Giận hờn

(Tặng riêng cho Hạnh, Hưng, Chiến, Phượng, Đan, Thanh… và tất cả )       

Có lẽ không có mấy người ở lứa tuổi 20, 30, vào khoảng thời gian từ năm 1960 đến năm 1975, sống trong nước mà không bị lôi kéo vào gió bão của cuộc chiến tranh tàn khốc của dân tộc. Hãy bỏ sang một bên, hướng đi của viên đạn từ khẩu súng M16 hay AK 47 nơi chiến tuyến, cũng chẳng nên chú ý đến xạ trường tan hoang của những viên đạn pháo hay hơn 800 viên bi đính trên khối mìn định hướng claymor, và cũng đừng đặt vấn đề đúng hay sai cho lý tưởng của cuộc chiến mà mỗi bên đều mang sắc thái đầy rẫy chủ quan …

Hãy dành một khoảnh khắc trầm lặng để suy tưởng về những giọt nước mắt của mẹ già khóc con, của vợ trẻ khóc chồng, con thơ khóc cha…. và lắng tai nghe tiếng gào thét thương tâm giữa đêm khuya từ gia đình người hàng xóm, gần nhà khi nhận được bức điện tín báo tin người thân vĩnh viễn ra đi nơi chiến địa…

Chính lúc đó, chúng ta sẽ cảm nhận và hiểu được ít nhiều nỗi đau đớn mà trận chiến tranh đã mang đến cho quê hương, dân tộc vừa qua! Đúng như vậy, chẳng có một chiến thắng nào dựa trên bom đạn mà không có màu đỏ của máu chảy, thân người ngã gục. Chẳng có một chiến bại nào trong chiến tranh mà người ta không phải dùng những giọt nước mắt mong rửa được những tủi hờn, mất mát! Xin đừng biện hộ cho chiến tranh bởi vì chiến tranh có nghĩa là chết chóc, là tàn phá, đau thương… dù dưới bất cứ dạng thức nào, chiến tranh cần phải lên án và cản ngăn !

Trong câu truyện ngắn Giận Hờn, bóng dáng thoáng nhẹ, buồn vu vơ của tình yêu trai gái, chỉ là âm thanh của tiếng sáo êm nhẹ nhưng rất buồn xen vào một bản trường ca bi đát nói đến thân phận của một thế hệ đã sinh ra trong tiếng bom rơi, đạn phá. Những đứa bé được sinh ra, lớn lên cắp sách đến trường trong mù mịt của khói lửa, điêu tàn rồi khi lớn lên, đủ tuổi của một người thanh niên, chúng bị xô đẩy vào cuộc chiến tranh toàn là hận thù chém giết mà chính nó không đáng phải nhận chịu.

Ngoại trừ tác giả bài viết, tất cả những người trong bữa ăn nhậu trong câu truyện, đã vĩnh viễn ra đi, rời xa trần thế dưới một dạng thức đau buồn nào đó. Có người bỏ thây vì mìn bẫy ở vùng 4 , có người gục ngã dưới làn đạn khi tiến chiếm mục tiêu, người khác lại bị chết tức tưởi vào những ngày cuối cùng của cuộc chiến… Ngay cả Hạnh, cô giáo trong truyện cũng không thoát khỏi kết quả đắng cay của định mệnh. Hạnh cũng đã ra đi dù muộn màng, hơn 10 năm sau ngày chiến tranh chấm dứt. Cái chết của Hạnh dù không bị ồn ào với tiếng bom rơi, súng nổ nhưng vẫn có điều gì kín đáo liên quan đến thân phận của một thành viên trong thế hệ mà cuộc đời của họ đầy rẫy đau thương, tàn bạo!

Hình ảnh của Điềm, người chiến binh với vài cá tính bê bối có lẽ là hệ quả của cuộc chiến tranh mà ra. Ẩn tàng trong bóng dáng bê bối đó, Điềm có lúc lại hiện ra dưới hình ảnh cao ngạo của một con người nhân từ, thánh thiện làm cho người ta ngẩn ngơ, kính phục. Bóng dáng của Hạnh, một tiểu thơ sinh ra và lớn lên trong một gia đình quyền quý, nhưng chỉ vì tình yêu mà Hạnh   đã vô tình biết rất nhiều mùi vị đắng cay, bê bối của những con người mà cuộc đời của họ luôn luôn đứng giữa hai chữ sống và chết rất mong manh. Với sự hoà nhập ngẫu nhiên đó, Hạnh đã tìm thấy chính bản chất của mình nhờ tình yêu nồng nàn của Vũ dẫn dắt. Cũng chính nhờ những lần ăn nhậu nghèo túng ở lề đường, quán cóc ồn ào với những tiếng chửi thề tục tĩu của người yêu và lũ bạn bè của anh ta trong những lần gặp gỡ, để rồi một tiểu thư của một gia đình gia giáo, khuôn thước trong vai trò cô giáo, Hạnh dư đủ kiến thức nhìn thấy rất rõ những cái xấu xa của người mình yêu và nhóm bạn chiến binh. Nhưng qua những lần tiếp xúc, gần gũi với họ, Hạnh đã tìm thấy trong cái sáng, tối, mù mờ vẩn đục đó vẫn có những cái đẹp đẽ của tình bạn, lòng quảng đại, nhân từ ở những người mà Hạnh đã có lần khinh rẻ, chê bai.

Cuối cùng Hạnh cũng đã nhận chân được một điều rất chính xác, chỉ vì sự tàn bạo, bấp bênh cuộc sống trong chiến tranh đã che khuất đi những cái đẹp thánh thiện, nhân bản của con người! Chính vì nhận được điều đó mà Hạnh đã không bao giờ chê bai, than trách những người bạn thân thiết của Vũ nữa.

***

Tôi không thể ngờ được, từ ngày Vũ bị động viên vào trường sĩ quan Thủ Ðức, đời sống và việc làm của tôi lại bị ảnh hưởng nhiều đến thế. Thời gian và bận rộn hình như đan vào nhau, bao phủ lấy tôi, làm thay đổi những sinh hoạt quen thuộc mà tôi đã kéo dài hơn một năm, kể từ ngày tôi xa gia đình xuống Vĩnh Long dạy học.

Trong bốn tuần lễ huấn nhục đầu tiên, Vũ không được về phép cuối tuần, mỗi chiều thứ bảy tôi phải vội vã rời Vĩnh Long lấy xe đò lên Sài Gòn, rồi vội vàng nấu vài món ăn mặn để kịp sáng chủ nhật mang lên quân trường cho Vũ .

Chúng tôi gặp nhau ở vườn Tao Ngộ của quân trường chỉ được vài giờ ngắn ngủi, rồi tôi lại hấp tấp trở về Sài Gòn cho kịp chuyến xe đò cuối cùng trong ngày để trở lại Vĩnh Long vào buổi tối. Sau đó còn phải chong đèn đến khuya, sửa soạn bài vở dạy học vào sáng thứ hai tuần lễ tiếp theo!

Nhưng rồi thời gian huấn nhục qua đi, Vũ được về phép cuối tuần, việc gặp gỡ của chúng tôi đã có phần nào dễ dàng, tiện lợi và dài lâu hơn. Tôi không còn phải vội vàng mua sắm, nấu nướng thức ăn mang lên Thủ Ðức như trước nữa. Trừ phi vì tình hình an ninh,Vũ bị cắm trại 100%, tôi mới phải lên quân trường thăm anh mà thôi. Trong tình trạng bình thường, mỗi tuần vào khoảng 9 giờ sáng Chủ Nhật, khi những chiếc xe nhà binh GMC từ Thủ Ðức về, họ thả anh ở những địa điểm quy định trong thành phố, chúng tôi gặp lại nhau ngay sau đó.

Những Chủ Nhật ngắn ngủi nhưng tuyệt vời đó, trở nên quý báu và mong đợi của hai đứa chúng tôi. Dù trời mưa ướt lạnh, dù nắng rát cháy da, chẳng có gì để thay đổi trong những lần gặp nhau hạnh phúc đó. Vẫn là những lần đi bên nhau, la cà trong những quán cà phê. Vẫn là những buổi gặp gỡ lũ bạn bè nối khố, thân thiết của Vũ trong những cuộc ăn nhậu ồn ào đầy tiếng cười vui pha lẫn với những tiếng chửi thề tục tĩu, đôi khi làm tôi phải cau mày, khó chịu!…

Tình yêu của chúng tôi cũng lớn dần và bền chặt hơn theo những tháng ngày eo hẹp, theo những kỷ niệm của những lần hẹn hò, mộng mơ, đợi chờ đó. Việc dạy học của tôi đã có phần nào bị sao lãng. Bài vở được sửa soạn kém kỹ lưỡng hơn, sự kiểm soát và chăm sóc cho học trò cũng giảm đến mức tối thiểu… Tất cả cũng chỉ vì những lo lắng, xếp đặt cho những lần lên Sài Gòn gặp nhau của chúng tôi.

Tôi còn nhớ, trước đây khoảng hơn một năm, khi còn là một cô sinh viên đại học sư phạm Sài Gòn, cuộc sống của tôi được thu nhỏ trong cái tháp ngà vật chất cùng với sự săn sóc kỹ lưỡng của ba mẹ. Bên cạnh việc ăn uống và học hành, gần như tôi không biết gì nhiều về xã hội bên ngoài. Tôi chưa bao giờ dám một mình hay ngay cả với vài người bạn gái vào một quán cà phê đèn màu, chật ních những khách nam giới để uống nước hay nghe nhạc.

Tôi cũng chưa bao giờ biết đến cái cảm giác ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp lè tè ở những quán ăn lụp xụp, nghèo nàn trên lề đường, hay trong những ngõ hẻm lao động tối tăm, ăn nghêu luộc, cháo cá với những chiếc bát sứt mẻ, chiếc muỗng nhôm méo mó. Tôi cũng chưa bao giờ phải khốn khổ ngửi mùi khói thuốc cay nồng, cảm giác ngất ngây với những cốc rượu, ly bia, trong những lần ăn nhậu ồn ào, đầy tiếng chửi thề của nhóm bè bạn Vũ. Những điều đó hoàn toàn xa lạ, cho đến khi tôi xa gia đình xuống Vĩnh Long dạy học khi tôi quen và yêu Vũ. Đúng như vậy, với anh tôi đã biết tất cả!

Cuối Tháng Bảy, cùng với dịp nghỉ hè ba tháng của tôi, tiểu đoàn Vũ được gắn ”Alfa,” dấu hiệu trưởng thành của người sinh viên sĩ quan bộ binh đã gần đến. Cũng đúng lúc đó, thời điểm nóng bỏng sau biến cố Mậu Thân, cuộc chiến tranh đang leo thang khốc liệt. Những đơn vị tác chiến lưu động như nhảy dù, thủy quân lục chiến và các đơn vị khác bao quanh thủ đô Sài Gòn được điều động, cung ứng cho chiến trường.

Còn lại lực lượng cảnh sát, công an trong thành phố, không đủ khả năng và quân số bảo vệ sự an ninh tối thiểu cho Sài Gòn. Vì vậy những tiểu đoàn khóa sinh của trường sĩ quan Thủ Ðức đã gắn Alfa được liên tục thay nhau điều động về Sài Gòn ứng chiến, giữ an ninh và kiểm soát ở những ngả đường từ các vùng ngoại biên đổ vào thành phố.

Về Sài Gòn ứng chiến là một giấc mơ của tất cả các khóa sinh sĩ quan, vì không phải cực nhọc với những lần đi bãi qua đêm, những đêm nằm tuyến gác dưới trời mưa lũ… Đã thế về Sài Gòn lại còn được ăn uống phủ phê ở các nhà hàng, tiệm ăn. Ngoài những lúc thay nhau canh gác, kiểm soát an ninh… thời gian còn lại là những lúc rảnh rỗi lang thang, ngắm nghía phố phường, thăm viếng thân nhân.

Đúng vào dịp nghỉ hè rảnh rỗi không phải dạy học, Vũ lại liên tục được về Sài Gòn ứng chiến, gần như ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau. Tôi được anh dẫn đi mọi nơi trong thành phố, nơi tôi cũng như Vũ đã sống từ ngày còn ấu thơ cho đến trưởng thành. Nhưng với tôi, Sài Gòn như quá nhỏ bé, hình như nó chỉ được thu gọn với vài con đường quen thuộc từ nhà cho đến trường học cùng với vài ba tửu lầu ăn uống trong những dịp cưới hỏi mà thôi…

Còn Vũ, những nơi bình dân nghèo khổ cho đến những chốn xa hoa, sang trọng anh đều đã đi qua và biết rất nhiều. Chính nhờ những chuyến lang thang với Vũ và nhóm bạn của anh, tôi đã biết về Sài Gòn rộng lớn, đa dạng hơn. Rồi cũng nhờ những cuộc họp mặt, rong chơi đó tôi đã gặp gần như hầu hết bè bạn của Vũ. Đa phần, họ là những sĩ quan độc thân hay chỉ có những cuộc tình tạm bợ, qua đường  không mang nhiều lưu luyến.

Trong khoảng thời gian hoan lạc, tràn trề hạnh phúc đó, tôi cũng như Vũ hình như quên đi tất cả những lo lắng trước đây. Khi anh nhận được tờ giấy chấm dứt hoãn dịch vì lý do công vụ, từ Nha Ðộng Viên gửi đến.

Tôi còn nhớ lần đó Vũ đến căn gác trọ của tôi ở trung tâm thị xã Vĩnh Long, trong dáng điệu buồn lo hiện rõ trên mặt, anh nói với tôi:

-Anh không biết cuộc tình yêu của chúng mình sẽ ra sao Hạnh ạ. Từ nay anh sẽ rời bỏ đời sống dân sự, tham dự trực tiếp vào cuộc chiến tranh của đất nước. Đời sống của anh sẽ được đưa vào một hướng khác. Anh cũng không biết nó sẽ dẫn anh về đâu. Em đã gặp, nói chuyện nhiều với nhóm bè bạn thân thiết của anh đang trong quân ngũ rồi, cuộc sống của anh rồi cũng sẽ như thế!  Sự bất định, nghèo túng và nhất là chết chóc của người lính chiến không cho phép họ nghĩ đến những gì có tính cách miên viễn, dài lâu, ngay cả đến đời sống tình cảm cũng thế, toàn là tạm bợ, chóng quên. Dĩ nhiên trường hợp của anh vẫn có một hy vọng, anh sẽ được trở về với nghề giảng dạy dưới hình thức một sĩ quan biệt phái, nếu sự can thiệp của viện đại học Cần Thơ được chấp thuận. Nhưng có lẽ em cũng biết, ở thời điểm mà chiến tranh càng lúc càng khốc liệt như hiện nay, vấn đề biệt phái cũng chẳng có gì gọi là chắc chắn cả!

Nhưng gần bảy tháng qua, sự lo lắng của chúng tôi gần như bị đẩy vào quên lãng. Chúng tôi ngụp lặn với những ngọt ngào của ân ái, hò hẹn. Vài lần chợt nhớ đến ngày mãn khóa gần kề, tôi hỏi Vũ về vấn đề biệt phái. Anh chỉ hôn nhẹ lên trán tôi và nói:

-Có lẽ em nên quên nó đi, nhớ và lo lắng để làm gì khi sự việc hoàn toàn ở ngoài vòng tay và tính toán của chúng mình! Ngoài sự chờ đợi và hy vọng vào cuối khoá, anh chẳng còn làm được gì hơn!

(Hình minh họa: Eric Ward/Unsplash)

***

Một lần vào cuối mùa nghỉ hè, khi Vũ về ứng chiến Sài Gòn vào ngày thứ năm trong tuần, lúc đó tôi phải xuống Vĩnh Long để tham dự buổi họp chia giờ dạy cho niên khóa tới. Mãi đến chiều thứ bảy chúng tôi mới gặp được nhau. Vũ dẫn tôi đi dự lễ mừng đầy năm của đứa con trai đầu lòng của Kháng, người bạn thân của anh ở Bàn Cờ. Khi chúng tôi đến nhà Kháng, đã có khá đông bè bạn của anh ở đó rồi. Họ phần lớn là những người mà tôi đã có nhiều dịp gặp gỡ ở những lần ăn nhậu trước đây. Trong đó có Ðiềm, trung úy pháo binh nhảy dù, người bạn rất thân của Vũ từ thời còn là học sinh trung học.

Cuộc ăn uống trong không khí hết sức vui vẻ với những câu chuyện vui nhộn của mọi người. Từ những kỷ niệm thời ấu thơ đến những mối tình lăng nhăng, vội vã, thoáng qua với một vài nhan sắc, trên bước đường phiêu bạt của người chiến binh… Trong cái không khí cởi mở, vui tươi đó, tôi đã bàng hoàng, giận dữ với Vũ và Ðiềm cũng như vài người bạn khác của anh. Khi nghe họ kể một câu chuyện vừa xảy ra vào buổi tối hôm trước.

***

Vào khoảng 4 giờ chiều, Vũ đang ở nơi đóng quân tại trường tiểu học Ða Kao, Tân Ðịnh. Ðiềm, Hưng và Phượng cũng là sĩ quan trong sư đoàn Dù cùng với vài người khác, cả nhóm đến mời Vũ đi ăn cơm tối. Vũ rất ngạc nhiên vì gần như chưa bao giờ Ðiềm và nhóm bạn nhảy dù của anh có tiền để mời anh, dù chỉ một ly cà phê! Với họ chữ nghèo rỗng túi được coi là triền miên! Bất cứ một cuộc đi chơi, ăn uống nào với nhóm bè bạn này, việc trả tiền được coi như đương nhiên là công việc của Vũ. Tuy nhiên Vũ rất thương mến, gần gũi Ðiềm và bè bạn vì họ đối với anh rất tận tình, thân thiết từ khi còn đi học với nhau ở trường trung học. Vũ cười, thật thà nói với cả nhóm:

-Thành thật hôm nay tao gần sạch túi rồi, nếu dẫn chúng mày đi ăn uống sơ sài thì được, chứ ăn uống phủ phê ở nhà hàng thì không được rồi Ðiềm ạ.

Cả bọn nhìn Vũ cười vui, Ðiềm nói :

-Chúng tao có bảo mày trả tiền đâu mà mày lo! Hôm nay tao vừa bán được vài thùng vỏ đạn đại bác, đồ phế thải quân đội nên kiếm được vài ngàn đồng. Tao đã phải nhịn lắm mới giữ được để dành mời mày đi ăn nhậu một lần, trả nợ những món tiền mày đã cho tao lúc túng thiếu và cả cho những bữa nhậu, mày đã chi trong suốt nhiều năm qua cho tao.

Vũ giương mắt tỏ vẻ không tin. Như đoán được ý nghĩ của Vũ, Ðiềm thò tay vào túi móc ra một xấp bạc rồi cười nói với anh:

-Tao biết mày không tin, bởi vì con người của tao, mày biết quá rõ rồi có bao giờ biết ý nghĩa của hai chữ ”có tiền” đâu! Còn làm thương mại, affair… với cái bản tánh không biết cười xả giao, nịnh bợ. Không miệng loa mép giải thì làm sao có tài năng để chạy affair, kiếm tiền để đãi mày Vũ nhỉ? Có lẽ cái affair tốt nhất của tao là đi ăn cướp nhưng tao chưa bao giờ sử dụng đến nó! Nhưng hôm nay hoàn toàn khác Vũ à, tao mới có một thằng ”tà lọt,” nó hướng dẫn cho tao cách buôn bán. Không cần nói, không cần cười và cũng chẳng cần đưa giá cả! Chỉ gật đầu là nó sẽ mang tiền về cho tao! Ðơn giản quá với những đồng tiền bán đồ phế thải!

Vũ chưa kịp trả lời, Ðiềm cười nói tiếp :

-Hôm nay mày phải say khướt với chúng tao, không có chuyện uống sơ sơ ”phá mồi” như những lần trước nữa. Mày cũng như chúng tao đang trực diện với chiến tranh, với hai chữ sống và chết của đời lính chiến. Theo tao mày chẳng nên quá gò bó, giới hạn như nhiều năm qua trong đời sống dân sự nữa.

Trong ngạc nhiên, cảm động với sự nhiệt tình của người bạn tâm giao, người bạn cùng học với nhau từ trường trung học Chu Văn An ngày xưa, mười năm về trước. Con người của Ðiềm hình như chưa bao giờ biết đến hai chữ mánh lới, làm ăn. Ðiềm chơi với bạn cả tấm lòng thành thật, thẳng thắn và tận tình giúp đỡ dù có phải thiệt thòi. Mặc dù cảm động với những lời nói của Ðiềm, nhưng Vũ vẫn không quên được thời gian tập họp điểm danh, phân chia công tác và nhận mật khẩu vào lúc 7 giờ 30 tối. Anh nói với Ðiềm và bè bạn:

-Dĩ nhiên tao sẽ đi với chúng mày, nhưng còn việc nhậu say quá lố, quên giờ điểm danh thì không thể được rồi! Hãy cho tao khất đến một lần khác, khi mà tao hoàn tất khóa học tại Thủ Ðức đã. Hiện nay tao không thể xả láng, ba gai như chúng mày được. Tao vẫn còn ngán những đêm phạt dã chiến, xỉu lên, xỉu xuống lắm! …

Ðiềm ngắt lời Vũ:

-Mày còn nhớ thằng Dũng, thằng Hà và vài thằng khác cùng học Chu Văn An chứ? Chúng nó đã vĩnh viễn ra đi, trả nợ cho đời của những thằng con trai buổi tao loạn. Bây giờ mày có muốn ngả nghiêng với chúng nó cũng không được nữa Vũ ạ. Với tao ngày hôm nay có được một món tiền đầu tiên trong đời, kiếm được ngoài cái lương quân đội èo ọt của mình, tao đã phải cố gắng không tiêu để trả nợ tình thân của mày đã dành cho tao quá nhiều trong quá khứ. Ai nói trước được những gì sẽ xảy ra cho tao, cho thằng Hưng, thằng Phượng và cả mày nữa?! Chúng mình đang đùa giỡn với mạng sống trong một cuộc chiến tranh chưa có dấu hiệu chung cuộc!

Nghe Ðiềm nhắc đến Dũng, đến Hà, ký ức của Vũ chợt trở lại với hai người bạn rất thân với anh ngày xưa, vài năm trước đây đã hy sinh trong cuộc chiến. Rồi với sự nhiệt lòng của Ðiềm và bè bạn, kèm với cảm giác xót xa của ký ức về những kỷ niệm, những mất mát, lỡ làng của những người bạn xa xưa đã ra đi. Vũ nhìn đồng hồ, vẫn còn quá sớm trước giờ tập họp, anh thu xếp sơ sài, rồi cùng với nhóm bạn đến một quán nhậu ở đường Hiền Vương, không xa lắm nơi đóng quân.

Cuộc nhậu được kéo dài trong không khí vui vẻ, Ðiềm cũng như mọi người đều săn sóc, mời rượu Vũ một cách đặc biệt. Ðến một lúc, khi bầu trời đã nhá nhem tối, mặc dầu uống khá nhiều rượu hơn mọi lần, nhưng Vũ cũng không quên được giờ tập họp vào lúc 7 giờ 30! Anh nhìn đồng hồ tay của mình, mới hơn 5 giờ, nghi ngờ sự chính xác của chiếc đồng hồ. Vũ hỏi Ðiềm, Hưng và vài người khác cũng như không quên nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường của tiệm ăn… Tất cả đều đúng như đồng hồ của mình! Thấy Vũ bồn chồn nhìn đồng hồ, Ðiềm cười nói với anh:

-Còn sớm chán Vũ ạ, mày cứ nhìn đồng hồ, lo lắng làm cuộc ăn nhậu mất vui đi, chờ đến 7 giờ mày đi đến chỗ tập họp vẫn còn đủ thời gian mà!

Yên tâm Vũ tiếp tục ăn nhậu với bè bạn! Nhưng anh không thể ngờ được, Ðiềm và nhóm bạn đã kín đáo vặn đồng hồ của anh, của mọi người khác, cả chiếc đồng hồ treo tường của tiệm ăn chậm lại hơn 2 giờ đồng hồ !

Ðúng 7 giờ, Vũ cảm thấy khá say nhưng anh vẫn còn đủ ý thức nói với bè bạn vài câu từ giã để kịp trở về nơi tập họp. Ðiềm và cả bọn nhìn Vũ ra khỏi tiệm ăn với những bước chân lâng lâng, xiêu vẹo. Cả đám cười khoái trá, thoả mãn vì đã lừa dối được một người bạn từng tự hào có nếp sống rất khuôn thước, điều độ. Ðiềm còn nói với theo một câu:

-Cứ thủng thẳng mà đi mới có 7 giờ mà! Nhớ cho chúng tao gửi lời hỏi thăm đến trung úy đại đội trưởng của mày nhé!

Tiếp theo lời nói của Ðiềm là một tràng cười vui vẻ, nhiều ẩn ý của bè bạn, nhưng cũng chẳng gây cho Vũ sự nghi ngờ nào về cái trò chơi quái ác, tìm cảm giác mạnh của lũ bạn. Vũ ra khỏi tiệm ăn, vẫn đủ tri giác đi dọc trên lề con đường Hiền Vương, hướng về nơi đóng quân của mình. Khi đến một khúc quanh đã khá xa nơi ăn nhậu, anh chợt nghe thấy tiếng gọi tên mình rồi một khóa sinh sĩ quan Thủ Ðức cưỡi chiếc Honda rà rà đậu lại trước mặt Vũ:

-Vũ, mày điên hả? Tại sao mày không về tập họp điểm danh, nhận công tác?! Ðã 9 giờ rưỡi rồi, hôm nay lại vừa có ban thanh tra do chính đại tá chỉ huy phó quân trường đến chỗ đóng quân kiểm soát ! Chỉ có một mình mày vắng mặt mà thôi, theo tao biết thì rất phiền phức cho mày rồi đó!

Vũ nhìn lên, anh nhận ra Giang, người cùng trung đội với anh đang đóng vai trò liên lạc viên trên đường công tác, chuyển đạt công văn đi các đại đội khác trong thành phố. Nghe Giang nói, Vũ đã đoán ra cái trò chơi quái ác của Ðiềm và lũ bạn.

Cảm giác lâng lâng của rượu, ngon ngọt của các món nhậu… biến mất tức thì, thay thế bằng lo sợ, hối hận vì sự dễ tin bè bạn của mình. Thật vậy, với vài đêm phạt dã chiến mặc dầu làm anh khổ sở thân xác cũng chẳng phải là điều anh phải sợ hãi lắm! Nhưng anh biết chắc chắn, vấn đề biệt phái của mình chỉ được cứu xét nếu anh tốt nghiệp vào cuối khóa mà thôi (dù chỉ tốt nghiệp với điểm số hạng bét). Không tốt nghiệp thì sự biệt phái được coi là vô vọng! Anh cũng biết lỗi lầm này không còn ở trong phạm vi đại đội nữa, rất có thể nó sẽ được đưa vào phạm vi của cả quân  trường. Ngay cả trung úy đại đội trưởng cũng không yên vì lơ là trong kiểm soát khoá sinh. Rất có thể, Vũ sẽ loại trừ trong danh sách tốt nghiệp vào cuối khoá, một hình phạt làm gương cho toàn thể khoá sinh!

Nhìn sự lo sợ trên nét mặt của Vũ, với lòng ái ngại, Giang nói:

-Theo tao mày không nên về đại đội lúc này, với hơi men nồng nặc trong hơi thở, nó chẳng giải quyết được gì, chỉ gây ra rắc rối nhiều hơn mà thôi. Tao đề nghị mày nên tìm một nơi để giải rượu rồi tìm một giải pháp tốt đẹp nào hợp lý cho sự vắng mặt của mày vừa qua có lẽ tốt hơn.

Nói xong Giang từ giã rồi rồ xe chạy đi, nhưng chạy được một quãng khá xa, trong lúc Vũ còn đang ngẩn ngơ tự trách sự dại khờ của mình và sự đùa nghịch vô ý thức của bè bạn, Giang vòng xe trở lại, nói với Vũ:

-Tao vừa tìm ra được một lý do tốt cho mày. Ông bác ruột tao đang là bác sĩ phó giám đốc bệnh viện Thanh Quan, mày đi với tao đến một quán cà phê. Tao sẽ điện thoại cho bác tao nhờ ông cấp cho mày một tờ giấy chứng nhận mày thình lình bị một bịnh gì đó, có lẽ nó cũng giúp cho mày giải quyết được khá nhiều rắc rối .

Nghe Giang nói, như người sắp chết đuối vớ được phao, Vũ cám ơn Giảng rối rít! Rồi nhờ sự giúp đỡ của Giang và nhất là sự thông cảm hoàn cảnh của Vũ, người bác của Giang đã lấy xe chở anh thẳng đến bệnh viện, rồi ông điện thoại trực tiếp đến vị tiểu đoàn trưởng của Vũ, báo tin anh bị áp suất máu xuống thình lình, ngất xỉu trên đường đi và đã được chở vào bệnh viện của ông điều trị lúc 6 giờ chiều… Tất cả những lý do, thời gian hợp lý của người phó giám đốc một bệnh viện quốc gia đã hoá giải mọi khó khăn của Vũ một cách hết sức trôi chảy.

***

Tôi ngồi nghe Vũ và bè bạn anh kể chuyện với sự bàng hoàng, tức giận. Tôi đưa mắt nhìn Vũ, nhìn Ðiềm, nhìn Hưng và những người bạn của anh với  ánh mắt đầy tức giận. Tôi không thể ngờ được anh có thể liên lạc với những người mà anh thường nói với tôi, họ là những người bạn rất thân, nối khố của anh. Nhưng với việc vừa qua, dưới mắt tôi, họ chỉ là lũ người đốn mạt, lừa dối, hãm hại bè bạn mà thôi.

Tôi càu nhàu nói với Vũ nhiều câu khá nặng. Tôi trách anh dại khờ, thiếu suy nghĩ, tin tưởng và đặt tương lai của đời mình vào những con người vô giáo dục, mất tư cách mà anh đã lầm tưởng họ là những con người bạn tốt. Tôi vẽ ra cho anh thấy bóng tối, bi đát của đời anh nếu không may mắn gặp được sự giúp đỡ quá tốt của Giang và sự thông cảm của vị bác sĩ phó bệnh viện Thanh Quan. Nếu anh bị đuổi khỏi khóa học vì kỷ luật thi hy vọng biệt phái cũng như tương lai của anh được coi là ảo vọng!

Vũ cũng như vài người bạn khác, mọi người nói nhỏ nhẹ, phân trần với tôi về sự vô ý, thiếu suy xét trong sự đùa nghịch của Ðiềm và bè bạn. Họ cố tìm cách làm giảm được sự giận giữ của tôi. Nhưng dù họ cố gắng thế nào cũng không kìm chế được những lời phiền trách, càu nhàu của tôi.

Quay sang Ðiềm, Hưng và Phượng tôi nói với họ toàn những câu rất nặng nề. Tôi kết án họ cố ý hủy hoại tương lai của Vũ, hành động của họ không xứng đáng với chức vị trung úy, thiếu úy mà họ đang đeo trên cổ áo. Hành động của họ là vô ý thức hay là thái độ của con người vô giáo dục, không ai có thể xét đoán được! Tình bạn thân thiết giữa họ và Vũ đã bị làm nhem nhuốc bằng sự lừa đảo, phản bội.

Với những lời lẽ quá nặng nề đó, Ðiềm, Hưng và Phượng và mọi người chỉ im lặng. Họ mỉm cười rất nhẹ trong cay đắng nhìn Vũ với ánh mắt rất buồn đau như muốn nói với anh vì tình bạn, họ đã phải im lặng nhận chịu những lời sỉ nhục của tôi! Vũ nhìn tôi như năn nỉ, vuốt ve tôi, cố chịu đựng sự đau khổ thay cho bè bạn. Vũ dùng những lời nói hết sức nhẹ nhàng, mong sự thông cảm nơi tôi để không làm sứt mẻ tình bạn của anh.

Một lúc sau hình như Vũ cảm thấy những lời năn nỉ của mình vẫn không ngăn cản được sự bực bội đang trào dâng nơi tôi, anh nhìn tôi, cái nhìn rất sắc, buốt lạnh mà tôi chưa bao giờ thấy trong mắt anh từ ngày quen và yêu anh. Với giọng nhát gừng, từng tiếng một, anh nói với tôi:

-Hạnh! Có lẽ em đã đi quá xa vị trí của em rồi đó! Hãy thu xếp, anh chở em về. Sự liên hệ  của chúng ta từ nay được chấm dứt em ạ! Anh cũng phải về nơi đóng quân, chẳng còn ai vui vẻ ngồi đây ăn uống, nghe những lời nhục mạ, đay nghiến quá đáng của em nữa!

Ðúng như thế, không khí bữa tiệc đã bị đổi khác. Mọi người chẳng nói gì ngoài sự im lặng nhìn sự giận dữ của tôi! Tôi đứng dậy không một lời chào từ biệt và cũng chẳng nhìn ai rồi tôi theo Vũ ra khỏi căn nhà của Kháng. Cùng lúc đó vài người khác cũng im lặng, uể oải đứng dậy nói vài câu cảm ơn từ giã vợ chồng Kháng ra về. Tôi biết rằng bữa tiệc đã được chấm dứt bằng sự buồn bã của mọi người và bằng cả giận hờn, bực bội của tôi.

Ði theo Vũ ra chỗ đậu xe, hai chúng tôi không nói với nhau một lời, viễn tượng xa nhau, vỡ đổ hình như đang ẩn hiện, bao quanh tôi và có lẽ cả Vũ nữa. Thỉnh thoảng tôi kín đáo đưa mắt nhìn Vũ, người đàn ông mà tôi yêu qúy. Người đã đến với tôi bằng tất cả những nhẹ nhàng, thân ái, ngọt bùi của mối tình đầu trong đời tôi, đã cùng tôi xây đắp biết bao nhiêu những kỷ niệm, giấc mơ đẹp đẽ của hơn một năm quen nhau, yêu nhau vừa qua. Trong sự đe dọa của cái bóng mờ đổ vỡ đó, tôi chợt nghe thấy một âm vang xót đau đang cắt xé tâm hồn tôi bằng những ân hận vì sự nóng giận quá lố của mình!

Vũ ơi, anh có biết em đang sợ hãi sự im lặng nặng nề của anh không? Tại sao lúc này chỉ có hai chúng ta, anh không phá vỡ im lặng bằng những lời nói vuốt ve, nhẹ nhàng? Tại sao anh không nắm lấy tay em, chỉ nhìn em với ánh mắt ấm cúng, nặng tình và nụ cười an ủi ? Em sẽ quên tất cả những sự bực bội, em cũng sẽ chẳng ngại ngần nói với anh những câu xin lỗi, vì em biết là em đã đi xa hơn vị trí một người yêu của anh!

Tại sao anh mãi im lặng, lầm lì như thế Vũ ?! Anh vẫn không nhìn em, anh có nghe thấy âm thanh khổ đau của em khi mất anh không Vũ? Em biết rằng thái độ quá đáng của em đã đụng chạm mạnh vào tự ái của anh, nhưng biết làm sao khi em quá yêu anh? Vũ ơi, đừng im lặng như thế nữa. Chỉ vì em yêu anh, em lo sợ cho tương lai của anh và tình yêu của chúng mình, để rồi em đã nặng lời với anh, với những người bạn thân thương của anh!

Ngồi đằng sau Vũ trên chiếc xe Suzuki cũ kỹ trong cái im lặng ray rứt đó, tôi không biết Vũ đang nghĩ gì khi chỉ còn vài phút cuối cùng nữa chúng tôi xa nhau. Tình yêu của chúng tôi sẽ được xếp vào dĩ vãng của lần dở dang vì giận hờn này hay sao? Ðơn giản đến thế sao!?

Nhìn những con đường mà chiếc xe chúng tôi chạy qua, với những hàng cây cằn cỗi, thân cây đen sạm vì bụi đường, khói xe. Nhìn những quán ăn xộc xệ, nơi đó vài ba lần tôi đã là cà với Vũ với những bữa cơm đạm bạc rẻ tiền… Tất cả mang cho tôi cảm giác buồn man mác và thấm thía nỗi xót đau của lần xa nhau đang gần đến. Những ngọn đèn giao thông hôm nay hình như màu xanh quá nhiều! Có lẽ chúng nó muốn chia rẽ chúng tôi nhanh hơn thì phải!?

Tôi ao ước trời đổ mưa, một cơn mưa tầm tã để Sài Gòn ngập lụt, để anh phải ngừng lại không đi được nữa! Tôi mong chiếc xe Suzuki cũ kỹ của anh chết máy, hư dọc đường, không chạy được nữa! Tôi muốn được cùng anh thấm ướt trong cái lạnh lẽo dưới trời mưa. Trận mưa lạnh cuối cùng trước khi tôi phải xa anh… Dù tôi biết chắc chắn rằng, cái lạnh của gió mưa không thể hơn sự buốt giá trong tâm hồn tôi lúc này được!

Cho mãi đến lúc chiếc xe Suzuki của Vũ ngừng lại trước cổng cư xá, nơi gia đình ba mẹ tôi cư ngụ, lúc đó Vũ mới đưa mắt nhìn tôi một lần duy nhất. Cái nhìn không có vẻ tức giận, nhưng nó lạnh lùng quá. Từ ánh mắt đó tôi nghe thấy âm vang rất nhẹ của sự quyết liệt chia ly! Anh nói:

-Em về nhé! Tình yêu nếu bỏ đi sự tự ái thì chẳng còn gì để nói nữa, Hạnh ạ.

Chỉ có thế! Ngắn ngủi, đơn giản và buồn bã như thế! Rồi Vũ quay đi, rồ máy chạy khuất sau khúc quẹo của con đường. Tôi đứng lại bên đường, ngẩn ngơ nhìn theo vết bánh xe của anh còn vương lại dấu tích trên mặt đường nhựa. Lúc này tôi mới thật sự thấm thía cảm giác ăn năn, tiếc nuối to lớn đang phủ lấp hoàn toàn tâm hồn tôi. Nước mắt tôi trào ra chảy xuống đôi môi tôi, mùi vị mằn mặn của những giọt nước mắt, nhắc nhở tôi tưởng tượng đến một tương lai rất buồn, khi đời tôi không bao giờ được gặp lại Vũ nữa!

Buổi chiều ngày Chủ Nhật hôm sau, tôi rời Sài Gòn xuống Vĩnh Long để khởi đầu dậy niên khóa mới. Ngồi trên chiếc xe đò chật chội, với nỗi buồn khó tả, với cảm giác trống không. Tôi nhớ lại những kỷ niệm của những lần cùng ngồi với Vũ trên những chuyến xe đò miền Tây. Những lần chúng tôi dừng lại ngã ba Trung Lương, tạt vào Mỹ Tho ăn hủ tíu… Bây giờ tất cả chỉ còn là kỷ niệm của một lần lỡ dở hay sao? Ðơn giản đến thế sao? Tôi tự hỏi đời sống của tôi sẽ ra sao nếu không có một đưa đẩy để chúng tôi gần lại nhau, yêu nhau trở lại !

Trở lại Vĩnh Long, căn gác trọ xinh xắn, khang trang ngày nào bây giờ trở nên rộng lớn, lạnh lẽo với tôi. Tất cả những vật dụng trong căn phòng đều mang ít nhiều những dấu vết của Vũ, kỷ niệm của những lần anh đến thăm tôi, trước ngày anh chưa nhập ngũ. Chiếc ghế dài của bộ salon nơi phòng khách, anh thường ngồi nơi đó soạn bài giảng dạy. Chiếc bàn nhỏ làm việc của tôi, gần cửa sổ, quanh năm với chiếc bình hoa xinh xắn, lúc nào cũng có những bông hoa sao nhái (cosmos) màu trắng đục mà anh mang từ thửa vườn của đại học Cần Thơ dành riêng cho tôi.

Rồi tiếp theo, những buổi dạy học của tôi cũng mất đi khá nhiều thích thú và nặng nề, buồn chán hơn. Vài đứa học trò lớn tuổi khôn ngoan, chúng nhìn sự uể oải của tôi với ít nhiều ái ngại, chúng hỏi thăm sức khoẻ của tôi vì chúng nghĩ rằng tôi bị bệnh…

Hơn ba tuần lễ kể từ ngày chúng tôi giận hờn nhau, xa nhau, tôi không về Sài Gòn một lần nào nữa, và tôi cũng không biết tin tức gì của Vũ. Không biết anh còn về ứng chiến Sài Gòn hay còn gặp bạn bè anh sau lần giận dữ của tôi nữa hay không! Tôi không biết tin tức gì về anh cả, nhưng hình bóng và kỷ niệm của anh gần như không bao giờ biến mất trong trí nhớ của tôi. Nó luôn luôn quanh quẩn ám ảnh dày vò tôi trong lúc làm việc, khi rảnh rỗi và cả trong những giấc ngủ của tôi nữa.

Một buổi chiều Thứ Sáu, khi vừa bước ra khỏi cổng trường học, tôi lủi thủi đi bộ trên con đường quen thuộc hướng về căn gác trọ. Một chiếc xe ”jeep” chạy chầm chậm rồi dừng lại trước mặt tôi, Ðiềm nhìn tôi tươi cười rồi vội vã bước xuống xe, nói với tôi vài câu xã giao thông thường. Trong khi tôi im lặng, chau mắt nhìn Ðiềm với nhãn quang vẫn còn chứa nhiều bực bội. Tôi không quên được, chính con người đó đã làm tôi và Vũ xa nhau! Chính con người đó đã một lần tôi khinh rẻ nhục mạ vì thiếu tư cách. Tôi đưa mắt nhìn ra hướng khác với ý định im lặng bỏ đi ! Ðiềm hình như nhìn rõ thái độ không vui của tôi, anh ta nhìn tôi với nét mặt ăn năn có đôi chút ngượng ngập rồi nói rất nhỏ nhẹ gần như cầu khẩn :

-Có lẽ em còn giận Vũ và anh lắm phải không? Anh đến gặp em, muốn nói với em một câu chuyện liên quan đến em và Vũ. Nó đã làm anh ân hận khổ tâm suốt nhiều tuần qua.

Với yêu cầu của Điềm, chúng tôi vào một quán cà phê ở góc đường. Ðiềm xin lỗi tôi về hành động vô ý thức, muốn tìm cảm giác của anh ta và lũ bạn vừa rồi, đã vô tình quên đi hoàn cảnh bấp bênh cũng như hậu quả khó lường đến với Vũ, người bạn thân nhất của anh ta. Ðiềm muốn tôi chấp nhận một đề nghị, chắp nối lại với Vũ, để Ðiềm và nhóm bạn khỏi bị mặc cảm là người đã gây ra sự đổ vỡ cuộc tình của Vũ và tôi. Ðiềm cũng cho biết, sau bữa tiệc không vui đó, tiểu đoàn của Vũ trở lại quân trường, nhưng hôm qua Vũ lại vừa được hoán đổi trở lại Sài Gòn ứng chiến. Ðiềm cho biết, đã gặp lại Vũ, nhìn sự buồn bã, nét mặt hốc hác của Vũ, anh cũng đoán được Vũ rất buồn và không quên được sự đổ vỡ với tôi vừa qua. Điềm mong tôi quên đi những giận hờn, lên Sài Gòn gặp lại Vũ.

Tôi im lặng suy nghĩ lời nói của Ðiềm rồi cho anh biết chiều ngày mai, tôi sẽ lên Sài Gòn gặp lại Vũ vì buổi sáng tôi còn vướng vài giờ dạy học. Ðiềm tỏ ra rất vui mừng vì sự đồng ý của tôi, anh nói:

-Cám ơn em rất nhiều Hạnh ạ, trưa mai anh sẽ đến đây chở em về Sài Gòn vì anh cũng có công tác ở trại Hoàng Hoa Thám vào chiều mai.

Gần trưa hôm sau, Ðiềm đến chở tôi cùng về Sài Gòn. Khoảng gần 2 giờ chiều, chúng tôi đã đến ngã ba Trung Lương, Ðiềm dừng xe vào một quán ăn bên đường, mời tôi ăn cơm trưa. Mỉm cười Ðiềm nói với tôi:

-Anh mời em ăn cơm trưa nhưng trong bữa ăn anh chỉ uống trà đá hay cà phê mà thôi, đi với em có lẽ anh muốn uống một chai bia cũng phải ngần ngại Hạnh à.

Tôi mỉm cười vì câu nói nửa đùa, nửa thật của Ðiềm. Nhưng tôi cũng vừa cảm thấy một niềm vui nho nhỏ. Ít ra sự giận dữ của tôi vừa qua cũng có một tí kết quả (dù rất bé), để một người từng uống rượu không biết say như Ðiềm đã phải ép mình với ly trà đá nhạt nhẽo trong bữa ăn!

Chúng tôi ăn cơm vừa xong khi đang uống trà. Từ bên ngoài quán, một người đàn ông trung niên cụt một chân, màu da tái mét, vài vết thương loang lổ trên thân thể chưa mất màu đỏ ửng, chứng tỏ các vết thương của ông ta còn rất mới, xảy ra không lâu. Ông ta dắt theo hai đứa bé, thằng con trai khoảng 7 tuổi, đứa bé gái 4, 5 tuổi, cả hai đứa bé đều xanh xao, ốm yếu như có vẻ đói ăn! Người đàn ông cụt chân chống nạng khập khiễng đến trước bàn của chúng tôi, đưa bàn tay xanh xao, run run, yếu sức ra và nói với chúng tôi:

-Xin ông bà trung úy, bố thí cho cha con chúng tôi ít tiền để mua đồ ăn !

Tôi nhìn người ăn xin tàn tật và hai đứa bé đói khổ với ánh mắt ái ngại, chưa kịp lấy tiền ra cho họ, Ðiềm đã móc trong túi ra tờ giấy 100 đồng, anh nhét vào tay người đàn ông, rồi quay trở lại nói chuyện với tôi, không chú ý đến lời cám ơn của người ăn xin. Tôi tưởng rằng mọi diễn tiến đã xong, nhưng khi người ăn xin vừa đi được vài bước, Ðiềm thình lình lên tiếng:

-Ê! Ông bị mìn hả?

Người ăn xin giật mình đứng lại, run rẩy trả lời Ðiềm:

-Vâng ạ, tôi bị mìn ở Ðức Hòa!

Rồi ông ta cho biết trước đây là binh sĩ thuộc sư đoàn 25 bộ binh, khoảng bốn tháng trước trong cuộc hành quân ở Ðức Hoà ông ta bị mìn mất một chân. Rồi vài tuần trước, vợ của ông ta, ban đêm đi soi ếch bị rắn độc cắn chết để lại hai đứa con! Với số tiền cấp dưỡng ít ỏi cho thương binh, không người thân thích, không ruộng vườn canh tác đã đưa bố con ông ta vào con đường xin ăn kiếm sống qua ngày.

Tôi và Ðiềm nghe người ăn xin kể chuyện, nhìn hai đứa bé còm cõi, xanh xao, ngơ ngác bên người cha tàn phế, tật nguyền. Tôi buông tiếng thở dài, ngán ngẩm cho tương lai và sự sống của ba bố con người phế binh bất hạnh! Ðang lúc tôi còn ngẩn ngơ với sự cảm thương đang dâng trào trong lòng mình, Ðiềm vỗ nhẹ vào tay tôi, anh hỏi:

-Hạnh, em có đủ tiền trả cho anh bữa cơm này không?

Tôi gật đầu nhìn Ðiềm ngạc nhiên, không biết anh ta hỏi thế để làm gì! Ðiềm im lặng móc trong túi ra một xấp giấy bạc, anh nhét vào tay người phế binh ăn xin, rồi anh nói:

-Mười hai ngàn đồng, toàn vẹn số lương vừa lãnh chiều hôm qua đó! Cho ông để mua đồ ăn cho hai đứa bé, cấm không được lấy tiền đánh bạc, uống rượu nhe cha nội!

Người phế binh giương đôi mắt ngạc nhiên, ngỡ ngàng nhìn Ðiềm và tôi. Ông ta không dám nắm lấy xấp giấy bạc trong tay Ðiềm, hình như ông ta không tin đó là sự thật mà nghĩ rằng Ðiềm đang đùa giỡn với sự nghèo khổ, bất hạnh của mình.

Như hiểu ý của người ăn mày, Ðiềm nhấn xấp bạc vào hẳn tay ông ta một lần nữa và nói:

-Cầm đi cha nội ! Không đùa với ông đâu, nhưng nhớ mua đồ ăn cho hai đứa bé, không cờ bạc và không nhậu nhẹt nhé!

Tôi sững sờ giương mắt nhìn Ðiềm, người bạn thân của Vũ! Người mà hơn ba tuần lễ trước đây tôi đã dùng tất cả những ngôn từ xấu xa, khinh rẻ, thấp hèn nhất để mạt sát vì thái độ vô ý thức của anh ta. Tôi đã nói thẳng vào mặt anh ta, những hành động của anh ta, biểu lộ một con người vô giáo dục, lừa dối, cố ý hãm hại bè bạn! Tác phong của anh ta không xứng đáng với cái lon trung úy trên cổ áo của mà anh ta đang mặc … Nhưng bây giờ với hành động tốt đẹp của anh đã làm cho tôi ngẩn ngơ, không ngờ!

Nhãn quang của tôi đảo khắp thân hình của Ðiềm, trong khi trí não cùng với cảm xúc của tôi hoạt động để cố tìm ra trong con người, mà một lần tôi đã khinh rẻ, mạt xát đó có mang dấu tích gì của thánh thiện, nhân từ không?

Ðến lúc này tôi mới thấy được cái lý do tại sao mà Vũ đã khuyên răn, ngăn cản những lời xỉ mắng quá đáng của tôi, với người bạn thân của anh trong bữa tiệc vừa qua là một điều hợp lý! Tôi cảm thấy, tình bạn của Vũ có những điều mặn nồng, kín đáo kết tạo từ mười năm thân cận với nhau không thể là một sự dối trá, nhầm lẫn được!

Tôi cũng như Vũ, mang trong người cái thiên lương cao quý của nghề giáo dục. Đời sống vật chất của chúng tôi không đến nỗi túng thiếu, nếu không muốn nói là có chút dư dả. Liệu chúng tôi có đủ can đảm hay lòng nhân từ để tặng một cách dễ dàng trọn vẹn tháng lương của mình cho một người nghèo khổ, đáng thương, không hề quen biết hay không?! Tôi tự trách, tôi đã không có được cái nhìn sáng sủa như Vũ để thấy được nét thánh thiện, thương người, ẩn sâu nơi con người của Ðiềm!

Trên khúc đường còn lại dẫn tôi và Ðiềm về Sài Gòn, tôi ít nói chuyện với Điềm hơn. Tôi muốn để cho sự suy tư và cảm xúc của tôi được im lặng vì lòng kính phục người bạn của Vũ. Nhờ cuộc đồng hành này tôi đã khám phá ra giá trị cuả một con người có tâm hồn cao thượng, thương người, nhưng đôi khi họ lại có những hành động dễ làm cho người ta hiểu lầm! Tôi chợt nhớ đến một lời nói của Pautovski:” Trước khi xét đoán về tư cách của một người nào, bạn hãy nhắm mắt lại để tránh được những định kiến sai lầm về hình dáng, bè ngoài của họ, rồi hãy dùng trí khôn và kinh nghiệm của bạn để xét đoán những gì ẩn kín ở bên trong con người họ.”

Một góc Sài Gòn xưa. (Hình: Keystone-France/Gamma-Keystone via Getty Images)

Khi gần đến Sài Gòn, tôi hỏi Ðiềm:

-Anh cho người ta hết tiền lương rồi làm sao anh sống?

Ðiềm nhìn tôi trả lời một cách hết sức bình thản:

-Có lẽ em chưa nghe Vũ nói về anh. Cả đời anh chưa bao giờ biết đến đúng nghĩa chữ ”có tiền” chứ đừng nói đến chữ ”giàu có” Hạnh à. Còn việc ăn uống để sống, thì quân đội sẽ nuôi anh bằng cơm sấy, cá hộp, đối với anh chẳng có gì quan trọng cả. Em thấy không anh vẫn sống, dù sống với cái túi rỗng không của đời người chiến binh sao?!

Tôi nhìn thái độ bình thản của Ðiềm, ngại ngần tôi hỏi nhẹ anh:

-Nếu anh cảm thấy em không quá tò mò, anh có thể cho em biết về một vài người yêu của anh được không?

Ðiềm cười to, láy mắt nhìn tôi với vẻ thích thú vì câu hỏi của tôi, anh nói:

-Em nhìn kỹ xem, anh có cái gì để bảo đảm cho một mối tình bền chặt không? Nghèo túng triền miên! Nay đây, mai đó! Ai? Người con gái nào có thể chịu được dạng người như anh? Ðời lính đưa anh vào lối sống vô định. Nhưng chính bản thân anh cũng mang đầy dáng dấp, cá tính của một kẻ lang thang! Ðã thế cái nghèo túng và tánh tình ẩu tả như bạn cố tri, miên viễn của anh thì làm sao có một người phụ nữ nào đủ can đảm sống gần anh được.

Im lặng một chút như để suy tư về mình, rồi Ðiềm nói tiếp:

-Nhưng không có nghĩa anh lạnh lùng như gỗ đá đâu Hạnh ạ. Anh cũng có những lúc rung động, hẹn hò, nhưng chỉ quen nhau, gần nhau trong chốc lát rồi vội vã xa nhau! Ðời người chiến binh lưu động như anh có được gần nhau dài lâu đâu mà nặng nghĩa ân tình.

Rồi Ðiềm nói thêm:

-Với Vũ, anh nghĩ rằng em đang may mắn đó. Vũ có tương lai tốt, có nhiều đức tính của một người tình, một người chồng và cả người cha nữa. Anh không muốn nói tốt quá nhiều cho người bạn mà anh thân ái nhất, nhưng khi em yêu thương, gần Vũ có lẽ em biết và hiểu nhiều Vũ hơn anh!

Khi chúng tôi vào đến Sài Gòn, Ðiềm chở tôi đến chỗ đóng quân của Vũ, anh bảo tôi ngồi đợi ngoài xe, rồi một mình vào tìm Vũ. Một lúc sau Ðiềm cùng ra với Vũ, nhìn thấy Vũ mắt tôi nhoà lệ, không biết vì mừng vui khi được nhìn lại anh sau ba tuần lễ không gặp nhau hay vì tôi thấy thương Vũ khi thấy nét mặt của anh có phần hốc hác như Ðiềm đã nói với tôi.

Vũ rủ Ðiềm đi uống cà phê, Ðiềm cho biết anh chỉ đủ thời gian ngồi với chúng tôi một lúc mà thôi, vì phải đến trại Hoàng Hoa Thám ngay buổi chiều trước giờ tan sở.

Trước khi chia tay ở quán cà phê, tôi kín đáo nói sơ sài cho Vũ biết Ðiềm không còn một đồng nào trong túi, rồi tôi đưa cho Vũ một ít tiền để nhờ anh tặng cho Ðiềm. Vũ im lặng nhận tiền của tôi, anh cũng bỏ thêm vào vài ngàn nữa rồi đưa cả cho Ðiềm, Vũ nói:

-Hạnh vừa cho tao biết mày thương người cúng hết cả số lương vừa lãnh. Hạnh sợ mày không có tiền ăn cơm, uống rượu nên đưa cho tao một ít nhờ tặng mày. Tao cũng bỏ thêm vào vài ngàn, chẳng biết là bao nhiêu, nhưng nhờ mày chia đôi ra, một phần tặng mày còn phần khác đưa cho thằng Hưng hộ tao và Hạnh.

Ðiềm chẳng khách sáo, anh ta cầm lấy xấp tiền bỏ vào túi quần vười vui rồi nói với Vũ:

-Mày và Hạnh tặng thì tao nhận! Nói cám ơn với mày mãi, tao thấy ngượng quá, vì đã được nói quá nhiều rồi. Còn chuyện đưa cho thằng Hưng, thành thật tao không bảo đảm Vũ ạ. Nếu gặp được nó và nếu còn, chưa tiêu hết thì đưa! Nhưng nếu không gặp hay đã tiêu hết thì đành chịu!

Thành thật, nếu trước đây vài giờ khi tôi chưa hiểu rõ Ðiềm, với câu trả lời đó chắc chắn sẽ mang đến cho tôi sự khinh rẻ nặng nề về tư cách của một sĩ quan như Ðiềm. Nhưng bây giờ tôi đã hiểu trong dáng điệu, ngôn ngữ khó cảm thông đó, nó ẩn chứa một tấm lòng rộng rãi, bao dung của một người chân thật. Vũ cũng như tôi mỉm cười với cái lối quá tự nhiên của Ðiềm.

Trước khi rồ máy cho chiếc xe vọt đi Ðiềm quay lại nhìn tôi mỉm cười, anh nói:

-Có lẽ em vừa tìm thấy câu trả lời tại sao anh không có một người con gái nào dám yêu anh, phải không Hạnh?

Tôi yên lặng nhìn chiếc xe của Ðiềm rời xa cho đến khi khuất bóng ở góc đường. Trong lòng tôi chợt nổi lên cảm giác thân cận, thương cảm người sĩ quan cô đơn, tốt bụng đó. Có lẽ con người đó chẳng bao giờ biết đến chữ che dấu, giả dối bề ngoài. Tôi tự hỏi sự cô độc, tánh tình bừa bãi của Điềm có phải là bản chất bẩm sinh, hay chỉ là những thói quen, tật xấu, mà nó là hậu quả từ sự mong manh, bất ổn của đời một người lính chiến trong hoàn cảnh chiến tranh của đất nước mà ra hay không ?!

***

Tôi và Vũ lại gắn bó nhau trở lại. Tôi bận rộn với những cuối tuần lên Sài Gòn, Thủ Ðức thăm Vũ. Lại hò hẹn, lang thang ngắm phố phường, thăm bè bạn, ngồi quán cóc bình dân ăn uống như xưa… Rồi khoảng hơn một tháng sau, Vũ mãn khóa học. Vì chưa có sự trả lời của Bộ Quốc Phòng, Vũ được chuyển đến phục vụ cho đơn vị tiếp liệu của sư đoàn 25 Bộ binh, ở Long An. Nhưng chỉ được khoảng gần vài tuần lễ, Vũ sung sướng nhận được công điện biệt phái trở lại giảng dạy cho đại học Cần Thơ.

Cuộc tình của chúng tôi lại trở về với những diễn tiến của thời gian Vũ chưa nhập ngũ. Những ngày cuối tuần, những lúc rảnh rỗi Vũ lại đến với tôi. Chiếc ghế dài của bộ salon ở phòng khách lại được quen thuộc với những lần anh đến thăm. Những xấp bài thi của sinh viên, tài liệu tham khảo cho việc giảng dạy lại được Vũ mang đến căn gác trọ của tôi. Anh làm việc, tôi nấu nướng, vá khâu … Tôi lại được ngồi bên anh, dựa đầu vào vai anh để cho cảm xúc của chúng tôi hoà điệu với những bản nhạc êm ái, mà tất cả những hợp âm đều diễn tả những âm vang hạnh phúc của mối tình đang thời hoan lạc nhất.

Một buổi chiều, khi tôi vừa từ trường học trở về căn gác trọ Vũ thình lình đến thăm tôi. Nhìn dáng điệu thảo não, đôi mắt đỏ hoe buồn rầu của Vũ, tôi linh cảm thấy một điều gì đang gây xúc động nặng nề cho anh. Vũ bước vào căn gác, buồn bã nhìn tôi, nước mắt anh trào ra chảy xuống gò má, Vũ cho tôi biết vừa nhận được điện thoại của Hưng từ chiến trường gọi về báo tin chiều hôm qua Ðiềm đã chết vì mìn bẫy ở Chương Thiện!

Nghe Vũ nói tôi bàng hoàng đau xót. Tôi hình dung đến dáng người cao lớn, thái độ bất cần, cẩu thả của Ðiềm. Tôi nhớ lại hành động tốt lòng, mã thượng của Ðiềm trong lần đi với tôi về Sài Gòn mấy tháng trước… Tất cả bây giờ chỉ còn là kỷ niệm đầy thương xót. Con người đó đã vĩnh viễn xa rời bè bạn rồi.  Kể từ đây những bữa ăn nhậu, những lần la cà quán cóc lề đường, những lúc quây quần ở quán cà phê, bữa nhậu … sẽ thiếu vắng âm thanh ồn ào, giọng nói, tiếng cười của một người có muôn ngàn khuyết điểm, nhưng lại ẩn chứa trong đáy sâu tâm hồn cái ngạo nghễ của tấm lòng thánh thiện!

Trong lúc tôi đang lịm người tưởng nhớ đến Ðiềm, Vũ gục đầu xuống chiếc ghế salon, anh mở chiếc cặp, lấy ra một tấm ảnh chụp anh và Ðiềm trong lần Vũ về ứng chiến Sài Gòn. Ðiềm với chiếc lon trung úy trên cổ áo, miệng cười tươi vui, một cánh tay bá lên vai Vũ, còn tay khác cầm một điếu thuốc lá đang cháy dở dang. Vài lọn khói thuốc trắng uốn éo như những giải tơ đang toả lên cao vì làn gió nhẹ. Vũ nhìn chăm chú vào chiếc ảnh, nước mắt anh dàn dụa, đôi vai anh hơi rung động!

Tôi ngồi xuống bên Vũ, im lặng nhìn sự khổ đau của Vũ, tôi thương, tôi yêu Vũ, tôi cảm động với tình bạn thâm sâu của Vũ. Chính lúc này tôi mới biết được ngoài tình cốt nhục, tình yêu trai gái vợ chồng, người ta còn một mối tình nữa, đó là tình bạn tâm giao! Theo tôi nó chỉ có và thể hiện được ở những con người sống trong túng thiếu và hiểm nguy mà thôi.

Ngoài khung cửa sổ, bầu trời đã sẩm tối, những bóng đèn đường đã thắp sáng, thỉnh thoảng vài cơn gió nhẹ làm rung động những lá cây cao su bên đường. Những tia sáng xuyên qua kẽ lá rung rinh làm người ta có cảm tưởng như những vì sao lấp lánh trên bầu trời tối đen trong một đêm thiếu ánh trăng ! Trời lúc đó lấm tấm mưa rơi ! Những giọt mưa bị gió thổi bám vào tấm kính cửa sổ, lăn tăn chạy dài xuống phía dưới. Tôi chợt hình dung đến những giọt nước mắt buồn tẻ của dang dở, tang thương, của vĩnh biệt xa nhau… được đến từ một cuộc chiến tranh đã kéo dài quá lâu !

Trong sự im lặng buồn bã đó, ngẫu nhiên từ dưới căn gác trọ, giọng hát của cô bé, con gái con người chủ nhà vang lên:

”Anh không chết đâu anh, anh chỉ về với mẹ mong con… Trong tim cô sinh viên hay buồn, thường nhắc đến những chiến công, chuyện nước mắt, ướt sân trường đại học, chuyện riêng anh riêng anh. … Anh chỉ vừa bỏ cuộc đêm qua! Ðâu cánh dù ôm gió, đây cánh dù ôm kín đời anh! Ôi tiếng súng sau cùng đó, anh còn nghe tầm đạn đi không anh? Anh không chết đâu anh, anh chỉ về với mẹ mong con ..!”

Bên ngoài, trời mưa lất phất…

(Switzerland, Zuerich – 2024)

Nữ sinh Orange County gốc Việt vào vòng ba thi đánh vần toàn quốc

WASHINGTON, DC (NV) – Nữ sinh gốc Việt ở Orange County lọt vào vòng ba cuộc thi đánh vần toàn quốc Scripps National Spelling Bee lần thứ 96 ở Maryland hôm Thứ Ba, 28 Tháng Năm, theo City News Service.

Tại vòng sơ bộ sáng Thứ Ba, em Katelyn Nguyễn, học sinh lớp Bảy trường Helen Stacey Middle School ở Huntington Beach thuộc Học Khu Westminster, đánh vần đúng chữ “ubi sunt,” từ La Tinh liên hệ với thể loại thơ phản ảnh sự chóng tàn và cái chết, và trả lời đúng câu hỏi về từ vựng – “‘Schooner’ là loại?” – bằng cách chọn chữ “tàu thuyền.”

Em Katelyn Nguyễn đoạt giải nhất cuộc thi đánh vần Orange County. (Hình: Westminster School District)

Em Katelyn được đi thi toàn quốc sau khi vượt qua 20 vòng gay go và đoạt giải nhất cuộc thi Spelling Bee ở Orange County hồi Tháng Ba.

Vào giờ rảnh, em Katelyn thích chơi đàn piano và tập võ. Em có đai xanh Aikido. Quyển sách em yêu thích nhất là “Harry Potter and the Sorcerer’s Stone.”

Hôm Thứ Ba, một học sinh khác ở Nam California cũng lọt vào vòng ba cuộc thi toàn quốc.

Em Oliver Halkett, học sinh lớp Sáu trường The Mirman School ở ngoại ô Los Angeles, đánh vần đúng chữ “desiccate,” nghĩa là sấy khô, và chọn đúng câu trả lời cho câu hỏi về từ vựng “‘Acerbity’ là?” là “vị chua chát, gay gắt.”

Cuộc thi Scripps National Spelling Bee năm nay gồm tổng cộng 245 học sinh từ tất cả 50 tiểu bang, District of Columbia, Puerto Rico, U.S. Virgin Island, Guam, Canada, Bahamas, Đức và Ghana. Đây là số lượng thí sinh đông nhất từ năm 2019.

Vòng sơ bộ hôm Thứ Ba diễn ra tại Gaylord National Resort & Convention Center ở Maryland và được livestream trên ION Plus, Bounce XL, Grit Xtra, Laff More và spellingbee.com.

Cuộc thi này chỉ dành cho học sinh lớp Tám trở xuống và sinh từ ngày 1 Tháng Chín, 2008, trở đi. Năm nay, thí sinh tuổi từ 8 tới 15.

Cuộc thi sẽ kết thúc vào Thứ Năm tuần này. Thí sinh đoạt giải nhất sẽ được thưởng $50,000 cùng nhiều món quà khác.

Từ trước tới nay, chưa học sinh nào ở Los Angeles County hay Orange County vô địch cuộc thi này. (Th.Long) [qd]

‘Dune: Part Two’ chiếu online trên Max

HOLLYWOOD, California (NV) – Bộ phim “bom tấn” đình đám “Dune: Part Two” ra rạp ngày 1 Tháng Ba nay được chiếu trên trang mạng xem phim trực tuyến Max từ ngày 27 Tháng Năm.

Theo tin của trang mạng Variety, phần thứ hai của “Dune” hiện tại đang là bộ phim có doanh thu cao nhất trong năm 2024 khi thu về $711 triệu doanh thu toàn cầu, với sự tham gia của nhiều diễn viên triển vọng và gạo cội, bao gồm Josh Brolin, Stellan Skarsgård, Zendaya và Timothee Chalamet. Phần hai có thêm sự xuất hiện của nhiều gương mặt mới, như Austin Butler, Christopher Walken, Florence Pugh và Anya Taylor-Joy.

“Dune: Part Two” là bộ phim có doanh thu cao nhất trong năm 2024. (Hình: Legendary Pictures)

“Dune: Part Two” dựa trên cuốn tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Frank Herbert hồi năm 1965, tiếp tục chuyến hành trình huyền thoại của nhân vật Paul Atreides sau khi các thế lực hoàng gia quyền lực khác phản bội gia đình anh.

Phần đầu tiên của “Dune” ra mắt khán giả vào năm 2021, trở thành một hiện tượng phòng vé khi thu về $407 triệu, được xem là một bản hùng ca điện ảnh khi khai thác chủ đề về khoa học viễn tưởng lịch sử một cách cẩn thận và hùng tráng.

Đến với phần thứ hai, đạo diễn Denis Villeneuve tiếp tục là người thực hiện và đồng kịch bản với hai nhà biên kịch Jon Spahihs và Eric Roth.

Hiện tại, hãng Legendary Pictures và đạo diễn Denis Villeneuve đang lên kế hoạch chuyển thể tiếp cuốn tiểu thuyết “Dune Messiah” của nhà văn Frank Herbert vào năm 1969 thành phần ba của “Dune,” hứa hẹn sẽ tiếp tục đem lại một bữa tiệc điện ảnh độc đáo và bi tráng cho khán giả. (N.A) [qd]

Cảnh sát Texas bắt giữ một cô bị Interpol truy nã vì tội giết người

SPLENDORA, Texas (NV) – Một phụ nữ đang bị Interpol truy nã vì tội giết người bị bắt ở Texas cuối tuần qua, cảnh sát loan báo hôm Thứ Bảy, 25 Tháng Năm.

Cảnh sát thành phố Splendora, phối hợp với chính quyền liên bang, bắt giữ nghi can Leo Acosta Sanchez, 21 tuổi, đang sinh sống bất hợp pháp ở Texas và Mỹ, Sở Cảnh Sát Splendora (SPD) ra thông cáo báo chí cho hay.

Nghi can Leo Acosta Sanchez. (Hình: Splendora Police Department)

Qua điều tra, cảnh sát biết cô Sanchez thường đi lại giữa Splendora với “nơi cô cư ngụ ở Terrenos,” khu dân cư bên ngoài Houston đang quảng cáo bán đất giá rẻ, SPD cho biết.

Hôm 25 Tháng Năm, cảnh sát đang “tuần tiễu bình thường” thì “thấy kẻ bị truy nã này đang lái xe và lập tức gọi hỗ trợ,” theo SPD.

“Sau khi có thêm đơn vị khác tới, cảnh sát chặn xe và lập tức bắt giữ tài xế mà họ nhận diện là cô Leo Acosta Sanchez,” SPD loan báo.

Cảnh sát địa phương phối hợp với Bộ Nội An bắt giam cô Sanchez. Cô bị truy tố vì tội ác mà cô bị cáo buộc thực hiện bên ngoài nước Mỹ, theo SPD. Cảnh sát không nói rõ về tội ác đó. (Th.Long) [qd]

Cờ VNCH xuất hiện trên đầu giường ở Mỹ, vợ chồng ca sĩ Ngọc Mai bị ‘đánh’ tơi tả

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Hình ảnh ca sĩ Ngọc Mai cùng gia đình vui đùa trong một căn phòng ở Mỹ xuất hiện cờ VNCH gây tranh cãi trên mạng xã hội.

Hôm 28 Tháng Năm, Công An ở Sài Gòn đã có buổi làm việc với Nhạc Viện TP.HCM về vụ cờ VNCH xuất hiện trên đầu giường trong căn phòng ở Mỹ, nơi vợ chồng ca sĩ Ngọc Mai – Quốc Nghiệp đang vui đùa cùng các con. Cùng lúc, Bộ Văn Hóa-Thể Thao và Du Lịch cũng cho biết đã nắm thông tin về đoạn video clip nêu trên và đang cho xác minh.

Cảnh sinh hoạt của gia đình ca sĩ Ngọc Mai ở Mỹ bị cho là “phản động.” (Hình: Chụp từ video clip)

Xác nhận với báo Văn Hóa, đại diện Nhạc Viện TP.HCM cho biết cơ quan an ninh đã làm việc để “nắm thêm thông tin,” vì trước đây ca sĩ Ngọc Mai từng công tác tại Nhạc Viện.

Sự việc khởi nguồn khi một đoạn video clip ghi lại cảnh vợ chồng ca sĩ Ngọc Mai – Quốc Nghiệp đang vui đùa cùng các con trong một căn phòng ở Mỹ, mà trên đầu giường có để hai cờ Hoa Kỳ và VNCH.

Ngoài ra, trong những bức hình chụp cả gia đình khi gặp lại nhau ở Mỹ, “Hoàng tử xiếc” Giang Quốc Nghiệp còn hào hứng gọi khoảnh khắc này là “giấc mơ Mỹ của các con đã trở thành hiện thực.”

Chưa hết, vợ chồng ca sĩ Ngọc Mai – Quốc Nghiệp còn liên tục đưa thông tin, hình ảnh và thường xuyên cập nhật trên YouTube cá nhân của gia đình trong những ngày vừa qua khi đặt chân đến Mỹ.

Đoạn video ngay sau đó gây tranh cãi trên cộng đồng mạng xã hội và hiện đã bị gỡ.

Ngay sau đó, báo Tuổi Trẻ Online có bài viết “O Sen Ngọc Mai trả lời Tuổi Trẻ Online về hình ảnh gây tranh cãi” và bài báo này hiện đã bị gỡ bỏ.

Trong bài viết này, Tuổi Trẻ Online liên lạc với ca sĩ Ngọc Mai, cô cho biết: “Nhân dịp Hè nên gia đình Mai đưa các con sang Mỹ du lịch, đồng thời kết hợp biểu diễn gây quỹ hoàn toàn cho Trung Tâm Hướng Dương để giúp trẻ mồ côi và khuyết tật. Đoàn đi với tinh thần thiện nguyện, dành hết kinh phí quyên góp được để gây quỹ nên không ở khách sạn. Đoàn ở nhà tình nguyện viên nào thì gia đình Ngọc Mai ở đó.”

“Đoạn clip quay lại khoảnh khắc gia đình Ngọc Mai sum họp nhưng vô tình bị lọt ra ngoài, cô không thể kiểm soát được,” theo bài báo.

“Ngọc Mai nói chị và các con ở trong phòng này khoảng vài tiếng khi chờ nghệ sĩ Quốc Nghiệp bay sang (nghệ sĩ Quốc Nghiệp qua sau). ‘Đoàn ở đâu, gia đình Ngọc Mai ăn ở đó cùng đoàn. Mỗi nơi ở lại một chút rồi di chuyển,’ ca sĩ Ngọc Mai khẳng định. ‘Sau bốn đêm diễn đầu tiên, đoàn đã nhận được sự ủng hộ nhiệt tình và đóng góp đáng kể để giúp cho các cháu mồ côi và khuyết tật có cơ hội được tiếp tục đi học và có cơ hội thay đổi cuộc đời theo hướng tích cực,” vẫn theo báo Tuổi Trẻ Online.

Bài báo bị gỡ của Tuổi Trẻ Online thông tin lời ca sĩ Ngọc Mai chia sẻ: “Chúng tôi làm thiện nguyện trong thầm lặng và đơn thuần là người nghệ sĩ muốn mang tiếng hát của mình để có thể gây quỹ cho các em.”

Theo báo Người Lao Động, trước luồng dư luận xôn xao, nghệ sĩ xiếc Quốc Nghiệp đã chính thức lên tiếng, cho biết gia đình anh có chuyến nghỉ Hè ở Mỹ và trong thời điểm này, ca sĩ Ngọc Mai góp mặt biểu diễn trong chương trình từ thiện gây quỹ cho Trung Tâm Bảo Trợ Xã Hội Nuôi Dưỡng Trẻ Mồ Côi Và Khuyết Tật Hướng Dương ở Bến Cát, tỉnh Bình Dương, trong chuỗi chương trình “Góp Lá Mùa Xuân” tại Mỹ.

“Để tiết kiệm ngân quỹ cho các em nhỏ Hướng Dương, cả đoàn luôn được các tình nguyện viên chuyên chở và cho ở nhờ. Sau hơn 2 tuần xa cách, cả gia đình vui mừng gặp lại trong ngôi nhà của một cô chú tình nguyện viên để chờ vô ngôi nhà ở chính. Chồng vợ, cha con hạnh phúc vui đùa nên không để ý chung quanh, không kiểm soát chi tiết những gì lọt vào camera. Qua việc này, Quốc Nghiệp và O Sen Ngọc Mai đã rút kinh nghiệm sâu sắc và sẽ không để những việc tương tự xảy ra,” Quốc Nghiệp giãi bày.

Tuy nhiên, lời giải thích của nghệ sĩ Quốc Nghiệp không làm công luận ở Việt Nam giảm nhiệt, mà khiến cộng đồng mạng trong nước tỏ ra tức giận.

Vợ chồng nghệ sĩ Quốc Nghiệp và ca sĩ Ngọc Mai ở Mỹ. (Hình: Người Lao Động)

Trước đó, trên mạng xã hội, ca sĩ Ngọc Mai chia sẻ tấm poster có in hình cô tham gia vào một buổi biểu diễn được tổ chức ngày 4 và 19 Tháng Năm tại tiểu bang California.

Dựa vào những hình ảnh được cô cập nhật thì Ngọc Mai đã sang Mỹ từ đầu Tháng Năm. Sau đó không lâu, Quốc Nghiệp cũng chia sẻ hình ảnh cùng con trai bay sang Mỹ để cả nhà đoàn tụ.

Theo báo Văn Hóa, bà Nguyễn Mỹ Hạnh, bí thư đảng ủy, phó giám đốc Nhạc Viện TP.HCM, cho biết từ năm 2019, nhạc viện đã chấm dứt hợp đồng với giảng viên Ngọc Mai. Thời điểm đó, cô cũng bị khai trừ ra khỏi đảng do vi phạm các quy định.

“Ngọc Mai được kết nạp đảng và sinh hoạt ở chi bộ sinh viên, sau đó cô chuyển lên sinh hoạt với chi bộ giảng viên khoa Thanh Nhạc, rồi bị xóa tên khỏi đảng do vi phạm kỷ luật,” bà Hạnh cho biết.

Chia sẻ thêm, ông Tạ Minh Tâm, cựu bí thư đảng ủy, cựu phó giám đốc Nhạc Viện TP.HCM – thời điểm Ngọc Mai là giảng viên của Nhạc Viện – cho biết: “Ngọc Mai là giảng viên khoa Thanh Nhạc, sinh hoạt tại chi bộ 3. Do vi phạm bỏ sinh hoạt đảng một năm, chi bộ đã nhiều lần mời họp nhưng Ngọc Mai cũng không đi. Vì thế theo quy định, Đảng Ủy Nhạc Viện ra nghị quyết, Đảng Ủy Khối Cơ Sở Bộ Văn Hóa-Thể Thao-Du Lịch xóa tên Ngọc Mai ra khỏi đảng.”

Ca sĩ Ngọc Mai từng là giảng viên thanh nhạc tại Nhạc Viện TP.HCM. Cô nổi tiếng từ khi giành giải quán quân chương trình “The Masked Singer VietNam” mùa đầu tiên. Cô từng có tên trong danh sách đề nghị xét tặng danh hiệu Nghệ Sĩ Ưu Tú, nhưng không được xét duyệt.

Còn nghệ sĩ xiếc Quốc Nghiệp là một trong những Nghệ Sĩ Ưu Tú trẻ nhất Việt Nam khi được phong tặng danh hiệu này ở thời điểm mới 26 tuổi. Anh cũng từng cùng anh trai Quốc Cơ có tên trong danh sách đề nghị xét tặng danh hiệu Nghệ Sĩ Nhân Dân, nhưng không được xét tặng. (Tr.N) [qd]

Bà Trần Yến (Rodehaver)

Ông chủ trang trại, 34 con bò ở Colorado bị sét đánh chết

RAND, Colorado (NV) – Ông chủ trang trại ở Colorado và 34 con bò của ông bị sét đánh chết cuối tuần qua, Sở Cảnh Sát Jackson County (JCSO) loan báo, theo USA Today hôm Thứ Ba, 28 Tháng Năm.

Ông Mike Morgan, 51 tuổi, đang đứng trên xe rờ moọc cho bò ăn cỏ hôm Chủ Nhật thì sét đánh gần thị trấn Rand, cách Denver khoảng 80 dặm về hướng Tây Bắc, JCSO cho hay. Ông Morgan thiệt mạng dù được cố gắng cấp cứu.

Tia sét. (Hình minh họa: Storyblocks)

Vợ và cha vợ ông Morgan đứng gần đó nhưng thoát chết, ông George Crocket, chuyên gia giảo nghiệm tử thi ở Rand, nói với đài ABC News.

Hàng chục con bò khác đứng xung quanh xe rờ moọc chờ ăn cũng bị sét đánh gục, ông Crocket thêm.

Sét thường đánh vào mùa Hè, nhiều nhất là Tháng Sáu, theo Cơ Quan Khí Tượng Quốc Gia (NWS).

Năm 2023, năm trong số 10 ngày sét đánh nhiều nhất xảy ra từ 14 tới 21 Tháng Sáu, thời gian Bắc Bán Cầu chịu nhiệt độ cao nhất.

Mỗi năm ở Mỹ, sét đánh khoảng 25 triệu lần, và trong 30 năm qua, có 51 người bị sét đánh chết, theo NWS. (Th.Long) [qd]

Luật sư của Trump ‘chụp mũ’ tòa án trước phiên xử cuối, liệu có hiệu quả?

Luật sư của Trump ‘chụp mũ’ tòa án trước phiên xử cuối, liệu có hiệu quả?
Ông Todd Blanche, luật sư của cựu Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Ba, 28 Tháng Năm, ngày cuối của phiên tòa ở New York, nói rằng phiên tòa này là nhằm giúp Tổng Thống Joe Biden tái thắng cử.

California có dự luật cho sinh viên không giấy tờ làm việc ở trường

SACRAMENTO, California (NV) – Quốc Hội California hiện đang có dự luật cho phép bất cứ sinh viên không giấy tờ nào ở đại học công lập làm việc ở trường, dù không có giấy phép làm việc, theo nhật báo The San Bernardino Sun hôm Thứ Ba, 28 Tháng Năm.

Hiện tại, sinh viên không giấy tờ nhưng thuộc diện DACA được cho phép làm việc tạm thời. Bắt đầu dưới thời Tổng Thống Barack Obama năm 2012, DACA (Deferred Action for Childhood Arrivals) hoãn trục xuất những người tới Mỹ bất hợp pháp khi còn là vị thành niên, và cấp giấy phép làm việc tạm thời cho họ hơn 10 năm nay.

Sinh viên và khách đi bộ trong khuôn viên đại học Stanford University ở Stanford, California. (Hình minh họa: Justin Sullivan/Getty Images)

Tuy nhiên, năm 2017, Bộ Nội An (DHS), cơ quan xét duyệt đơn DACA, ngưng xét duyệt đơn mới sau khi chính quyền cựu Tổng Thống Donald Trump hủy chương trình này. Nay, DHS chỉ cho phép gia hạn đơn cũ, nghĩa là sinh viên nào chưa có giấy phép làm việc theo diện DACA thì không được phép làm việc, vì luật liên bang cấm tuyển người không giấy tờ.

Tình trạng đó có thể sẽ thay đổi theo dự luật do Dân Biểu David Alvarez (Dân Chủ-San Diego) đề nghị. Dự luật này cấm đại học thuộc hai hệ thống UC và Cal State cũng như đại học cộng đồng “không tuyển sinh viên vào làm việc do không có bằng chứng được liên bang cho phép làm việc,” trừ phi luật liên bang rõ ràng bắt buộc phải trình bằng chứng đó.

Dự luật này cho rằng đại học công lập ở California lẽ ra được miễn áp dụng Đạo Luật Kiểm Soát và Cải Tổ Di Trú mà Quốc Hội Hoa Kỳ thông qua năm 1986, theo đó, giới chủ nhân không được phép thuê người lao động không giấy tờ.

Một số nhà nghiên cứu, nhà lập pháp và tổ chức, như ông Alvarez và Trung Tâm Chính Sách và Luật Di Trú của đại học UCLA, tranh luận rằng đạo luật nêu trên không áp dụng cho thực thể thuộc chính quyền tiểu bang, như đại học công lập.

Nếu Quốc Hội California chuẩn thuận dự luật của ông Alvarez, toàn bộ 10 đại học UC, 23 đại học Cal State và 116 đại học cộng đồng sẽ phải thi hành luật này hạn chót ngày 6 Tháng Giêng, 2025.

Hiện tại, khoảng 45,000 sinh viên không giấy tờ ở California không thể nộp đơn xin việc làm, theo ông Alvarez.

“Từ trước tới nay, Mỹ luôn hứa rằng ai học hành, làm việc chăm chỉ sẽ có cơ hội thành công,” ông Alvarez cho hay. “Những sinh viên này đã làm tròn bổn phận và đã sẵn sàng làm giáo viên, khoa học gia, bác sĩ, công chức trong tương lai. Dự luật này sẽ cho họ cơ hội làm việc.”

Dự luật của ông Alvarez có tên “Đạo Luật Cơ Hội Cho Mọi Người” và được ba dân biểu tiểu bang thuộc đảng Dân Chủ đồng bảo trợ, gồm ông Avelino Valencia (Anaheim), bà Sharon Quirk-Silva (Fullerton) và bà Blanca Pacheco (Downey).

Ủy Ban Chuẩn Chi Hạ Viện California dự trù đại học UC và Cal State sẽ tốn hàng trăm ngàn đô la để áp dụng luật này, còn đại học cộng đồng khắp tiểu bang sẽ tốn tới $2.4 triệu.

Mới đây, dự luật này được Hạ Viện California thông qua và hiện đang chờ Thượng Viện quyết định. (Th.Long) [qd]

Vùng U Minh Thượng sạt lở nghiêm trọng, nông dân khốn khó

KIÊN GIANG, Việt Nam (NV) – Sạt lở, sụt lún đất bất thường làm đứt gãy đường 965 ở vùng đệm U Minh Thượng, tỉnh Kiên Giang, khiến việc lưu thông không chỉ gặp khó mà còn ảnh hưởng đến việc mua bán nông sản của người dân.

Theo ghi nhận của báo Tuổi Trẻ, đường tỉnh 965, đoạn hướng về xã An Minh Bắc, huyện U Minh Thượng, có chiều dài hơn 60km nhưng hiện nay nhiều đoạn đã bị sụp, lún nửa mặt đường, việc đi lại của người dân gặp nhiều khó khăn.

Một đoạn đường 965 ở xã An Minh Bắc, huyện U Minh Thượng, tỉnh Kiên Giang, bị sạt lở, đứt gãy đường nghiêm trọng, gây ảnh hưởng đến việc đi lại của người dân. (Hình: Chí Công/Tuổi Trẻ)

Đáng chú ý, đoạn ấp Kinh 5, xã An Minh Bắc, có đoạn gần 100 mét bị sụp nửa mặt đường khiến việc vận chuyển hàng hóa, đi học, đi làm của mọi người “khó càng thêm khổ.”

Theo báo cáo mới nhất của Ủy Ban Nhân Dân Huyện U Minh Thượng, toàn huyện có 450 điểm sạt lở, sụp lún với chiều dài hơn 11.3 km. Trong đó, đường tỉnh 965 có 77 điểm dài hơn 2.3 km và đường giao thông nông thôn có 373 điểm dài gần 9 km… có 42 căn nhà bị thiệt hại do sạt lở, sụp lún gây ra.

“Trước đây, người dân ở vùng này bán chuối cho thương lái thì họ đưa xe vận tải đến tận nơi thu mua. Còn bây giờ phải thông qua đội xe gắn máy vào chở từng đợt. Vì vây, nông sản của người dân bị ảnh hưởng rất lớn. Mấy năm trước đâu có sụp lún nhiều như vậy,” ông Trần Văn Điều, ở ấp Kinh 5, xã An Minh Bắc, ngao ngán nói.

Để vận chuyển nông sản, hàng hóa (chuối, rau màu, tôm…) người dân phải dùng xe thô sơ chở ra đường trục chính của huyện, hoặc chợ Minh Thuận (ĐT 965C) hay K9 để đi ra quốc lộ 63.

Ngoài ra, người dân phải đi ra đường ĐT 965B, xã An Minh Bắc, để vận chuyển ra hành lang ven biển phía Nam (đoạn An Minh-Thứ Bảy).

Đối với đường thủy, nông dân phải đi theo kênh 13, kênh 14, kênh 2 (cặp đường ĐT 965C) và kênh hãng…

Nông dân phải dùng xe gắn máy để chở nông sản ra đường lớn bán cho thương lái, thay vì họ vào tận nơi để thu mua. (Hình: Bửu Đấu/Tuổi Trẻ)

Chính quyền đã phải mở 45 đường tạm, làm rào chắn tại 20 ấp với 37 tuyến đường. Đặc biệt, lắp biển báo, lắp đặt 140 đèn chiếu sáng để cảnh báo các xe cộ lưu thông…

Ông Đào Huy Hiệp, phó giám đốc Sở Giao Thông Vận Tải Tỉnh Kiên Giang, cho hay đơn vị đã có văn bản cấm toàn bộ xe hơi lưu thông trên đường tỉnh 965, đoạn đang sạt lở ở U Minh Thượng. Thời hạn từ nay đến khi “khắc phục xong các vị trí sạt lở. Khi đó, sẽ có thông báo mới để người dân đi lại bình thường.” Song, không đưa ra thời gian cụ thể. (Tr.N) [qd]

Cầu tàu Mỹ chuyển hàng viện trợ cho Gaza bị gãy do thời tiết xấu

WASHINGTON, DC (NV) – Cầu tàu dùng để vận chuyển hàng viện trợ cho Gaza phải tạm thời ngưng hoạt động sau khi bị gãy mất một đoạn, Bộ Quốc Phòng Mỹ loan báo hôm Thứ Ba, 28 Tháng Năm, theo Reuters.

Cầu tàu này được Tổng Thống Joe Biden công bố hồi Tháng Ba và được quân đội Mỹ xây dựng ngoài khơi Gaza. Công trình này bắt đầu hoạt động cách đây hai tuần, dự trù tốn $320 triệu trong 90 ngày đầu, và cần khoảng 1,000 quân nhân Mỹ.

Cảnh cầu tàu dùng để vận chuyển hàng viện trợ cho Gaza hôm 17 Tháng Năm. (Hình minh họa: Khames Alrefi/Middle East Images/AFP via Getty Images)

Cầu tàu này bị gãy mất một đoạn hôm Thứ Ba và sẽ được kéo tới cảng Ashdod ở Israel để sửa chữa trong 48 giờ tới, bà Sabrina Singh, phát ngôn viên Bộ Quốc Phòng Mỹ, cho hay.

Cầu tàu này sẽ mất hơn một tuần để sửa chữa và sau đó sẽ được đưa về chỗ cũ ngoài khơi Gaza, bà Singh thêm.

Trước đó hôm Thứ Ba, một số giới chức Mỹ, yêu cầu giấu tên, cho Reuters hay cầu tàu này bị gãy mất một đoạn có lẽ do thời tiết xấu.

Từ khi cầu tàu này bắt đầu hoạt động tới nay, Liên Hiệp Quốc chở 137 chuyến hàng viện trợ bằng xe vận tải cho Gaza – tương đương 900 tấn – theo phát ngôn viên Chương Trình Lương Thực Thế Giới của Liên Hiệp Quốc. (Th.Long) [qd]

Ca sĩ Hương Tràm tố cáo người tung tin ‘đẻ con cho Vương Đình Huệ’

SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Phía ca sĩ Hương Tràm xác nhận đã gửi đơn tố cáo lên các cơ quan hữu trách đề nghị xác minh, xử lý những tin đồn cô sang Mỹ “đẻ con cho Vương Đình Huệ.”

Theo báo Sài Gòn Giải Phóng hôm 28 Tháng Năm, cô Phạm Thị Hương Tràm (tức ca sĩ Hương Tràm hay Charmy Pham) đã gửi đơn tố cáo cùng lúc cho Sở Thông Tin Truyền Thông ở Sài Gòn và Cơ Quan Cảnh Sát Điều Tra, Công An Thành Phố Thủ Đức vào hôm 23 Tháng Năm.

Ca sĩ Hương Tràm đã nhiều lần lên tiếng nhưng tin đồn không dừng lại. (Hình: Tuổi Trẻ)

Đi kèm là bản sao vi bằng ghi nhận thông tin các trang thông tin điện tử, danh khoản mạng xã hội đăng tải bài viết “vu khống, xúc phạm danh dự, nhân phẩm” nữ ca sĩ qua hình ảnh được cắt ghép và đặt tiêu đề cho các bản tin ca sĩ Hương Tràm “mang thai,” “sinh đôi,” “sinh con cho đại gia,” “sinh con ở Mỹ”…

Trong đơn tố cáo, ca sĩ Hương Tràm cho biết cô “vô cùng hoang mang, lo lắng” khi trên mạng Internet có rất nhiều thông tin “sai sự thật, vu khống, xúc phạm nghiêm trọng” tới danh dự của mình.

Đi cùng với đó là những lời lẽ, hình ảnh, video, bài báo, bình luận tiêu cực, bôi nhọ, xúc phạm vẫn tràn ngập trên Internet và tần suất ngày càng nhiều hơn.

“Sự việc trên thu hút lượng người xem, theo dõi rất lớn, cùng với đó là hàng ngàn bình luận tiêu cực, bôi nhọ, lăng mạ, xúc phạm tôi cùng người thân trong gia đình tôi, đến nay vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại với tần suất ngày càng nhiều hơn,” cô Hương Tràm viết trong đơn tố cáo.

“Bản thân tôi là nghệ sĩ, sự việc này khiến rất nhiều người bàn tán, tiếp nhận thông tin sai lệch theo chiều hướng xấu về cuộc sống cá nhân, danh dự, hình ảnh của tôi trước công chúng. Nhiều khách hàng hủy bỏ hợp tác sử dụng dịch vụ, hình ảnh, đại diện thương hiệu với tôi,” đơn tố cáo ghi tiếp.

Trước đó hôm 27 Tháng Tư, một ngày sau khi ông Vương Đình Huệ bị đảng cho thôi chức chủ tịch Quốc Hội, các báo ở Việt Nam đồng loạt đăng tin giúp ca sĩ Hương Tràm cải chính tin đồn “đẻ con sinh đôi” cho ông này được lan truyền rầm rộ trước đó.

Ông Vương Đình Huệ được biết đến là người yêu ca hát và có mối quan hệ với giới ca sĩ.

Hình ảnh đăng kèm bài đăng của công ty quản lý và ca sĩ Hương Tràm phủ nhận tin đồn sang Mỹ sinh con trước đó. (Hình: Người Lao Động)

Trên YouTube từng xuất hiện một video clip cho thấy ông Huệ khi còn làm phó thủ tướng, ngẫu hứng hát bài “Câu Đợi Câu Chờ” khi đến thăm trường Đại Học Hà Tĩnh hồi năm 2016.

Hương Tràm là quán quân cuộc thi “Giọng Hát Việt” mùa đầu vào năm 2012. Sau chương trình, tên tuổi của cô gắn liền với những bài hát được giới trẻ ưa thích như “Ngốc,” “Em Gái Mưa,” “Duyên Mình Lỡ…”

Cách đây vài năm, cô ca sĩ này bỗng dưng tuyên bố tạm dừng ca hát và sang Mỹ du học. Một thời gian sau, Hương Tràm trở về Việt Nam. (Tr.N) [qd]

Một ông bị bắn chết bên ngoài tiệm rượu Anaheim, nghi liên hệ băng đảng

ANAHEIM, California (NV) – Một ông bị bắn chết bên ngoài tiệm rượu ở Anaheim tuần trước và điều tra viên tin rằng vụ nổ súng này liên hệ với băng đảng, cảnh sát loan báo hôm Chủ Nhật, 26 Tháng Năm.

Nạn nhân, ông Jesse Barragan, 38 tuổi, cư dân Anaheim, được tìm thấy bất tỉnh bên ngoài tiệm rượu trong khu 900 đường South Anaheim khoảng 7 giờ tối Thứ Sáu, Sở Cảnh Sát Anaheim (APD) ra thông cáo báo chí cho hay.

Nạn nhân Jesse Barragan. (Hình: Anaheim Police Department)

Ông Barragan bị bắn ít nhất một phát, APD cho biết. Ông được công bố thiệt mạng ở hiện trường.

Không có thông tin gì về nghi can. Cảnh sát vẫn đang điều tra.

APD kêu gọi ai biết thông tin liên quan với vụ nổ súng này thì gọi cho họ số 714-321-3669 hoặc cho Cơ Quan Chống Tội Ác Orange County số 1-855-847-6227. (Th.Long) [qd]

Quay video phòng ngủ có cờ VNCH, 2 nghệ sĩ ‘con cháu Bác Hồ’ bị Bộ Văn Hóa tuýt còi

Quay video phòng ngủ có cờ VNCH, 2 nghệ sĩ ‘con cháu Bác Hồ’ bị Bộ Văn Hóa tuýt còi

Bộ Văn hoá Thể thao và Du lịch (VH-TT-DL) cho biết đã nắm thông tin về đoạn video clip có hình ảnh cờ ba sọc đỏ treo đầu giường gia đình Quốc Nghiệp – O Sen Ngọc Mai tại Mỹ.

Tài xế, nghi say rượu, tông chết cô gái đi bộ ở Newport Beach

NEWPORT BEACH, California (NV) – Một người lái xe pickup truck bị bắt sau khi bị nghi tông chết cô gái đang đi bộ tại Balboa Peninsula ở Newport Beach cuối tuần qua, cảnh sát cho hay, theo nhật báo The Orange County Register hôm Chủ Nhật, 26 Tháng Năm.

Nghi can Joseph Alcazar, 30 tuổi, cư dân Fontana, tông cô Rosenda Elizabeth Smiley, 14 tuổi, cư dân Rialto, khoảng 6 giờ 45 phút tối Thứ Bảy cách công viên giải trí Balboa Fun Zone khoảng một dãy phố, Sở Cảnh Sát Newport Beach (NBPD) xác nhận. Nạn nhân được công bố thiệt mạng ở hiện trường.

Xe cảnh sát Newport Beach. (Hình minh họa: Newport Beach Police Department)

Nạn nhân bị tông khoảng 6 giờ 45 phút tối Thứ Bảy cách công viên giải trí Balboa Fun Zone khoảng một dãy phố.

Một trong những nguyên nhân vụ tông có lẽ là say rượu, NBPD ra thông cáo báo chí cho biết.

Nghi can Alcazar ở lại hiện trường và bị bắt với cáo buộc giết người và tàn bạo với trẻ em, cảnh sát loan báo.

Cảnh sát không nói rõ tình huống nghi can Alcazar tông cô Smiley.

NBPD kêu gọi ai biết thông tin về vụ này thì gọi cho họ số 949-644-3681. (Th.Long) [qd]

Sau khi được ‘phục hồi danh dự’ 2 lần bị bắt oan, Việt kiều Mỹ kiện đòi bồi thường

AN GIANG, Việt Nam (NV) – Hôm 28 Tháng Năm, tại Ủy Ban Nhân Dân Phường Vĩnh Mỹ, thành phố Châu Đốc, Viện Kiểm Sát hai tỉnh An Giang và Long An đã tổ chức buổi minh oan, xin lỗi công khai “phục hồi danh dự” cho ông Lâm Hồng Sơn, 68 tuổi, Việt kiều Mỹ, sau 34 năm ròng rã đi tìm công lý.

Ông Sơn là người bị công an bắt giam oan hai lần trong năm 1990 và 1991, với cáo buộc “lừa đảo, lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản và trốn thuế.”

Ông Lâm Hồng Sơn tại buổi xin lỗi “phục hồi danh dự” tại quê nhà Châu Đốc hôm 28 Tháng Năm. (Hình: Ngọc Tài/VNExpress)

Theo truyền thông trong nước, tại buổi xin lỗi công khai, đại diện Viện Kiểm Sát, công an hai tỉnh An Giang và Long An thừa nhận những mất mát của ông Sơn do bị bắt giam oan sai là “không thể bù đắp được.” Buổi xin lỗi chỉ nhằm xoa dịu một phần nỗi mất mát, oan sai của ông.

“Việc gây oan sai cho ông Sơn là lỗi của các cơ quan và những người tham gia tố tụng,” ông Hồ Tiến Dũng, phó viện trưởng Viện Kiểm Sát Tỉnh An Giang, thừa nhận.

Trong khi đó, Viện Kiểm Sát Tỉnh Long An cho rằng, thời điểm đó Luật Tố Tụng Hình Sự năm 1988 “chưa chặt chẽ.”

Tuy nhiên, các cơ quan tố tụng hai tỉnh chỉ xem đây là “bài học kinh nghiệm sâu sắc trong quá trình thực hiện nhiệm vụ trong thời gian tới.”

Đại diện các cơ quan tố tụng hai tỉnh xác định những thiệt hại về sức khỏe và tinh thần đối với ông Sơn, từ việc bị khởi tố và bắt giam oan, là khó có thể bù đắp được. Họ bày tỏ mong muốn những lời xin lỗi hôm nay sẽ góp phần xoa dịu nỗi đau mà ông Sơn và gia đình đã gánh chịu.

“Đây là ngày vui lớn, bản thân tôi không thể cầm được nước mắt,” ông Sơn nói với báo VNExpress.

Giọng nghẹn, ông Sơn kể gia đình mình là người Việt gốc Hoa, vốn là thương nhân có tiếng. Cha ông luôn thôi thúc các con phải cống hiến cho quê nhà An Giang nên ông quyết định về Châu Đốc lập nghiệp.

“Ngờ đâu tôi bị hàm oan, bị bắt và mang thân phận bị can suốt 34 năm. Đến đầu năm nay tôi mới nhận được quyết định đình chỉ bị can từ Viện Kiểm Sát Tỉnh An Giang,” ông Sơn nói và cho biết người cha 94 tuổi của mình đang trên giường bệnh, mong ngóng từng phút, từng giây về tin tức con trai được xin lỗi “phục hồi danh dự.”

Ông Sơn cho biết thêm, cuộc sống gia đình bị đảo lộn từ khi ông bị bắt oan. Khi ra tù, tán gia bại sản, ông phải bán căn nhà ở quận 1, Sài Gòn, để trang trải cuộc sống và lo cho các con.

Hiện, ông Sơn đang thực hiện các thủ tục khởi kiện để yêu cầu bồi thường gần 6 tỷ đồng ($235,740).

Đại diện Công An Tỉnh An Giang xin lỗi ông Sơn. (Hình: Chí Hạnh/Tuổi Trẻ)

Theo hồ sơ vụ án, hồi Tháng Tư, 1988, Ban Chỉ Huy Cảnh Sát Công An Tỉnh An Giang ký hợp đồng với ông Sơn về việc mở cơ sở chế biến thức ăn gia súc tại địa phương.

Ông Sơn bỏ ra 30 lượng vàng để xây cất nhà xưởng và mua sắm trang thiết bị, được công an cho làm giám đốc xí nghiệp, tiến hành hoạt động và nộp một số tiền khoán mỗi tháng cho Công An Tỉnh An Giang.

Một năm sau, Công An Tỉnh An Giang tiếp tục dùng mặt bằng này liên doanh với đối tác Thái Lan, thành lập công ty Ancresdo kinh doanh dịch vụ. Ông Sơn được bổ nhiệm làm giám đốc do có kinh nghiệm làm ăn.

Đầu năm 1990, khi ông Sơn đang thực hiện hợp đồng mua bán sắt giữa Ancresdo và công ty Kinh Doanh Tổng Hợp huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An, thì Công An Tỉnh An Giang bất ngờ phát đi thông báo “ông Sơn không phải là người của Ancresdo.”

Công An Tỉnh Long An bắt, khởi tố ông Sơn với cáo buộc “lừa đảo chiếm đoạt tài sản xã hội chủ nghĩa.”

Trong khi Công An Tỉnh Long An đang thụ lý vụ án, thì Công An Tỉnh An Giang làm biên bản “xin mượn bị can hai ngày để làm việc” nhưng giam ông Sơn luôn ba tháng, với cáo buộc “lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản xã hội chủ nghĩa.” Đồng thời, chuyển hồ sơ sang Viện Kiểm Sát tỉnh truy tố ông Sơn về tội “trốn thuế” trong vụ nhập cảng 13 chiếc xe hơi.

Tuy nhiên sau khi điều tra, Cơ Quan Điều Tra Công An Tỉnh Long An kết luận, việc bắt oan ông Sơn “liên quan trách nhiệm của một số cán bộ Công An Tỉnh An Giang.”

Hơn một năm sau, Viện Kiểm Sát Tỉnh An Giang cũng cho rằng căn cứ buộc tội ông Sơn “không vững chắc” nên ra quyết định trả tự do và đình chỉ điều tra. (Tr.N) [qd]

Tòa bác yêu cầu ra ‘lệnh bịt miệng’ Trump vụ tài liệu mật

MIAMI, Florida (NV) – Tòa liên bang hôm Thứ Ba, 28 Tháng Năm, bác bỏ đơn của công tố viên đặc biệt Jack Smith yêu cầu ra “lệnh bịt miệng” (gag order) cựu Tổng Thống Donald Trump trong vụ tài liệu mật, theo CNN.

Trong phán quyết ngắn gọn, bà Aileen Cannon, chánh án liên bang ở Florida, chỉ trích phía công tố không tuân thủ quy định của tòa vì không bàn bạc với luật sư biện hộ của ông Trump về “lệnh bịt miệng” trước khi đưa ra yêu cầu này.

Cựu Tổng Thống Donald Trump. (Hình minh họa: Julia Nikhinson-Pool/Getty Images)

“Vì không tuân thủ những quy định căn bản này, đơn yêu cầu của công tố viên đặc biệt bị bác bỏ mà không gây thiệt hại gì,” Chánh Án Cannon viết.

Phía công tố có quyền xin “lệnh bịt miệng” trở lại một khi họ cho luật sư biện hộ của cựu Tổng Thống Trump “đủ thời gian” đọc đơn yêu cầu và bàn bạc với phía công tố, bà Cannon cho biết.

Đây là lần đầu tiên công tố viên đặc biệt Smith xin “lệnh bịt miệng” trong vụ ông Trump đem tài liệu mật về nhà sau khi hết làm tổng thống.

Ông Smith nộp đơn này sau khi cựu Tổng Thống Trump liên tục chỉ trích sai trái rằng FBI có chính sách dùng vũ lực sát thương khi khám xét và tịch thu tài liệu mật của chính phủ tại dinh thự Mar-a-Lago của ông ở Florida hồi Tháng Tám, 2022.

Chẳng hạn, trong email gây quỹ tranh cử hôm Thứ Ba, ban tranh cử cựu Tổng Thống Trump tố cáo đặc vụ FBI lúc đó “đạn đã lên nòng” và ông Trump “thoát chết trong gang tấc” tại Mar-a-Lago.

Mặc dù cựu Tổng Thống Trump cứ nói với ủng hộ viên của ông rằng ông có thể gặp nguy hiểm vì chính sách này, nhưng việc FBI khám xét và có thể dùng vũ lực hạn chế khi khám xét là bình thường. FBI cũng sử dụng chính sách này khi khám xét nhà riêng và văn phòng Tổng Thống Joe Biden trong cuộc điều tra khác về tài liệu mật. (Th.Long) [qd]

Thu ngân sách sụt giảm, Bộ Tài Chính Việt Nam tăng tốc cấm xuất cảnh người nợ thuế

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Khó khăn về ngân sách, Bộ Tài Chính Việt Nam yêu cầu ngành thuế “tăng áp dụng biện pháp tạm hoãn xuất cảnh với cá nhân, đại diện doanh nghiệp nợ thuế bị cưỡng chế.”

Báo VNExpress hôm 28 Tháng Năm dẫn nội dung nêu trên trong công văn “Thu ngân sách nhà nước năm 2024,” được ông Hồ Đức Phớc, bộ trưởng Tài Chính, ban hành mới đây.

Bộ Tài Chính Việt Nam yêu cầu đẩy mạnh áp dụng biện pháp tạm hoãn xuất cảnh đối với cá nhân, người đại diện doanh nghiệp để thu hồi nợ thuế. (Hình: Minh Trúc/Pháp Luật TP.HCM)

Theo ông Phớc, số nợ đọng thuế tại nhiều địa phương trong bốn tháng đầu năm tại Việt Nam “có xu hướng tăng cao, đặc biệt các khoản nợ tiền sử dụng đất, thuê đất.” Trong khi đó, nguồn thu ngân sách năm nay “tiếp tục khó khăn” do nền kinh tế trong nước “có độ mở lớn, chịu tác động đan xen nhiều mặt.” Ngoài ra, kinh tế thế giới cũng đang tăng khả năng suy thoái, bất ổn chính trị, quân sự biến động khó lường, thiên tai dịch bệnh khó dự báo.

Để thu hồi nợ, ông Phớc yêu cầu các cơ quan thuế cung cấp thông tin “người nộp thuế chây ỳ,” công khai thông tin trên các phương tiện truyền thông. Song song đó, các cơ quan liên quan như ngân hàng, công an, quản lý xuất nhập cảnh… “phối hợp chặt với cơ quan thuế áp dụng các biện pháp cưỡng chế theo quy định của Luật Quản Lý Thuế để thu hồi nợ đọng.”

Thực tế, biện pháp cưỡng chế tạm hoãn xuất cảnh được cơ quan thuế, hải quan Việt Nam áp dụng có xu hướng tăng thời gian qua.

Điển hình hồi cuối tuần qua, Chi Cục Hải Quan Cửa Khẩu Cảng Sài Gòn khu vực IV, Cục Hải Quan ở Sài Gòn có năm thông báo gửi Cục Quản Lý Xuất Cảnh, Bộ Công An, đề nghị tạm hoãn xuất cảnh với một số đại diện doanh nghiệp nợ thuế từ vài chục ngàn đến hàng trăm triệu đồng.

Trong đó, có trường hợp của chủ tịch kiêm giám đốc một công ty trong lĩnh vực hóa chất đã bị đề nghị tạm hoãn xuất cảnh từ hôm 18 Tháng Năm do doanh nghiệp này nợ 997,000 đồng ($39) tiền thuế.

Nhiều người ở Việt Nam ra đến phi trường mới biết mình nằm trong danh sách bị cấm xuất cảnh do nợ thuế. (Hình: Luật Sư Việt Nam)

Trước đó hồi Tháng Hai vừa qua, một giám đốc doanh nghiệp khác ở Sài Gòn cũng bị tạm hoãn xuất cảnh do nợ 1.1 triệu đồng ($43.2) tiền thuế.

Bản tin cho biết nguyên nhân nợ thuế tăng do doanh nghiệp khó khăn, tài sản đều đã thế chấp ở ngân hàng… Ngoài ra, một số người nộp thuế quá khó khăn phá sản, không thể tiếp tục kinh doanh làm tăng tiền nợ khó thu.

Theo Bộ Tài Chính, trước kia, các cá nhân nợ thuế, chủ doanh nghiệp, nhất là các chủ doanh nghiệp có yếu tố ngoại quốc đã “cao bay xa chạy” trước khi cơ quan Hải Quan đề nghị tạm hoãn xuất cảnh.

Nhờ biện pháp cấm xuất cảnh ra ngoại quốc mà hồi năm 2023, Việt Nam đã thu hồi nợ thuế ước đạt 45,959 tỷ đồng ($1.8 tỷ). (Tr.N) [qd]

Sư tử núi con lảng vảng khu dân cư chân đồi California

THOUSAND OAKS, California (NV) – Một con sư tử núi con lảng vảng trong một khu phố ở Thousand Oaks làm cư dân phải cảnh giác, đặc biệt là sau khi máy quay giám sát tại nhà quay lại cảnh con sư tử núi rượt theo một con mèo, Đài KTLA 5 News đưa tin.

Mặc dù thoạt nhìn con sư tử núi con trông dễ thương nhưng cư dân trong khu vực nhanh chóng nhận ra nó đang đói và đang săn mồi.

“Lúc đó tôi thấy con sư tử núi và tôi nhìn kỹ lại lần nữa vì chúng tôi có mèo nhà hay đi qua đi lại ở cửa trước,” Kelly McGee, cư dân Thousand Oaks nói với Đài KTLA. “Tôi dòm lại và chợt nghĩ: ‘Không, tai nó tròn. Vậy thì không phải là mèo.’”  

Sư tử núi con ở sân trước một căn nhà ở Thousand Oaks, California, trong Tháng Năm 2024 (Hình chụp từ camera nhà dân)

Kelly và Mark McGee phát giác ra con sư tử núi trên máy quay dò tìm chuyển động trong nhà vào đầu tháng này lúc con sư tử núi lảng vảng trước hiên nhà.  

“Con sư tử núi chưa lớn, nên chúng tôi phải nhìn lại và phóng to lên rồi nhìn các thứ khác sau đó chúng tôi chợt nhận ra, ‘Lạy Chúa, một con sư tử núi con,’” Mark giải thích.

Máy quay ở nhà hàng xóm bên kia đường cũng quay lại được hình ảnh con sư tử núi con đang gí theo một con mèo và không rõ con mèo có mệnh hệ gì không.

Gia đình McGee và hàng xóm láng giềng sống gần đường mòn Los Padres, một khu bảo tồn động vật hoang dã. Vì vậy, cư dân sinh sống tại khu vực chân đồi này quá quen với việc nhìn thấy đủ loại động vật trên đời, gồm có cả chó sói đồng cỏ thường xuyên bén mảng tới nhà cửa trong khu vực.  

“Chúng tôi sống ở đây từ 1987,” Esther O’Connor nói với KTLA. “Căn bản là, các loài động vật hoang dã duy nhất mà chúng tôi từng nhìn thấy, cho tới thời điểm tôi nhắm chừng là cách đây vài năm, chỉ có chim, sóc và gấu mèo, nhưng chưa từng thấy sư tử núi.”  

Các vụ sư tử núi lảng vảng trong khu dân cư gần đây làm công chúng lo lắng, đặc biệt là những người có thú nuôi nhỏ.  

“Mấy con sư tử núi có thể dễ dàng nhảy qua hàng rào để lọt vô sân sau,” Mark giải thích. “Chúng tôi thả chó ra ngoài trễ. Lúc nào tôi cũng lo lắng về điều đó.”  

Cũng chưa rõ liệu con sư tử non này có anh chị em nào cũng đang đi săn mồi hay không.  

“Nó chỉ là một con sư tử núi con bé bỏng, nhưng chúng tôi vẫn chưa thấy bóng dáng mẹ nó,” Kelly nói. “Nếu mà được gặp mẹ nó thì cũng vui, nhưng cũng có chút đáng sợ.”  

Các chuyên gia cho biết những cảnh tượng này là một lời nhắc nhở hữu ích giúp công chúng luôn luôn cảnh giác và bảo vệ thú nuôi. (TTHN)

Nhân viên nhà hàng Fullerton đánh lộn, đâm trúng cổ, nghi can bỏ trốn

FULLERTON, California (NV) – Cảnh sát đang truy lùng một nghi can đâm vào cổ đồng nghiệp trong một cuộc cự cãi tại một nhà hàng ở Fullerton, phía Bắc Little Saigon, vào tối Thứ Hai, 27 Tháng Năm, Đài KTLA 5 News đưa tin.

Nhà chức trách ghi nhận vụ đâm người vào khoảng 11 giờ đêm tại Flaming Buffet Fullerton tọa lạc tại số 104 đại lộ W. Orangethorpe Avenue. Nhà hàng mới mở cửa khoảng hai tháng nay.

Các nhà điều tra được biết rằng hai nhân viên nhà hàng động tay động chân tới nỗi một người đâm người kia rồi chạy trốn khỏi khu vực.

Nạn nhân trong vụ đánh nhau, bị đâm trúng cổ, là nhân viên nhà hàng Flaming Buffet ở Fullerton, California, ngày 27 Tháng Năm, 2024 (Hình: KTLA5/OnScene.TV)

Đoạn phim an ninh quay lại cảnh đánh nhau cho thấy một số nhân viên đang nói chuyện với các nhà điều tra bên ngoài nhà hàng trong lúc nạn nhân đang được cấp cứu gần đó với vết đâm vào cổ.

Nạn nhân chưa rõ danh tánh nói chuyện với những người xung quanh và được chở tới Bệnh Viện UCI để điều trị.

Tình cờ phóng viên nghe được từ lực lượng ứng cứu rằng vết thương rất gần với động mạch cảnh của nạn nhân.

Chưa rõ nguyên nhân dẫn tới cuộc ẩu đả nổ ra lúc nhà hàng chuẩn bị đóng cửa.

“Có vẻ như lúc đó chỉ có nhân viên bên trong nhà hàng, không có ai khác bị thương,” Trung Úy Tony Rios thuộc Sở Cảnh Sát Fullerton cho biết.

Nghi can vẫn đang lẩn trốn nhưng cảnh sát mô tả vụ đánh nhau dẫn tới đâm người là một vụ riêng biệt và không tin rằng cộng đồng đang gặp hiểm họa. (TTHN)

Tin mới cập nhật