Vụ Văn Giang: ‘Nhà cầm quyền tiền hậu bất nhất’

 


HÀ NỘI (NV) –Khuyến khích dân làm cách mạng nông nghiệp, nhờ vậy họ trở nên giàu có nhưng chẳng bao lâu sau lại cưỡng chế hết đất đai tài sản của họ, biến họ trở thành tay trắng.










Một rừng cảnh sát cơ động đứng trong tư thế đối phó với người dân Xuân Quan trong khi khói lựu đạn cay được ném mù mịt để trấn áp. (Hình: VRNs)


Ngày 24 tháng 4, 2012 khoảng 2 tới 3 ngàn công an, cảnh sát cơ động, cán bộ các ngành đã được huy động tới để đối phó với vài trăm nông dân ở xã Xuân Quan, huyện Văn Giang, Hưng Yên. Trước sự chống đối của người dân, nhà cầm quyền đã bắn lựu đạn cay, cho công an và CSCÐ rượt đánh các người chống cưỡng chế. Tin cho hay có 20 người đã bị bắt và bị quy cho tội “chống người thi hành công vụ”.


Bài viết của báo Nông Nghiệp Việt Nam ngày Thứ Năm 26 tháng 4, 2012 trình bày tuy tóm tắt, nhưng đầy đủ về vụ cưỡng chế đất ở xã Xuân Quan huyện Văn Giang với nguyên nhân và hậu quả của nó.


Bài viết này cho tới chiều ngày Thứ Năm vẫn thấy còn trên Internet trong khi một số bản tin và bài phân tích khác về vụ cưỡng chế của báo Tầm Nhìn và báo Sài Gòn Tiếp Thị, VNExpress đã bị gỡ xuống.


“Cánh đồng của các xã Xuân Quan, Phụng Công, Cửu Cao rộng gần 500 ha bao đời trước là đất hai lúa, là niêu cơm của gần 4,000 hộ dân thuộc ba xã thuần nông. Quãng thời gian những năm 2001-2002, theo tiếng gọi của chính quyền, người dân đồng loạt chuyển đổi ruộng thành vườn cây, ao cá. Và ‘cuộc cách mạng’ ấy đã rất thành công.” Báo Nông Nghiệp Việt Nam kể. “Thời điểm ở các địa phương đang chật vật làm sao để đạt định mức 50 triệu đồng/ha thì ở đây nông dân đã thu về tiền tỷ. Nhiều gia đình trở thành tỷ phú nhờ chuyển đổi, bộ mặt xóm làng trở nên khang trang nhờ biến ruộng lúa thành vườn cây cảnh, ao nuôi cá.”


Rất nhiều gia đình thay vì trồng lúa, họ đã trồng cây cảnh, cây hoa. Nhờ tiền bạc dồi dào, ở các xã trên “Nhà tầng san sát mọc lên, vùng quê này không thua gì thành phố về khoản đầu tư hạ tầng. Những người tiên phong đầu tư vào chuyển đổi, là nông dân nhưng nhiều gia đình nuôi 2-3 đứa con ăn học đại học nhẹ như không. Thậm chí người dân sẵn sàng góp tiền túi để đầu tư xây dựng đường nông thôn đi… cho sướng.”


Nhà cầm quyền địa phương có hãnh diện không? Chắc chắn có. Nếu không vậy “Bản thân chính quyền các xã Xuân Quan, Phụng Công, Cửu Cao từng được tặng cờ thi đua là đơn vị chuyển đổi cơ cấu cây trồng xuất sắc”. Trong nhiều báo cáo tổng kết hàng năm, lãnh đạo các xã thường tự hào rằng: ‘Ở đây, từ đứa trẻ ẵm ngửa, đến cụ già kề miệng lỗ, thu nhập bình quân đều hơn 1 triệu đồng một tháng’, báo Nông Nghiệp Việt Nam kể.


Phấn khởi là thế, giàu có là thế, đột nhiên, cuộc đổi đời chẳng kéo dài được lâu. Nguồn tin nói ngành nông nghiệp của 3 xã trên “trong phút chốc bị xóa sổ hoàn toàn chỉ vì một dự án”.


Năm 2003, dự án đô thị Văn Giang được ông thủ tướng chính phủ “cho phép thực hiện và giao công ty đầu tư và phát triển đô thị Việt Hưng làm chủ đầu tư. Ðến năm 2004, việc thu hồi đất, giao đất để thực hiện dự án đô thị và xây dựng đường bộ từ cầu Thanh Trì đi thị xã Hưng Yên với quy mô 499,07 ha đất thuộc các xã Xuân Quan, Phụng Công, Cửu Cao bắt đầu triển khai”.


Ðiều đáng nói là tuy dự án đã được ông thủ tướng “phê duyệt” nhưng người dân hoàn toàn bị bưng bít. Khi tin tức xì ra thì “Họ hoang mang, tá hỏa. Khoảng 3,900 hộ dân ba xã này rơi vào cảnh mất toàn bộ đất nông nghiệp cho dự án mà không hề biết là dự án gì, mức đền bù bao nhiêu, mất đất sẽ sống bằng gì…?” Báo Nông Nghiệp Việt Nam kể. Nguồn tin thuật lời một nông dân tên Phạm Hoành Sơn của xã Phụng Công nói: “Ban đầu chúng tôi chẳng tin, kéo nhau lên xã hỏi cho ra nhẽ thì ông chủ tịch xã bảo là chưa biết gì. Ðến khi thấy cắm biển quy hoạch mới biết là mất đất đến nơi rồi”.


Không phải chỉ người dân không biết mà cả đến viên chức xã cũng bị bưng bít luôn.


“Về quy hoạch dự án thì ngay cả tôi cũng không được biết hoặc tham khảo gì đâu. Lên cấp trên mà hỏi”. Ông Nguyễn Văn Tắng, chủ tịch xã Phụng Công nói với các người đến chất vấn về vụ quy hoạch làm họ mất hết sản nghiệp.


Trong số những nông dân thiệt hại nặng, có những người như Phạm Hoành Sơn, vừa đi vay 150 triệu đồng để chuyển đổi từ ruộng lúa sang ao cá và vườn ương cây cảnh, thì nhận được tin sẽ bị mất hết vì “quy hoạch”.


Sau nhiều năm vừa dụ dỗ, vừa áp lực và đe dọa cho tới khi bị cưỡng chế ngày 24 tháng 4 năm 2012, chỉ còn 166 gia đình với hơn 5 ha sót lại nhất định không chịu giao đất. Những năm qua, họ đã biểu tình, chống cưỡng chế, khiếu kiện ở địa phương không xong, họ đã kéo về Hà Nội ngồi vạ ngồi vật trên hè phố trước các cơ quan công quyền trung ương không biết bao nhiêu ngày, bao nhiêu lần.


“Dân chúng tôi xưa nay hiền lành, không có chuyện kiện cáo gì đâu. Chỉ từ khi bị mất đất, cảm thấy cuộc sống, tương lai u ám quá nên phải đi kêu, cũng chỉ mong có cấp nào quan tâm, trả lời cho chúng tôi câu hỏi: Mất đất nông dân lấy gì để sống? Không có tư liệu sản xuất chắc chắn bị đẩy vào con đường bần cùng hóa thôi”, bà Ðỗ Thị Dơi, một nông dân mất đất ở xã Phụng Công nói với nhà báo.


Nhà cầm quyền đã áp lực người dân nhiều cách từ cho côn đồ tới chém, con gái lấy chồng không được đăng ký kết hôn, giáo viên bị dọa đổi đi xa, đảng viên bị dọa khai trừ, đủ cả.


Trong cuộc cưỡng chế, viên chức của tỉnh Hưng Yên tuyên truyền rằng mức đền bù ở Văn Giang là “cao nhất” từ trước tới giờ ở địa phương.


Nhưng cái giá đền bù 135,000 đồng/m2, mỗi gia đình nông dân được vài chục triệu đồng đền bù không đủ để mua một mảnh đất khác ở chỗ khác để cắm dùi, rồi họ làm gì để sống. Trong khi đó, nông dân ba xã Phụng công, Cửu Cao và Văn Quan có lợi tức “tiền tỉ” thì cái giá đền bù “quá bèo”, theo lời nông dân tên Dũng nói trên báo Nông Nghiệp Việt Nam.


Anh nói “Thử hỏi với chừng nấy tiền để đẩy chúng tôi ra đường làm thuê thì chịu sao nổi!”


Hiến pháp Việt Nam ở điều số 2 viết: “Nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là nhà nước của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân.” Những gì vừa xảy ra cho nhân dân huyện Văn Giang hoàn toàn ngược lại với cái điều hiến pháp của chế độ long trọng tuyên xưng.


Báo Người Cao Tuổi ngày 20 tháng 4, 2012 cho hay vụ cưỡng chế là trái luật vì nhà cầm quyền chỉ cưỡng chế khi đó là các dự án thuộc quân sự quốc phòng hay công ích.


Trên báo Tuổi Trẻ ngày 26 tháng 4 năm 2012, Luật Sư Lê Ðức Tiết, cố vấn của hội đồng tư vấn pháp luật thuộc MTTQ cho rằng “Không ít nơi, khung giá đất do nhà nước quy định không theo sát giá thị trường, giá đền bù không đúng với giá ‘tiền tươi thóc thật’ mà người dân bán đất. Ðây chính là mấu chốt vấn đề, làm nảy sinh khiếu kiện, tiêu cực và tham nhũng. Một mặt anh nói là thỏa thuận theo nguyên tắc thị trường, nhưng trên thực tế thì áp giá dựa trên khung giá được quy định.”


Bài viết của báo Tầm Nhìn (đã bị gỡ bỏ) ngày 26 tháng 4, 2012 cảnh cáo “Với thực trạng tham nhũng đã ăn vào tận ruột từ nhiều năm qua, có thể không loại trừ những ‘Bạc Hy Lai’ Việt Nam”. Và vụ việc cưỡng chế ở Văn Giang có “hậu quả xã hội và cả hậu quả chính trị sẽ khủng khiếp như thế nào trong tương lai không xa nữa?”


Hôm sau ngày bị cưỡng chế, theo blogger Nguyễn Xuân Diện, một đoàn người ở xã Xuân Quan kéo về khiếu nại ở “Văn Phòng Chính Phủ” đã không được tiếp. (T.N.)

Bảo Hiểm Sức Khoẻ

 

Mỹ đề phòng khủng bố kỷ niệm bin Laden chết một năm


WASHINGTON (AP) –
Hôm Thứ Năm các giới chức Hoa Kỳ nhắc lại lời cảnh giác tất cả người Mỹ ở mọi nơi trên thế giới là kỷ niệm một năm Osama bin Laden bị biệt kích SEAL thanh toán, có thể là dịp để các nhóm khủng bố gia tăng hoạt động nhằm trả thù và gây tiếng vang.










Cảnh sát Pakistan hộ tống chiếc xe chở gia đình Osama bin Laden ra phi trường Islamabad để tống xuất về Saudi Arabia, hôm 26 Tháng Tư. (Hình: Aamir Qureshi/AFP/Getty Images)


FBI và Bộ Nội An hôm Thứ Tư cũng đã đưa ra một thông báo nhắc nhở là cuộc đột kích hạ sát bin Laden ở Pakistan xảy ra một năm trước, vào ngày 1 Tháng Năm, 2011. Thông báo nói rằng cần phải chú ý đề phòng hành động của mọi tổ chức quá khích Hồi Giáo, từ Taliban ở Pakistan tới Shabaab ở Somalia, muốn nhân cơ hội này tạo một cái gì coi là “chiến thắng” của họ.


Các cơ quan an ninh Hoa Kỳ ngoài ra cũng lưu ý là mặc dầu hiện nay al-Qaeda đã mất lãnh đạo và nhiều thủ lãnh khác bị tiêu diệt bởi các cuộc oanh kích của máy bay không người lái, vẫn có thể còn những nguy hiểm hết sức bất ngờ do những phần tử quá khích hành động đơn lẻ.


Căn nhà ở thành phố Abbottabad trong lãnh thổ Pakistan, nơi Osama bin Laden ẩn náu nhiều năm trước khi bị biệt kích SEAL đột kích hạ sát, hiện đã bị san bằng.


Hôm Thứ Năm, chính quyền Pakistan cho dẫn độ 14 thành viên trong gia đình bin Laden về Saudi Arabia, với lý do nhập cảnh bất hợp pháp. Những đối tượng này bị bắt sau cuộc tấn công của biệt kích Hoa Kỳ năm ngoái, bao gồm ba bà vợ và hai con gái của bin Laden. (H.C.)

Người chống đối ở Syria bị chôn sống


DAMACUS, Syria –
Một đoạn video thu cảnh những người có vẻ là binh lính quân đội Syria đang chôn sống một người hoạt động chống chính quyền, vừa được công bố lên trang mạng YouTube, theo tin của UPI.










Ðoạn video chiếu trên YouTube cho thấy một người đàn ông thuộc phe chống đối, bị bịt mắt và bị chôn ngập đến cổ, đang bị mấy người lính Syria chửi rủa, trước khi chôn sống xuống đất. (Hình: Chụp lại từ video của YouTube)


Video bắt đầu được phát hôm Thứ Năm, cho thấy một người đàn ông bị bịt mắt và bị chôn ngập đến cổ, trong khi những người lính có võ trang đứng chung quanh, miệng chửi rủa người này là “đồ thú vật,” “đồ chó”.


Người đàn ông năn nỉ xin được tha mạng trong khi một người lính nói với sĩ quan chỉ huy: “Dạ vâng, chúng tôi chôn hắn xuống theo lệnh của ông đó.”


Video cho thấy mấy người lính kết tội người đàn ông định thu hình lực lượng của Tổng Thống Bashar Assad, để gửi cho các cơ quan truyền thông quốc tế.


Người đàn ông gào lên: “Tôi xin thề là không có Thượng Ðế nào ngoài đấng Allah.”


Có tiếng mấy người lính nói: “Phải nói là không có Thượng Ðế nào ngoài Bashar, đồ súc sinh.”


Sau đó người đàn ông này bị lấp đất dần cho đến khi biến mất. (T.P.)

Ðùi là gì?

 


 


N.L.


 


Một người bạn từ Ðức lần đầu tiên đến chơi ở quận Cam. Ðã đến nơi đây thì dứt khoát phải ra Bolsa. Ðã ra Bolsa thì dứt khoát phải đi ăn phở.


Vậy là chúng tôi mời bạn vào tiệm phở Quang Trung, ngay trung tâm Little Saigon. Phở ở đây không chỉ ngon, theo khẩu vị của tôi, mà điều chúng tôi thích đến nơi này vì tiệm có những người phục vụ rất dễ thương.


Trong lúc bạn từ Ðức sang còn đang chăm chú đọc menu thì chúng tôi đã nhanh nhẩu order trước. “Cho em gà đùi, không da, trứng non” – “Còn em thì đùi da lòng trứng non đầy đủ.” Anh Ph., người phục vụ, lẩm nhẩm lặp lại order của chúng tôi trong lúc ghi vào giấy.


Ðến phiên bạn từ Ðức. “Em trai ăn gì em trai?” Anh Ph. hỏi một cách thân thiện.


“Dạ, em ăn phở gà luôn ạ.” Bạn từ Ðức trả lời.


“Ðùi luôn hả?”


“Ðùi là gì ạ?” Bạn từ Ðức hỏi một cách “ngây thơ”. Chúng tôi chựng lại, chưa kịp giải thích thì anh phục vụ đã rất tự nhiên chỉ tay vào đùi mình, “Ðùi là đây.” Và anh nhắc lại, “Ðùi là đây. Em trai muốn đùi hay ức?”


Tự dưng cả đám bật cười khanh khách. Một tên trong nhóm diễn tả thêm cho bạn từ Ðức hiểu, bằng cách chỉ vào ngực mình, “Ức là đây” và lại chỉ vào đùi “Ðùi là đây. Bạn muốn đùi hay muốn ức?”


Bạn từ Ðức đến lúc đó hiểu ra, bật cười và nói, “Vậy cho em một tô không ức ạ!”


“Tô không ức? À, vậy tức là đùi phải không?” Ðến phiên anh Ph. hơi lúng túng.


“Dạ đúng rồi ạ. Cho em tô gà đùi ạ.”


Bạn từ Ðức giải thích, “Lần đầu tiên mình mới nghe hỏi như vậy. Ở Ðức không có chuyện phân biệt như thế. Chỉ có phở gà và bò thôi.”


Nhưng dù có giải thích, thì cả đám cười cứ cười như nắc nẻ. Ôi ngôn ngữ hình tượng; đùi là đây và ức là đây!

Bạc Hy Lai nghe lén cả Hồ Cầm Ðào


BẮC KINH (NYT) –
Khi ông Hồ Cẩm Ðào, chủ tịch nhà nước Trung Quốc, hồi Tháng Tám năm trước nhấc điện thoại lên để nói chuyện với một viên chức cao cấp trong ngành thanh tra, lúc đó đến Trùng Khánh để điều tra tham nhũng, các máy điện tử đặc biệt cho thấy ông đang bị nghe lén, từ chính các giới chức thành phố này.










Ông Bạc Hy Lai bị mất chức bí thư Thành Ủy Trùng Khánh và các chức vụ khác trong đảng vì nghe lén chủ tịch nước. (Hình: Liu Jin/AFP/Getty Images)


Vụ này và các khám phá nghe lén khác đưa đến cuộc điều tra khiến Bí Thư Thành Ủy Trùng Khánh Bạc Hy Lai phải mất chức và tạo ra các chấn động chính trị hiện chưa biết sẽ chấm dứt như thế nào.


Cho đến nay, việc thanh trừng ông Bạc Hy Lai được dư luận coi như trường hợp một ngôi sao chính trị đang lên bị thành phần lãnh đạo ở Bắc Kinh ghen ghét và bị mất chức vì vợ ông có liên quan đến một vụ đầu độc doanh gia người Anh do tranh chấp tiền bạc.


Nhưng việc nghe lén, vốn trước đây chỉ được đề cập phớt qua trong các cuộc họp nội bộ đảng, nay có vẻ là lý do chính khiến giới lãnh đạo phải quyết định triệt hạ Bạc Hy Lai.


Câu chuyện ngay cả chủ tịch nước cũng bị nghe lén cho thấy mức độ nghi ngờ lẫn nhau trong thành phần lãnh đạo Trung Quốc. Ðể có thể kiểm soát xã hội Trung Quốc, nhà nước thường xuyên phải sử dụng kỹ thuật theo dõi do thám. Tuy nhiên, chính các kỹ thuật này cũng lại được dùng để chống lẫn nhau – lập lại tình trạng đấu đá nội bộ có từ khi chế độ cộng sản này mới lên cầm quyền mấy chục năm trước.


“Xã hội này đẻ ra sự nghi ngờ và bạo động,” theo lời ông Roderick MacFarquhar, một sử gia chuyên về lịch sử lãnh đạo Cộng Sản Trung Quốc trong nửa thế kỷ qua. “Thành phần lãnh đạo luôn phải đề phòng vì không biết được ai sẽ đâm sau lưng mình.”


Một phân tích gia chính trị, trích thuật một nguồn tin thông thạo, nói rằng Bạc Hy Lai từng tìm cách nghe lén mọi giới chức cao cấp đến Trùng Khánh vài năm trở lại đây, kể cả Chu Vĩnh Khang (Zhou Yongkang), bộ trưởng Bộ Công An và cũng là người đỡ đầu Bạc Hy Lai lên thay thế mình.


“Bạc Hy Lai muốn biết rõ ràng là giới lãnh đạo trung ương nghĩ gì về mình,”phân tích gia này cho hay. (V.Giang)

Ai Cập còn 13 ứng viên tranh cử tổng thống


CAIRO, Ai Cập (AP) –
Số ứng cử viên ra tranh cử tổng thống ở Ai Cập sụt từ 23 xuống còn 13 người, sau khi 10 người bị loại, trong đó có cựu chỉ huy trưởng tình báo thời ông Mubarak, chiến lược gia tổ chức Huynh Ðệ Hồi Giáo Khairat el-Shater và giáo sĩ Hồi Giáo cực đoan Hazem Abu Ismail.










Ông Amr Moussa, bộ trưởng ngoại giao thâm niên thời Mubarak kiêm cựu trưởng khối Liên Minh Ả Rập, là một trong ba người dẫn đầu trong 13 ứng cử viên tổng thống ở Ai Cập. (Hình: AP/Nasser Nasser)


Ba người dẫn đầu trong 13 người còn lại có ông Amr Moussa, bộ trưởng ngoại giao thâm niên thời Mubarak kiêm cựu trưởng khối Liên Minh Ả Rập; ông Mohammed Morsi, người thứ nhì thuộc tổ chức chính trị Huynh Ðệ Hồi Giáo đầy quyền uy được đề cử; và ứng cử viên Hồi Giáo trung dung Abdel-Moneim Abolfotoh, người rời bỏ tổ chức Huynh Ðệ Hồi Giáo. Ngoài ra, còn có thủ tướng sau cùng thời Mubarak, ông Ahmed Shafiq, thoạt đầu tên ông bị loại trong tuần này nhưng được phục hồi 24 giờ sau đó.


Khác với ông Shafiq, vốn là bạn thâm niên của ông Mubarak, khiến không mấy thiện cảm dưới mắt người dân Ai Cập, ông Moussa tự tách xa với chế độ cũ và được sự chấp thuận của các phe phái tự do và giáo sĩ thế tục.


Ông Moussa rời khỏi Bộ Ngoại Giao vào năm 2001, trước khi sự tham nhũng và tàn bạo của cảnh sát trở thành điểm nổi bật của chế độ, trong thập niên cầm quyền sau cùng. Trong 10 năm với chức vụ trưởng khối Liên Minh Ả Rập, thỉnh thoảng ông nêu lên nhu cầu cải tổ trong thế giới Ả Rập và nằm trong số những người lên tiếng chống sự cai trị độc đoán, vào lúc mà làn sóng cách mạng bắt đầu nổi lên ở Tunisia. (T.P.)

Mỹ tăng cường tấn công al-Qaeda bằng máy bay không người lái


WASHINGTON (AP) –
Hoa Kỳ đang mở rộng cuộc chiến chống al-Qaeda ở Yemen, tăng cường các cuộc tấn công mạng lưới khủng bố này bằng máy bay không người lái.










Hoa Kỳ bắt đầu tăng cường các cuộc tấn công mạng lưới khủng bố al-Qaeda ở Yemen bằng máy bay không người lái. (Hình: AP/Kirsty Wigglesworth)


Hai giới chức cao cấp của Mỹ nói rằng, các lực lượng chống khủng bố giờ đây sẽ được phép nhắm đến từng cá nhân được cho là đang hoạch định những cuộc tấn công vào lãnh thổ Hoa Kỳ, dù rằng tình báo Mỹ không nhận được tên của cá nhân đó.


Trước đây, hành động này đòi hỏi phải qua một thời gian dài để nhận diện các dân quân. Ngày nay, chỉ cần cá nhân đó là cấp chỉ huy hoặc đang soạn thảo kế hoạch tấn công Hoa Kỳ, hay cá nhân người Mỹ nào đó, thì có thể bị liệt vào danh sách cần phải bị tiêu diệt.


Tòa Bạch Ốc không chấp thuận mục tiêu rộng lớn hơn như các nhóm dân quân của al-Qaeda, một công tác vốn được CIA áp dụng ở Pakistan. Và rằng việc thực hiện chỉ được tiến hành khi có sự thỏa thuận của chính quyền Yemen.


Chính sách mới này sẽ mở rộng cuộc chiến chống lại quân al-Qaeda ở vùng bán đảo Ả Rập, gọi tắt là AQAP, là phụ nhánh của al-Qaeda hoạt động tại Yemen.


Rối loạn chính trị tại Yemen hồi năm ngoái khiến chính quyền khó tập trung nỗ lực chống al-Qaeda hơn.


Một giới chức Mỹ nói: “Bởi thế, đây là những công cụ chống khủng bố được bày ra để bảo vệ quyền lợi và tổ quốc Hoa Kỳ.” Ông này thêm rằng các cuộc tấn công mở rộng sẽ không được dùng để yểm trợ chính quyền Yemen chống lại các đối thủ ở trong nước.


Mỹ từng tiến hành 23 vụ không kích ở Yemen kể từ Tháng Năm năm ngoái, 12 trong số đó được thực hiện trong năm nay. (T.P.)

Mỹ-Pakistan: Phải chăng lỗi ở đôi đàng?


Nguyễn Văn Khanh


 


Ðầu năm 2010, trong buổi nói chuyện tại Viện Nghiên Cứu Brookings Institution, ông Bruce Riedel kể lại một số chi tiết về chuyến đi Pakistan mà ông thực hiện cách đó chẳng bao lâu.










Ngoại Trưởng Mỹ Hillary Clinton (trái) và Ngoại Trưởng Pakistan Hina Rabbani Khar tại một hội nghị ở London, Anh, hôm Tháng Hai. Quan hệ giữa Mỹ và Pakistan vẫn còn nhiều nghi ngờ trong những ngày tháng tới. (Hình: Jason Reed/AFP/Getty Images)


Từng điều khiển đường dây tình báo CIA hoạt động ở Nam Á và Trung Ðông, ông may mắn quen biết, có dịp làm việc với nhiều người, và chuyến đi này không ngoài mục đích tìm hiểu thêm chi tiết về trùm khủng bố Osama bin Laden.


Trong số những người ông gặp lại ở Islamabad là một vị cựu đại sứ mà ông không nêu tên. “Tôi hỏi ông đại sứ là theo ông nghĩ, bin Laden đang trốn ở đâu. Ông trả lời rằng có thể tìm thấy hắn ta trong một căn nhà do Cơ Quan An Ninh Tình Báo Pakistan (ISI) xây, nằm gần một căn cứ quân sự”. Nghe như vậy, ông Riedel kể tiếp, “Tôi ngạc nhiên, nghĩ rằng điều đó khó có thể xảy ra, nhưng ông đại sứ nhắc lại điều ông mới nói, bảo thêm rằng ông hoàn toàn tin tưởng những gì ông trình bày”.


Một năm sau đó, chính ông Riedel cũng không ngờ những gì ông được nghe “lại trở thành sự thật”. Theo lệnh trực tiếp từ Tổng Thống Barack Obama, đơn vị tinh nhuệ SEAL của quân đội Hoa Kỳ mở cuộc hành quân chớp nhoáng trên lãnh thổ Pakistan và giết được kẻ thù số một của nước Mỹ. Tin tức sau đó cho thấy trong nhiều năm trời, bin Laden cư ngụ trong căn nhà khang trang tại thành phố Abbottabad, nằm gần một trong những bộ chỉ huy quân sự lớn nhất của Pakistan. Căn nhà này được xây bởi một công ty xây cất thường xuyên thầu xây dựng, sửa chữa cơ sở cho ISI.


Với ông Riedel, dự đoán hoàn toàn đúng của vị cựu đại sứ Pakistan có nghĩa là người dân nước này biết rõ quan hệ giữa khủng bố với những tướng lãnh đang điều khiển quân đội và ngành tình báo, trong khi “Washington vẫn nuôi hy vọng có thể thay đổi được cục diện, cho dù tình huống ngày một tệ hơn trước”. Cũng như ông, một số nhà quan sát Nam Á tin rằng chuyện Washington bỏ hàng tỉ bạc mỗi năm viện trợ cho Pakistan “cuối cùng cũng chẳng đi tới đâu,” “không xóa được nghi kỵ mà giới cầm quyền, quân đội cũng như người dân quốc gia này đang có khi họ nghĩ về nước Mỹ”, đã thế, căng thẳng liên tục xảy ra tới mức “ai cũng nghĩ có vẻ như Hoa Kỳ và Pakistan muốn đánh nhau”, như nhà báo Ahmed Rashid viết trong quyển sách mới phát hành cuối tháng trước, nói về quan hệ giữa Mỹ và đồng minh Pakistan.


Ngay các nhà hoạch định chính sách ở Washington D.C., cũng không mấy tin tưởng vào quốc gia đồng minh quan trọng ở Nam Á. Việc Tổng Thống Barack Obama quyết định đưa quân đổ bộ vào lãnh thổ Pakistan mà không báo cho chính quyền Islamabad biết trước là một bằng chứng vẫn thường được nói tới đi kèm với giải thích “không phải chuyện tối mật nào cũng có thể chia sẻ với nước khác”, kế đến là phát biểu hồi giữa Tháng Chín năm ngoái của Ðô Ðốc Tổng Tham Mưu Trưởng Mike Mullen trước ngày ông rời quân ngũ.


Hôm đó, trong buổi điều trần cuối cùng trước Ủy Ban Quốc Phòng Thượng Viện, Ðô Ðốc Mullen nói rằng cho dù chính phủ Islamabad tìm đủ mọi cách để chối cãi nhưng điều mọi người đều biết là “lực lượng khủng bố Haqqani có liên hệ mật thiết với cơ quan tình báo quốc gia Pakistan”. Ông nhấn mạnh: “Lực lượng khủng bố Haqqani mà tình báo Pakistan dung dưỡng là lực lượng có liên hệ với đường dây Al-qaida, thường xuyên thực hiện những cuộc tấn công nhắm vào các đơn vị quân sự Hoa Kỳ và NATO, gây nguy hiểm đến tính mạng cho binh sĩ Mỹ và đồng minh đang tham chiến ở Afghanistan cũng như chủ mưu gây xáo trộn ở nước láng giềng.”


“Tôi nghĩ không thể trách một mình Pakistan được”, phân tích gia Ali Hassan nói với cử tọa của hội nghị bàn về an ninh Nam Á mới tổ chức ở Washington D.C., cách đây không đầy hai tuần lễ. Chuyên gia nổi tiếng của Viện Chiến Lược Nam Á cho rằng chính các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ đã góp phần khiến cho người dân Pakistan có ý nghĩ không mấy hay về nước Mỹ, và khiến các tướng lãnh Pakistan một mặt nhận viện trợ từ Mỹ “nhưng mặt khác họ lại thắc mắc, không hiểu người Mỹ có thật lòng với mình hay không”.


Ông Hassan đưa thí dụ cho thấy mối nghi ngờ ngày càng “lớn hơn” từ thời ông George W. Bush còn ngồi ở Tòa Bạch Ốc. “Ông Bush xây dựng quan hệ giữa lãnh đạo với lãnh đạo, quên chuyện người dân Pakistan chẳng mấy ai ưa ông Pervez Musharraf. Ông Bush nhiều lần nói Pakistan là quốc gia đồng minh quan trọng nhất ở Nam Á, giữ vai trò thiết yếu trong việc giúp ổn định cho Afghanistan, nhưng cũng chính ông Bush lại mở rộng quan hệ chiến lược với Ấn Ðộ, khiến quân đội và dân chúng Pakistan thắc mắc, không hiểu nước Mỹ muốn gì”. Mới tuần này, Tổng Thống Obama lại đưa ra phát biểu nói rằng quan hệ chiến lược được nói tới từ thời ông George W. Bush “là điều Washington sẽ tiếp tục theo đuổi”, khiến Islamabad càng thêm thắc mắc.


Người Mỹ muốn gì ở Pakistan? “Dễ lắm, chẳng có gì khó để trả lời”, một viên chức cao cấp của Hội Ðồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ nói với báo chí cách đây chỉ vài ngày. “Chúng tôi muốn quan hệ giữa hai nước ngày một thắt chặt hơn, chúng tôi muốn Islamabad hợp tác chặt chẽ hơn trong kế hoạch bài trừ khủng bố, chúng tôi muốn quân đội và tình báo nước bạn đừng dung dưỡng bọn khủng bố, đừng cho chúng đặt bản doanh hoặc trú ẩn trên lãnh thổ Pakistan, chúng tôi muốn họ giúp bảo đảm ổn định cho Afghanistan”. Cũng viên chức này bảo “Chúng tôi không mong muốn gì hơn là thấy họ làm đúng những gì đã hứa”.


Ðiều đó có nghĩa là, ít nhiều và dù không công khai nói ra, nhưng những nhà hoạch định chính sách của Mỹ không hài lòng với lối “cộng tác nửa vời” của Islamabad. Mặc dù bà Ngoại Trưởng Hillary Clinton nhiều lần trấn an mọi người rằng “quan hệ vẫn tốt và Hoa Kỳ sẽ thúc đẩy để tốt hơn nữa”, nhưng theo Thượng Nghị Sĩ Carl Levin, “dường như chúng ta không mấy khôn khéo hay may mắn khi chọn bạn”.


Vị thượng nghị sĩ nhiều uy thế trong Ủy Ban Quốc Phòng Thượng Viện cho rằng hàng năm nước Mỹ bỏ ra nhiều tỉ bạc để giúp Pakistan “nhưng những gì chúng ta lấy lại được từ họ thì lại quá ít ỏi”, khiến ông phải “nhiều lần tự hỏi Islamabad có thật là bạn của nước Mỹ, họ có thật lòng với nước Mỹ hay không?” Không biết đúng sai, nhưng tin đồn chính trị ở Washington D.C., cho thấy những gì ông Levin nói không “nặng” cho bằng lời của Thượng Nghị Sĩ John McCain trong phiên họp hàng tuần với các cố vấn chính trị. Nghe đâu ông McCain gọi Pakistan là “bọn chỉ biết lợi dụng” (nguyên văn “friend with benefits”).


“Chúng tôi lúc nào cũng xem Mỹ là đồng minh”, bà Ngoại Trưởng Ranbbani Khar của Pakistan dõng dạc nói trên đài truyền hình quốc gia, nhưng “Hoa Kỳ cũng phải hiểu là họ sẽ mất đi một đồng minh quan trọng ở Nam Á nếu họ tiếp tục đưa ra những cáo buộc cho rằng tình báo của chúng ta có liên hệ với đường dây khủng bố Haqqani”. Bà cũng nhấn mạnh “chính phủ Mỹ biết thật rõ là đừng nên để điều này xảy ra, và nếu muốn như thế, Washington phải thận trọng hơn khi nói những điều không tốt về người bạn của mình mà không đưa ra dẫn chứng”, ám chỉ Islamabad vẫn chưa quên điều Ðô Ðốc Mike Mullen nói trước khi ông rời chức vụ Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Ðội Hoa Kỳ.


Chuyện không dừng ở đó. Quan hệ giữa Hoa Kỳ và Pakistan trở nên khó khăn hơn từ sáng sớm ngày 26 Tháng Mười Một năm ngoái sau vụ máy bay trực thăng và chiến đấu cơ NATO bắn lầm vào hai đồn binh của Pakistan, khiến ít nhất 28 người thiệt mạng và 11 người bị thương.


Thủ Tướng Yousuf Raza Gilani của Pakistan tuyên bố rằng vụ bắn lầm này rất nghiêm trọng vì NATO đã “xâm phạm lãnh thổ” nước ông. Văn phòng tổng tham mưu trưởng quân đội Pakistan cũng phổ biến bản thông cáo nói rằng quân đội “sẽ có những bước cần thiết để trả đũa hành động vô trách nhiệm của Hoa Kỳ và NATO” và quyết định Islamabad đưa ra là đóng cửa tuyến đường tiếp vận từ Pakistan sang Afghanistan mà NATO đang sử dụng. Ðã năm tháng trôi qua, quyết định cứng rắn này vẫn chưa được Islamabad bãi bỏ.


Ðiều không may là vụ oanh kích lầm này xảy ra chỉ một ngày sau khi tư lệnh chiến trường Afghanistan là Ðại Tướng John Allen sang tận Islamabad gặp các tướng lãnh Pakistan để bàn thảo về kế hoạch mở rộng hợp tác, bảo đảm an ninh cho khu vực biên giới Pakistan-Afghanistan. Vì thế, một sĩ quan cao cấp Pakistan nói với báo chí nước ngoài rằng vụ oanh kích lầm của NATO gây ảnh hưởng bất lợi cho quan hệ đôi bên, đặc biệt là quan hệ về quân sự, “xóa tan mọi niềm tin mà quân đội Pakistan dành cho lực lượng NATO do Hoa Kỳ lãnh đạo”.


Ðầu tháng tới, bà Ngoại Trưởng Hillary Clinton sẽ đi Nam Á, ghé Ấn Ðộ và Bangladesh nhưng không thăm Pakistan.


Trưa hôm Thứ Tư, khi loan báo tin này, phát ngôn viên Victoria Nuland của Bộ Ngoại Giao Mỹ giải thích “đây là lần đầu tiên bà ngoại trưởng thăm Bangladesh” và chuyến đi New Delhi “nhằm đánh giá thành quả quan hệ chiến lược giữa hai nước”. Ít giờ sau đó, một viên chức Tòa Bạch Ốc nói thêm Washington muốn có quan hệ tốt đẹp và ổn định với Trung Quốc nhưng ông Obama muốn mở rộng quan hệ với Ấn Ðộ “vì tổng thống tin tưởng quốc gia có nền dân chủ và đông dân nhất thế giới sẽ giữ một vị trí thật quan trọng trong chính trường quốc tế”.


Chắc chắn giới lãnh đạo Pakistan sẽ đặt câu hỏi rất lớn về chuyến đi của bà Clinton. Các nhà quan sát ở Washington D.C., hầu như chẳng ai ngạc nhiên về điều đó, cũng chẳng ngạc nhiên nếu quan hệ với quốc gia “bỏ không được vương cũng không xong” này sẽ chẳng sáng sủa gì hơn trong những ngày tháng tới.

Cựu tổng thống Liberia bị tòa quốc tế kết tội


LONDON (McClatchy) –
Trong một phán quyết tạo tiền lệ, tòa án quốc tế hôm Thứ Năm kết tội cựu tổng thống Liberia, ông Charles Taylor, về tội liên quan đến việc trợ giúp thi hành các tội ác chiến tranh và tội chống lại con người khi ông cung cấp võ khí cho nhóm phiến quân ở quốc gia láng giềng Sierra Leone để đối lấy kim cương.










Cựu Tổng Thống Charles Taylor. (Hình: Peter Dejong/AFP/GettyImages)


Tòa án quốc tế ra phán quyết là Taylor đã trợ giúp lâu dài và lớn lao cho thành phần phiến quân Sierra Leone mở ra chiến dịch khủng bố, giết người, hãm hiếp phụ nữ, nô lệ tình dục và bắt trẻ vị thành niên cầm súng chiến đấu.


Ðây được coi là một bản án xác định quyền hạn của hệ thống tư pháp quốc tế. Ông Taylor, năm nay 64 tuổi, là cựu nguyên thủ một quốc gia bị tòa quốc tế kết án kể từ khi có các phiên xử ở Nuremberg sau Ðệ Nhị Thế Chiến tới nay.


Bản án dành cho ông Taylor sẽ được đưa ra vài tháng tới đây và ông có thể bị án tù chung thân. (V.Giang)

Có thêm điều tra về Ðặc Vụ Mỹ mua dâm


WASHINGTON (AP) –
Một giới chức cơ quan Ðặc Vụ Mỹ cho hay đang có cuộc điều tra liên quan đến tiết lộ của giới truyền thông Mỹ rằng nhân viên của họ trong các chuyến đi ngoại quốc trước đây cũng từng liên hệ với thành phần mại dâm.










Hai nhân viên Sở Ðặc Vụ trước Tòa Bạch Ốc. (Hình: Mandel Ngan/AFP/Getty Images)


Ðài truyền hình KIRO-TV ở thành phố Seattle, tiểu bang Washington, hôm Thứ Tư loan tin rằng trong chuyến công tác ở El Salvador hồi năm ngoái, các nhân viên đặc vụ cũng có hành vi tương tự như thấy trong vụ tai tiếng liên quan đến gái mại dâm khi làm công tác bảo vệ chuyến đi của Tổng Thống Obama tại Colombia.


Nguồn tin được đưa ra chỉ vài giờ sau khi Bộ Trưởng Nội An Janet Napolitano cho Quốc Hội Mỹ hay rằng vụ xảy ra ở Colombia chỉ là một hành động riêng lẽ và bà sẽ ngạc nhiên nếu vấn đề này phổ quát hơn thế. (V.Giang)

Mỹ kêu gọi Brazil ‘hãy mua F-18’


RIO DE JANEIRO (NYT) –
Bộ Trưởng Quốc Phòng Leon E. Panetta hôm Thứ Tư kêu gọi chính phủ Brazil hãy mua các phi cơ chiến đấu loại F-18 Super Hornet trị giá $4 tỉ của Mỹ, nói rằng việc mua võ khí này cho thấy sự quan trọng của Brazil với Mỹ.










Bộ Trưởng Leon E. Panatta trong cuộc họp báo tại Brazil. (Hình: Evaristo Sa/AFP/Getty Images)


Trong chuyến viếng thăm đầu tiên của một bộ trưởng quốc phòng Mỹ đến Brazil từ bảy năm qua, ông Panetta trong lúc đọc diễn văn tại Ðại Học Cao Ðẳng Quân Sự đã tìm cách hàn gắn những bất đồng trước đây và khuyến khích Brazil mua võ khí Mỹ.


Brazil hiện đang mở cuộc đấu thầu 36 chiến đấu cơ trị giá khoảng $4 tỉ và có đơn dự thầu từ Boeing của Mỹ, Dassault Aviation của Pháp và Saab của Thụy Ðiển. Boeing chế tạo phi cơ F/A-18 E/6 Super Hornet, Dassault chế tạo Rafale và Saab có phi cơ Grippen.


Lời phát biểu của ông Panetta cho thấy sự chú ý của Ngũ Giác Ðài đối với Brazil sau chuyến viếng thăm Tòa Bạch Ốc của nữ Tổng Thống Dilma Rousseff hồi tháng này.


Ông Panetta cho cử tọa gồm các sĩ quan quân đội Brazil hay rằng công ty Boeing có sự hậu thuẫn mạnh mẽ trong Quốc Hội Mỹ và có khả năng chia sẻ kỹ thuật tối tân với các đồng minh thân cận nhất. (V.Giang)

Dân biểu Mỹ ở Orange County bị yêu cầu không đến Afghanistan


WASHINGTON (NYT) –
Theo đòi hỏi của tổng thống Afghanistan, ông Hamid Karzai, các giới chức cao cấp chính phủ Mỹ hồi cuối tuần qua nói với Dân Biểu Dana Rohrabacher, đại diện Ðịa Hạt 46 ở Orange County, thuộc tiểu bang California, là ông không nên đến Afghanistan vì những chỉ trích nặng nề trước đó nhắm vào nhà lãnh đạo Afghanistan sẽ cản trở nỗ lực gây lại sự tin tưởng giữa hai chính phủ.










Dân Biểu Dana Rohrabacher bị yêu cầu không đến Afghanistan. (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt)


Dân Biểu Dana Rohrabacher không hề giấu giếm mong muốn của ông là thay đổi chính sách của chính phủ Obama tại Afghanistan và cùng với các thành phần đối lập kêu gọi có sự thay đổi trong cơ cấu chính quyền nước này hầu trở thành một liên bang tản quyền.


Ông Rohrabacher cho rằng phương cách của ông sẽ đưa đến một quốc gia Afghanistan ổn định hơn và giới hạn quyền lực của thành phần tham nhũng bao quanh ông Karzai.


Giới hữu trách Mỹ nói rằng ông Karzai đôi khi coi quan điểm của ông Rohrabacher là quan điểm chính thức của chính phủ Mỹ và do đó có hành động trả đũa bằng cách nghiêng về phía quốc gia láng giềng Pakistan và Iran, gây khó khăn phức tạp cho các nhà soạn thảo chính sách Mỹ.


Ngoại Trưởng Hillary Rodham Clinton, lo ngại về phản ứng của ông Karzai trước việc ông Rohrabacher gặp phía đối lập Afghanistan, đích thân yêu cầu vị dân cử này không tham gia vào phái đoàn. Bộ Ngoại Giao Afghanistan cho hay chính phủ họ có quyền yêu cầu Dân Biểu Rohrabacher hủy bỏ chuyến đi của mình.


Tại Washington hôm Thứ Tư, ông Rohrabacher nói rằng thái độ của ông Karzai “nên làm cho mọi người lưu tâm”. Ông Rohrabacher cho biết thêm là “ông Karzai và những người thân cận không muốn bàn thảo về việc tao một chính quyền có sự tham dự của mọi thành phần”. (V.Giang)


 

Bayern loại Real Madrid, vào chung kết với Chelsea


Champions League: Thắng 3-1 bằng những quả đá phạt đền luân lưu


 


Chelsea thắng Barcelona 3-2 (lượt đi và về)


 


Thanh Diễm/Người Việt


 


Tổng hợp – Hai ngày Thứ Ba và Thứ Tư vừa qua, giới hâm mộ bóng tròn trên thế giới theo dõi hai trận cầu bán kết đầy kịch tính, hấp dẫn giữa Barcelona gặp Chelsea (Thứ Ba) và Real Madrid ra sân cùng với Bayern Munich (Thứ Tư) chắc chắn đều có những cảm xúc vui mừng, ngưỡng mộ, nuối tiếc cũng như đầy bất ngờ thú vị diễn ra trên sân cỏ Camp Nou (Barcelona) và Santiago Bernabeu (Madrid).










Hậu vệ John Terry của Chelsea (trái) ăn thẻ đỏ của trọng tài Cuneyt Cakir (giữa) trong trận đấu lượt về bán kết Champions League giữa Barcelona và Chelsea diễn ra trên sân Camp Nou, Barcelona ngày 24 Tháng Tư, 2012. (Hình: Adrian Dennis/AFP/Getty Images)


Cả hai trận đấu đều diễn ra với hai lối chơi hoàn toàn trái ngược nhau, một trận đội được đánh giá yếu hơn lại hao hụt một “chiến binh” ở phút 37, nhưng với chiến thuật phòng thủ hơn cả “bê tông cốt sắt” đã bẻ gãy những đợt tấn công triền miền của đối phương – một trong số vài đội bóng mạnh nhất trên hành tinh, sở hữu những cầu thủ lừng danh trên thế giới như siêu sao Lionel Messi, lại được lợi thế trên sân nhà, sự ủng hộ cuồng nhiệt của khán giả nhà và nổi tiếng với lối chơi tiki-taka – để sừng sững có mặt ở trận chung kết sau khi thủ hòa 2-2 trong những giây phút cuối cùng của trận đấu.


Với một trận thắng 1-0 trên sân nhà, và cầm chân 2-2 trên sân khách, Chelsea với huấn luyện viên tạm thời Di Matteo, đã oanh liệt loại Barcelona, đương kim vô địch giải, để có mặt ở trận cuối cùng Champions League 2012 so tài với Bayern Munich.


Trận đối đầu lượt về giữa Barcelona và Chelsea là trận đấu một chiều khi đội của Messi gần như kiểm soát toàn bộ suốt 90 phút thi đấu, với các làn sóng tấn công “trùng trùng điệp điệp”, đợt này tiếp nối đợt khác trước khung thành Chelsea.










Tiền đạo Didier Drogba (giữa) của Chelsea, thủ môn Victor Valdes và hậu vệ Gerard Pique (phải) của Barcelona va chạm nhau trong khi tranh chấp bóng trong trận đấu lượt về bán kết Champions League giữa Barcelona và Chelsea diễn ra trên sân Camp Nou, Barcelona ngày 24 Tháng Tư, 2012. (Hình: Josep Lago/AFP/Getty Images)


Và cũng từ vị trí bị đối thủ dồn ép triền miên, các cầu thủ Chelsea đã chứng tỏ bản lĩnh và tinh thần thi đấu kiên cường, bất khuất của mình vượt hơn cả ý nghĩ của mọi người trước đó.


Mười một rồi mười cầu thủ từ phút 37, là những cầu thủ thi đấu trên cả tuyệt vời. Tất cả đều chói sáng trên sân từ thủ môn Petr Cech cho đến Torres, được đưa vào sân trong 10 phút còn lại.


Họ là những “cảm tử quân” bao bọc kín kẻ, bảo vệ hữu hiệu khung thành thủ môn Petr Cech, giữ đúng vị trí của mình, áp dụng chặt chẽ chiến thuật phòng ngự mà huấn luyện viên Matteo đề ra.


Dù đã bị dẫn trước 2-0 với bàn thắng của Sergio Busquets phút 35, và của Aniesta từ đường chuyền chính xác của Messi phút 44 lại bị mất người khi John Terry bị thẻ đỏ phải rời khỏi sân từ phút 37, nhưng tinh thần của các cầu thủ Chelsea không hề nao núng. Họ là những “cảm tử quân” với tinh thần thi đấu vượt bực trên cả sự tưởng tượng của mọi người, liên tiếp phá vỡ các đợt công hãm từ các chân sút Barcelona để rồi khi chắt chiu được cơ hội tốt, họ đã tận dụng thành công với bàn thắng ở phút đá bù thêm giờ của hiệp đầu – phút 45+1 – rất bất ngờ khi Lampard tung ra đường chuyền thuận lợi cho Ramires băng xuống và cú lốp bóng của tiền vệ người Brazil đưa banh bay qua khỏi bàn tay của thủ môn Valdes, đi luôn vào lưới rút ngắn tỷ số xuống 1-2 đã giúp hy vọng đi tiếp của Chelsea sống lại.


Tình trạng trong hiệp hai không khác gì hiệp đầu, Barcelona tung hết tất cả sức lực dồn dập áp sát cầu môn thủ môn Chelsea với hy vọng cho thủ môn Petr Cech vào lưới lượm banh để tiếp tục cuộc chơi. Nhưng quả thật lần này, thần may mắn đã không mỉm cười với Barcelona khi quả đá phạt đền của Messi (từ lỗi truy cản trái phép của Drogba trong vùng cấm địa) ở phút 48 lại trúng xà ngang ra ngoài và sau đó phút 82 lại chính cú sút dường như vào lưới mười mươi cũng của Messi lại trúng cột dọc phải dội trở ra.










Huấn luyện viên Jose Mourinho của Real Madrid đang “quỳ gối cầu nguyện?” trong thời gian đá phạt đền luân lưu của trận bán kết lượt về Champions League giữa Real Madrid và Bayern Munich diễn ra trên sân Santiago Bernabeu, Madrid, ngày 25 Tháng Tư, 2012. (Hình: Dani Pozo/AFP/Getty Images)


Tấn công mãi lại không thành công, Barcelona bất ngờ dính cú “hồi mã thương” ở phút 90+1 khi Torres (vào sân thế người phút 80) từ ngay lằn vôi giữa sân nhận được banh do đồng đội đá phá lên, lợi dụng các hậu vệ Barca không kịp lui về phòng thủ, một mình dẫn banh thoát nhanh xuống, xâm nhập vùng cấm địa, lách qua khỏi thủ môn Valdes, bình tĩnh đưa banh vào lưới trống gỡ hòa 2-2 trước sự vui mừng tột cùng của các đồng đội lẫn người ủng hộ đồng thời đặt dấu chấm hết ước mơ hai lần vô địch liên tiếp của Barcelona.


Sau trận đấu, chính tiền đạo Didier Drogba cho biết: “Chúng tôi đã thi đấu thật chói sáng. Phòng ngự chặt chẽ và thật tốt. Không ai nghĩ chúng tôi có mặt ở trận chung kết nhưng chúng tôi đã làm được.”


Tuy oanh liệt thắng trận nhưng Chelsea sẽ bị tổn thất nặng nề trong trận chung kết vì thiếu vắng đi bốn trụ cột của mình là John Terry bị thẻ đỏ còn Ivanovic, Ramires và Meireles bị ba thẻ vàng trong suốt giải đấu nên bị cấm thi đấu một trận.


 


Bayern Munich loại Real Madrid


 


Nếu trận ngày Thứ Ba đầy kịch tính với tinh thần thi đấu quả cảm của các cầu thủ Chelsea thì ở trận ngay hôm sau giữa Real Madrid và Bayern Munich cũng là một trận bán kết nhiều cảm xúc khác nhưng một lần nữa may mắn lại đứng về phía Bayern Munich.


Suốt hiệp đầu, khán giả trên sân cũng như khắp thế giới qua màn ảnh truyền hình đều bị thu hút bởi tính chất hay đẹp của trận cầu khi cả hai bên đều phô diễn lối đá nhanh đầy tốc độ, phản công qua lại không ngừng nghỉ.










Thủ môn Bayern Munich, Manuel Neuer (phải) ngả người đón đỡ quả banh đá phạt đền từ tiền vệ Kaka của Real Madrid trong trận trận bán kết lượt về Champions League giữa Real Madrid và Bayern Munich diễn ra trên sân Santiago Bernabeu, Madrid, ngày 25 Tháng Tư, 2012. (Hình: Javier Soriano/AFP/Getty Images)


Phía Real Madrid, tiền đạo Ronaldo chơi rất tuyệt vời, với hai bàn thắng: Một là quả phạt đền ở phút thứ sáu khi đường banh chuyền của Angel Di Maria trúng tay hậu vệ David Alaba của Bayern Munich ngay trong vùng cấm địa và hai là bàn thắng dù khó tính nhất cũng không thể nào chê được của siêu sao này khi nhận được đường banh từ Mesut Oezil, ngay gần khung thành, tung ngay cú sút banh sà đầy kỹ thuật đi sát cột dọc trái khiến thủ môn Bayern Munich dù có ngả người đón đỡ cũng bó tay.


Nhưng Real Madrid lại chịu số phận nghiệt ngã giống như Barcelona, khi trọng tài Hungary, Victor Kassai cho Bayern hưởng quả phạt đền sau khi Pepe xô đẩy Mario Gomez té ngã trước khung thành phút 27 và Arjen Robben thu ngắn cách biệt còn 1-2.


Lúc này cả hai hòa nhau 3-3 cả hai trận và cho đến khi trọng tài thổi còi chấm dứt hai hiệp chính, không bên nào có cơ hội đưa banh vào lưới đối phương buộc phải đá thêm hai hiệp phụ 30 phút.


Kết thúc trận đấu vẫn là 3-3 nên cả hai phải sử dụng đến những quả đá phạt đền luân lưu như một trò chơi xổ số đầy may rủi.


Quá căng thẳng lại thêm may mắn không đến với thầy trò huấn luyện viên Mourinho khi lần lượt hai quả đá phạt đền của Ronaldo và Kaka đều bị thủ môn Neuer cản phá được và quả thứ ba của Ramos lại bắn lên trời nên phải buồn bã rời sân với kết quả thua 1-3 và quyền vào tranh chung kết gặp Chelsea dành cho đội bóng câu lạc bộ đến từ Ðức.


Ngoại trừ Kaka vào sân thay thế người vẫn là chiếc bóng mờ nhạt còn Ronaldo và phần lớn các cầu thủ Real Madrid đều chơi với tất cả sức lực của mình chỉ có một điều duy nhất là may mắn không về với họ.


Chính “người đặc biệt” Mourinho cũng nói: “Ðó là nét hay đẹp của bóng đá, không ai biết được điều gì sẽ xảy ra trên sân cỏ. Tôi luôn hy vọng có một kết cuộc tốt đẹp.” Và ông chúc mừng sự thành công của Bayern Munich.


Với kết quả buồn thế này, không biết tương lai của Mourinho như thế nào chỉ còn biết là chờ xem.

Thầy bói, bà đồng và tham nhũng

 


Phi Hùng/Người Việt


 


QUẢNG NAM – Chưa bao giờ thu nhập của nghề thầy bói ở Việt Nam lại được đặt ngang với thu nhập của bác sĩ và được xếp hạng như một nhóm ‘nghề chân chính’ như bây giờ.










Ðôi khi chùa chiền cũng hóa thành chỗ bói toán, chỗ kí thác tham vọng của kẻ có quyền thế… (Hình: Phi Hùng/Người Việt)


Nghề này đang được xem là ‘hot’ nhất. Bởi không ai có thể bằng ông thầy bói khi ông có thể sờ ót, cù xoay cả ông/bà bộ trưởng như một đứa trẻ bởi họ quá biết rằng làm quan càng to mê tín càng nhiều.


Thỉnh thoảng, đề tài hấp dẫn ở quán cà phê thường là bình luận về các “linh ứng” của những bà đồng, ông cốt, rồi thầy này bói hay, bà kia bói giỏi…


Một buổi cà phê chúng tôi thử đặt vấn đề về nghề kiếm sống tốt nhất hiện nay, nói xoay quanh một hồi, ông bạn kết luận: “Thôi, không có nghề nào mau giàu hơn nghề thầy bói cả, nên nghiên cứu kinh dịch, ngồi thiền để khai thác siêu thức và uống rượu để đủ liều mà bói toán, nghề này bây giờ đang thịnh hành, giàu nhanh lắm!”


Nói về thầy bói, thầy pháp và thầy ngoại cảm ở Quảng Nam, có lẽ, người có khả năng “ba trong một” này không ai uy tín hơn ông thầy Năm ở Ðại Ðồng, huyện Ðại Lộc. Ông này nổi tiếng là coi hay, coi toàn cho mấy sếp lớn, giàu có và quyền lực.


Gốc gác ông Năm vốn là giáo viên dạy môn toán bậc trung học, không hiểu sao, trong một lần coi bói ngẫu nhiên cho một quan chức cấp huyện, nói đâu trúng đó, ông Năm chuyển dần sang làm thầy bói, rồi nhà ngoại cảm.


Kể với chúng tôi về thành tích coi bói, xem ngoại cảm, ông Năm hãnh diện: “Tui coi toàn mấy ông lớn không à, mấy ông nể tôi lắm, tôi mới vừa đi Hà Nội coi cho một ông quan cấp bộ về đây, thứ hai tuần tới tôi đi sài Gòn, tôi thường coi cho mấy bộ trưởng”.


“Vừa rồi, một thứ trưởng coi xong, cho tôi chiếc Toyota mười hai chỗ ngồi, tôi có tổng cộng ba chiếc xe hơi, toàn của mấy ông đó cúng tạ lễ và tặng cho tôi không à, rất tiếc là tôi chưa được coi cho ông thủ tướng, ước vọng của đời tôi là bói cho ông thủ tướng…”


Trong lúc ông Năm kể chuyện, có người gọi điện thoại hỏi thăm ông có ở nhà không để đến nhờ chút việc. Ông Năm nghe xong, nói nhỏ với chúng tôi là chịu khó ngồi chờ ông một chút, có một ông vụ trưởng ở Hà Nội vào coi bói.


Chúng tôi ngồi chờ, quả thật, người đến coi bói vốn là một vụ trưởng khá quen mặt, chúng tôi hay nhìn thấy trên báo chí và truyền hình.


Coi xong, ông vụ trưởng rút ra một xấp tiền, toàn tờ 500 ngàn, ước đoán chừng 20 triệu đồng, biếu cho thầy Năm và nói: “Cám ơn thầy, nhờ hồng phúc của thầy mà vừa rồi em bán chạy được cái chậu La Hán Tùng, giá một tỉ rưỡi, em đổi con xe và dư một ít tiền đi chơi. Chậu tùng này trước đây là của thằng đàn em nó biếu…”


Trong lúc chuyện trò, thầy Năm còn khoe với ông vụ trưởng về hai con vọc mà trước đây ông vụ trưởng đi săn, gởi vào biếu thầy Năm: “Hai con vọc trên đầu tủ, nhồi bông hết mười triệu tiền công, giờ chú em thấy nó đẹp không? Kỉ niệm của chú đấy!”


Trước khi ra về, chúng tôi còn nghe thấy thầy Năm nhận thêm mấy cuộc điện thoại tư vấn, toàn là những quan chức tai to mặt bự của các tỉnh, người thì nhờ thầy coi thử con mình nên học trường đại học nào, người thì coi cái bếp, người thì coi vì sao tuần này mình hay đau đầu, đủ các loại bói toán…


 


Nghề dễ kiếm tiền


 


Ông T., một thầy bói khác ở Ðiện Bàn, Quảng Nam, cho biết: “Nếu nói chuyện về sự thịnh hành thì nghề bói toán hiện giờ cũng quan trọng không kém nghề bác sĩ. Vì sao? Vì nó cũng mang đến những liều thuốc tinh thần, và nó cũng mang lại nhiều lợi nhuận cho người coi bói cũng như người bói”.


“Sở dĩ nói nó mang lại nhiều lợi nhuận cho người bói là vì bây giờ, làm gì người ta cũng nghĩ đến chuyện coi bói, từ sinh con, đến làm nhà, mua bán nhà, chôn cất… Và hơn hết, người coi bói, nếu coi được ngày tốt, tâm lý yên ổn thì sẽ được hanh thông trong làm ăn”.


Nói đến đây, ông T. rút ra một tờ giấy, bảo người đối diện hãy nghĩ điều gì đó trong 10 giây, ông sẽ viết ra điều người kia đang nghĩ. Không biết ông bạn tôi nghĩ gì, nhưng khi ông T. viết ra chữ ‘tiền’ thì ông bạn tôi gật đầu, mỉm cười.


Ông T. còn khoe là chưa bao giờ viết sai ý nghĩ của bất kỳ ai. Tôi cũng thử, ông T. viết ‘mua quà cho con’, tôi gật đầu, cười. Ông T. hỏi đúng không, tôi gật đầu, mặc dù lúc đó tôi chưa có con.










Cặp vọc nhồi bông mà thầy Năm được tặng dùng trang trí trong nhà, ông Năm nói: “Ðây là loại hàng quốc cấm, cỡ thầy mới dám chưng!” (Hình: Phi Hùng/Người Việt)


Xong chuyện đoán ý nghĩ, ông T. còn kể thêm rằng ông bây giờ chỉ thiếu gan trời là chưa ăn, vì đệ tử và khách hàng sẵn sàng cho ông bất cứ thứ gì ông muốn. Vừa rồi, ông mới cưới được cô vợ 20 tuổi, bằng tuổi cháu ngoại đầu của ông. Vợ trước của ông mất đã hai mươi năm nay. Ông kết luận: “Vợ bây giờ là bà vợ trước đầu thai”.


Nói về các thầy bói, toán, bà đồng ông cốt, riêng ở Quảng Nam, số lượng phải trên dưới 200 người. Có thể nói là ra đường đi đụng đầu, nhưng thầy nào cũng đắt hàng, cũng giàu có. Nếu không xe hơi thì ít nhất cũng vài chiếc xe tay gas. Khách vào ra nườm nượp, từ người nông dân nghèo đi xin chai nước phép về chữa bệnh cho đến ông lớn, bà lớn đi xin lộc.


Nếu tôi nhớ không lầm, trong kinh Hoa Nghiêm có câu mang hàm ý: Thời mạt pháp, lòng người tao loạn, bất chính, đây cũng là lúc mọc ra đầy rẫy những loại thầy giả gây hoang mang và gieo rắc tham, sân, hận…


Và, cũng chưa bao giờ mà người Việt lại chuộng thầy bói, điện, bà đồng, ông cốt… như bây giờ.

Phi thuyền Enterprise sẽ đến New York ngày Thứ Sáu


WASHINGTON (NASA) –
Ban giám đốc NASA, phối hợp với viện bảo tàng Hải, Không và Không gian trên tàu Intrepid ở cảng New York; dự tính sẽ đưa phi thuyền con thoi Enterprise từ phi trường quốc tế Dulles, Washington, đến phi trường quốc tế Kennedy, New York, ngày Thứ Sáu 27 tháng 4 bằng chiếc máy bay NASA 905/Boeing 747 ‘Shuttle Carrier Aicraft’.










Phi thuyền Enterprise gắn lên lưng máy bay NASA 905/747 tại phi trường Dulles, Washington, sẵn sàng chờ được đưa về New York. (Hình: NASA/EPA)


Lẽ ra chuyến bay được thực hiện từ hôm Thứ Hai nhưng vì thời tiết xấu và trần mây thấp, máy bay với phi thuyền gắn trên lưng sẽ không thể biểu diễn lượn vòng thành phố cho dân chúng xem. Tới Thứ Tư chuyến bay lại hoãn một lần nữa và nếu ngày Thứ Sáu thời tiết tốt đẹp, máy bay sẽ bay ngang nhiều nơi ở New York trong đó có tượng Nữ Thần Tự Do, trước khi đáp xuống phi trường JFK. Từ đây phi thuyền được gỡ từ máy bay xuống, đưa tới một sà lan rồi được tàu kéo đi trên sông Hudson tới hàng không mẫu hạm Intrepid vào tháng 6.


Tuần trước, phi thuyền con thoi Discovery được chở từ căn cứ không gian ở mũi Canaveral, Florida, đến phi trường Dulles, Washington, cũng trên máy bay NASA 905, và đưa vào viện bảo tàng Smithsonian’s thay thế Enterprise đã để triển lãm tại đây từ 1985.


Hàng không mẫu hạm USS Intrepid hạ thủy năm 1943, đã tham dự nhiều trận hải chiến trong Thế Chiến II và sau này thi hành nhiệm vụ vớt các phi hành gia Hoa Kỳ trong chương trình Gemini từ quỹ đạo trở về hạ xuống biển. Năm 1966, USS Intrepid tới bờ biển Việt Nam tham gia chiến dịch oanh tạc Bắc Việt trong 7 tháng.


Ðược giải giới năm 1982, USS Intrepid neo vĩnh viễn tại cảng New York làm một viện bảo tàng nổi, Intrepid Sea-Air-Space Museum. (H.C.)

Tối Cao Pháp Viện phân xử đạo luật di dân của Arizona


WASHINGTON (AP) –
Các thẩm phán Tối Cao Pháp Viện tỏ ra tán thành điều khoản trong đạo luật về di dân của tiểu bang Arizona đòi hỏi cảnh sát phải xét giấy tờ lý lịch những người mà họ tình nghi là di dân bất hợp pháp.










Dân chúng tụ tập trước trụ sở Tối Cao Pháp Viện liên bang ở thủ đô Washington hôm Thứ Tư 25 tháng 4 trong khi các thẩm phán nghe diều trần về điều khoản “cho tôi xem giấy tờ” trong đạo luật di dân của tiểu bang Arizona. (Hình: AP /Charles Dharapak)


Các thẩm phán khuynh hướng cấp tiến cũng như bảo thủ đều tỏ ra hoài nghi về lập luận của chính quyền Obama cho rằng tiểu bang vượt quá quyền hạn trong sự đòi hỏi kiểm tra quy chế di trú và một điều khoản khác cho phép bắt giữ người tình nghi là di dân bất hợp pháp mà không cần phải có trát của tòa.


Thống Ðốc Jan Brewer hai năm trước đây đã ký ban hành đạo luật nhằm ngăn chặn di dân đến tiểu bang này, có mặt tại pháp viện để biện minh. Sau đó bà nói rằng “cảm thấy rất khích lệ về những chất vấn của các thẩm phán”. Luật sư của chính phủ Donald Verrilli cố gắng thuyết phục các thẩm phán là nên thấy toàn bộ đạo luật không phù hợp với chính sách di dân của liên bang. Khoảng hơn 200 người biểu tình bên ngoài trong đó phe chống chiếm đa số rõ rệt.


Chính quyền liên bang đã khiếu kiện đạo luật này ra tòa án. Trong khi đó Alabama, Georgia, Indiana, South Carolina và Utah cũng đã thông qua những đạo luật tương tự nhưng một số điều khoản còn tạm thời đình hoãn áp dụng trong khi chờ đợi phán quyết của Tối Cao Pháp Viện. Những tổ chức dân quyền ủng hộ quan điểm của chính quyền cho rằng biện pháp xét hỏi lý lịch là khuyến khích sự phân biệt chủng tộc và sắc tộc.


California, New York và 9 tiểu bang có đông di dân cũng tán thành lập trường của chính quyền. Florida, Michigan và 14 tiểu bang khác trong đó nhiều tiểu bang chống luật cải tổ y tế của Tổng Thống Obama, lập luận rằng đạo luật của Arizona không trái với luật liên bang.


Tối Cao Pháp Viện dự trù sẽ đưa ra phán quyết vào cuối tháng 6. (H.C.)

Cưỡng chế đất đai ở Hưng Yên nhiều hệ lụy?

 

Tầm Nhìn (www.tamnhin.net)




26-4-2012


Cưỡng chế đất đai ở Hưng Yên nhiều hệ lụy?




(*) Viết Lê Quân




Chính các chính quyền địa phương và hệ lụy tất yếu về hệ quả công xã của người dân đang làm mờ nhạt đáng kể những gì mà người dân cảm nhận và khôi phục niềm tin trong thời gian qua?


Những hình ảnh mới nhất về cuộc tổ chức cưỡng chế của chính quyền Hưng Yên đối với các hộ dân ở xã Xuân Quan, huyện Văn Giang vào ngày 24/4/2012 có lẽ không ít tính biểu dụ để người xem có thể tự hình dung ra những hình ảnh chưa xuất hiện, nhưng thật dễ dàng phát lộ vào một thời điểm nào đó.


Nếu trong các cuộc khiếu tố đông người gần đây ở Hà Nội, trong tay người dân khiếu kiện chỉ là đơn thư, biểu ngữ và cờ Tổ quốc, thì đối mặt với con số hàng ngàn cảnh sát cơ động được huy động một cách ráo riết và bài bản theo chiến thuật tác chiến một cách kinh ngạc, phần lớn người dân xã Xuân Quan lại mang theo bên mình họ hoặc cuốc xẻng, hoặc gậy gộc, hoặc lưỡi hái. Và dù chẳng có ai đi xe máy, nhưng nhiều người vẫn rất nghiêm túc tuân thủ luật giao thông đường bộ với mũ bảo hiểm – một kiểu “trang phục” không kém thua cảnh sát cơ động.





Để thực hiện chiến dịch cưỡng chế, lấy “đất sạch bóng dân” phục vụ cho dự án Khu đô thị – thương mại – du lịch Văn Giang (Ecopark), trong khi chưa hề giải thích những nghi vấn mà báo Người Cao Tuổi đã nêu về “Ra quyết định cưỡng chế trái luật”, UBND huyện Văn Giang đã dấn một bước sâu đậm hơn khi tiếp tục làm sâu sắc mối nghi ngờ đó.


Nhưng lần này, có lẽ rút kinh nghiệm thời sự từ vụ việc Đoàn Văn Vươn ở huyện Tiên Lãng (Hải Phòng), tỉnh Hưng Yên và huyện Văn Giang đã huy động một cách quy mô lực lượng Công an, Cảnh sát cơ động và Dân phòng.


Nhưng lựu đạn cay bốc khói và dùi cui vung lên cũng đã quá đủ ấn tượng trên cánh đồng Xuân Quan…


Điều gì đang xảy ra vậy? Tiên Lãng chưa qua, Xuân Quan đã đến. Một lực lượng hùng hậu của cơ quan thi hành pháp luật lại đi bảo vệ cho một dự án tư nhân với nhiều khuất tất chưa được làm rõ? “Chi phí cưỡng chế” do ai gánh chịu – từ tiền ngân sách và đó là tiền đóng thuế của nông dân. Hay lại bởi cái gọi là “dịch vụ hỗ trợ thi công” của chủ đầu tư mà đã từng hiển hiện ở Cần Thơ?


Nhiều tiếng nói đầy phẫn nộ và phẫn uất bật lên từ những nông dân áo mộc “Các anh đi bảo vệ cho ai? Bảo vệ cho những kẻ cướp đất của cha mẹ các anh à?”, đã khiến cho một số cảnh sát và nhân viên an ninh dường như phải quay mặt đi.


Ai đang đối đầu ai? Những gốc rễ sâu xa và cay đắng nào đã khiến cho tình thế trở nên bi thiết đến mức như hiện nay? Thực tế mà chúng ta đang chứng kiến đã xảy ra không phải chỉ một lần trên đất nước này, không phải chỉ tại một địa phương. Nhưng những gì đã dẫn tới hệ quả, hay nói đúng hơn là hậu quả của ngày hôm nay, phải được bắt nguồn từ một quá khứ, vào lúc mà người nông dân không nhìn thấy tương lai.


Quá khứ như thế đã dẫn tới điều chắc chắn phải xảy ra là nhiều đoàn người rồng rắn, hết ngày này đến tháng nọ đội đơn trên đầu đi thưa kiện ở các cơ quan công quyền. Khi mà mọi việc trở nên không đi đến đâu, khi mà tình thế trở nên tuyệt vọng thì người dân chỉ còn độc một hy vọng cuối cùng: làm thế nào và bằng cách nào đó phải giữ cho được mảnh đất trồng cấy cuối cùng của gia đình mình. Bởi nếu rời khỏi hoặc bị buộc phải rời khỏi mảnh đất ấy, trong tay họ sẽ chỉ còn trơ trọi liềm hái và búa đục – những công cụ sản xuất sẽ chỉ còn một giá trị hoài niệm nào đó!


Cả ngàn nông dân ra mặt phản ứng với chính quyền hoàn toàn không phải là một con số đáng coi thường. Nhất là khi những nông dân này lại đang chất chứa trong lòng một nung nấu giành giật cho được công lý và công bằng, cho quyền lợi mưu sinh thiết thân của họ và con cái họ.


Dù sao, Ecopark ở Hưng Yên cũng có một tác dụng phụ là làm cho câu chuyện về cá nhân Đoàn Văn Vươn mau chóng trở nên lạc hậu, trong khi được thay thế bởi một hình ảnh sống động, chủ động và mang tính “công xã” hơn nhiều. Thật rõ ràng, con số ngàn người biểu tình về đất đai ở Xuân Quan đã dễ dàng được nhân gấp vài ba lần từ sự tham gia tự nguyện của người dân Dương Nội của Hà Nội hay những địa phương khác. Vả lại, yếu tố công xã này chỉ thêm một lần nữa chứng minh cho sự lợi hại của phương pháp luận đấu tranh bằng tập thể, và hơn nữa là một tập thể được tổ chức chặt chẽ.


Giờ đây, chính các chính quyền địa phương và hệ lụy tất yếu về hệ quả công xã của người dân đang làm mờ nhạt đáng kể những chỉ đạo của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, kể từ thời điểm ông quan tâm chỉ đạo đến vụ Tiên Lãng. Cũng bởi, điều mà nhiều người thật sự âu lo cho hoàn cảnh ở đất nước ta là Tiên Lãng đã mang tính tiền lệ.


Vụ việc cưỡng chế Ecopark chưa chấm dứt, nhưng đã có thể hình dung được hậu quả của nó: khi những người nông dân đã không còn quá quan tâm đến hậu quả xung đột với lực lượng cưỡng chế hay hậu quả pháp lý trước tòa án các cấp đối với bản thân họ!.


(*) Bài viết này hôm 26 tháng 4, 2012 đã bị lấy khỏi trang www.tamnhin.net




Putin nhường ghế chủ tịch đảng cho Medvedev


MOSCOW –
Thủ Tướng Vladimir V Putin hôm Thứ Ba tuyên bố sẽ rời ghế chủ tịch đảng Nước Nga Thống Nhất, một đảng chính trị mà ông Putin từng lãnh đạo từ năm 2008, đồng thời trao lại quyền dẫn dắt thành phần đa số trong Nghị Viện cho Tổng Thống Dmitri A Medvedev, theo tin của New York Times.










Thủ Tướng Nga Vladimir Putin nói chuyện trước các thành viên đảng Nước Nga Thống Nhất hôm 24 Tháng Tư, tuyên bố sẽ thôi làm chủ tịch đảng, vì rằng tổng thống nên là một nhân vật không đảng phái và đề nghị ông Medvedev thay thế. (Hình: AP/Alexei Nikolsky/Government Press Service)


Ðảng Nước Nga Thống Nhất chiếm 237 trong số 450 ghế ở Hạ Viện của Nghị Viện Nga nhưng đang ngày càng mất niềm tin nơi quần chúng, sau khi bị tố cáo có liên quan đến vụ gian lận phiếu trong cuộc bầu cử hồi Tháng Mười Hai, mà hậu quả đưa đến những cuộc phản kháng rầm rộ ở Moscow cùng nhiều đô thị lớn khác.


Uy tín chính trị của ông Medvedev bị thiệt hại sau khi công bố hồi Tháng Chín, rằng ông sẽ rút lui chỉ sau một nhiệm kỳ làm tổng thống, nhường chỗ cho ông Putin trở lại với nhiệm kỳ ba. Ông Medvedev sẽ làm thủ tướng khi ông Putin nhận chức tổng thống.


Các đảng viên đảng Nước Nga Thống Nhất hôm Thứ Tư miễn cưỡng hứa sẽ ủng hộ vai trò chủ tịch của ông Medvedev trong ngày đại hội đảng vào cuối Tháng Năm, tuy nhiên một số khẳng định rằng vẫn xem ông Putin như là lãnh tụ đích thực.


Một đảng viên tên Aleksei Chadayev viết trên mạng Twitter rằng, ông dự trù trả lại thẻ đảng, kèm theo lời giải thích: “Do một số lý do, tôi không muốn mình trở thành công cụ cho người kế vị.” (T.P.)

Thêm 3 nhân viên đặc vụ mua dâm ở Colombia bị ép từ chức


WASHINGTON (AP) –
Dân Biểu Peter King, Cộng Hòa-New York, cho biết thêm 3 nhân viên Sở Ðặc Vụ (Secret Service) đã phải rời khỏi nhiệm sở và 2 người khác được coi là không có hành động sai phạm trong vụ tai tiếng dẫn gái vào khách sạn trong khi thi hành công tác ở Colombia gần 2 tuần trước.










Khách sạn Caribe ở Cartagena, nơi trú ngụ của các nhân viên đặc vụ có nhiệm vụ bảo vệ an ninh cho Tổng Thống Obama khi đến Colombia họp hội nghị thượng đỉnh các quốc gia Châu Mỹ hồi đầu tháng 4. (Hình: Manuel Pedraza/AFP/Getty Images)


Theo Dân Biểu King, chủ tịch Ủy Ban An Ninh Nội Chính Hạ Viện, một viên chức cao cấp Sở Ðặc Vụ đã cho ông biết việc này. Hai nhân viên bị chấm dứt công tác đã xin từ chức và một người bị thu hồi quy chế an ninh sẽ phải rời khỏi nhiệm sở nếu khiếu nại không được chấp nhận… Một nhân viên trong số này trú ngụ tại khách sạn Hilton ở Cartagena cùng với Tổng Thống Obama và hai người kia ở khách sạn Caribe gần đó.


Phó Giám Ðốc Sở Ðặc Vụ Pail S. Morrissey trong một thông cáo đưa ra hôm Thứ Ba loan báo 5 trường hợp còn lại đã được giải quyết xong. Tổng cộng 12 nhân viên đặc vụ bị điều tra trong vụ tai tiếng ở Colombia, kết quả 7 phải từ nhiệm, 3 được minh oan nhưng bị trừng phạt hành chánh, một bị sa thải và một xin nghỉ việc. Ngoài ra còn 12 quân nhân cũng dính dáng trong vụ này đã bị thu hồi quy chế an ninh và cuộc điều tra còn đang tiếp tục.


Hai lãnh đạo cao cấp trong Ủy Ban Quân Lực Thượng Viện, Thượng Nghị Sĩ Carl Levin và John McCain, cho biết đang chờ đợi Ngũ Giác Ðài điều trần về những quân nhân liên can trong vụ tai tiếng ở Colombia.


Bốn ủy ban Quốc Hội đã yêu cầu điều tra chuyện xảy ra ở Colombia với sự lo ngại rằng các nhân viên đặc vụ không ý thức đúng nhiệm vụ của họ trong việc giao tiếp với công dân nước ngoài có thể làm phương hại đến an ninh quốc gia hoặc nguy hiểm cho tổng thống. Tuy nhiên chủ tịch các ủy ban này đều bày tỏ sự tín nhiệm Giám Ðốc Ðặc Vụ Mark Sullivan và cho rằng không cần thay thế ông ta.


Các giới chức Tòa Bạch Ốc nói là vẫn tin tưởng vào công tác của Sở Ðặc Vụ mặc dù đã xảy ra sự việc bê bối ấy. Tổng Thống Obama trong cuộc phỏng vấn của truyền hình NBC, tuyên bố: “Nhân viên đặc vụ là những người phi thường. Họ bảo vệ tôi, bảo vệ Michelle, các con chúng tôi. Họ bảo vệ các viên chức của chúng ta trên khắp thế giới”. Ông nói thêm: “Do đó không phải vì một ít kẻ ngu đần mà có thể giảm giá trị tín nhiệm đối với những gì họ làm. Nhưng họ nghĩ thế nào, thật tình tôi không hiểu nổi. Vì thế những kẻ này không còn ở đây nữa”. (H.C.)

Tin mới cập nhật