Hà Nội muốn Google có văn phòng ở Việt Nam để dễ ‘kiểm soát’
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hôm 17 Tháng Giêng, báo điện tử InfoNet của Bộ Thông Tin-Truyền Thông Việt Nam cho hay cuộc gặp giữa ông Trương Minh Tuấn, người đứng đầu bộ, và bà Ann Lavin, giám đốc Chính Sách Công và Quan Hệ Chính Phủ, Khu Vực Châu Á-Thái Bình Dương của Google vừa diễn ra. Sau đó, Google “cam kết tuân thủ pháp luật Việt Nam, thiết lập cơ chế dành riêng cho Việt Nam về việc xử lý các yêu cầu của Bộ Bộ Thông Tin-Truyền Thông Việt Nam đối với việc ngăn chặn, gỡ bỏ thông tin vi phạm pháp luật Việt Nam, clip xấu độc, xuyên tạc trên YouTube.”
Tờ báo còn tường thuật, tính đến ngày 31 Tháng Mười Hai, 2017, Google “đã ngăn chặn và gỡ bỏ 6,423 trong số 7,410 video clip khỏi YouTube, sáu trò chơi khỏi Google Play do vi phạm pháp luật Việt Nam, gỡ ứng dụng một số trò chơi có nội dung phản động, chống phá Việt Nam khỏi Google Play…”
Một trong các trò chơi đó được hiểu là game “Lấy Lại Quê Hương,” bị Hà Nội cho là có nội dung “phản động, chống phá nhà nước” vì mô tả cuộc đối đầu bằng vũ lực trong đó có những nhân vật được cho là mô phỏng các lãnh đạo của Hà Nội.
Báo điện tử InfoNet cũng nói ông Tuấn “đề nghị Google xem xét lập văn phòng đại diện tại Việt Nam để tiếp nhận trực tiếp các yêu cầu xử lý và thực hiện nghĩa vụ có liên quan khi triển khai hoạt động kinh doanh tại Việt Nam.”
Hôm 17 Tháng Giêng, nhật báo Người Việt đã liên hệ với văn phòng đại diện Google ở Singapore qua email để hỏi bình luận về thông tin đưa ra từ phía Việt Nam nhưng hiện vẫn chưa nhận được phản hồi.
Hồi Tháng Năm 2017, Reuters tường thuật rằng ông Eric Schmidt, chủ tịch Tập Đoàn Alphabet, công ty mẹ của Google, “khẳng định Google sẽ hợp tác chặt chẽ với phía Việt Nam để gỡ bỏ các thông tin vi phạm pháp luật Việt Nam” và rằng “Google chưa có kế hoạch mở văn phòng đại diện ở Việt Nam.”
Hôm 11 Tháng Giêng, báo Nhân Dân, cơ quan của đảng CSVN nói Facebook “xây dựng kênh riêng để xử lý thông tin vi phạm pháp luật Việt Nam.” Báo này viết thêm rằng ông Damian Yeo, giám đốc Chính Sách và Nhóm Pháp Lý Khu Vực Châu Á-Thái Bình Dương của Facebook “cam kết hợp tác với các cơ quan có trách nhiệm của Việt Nam, tập trung rà soát, xử lý thông tin xấu độc theo đề xuất của Bộ Thông Tin-Truyền Thông Việt Nam.”
Ông Yeo còn được báo của đảng CSVN trích lời: “Năm 2018, Facebook sẽ phối hợp chặt chẽ để cùng tháo gỡ những vấn đề mà chính phủ Việt Nam quan ngại trên mạng xã hội này trong thời gian qua.”
Ông Đỗ Nguyên Ái CEO của Trung Tâm iBOX Vietnam viết trên trang Facebook cá nhân: “Nếu Facebook làm nô lệ cho một chính phủ độc tài để bóp họng hơn 40 triệu người hòng giữ được một thị trường hơn 50 triệu người, họ sẽ mất cả thị trường hơn một tỷ người, với mức chi tiêu đầu người cao hơn nhiều. Không nhiều người ở thế giới văn minh chấp nhận xài sản phẩm của một tập đoàn chịu làm nô lệ cho bọn cướp. Khả năng mất mát này khiến Facebook sẽ phải thận trọng. Nếu Facebook hợp tác, nhưng trên cơ sở pháp luật quốc tế về nhân quyền mà chính phủ Việt Nam đã ký, cả Mark [Zuckerberg] lẫn cả chúng ta sẽ tương đối an toàn. Bài cuối cùng của chính quyền sẽ chỉ là cấm tiệt, như quan thầy của họ. Nhưng việc đó sẽ trở nên quá tốn kém cho chính quan thầy của họ, vì sẽ phải bù đắp cho những chi phí cơ hội mà họ phải trả khi mất đi những nhà tài trợ đến từ thế giới văn minh.” (T.K.)
Dân cử chỉ trích Bộ Trưởng Nội An khi bà này nói “hay quên”
-Bộ Tư Pháp Mỹ tính chuyện bắt chính trị gia không theo luật liên bang
-Đa số thành viên hội đồng cố vấn công viên Mỹ từ chức vì bất mãn
-Dân cử chỉ trích Bộ Trưởng Nội An khi bà này nói “hay quên”
Để đưa tiễn Trần Văn Nam
Thật là nhanh quá. Còn nhớ mơ hồ hồi trước 1975 một hôm tòa soạn tờ báo tôi chủ trương nhận được bài của nhà giáo Trần Văn Nam từ Vĩnh Long gửi lên, một trong những bài có nội dung “thơ và triết học” mà những năm về sau anh viết thêm nhiều, tôi bỗng có phản ứng đáng kể là bốc đồng.
Ngắm nhìn cái xe Lambretta bụi bặm của mình, tôi nghĩ thầm, xe này Sài Gòn-Vĩnh Long kể gì. Nổ máy, chẳng nói với ai, tôi xuống Vĩnh Long tìm Trần Văn Nam, tôi cần bàn với chàng này. Quyết định đó đã mở đầu một tình bạn gần nửa thế kỷ.
Số là làm báo, nhất là làm một tạp chí văn nghệ, tôi rất quen thuộc với những trang bài chỉ có chữ là chữ, nhất là khi nhận được một truyện ngắn hay một bài tham luận dài cỡ 20 trang viết tay – với tôi, đó là 10 trang chữ in dày đặc nếu in hết bài đó mà không xen vào hình ảnh hay một bài thơ, hay những khung chữ hoặc in nghiêng, hoặc in đậm, hoặc bằng một kiểu chữ khác, in xen vào với bài chính.
Nghĩa là tôi bị ám ảnh bởi sự việc độc giả cầm một tờ báo lên, lật vèo một cái xem qua từ trang đầu tới trang cuối tờ báo, rồi để nó vào chỗ cũ. Với ba cái truyện ngắn hay bài tham luận dài cỡ 20 trang như nói ở trên, chữ là chữ, độc giả kia sẽ có cảm tưởng tai hại là báo ít bài quá, mới lật qua một cái đã hết tờ báo rồi, nghĩa là báo sẽ ế.
Thế là tôi có mặt ở Vĩnh Long, hôm ấy tôi đề nghị anh tiếp tục viết cho tôi những bài tương tự, nghĩa là ngắn như bài anh mới gửi về tòa báo. Trên tờ Thời Tập của tôi từ đó bài của Trần Văn Nam chỉ dài bốn trang, năm trang cỡ trang sách mà thôi. Trình bày một tờ tạp chí mà gặp được những bài ngăn ngắn, người thư ký tòa soạn hay người họa sĩ rất dễ chịu: tờ báo có thêm tựa bài, bớt đi những trang chỉ có chữ dài dằng dặc, dĩ nhiên chưa cần biết nó có hay không. Hãy biết nhiều bài ngắn sẽ làm cho nội dung thêm phong phú, đa dạng, độc giả nhận ra dễ dàng là tờ báo có nhiều người cộng tác.
Nhà văn Trần Văn Nam người Vĩnh Long, sinh ngày 18 Tháng Mười Một, 1939, mới mất hôm 10 Tháng Giêng, 2018. Khoảng năm 1955, 1956 tôi đã loáng thoáng thấy tên anh trên mấy tờ báo định kỳ ở Sài Gòn, nhất là tờ Đời Mới của ông Trần Văn Ân. Hồi ấy anh làm thơ nhiều hơn sau này. Hãy thưởng thức thơ của một nhà phê bình, nhà biên khảo, kiêm nhà văn và nhà thơ, một cây bút hỗn hợp và dung dị.
Thiết Lộ Khuất
(Trần Văn Nam, 10.2008)
Ga thành phố, thu vàng, đường rực lá
Mùa đã mát trời, tất cả lây vui
Trên thềm ga đôi lứa Việt ngậm ngùi
Chắc ít thôi, vì chỉ là tạm biệt.
Xe Amtrak sẽ về miền núi tuyết
Colorado mờ biếc cao nguyên
Người ở Cali học nốt ra trường
Hẹn cùng nghiệp nghề nơi miền xa ấy.
Mấy phút chia tay thoắt không còn thấy
Thiết lộ lẫn vào phố lớn ngăn che
Bãi trống xa lại thấp thoáng đoàn xe
Rồi khuất hẳn bởi chập chùng cao ốc
Kẻ ra đi trên hành trình xa lắc
Có cuộc đời đã tê tái đôi phen
Chuyến xe trầm theo dãy núi nhá nhem
Tuyết trắng Denver, đỉnh trời liên tiếp
Nếu hẹn hò mãi không thành duyên kiếp
Sẽ buồn như tình duyên lỡ phôi pha
Nếu thiết lộ chỉ tạm khuất sân ga thiên lý.
Xin nối dài cho thành đường thiên lý.
Văn chương anh nhẹ nhàng, anh nói năng nhỏ nhẹ, khi có mặt trong một nhóm nhỏ, người ta có thể nhận ra sự có mặt của anh, nhưng nếu đó là một đám đông, hình dạng anh sẽ mất hút. Con người ấy hay viết về thơ, và thơ trong triết học, hay ngược lại.
Bút lực anh không mãnh liệt nhưng bền bỉ. Cuốn sách sau cùng của anh dày tới 550 trang, phát hành trong năm 2016, nhan đề “Tiếp Nối Dòng Cảm Thức Văn Học Sau Năm 1975.” Anh còn nhiều cuốn sách khác bàn về văn học, như “Văn Học Miền Nam, Các Thời Kỳ Văn Học từ 1963 tới 1975,” “Văn Học Hải Ngoại: Thơ Hoài Hương Trong Các Vùng Trọng Điểm…”
Sau đây là một số nhan đề những bài nhận định của Trần Văn Nam, đọc qua những nhan đề này người ta cũng co thể hình dung ra thế giới của ông:
-Lời của thi sĩ tiết lộ điều bí ẩn.
-Việt Ngữ tương giao văn học và triết học.
-Văn học và âm nhạc thời chiến ở miền Nam.
-Dẫn khởi từ thơ Đinh Hùng nghĩ về nhạc Schubert.
-Chỉ là ước mơ qua các bản quân ca xưa.
-Thơ hai bên về cuộc tranh thủ cao nguyên.
-Văn chương bên lề cuộc chiến.
-Cảm thức địa hình bằng phẳng trong tác phẩm Sơn Nam.
-Tân truyện và tiểu thuyết của Viên Linh.
-Ba thời kỳ của Dương Nghiễm Mậu.
Và để đưa tiễn người bạn văn non nửa thế kỷ, tôi không biết làm gì hơn là nhắc nhở đến anh Trần Văn Nam qua những dòng ngắn ngủi này. Và chân thành phân ưu cùng chị Nam và tang quyến. (Viên Linh)
Nhóm từ thiện giúp người nghèo suốt 17 năm ở Đồng Tháp
ĐỒNG THÁP, Việt Nam (NV) – Một nhóm chuyên làm từ thiện ở tỉnh Đồng Tháp suốt 17 năm qua làm nhiều việc như hiến đất trồng cây dược liệu, bỏ công sức chăm sóc và giúp đỡ người nghèo về mọi mặt.
Báo Thanh Niên dẫn lời ông Châu Văn Bực, tổ trưởng tổ từ thiện xã Long Khánh B, huyện Hồng Ngự, cho biết: “Sau 18 năm thành lập, đến nay diện tích vườn thuốc nam đã phát triển lên 2.6 ha, trong đó có 1.2 ha do 3 hộ dân của xã hiến đất. Mỗi năm vườn thuốc cho thu hoạch 4 lần, với sự chăm sóc của 5 lão nông, tất cả đều làm thiện nguyện không có thù lao. Chi phí đầu tư cho vườn khoảng 10 triệu đồng/tháng, do các nhà hảo tâm đóng góp.”
“Có được như vậy, phải kể đến sự thiện nguyện của nhiều người. Dù cuộc sống gia đình thiếu trước hụt sau, nhưng một số hộ dân ở cồn Long Khánh vẫn tự nguyện hiến đất trồng cây dược liệu, bỏ công sức chăm sóc và tích cực tham gia các tổ từ thiện để giúp đỡ người nghèo.”
Ông Võ Văn Hoạt (68 tuổi), ngụ ấp Long Châu, xã Long Khánh B, kể với báo Thanh Niên, “Cách đây 5 năm, gia đình ông có một chiếc ghe chuyên đi chở mướn. Trong một lần chở cát, đá không may ghe bị chìm, ông phải bán ghe để bồi thường tiền hàng hóa hơn 150 triệu đồng. Không còn ghe, ông đem tiền dành dụm mua 9 công đất làm rẫy.”
“Đến năm 2000, ông Hoạt quyết định hiến toàn bộ diện tích đất của gia đình cho tổ từ thiện xã Long Khánh B để làm vườn thuốc nam.” Bởi theo ông: “Con người khi chết không thể đem theo tài sản được, nên lúc còn sống phải cố gắng làm điều gì đó giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn. Bản thân tôi tuy cuộc sống thiếu trước hụt sau, nhưng được giúp người tôi thấy tinh thần thoải mái, vui vẻ hơn.”
Theo cụ Lê Văn Cơ (73 tuổi), hàng xóm với ông Hoạt, trước đây ở xứ này cây thuốc nam mọc hoang nhiều lắm, chỉ cần ra vườn kiếm một buổi là đủ dùng cả tháng. Nhưng bây giờ, nhiều người tận dụng đất trồng cây ăn trái, phun thuốc diệt cỏ nên thuốc nam ngày càng hiếm, phải đi xa mới tìm được.
“Nếu diện tích vườn thuốc nam được mở rộng thì sẽ trồng được nhiều loại cây và số lượng lớn hơn để có thể trị bệnh giúp bà con nghèo. Nghĩ vậy nên gia đình tôi đã hiến 4 công đất để trồng thuốc nam từ thiện.”
Nhiều thành viên ở tổ từ thiện dù hoàn cảnh gia đình rất khó khăn và lớn tuổi nhưng vẫn tích cực tham gia công việc thiện nguyện. Nhờ vậy, nhóm từ thiện cồn Long Khánh hiện có tổng cộng 45 thành viên, chia thành các tổ nhỏ, như: tổ thuốc nam, tổ củi, tổ cất nhà tình thương, tổ xe chuyển bệnh.
Ông Nguyễn Văn Tát, (69 tuổi), tổ trưởng tổ củi ấp Long Châu, cho biết: “Gia đình tôi không có đất vườn, thu nhập chủ yếu từ chiếc ghe chở cá thuê, không đủ trang trải cuộc sống. Dù vậy, khi biết nhiều bệnh viện gặp khó khăn về nguồn củi để phục vụ bếp ăn từ thiện, tôi đã đứng ra vận động bà con đóng góp củi rồi chở đến bệnh viện để chia sẻ với bà con mình.”
Năm 2017, tổ xe chuyển bệnh đã vận động mua được 1 chiếc xe trị giá 700 triệu đồng để chở bệnh nhân miễn phí; tổ cất nhà vận động xây dựng 8 căn nhà tình thương cho hộ nghèo, mỗi căn trị giá 15 triệu đồng.
Ông Trương Phi Như, chủ tịch xã Long Khánh B, cho biết qua 17 năm hoạt động, tổ thuốc nam đã cung cấp miễn phí cho 15 nhà thuốc tại các tỉnh thành miền Tây, trị giá khoảng 2 tỷ đồng. (Tr.N)
Vỡ hồ chứa thải Apatit ở Lào Cai, người dân lãnh đủ
LÀO CAI, Việt Nam (NV) – Cống xả đáy hồ chứa nước thải Apatit ở xã Đồng Tuyển, thành phố Lào Cai vỡ, một lượng nước thải lớn chảy ra suối, tràn vào nhà dân, khiến nhiều diện tích hoa màu, thủy sản của người dân bị thiệt hại.
Ông Nguyễn Anh Tuấn, giám đốc Sở Nông Nghiệp Lào Cai, xác nhận với báo Tuổi Trẻ, sáng nay 17 Tháng Giêng, cửa xả đáy hồ thải nhà máy tuyển Bắc Nhạc Sơn bị vỡ khiến nhiều hộ dân thiệt hại nghiêm trọng.
Theo đó, khoảng 8 giờ sáng cùng ngày, hồ thải nhà máy tuyển Bắc Nhạc Sơn – công ty Apatit Việt Nam đã bị vỡ cửa xả đáy hồ thải, khiến nhiều hộ dân nhiều thôn ở xã Đồng Tuyển, thành phố Lào Cai, trở tay không kịp.
Vào thời gian trên, một số hộ dân xã Đồng Tuyển tá hỏa khi phát hiện khu vực ao nước xung quanh nhà, nước dâng lên bất thường, dòng nước mới có màu đen, đục. Đến khoảng 8 giờ 20 cùng ngày, dòng nước này đã tràn vào các ao cá, vườn cây của các hộ dân nơi đây.
Mô tả của báo Giao Thông, toàn bộ khu vực ao, vườn của người dân sinh sống sau cống thoát nước của hồ thải nhà máy tuyển Bắc Nhạc Sơn – công ty Apatit Lào Cai đã ngập chìm trong biển nước.
Ngay sau khi nhận được tin, ủy ban xã Đồng Tuyển đã phối hợp với nhà máy này đã “đề ra phương án, thành lập các tổ và huy động lực lượng khắc phục lượng nước xả xuống hạ lưu.”
Tuy nhiên, do lượng nước xả lũ quá nhanh và lượng nước lớn đã làm 54 hộ dân bị thiệt hại, trong đó có: 2 hộ dân bị ngập chìm, 7 ha hoa màu và 5.2 ha ao của 46 hộ bị cuốn trôi và nhiều hộ dân phải di dời tài sản, ước tính thiệt hại ban đầu khoảng 8 tỷ đồng.
Thế nhưng, nói với báo Tuổi Trẻ về việc người dân lo ngại nước thải tràn ra ao nuôi thủy sản và suối gây ô nhiễm, ông Nguyễn Thành Sinh, giám đốc Sở Tài Nguyên-Môi Trường Lào Cai, cho biết: “Nguồn nước thải từ mỏ Apatit nên không chứa kim loại, không ảnh hưởng đến môi trường.”
Hiện các lực lượng chức năng cũng đang tiến hành điều tra nguyên nhân vụ việc. (Tr.N)
Bộ Giao Thông CSVN ‘giúp’ các trạm BOT đối phó làn sóng trả tiền lẻ
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Văn bản do Tổng Cục Đường Bộ thuộc Bộ Giao Thông Vận Tải CSVN vừa phát đi về việc “tổ chức giao thông” tại các trạm thu phí BOT yêu cầu các nhà đầu tư lắp biển “Cấm dừng xe quá 5 phút” chỉ cách cabin thu tiền 50m. Chiêu thức này được xem là nhằm tăng biện pháp đối phó với làn sóng trả tiền lẻ của cánh tài xế.
Hôm 17 Tháng Giêng, trả lời báo Người Việt, ông Trương Hữu Danh, phóng viên tạp chí Làng Mới, người được biết đến là cây bút phản biện mạnh mẽ nhất về các trạm BOT trên tuyến quốc lộ, nói: “Tôi đã hỏi từ công an đến luật sư thì họ nói không có căn cứ để xử phạt theo một biển cấm như vậy.”
“Quy định này không có giá trị. Một lãnh đạo ngành giao thông ở Sài Gòn từng nói ‘không kẹt xe vì còn nhúc nhích được.’ Vậy thế nào là ‘dừng 5 phút’? Nếu một tài xế dừng 4 phút rồi cho xe tiến lên nửa mét, vậy là không phạm luật. Đậu 4 phút, rồi lùi lại nửa mét, thì cù nhây đúng quy định không? Rồi lấy căn cứ nào tính thời gian? Hay xe vừa đậu thì bấm đồng hồ. Mà đồng hồ này thì ai xác nhận hay lại cãi nhau?”
“Với tiền mệnh giá 200 đồng, xe lớn đóng 180 ngàn đồng [$7.9] đếm tiền giấy mất 15 phút, tiền kim loại nửa tiếng không xong, mà đếm chậm là lỗi của trạm vậy thì thì sẽ phạt ai. Do biển cấm chưa triển khai nên chưa biết tài xế phản ứng như thế nào, nhưng theo tôi, biện pháp này chỉ là ‘đem dầu chữa cháy,’ làm cho dân thêm ghét cái tư duy kiên quyết bảo vệ BOT của những người đẻ ra ý tưởng kỳ quái này.”
Báo Zing hôm 17 Tháng Giêng dẫn lời Luật Sư Nguyễn Văn Đức, thuộc Đoàn Luật Sư thành phố Cần Thơ: “Biển ‘Cấm dừng xe quá 5 phút’ tại các trạm thu phí là bất cập, khó thực thi. Bởi việc dừng xe này là chủ động hay bị động, nếu phía trước xe người ta có chướng ngại vật hay sự cố thì giải quyết thế nào? Thứ hai là biển báo cấm này không nằm trong danh mục các biển báo cấm theo luật giao thông đường bộ.”
Có thể thấy, do làn sóng phản kháng bằng cách trả tiền lẻ khi qua các trạm BOT tại các địa phương chưa có dấu hiệu hạ nhiệt, nên giới chức ngành đường bộ thay vì tìm giải pháp căn cơ lại chọn cách “tung chiêu” đặt biển “Cấm dừng xe” như một giải pháp tình thế. Những ngày qua, các báo tiếp tục ghi nhận tình trạng tài xế trả tiền lẻ tại trạm BOT Phước Tượng-Phú Gia (Bắc Hải Vân, tỉnh Thừa Thiên Huế), BOT Bàn Thạch (tỉnh Phú Yên), BOT Sông Phan (tỉnh Bình Thuận)…
Trước khi Tổng Cục Đường Bộ yêu cầu các chủ đầu tư tạm BOT đặt biển “Cấm dừng xe,” báo Tuổi Trẻ ghi nhận “dù đã có chủ trương giảm giá mức phí đối với người dân vùng lân cận, tuy nhiên, tình hình tại BOT Sóc Trăng vẫn chưa yên. Mỗi lần trạm thu phí hoạt động trở lại, các tài xế vẫn tiếp tục tụ tập phản đối như trước khiến ban quản lý lại phải xả trạm.”
Trong khi đó, ông Nguyễn Thành Trí, giám đốc Sở Giao Thông-Vận Tải tỉnh Phú Yên được báo Người Lao Động trích lời: “Việc miễn giảm phí BOT chỉ là giải pháp tình thế trong tình hình nóng lên ở các trạm thu phí. Về lâu dài, cần có một giải pháp căn cơ.”
Theo báo này, Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đã giao Bộ Giao Thông-Vận Tải “kiểm tra, rà soát toàn bộ trạm BOT để đề xuất, nhưng hiện bộ này vẫn chưa đưa ra được giải pháp nào.” (T.K.)
Bác sĩ Tòa Bạch Ốc: TT Trump đầy đủ sức khỏe để điều hành đất nước
WASHINGTON, DC (NV) – Bác sĩ Tòa Bạch Ốc, Phó Đề Đốc Ronny Jackson, hôm Thứ Ba cho hay Tổng Thống Donnald Trump đầy đủ sức khỏe để điều hành đất nước, dù cũng nói rằng ông nên thay đổi cách ăn uống hay tập thể dục nhiều hơn.
Bác sĩ Jackson thông báo với giới truyền thông về kết quả cuộc khám sức khỏe tổng quát của Tổng Thống Trump hôm Thứ Sáu tuần qua.
“Sức khỏe của tổng thống nói chung rất tốt đẹp,” theo bác sĩ Jackson. Ông cho biết thêm rằng vị tổng thống 71 tuổi này, cao 6 feet 3, nặng 239 pounds, có nghĩa là “bị mập”.
Ông nói rằng tim mạch tổng thống tốt, căn cứ theo kết quả CT scan và thử máu. Ông Trump hiện đang uống thuốc Crestor để giảm mức cholesterol. Ông cũng uống Propecia để chống rụng tóc và uống thuốc aspirin mỗi ngày, cùng với thuốc Soolantra trị chứng rosacea (chứng da bị mẩn đỏ).
Bác sĩ Jackson cho hay ông dự trù sẽ thảo luận với Tổng Thống Trump để thay đổi cách ăn uống và có chương trình tập thể dục để giảm từ 10 đến 15 pounds và giảm mức cholesterol.
Ông Jackson nói rằng Tổng Thống Trump có vẻ thích chọn thay đổi ăn uống hơn là tập thể dục.
Ông cũng cho hay, theo yêu cầu của ông Trump, ông đã để tổng thống có cuộc trắc nghiệm khả năng nhận thức có tên là “Montreal Cognitive Assessment test”. Ông cho hay ông Trump được 30/30 điểm trong cuộc khảo sát này.
“Tôi không thấy tổng thống có vấn đề gì về khả năng suy nghĩ, nhận xét,” bác sĩ Jackson cho hay.
Bác sĩ Jackson, phó đề đốc Hải Quân Mỹ, chỉ huy cơ quan y tế Tòa Bạch Ốc từ năm 2006 tới nay. (V.Giang)
Bác sĩ say rượu lúc chuẩn bị mổ bệnh nhân, bị bắt
LEXINGTON, Kentucky (NV) – Một bác sĩ ở thành phố Lexington, tiểu bang Kentucky vừa bị bắt hôm Thứ Hai sau khi ông chuẩn bị vào phòng mổ trong tình trạng say rượu.
Bản tin của đài truyền hình KWYT nói rằng bác sĩ Theodore Gerstle, chuyên về giải phẫu thẩm mỹ, bị bắt về tội say rượu nơi công cộng.
Một phát ngôn viên bệnh viện Baptist Health Lexington, bà Ruth Ann Childers, nói rằng các nhân viên nơi đây báo cáo lên cấp trên khi bác sĩ Gerstle đến phòng mổ lúc trưa trong lúc đang say.
Bác sĩ trưởng ở bệnh viện đến nơi, đưa vị bác sĩ say rượu này ra đường.
Nhân viên bệnh viện gọi điện thoại cho cảnh sát, sau đó bác sĩ Gerstle bị bắt. Ông bị giam tại nhà tù quận Fayette, theo tin KWYT.
“An toàn của bệnh nhân là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi, vào bất cứ lúc nào,” bà Childers cho hay.
Bác sĩ Gerstle, thuộc trung tâm giải phẫu Lexington Plastic and Reconstructive Surgery, chuyên về điều trị chứng đau đầu (migraine headaches), căng da mặt, nâng ngực, tạo hình thon gọn, cùng các cuộc giải phẫu tái tạo khác, cũng theo đài KWYT. (V.Giang)
Cảnh sát viên Los Angeles bị truy tố bảo vệ băng đảng ma túy
LOS ANGELES, California (NV) – Một cảnh sát viên thuộc Văn Phòng Cảnh Sát Trưởng Quận Los Angeles County vừa bị truy tố tội tham gia đường dây buôn bán ma túy, trong đó ông khoe rằng thuê được các nhân viên cảnh sát khác để bảo vệ an ninh cho các chuyến tải hàng của băng đảng ma túy và có thể tấn công người khác nếu được yêu cầu, theo hồ sơ tại tòa.
Cảnh sát viên Kenneth Collins và ba người khác bị nhân viên FBI bắt giữ vào sáng ngày Thứ Ba, sau khi họ đến một địa điểm tưởng rằng sẽ có cuộc làm ăn liên quan tới ma túy, bản tin của tờ báo địa phương Los Angeles Times cho hay.
Hồ sơ tại tòa cho thấy ông Collins, 50 tuổi, bị điều tra từ nhiều tháng qua. Ông bị nhân viên FBI chìm ghi âm khi nói về “đường dây buôn ma túy rộng lớn, các hành động phạm pháp thời gian qua, và sẵn sàng nhận tiền để sử dụng vai trò nhân viên công lực bảo vệ cho các hành vi tội phạm” theo hồ sơ truy tố.
“Tôi có thể giải quyết mọi vấn đề. Tôi từng khiến nhiều trở ngại không còn nữa,” ông Collins nói với một nhân viên điều tra chìm.
Công tố viên Nicola T. Hanna nói rằng, “Cảnh sát viên Collins dùng vai trò nhân viên công lực để bảo đảm việc vận chuyển an toàn số lượng lớn ma túy.”
Hồ sơ tòa cho thấy ông Collins từng khoe là hiện đã tổ chức được ba toán làm việc trong khu vực, kể cả một toán bảo vệ một nơi trồng cần sa giả là tiệm sửa xe, theo bài báo LA Times.
Một lần khác, Collins nói là đã được thuê để đốt chiếc xe Cadillac trị giá $85,000 để đe dọa một người.
Nhân viên FBI chìm đã thuê Collins và đồng bọn để hộ tống việc chở một số lượng lớn “ma túy” từ Pasadena đi Las Vegas.
Hôm Thứ Ba tuần này, khi Collins và ba người khác đến một địa điểm ở thành phố Passadena để chuẩn bị đưa một chuyến hàng khác, gồm ma túy, tiền mặt thì bị bắt, cũng theo tờ LA Times. (V.Giang)
Hàng hiệu
Các câu tục ngữ trong kinh nghiệm xử thế khôn ngoan của tổ tiên người Việt, ví dụ như: “Quen sợ dạ, lạ sợ áo quần,” “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn” hay câu cùng một ý nghĩa tương tự của Tây phương: “L’habit ne fait pas le moine” (tạm dịch “Chiếc áo không làm nên ông thầy tu”) hay câu thành ngữ mới nhất của quốc gia tiến bộ non trẻ nhất châu Mỹ: “Don’t judge a book by the cover” (“Đừng đánh giá một cuốn sách qua cái bìa”) đều nhắm vào một ý chung là “Không nên xét người hay vật thể bằng cái vỏ bề ngoài.”
Tuy nhiên, nhận xét của ông bà trong lời dặn dò “Lạ sợ áo quần” không phải là vô căn cứ. Trái lại, nó được minh chứng hầu như hàng ngày trong sinh hoạt xã hội, giữa con người với con người, giữa con người với một vật dụng “tốt nước sơn” rất dễ làm chóa mắt. Người đi xin việc, hẳn nhiên phải kiếm bộ quần áo vía dù trông không lịch sự lắm nhưng ít ra phải tươm tất để gây thiện cảm và không bị nghi ngờ… Một chuyên viên địa ốc môi giới bán nhà thường chạy xe đắt tiền để khi đưa đón khách, không bị đánh giá mức độ thành công không cao, v.v…
Tôi còn nhớ trong chuyến du lịch bằng đường biển đi Alaska năm 2005, khi tàu ghé qua cảng Anchorage, chúng tôi xuống bờ lang thang dạo phố, vui chân tạt vào mấy cửa tiệm bán nữ trang để rửa mắt. Ngoại trừ tôi, mấy người bạn cùng đi đều thuộc hàng ngũ đại gia đã nghỉ hưu sớm hay đang làm ăn phát đạt, chỉ là du lịch thì y phục giản dị, thế nhưng khi chúng tôi bước vào một tiệm chuyên bán nữ trang bằng huyền, một loại đá quý màu đen, tò mò hỏi giá một đôi hoa tai ($12,000) một chiếc thánh giá nhỏ ($3,700) và sau khi nghe chàng thanh niên bán hàng nói lên con số, chúng tôi vội vàng đưa trả lại anh ta món hàng vừa trao tay thì một chàng tuổi trẻ khác, âu phục tề chỉnh đứng gần đó, làm ra vẻ lễ phép nói với chúng tôi rằng: “Các ông bà ơi, tàu đang hụ còi kìa!” Hóa ra tiếng đồn dân tỉnh lẻ hiền lành và hiếu khách coi bộ có ngoại lệ.
Trở lại chuyện “vẻ ngoài.” Vừa qua, tôi đọc được bài phóng sự của nhà báo Trúc Linh trên tờ Người Việt, viết về những cái túi xách hàng hiệu của quý cô/quý bà, trị giá bằng nửa căn nhà loại trung bình tại quận Cam, nghĩa là cỡ trên dưới $300,000, biết thêm những điều chưa bao giờ biết, thậm chí chưa bao giờ tưởng tượng ra, vừa giật mình, vừa thú vị, có chút hãnh diện thấy trên bảng phong thần có cả phương danh các bậc nữ lưu người Việt mình hiện sinh sống trong và ngoài nước. Bài phóng sự cũng cho biết theo khảo sát của công ty Niesel, Việt Nam đứng hàng thứ ba trên thế giới về căn bệnh mê hàng hiệu, chỉ sau Trung Quốc và Ấn Độ. Theo nhà báo Trúc Linh, vì “hay bị người khác đánh giá qua vẻ bề ngoài nên nhiều người phải trang bị cho mình những món đồ xịn kể cả khi không có tiền.”
Đến đây, tôi chợt nhớ lại có thời quý ông Bolsa từng mắc tiếng thị phi khi dư luận đồn đãi ì xèo là họ chạy xe brand name nhưng sau cốp xe toàn mì gói. Tôi thực sự chưa bao giờ “bắt gặp” tình huống này mà chỉ thấy quý ông lái xe loại sang, nhìn qua thảy đều có tướng mạo và phong cách phù hợp với nhãn hiệu xe họ làm chủ, own hoặc lease.
Theo thông tin từ nhà báo Trúc Linh, tôi tự hỏi không biết tại sao dân tình ba xứ sở nghèo, được xếp vào loại đang phát triển như kể trên, lại nhiễm bệnh mê hàng hiệu nặng đến thế? Phải công nhận ông bà mình tinh tế đáo để, không có gì qua mắt được các cụ khi các cụ phán rằng “Xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ, nghèo hay làm sang.” Phục các cụ thì nói vậy nhưng thật ra mọi sự đều có ngoại lệ cả. Như trường hợp thấy ở Anchorage/Alaska kể trên. Như trường hợp Bác Sĩ Xuyến Đông góp tiếng trong bài phóng sự của Trúc Linh. Trong sinh hoạt cộng đồng, tôi hân hạnh được biết bà trên hai thập niên qua. Bà là một phụ nữ chức nghiệp trẻ tuổi, nhiệt tình, giản dị, khiêm tốn, có tên tuổi và địa vị. Nếu muốn, bà có thể mua túi xách hiệu Louis Vuitton bất cứ lúc nào nhưng bà chỉ mua vào dịp được tăng lương, vì vui, vì cảm giác hưng phấn thấy công việc có thành quả nên muốn tự thưởng mình sau những đóng góp liên tục ở một lãnh vực nhiều áp lực, là phản xạ tâm lý rất chung và dễ hiểu. Ngoài ra, vẫn theo bài báo, phần đông sở hữu chủ của những cái túi xách giá cao ngất ngưởng trời xanh trên thế giới, thuộc giới nghệ sĩ trình diễn và các cô làm móng tay. Nghệ sĩ tài sắc được nhiều khán giả hâm mộ, những túi xách đắt giá của họ có thể là quà tặng từ các vương tôn công tử thừa tiền lắm bạc mong nhận được sự quan tâm của giai nhân/tài nhân, là biểu hiện quyền lực của nhan sắc và sức quyến rũ Trời ban cho họ, là một thứ trò chơi phù phiếm biết là thời gian sẽ lấy đi nhưng có vẫn hơn không. Riêng các cô làm nail, tuy họ xuất thân từ những trường huấn luyện, về cơ bản, không khác nhau; cùng trải qua các cuộc sát hạch lấy chứng chỉ hành nghề với tiêu chuẩn chung nhưng họ có thân phận may rủi khác nhau khi ra đời kiếm sống. Có cô tay nghề không kém đồng nghiệp nào, nói được tiếng Anh nhưng chỉ tìm được việc ở các khu vực loàng xoàng. Họ ăn mặc loàng xoàng, cả ngày cắm cúi phục vụ khách, ăn vặt không thành bữa vì nhiều khách walk-in. Tan buổi làm, hôm thì hộc tốc đi chợ, hôm thì hối hả chạy ra Walmart mua sữa, mua tã cho con, ở nhà có một ông chồng tuy cũng yêu đương, hẹn hò rồi mới lấy nhau nhưng cái não trạng có vợ làm nail thì đương nhiên mình được nuông chiều đã thành cố tật, khiến cô thợ nail muốn chồng thay đổi, dễ vác chiếu ra hầu tòa ly hôn hơn là tìm thấy hạnh phúc, chưa kể có ông buồn buồn vì vợ không nấu cơm bèn có cớ bỏ nhà đi ăn phở luôn. Những cô này làm việc cần mẫn, vất vả mà thu nhập thấp. Nếu chồng không phụ giúp được nhiều, các cô cố gắng lắm cũng chỉ nối được đầu tháng/cuối tháng, có tiền trả góp một căn nhà nhỏ và hai cái xe loại phổ thông để lái đi làm, lâu lâu shopping ở Ross Store, Marshalls hay T.J Maxx là mãn nguyện rồi.
Trái lại, những cô may mắn tìm được việc làm ở những khu sang trọng, nhiều du khách và khách da trắng, ngoài thu nhập ăn chia với chủ, họ nhận được những khoản tip hậu hĩnh. Họ ăn mặc đẹp, shop ở các khu mua sắm cao cấp, đeo vòng tay, dây chuyền kim cương, nhẫn kim cương 2 carats, thường xuyên lui tới mỹ viện tu bổ nhan sắc, không hoàn toàn vì nghề nghiệp mà vì muốn giữ chân ông chồng có nhiều thời giờ rảnh rỗi hơn họ. Quả thật những bạn gái này thích xài túi xách hàng hiệu như một bù trừ nhằm xóa bỏ mặc cảm thân thế không được nể trọng đúng mức trong một cộng đồng vẫn còn nhiều định kiến về khoa bảng. Dầu sao, làm đẹp mình, đeo nữ trang đắt giá, lái xe xịn, xài vật dụng hàng hiệu vẫn tốt hơn mua vui giây lát trong sòng bạc. Nghe nói có các cô làm móng tay theo chúng bạn đi chơi casino, đánh bài ở phòng VIP, thua một canh đến vài chục ngàn trong quỹ tiết kiệm. Tôi nghĩ không biết đúng hay sai nhưng có lẽ đây không phải là máu mê mà chỉ là một lúc hứng chí muốn mạo hiểm hay muốn tỏ cho bạn bè biết mình gan dạ, chì, theo kiểu đám trẻ Mỹ thường ca tụng đứa có máu lạnh, cool! Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối, còn hơn buồn le lói suốt trăm năm…
Nói như Luật Sư Hằng Nguyễn cùng góp tiếng trong bài phóng sự của nhà báo Trúc Linh, đại ý người có tiền muốn xài thế nào là chuyện của họ, miễn phê phán, nhưng riêng với luật sư, bỏ ra hàng chục ngàn mua một cái túi xách là quá lãng phí. Ra đi từ một đất nước triền miên khói lửa, thừa hưởng tính cần kiệm bao đời của nhiều thế hệ cha ông, ăn bữa nay, lo bữa mai, coi sự phí phạm ngoài nhu cầu là một cái tội, phụ nữ Việt Nam càng thành danh càng có cuộc sống cân bằng về cả hai mặt tinh thần và vật chất. Tôi được biết vợ một ông bác sĩ trẻ ở quận Cam, cũng là bác sĩ, khi được chồng tặng quà trong ngày kỷ niệm sinh nhật một bộ hai chiếc ví Chanel trị giá hơn $5,000, bà đã lẳng lặng đem bộ ví trả lại tiệm, tự mua cho mình một túi xách hiệu Coach, giá hơn $300. Số tiền dư ra, bà bỏ vào quỹ học vấn cho hai con. Khi biết được việc này, ông bác sĩ giận điên người, trách vợ không tôn trọng ông, không tôn trọng hình ảnh người vợ (có vẻ ngoài) như ông muốn thấy. Sau này, lúc họ li dị, ngưởi chồng coi hành động của vợ là một lỗi lầm trong các dị biệt không thể hòa giải giữa hai người.
Vấn đề ở đây không chỉ là cái xách tay hiệu gì, giá bao nhiêu làm hôn nhân đổ vỡ mà ở cách thế người chồng nhìn vợ và người vợ tự nhìn mình không giống nhau, khiến người chồng thấy mình bị tổn thương thay vì chấp nhận sự khác biệt, về mặt tích cực, có khi bổ sung cho nhau.
Nhờ đọc bài báo của Trúc Linh, tôi mới biết trong thế giới phụ nữ có món “phụ trang” đắt giá kinh hồn! Chị Vương Trân, chủ một tiệm nail ở Alhambra, nói rằng “ngoài phẩm chất (mà Bác Sĩ Xuyến Đông cũng thừa nhận) xách tay hàng hiệu mắc tiền còn làm nên ‘giá trị’ một con người, khiến họ được đón tiếp niềm nở, đặc biệt ở những nơi mua sắm của người Việt thường xảy ra việc dòm ngó bề ngoài dữ lắm!” Tôi thiển nghĩ cái “giá trị” xét trên khả năng chi tiền ở nơi shopping không thật sự là giá trị lâu dài của một người ở những nơi khác và thời điểm khác, khi khả năng chi tiền vì một lẽ gì không còn nữa ở con người đó. Đúng là gỗ bền bỉ hơn nước sơn và cái áo tràng không là ông thầy tu. Tôi kinh ngạc khi biết được cái xách tay hiệu Hermès Himalayan Crocodile Birkin với cái tên dài lê thê như hàng số giá tiền của nó, tự hỏi không biết nhà sản xuất đã dùng tới những vật liệu ngoại hạng cỡ nào, những thợ tay nghề siêu việt tới đâu để tạo ra một cái xách tay có trị giá tưởng chừng như vô lý đến thế?
Viết đến đây, tôi liên tưởng tới các tạp chí của Mỹ có những trang cho điểm các nhân vật nổi tiếng mặc cùng một mẫu y phục giống nhau, khoảng cách điểm khá xa giữa người này và người kia cho thấy dù là vẻ ngoài, quần áo không làm nên phong cách người mặc mà ngược lại. Trong đôi mắt phàm tục với khiếu thẩm mỹ không được bảo kê của cá nhân tôi, cái xách tay hiệu Hermès Himalayan Crocodile Birkin, trông bề ngoài và trên cánh tay người đẹp Ngọc Trinh, chẳng có gì hớp hồn tôi cả, rất khác với chiếc áo hàng hiệu được người mặc chọn lựa phù hợp với nhân dáng riêng, nâng cao vẻ ngoài của cả người lẫn áo. Người sành điệu thường tìm mua được y phục hàng hiệu giá rẻ ở các out-lets với nguyên vẹn phẩm chất như khi chúng vừa ra khỏi xưởng may tới các cửa hàng bách hóa sang trọng với cái giá nguyên thủy, người tầm tầm như tôi sờ vào phỏng tay, chỉ phải tội ăn mặc kiểu tiết kiệm này thì không hướng dẫn thị trường thời trang như Công Nương Kate Middleton của Hoàng Gia Anh được!
Để kết luận, suy rộng ra từ phát biểu của Luật Sư Hằng Nguyễn là chí phải: “Mỗi người có tự do chọn một cách thể hiện mình riêng,” kẻ bàng quan chỉ nên ngắm nghía thôi, miễn bàn. (Bùi Bích Hà)















