Mỹ nhiều xe điện nhưng ít trạm sạc công cộng

Tốc độ phát triển của xe điện hiện nay phụ thuộc mạnh vào một yếu tố có liên quan, đó là các trạm sạc điện công cộng.

Khuynh hướng sử dụng xe điện như là một giải pháp thay thế cho xe xăng, để tránh lệ thuộc vào dầu mỏ, bảo vệ môi trường vẫn đang phát triển mạnh, cả ở Mỹ lẫn khắp nơi trên thế giới. Sự ra đời ngày càng nhiều của các chiếc xe điện có khả năng chạy nhanh, chạy xa, mà giá thành không quá cao như Tesla Model 3, Chevy Bolt… khiến cho dân lái xe ngày càng tin tưởng hơn vào tương lai của xe điện.

Hiện nay, chủ nhân các chiếc xe điện vẫn dựa vào việc sạc điện ngay tại nhà là chính. Nhưng để xe điện có thể thực hiện các chuyến đi dài, xuyên bang khắp nơi trên nước Mỹ, các trạm sạc công cộng – đặc biệt là các trạm sạc nhanh – phải có mặt tại nhiều nơi hơn hiện nay. Tuy vậy, thông tin về tốc độ xây dựng các trạm sạc điện này cũng chưa được phổ biến lắm.

Trên trang web xe hơi www.motortrend.com hồi giữa Tháng Tám này có đưa một tin rất đáng khích lệ: Đến năm 2020, số lượng trạm sạc xe điện trên toàn quốc có thể sẽ nhiều hơn các trạm xăng truyền thống!

Chỉ có điều, tin này xảy ra không phải ở Mỹ, mà là ở… Anh! Hãng Nissan (nhà sản xuất chiếc xe điện Nissan Leaf) vừa tiên đoán như vậy, khi nghiên cứu và so sánh số trạm sạc điện và số trạm xăng tại đảo quốc này.

Có một thực tế khiến cho việc “trạm sạc điện sẽ nhiều hơn trạm xăng” ở Anh có thể xảy ra, đó là do hai khuynh hướng ngược chiều. Bên cạnh việc ở Anh, các trạm sạc điện đang được xây thêm, còn có hiện tượng các trạm xăng cũng giảm một cách đáng kể.

Vào năm 1970, có tổng cộng 37,539 trạm xăng ở Anh. Đến năm 2015, số lượng trạm xăng chỉ còn 8,472, giảm đến 75% số lượng so với 45 năm trước! Trong khi đó, vào năm 2011, chỉ có khảng vài trăm trạc sạc xe điện ở Anh. Nhưng đến năm 2016, con số này đã lên tới 4,100. Theo Nissan tiên đoán, đến Tháng Tám, 2020, sẽ có vào khoảng 7,900 trạm sạc điện được đưa vào hoạt động tại Anh.

Edward Jones, giám đốc phụ trách thị trường xe điện của Nissan tại Anh, nói: “Khi số lượng xe điện bán ra tăng, việc xây dựng các trạm sạc cũng theo nhịp tăng này. Kết hợp với việc cải tiến không ngừng về dung lượng bình điện sử dụng trong các chiếc xe điện, chúng tôi tin tưởng rằng điểm cất cánh của việc sản xuất xe điện hàng loạt đã đến gần. Tương tự như các sản phẩm kỹ thuật mới phát triển khác, việc thị trường chấp nhận xe điện cũng theo quy luật của đường cong chữ S (S-Curve) của quy luật nhu cầu. Thời gian đầu nhu cầu tăng chậm. Rồi sẽ đến một thời điểm tăng vọt khi giới tiêu dùng đã quen thuộc với xe điện. Giống như những gì đã xảy ra với các loại động cơ khác.”

Với khuynh hướng tiêu thụ xe hơi điện như hiện nay, những trạm sạc điện này là vô cùng cần thiết. Theo Go Ultra Low, một chiến dịch liên kết giữa chính phủ Anh và các nhà chế tạo xe hơi Châu Âu, trong khoảng thời điểm quý I-2017, mỗi ngày có hơn 115 chiếc xe điện mới được cấp giấy lưu hành tại Anh. Đến thời điểm 2027, Go Ultra Low tin tưởng rằng sẽ có khoảng 1.3 triệu chiếc xe điện mới được chính thức lưu hành mỗi năm. Nếu đúng là như vậy, thì xe điện sẽ vượt qua xe xăng về số lượng bán ra trên thị trường Anh.

Những con số ước tính kể trên cũng có thể không hoàn toàn chính xác. Bản báo cáo cũng nói rằng đại đa số những chủ nhân xe điện đều sạc ở nhà. Vì vậy, việc đi sạc ở những trạm công cộng đôi khi cũng không cần thiết. Nó không giống như trường hợp tất cả những chủ xe xăng đều phải ra đổ xăng ở trạm xăng. Tuy nhiên, việc có nhiều trạm sạc công cộng sẽ khiến những người dự định mua xe điện có cảm giác yên tâm hơn khi lái xe điện đi xa.

Bây giờ trở lại với nước Mỹ. Đất nước Mỹ rộng lớn hơn nước Anh nhiều lần, cho nên tình hình hoàn toàn khác, khó mà so sánh chỉ dựa trên những con số. Có thể nói một cách tổng quát, rằng không như ở Anh, việc xây dựng các trạm sạc điện công cộng, để đáp ứng nhu cầu cho xứ sở rộng gần 10 triệu cây số vuông này xem ra còn cần nhiều thời gian. Tuy nhiên, những gì đạt được trong chừng chục năm qua là hết sức đáng khích lệ.

Một nghiên cứu mới trong năm 2017 của Đại Học Michigan, sử dụng số liệu của Bộ Năng Lượng, cho thấy đến giữa năm 2017, nước Mỹ đã có gần 16,000 trạm sạc công cộng cho xe điện, với khoảng 43,000 bộ sạc (connectors). Con số đã tăng nhanh chóng kể từ năm 2011, lúc số trạm sạc trên toàn nước Mỹ chỉ tròm trèm con số 1,000!

Dĩ nhiên, con số này còn rất khiêm tốn, so với khoảng 112,000 trạm xăng phủ khắp 50 tiểu bang của nước Mỹ. Và cũng như ở Anh, giới phân tích nói rằng người nào có xe điện đều có bộ sạc lắp đặt tại nhà, cho nên sự so sánh giữa trạm sạc điện và trạm xăng không mang nhiều ý nghĩa lắm.

Tuy nhiên, một số liệu khác cho biết số lượng của từng loại trạm sạc điện công cộng, mới thực sự cho thấy điểm yếu của hệ thống trạm sạc điện hiện nay của Mỹ. Đầu tiên, cần biết rằng để sạc xe điện, có ba cấp độ:

-Cấp độ 1: Sạc bằng cách cắm vào ổ điện bình thường tại nhà, sử dụng điện xoay chiều 110 V. Cách sạc này tiện dụng cho chủ xe, chỉ cần về đến nhà, cắm sạc qua đêm. Nhược điểm của nó dễ thấy là thời gian sạc lâu. Để sạc đầy một bình điện 80 dặm mất đến 16 tiếng! Cấp độ này chỉ dùng cho những người sử dụng xe để đi làm hằng ngày, kiểu “sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về,” với khoảng cách vài chục dặm từ nhà đến sở.

-Cấp độ 2: Bộ sạc này nhanh hơn, thường gặp ở hầu hết các trạm công cộng. Một số chủ xe cũng trang bị nó tại nhà. Nguồn điện vẫn là xoay chiều, nhưng điện thế là 220 V. Cấp độ 2 sạc đầy một bình điện 80 dặm trong khoảng 3.5 giờ, bình điện 200 dặm khoảng 8 giờ. Cấp độ này thích hợp với những người đậu xe để đi làm, đi xem cinema, đi ăn tại nhà hàng.

-Cấp độ sạc nhanh bằng nguồn điện một chiều (DC Fast): Đối với những người đi đường xa, đây thực sự là loại trạm sạc mà họ cần sử dụng. Tùy theo công suất, những trạm sạc nhanh này có thể sạc 80% bình của một số loại xe EVs thông dụng chỉ trong vòng khoảng 20 phút đến 30 phút.

Theo số liệu thống kê, ở Mỹ tại thời điểm Tháng Sáu, 2017, có 1,482 trạm sạc cấp độ 1 (với 2,924 bộ sạc), 14,433 trạm sạc cấp độ 2 (với 34,148 bộ sạc), và 2,080 trạm sạc nhanh điện một chiều (với 5,607 bộ sạc). Dễ dàng nhận thấy rằng đại đa số trạm là ở cấp độ 2, chỉ thích hợp cho người đi trong thành phố, chứ đi đường xa thì không tiện lợi. Rõ ràng là nước Mỹ cần xây dựng nhiều trạm sạc nhanh hơn nữa trong tương lai sắp tới.

Thêm một điểm đáng lưu ý nữa: Trong khi trạm sạc cấp độ 2 sử dụng các ổ cắm tiêu chuẩn, có thể sạc cho tất cả các loại xe điện, thì trạm sạc nhanh DC Fast lại sử dụng những ổ cắm khác nhau cho từng loại xe điện. Và Tesla lại thiết kế những trạm sạc chỉ thích hợp cho xe Tesla! Như vậy là số trạm sạc nhanh thích hợp cho từng loại xe điện còn ít hơn nữa!

Tóm lại, nước Mỹ hiện nay dẫn đầu về thị trường xe điện. Nhưng nước Mỹ còn nhiều việc phải làm với các trạm sạc điện, nếu muốn giữ vững vị trí dẫn đầu này.

Kinh nghiệm đau thương khi xem nhật thực bằng mắt trần

SEATTLE, Washington (NV) – Vào Thứ Hai, 21 Tháng Tám, sẽ có hiện tượng nhật thực toàn phần (total solar eclipse) đi ngang qua lục địa Hoa Kỳ. Hôm đó sẽ có nhiều người chờ xem, tuy nhiên đừng vì “một phút huy hoàng” rồi “le lói suốt trăm năm!” Xem thì xem nhưng phải biết cách xem làm sao để đôi mắt khỏi bị hư luôn suốt đời.

Trang mạng Today thuật lại câu chuyện của cụ ông Lou Tomososki ở tiểu bang Oregon, năm nay 70 tuổi. Vào năm 1962, lúc còn là một thiếu niên, cụ cùng bạn học ngước nhìn về phía mặt trời khi mới từ trong trường trung học Marshall High School ở Oregon bước ra.

Suốt nhiều tuần trước đó, ai cũng nói đến hiện tượng nhật thực nên mấy cậu học trò đều muốn nhìn thấy tận mắt. Thế là họ nhìn lên trong vài giây, lúc mặt trăng đi ngang qua, che lấp đi một phần của mặt trời.

Khi nhìn, ông Tomososki thấy một tia lóe như đèn flash máy hình lóe lên khi chụp nhưng không ngờ rằng cái lóe sáng đó làm hư hại mắt ông đến suốt đời.

Ông Tomososki kể: “Hai đứa chúng tôi bị bỏng mắt cùng một lúc. Đứa bạn bị mắt trái còn tôi thì bị ở mắt phải.”

Mặc dù thầy giáo có cảnh cáo trước nhưng ông đã không màng đến. Ông nói: “Chúng tôi chỉ nhìn có một chút thôi mà nay để lại cho tôi một điểm mù nhỏ ở giữa mắt bên phải.”

Ông chia sẻ câu chuyện của cá nhân ông vì e rằng nhiều người sẽ nhìn trực tiếp lên mặt trời vào Thứ Hai tuần tới. Ông tiên liệu: “Hàng triệu người ngoài kia sẽ xem nhật thực. Rồi bao nhiêu người sẽ than ‘có gì đó xảy ra cho mắt tôi vậy?’ Nghĩ như vậy khiến tôi thấy ngán chán.”

Ông Tomososki cho biết, mắt ông từ đó đến giờ “không có gì thay đổi nữa. Không khá hơn mà cũng chẳng tệ hơn.”

Kinh nghiệm mà ông trải qua, y học gọi là ‘solar retinopathy,’ sự hư hại võng mạc do nhìn trực tiếp vào mặt trời, vốn thường chỉ tạo nên một điểm mù ngay giữa mắt.

Trong số những người trải qua kinh nghiệm này, một nửa phục hồi ngay nhưng một nửa khác lại bị hư mắt suốt đời. Đó là lý do vì sao giới chuyên khoa về mắt khuyên mọi người chớ nên nhìn trực tiếp lên mặt trời khi nhật thực, dù có dùng đến kính mát.

Bác Sĩ Russell N Van Gelder, giáo sư môn nhãn khoa tại trường University of Washington, nói: “Bất kỳ ai nhìn thẳng vào mặt trời đều có thể bị điểm mù này. Nếu đến hôm sau mà quí vị vẫn không thấy phục hồi như cũ thì có nghĩa mắt quí vị bị rắc rối rồi đó.”

Tia sáng mặt trời khi nhật thực thậm chí có thể làm hư luôn sensor của bộ phận chụp hình của cellphone. (TP)

CSVN viết lại lịch sử, Việt Nam Cộng Hòa không còn là ‘ngụy quyền’

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Bộ sách lịch sử Việt Nam (15 cuốn) vừa được tái bản lần thứ nhất. Bộ sách này đã được “chỉnh sửa, bổ sung” và khác hẳn ấn bản đầu tiên. Lịch sử Việt Nam đã được viết lại.

Trò chuyện với báo giới nhân dịp tái bản bộ sách lịch sử Việt Nam, ông Trần Đức Cường, chủ biên bộ sách này bảo rằng, công việc “chỉnh sửa, bổ sung” kéo dài chín năm với sự tham gia của hơn 30 chuyên gia sử học. So với ấn bản đầu tiên, bộ sách lịch sử Việt Nam vừa được tái bản lần thứ nhất có nhiều điểm mới, chẳng hạn xác định vương triều nhà Mạc, vương triều nhà Nguyễn đã có nhiều đóng góp đáng kể cho quốc gia, dân tộc chứ không “phiến diện như trước…”

Theo tường thuật của tờ Tuổi Trẻ về cuộc trò chuyện vừa kể thì trong lần tái bản đầu tiên, hai điểm mới, đáng chú ý nhất của bộ lịch sử Việt Nam là quan điểm của các sử gia CSVN về Việt Nam Cộng hòa và Trung Quốc.

Ông Cường giải thích, các sử gia CSVN vứt bỏ không sử dụng “ngụy quyền” khi đề cập đến chính thể Việt Nam Cộng Hòa và “ngụy quân” khi đề cập đến quân lực Việt Nam Cộng hòa, bởi Việt Nam Cộng hòa là một thực thể ở miền Nam Việt Nam. Trong bộ Lịch sử Việt Nam, tái bản lần thứ nhất, chỉ có chính quyền Sài Gòn, quân đội Sài Gòn.

Cũng theo lời ông Cường thì lần đầu tiên, trong một bộ thông sử Việt Nam, các sử gia CSVN ghi nhận sự kiện Trung Quốc xua quân xâm lược Việt Nam năm 1979. Ông Cường nhấn mạnh, đó là “xâm lược” và người Việt đã đổ rất nhiều xương máu để kháng cự cho đến năm 1988.

Người Việt chưa được đọc bộ lịch sử Việt Nam tái bản lần thứ nhất, tuy nhiên qua truyền thống Việt Nam, dẫu bộ sách vừa kể có nhiều điểm mới song dường như chưa đầy đủ.

Sau sự kiện ra mắt bộ lịch sử Việt Nam tái bản lần thứ nhất, qua tờ Tuổi Trẻ, một số sử gia CSVN đã nêu thêm ý kiến về bộ sách này, với mong muốn “nội dung của nó sẽ toàn diện hơn.”

Ông Nguyễn Mạnh Hà, cựu viện trưởng Viện Lịch Sử đảng CSVN, thừa nhận, trước đây, các sử gia CSVN “viết sử theo định hướng, không phản ánh hết sự thật lịch sử nên lịch sử còn rất nhiều khoảng trống.” Theo ông Hà, từ lâu ông đã ủng hộ quan điểm bỏ lối gọi “ngụy quân, ngụy quyền.” Việt Nam Cộng hòa là một thành viên Liên Hiệp Quốc, tham gia các cuộc đàm phán Paris, phải thừa nhận có một thực thể như vậy. Việt Nam Cộng Hòa cũng tỏ ra rất có trách nhiệm trong việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, trong đó có hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Có những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã chết để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, phải thừa nhận chứ không thể né tránh.

Để xiển dương “tinh thần 4 tốt” và “16 chữ vàng,” Việt Nam đục bỏ cả bia ghi công Sư Đoàn 337 của quân đội CSVN đã chặn đứng quân xâm lược Trung Quốc, ở đầu cầu Khánh Khê, tỉnh Lạng Sơn năm 1979. Lịch sử Việt Nam đã từng được các sử gia CSVN trình bày theo mục tiêu “phục vụ chính trị” như thế. (Hình: Thanh Niên)

Ông Hà nói thêm rằng, thông sử Việt Nam phải đề cập cả tới những sai lầm của chính quyền CSVN như: Cải cách ruộng đất, nhân văn-giai phẩm, xét lại chống đảng… Nếu cứ tránh những vấn đề thường được gọi là “nhạy cảm,” sai lầm thì lịch sử sẽ không hoàn chỉnh. Ông Hà đòi phải tôn vinh những người lính đã chiến đấu, hy sinh trong cuộc chiến tranh chống xâm lược Trung Quốc. Phải như thế thì mới công bằng.

Nhận định của ông Vũ Dương Ninh, giảng viên Đại Học Quốc Gia Hà Nội, có rất nhiều điểm tương đồng với ông Hà. Ông Ninh đòi lấp những “khoảng trống trong lịch sử” về Việt Nam Cộng hòa, về các sai lầm của chính quyền CSVN (Cải cách ruộng đất, nhân văn-giai phẩm, xét lại chống đảng…) bằng cách thu thập sử liệu khách quan, tôn trọng tính khách quan của lịch sử và phải hiểu cho đúng thế nào là sử học phục vụ chính trị, để phục vụ chính trị mà cắt xén lịch sử thì sử không còn là sử nữa. Theo ông Ninh, phải rạch ròi giữa nói xấu lịch sử và nói ra cái xấu trong lịch sử. Ông Ninh nhắc thêm, sau việc tái bản bộ lịch sử Việt Nam, phải tính tới sách giáo khoa môn Sử.

Hồi Tháng Hai vừa qua, Ban Tuyên Giáo của Ban Chấp hành Trung ương đảng CSVN từng tổ chức một cuộc thảo luận về sử học. Lúc đó, nhiều sử gia CSVN từng công khai than phiền, dưới chế độ Cộng Sản tại Việt Nam, việc trình bày lịch sử Việt Nam tạo ra nhiều khoảng trống vì có quá nhiều “vùng cấm” như: Cải cách ruộng đất, nhân văn-giai phẩm, xét lại chống đảng, Việt Nam Cộng Hòa, thuyền nhân Việt Nam, cuộc chiến chống Trung Quốc bảo vệ biên giới phía Bắc… Do đó phải xác lập một quan điểm mới trong việc trình bày lịch sử. Không nhìn rõ những sai lầm trong quá khứ thì khó tránh cho xe đổ ở tương lai. Không nghiên cứu toàn diện về chính quyền Việt Nam Cộng hòa khó rút ra được bài học nào cho sự nghiệp xây dựng đất nước, cũng như thúc đẩy hòa hợp, hòa giải dân tộc. (G.Đ)

GSV Andrew Đỗ yêu cầu bỏ tên ‘Đường Mòn Hồ Chí Minh’ ở San Diego

SANTA ANA, California (NV) – Giám Sát Viên Andrew Đỗ, phó chủ tịch Hội Đồng Giám Sát Orange County, hôm Thứ Sáu, 18 Tháng Tám, gởi văn thư chính thức đến Giám Sát Viên Kristin Gaspar, đại diện Địa Hạt 3 trong Hội Đồng Giám Sát San Diego County, để phản đối và yêu cầu đổi tên “Đường Mòn Hồ Chí Minh,” là con đường nối dài từ La Jolla Farm Road đến tận bãi biển, thuộc khu vực La Jolla, nằm trong địa hạt do bà đại diện, thông cáo báo chí của văn phòng vị dân cử gốc Việt gởi ra cho biết.

Từ thập niên 1960, những người trượt sóng dùng con đường này để có thể đi tắt ra biển một cách nhanh chóng và đặt tên con đường này là “Đường Mòn Hồ Chí Minh” giống tên con đường mòn có trước đây trong thời kỳ chiến tranh tại Việt Nam.

Thông cáo cho biết, trong thư gởi cho bà Kaspa, ông Andrew nhấn mạnh: “Tôi viết thư này để yêu cầu bà đưa ra một quyết nghị đổi tên con đường mòn nổi tiếng nằm trong địa hạt của bà, mang tên là ‘Đường Mòn Hồ Chí Minh.’ Chắc chắn bà rất quen thuộc với con đường mòn này… Tôi cũng biết là những người trượt sóng đặt tên đường mòn này vì tính chất địa dư của nó hơn là tính cách quan trọng về lịch sử, ở thời điểm mà những người này hoàn toàn không hiểu gì về sự quan trọng của văn hóa hay lịch sử.”

“Như bà biết, Hồ Chí Minh là một lãnh tụ Cộng Sản, người cầm đầu việc lật đổ chính thể tự do của miền Nam Việt Nam. Dưới sự lãnh đạo của nhân vật này, hàng triệu người dân vô tội Việt Nam bị thảm sát, nhân quyền bị xâm phạm nặng nề, và tiếp tục cho đến ngày nay dưới chế độ cầm quyền hiện hữu. Kết quả, không biết bao nhiêu gia đình người Việt Nam phải rời bỏ quê hương của họ để lánh nạn Cộng Sản. Nhiều người định cư tại San Diego, và những vùng lân cận như Orange County, Los Angeles County. Trại Camp Pendleton ở San Diego County từng là nơi trạm trú của hơn 100,000 người tị nạn Việt Nam, và từ đó họ đã bắt đầu làm lại cuộc đời,” ông Andrew viết tiếp trong thư.

Luật Sư Andrew Đỗ viết tiếp: “Thêm vào đó, đây là một biểu tượng đầy bi thảm của những chiến binh Mỹ chiến đấu cùng với người Việt Nam để bảo vệ tự do và dân chủ tại Việt Nam. Đó là lý do tôi khẩn thiết yêu cầu bà và các đồng viện phải tức thời thay đổi tên của con đường mòn này. Không có một lý do chính đáng nào để có thể biện minh tại sao con đường mòn này tại một khu vực nổi tiếng La Jolla lại phải mang cái tên ô nhục này.”

Theo thông cáo, hiện đang có một kháng thư được lưu truyền trên mạng Google yêu cầu đổi tên và xóa bỏ tên đường mòn này trên bản đồ Google.

“Nếu đổi tên đường mòn và đặt một tên chính thức khác, quyết định của quý vị sẽ thúc đẩy một cách hiệu quả cho những nỗ lực thay đổi tên này trên bản đồ Google. Là giám sát viên của một quận hạt lân cận, nơi có Little Saigon, thủ đô tinh thần của người Việt tị nạn, những người coi cái tên Hồ Chí Minh như là một ám ảnh của những nỗi đau thương và thống khổ, cá nhân tôi và người dân sẽ vô cùng cảm kích đối với sự ủng hộ của bà trong việc thay tên con đường mòn này,” Giám Sát Viên Andrew Đỗ kết thúc lá thư. (Đ.D.)

Những ‘huyền thoại’ quanh chuyện nhật thực

WASHINGTON DC (NV) – Nhật thực khiến người xem bị mù, thức ăn bị ngộ độc hoặc mang lại chuyện xui xẻo, những huyền thoại ấy có đúng không?

Theo trang mạng AARP, trước khi hiện tượng nhật thực xảy ra vào ngày 21 Tháng Tám, nhiều người trở nên náo nức và có những ý niệm sai lạc. Rồi thời gian càng cận kề càng có thêm nhiều người bàn tán về biến cố lịch sử này.

Nói xem nhật thực bị mù mắt thì không đúng lắm. Cơ Quan Quản Trị Hàng Không và Không Gian Hoa Kỳ (NASA) giải thích rằng nhìn lên mặt trời bằng mắt trần khi đang nhật thực chỉ khiến mắt đau nhức và võng mạc bị hư hại chứ không làm cho mù hẳn.

Nhật thực toàn phần không được ghi chép vào sử sách nhưng chỉ được đề cập đến, khi trùng hợp với những biến cố lịch sử nào đó. Ví dụ khi vua Henry I của nước Anh chết vào đầu thập niên 1100, ngày có hiện tượng nhật thực. Người ta cho rằng cái chết của ông là do nhật thực nhưng theo NASA thì điều đó hoàn toàn là một sự trùng hợp.

Người ta nói phụ nữ mang thai chớ nên xem nhật thực vì có hại cho thai nhi. NASA bác bỏ vì rằng “hậu quả duy nhất là mỗi vài phút trong cơ thể chúng ta có vài nguyên tử bị chuyển hóa thành một chất đồng vị phóng xạ khác khi hấp thụ một trung hòa tử (từ mặt trời). Hiệu ứng này hoàn toàn vô hại và cũng không gây hại cho con người, kể cả thai nhi nếu quí vị đang có thai.”

Nếu nói rằng nhật thực làm nhiễm độc thức ăn thì cũng sai nốt. NASA giải thích, vì nhiều người sợ nhật thực nên hay đổ thừa cho hiện tượng này khi có điều gì xấu xảy đến. Thực ra, việc ngộ độc thức ăn xảy ra mỗi phút mỗi ngày. Đúng, điều xấu có xảy ra trong thời gian nhật thực nhưng không phải do nhật thực gây nên.

Có người tin rằng nếu nhật thực xảy ra sáu tháng sau sinh nhật của quí vị hoặc đúng vào ngày ấy, thì đó là dấu hiệu báo trước quí vị sắp ốm nặng. Nhưng NASA thì nói rằng “không có tương quan cụ thể nào giữa nhật thực toàn phần với sức khỏe của quí vị, nhưng quả có điều ấy giữa sức khỏe con người với trăng thượng tuần.” (TP)

Little Saigon: TNS Janet Nguyễn nhắc nhở đồng hương chú ý an ninh

GARDEN GROVE, California (NV) – Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn vừa gởi ra một thư ngỏ nhắc nhở đồng hương chú ý an ninh, nhất là sau vụ anh Phạm Lê Anh Minh, 35 tuổi, bị cướp bắn chết và một phụ nữ Việt Nam bị một người vô gia cư cướp tại ngân hàng Bank of America, góc đường Brookhurst và đường Westminster, Garden Grove.

Thư ngỏ có chữ ký của bà Janet Nguyễn, ông Todd Elgin (cảnh sát trưởng Garden Grove), ông Ralph Ornelas (cảnh sát trưởng Westminster), và ông David Valentin (cảnh sát trưởng Santa Ana).

“Trong vai trò dân cử, bảo vệ và phục vụ cộng đồng là trọng trách của chúng tôi. Với sự kiện quan trọng này, chúng tôi tin rằng cùng hợp tác là một kế hoạch tốt để giải quyết mối quan tâm về an ninh của cộng đồng. Sự quan hệ liên kết này khởi đầu với việc tiếp xúc mật thiết cùng quý đồng hương nhằm đem lại sự giao tiếp mạnh mẽ và chúng tôi muốn nhân cơ hội này để cung cấp các thông tin hữu ích đem lại cho cộng đồng sư an ninh hơn,” thư ngỏ viết.

Thư ngỏ cho biết, “Qua tiếp xúc với một số đồng hương, chúng tôi nhận thấy có nhiều mối lo và sự quan tâm về an ninh phản ảnh từ sự gia tăng tội ác khắp Orange County và California.”

“Ngoài ra, chúng tôi hiểu rằng không phải tất cả các tội ác đều được báo cáo. Nhiều nạn nhân cảm thấy rằng sự kiện của họ quá nhỏ nên không báo cáo hoặc có những nạn nhân khác lại sợ hành động báo cáo sẽ bị trả thù hoặc có những tội ác không được báo cáo vì nạn nhân không tin luật pháp sẽ bảo vệ được an ninh cho họ. Mặc dù tội ác chưa được báo cáo không thường xảy ra, nhưng số ít ỏi đó cũng sẽ ảnh hưởng đến cộng đồng một cách tiêu cực vì bọn tội phạm trở nên táo bạo hơn. Một lần nữa, sự bảo vệ an ninh của cộng đồng là việc quan tâm tuyệt đối của chúng tôi. Tuy nhiên, để thành công trong việc bảo vệ an ninh cho cộng đồng, chúng tôi cần sự trợ giúp của quý đồng hương qua việc báo cáo dù là nạn nhân hay là nhân chứng,” vẫn theo thư ngỏ.

Thư ngỏ nhắc nhở cư dân một số việc sau đây:

-Không nên đi phố một mình vào ban đêm.

-Chỉ mang theo những thứ cần thiết (thẻ ID, không nên mang theo thẻ An Sinh Xã Hội).

-Cố gắng dùng các máy ATM vào ban ngày.

-Nếu phải dùng máy ATM vào buổi tối, cố gắng tìm máy trong một khu vực sáng sủa và nên có người đi cùng.

-Không nên để lộ tiền mặt hoặc bất kỳ các đồ dùng giá trị như điện thoại di động, máy điện tử hoặc đồ trang sức đắt tiền.

-Khóa xe và giấu kỹ đồ vật có giá trị.

-Luôn có sẵn chìa khóa khi tiếp cận nhà hoặc xe mình.

-Nếu thấy điều gì đó khác lạ xung quanh, báo ngay cho cảnh sát.

-Nếu rút tiền mặt, hãy cất ngay, và không nên đếm tiền ở nơi công cộng.

-Nếu đối đầu với kẻ cướp có vũ trang và bị đòi tiền, cứ đưa tiền cho họ, để tránh bọn cướp hành hung. (Đ.D.)

20 năm Mạng Lưới Nhân Quyền VN: ‘Vận động nhân quyền đòi hỏi sự kiên trì’

WESTMINSTER, California (NV) – Tối Thứ Sáu, 18 Tháng Tám, đông đảo quan khách, dân biểu liên bang, tiểu bang, đại diện hội đồng thành phố Westminster, Garden Grove, hội đồng liên tôn, cùng nhiều tổ chức hội đoàn, mạnh thường quân đã đến tham dự, chúc mừng nhân kỷ niệm 20 năm thành lập Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam tại nhà hàng Paracel Seafood thuộc thành phố Westminster.

Trong lời phát biểu khai mạc, Tiến Sĩ Nguyễn Bá Tùng, trưởng ban phối hợp Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (MLNQVN), đã nhắc lại mục tiêu tôn chỉ hoạt động của mạng lưới.

“Được thành lập vào năm 1997, MLNQVN với tôn chỉ bảo vệ và thăng tiến quyền làm người cho đồng bào ở quê nhà, vào thời điểm đã có nhiều cá nhân và đoàn thể nhận ra rằng những phương thức đấu tranh bằng vũ lực không còn thích hợp, và nhân quyền phải là một mũi nhọn cần đẩy mạnh để giải trừ chế độ cộng sản độc tài toàn trị và xây dựng một nước Việt Nam nhân ái và tự do.”

“Mục tiêu của MLNQVN không phải là một điều gì mới lạ, mà chỉ là một cố gắng hiệu năng hóa các hoạt động đấu tranh cho nhân quyền bằng cách phối hợp công tác của một số cá nhân và tổ chức người Việt trên toàn thế giới trong ba lãnh vực hoạt động: Thông tin và giáo dục, quốc tế vận, và quan trọng nhất là yểm trợ quốc nội,” ông nói.

Nói về cảm nghĩ khi nhìn lại chặng đường hoạt động của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam suốt 20 năm qua, Tiến Sĩ Tùng cho rằng, “Trước tiên là thấy mình đã lớn lên được một chút. Hai mươi năm tuy không dài nhưng trong thời buổi này khi có nhiều đoàn thể chỉ duy trì hoạt động được 1-2 năm, thì mình cũng thấy tự hào khi mình đã đi được 20 năm. Đó là điều chúng tôi cảm thấy có nhiều cảm xúc nhất trong giai đoạn này, trong ngày hôm nay.”

Chia sẻ những khó khăn gặp phải trong quá trình hoạt động Mạng Lưới Nhân Quyền, bà Jackie Bông-Wright, chủ tịch Hiệp Hội Cử Tri người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ, cho biết, “Điều khó khăn là những việc mình làm rất chông gai, không phải một sớm một chiều mà chúng ta có thể tìm ra tin tức của những người ở trong tù hay những người ở bên Việt Nam. Thành ra mỗi năm khi chúng tôi viết ra một bản báo cáo cho Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, chúng tôi phải tìm tỉ mỉ cho đúng sự thật, chúng tôi có những đường dây bên trong để tìm kiếm cho được những sự thật. Chính vì thế mà bản báo cáo đó là tiếng nói rất mạnh đối với chính quyền.”

Giáo Sư Nguyễn Thanh Trang (phải) trao Giải Thưởng Nhân Quyền 2009 cho Mục Sư Nguyễn Công Chính (trái) nhân dịp kỷ niệm 20 năm thành lập MLNQVN. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Trong khi đó, việc tìm kiếm người trẻ kế thừa, theo Tiến Sĩ Nguyễn Bá Tùng, chính là “điều ưu tư.”

Ông nói, “Điều đó rất là khó chứ không dễ, bởi vì những thế hệ trẻ lớn lên bên này chúng tôi không nói họ không để ý đến hiện tình đất nước, nhưng chiếc cầu nối giữa thế hệ trước và thế hệ sau chưa hoàn chỉnh. Do đó chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để làm sao thuyết phục để cho họ thấy rằng việc đấu tranh nhân quyền trong nước là ưu tiên số một, hơn cả vấn đề phát triển kinh tế. Bởi vì chính trị chi phối cả đời sống con người chứ không phải chỉ vấn đề kinh tế. Vì có đôi bạn trẻ ở đây nói rằng chỉ cần phát triển kinh tế thì vấn đề nhân quyền sẽ đến sau, nhưng chúng tôi nghĩ ngược lại, đối với người cộng sản chừng nào chế độ cộng sản còn thì không thể phát triển được. Đó là điều chúng tôi mong truyền đạt được cho thế hệ trẻ để mong họ thông cảm với. Có thể có nhiều suy nghĩ khác biệt, nhưng đó là suy nghĩ của chúng tôi.”

Là một trong những người đầu tiên khởi xướng việc thành lập Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam, Giáo Sư Nguyễn Thanh Trang, cũng là trưởng ban phối hợp đầu tiên, nhận xét về tình hình hoạt động của mạng lưới, “Hoạt động Mạng Lưới Nhân Quyền lúc đầu rất sôi nổi, rất nhiều người hăng hái. Nhưng vận động nhân quyền đòi hỏi sự kiên trì làm việc, cho nên đó là chuyện rất khó khăn cho nhiều người. Bởi nhiều người sau một thời gian tham gia họ không thể tiếp tục được vì họ mất đi cái hứng khởi, vì không thấy được kết quả một cách cụ thể.”

“Tuy nhiên với những người kiên trì làm việc, theo đuổi những công tác từ vận động địa phương cho đến vận động các dân biểu, thượng nghĩ sĩ, Bộ ngoại giao, Liên Hiệp Quốc, rồi Quốc Hội Âu Châu, chính phủ Úc, Canada… thì dần mới thấy là những công cuộc vận động như vậy đem lại kết quả, mình không thể nói hoàn toàn do mình, nhưng nhờ có những nỗ lực như vậy nên báo chí Việt Nam, quốc tế cùng quan tâm, họ lên tiếng, họ làm cho công cuộc của mình tăng gia hiệu năng, mạnh lên, tạo nên một sức mạnh. Nhiều người tham gia trong Mạng Lưới Nhân Quyền tóc đã bạc, hơn 90 tuổi mà vẫn còn làm việc, thì đó là phần thưởng tinh thần cho chúng tôi,” Giáo Sư Trang nói thêm.

Trước những thuận lợi và khó khăn đó, Trưởng Ban Phối Hợp Mạng Lưới nhận định, “Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam bước qua năm thứ 21 trong tình hình đấu tranh nhân quyền trong nước đang có nhiều biến chuyển lớn với nhiều cơ may và thách thức. Trong vị thế tuy khiêm nhường của mình, MLNQVN cũng phải rà xét lại các phương thức hoạt động để thích ứng hoàn cảnh mới. Đó chính là nội dung thảo luận của Đại Hội Kỳ Thứ 13 này. Tôi ước mong quý anh chị thành viên MLNQ tham dự Đại Hội năm nay sẽ có những đóng góp thiết thực và hữu ích để có thể cùng với các đoàn thể đấu tranh bạn tiến gần hơn mục tiêu tối hậu của toàn dân, đó là một Việt Nam tự do và nhân ái.”

Tại buổi kỷ niệm 20 năm thành lập mạng lưới, Mục Sư Nguyễn Công Chính, người vừa thoát khỏi nhà tù Cộng Sản, bị trục xuất sang Hoa Kỳ, đã được nhận lại bằng tưởng lục cho giải thưởng Nhân Quyền Việt Nam năm 2009 mà ông được chọn nhưng chưa có cơ hội nhận vào lúc đó.

Cũng trong buổi này, Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam đã tri ân và tuyên dương những tổ chức, cá nhân có những đóng góp thiết thực cho mạng lưới trong thời gian qua, trong đó có Ban Tù Ca Xuân Điềm, Tập Thể Dân Quân Cán Chính San Diego, Luật Sư Đoàn Thanh Liêm và ông Nguyễn Ngọc Quỳnh.

—-

Liên lạc tác giả: [email protected]

Cao niên ở Little Saigon có thêm nhiều hiểu biết về Alzheimer

WESTMINSTER, Califofnia (NV) – Hiệp Hội Alzheilmer Orange County, do cô Minh Thư đại diện, có buổi nói chuyện về chứng bệnh mất trí nhớ Alzheimer’s tại Thư Viện Việt Nam Toàn Cầu, Westminster, vào sáng Thứ Bảy, 19 Tháng Tám.

Đa số khách tham dự là những vị cao niên.

Để bắt đầu, cô Minh Thư nói về sự khác nhau giữa chứng Alzheilmer và sự lú lẫn, hay quên của tuổi già.

Cô nhấn mạnh rằng Alzheimer không phải là hiện tượng bình thường của tuổi tác mặc dù những người bị chứng này, phần đông là trên 65 tuổi.

Khi có tuổi, đầu óc , theo tiến trình tự nhiên, bị lão hóa, nên không thể nào minh mẫn như khi còn trẻ. Điều này là lẽ tất nhiên và không phải là bệnh Alzheimer.

Alzheimer là bệnh mất trí nhớ cũng thường có ở tuổi già nhưng phát triển nhanh hơn và nặng hơn rất nhiều. Bệnh nhân Alzheimer bị suy kém trí nhớ, khả năng suy nghĩ và hành động.

Theo cô Minh Thư, Alzheimer là một sự tích tụ của các protein độc trong óc làm tế bào óc chết và mất những đường dây kết nối giữa tế bào óc.

Vẫn theo cô, bệnh này có những nguy cơ đã biết trước như tuổi tác, gene di truyền hoặc do chấn thương sọ não. Tuy nhiên, cũng có những rùi ro bất ngờ, như bệnh tim, cao áp huyết, tiểu đường và thiếu hoạt động chân tay.

“Chứng trầm cảm, hay buồn rầu, u uẩn hoặc tiểu dường cũng có thể gây ra chứng Alzheimer,” cô nói.

“Một trong những điều các cô chú bác có thể làm để tránh được bệnh này là ngủ điều độ. Mất ngủ rất có hại cho não bộ. Nên tránh hút thuốc và lạm dụng rượu,” cô thêm.

Theo cô, tốt nhất là lên giường lúc 10 giờ tối, ngủ bảy, tám tiếng liên tiếp là tốt nhất. Đây là diều mà phần đông người tham dự cho là rất khó làm. Càng lớn tuổi thì càng khó ngủ.

Cô nói: “Nếu không ngủ thẳng giấc thì hôm sau ngủ tiếp cũng còn hơn không. Tuy nhiên, đừng nên có thói quen ngủ ngày vì không tốt cho sức khỏe,” cô nói. “Tốt nhất, chúng ta nên theo qui trình của tự nhiên. Tối ngủ sớm, và khi mặt trời mọc thì thức dậy.’

Một điều mà ít người để ý đến là ít sinh hoạt xã hội và thường xuyên ở nhà một mình cũng rất dễ gây chứng Alzheimer.

Thông thường, lúc đầu, bệnh Alaheimer phát triển rất chậm nhưng càng lúc càng nặng rồi ảnh hưởng đến sinh hoạt thường nhật.

Alzheimer là chứng mất trí nhớ phổ biến nhất, chiếm khoảng 80% trong số người mất trí.

Theo thống kê trên toàn quốc Hoa Kỳ, hiện có đến 200,000 người Mỹ dưới 65 tuổi bị Alaheimer sớm (early-onset Alzheimer.)

Bệnh này càng lúc càng nặng hơn. Thuốc men và sự chăm sóc của bác sĩ chỉ làm sự phát triển chậm lại và làm đời sống bệnh nhân và những người chăm sóc được thoải mái, dễ chịu hơn mà thôi.

Lúc đầu, bệnh nhân mất trí nhớ không nhiều, nhưng về sau, nhiều người không thể nói xong một câu chuyện hoặc không biết mình đang ở đâu. Trung bình, người bị bệnh này có thể sống từ 3 đến 20 năm, tùy theo tuổi tác và tình trạng sức khỏe khác, theo cô Minh Thư.

Để biết thân nhân mình bị bệnh này, cần phải quan sát, theo dõi kỹ lưỡng.

Người lớn tuổi hay quên chưa phải nguy hiểm. “Nếu ai bỏ chìa khóa vào nồi cơm hay cất cái ‘remote control’ ở đâu mà không ai tìm ra được, kể cả người cất, thì đây là những triệu chứng không tốt, nên đưa đi bác sĩ ngay,” cô nói.

Cô cho biết, đây là một chứng bệnh mãn tính, không thể trị dứt được.

Triệu chứng phổ thông nhất của bệnh là hay quên những gì mới học vì Alzheimer phá hủy phần óc này trước nhất. Bệnh nhân cũng bị ảnh hưởng đến tính nết và thái độ.

Để phần nào ngăn ngừa, mọi người nên giữ gìn sức khỏe, cô kêu gọi. Thường xuyên vận động cơ thể, ngoài việc uống thuốc nếu bị bệnh tim, cao áp huyết, tiểu đường.

Nên ăn uống lành mạnh. Các vị cao niên nên tránh thịt heo, bò, chỉ nên ăn gà.

Nên ăn các loại đậu như đậu xanh, đậu đỏ, đậu nành v.v., hàng ngày. Và các loại hạt như almond, điều, đậu phọng, hướng dương ít nhất năm lần một tuần.

“Nhưng xin đừng ăn loại có tẩm muối vì sẽ không tốt cho áp huyết.” cô nhắc nhở. “Nên ăn rau có màu xanh đậm như rau dền hay sà lách xanh, các loại berry hàng ngày.”

Cô lại nhắc thêm rằng chỉ nên dùng dầu ô liu là tốt nhất.

“Ngoài ra, các bác nên tránh cheese và phô mai,” cô nói. “Và uống từ một đến hai ly rượu vang đỏ cũng rất tốt cho tim mạch.”

Việc giữ cho tâm trí hoạt động lành mạnh, làm tinh thần phấn kích, cũng giúp giảm thiểu chứng bệnh này như đọc sách báo, học hoặc giảng dạy một lớp, làm công tác thiện nguyện là một điều rât tốt.

Cô nói: “Dĩ nhiên không gì có thể ngăn ngừa được Alzheimer, nhưng có thể giúp giảm thiểu được.”

Bà Huấn Ngô, cư dânWestminster, nói: “Tôi năm nay 65 tuổi và trí nhớ suy giảm rất nhiều. Hôm nay, tôi học dược nhiều điều mới. Tôi sẽ ăn uống kỹ hơn.”

Ông Dũng Trần, cư dân Westminster, cũng bị suy giảm trí nhớ như vậy. Ông nói: “Tôi cũng thấy buổi nói chuyện của cô Minh Thư rất bổ ích.”

Bà Dương Thị Kiều, cư dân Garden Grove, nói: “Bây giờ tôi biết là ăn thịt gà tốt hơn ăn heo, bò. Tôi có ăn rau ở nhà nhưng không đủ. Bây giờ tôi sẽ ăn rau xanh mỗi bữa.”

Cô Nina Phan, cư dân Fountain Valley, nói: “ Tôi chỉ học được một điều là không thể cầu mong cho mẹ chồng tôi mau khỏi bệnh được.”

Theo lời kêu gọi của cô Minh Thư, rất đông người ghi danh học lớp Yoga va thiền để giữ cho thân thể khỏe mạnh.

Mọi chi tiết, liên lạc Minh Thư (714) 534-3700.

Liên lạc tác giả: [email protected].

Bước đường cùng!

“Đoạn trường ai có qua cầu mới hay!”(Kiều)

Một đài phát thanh địa phương vừa mở ra chương trình hội thoại với gợi ý “hiện nay, vùng Little Saigon nhếch nhác vì có quá nhiều người không nhà mang bảng “homeless” đứng ở các góc đường, như vậy có nên cho tiền những người này không?”

Khoảng 80% thính giả gọi vào đều lên án những người này là chây lười, hút xách, cờ bạc, rượu chè, trộm cắp… và đi đến kết luận là nhất định không cho tiền những người này. Không cho tiền họ thì “tệ nạn” này sẽ chấm dứt, cho tiền là khuyến khích những người này tiếp tục “xuống đường” tạo nên một hình ảnh không đẹp mắt cho thủ đô tị nạn Little Saigon này.

Tôi thật xót xa khi điều này làm tôi liên tưởng đến các bà nội trợ thường căn dặn con cái, thu vén thực phẩm ngoài vườn để tránh chuyện ban đêm chuột ra ăn, thức ăn nhiều thì chuột càng sinh sôi nảy nở kéo nhau đến đây càng nhiều.

Nhiều người nghĩ đến mỹ quan của khu phố Little Saigon, nơi có hàng trăm nghìn người Việt, vì nếu hôm nay chúng ta thấy nhiều người không nhà hiện diện ở đầu đường thì chúng ta cảm thấy “mất mặt” chăng?

Trước hết, sở dĩ vùng Little Saigon càng ngày càng có nhiều người không nhà, đủ sắc dân đến đây đứng ở chỗ đèn xanh đèn đỏ, hay trước những khu chợ Việt Nam, ngửa bàn tay ra xin bố thí, vì họ nghĩ rằng cộng đồng người Việt mình dễ dãi, có lòng trắc ẩn, biết thương người nên họ có thể kiếm được chút tiền hơn là những khu vực khác.

Người Việt lại có tình đồng hương, biết đùm bọc nhau và người nghèo lại thường sĩ diện không dám chường mặt ra đứng đường, thậm chí cũng không dám chen chân đến chỗ Home Depot đợi người thuê mướn để sống tạm qua một ngày. Vậy mà trong một phóng sự mới đây trên trang địa phương báo Người Việt chúng ta lại thấy nhiều người Việt tỏ ra kỳ thị người Việt, nói rằng gặp người Việt đứng đường là họ nhất quyết không cho tiền.

Nước Mỹ cũng chưa phải là một đất nước hoàn hảo, cũng có kẻ sướng, người khổ, có băng đảng trộm cướp, nhưng cảnh sát chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bài trừ, bắt bớ, nhốt tù những người không nhà đứng đường cho “đẹp mặt” xã hội của họ, trong khi chính phủ chưa đem lại sự no ấm cho tất cả mọi người. Ngay những người con yêu ưu tú của đất nước là những cựu chiến binh trở về từ những chiến trường xa nước Mỹ, trong đó có Việt Nam của chúng ta, chính phủ cũng bất lực chưa giải quyết nỗi cho đời sống của họ, để họ phải ra nằm đường.

Một sự thật phũ phàng, là theo một thống kê mới nhất, nước Mỹ hiện nay có 49,933 người vô gia cư là cựu chiến binh, chiếm 8.6% tổng người không nhà ở Mỹ.

Nhiều người nói nước Mỹ là một đất nước có chương trình an sinh xã hội tốt để giúp người nghèo có housing, thực phẩm, thuốc men, nên không ai chết đói. Nếu như vậy thì đã không có người xuống đường ăn xin như chúng ta đã thấy. Chúng ta thử hỏi một viên chức xã hội, nếu chúng ta không có một cái địa chỉ nhà, không có điện thoại, không có nổi một thẻ căn cước… chúng ta có đủ tiêu chuẩn để xin trợ cấp xã hội hay không?

Chúng ta sợ khuôn mặt khu phố của chúng ta mất vẻ mỹ quan khi có nhiều người homeless hiện diện trên đường, trong khi chúng ta cũng muốn che dấu đi những tệ nạn trong cộng đồng: gian lận, lường gạt, bội tín, trộm cắp… mà không muốn cho ai biết.

Chúng ta lấy cái đạo đức tốt đẹp, may mắn của cô con gái nhà lành để lên án những thiếu nữ sa chân vào vũng bùn dơ. Những người vô gia cư đã khởi đầu những bước đi như chúng ta, lương thiện, có học hành, có bằng cấp, có một mái ấm gia đình, có người còn được gọi là những anh hùng, nhưng giờ đây bị lâm vào hoàn cảnh rủi ro khắc nghiệt phải cầm tấm bảng homeless ra đứng đầu đường.

Có những người Việt Nam đã đến Mỹ, nuôi giác mộng bình an, hạnh phúc như chúng ta, nhưng rồi bị số phận vật ngã, không gượng đứng dậy được, bị dòng nước định mệnh cuốn trôi, chúng ta lấy tư cách gì để lên án họ.

Có người than phiền bị những người vô gia cư lừa, như chuyện lấy cùng một lý do nào đó để than khổ và sau đó lập lại chuyện đó với một người khác, nhưng nếu chúng ta so sánh một kẻ cùng đường lừa bạn $5, với một bậc khoa bảng, có nhà bạc triệu trên đồi, có xe hơi lộng lẫy, lừa bạn qua một dịch vụ chuyên môn bạc nghìn, thì ai đáng lên án hơn ai?

Cũng có người yêu cầu giao tiền cho các tổ chức cộng đồng, tổ chức tôn giáo chứ không trao cho những người vô gia cư. Nhưng chúng ta nghĩ xem, cả hai cộng đồng người Việt ở đây đã có kế hoạch nào giúp đồng bào chưa? Chúng ta bỏ thùng “công đức” mỗi ngày rằm, mồng một, góp tiền cho nhà thờ, nhưng có nhà thờ hay ngôi chùa nào đêm nay mở cửa cho những người homeless vào ngủ qua đêm chưa? Có những chủ khu phố đổ dầu nhớt hay đóng đinh nhọn trước cửa tiệm mình để tránh những người không nhà đến ngủ. Liệu cái cộng đồng giàu có, xe cộ, phố xá nhộn nhịp, mang ơn nước Mỹ này đã giúp gì cho những kẻ bần cùng của xã hội này chưa? Liệu một vài tháng, mời người không nhà đến ăn một tô phở hay một bữa cơm chay đã đủ gọi là biết “chia cơm, xẻ áo” cho người khác chưa?

Liệu bạn có đồng ý cho một người homeless bẩn thỉu, hôi hám xin dùng phòng vệ sinh cửa tiệm hay nhà bạn, nói gì chuyện tắm rửa. Vậy trách gì họ râu tóc, áo quần hôi hám, bẩn thỉu! Và nếu họ có đủ tiền, muốn ăn một tô phở, là chủ tiệm bạn có vui lòng mời họ vào tiệm như đã tiếp đón những người khách lành lặn, sang trọng hay không?

Đứng trước một người vô gia cư đang cầm cái bảng “I’ll Work For Food,” có lẽ chúng ta cũng chẳng cần biết họ là ai, lý do để họ trở thành homeless, mà ngay lúc đó họ đang cần một đô la. Cho họ một đô la chúng ta không nghèo đi chút nào, mà người bất hạnh kia cũng không giàu có hơn lên, nhưng có điều chắc chắn, là cả hai, lòng người cho và người nhận đều cảm thấy vui.

Một phóng viên báo chí có làm một cuộc điều tra cho biết những người homeless đứng đầu đường kiếm “khá bộn” tiền vì sự hảo tâm của người qua đường. Khá bộn là bao nhiêu sau những giờ chạy lui chạy tới trên những giải phân cách giữa hai con đường xuôi ngược?

Bạn có dịp nào để đến thăm một khu tập trung những người vô gia cư chưa? Họ dựng lều hay kiếm băng đá góc cây, đắp trên mình một tấm bạt nhầu nát, cạnh mỗi người là một chiếc xe đẩy hàng lấy từ các siêu thị, chất đầy “gia tài,” chăn chiếu, áo quần, thức ăn, ve chai lọ.

Hoàng tử William của nước Anh đã có lần “vi hành,” trà trộn sống thử 24 tiếng đồng hồ với những người homeless để hiểu đời sống của họ ra sao. Ông có cái cảm giác sợ hãi, bất an, suốt đêm không ngủ. Có trò chuyện với họ anh mới thấu hiểu được cái khổ của đói lạnh, và sự nguy hiểm rình rập, chưa kể nỗi đau tinh thần, bệnh tật không có thuốc men. Những người khốn khổ này rất dễ dàng đi vào con đường nghiện ngập ma túy hay rượu, những chuyện có thể giúp họ quên đi số phận phiền não của mình.

Lên án người thì dễ, nhưng mở lòng cưu mang giúp đỡ họ mới là khó.

Đánh người tại Nam Phi, vợ tổng thống Zimbabwe đòi đặc miễn ngoại giao

HAARE, Zimbabwe (AP) – Vợ của tổng thống Zimbabwe Robert Mugabe hôm Chủ Nhật lên máy bay từ Johannesburg trở về nước, sau khi được chính phủ Nam Phi cho quyền đặc miễn ngoại giao, dù rằng công tố viện Nam Phi đòi truy tố bà ra tòa về tội đánh sứt trán một người mẫu trẻ tuổi trong một khách sạn sang trọng tại thủ đô Nam Phi.

Cơ quan truyền thông ZBC của nhà nước Zimbabwe chiếu hình bà Grace Mugabe thăm hỏi giới chức chính phủ cũng như tướng lãnh cao cấp đón chào tại phi trường Harare khi bà cùng ông chồng trở về sau cuộc họp thượng đỉnh của giới lãnh đạo các quốc gia vùng Nam Phi Châu ở Pretoria.

Ngoại trưởng Nam Phi, Maite Nkoana-Mashabane, quyết định cho bà Grace Mugabe được hưởng quyền đặc miễn ngoại giao, theo bản tin của chính quyền Nam Phi hôm Chủ Nhật.

Cảnh sát Nam Phi trước đó được báo động để ngăn không cho bà Mugabe rời khỏi quốc gia này, trong khi chờ đợi kết quả của việc đòi miễn tố.

Gabriella Engels, 20 tuổi, một người mẫu, cho hay bà Grace Mugabe dùng dây điện đánh cô sứt trán hôm 13 Tháng Tám.

Bà Grace Mugabe từ trước đến nay vẫn nổi tiếng là nóng tính, phát ngôn bừa bãi và thích có các chuyến mua sắm hàng mắc tiền ở ngoại quốc.

Trong thời gian gần đây, có tin cho hay bà chuẩn bị để lên cầm quyền thay thế ông chồng 93 tuổi, người cai trị Zimbabwe từ 30 năm nay. (V.Giang)

Kẻ chủ mưu gian lận xổ số xuyên bang có thể lãnh 25 năm tù

DES MOINES, Iowa (AP) – Trong suốt một thập niên, chuyên viên lập trình Eddie Tipton luôn chứng tỏ mình là nhân viên gương mẫu, đi làm chăm chỉ, đúng giờ tại văn phòng của hiệp hội xổ số xuyên bang, đặt tại Iowa.

Đây là nơi chuyên trông coi các hệ thống điện toán để ngẫu nhiên (randomly) chọn ra các số trúng cho một số chương trình xổ số nhiều người ưa thích nhất ở Mỹ.

Thế nhưng chẳng ai biết là Tipton bí mật cài đặt nhu liệu giúp ông ta chọn các số trúng và lãnh tiền từ các giải độc đắc ở một số tiểu bang trong thời gian dài, cùng với sự trợ giúp của người thân.

“Mức độ gian trá của ông ta thật đáng kinh sợ,” theo lời phụ tá Bộ Trưởng Tư Pháp Iowa, ông Rob Sand, cho hay trước tòa khi đòi bản án 25 năm tù dành cho Tipton. “Hành vi tội phạm đó không thể nào được miễn án tù.”

Tipton sẽ bị tòa tuyên án vào ngày Thứ Ba tới đây tại Des Moines.

Tipton từng được sự tin tưởng của cấp trên đến nỗi vào năm 2013 được cất nhắc giữ chức giám đốc đặc trách an ninh mạng cho toàn bộ hệ thống xổ số ở các tiểu bang liên hệ, có nhiệm vụ bảo vệ các hệ thống điện toán mà ông ta đang có hành vi gian lận.

Tipton nhận có gian lận ở Colorado, Wisconsin, Kansas, Iowa và Oklahoma. (V.Giang)

Dân ở nơi lý tưởng để xem nhật thực phải chạy nạn cháy rừng

PORTLAND, Oregon (AP) – Hơn 400 gia đình tại địa điểm lý tưởng để xem nhật thực ở Oregon hôm Thứ Sáu được lệnh phải di tản vì lửa rừng đang lan rộng và nhanh.

Lệnh di tản được đưa ra vào chiều tối gây ách tắc thêm cho các con đường nhỏ hẹp vùng thôn quê nơi dự trù có đến 200,000 du khách từ khắp thế giới kéo đến khu vực này để xem hiện tượng nhật thực toàn phần vào Thứ Hai tới.

Người ta ước tính vào khoảng một triệu người sẽ đến tiểu bang Oregon, nơi đầu tiên trên lục địa Hoa Kỳ chứng kiến nhật thực.

Lửa rừng đang lan ra gần 11 dặm vuông ở rừng quốc gia Deschutes National Forest, cách thị trấn Sisters nơi nhật thực đi qua, chừng sáu dặm về hướng Tây.

Thị trấn Sisters bình thường là nơi du khách ưa thích, sẽ chứng kiến nhật thực trong 34 giây, nhưng khói dày đặc do cháy rừng khiến nhà chức trách phải đóng cửa các địa điểm cắm trại, khu giải trí và đường sá.

Tính đến lúc này, nhân viên cứu hỏa chưa khống chế được phần nào của lửa rừng và xa lộ McKenzie Pass Highway 242 hiện bị đóng ở đoạn giữa Highway 126 và thị trấn Sisters.

Nhà chức trách cho hay việc đóng đường gây ảnh hưởng lớn đối với người muốn đến khu vực này để xem nhật thực và rằng đám cháy có nguy cơ lớn hơn nếu có quá nhiều đến đây cắm trại. Họ đưa ra lệnh cấm đốt lửa trại kể cả đốt lửa bất kỳ với mục đích gì.

Ở Oregon hiện đang có thêm gần hai chục đám cháy khác, gồm chín đám ở khu vực lý tưởng để xem nhật thực.

Phần lớn vùng núi rừng Mount Jefferson Wilderness thuộc rừng quốc gia Willamette National Forest ở trung tâm tiểu bang Oregon cũng đã bị đóng. (TP)

Nhóm khủng bố Tây Ban Nha chuẩn bị 100 bình ga để tấn công

BARCELONA, Tây Ban Nha (AP) – Cảnh sát thiết lập hàng chục nút chặn ở khắp khu vực Bắc Tây Ban Nha hôm Chủ Nhật với hy vọng sẽ bắt được một nghi can trong tổ khủng bố quá khích gồm 12 người, vừa mở ra hai cuộc tấn công bằng xe và cũng âm mưu gây tổn thất nhân mạng cao hơn nữa qua việc dùng chất nổ do ISIS cung cấp.

Cảnh sát cho hay tổ khủng bố này có 12 thành viên và hiện còn 3 người chưa biết tung tích: gồm 2 người có thể đã thiệt mạng khi căn nhà nơi họ ráp trái bom phát nổ hôm Thứ Tư, và một nghi can khác vẫn còn tại đào, theo giới chức cảnh sát vùng Catalan, ông Josep Lluis Trapero cho báo chí hay hôm Chủ Nhật.

Ông Trapero từ chối không xác nhận kẻ đào tẩu là Younes Abouyaaquoub, 22 tuổi, gốc Morocco.

Người này bị tình nghi là kẻ lái xe đâm vào đám đông ở khu Las Ramblas tại Barcelona hôm Thứ Năm tuần qua, khiến 13 người thiệt mạng và 120 người khác bị thương.

Ít giờ sau đó, cuộc tấn công thứ nhì xảy ra làm một người thiệt mạng và một số khác bị thương ở thành phố nghỉ mát Cambrils.

Cảnh sát tin rằng tổ khủng bố này dự trù sẽ để chất nổ vào xe van và cho nổ ngay giữa thủ phủ vùng Catalan.

Ông Trapero xác nhận là hơn 100 bình chứa hơi đốt được tìm thấy tại căn nhà phát nổ cùng là loại chất nổ TATP.

Cảnh sát cho hay họ tin rằng nhóm này dự trù mở thêm cuộc tấn công bằng chất nổ ở Barcelona nhưng âm mưu này bất thành vì căn nhà ở Alcanar phát nổ tối Thứ Tư. (V.Giang)

Malaysia xin lỗi vì in hình cờ Indonesia giống Ba Lan

KUALA LUMPUR, Malaysia (AP) – Chính phủ Malaysia hôm Chủ Nhật ngỏ lời xin lỗi Indonesia vì có lỗi lầm “không cố ý” khi in ngược hình cờ quốc gia này trong tập sách hướng dẫn cho Đông Nam Á Vận Hội.

Lỗi lầm này khiến lá cờ hai màu đỏ trắng của Indonesia trông giống như cờ Ba Lan và gây ra sự giận dữ tại Indonesia.

Tổng Thống Joko “Jokowi” Widodo, đòi Malaysia phải có lời xin lỗi vì chạm đến danh dự của quốc gia này, nhưng cũng cho hay là không nên thổi phồng sự việc.

Bộ Trưởng Thanh Niên và Thể Thao Malaysia Khairy Jamaluddin gặp Bộ Trưởng Imam Nahrawi để đích thân xin lỗi. Sau cuộc họp ngắn hôm Chủ Nhật, hai người bắt tay nhau trong cuộc họp báo chung.

Indonesia giận dữ vì tập hướng dẫn được phân phối cho thượng khách tại buổi lễ khai mạc Đông Nam Á Vận Hội kỳ thứ 29 ở Kuala Lumpur và chỉ có cờ của họ là bị in sai. (V.Giang)

Cảnh sát bị bắn ở Florida và Pennsylvania: 2 thiệt mạng, 4 bị thương

KISSIMMEE, Florida (NV) – Một nghi can trong vụ nổ súng bắn chết hai cảnh sát viên ở Florida bị bắt chỉ ít giờ sau cuộc tấn công, theo giới hữu trách hôm Thứ Bảy.

Everett Miller sẽ bị truy tố tội sát nhân cấp một liên quan đến cái chết của cảnh sát viên Matthew Baxter, 27 tuổi và cảnh sát viên Sam Howard, 36 tuổi, theo cảnh sát trưởng thành phố Kissimmee, ông Jeff O’Dell trong cuộc họp báo.

Ông Baxter, có vợ và bốn con, cùng ông Howard, có vợ và một con, bị bắn chết hôm Thứ Sáu ở Kissimmee, nằm cách Orlando chừng 20 dặm về phía Nam, trong khu vực thường có nhiều hành vi phạm pháp liên quan tới ma túy.

Cảnh sát viên Baxter chết tại hiện trường. Cảnh sát viên Howard qua đời tại bệnh viện vào trưa ngày Thứ Bảy. Cảnh sát trưởng O’Dell cho hay họ đến để điều tra một báo cáo có kẻ khả nghi lảng vảng và đây có thể là một vụ phục kích. Cả hai cảnh sát viên không kịp bắn trả hung thủ, nguồn tin giới hữu trách cho hay.

Các điều tra viên tìm thấy nghi can Miller trong một quán rượu. Nghi can đưa tay vào lưng quần khi thấy cảnh sát tiến vào nhưng họ nhanh chóng vật nghi can xuống đất. Cảnh sát tìm thấy hai khẩu súng lục trên người Miller.

Cũng trong đêm Thứ Sáu, có hai cảnh sát viên bị bắn ở Jacksonville, Florida và hai người khác ở tiểu bang Pennsylvania. Tất cả các cảnh sát viên này đều bị thương nhưng không nguy hiểm tới tính mạng. (V.Giang)

San Diego: Thanh niên dùng drone đưa ma túy từ Mexico vào Mỹ

SAN DIEGO, California (AP) – Một công dân Mỹ 25 tuổi vừa bị truy tố tội dùng phi cơ không người lái (drone) để đưa hơn 13 pound ma túy loại methamphetamine từ Mexico vào Mỹ.

Đây là số lượng tương đối lớn với hình thức vận chuyển còn được coi là mới, theo giới hữu trách hôm Thứ Sáu.

Anh Jorge Edwin Rivera cho nhà chức trách hay rằng anh dùng drone để vận chuyển ma túy vào Mỹ khoảng năm hay sáu lần, từ hồi Tháng Ba tới nay.

Thông thường, anh dùng một trạm xăng sát biên giới ở San Diego để làm nơi đáp.

Anh Rivera cho hay mỗi lần vận chuyển được trả công khoảng $1,000.

Các nhân viên Biên Phòng ở San Diego nhìn thấy chiếc drone này hôm 8 Tháng Tám và theo dấu tới Rivera, người ở nơi cách biên giới với Mexico khoảng 2,000 thước.

Cơ quan bài trừ ma túy liên bang Mỹ (DEA) mới đây cho hay trong bản báo cáo thường niên rằng drone không được dùng nhiều trong các vụ vận chuyển ma túy từ Mexico vì khả năng vận chuyển còn thấp.

Năm 2015, có hai người nhận tội dùng drone đưa 28 pound heroin vào thành phố biên giới Calexico ở California. (V.Giang)

Boston – Thành phố văn hóa lịch sử của Hoa Kỳ (1/2)

Boston là một trong những thành phố lâu đời nhất ở Hoa Kỳ, được thành lập trên bán đảo Shawmut vào năm 1630 bởi những người định cư theo Đạo Hồi từ Anh quốc. Đó là cảnh của một số sự kiện quan trọng của cuộc Cách mạng Hoa Kỳ, chẳng hạn như Vụ thảm sát ở Boston, Trà Boston Tea Party, Trận Bunker Hill và Cuộc bao vây Boston. Với sự độc lập của Hoa Kỳ từ Anh Quốc, nó vẫn tiếp tục là một cảng và trung tâm sản xuất quan trọng cũng như là một trung tâm giáo dục và văn hoá.

Boston – Thành phố văn hóa lịch sử của Hoa Kỳ (2/2)

Boston là một trong những thành phố lâu đời nhất ở Hoa Kỳ, được thành lập trên bán đảo Shawmut vào năm 1630 bởi những người định cư theo Đạo Hồi từ Anh quốc. Đó là cảnh của một số sự kiện quan trọng của cuộc Cách mạng Hoa Kỳ, chẳng hạn như Vụ thảm sát ở Boston, Trà Boston Tea Party, Trận Bunker Hill và Cuộc bao vây Boston. Với sự độc lập của Hoa Kỳ từ Anh Quốc, nó vẫn tiếp tục là một cảng và trung tâm sản xuất quan trọng cũng như là một trung tâm giáo dục và văn hoá.

Cặp vợ chồng bán thân bất toại, toại nguyện giấc mơ trở thành cha mẹ

THANH HÓA, Việt Nam (NV) – Bà Trương Thị Hà và ông Lê Văn Nam, cùng ngụ tại Thanh Hóa, cùng bị bán thân bất toại, đã vượt qua nhiều trở ngại để sinh được một bé trai.

Trong câu chuyện về cặp vợ chồng này, báo điện tử VietNamNet cho biết, bà Hà, 40 tuổi bị bất thân bất toại sau khi bị sốt cao từ khi còn nhỏ. Ông Nam, 36 tuổi, bị bán thân bất toại lúc lên 17 do té từ trên cây xuống đất.

Cả hai gặp nhau khi cùng ngồi xe lăn đến học sử dụng computer ở một trung tâm dạy nghề cho người tàn tật tại Thanh Hóa. Năm 2012, họ quyết định kết hôn, bất chấp sự phản đối của cha mẹ hai bên vì không biết sau đó cả hai sẽ sống thế nào.

Sau khi vượt qua trở ngại đầu tiên cả hai tiếp tục bị gia đình, thân hữu ngăn cản ý tưởng muốn có con. Lần này, họ cũng không thoái bộ. Cả hai liên tục đón xe từ Thanh Hóa ra Hà Nội xin chữa vô sinh vì ông Nam có trục trặc về tinh trùng. Theo báo điện tử VietNamNet thì lúc đầu, một bác sĩ tên là Lê Thị Hiền, làm việc tại bệnh viện nam học và hiếm muộn ở Hà Nội từng hết lời khuyên giải cả hai nên từ bỏ ý định mang thai – sinh con vì điều đó đe dọa sinh mạng của bà Hà nhưng cuối cùng, ước vọng không thể lay chuyển của cặp vợ chồng này đã khiến Bác Sĩ Hiền trở thành người tiếp sức cho cả hai…

Cuối cùng thì Bác Sĩ Hiền cũng đã giúp thụ tinh nhân tạo mười phôi và lựa chọn để cấy vào tử cung của bà Hà. Do cơ thể không bình thường như những phụ nữ khác, bà Hà gần như phải nằm một chỗ suốt ba tháng để tránh bị sảy thai song thai nhi vẫn không ổn. Cả hai vợ chồng phải quay trở lại Hà Nội…

Theo lời bà Hà thì suốt thai kỳ, có những giai đoạn hy vọng trở thành cha mẹ của cặp vợ chồng này tụt xuống chỉ còn 1% nhưng nhờ hướng dẫn của bác sĩ Hiền, bà Hà đã giữ được thai nhi trong bụng tới tuần thứ 36. Bởi bà Hà không thể sinh nở như bình thường, ngày 1 Tháng Năm vừa qua, các bác sĩ đã mổ cho bà Hà. Bà Hà và ông Nam trở thành cha mẹ của một bé trai, nặng 2.6 ký…

Tuy nhiên ngay sau đó các bác sĩ phát giác bà Hà bị xẹp phổi, còn đứa trẻ sơ sinh thì có bất thường ở hậu môn. Tới bây giờ, bà Hà mới vượt qua tình trạng nguy hiểm đến tính mạng và đứa trẻ sơ sinh đã được điều trị để trở thành bình thường như mọi đứa trẻ khác. Ông Nam và bà Hà dùng chữ Phúc để đặt tên cho đứa trẻ này.

Ông Nam kể thêm rằng, khi thấy không thể thuyết phục ông và bà Hà từ bỏ ý tưởng có con, cha mẹ hai bên đã hết lòng hỗ trợ tài chính để họ có thể thực hiện ước mơ của mình. Chi phí chạy chữa vô sinh, thụ tinh nhân tạo, sinh nở, đi lại giữa Thanh Hóa – Hà Nội,… lên tới 500 triệu đồng, tức vào khoảng $24,000. (G.Đ)

Ông Ðào Ðăng Quốc Tuấn

Tin mới cập nhật