Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và cuộc chiến chống CSBV từ 1967 – Tháng Tư 1975

Nhân sắp đến ngày cộng đồng người Việt ở Nam California tổ chức tưởng niệm đến Cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu nhân ngày giỗ thứ 16, nhìn lại dòng lịch sử cận đại:

(Trích trong bài viết “TT Nguyễn Văn Thiệu và cuộc chiến chống CS quốc tế xâm lăng miền Nam VN”)

Mỗi lần nghĩ tới cảnh nhà tan người chết, nỗi đói nghèo của đồng bào, cảnh trẻ em phụ nữ VN vì muốn cải thiện cuộc sống nghèo cực trầm luân dưới mười hai tầng địa ngục của chế độ đương thời, mà nhắm mắt nghe lời theo đảng, để rồi bị bán ra nước ngoài làm điếm quốc tế. Và trên hết, vẫn là nỗi niềm đau xót tủi nhục trước cảnh Cộng Sản VN công khai bán đất dâng biển, làm đầy tớ cho ngoại bang như hôm nay, khiến cả nước đều khinh ghét bọn Việt gian, đội lớp trí thức và tôn giáo thời VNCH. Ðây mới chính là những vết dao trí mạng đâm bồi thêm sau lưng người Chiến Sĩ Quốc Gia, giữa lúc họ đang hứng chịu bom đạn nơi sa trường.

Trong hoàn cảnh hỗn mang đó, ông Nguyễn Văn Thiệu xuất hiện đúng lúc trên sân khấu chính trị miền Nam, qua tầm vóc dù nay có bị thiên hạ ganh tị, bới móc chửi rủa chê bai. Nhưng lúc đó, thật sự ông vẫn hơn nhiều người đương thời và quan trong hơn hết, là lập trường chống Cộng Sản rất kiên quyết, không bao giờ khoan nhượng. Những yếu tố trên rất phù hợp quan điểm và chính sách của Hoa Kỳ lúc đó, là muốn chiến thắng Cộng Sản đệ tam quốc tế, đang xâm lăng thôn tính VN. Do trên, ông đã được sự ủng hộ “nhiệt tình” ban đầu của Mỹ. Nhờ tận dụng tình hình, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã ổn định được thời cuộc và giữ vững được Miền Nam, cho tới gần cuối Tháng Tư 1975.

Mới nay, cựu ngoại trưởng Mỹ là Kissinger, một nhân vật bị mang tiếng là đã toa rập với cố Tổng Thống Hoa Kỳ Nixon, dùng hiệp định ngưng bắn Paris năm 1975, để bán đứng Ðồng Minh của mình là nước Việt Nam Cộng Hòa, cho Cộng Sản đệ tam quốc tế. Ông đã viết trong tác phẩm “Diplomacy,” rằng Hoa Kỳ vì muốn cứu mình, nên bắt buộc đã phải phản bội miền Nam. Cũng vì vậy tới nay, nước Mỹ đã phải trả một giá thật đắt với nhân loại, qua cái gọi là “Hội Chứng Chiến Tranh Việt Nam” về tội bất nhân, bất nghĩa, bất tín và hành động kẻ cướp của bọn con buôn chính trị hoạt đầu.

Tóm lại, cũng nhờ học được bài học “Mỹ bán đứng đồng minh Việt Nam Cộng Hòa cho Việt Cộng,” mà Ðài Loan lẫn Ðại Hàn và nhiều nước đang làm bạn với Hoa Kỳ, đã nhanh chóng xét lại sự liên minh, hợp tác với kẻ bội tín, bất nghĩa. Hậu quả ngày nay, khiến không một ai muốn hợp tác thật sự với một quốc gia không có tình nghĩa, mà chỉ biết tính toán trong cuộc chơi, đem lợi lộc về phần mình. Trung Cộng, Ðài Loan, Bắc Hàn, A Phú Hãn, Iraq và mới đây là Iran… là những bằng chứng của sự bang giao quốc tế, đồng thời cũng là một bài học lịch sử dạy khôn người Mỹ, đừng tưởng ai cũng hiền như Nam Việt Nam, nên cứ tiếp tục thất hứa, bất nhân. Rốt cục gần như cô đơn tại Liên Hiệp Quốc ngày nay. Và trên hết, trong canh bài bịp chung chiếu với các nước trên, kể cả Việt Cộng, chừng nào người Mỹ mới lên mặt, còn nói chi tới chuyện gạt được bọn chúng?

Cũng trong tác phẩm dẫn chứng, Kissinger đã đề cập tới sự sai lầm trầm trọng của Hoa Kỳ, khi tìm đủ mọi cách được vào tham chiến tại Nam Việt Nam nhưng chỉ chiến đấu bằng lý thuyết tại bàn giấy, mà chẳng bao giờ thèm để ý tới thực tế chiến trường. Do đó, quân đội Hoa Kỳ phải đánh giặc, theo chủ đích có sẵn trong đơn đặt hàng, của bọn siêu quyền lực lái súng, phần lớn là Mỹ da trắng gốc Do Thái, thời nào cũng nắm vận mệnh của Hiệp Chủng Quốc bằng thế lực kim tiền.

Tất cả hậu quả bi thảm kéo dài tới ngày nay, đều do những chiến thuật, chiến lược, quốc sách đầu voi đuôi chuột, của J.Kennedy, của Johnson, của Mc. Namara,… chỉ nhằm phơi bày lớp hào nhoáng bên ngoài, cộng thêm thái độ độc tôn của kẻ giàu, có học, luôn muốn người khác phải nhắm mắt làm theo ý mình, nếu cải hay phản đối lại, sẽ bị trù dập, ám sát hay dùng những câu chuyện bịa sử, để mà bôi bác hãm hại. Tất cả bí mật hậu trường Dinh Ðộc Lập, mới đây đã được TS Nguyễn Tiến Hưng, phần nào hé lộ, qua hai tác phẩm “Bí mật Dinh Ðộc Lập và Khi Ðồng Minh tháo chạy.” Tuy không phơi bầy hết cái thân phận nhược tiểu Việt Nam, nhưng ít ra cũng xác nhận hiện tượng “Ðưa quân vào, rút lính ra, dựng lãnh đạo, giết tổng thống,…” của người Mỹ, đã và đang làm, không riêng gì tại Nam Việt Nam, trước đó, mà hầu như khắp mọi nơi trên thế giới, mà mới nhất là câu chuyện sử, có liên quan tới các nhân vật Bin Laden, Taliban và Sadam Hussein.

Ðây cũng là căn bệnh trầm kha của xã hội Mỹ, quen sống chủ quan trong cảnh thừa mứa tự do và vật chất, đến lúc sự lạc quan sụp đổ, thì đã vội chán nản tuyệt vọng, mau chóng buông xuôi tất cả, để tháo chạy giữ mạng. Tệ nhất là vì muốn rửa mặt với kẻ khác, Hoa Kỳ đã trơ trẽn dựng thêm lý do “MIỀN NAM KHÔNG ÐÁNG ÐƯỢC CỨU VỚT,” nên phải bỏ.

Nhưng, dù có biện bạch thế nào chăng nữa, thì người ta cũng không thể nhắc tới vấn đề nhân đạo, trong một cuộc chiến tiêu hao lâu dài, với một kẻ thù dã man cuồng sát như Cộng Sản Bắc Việt, coi sinh mạng con người (trừ thân nhân mình), rẽ hơn con sâu cái kiến. Bởi vậy từ Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Phạm Văn Ðồng, Lê Duẩn, Võ Nguyên Giáp, Văn Tiến Dũng, Trần Ðộ,… tới các chóp bu đang lãnh đạo Ðảng tại Bắc Bộ Phủ ngày nay, đều giống nhau, chỉ biết lấy thân xác của đồng bào vô tội, làm phương tiện đạt cứu cánh sau cùng, nên bất chấp thủ đoạn, nhân tình, nói chi tới lòng ái quốc và tình thương dân.

Bao nhiêu tội ác của đảng Cộng Sản suốt bảy mươi bảy năm qua, chỉ riêng bắt trẻ vị thành niên cầm súng, dùng chế độ hộ khẩu công an khu vực, để kềm kẹp khủng bố đồng bào miền Bắc, phục vụ hy sinh cho đảng, suốt cuộc chiến Ðông Dương lần 2 (1960-1975). Do coi mạng người rẽ hơn cây kim sợi tóc, nên lúc nào Việt Cộng cũng bắt chước theo binh pháp thí quân của Nga-Tàu, Clausewits, lấy thịt đè người mỗi khi xáp trận. Lại còn bắt cán binh xiềng chung với tăng, pháo hay cho bộ đội uống thuốc kích thích trước giờ ra quân. Chiến đấu với một kẻ thù lì lợm, bất nhân, mất nhân tính như Việt Cộng, thử hỏi làm sao Hoa Kỳ, Ðồng Minh và VNCH không thua trận? Cho nên dù có tranh luận như thế nào chăng nữa hay đổ tội cho ai, thì cuối cùng cũng phải đi tới kết luận như Bộ Trưởng Tư Pháp Mỹ Robert Kennedy lúc sinh thời từng nói: “Lỗi lầm tại VN nhiều tới nổi, bất cứ ai có liên hệ, cũng đều ít nhiều phạm phải.”

Nói về chiến tranh Việt Nam hay đúng hơn là cuộc chiến Ðông Dương lần 2, các nhà sử học trong và ngoài nước hay lấy trận Ấp Bắc (Ðịnh Tường) năm 1963, cuộc triệt thoái của Quân Ðoàn II tại Cao nguyên Trung phần và QÐ.I ở Huế-Ðà Nẵng, vào những ngày đầu Tháng Tư 1975, như là những sự kiện lịch sử quan trọng nhất, để mà phê bình chỉ trích các cấp lãnh đạo đầu não của VNCH tại Dinh Ðộc Lập, cũng như ở các Quân Khu. Theo họ, chính những trung tâm quyền lực này, đã lợi dụng chức vụ và kỷ luật quân đội, để ngăn cản làm rối loạn, cùng sự tiêu hao việc thống nhất hệ thống chỉ huy tại chiến trường. Ngoài ra không có kế hoạch thích ứng, để kịp thời giải quyết những khó khăn nguy ngập. Tệ hơn hết là tình trạng chia rẽ, bè phái, bất hợp tác trong nội bộ, khiến không mấy ai thực lòng nghĩ tới đại sự của Quốc Gia Dân Tộc.

Cũng may QLVNCH còn có rất nhiều sĩ quan các cấp, tài giỏi đạo đức, có tình yêu nước nồng nàn nhưng trên hết là những người lính chiến can trường, khắp mọi quân binh chủng, kể cả những chiến sĩ Ðịa Phương Quân, Nghĩa Quân, Cảnh Sát Dã Chiến và Người Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn áo đen, ngày đêm bám trụ khắp mọi nẻo đường đất nước, với những vũ khí thô sơ nhưng đã dám đối mặt với kẻ thù bằng một trái tim yêu quê hương rực lửa.

Chính nhờ họ, chứ không phải hàng thủ lãnh chính trị, trí thức khoa bảng chốn thị thành, mà miền Nam mới tồn tại được trong suốt hai mươi năm khói lửa. Cũng nhờ họ thây phơi máu đổ, làm vỉ sắt lót đường mòn, mà nhiều kẻ không ra gì, mới có cơ hội thăng tiến, mang “hàm” tá-tướng, trở thành ông này bà no, trí thức, văn nhân nghệ sĩ,… nay đang khoe mặt với đời ô trọc, biển dâu, tôn ti đảo lộn, nhiều lúc được chạm mặt, không biết đâu mà mò, vì không biết ai là ông hay thằng, bà hoặc mụ, vì ai cũng có hồi ký riêng, để tự khoe mình tài giỏi và đầy chức phận. Sau rốt cũng nhờ có QLVNCH, mà phút cuối, người Mỹ mới chạy được. Theo như nhận xét của Sir R. Thompson, một nhà quân sử nổi tiếng, đã nhiều lần không tiếc lời ca tụng, sự thiện chiến và lòng can đảm nhưng lại vô cùng bất hạnh của Người Lính Trận Miền Nam.

Từ Tháng Hai 1965, vì tình hình chính trị hỗn loạn tại miền Nam do Cộng Sản nằm vùng gây ra, nên Tổng Thống Mỹ L. Johnson đã ra lệnh oanh tạc Bắc Việt. Ðồng lúc gởi quân vào giúp VNCH. Nhiều đồng minh của Mỹ lúc đó như Úc, Tân Tây Lan, Nam Hàn, Ðài Loan, Thái Lan và Phi Luật Tân,… cũng tham dự cuộc chiến. Mặc dù ngày nay, ai cũng biết rõ là lúc ấy, Hồ Chí Minh cũng được cả khối Cộng Sản đệ tam quốc tế và các đảng bộ Cộng Sản Tây phương, quân viện giúp đỡ, kể cả hằng trăm ngàn quân Trung Cộng, Bắc Hàn,… đổ bộ vào Miền Bắc. Nhưng nhờ giỏi che đậy, tuyên truyền và được một vài “trí thức” khoa bảng miền Nam toa rập, cho nên đã bưng bít được, suốt cuộc chiến và tới ngày nay khi bộ mặt thật của Việt Cộng đã phơi bày. Thế nhưng Cộng Sản và đám lục bình, phản tặc, vẫn không ngớt rêu rao, tuyên truyền rằng VNCH, rước voi dầy mã tổ, bán nước, giết hại đồng bào.

Sau ngày 1 Tháng Năm 1975, những huyền thoại dỏm của Việt Cộng lần lượt tan biến và trở thành những câu chuyện khôi hài cười ra nước mắt, xác nhận hai phía, ai là kẻ bán nước, ai là người vì dân. Tất cả đã bị lịch sử lột trần ra ánh sáng. Theo tài liệu của C.JIan, trong “China and VN war 1945-1975” và gần đầy là “Ðêm Giữa Ban Ngày” của Vũ Thư Hiên, ta mới biết vào ngày 16 Tháng Năm 1965, chính Hồ Chí Minh lúc đó là chủ tịch nước VNDCCH (Bắc Việt), đã công khai yêu cầu các nước XHCN Liên Xô, Trung Cộng, Ðông Ðức, Ðông Âu, Bắc Hàn, Cu Ba,… viện trợ và gửi quân tiếp viện miền Bắc. Sốt sắng hưởng ứng lời kêu gọi của Hồ, là Mao trạch Ðông đã đưa ngay Hồng quân vào đất Bắc. Tính tới cuối năm 1968, Trung Cộng quân viện cho Hà Nội 7 Sư đoàn Công binh và 16 sư đoàn pháo binh phòng không đủ loại, trong đó có nhiều súng cao xạ phòng không kiểu mới nhất do Liên Xô vừa chế tạo.

Quân Tàu Ðỏ thay thế Bộ đội Bắc Việt vào Nam xâm lăng, giúp Hà Nội phòng thủ khắp nơi, từ biên giới Việt-Hoa-Lào vào tận vĩ tuyến 20 ở Thanh Hóa. Tháng Ba 1969, do sự bất hòa giữa hai đảng anh em vì tranh giành ảnh hưởng tại Lào và Kampuchia, nên Mao đã rút hết Hồng quân về nước. Ngoài ra trong suốt cuộc chiến, đất Bắc còn có nhiều cố vấn Liên Xô, Ðông Ðức, Tiệp Khắc,… còn Bắc Hàn và Cu Ba, thì gửi tới giúp nhiều đơn vị tác chiến. Ngày nay tại Hà Nội, vẫn còn nhiều mồ mả các cán binh ngoại quốc, đã chết trong chiến tranh VN. Có điều nhờ Hồ và đảng che đậy quá kỹ, qua mặt của Mỹ (?) nên mặt thật của cái gọi là “đánh Mỹ cứu nước” gần mấy chục năm sau, mới được phơi bày ra ánh sáng.

Ngày 4 Tháng Chín 1967, Tướng Nguyễn Văn Thiệu đắc cử tổng thống, nhờ đó những xáo trộn chính trị tại miền Nam mới dần hồi chấm dứt. Ðây cũng là thời gian thành công của Chiến Dịch Phượng Hoàng, nhằm loại trừ các thanh phần CSVN đang nằm vùng khắp nơi. Song song, chính quyền đã thành lập các cơ cấu hạ tầng và hệ thống thẩm định đồng bào nông thôn, đang sống tại các xã ấp xôi dậu. Nhờ các chiến dịch trên, đã giúp vãn hồi an ninh khắp lãnh thổ, được Tướng Westmoreland, tổng tư lệnh quân đội đồng minh và Hoa Kỳ tại VN nhận xét “Năm 1967, QLVNCH đã tiến bộ vượt bực. Nhờ vậy đã bảo vệ được lãnh thổ trong hoàn cảnh đất nước đang bị nguy ngập, khó khăn, sau mấy năm biến loạn chính trị, với thù trong giặc ngoài.”

Theo tài liệu của Bộ TTM/ QLVNCH, thì miền Nam trước khi xảy ra cuộc chiến Tết Mậu Thân (1968), ngoại trừ lực lượng Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến và Lực Lượng Ðặc Biệt, được Mỹ trang bị một số vũ khí tự động, trong đó có tiểu liên AR-15. Còn các đơn vị khác, kể cả binh chủng Biệt Ðộng Quân, Bộ binh,… vẫn còn sử dụng số vũ khí lỗi thời của Pháp để lại. Riêng viện trợ Mỹ, hầu hết cũng đều là các quân cụ thặng dư, có từ thời đệ I, II Thế Chiến như Garant M1, Carbine M1-M2, Trung liên BAR,… Nếu không có cuộc chiến tranh Việt Nam, thì những thou này cũng phải đem phế thải mà thôi. Ðây là hàng bán, tính bằng tiền mặt, rồi trừ vào ngân khoản viện trợ, lại được miễn thuế khi nhập vào nước ta.

Trong khi đó, CSBV được toàn khối Cộng Sản đệ tam quốc tế, viện trợ tối đa, từ tiền bạc, tình báo, tinh thần, cho tới quân trang dụng rất đầy đủ, nhiều nhất của Liên Xô, Trung Cộng, Ðông Ðức và các nước Ðông Âu… Tóm lại toàn là vũ khí hiện đại, đã được bộ đội Bắc Việt, đem sử dụng trên khắp chiến trường Miền Nam như các loại tiểu liên AK-47 (LX), AK-56 (TC), AK-MPiKM (Ðông Ðức), AKM-63 (Hung), AKVZ-58 (Tiệp), Súng chống chiến xa RPG-2B hay B40 của LX, B-56 (Tiệp), B-27 (TC), RPG-7 (B41 của LX), B-69 (TC) và các loại chiến xa T-54, Thủy xa PT-76 cùng các loại đại bác tầm xa 122-130 ly do Liên Xô chế tạo.

Nhưng dù đạt được nhiều ưu thế về vũ khí, Việt Cộng vẫn bị thất bại quân sự, gần như trên khắp mọi chiến trường, cả một lực lượng võ trang của cái gọi là “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam” bị tiêu diệt hầu hết và còn hại thêm một số đơn vị chính quy Bắc Việt nên Hà Nội đã phải thay đổi chiến thuật, chiến lược. Về chính trị, Bắc Việt tận lực sử dụng bọn Việt gian nằm vùng, đang trà trộn trong hàng ngũ khoa bảng trí thức giáo vận, sinh viên, văn nghệ sĩ,… sống ký sinh khắp miền Nam, để đánh phá không ngừng nghĩ chính quyền, qua chiêu bài đòi hỏi tự do, dân chủ, trên báo chí, sách vở, trong các cuộc biểu tình, xuống đường, nhiều lúc thật phi lý, trong một đất nước đang bị kẻ thù xâm lăng tàn phá.

Về quân sự, thay đổi từ du kích chiến của Mao, sang địa chiến, tấn công biển người của Liên Xô. Dùng xác người làm phương tiện, mở các cuộc tấn công biển người vào đồn bót, căn cứ, thôn làng và đô thị Miền Nam, chỉ nhằm mục đích gây tiếng vang khắp thế giới, để che giấu việc xâm lăng VNCH. Tại Âu Châu, Úc, Canada và Hoa Kỳ, qua thế lực Cộng Sản đệ tam quốc tế và các đảng bộ Cộng Sản bản địa, dùng tiền bạc và tuyên truyền, cho cán bộ trà trộn vào các phong trào phản chiến thân Cộng tại địa phương. Mục đích làm mất uy tín của miền Nam trên diễn đàn quốc tế, nhất là tại nước Mỹ, đang có nhiều thanh niên gia nhập vào quân đội, sang chiến đấu tại VN. Ðể lừa bịp mọi người, Việt Cộng dùng thủ thuật đánh lạc hướng dư luận thế giới, về ý nghĩa của cuộc chiến đấu chống xâm lăng của Người Việt Quốc Gia. Nhờ vậy Bắc Việt đã đạt chiến thắng cuối cùng, không phải trên chiến trường, mà ở New York, Hoa Thịnh Ðốn, Paris, Luân Ðôn,…

Ngày 30 Tháng Giêng 1968, nhằm mồng Một Tết Nguyên Ðán năm Mậu Thân, giữa lúc đồng bào đang nô nức đón Xuân, trong thời gian hưu chiến. Nhưng Việt Cộng đã bội ước, lợi dụng QLVNCH không đề phòng và phần lớn về nhà ăn Tết. Nên bất thần xua 283,000 cán binh bộ đội miền Bắc, toàn bộ Việt Cộng trong Nam gây nên một cuộc chiến long trời lở đất, tại thủ đô Sài Gòn, 5 thành phố, 36 thị xã, 64 quận lỵ và 50 xã ấp. Cuộc tàn sát đẫm máu trên của Cộng quân, đã làm cho hơn 40,000 đồng bào vô tội chết thảm. Ngoài ra còn có hằng ngàn nhà cửa, trường học, cơ sở tôn giáo, bệnh viện và nhiều di tích lịch sử lâu đời của dân tộc, bị bom đạn tàn phá tiêu hủy tận tuyệt.

Nhưng man rợ và thê thảm nhất, vẫn là cố đô Huế. Tại đây Cộng Sản Bắc Việt và địa phương như Nguyễn Khoa Ðiềm, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Ngọc Phan, Nguyễn Ðắc Xuân, Nguyễn Ðóa, Hoàng Lanh, Hoàng Kim Loan,… trước khi tháo chạy vào rừng ngày 26 Tháng Hai 1968, đã sát hại hơn 4,000 thường dân vô tội. Trong số này có các vị giáo sư Tây Ðức, đang giảng dạy tại Ðại Học Y Khoa Huế như vợ chồng Bác Sĩ Hort Gunther Krainich, Bác Sĩ Raimund Discher và Alois Alterkoter. Thi thể các nạn nhân bị vùi dập trong các nấm mồ tập thể trong nội thành và ngoại ô Huế. Xác các nạn nhân sau đó, được chính quyền VNCH cải táng, tại nghĩa trang Ba Tầng ở Hương Trà (Thừa Thiên). Sau ngày 30 Tháng Tư 1975, để phi tang tất cả những tội lỗi thiên cổ, bọn ác tặc nắm quyền lúc đó tại Huế như Ðiềm, Tường, Phan, Xuân,… đã gây thêm tội ác một lần nữa, khi đem xe ủi đất tới san bằng toàn bộ nghĩa trang trên. Nhưng cho dù xác thân họ nay đã biến thành cát bụi, vẫn còn bia miệng và sử liệu nhắc nhớ ngàn đời.

Tóm lại trong cuộc chiến Tết Mậu Thân (1968), Cộng Sản Bắc Việt hoàn toàn thất bại về quân sự nhưng lại được hệ thống báo chí truyền thông truyền hình của Tây phương và Hoa Kỳ, đổi trắng thay đen, thổi phồng sự thật, bẻ cong ngòi bút, khiến cho QLVNCH, Ðồng Minh và Mỹ lại bị chiến bại. Hậu quả làm cho nước Mỹ bi quan về cuộc chiến đang theo đuổi, gây nên sự chia rẽ khắp nước, tạo điều kiện thuận lợi để cán bộ Cộng Sản quốc tế, nằm trong các phong trào “phản chiến,” đòi hỏi Mỹ rút quân, làm cho tổng thống Mỹ thời đó là L.Johnson không ra tái cử.

Tháng Mười Một 1968, R. Nixon đảng Cộng Hòa, đắc cử tổng thống và trước thành quả ổn định của VNCH, năm 1969, Mỹ tuyên bố sẽ rút quân và bắt đầu kế hoạch bằng VN hóa chiến tranh, qua chương trình hiện đại hóa QLVNCH. Từ các năm 1970-1971, Nam VN đã mở nhiều cuộc hành quân ngoại biên Toàn Thắng tại Kampuchia và Lam Sơn 719 ở Hạ Lào, đã phá hủy hầu hết các mật khu và căn cứ của Bộ đội miền Bắc, đã thiết lập trên đường mòn Hồ Chí Minh. Cũng nhờ các chiến thắng bằng máu xương cằn cỗi của QLVNCH , đạt được tại các chiến trường lửa máu nguy hiểm nhất trên thế giới lúc đó. Nhờ vậy năm 1972, Nixon tái tranh cử Tổng thống nhiệm kỳ 2, giữa lúc Liên Xô và Hoa Kỳ, đang thương thảo về Hiệp ước giới hạn vũ khí chiến lược (SALT), cùng việc tài giảm binh bị. Ðồng lúc, Nixon và Kissinger đã nối kết được sự giao hảo với Trung Cộng, sau mấy mươi năm gián đoạn vì Ðài Loan. Do đó tổng thống Mỹ được Mao đón tiếp rất nồng hậu tại Bắc Kinh.

Do sự đổi chác của các đàn anh với nhau, nên Bắc Việt đã bị Liên Xô lẫn Trung Cộng áp lực nặng nề. Ðể gây lại tiếng vang với chủ, gần như bị đánh mất, sau những thất bại quân sự liên tiếp. Ðó là lý do, Bắc Việt đã liều lĩnh điên cuồng, mở các cuộc tổng tấn công vào mùa Hè máu lửa 1972 tại Quảng Trị, Kon Tum, Bình Ðịnh và An Lộc. Kết quả đã khiến cho hơn 100,000 cán binh bỏ mạng tại các chiến trường. Riêng Hoa Kỳ vì nhu cầu chính trị, có lợi cho mình, nhất là đang lúc Nixon cần tái đắc cử, nên đã phản ứng mạnh nhất, bằng cuộc giội bom vô tiền khoáng hậu trên đất Bắc. Ðồng thời còn dùng cả thủy lôi, để phong tỏa hải cảng Hải phòng, khiến cho CSBV chịu nghiêm chỉnh hơn, dù chỉ là đóng kịch, khi cùng Mỹ, lại ngồi vào bàn hội nghị tại Ba-Lê.

Rốt cục, bản hiệp ước ngưng bắn, cũng được Mỹ và Bắc Việt đồng thuận dàn dựng vào ngày 27 Tháng Giêng 1973, sau những màn kịch cỡm, để che đậy sự bán đứng Nam Việt Nam cho kẻ thù. mở đường cho sự sụp đổ của VNCH, vào trưa ngày 30 Tháng Tư 1975. Viết về sự bi thảm trên, S. R. Thompson nhận xét rằng, “Khi ký hiệp định Ba Lê năm 1973, Nixon và Kissinger, đã bỏ lỡ cuộc chiến thắng gần kề của QLVNCH, bằng sự tự ý ngưng oanh tác miền Bắc, cũng như ngăn cản miền Nam tái chiếm lại các vùng đất đã bị Việt Cộng cưỡng chiếm trong trận mùa Hè 1972.”

Ðây mới là yếu tố then chốt, để Việt Cộng biết cây bài tẩy của Mỹ (hay cố tình cho biết?), nên khinh thường bắt bí đủ điều. Ngay cả con cáo già Kissinger cũng “bị” Lê Ðức Thọ, đùa cợt chơi chữ, lừa vào bẫy rập, như người lớn dùng kẹo ngọt dụ dỗ trẻ nít thơ ngây, để rồi hành động không bao giờ biết suy nghĩ. Còn Tổng Thống Nixon thì thú nhận rằng, “Vì áp lực của quốc hội Mỹ,” lúc đó đa số là đảng Dân Chủ với thành phần phản chiến. Cuối cùng để giữ chức quyền, nên đương sự đã muối mặt lấy viện trợ đô-la quân viện, để làm một điều kiện sống chết, bắt Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu phải cho ký vào bản hiệp ước, một cách bất công vô nhân đạo.

Nhưng ý nghĩa hơn hết, vẫn là lời kết luận của Ðô Ðốc US. G. Sharp, nguyên tư lệnh lực lượng Mỹ tại Thái Bình Dương “Hiệp Ðịnh Ba Lê mà Hoa Kỳ đã ký kết với CSBV, không phải là công thức hòa bình, vì kẻ xâm lược là Việt Cộng vẫn ở lại Miền Nam Việt Nam, để tiếp tục gây chiến tranh, một cách công khai, mà không còn sợ Mỹ can thiệp như trước. Tệ hại hơn hết là Ðiều Tư của bản hiệp ước, bắt xóa bỏ chế độ hiện hữu hợp pháp của VNCH, lập một chính quyền mới, trong đó có ba thành phần Quốc Gia, Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và Lực Lượng Thứ Ba Hòa Hợp Hòa Giải Dân Tộc.”

Theo nhận xét của hầu hết các sử gia trong và ngoài nước, thì Ðiều Tư trong bản hiệp ước, mới chính là giọt nước mắt nhược tiểu Việt Nam. Khôi hài hơn, bản hiệp ước chính chưa được các phe tham chiến liên hệ đồng ý ký kết tại Ba Lê, thì người Mỹ đã trao cho CSBV bản dự thảo, để Hà Nội ban lệnh trước, cho các cán binh bộ đội Việt Cộng học tập, chuẩn bị tấn công miền Nam, qua chiến dịch giành dân lấn đất. Tàn nhẫn hơn hết lúc đó, QLVNCH đang trong tư thế của kẻ chiến thắng, thì bị Mỹ dùng quân viện cột chân bó tay, vũ khí hư thì không có thay thế (theo lời hứa của “ông đồng minh”), đạn dược không đầy đủ phải hạn chế. Trong khi kẻ thù thì thừa mứa khí tài: xe tăng, đạn nhỏ, đại bác, hỏa tiễn,… vung vãi như mưa vào cả dân chúng vô tội thì thử hỏi bất cứ nước nào trên thế giới có thể đương cự và đương cự được bao lâu? VNCH đang thắng thế trở thành kẻ thua bại, vì các điều kiện áp đặt, chỉ nhằm có lợi cho người Mỹ, được rút quân về nước an toàn. Cớ như thế Nixon mới hy vong tái đắc cử và Kissinger được tiếp tục nắm quyền, trực tiếp lo cho nước mẹ của mình là Do Thái.

Sau đó, qua Hiệp Ðịnh Ba Lê, biết chắc Hoa Kỳ đã tháo chạy và sẽ không bao giờ còn can thiệp vào chiến tranh VN, nên Bắc Việt công khai đổ quân ào ạt vào Nam qua đường mòn HCM. Hòa bình đâu chẳng thấy mà cuộc xâm lược của giặc Cộng càng lúc càng ác liệt, diễn ra tại Cửa Việt (Quảng Trị), Sa Huỳnh (Quảng Ngãi), Hồng Ngự (Kiến Phong), Trung Nghĩa (Kon Tum), Tống Lê Chân (Bình Long),… ở đâu chiến cuộc cũng bạo tàn đẫm máu.

Tại Hoa Kỳ, như để sớm dứt điểm VNCH, Quốc Hội Mỹ mà đa số là bọn phản chiến thuộc đảng Dân Chủ, thân Cộng Sản, lại liên tiếp ban hành hai đạo luật, nhằm trói tay, ngăn cản chính phủ Mỹ, không được sử dụng ngân khoản, để hoạt động quân sự tại Ðông Dương (Tháng Tám 1973) và đạo luật War Power Art (Tháng Mười 1973), bắt buộc tổng thống Hoa Kỳ, nếu muốn tham chiến ở nước ngoài, phải có sự phê chuẩn của Quốc Hội. Cũng nhờ hai đạo luật mới vừa được ban hành, nên Cộng Sản Miền Bắc, công khai đưa quân xâm lăng Miền Nam, xé bỏ hiệp định Ba Lê vừa ký kết chưa ráo mực. Vậy mà bọn đầu gấu tại Na Uy, Thụy Ðiển, vẫn trơ trẽn, cho cặp Kissinger-Lê Ðức Thọ, giải Nobel hòa bình, thì thử hỏi trên đời, còn có câu chuyện nào trào phúng, lợm giọng hơn!

Lợi dụng VNCH đang cùng khốn trong binh lửa, Trung Cộng qua sự đồng ý của Mỹ và sự đồng thuận của Bắc Việt, bất thần xua tàu thuyền, phi cơ, tấn công cưỡng chiếm, quần đảo Hoàng Sa của VN trong biển Ðông, vào những ngày đầu năm 1974.

Theo tài liệu của Ðại Tướng Cao Văn Viên, tổng tham mưu trưởng QLVNCH, thì Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, vô cùng nan giải trong giai đoạn này, vì nếu cứ kiên quyết giữ vững lập trường chống Cộng, thì Mỹ sẽ cắt đứt quân viện tức khắc, khiến cho miền Nam sẽ không còn phương tiện tiếp tục cuộc chiến đấu với kẻ thù, trong hoàn cảnh dâu sôi lửa bỏng. Ngược lại nếu theo Mỹ, rút bỏ đất đai cho Việt Cộng, thì cũng coi như sắp đầu hàng giặc. Ðây cũng chính là nguyên nhân gần như sự bắt buộc Tổng Thống Thiệu và các tướng lãnh nắm vận mệnh quốc gia lúc đó như Khiêm, Viên, Quan,… đã quyết định rút quân bỏ Cao Nguyên Trung Phần và cả Quân Khu 1, để gom lực lượng còn lại, bảo vệ các tỉnh duyên hải, từ Bình Ðịnh trở vào, trong những ngày đầu Tháng Tư 1975.

Tháng Năm 1974, Thượng Viện Mỹ lại biểu quyết không tăng quân viện cho VNCH, đồng thời cũng thất hứa trong việc “Một Ðổi Một” các quân dụng như đã ký kết. Sự kiện trên, làm cho hầu hết các đơn vị của VNCH đang chiến đấu ngoài mặt trận, không đủ hỏa lực để chống cự với giặc. Ðồng thời cũng làm cho phi cơ, quân xa, đại bác của VNCH nhiều thứ phải nằm ụ, bất khiển dụng, vì hư hỏng, thiếu cơ phận thay thế, sửa chữa. Nhưng dù gặp phải trăm điều khó khăn chồng chất, kể cả sự đói rách thê thảm của binh sĩ và gia đình, do ảnh hửng của xã hội leo thang lúc đó. Nhưng tinh thần của QLVNCH vẫn cao, người lính luôn can trường chiến đấu, cho tới giờ thứ 25, bị Dương Văn Minh, dùng quyển tổng tư lệnh quân đội (bất hợp hiến), bắt buông súng rã ngũ.

Ngày 9 Tháng Tám 1974, Nixon từ chức tổng thống vì vụ vụ Watergate. Lại thêm một thời cơ vàng ròng, để Bắc Việt quyết tâm cưỡng chiếm VNCH, mà mở đầu là trận Thường Ðức (Quảng Nam), kế tiếp tới Phước Long, vào ngày 6 Tháng Giêng 1975. Cũng từ đó tại Mỹ, từ Tổng Thống Ford mới nhậm chức thay thế Nixon, tới Quốc Hội, Bộ Quốc Phòng,… chẳng ai còn đề tập tới tình hình VN. Tàn nhẫn hơn, qua bọn dân cử đảng Dân Chủ phản chiến thân Cộng lúc đó, còn tận tuyệt cắn xén gần hết số ngân khoản quân viện cho VNCH, từ 1 tỷ 126 triệu, chỉ còn 700 triệu, trong số này có cả tiền trả lương cho người Mỹ đang phục vụ tại miền Nam VN. Trước sự kiện bi thảm trên, S. Thompson đã ngao ngán viết, “Trong suốt cuộc chiến tranh tại VN, người lính VNCH đã đóng góp phần mình, bằng phong độ phi thường, một điều mà ai nghĩ tới, là họ khó có thể làm, trước sự đá cá lăn dưa của Hoa Kỳ.”

Tháng Ba 1975, Ban Mê Thuột thất thủ. Ðể có lực lượng phản công tái chiếm phần đất còn lại, trong điều kiện vô cùng khó khăn thiếu thốn, Tổng Thống Thiệu đã phải ra lệnh rút bỏ cao nguyên và QÐ1. Nhưng cả hai cuộc triệt thoái đều thất bại hoàn toàn, làm tan rã gần nửa lực lượng quân sự tinh nhuệ nhất của miền Nam và mất một phần lớn lãnh thổ của đất nước.

Ngày 19 Tháng Tư 1975, Bình Thuận-Phan Thiết, một tiền đồn chống Cộng hữu hiệu nhất tại QÐII cũng bị thất thủ trước biển người và núi tăng pháo của CSBV, sau khi Phan Rang mất vào ngày 16 Tháng Tư 1975.

Nhưng tại Xuân Lộc-Long Khánh, từ ngày 8 Tháng Tư tới 15 Tháng Tư 1975, QLVNCH ở đây gồm SÐ 18 BB, Lữ Ðoàn 1 Nhảy Dù, Tiểu Ðoàn 82 BÐQ (Liên Ðoàn 24) + ÐPQ & NQ, Cảnh Sát Dã Chiến, Xây Dựng Nông Thôn của miền đất đỏ, đã dạy cho quân Cộng Sản Bắc Việt xâm lăng, một bài học để đời trong dòng sử Việt, với hơn 20,000 cán binh bỏ mạng tại chỗ, trả thù cho đồng bào miền Nam, bị VC trực xạ, tàn sát tại Ấp Tân Lập, cũng như trên khắp các nẻo đường lánh nạn.

Ngày 21 Tháng Tư 1975, TT Thiệu bị bó buộc từ chức, Phó TT Trần Văn Hương lên thay thế nhưng chỉ được vài ngày, bị “Lưỡng Viện Quốc Hội” bỏ phiếu (?) quyết định TT Trần Văn Hương phải giao quyền “Tổng Thống” cho ông Dương Văn Minh (theo đòi hỏi của Việt Cộng) từ 28 Tháng Tư 1975, để từ đó ông Dương Văn Minh ra lệnh QLVNCH đầu hàng giặc Cộng vào trưa ngày 30 Tháng Tư 1975.

Mời độc giả xem phóng sự “Chủ vườn Mimosa Nursery: Tưới làm sao để cây không chết”

Việt Nam: Đinh Thế Huynh bị bệnh, Trần Quốc Vượng tạm lên thay

HÀ NỘI (NV) – Bộ chính trị của đảng CSVN trong một thông báo đưa ra hôm Thứ Ba, 1 Tháng Tám, chính thức xác nhận ông Đinh Thế Huynh, Thường trực Ban Bí thư và là nhân vật số 5 trong hàng ngũ chóp bu ‘bị bệnh’ và đưa ông Trần Quốc Vượng tạm thay thế.

Tuy nhiên bản thông báo này không nói rõ ông Đinh Thế Huynh bị bệnh gì và đang chữa trị ở đâu. Nhiều đồn đoán cho rằng ông Huynh bị ung thư đã tới hồi nặng nên phải có người thay thế, ít ra trong lúc này.

Trước đó, tin ông Đinh Thế Huynh ‘sang Nhật chữa bệnh và an dưỡng ở Phú Quốc’ được nhà báo Huy Đức (facebooker Trương Huy San) đưa lên mạng xã hội và cho hay: ‘Kể từ hồi Tháng Năm, ông Huynh chưa một lần xuất hiện trước công chúng cũng như trước các hoạt động của đảng. Ông cũng không tiếp xúc cử tri hay tham gia kỳ họp thứ ba của Quốc Hội.’

Hệ thống báo đài tại Việt Nam dẫn lại bản thông báo của Văn phòng Trung ương đảng CSVN là “Tại phiên họp ngày 28.7.2017, sau khi xem xét đề nghị của Ban Tổ chức T.Ư về việc phân công Ủy viên Bộ Chính trị tham gia Thường trực Ban Bí thư, Bộ Chính trị đã quyết định trong thời gian Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư Đinh Thế Huynh điều trị bệnh, ông Trần Quốc Vượng được phân công tham gia Thường trực Ban Bí thư.”

Ông Trần Quốc Vượng, 64 tuổi, hiện là Uỷ viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra Trung ương của đảng CSVN. Bản thông báo nói trên dùng hai từ “tham gia” có vẻ hàm ý như “kiêm nhiệm” chứ không phải thay thế trong khi ông Huynh chữa bệnh.

Ông Ðinh Thế Huynh. (Hình: Getty Images)

Đây là lần hiếm hoi người ta thấy đảng CSVN loan báo một nhân vật trong hàng ngũ chóp bu phải nghỉ bệnh mà phần lớn đều bị che giấu cho tới khi người đó chết mới loan tin.

Ông Trần Quốc Vượng được cắt đặt nắm Uỷ ban Kiểm tra Trung ương đảng sau khi được đưa vào Bộ Chính Trị từ đại hội đảng vào Tháng Giêng 2016. Chức vụ này tương tự phần nào như tổng thanh tra chính phủ bên nhà nước, có nhiệm vụ điều tra, giám sát và kỷ luật đảng viên khi có lệnh.

Hơn một năm qua, người ta thấy Uỷ ban Kiểm tra Trung ương đảng đã chen vào “giám sát, xem xét xử lý và kiến nghị xử lý” một loạt các vụ việc nổi cộm. Một số vụ lớn như Trịnh Xuân Thanh; Vũ Huy Hoàng (Bộ Công Thương); Võ Kim Cự; Ban Thường vụ Đảng ủy Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam và một số cá nhân có liên quan.

Vừa mới đây, Uỷ ban Kiểm tra Trung ương đã “thi hành kỷ luật cảnh cáo” với bà thứ trưởng Bộ Công Thương Hồ Thị Kim Thoa và còn “kiến nghị cơ quan có thẩm quyền xem xét miễn nhiệm các chức vụ hiện nay.’

Khi bầu lên hồi cuối Tháng Giêng năm ngoái, Bộ Chính Trị của Đảng CSVN có 19 người. Ngày 7/5/2017 ông Đinh La Thăng bị đẩy ra khỏi ghế bí thư thành ủy Sài Gòn và mất luôn cả ghế trong bộ Chính Trị sau khi bị Ủy ban kiểm tra Trung ương, kết luận là người phải chịu trách nhiệm về “các vi phạm, khuyết điểm của Ban Thường vụ Đảng ủy, HĐTV Tập đoàn PVN trong giai đoạn 2009 – 2011” khi ông ta còn làm chủ tịch Hội Đồng Quản Trị.

Như thế, nay Bộ Chính Trị CSVN chỉ còn 17 người.

Ông Ðinh Thế Huynh, 64 tuổi, ủy viên Bộ Chính Trị, thường trực Ban Bí Thư đảng CSVN, người được cho là có nhiều khả năng thay thế ông Nguyễn Phú Trọng trong vai trò tổng bí thư đảng CSVN.

Hồi cuối Tháng Mười, 2016, ông Huynh có chuyến thăm đầu tiên Hoa Kỳ, bởi vì ông là lãnh đạo cao thứ nhì trong đảng CSVN sau Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, nên ông “có đủ tư cách” nói chuyện với Washington.

Trước đó, thủ tục ngoại giao của Mỹ không bao giờ tiếp lãnh đạo đảng trong một hệ thống chính trị “đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý.” Sự kiện mà Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đến thăm Washington, DC, cách đây ba năm đã phá bỏ thủ tục này.

Lâu nay, sức khỏe của các ủy viên Bộ Chính Trị lẫn ủy viên Trung Ương Ðảng CSVN đều được cho là “bí mật.” (TN)

Bắt đại gia Trà Vinh và đồng phạm thao túng ngân hàng

Bé gái 8 tuổi chinh phục ngọn núi Kilimanjaro

PUNTA GORDA, Florida (NV) – Tuổi tác chỉ là con số đối với bé Roxy Getter, 8 tuổi, vừa trở thành bé gái nhỏ tuổi nhất chinh phục ngọn núi Kilimanjaro.

Trả lời báo mạng InsideEdition.com, ông Bobby Getter, cha của bé Roxy, nói: “Tôi không ngờ cháu có thể thực hiện được. Cháu không hề dừng lại, không hề phàn nàn. Tôi rất ngạc nhiên và rất sung sướng cho cháu.”

Bé Roxy và gia đình, gồm anh trai tên Ben 10 tuổi, từ Punta Gorda, Florida, chinh phục được ngọn núi cao 19,341 ft vào đầu tháng trước, trong thời gian cả nhà đi nghỉ hè ở Tanzania.

Ông Bobby nói, lúc đầu họ tính ghi danh tham gia chuyến du ngoạn xem thú rừng nhưng đổi ý khi một người bạn đề nghị họ nên nghĩ đến việc leo lên ngọn núi Kilimanjaro.

Bà Sarah Getter, vợ ông Bobby, góp lời: “Tôi không mấy tin tưởng lắm nhưng cũng quyết định vì chúng tôi thích leo trèo và đi bộ. Hồi sống ở Arizona, chúng tôi từng đi bộ thật nhiều nhưng đến khi dọn sang Florida thì không còn có nhiều nơi để luyện tập nữa. Chúng tôi chỉ còn biết leo trèo cầu thang, đi xe đạp, và đi bộ đường dài.”

Bà Sarah giải thích rằng, cả Roxy lẫn Ben đều có bệnh về tim mạch, nhưng trước khi thực hiện cuộc hành trình, hai cháu đã được một bác sĩ chuyên môn về tim khám và cho phép.

Cả gia đình cũng chưa hề thực hiện chuyến đi cắm trại qua đêm nào và lần này họ đã trải qua hết gần một tuần lễ ở trên ngọn núi. (TP)

Tòa Tây Ban Nha cho phép dẫn độ nghi can Nga về Mỹ

Sáu nữ nghệ sĩ nổi tiếng cai nghiện thành công

NEW YORK CITY, New York (NV) – Thế giới nghệ sĩ hào quang với cuộc sống trong mơ như nhà đẹp, quần áo đẹp, fan hâm mộ khắp nơi là mơ ước của nhiều người. Tuy nhiên, đằng sau sự nổi tiếng là những buổi ăn chơi sa đọa, lạm dụng chất kích thích, rượu, thuốc lá mà hầu như bất cứ ngôi sao Hollywood cũng từng trải qua. Dưới đây là sáu nữ nghệ sĩ từng liên quan đến rượu và ma túy nhưng may mắn là họ cai nghiện thành công, theo trang mạng Bright Side.

1. Angelina Jolie
Trong một lần phỏng vấn với tạp chí Vouge, nữ minh tinh Hollywood Angelina Jolie từng nói, “Tôi từng thử qua hết tất cả các chất gây nghiện ở trên đời, loại nào tôi cũng thử. Đó là những ngày tháng đen tối nhất trong cuộc đời của tôi.”

Angelina Jolie không chỉ gắn bó với hình ảnh nữ diễn viên gợi cảm mà còn biết đến với cá tính nổi loạn khi còn trẻ và hàng trăm scandal nghiện ngập, chơi bời bất chấp mọi thứ. Trong lúc sự nghiệp đang ở đỉnh cao, nữ minh tinh tiết lộ rằng cô bị chứng bệnh biếng ăn và trầm cảm, vì vậy cô tìm đến chất nghiện để cảm thấy “dễ chịu” hơn. Tuy nhiên, sau vai diễn Lara Croft trong bộ phim “Kẻ cướp mộ”, Angelina cai nghiện thành công, nhận con nuôi, lập gia đình với nam tài tử Brad Pitt và từng là đại sứ của Ủy Ban Liên Hiệp Quốc về người tị nạn.

Adele. (Hình: Frederick M. Brown/Getty Images)

2. Adele
Ca sĩ người Anh Adele từng lo lắng diện mạo của mình mỗi khi lên sân khấu vì cô nghĩ rằng thân hình của mình sẽ bị khán giả chê cười. “Tôi phải uống một ly rượu trước khi buổi diễn vì nó giúp tôi lấy lại bình tĩnh,” Adele nói. Nhưng dần dần thói quen này trở nên nghiêm trọng hơn. “Có lần tôi say đến nỗi tôi không thể nhớ lời bài hát của chính mình sáng tác. Nó dần ảnh hưởng đến cuốn họng của tôi, trí nhớ của tôi và nhất là khả năng hát của tôi” Adele nhớ lại. Năm 2009, cô ca sĩ nổi tiếng với bản nhạc “Rolling in the deep” quyết định đi cai rượu và bắt đầu lối sống lành mạnh.

Drew Barrymore. (Hình: Paul Zimmerman/Getty Images)

3. Drew Barrymore
Drew Barrymore là một trong nữ diễn viên nổi tiếng từ lúc nhỏ của Hollywood. Việc nổi tiếng quá sớm khiến cô rơi vào tình trạng nghiện ngập khi chỉ mới 13 tuổi. Scandal dồn dập, ăn chơi vô độ, sử dụng chất kích thích, dùng thuốc quá liều khiến siêu sao phải vô trung tâm cai nghiện và phục hồi chức năng tâm thần trong vòng tám tháng. Sau khi rời khỏi trại cai nghiện, Drew Barrymore bắt đầu viết nhật ký và hồi phục tinh thần. Hiện tại, không chỉ là diễn viên mà cô còn là nhà sản xuất phim và là mẹ của hai cô con gái.

Kristin Davis. (Hình: Scott Wintrow/Getty Images)

4. Kristin Davis
Do bị chứng sợ hãi nên Kristin Davis tìm đến rượu để giải tỏa và ổn định tâm lý. Khi chỉ mới 25 tuổi, Kristin đã bị nghiện rượu nặng. Người bạn thân thiết của nữ diễn viên không chịu nổi cảnh Kristin phá hủy cuộc sống nên đã cố gắng thuyết phục cô cai nghiện. Nữ diễn viên của bộ phim “Sex and the city” bắt đầu tập yoga và tham gia các buổi trị liệu tâm lý. “Bây giờ chỉ nhìn thấy ly rượu thôi là tôi sẽ bỏ chạy ngay,” ngôi sao truyền hình Kristin Davis cho biết.

Kelly Osbourne. (Hình: Jason Merritt/Getty Images)

5. Kelly Osbourne
Kelly Osbourne không chỉ thừa hưởng tính nghệ sĩ, đam mê nghệ thuật mà còn cả thói nghiện rượu và lối sống buông thả của người cha Ozzy Obsourne. Nữ ca sĩ từng sử dụng hàng chục loại thuốc mỗi ngày và đôi khi lại trộn chung với chất kích thích hay uống kèm với vô số loại rượu khác nhau. Tuy nhiên, ở thời điểm hiện tại, Kelly Osbourne đã từ bỏ rượu, tập thể dục và trở thành một trong những người đem lại nguồn cảm hứng cho giới trẻ.

Britney Spears. (Hình: Kevin Winter/Getty Images)

6. Britney Spears
Thành công và nổi tiếng đến quá nhanh khiến nàng công chúa nhạc Pop bị trầm cảm và mất kiểm soát bản thân. Tăng cân, lạm dụng rượu, chơi ma túy, dùng chất kích thích, scandal gia đình khiến Britney Spears bị tước quyền làm mẹ hai đứa con trai của mình và sự nghiệp tuột dốc không phanh. Cha của Britney Spears đã kéo cô vực dậy và giúp cô đi điều trị tâm lý. Gần như mất con cái, gia đình và nghề nghiện đã khiến Britney Spears cai nghiện ma túy, bỏ rượu và trở lại ca hát thành công. (N.A)

Mời độc giả xem chương trình “Du lịch Thousand Island” (Phần 2)

Trịnh Xuân Thanh bị đe dọa tính mạng nên ‘đầu thú’?

HÀ NỘI (NV) – Chuyện kẻ chạy trốn và bị truy nã Trịnh Xuân Thanh tự dưng tới trụ sở Bộ Công An CSVN tại Hà Nội “đầu thú” đến nay vẫn còn hoàn toàn nằm trong sự bí mật. Tuy nhiên, theo một số nguồn tin, Trịnh Xuân Thanh đã bị gây áp lực, trong đó có cả việc đe dọa đến tính mạng.

Ông Trịnh Xuân Thanh, 51 tuổi, “đầu thú’ hôm Thứ Hai, 31 Tháng Bảy 2017. Bản thông báo của Bộ Công An gây ngạc nhiên cho mọi người khi ai cũng tin rằng ông ta đang trốn đâu đó ở Âu Châu, nhiều phần là tại nước Ðức. Ông Thanh đã cao bay xa chạy đế tránh bị bắt giữ, tù tội với những cáo buộc tham nhũng và làm thất thoát nhiều trăm tỉ đồng khi cầm đầu Tổng Công Ty Xây Lắp Dầu Khí (PVC), một công ty con của Tập Ðoàn Dầu Khí Việt Nam (Petro Vietnam) lúc đó do ông Ðinh La Thăng làm “chủ xị.”

Người ta ngạc nhiên là phải. Trịnh Xuân Thanh bị Bộ Công An phát lệnh truy nã quốc tế khi biết ông đã trốn ra nươc ngoài. Sau khi chạy trốn, đầu Tháng Chín năm 2016, Trịnh Xuân Thanh được cho là đã gởi bức thư ngỏ cho Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương đảng CSVN tuyên bố ra khỏi đảng và lại còn nói “không tin vào sự chỉ đạo của đồng chí tổng bí thư” Nguyễn Phú Trọng nữa.

Tát vỗ mặt cả ông tổng bí thư đảng như thế, không ai nghĩ rằng ông ta, gần một năm sau, đột ngột “độn thổ” tới trụ sở Bộ Công An mà “đầu thú.”

Từ Âu Châu về Việt Nam, Trịnh Xuân Thanh phải đi máy bay. Tất cả mọi cửa khẩu của Việt Nam, dọc theo biên giới với các nước hay các cảng hàng không quốc tế, công an đều có một danh sách đen, tên những người đang trong tầm ngắm của chế độ. Hiểu như vậy, vừa đặt chân tới Nội Bài hay Tân Sơn Nhất, Trịnh Xuân Thanh khó lòng đi qua mà lọt lưới.

Hôm Thứ Ba, 1 Tháng Tám 2017, người ta thấy một bài viết với những nhận định trên trang Facebook cá nhân của ông Nguyễn Như Phong, một nhà báo và cũng là đại tá công an, cựu tổng biên tập báo Petro Times bị cách chức.

Theo Nguyễn Như Phong, đặc tình của công an CSVN đã tạo áp lực cân não với Trịnh Xuân Thanh để ông ta phải từ trong lỗ chui ra.

“…chúng ta cũng không loại trừ trong thời gian đó, cơ quan công an Việt Nam đã cũng có những tiếp xúc với Trịnh Xuân Thanh và khuyên bảo, vận động anh ta nên về đầu thú… Và sự việc như chúng ta đã thấy, Trịnh Xuân Thanh đã đi theo các nhân viên an ninh Việt Nam về việc trở về nước để rồi ra đầu thú,” Nguyễn Như Phong viết.

Trịnh Xuân Thanh đứng chụp hình phía sau một chuyến xe buýt chứng minh ông ta đang ở Âu Châu hồi Tháng Mười Một 2016. (Hình: Bùi Thanh Hiếu Blogspot)

Ðáng chú ý hơn, trên trang mạng có tên “Trần Ðại Quang” (một trong những trang mạng tuyên truyền cùng một gốc với những trang khác mang tên các lãnh đạo chóp bu CSVN) thì nói lộ liễu hơn về đặc tình của hệ thống công an đã tạo áp lực rất mạnh, nói trắng ra là đe dọa, đối với Trịnh Xuân Thanh để ông ta, giữa những cái xấu, chọn cái ít xấu nhất cho mình. Bản án tù một hai chục năm còn hơn là bị thủ tiêu hay, vợ con, cha mẹ, bị khủng bố trù dập, tài sản cũng chưa chắc giữ được.

Trang mạng Trần Ðại Quang viết: “Trên góc độ quan sát và phân tích có thể thấy, giữa Việt Nam và Ðức chưa ký kết hiệp định dẫn độ hay tương trợ tư pháp. Ðể dẫn độ hay di lý Trịnh Xuân Thanh về Việt Nam, chắc chắn cơ quan chức năng Việt Nam phải gặp rất nhiều khó khăn trong việc thực hiện các thủ tục pháp lý với phía chính quyền nước bạn. Ðó chính là lý do, Việt Nam lựa chọn biện pháp tạo sức ép, thuyết phục, vận động Trịnh Xuân Thanh tự nguyện về Việt Nam.”

Trang mạng này viết tiếp: “Bên cạnh đó, một điều chắc chắn là, công an Việt Nam không bao giờ chọn phương án ‘bắt cóc’ Trịnh Xuân Thanh trên nước Ðức. Nếu bị lộ ra thì hậu quả là khôn lường, nó không chỉ ảnh hưởng đến uy tín của lực lượng công an Việt Nam, mà nguy hiểm hơn chính là ảnh hưởng đến uy tín của cả một quốc gia.”

Qua bài viết này, trang mạng Trần Ðại Quang cũng hé lộ “đòn nghiệp vụ” của công an: “Một câu hỏi mà rất nhiều người thắc mắc, cơ quan chức năng Việt Nam đã lấy gì để vận động, thuyết phục Trịnh Xuân Thanh chấp nhận về nước? Rất đơn giản, đó chính là an ninh Việt Nam đã tạo sức ép đủ lớn đối với Trịnh Xuân Thanh. Nếu như không tự nguyện quay về đầu thú thì những điều tồi tệ hơn sẽ đến với bản thân y. Hơn ai hết, Trịnh Xuân Thanh biết rất rõ, một khi đã có chỉ đạo quyết liệt từ Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ Tịch Nước Trần Ðại Quang và Bộ Công An đã vào cuộc, truy trách nhiệm từng cá nhân sai phạm liên quan đến PVC thì dù có chạy trốn ở đâu, bản thân Trịnh Xuân Thanh bị bắt về Việt Nam chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.”

Cũng hôm Thứ Ba, tờ Ðất Việt cử phóng viên tới nhà của Trịnh Xuân Thanh ở Hà Nội. Ông Trịnh Xuân Giới, cha của Trịnh Xuân Thanh thì không chịu nói, nhưng “khi phóng viên bấm chuông và khi đặt vấn đề Trịnh Xuân Thanh đã về nước thì một người trong nhà cho hay ‘không biết gì’. Về việc có nhận được thông báo nào Trịnh Xuân Thanh ra đầu thú hay không, người này cũng từ chối trả lời. ‘Bác Thanh không về nhà’, người phụ nữ khẳng định rồi quay vào nhà.”

Liệu Bộ Công An CSVN có mở cuộc họp báo để giải thích hay công bố một số chi tiếu về cuộc “đầu thú” của Trịnh Xuân Thanh hay không? Chắc là nhiều người muốn có nhưng chắc gì được cho biết sự thật. (TN)

Bắt đại gia Trà Vinh và đồng phạm thao túng ngân hàng

Giấu xác bạn gái, đưa người khác vào nhà chung sống

YOUNGSTOWN, Ohio (AP) – Một người đàn ông ở Ohio giấu xác của bạn gái vào một thùng lạnh với sự trợ giúp của một phụ nữ khác, người sau đó chiếm lấy lý lịch bằng cách dọn vào căn chung cư của kẻ đã chết, dùng các thẻ tín dụng và cũng tiếp tục nuôi con chó cưng của cô ta, theo giới hữu trách.

Hai người này bị bắt và bị truy tố tội xâm phạm thi hài sau khi xác người bạn gái được tìm thấy cuối tuần qua ở một căn nhà gần thành phố Youngstown. Một thẩm phán hôm Thứ Hai ấn định tiền thế chân là $1 triệu cho Katrina Layton, 34 tuổi và Arturo Novoa, 31 tuổi.

Giới hữu trách nghĩ rằng xác chết tìm thấy trong thùng lạnh là của một phụ nữ tên Shannon Graves, khoảng 28 tuổi khi được báo cáo mất tích.

Gia đình cho hay lần sau cùng bạn bè Graves thấy cô ta là Tháng Hai năm nay. Họ cho biết thêm là Graves nhiều khi không nói chuyện với gia đình trong thời gian dài nhưng không bao giờ rời nhà mà không có chiếc xe, con chó và điện thoại. Tất cả những thứ này đều để lại.

Công tố viên Dana Lantz ở Youngstown cho hay cảnh sát tin rằng vào khoảng thời gian Graves biến mất, Layton dọn vào ở chung với Novoa, khởi sự dùng xe của Graves, điện thoại, thẻ tín dụng và chăm sóc con chó của Graves.

Novoa nhờ một người bạn giữ giùm thùng lạnh, được khóa chặt. Người này nghi ngờ, mở ra, thấy xác người bên trong và sau báo cảnh sát. (V.Giang)

TT Trump sẽ không ngưng tweeting

Xôi đậu xanh sầu riêng

Nguyên Liệu:
(Cho khoảng 15 dĩa xôi như trong hình)

3 cup nếp hiệu 3 cô gái
7 oz nước cốt dừa hiệu Savoy
Dầu lá dứa
1 muỗng canh bột bắp
1/2 gói đậu xanh không vỏ (khoảng 200 gram)
2 múi sầu riêng lớn
Dừa non sợi
1/2 cup đậu phộng
Muối, đường

Cách Nấu:
Nếp vo sạch, cho vào nồi cơm điện, cho vào nồi 2 cup nước sôi + vài giọt màu xanh lá dứa.
Nấu xôi giống như nấu cơm bình thường.

Trong một nồi nhỏ, cho vào nước cốt dừa + 4 muỗng canh đường + 1.5 muỗng cà phê muối + bột bắp, khuấy đều cho bột bắp tan. Bắt nồi lên bếp, để lửa vừa, khuấy đều cho đến khi nứơc cốt dừa sôi đều.

Khi xôi chín, rưới hỗn hợp nước cốt dừa vào nồi xôi, dùng đũa trộn đều, đậy nắp, bật lửa nấu thêm 10 phút.

Sau mười phút, tắt lửa nồi cơm điện, mở nắp, để xôi nguội.

Đậu xanh vo sạch cho hết nước vàng, ngâm trong nứơc nóng vài tiếng cho đậu nở.
Cho đậu xanh vào nồi, chế nước vào đến ngang mặt đậu + 1/4 muỗng cà phê muối, nấu 30 phút cho đến khi đậu mềm.

Xay hoặc tán đậu thật mịn, sau đó cho đậu ra chảo, cho vào 1 muỗng canh dầu ăn, 1 muỗng canh đường, bắt chảo lên bếp, xào lửa vừa cho đến khi dầu và đường thấm đều vào đậu, khi thấy đậu không còn dính chảo là được, thời gian xào khoảng 10 phút. Khi đậu nguội, cho sầu riêng vào đậu, trộn đều.

Đậu phộng rang vàng, giã thật nhuyễn, cho vào đậu 2 muỗng canh đường, 1/2 muỗng cà phê muối, trộn đều.
Trình Bày:
Cho một lớp xôi mòng còn ấm lên dĩa, để một lớp mỏng đậu xanh lên xôi, sau đó rắc lên một muỗng cà phê hỗn hợp đậu phộng, trên cùng để dừa sợi.
Món xôi này ăn ngon khi xôi còn âm ấm.

Mời độc giả xem chương trình “Chè mè đen”

Người về trong mơ

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].

Thưa cô Nguyệt Nga, năm nay em 42 tuổi, lập gia đình được 17 năm, hiện em có một con trai. Vợ chồng em thương yêu nhau mà đi đến hôn nhân.

Khi còn học ở trung học, tức trước năm em lấy chồng khoảng 8, 9 năm, em rất thân với một anh dạy kèm em môn toán, anh ấy hơn em vài tuổi và mỗi tuần 3 lần đến nhà kèm cho hai chị em em. Nói là yêu nhau thì không đúng, mà nói không có tình ý chút nào với nhau cũng không đúng. Anh ấy đặc biệt quý em, biết em thích nhạc, anh ấy mang cho em cả chục băng cassette, thâu lại những bài em thích. Biết em mê đọc tùy bút của những nhà văn tiền chiến, anh ấy chép vào một cuốn sổ đóng bìa thật đẹp, gồm những tùy bút của nhiều tác giả rồi mang cho em. Anh ấy có thể copy rồi đóng tập lại cho em, nhưng anh ấy đã không làm thế, mà ngồi chép tay từng truyện một, lại vẽ thêm vài hình minh họa. Anh ấy chưa bao giờ nói với em lời yêu thương, chỉ tỏ những cử chỉ thương mến nhẹ nhàng vậy thôi. Lòng em cũng mềm đi vì những điều ảnh làm cho em, nhưng em là con gái, em biết làm sao, chẳng lẽ thú thật là mình yêu ảnh, nên chỉ biết chờ đợi ảnh mở lời.

Tháng qua tháng, năm qua năm, tình cảm vẫn thế, dậm chân tại chỗ, anh cũng vẫn im lặng không mở lời với em, còn em thì vẫn giữ kẻ mình là con gái không được tỏ tình trước.

Em chờ đợi hoài công, chẳng đi đến đâu, sau đó thì ông xã của em tấn công như vũ bão, và kết quả là em gật đầu làm vợ, người mà em không yêu lắm.

Khi em lấy chồng, vài tháng sau ảnh lấy vợ. Em vẫn ấm ức trong lòng chuyện xưa, muốn có dịp hỏi cho ra lẽ. Chắc vì nỗi ấm ức chưa giải tỏa nên khiến cho em nằm mơ thấy hoài hình ảnh của ảnh, Giấc mơ không thường xuyên, có một điều lạ là giấc mơ tuy có khác nhau, về thời gian, nơi chốn, nhưng tình huống thì luôn luôn giống nhau. Đó là hễ anh ấy sắp tỏ tình thì bao giờ cũng có một chuyện gì đó xảy ra khiến anh ấy không nói nữa, có thể là ai đó đi ngang qua, có thể trời mưa phải chạy vào nhà… Nói chung là hàng trăm giấc mơ rồi mà vẫn chưa nghe ảnh nói yêu em. Phần em, em luôn luôn ao ước có một lần được gặp anh và nói với anh là em yêu ảnh. Và chỉ nói vậy thôi chứ nhất quyết không có gì đi xa hơn.

Một lần em đã có cơ hội gặp ảnh, nhưng em ngưng lại vì nghĩ, nếu mình là người vợ, mình sẽ không muốn chồng mình có một cuộc gặp gỡ như thế. Nghĩ vậy, nên em quyết định không đến gặp. Lần đó em tiếc mất một dịp để nói lên lòng mình. Nhưng lại mừng vì mình chưa phạm tội.

Gần 17 năm lập gia đình, cho đến nay, giấc mơ thỉnh thoảng vẫn hiện ra. Em không muốn giấc mơ đó đến nữa, vì mỗi lần như thế em lại thấy mình là người vợ tội lỗi. Em muốn làm cái gì đó để giấc mơ tan đi. Bạn em nói: “Mày gặp một lần đi, nói cho xong, thì sẽ không còn bị ám ảnh nữa.”

Gặp một lần cũng không, em không làm vậy được, nó sẽ có lỗi với chồng em, con em và vợ của anh ấy. Em nghe nói mình ra ngoài sông hay biển, khấn nguyện rồi vứt cây nhang xuống, giấc mơ sẽ trôi theo cây nhang mà không trở lại nữa. Em không có ý phá hoại gia đình người khác, và cũng không muốn nằm bên chồng mà có những giấc mơ về người khác. 17 năm rồi, thời gian đâu phải là ít, ban ngày bận trăm công nghìn việc em không hề nghĩ đến, thế nhưng có những đêm em mơ thấy chuyện cũ, có một cái gì thật êm ái, nhẹ nhàng len vào lòng em, và em thấy thật hạnh phúc.

Em hiểu những điều em nói ra đây là những điều sai, nhưng em không làm sao kiểm soát giấc mơ của mình.

Nhạn Lưu
*Góp ý của độc giả:

– NH:
Tôi nghĩ anh ta lúc đó đã có bồ, vì gần chị hoài nên cũng có tình cảm, nhưng vẫn yêu bạn gái nên sống kiểu hàng hai như vậy, bằng chứng chị vừa lấy chồng thì vài tháng sau ảnh lấy vợ, chứ vợ đâu để sẵn vậy. Chị may quá rồi còn gì, thoát được tình tay ba.

Để tôi kể chị nghe chuyện của anh tôi.

Anh tôi khi ở Việt Nam có người yêu, qua Mỹ lúc đó chưa bang giao nên lấy vợ, ảnh cũng hay nghĩ đến và tìm kiếm cô kia. Khi về Việt Nam chơi, anh đã ghé thăm, sau lần thăm đó không thấy ảnh nói đi gặp nữa. Tôi hỏi thì ảnh nói tình cảm không như xưa nữa, về lại Mỹ thì thấy ảnh thương yêu vợ con hơn. Vợ ảnh nhỏ hơn cô ta sáu tuổi, có học, có công việc tốt, xinh xắn, và rất cá tính. Ảnh không vỡ mộng mới là chuyện lạ. Hãy để nó là giấc mơ đẹp, cho dù có cơ hội cũng đừng gặp.
-NB:
Những lời tâm sự chân thành của em cho tôi một cảm giác thấy tội nghiệp và thật sự lo lắng cho em. Em đã quá lãng mạn, yếu đuối, không biết kiềm chế cảm xúc bản thân mình. Em luôn sống trong ảo tưởng, tự tô vẽ ra những hình ảnh ảo, những tình huống ảo, rồi tự đặt ra những câu hỏi, những cách giải quyết về một mối liên hệ nam nữ mờ nhạt trong quá khứ rất xa, thời con gái mới lớn trẻ người non dạ chẳng có chút kinh nghiệm trường đời.

Nếu có một chút dũng khí kèm với sự thành thật với chính lòng mình, em hãy tự phân tích mức độ tình cảm giữa em và anh chàng thầy giáo dạy kèm em năm xưa. Em, một cô bé học trò nhỏ dại ngây thơ, khi được một người con trai lớn hơn mình vài tuổi, tinh tế quan tâm săn sóc, lập tức phóng đại cảm xúc con tim mình, kết luận mình đã yêu rồi. Còn phía anh chàng trai trẻ ấy đã nghĩ gì về em? Có hai suy nghĩ khác nhau:

– Cậu ấy thấy em ngây thơ, hồn nhiên, mơ mộng nên đã quan tâm săn sóc em, giống như săn sóc một người em gái bé bỏng của mình, không nhuốm chút tình yêu trai gái nào cả.

– Cậu ấy cũng cảm thấy một chút rung động trước một cô bé ngây thơ dễ thương, nên đã tỏ ra quan tâm một cách tinh tế. Tuy nhiên vì thấy cả mình lẫn cô gái này còn quá trẻ, tương lai sự nghiệp chưa vững vàng lấy gì bảo đảm cho một hạnh phúc vững bền sau này.

Có thể nói đây chưa phải là tình yêu giữa hai người. Bởi vì yêu không chỉ vì có cảm xúc, đồng cảm với nhau mà khi yêu còn phải biết quan tâm, săn sóc, chia sẻ, và hy sinh cho nhau.

Tất cả cần phải có thời gian để có thể ươm mầm cho những tình cảm tốt đẹp phát triển thành tình yêu. Nhưng không thể nói thời gian chờ đợi được nữa, em đi lấy chồng và cậu ấy đi lấy vợ. Không duyên nợ nên hai người đã đi theo hai lối rẽ khác nhau, không nợ nần vướng bận gì nhau.

Thế nhưng với em sự việc lại không đơn giản. Thay vì yên vui hạnh phúc bên chồng con của mình, với những cảm xúc ảo tưởng sẵn có em luôn ấm ức trong lòng, tự hỏi mình yêu anh ta điên cuồng còn anh ta có yêu lại mình chút nào không. Em luôn sống trong mơ, mơ ngày chưa đủ tối ngủ cũng nằm mơ. Em mơ được một lần gặp lại để có thể nói yêu cậu ấy và cũng mơ được nghe cậu ấy nói cũng yêu em. Chỉ vậy thôi, thế là đủ, không có gì đi xa hơn. Thật lãng mạn, xa rời thực tế, chỉ có trong tiểu thuyết diễm tình thôi.

Em phân trần rằng em không có ý phá hoại gia đình người khác và em cũng không muốn nằm bên chồng mà có những giấc mơ về người khác. May mắn là em cũng còn một chút lý trí và lòng tự trọng nên đã gắng kềm không cho phép mình chạy tới bên cậu ấy, vì có thể sẽ làm tổn thương người khác.

Em phải biết khi em không ngừng nghĩ về một người không phải chồng mình, nôn nóng muốn gặp họ, muốn biết tin tức về họ, nghĩa là em đang ngoại tình tư tưởng đó. Điều này rất nguy hiểm vì nó sẽ ăn mòn lý trí và nghị lực của em.

Cảm xúc là một thứ rất khó làm chủ nên em đừng quá tự tin rằng mình sẽ có thể kiểm soát được tất cả. Nếu như trong tim, trong óc em luôn có hình bóng cậu ấy, luôn phủ một màu hồng lên cái hạnh phúc giả tưởng ấy, sẽ có lúc em so sánh với chồng mình, thấy chồng mình sao mà tẻ nhạt, đơn điệu quá, sao đầy rẫy những lỗi lầm. Chuyện thả mồi bắt bóng sẽ có thể xảy ra, hạnh phúc thật bên cạnh thì đổ vỡ, còn bóng hình ảo mộng thì không có can đảm tới với mình thế là cũng đổ vỡ theo.

Tôi nhớ đâu đó có lời khuyên: “Đôi khi chúng ta phải chấp nhận việc quên đi một số người trong quá khứ. Bởi vì một lý do đơn giản họ không thuộc về tương lai của chúng ta”.

“Nếu trái tim còn xao xuyến những kỷ niệm xưa thì không có chỗ cho niềm hy vọng tương lai”.

Chúc em giữ được sự mềm mại cho trái tim mình nhưng đầu óc luôn tỉnh táo để giữ được hạnh phúc thật đời mình.
-Van Fremont:
“Em mơ thấy chuyện cũ, có một cái gì thật êm ái, nhẹ nhàng len vào lòng em, và em thấy thật hạnh phúc”

Đừng làm gì hết, đời sống nhiều rắc rối, có được giấc mơ êm ái như vầy là quá may, hãy giữ lấy nó… không ai kết tội giấc mơ, mà lại giấc mơ đẹp!

___________

*Vấn đề mới:

Thưa cô Nguyệt Nga và quí độc giả, em rất mong nhận được lời khuyên về tình huống hiện nay của gia đình em.

Ba em năm nay đã gần 70 tuổi, hiện ông vẫn còn sống ở Việt Nam và đã về hưu. Ông làm chủ hai căn nhà (đây là hai căn do nhà nước đền bù khi giải tỏa căn nhà thuộc quyền sở hữu của ba và “mẹ lớn” của em, căn này thật ra là do công của “mẹ lớn” mà có). Ông sống độc thân cũng 15 năm nay, bởi hai người vợ trước đã bỏ ông mà đi, “đi” ở đây có nghĩa bỏ ông, là chán ông quá mà li dị ông. Em là con của bà thứ hai, em sống với mẹ từ thuở lọt lòng, ông cũng có qua lại chăm sóc, nhưng chỉ “ù ơ dí dầu”. Ông cũng có đưa đón em đi học, nhưng rất nhiều lần ông để em chờ mòn mỏi. Ông cũng lo cho em vào những trường lớn, nhưng tiền bỏ ra thì là của mẹ em vất vả làm lụng mà có.

Hiện nay, tuy ông có thu nhập hàng tháng cũng khá nhờ cho thuê căn nhà thứ hai, nhưng hàng tháng anh chị con “mẹ lớn” vẫn gửi tiền chu cấp cho ông.

Ông thật hạnh phúc, tuy nhiên, cái hạnh phúc đó ông vẫn thấy chưa đủ nên đang tìm thêm một hạnh phúc khác. Mới đây em được thông báo ông muốn… cưới một cô gái 24 tuổi. Theo ông thì cô này tốt lắm, gia đình đàng hoàng (vì mẹ cô đã bắt ông phải dẫn con gái về ra mắt gia đình, và ông đã làm, ông đã đưa về quê ra mắt bà nội và các cô chú). Ông khẳng định là từng tuổi này, ông không lầm khi nhìn người đâu. Ông chắc chắn là cô này thương ông thật tình, vì… cô ấy nói muốn có con với ông!?.

Chuyện này em có bàn với các anh chị em, thì được nghe: “Thôi nếu cô ấy có sang đoạt hết hai căn nhà cũng xứng đáng với “công” cô ấy làm vợ Ba, hai bà mẹ trước dại thì ráng chịu.”

Em thì em không đồng ý với ý kiến của các anh chị, vì nếu sau này ông có chuyện gì mà ông đừng làm khổ con cái thì em ok. Em muốn ông sang tên nhà cho mấy anh em, để phòng khi ông bị người ta “đá” cũng có nơi mà về. Mà chuyện “đá” ông thì chỉ vấn đề thời gian. Hiện tại, em chưa nghĩ ra cách thuyết phục ba em sang tên nhà cho chúng em. Các anh chị em, họ đứng ngoài chuyện này, chỉ có mình em là lo lắng. Em mong quý cô bác giúp em.

Hoàng Thu
*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi: [email protected]

Mời độc giả xem phóng sự “Khóa tu học Phật Pháp Bắc Mỹ lần thứ 7 tại Chicago” (Phần 1)

TT Trump biết rõ vụ con trai gặp luật sư Nga?

WASHINGTON, DC (NV) – Tổng Thống Donald Trump đích thân hướng dẫn việc đưa ra bản thông cáo giải thích việc con trai của ông  gặp một luật sư Nga trong thời gian tranh cử tổng thống 2016, theo các nguồn tin từ giới truyền thông Mỹ.

Bản tin của BBC News nói rằng tuy bản thông cáo cho hay ông Donald Trump Jr. và luật sư Nga phần lớn chỉ thảo luận vấn đề nhận con nuôi từ Nga trong cuộc gặp hồi Tháng Sáu 2016, cá nhân ông Trump Jr. sau đó phải thú nhận rằng ông đồng ý gặp người nữ luật sư này sau khi được cho biết là bà ta mang theo các tin tức có thể gây thiệt hại cho bà Hillary Clinton.

Tờ Washington Post, cho hay dựa theo một số nguồn tin khác nhau, là tờ báo đầu tiên loan tin về việc Tổng Thống Trump đích thân đọc lời giải thích để phổ biến tới công chúng liên quan đến việc con trai gặp nữ luật sư Natalia Veselnitkaya.

Tờ báo nói ý định lúc đầu là ông Trump Jr. tiết lộ hoàn toàn mọi chi tiết về cuộc họp này, nhưng quyết định đó bị thay đổi và bản thông cáo đầu tiên nói là họ chỉ thảo luận vấn đề nhận con nuôi Nga, chứ không liên quan đến cuộc tranh cử.

Sau khi tờ Washington Post liên lạc, cho hay có các dữ kiện cho thấy điều này không đúng và yêu cầu có lời bình luận, ông Donald Trump Jr. công bố các điện thư liên quan về cuộc họp, thú nhận mục đích chính của cuộc gặp gỡ này.

Tuy đánh lạc hướng truyền thông không phải là hành vi phạm pháp, tờ Washington Post cho hay sự kiện đó cũng đủ để khiến điều tra viên đặc biệt Robert Mueller xem xét kỹ càng hơn.

Và nếu đúng là Tổng Thống Donald Trump biết rõ vụ Trump Jr. gặp luật sư Nga và có liên hệ chặt chẽ đến việc đưa ra bản thông cáo giải thích hành động của con trai mình thì ông có thể gặp khó khăn pháp lý. (V.Giang)

TT Trump sẽ không ngưng tweeting

Bệnh tiểu đường và các loại thuốc chữa

LTS: Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh được biết trong cộng đồng người Việt nhiều năm qua với chuyên khoa về hiếm muộn, vô sinh, và lựa chọn trai gái theo ý muốn. Ông đã từng làm nghiên cứu về bệnh hiếm muộn, và các bệnh ung thư của phụ nữ tại National Cancer Institute trực thuộc National Institutes of Health. Bác Sĩ Minh là Board Certified về Obstertrics, Gynecology và Reproductive Endocrinology Infertility. Phòng mạch tọa lạc trong khuôn viên bệnh viện Fountain Valley, tại 11180 Warner Ave., Suite 465, Fountain Valley, CA 92708. Số phone liên lạc: (714) 429-5848, trang nhà: www.bacsihongocminh.com.

Trong vòng 50 năm qua, có rất nhiều thuốc trị bệnh tiểu đường khác nhau đã được phát minh và cho phép sử dụng. Tuy nhiên, một nghiên cứu gần đây do Viện Nghiên Cứu Quốc Gia (National Institutes for Health) đài thọ cho thấy, tuy rằng các loại thuốc nầy có làm giảm lượng đường trong máu, nhưng lại không giảm nguy cơ bị bệnh tim mạch và giảm tỉ số tử vong.

Theo nghiên cứu của ACCORD (Action to Control Cardiac Risk in Diabetes), khi theo dõi trên 10,000 người bị bệnh tiểu đường có sử dụng thuốc, cho dù lượng đường trong máu có giảm đi, nhưng bệnh nhân thì không khoẻ mạnh hơn tí nào cả. Dù bệnh nhân có sử dụng thuốc hay không, nguy cơ bị bệnh suy thận, bệnh tim mạch, tai biến não vẫn không thay đổi.

Thế thì tại sao lại sử dụng thuốc? Không lý nào thuốc trị bệnh tiểu đường là vô giá…trị?

Để tìm hiểu tại sao, chúng ta cần hiểu về cội nguồn của bệnh tiểu đường.

Thử tưởng tượng, cơ thể của chúng ta là một thùng phi chứa đường, gồm có hai ngăn, một bên là máu và bên kia là tế bào, là bắp thịt, là nội tạng… Dĩ nhiên là sức chứa của thùng phi có giới hạn. Khi chúng ta ăn thức ăn có chứa đường và tinh bột, một số lượng đường sẽ được ngăn bên tế bào sử dụng, phần dư sẽ được chứa dưới dạng đa đường glycogen, đại khái giống như một loại mật có đường. Phần dư hơn nữa sẽ được chứa thành mỡ. Sự luân lưu của đường chịu sự ảnh hưởng của chất insulin, tiết ra từ tuyến tuỵ pancreas. Trong trường hợp lượng đường tăng cao và chất insulin không đủ hay không làm việc hữu hiệu, lượng đường dư sẽ tràn qua bên máu và thải ra ngoài nước tiểu, gọi là bệnh tiểu đường.

Như thế nhiệm vụ chính của insulin là chuyển đường từ máu vào trong tế bào, cung cấp nguồn năng lượng cho cơ thể. Khi lượng đường trong máu tăng vọt mà lượng insulin vẫn bình thường hay cao hơn bình thường, tình trạng gọi là vô cảm hay lờn insulin, insulin resistance, đưa đến tiểu đường. Một số người sanh ra đã có khuynh hướng bị vô cảm với insulin như trong trường hợp bệnh nhân bị Hội Chứng Đa Nang Buồng Trứng (Polycystic Ovary Syndrome). Vòng lẩn quẩn ở đây là chứng vô cảm với insulin làm tích luỹ mỡ, và khi mỡ tăng thì trở lại làm cho sự vô cảm nặng thêm. Hơn nữa, khi tuổi tác càng lớn, sự vô cảm với insulin cũng tăng theo. Cuối cùng, sự viêm kinh niên (chronic inflammation) và stress cũng làm cho chứng vô cảm với insulin nặng thêm.

Thế thì, những thứ thuốc trị bệnh tiểu đường có thực sự làm cho lượng đường thặng dư biến mất đi hay không? Câu trả lời là không! Thật ra chúng chỉ có tác dụng “đẩy” đường từ máu vào trong tế bào, nhưng không giải quyết được nguồn cội của vấn đề. Nhhĩa là, nếu ăn nhiều đường quá thì đường cũng sẽ dư thừa đâu đó trong máu, trong cơ thể, dưới dạng mỡ.

Trong các loại thuốc chữa trị bệnh tiểu đường, insulin, sulphonylureas, metformin là ba loại xưa nhất.
Insulin gồm có một số thương hiệu cũ như Humulin, Iletin I NPH, Novolin, và một số thương hiệu mới như Lispro (Humalog), Aspart (Novolog), Glulisine (Apidra), Velosulin, Basaglar, Lantus, Toujeo, Levemir, Tresiba… nói chung để phụ thêm cho chất insulin tiết ra từ tuyến pancreas.

Thuốc sulphonylureas, có tác dụng kích thích tế bào của tuyến tuỵ pancreas sản xuất thêm insulin. Một sốh thương hiệu gồm có: Diabinese, Amaryl, Glucotrol, DiaBeta, GlipiZIDE XL, Micronase, Orinase…

Thuốc Metformin là loại thuốc xưa nhất và rẻ tiền nhất. Được sáng chế vào khoảng năm 1950 và cho sử dụng bên Anh, nhưng không được sử dụng bên Mỹ mãi cho đến khoảng năm 1996. Thuốc có tác dụng làm tăng độ nhạy với insulin. Gần đây, một số nghiên cứu sơ khởi cho rằng thuốc có triển vọng làm tăng tuổi thọ và chống lão hoá.

Trong các loại thuốc mới có các loại gọi là DPP 4 inhibitors, với các thương hiệu như Januvia (Sitagliptin), Galvus (Vildagliptin), Onglyza (Saxagliptin), Tradjenta (Linagliptin) làm tăng sự sản xuất của insulin và làm giảm đường trong máu.

Một loại thuốc mới khác, Victoza (liraglutide), cũng có tác dụng làm tăng lượng insulin sản xuất ra và ngăn chặn cho thức ăn chậm rời khỏi bao tử. Làm như thế để cho người sử dụng thuốc lâu đói và ăn ít lại. Nói chung là cố tình làm cho ăn không tiêu, vì thế có phản ứng phụ là ói mửa.

Còn một nhóm thuốc không mới lắm đã được sử dụng trên toàn thế giới, ngoại trừ ở Mỹ, có tên là Acarbose. Thuốc này có tác dụng làm cho các thức ăn có chứa tinh bột không tiêu hoá được, do đó, không biến ra thành đường khi ăn vào.

Cuối cùng một nhóm thuốc mới nhất có tên là SGLT2, đã được sử dụng bên Anh, gồm có các thương hiệu như Forxiga (Dapagliflozin), Invokana (Canagliflozin), và Jardiance (Empagliflozin). Trái với các loại thuốc trên đây làm giảm lượng đường trong máu, thuốc này lợi dụng phản ứng phụ của bệnh tiểu đường, nhấn mạnh chữ “Tiểu” trong “Tiểu Đường”, nghĩa là thúc trái thận tiểu ra đường càng nhiều càng tốt.

Động cơ chính của các loại thuốc, tựu trung, gồm có giảm lượng đường trong máu bằng cách bớt lượng đường sản xuất ra , giảm đường thấm qua ruột, “cất” đường vào cơ thể, hay tháo đường ra ngoài qua nước tiểu.

Các loại thuốc mới, theo nghiên cứu, có giảm nguy cơ bị bệnh tim mạch chút ít nhưng đồng thời làm giảm cân đột ngột. Tuỳ theo sự suy nghĩ, đây là điểm lợi hay hại của thuốc, nếu sử dụng lâu dài để giảm cân, nếu không nói là đùa với lửa!

Đọc xong danh sách các loại thuốc chữa bệnh tiểu đường trên đây , dù chưa uống thuốc cũng đủ thấy chóng mặt và ói mửa, là các phản ứng phụ chính khi sử dụng các loại thuốc này.

Nói chung, thuốc chỉ giúp ta giải quyết vấn đề tạm thời, nhưng không giải quyết được nguồn cội của vấn đề. Thí dụ như, khi quét rác, “cất” rác dưới gậm giường, hay cất đồ junk ra garage không làm sạch nhà cửa.

Vì thế, chỉ trong trường hợp cơ thể tuyệt đối không sản xuất được insulin, còn ngoài ra chỉ nên xem thuốc chữa bệnh tiểu đường là giải quyết ngắn hạn và giới hạn. Nếu nói rằng, nguyên nhân của bệnh tiểu đường là do sự vô cảm của insulin, và lượng đường ăn vào quá thặng dư, thì tại sao chúng ta không giải quyết vấn đề hữu hiệu hơn, đơn giản hơn bằng cách ăn ít lại và tăng cường vận động? Giảm cân, tập thể dục thể thao còn làm tăng độ nhạy của insulin và làm giảm nguy cơ bị bệnh tim mạch một cách tích cực.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 1 tháng 8 năm 2017/div>

TT Trump ‘tweet’, Bắc Kinh tức giận phản ứng

BẮC KINH, Trung Quốc (NV) – Sau khi Tổng Thống Donald Trump đưa ra lời bêu riếu Trung Quốc qua một tweet dài 48 chữ, tố cáo quốc gia này không thuần phục được Bắc Hàn, nước láng giềng và cũng là đồng minh lâu đời của mình, Bắc Kinh phản ứng với lời chỉ trích ông Trump, qua một bài viết 1,000 chữ do Tân Hoa Xã tường thuật.

Báo The New York Times trích dẫn hồi đáp của Tân Hoa Xã hôm Thứ Hai và được phổ biến rộng rãi trên các trang mạng của Trung Quốc, trong đó có đoạn viết: “Ông Trump có cá tính hoàn toàn cá nhân và thích gửi tweet. Nhưng sự kiện ông trút tâm tư tình cảm của mình không thể trở thành một hướng dẫn chính sách cho việc giải quyết vấn đề nguyên tử ở bán đảo Triều Tiên.”

Sau khi Bắc Hàn thử nghiệm một hỏa tiễn đạn đạo liên lục địa, mà theo giới chuyên môn, có khả năng bay đến California, thách thức cả những cấm vận của Liên Hiệp Quốc, hôm Chủ Nhật, ông Trump nói trên Twitter rằng “tôi rất lấy làm thất vọng đối với Trung Quốc.”

Trong tweet thứ nhì, ông Trump nói tiếp rằng, mặc dù Trung Quốc được để yên làm ăn thặng dư mậu dịch với Hoa Kỳ, nhưng “họ lại không giúp gì cho chúng ta về vấn đề Bắc Hàn, mà chỉ nói suông. Chúng ta không thể để cho tình trạng như thế này tiếp tục mãi được. Trung Quốc là nước có thể giải quyết được việc này một cách dễ dàng!”

Các nhà ngoại giao và truyền thông nhà nước Trung Quốc đồng loạt lý luận rằng Washington và đồng minh của mình không nên quá lệ thuộc vào Trung Quốc để hạ nhiệt căng thẳng do Bắc Hàn tạo nên qua việc tăng cường khả năng hỏa tiễn và vũ khí nguyên tử.

Ngoại Trưởng Mỹ Rex W Tillerson gây áp lực thêm đối với Trung Quốc, buộc họ phải giúp cô lập Bắc Hàn. Ông phát biểu sau cuộc phóng hỏa tiễn của Bắc Hàn: “Trung Quốc và Nga có trách nhiệm duy nhất và đặc biệt đối với sự gia tăng căng thẳng trong khu vực và toàn cầu.” (TP)

TT Trump hướng dẫn con trai giải thích vụ gặp luật sư Nga

Thông tin đầy đủ là cách tốt nhất khi mua bán nhà

(ocregister.com) – Việc tiết lộ thông tin đầy đủ đóng một vai trò quan trọng trong bất cứ mối quan hệ lành mạnh nào, ngay cả giữa những người mua và người bán nhà.

Về phần người mua, để đề nghị của họ thêm hấp dẫn, họ cần tiết lộ khả năng tài chánh của họ để thực hiện vụ mua nhà, bằng cách đính kèm một giấy chứng nhận đã được một nhà cho vay hợp pháp chấp thuận trước một món vay. Ðiều đó chứng tỏ các tài liệu tài chánh cần thiết của họ đã được xem xét.

Ngoài ra, người mua cũng sẽ cung cấp bằng chứng cho thấy rằng họ có sẵn tiền để thực hiện vụ mua nhà, dưới hình thức các báo cáo ngân hàng mới nhất. Việc tiết lộ này có thể giúp đề nghị của họ được người bán chấp nhận. Sau đó người bán sẽ phải tiết lộ các thông tin về căn nhà.

Ðã có lúc việc mua nhà ở California chỉ cần một tờ giấy. Ngày nay giấy tờ lên tới khoảng 100 trang, và có thể gần 150 trang nếu bạn cần vay tiền để mua, và khoảng 80 trang về những tiết lộ của người bán.

Sự tiết lộ về căn nhà có thể được thực hiện theo một mẫu các câu hỏi về bất động sản mà người bán phải trả lời (SPQ: Seller Property Questionnaire) do Hiệp Hội Ðịa Ốc California (CAR) soạn thảo. Mẫu này nhằm giảm thiểu sự kiện tụng phát sinh từ những tranh chấp về những khiếm khuyết của một bất động sản đã không được tiết lộ.

Sau đây là một vài thí dụ về những câu hỏi trên mẫu SPQ và những tiết lộ mà người bán có thể phải thực hiện.

– Bạn (người bán) có hay biết về những sửa chữa và thay đổi nào cho căn nhà hay không?

Nếu trả lời “có” bạn sẽ phải tiết lộ những thứ như phòng ăn được mở rộng thêm, các phòng ngủ ở phía trước được nới rộng và mái nhà đã được thay (chẳng hạn, trong năm 2011).

– Lò sưởi được thay trong năm 2016.

– Nhà bếp được tân trang trong năm 2014, gồm sàn mới, tủ chén dĩa mới, mặt bàn bếp mới, các dụng cụ mới, đèn LED mới, bồn rửa chén mới, vòi nước mới, máy xay rác mới, và nhà bếp được sơn lại, v.v…

– Bạn có hay biết về các vấn đề nào liên quan đến nước và nấm mốc hay không?

Nếu trả lời “có” bạn sẽ phải tiết lộ việc căn nhà đã được thay ống nước, phòng tắm ở tầng trên đã được lát gạch lại, sơn lại và sửa chữa những rò rỉ. Trần nhà ở tầng dưới, ngay phía dưới phòng tắm ở trên lầu, cũng được sửa chữa và sơn lại. Sự rò rỉ đã được sửa chữa.

– Bạn có hay biết gì về các súc vật nuôi và chuột bọ trong nhà hay không?

Nếu trả lời “có” bạn sẽ phải tiết lộ việc bạn thấy một tổ ong ở bên hông nhà và đã phải gỡ bỏ vào năm 2017, và khu vực này đã được trét và sơn lại. Hoặc bạn có thể cho biết bạn đã nuôi hai con chó, một con mèo, một con rắn, và có hai bể nuôi cá cảnh, v.v… Tùy bạn nếu bạn muốn nói rõ hơn về các súc vật nuôi đó. (N.N)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 1 tháng 8 năm 2017/div>

Những việc cần sửa chữa khi mua những căn nhà cũ

(realtytimes.com) – Thập niên 1960 là thời đại của những thanh niên lập dị, ban Beatles, và chiến tranh Việt Nam, với những khuynh hướng đặc biệt trong âm nhạc, việc sử dụng ma túy và các kiểu quần áo. Tuy nhiên, việc xây dựng nhà là một chiều hướng khác trong thập niên 60.

Khi mua một căn nhà được xây dựng hơn 50 năm trước, không những bạn phải đương đầu với những thay đổi về thiết kế và những sửa sang nhỏ bề ngoài, mà còn phải đối phó với vấn đề xây dựng để giúp căn nhà tồn tại lâu dài. Có thể bạn sẽ ngạc nhiên về những gì bạn gặp phải trong một căn nhà được xây dựng từ 50 năm trước.

Hệ thống ống nước

Một trong những vấn nạn lớn nhất trong những căn nhà được xây dựng hơn 50 năm trước là các ống nước bằng thép được tráng kẽm (galvanized steel) để cung cấp nước cho căn nhà của bạn qua hệ thống ống nước bên trong nhà. Loại ống này lâu nay nổi tiếng là dễ bị rỉ sét ở bên trong, do đó làm bẩn nước và nghẹt ống.

Bạn nên đưa một chuyên viên về ống nước tới để xác định những gì bạn cần sửa chữa. Kỹ thuật của thời đại mới có loại ống lành mạnh hơn và bền hơn để bạn có thể sử dụng trong căn nhà cũ của bạn. Ðiều này có thể giúp bạn có nước uống và nước tắm giặt tốt hơn trong nhà của bạn, cũng như giảm thiểu sự rò rỉ đường ống trong nhà.

Năng lượng

Năng lượng 50 năm về trước rẻ hơn nhiều so với bây giờ, do đó các biện pháp tiết kiệm năng lượng như sự cách nhiệt không được đặt nặng như hiện nay.

Ðể giúp chống lại những sự phí phạm năng lượng này, trước hết bạn nên nhận định tình trạng cách nhiệt của căn nhà. Từ đó, bạn có thể trét kín các cửa sổ và cửa ra vào để giúp hạ giảm các hóa đơn tiện ích. Tuy nhiên, một điều đáng ngạc nhiên là đa số những căn nhà từ hơn 50 năm trước đều hữu hiệu về năng lượng, do đó thường ít phải sửa chữa.

Sơ đồ phòng ốc

Những căn nhà từ hơn 50 năm trước hầu như nhỏ hơn những căn nhà hiện nay gần 35%. Mặc dù điều đó có nghĩa bạn sẽ có nhiều chỗ để xây hồ tắm ở sân sau, bạn có thể cảm thấy bị chật chội ở bên trong. Ngoài vấn đề những căn phòng thường nhỏ hơn, cả phòng ngủ chính cũng không giống như bây giờ. Thực vậy, phòng ngủ chính hồi đó thường nằm ở cuối hành lang của căn nhà, thay vì ở mặt đối diện của căn nhà như thiết kế thông dụng hiện nay.

Ðể giúp căn nhà cũ của bạn thích ứng với các tiêu chuẩn ngày nay, bạn có thể dễ dàng tạo thêm không gian cho căn nhà bằng cách xây thêm, làm lại nhà bếp hoặc phá bỏ các bức tường để tạo sự thông thoáng. Tuy nhiên, vì những kế hoạch này rất tốn kém, tốt hơn hết bạn nên tham khảo một nhà chuyên môn để bảo đảm các dự án của bạn sẽ đem lại những gì mà bạn cần.

Sơn có chì

Trong năm 1978, chính phủ cấm sử dụng sơn có pha chì trong nhà, vì chì được coi như nguy hại cho sức khỏe, có thể làm tổn thương hệ thống thần kinh, nhất là đối với trẻ em. Tuy nhiên, sơn pha chì thỉnh thoảng vẫn được sử dụng, điều đó có nghĩa bạn nên cho thử nghiệm sơn trong nhà của bạn. Nếu sơn trong nhà của bạn được thử nghiệm có chì, bạn nên cho người chuyên môn loại bỏ và sơn lại nhà với loại sơn lành mạnh hơn cho bạn và gia đình bạn.

Mua một căn nhà có thể là điều gây phấn khích, nhưng dọn vào một căn nhà cũ có thể là một thay đổi khó khăn. Không những bạn phải đối phó với những căn nhà kiểu cũ mà còn gặp những hư hại trong căn nhà mà bạn sẽ cần sửa chữa trước khi dọn vào. (N.N)

Mời độc giả xem phóng sự “Chủ vườn Mimosa Nursery: Tưới làm sao để cây không chết”

Thỏa hiệp khung ‘Bộ Quy Tắc Ứng Xử trên Biển Ðông’ sắp được ký

MANILA (NV) – Các nước ASEAN và Trung Quốc dự trù ký thỏa hiệp khung về Bộ Quy Tắc Ứng Xử trên Biển Ðông nhân dịp có phiên họp tại Manila cuối tuần này sau nhiều năm đàm phán dằng dai.

“Chúng tôi dự trù các ngoại trưởng của ASEAN và Trung Quốc chấp thuận thỏa hiệp khung cho Bộ Quy Tắc Ứng Xử (trên Biển Ðông) (COC) tại cuộc họp sẽ diễn ra ngày Chủ Nhật, 6 Tháng Tám 2017.” Phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Philipines, Robespierre Bolivar, loan báo hôm 31 Tháng Bảy và được báo chí địa phương tường thuật.

Bản thỏa hiệp khung, trên nguyên tắc, đã được ASEAN và Trung Quốc đồng ý trong phiên họp hồi giữa Tháng Năm vừa qua tại Quý Châu, Tây Nam Trung Quốc, mà các bên từng muốn sớm có được COC trong năm nay hầu tránh các xung đột võ trang trên Biển Ðông.

Ngoài Việt Nam và Trung Quốc có những tuyên bố chủ quyền chồng lấn, còn có Philippines, Indonesia, Malaysia và Brunei, Ðài Loan cũng tuyên bố chủ quyền một phần hoặc phần lớn vùng biển có lượng hàng hóa thương mại thông thương với hơn $5 ngàn tỉ mỗi năm.

Theo Bộ Ngoại Giao Philippines, sau bản thỏa hiệp khung, các bên liên quan sẽ sớm tiến hành các cuộc đàm phán tiếp theo về một Bộ Quy Tắc Ứng Xử vốn đã được chờ đợi suốt 15 năm qua kể từ khi ASEAN và Trung Quốc ký bản Tuyên Bố Ứng Xử Trên Biển Ðông (DOC).

Liệu một bản COC có thành hình nổi hay không khi các lãnh tụ các nước liên quan sẽ gặp nhau vào hội nghị thượng đỉnh Tháng Mười Một tới đây vẫn còn là một dấu hỏi to lớn.

Theo báo chí Philipines dẫn lời ông Bolivar, bản thỏa hiệp khung sẽ không đả động gì đến phán quyết hồi Tháng Bảy 2016 của Tòa Án Trọng Tài Quốc Tế bác bỏ tuyên bố chủ quyền “lưỡi bò” của Trung Quốc chiếm hơn 80% Biển Ðông, một điều đại kỵ với Bắc Kinh.

Chi tiết của bản thỏa hiệp khung của Bộ Quy Tắc Ứng Xử Trên Biển Ðông hiện vẫn còn bị giữ bí mật.

Philipines, nước làm chủ tịch ASEAN năm nay, tổ chức cuộc họp cấp ngoại trưởng ASEAN và các cuộc họp liên quan với các đối tác diễn ra từ ngày 2 đến 8 Tháng Tám 2017 tại thủ đô Manila.

Bắc Kinh đã cố tình tránh né thảo luận một bộ COC suốt nhiều năm qua, họ từng tuyên bố sẽ thảo luật khi có “thời điểm chín mùi.” Nay, Bắc Kinh, bất chấp thỏa thuận giữ nguyên trạng Biển Ðông, đã bồi đắp 7 bãi đá ngầm tại quần đảo Trường Sa cướp của Việt Nam năm 1988 thành 7 đảo nhân tạo khổng lồ. Tin tức cho hay họ đã xây dựng, trang bị gần như hoàn tất các cơ sở quân sự trên các đảo nhân tạo gồm cả phi đạo dài 3,000 mét, nhà chứa máy bay, đài radar, viễn thông vệ tinh, vị trí đặt hỏa tiễn…

Khi người ta hiểu tuyên bố “thời điểm chín mùi” của Bắc Kinh thì đã quá muộn.

Bộ Quy Tắc Ứng Xử trên Biển Ðông dự trù sẽ bao gồm thỏa thuận các mặt từ ngăn ngừa và giảm thiểu ảnh hưởng do các thảm họa thiên nhiên và tai nạn, cấp cứu trên biển, bảo vệ môi trường, nghiên cứu sự đa dạng của hải dương, khảo cứu khoa học, an toàn hàng hải.

Vấn đề an toàn hàng hải là mấu chốt của các bất đồng vì khi đã trở thành một thỏa thuận quốc tế và có hiệu lực, ràng buộc các nước thuận theo. Nó sẽ kềm chế các hành động của các nước có tranh chấp hầu duy trì sự ổn định và an ninh trong khu vực.

Tuy nhiên, nếu lời lẽ vẫn chỉ rất tổng quát và mơ hồ trong khi Bắc Kinh vẫn cả quyết chủ quyền lãnh thổ của họ trên Biển Ðông theo hình “lưỡi bò,” dù đã bị Tòa Trọng Tài Quốc Tế bác bỏ, nó sẽ để ngỏ cho Bắc Kinh giải thích thỏa hiệp theo chủ trương của họ mỗi khi có hành động gì bị các nước khác chống đối. (TN)

Mời độc giả xem phóng sự “Chủ vườn Mimosa Nursery: Tưới làm sao để cây không chết”

ASEAN, Trung Quốc dự trù ký thỏa hiệp Bộ Quy Tắc Ứng Xử trên Biển Đông

Các nước ASEAN và Trung Quốc dự trù ký thỏa hiệp khung về Bộ Quy Tắc Ứng Xử trên Biển Đông nhân dịp có phiên họp tại Manila cuối tuần này sau nhiều năm đàm phán dằng dai.Bản thỏa hiệp khung, trên nguyên tắc, đã được ASEAN và Trung Quốc đồng ý trong phiên họp hồi giữa Tháng 5 vừa qua tại Quý Châu, miền tây nam Trung Quốc mà các bên từng muốn sớm có được COC trong năm nay hầu tránh các xung đột võ trang trên Biển Đông.

Bắt đại gia Trà Vinh và đồng phạm thao túng ngân hàng

Theo tin của truyền thông Việt Nam, chiều ngày 1 Tháng Tám giờ địa phương, Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về kinh tế và tham nhũng, Bộ Công an chính thức phát đi thông báo cho biết, đã bắt giam và khởi tố hàng chục người về tội “Cố ý làm trái quy định của nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”.

T.T Trump sẽ không ngưng tweeting

Dù đã có rất nhiều lời khuyên về “vạ Twitter” trong thời đại này còn nguy hiểm hơn “vạ miệng”, Tổng Thống Donald Trump sáng sớm ngày hôm nay khẳng định rằng ông sẽ không ngưng việc tweeting.
Bản tweet được gửi ra một ngày sau khi tướng Thủy Quân Lục Chiến hồi hưu John Kelly được bổ nhiệm là tân chánh văn phòng của ông Trump.

TT Trump bị cáo buộc cùng Fox News bịa chuyện

WASHINGTON, DC (NV) – Một vụ kiện nộp lên tòa án liên bang, khiếu nại một bản tin của đài Fox News liên quan đến ông Seth Rich, nhân viên của Ủy Ban Dân Chủ Toàn Quốc (DNC), bị giết chết, đã được Tổng Thống Donald Trump duyệt trước, theo yêu cầu của Tòa Bạch Ốc, trước khi cho phổ biến.

Theo báo mạng The Hill, đơn kiện được một nhà điều tra tư và là người cộng tác với đài Fox nộp cho Tòa Án Liên Bang New York. Người này cho hay, những trích dẫn của ông trong câu chuyện mà sau này được rút lại là do đài Fox bịa ra.

Ông Rod Wheeler là một cựu chuyên viên điều tra về các vụ giết người ở Washington, DC, và cũng là người điều tra cái chết của ông Rich.

Đơn kiện của ông có đoạn viết: “Đài Fox News từng làm việc với chính phủ Trump để phổ biến những tin thất thiệt, nhằm đánh lạc hướng dư luận về việc Nga bị cáo buộc gây ảnh hưởng vào cuộc bầu cử tổng thống.”

Đơn kiện còn cho rằng nữ ký giả Malia Zimmerman của Fox News, “biết và ủng hộ” nhà tài phiệt Ed Butowsky, một người luôn ủng hộ tiền đảng Cộng Hòa, ngụy tạo hai lời trích của ông, với mục đích đánh lạc hướng câu chuyện Nga can dự vào bầu cử Mỹ, bằng cách lèo lái câu chuyện là ông Seth Rich bị bắn chết vì “đưa hồ sơ của DNC cho WikiLeaks” tung ra để làm hại ứng cử viên Hillary Clinton.

Đơn kiện được ông Douglas Wigdor nộp thay cho ông Wheeler. Ông Wigdor từng làm cố vấn pháp lý cho nhiều vụ kiện tố cáo các cấp quản trị của Fox News về tội kỳ thị hay sách nhiễu.

Qua một phát biểu bằng email gửi cho The Hill, đài Fox News nói: “Điều cáo buộc rằng trang mạng FoxNews.com phổ biến câu chuyện của bà Malia Zimmerman để đánh lạc hướng các tường thuật của truyền thông về sự thông đồng với người Nga là hoàn toàn sai lạc. Việc thu hồi câu chuyện này đang được điều tra nội bộ và chúng tôi không có chứng cớ nào cho thấy bà Zimmerman đã trích dẫn sai lạc từ ông Rod Wheeler.” (TP)

TT Trump hướng dẫn con trai giải thích vụ gặp luật sư Nga

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN:26-449949
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 553-3714, (714) 553-4270, (714) 553-5790, (714) 553-3478, (714) 553-5391
Email: [email protected]; [email protected]
Website: http://www.CAmonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH

Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:
(Tính đến ngày 23 Tháng Bảy 2017)

Kiên Văn Ðặng, Fountain Valley, CA $100
Cúc Nguyễn & Thu Nguyễn , Tucker, GA $100 (In memory of Major Nguyễn Tươi)
ÔB. Ðinh Hữu Tô, Philadelphia, PA $100
Cương M. Nguyễn , Houston, TX $100
Paypal Giving Fund, $5.10

Danh sách ân nhân đại nhạc hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 11:

Liên Hoa Lý, San Diego, CA $2,000
Hội Quần Vợt South Bay vùng Los Angeles), Torrance, CA $1,960
Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH ở Georgia, Lawrenceville, GA $1,314
Kim Vhi Williams, Garden Grove, CA $1,000
Dat M. Lê, c/o Giác Duy Lê, Fountain Valley, CA $1,000
Hội Quân Cán Chính TP Raleigh, Raleigh, NC $600
Vân Thu Larson, Huntington Beach, CA $400
Nguyễn Chi C, Glendale, AZ $200
Tri & Lieu Lê, San Diego, CA $200 (In memory of Mrs. Võ Thị Hồng Trang)
Nga Tuyết Huỳnh, Santa Clara, CA $100
Tôn Thất Ngọ, San Francisco, CA $100
Son Ðỗ, Chicago, IL $100
Thuy Bich Nguyễn, Westminster, CA $100
Bửu Túc, Reseda, CA $100
Pho Văn Trương, El Monte, CA $50

Danh sách TPB VNCH đã được giúp đỡ:

Nguyễn Văn Sáu, Bình Dương, SQ:55/E01388/NQ. Cụt 2 chân,
Văn Quang Chờ, Bình Phước, SQ:74/141475/B2/CLQ. Mù mắt trái.
Huỳnh Văn Bột, Bình Dương, SQ:73/142091/HS/CLQ. Gãy chân phải. MDVV 60%,
Nguyễn Viết Nông, Bình Dương, SQ:66/201056/HS1/CLQ. Mù mắt phải.
Nguyễn Lợi (Nguyễn Kim Phong), Bình Phước, SQ:75/207463/TS/CLQ. Mù mắt trái.
Trần Tập, Bình Phước, SQ:39/264586/HS1/ÐPQ. Cụt chân trái.
Trần Thanh Xuân, Bình Dương, SQ:74/105458/B2/BÐQ. Cụt chân trái.
Phan Cầm Dũng, Bình Dương, SQ:48/410580/B2/ÐPQ. Cụt chân trái.
Bùi Văn Sử, Bình Dương, SQ:74/120403/TQLC. Cụt tay trái.
Ðoàn Phổ, Bình Phước, SQ:54/202987/TS/ÐPQ. Cụt chân trái.
Lê Văn Anh, Bình Dương, SQ:72/137897/B2/ND. Cụt chân phải.
Lưu Văn Vũ, Bình Dương, SQ:75/106447/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Trần Văn Tâm, Bình Dương, SQ:51/458076/B2/ÐPQ. Cụt tay trái. Gãy chân trái.
Nguyễn Văn Tâm, Bình Dương, SQ:70/112949/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Võ Phùng Dương, Bình Phước, SQ:74/145811/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Huỳnh Văn Hoàng, Bình Dương, SQ:69/000127/HS/CLQ. Mù 2 mắt,
Lê Văn Trinh, Bình Dương, SQ:52/548562/B1/ÐPQ. Cụt 2 chân,
Lưu Minh Lý, Bình Dương, SQ:608314/B2/ÐPQ. Mù hai mắt.
Trương Văn Tiến, Bình Dương, SQ:359144/NQ. Cụt 2 tay. Mù 2 mắt.
Mai Văn Lưng, Bình Dương, SQ:53/622677/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Ân, Bình Dương, SQ:50/364624/B1/ÐPQ. Cụt 2 chân,
Vũ Văn Nưu, Bình Dương, SQ:355525/NQ. Cắt bỏ lá lách 50%
Ngô Văn Uyên, Bình Dương, SQ:67/800938/HS/ÐPQ. Mù mắt phải.
Nguyễn Hữu Tỉnh, Ðồng Nai, SQ:53/305561/HS/CLQ. Múc mắt phải.
Nguyễn Văn Sến, Ðồng Nai, SQ:70/106688/B1/BÐQ. Cụt chân trái.
Sua Xy, Ðồng Nai, SQ:74/160499/CU/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Ngọc Tỷ, Ðồng Nai, SQ:49/359264/HS/ÐPQ. Cụt chân trái.
Ðỗ Văn Khéo, Ðồng Nai, SQ:75/130356/B2/ND. Cụt tay phải và chân trái.
Hoàng Ðức Thọ, Ðồng Nai, SQ:56/868075/B2/ÐPQ. Cụt hai chân.
Nguyễn Văn Trọng, Ðồng Nai, SQ:43/197264/HS/ÐPQ. Cụt hai chân.
Bùi Văn Ước, Ðồng Nai, SQ:70/111867/B2/81BKD. Cụt hai chân.
Trần Ðức Thu, Ðồng Nai, SQ:75/210777/TS/ÐPQ. Cụt tay trái. Bị thương ở chân trái.
Lê Văn Gửi, Ðồng Nai, SQ:158885/B1/CLQ. Cụt hai chân.
Mai Ngọc Giới, Ðồng Nai, SQ:53/773419/B2/ÐPQ. Cụt chân trái.
Phạm Văn Liên, Ðồng Nai, SQ:75/109821/HS/CLQ. Mù hai mắt.
Lê Văn Lệ, Ðồng Nai, SQ:62/200185/TS1/CLQ. Cụt chân và tay trái.
Phan Văn Quen, Ðồng Nai, SQ:74/142503/CLQ. Cụt hai chân.
Lý Văn Mè, Ðồng Nai, SQ:318467/NQ. Bị thương ở ngực, cột sống.
Nguyễn Văn Dũng, Ðồng Nai, SQ:68/131921/B1/ND. Cụt tay phải và 1/3 bàn chân phải.
Lý Văn Khứ, Ðồng Nai, SQ:47/277821/HS/ÐPQ. Liệt 2 chân. Bị thương tủy sống.
Hà Duy Túy, Ðồng Nai, SQ:71/105295/B2/CLQ. Cụt hai chân.
Nguyễn Văn Chữ, Ðồng Nai, SQ:64/112092/B1/CLQ. Cụt tay phải. Liệt chân phải.
Nguyễn Văn Nam, Ðồng Nai, SQ:75/135591/TS/CLQ. Cụt 2 chân.
Nguyễn Văn Hà, Ðồng Nai, SQ:65/000373/HS/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Sang, Ðồng Nai, SQ:53/200470/HS1/CLQ. Gẫy hai chân.
Nguyễn Quỳ, Ðồng Nai, SQ:103890/NQ. Cụt chân phải. (Còn tiếp)

Danh sách quả phụ VNCH đã được giúp đỡ:

Nguyễn Thị Cúc, Khánh Hòa, QP Cố NQ Lê Tín SQ:NQ104.276. Mất ngày 15/04/72.
Nguyễn Thị Giao, Huế, QP Cố HS Lê Loan SQ:52/290.005. Mất ngày 01/11/66.
Nguyễn Thị Giỏi, Vũng Tàu, QP Cố TrU Cao Thành Tài SQ:64/112.354. Tử trận 08/69.
Nguyễn Thị Hòe, Saigon, QP Cố TrU Ðặng Thành Long SQ:62/417.281 Mất 30/04/75.
Nguyễn Thị Hương, Lâm Ðồng, QP Cố Phạm Văn Thành SQ:70/134.191. Tử trận 21/01/73.
Nguyễn Thị Lệ, Saigon, QP Cố B2 Trương Văn Hai SQ:63/807.343 Mất 28/11/73.
Nguyễn Thị Lựa, Long An, QP Cố Dân Vệ Ngô Ngọc Ðiện SQ:xxx. Tử trận 06/04/61.
Nguyễn Thị Mánh, An Giang, QP Cố HS Nguyễn Văn Chàng SQ:45/212.639. Tử trận 21/03/73.
Nguyễn Thị May, Daklak, QP Cố ThS Trần Mua SQ:53/201.526. Tử trận 06/04/67.
Nguyễn Thị Ngọc Em, Bình Dương, QP Cố B2 Tống Phước Lan SQ:73/138.579. Tử trận 07/72.
Nguyễn Thị Sê, Phú Yên, QP Cố TS1 CLQ Ðặng Văn Hương SQ:61/414.134. Tử trận 04/04/71.
Nguyễn Thị Sương, Gia Lai, QP Cố CU Lê Kim Sơn SQ:74/426.607. Tử trận 21/06/74.
Nguyễn Thị Thanh, Saigon, QP Cố TU Trần Ðinh Văn SQ:63/212.357. Tử trận 07/06/67.
Nguyễn Thị Thụy, Tây Ninh, Quả phụ Cố TS Nguyễn Chọn SQ:024.356. Tử trận 23/09/65.
Nguyễn Thị Tiếp, Nha Trang, QP Cố TrU CLQ Vũ Tiến Long SQ:62/120.624. Tử trận 24/08/74.
Nguyễn Thị Tra, Tây Ninh, QP Cố HS1 ÐPQ Trần Văn Lo SQ:51/425.388. Tử trận 28/02/73.
Nguyễn Thị Tuyết, Saigon, QP Cố TS1 Phạm Văn Ngọ SQ:62/104.079. Tử trận 01/03/71.

Trưởng khối Dân Chủ Thượng Viện chê TT Trump ‘trẻ con’

WASHINGTON DC (AP) – Lãnh đạo phe Dân Chủ Thượng Viện hôm Thứ Ba chỉ trích Tổng Thống Donald Trump có “hành vi trẻ con”, khi dọa cắt những phụ cấp liên bang vốn giúp hằng triệu người dân có thể mua được bảo hiểm y tế.

Chỉ trích của Thượng Nghị Sĩ Chuck Schumer (Dân Chủ-New York), lãnh tụ khối thiểu số Thượng Viện, được đưa ra sau khi ông Trump không ngừng dọa cắt tiền phụ cấp mua bảo hiểm y tế.

Phát biểu này cũng được đưa ra sau khi các thượng nghị sĩ Cộng Hòa tỏ dấu hiệu cho thấy rằng họ muốn để lại sau lưng việc đòi bãi bỏ chương trình y tế toàn dân Obamacare, ít nhất là vào lúc này.

Mọi chú y đổ dồn vào Tòa Bạch Ốc, khi ông Trump liên tục dọa cắt tiền phụ cấp của chính phủ vốn giúp giảm chi phí mua bảo hiểm sức khỏe đối với người có lợi tức từ thấp đến trung bình.

Tổng số tiền chính phủ chi trả trong năm nay là $7 tỷ, giúp cho khoảng 7 triệu người có khả năng mua được bảo hiểm y tế.

Hồi tuần trước, ông Trump gửi tweet nói rằng nếu Thượng Viện không chấp thuận luật săn sóc y tế mới, thì việc “trả phụ thêm cho các công ty bảo hiểm sẽ sớm chấm dứt.”

Thượng Nghị Sĩ Schumer hôm Thứ Ba nói: “Lý do duy nhất ông ấy (TT Trump) đưa ra thật nhỏ mọn, thật trẻ con. Thưa Tổng Thống, ông chớ nên gây hại cho người vô tội chỉ vì ông bị thất thế về mặt chính trị. Tư cách của tổng thống không phải như vậy, người lớn cũng không làm như thế nốt.” (TP)

TT Trump hướng dẫn con trai giải thích vụ gặp luật sư Nga

Tin mới cập nhật