Thanh bảo kiếm của chùa Miên-Kompong Chàm

(Viết theo lời kể của Kỵ Binh Vũ Ðình Lưu – Thiết Ðoàn 5 Kỵ Binh)

Tháng Tám năm 1971, Chi Ðoàn 2/5 Thiết Kỵ (-) chúng tôi biệt phái hành quân trên đất Miên với Trung Ðoàn 48 thuộc Sư Ðoàn 18 Bộ Binh trong khu vực Ðông-Bắc Cambodia. Sáng sớm hôm ấy, chi đoàn cùng với một đại đội bộ binh tùng thiết, hành quân lục soát một khu làng mạc gần bờ sông Mê Kông. Xa xa phía bên kia sông là thành phố Kompong Chàm, một thành phố lớn hàng thứ tư của Miên nằm trên quốc lộ 7. Rời khỏi đồn điền cao su Suông, chúng tôi men theo một hương lộ đá đỏ đi sâu về hướng Bắc. Hai bên đường là khu rừng chồi thấp không có nhà dân. Mục tiêu là một khu dân cư thưa thớt, giữa có ngôi chùa cổ rất lớn. Nhìn cách kiến trúc, chúng tôi phỏng đoán chắc ngôi chùa cổ này đã xây dựng hàng trăm năm nay, cổ kính và to lớn. Sư sãi chỉ có khoảng mười người, phần lớn là các vị sư già. Họ cư xử với chúng tôi chừng mực không niềm nở cũng không xa cách. Có lẽ nơi đây các đơn vị Việt Cộng và Khờ Me Ðỏ thường xuyên lui tới nên dù muốn dù không họ cũng phải giữ một khoảng cách với đoàn quân ngoại biên đang hành quân trên đất nước họ. Suốt ngày không có cuộc chạm súng nào, chúng tôi chỉ khám phá một số hầm hố cấp đại đội còn mới của địch rải rác trong khu vực.

Có lẽ địch vừa rút đi vài hôm trước. Khoảng 5 giờ chiều chúng tôi được lịnh rút về căn cứ chiến đoàn đóng gần quốc lộ 7, cũng theo hướng hương lộ buổi sáng. Chiếc thiết vận xa M113 đi đầu rời vùng hành quân chừng một cây số thì cán phải mìn chống chiến xa. Quả mìn nổ phía đầu xe, đứt xích, bể guồng kéo xích bên trái, phía bên tài xế. Các xe phía sau phản ứng tức thời khai hỏa hướng hai bên đường rừng chồi thấp. Không thấy địch chống trả như một trận phục kích. Tôi cho chi đoàn vượt hương lộ băng sâu vào hai bên đường bố trí. Như vậy chỉ có một quả mìn chống chiến xa đơn lẻ mà thôi. Lát sau tôi đến chiếc xe bị mìn quan sát. Hạ Sĩ Năm tài xế M113 chết tại chỗ, Trung Sĩ Vân trưởng xa bị thương ở vai, các binh sĩ khác trong xa đội xây xác chút đỉnh. Lính khiêng người chết và bị thương ra khỏi buồng lái, chờ trực thăng đến tải thương. Chiếc M113 hoàn toàn bất khiển dụng, đứt xích, thủng một lỗ gần chỗ tài xế ngồi. Tôi bước vào trong xe, thấy ngổn ngang vũ khí cá nhân của xa đội, 2 nòng súng đại liên 50 và 30 bị cong vì sức công phá của quả mìn. Lẫn lộn trong đó là một thanh kiếm cổ còn nguyên vẹn. Hỏi các binh sĩ thì họ cho biết là tài xế Năm lấy nó trong chùa ban trưa và đem giấu trong xe. Tôi cầm thanh kiếm lên thì thấy rất nặng, ít ra cũng cỡ 4-5 ký. Người sử dụng thanh kiếm này hẳn phải là tay vũ dũng phi thường. Tay mơ khó lòng múa nổi thanh kiếm này. Trước đây chủ nhân thanh kiếm này chắc đã đi vào lịch sử của một triều đại Miên nào đó. Tiếc rằng trong chi đoàn chúng tôi không ai đọc được chữ Miên nên đành đoán mò mà thôi. Bao gỗ thanh kiếm màu nâu, lên nước bóng loáng, có chạm trổ hoa văn chim thú, hoa lá. Rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, thấy tỏa ánh sáng xanh. Tôi chặt thử bụi cây ven đường, ngọt xớt, vô cùng sắc bén. Ðúng là một thanh bảo kiếm giá trị không sao lường được. Thanh kiếm dài cỡ một mét kể cả cán kiếm. Cán kiếm cũng có chạm trổ hoa văn và chữ Miên. Lát sau trực thăng đến tải thương xong, tôi đem thanh kiếm về xe M113 chỉ huy của tôi.

Khoảng 6 ngày sau, chi đoàn chúng tôi rời vùng đồn điền cao su Suông, tiến sâu về hướng Ðông Quốc lộ 7, cách ngã ba Krek chừng 50 cây số thuộc đồn điền cao su Mimot. Lần này chi đoàn đi chung với một tiểu đoàn thuộc trung đoàn 48 bộ binh. Suốt ngày hành quân vô sự. Tối đến chúng tôi đóng quân nghỉ đêm trong vườn cao su ven quốc lộ 7. Ðêm Tháng Tám trời không gió, thời tiết nóng bức nên tôi hạ cầu dốc phía sau M113 xuống, lót ván ngang hông xe, nằm trằn trọc không ngủ được. Ðến khoảng 1 giờ khuya, địch bắt đầu pháo kích và tấn công vào vị trí dã chiến của chi đoàn. Chưa kịp đóng cửa cầu dốc phía sau thì một quả đạn cối 82 ly nổ cách xe chừng 5 mét. Tôi bị miểng pháo xuyên thủng bàn chân trái, Thiếu Tá Luân tiểu đoàn trưởng bị thương ở ngực. Tôi tự băng bó tạm thời vết thương và lên máy truyền tin điều động các chi đội chống trả. Sau chừng một giờ giao chiến, địch rút lui trước sự chống trả quyết liệt của chúng tôi. Khoảng 10 giờ sáng hôm sau, trực thăng chở Trung Tá Nguyên chiến đoàn trưởng 48 và Chuẩn Tướng Lâm Quang Thơ tư lịnh Sư Ðoàn 18 Bộ Binh đáp xuống gần vị trí chúng tôi, thị sát mặt trận. Một số tử thi địch còn nằm rải rác trong vườn cao su. Chừng 10 phút sau địch lại tiếp tục rót pháo vào vị trí chúng tôi. Hai vị khách chạy vào xe M113 của tôi tránh pháo. Thấy thanh kiếm cổ còn để trong xe chờ đem về hậu cứ trong đợt tiếp tế sau, Trung Tá Nguyên trung đoàn trưởng hỏi xin và tôi cũng đồng ý tặng ông. Sau đó hai vị khách rời vùng giao tranh, Thiếu Tá Luân và tôi cũng theo trực thăng tản thương về binh viện Tây Ninh.

Trung Tá Nguyên nhận được thanh kiếm báu,ông cho người đóng một giá kiếm bằng gỗ cẩm lai rất đẹp và đem tặng cho Chuẩn Tướng Lâm Quang Thơ. Tướng Thơ lại đem tặng cho Trung Tướng Ðỗ Cao Trí tư lịnh Quân Ðoàn.

Sau này tôi có dịp trò chuyện với Ðại Úy Tuấn – sĩ quan tùy viên của Trung Tướng Ðỗ Cao Trí, tháp tùng Tướng Trí đi thăm Trung Ðoàn 48 Bộ Binh đóng ở căn cứ Thùy Dương bên Miên. Ðại Úy Tuấn cho biết thanh kiếm ấy vẫn còn treo tại tư dinh Tướng Trí tại thành phố Biên Hòa.

Ðầu năm 1972, Tướng Trí cho mở một cuộc hành quân lớn đánh vào sào huyệt Cục R của Việt Cộng tại Chlong thuộc tỉnh Kratie phía Ðông Bắc Cambodia với một lực lượng hung hậu gồm Lữ Ðoàn 3 Kỵ Binh và Liên Ðoàn 5 Biệt Ðộng Quân trong giai đoạn 1 và thêm sư đoàn nhảy dù trong giai đoạn 2. Cuộc hành quân mới bắt đầu có 5 ngày thì Tướng Trí tử nạn trực thăng ở Tây Ninh trên đường bay thị sát mặt trận ở Miên. Sau khi Tướng Trí chết thì 3 Sư Ðoàn 5-7 và 9 của Cộng quân bắt đầu phản công, vây hãm và chận đường về của đoàn quân. Hàng ngày phi cơ chiến lược B52 giội bom hai bên đường nhưng địch quân vẫn bám sát. Sau nhờ Ðại Tá Trần Quang Khôi-tư lịnh Lữ Ðoàn 3 Kỵ Binh – điều động đoàn quân cắt rừng chồi sâu về hướng Ðông chừng một cây số rồi quay ngược, bọc hậu tấn công vào hông địch tại miếu Thổ Thần, sau đó đưa đoàn quân viễn chinh về đến Tây Ninh, bảo toàn được lực lượng. Thế trận vùng ngoại biên bắt đầu co cụm lại cho đến ngày đoàn quân vượt biên rút hết về nước vào cuối năm 1972.

Sau ngày Tướng Trí chết không còn ai biết thanh kiếm báu ở chùa Miên xiêu lạc nơi đâu. Cuối năm 1972 có một phóng viên của tờ báo Tin Sáng có viết một bài về thanh kiếm này, cho rằng sau đó bà quả phụ Ðỗ Cao Trí tặng thanh kiếm trên cho trường Võ Bị Quốc Gia Ðà Lạt. Chuyện này cần kiểm chứng lại vì sau này ở Mỹ, tôi có hỏi một người bạn cũ theo học khóa 25 Võ Bị Ðà Lạt. Anh này cho biết khi còn học tại trường, khóa anh có dịp tham quan phòng bảo tàng của trường thì chỉ thấy tại đây có trưng bày cây gậy chỉ huy của Tướng Trí bằng gỗ mun thôi. Không hề thấy thanh kiếm nào ở đó và cũng chẳng nghe cán bộ trường đề cập đến chuyện này.

Quí vị độc giả nếu có ai biết ít nhiều về tung tích thanh kiếm báu ở chùa Miên sau năm 1975 thì xin vui lòng cung cấp tin tức cho tác giả, để bổ sung cho bài viết này đầy đủ hơn.

Ai cũng biết là người Miên rất giỏi về bùa ngải, thư ếm. Do đó không rõ có sự huyền bí nào về thanh kiếm báu mà chúng ta thấy những tai họa liên tiếp xảy đến cho những người liên quan hoặc có thời gian sờ mó tới thanh kiếm dù ngắn hay dài, từ ngày vật bất tường này rời khỏi chùa Miên, Kompong Chàm vào Tháng Tám năm 1971. Tôi xin tóm lược như sau:

1) Người lấy trộm thanh kiếm từ chùa Miên là Hạ Sĩ Năm, tài xế thiết vận xa M113 chết vì mìn, chỉ vài giờ sau khi sở hữu thanh kiếm.

2) Chi đoàn trưởng Vũ Ðình Lưu bị miểng pháo xuyên thủng chân trái, nằm viện cả tháng sau khi giữ thanh kiếm được 6 ngày.

3) Trung Tá Nguyên trung đoàn trưởng 48 Bộ Binh bị Tướng Trí cách chức tại mặt trận sau khi làm chủ thanh kiếm được chưa đầy một tuần..

4) Chuẩn Tướng Lâm Quang Thơ được tặng thanh kiếm từ Trung Tá Nguyên, sau đó ông lại tặng cho Tướng Trí. Sau khi Tướng Trí chết chừng một tháng, ông cũng bị mất chức tư lịnh Sư Ðoàn 18 Bộ Binh, giao sư đoàn cho Ðại Tá Lê Minh Ðảo.

5) Tướng Ðỗ Cao Trí là người giữ thanh kiếm lâu nhất, đâu chừng 4-5 tháng, chết vì trực thăng phát nổ trên không ở Tây Ninh, trên đường bay thị sát mặt trận. Nguyên do chiếc trực thăng phát nổ cho đến nay vẫn còn là một nghi vấn.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 21 tháng 3 năm 2017

Em bé mồ côi trên đại lộ kinh hoàng

Mùa Hè đỏ lửa năm xưa
Vùng hỏa tuyến đầy trời mây xám
Nhiều đơn vị tan hàng
Quân và dân chạy giặc xuôi Nam
Ðịch pháo từng cơn chận đường quốc lộ
Ngăn đoàn người di tản
Xác người ngổn ngang trên đại lộ kinh hoàng
Một người lính thất trận đi ngang
Tìm về đơn vị
Thấy bà mẹ trẻ nằm chết ven đường
Con bé bốn tháng còn ôm bú mẹ
Nước mắt rưng rưng
Anh vuốt mắt người đàn bà xấu số
Ðựng con bé vào chiếc nón lá rách
Nằm kề bên hố
Rồi tất tả chạy theo đoàn người
Vượt cầu Mỹ Chánh
Mong thoát khỏi vùng giao tranh
Pháo địch vẫn nổ cầm canh
Gieo rắc kinh hoàng cho đoàn người tay không di tản
Tới Phong Ðiền
Gặp Bộ Tư Lịnh tiền phương
Anh giao con bé cho phòng xã hội sư đoàn
Ký tên nhận là con mình
Mang họ cha
Ðặt tên là Trần Thị Ngọc Bích
Rồi quay lại vùng hành quân
Ðối đầu với địch
Vài tháng sau anh bị bắt làm tù binh
Lãnh án sáu năm trại tù cải tạo
Em bé được giao về cô nhi viện Thánh Tâm
Tuy là trẻ mồ côi nhưng có người thừa nhận
Hai tháng sau
Có người lính Mỹ đóng ở Chu Lai
Sắp đến ngày về nước
Ðến viện mồ côi
Xin em bé nầy làm con nuôi
Mang bé Kimberly về tổ quốc
Em bé mồ côi lớn lên trong trang trại nhỏ
Ðược cha mẹ nuôi trìu mến yêu thương
Lớn lên cô tình nguyện vào Học Viện Hải Quân
Thăng cấp từ từ thành trung tá
Người cha nuôi trước khi từ giã cõi đời
Kể lại cho cô cội nguồn dân tộc
Bây giờ cô mới biết mình là người Việt Nam
Sau tang lễ cha
Cô bay về Ðà Nẵng
Tìm đến cô nhi viện Thánh Tâm
Bà sơ già lục lại tập hồ sơ vàng ố
Hơn bốn mươi năm xưa nét chữ mờ mờ
Có cả hình con bé bốn tháng mọc hai răng sữa
Và tên họ người đã nhận là cha
Một sĩ quan trẻ độc thân
Lượm đứa con rơi trên đại lộ kinh hoàng
Một chiều xưa mùa Hè đỏ lửa
Cô trung tá nước mắt trào ràn rụa
Cố hỏi thêm nhiều câu nữa
Nhưng bà sơ già chỉ biết bấy nhiêu thôi
Cô bay trở về lòng dạ rối bời
Suốt hai năm tìm hiểu khắp nơi
Lục lọi nhiều nguồn trên mạng
Liên lạc từng cộng đồng người Việt các tiểu bang
Kể cả mọi đồng hương trên phố
Rồi cũng được ơn trên chiếu cố
Không phụ lòng người có thủy có chung
Cô tìm được người thiếu úy độc thân ngày xưa
Lượm đứa con rơi trên đường di tản
Bây giờ thành ông già tị nạn
Sau sáu năm tù đày
Họ tổ chức ngày hội ngộ
Giữa người cha nuôi và con bé mồ côi
Trên đại lộ kinh hoàng năm xưa
Sau hơn bốn mươi năm
Ðiêu tàn cuộc chiến
Cô trung tá ôm chặt người cha nuôi
Lần đầu tiên biết mặt
Mà ân tình ràng buộc bốn mươi năm
Tiếng lơ lớ gọi: “Ba” bằng tiếng Việt chưa rành
Hai cha con nước mắt ròng ròng
Trên mặt hai người một già một trẻ
Cả một trời hạnh phúc yêu thương…

Siêu âm đo độ mờ da gáy

LTS: Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh được biết trong cộng đồng người Việt nhiều năm qua với chuyên khoa về hiếm muộn, vô sinh, và lựa chọn trai gái theo ý muốn. Ông đã từng làm nghiên cứu về bệnh hiếm muộn, và các bệnh ung thư của phụ nữ tại National Cancer Institute trực thuộc National Institutes of Health. Bác Sĩ Minh là Board Certified về Obstertrics, Gynecology và Reproductive Endocrinology Infertility. Phòng mạch tọa lạc trong khuôn viên bệnh viện Fountain Valley, tại 11180 Warner Ave., Suite 465, Fountain Valley, CA 92708. Số phone liên lạc: (714) 429-5848, trang nhà: www.bacsihongocminh.com

Siêu âm đo độ mờ da gáy hay da phía sau cổ, “nuchal translucency ultrasound”, (còn gọi là “nuchal scan” hay “NT scan”), là phương pháp siêu âm thai nhi được thực hiện trong khoảng 11.5 tuần đến 13 tuần 6 ngày. Siêu âm nầy là một phần trong kiểm tra chẩn đoàn bệnh tật của thai nhi trong 3 tháng đầu của thai kỳ.

Kiểm tra chẩn đoán thai nhi thai kỳ 1 (combined first trimester screening) nhằm xác định nguy cơ em bé bị dị tật vì nhiễm sắc thể bất thường (cặp 3 các nhiễm sắc thể 13, 18, 21). Kiểm tra chẩn đoán nầy kết hợp việc đo độ mờ da gáy với một số thử nghiệm máu.

Khác với phương pháp thử nghiệm gene tiền sản (pre-implamtation genetic screening, thực hiện khi cấy thai trong ống nghiệm), Kiểm tra chẩn đoán thai nhi thai kỳ 1, giúp thẩm định nguy cơ em bé bị dị tật cho những người có thai tự nhiên mà không cần phải đâm kim để thử nghiệm lá nhau hay nước ối (CVS, chorionic sampling, hoặc amniocentesis).

Thử nghiệm lá nhau (CVS, chorionic sampling), hay thử nước ối (amniocentesis) được thực hiện bằng cách đâm kim vào lá nhau để lấy tế bào, hay đâm kim qua bụng vào tử cung để hút nước ối. Hai thử nghiệm nầy trên lý thuyết có nguy cơ bị sẩy thai, hay gây thương tích cho em bé. Gần đây, có thêm một thử nghiệm gọi là Non-Invasive Prenatal Testing (NIPT), bằng cách thử máu của người mẹ, cũng biết được em bé có bị tàn tật hay không. Tuy nhiên độ chính xác của thử nghiệm này cũng chỉ vào khoảng 98-99%, có nghĩa là muốn biết chắc chắn cũng phải đi qua thử nghiệm nước ối.

Trong khi đó, kiểm tra chẩn đoán thai nhi thai kỳ 1 chỉ nhằm mục đích dự đoán nguy cơ em bé bị di tật cao hay thấp nhưng không hoàn toàn chắc chắn 100%. Thí dụ, thử nghiệm chỉ cho biết tỉ số nguy cơ bị cặp 3 (trisomy) của các nhiễm sắc thể 13, 18, 21. Thử nghiệm không thể nói chắc chắn là em bé có hay không có bị dị tật. Tuy nhiên khi nguy cơ bị tàn tật ước tính cao hơn bình thường, các thử nghiệm khác như thử nhau hay thử nước ối cần phải làm để xác định rõ hơn nếu em bé có bị dị tật hay không, thí dụ như hội chứng Down.

Dị tật nhiễm sắc thể là gì?

Tất cả những tế bào trong cơ thể đều có chứa 23 cặp nhiễm sắc thể, với toàn bộ DNA, và những gene di truyền trong đó. Một nửa nhiễm sắc thể đến từ cha, và nửa kia từ mẹ. Hầu hết một con người bình thường đều có bộ nhiễm sắc thể bình thường, cho dù có khi hư hại một số gene nào đó. Tuy nhiên những hư hại bất thường quá lớn sẽ gây ra dị tật bẫm sinh, hoặc dễ chết yểu khi mới sanh. Những dị tật nhiễm sắc thể sau đây thường làm cho em bé bị tàn tật:

1. Cặp ba nhiễm sắc thể 21 (trisomy 21, còn gọi là hội chứng Down)
Em bé sẽ có thêm một nhiễm sắc thể số 21. Hội chứng Down là dị tật bẫm sinh thông thường nhất, ảnh hưởng 1/600 em bé. Em bé thường chậm phát triển về trí thông minh và bị các khuyết tật về tim mạch cũng như về đường ruột.

2. Cặp ba nhiễm sắc thể 18 (trisomy 18, còn gọi là hội chứng Edward)
Em bé bị khuyết tật nầy đa số chết trong bụng mẹ hay bị sẩy thai sớm. Nếu được sanh ra cũng bị những khuyết tật nặng về cấu trúc cơ thể, như xương hàm mặt.

3. Cặp ba nhiễm sắc thể 13 (trisomy 13, còn gọi là hội chứng Patau)
Tương tự như hội chứng Edward, em bé thường bị chết non hay khuyết tật nhiều nơi trên cơ thể.

Thế thì, độ mờ da gáy (nuchal translucency) là gì?

Độ mờ da gáy là lớp nước hay dịch thuỷ, nằm bao quanh phía sau ót và cổ của em bé, ngay phía dưới da. Độ dày của lớp nước nầy có thể đo bằng siêu âm. Thường thường, nếu lớp nước nầy càng ít, càng mõng thì nguy cơ bị di tật càng thấp.Thí dụ, thai nhi 11 tuần sẽ có độ dày da gáy ít hơn 2mm, tuy rằng 90% thai nhi có độ dày từ 2.5 đến 3.5mm cũng bình thường không bị dị tật. Trong khi đó, thai nhi ở 12-13 tuần độ dày da gáy trung bình là 1.7mm.

Khi độ dày da gáy càng tăng, nguy cơ bị di tật vì nhiễm sắc thể bất bình thường 13, 18, 21 càng cao, đi đôi với các dị tật khác về cấu trúc cơ thể như trái tim bất thường chẳng hạn.

Ngoài siêu âm đo độ mờ da gáy, hai thử nghiệm máu khác cũng được kết hợp trong kiểm tra chẩn đoán thai nhi thai kỳ1, gồm có: free BhCG (beta human chorionic gonadotrophin), và PAPP-A (pregnancy associated plasma protein A). Hai thử nghiệm máu nầy càng cao thì tỉ số nguy cơ bị dị tật bẫm sinh cũng tăng. Tuy nhiên, hai thử nghiệm nầy cũng có thể bị sai vì nó tùy thuộc vào tuổi đúng của thai nhi, sức nặng của người mẹ, chủng tộc của người mẹ, hoặc nếu người mẹ có hút thuốc lá, hoặc có bị bệnh tiểu đường hay không.

Ngoài việc đo độ dày da gáy, có khi một số trung tâm thử nghiệm, nhất là ở các nước ngoài Hoa Kỳ như ở Anh, Úc có thể xét nghiệm thêm sự hiện diện của xương sống lổ mũi. Nếu thai nhi không có xương sống lổ mũi, nguy cơ bị dị tật sẽ gia tăng từ 40 dến 60% cho các nhiễm sắc thể 13, 18, 21.

Tỉ số nguy cơ được tính như thế nào?

Một nhu liệu computer sẽ tính, thẩm định nguy cơ dựa trên:

1. Tuổi người mẹ
2. Độ mờ da gáy
3. Tuổi của thai nhi
4. Các thử nghiệm máu
5. Sóng mũi của em bé ( có thể)

Nguy cơ định chuẩn trung bình thường thường là 1/300. Nếu nguy cơ nhỏ hơn, thí dụ 1/1000 được xem là thấp, và ngược lại nếu 1/100 là cao. Nguy cơ thấp không có nghĩa là loại trừ được dị tật 100% nhưng cũng yên tâm cho bà mẹ hơn. Ngược lại nguy cơ cao cũng không hẳn là em bé bị dị tật. Có khoảng 5% thai phụ có chỉ số nguy cơ cao nhưng em bé hoàn toàn bình thường sau khi được thực hiện xét nghiệm nước ối.

Những ai cần được thử nghiệm?

Trên lý thuyết, những sản phụ dưới 35 tuổi, nguy cơ em bé bị dị tật ít hơn là trên 35 tuổi nhưng không có nghĩa là không có. Vì thế, các bác sĩ thường khuyên tất cả mọi người có thai nên được kiểm tra để cha mẹ biết trược khả năng em bé bị dị tật.

Ái nữ tổng thống Trump vào làm việc ở Tòa Bạch Ốc

Công ty đề nghị cho nhân viên $10,000 để rời khỏi vùng San Francisco

SAN FRANCISCO, California (NV) – Thường các công ty cấp tiền cho nhân viên để trang trải cho chi phí dọn về nơi nào đó, nhưng một công ty ở vùng Vịnh San Francisco mới đây cho hay sẽ cấp $10,000 cho nhân viên nào dọn ra khỏi vùng này.

Tổng giám đốc điều hành công ty Zapier, ông Wade Foster, cho hay đề nghị này là một phần của cuộc thử nghiệm liên quan tới tài trợ chi phí rời đi cho nhân viên công ty.

Ông Foster cho tờ San Francisco Chronicle hay rằng ông dọn từ Missouri tới vùng vịnh San Francisco năm năm trước đây và thấy có nhiều điều tốt của khu vực này, như ngay trong vùng có nhiều công ty kỹ thuật cao, thời tiết tốt, gần biển, gần núi, gần các nhà làm rượu vang.

Nhưng ông Foster cũng thú nhận rằng cái giá phải trả cho những điều đó quá cao và các thành phố quanh vùng vịnh San Francisco nay trở thành nơi quá đắt đỏ. Ông Foster nghĩ rằng nhiều người muốn rời khỏi nơi này để có đời sống tốt hơn nhưng không muốn phải hy sinh sự nghiệp của mình.

“Tôi biết có những gia đình trong vùng vịnh San Francisco mới có con và muốn tìm nơi có tiêu chuẩn sống thoải mái hơn,” theo ông Foster khi nói với báo San Francisco Chronicle.

“Thật khó khăn cho một gia đình bốn người để trả tiền nhà cũng như tiền giữ trẻ trong vùng này. Ngay cả khi trong nhà có hai người đi làm, điều này cũng khó khăn.”

Để đối phó với điều đó, công ty Zappier đề nghị cấp $10,000 cho nhân viên nào muốn dọn đi nơi khác. Hiện nay tất cả các nhân viên của công ty đều không phải vào sở để làm việc.

“Vì chúng tôi không cần biết là nhân viên của mình làm việc từ đâu, chúng tôi nghĩ có thể giúp họ với số tiền dời chỗ ở này để họ kiếm ra nơi ở ưa thích,” theo lời ông Foster, cho báo San Francisco Chronicle hay. (V.Giang)

Bánh Canh Sườn Heo

Nguyên Liệu:

(Cho khoảng 8 tô bánh canh)

-4 pounds bánh canh

-2 pound sườn heo

-1 bó hành

-1 bó ngò

-4 củ cà rốt

-1 củ cải trắng

-1 củ hành tây

-Muối, đường, bột súp gà, dầu ăn, nước mắm

PN-Banh-canh-suon-heo-02

Chuẩn Bị:

-Sườn heo chặt miếng vừa ăn, rửa sạch, để ráo nước. Trong một nồi lớn, cho vào 6 cup nước + 1 muỗng canh muối. Bắt nồi nước lên bếp, để lửa lớn. Khi nước sôi đều, cho sườn heo vào trụn sơ, khi nước trong nồi vừa sôi trở lại, trút sườn heo ra rổ, sả sơ lại cho sườn heo sạch

-Cà rốt và củ cải trắng xắt miếng vừa ăn

-Hành lá phần trắng cắt khúc đập hơi dập, phần lá xắt nhỏ

-Ngò xắt nhỏ

-Củ hành tây lột vỏ, cắt làm đôi

-Bánh canh trụng qua nước sôi cho mềm, trút ra rổ, để ráo nước

PN-Banh-canh-suon-heo-03

Cách Nấu:

-Bắt nồi lên bếp, để lửa lớn, khi nồi nóng, cho 1 muỗng canh dầu ăn và phần hành đập dập vào xào hơi vàng, kế đến lần lượt cho vào nồi 2 muỗng canh nước mắm, 6 cup nước lọc. Nêm vào nồi nước dùng 2 muỗng canh đường + 1 muỗng canh muối + 1 muỗng canh bột súp gà.

-Khi nước trong nồi sôi, cho sườn heo vào, khi nước sôi trở lại, hớt bọt vài dạo cho nước được trong. Củ hành tây cắt làm đôi, cho vào nồi sườn heo. Hạ lửa nhỏ nhất, đậy nắp nồi, hầm khoảng từ 1 tiếng đến 1 tiếng 30 phút cho đến khi sườn heo vừa mềm.

PN-Banh-canh-suon-heo-04

-Sau khi sườn heo vừa mềm, vặn lửa lớn, cho vào nồi thêm 6 cup nước ấm, chờ nước lèo sôi trở lại, cho cà rốt và củ cải trắng vào, hạ lửa nhỏ, đậy nắp, nấu thêm khoảng 20 phút cho cà rốt và củ cải mềm. Tắt lửa nồi nước dùng.

-Khi dùng, cho bánh canh vào tô, hâm bánh canh trong microwave cho nóng, gắp sườn heo, cà rốt, củ cải để lên trên mặt tô, sau đó chan nước lèo cho vừa ngập bánh canh, cho một nhúm hành ngò lên trên, rắc chút tiêu xay, ăn kèm ớt tươi băm nhuyễn, vài giọt chanh. Nếu lạt cho thêm vài giọt nước mắm ngon.

Mật ong và những điều bạn còn chưa biết

WESTMINSTER, California (NV) – Nếu bạn chưa từng tận dụng các thành phần dinh dưỡng của mật ong thì đây là lúc bạn nên biết đến để sử dụng mật ong như là một phương thuốc chữa lành nhiều chứng bệnh.

Từ thời cổ đại, ông cha của chúng ta đã dùng mật ong như một loại thuốc kháng khuẩn và trị lành các bệnh viêm nhiễm vì nấm. Nhiều tài liệu của cư dân Hy Lạp, La Mã và Ai Cập xưa để lại cho thấy đặc tính chữa bệnh của mật ong được Aristotle nhắc đến từ thế kỷ 384 trước Công Nguyên. Trong Kinh Thánh trích dẫn lời vua Solomon bảo con trai hãy ăn mật ong.

Mật ong không chỉ để thay đường mà còn thêm chất dinh dưỡng cần thiết giúp con người tăng cường sức khoẻ. Theo công thức căn bản thì một muỗng mật ong có khoảng 64 calories, không chứa chất béo và cholesterol. Nó còn bao gồm nhiều loại vitamins, amino acids, cùng nhiều khoáng chất như calcium, iron, sodium chlorine, magnesium, phosphate, và potassium. Vì độ acidic PH chỉ vào khoảng từ 3.2 đến 4.5, mật ong giúp cơ thể ngăn chận sự phát triển của vi khuẩn và có tính chất chống oxyt hoá loại trừ các loại tế bào lạ.

Điều mà các bạn có thể chưa biết đầy đủ là lợi ích của mật ong đối với sức khoẻ của con người. Điều quan trọng là bạn không nên cho trẻ em dưới một tuổi uống mật ong vì hệ thống miễn nhiễm và tiêu hoá của chúng vẫn đang phát triển. Và nếu chẳng may bị ngộ độc vì mật ong thì cơ thể nhỏ bé của trẻ không đủ sức để chiến đấu chống lại chứng ngộ độc như một đứa trẻ hoặc một người lớn.

Chống dị ứng

Trước hết, mật ong có đặc tính chống viêm nhiễm, giúp giảm các triệu chứng dị ứng đối với cơ thể. Khi bị sổ mũi hoặc mắt bị ngứa trong mùa dị ứng thì mật ong là thực phẩm tốt nhất cho bạn. Lúc cơ thể bạn bị nhiễm một ít phấn mật ong thì nó lập tức sinh ra kháng thể chống lại dị ứng trong mọi thời gian. Điều quan trọng là nếu bạn dùng mật ong ở địa phương nơi mình cư ngụ thì mật ong có chứa bào tử của phấn hoa trong vùng. Chỉ cần dùng một ít mật ong mỗi ngày, chừng một muỗng cà phê thì cơ thể của bạn sẽ tạo ra hệ thống miễn nhiễm tự nhiên đối với các chứng dị ứng thường làm bạn khó chịu. Bạn nhớ sử dụng mật ong từ hai đến ba tháng trước mùa dị ứng, thời gian đủ để tạo ra hệ thống miễn nhiễm tự nhiên.

TO GO WITH AFP STORY BY GAVIN RABINOWITZ An Israeli man tastes honey at a store in the town of Kfar Ruth near Tel Aviv on September 10, 2009. In recent years the Israeli taste for honey has been gradually changing -- it is no longer viewed just as a sweetener or a ceremonial condiment, but as a fine food to be explored and savoured, much like a good wine. AFP PHOTO/JONATHAN NACKSTRAND (Photo credit should read JONATHAN NACKSTRAND/AFP/Getty Images)
(Hình minh họa: Getty Images)

Tăng cường năng lượng

Mỗi khi cảm thấy như muốn gục lên bàn làm việc sau bữa ăn trưa, hoặc cảm thấy khó khăn khi chuẩn bị ra ngoài vào buổi sáng, đó là lúc bạn cần nạp thêm năng lượng cho cơ thể. Khi carbohydrate trong cơ thể tăng cao, mật ong là nguồn tái tạo năng lượng hết sức tuyệt vời. Glucose và fructose được đưa nhanh vào máu sẽ tăng năng lượng dồi dào trong cơ thể của bạn. Đó cũng là nguồn dinh dưỡng cần thiết trong các đợt vận động thể dục thể thao lâu dài. Nói khác đi, nếu bạn ăn sáng với mật ong mỗi ngày thì bạn sẽ thu được năng lượng cần thiết.

Một ý tưởng tuyệt vời khác nếu bạn dùng một muỗng mật ong thêm vào tách trà nóng đồng thời với việc cắt giảm lượng cà phê tiêu thụ. Quá nhiều cà phê được sử dụng không giúp bạn tăng cường năng lượng cần thiết. Bạn có thể dùng một ly trà đá vào buổi chiều, và làm ngọt bằng một muỗng mật ong.

Lợi ích đối với trí nhớ

Với thời gian chất chồng, chúng ta thường muốn có một trí nhớ tốt và một đầu óc minh mẫn. Vì vậy mà chúng ta có khuynh hướng tiêu thụ các loại thực phẩm giúp tăng cường trí nhớ. Các loại thực phẩm chống oxyt hoá thường nuôi dưỡng và giúp tế bào não phát triển. Trong mật ong có rất nhiều chất chống oxyt hoá, và có thể giúp cho não của bạn giữ được sự tinh tường. Các tài liệu nghiên cứu trong thực tế cho thấy mật ong giúp trí não của nữ giới hoạt động tốt sau khi mãn kinh với môt muỗng mật ong mỗi ngày. Mật ong giúp não bộ của bạn hấp thụ calcium và nhờ vậy mà trí nhớ của bạn tốt hơn.

Làm dịu cơn ho

Cảm lạnh thường đến với chúng ta vào Mùa Đông và mật ong sẽ giúp bạn giảm cơn ho. Một số bác sĩ tin rằng hai muỗng mật ong dùng mỗi ngày hữu hiệu như loại thuốc chữa ho.

Chanh cũng có thể tiêu diệt vi khuẩn, cùng với mật ong làm dịu cổ họng. Có thể chế lấy loại xi rô trị ho bằng một cái chảo nhỏ, đun sôi mật ong ở nhiệt độ thấp. Sau đó lấy một cái chảo thứ hai và nấu vỏ chanh cho mềm đi. Không nên đun quá nóng vì nhiệt sẽ làm mật ong thay đổi chất thuốc của nó. Khi chanh nguội lại, xắt lát và rưới mật ong ấm lên trên. Đặt lên bếp và đun sôi hỗn hợp này trong một tiếng đồng hồ và lược bỏ xác quả chanh, để nguội rồi chế vào chai, cất vào tủ lạnh. Hỗn hợp này có thể giữ được trong vòng hai tháng. Để chữa ho, bạn dùng hỗn hợp mật ong và chanh này mỗi ngày bốn lần, mỗi lần một muỗng. Không nên cho trẻ em dưới một tuổi sử dụng mật ong.

(Hình minh họa: Getty Images)
(Hình minh họa: Getty Images)

Giúp ngủ ngon

Có người thỉnh thoảng rơi vào trạng thái ngủ gà ngủ gật, dẫn đến cảm giác mệt mỏi và căng thẳng. Thay vì uống thuốc ngủ, bạn nên dùng mật ong làm cho lượng insulin tăng lên, và giúp bạn đi vào giấc ngủ nhanh hơn. (PL. theo Well-Being Secrets.com)

TT Trump không còn giàu như trước, bị tụt 220 hạng

NEW YORK, New York (NV) – Ông Donald Trump trở thành tổng thống tỷ phú đầu tiên của Hoa Kỳ nhưng căn cứ theo danh sách các tỷ phú trên thế giới của năm 2017 đăng trên tạp chí Forbes hôm Thứ Hai, ông không còn giàu như trước nữa.

Theo tạp chí Forbes, tổng tài sản của ông nay chỉ còn $3.5 tỷ, giảm $1 tỷ so với bảng sắp hạng một năm trước đây.

Kết quả là ông Trump bị rớt xuống 220 hạng, khiến ông trở thành đồng hạng với 19 người khác ở vị trí của người giàu hạng thứ 544 trên thế giới.

Cũng theo Forbes, sự sụt giảm này phần lớn do ở thị trường địa ốc của ông Trump ở Manhattan, New York, không mấy sáng sủa.

Trong bài báo của Forbes, có đoạn viết: “Bốn mươi phần trăm tài sản của ông Trump gắn liền với Trump Tower và tám tòa nhà khác cách đó chừng một dặm. Những gì xảy ra nơi thị trường vi mô ấy có ảnh hưởng đến tổng tài sản của ông Trump nhiều hơn so với những nơi nào khác trên thế giới.”

Tạp chí Forbes cũng ghi nhận thêm rằng, chuyện này xảy ra một phần do ông từng bỏ ra $66 triệu cho cuộc vận động tranh cử tổng thống, đồng thời phải trả $25 triệu để giải quyết vụ kiện liên quan đến Trump University.

Danh sách được công bố cùng ngày ông Trump gặp ông Bill Gates, người được Forbes xếp hạng giàu nhất thế giới trong bốn năm liên tiếp.

Ông Gates, sáng lập công ty Microsoft, có tổng tài sản trị giá $86 tỷ. Năm trước, tài sản của ông Gates là $75 tỷ. (TP)

Ái nữ tổng thống Trump vào làm việc ở Tòa Bạch Ốc

Ông nói gà, bà nói vịt

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]

***

Thưa cô Nguyệt Nga, tôi có một con và đang là single mom. Cách nay một năm tôi có quen với một anh, là saleman cho một hãng bán xe khá nổi tiếng.

Vì ra nghề lâu rồi nên anh tiền kiếm được rất khá. Anh ấy trong tình trạng ly thân và đang tiến hành thủ tục ly hôn. Tôi tôn trọng nên cũng không hỏi nhiều về người vợ trước của anh ấy, chỉ biết rằng luật sư đôi bên đang làm việc với nhau vì hai người đang tranh chấp quyền giữ con cũng như về gia tài.

Anh ấy nói, tiền bạc anh ấy không cần, nhà cửa thì để hết lại cho vợ, nhưng đứa con thì anh muốn giữ, vì vợ ảnh không có khả năng lại bài bạc hư thân mất nết, sợ ảnh hưởng đến việc giáo dục con cái, nếu giao con cho vợ. Tự anh ấy nói chứ tôi không hỏi, vì không muốn khoét sâu thêm vết thương của người mình yêu. Bố mẹ tôi vui và hài lòng về người con rể thứ hai này. Anh không những chăm sóc tôi mà rất chu đáo với bố mẹ tôi, anh ấy chìu lòng ông bà cụ còn hơn chính tôi nữa, khiến hai ông bà thương không biết để đâu cho hết.

Mặc dù bận việc, nhưng anh cũng dành rất nhiều thì giờ chở tôi đi chọn tỉ mỉ mẫu thiệp cưới, nhà hàng và cả mẫu áo cưới để chuẩn bị cho đám cưới của chúng tôi. Anh ấy khó, chu đáo vì muốn bù đắp vào những thiếu thốn trong cuộc hôn nhân thứ nhất của tôi. Tôi cho là tôi quá may mắn.

Đúng là tôi quá may mắn, nếu không muốn nghĩ đến một chi tiết nhỏ xíu trong mối liên hệ này. Đó là chị vợ cứ hay gọi anh ấy, thật là kỳ cục, cứ gọi hoài, gọi hoài, bất kể giờ giấc nào. Tôi im lặng và cố nghĩ họ còn nhiều vấn đề cần thảo luận trong thời gian này. Tuy nhiên, sức chịu đựng cũng có hạn. Một hôm tôi quyết định gọi cho chị vợ, để xác định vị trí của mình và yêu cầu chị vợ nên để cho luật sư đôi bên làm việc, chị không nên gọi cho anh ấy nhiều như vậy.

Thật là bất ngờ, khi chị ấy hỏi tôi là ai, và tiếp đó là chị ta nói, người đáng đừng gọi nhiều cho chồng chị là tôi chứ không phải là chị. Sau đó chị nói cho tôi biết vợ chồng chị chưa từng ly hôn, và cũng không hề có con cái. Chị ấy kể một story hoàn toàn khác với anh ấy kể. Chị ấy nói anh ấy là người chồng tốt và “loại” như tôi anh ấy có nhiều lắm, hiện giờ còn có một cô bên Texas, nhưng chị không care, vì anh ấy vẫn về nhà, chưa bao giờ đi qua đêm, tiền bạc thì đem về cho vợ đủ cho vợ không cần đi làm mà vẫn sung túc… Chao ơi! Chị nói nhiều, nhiều… tôi chóng mặt luôn, còn hỏi có phải tôi tên là H. không, vì anh ấy về nhà có kể…

Tôi như té từ trên trời xuống, cúp phone rồi mà tay chân vẫn run rẩy. Tôi không tin, không tin những gì bà ta nói, xạo! Xạo! Sao có thể như vậy?

Ôi tôi phải làm sao đây há trời?

H.

Góp ý của độc giả:

*N.B:

Câu chuyện em kể đúng là một câu chuyện tình tay ba. Cho tôi có vài nhận xét về ba nhân vật chính trong câu chuyện này.

1. Anh “saleman”: Là người làm một công việc phải tiếp xúc với nhiều người mỗi ngày, từ khách hàng đến đồng nghiệp trong hãng xe, chắc chắn anh ấy phải tập cho mình có một kỹ năng giao tiếp nhạy bén, lịch sự, chu đáo, thân thiện, đắc nhân tâm với tất cả mọi người. Điều này đưa tới cho anh sự thành công trong công việc và tài chính gặt hái được rất tốt. Từ đó anh ấy trở thành VIP, sự hiện diện và tiếng nói của anh trở nên nặng ký đáng tin cậy hơn. Với những sự quan tâm thật chu đáo, thân thiết, quà cáp rộng rãi mà anh ấy đã dành cho gia đình em (trước hết là cha mẹ em – một sự lựa chọn thật thông minh), anh ấy đã khiến cho cha mẹ em và cả em phải tâm phục khẩu phục thương yêu, tin cậy anh ấy tuyệt đối. Dù cho gia đình em hình như chưa từng chứng thực mắt thấy tai nghe về nhân thân anh ấy tốt xấu như thế nào.

2. Vợ anh “saleman”: Là người xấu xa, đam mê cờ bạc, không có khả năng giáo dục con cái (theo lời chồng cô ấy kể), điều này không biết đúng sai? Nhưng tôi nhận thấy đây là một phụ nữ rất sắc sảo, thông minh, biết sức mạnh và vị trí của mình. Cô ấy luôn khen ngợi chồng, dù biết chung quanh chồng mình có nhiều phụ nữ (kể cả em) cô ấy cũng không “care,” bằng cớ là cô ấy chưa từng gọi phone để chửi bới hay đánh ghen em lần nào. Tất cả chỉ tùy thuộc vào ông chồng còn xứng đáng để giữ hay không, cô ấy chỉ làm việc với chồng mình là đủ. Thế nhưng khi em ghen ngược gọi phone yêu cầu cô ấy đừng gọi làm phiền bạn trai của em nữa, cô ấy đã ra mặt chứng tỏ vị trí của mình, đanh thép nhắc nhở em “người đáng đừng gọi nhiều cho anh ấy là em chứ không phải là cô ấy.” Điều này chính xác 100%, bởi vì về mặt pháp lý họ vẫn còn là vợ chồng. Rồi những câu chuyện sau đó thực hư không biết nhưng cũng đủ làm cho em choáng váng gục ngã.

Bởi thế em đừng đánh giá cô ấy là “một chi tiết nhỏ xíu trong mối liên hệ này” mà đây chính là “một hòn đá tảng” rất khó để vượt qua, phải cẩn thận nếu muốn đối đầu.

3. Cá nhân H: Thất bại trong hôn nhân đầu tiên, trở thành mẹ đơn thân, chắc em cảm thấy buồn và tự ti lắm. Dòng đời đưa đẩy em gặp một người đàn ông từng trải, có nhiều ưu thế, lại đang trong thời gian chờ ly hôn (vì gia đình không hạnh phúc, theo như lời anh kể với em). Đang cô đơn, buồn phiền lại được một người luôn quan tâm săn sóc, nói là để bù đắp cho những thiếu thốn vì cuộc hôn nhân đầu. Em cảm thấy lòng mình lâng lâng hạnh phúc, thấy mình quá là may mắn khi nắm bắt được người đàn ông này. Em chỉ biết lắng nghe những gì anh ấy kể và tin đó là sự thật, hân hoan đón nhận sự săn sóc, chiều chuộng. Em nói là vì em tôn trọng và không muốn khoét sâu vào vết thương lòng anh ấy nên em không hỏi hay thắc mắc điều gì, em để anh ấy tự nói ra và em tin vào điều đó.

Nhưng tôi nghĩ rằng thật ra em không hỏi dù có thắc mắc là do em không dám hỏi. Em chấp nhận làm một cái bóng, làm con búp bê ngoan ngoãn bên cạnh anh ấy. Không dám thắc mắc vì sợ anh ấy mích lòng nghĩ là em không tin tưởng anh ấy, nhỡ anh bỏ đi thì sao.

Bây giờ nghe cô vợ nói những điều khác hẳn anh ấy đã nói, em trở nên hoảng hốt, hoang mang. Biết phải làm gì bây giờ?

Hãy bình tĩnh, đừng bứt dây động rừng, đừng cho anh ấy biết là em đã nói chuyện với vợ anh ấy. Hãy kín đáo tự đi tìm hiểu sự thật.

Hãy bắt đầu từ bạn bè, đồng nghiệp, bất cứ ai quen anh ấy để tìm hiểu về nhân thân anh ấy.

Trong những lần đi chơi cùng nhau, hãy khéo léo hỏi thăm về công việc của anh có khó khăn, vui buồn gì không? Cứ như hai người bạn lan man nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất cùng nhau.

Hãy nói với anh ấy tổ chức một lần đi chơi nào đó, dẫn theo con riêng của anh để em và bé làm quen với nhau hầu sau này có thể sống chung vui vẻ. Mục đích là để xác định là anh ấy có con hay không (như cô vợ nói là họ không có con).

Hỏi thăm anh ấy diễn tiến việc ly hôn tới đâu rồi? Biết là sẽ rất khó khăn trong việc đàm phán. Hãy cho em đi cùng khi tới văn phòng luật sư, em có thể góp ý kiến thêm để giải quyết công việc được ổn thỏa.

Bình tĩnh, mạnh mẽ, sáng suốt tìm hiểu mọi việc, sự thật sẽ phơi bày. Lúc đó em sẽ biết mình phải làm gì.

Chúc em luôn tự tin, sáng suốt, may mắn khi mưu cầu hạnh phúc cho mình.

*Jim:

Trên giấy tờ ly hôn, ly dị, đều có ghi rõ tài sản chung của vợ chồng, bao nhiêu người con, tên mỗi người con, và rất nhiều chi tiết về hai người và gia đình v.v… tờ giấy này, sẽ biết chắc 100% bà vợ kia nói dối hay anh chồng nói dối.

Phải hỏi anh kia cho ra tờ giấy này, dù rằng chuyện ly hôn chưa hoàn tất nhưng vẫn có giấy tờ từ văn phòng luật sư. Tôi biết rõ vì tôi đã trải qua chuyện ly dị. Nếu anh ta không thể đưa ra bất thứ giấy tờ gì liên quan đến chuyện ly dị thì lúc đó phải đặt câu hỏi lớn – ngưng mọi chuyện lại, và tìm hiểu mọi chuyện cho minh bạch, rõ ràng trước khi tiếp tục.

*Chris Nguyễn:

Chuyện tình cảm của nam nữ ngày nay vô cùng phức tạp và dể dàng đổ vỡ lắm, vì vậy, mà xã hội ngày nay mới ly dị quá xá nhiều! Cô nên nhớ là yêu nhau thì dễ, sống với nhau thì khó. Thất bại là mẹ thành công, cô đã ly dị một lần đau khổ quá rồi, cô hãy nên suy tư cẩn thận, để đề phòng không bị thất bại thêm lần nữa nhé.

*Nguyễn Thu:

Theo “single mom” kể thì sự thật chưa được xác nhận – hoặc người đàn ông chị đang yêu đã nói với chị sự thật, hoặc bà vợ (hoặc vợ cũ) của người yêu của chị kể là đúng? Hãy bình tĩnh tìm hiểu đâu là sự thật trước khi có thái độ. Nếu những gì người yêu của chị đã nói là sự thật thì hẳn nhiên người đàn bà kia là người bịa chuyện để “ăn không được phá cho hôi!” Trong trường hợp này, chị chớ chấp nhất ghen tương mệt người mà cứ… yêu chàng! Nhưng nếu câu chuyện người đàn bà kia nói với chị là sự thật thì chị hãy lấy khăn lau nước mắt, đứng phắt dậy, lạnh lùng tống hắn ra khỏi nhà. Nhưng nhớ một điều, đừng trách móc hay oán giận người nào mà tự làm khổ mình thêm, làm già thêm và nhan sắc kéo nhau… xuống cấp!

*jeannguyen:

Bình tĩnh…Coi chừng đòn ly gián:Ăn không được phá cho hôi.

Yêu cầu anh chàng đưa đến thăm vợ cũ: Ba mặt một lời, hoặc yêu cầu đưa đến văn phòng luật sư đang làm thủ tục ly dị với vợ cũ.

Vấn đề mới:

Chào cô Nguyệt Nga, trước hết cho tôi gửi lời chúc sức khỏe đến cô và gia đình, luôn được bình an hạnh phúc.

Tôi năm nay gần 70 tuổi, chồng tôi mới mất cách nay 9 tháng, hiện tại tôi sống với đứa con gái duy nhất, tôi không có bà con họ hàng gì ở xứ này hết, cũng không bạn bè nhiều.

Từ khi sang Mỹ đến giờ, hơn 30 năm rồi, chỉ biết “cày” để lo cho con có tương lại tốt đẹp sau này với đời. Vậy mà bây giờ tôi đang nhận lãnh một cú sốc thật lớn mà tôi không biết giải quyết ra sao? Ở lại với con để trả cho hết nghiệp, hay buông bỏ để ra đi?

Vợ chồng tôi chỉ có duy nhất một đứa con gái, chúng tôi lo cho cháu từ lúc mới sinh cho đến nay, lo từng li từng tí để cháu có thời gian rảnh rỗi dồn vào việc học. Cháu không phải làm bất cứ việc gì trong nhà. Sau khi cháu tốt nghiệp với mảnh bằng dược sĩ, thì bố cháu mất, chỉ còn lại hai mẹ con hủ hỉ với nhau. Tôi tưởng rằng, dù sao cháu cũng thấm nhuần văn hóa của người Việt là kính cha mẹ và nhớ đến công lao cực khổ của cha mẹ. Nào ngờ sau khi ra trường cháu thay đổi hẳn, nhất là từ khi cháu có bạn trai. Anh này hơn cháu đến 20 tuổi, khôn ngoan trải đời, trong khi con gái tôi như tờ giấy trắng, cháu đã xiêu lòng trước những lời nói ngon ngọt, những cử chỉ chăm sóc. Và sau đó, khi cháu đã lụy vào tình trường, thì anh chàng kia bắt đầu giở quẻ, xúi con gái tôi đừng để cho cha mẹ control mình mà phải control lại cha mẹ. Trong thời gian quen với người này, con tôi về nhà thường lớn tiếng với bố mẹ, mà đó là điều trước đây không bao giờ có. Tôi có nói với con tôi về sự thiệt hơn trong vấn đề tình yêu, và cũng phân tích cho con thấy tư cách của người bạn trai của cháu. Đó là người giả dối, mưu cầu trong lúc làm từ thiện, là người xuất thân từ gia đình thiếu đạo đức và chính bản thân của anh ta cũng hỗn láo với bố mẹ. Tôi phải dài dòng như vậy để mọi người hiểu rõ hơn cá tính của anh chàng này, mà con tôi đã ngu dại vướng vào.

Cách nay hơn một tháng, tôi và con gái có xích mích với nhau, trong lúc hai mẹ con nói qua nói lại, thì con tôi text cho anh ta. Thế là anh ta đến ngay và mắng chửi tôi tại nhà tôi, trong khi con gái tôi ngồi im lặng để nghe anh ta nói: Bác có biết bác đã làm khổ con gái bác? Bác đã phá hoại hạnh phúc của con bác không? Tôi có cảm tưởng tôi không phải là mẹ mà là người hầu, người giúp việc cho nó trong 30 năm nay. Tôi không biết hắn lấy tư cách gì mà xen vào chuyện mẹ con tôi, hắn chưa là rể của tôi mà! Tôi biết rõ là do xuất thân từ một gia đình không ra gì nên hắn mới hành xử tồi tệ như thế.

Tôi buồn và khổ tâm, không biết phải giải quyết thế nào? Con tôi đã đặt chữ Tình trên chữ Hiếu.

Hiện tôi đang rối trí, tôi muốn bước ra khỏi địa ngục này nhưng không biết có ổn không? Liệu tôi có bị mang tiếng xấu, chồng mới mất mà đã bỏ con đi?

Thư cũng khá dài, mong cô thông cảm và cho tôi chút ý kiến. Cám ơn cô nhiều.

Một kẻ xúc tép nuôi cò

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi: [email protected]

Làm đẹp giúp phụ nữ vơi đi nỗi lo hiện hữu

NEW YORK CITY, New York (NV) – Một cái gương có hai mặt của nó, như vấn đề thế nào để cái đẹp đối diện với sự mất mát đang lớn dần.

Tác giả, Melissa Broder trong bài báo đăng tải trên tạp chí Elle tháng qua đặt vấn đề vì sao chúng ta tiếp tục dành thời gian, tiền bạc, sức lực để làm đẹp bất chấp sự huỷ hoại vật chất, nói thẳng là cái chết đang cận kề. Thông qua chính kinh nghiệm của mình trong cuộc sống, bà thường dựa vào cái đẹp đầy thu hút và sống động để cố tình lãng quên những vấn đề lớn đang được đặt ra liên quan đến sự mất dần tự nhiên của cái đẹp và sự xuất hiện của những vấn đề thực tế gay góc chung quanh.

Đôi khi bà gói gọn lại và biến sự lo sợ tự do trôi nổi đó thành một nỗi phiền muộn về mái tóc rối bời, lộn xộn hoặc một thảm kịch xảy ra không có hồi kết thúc để cảm thấy nhẹ lòng. Có lần, nỗi phấn khích về sự ra đời của một loại chất lỏng xức tóc mới khiến bà cảm thấy như đã kiểm soát được một góc của thế giới bao la, rộng lớn vượt quá tầm tay. Vài lần khác, bà bị rơi vào trạng thái trầm uất đến mức thấy mình đã sa vào những phương pháp làm đẹp quá mức cần thiết.

Các chuyên viên làm đẹp đang mong muốn công việc của họ sẽ mang đến cho mọi người niềm vui hào nhoáng, một trạng thái phấn khởi kỳ diệu khi nghĩ rằng các phương pháp làm đẹp bên ngoài sẽ mang lại sự giải thoát tinh thần ngay từ đầu. Nhưng liệu sự chấn thương về tinh thần có tác động đến khả năng của một nhân viên giúp xoa dịu nỗi đau của người khác hay không. Và liệu là công việc mỗi ngày của một người thợ cắt dũa móng tay, móng chân mà khách hàng có thể coi đó là công việc tự săn sóc bản thân mình, sẽ tác động đến nỗi đau của người khác hay không.

Tác giả nhắc đến trạng thái tâm lý của một người bạn của bà hoạt động trong ngành kỹ nghệ làm đẹp tên là Steph Stone, một nghệ sĩ làm móng nghệ thuật. Theo Steph Stone thì ngành kỹ nghệ này đòi hỏi nhân viên phải làm việc với trạng thái vui vẻ, nhẹ nhàng và thoải mái trong tất cả mọi thời điểm. Steph Stone bắt đầu công việc với sự nhiệt tình và tận tuỵ. Bà nghĩ rằng công việc này rất giống với việc chuyển giao năng lượng của mình sang người khác trong một khoảng thời gian nào đó. Tuy nhiên, khả năng tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống tan biến hồi năm rồi khi bạn trai của bà  đột ngột qua đời. Bà không nhận biết sự tồn tại của chính mình trên cõi đời.

Hiện nay đối với Steph, bà muốn nghe những câu chuyện tranh đấu trong cuộc sống để tồn tại mới thật sự giúp bà vượt qua nỗi đau của chính mình. (P.L)

Mời độc giả xem phóng sự: Nghề sửa quần áo ở Little Saigon

Người Đà Lạt họp mặt, kể chuyện thành phố cao nguyên

STANTON, California (NV) – Đông đảo đồng hương và thân hữu Đà Lạt đã tổ chức buổi tiệc mừng Xuân mới trong không khí rộn rã, ấm áp tình thân vào trưa Chủ Nhật, 19 Tháng Ba tại nhà hàng Diamond Seafood Palace, Stanton.

Ca sĩ Anh Dũng và bà Minh Thi được mời làm người điều hợp chương trình.

Sau lời chào mừng của bà Nguyễn Thị Ngọc Tịnh, hội trưởng, gửi đến quan khách tham dự, màn múa lân của đoàn lân Thiếu Nhi-Thân Hữu Đà Lạt làm tăng thêm không khí tưng bừng của buổi hội ngộ đầu năm.

Khi nhắc đến Đà Lạt thì ai cũng đều biết là, nơi nầy có nhiều thắng cảnh đẹp và thơ mộng, như Thung Lũng Tình Yêu, thác Cam Ly, thác Datanla, núi Langbiang, Hồ Xuân Hương, Đồi Thông Hai Mộ, Đồi Cù, Lăng Mộ Nguyễn Hữu Hào, hồ Than Thở…, thành phố được bao phủ trong không khí lạnh, mát và trong lành.

Có mặt trong buổi họp mặt, cô Nguyễn Thị Kim Thoa, sanh ra ở Phan Rang, được cha mẹ đưa về Đà Lạt năm 1959, lúc cô chưa đầy một tuổi, cho biết, “Nhớ về Đà Lạt là phải nhớ Hồ Than Thở, nơi có chuyện tình rất kỳ bí của hai người trẻ yêu nhau, rồi không lấy nhau được, nên họ trầm mình dưới hồ này để tự tử, xem như là họ muốn được có bên nhau suốt kiếp dưới lòng hồ này. Vì thế, cảnh nơi đây tuy đẹp, nhưng phảng phất nét đẹp buồn sâu lắng.”

“Ngọn núi Langbiang rất cao nhưng không hùng vĩ, vì khi đứng từ đường Trần Hưng Đạo nhìn sang ngọn núi này thì xem giống như hình của một người phụ nữ đang nằm xõa tóc, trông rất lãng mạn và tuyệt! Đứng trên đỉnh núi này, người ta có thể nhìn toàn vẹn thành phố Đà Lạt,” cô nói thêm.

Nhắc đến Đà Lạt, cô Thoa, người sang Mỹ định cư từ năm 2011 còn nhớ đến lăng mộ Nguyễn Hữu Hào. Theo cô Thoa, lăng mộ này là nơi chôn cất ông Nguyễn Hữu Hào, cha của Hoàng Hậu Nam Phương. Đồi Thông Hai Mộ cũng được nằm gần đó. Hai thắng cảnh nầy cũng là một di tích để cho du khách đến thăm viếng.

Miên man trong ký ức về Đà Lạt, người phụ nữ này kể thêm, “Lúc còn nhỏ mới học cấp 1, mỗi lần Tết đến, bọn trẻ chúng tôi thường tập trung đi xuống Hồ Xuân Hương để ngắm nhìn mặt hồ trầm lặng, trong đó có nhà Thủy Tạ rất xinh xắn. Tôi thích nhất là được cưỡi ngựa trên bờ và đạp thuyền vịt dưới hồ. Gần đó có vườn Bích Câu Kỳ Ngộ, mà sau này người ta gọi là Vườn Hoa Đà Lạt. Tôi thích vào đây để ngắm rất nhiều loại hoa đẹp. Tuy xa Đà Lạt đã lâu, nhưng những kỷ niệm này lúc nào cũng nằm trong trí nhớ của tôi.”

Theo cô Kim Thoa, Hồ Xuân Hương bây giờ đã bị thay đổi nhiều về những kiến trúc mới, không còn vẻ đẹp thiên nhiên, thơ mộng như ngày xưa nữa. Cô nói, “Ấn tượng nhất trong thời thơ ấu của tôi là Đồi Cù, nhưng rất tiếc bây giờ không còn nữa mà đã trở thành một sân golf. Thời đi học, bè bạn học sinh chúng tôi rất hay chơi nghịch, cứ mỗi lần ‘cúp-cua’, tôi và vài bạn bè nữa trốn lên Đồi Cù để tung tăng, vui chơi trên từng Đồi 1, Đồi 2… Đặc biệt hơn nữa, vào ban đêm, thường có những buổi cắm trại của nhiều nhóm, họ có đốt lửa trại trên những Đồi Cù.”

“Trên xứ người, mỗi lần nhớ đến Đà Lạt, tôi nghĩ đến không khí trong lành, những con đường mà hai bên có những hàng cây thông. Khi đến mùa hoa thông nở, không khí Đà Lạt được phảng phất mùi hương của cây thông, rồi cũng nhớ đến mùa của hoa đào nở, rất đẹp. Nhắc đến Đồi Cù, thì cũng tội cho những người trẻ ở Đà Lạt sau này, vì họ không được hưởng những thú vui hồn nhiên trên đồi này nữa.” cô chia sẻ.

Bà Cung Xuân Mai, cháu của nhạc sĩ Cung Tiến, em của thi sĩ Cung Trầm Tưởng, được sanh ra và lớn lên tại Đà Lạt, cựu học sinh trường Nữ Trung Học Bùi Thị Xuân, Đà Lạt, cũng có mặt trong buổi họp mặt đồng hương. Theo bà Xuân Mai, nói đến Đà Lạt là phải nhắc đến Thung Lũng Tình Yêu, bởi từ trên cao nhìn xuống thung lũng này trông rất thơ mộng vì có hồ, có thông và hoa lá. Đây là nơi mà những đôi trai gái thường hẹn hò để gặp nhau, có lẽ vì thế mà người ta mới đặt tên cho hợp với ý nghĩa của không gian này.

“Tôi sống ở Đà Lạt từ còn bé cho đến lúc trưởng thành, nơi này đối với tôi có rất nhiều kỷ niệm, nhưng nhớ nhiều nhất là chiều chiều tôi và đứa em gái thường ra đồi thông gần nhà để học bài thi. Đó là hình ảnh làm tôi không quên được. Tuy Đà Lạt có rất nhiều cảnh thơ mộng, nhưng người yêu của tôi không ở Đà Lạt, mà ở Sài Gòn, lúc tôi vào học trường Văn Khoa, Sài Gòn, tôi đã gặp người yêu nơi đó, bây giờ cũng là ông xã của tôi,” bà Xuân Mai tâm sự.

“Tôi sang đây sống trên 25 năm rồi. Mỗi khi nhớ về Đà Lạt, thì lòng của tôi rất xao xuyến, vì nhớ đến nhiều kỷ niệm trong thời học trò, nhớ thầy cô, nhớ bè bạn cùng trường cùng lớp, và nhiều thắng cảnh đẹp ở nơi này,” bà Xuân Mai nói thêm.

Hội trưởng Nguyễn Thị Ngọc Tịnh, sang Mỹ từ năm 1979, hiện sống ở Anaheim. Sinh ra và lớn lên ở Đà Lạt, người cựu sinh viên Viện Đại Học Đà Lạt này nhớ nhất là ngôi trường này vì “Viện Đại Học Đà Lạt có rất nhiều mối tình thơ mộng và lãng mạn, do trường nằm trên đồi, đến giờ tan học, các sinh viên từng cặp thường dắt dìu nhau đi trên đồi.”

Hội trưởng Hội Thân Hữu Đà Lạt Nguyễn Thị Ngọc Tịnh. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)
Hội trưởng Hội Thân Hữu Đà Lạt Nguyễn Thị Ngọc Tịnh. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)

“Con gái Đà Lạt rất là mơ mộng. Ngày xưa có trường Võ Bị Quốc Gia VNCH và trường Chiến Tranh Chánh Trị, những sinh viên sĩ quan khắp nơi ở miền Nam về đây học. Có những sinh viên sĩ quan đã có gia đình rồi, nhưng họ thấy những cô gái đẹp và thùy mị ở Đà Lạt, thì họ vẫn đi theo, mà con gái Đà Lạt rất hiền, khi họ yêu những chàng trai sinh viên sĩ quan đó thì họ lại gặp nhiều khó khăn,” bà Ngọc Tịnh “tiết lộ.”

Chương trình họp mặt của những người con xứ hoa đào còn có phần văn nghệ đặc sắc dưới sự điều hợp của MC Anh Dũng.

Mời độc giả xem phóng sự: Người già học thi quốc tịch tại Little Saigon

Đám Cưới

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].

***

Cũng phải khoảng gần mười năm nay giới trẻ con cháu trong đại gia đình hai bên nội ngoại tôi không còn đãi tiệc đám cưới ở những nhà hàng Tàu. Chúng dọn ra hotel Mỹ, resort sang trọng, và có khi còn đi cả vùng xa vùng xôi bên trời Mễ Tây Cơ. Đám cưới là sản phẩm của con người. Con người thay đổi nên đám cưới cũng thay đổi với đời sống.

Nhớ mấy mươi năm trước đây, lễ cưới thì làm tại gia, tiệc cưới thì ở nhà hàng Tàu. Thiệp cưới của mấy bậc đàn anh đàn chị tôi không có in thiệp trả lời. Một cái thiệp mời là mời cho cả gia đình. Nhà cô Tám tôi gả con gái gửi ba má tôi một cái thiệp. Không cần nói, cô Tám tôi cộng năm người vào danh sách đi dự tiệc.

Đến đám cưới của tôi, tôi dùng thiệp trả lời. Má tôi ngại lắm, nói, ai làm vậy kỳ quá con. Gia đình tôi đông bà con mà phía bên chồng lại còn đông hơn. Chúng tôi quyết định dùng thiệp trả lời cho chính xác. Và đúng như lời má tôi lo ngại. Một ít bà con thắc mắc, vậy là sao, bộ hổng mời hết cả nhà tui ha. Một năm sau, gia đình bác đó gửi thiệp đám cưới cho con trai, trong thiệp cũng có một bì thư nho nhỏ xin hồi âm!

Thời đó, nhà bà con nào có xe tốt nhất thì cho chú rể mượn để làm xe rước dâu. Nhà chồng tôi ở Ontario, San Bernadino. Có xa xôi gì lắm đâu nhưng hôm đưa dâu phía bên tôi cũng đi lạc hết mấy chiếc. Trước đó tôi đi ra trạm xăng mua một cái bản đồ 2 đồng, về vẽ lại đường đi nước bước đưa tài xế mỗi người một tấm. Đâu được như bây giờ có GPS hay điện thoại thông minh chỉ đường cho mình.

Khoảng hai năm sau, chúng tôi đi dự đám cưới của một người bạn làm cùng hãng. Xe rước dâu là một chiếc li-mô màu trắng thật sang trọng. Khách nào cũng thích đứng chụp hình với chiếc xe. Khi đến tối đãi tiệc, cô cho thợ chụp ảnh chụp cho vợ chồng cô với khách mời để đem hình về làm kỷ niệm. Đám cưới nầy so với tụi tôi thì quả là một văn minh lớn.

Khi em tôi có vợ thì đám cưới khác một chút nữa. Hai cô cậu ra studio chụp hình đám cưới trước. Lấy hình về ai cũng trầm trồ hết. Em tôi vui lắm, lo mua khuôn hình treo lên trước. Tối dự tiệc em tôi chưng tấm hình cưới của đôi vợ chồng gần bàn quan khách ký tên. Khách cũng có thể ký tên trên tấm hình cưới của tụi nó.

Bẵng đi một thời gian rất lâu, những cái đám cưới trong bà con dòng họ cũng lơi dần. Lúc nầy đám cưới con của các anh chị bà con tôi bắt đầu nổi lên. Người chị con dì Ba tôi gả con gái đãi tiệc tại một khách sạn sang trọng. Trước khi vào bữa tiệc chính, khách tới sớm cũng được phục vụ với những món ăn phụ khác. Bà con không để ý, ăn uống thoải mái, đến khi vào bữa tiệc chính thì đã no không còn muốn ăn nửa. Nghiệt nỗi, khách sạn không cho mang đồ ăn về như những nhà hàng Tàu. Ai cũng tiếc.

Một đám cưới con của người chị khác kế tiếp theo. Đám này cũng đãi tại khách sạn nhưng đãi bằng đồ ăn Mỹ. Trong thiệp mời còn phải có thêm tấm thiệp nhỏ cho biết lựa món ăn nào. Đại khái, khách có thể lựa một trong ba món, thịt bò, thịt gà, hay cá. Chiều đến bà con tôi đông đủ ở khách sạn. Dặn với nhau, ăn cầm bụng thôi, chút nữa vô kia ăn cho ngon miệng. Nhưng tiệc này thì khác, đồ ăn Mỹ chỉ có hai món, một là dĩa thịt hay cá và hai là dĩa rau. Chỉ vậy thôi. Bà con tôi ngạc nhiên nói với nhau, chẳng dậy thôi ha. Ăn vậy thì chút nữa về là còn đói đó. Và đói thật!

Chừng vài năm sau, bà con gửi thiệp giới hạn hơn. Thiệp chỉ gửi tới những vai anh chị, hoặc thiệp ghi trước số người được mời. Chúng tôi là vai em út trong đại gia đình nên cứ “lọt sổ” luôn. Cũng thông cảm thôi, thứ nhất là chỗ mời có giới hạn. Cô dâu chú rể cũng có số bạn bè riêng của họ. Thứ hai là chi phí cho một đám cưới ở một nơi sang trọng rất tốn kém. Thuyền to sóng lớn. Vậy chớ rồi cũng có bà con giận hờn, sao nhà cô Bảy được ba chỗ mà nhà mình chỉ có hai?

Lớp trẻ bây giờ hay đi xa như Hawaii, Cabo, Cancun để làm đám cưới. Chúng tôi không mấy người đi, chỉ đóng góp với nhau làm món quà cưới cho con cháu. Có cháu lại quyết định không làm đám cưới, chỉ ra county làm tờ giấy kết hôn, xong mua bánh hộp tặng bà con ra mắt họ hàng. Ý tưởng cũng hay đó chứ. Vợ con có bầu rồi cô, thôi để dành tiền còn lo em bé, cháu tâm sự. Ý tưởng hay và thực tế nữa, tôi nói với cháu.

Bây giờ cũng không thấy thợ chụp ảnh đứng chụp hình cho cô dâu chú rể và khách mời khi bước vào nhà hàng. Thay vào, người thợ chụp ảnh có một kiosk bên trong với đủ các món hóa trang như kiếng đeo mắt, mủ, mặt nạ hay những món đồ chơi làm kiểu. Khách mời cứ tới để chụp những tấm hình vui chung ngày lễ cưới. Chồng tôi và đứa con trai lớn mang kiếng đen đội mũ đen chụp lên thấy giống như hai tài tử trong phim trinh thám.

Khi nào nhận thiệp cưới chúng tôi cũng trả lời ngay. Có nhiều gia chủ gặp chúng tôi khen vì gửi trả lời lại rất sớm. Tấm thiệp cưới ngày xưa thường là thiệp màu đỏ hay màu hồng có tên của cha mẹ hai bên và sau đó là tên của cô dâu chú rể. Nhìn tấm thiệp biết đó là thiệp mời từ bậc cha mẹ. Giới trẻ sau này không còn làm theo kiểu truyền thống như vậy nữa. Tấm thiệp có thể dùng các màu khác không nhất định phải hồng, đỏ, hay trắng. Nó cũng có thể làm theo kiểu postcard, thiệp chỉ có một tờ thôi, không có gấp đôi. Ông anh rể tôi dặn con trai in cho phần ông ba chục cái để mời các bà con trong nhà. Khi cậu con trai đem thiệp về, ông la, thiệp kiểu này làm sao ba gửi mời được, thiệp này thành ra là con mời chứ không phải ba má. Tấm thiệp chỉ có tên cô dâu chú rể, mà cũng không viết họ, chỉ có tên thôi. Ông lo ra tiệm in đặt thêm một ít nữa. Khi nghe ông than thở, bà chủ tiệm nói, chuyện đó nhiều lắm, cha mẹ cứ phải in riêng để gửi khách người lớn.

Cứ mỗi lần đi dự tiệc cưới tôi lại đem về một món quà kỷ niệm nho nhỏ mà cô dâu chú rể đã để ra trên bàn cho quan khách. Sau bao nhiêu năm yến tiệc với con cháu như vậy tôi đã cất tới hơn một cái hộp đầy. Có một hộp ve chai nhỏ (jar) tôi dùng để bỏ kẹo M&M. Ai thấy cũng khen dễ thương. Còn chiếc vali này tôi dùng để bỏ keo tums. Chồng tôi nói nhiều quá, giữ làm gì ba cái đồ này, nhưng tôi không nỡ quăng đi. Mỗi món quà nhỏ là một sự bắt đầu của một gia đình trẻ. Tôi thật sự thấy vui khi biết mình đã đi dự nhiều đám cưới như vậy.

Đám cưới kiểu nào, gần xa hay lớn nhỏ, đều vui hết. Không vui ai lại đi làm đám cưới.

Mời độc giả xem phóng sự: Nghề sửa quần áo ở Little Saigon

Ái nữ tổng thống Trump vào làm việc ở Tòa Bạch Ốc

Ái nữ Tổng Thống Mỹ là Ivanka Trump sẽ chính thức vào làm việc ở khu hành chánh West Wing, thuộc Tòa Bạch Ốc.

Fox News ngưng chương trình của bình luận gia Napolitano

Đài Fox News Channel vừa có quyết định rút bình luận gia về luật pháp Andrew Napolitano khỏi các chương trình thảo luận trực tiếp, sau khi chính thức xác nhận không có bằng chứng gì hỗ trợ cho điều ông nói rằng tình báo Anh giúp cựu Tổng Thống Barack Obama do thám Tổng Thống Donald Trump.

Thầy giáo Cà Mau đánh học sinh vì dám chào bằng tiếng Anh

Theo tin của truyền thông Việt Nam, một thầy giáo dạy toán lớp 6 được học sinh chào bằng câu tiếng Anh thì bất ngờ nổi giận lấy thước đánh.

Sách học ESL dựa trên cách đặt câu hỏi của giáo sư gốc Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Sau bài báo “Nữ giáo sư gốc Việt dạy tiếng Anh miễn phí cho người Việt trên YouTube” đăng trên Nhật báo Người Việt và Người Việt Online, Giáo Sư Teresa Nguyễn, người được nhắc đến trong bài báo trên, cùng Giáo Sư Eric Roth, đồng tác giả cuốn sách “Compelling Conversations -Vietnam,” đã đến tòa soạn Người Việt để giới thiệu về cuốn sách dạy đàm thoại tiếng Anh cho người Việt hiện đang được nhiều độc giả quan tâm.

Sách “Compelling Conversations -Vietnam”

“Chúng tôi cùng nhau soạn cuốn sách này, dành riêng cho người Việt học nói tiếng Anh. Nên nhớ cuốn sách này dành cho người có trình độ từ trung đến cao cấp, không phải cho người mới học, và hoàn toàn lấy cách đặt câu hỏi làm căn bản, để tiếp tục khai triển câu chuyện trong khi đối thoại,” tác giả Teresa Nguyễn, giáo sư Anh văn đại học Cal State Fullerton (CSUF), mở đầu câu chuyện.

"Góc văn hóa" trong mỗi bài học. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)
“Góc văn hóa” trong mỗi bài học. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

“Chúng tôi bắt đầu công việc soạn cuốn sách này từ Tháng Tư năm ngoái, mất khoảng chín tháng mới hoàn tất,” cô nói và đưa mắt nhìn người bạn đồng tác giả, ngồi bên cạnh.

Ông Eric Roth, giáo sư Anh văn dạy Đại Học USC, đồng tình và giải thích thêm: “Từ cuốn sách đầu tay ‘Compelling Conversations’ của tôi, chúng tôi lấy ra 15 chương dạy đàm thoại cho người ngoại quốc, viết thành 14 chương với sự cộng tác của Giáo Sư Teresa về văn hóa và đời sống của người Việt.”

“Dĩ nhiên là cô ấy hiểu văn hóa và lối sống của người Việt nhiều hơn tôi. Ngược lại, tôi hiểu làm sao để câu nói bằng tiếng Anh của người học được rõ ràng và tự nhiên như người Mỹ. Giáo Sư Teresa còn đưa ra những phương pháp mới và độc đáo cho người học,” ông nói.

Giáo Sư Teresa giải thích thêm: “Nói giỏi tiếng Anh có nhiều lợi điểm, dù chỉ để tìm bạn, tham gia các câu chuyện về một cuốn phim, một nhà hàng, kỷ niệm về một người bạn Mỹ, hay để tìm việc làm tốt hơn. Đây là cuốn sách hướng dẫn bạn tập đặt câu hỏi để mở đầu câu chuyện.”

Trong phần giới thiệu, tác giả nói với các học viên tương lai rằng: “Sau khi học xong, bạn sẽ tự tin khi nói và diễn tả những kinh nghiệm riêng, và biết đâu bạn còn nói tiếng Anh cả trong giấc mơ của mình.”

Cuốn sách dày 230 trang, bìa mỏng, gồm 14 chương, bao quanh các chủ đề và bối cảnh, như chào hỏi, ở trường, ở nhà, liên hệ trong gia đình, ăn uống, thói quen, tự chủ, sống khỏe, ý nghĩa về tình bạn, các tình huống xoay sở, khám phá những gì ở thành phố, xem phim, và diễn tả ý kiến. Nội dung được đặt căn bản là làm cách nào để đặt câu hỏi, không căn cứ theo ngữ pháp, không thành ngữ, không tiếng lóng. Học tiếng Anh đồng thời học cả về hai nền văn hóa Mỹ và Việt.

Phần sau của quyển sách là các câu trả lời cho phần bài tập, kèm theo phần tham khảo phụ đính hữu ích, như phương pháp đạt dấu nhấn trong tiếng Anh, sổ ghi các bài tập đọc thêm, so sánh cách nói của người Mỹ bằng cách xem YouTube, các mẫu cho học viên trình bày, phần phê bình của giáo sư, hỏi đáp và tự kiểm tra, tập phỏng vấn, danh sách ngữ vựng hữu ích cho việc học, các tiếp đầu ngữ và vĩ ngữ thông dụng, các trang web và ứng dụng để tham khảo.

Về nội dung, bài học tiêu biểu bắt đầu bằng một hoạt động với sự chỉ dẫn. Thí dụ như cầm bài học, đi xung quanh phòng, đặt câu hỏi, ghi câu trả lời. Kế đến là phần khuyến khích và chia sẻ với bạn học.

Có cả phần các từ ngữ được phiên âm theo tiếng Việt, như chữ “agree” sẽ được phiên âm là “ờ.gri.”

Phần độc đáo chỉ thấy ở cuốn cách này được đặt tên “Q” (ghi những địa chỉ trang web để tham khảo nội dung liên quan) và “Kahoot” (ghi những địa chỉ trang web liên quan đến các hoạt động trong lớp) do Giáo Sư Teresa thực hiện.

Học viên sẽ phát triển ngữ vựng tương đương trong văn hóa Việt. Kế đến là tập đặt câu với các ngữ vựng mới, hay diễn giải về các thành ngữ tương đương của hai nền văn hóa và học viên tập bàn thảo.

Thí dụ như câu “Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau,” hay “Làm người có miệng có môi, sao cô căm cắm như nồi không vung.”

Phần thú vị nữa của quyển sách là “Góc Văn Hóa.” Nơi đây học viên có dịp học những gì người Mỹ làm, hay thực tập theo nhóm, học cách bắt tay, sự khác biệt khi chào hỏi đối với người tuổi tác khác nhau trong hai nền văn hóa.

Mỗi bài đều khuyến khích học viên thực tập bên ngoài hay tìm các video liên quan đến đề tài để xem. Ngoài ra bài nào cũng có phần dạy phát âm, gọi là “Góc phát âm.”

Giáo Sư Teresa X. Nguyễn, tốt nghiệp cao học đại học CSU Long Beach về ngôn ngữ học (2009), và tốt nghiệp UCI bằng cử nhân văn học Anh và giáo dục (2007). Cô dạy Anh ngữ mười năm và hiện là giảng viên chính tại đại học CSUF trong chương trình Ngôn Ngữ Hoa Kỳ (ALP). Ngoài việc viết sách cùng với Giáo Sư Eric Roth, cô còn hướng dẫn các bài học tiếng Anh, trung bình chỉ dàì ba phút, nhắm vào các lỗi phát âm khi người Việt đối thoại bằng tiếng Anh.

Giáo Sư Eric Roth, hiện ở Venice Beach, California, ngoài việc dạy Anh văn ở Đại Học USC, ông còn viết sách và làm cố vấn cho nhiều cơ sở giáo dục ở Mỹ và cả Việt Nam (2009), như trường APU International School ở Sài Gòn. Sau chuyến đi thăm Việt Nam của vợ chồng ông vào năm 2009, về lại California, ông nảy sinh ý nghĩ viết sách dạy Anh văn.

Cách mua sách “Compelling Conversations -Vietnam” trong nội địa Hoa Kỳ

Để trả lời chung về cách đặt mua sách, xin độc giả email tên người mua và địa chỉ nhận sách trong nội địa Hoa Kỳ để được hưởng giá đặc biệt. Sách bao gồm cước phí mỗi cuốn là $15.00, nếu nói đọc trên nhật báo Người Việt, và mua sách trong năm 2017.

Độc giả ở Mỹ có thể liên lạc với tác giả để trả tiền qua Paypal, nếu trả bằng chi phiếu, xin đề ERIC ROTH và gởi về địa chỉ: 3766 Redwood Ave., Los Angeles, CA 90066.

Email mua sách: [email protected].

Website: www.CompellingConversations.com.

Ngoài Hoa Kỳ, sách giá $24.95, có thể mua tại Amazon: https://www.amazon.com/Compelling-Conversations-Speaking-Exercises-Vietnamese/dp/0990498832/ref=sr_1_1?ie=UTF8&qid=1489044668&sr=8-1&keywords=compelling+conversations+vietnam

Liên lạc tác giả: [email protected]

Mời độc giả xem phóng sự “Dạy thi quốc tịch Mỹ ở Little Saigon”

Nữ quái Bắc California đánh cắp ví người giống mình rồi sử dụng thẻ tín dụng

SAN MATEO, California (NV) – Một nữ quái chuyên nhắm vào những phụ nữ giống mình để đánh cắp ví của họ, rồi sau đó sử dụng các thẻ tín dụng có được để mua hàng và rút tiền từ ngân hàng lên tới nhiều ngàn đô la, vừa thấy xuất hiện ở vùng Vịnh San Francisco, theo bản thông cáo từ Sở Cảnh Sát San Mateo County.

Các điều tra viên thuộc cơ quan cảnh sát này đang kêu gọi sự giúp đỡ của dân chúng để sớm nhận diện nữ quái này, mà theo họ từng có các hành vi phạm tội tương tự ở các tiểu bang khác.

Theo cảnh sát, người này khéo léo đánh cắp ví của các phụ nữ khi họ đang mua sắm.

Nữ quái sau đó nhanh chóng dùng các thẻ đánh cắp được để lấy hàng ngàn đô la các món hàng cũng như tiền mặt.

Các giới chức cảnh sát San Mateo không cho biết rõ nữ quái này bị nhìn thấy ở đâu. (V.Giang)

Ái nữ tổng thống Trump vào làm việc ở Tòa Bạch Ốc

Đi chợ cá ‘Dory Fishing Fleet’ nửa đêm về sáng

NEWPORT BEACH, California (NV)– Lâu nay cư dân Việt ở Orange County, Nam California từng nghe nói đến một khu chợ cá và tôm cua được đánh bắt từ biển khơi đưa vào bán lẻ trực tiếp cho khách hàng. Liệu khu chợ có khác gì so với những nhà lồng bán hải sản tươi sống ở Việt Nam?

Ở Mỹ có quá nhiều siêu thị tối tân, hiện đại với hàng trăm, hàng ngàn loại sản phẩm khác nhau bán lẻ cho người tiêu thụ, thuộc nhiều quốc tịch khác nhau, từ chợ Việt Nam, chợ Đại Hàn, chợ Trung Đông, chợ Ấn Độ, chợ Mễ cho đến chợ Mỹ lớn nhỏ… Cần chi một ngôi chợ nhỏ bán tôm cá chỉ hoạt động từ rạng sáng mỗi ngày?

Xếp hàng từ 2 giờ rưỡi sáng

Từ tối hôm qua, chị em chúng tôi lo ngủ sớm để hôm sau đi cho biết chợ tôm, cua và cá ở cách nhà một quãng đường khoảng 30 phút lái xe. Thức dậy từ lúc 3 giờ sáng, đến 4 giờ chúng tôi lặng lẽ ra xe, vì không muốn làm kinh động mọi người đang còn say giấc điệp.

Dory Fishing Fleet Market chỉ chiếm một góc nhỏ ở sát bãi biển Newport Beach, cạnh bãi đậu xe có diện tích lớn hơn gấp mười lần. Không ai nói nên chúng tôi không biết, các chủ xe chỉ mua vé tại các cột “pay here” từ sau 8 giờ sáng. Cho nên phần lớn khách hàng của chợ tôm cua đậu xe mà không phải trả tiền.

Đến 5 giờ sáng, dòng người xếp hàng đã khá dài, chúng tôi lặng lẽ nối bước theo sau. Không có một người Mỹ trắng nào, toàn người Á Châu. Tôi đoán phần lớn là người Trung Quốc, Đại Hàn, nhưng có lẽ đông nhất là người Philippines. Lác đác vài nhóm người Việt Nam, đến khá muộn và ồn ào cất giọng nên tôi mới biết là đồng hương của mình.

Có người xếp hàng từ lúc 2 giờ rưỡi sáng để vào mua cá cua tôm ở chợ Dory Fishing Fleet Market (Hình: Phụng Linh/Người Việt)
Có người xếp hàng từ lúc 2 giờ rưỡi sáng để vào mua cá cua tôm ở chợ Dory Fishing Fleet Market (Hình: Phụng Linh/Người Việt)

Đúng 4 giờ 45 phút, chúng tôi đứng xếp hàng để chờ bước vào bên trong chợ, khi sợi dây thừng to đùng chắn giữa lối đi được tháo ra. Ánh sáng đèn neon màu trắng xanh soi khá tỏ con đường chính bên trong, hai bên là hai dãy thùng gỗ. Giờ đó, thùng hãy còn trống rỗng, và chưa có một nhân viên nào của chợ cá xuất hiện. Mọi thứ được bày biện giản dị, trong vòng trật tự dù không có người canh gác. Không ai bước vào bên trong chợ cá. Mọi người im lặng đứng xếp thành hai hàng dài, bên trái dành cho người mua cua, và bên phải dành cho người mua tôm.

Hai mẹ con một phụ nữ người Philippines đứng đầu hàng bên trái cho tôi biết đã có mặt ở chợ lúc 2 giờ rưỡi sáng. Người mẹ trông trẻ bân, nhường chiếc ghế xếp cho cô con gái làm tài xế ngồi dật dờ vì đã phải lái xe từ Rancho của thành phố Santa Barbara đến tận Dory Fishing Fleet Market. Bà tâm sự cứ mỗi hai tuần thì đi chợ một lần để mua cua, với giá rẻ bằng một nửa so với chợ, chưa tới 3 Mỹ kim một pound. Lần trước, bà mua tổng cộng 140 Mỹ kim để ăn dần trong vòng hai tuần lễ. Còn lần này, bà cho biết sẽ tổ chức tiệc tùng vào buổi chiều nên mua cua ở chợ Dory Fishing với giá rẻ là tiết kiệm được số tiền rất lớn.

Tôi hiểu ra, nếu không đến sớm để dành chỗ thì sẽ không còn gì để mua.

Tôm tươi nhưng không rẻ

Cho đến 5 giờ 35 phút, sợi dây thừng chắn lối vào cổng mới được gỡ bỏ để dòng người xếp hàng tuần tự bước vào trong. Chồng rổ nhựa và cây gắp đặt dài trên kệ để khách hàng mặc sức mà lựa, không bị hạn chế số lượng.

Chúng tôi đứng ở hàng bên phải nên quyết định mua một rổ đầy tôm còn sống, tươi soi sói. Nữ nhân viên bán hàng cân tại chỗ, tính tiền tại chỗ. Đến lúc đó, tôi mới biết một pound tôm giá 22 Mỹ kim, và cái rổ đầy mà chúng tôi vừa mê mẩn gấp không ngừng tay, trị giá gần 80 Mỹ kim. Không đủ tiền, tôi đành bỏ lại một nửa, và chấp nhận mua khoảng 10 con tôm với giá 38 Mỹ kim.

Ở dãy bên kia, quầy bán cua đá gần hết sạch. Không cần phải xếp thứ tự, tôi đi sâu vào trong đến hàng cá không còn sống nhưng hãy còn tươi. Trên quầy chỉ có cá hồng, cá nhám, cá mập con… độ chừng 3 loại chứ không nhiều như ở chợ, nhưng rõ ràng là còn rất tươi.

Tôm, cua, cá không nhiều nhưng vì sao dòng người đến mỗi ngày vẫn đông, buộc ai nấy phải xếp hàng và thức dậy thật sớm, tôi tự hỏi.

Những con tôm đỏ tươi chừng 6 con/lb được bán với giá $22/lb (Hình: Phụng Linh/Người Việt)
Những con tôm đỏ tươi chừng 6-7 con/lb được bán với giá $22/lb (Hình: Phụng Linh/Người Việt)

Nét đặc thù thị trường hải sản miền biển

Thật ra, Dory Fishign thỉnh thoảng cũng có bán loại hải sản được người Mỹ ưa chuộng là nhím biển tươi với giá khoảng 5 Mỹ kim một con, mà họ tin là tốt cho sức khoẻ. Dòng khách hàng xếp dầy đặc trước cổng chợ đến từ nhiều nơi, và người Việt Nam không đông. Tuy nhiên, đa số khách hàng dĩ nhiên đến từ nhiều vùng ở miền Nam California như Pomona, Irvine, Island Empire, San Diego, Torance, Los Angeles, Marina de Rey, San Lorenzo, Long Beach, Corona, Fountain Valley… Cũng có người đến từ Madison của Wisconsin, từ Bayside, Queens của New York… Có người cho biết đã chờ đến 2 tháng trời mới đến được Dory Fishing Fleet Market. Tất cả đều nhìn nhận rằng hải sản được đánh bắt từ biển, chở bằng xe vận tải từ bãi cách đó khoảng vài dặm đến chợ để bán lẻ cho người tiêu thụ.

Tiffany K, cư dân Irvine cho biết, điều mà cô nhận ra sự hiện diện của Dory Fishing là mùi tanh hăng hắc của những con cá còn sống. Theo Tiffany, cô đến Newport Pier hầu như mỗi tuần và ngửi thấy mùi chợ cá luôn luôn khác nhau. Mùa thu hoạch hải sản ở Newport Beach thường kéo dài từ Tháng Hai cho đến giữa Tháng Mười làm nhộn nhịp một góc bãi biển từ lúc rạng sáng.

Tôi rời Dory Fishing Fleet Market khoảng 6 giờ rưỡi sáng, trông thấy hai mẹ con người Philippines đứng xếp hàng đầu ban nãy cũng lục tục ra xe với hai bọc giấy đầy ắp. Lần này, hẳn bà cũng đã phải chi ra không dưới 150 Mỹ kim để mua hải sản tươi của miền biển California.


Chợ Dory Fishing Fleet Market

Địa chỉ: 2111 West Oceanfront, Newport Beach, California

Lịch trình hoạt động:

– Thứ Hai, thứ Ba: Đóng cửa

– Thứ Tư, thứ Năm, thứ Sáu: Mở cửa từ 6:30 am đến 12 pm

– Thứ Bảy, Chủ Nhật : Mở cửa từ 5:30 am đến 12 pm

 


Mời độc giả xem phóng sự “Nghề nuôi và bán cá cảnh ở Little Saigon”

Điểm tin buổi sáng ngày 21 tháng 3 năm 2017

Hành khách từ Trung Đông cấm mang thiết bị điện tử lớn lên máy bay đến Mỹ
Ngoại trưởng Mỹ Tillerson dự tính sang Nga, bỏ họp với NATO
FBI điều tra liên hệ giữa Nga và chiến dịch tranh cử của tổng thống Trump
Khách Trung Quốc”độc chiếm”vịnh Hạ Long tại Quảng Ninh
Cha bắn chết con gái rồi tự tử khi đang đi mua sắm ở Santa Cruz

California: Đi dạo rơi xuống thác nước, may mắn thoát chết

LAKE ARROWHEAD, California (NV) – Một bé trai một tuổi được vớt khỏi bể nước chiều hôm Chủ Nhật, sau khi rơi từ thác nước Aztec Falls cao 25ft tức khoảng 8m, thuộc dãy núi San Bernardino, nơi gần Lake Arrowhead, tiểu bang California.

CBS News trích thuật lời Sở Cảnh Sát San Bernardino County cho hay, khi đang cùng gia đình đi dạo, cháu bé và một người thân từ đỉnh thác rớt xuống bể nước bên dưới vào lúc 2 giờ trưa.

Một vài người trông thấy liền gọi 911 và trực thăng cảnh sát được gửi đến.

Nhân viên cấp cứu đến nơi, vớt được cả hai lên, sau khi họ bị chìm dưới nước một thời gian.

May mắn, hai nạn nhân vẫn còn thở và được trực thăng chở đi cấp cứu.

Giới chức bệnh viện cho hay không có ai bị thương tích gì.

Nguyên nhân xảy ra vụ rớt xuống thác nước hiện đang còn trong vòng điều tra. (TP)

Fox News ngưng chương trình của bình luận gia Napolitano

California: Bốn cán sự xã hội ra tòa về cái chết của bé trai 8 tuổi

LOS ANGELES, California (NV) – Một chánh án Los Angeles County hôm Thứ Hai phán quyết rằng bốn cán sự xã hội phải bị xét xử liên quan đến cái chết của một bé trai 8 tuổi ở Palmdale, do bị hành hạ.

Báo Los Angeles Times trích thuật lời bà Mary Lou Villar, chánh án tòa thượng thẩm nói, “có nhiều báo động” trong những tháng trước khi bé Gabriel Fernandez bị chết và rằng các cán sự xã hội không lưu giữ chứng cớ và không báo cáo đúng mức về những gì xảy ra ở nhà bé trai, trước khi bé bị mẹ và bạn trai bà giết chết vào năm 2013.

Theo chánh án Mary Lou Villar, lối làm việc của các cán sự xã hội minh chứng thêm tội chểnh mảng của họ, một tội hình sự.

Chánh Án Villar nói: “Mẹ của bé Gabriel nằm trong danh sách báo động của hệ thống. Bé bỏ học, bị thương tích và được giáo viên báo cáo. Tất cả điều này cho thấy sự thiếu hợp tác của người mẹ và mọi phía cần phải nhận thấy đang có điều bất thường xảy ra.”

Một vài bị cáo khóc òa khi nghe bà Villar loan báo việc xúc tiến vụ xử họ, ngay luật sư biện hộ họ cũng tỏ ra sửng sốt.

Theo công tố viện, bé Gabriel thiệt mạng sau nhiều tháng bị ngược đãi và hành hạ.

Mẹ của Gabriel và bạn trai bà đang chờ bị đem ra xét xử về tội sát nhân, tội danh mà họ đều không nhận vi phạm.

Vụ án đi đến khúc quanh mới hồi năm ngoái khi công tố viện tố cáo bốn cựu nhân viên của Department of Children and Family Services tội hình sự hành hạ trẻ em và man khai hồ sơ.

Ái nữ tổng thống Trump vào làm việc ở Tòa Bạch Ốc

Công tố viện cáo buộc các cán sự xã hội Clement và Stefanie Rodriguez, cùng cấp lãnh đạo của họ là Kevin Bom và Gregory Merritt, tội thờ ơ đối với chứng cớ của những vụ hành hạ liên tục và xem nhẹ những thương tích của bé Gabriel.

Mỗi người phải trực diện với bản án 10 năm tù nếu xét thấy có tội. (TP)

Tin mới cập nhật