
California: 3 người bị bắn chết tại trung tâm Fresno, nghi can bị bắt
FRESNO, California (NV) – Một người đàn ông bắn chết ba người ngay trung tâm thành phố Fresno, California, hôm Thứ Ba, trước khi đầu hàng cảnh sát, nhật báo The Los Angeles Times trích lời cảnh sát cho biết.
Nghi can được xác nhận có tên Kori Ali Muhammad, 39 tuổi, bị truy nã vì có liên quan đến cái chết của một nhân viên an ninh bên ngoài một khách sạn hôm Thứ Năm tuần trước, ông Jerry Dyer, cảnh sát trưởng Fresno, cho biết.
FBI cũng được báo cho biết vụ án mạng này.
“Đây là một hành động bạo động,” ông Dyer nói.
Vụ nổ súng xảy ra vào khoảng 10 giờ 45 phút sáng, trên đường North Van Ness.
Vài giây sau, một vụ nổ súng khác được báo cáo. Và rồi một vụ thứ ba, và thêm vụ thứ tư.
Trong vòng chưa đầy một phút, ông Dyer nói, có 16 phát đạn bắn ra tại bốn địa điểm khác nhau.
Một lát sau, một tài xế xe tải nhẹ của công ty PG&E đến sở cảnh sát cho biết người ngồi trên xe của ông bị một người đàn ông bắn. Ông Dyer nói rằng người bị bắn không làm gì khiêu khích cả.
Sau đó, tay súng đi bộ xuống đường East Mildreda, gặp một cư dân, và nổ súng, vị cảnh sát trưởng nói. Cư dân này may mắn không trúng đạn.
Tay súng lại tiếp tục đi bộ xuống đường Mildreda, gặp một người đàn ông, xả một loạt đạn vào người này, làm nạn nhân chết tại chỗ, ông Dyer nói.
Đến lúc này, theo vị cảnh sát trưởng, tay súng bắn cho hết đạn, rồi nạp đạn mới vào súng.
Kế đến, tay súng đi tới văn phòng Catholic Charities trên đường North Fulton, rồi bắn một người đàn ông trong bãi đậu xe, làm ông chết ngay, ông Dyer nói.
Một cảnh sát viên trong khu vực phát hiện tay súng, thế là Kori Ali Muhammad “nằm xuống đất,” và bị bắt ngay lập tức, theo vị cảnh sát trưởng.
“Khi bị bắt, tay súng la lớn ‘Allahu Akbar’ (Thượng Đế vĩ đại),” ông Dyer nói.
Cả ba nạn nhân đều là người da trắng, theo ông Dyer.
Ông nói rằng, Muhammad, một người da đen, bày tỏ sự thù ghét đối với người da trắng và chinh quyền.
Ông Dyer cho biết ông không chắc vụ này có liên quan tới khủng bố hay không.
“Còn quá sớm để biết đây có phải là khủng bố hay không,” ông nói. (Đ.D.)
Tối Cao Pháp Viện bác đơn xin tị nạn của người di dân Mỹ Châu Latin
Ðường và các chất ngọt
Ðược tinh chế vào khoảng từ thế kỷ thứ IV tới thế kỷ thứ VII ở Cận Ðông, đường là món ăn hiếm quý chỉ dành riêng cho hàng vương giả thời đó. Ngày nay, đường là một gia vị rất phổ biến, giá tương đối rẻ và được sản xuất khắp nơi từ những nguồn thực vật như mía, củ cải.
Ðường được dùng trong các bữa ăn một cách rất quen thuộc, tự nhiên:
– Nấu một nồi canh tôm, một nồi phở thì các bà nội trợ thường cho một thìa đường để làm ngọt nước.
– Pha dầu trộn xà lách thêm một chút đường cho giấm bớt chua và tạo thêm hương vị.
– Sau bữa ăn, một miếng bánh ngọt để tráng miệng thì ai cũng thích.
– Trẻ con khóc nhè chỉ cần một viên kẹo là có thể khiến chúng bỏ qua mọi việc.
Ngoài việc sử dụng trực tiếp, đường còn hiện diện một cách kín đáo trong nhiều loại thực phẩm chế biến hoặc dược phẩm.
Các loại chất ngọt
Cùng với tinh bột và chất xơ, đường thuộc nhóm chất dinh dưỡng carbohydrat và là nguồn năng lượng lớn cho cơ thể. Ðường hòa tan trong nước, có nhiều trong thực vật, được cấu tạo do các phân tử carbon, oxy và hydro liên kết nhau.
“Ðường” là tên gọi chung cho nhiều chất ngọt có tên hóa học khác nhau.
Có hai nhóm đường: Ðường đơn và đường kép.
Ðường đơn có một đơn vị đường là fructose, glucose và galactose. Ðường kép gồm có hai đường đôi kết hợp với nhau, như là: sucrose = glucose + fructose, lactose = glucose + galactose, maltose = glucose + glucose.
Tất cả các loại đường đều có công dụng như nhau. Fructose có tự nhiên trong trái cây, lactose có tự nhiên trong sữa.
Ngoài ra chất ngọt còn có trong mật ngô, mật ong, đường vàng, mật mía. Mật ong là một hỗn hợp của các đường fructose, glucose, sucrose do ong sản xuất.
Các nhà dinh dưỡng phân biệt đường tự nhiên có trong rau trái, và đường tinh chế là dạng cho thêm vào thực phẩm khi nấu nướng hoặc khi ăn uống.
Ðường tự nhiên trong rau trái có kèm theo nhiều sinh tố, khoáng chất, chất xơ… Ðường tinh chế có rất ít calori, không có chất dinh dưỡng nhưng thỏa mãn khẩu vị vì làm tăng phẩm chất của nhiều thực phẩm.
Ðường tinh chế thường được sử dụng là loại đường trắng succrose, được tinh chế từ cây mía đường và củ cải đường.
Mặc dù mới chỉ được sản xuất hàng loạt từ thế kỷ thứ XV nhưng đường trắng đã nhanh chóng trở thành gia vị ưa thích của dân chúng, đồng thời cũng là nguyên gây ra tình trạng hư răng của nhiều thế hệ.
Tinh chế đường
Một cách tổng quát, đường trắng được tinh chế như sau:
– Chất ngọt của mía hoặc củ cải được ép ra, pha thêm một chút nước chanh rồi đun nóng để loại bỏ tạp chất. Làm dung dịch bốc hơi để trở thành đặc sệt hoặc tinh thể đường thô. Giai đoạn cuối là tinh chế đường thô với than để có đường trắng sucrose.
– Trong các giai đoạn chế biến, đường thiên nhiên đã mất đi một số chất khoáng như đồng, kẽm, cobalt, chrom, magan có trong mía và củ cải. Bột ngô được thêm vào đường trong khi gói để đường khỏi dính với nhau. Người bị dị ứng với ngô (bắp) nên lưu ý điểm này để tránh rắc rối.
– Một gram đường cung cấp 4 calori. Một thìa canh đường khoảng 11 g có 45 calori; một gói nhỏ đường để trên bàn ăn trong nhà hàng cung cấp 25 calori.
Dạng đường
Có nhiều dạng đường khác nhau:
a. Ðường cát trắng ở dạng tinh thể nhỏ, mau tan, rất ngọt, được dùng trong việc nấu nướng. Dạng này cũng được đúc thành từng viên vuông nhỏ để uống trà hoặc cà phê. Ngoài ra còn đường cát vàng màu vàng sậm có vẻ thô xấu hơn nhưng rất ngọt; đường cát mỡ gà không được tinh khiết lắm.
b. Ðường mịn để làm kem trứng.
c. Ðường bột có pha thêm bột ngô để hút ẩm, được dùng làm bánh ngọt.
d. Ðường nâu chỉ mới tinh chế một phần, có hương vị riêng.
e. Ðường phèn kết tinh từng miếng lớn, không gợn đục.
f. Ðường phổi được chế biến từ đường cát, xốp đóng thành từng bánh màu trắng.
g. Ðường phên, tảng hoặc đường thẻ ở dạng bánh dài dùng làm gia vị hoặc nấu chè, làm bánh.
h. Mật đường (molasse) là nước ngọt dạng đặc sệt màu đen, được thải ra từ đường mía trong khi lọc lấy đường kết tinh. Ðường này thường được dùng để làm thực phẩm cho gia súc.
i. Ðường cây Thích là đường mật ngọt lấy từ nhựa cây Thích (maple) được dùng trong việc làm bánh kếp (pancakes) hoặc bánh quế (waffles).
j. Mật ngô chế bằng cách nấu tinh bột ngô với acid hydrochloric, dùng làm ngọt thực phẩm hoặc phết lên bánh mì, bánh kết.
k. Sucrose là loại đường đôi (disaccharide) do hai đường đơn glucose và fructose kết hợp. Glucose là đường trong máu hay trong trái nho. Fructose là chất ngọt tự nhiên trong nhiều loại trái cây.
l. Fructose, còn gọi là đường trái cây (fruit sugar), vì là dạng đường có tự nhiên trong hầu hết các loại trái cây và mật ong. Loại đường này có độ ngọt gấp đôi đường glucose và rất dễ tiêu hóa. Khi ăn, fructose được hấp thụ vào máu chậm hơn các loại đường khác nên không gây xáo trộn cho việc tiết ra insulin từ tụy tạng và không gây mất cân bằng mức độ đường trong máu.
m. Dextrose là đường tinh chế từ bắp (ngô), thường được dùng trong kỹ nghệ thực phẩm. Ðường này gần giống như glucose. Mật ngô (corn syrup) có dextrose và một ít fructose, giá rẻ hơn đường trắng, thường được dùng trong kỹ nghệ đóng hộp thực phẩm.
n. Nước ta có đường mía lau sản xuất nhiều ở Quảng Ngãi nhưng lại được tiêu thụ nhiều ở Quảng Nam, Thừa Thiên. Loại đường này rất mềm, khó giữ lâu, nhiều khi chỉ cầm trên tay đã mềm chảy ra.
Sử dụng đường
Dường như mục đích của thiên nhiên khi thêm vị ngọt vào một số thực phẩm là để khuyến khích ta dùng thêm sinh tố, khoáng chất và chất xơ trong thực phẩm đó. Nhưng việc con người tinh chế đường từ một vài loại thực vật rồi sử dụng quá nhiều chẳng mang lại ích lợi gì mà đôi khi còn gây nguy hại cho sức khỏe.
Ðường có nhiều tác dụng khác nhau trong các món ăn thức uống. Nó tạo ra một cảm giác thú vị khi dùng vừa phải và đúng chỗ, đúng lúc. Nó cũng giúp cất giữ thực phẩm.
Ðường được dùng hằng ngày trong việc nấu nướng và được sử dụng thêm trong nước ngọt, kem, bánh kẹo và trong thức ăn mặn như thịt nguội, súp đóng hộp, nước xốt, dưa chuột chua, mayonaise, và bánh mì ngọt.
Hai phần ba lượng đường sản xuất trên thế giới được dùng trong công nghệ chế biến thực phẩm, đặc biệt là trong các loại nước ngọt. Một phần ba được dùng trực tiếp như khi uống cà phê, nấu chè, trong bánh ngọt.
Trong thực phẩm đóng hộp, đường được ghi dưới nhiều tên khác nhau nên khi mua, ta cần đọc kỹ nhãn hiệu.
Con người hầu như bị đường thu hút một cách mạnh mẽ. Có lẽ vì vị ngọt hấp dẫn của nó hoặc vì cảm giác thỏa mãn, nhiều sinh lực sau khi dùng.
Vừa đưa vào miệng, đường đã hòa tan rất nhanh trong nước miếng và sau đó được hấp thụ ngay vào máu. Ta thấy như tỉnh người lên, có cảm giác tràn đầy sinh lực, giống như sau khi uống rượu hay hít bạch phiến vậy. Ðó là vì lượng đường trong máu tăng lên nhanh và rõ rệt.
Nhưng việc sử dụng đường, nhất là khi dùng quá nhiều, cũng dẫn đến nhiều rủi ro cho sức khỏe. Như là hư răng, tăng nguy cơ béo phì, đặc biệt nguy hiểm với những người mắc bệnh tiểu đường hay các bệnh tim mạch.
Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 18 tháng 4 năm 2017
Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH
Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN:26-449949
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 539-3545, (714) 590-8534, (714) 371-7967, (714) 530-3853, (714) 721-0758
Email: [email protected]; [email protected]; [email protected]
Website: http://www.camonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH
Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:
(Tính đến ngày 10 tháng 4, 2017)
Anh Vũ, $100
Cô Thiên Hương (con của Ô. Vũ Thiên Tường), Garden Grove, CA $2,000
Dương Lạc Phan, Lynnwood, WA $300
ÔB. Trung Trần, Newcastle, WA $200
Thanh Văn Trịnh, Montclair, CA $200
BS Hiệp Lê, Loma Linda, CA $200
Harrison T. Toan & Minh Ðức T. Cao, Garden Grove, CA $100
Khanh Nguyễn & Bai Quy Ðỗ, Rancho Cucamonga, CA $100
Bùi C. Thang & Khương T. Trần, Milpitas, CA $100
Shell Oil Company Foundation (Matching Gift Program), Princeton, NJ $83.34
Shell Oil Company Foundation (Matching Gift Program), Princeton, NJ $83.34 (lần 2)
Ninh Văn Vương, Blaine, MN $50
Mangala Ðoàn, Monterey Park, CA $50
Kanae Mocshell, Oklahoma City, OK $50
Tina Võ, Westminster CA $50
Trang M. Lê, Bowling Green, KY $25
Nguyễn Thiêt, Honolulu, HI ???
Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 10:
Bùi Joseph, Rancho Cordova, CA $200
ÔB. Ðỗ Văn Tân, $200
ÔB. Nguyễn Văn Ðược, $200
Ðỗ T. Kim Hiền, $200
Câu Lạc Bộ Quần Vợt KQ, Orlando FL $200
Phan Anh, $200
Lâm Thành Tu, $200
Nguyễn Xuân Thịnh, Chantilly, VA $200
Sầm K. Lịch (con ThT Sầm Long, cựu quận trưởng quận Rạch Giá), Morrow, GA $200
Nguyễn Một, Canada, $200
Trần Văn Chi, $200
Trần Thùy Nhiêu $200
Nguyễn Thiện, $200
Nguyễn Hoàng, $200
Hoang Tro, $200
Phan Nam, $200
ÔB. Mai Ðức Thành, $200
ÔB. Nguyễn Văn Anh, $200
Vương Bang Ðộ, Savannah, GA $200
Nguyễn Kim Châu, $200
Nguyễn Phúc, Tucker, GA $200
Ðặng Long, $200
Trish Hong (Dương Family), Chatsworth, CA $200
ÔB. Phạm Duy Ðàm, $200
Soạn giả Trung Nguyên Trần Văn Trung, $200
Huỳnh Bích Ngọc Beatrice, Elizabeth City, NC $200
Mai Tuấn Anh, $200
Ken Pham, West Palm Beach, Fullerton, CA $200
Nguyễn Phúc, $200
Nguyễn Thompson, $200
Trần Phước Bền, $200
Võ Công Chánh/Võ Trường Sơn, $200
Kha Long Phuong, Mountlake Terrace, WA $200
Dương Ngọc Hoa, Houston, TX $200
Tran Chanh & Minh, $200
Nguyễn Phuc, Tucker, GA $200
ÔB. Hà Loan, $200
Nguyễn Văn, Mason, OH $200
Vương Hoa, Escondido, CA $200
Vũ Vinh, $200
Ðoàn Minh Tuấn (con cố ThT Ðoàn Q Minh), Santa Ana, CA $200
ÔB. Bùi Văn Sanh (biệt khu Thủ Ðô), $200
Tư John, $200 (còn tiếp)
Danh sách quả phụ VNCH đã được giúp đỡ:
Trần Thị Ba, Thừa Thiên, Quả phụ Cố TS Huỳnh Phước SQ:65/207.466. Tử trận 19/05/66
Hồ Thị Sôi, Ðồng Tháp, Quả phụ Cố HS Trịnh Văn Ðấu SQ:48/688.136. Tử trận 03/12/72
Phạm Thị Giàu, Vĩnh Long, QP Cố HS Nguyễn Văn Xinh SQ:57/199.464. Tử trận ?????
Lưu Thị Kim Oanh, Vĩnh Long, Quả phụ Cố ÐU Ðặng Thanh Sơn SQ:40/100888. Mất 15/09/68
Nguyễn Thị Ngưu, Vũng Tàu, TP Cố NQ Phạm Văn Nam SQ:56/304.082. Tử trận 27/03/75
Hoàng Thị Hồng, Vũng Tàu, QP Cố TS Nguyễn Quang SQ:147.592. Tử trận 04/01/75 Nguyễn Thị Sen, Ðồng Tháp, Quả phụ Cố HS Ðỗ Văn Phú SQ:44/659.222. Tử trận 23/10/73
Trần Thị Vị, Vĩnh Long, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Thanh Long SQ:895.463. Tử trận 18/06/72
Nguyễn Thị Ðẹp, An Giang, QP Cố HS1 Dương Văn Thắng SQ:61/301.036. Tử trận 09/09/68
Huỳnh Thị Ly, Saigon, QP Cố HS Huỳnh Hựu Ba SQ:58/119.060. Tử trận 04/08/67 (còn tiếp)
Danh sách thương phế binh VNCH đã được giúp đỡ:
Hồ Tấn On, Thừa Thiên, SQ:138038/NQ. Bị thương ở mặt.
Nguyễn Huynh, Thừa Thiên, SQ:66/160366/B1/ÐPQ. Cụt 1/3 chân trái.
Lê Văn Quả, Thừa Thiên, SQ:69/203075/TS/CLQ. Cụt 1/3 bàn chân trái, bị thương ở lưng, đầu.
Võ Hòa, Thừa Thiên, SQ:36/201887/HS1/ÐPQ. Bị thương ở háng.
Huỳnh Cơ, Thừa Thiên, SQ:39/200486/TS/ÐPQ. Cụt 1/3 chân phải.
Phạm Văn Tứ, Quảng Ngãi, SQ:42/511404/HS/ÐPQ. Cụt bàn chân trái.
Nguyễn Liệp, Quảng Nam, SQ:68/202264/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Phạm Khách, Thừa Thiên, SQ:56/202149/B1/CLQ.Liệt chân trái.
Hoàng Như Phiến, Thừa Thiên, SQ:57/203697/HS/CLQ. Mù mắt phải.
Ðặng Tuyên, Thừa Thiên, SQ:52/201201/TS1/CLQ. Mù mắt phải. Mắt trái. mờ.
Dương Thanh, Quảng Nam, SQ:135660/NQ. Cụt bàn chân phải.
Lê Ðình Hiện, Thừa Thiên, SQ:62/215481/HS1/CLQ. Mù mắt trái.
Nguyễn Trường Anh, Quảng Nam, SQ:46/401725/ÐPQ. Cụt chân trái.
Trương Văn Biểu, Quảng Nam, SQ:202916/CLQ. Cụt chân trái.
Trần Phùng, Quảng Ngãi, SQ:45/359745/ÐPQ. Cụt 1/2 bàn chân trái.
Nguyễn Ðình Bút, Quảng Nam, SQ:62/221069/TS/CLQ. Cụt một chân
Ðỗ Phổ, Quảng Ngãi, SQ:127587/ÐPQ. Bị thương ở bụng.
Bùi Lài (Hải), Quảng Ngãi, , SQ:124886/NQ. Cụt bàn tay trái.
Nguyễn Bi, Quảng Ngãi, SQ:60/216232/B2/CLQ. Cụt bàn chân trái.
Nguyễn Ngang, Quảng Ngãi, SQ:193858/NQ. Mù mắt phải, gẫy tay phải.
Phạm Mát, Quảng Nam, SQ:180867/NQ. Cụt chân trái.
Phạm Văn Tiến, Quảng Ngãi, SQ:73/241630/B1/CLQ. Mù mắt phải, gẫy chân phải.
Hoàng Xu, Ðà Nẵng, SQ:66/207427/B2/CLQ. Cụt 1/3 chân trái.
Nguyễn Văn Vịnh (Nha), Quảng Nam, SQ:179051/NQ. Gẫy chân trái.
Lê Tấn Thời, Quảng Nam, SQ:38/104309/TS/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Ðức, Quảng Ngãi, SQ:129992/NQ. Cụt bàn chân trái.
Nguyễn Lạc, Quảng Nam, SQ:68/200726/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Thảo, Quảng Nam, SQ:55/698761/B2/ÐPQ. Cụt chân trái.
Ðặng Ngọc Thành, Quảng Nam, SQ:55/632174/TS/ÐPQ. Cụt 1/3 chân trái.
Phạm Bảy, Quảng Ngãi, SQ:63/209113/CLQ. Cụt chân phải.
Ðỗ Thắng, Quảng Nam, SQ:70/209099/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Hà Trúc, Quảng Ngãi, SQ:54/214926/BÐQ Cụt chân phải.
Phan Văn Sáu, Ðà Nẵng, SQ:76/212754/B2/ BÐQ Cụt chân trái.
Nguyễn Của, Quảng Nam, SQ:52/608741/BÐQ Cụt chân phải.
Huỳnh Cảnh, Quảng Ngãi, SQ:44/550642/HS/ÐPQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Nhiều, Quảng Ngãi, SQ:61/212043/TS/CLQ. Cụt chân trái.
Mai Văn Miền, Quảng Ngãi, SQ:68/210642/B2 CLQ. Cụt chân phải.
Phan Nam, Quảng Ngãi, SQ:123433/NQ.. Gãy chân trái.
Văn Phú, Saigon, SQ:72/145812/HIS/CLQ. Cụt chân phải.
Lê Hiệp Nam, SQ:76/129156/HS/CLQ. Cụt 1/3 cánh tay phải.
Cao Hữu Châu, SQ:57/207876/HS/ND. Gẫy tay phải.
Hứa Văn Hoàng, Saigon, SQ:75/109835/HS/TQLC. Cụt 1/3 tay trái.
Ðỗ Văn Mai, Saigon, SQ:65/119582/TS/CLQ. Cụt chân trái.
Mai Minh Châu, Saigon, SQ:59/182816/TS1/TQLC. Cụt tay trái.
Nguyễn Văn Phước, Saigon, SQ:59/153451/ÐU/ÐPQ. Liệt chân trái.
Phạm Văn Hiến, Saigon SQ:61/138645/B1/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Ánh, Saigon SQ:75/122552/B1/TQLC. Cụt chân trái.
Liêu Song Võ, Saigon, SQ:72/123484/B2/BÐQ Gẫy tay phải, bị thương ruột.
Nguyễn Quới, Saigon SQ:63/158275/HS/CLQ. Cụt tay phải.
Tô Văn Anh (Xương), Saigon, SQ:42/204426/HSI/ÐPQ. Mù mắt phải, mờ mắt trái.
Nguyễn Văn Chi, Saigon SQ:75/137152/B1/ND. Mù mắt trái.
Huỳnh Văn Ðịnh, Tiền Giang, SQ:60/500565/HS1/ND. Cụt bàn tay trái.
Nguyễn Vinh, Saigon SQ:55/202100/TS/BÐQ Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Tiền, Saigon SQ:76/120884/ND. Cụt chân phải.
Hoàng Ngọc Hùng, Saigon, SQ:70/112689/HS/CLQ. Mù mắt trái, mờ mắt phải.
Trần Tấn Tài, Saigon SQ:69/124853/TS/CB. Mù mắt trái.
Trần Văn Biên, Saigon SQ:69/120039/BÐQ Cụt chân trái.
Phạm Văn Huê, Saigon, SQ:75/112992/B2/CLQ. Cụt tay trái.
Hồng Lương Cơ, Saigon SQ:71/123214/B2/BÐQ Cụt chân phải.
Lê Ngọc Danh, Saigon SQ:54/899171/B2/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Minh Hoàng, An Giang SQ:40/342014/B1/ÐPQ. Cụt chân trái.
Huỳnh Văn Phục, An Giang SQ:60/803362/B2/CLQ. Cụt bàn chân trái.
Nguyễn Văn Hùng, Saigon SQ:72/128665/CU/CLQ. Cụt chân phải.
Ðinh Văn Tản, An Giang SQ:74/140909/TS/CLQ. Cụt tay trái.
Tô Văn Tự, An Giang SQ:74/151011/1/TQLC. Cụt chân trái.
Võ Thế Châu, Saigon, SQ:58/905867/CLQ. Cụt cánh tay phải.
Tiêu Tuấn Hoàng, An Giang SQ:69/137728/TU/CLQ. Giải ngũ.
Nguyễn Bá Tòng, An Giang SQ:74/129385/CLQ. Mù mắt phải.
Nguyễn Cương, Saigon, SQ:71/103271/HS1/CLQ. Cụt chân trái.
Huỳnh Quốc Tựu, An Giang SQ:70/158371/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Hữu Liêm, An Giang SQ:139994/TU/CLQ. Gẫy bàn tay trái.
Lê Văn Ðược, An Giang SQ:53/647931/B2/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Ðắc Quít, An Giang, SQ:71/705871/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Lê Minh Thân, Saigon, SQ:109391/TU/ CLQ. Liệt tay phải, bị thương tay trái.
Huỳnh Em, Saigon SQ:70/118017/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn, Saigon, SQ:61/192232/TS/CLQ. Cụt chân trái.
Lâm Há Chảy, Saigon, SQ:69/133548/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Lợi, Saigon SQ:71/101971/HS/CLQ. Liệt bàn tay phải.
Nguyễn Văn Thiện, Saigon SQ:76/122578/TS/CLQ. Cụt chân phải.
Võ Văn Trạng, Long An SQ:70/126636/TS1/CLQ. Cụt chân phải.
Lê Văn Quang, Tiền Giang SQ:73/006244/TS/CLQ. Cụt bàn chân trái.
Phạm Văn Leo, Bến Tre, SQ:834750/NQ. Cụt chân trái.
Phan Văn Ðực (Tặng), Long An SQ:64/196451/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Ðinh Văn Túc, Long An SQ:332571/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Hồ Văn Phúc, Tiền Giang, SQ:406796/NQ. Mù mắt trái.
Lê Quang Lư, Tiền Giang SQ:68/184732/TU/CLQ. Mù mắt phải, bị thương ngực.
Mai Văn Thuận, Long An SQ:55/776592/HS/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Quay, Bến Tre SQ:62/001239/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Phú, Quảng Nam, SQ:72/207627/CLQ. Cụt chân phải, gãy chân trái.
Nguyễn Hường, Quảng Nam, SQ:71/205448/HS/CLQ. Cụt chân trái.
Phạm Quang Nhân, Quảng Ngãi, SQ:74/216667/CU/CLQ. Cụt chân phải.
Trần Lạng, Quảng Nam, SQ:170472/NQ. Cụt chân trái. (còn tiếp)
Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 18 tháng 4 năm 2017
Người lính cuối cùng
Hỡi anh lính cuối cùng trên đường phố
Nước đã mất rồi, anh sẽ về đâu?
Ðơn vị anh tan rã đã từ lâu
Một mình anh, hai tay hai khẩu súng
Anh là chiến sĩ can trường, anh dũng
Chống quân thù đến giờ phút cuối cùng
Ðáng được vinh danh là một người hùng
Dù chiến bại, địch kiên oai nể mặt
Bổn phận người trai, đôi vai gánh nặng
Nợ quốc gia, và nợ với gia đình
Với tổ quốc, anh đã trọn phận mình
Nhưng còn nợ mẹ già ơn dưỡng giục
Chiến hữu lưu vong chúng tôi cầu chúc
Anh yên lành để trở lại quê nhà
Hãy tạm quên đi nỗi buồn thua cuộc
Ðể chăm lo cho vợ yếu, mẹ già
Nếu anh vẫn còn yêu nước, thương nhà
Hãy chờ đợi sẽ có ngày phục quốc
Nước Việt Nam chỉ tạm thời bị mất
Lá cờ vàng sẽ trở lại Quốc Gia.
(Hoa Ðô, Mùa Tháng Tư Ðen)
Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 18 tháng 4 năm 2017
Tháng Tư nhớ về các chiến sĩ đã hy sinh oanh liệt
Thiếu Úy Huỳnh Văn Thái và bảy người lính Nhảy Dù dưới quyền đã chọn cái chết để đền nợ nước ngày 30 Tháng Tư 1975!
Tốt nghiệp từ trường Bộ Binh Thủ Ðức (khóa 5/69), Huỳnh Văn Thái đã chọn binh chủng Nhảy Dù. Ai không sợ chết, nhưng nếu phải hy sinh tính mạng mình cho tổ quốc thì đó lại là một vinh dự không phải người nào cũng làm được như Thiếu Úy Huỳnh Văn Thái và bảy chiến binh Nhảy Dù thuộc quyền anh đã chứng minh.
Tôi không biết nhiều về các anh, nhưng sự lựa chọn của các anh đã tạo nên một thiên anh hùng ca bất tử bởi vì dứt khoát không dễ dàng chấp nhận đi vào cái chết một cách bình thản. Vậy mà các anh đã làm được điều đó. Tôi buồn rầu thú nhận rằng tôi đã không có được dũng khí như các anh để rồi giờ đây ngày qua ngày sống trong hổ thẹn tầm thường.
Tất cả nhân vật trong câu chuyện của tôi chỉ là hư cấu. Ngoại trừ Thiếu Úy Thái, những anh hùng còn lại không lưu một dấu tích nào. Các anh tên gì, bao nhiêu tuổi, sinh quán ở đâu, cha mẹ vợ còn anh em ra sao?
Ðội chiếc nón với hàng chữ Tổ Quốc-Danh Dự-Trách Nhiệm, các anh đã thực thi đúng từng nét và hành động của các anh đã chứng minh quân đội VNCH là một Quân Ðội Anh Hùng.
Phúc cho đất nước đã nuôi dưỡng các anh, phúc cho cha mẹ đã sinh ra các anh, phúc cho quân đội, trường học đã tôi luyện các anh, phúc cho anh chị em cùng máu mủ với các anh, và trên hết phúc cho dân tộc Việt Nam đã có những người con như các anh
Tôi viết những dòng chữ này để bài tỏ lòng ngưỡng mộ đối với hành động anh hùng của các anh Th/U HVThái và bảy người lính Nhảy Dù anh hùng và biết bao tử sĩ đã chọn sự tuẫn tiết “Thà Chết Không Ðầu Hàng Giặc” ngày 30 Tháng Tư 1975.
***
Thái ngồi xuống vệ đường. Anh bâng khuâng nhìn chung quanh những người đồng đội. Họ đã theo anh tới tận giờ phút này. Những người lính Dù mặt mày hốc hác, nhưng chưa nghe ai mở miệng thở than.
Thằng Tăng Thiện Minh, chín tháng làm Nhảy Dù mà mắt vẫn còn ngơ ngáo non choẹt. Học hết lớp chín tình nguyện ghi danh đi lính chỉ để được “đội Bê Rê Ðỏ.” Nó xin làm đệ tử anh bởi vì “em khoái cái mặt ngầu của thiếu úy.” Thằng nhỏ mới mười chín tuổi, người Hoa, còn có bà mẹ ở Chợ Lớn và mấy anh chị em làm ăn khấm khá, sẵn sàng chi tiền để nó được ở hậu phương làm lính kiểng. Má nó khóc hết nước mắt khi nó cứ nhất định đăng lính. “Má à, tui đi lính rồi chừng nào hết diệc cộng tui dề giới má mà. Má khóc goài dậy?” Nó nhăn mặt, cố giấu mấy giọt nước mắt khi nói.
Thái đốt một điếu thuốc. Anh lắc đầu từ chối chén cơm thằng Minh mới nấu. Thằng nhỏ cứ năn nỉ “thiếu úy ăn chút gì đi, từ sáng giờ…” Thật ra cả hai thầy trò chưa có gì trong bụng, nhưng Thái không thấy đói. Anh chỉ mệt.
Thượng Sĩ Nguyễn Năm ngồi bệt xuống bên cạnh Thái. Ba mươi hai tuổi, là người già nhất trong trung đội. Quê anh ở tận ngoài Trung, Phú Yên. Mười hai năm đội mũ đỏ, trải qua biết bao chiến trường đẫm máu vẫn sống sót. Một vợ ba con giờ không biết lưu lạc nơi đâu từ lúc cuộc di tản mở màn. Năm hỏi nhỏ, “Tính sao thiếu úy?” Thái trả lời, “Từ từ ông ơi, biểu tụi nó nghỉ ngơi chút đi.” Anh kính trọng người thượng sĩ mà lính trong trung đội thường gọi đùa danh xưng Bố Già. Kính trọng tuổi tác và kinh nghiệm chiến trường, mấy lần đổ máu.
Thái đứng dậy, anh bước tới chỗ một người lính đang nằm ngủ thoải mái ngay dưới một tàng cây. Anh đá vào đùi người lính:
– Ê Hưng, đưa tao điếu thuốc mày.
Người lính ú ớ:
– ÐM để ngủ chút coi!
– Ngủ chàng hảng như mày Việt Cộng nó thiến dái.
Hưng dụi mắt, nó ngồi nhỏm dậy khi nhận ra Thái:
– Xin lỗi ông thầy, tại mệt quá!
– Lỗi phải gì mày ơi, cho tao điếu thuốc coi.
Thằng nhỏ nhoẻn cười, móc gói Quân Tiếp Vụ nhàu nát trao cho Thái. Cũng như Tăng Thiện Minh, Trần Ngọc Hưng chỉ mới vừa mười chín tuổi. Quê Hưng ở đồng bằng sông Cửu Long, tỉnh Bạc liêu. Không nhậu nhẹt, nhưng khi có độ thì nốc rượu đế như uống nước lã. Hưng học đến lớp mười một, thi rớt Tú Tài nhưng từ chối đi học Hạ Sĩ Quan Ðồng Ðế. Thằng Minh vẫn thường chọc, “ÐM mày ngu, mang lon trung sĩ không đã hơn làm lính trơn sao?” Hưng chỉ cười hềnh hệch, “Tao khoái đội mũ đỏ hơn đeo cánh gà Bộ Binh.”
Thằng Cậy xốc lại dây ba chạc, túm lấy cục đá nhỏ chọi về phía Hưng. Tụi nó vẫn còn rất con nít, dù đứa nào đụng với Việt Cộng ít nhất cũng một lần. Nguyễn Cậy, Bắc Kỳ di cư năm mươi tư, con ông Nguyễn An và bà Trần thị Mùi. Cậy nhỏ người, nhưng rất chắc thịt. Nó đã từng vác một thằng bạn bị thương chạy mấy cây số đường rừng để trở về đơn vị. Công Giáo chính tông, hễ ở hậu cứ thì nó chẳng bỏ ngày Lễ Chúa Nhật nào. Có lần Thái thấy nó lần chuỗi bằng ngón tay, miệng thì lâm râm đọc kinh. Ðợi cho nó cầu nguyện xong, Thái hỏi đùa, “Mày bắn Việt Cộng mà đọc kinh cái gì?” Cậy bẽn lẽn, “Thầy mạ em bảo thế, mà em không bắn chúng thì chúng cũng chẳng để em sống.” Hai mươi hai tuổi đời, chưa từng một lần yêu, lính Nhảy Dù mà cứ gặp em gái hậu phương thì mặt đỏ như gấc. Chưa bao giờ Thái thấy Cậy đánh lộn trong đơn vị, trong khi hễ về thành phố thằng Minh và thằng Hưng lại đi kiếm chuyện với tụi sắc lính khác hoặc Cảnh Sát Dã Chiến. Cậy luôn sẵn sàng bênh bạn, cứ nghe rủ là đi. Mà nó đánh lộn ra gì, một mình nó có lần đã nện hai thằng CSDC nhừ tử. Bị Quân Cảnh Nhảy Dù bắt nhốt, Thái đã đi lãnh nó ra. Lúc gặp Thái nó lí nhí, “Xin lỗi Thiếu úy.” Thái chửi, “ÐM mày, tao đá mày chết mẹ mày cho chừa thói ba gai” (anh muốn chính anh “dạy” lính của mình hơn là để người khác làm nhục tụi nó.) Một lần Cậy xách hai trái lựu đạn đi tìm bọn du đãng chỉ vì nghe thằng Hưng nói bị tụi nó chặn đường chém bằng mã tấu. Nó tâm sự suýt chút nữa thì nó đã nghe lời mẹ đi tu, cái thằng Bắc Kỳ Nguyễn Cậy hai mươi hai tuổi đời, ba tuổi lính tới giờ phút đó vẫn chưa biết đi chơi đĩ như thế nào. Tội nghiệp nó và những thằng như nó, chưa biết yêu đã biết cách giết người.
Thạch Sơn đang lúi húi gây lò lửa nấu cà phê. Thái nhìn những người lính chung quanh mình. Họ đã chia với anh từng điếu thuốc, từng ngụm nước. Họ là máu, là mủ của anh. Thái biết họ sẵn sàng nhảy lên đỡ đạn cho anh từ phát súng bắn tỉa của địch. Anh thương họ, và họ cũng thương anh. Anh nhớ mẹ, nhớ thằng em mười bốn tuổi ở nhà, chỉ hăm hở cho mau lớn để được đi lính Nhảy Dù. Anh nhớ lần anh đã nói với nó, “lính Nhảy Dù khổ lắm mày ơi, lúc nào cũng chỉ Cố Gắng” mà thôi. Nhảy Dù Cố Gắng, tâm niệm của binh chủng đè nặng trên vai người lính VNCH bốn mươi chín kí-lô-gam thịt cộng thêm gần ba chục kí-lô-gam trang bị. Anh có hối tiếc khi chọn binh chủng này chăng? Không! Thái biết rõ điều đó.
Thạch Sơn mang ly cà phê bốc khói tới trước mặt anh, “Ông thầy húp một chút cho tỉnh.” “Mày điệu nghệ quá Thạch Sơn” Thái mỉm cười thầm cảm ơn người lính. Thạch Sơn, Miên thứ thiệt, đeo sợi thẻ bài có kèm cái răng nanh heo rừng bự chảng. Quê Châu Ðốc, Thạch Sơn không được đi học ngày nào, không biết chữ, mỗi lần lãnh lương phải điểm chỉ. Sơn là người ít nói nhất trong trung đội. Lầm lì, gan dạ, đánh nhau chỉ thích xung phong tuyến đầu. Cha bị việt cộng chặt đầu vì có chân trong hội đồng người Việt gốc Miên lúc Sơn chỉ mới mười ba tuổi. Mẹ Việt Nam bán cá khô ở chợ quận, mỗi lần lãnh lương lại nhờ Thái gởi tiền về cho mẹ. Chưa bao giờ nghe Sơn nói căm thù việt cộng, nhưng hề có đánh nhau mới thấy sự căm thù căng tràn trên đôi mắt Sơn. Nó như một con trâu cui nổi điên chẳng biết sợ chết là gì. Nhiều khi xung phong nó chạy trước, bỏ xa trung đội gần cả trăm thước. Nó chẳng bao giờ tâm sự bạn bè chỉ trừ có Thái. Nó nói. “Tui coi ông thầy như anh tui.” “Vậy mày đưa tiền lương của mày cho tao xài đi,” Sơn bẽn lẽn. “Tui không gởi tiền cho bà già thì tui đưa hết cho ông thầy rồi.” Người nó lực lưỡng, mình xâm đầy bùa chú chữ Miên. Vậy mà có lần Thái thấy nó khóc, “Tui nhớ má tui quá ông thầy ơi…”
Thằng Cường la lên:
– Ê Sơn, pha nhiều nhiều cà phê cho tao ké với.
– Con C. mày muốn uống thì pha lấy mà uống, thằng làm biếng! – thằng Hưng lên tiếng.
– Ông nội mẹ mày nghe Hưng, Việt Cộng nó xả AK vô đầu mày nghe Hưng.
Hưng trả lời.:
– Nó có tới được đây thì tao cũng bắn chết mẹ nó rồi.
Mấy thằng nhỏ như chó với mèo, chửi nhau hàng ngày. Chửi đó, nhưng đứa nầy sẵn sàng sống chết cho đứa kia, giữa chúng nó như có một sợi dây vô hình buộc chặt lại với nhau. Cường người Saigon, quận Tư, tính tình hệch hạc, cười nhiều nói nhiều, nó thường chọc thằng Cậy “ÐM mấy thằng Bắc kỳ rau muống ăn cá rô cây.” Rồi nó ngân ng,a “Bắc Kỳ ăn cá rô cây, Ăn nhằm cứt chuột chết cha Bắc kỳ.” Thằng Cậy trả đũa, “ÐM mày thằng Nam Kỳ giá sống, sẽ có ngày ông đổ mắm tôm vào cái mồm thối của mày.”
Trước đây Cường ra bùng binh Saigon đăng TQLC. Ở quân trường vài tuần rồi trốn về nhà. Lần sau nó lại mò ra bùng binh Saigon lần nữa. Lần này nó chấm Thiên Thần Mũ Ðỏ. Lý do nó bỏ TQLC vì nó sợ nước, sợ phải học bơi lội.
Nguyễn Văn Cường, cái tên rất bình thường, có thể trùng hợp hàng triệu người Việt Nam trẻ khác. Nhưng Cường không bình thường – theo cái nghĩa bình thường – nó thích chiến trận, thích đánh nhau. Chỉ vì nó ham sôi động chứ không phải nó thích giết người. Nó có hàng trăm biệt tài mà một trong số đó là gài mìn bẫy. Mỗi lần đóng quân trong rừng thế nào cũng có vài con “nhạn là đà” vướng vào bẫy của nó. Cùng tuổi với thằng Cậy, nhưng Cậy nghiêm trang bao nhiêu thì Cường lại chọc phá đùa giỡn bấy nhiêu. Cường có người yêu tên Nguyễn Thị Ðoan Trang, nữ sinh Gia Long, lớp mười một. Mỗi lần nhận được thư nàng nó khoe với cả trung đội. Trắng, nhỏ nhắn, có mái tóc dài và đôi mắt đẹp. Nó tâm sự với Thái, “Kỳ này chắc em lấy nó quá thiếu úy, dự đám cưới của em nghe thiếu úy.” Binh nhất Nguyễn Văn Cường cũng có những giây phút không đùa giỡn chút nào.
Y Kron, đen như khúc than Nông Sơn. Ðể nó đứng cạnh Thạch Sơn không biết thằng nào chiếm giải nhất về màu da lọ nghẹ. Xạ thủ M60 của trung đội, sức nặng khẩu súng và mấy dây đạn đeo chung quanh người, chẳng thấm tháp gì với tướng tá dềnh dàng, cao lớn. Y Kron không hút Quân Tiếp Vụ, nó có loại thuốc lá riêng, mùi ngay ngáy như cỏ khô. Dân tộc Thượng Ra Ðê, nhưng nói tiếng Việt rành rọt, dù vẫn còn âm điệu của người miền núi. Hai mươi bảy tuổi, một vợ hai con, đứa lớn nhất vừa tròn năm tuổi.
Y Kron thường ngồi một mình, hút thuốc nhìn về phía xa vời nào. Ðôi lúc Y kron cất lên vài câu hát của người dân tộc buồn tha thiết. Thằng Hùng vẫn thường chọc, “ÐM Y kron mày hát cái đách gì vậy, ông nội tao cũng không hiểu nổi,” hắn chỉ cười vu vơ. Có lần Thái hỏi dò:
– Mày có muốn đào ngũ về nhà với vợ con không Y Kron?
Hắn nhìn thẳng vào mặt Thái:
– Ớ ông thay, tui thương cái lính nầy a, tui ghét cái viet công a, tui thương mấy thăng nầy, tui thương ông thây. Cái vơ cái con tụi tui cũng thương mà tui không đao ngu đâu..
Thái biết Y Kron nói thật. Anh cố gắng hết sức để xin cho Y Kron được về phép. Nhưng tình hình chiến sự kiểu này chắc cũng còn lâu. Lần cuối cùng Y Kron cầm giấy phép về thăm gia đình vợ con chính hắn không nhớ nổi.
Có tiếng súng xa xa vọng lại. Thái nhổm dậy, bảy người lính trong trung đội cũng hành động như anh. Họ chụp lấy súng vào thế tác chiến. Huỳnh Văn Thái, hai mươi bốn tuổi, thiếu úy Nhảy Dù Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Sĩ quan trung đội trưởng tốt nghiệp khóa 5/69 trường Bộ Binh Thủ Ðức với thứ hạng trung bình. Tình nguyện về Nhảy Dù sau khi ra trường. Má đã không giấu được nỗi lo âu khi thấy con mặc đồ rằn ri, đội bê rê đỏ về thăm má. Trước đây khi Thái chưa vào quân trường, bà vẫn tụng kinh gõ mõ trước bàn thờ Phật ngày ba lần. Số lần tụng niệm tăng lên khi Thái chính thức gia nhập quân đội. Bây giờ, nhìn con trong bộ quân phục thì bà chẳng còn thì giờ để làm gì nữa ngoài việc ngồi suốt trước bàn thờ khấn xin cho con được bình an. Thái thương mẹ, nhưng biết làm sao? Anh yêu điều anh đã lựa chọn. Ba anh, bình tĩnh hơn, chỉ khuyên anh nên cẩn thận. “Thưa ba, con biết, nhưng đạn tránh mình chứ mình làm sao tránh được đạn?” Thái nhớ má, nhớ những lần về phép nhìn thấy mặt má vui lên, má cứ tíu tít quanh anh hỏi han dồn dập, “Có mệt không con, có đói không con, con về bao lâu?” Má không muốn anh trả lời, má chỉ muốn anh cảm nhận tình mẹ thương trào ra từ trái tim của má.
Thế nào rồi má cũng nấu cho anh nồi canh chua thật nhiều ớt như anh vẫn thích. Má ơi, con nhớ má quá.
Thái không thể quên được gương mặt buồn rầu lo âu của má ngày anh phải trở về đơn vị. Anh ôm má thật chặt, anh không muốn nhìn thấy má khóc, bởi vì anh biết mình cũng sẽ khóc theo. Thiếu úy Nhảy Dù không thể mềm như con gái. Thằng em anh cứ quấn lấy anh, nó không nói gì hết, nhưng anh nhìn thấy ánh mắt đầy ngưỡng mộ của nó. Nó thích đội bê rê đỏ trên đầu. Rồi đây nếu chiến tranh còn kéo dài, má sẽ còn phải khóc để đưa thêm một đứa con vào trận chiến.
Cả trung đội căng mắt nhìn trước mặt. Bảy người lính Nhảy Dù cùng với trung đội trưởng của họ sẽ giữ vững phòng tuyến cho tới viên đạn cuối cùng. Nhảy dù cố gắng, họ đã cố gắng tới tận cùng từ ngày đội lên đầu chiếc mũ đỏ. Cố gắng nằm chịu dưới mưa đạn pháo kích của việt cộng, cố gắng lấy một chống mười trên những trận tuyến máu tràn mặt đất. Cố gắng cõng bạn bị thương chạy về đơn vị khi bị tràn ngập. Còn một hơi thở lính Nhảy Dù còn phải cố gắng. Việt cộng biết điều này, họ vẫn cố tránh nếu có thể để khỏi đụng với Nhảy Dù. Ðường xâm nhập từ Bắc vào Nam có ba điều làm họ sợ hãi: B52, Biệt Cách Nhảy Dù và Nhảy Dù. Sinh Bắc Tử Nam là điều chắc chắn nếu lính Cộng Sản gặp một trong những hung thần trên.
Một gương mặt thoáng hiện lên trong đầu óc Thái. Hồ Thị Cẩm Vân, sinh viên Chính Trị Kinh Doanh năm thứ hai Viện Ðại Học Ðà Lạt. Họ gặp nhau tình cờ, yêu nhau tình cờ và nay thì xa nhau cũng rất tình cờ. Thái không biết bây giờ Vân và gia đình đang ở đâu kể từ ngay cả miền Nam phải di tản chiến thuật. Lúc trước phương tiện liên lạc giữa họ là thư từ, nay thì không còn nữa. Vân mảnh mai như một dải lụa, giong nói miền Trung xứ Huế ngọt ngào. Có lần Thái hỏi đùa: “Anh Nam Kỳ giá sống, em Trung Kỳ mắm ruốc, vậy mai mốt con mình nó sẽ là cái gì… kỳ? chắc nó sẽ kỳ cục quá!!” “Ơi anh nầy, ốt dột quá,” Vân giẫy nẩy.
– Coi lại cây M72 của mày đi Thạch Sơn, tụi nó có tăng đó.
Thạch Sơn cười, tay lắc lắc chiếc nanh heo:
– Ông thầy khỏi lo, tui nhắm không có trật mà
– ÐM thằng nào ngon dô đây! – tiếng thằng Hưng phụ họa.
Cả trung đội mấy chục người nay chỉ còn có tám thầy trò với nhau. Thái nhớ thằng Hòa, tình nguyện ở lại cản đường, chỉ kịp quẳng hai trái lựu đạn nổ được một băng M16 thì chết. AK cày nát ngực nó. Hòa chết, mặt nhăn nhó thảm hại, nằm chàng hảng giữa đường. Bạn bè cố gắng đào một lỗ cạn chôn tạm. Trung đội mất liên lạc, tự tìm lấy cho mình phương thể ứng xử. Giờ thì chỉ có một con đường – Mầy ngon mầy dô đây – Thái nghiến răng. Anh kiểm tra lại vũ khí. Mỗi người lính Dù còn lại bốn băng, hơn chục trái lựu đạn, hai M72, một M60 với hai dây đàn. Vậy là có đủ vốn để chơi rồi. Kỳ này thế nào anh cũng có lời.
“Mở liên lạc coi,…” Thái hy vọng sẽ còn một cấp trên nào, một đơn vị nào có thể liên lạc được. Ít nhất lúc đó anh sẽ dễ tính toán hơn. Tiếng se sẻ từ máy PRC25 của thằng Minh vẳng ra khi nó đang cố dò tần số.
Bỗng nhiên từ máy phát ra tiếng nói, “Tôi Dương Văn Minh. Yêu cầu anh em bỏ súng chờ bàn giao…” Cái gì?.. Thái la lên, “Vặn lớn lên coi Minh… Chờ bàn giao….” Thằng Cậy mếu máo:
– Mình thua rồi thiếu úy ơi,
Thằng Hưng hét lên:
– Thua cái con C. – nước mắt nó chạy dài trên gò má.
Thạch Sơn quăng ca cà-phê mặt tái mét. Thái cảm thấy lùng bùng lỗ tai. Cái gì? Thua à? thua Việt Cộng à? Ðã đánh đâu mà thua? Anh nhớ tới những người lính trong trung đội đã chết, anh nhớ tới Hoa, tới Bằng, tới Tốt. Máu anh căng tràn trong cơ thể. Anh ước anh có thể nổ một phát súng vào đầu Dương Văn Minh.
Thái hít một hơi dài cố lấy lại bình tĩnh. Tính mạng của bảy người lính còn lại ở trong tay anh. Thượng Sĩ Năm lo lắng hỏi, “Tính sao thiếu úy?” “Còn tính sao nữa, buông súng đầu hàng thôi,” Thái gắt gỏng. Thật ra anh đã có một lối thoát cho chính mình. Anh thở dài, nhìn mấy người lính “Tụi bay lại đây.” Họ quây quần chung quanh anh. Thái bình tĩnh nói:
– Tụi bây nghe rồi đó, mình là lính, lệnh trên sao thì mình phải theo. Giờ phút này mình thua rồi, tụi bây bỏ súng xuống, rồi thằng nào muốn về nhà thì cứ đi. Không ai chỉ huy ai nữa. Tụi bây hiểu chưa?
– Ơ tui không biết cái đầu hàng a, tui ghét việt cộng, tui đánh chết Việt Cộng, tui không đầu hàng. – Ykron lên tiếng.
– Giờ phút này tao hết trách nhiệm, tụi bây cứ về nhà.
– Vậy còn thiếu úy tính sao? Thằng Minh mếu máo.
– Tao ở lại. ÐM bắn hết đạn tao tự xử tao.
– Em theo ông thầy, – thằng Minh la lên.
Thằng Hưng cười toe toét:
– Ông thầy, cho em bắt tay cái, mình Nhảy Dù mà ông thầy.
Thằng Cường rút trái lựu đạn ngắm nghía:
– Thua Việt Cộng nhục lắm ông thầy, còn mày, mày tính sao Sơn?”
Thạch Sơn lẩm bẩm:
– Ai sao tui vậy
– Rồi ai làm bậy mày cũng làm theo hả Sơn? Cường cười toe toét. Ðến nước này mà nó vẫn còn giỡn được.
Thái nghiêm nghị:
– Anh em hãy suy nghĩ cho kỹ, phần tôi thì xong rồi, nhưng anh em còn có gia đình để lo. Tôi không muốn vì tôi mà anh em suy nghĩ ẩu tả. Lần đầu tiên Thái gọi họ là anh em và xưng tôi.
– Tôi chọn màu áo này để chiến đấu, tôi cũng sẽ chết với màu áo này. Tôi không thể đầu hàng, không chịu thua.
– Lính Nhảy Dù đâu có chịu đầu hàng, ông thầy. Thằng Minh nói.
Thái quay sang Thượng Sĩ Năm:
– Còn phần anh, về với vợ con anh đi anh Năm, và bỏ qua cho những gì mà tôi đã làm anh buồn.
– Thiếu úy, thật sự tôi khuyên thiếu úy và anh em suy nghĩ cho kỹ. Còn đánh đấm gì được khi lãnh tụ tối cao đã đầu hàng. Nhưng thật tình mà nói, tôi không thể bỏ anh em. Cả trung đội như huyết nhục của tôi, nay chỉ còn lại mấy mạng, làm sao tôi bỏ đi được. Tùy thiếu úy, nếu ông ở lại, tôi cũng ở lại.
Cả đám nhao nhao sau lời nói của Nguyễn Năm, Thượng Sĩ Nhảy Dù bị thương tích, nhưng vẫn sống sót qua bao trận đánh, “Chơi tới luôn đi thiếu úy.”
Thái đưa mắt nhìn, giọng anh đầy xúc động:
– Cảm ơn anh em, Nhảy Dù Cố Gắng
– Nhảy Dù Cố Gắng, cả nhóm hét lên.
Thái vạch kế hoạch:
– Sức mình có thể chơi dài dài được, mình nằm đây chờ nó. Hễ xe tăng nó vô thổi cho hai trái M72. Cứ dùng lựu đạn khử mấy thằng tùng thiết. Tập trung hỏa lực M60 với M16, nhưng đừng phí đạn dược. Làm được không tụi bây?
– Nhảy Dù Cố Gắng mà ông thầy.
Thái căng mắt nhìn về phía trước. Anh đã quyết định và tự nhiên anh cảm thấy thanh thản. Anh chưa từng tâm sự với ai về lý do anh đã chọn Nhảy Dù. Anh đã nhìn thấy những người lính Mũ Ðỏ chiến đấu như thế nào trong trận Tết Mậu Thân. Anh cũng đã nhìn thấy hình ảnh những người lính Dù miền Nam, binh chủng mà bọn Việt Cộng vẫn tuyên truyền thích ăn gan uống máu tù binh, đút từng miếng bánh cho VC bị bắt, đốt cho họ từng điếu thuốc. Tính chiến đấu dũng mãnh làm địch khiếp sợ nhưng lại rất nhân đạo khi đối phương đầu hàng đã làm Thái cảm phục và ngưỡng mộ. Anh chọn chiếc nón đội trên đầu, anh phải bảo về danh dự cho chiếc nón đó.
Tám người lính chờ đợi. Họ không nhìn thấy quân thù tiến về hướng họ. Anh không thể chờ đợi mãi, anh cũng không thể buông súng. Anh chỉ còn một cách:
– Anh em sẵn sáng chưa?
– Sẵn sàng rồi thiếu úy.
– Lời cuối tôi muốn nói với anh em: Tôi cảm ơn anh em đã theo tôi đến tận giờ phút này. Nước mình đã mất, tôi đã không làm tròn bổn phận với Tổ Quốc Dân Tộc. Tính khí tôi cũng không cho phép tôi đầu hàng chịu nhục với kẻ thù. Nay tôi chọn cho riêng tôi cái chết để đền nợ nước. Thái ngắt lời, giọng anh run run vì xúc động, “Tôi biết anh cũng có cùng ý nghĩ, nhưng giờ phút chót anh em vẫn có quyền quyết định,và bất cứ quyết định nào của anh em tôi cũng tôn trọng. Tôi không oán trách anh em gì hết.”
– Em theo ông thầy. – Thằng Hưng mếu máo
– Em cũng vậy,
Thằng Cậy, thằng Cường tiếp lời.
– Còn tao,tụi bây bỏ đi đâu?
Tới phiên Tăng Thiên Minh, người Việt gốc Hoa, nhà có của ăn của để, nhưng khoái làm “Nhảy Dù” hơn lính kiểng.
– Ơ, tui thương cái ông thầy, cái ông thầy đi đâu tui theo đó,
Y Kron quả quyết.
– Chết thì thôi, sợ gì.
Thạch Sơn mân mê chiếc nanh:
– Ðây là lần đầu tiên tôi thua mấy thằng Việt Cộng, thiếu úy. – Thượng Sĩ Nhảy Dù Nguyễn Năm uể oải.
– Ðược rồi, vậy anh em quây quần lại đây, Thái nói, giọng anh tỉnh táo đến đáng sợ:
– Tôi sẽ đếm một hai ba rồi tôi sẽ rút chốt hai trái lựu đạn. Ðó là cách cuối cùng anh em mình sẽ đi với nhau. Anh em đồng ý không?
Bảy người lính gật gù, họ tự động làm thành một vòng tròn, người nầy sát với người kia. Ðến phút cuối họ vẫn còn muốn ôm được nhau trong vòng tay.
Thái nhớ đến má, nhớ đến ba, nhớ đến đứa em trai. Hết rồi nhóc ơi, hết còn cơ hội đăng lính Nhảy Dù, hết còn cơ hội đội nón bê-rê đỏ. Chăm sóc ba má giùm anh nha nhóc. Ba ơi má ơi, con sẽ về thăm ba má trong mơ. Vân ơi, anh yêu em.
Thượng Sĩ Nguyễn Năm chợt nhớ kỳ lương tháng này ông đã kịp gởi về cho bà xã. Vậy là mẹ con nó cũng ấm cúng. Ông không buồn, ông chỉ hận vì bao nhiêu năm đánh nhau đây là lần đầu tiên ông thua trận.
Binh nhất Tăng Thiên Minh mỉm cười. Ít nhất cũng được chết trong quân phục Nhảy Dù. Minh nói thầm với má, “Má à, con dề dồi nè, má đừng khóc nữa.”
Binh nhất Trần Ngọc Hưng cười toe toét, “Giỡn chơi sao em, anh đâu có đào ngũ, bỏ bạn bè với ông thầy của anh được. Không sao, anh sẽ về thăm em luôn, nhớ chăm sóc ba má giùm anh”
Hạ Sĩ Nguyễn Cậy đọc một kinh Lạy Cha, ba kinh Kính Mừng một kinh Sáng Danh để Vinh Danh Thiên Chúa, “Lạy Chúa con, con xin phó thác linh hồn con trong tay Chúa. Xin Chúa gìn giữ thầy mẹ con. Ave Maria con yêu kính mẹ.”
Binh nhì Nguyễn Văn Cường. chợt nhớ mình còn thiếu tiền hai ly cà phê đá chưa trả lần dưỡng quân kỳ trước. Bé Ba ạ, thông cảm cho lính đi em.
Hạ Sĩ Nhất Ykron mắt bâng quơ nhìn xa xa, miệng thì thầm lời hát quê hương rừng núi. Trong đầu người lính Thượng chất phác chỉ hiện lên ý nghĩ, “Ơ tui ghet viet cong.”
Trung Sĩ Thạch Sơn mân mê chiếc nanh heo rừng, “Tao sẽ đầu thai trở lại để chơi tiếp với tụi bay.”
Tiếng đếm của Thiếu Úy Nhảy Dù Huỳnh Văn Thái, hai mươi bốn tuổi đời, ba tuổi lính hãnh diện đã chiến đấu tới cùng cho Tổ Quốc bằng Danh Dự và Trách Nhiệm nghe rõ mồn một “Một, hai, ba….” Và đến tiếng thứ ba, anh rút chốt lựu đạn…!
Cần tìm thấy những dấu hiệu hư hại khi mua nhà
(realtytimes.com) – Đầu tư vào một bất động sản có thể là một hành động lầm lẫn tốn kém nếu bất động sản đó gặp phải những vấn đề cấu trúc tiềm ẩn, bị sâu bọ xâm nhập hoặc có đồ trang bị đã lỗi thời.
Biết cách nhận diện những dấu hiệu thường gặp nhất liên quan đến một vấn nạn có thể giúp bảo đảm rằng cả những người tập sự mua nhà, lẫn những người dày dạn kinh nghiệm, đều có thể thực hiện những quyết định khôn ngoan hơn và am hiểu hơn.
Nhà có nấm mốc
Trong khi sự hiện diện của nấm mốc hoặc rêu trong một căn nhà có vẻ như một quan tâm nhỏ, các cố gắng để đối phó và trừ khử sự lây nhiễm có thể đòi hỏi nhiều thời gian, nỗ lực và phí tổn. Sự hiện diện của nấm mốc cũng cho thấy những vấn đề tiềm ẩn liên quan đến hệ thống đường ống hoặc sự hư hại gây ra do ẩm ướt hoặc nước xâm nhập.
Một vài loại nấm mốc còn có thể đặt ra một rủi ro cho sức khỏe nếu không được đối phó. Những dấu hiệu thông thường của sự lây nhiễm gồm mùi mốc, không khí trong nhà xấu, có những chỗ bị đổi màu hoặc có nấm mốc phát triển dọc theo sàn nhà, trần nhà và những bức tường.
Nhà có mối
Mối là một sự lây nhiễm nghiêm trọng khác mà các chủ nhà nên tìm thấy trước khi hoàn tất vụ mua một căn nhà mới. Sự hư hại do loài mối gây ra thường có thể nghiêm trọng và tốn kém hơn nhiều. Loài sâu bọ này có thể lây nhiễm ngay cả những căn nhà mới hơn và các bất động sản được xây dựng tương đối gần đây.
Khả năng khám phá những dấu hiệu lây nhiễm mối là một vấn đề mà không người mua nhà nào nên phó mặc cho may rủi. Việc thu xếp để có một cuộc khảo sát chuyên môn nhằm loại trừ sự lây nhiễm hoặc xác định phạm vi và tầm mức hư hại và phí tổn sửa chữa thường là đường lối tốt nhất để đối phó với tình hình.
Nền móng bị hư hại
Ngay cả một vết nứt nhỏ ở nền móng bên trong một căn nhà cũng có thể tạo ra những vấn nạn triền miên trong những ngày tới. Việc bảo đảm rằng nền móng của một bất động sản vẫn nguyên vẹn và không bị hư hại luôn luôn phải là ưu tiên chính yếu, đặc biệt khi dự tính mua một bất động sản được quảng cáo do chủ bán.
Theo thời gian, những vấn đề gây ra do một nền móng bị hư hỏng có thể làm hại các thành phần cấu trúc và vật liệu xây dựng khác. Vì bản chất nghiêm trọng của vấn nạn này, việc nói chuyện với một dịch vụ sửa chữa nền móng chuyên nghiệp luôn luôn là bước đầu mà những người có ý mua nhà nên thực hiện nếu họ tìm thấy các dấu hiệu hư hại.
Hệ thống điều hòa không khí (HVAC) lỗi thời
Trong khi các dụng cụ sưởi ấm và làm mát kiểu cũ có thể vẫn phục vụ một cách hoàn hảo, những đồ trang bị lỗi thời có thể rồi sẽ gây căng thẳng cho ngân sách gia đình nhiều hơn là các chủ nhà có thể nghĩ. Phải thay thế những đồ trang bị già nua để giảm các phí tổn sưởi ấm và làm mát có thể nhanh chóng trở nên rất tốn kém, đặc biệt trong những trường hợp các cửa thông gió và các đường ống có thể gặp trở ngại.
Tìm được một căn nhà hoàn hảo
Việc khám phá một vấn nạn tiềm tàng của một căn nhà không nhất thiết khiến cho cuộc thương lượng tan vỡ. Những căn nhà cũ thường đòi hỏi một ít công việc và những người mua nhà khôn ngoan có thể nêu lên các phí tổn sửa chữa và chi phí sửa sang nhà ở để thương lượng một giá dễ chịu hơn. (N.N.)
Khó mua nhà, nhiều người phải ở thuê
(cnbc.com) – Hiện nay, con số những người Mỹ làm chủ một căn nhà ít hơn trước. Tỷ lệ sở hữu nhà trên toàn quốc sụt giảm tới một mức thấp kỷ lục trong năm 2016 so với mức cao trong năm 2004.
Con số những người thuê nhà nói họ không biết khi nào họ hy vọng sẽ dọn đi đã gia tăng 37% trong Tháng Ba, so với 30% trong một cuộc thăm dò được thực hiện vào Tháng Chín năm ngoái, theo một cuộc khảo sát được Freddie Mac công bố vào tuần này.
Những người trả lời cuộc khảo sát nói họ hy vọng sẽ dọn đi trong vòng hai năm tới giảm còn 33% so với 38% kể từ Tháng Chín. Ngoài ra, 55% toàn thể những người trả lời, và 60% những người tuổi từ 35 đến 49, nói họ thích nơi họ đang sống và không dự tính dọn đi dù tiền thuê nhà tăng.
Cuộc thăm dò được Harris Poll nhân danh Freddie Mac thực hiện trên mạng Internet, diễn ra trong khoảng từ ngày 3 Tháng Ba đến 6 Tháng Ba, và gồm 4,283 người từ 18 trở lên, trong đó có 1,282 người hiện đang thuê nhà.
Theo ông David Brickman, phó chủ tịch điều hành của Freddie Mac Multifamily, điều này phù hợp với những kết quả từ những cuộc thăm dò trước cho thấy số người thuê có một nhận định lạc quan về việc thuê nhà đang gia tăng đều đặn.
Một cuộc khảo sát khác bởi Zillow, một công ty địa ốc chuyên liệt kê nhà cho thuê và nhà bán, kết luận rằng hơn hai phần ba người thuê nhà nói rằng việc tiết kiệm cho một khoản đặt cọc đã ngăn cản họ trong việc mua một căn nhà. Zillow cũng thấy rằng khoảng một nửa những người thuê được thăm dò nói nợ nần cao và chuyện không đủ điều kiện để vay một món thế chấp cũng là những rào cản đối với việc sở hữu nhà.
Với giá nhà lên cao trong nhiều thị trường, một khoản đặt cọc 20% trên một căn nhà tiêu biểu có thể tốn hơn hai phần ba lợi tức khoảng $56,000, là lợi tức ở giữa hàng năm của các gia đình trên toàn quốc, theo Zillow.
Cũng có giải pháp đặt cọc thấp, như 3.5% trong những món vay được Cơ Quan Gia Cư Liên Bang của chính phủ bảo đảm, nhưng những món vay này đòi hỏi lệ phí bảo hiểm thế chấp, có thể rất tốn kém.
Tiền thuê nhà gia tăng cũng là một yếu tố góp phần đưa tới tình trạng trên: Việc tiết kiệm trong khi phải trả tiền thuê cao kỷ lục cũng cực kỳ khó khăn, theo bà Svenja Gudell, kinh tế gia trưởng của Zillow.
Cả hai cuộc khảo sát của Zillow lẫn Freddie Mac đều thấy rằng niềm tin của những người thuê đang gia tăng về tình hình tài chánh của họ, về nền kinh tế nói chung và về giá trị của việc sở hữu nhà nói chung. Tuy nhiên, con số những người thuê nói việc thuê nhà là một lựa chọn thích hợp đối với họ hiện nay đã gia tăng, cũng như con số những người thuê nhà nói họ dự tính sẽ thuê căn nhà kế tiếp của họ, theo Freddie Mac.
Một cuộc thăm dò thứ ba, được Bank of America thực hiện, thấy rằng trong số những người trẻ tuổi mua nhà, nhiều người tìm kiếm những căn nhà khởi đầu rẻ tiền hơn, thay vì những căn nhà “mơ ước,” như một cuộc thăm dò trước đây đã kết luận. (N.N.)
Biến Cố Ðồng Tâm báo hiệu gì?
Công an thành phố Hà Nội phải trả tự do cho bốn người dân xã Ðồng Tâm bị bắt, để đổi lại 15 cảnh sát cơ động được dân xã phóng thích. Ðây là lần đầu tiên nhà nước công nhận có 38 nhân viên công lực bị dân xã Ðồng Tâm bắt làm con tin, kể cả ba người “tự giải cứu” trốn thoát và 20 người còn bị giữ.
Người dân tay không, chỉ dùng gậy gộc đã bắt giam 38 “người nhà nước” mang vũ khí. Cuối cùng, nhà nước không dám tiếp tục đàn áp dân; phải trừng phạt một số cán bộ cấp thấp, rồi còn “cúi mình” xin “thảo luận” để dân thả nốt những người vẫn bị giam! Hiện tượng này rất khó xảy ra trong chế độ Cộng Sản!
Tại sao đồng bào xã Ðồng Tâm làm được chuyện khó tin này?
Có một cách giải thích: Chế độ Cộng Sản đang bất lực. Và khí thế người dân đứng lên tranh đấu đã chinh phục được cả lực lượng đàn áp họ!
Ai cũng công nhận đây là một cảnh “tức nước, vỡ bờ.” Dân xã Ðồng Tâm chắc không bao giờ tính trước sẽ đến lúc họ phải ra tay “bắt giam người nhà nước,” rồi đòi “trao đổi tù binh.” Nỗi uất ức đã chất chứa từ nửa thế kỷ cũng chỉ vì chuyện đất đai.
Người Việt vốn biết câu “hôn nhân, điền thổ, vạn cổ chi thù.” Mươi năm sau khi nhiều người bị cướp đất trong cuộc cải cách rộng đất, dân xã Ðồng Tâm còn bị “đảng và nhà nước” cướp mất 200 héc ta đất để cho Bộ Quốc Phòng dùng làm trường bắn. Không biết tại sao người ta lại làm sân tập bắn giữa vùng dân cư đông đúc? Cũng không biết tại sao phải cần đến 300 mẫu tây!
Hai chục năm sau, nhà nước lại chiếm thêm 54 héc ta nữa, nói rằng để làm phi trường quân sự. Khi kế hoạch xây phi trường chìm xuồng thì “ván đã đóng thuyền” rồi, không ai trả lại đất cho dân nữa. Bỗng dưng quân đội được đóng vai địa chủ phát canh, thu tô; người dân xã, trong đó có thể có những người từng là chủ nhân trong khu đất bị chiếm đó, bỗng thành tá điền, làm rẽ, đóng tô! Ðúng là một cuộc “cách mạng giật lùi!”
Trong những vùng đất bị chiếm đoạt, có bao nhiêu phần là công điền, công thổ, và bao nhiêu là ruộng đất tư? Ðền bù cho các chủ ruộng thế nào? Những ai theo dõi tin chính trị ở Mỹ thì biết rằng kế hoạch của ông Donald Trump xây tường ngăn biên giới Mexico sẽ gặp trở ngại lớn nhất khi bức tường đi qua nhiều khu đất tư. Chủ nhân các khu đất này sẽ đòi bồi thường, dù đất đang bỏ hoang, và chắc chắn nhiều người sẽ kiện chính phủ Mỹ ra tòa nếu họ không đồng ý giá cả đền bù! Kinh nghiệm cho biết việc kiện tụng có thể kéo dài hàng chục năm. Nhưng sống dưới chế độ độc tài chuyên chế, dân xã Ðồng Tâm đành phải chịu thiệt thòi. Và chịu nhục. Hai lần, trong những năm từ 1960 đến 1980.
Bản chất đảng Cộng Sản là một “đảng cướp đất.” Hiến Pháp xác định không ai được làm chủ; nhà nước là chủ nhân tất cả ruộng đất. Nhà nước là ai? Tức là các quan chức nắm quyền trong đảng. Sau khi đảng Cộng Sản “đổi mới kinh tế,” các quan chức bắt đầu nhìn thấy mối lợi đất đai. Nhờ đổi mới kinh tế, các quan chức sáng mắt ra, nhìn thấy cơ hội: Ðem xào xáo “quyền sử dụng đất đai” là một cách hái ra tiền. Nhất là đất thuộc Bộ Quốc Phòng. Cha con ông Bộ Trưởng Phùng Quang Thanh giầu nhất nước là nhờ biến đất công thành đất tư! Vì vậy, năm 2007, Bộ Quốc Phòng vẫn đóng vai địa chủ, đã đem “giao lại” gần bảy héc ta đất cho tư nhân, trong số 54 mẫu đất “phi trường hụt.” Tại sao suốt 20 năm khu đất đó vẫn không dùng vào việc quốc phòng nào cả, mà bây giờ mới đem trao lại? Tại sao chỉ giao lại chưa tới một phần tám diện tích cả khu đất? Không ai giải thích. Không ai hỏi ý kiến người dân. Các quan toàn quyền chia chác, chấm mút với nhau. Như thường lệ.
Nhưng các người trong cuộc thì biết tại sao. Khi xã Ðồng Tâm vào nằm trong thành phố Hà Nội thì giá trị đất chắc chắn sẽ tăng lên. Họ “giao lại” đất cho ai là quyền của họ! Những người từng là chủ nhân cũ, bây giờ không được giao đất, cho kẻ khác tới lãnh! Cả một “áp phe” đất đai diễn ra theo kịch bản của các quan cán bộ. Những người được lãnh đất đó cũng không phải loại người cày sâu cuốc bẫm, họ chờ thời cơ giá đất lên cao thì đem bán. Những người mua lại, ngay tình, lo đóng thuế, đóng các lệ phí, tưởng rằng từ nay mình nắm quyền sử dụng đất thật!
Không ai tính trước được các thủ đoạn tráo trở của quan chức Cộng Sản!
Chưa đầy 10 năm sau, đảng lại “tráo bài!” Ra lệnh “thu hồi” những mảnh đất đã được “giao lại!” Muốn giao đất cho ai thì giao, giờ muốn lấy lại thì ta thu hồi, tất cả quyền hành nằm trong tay Ðảng Ta! Quyền này được ghi trong Hiến Pháp!
Ðến đây thì đúng là “tức nước, vỡ bờ!” Người dân xã Ðồng Tâm uất ức quá, nhịn nhục mãi, chịu không nổi đã quyết liệt đứng lên! Họ “đồng tâm,” theo đúng tên gọi. Vì thế đảng phải thua.
Nhưng chúng ta phải thắc mắc: “Tại sao đảng chịu thua?” Thua hai lần liền trong sáu tháng, mà lần này thì thua dậm!
Lần trước, ngày 14 Tháng Mười năm 2016, công an, cảnh sát, có cả bộ đội, đã tới cưỡng chiếm đất. Nhưng 600 lính tráng, vũ trang sắt máu, đã chịu thua rút về khi dân Ðồng Tâm phản đối. Lần này, ngày 15 Tháng Tư năm 2017, đảng đụng phải đám dân Ðồng Tâm đang uất ức vì bị lừa; khi bốn đại diện của họ được mời tới thào luận rồi bị bắt giam ngay để dằn mặt người khác. Tình trạng “tức nước” tăng gấp đôi, càng dễ “vỡ bờ” mạnh hơn. Ðồng bào bắt người của nhà nước làm món hàng trao đổi!
Ðiều khó hiểu nằm ở chỗ này: Tại sao người dân tay không có thể bắt 38 mạng công an cảnh sát và cán bộ vũ trang một cách dễ dàng như vậy? Tại sao 38 nhân viên công lực chịu để người ta cầm tay dắt vào phòng giam mà không chống cự, cũng không bỏ chạy?
Chúng tôi ở xa, cách xã Ðồng Tâm gần nửa vòng trái đất, chỉ có thể phỏng đoán: Chính những người bị dân xã bắt, họ đứng về phía dân!
Chỉ cần một số trong bọn họ, những người trong tay có vũ khí, thấy việc người dân “bắt tù binh” để trao đổi là có lý! Họ đồng ý để cho dân bắt, thế là những người khác phải theo! Chắc nhiều người đã nhìn thấy việc đảng Cộng Sản cưỡng chiếm đất đai, ăn cướp đất đến hai lần, là vô lý. Hành động mời dân đến thảo luận rồi bắt người ta cũng là vô lý, nhất là khi dùng bạo lực với một cụ già 80 tuổi, mà cụ chỉ mắc tội “nói thật!”
Chắc vì hầu hết 38 người bị bắt đã chấp nhận làm con tin , cho nên dân xã Ðồng Tâm đã nuôi họ với suất cơm 30,000 đồng mỗi bữa, dù họ đang thiếu ăn! Họ cũng không “giận cá chém thớt” trừng phạt các con tin khi chính quyền Hà Nội chơi trò tiểu nhân, cắt toàn bộ điện, nước của xã.
Biến Cố Ðồng Tâm có hai ý nghĩa. Một là người dân dám phản ứng theo lối liều mạng, như con giun xéo lắm cũng quằn. Hai là các lực lượng đàn áp của đảng Cộng Sản để bị dân bắt chứ không nỡ nhúng tay vào máu đồng bào.
Phải chăng hai bên đã có thỏa thuận ngầm với nhau từ trước? Việc thỏa thuận khó xảy ra trong một chế độ kềm kẹp đêm ngày. Nếu không thỏa thuận trước, thì còn một cách giải thích khác, là người dân xã Ðồng Tâm, tất cả mọi người, đã biết một sự thật: Chính những tay “khuyển ưng” được lệnh đàn áp dân cũng chán làm việc ác đức, bất nhân đó rồi. Họ biết suy nghĩ, lương tâm họ đã thức dậy, họ không nhắm mắt nghe lệnh nữa! Cho nên họ chấp nhận thà bị bắt làm con tin còn hơn tàn ác với đồng bào mình! Mai mốt, khi chế độ sụp đổ, làm sao sống mà nhìn mặt bà con hàng xóm láng giềng? Cuộc cách mạng lật đổ chế độ Cộng Sản ở Ðông Âu bắt đầu khi công an mật vụ thỏa thuận không đàn áp dân biểu tình ở thành phố Dresden, Ðông Ðức. Rồi công an, cảnh sát ở Praha, Tiệp Khắc, làm theo.
Trên đây chỉ là những giả thuyết để giải thích Biến Cố Ðồng Tâm, một hiện tượng khó hiểu. Nếu giả thuyết này đúng, dù chỉ đúng một phần ba hay một phần tư, thì Biến Cố Ðồng Tâm cũng báo hiệu đảng Cộng Sản Việt Nam đang trên đà tan rã, đang tan rã từng mảng một. Ðồng bào Nghệ An, Hà Tĩnh có thể theo kinh nghiệm Ðồng Tâm. Công an, cảnh sát ở các nơi khác cũng có thể rút ra một bài học: Không người nào bị bắt giam trong “đồn dân” bỗng dưng “tự tử” hay mắc bệnh chết đột ngột!
TNS Janet Nguyễn đệ trình nghị quyết Tháng Tư Đen
SACRAMENTO, California (NV) – Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn vừa có một buổi điều trần, đệ trình Nghị Quyết SCR 2 tại Thượng Viện California hôm Thứ Hai, 17 Tháng Tư, chọn Tháng Tư là Tháng Tưởng Niệm Tháng Tư Đen khắp tiểu bang California, đánh dấu 42 năm ngày Sài Gòn thất thủ, thông cáo báo chí của văn phòng nữ dân cử này cho biết.
“Tháng Tư Đen và sự thất thủ của Sài Gòn đã thay đổi cuộc đời của nhiều triệu người, trong đó có tôi,” Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn được trích lời nói. “Tôi rất tự hào giới thiệu nghị quyết này, không chỉ tuyên bố Tháng Tư là Tháng Tưởng Niệm Tháng Tư Đen, mà còn là một dịp để người Mỹ gốc Việt, cựu chiến sĩ và tất cả người dân California tập họp lại vinh danh những người đã hy sinh và hồi tưởng lại cuộc chiến Việt Nam với hệ quả của nó.”
Cùng tham gia với Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn tại phòng họp khoáng đại là các cựu chiến binh quân đội Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa, cũng như 10 thành viên cộng đồng, khắp tiểu bang California, bao gồm ông Phan Kỳ Nhơn, ông Phan Tấn Ngưu, ông Trần Vệ, ông Lê Quang Dật, ông Richard Đẹp Bùi, ông Phạm Hữu Sơn, ông Mike Mai, Bác Sĩ Phạm Đức Vượng, ông Đại Minh Mẫn, và ông Thịnh Đỗ.
Trong buổi điều trần, Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn đã công nhận sự cố gắng của họ, bảo vệ nền dân chủ trong cuộc chiến Việt Nam và đóng góp của cho tiểu bang California.
Cũng hiện diện trong buổi điều trần này là ông Phát Bùi, phó thị trưởng Garden Grove kiêm chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California, kỹ sư Nguyễn Tấn Thọ, và Dược Sĩ Nguyễn Đình Thức.
Trước buổi điều trần tại Thượng Viện California, Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn và gần một 100 thành viên cộng đồng đã tập họp tại Trung Tâm Cộng Đồng Việt Nam ở Sacramento để hồi tưởng ngày lịch sử đau thương của dân tộc.
“Các sự kiện diễn ra hôm nay đặc biệt làm cho tôi xúc động, vì có sự tham dự của các cựu chiến sĩ Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa, hai nhóm đã cùng nhau chiến đấu cách đây hơn 40 năm, và họ vẫn còn đứng chung với nhau trong ngày hôm nay, để bảo vệ tự do và dân chủ,” Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn được trích lời nói.
Trước đây, Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn từng giới thiệu Nghị Quyết SCR 29 hồi năm 2015 và Nghị Quyết SCR 104 hồi năm 2016, chọn Tháng Tư của hai năm này là Tháng Tưởng Niệm Tháng Tư Đen. (Đ.D.)
“Compelling Conversation”: Sách học tiếng Anh dành cho người Việt
Cô giáo dạy tiếng Anh trên Youtube channel “ESL Garage” cùng với đồng nghiệp của mình, giáo sư Eric Roth, hiện đang giảng dạy tại trường đại học University of Southern California, viết cuốn sách “Compelling Conversation: Vietnamese Version” dành riêng cho người học tiếng Anh gốc Việt.
Dân Nghệ An vây bắt phụ nữ ‘thôi miên’ lừa tiền
NGHỆ AN, Việt Nam (NV) – Phát hiện một bà lạ mặt vào nhà xin vay 20 triệu đồng với nhiều biểu hiện nghi vấn, một ông ở huyện Diễn Châu truy đuổi rồi tri hô để dân làng bắt người phụ nữ lạ mặt giao cho chính quyền.
Ngày 18 Tháng Tư, một đoạn clip dài gần 2 phút ghi lại cảnh người phụ nữ chạy xe máy bị hàng trăm người dân huyện Diễn Châu, Nghệ An, vây lại vì cho rằng người này đã dùng thuật thôi miên để lừa tiền. Rất đông người dân liên tục xô đẩy, chửi mắng, thậm chí giật tóc người phụ nữ này và yêu cầu mở cốp xe máy để kiểm tra bên trong. Trong khi đó, bà này liên tục khóc lóc, chắp tay xin tha.
Đoạn clip nhanh chóng được lan truyền trên các trang mạng xã hội, thu hút hàng ngàn lượt like, chia sẻ và nhiều bình luận tức giận.
Nói với phóng viên báo Thanh Niên, ông Nguyễn Văn Khương (40 tuổi), xã Diễn Xuân, cho biết, khoảng 9 giờ sáng cùng ngày, lúc đang ở nhà một mình thì một bà lạ mặt đi thẳng vào nhà, hỏi tên rồi xin vay 20 triệu đồng để lo cho con đi xuất khẩu lao động.
Thấy có nhiều dấu hiệu lạ, ông đi thẳng vào nhà bếp lấy một ít tỏi bỏ vào người rồi quay trở ra thì người phụ nữ trên hoảng hốt leo lên xe máy bỏ chạy.
“Tôi nghi ngờ vì tôi không hề quen biết, nhưng cô này lại biết tên tôi. Chưa kể cô ta còn đi thẳng vào nhà mượn tiền, nên hết sức cảnh giác. Mấy năm trước tôi từng bị thôi miên lấy mất cả ví tiền, nên lần này tôi đã không nhìn thẳng vào mắt người này, nhanh chóng xuống nhà lấy tỏi bỏ vào người,” ông nói.
Ngay sau khi bà “thôi miên” bỏ chạy, ông lấy xe máy đuổi theo. Khi đến xã Diễn Hạnh, thì đuổi kịp và liền chặn xe, tri hô người dân vây bắt lại để báo công an.
Sau khi bị giữ lại, nhiều người dân xã Diễn Hạnh nhận ra bà “thôi miên” từng thôi miên một bà mang thai trong xã ra Hà Nội. May là người này may mắn thoát được, nên người dân rất tức giận.
Nói với báo Thanh Niên, ông Nguyễn Ngọc Phước, trưởng công an xã Diễn Hạnh, cho biết sau khi nhận được tin báo, công an xã đến hiện trường giải vây cho người phụ nữ trên. Bước đầu, người này khai tên Bùi Thị Bé (43 tuổi), trú xã Diễn Bình, huyện Diễn Châu. Khi được đưa về trụ sở xã, bà Bé rất hoảng loạn.
“Người này có dấu hiệu không được bình thường. Cũng may chúng tôi có mặt kịp thời nếu không rất dễ bị người dân đánh đập. Hiện xã bàn giao cho công an huyện tiếp tục điều tra,” ông nói. (Tr.N)
Sếp an ninh phi trường Đà Nẵng trộm tiền khách vẫn được thăng chức










