Phan Vũ, từ điện ảnh tới thi ca

 


 


Du Tử Lê


(Tiếp theo và hết)


 


Tôi nghĩ, những người yêu mến thơ Phan Vũ, đa số biết rằng, lãnh vực hay sở trường của họ Phan là điện ảnh. Ở vị trí hàng đầu trong lãnh vực nghệ thuật thứ bảy từ những năm cuối thập niên (19)40 (thời phôi thai nền điện ảnh Việt Nam) Phan Vũ là bằng hữu thân thiết của nhiều tên tuổi lẫy lừng thời đó. Như Ðặng Ðình Hưng, Trần Dần, Phùng Quán… lãnh vực văn chương; Bùi Xuân Phái, Nguyễn Sáng… lãnh vực hội họa.










Từ trái qua: Du Tử Lê, Phan Vũ. (Hình: tp/Người Việt)


Nhắc tới một số tên tuổi nhà văn đã đi vào văn học sử, qua vụ án Nhân Văn-Giai Phẩm, ý tôi muốn nhấn mạnh, khởi từ giao tình vừa kể, họ Phan đã tham gia phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm, diễn ra tại miền Bắc, những năm giữa thập niên (19)50.


Ông kể, nếu Nhân Văn số 6, ra đời, với bài thơ nhan đề “Bình vỡ” của ông đăng tải trong số báo ấy, thì ông không biết những miểng vỡ của chiếc bình kia sẽ ghim vào thân thế ông ở mức độ nào?!


Ðề cập tới hai tên tuổi lớn của hội họa là Bùi Xuân Phái và, Nguyễn Sáng, ý tôi muốn nhắc tới câu trả lời của nhà thơ Phan Vũ, dành cho một nhà báo ở Việt Nam, đại ý: Trước tài năng chói lọi của họ, tác giả “Hà-Nội-Phố” không dám cầm cọ. Mãi tới khi bước vào tuổi 70, ông mới vẽ. Và, dư luận ghi nhận, cũng như với thi ca, hội họa đã mở rộng cánh cửa chào đón ông. Tựa chào đón một họa sĩ thực sự có tài.


Như thắc mắc của một số người, tôi không biết ngôn ngữ điện ảnh ảnh hưởng tới ngôn ngữ thi ca của họ Phan? Hay ngược lại?


Theo tôi, hai bộ môn nghệ thuật, văn học này, ít nhất cũng có chung nhau một mẫu số. Mẫu số hình ảnh. Nhưng tôi vẫn nghĩ, hình ảnh trong điện ảnh là những liên-ảnh. Nói cách khác, ngôn ngữ điện ảnh là ngôn-ngữ-mở. Hiểu theo nghĩa, căn bản hình ảnh này khơi mở, mời gọi hình ảnh khác.


Thí dụ, khung cửa sổ mở vào một khoảng trời u ám, vần vũ mây đen, báo trước cho người xem hiểu rằng, hình ảnh sau đó, nhiều phần sẽ là một trận mưa. Hay nhân vật trong phim sẽ hồi tưởng tới một quá khứ ảm đạm, buồn bã… Chiếc cầu nối giữa hai hình ảnh hay tâm trạng, trong trường hợp này, là khoảng trời u ám, vần vũ mây đen…


Tôi muốn gọi đó là ngôn-ngữ-mở. Trong khi ngôn ngữ của thi ca, vẫn theo tôi, là ngôn-ngữ-khép. Hiểu theo nghĩa kiệm lời. Ít chữ.


Thi ca cho phép người làm thơ “nhẩy cóc” từ hình ảnh, trạng thái này qua hình ảnh, trạng thái khác. Không nhất thiết phải có một chiếc cầu liên kết đôi bờ. Chiếc cầu, nếu cần thiết phải có, sẽ do chính độc giả (tùy trình độ, cảm quan) thiết lập. Ðó cũng là những khoảng trắng, mang tính liên tưởng văn học mà, thi ca để dành cho người đọc.


Tỷ như một trong những câu thơ gây ấn tượng mạnh mẽ cho nhiều người, ở trường khúc “Hà-Nội-Phố” của Phan Vũ là:


“Ta còn em tiếng dương cầm


“Trong căn nhà đổ…”


Nếu hình ảnh, âm thanh này xuất hiện trong một cuốn phim thì, đạo diễn (Phan Vũ) trước (hoặc sau), phải có đoạn phim ghi lại hình ảnh ngôi nhà thời nguyên vẹn. Hình ảnh người nữ, dương cầm thủ (dù chỉ dáng ngồi,) cùng cây đàn, tiếng đàn… Nhưng ở cương vị thi sĩ, tác giả chỉ cần dùng tính từ “còn” người đọc sẽ liên tưởng tới những hình ảnh, âm thanh, chiếc đàn, người chơi đàn đã… vắng. Mất.


Nói cách khác, “Hà-Nội-Phố” của Phan Vũ, theo tôi, là một cuốn phim vĩ đại, đánh dấu một giai đoạn, một thời kỳ Hà Nội. Nó cho Hà Nội, 1972 một linh hồn giữa khi cảnh vật, con người đã tiêu trầm hồn, tính.


Bài thơ của họ Phan còn cho thấy tương tác máu, thịt giữa hai loại hình nghệ thuật. Một liên-ảnh, một hợp hôn không thể tốt đẹp hơn, rực rỡ hơn giữa nghệ thuật và, văn học.


Ðịnh mệnh của “Hà-Nội-Phố,” do đấy, tôi nghĩ, là định mệnh bất phân ly một phần lịch sử Hà Nội.


Hơn một lần tôi nói với T. về ước ao, một trưa nào, không cần Ðoàn Thạch Hãn giới thiệu mà, chính chúng tôi sẽ là người mời Hãn, mời Hà Quang Minh, Ngô Kinh Luân… trở lại với thành phố phồng, rộp những cơn nắng châm chích trên từng tấc thịt, da, tuồng đã bị nấu nhừ, nung chín…










Tranh Phan Vũ.


Chúng tôi sẽ cùng mở cửa bước vào ngôi quán xưa. Ngôi quán âm âm, chia khu và, những chiếc ghế bành đợi khách…


Bằng cách riêng của mỗi người, lần này, tôi tin, chúng tôi sẽ được chiêm ngưỡng những bức phù điêu “Hà-Nội-Phố” của Phan Vũ, cùng khắp tất cả các bờ tường. Và, ắp đầy không gian âm âm kia, sẽ là âm giai lộng-lẫy-ngậm-ngùi của ca khúc “Em ơi, Hà Nội phố,” Phú Quang.


Tôi nghĩ, có thể nhiều phần, T. sẽ thay mặt chúng tôi, ngỏ lời cám ơn Phan Vũ. Cảm ơn Phú Quang. Tôi cũng nghĩ, có thể nhiều phần, T. sẽ không quên cảm ơn cả những vắng mặt trong Tháng Chạp, Hà Nội, 1972 của Phan Vũ, nữa.


Du Tử Lê


(Tháng 4, 2012)


 


Chú thích:


(12) Theo trang mạng Wikipedia, Bách Khoa Toàn Thư Mở thì, Nhân Văn là một tờ báo văn hóa, xã hội, có trụ sở tại 27 Hàng Khay, Hà Nội, do nhà văn Phan Khôi làm chủ nhiệm, Trần Duy thư ký tòa soạn. Bán nguyệt san Nhân Văn, số 1, ra mắt ngày 20 tháng 9 năm 1956, phản kháng chế độ, tranh đấu cho quyền tự do sáng tác của văn nghệ sĩ. Ngày 15 tháng 12 năm 1956, Ủy Ban Hành Chính Hà Nội ra thông báo đóng cửa báo Nhân Văn. Số 6 không được in.


Riêng tạp chí Giai Phẩm Mùa Xuân, số 1, ấn hành tháng 3 năm 1956, do nhà thơ Hoàng Cầm và Lê Ðạt chủ trương; về sau bị tịch thu vì bài thơ “Nhất định thắng” của Trần Dần – Miêu tả hoàn cảnh đời sống miền Bắc những ngày đầu đất nước chia cắt. Tác giả bài thơ bị qui kết chống phá, “bôi đen” chế độ, với những câu thơ đanh thép như: “Tôi bước đi / không thấy phố / không thấy nhà / Chỉ thấy mưa sa / trên màu cờ đỏ…” Tạp chí Giai Phẩm ra được 4 số, trước khi bị đình bản.


Sau đó, hầu hết các văn nghệ sĩ tham gia phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm bị đưa đi học tập cải tạo. Một số bị treo bút thời gian dài như Lê Ðạt, Trần Dần… Số khác không thể tiếp tục con đường văn chương. Có người còn bị giam giữ nhiều năm và, tiếp tục bị giám sát sau khi đã mãn tù. Trường hợp Nguyễn Hữu Ðang. Dư luận chung gọi là “Vụ án Nhân Văn-Giai Phẩm.”

Vàng Ðen (Kỳ 64)


“Vàng Ðen” là tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Dũng Tiến, được xây dựng trên những tư liệu cùng huyền thoại liên quan tới vùng “Tam Giác Vàng,” một trong những nguồn sản xuất và cung cấp thuốc phiện (“vàng đen”) lớn nhất thế giới. Ngoài việc viết văn, tác giả Nguyễn Dũng Tiến cũng là một trong những người Việt Nam đầu tiên có công gầy dựng vườn cây ăn trái cho người Việt ở xứ người. Ông hiện là chủ nhân vườn cây LA Mimosa Nursery, 6270 East Allston Street, Los Angeles, CA 90022-4546. Tel: (323) 722-4543. Ðược sự cho phép của tác giả, Người Việt hân hạnh giới thiệu tiểu thuyết “Vàng Ðen” trên mục truyện dài của Nhật Báo Người Việt cũng như Người Việt Online.


 


Kỳ 64


 


Nửa giờ sau, những nhánh củi được ném vào tới tấp phía trong hàng rào tre. Những chai thuốc dùng để bôi lên da chống muỗi cũng được đổ lên những quần áo cũ, chúng được dùng làm nguyên liệu bắt lửa. Xác người, xác vật bắt đầu cháy.


Ngọn lửa của củi tươi nhả những cuộn khói đen kịt, phủ kín cả những núi đồi lân cận. Những cuộn khói đen cũng làm đen tối cuộc liên hoan sắp cận kề của bầy kên kên. Củi tươi vẫn tiếp tục được ném vào, ngọn lửa được mở rộng rồi cháy bén vào hàng rào tre. Những ống tre tươi nổ bôm bốp như pháo. Hai xác sài kíu với lớp lông nâu vàng thật bẩn mắt, điểm cùng những chấm đen loang lỗ cũng bị ngọn lửa liếm béng.


Hơn hai tiếng đồng hồ, cuộc hỏa táng mới chấm dứt. Trong khi mọi người bận rộn với việc lấy củi rừng, đám sài kíu với những đôi mắt gian tà vẫn lởn vởn đứng nhìn. Buồn bực, Phong nheo súng, khải lật hai con. Lúc đó, chúng mới thật sự biến hẳn vào rừng.


-Ðéo mẹ, tất cả đều vô thường. Thằng già này bây giờ đang đứng đéo đời, chứ tí nữa, không chừng lại lăn cổ ra chết. Nào về chứ? tớ cũng phải ăn một bụng, rồi còn ngáy một chút. Không biết con vợ cậu nó có biết đường nấu món gì không? Mẹ, hay lại mơ màng nằm chờ thằng chồng về ủ. Ðéo mẹ, gái thối.


Phong Sương không thối như già Trí nói. Từ lúc tỉnh hẳn, cô nàng nghe loáng thoáng chuyện phía trên, nhưng cũng tự giới hạn chính mình để ru rú ở lại, vì đám lính xuống nói, hình ảnh ở trên đó còn rùng rợn gấp trăm lần xác ướp sáng nay. Cơm nước đã chuẩn bị xong, chỉ chờ dọn ra. Khi Phong cùng già Trí về đến nơi, cũng đúng lúc cô nàng đè hai tên cận vệ ra quất túi bụi. Hai tên Lào trắng trẻo, to lớn lại ngoan ngoãn nằm úp sấp mặt xuống đất như trẻ con để cô đánh. Phong cau mày hỏi:


-Em làm gì vậy?


-Phạt chúng cái tội sáng nay bỏ em mà chạy.


-Em thôi ngay cái trò ấy. Em phải giữ sĩ diện cho nó, về sau em mới dùng được nó chứ. Trước mặt mọi người, em lại đè chúng ra đánh, coi thật không được chút nào.


Phong Sương vẫn nhấm nhẳn:


-Em vẫn thường đánh người làm như thế. Ai bảo. Em sợ nhũn người ra, tưởng chúng vào cứu em, ai ngờ chúng cũng chạy như vịt cả.


-Cất roi đi.


Giọng Phong trở nên lạnh, cô nàng rụt vòi tức khắc.


Cơm trưa vừa xong, Phong họp ngay già Trí cùng Sơn lại.


-Tất cả những gì xảy ra sáng nay, đều chứng tỏ có một bọn nào đó trong bóng tối đang theo sát mình, đã chuẩn bị đón tiếp mình tại một nơi nào đó. Tôi cũng chưa biết được vì lý do gì. Nếu chúng muốn cướp số hàng, chúng đã không giết hai tên Lào dã man như vậy. Tôi nghĩ, chúng đã biết từng đường đi, nước bước của mình ngay từ khởi đầu, ngay từ chuyến tôi cùng già Trí thăm dò con đường này. Do đó chúng biết trước, giết hai thằng nhỏ ngay trên đường mình phải đi để dằn mặt. Nhưng dằn mặt như vậy để làm gì, mình đâu có động chạm quyền lợi của ai ở tam giác này.


-Có chứ, súng đạn cũng là mối lợi lớn sau thuốc phiện. Cậu em đang giẫm chân bọn nào đó.


-Ông biết bọn nào không?


-Tên tuổi thì không biết, nhưng biết chắc từ bên Mỹ.


-Sao lại tụi Mỹ?


-Ðéo mẹ, phải suy luận một chút chứ cậu em. Còn ai sản xuất súng đạn nhiều bằng thằng Mỹ. Thằng già này ở góc rừng hoang còn biết nữa là cậu em. Ðéo mẹ, súng đạn nó đổ đầy ngoài khơi biển Thái Lan. Còn thằng nào dám qua mặt thằng Mỹ nữa.


Diễn vở tuồng của một kẻ ngây thơ, Phong tỉnh khô hỏi già Trí:


-Không lẽ chính quyền Thái nó làm ngơ?


-Ðịt mẹ, giấy xanh nó xòe ra thì đến thằng già này cũng phải đen mắt, huống chi tụi to đầu quen ăn sung, mặc sướng. Mà đéo mẹ, cậu cũng là dân trong nghề mà cứ hỏi lôi thôi thế.-


-Thì đù mẹ, làm sao tôi biết hết mọi chuyện. Sống lăn lộn như ông mới đáng nói.


Già Trí dính cựa ngay. Thao thao bất tuyệt phun ra những gì lượm lặt được từ những mảnh rừng hoang, những gì gặt hái được qua những va chạm đẫm máu quanh tam giác vàng. Tất cả hằng chất chứa trong bụng.


-Ðịt mẹ, chuyện làm ăn của các cậu nên tôi cũng chẳng buồn hỏi là hàng hóa của các cậu từ đâu đến, nhưng tôi biết ngay, các cậu sẽ giẫm chân tùm lum ở đây. Tôi không vợ, không con, chỉ có mỗi mình nó là cháu. Lần đầu nó gọi tôi, tôi biết ngay là nó chết vì thằng củ lẳng của cậu. Nhưng kệ bố nó, nó cũng như con gái, không làm không được. Không làm rồi nó lại mè nheo, không nhìn mặt tôi.


-Ông cũng sợ “nó” thế à?


-Ðịt mẹ, vợ cậu chứ có phải con ở đâu mà gọi bằng nó.


-Ờ, ờ, xin lỗi, thì đù mẹ, cô ấy là cháu ông.


-Tụi Mỹ, nó sống nhờ súng đạn. Sản xuất ra nhiều thì phải có chỗ tiêu thụ. Muốn tiêu thụ thì phải có thị trường. Thị trường thì phải tạo ra chiến tranh. Nó thấy mấy thằng da vàng đẻ nhiều như heo thành ra nó phải cho chết bớt. Nó phải…

Hai trận động đất liên tiếp trên 8.0 gần Indonesia

 BANDAH ACEH, Indonesia (AP) –  Hôm Thứ Tư  11 tháng 4, hai trận động đất rất mạnh đã xảy ra trong vùng biển Ấn Độ Dương gây kinh hoàng cho khắp một vùng từ Indonesia, Malaysia, Thái Lan đến Bangladesh và Ấn Độ.



Dân chúng Indonesia di tản gây tắc nghẽn giao thông tại Banda Aceh sau động đất và báo động sóng thần hôm Thứ Tư 11 tháng 4. (Hình: AP/Heri Juanda)


Trung tâm báo động sóng thần ở Hawaii đã lập tức đưa ra lệnh báo động cho khắp vùng nam Á Châu nhưng may mắn không có sóng thần xảy ra.


Dân chúng Indonesia trên đảo Aceh rút chạy hỗn loạn lên các khu vực cao. Tại Phuket, Thái Lan dân chúng bỏ chạy đầy đường trên xe máy.  Năm 2004 trận động đất 9.0 gây ra sóng thần đã làm 230,000 người thiệt mạng  trong đó Aceh và Phuket ở trong số những nơi bị nhiều tổn thất.


Trận động đất mạnh 8.6  hôm Thứ Tư xảy ra lúc 2.37 giờ chiều giờ địa phương (1.37 giờ sáng giờ California). Tiếp theo là những hậu chấn mạnh từ 5.0 đến 6.0 độ.  Hai giờ sau, lúc 4.43 phút chiều, giờ địa phương (3.43 giờ sáng giờ California) xảy ra một chấn động mạnh 8.2.


Trung tâm của hai trận động đất này ở ngoài khơi Ấn Độ Dương cách Banda Aceh, Indonesia, 270 dặm phía tây sâu dưới đáy biển từ 10 đến 14 dặm.


Theo giải thích của cơ quan địa chất Hoa Kỳ, động đất do hai mảng địa tầng chạm theo chiều ngang và trượt sát bên nhau, chứ không phải là đi thẳng tới và luồn xuống dưới nhau, do đó không tạo nên song thần mạnh.


Những tin tức đầu tiên cho biết chắc chắn không có thương vong đáng kể và thiệt hại vật chất chưa được báo cáo đầy đủ. (HC)

Chiến hạm Philippines, Trung Quốc đối đầu ở Biển Đông


MANILA, Philippines (AP)
Chính phủ Philippines và Trung Quốc đồng ý sẽ tìm cách giải quyết tranh chấp ở Biển Đông một cách ôn hòa, nhưng không bên nào chịu nhượng bộ hôm Thứ Tư trong cuộc đối đầu nguy hiểm nhất ở vùng này từ nhiều năm qua.









Phó Đô Đốc hải quân Philippine Alexander Pama trưng hình ảnh hai chiếc tàu của Trung Quốc chặn tàu  của hải quân Philippines, trong cuộc họp báo ở Manila hôm 11 tháng Tư. (Hình: NOEL CELIS/AFP/Getty Images)


Ngoại Trưởng Philippines, ông Albert Del Rosario, cho hay ông cảnh cáo Đại Sứ Trung Quốc bà Mã Cơ Thanh (Ma Keqing) rằng Philippines sẽ có hành động tự vệ nếu bị khiêu khích.


Trong cuộc họp, cả hai bên đều cho rằng bãi đá ngầm Scarborough (Scarborough Shoal) là một phần lãnh thổ của mình.


Tuy nhiên dù trong tình trạng căng thẳng, “chúng tôi cương quyết tìm một giải pháp ngoại giao cho vấn đề,” ông Del Rosario tuyên bố trong một cuộc họp báo.


“Không bên nào có lợi nếu bạo động xảy ra nơi đây,” Tổng Thống Benigno Aquino III cho hay.


Chính phủ Philippines nói hải quân của họ tìm cách bắt giữ các tàu đánh cá Trung Quốc xâm phạm hải phận và đánh cá bất hợp pháp nhưng bị hai tàu hải giám Trung Quốc ngăn cản. Tòa Đại Sứ Trung Quốc ở Manila cáo buộc  tàu chiến Philippines là gây khó khăn cho hoạt động của ngư dân họ.


Vùng Biển Đông là nơi đang có nhiều tranh chấp lãnh thổ, nhất là khu vực quần đảo Trường Sa, nằm về phía nam của bãi Scarborough và được coi là giàu có tài nguyên thiện nhiên kể cả dầu hỏa và khí đốt.


Hải quân Philippines đang gửi thêm tàu chiến về phía bãi Scarborough, nằm cách bờ biển quốc gia này khoảng 200 km.


Cuộc đối đầu khởi sự hôm Chủ Nhật khi một phi cơ trinh sát của hải quân Philippines thấy tám tàu đánh cá Trung Quốc neo trong một đầm phá ở bãi Scarborough. Hải quân Philippines sau đó gửi chiến hạm lớn nhất của họ là chiếc tàu tuần duyên vừa được Mỹ cung cấp BRP Gregorio đến nơi này.


Hôm Thứ Ba, lính Philippines lên khám các tàu cá và tìm thấy số lượng lớn san hô, trai lớn và cá mập sống trên tàu. Ngoại trưởng Del Rosario cho hay các ngư dân Trung Quốc đánh cá trái phép trong lãnh thổ.


Hai tàu hải giám Trung Quốc sau đó đến nơi này và đậu giữa tàu chiến Philippines với các tàu đánh cá Trung Quốc, ngăn không cho bắt giữ các ngư dân, theo thông cáo của phía Philippines.


Hai tàu hải giám Trung Quốc dùng vô tuyến điện ra lệnh cho tàu chiến Philippines phải “ra khỏi hải phận Trung Quốc.” Phía Philippines cho hay đây không phải là lãnh thổ Trung Quốc và hai bên vẫn còn đang gờm nhau trên biển. (V.Giang)


 

Trung Quốc không cho liên lạc với ngư dân bị bắt ở Hoàng Sa


QUẢNG NGÃI (NV) –
Trung Quốc không cho người thân của 21 ngư dân Quảng Ngãi bị bắt ở quần đảo Hoàng Sa gặp thân nhân qua điện thoại và một mực đòi tiền chuộc.










Chị Lê Thị Hậu lo lắng chồng mình không biết có bị phía Trung Quốc đánh đập hay không. (Hình: Báo Thanh Niên)


Các ngư dân này bị bắt từ đầu tháng 3, 2012 và đòi tiền chuộc 11 ngàn đô la/người, dù Bộ Ngoại Giao Việt Nam lên tiếng, phản đối yêu cầu Trung Quốc thả ngay và vô điều kiện nhưng những ngư dân này vẫn chưa được thả.


Báo Thanh Niên, vào chiều 9 tháng 4, đã liên lạc với chị Lê Thị Phúc, vợ của thuyền trưởng Trần Hiền, một trong số 21 ngư dân Lý Sơn bị Trung Quốc giam giữ, kể rằng: “Tối 28 tháng 3 gia đình điện thoại qua số máy 13876638433 để hỏi tình hình các ngư dân nhưng phía Trung Quốc không cho gặp thuyền trưởng Hiền và khăng khăng đòi tiền chuộc.”


“Họ (phía Trung Quốc) nói rằng chỉ cần nộp chút ít tiền mới cho gặp và thả ngư dân chứ gọi điện thoại nữa cũng vô ích. Từ tối hôm đó đến nay, gia đình tui không gọi nữa.”


Chị Lê Thị Phúc kể thêm với báo Thanh Niên: “Gia sản của vợ chồng là chiếc tàu cá QNg-66074 TS đã bị Trung Quốc giữ, trong nhà chẳng còn gì, bây giờ lấy đâu ra tiền mà nộp.”


“Các gia đình 21 ngư dân đang bị Trung Quốc giam giữ, đòi tiền chuộc tiếp tục gửi đơn kiến nghị lên các cơ quan chức năng, đề nghị can thiệp để phía Trung Quốc sớm thả tàu và ngư dân trở về quê đoàn tụ với gia đình. Cũng theo lời chị Phúc, đây không chỉ là lần đầu tiên mà trong những năm qua tàu cá của gia đình nhiều lần bị các lực lượng chức năng của Trung Quốc lấy, đập phá tài sản và thuyền trưởng Trần Hiền bị những trận đòn nhừ tử khi đang hành nghề hợp pháp trên vùng biển quần đảo Hoàng Sa, gây thiệt hại hàng trăm triệu đồng.”


Vẫn theo báo Thanh Niên thì vợ của các ngư dân khác như chị Lê Thị Hậu (31 tuổi, ở xã An Vĩnh), vợ của ngư dân Nguyễn Lợi (34 tuổi) đi trên tàu QNg-66101 TS, lo âu: “Không biết phía Trung Quốc đối xử với ngư dân như thế nào. Tui lo nhất việc họ bị đánh đập.”


Tại tỉnh Quảng Ngãi, 3 tháng đầu năm 2012 đã xảy ra 5 vụ gồm 8 tàu cá và 93 ngư dân Quảng Ngãi bị nước ngoài bắt giữ, đòi tiền chuộc, lấy tài sản. (KN)

Bộ Trưởng Ðinh La Thăng chối bị tai nạn giao thông


HÀ NỘI (NV) –
Bộ trưởng giao thông Việt Nam, ông Ðinh La Thăng, đưa ra lời phủ nhận sau khi nhiều tờ báo tại Việt Nam loan tin khi đi công tác tại Ninh Bình, chiếc xe chở ông Thăng bị một xe khác đâm vào.










Chiếc xe chở Bộ Trưởng Thăng bị tai nạn. (Hình: Báo Tiền Phong)


Lên tiếng trên báo “Phunutoday” vào sáng ngày 10 tháng 4, Bộ Trưởng Ðinh La Thăng khẳng định: “Không có chuyện ai bị tai nạn nào hết, các báo đưa tin bậy bạ. Tôi khẳng định là không có chuyện đó.”


Trước đó, báo Tiền Phong loan tin: “Chiều 9 tháng 4, ông Nguyễn Văn Công, chánh văn phòng Bộ Giao Thông-Vận Tải cho biết, trong chuyến công tác tại Ninh Bình, xe Land Cruiser chở Bộ Trưởng Ðinh La Thăng đã bị một ôtô khác đâm.”


“Tuy nhiên, thông tin về chiếc xe gây tai nạn với xe bộ trưởng và địa điểm gây tai nạn giao thông thì ông Công không biết. Nghe nói chiếc xe đó bẹp rúm và lái xe xin nên bộ trưởng không yêu cầu xử phạt hay bồi thường,” ông Công nói.


Vẫn theo báo Tiền Phong thì “Chiếc xe chở Bộ Trưởng Thăng gặp tai nạn là loại xe Toyota Land Cruiser V8. Sau khi bị nạn, chiếc xe đã được đưa về một gara ôtô tại Hà Nội sửa chữa. Ông Công cho biết, theo đánh giá ban đầu chiếc xe ước bị thiệt hại khoảng 30 triệu đồng.”


Ông Công còn cho biết thêm, “Ðây là xe đăng ký đứng tên chủ sở hữu là Bộ Giao Thông-Vận Tải. Tuy nhiên chiếc xe do một công ty cổ phần thuộc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (mua với giá hơn 2.6 tỷ đồng) tặng Bộ Giao Thông-Vận Tải.


Ông Ðinh La Thăng giữ chức bộ trưởng Giao Thông khoảng 1 năm nay nhưng đã gây ồn ào tại Việt Nam bằng nhiều lời phát biểu và các quyết định gây sốc trong dư luận như việc tịch thu xe vi phạm giao thông, cách chức nhiều thuộc cấp, thay đổi giờ đi làm, đi học của người dân Hà Nội, bắt thuộc cấp đi xe buýt… Gần đây nhất là các cáo buộc ông Thăng đã làm thất thoát hàng tỉ đồng khi ông còn làm chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Việt Nam. (KN)

Ðại sứ Argentina bị móc túi giữa ban ngày


HUẾ (NV) –
Ðại sứ Argentina tại Việt Nam khi đến Huế tham dự lễ hội Festival 2012 vào ngày 8 tháng 4 bị một kẻ gian móc túi lấy điện thoại di động. Nhưng chỉ hai ngày sau công an thành phố Huế bắt được nghi can nhờ một bức ảnh do đại sứ Cộng Hòa Venezuela tại Việt Nam rất tình cờ chụp được.










Bức ảnh cho thấy nghi can Nguyễn Văn Ốc (áo trắng đứng giữa ngài đại sứ và phu nhân) đang thò tay vào túi ông đại sứ Argentina. (Hình do đại sứ quán Venezuela cung cấp cho báo Dân Trí)


Theo báo Dân Trí, chiều 8 tháng 4, đại sứ Argentina, ông Alberto Jaime Kaminker cùng phu nhân đang chăm chú theo dõi chương trình biểu diễn lễ hội đường phố Xanh trên trục đường Lê Lợi-Hùng Vương, thành phố Huế thì bị mất cắp 1 chiếc điện thoại di động.


Một điều thật bất ngờ, theo báo Dân Trí, trong khi nghi can móc túi lấy chiếc điện thoại của ông Alberto Jaime Kaminker thì đại sứ Venezuela tại Việt Nam, ông Jorge Rondon Uzcategui và camera của ông an thành phố Huế đứng ở phía đối diện, trong lúc chụp ảnh, quay phim lễ hội đã chụp được khoảnh khắc trên.


Căn cứ vào các bức ảnh, công an đã bắt được nghi can tên là Nguyễn Văn Ốc, cư dân, quận Thốt Nốt, thành phố Cần Thơ.


Ðiều tra thêm, công an còn bắt thêm hai nghi can khác trong nhóm trộm là Dương Thị Thanh Vân và Dương Thị Kim Ngân đều là cư dân Hà Nội. Qua khám xét, công an đã thu giữ 5 điện thoại di động và một số ngoại tệ khác mà theo các nghi can khai nhận là tang vật các vụ trộm.


Báo Dân Trí cho hay, vào sáng 10 tháng 4, công an tỉnh Thừa Thiên-Huế đã trao trả tài sản cho đại sứ Argentina. (KN)

“Thăng Tiến” và “Vì Dân” tranh luận công khai

 


WESTMINSTER (NV) – Hai liên danh “Thăng Tiến” và “Vì Dân” vừa có cuộc tranh luận tại Câu Lạc Bộ Văn Hóa và Báo Chí, Westminster, chiều 10 Tháng Tư. Ðây là hai liên danh tham gia vào cuộc tranh cử vào Ban Ðại Diện Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Nam California, vào ngày 15 Tháng Tư tới đây.










Buổi tranh luận có sự hiện diện của một số thành viên Hội Ðồng Liên Tôn và các nhân sĩ trong cộng đồng. Nội dung cuộc tranh luận xoay quanh vấn đề tư cách cá nhân của ông Nguyễn Tấn Lạc và Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa, cũng như một số vấn đề liên quan đến lợi ích cộng đồng mà liên danh thắng cử sẽ thực hiện trong tương lai. Trong hình, bên trái là ông Nguyễn Tấn Lạc, thuộc “Thăng Tiến,” bên phải là LS Nguyễn Xuân Nghĩa, thuộc “Vì Dân.” (NL)

Tàu chở container chìm, mang theo cả trăm xe hơi


VŨNG TÀU (NV) –
Một chiếc tàu chở container của Việt Nam bị chìm ở khu vực Bãi Trước, thành phố Vũng Tàu vào sáng sớm 10 tháng 4 mang theo cả trăm chiếc xe hơi.










Tàu Trường Hải Star nhô một phần thân lên mặt nước, sau khi chìm. (Hình: Báo Thanh Niên)


Vụ tai nạn, theo báo Thanh Niên, xảy ra với tàu Trường Hải Star, chở 66 container, trong đó hàng hóa chủ yếu là xe hơi và phụ tùng bị chìm xuống biển. Tuy nhiên, 16 thủy thủ trên tàu đã được các tàu khác cứu vớt và đưa vào bờ chăm sóc sức khỏe.


Báo Thanh Niên cho hay, “Ðến 9 giờ cùng ngày, đã có hơn 10 container được các tàu khác vớt và đưa vào khu vực Sao Mai-Bến Ðình, thành phố Vũng Tàu.”


Vẫn theo báo Thanh Niên, “Trước đó, lúc 11 giờ 30 phút ngày 9 tháng Tư, tàu Trường Hải Star trong hành trình về Sài Gòn đã đụng với tàu Krairatch Dignity của Thái Lan.”


Tin cho hay, ngay sau khi tai nạn xảy ra, nhận thấy tàu container Trường Hải Star có thể chìm nên Cảng Vụ Hàng Hải Vũng Tàu đã hướng dẫn tàu rời khỏi luồng hàng hải và chạy vào cạn để cứu người. Khi tàu chạy đến giữa 2 vị trí neo đậu D5 và D6 thì chìm hoàn toàn.


“Tàu bị lật nghiêng, chìm ở độ sâu khoảng 18m, hiện tại chỉ nhô một phần thân tàu trên mặt nước.”


Các giới chức cho biết, có 25 container trên tàu Trường Hải Star bị rơi ra khỏi tàu và trôi dạt. Ðến 10 giờ cùng ngày, các tàu cứu hộ đã tìm thấy 22 container, trong đó 10 container có hàng. Tàu Trường Hải Star chở 66 container, nhưng chỉ có 26 container có chứa hàng là xe hơi và phụ tùng xe hơi. (KN)

Cash For Gold

 

Tàu Trung Quốc hoàn tất chuyến du lịch đến Hoàng Sa


HẢI NAM (NV)
Bất chấp những lời phản đối từ phía Việt Nam, chiếc tàu du lịch của Trung Quốc mang tên Yexiang Princess (Công Chúa Gia Hương) vừa hoàn tất chuyến đi thử nghiệm đưa khách tới quần đảo Hoàng Sa mà Việt Nam tuyên bố có chủ quyền.










Một chiếc tàu du lịch của Trung Quốc, tương tự chiếc Yexiang Princess vừa có chuyến du lịch đến Hoàng Sa. (Hình: whatsonsanya.com)


Truyền thông Trung Quốc hôm 10 tháng 4 cho hay, tàu du lịch Công Chúa Gia Hương sau chuyến hải trình kéo dài 3 ngày chạy thử tuyến đường từ cảng Tam Á, Ðảo Hải Nam, ra đảo Ðá Bắc thuộc quần đảo Hoàng Sa đã trở về vào chiều 9 tháng 4.


Tờ Hoàn Cầu Thời Báo nói rằng, “Thành công chuyến đi đầu tiên này là bước khởi đầu cho việc mở rộng các chuyền du lịch đến quần đảo Hoàng Sa cho dân chúng trong tương lai.”


Chu Nãi Quân một viên chức của công ty vận tải Eo Biển Hải Nam, chủ của chiếc tàu Công Chúa Gia Hương, được tờ Hoàn Cầu Thời Báo trích lời nói, công ty này “sẽ hoàn thiện kế hoạch dựa trên những dữ kiện thu thập lần này, sau đó bắt đầu đàm phán với các công ty du lịch để bán vé.”


Còn ông Hoàng Bành, một phó giám đốc Sở Giao Thông tỉnh Hải Nam cho biết, tuyến đường được dự kiến mất hai ngày, với cuộc hành trình một chiều kéo dài khoảng 10 giờ.


Một giới chức khác, Lục Chí Nguyên, giám đốc Ủy Ban Phát Triển Du Lịch Hải Nam, cho biết địa phương này đã tìm được một địa điểm mới để phát triển du lịch nhưng sẽ hành động thận trọng.


Ba ngày sau khi tàu Công Chúa Gia Hương xuất phát chuyến du lịch đến Hoàng Sa, Bộ Ngoại Giao Việt Nam mới lên tiếng phản đối.


Ông Lương Thanh Nghị, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Việt Nam hôm 9 tháng 4 tuyên bố, “Trung Quốc ngay lập tức phải ngừng các chuyến du lịch đến Hoàng Sa, chấp hành nghiêm chỉnh Nguyên Tắc Ứng Xử Trên và không có thêm hành động làm phức tạp tình hình ở Biển Ðông.”


Ông Lương Thanh Nghị nói thêm, “Hoạt động nói trên của Trung Quốc là bất hợp pháp và vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam.”


Trước đó, hôm 7 tháng 4, tờ Hoàn Cầu Thời Báo của Trung Quốc nói rằng chương trình tổ chức du lịch tới quần đảo Hoàng Sa “giúp củng cố chủ quyền lãnh thổ.” (KN)

Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ cất tiếng gọi đàn

 


Nguyên Huy/Người Việt


 


WESTMINSTER –Trưa 8 Tháng Tư, tại nhà hàng Diamond Seafood, thành phố Garden Grove, Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ (CLB) tổ chức buổi họp mặt kỷ niệm 2 năm thành lập.










Ðông đảo đồng hương thân hữu đến với CLB Tình Nghệ Sĩ trong ngày kỷ niệm 2 năm thành lập. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Hơn 300 thân hữu mà đa phần là anh chị em nghệ sĩ đang hoạt động tại Nam California đến tham dự buổi họp mặt này, tạo nên không khí sinh hoạt văn học nghệ thuật khá sôi nổi.


Trong buổi sinh hoạt này Ban Tổ Chức đã vắn tắt nhìn lại hai năm hoạt động của CLB, giới thiệu tân chủ tịch của CLB nhiệm kỳ 2012-2014 và giới thiệu hai tác phẩm mới thực hiện của CLB là CD Volume 2 với chủ đề “Em & Anh – Kẹo Hồng” và Tập san “Vườn Xuân” số 1.


Gặp gỡ phóng viên Người Việt, Bác Sĩ Nha Khoa Cao Minh Hưng, con chim đầu đàn của CLB Tình Nghệ Sĩ cho biết: “Câu Lạc Bộ Tình Nghệ Sĩ được thành lập từ 2 năm nay. Mới đầu chỉ là vài chục anh chị em có cùng một nguyện vọng là đoàn kết các anh chị em nghệ sĩ ở hải ngoại trong các lãnh vực âm nhạc, văn, thi, hội họa để trao đổi kinh nghiệm hoạt động cũng như sáng tác. Tham vọng thứ hai của CLB là nâng đỡ khuyến khích những tài năng trẻ trong chí hướng bảo tồn và phát huy nền văn hóa Việt Nam ở hải ngoại.”


Nhìn lại kết quả hai năm hoạt động vừa qua, CLB Tình Nghệ Sĩ đã đạt được những kết quả mà theo nghệ sĩ Cao Minh Hưng là “đã được hưởng ứng không chỉ tại nơi phát sinh này mà còn từ Âu Châu, Úc Châu và sắp tới là Canada. Trong hai năm qua CLB Tình Nghệ Sĩ đã có những chuyến đi sang Âu châu và Úc Châu nơi nào cũng được anh chị em trong giới văn nghệ sĩ đang hoạt động tại địa phương tiếp tay tổ chức những buổi tiếp xúc cùng đồng hương và kết hợp thành những chi nhánh của CLB tại những nơi này.”


Những kết quả đó đã làm nức lòng anh chị em nghệ sĩ có mặt từ đầu trong CLB. Chủ lực hiện nay của CLB là ban hợp ca với gần 30 tiếng hát nam và nữ và một chương trình phát hình hàng tuần trên đài Global TV 57.8 tại Nam California. Ngoài ra năm nay CLB Tình Nghệ Sĩ còn hoàn tất được tập san đầu tiên qui tụ được khá nhiều người viết thuộc nhiều thế hệ. Ðó là tập san “Vườn Xuân,” số 1 với 30 cây viết thuộc nhiều thế hệ.


Nghệ sĩ Cao Minh Hưng cũng cho biết: “Vườn Xuân sẽ là một diễn đàn văn học bảo tồn và phát huy được dòng văn hóa đích thực của dân tộc mà ở trong nước hiện nay dưới chế độ hiện hành đã không giữ được.”


Mặc dầu là người khai sinh ra Câu Lạc Bộ, nhưng nghệ sĩ Cao Minh Hưng không giữ chức chủ tịch CLB lần thứ 2 dù đã được anh chị em tín nhiệm nên trong nhiệm kỳ thứ hai này, nhà thơ Quỳnh Giao đã được anh chị em cử lên thay thế.


Tiếp xúc với chúng tôi, Quỳnh Giao, một khuôn mặt rất quen thuộc với các cựu quân nhân ngành Truyền Tin (vì là cựu hội trưởng) và với hầu hết anh chị em nghệ sĩ ở hải ngoại (vì là một nhà thơ được nhiều độc giả yêu thích), tâm sự: “CLB Tình Nghệ Sĩ vẫn tiếp tục đi trên con đường đã vạch ra. Và, để đáp ứng đúng nguyện vọng của anh chị em nghệ sĩ hải ngoại, CLB Tình Nghệ Sĩ sẽ gia tăng hoạt động, tổ chức nhiều hơn nữa những buổi sinh hoạt văn học, nghệ thuật có thể cứ mỗi mùa chúng ta lại có một buổi sinh hoạt với nhau, quần tụ ngày càng đông giới làm văn học, nghệ thuật.” Kỷ niệm sinh nhật 2 tuổi lần này, CLB Tình Nghệ Sĩ đã hoàn tất được thêm 2 tác phẩm nghệ thuật, một là CD Volume 2 với chủ đề “Em & Anh – Kẹo Hồng” và hai là số 1, tập san “Vườn Xuân.” Và, Quỳnh Giao với nét duyên dáng của người nghệ sĩ, vui vẻ hỏi: “Chỉ nghe tên gọi hai tác phẩm này, nhà báo có thấy lãng đãng những tơ tình nghệ sĩ của người Việt chúng ta ở hải ngoại qua hai tác phẩm này không?”










Nhà văn Vân Bằng (trái) trao tặng quà kỷ niệm đến CLB Tình Nghệ Sĩ qua tân chủ tịch Quỳnh Giao. Phía sau là anh chị em trong ban tổ chức. (Hình: Nguyên Huy/Người Việt)


Buổi sinh hoạt kỷ niệm 2 năm của CLB Tình Nghệ Sĩ đã diễn ra trong không khí vui tươi thanh nhã. Hầu hết anh chị em văn nghệ sĩ tại Nam California đều thấy có mặt như các họa sĩ Bé Ký, Lê Thúy Vinh, các nhà văn nhà báo trong hội Văn Bút VN Hoa Kỳ và Tây Nam Hoa Hoa Kỳ, các nghệ sĩ đang hoạt động tích cực trong giới truyền thông như Việt Dzũng, các nhân sĩ trí thức như ông bà Chánh Án Nguyễn Trọng Nho…


Trong phút chào mừng tân chủ tịch, nhiều thân hữu của CLB đã lên trao tặng những món quà ý nghĩa cho CLB.


Cho mãi tới hơn 2 giờ chiều bữa cơm thân mật giữa các nghệ sĩ và thân hữu trong ngày kỷ niệm hai năm thành lập CLB mới tạm chấm dứt trong nỗi lưu luyến của mọi người.


 


––––––––––-


Liên lạc tác giả: [email protected]

Băng đảng gốc Việt bị kết tội giết đồng bọn trả thù


Cướp của, giết đồng lõa bịt đầu mối, ung dung 17 năm


SANTA ANA (NV) – Bốn thành viên một băng đảng tội phạm gốc Việt vừa bị kết tội giết đồng bọn theo kiểu “xử bắn” hồi năm 1995, vì người này bỏ chạy trong một vụ cướp, thông cáo báo chí của Biện Lý Cuộc Orange County cho biết.










(Từ trái qua phải, từ trên xuống dưới) Anthony Paul Johnson, Giang Thuy Nguyen, Truc Ngoc Tran và Tam Hung Nguyen, bị kết tội giết đồng bọn cùng băng đảng. (Hình: Biện Lý Cuộc Orange County cung cấp)


Theo thông báo, Anthony Paul Johnson, Jr., 35 tuổi, cư dân Westminster; Giang Thuy Nguyen, 36 tuổi, cư dân Fountain Valley; Tam Hung Nguyen, 36 tuổi, cư dân Riverside; và Truc Ngoc Tran, 34 tuổi, cư dân Santa Ana, thuộc một băng đảng Việt Nam, bị bồi thẩm đoàn kết tội giết người và có ý định giết người với âm mưu phạm tội ác để làm lợi cho băng nhóm.


Tất cả bốn bị cáo có thể bị tù chung thân không được xét tha sớm. Phiên tòa chính thức luận tội sẽ được diễn ra vào lúc 8 giờ 30 sáng ngày 8 Tháng Sáu tại Central Justice Center, Santa Ana.


Theo biện lý cuộc, vào buổi sáng ngày 24 Tháng Hai, 1995, Anthony Paul Johnson, Giang Thuy Nguyen và một thành viên cùng băng đảng, tên Viet Nguyen, đeo mặt nạ, đột nhập vào nhà một bạn học cùng lớp của Viet Nguyen ở Huntington Beach để cướp.


Trong lúc vụ cướp xảy ra, Viet Nguyen bỏ chạy vì nghĩ rằng nạn nhân nhận diện được mình. Vụ cướp này không bị truy tố vì điều tra trong nhiều năm, nhưng không thể kết luận.


Vào buổi tối hôm đó, Anthony Paul Johnson, Giang Thuy Nguyen, Tam Hung Nguyen và Truc Ngoc Tran gặp nhau tại một căn nhà ở Midway City và bàn cách hạ sát Viet Nguyen để trả thù tội bỏ chạy, đồng thời bịt đầu mối để khỏi khai ra Anthony Paul Johnson và Giang Thuy Nguyen, nếu Viet Nguyen bị nạn nhân tố cáo và bị bắt.


Sáng hôm sau, Anthony Paul Johnson và Giang Thuy Nguyen nói Viet Nguyen cùng với Tam Hung Nguyen đi mua ma túy trên một chiếc xe van. Ngay sau đó, Giang Thuy Nguyen đưa Truc Ngoc Tran chìa khóa một chiếc xe khác để bí mật lái theo chiếc xe van chở Viet Nguyen và Tam Hung Nguyen.


Tam Hung Nguyen, ngồi phía sau xe van, nói Viet Nguyen lái xe đi qua nhiều khu vực ở Orange County, giả vờ như đang đi tìm một người quen với Tam Hung Nguyen để mua ma túy.


Bất thình lình, Tam Hung Nguyen nói cảm thấy khó chịu trong lúc Viet Nguyen đang lái xe trên Xa Lộ 73 ở Costa Mesa. Khi Viet Nguyen tấp xe vào lề, Tam Hung Nguyen rút súng bắn chết Viet Nguyen từ phía sau, theo kiểu xử bắn.


Truc Ngoc Tran, lúc đó đang đi theo chiếc xe van, tấp vào lề, để Tam Hung Nguyen leo lên, và lái xe đi mất.


Bốn nghi can âm mưu giết người sau đó gặp nhau tại một motel ở Anaheim, nhằm tạo ra bằng chứng ngoại phạm (alibi), có nghĩa là khi Viet Nguyen bị giết, họ đang ở nơi khác.


Và để né tránh sự trả thù, bốn nghi can nói dối với các thành viên trong băng đảng mình là Viet Nguyen bị một người buôn bán ma túy ở Costa Mesa bắn chết.


Vụ án bị chìm vào quên lãng cho đến năm 2006, khi cảnh sát Costa Mesa tái điều tra, với sự giúp đỡ của Biện Lý Cuộc Orange County. (Ð.D.)

Kim Jong Un chơi pháo

 


Ngô Nhân Dụng


 


Mọi người đều biết việc Bắc Hàn phóng hỏa tiễn liên lục địa trong tuần này hoàn toàn nhằm mục đích tuyên truyền. Chỉ cốt củng cố địa vị của Kim Jong Un, một chàng trai mới ngoài 20 tuổi, đang lo cái ghế còn bấp bênh vì mới vừa được truyền “ngôi báu” của ông nội và cha vào năm ngoái.


Hôm qua, chính phủ Obama lên tiếng cảnh cáo nếu Bắc Hàn không thay đổi chương trình thì Mỹ sẽ ngưng dự án viện trợ thực phẩm trong mấy tháng tới. Cảnh cáo như vậy cũng chỉ nhằm mục đích tuyên truyền nốt. Chỉ có chính quyền Bắc Kinh thì, bên ngoài cái bàn họp kín với Nhật Bản và Nam Hàn, chẳng công khai nói gì rõ ràng. Nhưng Trung Quốc mới chính là nước đáng lo ngại thật sự về hành động điên rồ của “Ðồng chí Kim Ủn.”


Nước Mỹ chẳng cần lo sợ về những hỏa tiễn tầm xa của Bắc Hàn. Bao giờ Bắc Hàn sản xuất đủ mấy trăm hỏa tiễn để tấn công các mục tiêu cần đánh ở nước Mỹ? Có bảo đảm chúng nhắm trúng đích hay không? Nếu chúng có bay được sang tới Seattle hay Los Angeles thì hệ thống tình báo vệ tinh nhân tạo cũng khám phá ngay trước khi hỏa tiễn rời khỏi giàn phóng! Trong khi tên lửa đang bay tới đích thì pháo đài bay từ Guam đã cất cánh đem bom tới Bình Nhưỡng, hàng không mẫu hạm Mỹ đã vào biển Nhật Bản rồi. Có chính quyền Bắc Hàn nào lại dại dột gây chiến như vậy hay không? Trước đây Liên Xô có hàng ngàn hỏa tiễn và đầu đạn hạch tâm, mà có bao giờ họ đem ra đánh Mỹ hay chưa?


Nếu nước Mỹ không có gì phải lo, tại sao Tòa Bạch Ốc phải cảnh cáo hùng hồn như vậy? Họ chỉ cốt làm vui lòng dân chúng Nam Hàn và Nhật Bản, chứng tỏ nước Mỹ chia sẻ mối quan tâm của các đồng minh thân thiết. Cảnh cáo ngưng viện trợ thức ăn cho dân Bắc Hàn thì cũng như dọa không cho một đứa trẻ ăn kẹo. Không ăn kẹo cũng chẳng chết ai! Vì triều đình họ Kim không quan tâm đến chuyện dân no hay đói. Nếu biết lo cho dân thì họ đã không đem tài nguyên, trị giá hàng tỷ đô la Mỹ để phóng hỏa tiễn và vệ tinh nhân tạo đầu tiên (sau hai lần trước thất bại); trong lúc hàng triệu người dân đang đói. Dọa thế, chứ dọa nữa, cũng không khiến cho chế độ cộng sản nhúc nhích. Tại sao chính phủ Mỹ không đe dọa mạnh mẽ hơn, không đem máy bay, hỏa tiễn, tầu ngầm ra dọa? Chỉ vì thực tâm họ không lo lắng đến mức đó.


Kim Jong Un đem tiêu hàng tỷ Mỹ kim, đủ mua thức ăn cho tất cả dân Bắc Hàn trong một năm, chỉ để đánh dấu ngày sinh nhật của ông nội, lãnh tụ Kim Nhật Thành đã thành lập triều đại cộng sản này. Bộ máy tuyên truyền của họ Kim quảng cáo rầm rộ cho việc phóng tên lửa, suốt ngày đe hô khẩu hiệu “Năm 2012 là năm rực rỡ quang vinh, phồn vinh hùng mạnh” cùng với chiến dịch mô tả chàng Kim Ủn diện mạo oai phong, cực kỳ thông minh, cực kỳ uyên bác, không khác gì ông nội. Hiện nay Kim Jong Un vẫn phải chia sẻ quyền hành với mấy ông tướng già và người chồng của bà cô ruột. Một lãnh tụ cộng sản không bao giờ yên tâm nếu chưa nắm được toàn quyền, nhất là chức vụ chủ tịch Quân Ủy Trung Ương. Nếu phải phóng thêm hàng chục cái hỏa tiễn để giữ vững cái ngai vàng, họ Kim cũng không bao giờ ngần ngại.


Nhưng Trung Quốc thì phải lo ngại. Họ không lo hỏa tiễn của Bắc Hàn, dù chúng có khả năng bay tới Bắc Kinh. Họ cũng không lo vụ phóng hỏa tiễn này sẽ kích thích họ Kim hung hăng hơn, gây chiến với Nam Hàn. Nếu một cuộc chiến tranh xẩy ra, Mỹ sẽ phải đem thêm quân vào bảo vệ 50,000 quân Mỹ đang đóng ở Nam Hàn, quân đội Mỹ và Nam Hàn có thể sẽ tiến sát sông Áp Lục, ngay biên giới Trung Hoa. Hàng trăm ngàn dân Bắc Hàn sẽ chạy qua Mãn Châu tỵ nạn. Nhưng Bắc Kinh không lo chiến tranh, vì họ biết có thể ngăn không cho chuyện đó xẩy ra. Khi cần, Bắc Kinh có thể cắt mạch máu của Bắc Hàn ngay, vì 70% nhiên liệu dùng ở Bắc Hàn và 60% thực phẩm vẫn tùy thuộc nhà nước Ðại Hán. Mối lo của đảng Cộng Sản Trung Quốc có tính cách chiến lược lâu dài hơn.


Những nỗ lực của Bắc Kinh trong mấy tuần qua là tìm cách trấn an Nhật Bản và Nam Hàn, chứng tỏ họ có thiện chí, và cùng nhau hứa hẹn sẽ tiếp tục tham khảo ý kiến trong bất cứ tình huống nào. Nhiều viên chức Bắc Kinh đã tiếp xúc với báo chí thế giới để nói nhỏ với họ rằng liên hệ của Trung Quốc với Bắc Hàn không còn như môi với răng nữa. Họ còn nói đùa là bây giờ răng nó đang cắn môi đau quá nữa! Mục đích của chiến dịch này vừa là để trốn trách nhiệm, vừa để cho dư luận Nhật Bản và Nam Hàn thông cảm.


Bởi vì điều Bắc Kinh lo ngại nhất là dân Nhật Bản và Nam Hàn quá lo lắng trước mối đe dọa của chế độ họ Kim, và chính người dân sẽ thúc đẩy chính phủ của họ phải tăng cường khả năng quân sự. Trong những năm 2006 và 2009, sau một vụ phóng hỏa tiễn, Bắc Hàn đều cho nổ thí nghiệm bom nguyên tử. Lần này chắc lại tái diễn, làm dân Nhật Bản cũng như Nam Hàn không thể ngủ ngon. Chính quyền cả hai nước đã báo trước họ có thể phóng phi đạn lên phá hỏa tiễn của Bắc Hàn nếu lo các mảnh vụn rớt xuống nước họ. Nhưng nếu tên lửa chống hỏa tiễn của hai nước không thành công trong công tác này, thì dân chúng họ sẽ càng hoảng hốt và đòi chính phủ phải tăng ngân sách vũ trang ngay. Với sức mạnh kinh tế sẵn sàng, chỉ trong vòng vài năm hai nước láng giềng phía Ðông của Trung Quốc có thể chế tạo đủ hỏa tiễn và bom hạch tâm. Và sau đó sẽ có những hỏa tiễn với khả năng bay đến khắp nơi trong nước Trung Hoa.


Nhật Bản vẫn theo bản hiến pháp hòa bình, phi quân sự, nhưng trong chính trường vẫn có nhiều nhà đối lập chủ trương phải thay đổi. Không có lý gì, hơn nửa thế kỷ sau khi thua trận, nước Nhật vẫn giữ một bản Hiến Pháp do quân đội Mỹ chiếm đóng soạn thảo? Kinh tế Nhật Bản đang yếu ớt, hậu quả của cuộc khủng hoảng từ thập niên 1990. Kinh tế không lên vì người dân không chịu tiêu thụ, hoạt động công nghiệp hoàn toàn tùy thuộc thị trường xuất cảng. Nếu một phần của nền kinh tế chuyển sang kỹ nghệ chiến tranh thì sẽ giải quyết được rất nhiều ngành đang trì trệ.


Nếu Nhật Bản chuyển hướng, Nam Hàn sẽ không thể ngồi yên. Ai cũng biết nước này luôn luôn cạnh tranh với Nhật; họ sẽ phải tham dự ngay trong cuộc chạy đua vũ trang. Ðó là những viễn tượng chính quyền Bắc Kinh không muốn biến thành sự thật.


Nhưng tại sao Bắc Kinh không làm áp lực mạnh mẽ bảo họ Kim ngưng ngay cuộc thí nghiệm tên lửa, vệ tinh, và bom nguyên tử?


Một phần có thể vì khả năng thuyết phục của họ có giới hạn. Trong những năm 1982, 1987, Trung Quốc đã phóng vệ tinh để làm giỗ Mao Trạch Ðông. Những năm 1992, 1997, 2002, 2007, cũng phóng vệ tinh nhân dịp đại hội đảng. Bây giờ làm sao họ cản được đồng chí Kim Ủn “báo hiếu,” kỷ niệm sinh nhật của ông nội? Một lý do khác, là giới lãnh đạo Bắc Kinh biết họ Kim “đốt pháo” cũng chỉ nhằm mục đích tuyên truyền mà thôi; cuối cùng đâu lại vào đó. Và đây cũng là một cơ hội để gia ân với lãnh tụ trẻ Kim Jong Un. Năm ngoái, khoảng Tháng Tám, ông bố Kim Jong Il đang bệnh nặng cũng đưa con đi xe lửa sang Bắc Kinh. Chắc thế nào cũng có lời trăng trối, nhờ cậy; giống như thời Ðông Châu vua nước Vệ đưa con sang nhờ vua nước Tề bảo trợ! Trước đó, trong khoảng một năm trời, ông Kim bố đã sang triều yết ba lần rồi. Trước tấm lòng thiết tha đó thiên triều nỡ lòng nào không lo cho đồng chí Kim con củng cố ngai vàng?


Trong khi đó, Bắc Kinh vẫn phải lo bảo đảm với Nhật Bản và Nam Hàn là không phải quá lo về hành động ngông cuồng của cậu Kim con. Phải giúp chính phủ hai nước trấn an dân của họ. Năm nay dân Nam Hàn sẽ bầu tổng thống, không nên để cho đảng của vị tổng thống đương nhiệm mất phiếu vì ông ta không phản ứng mạnh mẽ trước cơn ngông của cậu Kim con. Cho nên ngoại trưởng Trung Quốc phải mời ngoại trưởng hai nước kia sang họp để vuốt ve xin họ đừng quá lo lắng, đồng thời thăm dò xem chính phủ họ có nghĩ đến chuyện tăng cường binh bị hay không. Ông Dương Thiết Trì cũng nhân dịp này than thở là Trung Quốc không thể cắt ngay dầu khí và thực phẩm cung cấp cho Bắc Hàn, vì lo dân đói Bắc Hàn sẽ tràn qua biên giới xin ăn. “Chúng tôi cũng bị bó tay!” Ðó là thông điệp Bắc Kinh muốn lọt tai cho dân chúng hai nước láng giềng nghe.


Trong tuần tới, sau khi ông Kim Ủn đã đốt pháo xong, Trung Quốc có thể sẽ không chống lại những biện pháp trừng phạt của các nước Mỹ, Nhật Bản và Nam Hàn. Họ sẽ tỏ thiện chí thêm lần nữa, thúc đẩy sớm có một cuộc họp “sáu bên” để bàn tiếp chuyện trao đổi, “ngưng bom nguyên tử để nhận viện trợ thực phẩm.” Cuối cùng, bản năng của một chế độ độc tài là cố tồn tại càng lâu càng tốt. Kim Jong Un vốn là một thanh niên ham hưởng thụ, sau khi được chơi pháo, củng cố địa vị rồi, sẽ ngoan ngoãn nghe lệnh Bắc Kinh hơn.

Ũng cử viên tổng thống Rick Santorum bỏ cuộc


WASHINGTON (AP) –
Cựu thượng nghị sĩ Pennsylvania, ông Rick Santorum, hôm Thứ Ba loan báo ngưng cuộc tranh cử chức vụ ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng Hòa.










Với gia đình đứng xung quanh, tại buổi họp báo ở Gettysburg, Pennsylvania hôm Thứ Ba, 10 tháng 4, ứng cử viên Rick Santorum loan báo rút khỏi cuộc tranh cử tổng thống trong đảng Cộng Hòa. (Hình: AP/Gene J. Puskar)


Tuyên bố trong cuộc họp báo tại nhà riêng ở Gettysburg, Pennsylvania, ông nói là mặc dầu ngưng ứng cử, cuộc tranh đấu để đánh bại Tổng Thống Obama vẫn tiếp tục.


Santorum đang vận động chuẩn bị cho cuộc bầu cử sơ bộ ngày 24 tháng 4 ở Pennsylvania. Tuy nhiên dù là ứng cử viên đứng hạng thứ nhì trong 4 đối thủ còn lại, ông ở tình trạng thua kém khó san bằng cách biệt được với Mitt Romney. Hiện nay tính về số đại biểu chiếm được qua những cuộc bầu cử sơ bộ, Romney đã có 661 và Santorum 285, con số cần đạt tới là 1,144 để được tấn phong làm ứng cử viên của đảng Cộng Hòa. Hai cuộc bầu cử quan trọng cuối cùng sẽ là ở Texas và California, chưa thể dự đoán Santorum có tạo được thành tích bất ngờ hay không.


Nhưng ngoài ra có một lý do bất ngờ khác khiến ông quyết định rút lui là đứa con gái 3 tuổi tên Bella phải vào bệnh viện và tình trạng có vẻ đang xấu dần. Ông đã phải ngưng vận động tranh cử trong hai ngày, một tình trạng khác thường vì các ứng cử viên đều phải hoạt động 7 ngày một tuần và hơn 15 giờ mỗi ngày.


Ông Santorum cho biết đi đến quyết định rút lui sau khi họp bàn cùng gia đình tối hôm trước, giống như đã có cuộc thảo luận giống như vậy trước khi bước vào cuộc tranh cử. Tháng 6 năm 2011, ông bế bé Bella trong tay khi chính thức loan báo ứng cử tổng thống. Vào thời gian ấy, không mấy ai chú ý đến ông và coi như sẽ chỉ là người đứng hạng 8 trong các ứng cử viên. Nhưng rồi với thành công đầu tiên ở Iowa và một số tiểu bang khác tiếp theo đó, ông trở thành người đứng hạng nhì và có khả năng tranh thắng với Romney. Nhiều cử tri Cộng Hòa bảo thủ coi ông là ứng cử viên đáng tin cậy hơn Romney.


Nhưng thành công gần nhất ở Wisconsin, Maryland và Washington D.C. giúp Romney củng cố vị trí và bây giờ với sự rút lui của Santorum, Mitt Romney chắc chắn sẽ là ứng cử viên Cộng Hòa đương đầu với Tổng Thống Obama trong cuộc tổng tuyển cử tháng 11. (HC)

Ðã có người nhận trúng số Mega Millions ở Maryland


BALTIMORE, MD. (AP) –
Ủy Ban Xổ Số tiểu bang Maryland cho biết chiều Thứ Hai đã có người đến trình chiếc vé số Mega Millions để lãnh 1/3 trong tổng số tiền 656 triệu.










Tấm hình tượng trưng do Sở Xổ Số Maryland công bố hôm Thứ Ba, với một nhân viên Sở Xổ Số, ba người may mắn giấu mặt và tấm ngân phiếu tiền trúng. (Hình: AP/Maryland State Lottery Agency)


Giám đốc Sở Xổ Số Maryland, ông Stephen Martin, trong cuộc họp báo hôm Thứ Ba, 10 tháng 4, ở Baltimore nói rằng những người may mắn yêu cầu được giữ kín lý lịch, tuy nhiên cũng cho Sở Xổ Số được tiết lộ một vài chi tiết. Họ tự xưng là “The Three Amigos” (ba người bạn) trong đó hai người là giáo viên và một người là nhân viên trong ngành giáo dục. Họ đã chung nhau mua 60 vé số tại một tiệm 7-Eleven ở Milford Mill ngoại thành Baltimore.


Nữ giáo viên lứa tuổi 20 trải các tấm vé trên sàn nhà để dò kết quả, biết ngay đã trúng số tối 30 tháng 3 sau lúc xổ số và gọi điện thoại cho hai bạn, một người đàn ông tuổi ngoài 40 và một phụ nữ tuổi ngoài 50 trong lúc bà này đã đi ngủ. Ba người cùng ký tên trên tấm vé số và một người phụ nữ đem gởi trong két sắt ở nhà bà mẹ. Họ cũng tiếp xúc với một cố vấn tài chánh và người này liên lạc với Sở Xổ Số.


Theo lời ông Martino, người phụ nữ lớn tuổi đến văn phòng mang theo bóp, trình chiếc vé trúng đựng trong một phong bì riêng và 59 vé kia trong một phong bì khác. Nhân viên xổ số kiểm tra và thấy trong 59 vé đó có một vé trúng thêm được $1.


Ba người có ý sử dụng số tiền lớn để đầu tư và vào những việc khác nhau bao gồm trả dứt một căn nhà, mua một căn nhà nữa cho cô em, tiền học đại học cho các con, du lịch Âu Châu và thăm một hãng rượu ở Ý.


Như vậy những câu chuyện đồn đại về người trúng số ở Maryland sau hơn một tuần lễ ồn ào đã kết thúc. Một phụ nữ gốc dân Haiti làm việc trong tiệm McDonnald’s là người đầu tiên tung tin trúng số. Cũng có những người khác nói giỡn việc trúng số nhân thời điểm trùng hợp với ngày Cá Tháng Tư. Một tin trên Internet không rõ nguồn gốc nói người trúng số là dân Việt Nam và một vài tờ báo cũng như đài truyền hình đã loan lại.


Vé số khác trúng ở Kansas đã có người nhận nhưng giống như Maryland, đương sự được quyền giấu tên. Vé số trúng ở Illinois đến nay chưa có người lãnh và theo luật của tiểu bang này danh tánh người may mắn phải được loan báo công khai. Cho đến bây giờ chỉ được biết là vé số thứ ba cùng trúng số tiền chung $656 triệu được bán tại một tiệm tạp hóa ở Red Bull, thành phố 3,700 cư dân ở Illinois. (HC)

Bà Đoàn Thị Liên

Ông Lê Vĩnh Long

Rick Santorum: Thôi thế thì chia tay…

 


Nguyễn Văn Khanh


 


Trên nguyên tắc, cuộc họp mặt ở Gettysburg trưa hôm qua được sắp xếp để ông tiếp xúc trở lại với những người ủng hộ. Sau những ngày tạm nghỉ để cùng gia đình quây quần bên cô con gái út Bella phải vào nhà thương, ông Rick Santorum muốn dùng cuộc gặp gỡ này để tiếp tục vận động tranh cử, không hề muốn nói lời chia tay với những người ủng hộ.










Ngay tại bang nhà, ngay tại vùng đất lịch sử nổi tiếng Gettysburg, Rick Santorum tuyên bố rút lui khỏi cuộc tranh cử để được Ðảng Cộng Hòa đề cử làm ứng cử viên tổng thống. (Hình: Jeff Swensen/Getty Images)


Ngay chính những người có mặt cũng không ngờ điều đó xảy ra. Từ sáng sớm, họ được ban tổ chức nhắc nhở đừng quên cuộc hẹn, lúc đang trên đường đến đây thì họ nghe được tin ứng viên của họ quyết định rời cuộc đua. Ngay cả khi ông Santorum cùng với gia đình xuất hiện, nhiều người vẫn còn bán tín bán nghi, không biết sự thật như thế nào. Tất cả đều chờ đợi bài nói chuyện của ông.


Ông bắt đầu bằng lời chào hỏi mọi người, kế đến cám ơn “các bạn đã thăm hỏi về cháu Bella. Cháu đã khỏe, về nhà rồi,” trước khi nhắc lại chuyện một năm trước đây ông cùng gia đình đứng ở nhà bếp “cùng nhau quyết định sẽ ra tranh cử” và cuối tuần vừa rồi “quyết định cuộc đua tranh chức tổng thống của tôi kết thúc, cuộc vận động chính thức chấm dứt kể từ ngày hôm nay.”


Khi nói những điều đó, ông Rick Santorum biết mình đang đứng trước những khó khăn. Hai tuần nữa khi cử tri Cộng Hòa tiểu bang Pennsylvania đi bầu sơ bộ, nếu họ ủng hộ ông thì chẳng ai ngạc nhiên, nhưng nếu họ bỏ phiếu chọn bất kỳ ai khác, ước mơ làm chủ mới của Tòa Bạch Ốc mà ông nuôi dưỡng đã 4 năm nay sẽ chẳng bao giờ trở thành sự thật.


Từng có lúc Pennsylvania được xem là tiểu bang quyết định vận mạng chính trị cho các ứng viên Cộng Hòa, nhưng bây giờ tình hình đã thay đổi. Ông Mitt Romney đang tiếp tục chiến thắng để dẫn đầu cuộc đua, ông Santorum đứng thứ nhì và hầu như không có hy vọng vượt qua mặt đối thủ chính trị của mình. Từng có lúc cử tri Pennsylvania nói sẽ dồn phiếu cho vị thượng nghĩ sĩ 16 năm đại diện cho họ ở Quốc Hội Liên Bang, bây giờ cử tri lại đang lưỡng lự, nhiều người còn tỏ ý cho biết sẽ dồn phiếu cho ông Romney để chấm dứt vòng sơ bộ hay không.


Với biến chuyển khá bất ngờ nhưng đầy thuận lợi đó, cuối tuần vừa rồi ông Romney vẫn khéo léo đưa ra phát biểu rất ngoại giao, cho rằng ông Santorum đương nhiên có nhiều cơ may để thành công ngay ở tiểu bang nhà. “Ðiều đó chẳng có gì đáng để thắc mắc cả, tôi thắng ở tiểu bang nhà, ông Newt Gingrich cũng từng thắng ở tiểu bang nhà, nên ai ai cũng dự đoán Cựu Nghị Sĩ Santorum cũng sẽ thắng ở Pennsylvania.” Khéo léo xong, ông Romney đi thẳng vào vấn đề: “Hôm 24 tháng này có nhiều tiểu bang tổ chức bầu sơ bộ cùng một lúc, Dĩ nhiên tôi mong sẽ thắng ở mọi nơi để có thêm phiếu đại biểu, để mọi người đều thấy tôi chứ chẳng phải ai khác là người được đảng đưa ra tranh cử tổng thống.”


Phát biểu đầy tự tin đó được ông Romney đưa ra sau khi 3 cuộc thăm dò ở Pennsylvania cho thấy rõ cử tri phân vân, và họ càng phân vân chừng nào thì càng bất lợi cho ông Santorum từng đó. Cuộc thăm dò thứ nhất do Rasmussen Report thực hiện nói ông Santorum dẫn trước 41-38, cuộc thăm dò thứ nhì của Public Policy Polling lại có kết quả ngược lại: ông Romney dẫn đầu với 42% số phiếu, ông Santorum chỉ được có 37% cử tri ủng hộ. Ðến khuya chủ nhật vừa rồi, Ðại Học Temple công bố kết quả cuộc thăm dò thứ ba: Santorum ăn khách ở vùng quê, Romney thắng ở những thành phố lớn đông người. Ðiều đó có nghĩa là chưa thể biết cuối cùng tỷ lệ thắng bại sẽ như thế nào, nhưng hiển nhiên phần thắng đang nghiêng về phía ông Romney nhiều hơn.


Trước tình huống không sáng sủa đó, ông Santorum quyết định triệu tập cuộc họp kín với những người ủng hộ để định lại chiến lược tranh cử, xem có nên tiếp tục cuộc đua hay nên ngừng lại ở đây. Chiến lược gia Richard Viguerie, một trong những người được mời dự phiên họp kéo dài gần 4 tiếng đồng hồ cho hay “chúng tôi dành phần lớn thì giờ bàn với nhau xem phải làm cách nào để chận đứng thế mạnh mà ông Romney đang có.” Nhất định không cho biết những gì đã được nói tới và những gì sẽ làm, ông Viguerie nói thêm rằng “ông Santorum hài lòng với chiến lược chúng tôi đề nghị, sẽ thực hiện chiến lược này để cử tri toàn quốc biết rõ hơn về lập trường cũng như chính sách của ông, quan trọng nhất là để cho mọi người hiểu rằng ngoài ông Santorum ra, không ai có thể thắng được ông Obama vào tháng 11 năm nay cả.”


Ông Richard Vuguerie không nói, nhưng tin đồn chính trị được tung ra ngay sau phiên họp cho thấy ban tham mưu của ông Santorum phân tích rất kỹ những gì sẽ xảy ra trong một vài tuần tới, chú trọng đến chuyện bao giờ ông Newt Gingrich và ông Ron Paul sẽ tuyên bố bỏ cuộc. Theo một vài người có mặt trong cuộc họp, “ông Santorum gặp trở ngại vì số phiếu bảo thủ đang bị chia đôi giữa ông ta và ông Gingrich, phiếu của người trẻ cũng bị chia với ông Ron Paul.” Dựa theo tỷ lệ phiếu các ứng viên Cộng Hòa thu được từ đầu năm đến giờ, những người dự cuộc họp đồng ý với nhau rằng nếu cuộc đua trở thành “một chọi một,” chắc chắn ông Santorum sẽ qua mặt ông Romney.


Chiến lược mới đó chưa có cơ hội thực hiện, bên ông Romney đã mở cuộc tấn công rất mạnh. Một mặt tung tiền quảng cáo ầm ĩ trên truyền hình ở Pennsylvania, mặt khác ông Romney đang ở thế thượng phong sau thành công ở D.C., Maryland và Wisconsin hồi tuần trước. Tiểu bang Pennsylvania sẽ bầu sơ bộ cùng ngày với Delaware, Connecticut, Rhode Island và New York nên “nếu thắng cả 5 thì tốt, nếu thắng 4 mà chỉ thua khít khao có một nơi thì cũng không đến nỗi tệ,” như một thành viên trong ban tham mưu của ông Romney nói với báo chí cách đây chỉ vài ngày.


Ngay bên ông Gingrich cũng đoán như thế. Ông Charlie Gerow, trưởng Ban Vận Ðộng của ông Gingrich cho rằng ông Romney “yên trí sẽ thành công ở 4 tiểu bang khác, để dồn sức tấn công ông Santorum ngay tại Pennsylvania.” Cuộc tấn công này được tiếp tay của các tổ chức ủng hộ độc lập “Super PAC” ủng hộ ông Romney, “đẩy ông Santorum vào thế chống đỡ chứ không ở thế công.” Ông Gerow cũng nhận định là “phía ông Romney không đặt quá nặng chuyện thắng bại ở Pennsylvania, nhưng ông Santorum cần phải thắng thật lớn mới có thể đi tiếp.”


Thắng lớn ngay ở sân nhà chưa chắc đã có, lại thêm chuyện bất lợi: kết quả bầu sơ bộ những tuần gần đây số phiếu ông Santorum thu được mỗi ngày một ít đi. Dù vậy từng có lúc ông Santorum vẫn khẳng định sẽ đi đến cùng, “tin tưởng dân chúng tiểu bang nhà sẽ không bỏ tôi,” theo như ông nói trong cuộc phỏng vấn dành cho nhật báo The Philadelphia Enquirer cách đây chừng mươi ngày. Cũng trong cuộc phỏng vấn đó ông nói rằng có 2 mục tiêu quan trọng mà đảng Cộng Hòa phải đạt được, “thứ nhất là đánh bật ông Obama khỏi Tòa Bạch Ốc, thứ nhì là đừng đặt một người có lập trường y như ông Obama vào Tòa Bạch Ốc.”


Người ông muốn nói đến chính là ông Mitt Romney, nhắc nhở cử tri chuyện xảy ra hồi 1976 khi cử tri Cộng Hòa dồn phiếu cho ông Gerald Ford thay vì phải ủng hộ ông Ronald Reagan, dẫn đến kết quả ông Ford thua ông Jimmy Carter chỉ vì “không tạo được khí thế ngay trong đảng.” “Muốn thắng cử, một ứng cử viên phải tạo được khí thế ngay trong đảng của mình. Chúng ta nhìn thấy ông Ford, ông Bob Dole thất bại vì không làm được điều này. Ngay cả ông John McCain cũng thế.” “Bài học lịch sử đó quá lớn,” ông Santorum bảo tiếp, “đừng bao giờ để tái diễn.”


Tất cả những điều đó bây giờ đã trở thành quá khứ. Ông kể lại cho những người có mặt ở Gettysburg trưa hôm qua rằng “chúng ta thắng ở 11 tiểu bang, nếu tính theo đơn vị bầu cử quận hạt, không một ứng viên nào hơn chúng ta.” Ông cũng nhắc đến chuyện luôn luôn muốn tạo khí thế trong đảng “để đi đến mục tiêu cuối cùng là thắng ông Obama” vào tháng 11 tới đây, nhưng ông không hề nhắc gì đến điều thật sự buộc ông phải rời cuộc tranh cử: ông sợ không thành công ngay tại tiểu bang nhà, thất bại ở Pennsylvania ngay vòng sơ bộ sẽ chấm dứt hẳn sự nghiệp chính trị của ông. Chính điều này buộc ông phải buông ước mơ trở thành người lãnh đạo, nhường sân lại cho ông Romney.


Ông Rick Santorum rời cuộc đua 2012 nhưng không có nghĩa là ông sẽ vắng bóng trên chính trường quốc gia. Phát ngôn viên Hogan Gidley của ông cho hay bên ông Romney “muốn vài bữa nữa gặp, muốn ông lên tiếng ủng hộ” và có tin đồn nói rằng ông Romney muốn ông đi vận động giúp. Không biết bao giờ hai bên sẽ gặp nhau, cũng chưa rõ ông sẽ hứa giúp gì cho ông Romney, chỉ biết là năm nay ông mới 53 tuổi, vẫn còn rất trẻ để vài năm sau đi lại từ đầu.

Việt Nam và Philippines giao hữu thể thao ở Trường Sa


MANILA, Philippines (AP) –
Thủy thủ Việt Nam và Philippines sẽ có một số trận đấu giao hữu bóng đá và bóng rổ trên quần đảo Trường Sa nhằm thiết lập giao hảo trên quần đảo đang có tranh chấp giữa sáu quốc gia trong khu vực Biển Ðông.










Phó Ðô Ðốc Alexander Pama nói, Việt Nam và Philippines sẽ thi đấu thể thao giao hữu trên quần đảo Trường Sa. (Hình: Ted Aljibe/AFP/Getty Images)


Lực lượng hải quân hai quốc gia trong khối ASEAN này vừa đạt được thỏa thuận nêu trên để có những trận đấu “giao hữu,” Phó Ðô Ðốc Alexander Pama, chỉ huy trưởng Hải Quân Philippines, nói hôm Thứ Ba.


Ông Pama nói các trận đấu này là một phần của thỏa thuận mà ông đã ký với người đồng nhiệm phía Việt Nam hồi Tháng Mười, 2011. Trong khi các trận đấu thể thao không làm thay đổi mấy tình hình trong khu vực, phần còn lại của thỏa thuận kêu gọi hải quân hai nước thực hiện những công việc tạo sự tin tưởng cho hai phía và chia sẻ thông tin hàng hải để hai bên có thể phản ứng kịp thời khi có chuyện xảy ra tại quần đảo Trường Sa.


Trung Quốc, từng tuyên bố chủ quyền gần như toàn bộ Biển Ðông, chắc chắn sẽ phản đối một liên minh quân sự trong khu vực tranh chấp. Tòa Ðại Sứ Trung Quốc tại Manila không trả lời khi phóng viên hãng thông tấn AP gọi điện thoại hỏi về sự việc.


Năm ngoái, cả Philippines lẫn Việt Nam tố cáo tàu Trung Quốc xâm phạm hải phận của họ và cản trở việc thăm dò dầu khí. Trung Quốc bác bỏ phản đối này, nói rằng Bắc Kinh có chủ quyền không thể chối cãi trong khu vực.


Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei, Ðài Loan và Trung Quốc đều tuyên bố chủ quyền trên quần đảo Trường Sa, được biết có nhiều trữ lượng dầu hỏa và khí đốt. Quần đảo này tọa lạc trong Biển Ðông, tại một khu vực có nhiều tàu thuyền qua lại nhất thế giới.


Ðối diện với sức mạnh quân sự quá lớn của Trung Quốc, Việt Nam và Philippines ngày càng xích lại gần nhau hơn, mặc dù có tranh chấp chủ quyền Trường Sa. Ngoài những hoạt động ngoại giao gần gũi, Việt Nam và Philippines còn thiết lập đường dây điện thoại nóng để giải quyết những “va chạm trên biển,” ví dụ như nạn hải tặc hoặc xâm phạm lãnh hải.


Theo thỏa thuận của hai phía, Phó Ðô Ðốc Pama nói thủy thủ Philippines sẽ thăm hòn đảo chính trong quần đảo, hiện do Việt Nam kiểm soát. Ngược lại, thủy thủ Việt Nam cũng sang thăm đảo do Philippine trấn giữ, rồi sau đó thi đấu giao hữu bóng đá và bóng rổ, dù chưa biết ngày nào. Họ có thể trao đổi thông tin thuộc nhiều lãnh vực và bàn cách phản ứng như thế nào tốt nhất đối với tai nạn trên biển liên quan đến ngư dân, ông Pama nói.


Cho dù gia tăng quan hệ ngoại giao với Việt Nam, lực lượng hải quân yếu kém của Philippines đang gặp khó khăn trong việc gia tăng sức mạnh đủ để bảo vệ lãnh hải của mình, ông Pama nói, và nói thêm rằng một số tàu chiến của nước ông quá cũ kỹ.


“Tàu chiến của Philippines còn nhiều tuổi hơn tôi nữa,” ông nói.


Vẫn theo đo đốc Pama, ‘Hoa Kỳ, một quốc gia đồng minh có hiệp ước phòng thủ với Philippines, hồi năm ngoái cung cấp cho quốc gia Ðông Nam Á này một tàu chiến của Lực Lượng Phòng Vệ Quốc Gia đã cải tiến. Chiếc tàu này được coi là hiện đại nhất của Hải Quân Philippines hiện nay. Hoa Kỳ sẽ đưa chiếc tàu chiến thứ nhì vào tháng tới.


Tranh chấp trên quần đảo Trường Sa đã tạo ra một số cuộc xung đột giữa Trung Quốc và Việt Nam hồi năm 1988, làm hơn 70 thủy thủ Việt Nam thiệt mạng. (Ð.D.)

Tin mới cập nhật