phụ nữ đứng tuổi bằng mọi cách tìm một cô gái chịu ngủ chung với đứa con trai “không bình thường” của mình. Bà tin rằng đứa con trai yêu quý của bà hoàn toàn bình thường và mong chờ một đứa cháu nối dõi.

-“Dưới Bóng Cây” (2011), đạo diễn Ðoàn Trần Anh Tuấn, dài 7 phút: Vì một lời khoác lác của Chuột, Ếch bị Rắn bắt đi. Chuột lên đường giải cứu Ếch, nhưng thực ra với một mục đích khác.

Poster Hội Luận Ðiện Ảnh lần thứ 6. (Hình: VAALA cung cấp)

-“Một Cuộc Thẩm Vấn” (Un Interrogatoire) (2011), đạo diễn Nghiêm Quỳnh Trang, dài 15:56 phút: Sau khi kết hôn với một thanh niên Pháp, cô sinh viên Việt Nam phải trải qua một cuộc thẩm vấn để xin giấy phép lưu trú dài hạn.

-“Người Ðàn Ông Ðã Ở Ðó” (The Man Who Was There) (2009), đạo diễn Andy Nguyễn, dài 11:58 phút: Ðêm Giáng Sinh ở New York, một người đàn ông sống một mình lần đầu tiên rời khỏi căn hộ sau 8 năm vì một lý do trời ơi đất hỡi và được một cô gái giúp đỡ. Hai người đi trong đêm Giáng Sinh lạnh lẽo, nỗi cô đơn lan ra từ những con đường trống vắng.

Hội Luận Ðiện Ảnh lần thứ 6 còn có sự phối hợp của Asian Pacific Coalition, East West Players, UC Irvine Department of Asian American Studies, UCLA Center for Southeast Asian Studies, UCLA Asian American Studies Department, Vietnamese American Oral History Project at UC Irvine, và Vietnamese American Chamber of Commerce of Orange County, và được sự bảo trợ của USA Contingency Programming Fund, Cultural Affairs Commission Programming Fund và Access Group Media.

Dọa bán thương hiệu cho Trung Quốc vì lỗ


ÐẮC NÔNG (NV) –
Vì lỗ lã, một hợp tác xã chế biến cà phê ở huyện Ðắc Min, tỉnh Ðắc Nông dọa sẽ bán lại thương hiệu cho một công ty Trung Quốc.











Ðôi vợ chồng nông dân này đã phải thế chấp nhà để vay tiền ngân hàng, duy trì hoạt động của cơ sở chế biến cà phê tại Ðắc Min. (Hình: Báo Tuổi Trẻ)



Tin này khiến chính quyền huyện Ðắc Min nhốn nháo.


Sáng ngày 18 tháng 4, huyện Ðắc Min chính thức ban hành văn bản triệu tập các viên chức trực thuộc tìm cách ngăn chặn kế hoạch này.


Theo báo Tuổi Trẻ, đó là thương hiệu cà phê Ðức Lập của hợp tác xã (HTX) nông nghiệp Minh An tọa lạc tại huyện Ðắc Min.


Theo ông Nguyễn Văn Toàn, trưởng ban quản trị thì HTX Minh An làm ăn thua lỗ đến nỗi mất vốn, và hiện còn nợ ngân hàng và người trồng cà phê gần 10 tỉ đồng tương đương nửa triệu đô la. Dù vậy, HTX Minh An chưa vội tuyên bố phá sản vì không muốn đánh mất thương hiệu cà phê Ðức Lập đã được bảo hộ trong nước, tại Hoa Kỳ lẫn Trung Quốc. Tuy nhiên, việc làm ăn mỗi lúc một khó khăn, HTX có lúc định bán thương hiệu cho một Việt kiều Úc nhưng bị chính quyền địa phương ngăn cản.


Ông Toàn cũng cho biết đã nhiều lần đề nghị tỉnh Ðắc Nông cho vay 5 tỉ đồng, tương đương 250,000 đô để giữ lại thương hiệu Ðức Lập, nhưng không được đáp ứng.


Trong khi đó, Sở Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn tỉnh Ðắc Nông lại ra văn bản đòi HTX Minh An “chuyển giao hai chữ Ðức Lập trong nhãn hiệu cho địa phương để biến thành thương hiệu chung của tỉnh Ðắc Nông”.


Báo Tuổi Trẻ còn cho biết nhãn hiệu cà phê Ðức Lập thuộc tỉnh Quảng Ðức cũ đã xuất hiện trên thị trường miền Nam trước năm 1975 và nổi tiếng không thua thương hiệu cà phê Buôn Mê Thuột.


Trong khi chính quyền địa phương không ngó ngàng đến yêu cầu vay vốn của HTX Minh An, công ty Guangzhou Buon Ma Thuot Coffee Co. của Trung Quốc đã lập tức ra giá 18 tỉ đồng, tương đương $900,000 tiền mua lại nhãn hiệu cà phê Ðức Lập.










Lò sản xuất cà phê của HTX Minh An. (Hình: Báo Người Lao Ðộng)


Mặc dù ông Toàn chưa đáp ứng yêu cầu này nhưng tin đồn lan nhanh khiến chính quyền quận Ðắc Min cũng như tỉnh Ðắc Lắc lo đến nháo nhào.


Tuy nhiên, thay vì tìm cách gỡ rối cho HTX, chính quyền sở tại lại đưa ra các văn bản pháp qui để trói buộc việc chuyển nhượng thương hiệu của họ. Chính quyền huyện Ðắc Nông đã thẳng thừng khẳng định rằng việc “bán thương hiệu cà phê Ðức Lập là quyền của HTX Minh An nhưng phải được sự đồng ý của các xã viên”.


Báo Tuổi Trẻ cũng cho hay, trên 40 công ty mua bán cà phê tại hai tỉnh Ðắc Lắc, Ðắc Nông đã đóng cửa vì phá sản trong khi hàng loạt công ty chế biến khác thì lâm cảnh nợ nần, thua lỗ trầm trọng.

Hai người Tây Tạng tự thiêu, phản đối Bắc Kinh


WASHINGTON (AFP) –
Thêm hai người Tây Tạng tự thiêu ở vùng Tây Nam Trung Quốc, hành động mới nhất trong một loạt các cuộc tự thiêu phản đối chính quyền Bắc Kinh, theo tin của một tổ chức tranh đấu nhân quyền hôm Thứ Sáu.

Thêm 2 người Tây Tạng tự thiêu tại vùng Tây Nam Trung Quốc để phản đối chính quyền Bắc Kinh. Trong hình: Một thanh niên Tây Tạng lưu vong tự thiêu ngày 26 Tháng Ba, 2012. (Hình: STRDEL/AFP/Getty Images)

Cho đến nay có tất cả 34 người Tây Tạng, phần lớn là các tăng ni Phật Giáo Tây Tạng, tự thiêu kể từ đầu năm 2011 để phản đối việc chính quyền Cộng Sản Trung Quốc đàn áp tự do tín ngưỡng và văn hóa Tây Tạng. Nhiều người trong số này chết vì bị phỏng trầm trọng.

Vụ tự thiêu mới nhất của hai thanh niên Tây Tạng xảy ra hôm Thứ Năm ở vùng Aba, thuộc tỉnh Tứ Xuyên, theo các tổ chức tranh đấu nhân quyền Tây Tạng ở ngoại quốc.

Tổ chức có tên International Campaign for Tibet (ICT) và một nhà sư Tây Tạng trong vùng Aba nói rằng cuộc tự thiêu xảy ra trước một ngôi chùa Phật Giáo ở thị trấn Barma.

Các giới chức chính quyền địa phương từ chối không bình luận gì nguồn tin này.

Các nhóm nhân quyền cho hay hai người này tên Sonam và Choephak Kyap, chỉ mới ngoài 20 tuổi.

Thị trấn Barma trong tình trạng căng thẳng kể từ Tháng Giêng năm nay, khi công an nổ súng bắn vào đám đông làm chết một người, theo ICT.

Nhà chức trách Trung Quốc hôm Thứ Năm tổ chức một buổi lễ ở thủ phủ Lhasa của Tây Tạng để vinh danh 6,773 tăng ni Phật Giáo Tây Tạng được chứng nhận là “yêu nước và tuân hành pháp luật”. (V.Giang)

Ðức Ðạt Lai Lạt Ma họp báo: ‘Bình tâm trong thời điểm khó khăn’


 

Ðỗ Dzũng/Người Việt

 

LONG BEACH (NV) – Dù bận rộn với nhiều hoạt động, Ðức Ðạt Lai Lạt Ma vẫn dành cho giới truyền thông một cuộc họp báo kéo dài 30 phút tại khách sạn Westin Hotel, Long Beach, sáng Thứ Sáu, nói về phương cách đạt được “bình tâm trong thời điểm khó khăn” hiện nay.

Ðức Ðạt Lai Lạt Ma tại cuộc họp báo ở khách sạn Westin Hotel, Long Beach. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Sau phần giới thiệu rất ngắn ngủi, Ðức Ðạt Lai Lạt Ma nói: “Tôi không phải là người đặc biệt. Tôi cũng chỉ là con người giống như quý vị. Ðể có được bình tâm trong tâm hồn, nhất là trong thời điểm khó khăn hiện nay, tôi luôn tâm niệm ba điều.”

“Thứ nhất, chúng ta phải làm cho con người và cộng đồng vững mạnh, để có thể làm nhiều điều tốt cho nhân loại,” vị lãnh tụ tinh thần Tây Tạng nói. “Nếu chúng ta không làm được điều này, thì cơ thể chúng ta sẽ bị ‘nhiễm độc tới trong máu.’ Tôi tin tất cả chúng ta có cùng cơ hội như nhau để làm được chuyện này.”

Ðiều thứ nhì Ðức Ðạt Lai Lạt Ma tâm niệm là “sống trong hòa bình.”

“Tôi là một người tu hành theo Phật Giáo. Nhưng tôi nghĩ những người anh em Thiên Chúa Giáo, Tin Lành, cũng như các tôn giáo khác, đóng góp rất nhiều trong đời sống chúng ta. Tất cả chúng ta đều có tiềm năng đóng góp cho xã hội,” Ðức Ðạt Lai Lạt Ma nói. “Chia rẽ tôn giáo không phải là điều mới mẻ, nhưng hãy nhìn Ấn Ðộ. Dù có nhiều tôn giáo khác nhau, họ vẫn sống chung được trong một quốc gia lớn. Khi nhắc đến chuyện này, tôi nghĩ, chúng ta có thể học hỏi lẫn nhau để sống chung hòa bình với nhau.”

Ðức Ðạt Lai Lạt Ma nói tiếp: “Ðiều thứ ba là tôi muốn lưu ý là trách nhiệm của giới truyền thông. Quý vị phải có ‘cái mũi dài như mũi con voi,’ không những để ‘ngửi’ những gì phía trước mà cả phía sau mình nữa.”

“Chỉ có thế thôi,” vị lãnh tụ kết luận.

Trong phần hỏi đáp, một phóng viên đặt câu hỏi: “Ða số độc giả muốn đọc những tin giật gân liên quan đến tội ác. Làm sao chúng ta có thể cân bằng được trong việc đưa tin?”

“Con người luôn tò mò tin tức loại này, nhưng quý vị phải đưa tin làm sao để mọi người thấy nguồn gốc của tội ác và làm sao giảm thiểu được nó,” Ðức Ðạt Lai Lạt Ma trả lời. “Khi đưa tin tức loại này, chúng ta phải ngụ ý cho độc giả căn nguyên của nó.”

“Trong thế giới có nhiều thay đổi chóng mặt như ngày nay, làm sao bình tâm được?” Một người đặt câu hỏi.

“Phải tạo ra một hệ thống ‘miễn nhiễm,’” Ðức Ðạt Lai Lạt Ma nói. “Một vấn đề nhỏ thôi, có thể làm tinh thần chúng ta chao đảo. Phải có đạo đức được tôi luyện qua giáo dục. Ngoài ra, cuộc sống mà không có sự thông cảm thì tinh thần không thể sảng khoái được.”

Ðức Ðạt Lai Lạt Ma nói thêm: “Ðôi khi chúng ta bị bạo động trong phim ảnh, trong các trò chơi điện tử, thấm vào một cách vô thức. Chỉ có giáo dục, nhất là đạo đức, mới có thể giúp chúng ta không bị ảnh hưởng. Tôi hy vọng trong vài năm nữa, chúng ta tìm ra được phương cách tốt hơn.”

Về các vụ phản đối ở Tây Tạng, Ðức Ðạt Lai Lạt Ma cho biết chính quyền nên điều tra tận gốc nguyên nhân.

“Quý vị biết đó, Trung Quốc vẫn đang kiểm soát Tây Tạng, nhiều người vẫn lo sợ, vẫn bị đàn áp. Một số bị tra tấn đến chết,” Ðức Ðạt Lai Lạt Ma nói. “Nên nhớ, Tây Tạng có nền văn hóa riêng, có ngôn ngữ riêng. Mới đây, Thủ Tướng Ôn Gia Bảo của Trung Quốc có đề nghị một số thay đổi. Ðó là dấu hiệu của hy vọng.”

Phóng viên một đài truyền hình người Nam Hàn hỏi: “Với tình hình bán đảo Triều Tiên hiện nay, nếu được mời, ngài có đến thăm Bắc Hàn không?”

Với một nụ cười hóm hỉnh, Ðức Ðạt Lai Lạt Ma đáp: “Nếu đó là một lời mời chân thành, tại sao lại không chấp nhận.”

“Nhưng tôi không nghĩ điều đó sẽ xảy ra,” vị lãnh tụ tinh thần người Tây Tạng kết luận.

Trước buổi họp báo, Thượng Nghị Sĩ Lou Correa, đại diện Thượng Viện California, trao tặng Ðức Ðạt Lai Lạt Ma bản nghị quyết “tôn vinh công đức lớn lao của ngài.”

Bản nghị quyết do Thượng Nghị Sĩ Lou Correa soạn thảo, đệ trình và được Thượng Viện đồng thuận thông qua.

Vị dân cử đại diện Ðịa Hạt 34, bao gồm vùng Little Saigon ở Orange County, nói: “Rất mừng là ngài có mặt tại miền Nam California. Với sự ngưỡng mộ trước công đức của Ðức Ðạt Lai Lạt Ma từ bao lâu nay, tôi rất xúc động và hãnh diện được gặp ngài hôm nay. Ngài là biểu tượng cho đạo đức cao cả, tinh thần đấu tranh mạnh mẽ, bền bỉ, cho quyền tự do của người dân Tây Tạng và nền hòa bình cho mọi người trên thế giới.”

“Hồi còn trẻ, tôi có đọc một cuốn sách của ngài và rất tâm đắc,” vị dân cử thuộc đảng Dân Chủ nói. “Và bây giờ tôi là một thượng nghị sĩ của California. Tôi rất trân trọng lời chỉ giáo của ngài.”

Thượng Nghị Sĩ Lou Correa trao tặng Ðức Ðạt Lai Lạt Ma bản nghị quyết “tôn vinh công đức lớn lao của ngài.” (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Thị trưởng thành phố Long Beach, ông Bob Foster, cũng có mặt, và nói với Ðức Ðạt Lai Lạt Ma rằng: “Ðây là lần thứ ba ngài đến Long Beach. Tôi không những coi ngài là một người bạn, mà còn là niềm hy vọng cho chúng tôi. Sự hiện diện của ngài hôm nay thật ý nghĩa cho thành phố.”

Trong phần đáp lễ, Ðức Ðạt Lai Lạt Ma khoác lên cổ hai vị dân cử này mỗi người một cái khăn màu trắng, và nói lời cảm ơn.

Ðược biết, ngày hôm sau, Thứ Bảy, 21 Tháng Tư, Ðức Ðạt Lai Lạt Ma sẽ có buổi nói chuyện với công chúng tại Long Beach Arena.

Theo thông cáo báo chí do ban tổ chức cung cấp, Ðức Ðạt Lai Lạt Ma hiện nay, là vị lạt ma thứ 14 của Tây Tạng, sinh ngày 6 Tháng Bảy, 1935 trong một gia đình nông dân tại một ngôi làng nhỏ ở Taktser trong khu vực Amdo, phía Ðông Bắc Tây Tạng. Khi mới được 2 tuổi, vị lạt ma tương lai được Ðức Ðạt Lai Lạt Ma thứ 13, Thubten Gyatso, công nhận là sự hiện thân của mình.

Năm 1950, Trung Quốc xâm lăng Tây Tạng, và sau cuộc nổi dậy giành độc lập không thành công năm 1959, Ðức Ðạt Lai Lạt Ma thứ 14, lúc đó mới 19 tuổi, phải lánh nạn ra nước ngoài.

Kể từ năm 1960, vị lạt ma này sống và thành lập chính phủ lưu vong tại Dharamsla, Ấn Ðộ, cho đến ngày nay, và tiếp tục đấu tranh bất bạo động cho Tây Tạng.

Năm 1989, Ðức Ðạt Lai Lạt Ma được trao tặng giải Nobel Hòa Bình và năm 2007 được Quốc Hội Hoa Kỳ trao tặng “US Congressional Gold Medal.”

 

––

Liên lạc tác giả: [email protected]

Thời tiết xấu, trực thăng Mỹ rớt ở Afghanistan


KANDAHAR, Afghanistan (AP) –
Một trực thăng quân đội Mỹ rớt vì thời tiết xấu trong phi vụ bay đêm ở Afghnistan, khi đang trên đường đến một trạm kiểm soát vừa xảy ra cuộc tấn công tự sát, theo lời giới hữu trách Afghanistan hôm Thứ Sáu.










Một chiếc Back Hawk chuẩn bị được đưa sang Afghanistan. Hình minh họa. (Hình: AP Photo/Idaho Press-Tribune, Charlie Litchfield)


Phía quân đội Mỹ xác nhận chiếc trực thăng Black Hawk rớt trong một phi vụ bay đêm hôm Thứ Năm, và các tin tức sơ khởi nói rằng khoảng 4 quân nhân Mỹ có thể đã thiệt mạng. Nguyên nhân xảy ra tai nạn hiện chưa được loan báo.


Quận trưởng quận Garmsir trong tỉnh Helmand, ông Mohammad Qayum Gorbaki, cho hay chiếc trực thăng này đang bay đến nơi xảy ra vụ tấn công tự sát trong vùng trách nhiệm của ông thì bị rớt vào tối Thứ Năm do thời tiết xấu. Ông Gorbaki cho hay có bốn cảnh sát viên Afghanistan thiệt mạng và bảy người khác bị thương trong cuộc tấn công tự sát vào trạm kiểm soát này. (V.Giang)

Tin mới cập nhật