Afghanistan: Nổ bom, 5 nhà ngoại giao UAE thiệt mạng

DUBAI, United Arab Emirates (AP) – Chính quyền United Arab Emirates (UAE) hôm Thứ Tư, 11 Tháng Giêng, cho hay năm nhà ngoại giao của họ thiệt mạng trong vụ nổ bom ở vùng Nam Afghanistan một ngày trước đó.

UAE, liên bang gồm bảy tiểu vương quốc, được thành lập năm 1971 trên bán đảo Ả Rập, cho hay sẽ treo cờ rủ trong ba ngày để tưởng niệm những người thiệt mạng trong cuộc tấn công hôm Thứ Ba ở Kandahar, vốn cũng làm ít nhất 11 người thiệt mạng.

Trong khi đó, phía Taliban lên tiếng cho hay họ không đặt bom trong vụ tấn công ở Kandahar, vốn cũng làm đại sứ UAE tại Afghanistan và Tỉnh Trưởng Homayun Azizi bị thương.

Tướng Abdul Razeq, tư lệnh cảnh sát tỉnh, người đang cầu nguyện gần đó khi vụ nổ xảy ra, nói rằng quả bom được giấu trong một ghế dài đặt tại nhà khách.

Ông nói rằng hiện đang có việc tân trang nơi này khiến tạo sự dễ dàng hơn để đặt bom.

Tổng Thống Ashraf Ghani lên án cuộc tấn công và ra lệnh mở cuộc điều tra.

Phía UAE nói rằng các giới chức ngoại giao của họ đến Kandahar tham dự các buổi lễ có tính cách nhân đạo, gồm cả việc tham dự lễ khánh thành cô nhi viện và ký thỏa thuận cung cấp học bổng cho đại học địa phương. (V.Giang)

Mời độc giả xem video: Thủy Quân Lục Chiến Mỹ đưa phi đội F35B đến Nhật

Trung Quốc cho máy bay ném bom tầm xa đến Trường Sa

BẮC KINH (NV) – Trung Quốc vừa cho máy bay ném bom chiến lược bay đến khu vực quần đảo Trường Sa sau cuộc tập trận của mẫu hạm Liêu Ninh để phô trương cơ bắp trước khi tổng bí thư của đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng đến thăm Bắc Kinh.

Tin tức cho hay từ ngày đầu năm 2017 đến nay, ít nhất đã hai lần Trung Quốc điều động máy bay ném bom chiến lược tầm xa H-6K bay đến Biển Ðông và bay vòng quanh quần đảo Trường Sa, nơi họ đang hoàn tất các cơ sở quân sự qui mộ trên chuỗi đảo nhân tạo.

Một mặt, như một sự phản ứng với các hoạt động tuần tra hải hành và phi hành của các chiến hạm cũng như các phi cơ quân sự của Hoa Kỳ trên Biển Ðông. Một mặt cũng là dấu hiệu “biểu diễn cơ bắp” ăn trùm khu vực của Bắc Kinh trước ngày ông tổng bí thư đảng CSVN đi thăm chính thức Trung Quốc bắt đầu từ 12 Tháng Giêng 2017 này nhằm “củng cố” mối quan hệ giữa hai đảng Cộng Sản.

Phát ngôn viên Bộ Quốc Phòng Mỹ Gary Ross cho hay quân đội Mỹ tiếp tục “theo dõi các hoạt động quân sự của Trung Quốc trong khu vực” dù không đưa ra lời bình luận nào về hoạt động cụ thể của máy bay ném bom H-6K của Trung Quốc trên Biển Ðông.

Những ngày cuối năm 2016 sang đầu năm dương lịch 2017, Trung Quốc đã điều động hàng không mẫu hạm Liêu Ninh với 5 chiến hạm hộ tống xuống tập trận bắn đạn thật, thử các loại võ khí trên Biển Ðông. Một số nhà phân tích cho rằng những hành động này nhằm bắn tiếng cho Mỹ biết trước khi ông Donald Trump tuyên thệ nhân chức tổng thống thứ 45 của nước Mỹ.

Ông Trump từng có một số lời tuyên bố đả kích Bắc Kinh nhiều vấn đề từ chính sách tiền tệ, mậu dịch không công bằng đến việc kềm chế Bắc Hàn. Ông Trump cũng từng tuyên bố sẽ thúc đẩy gia tăng lực lượng hải quân hùng mạnh hơn nữa, hoạt động nhiều hơn nữa, một điều Bắc Kinh thấy bất an, ảnh hưởng tới tham vọng bá quyền bành trướng của họ.

Trong Tháng Mười Hai năm 2016, một máy bay ném bom tầm xa H-6K của Trung Quốc đã bay dọc theo đường “lưỡi bò 9 đoạn” mà Bắc Kinh ngang ngược tuyên bố chủ quyền hơn 80% Biển Ðông. Chiếc máy bay này cũng bay quanh đảo Ðài Loan. Các hành động của Trung Quốc từ gia tăng tần suất các cuộc tập trận hải quân quy mô bắn đạn thật trên Biển Ðông, nay lại thêm sự xuất hiện của mẫu hạm Liêu Ninh và máy bay ném bom tầm xa đang tiếp tục gây âu lo cho các nước trong khu vực.

Theo bản phân tích hồi tháng trước của Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược và Quốc Tế (CSIS) ở Washington, những dấu hiệu Trung Quốc đang lắp đặt các hệ thống cao xạ và hỏa tiền phòng không ở các đảo nhân tạo tại quần đảo Trường Sa cho thấy Bắc Kinh nói một đàng làm một nẻo. Khi đến Mỹ hồi Tháng Chín năm 2016, Chủ Tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tuyên bố Bắc Kinh không quân sự hóa Biển Ðông. Sự thật thì họ làm ngược lại.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 11 tháng 1 năm 2017

Mới đây, có tin Việt Nam và Ấn Ðộ đang đàm phán để New Delhi cung cấp cho Việt Nam một số giàn hỏa tiễn phòng không tầm gần Akash, Bắc Kinh cho tờ Hoàn Cầu Thời Báo lên giọng đe nẹt rằng họ sẽ “không khoanh tay ngồi yên” để Hà Nội và New Delhi hợp tác với nhau muốn làm gì thì làm khi mà Ấn Ðộ “gây rắc rối.”

Tờ Hoàn Cầu Thời Báo (con đẻ và cùng trụ sở với tờ Nhân Dân Nhật Báo) xưa nay vẫn được dùng làm cái loa tuyên truyền bán chính thức của Bắc Kinh, gồm cả việc đe dọa. Báo này từng dọa người Việt Nam “nhỏng tai nghe tiếng súng đại bác” khi có chuyện tranh chấp chủ quyền lãnh thổ với Trung Quốc. (TN)

Bình Dương: Cướp giữa ban ngày, giết cả bé sơ sinh

BÌNH DƯƠNG (NV) – Giữa ban ngày, tên cướp vào tận nhà dân ở thị xã Tân Uyên dùng dao cố ý đâm chết người mẹ và đứa con mới 8 tháng tuổi để cướp lấy tài sản.

Theo truyền thông Việt Nam, do vụ án mạng gây chấn động dư luận nên ngày 11 Tháng Giêng, ông Hồ Sỹ Tiến, cục trưởng Cục Cảnh Sát Hình Sự, Bộ Công An đã vào tận hiện trường ở xã Tân Vĩnh Hiệp, thị xã Tân Uyên để chỉ đạo truy bắt kẻ nghi giết người cướp của.

Chiều cùng ngày, nói với phóng viên báo Tiền Phong, ông Nguyễn Văn Thơm, trưởng công an thị xã Tân Uyên cho biết, hiện người mẹ đã xuất viện, còn cháu bé đã được đưa về quê chôn cất. “Kẻ gây án quá nhẫn tâm. Chúng tôi quyết truy bắt cho bằng được,” ông Thơm khẳng định.

Tin cho biết, sáng 10 Tháng Giêng, bà Phạm Thị Xuân Trang (30 tuổi), quê Long An, đang chăm sóc con trai là bé H.T.P (8 tháng tuổi) như mọi hôm, trong khi người chồng đi làm từ sáng sớm.

Khoảng hơn 9 giờ cùng ngày, một thanh niên xông vào phòng trọ bà Trang kéo đứa bé bỏ xuống sàn nhà rồi dùng dao đâm vào vùng cổ khiến bà Trang ngất xỉu.

Theo nhận định của cơ quan điều tra, có thể kẻ cướp nghĩ bà Trang đã chết nên bắt đầu lục lọi tìm kiếm tài sản. Tuy nhiên, lúc này cháu P khóc lớn khiến nghi can sợ bị mọi người phát hiện nên đã dùng dao cắt cổ giết chết cháu P.

Sau khi lục lọi lấy đi 10 triệu đồng, một laptop, kẻ cướp tiếp tục lột nhẫn cưới trên tay bà Trang rồi tẩu thoát. Sau đó, chị Trang tỉnh lại ôm con chạy ra đường kêu cứu và được người dân chở đi bệnh viện.

Cơ quan công an đang tiến hành thu thập dữ liệu camera quanh khu vực kết hợp với lời khai của nạn nhân để phác họa chân dung kẻ cướp. (Tr.N)

Mời độc giả xem video: Đứt liên tiếp 2 cáp quang biển, internet Việt Nam gần như tê liệt

Báo Xuân Đinh Dậu ngập tràn Little Saigon

WESTMINSTER, California (NV) – Tết đến Xuân về, cùng với bánh mứt ngày Xuân thì tờ báo Xuân là món quà Tết không thể thiếu trong mọi gia đình. Trên phố Bolsa, tại Little Saigon, miền Nam California, báo Xuân của nhật báo Người Việt, Viễn Ðông, Việt Báo, Sài Gòn Nhỏ, Trẻ Magazine, VietStream, Chí Linh Thời Mới… như món quà tinh thần gửi đến những người Việt xa xứ.

Lần giở từng trang các Giai Phẩm Xuân Đinh Dậu này, độc giả sẽ cảm nhận được không khí xao xuyến, chộn rộn khi mùa Xuân đang về.

Người Việt

Điểm đặc biệt của báo Xuân Người Việt Đinh Dậu 2017 là chủ đề “Miền Nam Yêu Dấu” xuyên suốt, bạn đọc sẽ cảm nhận được một miền Nam trù phú, người miền Nam hào sảng, không nghĩ ngợi cho mình. Trong giai phẩm này, độc giả tìm hiểu người Pháp từng đón Tết trong triều đình Huế ra sao của tác giả Triệu Phong, hiểu vì sao lại gọi là bánh tét nhà và bánh tét chợ cùng nhà báo Lê Đại Anh Kiệt, chơi những trò chơi dân gian mà người dân quê dùng để giải khuây trong ngày Tết qua bài “Lô tô và bài chòi ngày Tết” với tác giả Luke Bùi…

Tết cũng là dịp để bạn đọc theo chân nhà báo Trần Tiến Dũng leo lên núi Thất Sơn, hay lênh đênh cùng nhà báo Phan Trường Giang tìm hiểu những người chọn sông nước làm “kiếp thương hồ,” hoặc cùng tác giả Lê Ðỗ Bích Trân về thăm xứ kiểng Cái Mơn, rồi nghe nhà văn Nguyễn Trọng Tín kể chuyện Tết ở nơi tận cùng tổ quốc, và đi chợ ở nơi tận cùng nước Việt – đất Mũi Cà Mau…

Đọc Giai Phẩm Người Việt Xuân Đinh Dậu để xem nhà báo Đỗ Dzũng viết gì về bảy nữ dân cử gốc Việt giành chiến thắng vang dội trong kỳ bầu cử 2016, theo chân hai nhà báo Khôi Nguyên-Đỗ Dzũng bảy ngày từ Hà Nội đến Sài Gòn “rượt” theo Tổng Thống Barack Obama, đi chợ cùng nhà báo Quốc Dũng để biết người Little Saigon làm giàu nhờ bán “gà tươi đi bộ,” và một khi đến Little Saigon thì phải “ăn cho sướng” bởi vì quá nhiều nhà hàng Việt Nam cùng nhà báo Ngọc Lan… Báo dày 288 trang, giá $8.

Viễn Đông

Vì là năm Con Gà nên trang bìa báo Xuân Viễn Đông thu hút với hình ảnh chú gà trống oai phong lẫm liệt xù bộ lông cánh sặc sỡ, một chân co lên, miệng há hốc trong tư thế “sẵn sàng nghênh chiến.” Lật giở từng trang, tác giả Hoài Mỹ có bài viết thú vị về “Con gà cục tác lá chanh…” từ gà là loại gì, đến nguồn gốc gà, rồi biểu tượng gà, một số loại gà, và cả hình ảnh con gà trong văn học dân gian. Đặc biệt, tác giả sẽ giải thích trong 12 con giáp thì gà là con giáp thứ 10, mà nhiều người từng nuôi gà, làm thịt và ăn phở gà, ăn gà luộc với lá chanh nhưng chưa biết tại sao có câu “Con gà cục tác lá chanh?”

Tác giả Phan Thượng Hải sẽ làm độc giả hiểu rõ hơn về “Lịch sử cải lương và vọng cổ Nam Phần” khi mà “cải lương là một phần của văn hóa miền Nam từ những năm 1917-1918, thoạt đầu là những buổi trình diễn nhỏ ở nhà riêng, dần dần phát triển thành những đại ban cải lương với những buổi diễn có hàng ngàn người tham dự vào những năm trước 1975.” Nhưng “Tiếc thay, cải lương dần đi vào quên lãng hiện nay.”

Bắt cá bằng tay không là một bài viết thú vị của tác giả Trân Hương. Theo tác giả, cá Grunion là loại cá đặc biệt, dài khoảng 15 cm, thân mảnh, chỉ có ở vùng bờ biển California của Mỹ và Baja California của Mexico. Đặc biệt là chỉ được bắt cá bằng tay không, nhưng một số người vì lòng tham đã dùng cả rổ để bắt. Phía sau câu chuyện này là gì, mời độc giả tìm đọc.

Nhà báo Thanh Phong kể câu chuyện cảm động “Máu mủ trùng phùng” viết về một em bé Việt Nam trên đường tìm tự do, mẹ và em của em bị lật tàu chết thảm, bố lấy vợ khác, đem em sang Nhật rồi bỏ rơi, em phải đi bới đống rác tìm kế sinh nhai, sau cùng được cô gái Nhật lấy làm chồng. Trong lúc ông bà ngoại và các dì ở Hoa Kỳ và Việt Nam lạc mất cháu hơn 20 năm, ngày đêm trông ngóng, tình cờ trong ngày giỗ mẹ em, gia đình tìm ra được cháu đang ở Nhật và cuộc trùng phùng mừng vui khôn tả. Câu chuyện thật đầy bi thương nhưng kết cục có hậu. Báo dày 274 trang, giá $8.

Việt Báo

Năm Con Gà, Việt Báo Tết giới thiệu “Sách Tết Đinh Dậu 1957 Ấn Bản Nhân Văn Giai Phẩm Cuối” của tác giả Alex Thái Đ. Võ, và đến nay đã là một chu kỳ 60 năm. Theo tác giả “Nhân dịp Xuân Đinh Dậu 2017 tác giả mong được chia sẻ một số thông tin và sự kiện chung về tạp chí ‘Giai Phẩm’ và báo ‘Nhân Văn.’ Nhưng đặc biệt hơn là để giới thiệu đặc san ‘Sách Tết 2017,’ được nhóm Nhân Văn-Giai Phẩm xuất bản sau khi chính quyền Hà Nội đình bản và cấm tờ ‘Nhân Văn’ và tạp chí ‘Giai Phẩm,’ để ngày Xuân người đọc còn nghĩ đến tinh thần quật cường của những văn nghệ sĩ và trí thức góp phần tạo nên phong trào Nhân Văn-Giai Phẩm.”

Năm Đinh Dậu 2017 cũng tròn 60 năm điện ảnh của nữ tài tử Kiều Chinh. Nhà thơ Du Tử Lê viết: “Nhìn lại 60 năm Kiều Chinh, tôi nhớ hình ảnh người nữ diễn viên đã thủ diễn những vai nữ thuộc đủ mọi sắc dân Á Châu Thái Bình Dương. Từ Việt, Miên, Lào, Thái Lan, Ấn Độ, Trung Hoa, Nhật, Đại Hàn, tới Hawaii… Rất nhiều phim trong số này, trở thành tài liệu giảng dạy về văn hóa, lịch sử Á Châu tại các trường học Hoa Kỳ.” Và nhà thơ nhận xét: “Với tôi, Kiều Chinh là ‘niềm hãnh diện Việt.’ Hành trình 60 năm điện ảnh của bà chưa một lần gián đoạn, dù đó là cái năm 1975 đổi đời.”

Ngoài thơ, truyện, ký, biên khảo, báo còn có nhiều bài “Viết về nước Mỹ,” là một cuộc thi thường niên của báo. Báo cũng có một số bài chính luận và nhân vật, như “Nhà thơ, bầu trời đêm và những vết thương mở” do tác giả Thắng Đào trò chuyện với Ocean Vương – một nhà thơ gốc Việt tiêu biểu trong năm tại Hoa Kỳ và còn rất trẻ, sinh năm 1988; tác giả Huỳnh Kim Quang khởi sự loạt bài tưởng niệm và nhắc tới những con số rợn mình qua bài “100 năm Cách Mạng Vô Sản Nga – làn sóng đỏ những thống kê đen tối;” tác giả Hồ Văn Đồng viết về “Tàn sát Cao Đài, Hòa Hảo, giết Tạ Thu Thâu;” tác giả Nguyễn Xuân Nghĩa với “Trung Quốc từ danh đến thực”… Báo dày 324 trang, giá $10.

Sài Gòn Nhỏ

Nhân vật chính trên bìa Giai Phẩm Xuân Sài Gòn Nhỏ là hình ảnh chú gà trống hiên ngang, kiêu hãnh. Và “Năm Dậu nói chuyện gà,” hãy đọc những phân tích về gia đình họ gà, gà tây gà ta, tiểu sử các dòng họ nhà gà trên thế giới, tìm hiểu đá gà thú vui hay cờ bạc, rồi gà trong thi ca… cùng tác giả Nguyễn Quý Đại. Độc giả cũng không nên bỏ qua bài viết “Những năm Dậu trong lịch sử Việt Nam từ thế kỷ 20” của tác giả Triệu Phong.

Đọc “Những cái Tết từ một thời đã mất” của tác giả Thi Phương để cùng chiêm nghiệm “Trước năm 1975, tức cách đây 41 năm, cái Tết vui biết bao, cho dù ngay cả trong năm cuối cùng Ất Mão tận thế hay trong những năm chiến tranh kéo dài từ 1960.” Từng lời thủ thỉ của tác giả về Tết của một thuở ấu thơ giờ đây chỉ còn là tiếng thở dài “Những cái Tết đó nay chỉ còn trong tâm tưởng bị trĩu nặng bởi những mất mát của thời thế […] Còn đâu tiếng pháo. Còn đâu hàng xóm. Còn đâu bà con như những gia đình nhỏ trong một gia đình lớn […] Chúng ta mất, nhưng may thay có một thời chúng ta đã có như thế. Những thế hệ sau này, cái gì sẽ bù đắp được những gì con cháu chúng ta không có và sẽ không bao giờ có?”

Với “2016: Vùng đất hứa không còn cực lạc,” tác giả Hoàng Ngọc Nguyên phân tích rõ hai biến cố, đó là “dân Anh bỏ phiếu quyết định nước Anh rút khỏi Liên Âu – nay người ta quen gọi là Brexit, và dân Mỹ bỏ phiếu quyết định ông Donald Trump là tổng thống thứ 45 của họ.” Tác giả kết luận: “Sau kinh nghiệm đắt giá năm nay, nước Mỹ càng cần phải nhanh chóng tìm giải đáp cho những bài toán chính trị bị hỏng, dân chủ bị lạm dụng, nợ chính phủ đã trở thành nếp, và bất đồng trong quan điểm về quan hệ quốc tế. Thế giới khó ổn định và thịnh vượng nếu không có nước Mỹ, và…” mời độc giả tìm đọc bài viết này.

Ngoài ra, bạn đọc còn đọc được nhiều bài viết hay, đặc sắc trong giai phẩm như “Tết của ba miền Bắc-Trung-Nam” cũa Quỳnh Nhi, “Nhớ lại Tết Đinh Dậu” của Xuân Mỹ, “Tết quê hương” của Hoàng Hải Thủy, “Di Linh trên đường lên Đà Lạt” của Phạm Quốc Bảo, “Câu chuyện của cây” của Trùng Dương, “Hoài niệm Xuân xưa” của Uyên Vũ, “Xuân xưa Huế vàng” của Túy Hồng, “Ngày Xuân đọc thơ chữ Hán” của Trần Mộng Tú, “Văn hóa ẩm thực ngày Tết trong tâm thức Vũ Bằng” của Trần Hoài Anh, “Viết cho ai đọc” của Thụy Khuê… Báo dày 356 trang, giá $8.

Ða dạng sắc màu báo Xuân Đinh Dậu tại Little Saigon. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)
Ða dạng sắc màu báo Xuân Đinh Dậu tại Little Saigon. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

Chí Linh Thời Mới

Là một Giai Phẩm Xuân đậm tính văn hóa, truyền thống, Chí Linh Thời Mới Xuân Đinh Dậu 2017 có bài viết “Thờ cúng tổ tiên – Nét đẹp trong phong tục Việt” của tác giả Huỳnh Hải. Đó còn là câu chuyện “Hoàng cung triều Nguyễn đón Tết Nguyên Đán như thế nào?” của Thơm Quang, “Vua Nguyễn tổ chức lễ nghi, yến tiệc gì trong dịp Tết?” của Đại Dương, “Lễ dựng nêu trong hoàng cung Huế xưa” của Nhật Châu…

Xuất xứ của “Chuyện xin xăm” là gì? Tác giả Lê Vĩnh Huy sẽ kể chi tiết quá trình xin xăm “ban đầu, lời thánh phán được ghi trực tiếp trên 49 thẻ xăm cả thảy, đó là những câu văn ngắn cực kỳ cô đọng do các vu sư đời Đường đặt ra. Qua các đời sau, theo sự phát triển của Đạo giáo, dần dần hình thành các loại xăm khác nhau, từ 49 thẻ thành 64 thẻ theo Dịch quái, rồi thành 100 thẻ để dự đoán thế sự.” Tuy vậy, tác giả cho rằng “Ngoại trừ số ít chùa chiền trong Nam còn giữ được nét đẹp của văn hóa xin xăm, còn thì đều là những thứ bát nháo thần chẳng ra thần ma chẳng ra ma.”

Tác giả Long Hy với bài viết thú vị về “Phong tục ngày Tết bí ẩn của các dân tộc thiểu số Việt Nam” như đi ăn trộm lấy may và niêm phong đồ bằng giấy, người Pu Péo hát thi với gà, gội đầu bằng nước gạo chua, người H’Mông với tục vỗ mông, người Thái gọi hồn vào dịp Tết, người Cao Lan dán giấy đỏ từ nhà tới chuồng gà, người Giẻ Triêng ném xôi lên mái nhà và Tết ăn than, người Pà Thẻn thờ bát nước lã…

Tạp chí còn nhiều bài viết đặc sắc như “Phong tục Tết trâu cúng ‘ông chuồng – bà chuồng’” của Minh Khuyên, “Vì sao ông Địa… luôn cười?” của Hoàng Phương, “Người Châu Á cúng ông Táo như thế nào?” của Bích Ngọc, “Người Nhật giữ lại truyền thống gì khi ăn Tết Dương Lịch?” của Trần Anh Minh, “Chuyện lạ ở xứ nuôi gà… to ‘quá khổ’” của Xứ Đoài, “Xưởng sản xuất miếu thờ ở Đài Loan” của Hồng Hạnh, “Tân Định, thức cả trăm năm” của Hoàng Nguyên Vũ… Báo dày 244 trang.

VietStream

“Đi Mỹ ăn món Việt” là bài viết thú vị của tác giả Ngô Dương khi cho rằng “Cả nước Mỹ cùng… phở. Ngày nay, trên khắp nước Mỹ, người ta có thể tìm thấy nhà hàng món Việt ở khắp mọi nơi, không chỉ ở những tiểu bang, thành phố hay khu đông người Việt sinh sống – thường được gọi chung là Little Saigon, như cách người ta dùng Chinatown cho các khu phố người Hoa bên ngoài Trung Quốc.”

“Sống trong một đất nước mà thông tin bị kiềm chế gắt gao bởi nhiều tầng lớp, từ não trạng độc đoán của nhà cầm quyền cho đến nỗi sợ hãi vô hình từ thâm tâm của mọi công dân.” Vì lẽ đó, tác giả Uyên Vũ đã khắc họa chi tiết “Facebook – quyền lực mới của người Việt” và mong rằng “Giữa bộn bề những vấn nạn của quê hương, chúng ta hy sọng sự tiến bộ của khoa học kỹ thuật, sự khai sáng của một nền văn hóa nhân bản sẽ hàn gắn và vá đắp lại tổ quốc của chúng ta đang trên đà mục ruỗng.”

Câu chuyện thời sự mà VietStream mang đến là “Buôn người hay buôn bán bộ phận cơ thể” của tác giả Toàn Chân. Đó không chỉ là câu chuyện mua bán thận từ một người sống để cung cấp cho nhu cầu và đòi hỏi của “những du khách đi thay cơ phận,” mà còn là câu chuyện giết hàng chục ngàn tín đồ Pháp Luân Công để cung cấp bộ phận cho kỹ nghệ ghép thận bất hợp pháp. Và còn là câu chuyện từ Việt Nam như “thu gom trẻ sơ sinh, trẻ trong bào thai của các gia đình có hoàn cảnh khó khăn…”

Bên cạnh đó, ấn phẩm còn có những bài nhận định về tình hình chính trị-xã hội của những tác giả, học giả tên tuổi như Lê Mạnh Hùng với “Trận hải chiến Hoàng Sa 1974,” Lê Phan với “Tổng Thống Donald Trump và tương lai,” VietStream phỏng vấn Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn… Báo dày 220 trang.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 11 tháng 1 năm 2017

Trẻ Magazine

Ngày Tết chúng ta kiêng kỵ điều gì? Trẻ Magazine có bài viết về bảy điều kiêng kỵ mà người Việt cần nhớ trong những ngày đầu năm mới, đó là kiêng đánh thức người khác sáng mùng Một, kiêng vay mượn hay trả nợ, kiêng nói tục hay cãi vã, kiêng làm vỡ đồ vật… và còn gì nữa, mời tìm đọc tạp chí.

Tạp chí cung cấp “Bộ ảnh hiếm về người Việt Nam 100 năm trước,” đó là những bức hình về con người Việt Nam từ những năm cuối thế kỷ 19; có bài viết về sự tích cúng gà đêm giao thừa; ngày xuân bàn chuyện uống trà…

Đặc biệt, tạp chí có bài viết về “Thần đồng gốc Việt Evan Le:” một cậu bé khác thường, tên tuổi em đang làm “chao đảo” không chỉ người Mỹ gốc Việt mà còn đông đảo người Việt. “Năm gà và nghệ sĩ tuổi Dậu” là bài viết mà những khán giả yêu mến các nghệ sĩ Hoài Linh, Kathy Uyên, Phạm Băng Băng, Song Hye-Kyo, Yoo Seung-Ho… muốn tìm hiểu. Báo dày 180 trang. (QUỐC DŨNG)

—–

Liên lạc tác giả: [email protected]

Công an lại đánh trọng thương một người ở Kon Tum

KON TUM (NV) – Một người dân ở thị trấn Ðắk Hà sau khi bị công an mời lên làm việc khi trở về phải vào bệnh viện đa khoa tỉnh Kon Tum điều trị với nhiều thương tích trên người.

Báo Người Lao Ðộng cho hay, nạn nhân là ông Lê Văn Long (45 tuổi), ngụ thị trấn Ðắk Hà. Bà Nguyễn Thị Tân Huế (41 tuổi), vợ ông Long kể với báo Người Lao Ðộng rằng: Khoảng 11 giờ 30 phút ngày 5 Tháng Giêng, sau khi uống rượu ở nhà, ông Long cự cãi với vợ và đánh con trai là cháu Lê Văn Thịnh (13 tuổi). Cháu Thịnh bỏ chạy sang nhà hàng xóm và gọi điện báo thì công an thị trấn Ðắk Hà đến.

Khi công an đưa hai vợ chồng vể trụ sở làm việc, bà Huế và ông Long mỗi người ở một phòng. Sau đó, bà Huế được cho về, còn ông Long bị giữ lại. Ðến 18 giờ cùng ngày, một người chở ông Long bằng xe máy thả trước cổng nhà rồi bỏ đi. Lúc này, người nhà phát hiện ông Long bị sưng vùng mặt, nôn ra máu nên đưa đi cấp cứu và “đề nghị các cơ quan chức năng làm rõ.”

Theo hồ sơ bệnh án của bệnh viện đa khoa tỉnh Kon Tum, ông Long được chẩn đoán “vỡ ruột non và phải phẫu thuật gấp, gãy xương quai hàm, lung lay răng số 8, bầm tím nhiều nơi trên cơ thể. Ðến ngày 7 Tháng Giêng, thì có biểu hiện nói nhiều trong tình trạng vô thức. “Trước khi đến làm việc với công an, chồng tôi vẫn bình thường. Sau khi nhập viện, chồng tôi có kể bị cán bộ đánh nhiều,” bà Huế nói.

Tuy nhiên, nói với phóng viên báo Người Lao Ðộng, ông Ðào Văn Thiêm, phó trưởng công an thị trấn Ðắk Hà, phủ nhận không có chuyện ông Long bị đánh tại trụ sở công an thị trấn.

Trong khi đó, ông Nguyễn Thế Hùng, công an viên, 1 trong 3 cán bộ đến nhà ông Long khi xảy ra sự việc cho rằng, khi đến hiện trường thì “ông Long có biểu hiện say rượu nhưng người không bị xây xát, chấn thương gì. Song khi được mời về làm việc, ông Long bất hợp tác nên buộc phải sử dụng biện pháp nghiệp vụ khống chế, quật ngã và đưa về trụ sở. Lúc đó, ông Long đang trong tình trạng say rượu, chúng tôi đã mời ngồi dậy làm việc mấy lần nhưng không được, mà còn la lối,” ông Hùng nói.

Mời độc giả xem video: Bắt hơn 10 tấn mứt bẩn mang danh Đà Lạt sắp lên bàn tiệc Tết

Còn ông Võ Bá Liêm, trưởng công an thị trấn Ðắk Hà, cho biết, hôm xảy ra vụ việc, ông không có ở cơ quan: “Tôi hỏi mấy anh em và mọi người báo ông Long mới bị tai nạn. Chúng tôi vẫn đang xác minh xem có đúng như vậy không.” (Tr.N)

Ông Nguyễn Văn Mai

10562220-CP14-Ong NGUYEN VAN ...

Bà Phan Văn Phú

10562487-CP14-Ba PHAN VAN PHU...

Cụ Bà Phạm Thị Quạt

10562486-CP14-Cu Ba PHAM THI ...

Trung Quốc cho mẫu hạm đi ngang eo biển Ðài Loan

ÐÀI BẮC, Ðài Loan (NV) – Ðài Loan cho máy bay chiến đấu cất cánh và tàu hải quân rời cảng ra biển, khi hải đội hàng không mẫu hạm Liêu Ninh của Trung Quốc tập trận ở Biển Ðông trở về đi ngang qua eo biển giữa đảo quốc và lục địa.

Hãng tin Reuters và Fox News loan tin này hôm Thứ Tư.

Bộ trưởng Quốc Phòng Ðài Loan cho biết chiến hạm Trung Quốc đi qua giữa eo biển bề ngang rộng 100 dặm, không vi phạm lãnh hải, nhưng đi vào vùng nhận diện phòng thủ không phận khu vực Tây-Nam.

Phát ngôn viên Chen Chung-chi nói là máy bay và chiến hạm Ðài Loan thi hành nhiệm vụ “theo dõi và kiểm soát” như biện pháp bình thường.

Sự kiện này xảy ra chỉ ít ngày sau khi một oanh tạc cơ H-6 có khả năng mang bom nguyên tử của Trung Quốc bay vòng trên không phận quần đảo Trường Sa hôm Chủ Nhật.

Bà Chang Hsiao-yueh, bộ trưởng đặc trách lục địa sự vụ của Ðài Loan, tuyên bố trong một buổi họp báo: “Chúng tôi muốn nhấn mạnh rằng chính phủ Ðài Loan đủ khả năng bảo vệ an ninh, không có gì phải lo sợ. Mặt khác, mọi đe dọa bất kỳ dưới hình thức nào đều không có lợi ích đối với quan hệ xuyên eo biển và mọi vấn đề nên giải quyết qua đối thoại.”

Theo lời giải thích của ông Liu Zhenmin, thứ tưởng Ngoại Giao Trung Quốc, chiến hạm hải quân không thể lúc nào cũng neo tại căn cứ. Trên đường đi tới Biển Ðông, Liêu Ninh, chiếc hàng không mẫu hạm đầu tiên và duy nhất của Trung Quốc cho đến nay, cùng đội chiến hạm hộ tống, đi vòng bên ngoài phía Ðông và Nam Ðài Loan, ngang qua eo biển giữa Okinawa và giữa Philippines với Ðài Loan.

Mời độc giả xem video: Máy bay ném bom Trung Quốc bay đến Trường Sa

Bắc Kinh nghi ngờ Ðài Loan, mà họ chỉ coi là một tỉnh thuộc Trung Quốc, có ý định tách rời làm một quốc gia độc lập. Gần đây, mối quan hệ trở nên căng thẳng khi bà Tổng Thống Thái Anh Văn của Ðài Loan gọi điện thại nói chuyện với Tổng Thống Tân Cử Donald Trump của Mỹ.

Sau đó, trong chuyến đi thăm các nước Trung Mỹ, bà ghé ngang Houston gặp thống đốc tiểu bang Texas và Thượng Nghị Sĩ Ted Cruz. Trên đường về bà có ý định dừng lại San Francisco chưa biết sẽ gặp ai.

Trung Quốc bày tỏ sự khó chịu và đã khuyến cáo Mỹ không nên cho phép những chuyến bay quá cảnh này. (HC)

Ðứng Thẳng Làm Người (Kỳ 120)

1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam

Cô ta nói:

– Chị ở phòng này, có một mình chị thôi. Khoảng ba giờ chiều tôi mở cửa chị ra lấy cơm khoảng một tiếng đồng hồ là đóng cửa, có thể tắm giặt ở nhà tắm công cộng dưới cuối dãy kia, hoặc chị tắm luôn trong phòng này cũng được. Hồ nước mới làm vệ sinh mấy ngày trước, bơm nước vô đầy rồi, một mình chị tắm giặt thoải mái. Căn tin thì ngay cạnh phòng làm việc của cán bộ, mở cửa thứ hai, tư, sáu hàng tuần. chị muốn mua gì cứ đăng ký với cán bộ Châu.

Tôi xách mấy túi đồ đạc đi vô phòng giam. Cô ta nói xong khóa cửa bên ngoài lại đi ra. Ðúng như tôi suy nghĩ, bọn công an trại này thừa biết nó không dám giam chung tôi với tù nhân khác nhưng con Trần Thị Sen cứ muốn hù dọa, ra vẻ nó là quan trọng để “giải quyết khâu oai” với tôi, con này thuộc loại “ăn cắp quen tay, ngủ ngày quen mắt,” hống hách quen thói nên gặp tôi tưởng dễ nuốt, bị tôi cho một trận mang nhục với cả đám tù.

Còn lại một mình, tôi bắt đầu quan sát căn phòng giam. Thấy nó có hai tầng, có cầu thang rộng bằng đá mài đi lên tầng trên, phía trên, phía dưới đều có hai cửa sổ. Theo diện tích phòng này thì ở tên có thể chứa được bốn người, ở dưới hai người. Chỗ nằm dán gạch men màu xanh cách mặt đất khoảng hai tấc, lại một kiểu ăn gian vật tư của bọn xây dựng trại giam. Nền nhà phòng giam tráng bằng xi măng, tuy không lồi lõm, mấp mô quá cỡ như trại Chí Hòa nhưng cũng không phải là láng.

Tôi chọn cái chỗ nằm ở tầng dưới phía trước cho nó thoáng, khô ráo, có cái cửa sổ bên dưới là một đoạn chấn song thêm tấm lưới sắt, bên trên có đoạn chấn song trống không lưới, chắc dễ ở ngoài đưa đồ vô cho tiện. Chỗ phía sau cũng có cửa sổ, diện tích bằng chỗ phía trước nhưng cửa mở ra vườn cây trứng cá, nhìn thấy nó ẩm thấp và có nhiều kiến vàng trên cây mỗi khi gió thổi kiến bay vô cửa sổ. Nó lại nằm cạnh cái hồ nước và nhà vệ sinh, mà có vẻ như bức tường chắn ngăn cách nó bị thấm nước nên nhìn thấy nước loang lổ trên tường, ẩm thấp lắm. Ở tầng trên thì đi lên đi xuống tôi bị đau chân.

Tôi lôi cái khăn cũ trong túi nilon ra, bưng thau nước lau sạch chỗ nằm, lau luôn cái kệ bằng xi măng phía trên chỗ nằm rồi sắp xếp tất cả chai hũ, quần áo, mùng mền lên đó. Tôi trải cái chiếu ra, bung cái mùng ra tìm chỗ giăng mùng mới thấy cái mùng này mới nguyên, còn cứng hồ, dài rộng đúng hai mét vuông, góc mùng có cái tem công ty Bộ Công An và cái huy hiệu công an bằng vải đen, đúng là loại phát cho công an chớ không phải loại may phát cho tù ở trại an ninh điều tra, loại của tù nó may ăn gian vải, hẹp té, căng ra cái mùng bị túm chính giữa lại.

Không có chỗ nào để giăng mùng. Tôi lại phải lấy cái áo gối vải ka-tê xé ra làm chục miếng bằng bàn tay, se cọng dây nilong xỏ lỗ cột vô chính giữa miếng vải, chờ đến chiều phát cơm mới lấy cơm nóng dán bốn miếng vải vô chỗ nằm làm chỗ giăng mùng, mấy miếng khác dán vô bức tường xung quanh đối diện chỗ nằm làm chỗ phơi quần áo. Phải chờ qua hôm sau cơm khô mới dính chặt vô vách tường thì mới xài được, tối nay coi như hổng có giăng mùng.

Bữa cơm đầu tiên ở trại Bố Lá thiệt là kinh khủng. Cơm thì đen thui thui, cứng ngắc, nhai đến xái quai hàm. Canh thì nấu bằng loại lá củ cải trắng bị già nên nó vừa đắng vừa cay xè không thể ăn được, nước canh không hiểu nó lấy nước gì nấu mà đen như nước đường mương. Củ cải trắng đến kỳ thu hoạch, phần lá xanh phía trên của nó lẽ ra đem bỏ đi hoặc chôn trở xuống đất làm phân, đằng này bọn công an trại giam lại lấy đem nấu canh cho tù ăn, lẽ đương nhiên tiền tiêu chuẩn cấp phát xuống sẽ vào túi chúng nó, còn tù nhân ăn được hay không kệ cha mày. Tôi cũng không thấy trong phòng giam có nước uống, mà cũng không thấy phát nước uống như các trại khác. Mà giờ này thì nhìn ra thấy vắng ngắt không biết kêu ai nên tôi phải lấy tạm nước trong vòi vào chai nhựa để uống đỡ.

Hôm nay là chiều Thứ Sáu, mình có nói gì thì chúng nó cũng bảo chờ chỉ huy nên tôi không nói, định bụng đến sáng Thứ Hai sẽ khiếu nại.

Ðến khi sụp tối tôi mới phát hiện tầng dưới không có bóng đèn, có duy nhất một bóng đèn ở tầng trên ngay chính giữa cầu thang, nên ngay chỗ nằm của tôi nó tối thui. Tôi vội vàng trải chiếu ra, lấy cái mền mỏng mua ở trại An ninh điều tra ra xếp lại làm cái gối nằm, đắp bằng cái mền lớn hơn do tôi may lại từ bốn cái mền nhỏ mua ở trại Chí Hòa.

Ðúng là có ơn trên che chở và giúp đỡ tôi. Có lần đột nhiên nửa đêm đang ngủ bỗng tôi lạnh run lập cập, lấy cái mền chỉ con rồng mua ở Chí Hòa giá hai chục ngàn đồng ra đắp mới phát hiện nó mỏng dính như lá lúa, đắp chân thì lòi ngực, mà đắp ngực thì lòi chân, đắp xong phải nằm ngửa ngay đơ trở mình là lòi lưng hoặc lòi bụng, đến gần sáng bớt lạnh mới ngủ được.

Thác lác nhảy nhào

Trước năm 1975, cha tôi thấy cá là chê ỏng chê eo. Ổng nói: “Cá lóc ăn hôi cỏ, cá chạch, thác lác ăn hôi sình,” còn cá tra thì không đời nào ổng ngó tới đừng nói là ăn, bởi vì con cá tra (còn kêu là cá vồ) ở quê người ta nuôi cầu. Ai ham “ăn” dơ, “ăn” tạp, “ăn” tham bất cần liêm sỉ, đạo lý sẽ bị kêu là “đồ cá vồ,” “miệng cá vồ,” “bản mặt cá vồ.”

Xứ Bạc Liêu “dưới sông cá chốt, trên bờ Triều Châu” này cách ăn uống ảnh hưởng Tiều (Triều Châu) rất nhiều nên cha tôi cũng không ngoại lệ, nghĩa là thích ăn thịt heo ba rọi kho nước dừa xiêm, ăn mì khô sợi tròn dùng nước chấm là hắc xì dầu, ăn sáng bằng cháo trắng với hột vịt muối…

Sau năm 1975 thì cha tôi không dám “kén cá chọn canh” nữa (có đủ ăn đâu mà kén), cá nào chúng tôi đi kiếm về được ổng đều mừng húm, nhưng cá thác lác vẫn bị chê. Quê tôi nhiều cá thác lác lắm. Lúc tôi còn nhỏ, mỗi lần theo anh tôi xuống sông đi chài cá, thường trong chài dính theo cá thác lác, cá chốt đều bị anh tôi gỡ ra quăng xuống sông, vừa quăng vừa chửi lầm bầm: “Mấy con cá quỷ sứ này ai mượn mày chun vô đây mà cứ theo tao chun vô hoài. Ghét thiệt!” Tôi hỏi: “Sao hia không lấy cá thác lác đó? Nhìn nó cũng đẹp lắm mà.” Anh tôi nói: “Cá gì dẹp lép, xương không, mắc công mần lắm. Lấy về mày mần hén?” Dĩ nhiên là tôi lắc đầu nói “Thôi! thôi!” lia lịa, vì tôi vừa làm biếng vừa không biết làm cá.

Con cá thác lác bị chê như vậy, cho nên dân quê mới mượn hình ảnh nó mà hát những câu than thân trách phận nghe thiệt não lòng: “Ong bướm thời lại khóc nhè? Chung tình ôi đắng cay con chim chiện hò hẹn với ai/ Bổn phận thác lác, thòi lòi/ Biết bao giờ gặp đặng con cá voi” (Lý Con Rắn Mối).

Cá thác lác sống ở nước ngọt, có rất nhiều ở các sông, nhất là mùa mưa nước sông không bị nhiễm mặn. Cá cũng có trong ruộng lúa do nước sông dâng lên gặp lúc mưa lớn thì cá từ ao, sông tràn vô ruộng, khi thủy triều xuống bọn nó không lội ra được nên phải ở luôn trong đó. Mùa nắng, cá thác lác sống trong ao, trong đìa. Cá thác lác mình dẹp, màu trắng, vảy trắng mịn li ti cỡ đầu tăm xỉa răng, có điểm chấm đen hai bên thân phía dưới bụng đến đuôi, cũng có loại thác lác toàn trắng không có điểm đen. Con lớn nhất cỡ bằng bàn tay người lớn, dài hơn gang tay.

Thời bây giờ thiệt là ngộ. Cái gì sau năm 1975 “nhà nước ta” hô hào “đả đảo,” “tẩy chay,” “san bằng,” “dẹp sạch,” “đập tan,” “đạp xuống,” “vứt bỏ”… thì nay móc lên, lượm lại, vá lại, hàn lại, kiếm lại, thậm chí năn nỉ mua lại với giá cao để xài, trải thảm đỏ để rước, còn mồm thì khen lấy khen để là “phát hiện mới vĩ đại,” “cách làm mới,” “tư duy mới”… trong “thời kỳ đổi mới,” í lộn, phải nói là “thời kỳ đổi cũ” mới đúng! Giữa trào lưu “nhà nhà đổi… cũ, người người đổi… cũ” này, con cá thác lác nhà quê cũng không ngoại lệ. Cá thác lác tươi sống được người bán nạo lấy thịt tại chỗ bán ba chục ngàn một lạng (100 gram), muốn nấu nồi canh hai người ăn phải có ít nhất hai lạng cá để làm chả, với nửa ký cải xanh. Giá cá “bị chê” này mắc gấp đôi thịt heo (thịt heo ngon bình quân từ một trăm hai chục ngàn đồng đến một trăm năm chục ngàn đồng một ký lô) và tương đương giá thịt bò bắp loại ngon.

Thịt cá thác lác quết chả chế biến được rất nhiều món ngon: nấu canh cải xanh, nấu canh chua lá dang, nhồi khổ qua hầm, chiên… ăn vừa dai, vừa ngọt, vừa giòn.

Muốn chả cá dai và ngon, phải chọn cá thác lác loại lớn và tươi trong, cá lớn thì nhiều thịt và quết mau dai tự nhiên, không cần chất phụ gia làm dai. Làm cá thác lác không cần đánh vẩy, chặt vây, chặt kỳ, mổ bụng như các loại cá khác. Ðem cá thác lác rửa sạch để ráo, lấy dao mỏng bén cắt một đường dọc theo xương sống từ đầu đến đuôi cá, tách cá ra làm hai mảnh theo đường rạch, lấy phần ruột cá ra cho sạch, dùng lưỡi dao rọc lấy cái xương sống cá ra để riêng rồi dùng cái muỗng ăn canh bằng nhôm nạo lấy thịt cá. Cho thịt cá vào cối đá quết cho thật nhuyễn, trong lúc quết cho thêm hành, tiêu, muối, bột ngọt vào quết chung cho đều, sờ thấy cá dai là được. Thoa dầu ăn vào tay để bốc cá đừng bị dính, vo thành viên tròn hay miếng dẹp tùy ý nếu làm chả chiên, còn nấu canh có thể không cần vò viên, cứ lấy cái muỗng tây thoa dầu vô rồi múc từng muỗng thả vào nồi nước canh đang sôi.

Ở quê tôi, nhiều người tiết kiệm, họ đánh vảy, làm cá sạch sẽ như làm để kho, nhưng sau khi nạo lấy thịt cá làm chả xong, phần da cá, xương sống cá gom lại đem bằm chung với nhau cho nhuyễn. Trộn thêm bột mì, bột gạo, gia vị (muối, đường, bột ngọt, tiêu xay, hành lá) vô rồi nắn thành từng miếng dẹp dẹp nhỏ nhỏ, xong đem chiên giòn ăn cũng thơm ngon đáo để.

Trời Tháng Bảy, Tháng Tám nắng nóng như thiêu, không gì ngon bằng ăn canh cá thác lác nấu cải xanh, thêm chút gừng ta, ăn vừa ngon, vừa mát, vừa ấm bụng, chống được chứng ho, viêm họng do cảm nắng, cảm nóng.

Cải xanh nấu canh phải chọn loại cải không già cũng không non. Cải xanh chưa có mùi hăng nồng đặc trưng của cải xanh, chỉ để ăn sống kèm với các loại rau ăn sống khác. Cải già quá thì nồng và đắng, mất chất ngọt, lại nhiều xơ, nhai mỏi miệng. Người miền Tây nấu canh cải xanh thường cắt cải thành từng khúc dài chừng lóng tay, nấu cải vừa chín tới là nhắc xuống khỏi bếp.

Chả làm xong rồi để đó. Bắc nồi lên bếp, đổ vô nồi một tô lớn nước sạch, nấu cho nước sôi lên sùng sục thì thả từng viên cá vô nồi cho đến hết cá. Cạo vỏ, đập giập một củ gừng ta bằng ngón tay cho vô nồi canh. Chờ nước sôi lên lần nữa, cho cải xanh vô, nấu sôi lên, ăn thử cải coi có đủ chín chưa, nếu thấy vừa ăn thì nêm nếm thêm gia vị vô nước canh cho vừa miệng rồi nhắc xuống.

Múc canh ra tô ăn nóng với cơm, cá kho tộ hay thịt heo nạc kho tiêu. Thích ăn cay hơn thì rắc thêm tiêu, rắc thêm hành lá xắt nhỏ, ngò rí, thìa là lên tô canh. Nước canh trong vắt, cải xanh đậm đà điểm thêm từng miếng chả cá trắng phếu, nhìn đã thấy màu sắc hấp dẫn con mắt rồi. Vị canh cải xanh nồng nồng, ngọt ngọt, mùi gừng cay ấm nóng, chả cá vừa dai vừa ngọt thanh lẫn đậm đà, mằn mặn. Nếu không có món kho mặn thì rót một chút nước mắm ngon vào chén, dầm trái ớt chỉ thiên đỏ vô chan ăn cũng ngon như thường.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 11 tháng 1 năm 2017

Tôi ăn canh cải xanh nấu cá thác lác rồi cứ suy nghĩ hoài hổng hiểu tại sao hồi xưa dân xứ tôi lại chê cá thác lác, thiệt là phí nửa cuộc đời.

Bây giờ, người bình dân nào “sang chọng” lắm mới dám ăn canh cá thác lác. Cá thác lác trở thành “của ngon vật lạ” rồi. Cho nên, nếu ai đó nhát quá, “tình trong như đã” mà “mặt ngoài còn e,” nhưng sợ mình lỡ mồm lỡ miệng nói hớ bị “chúng” xáng cho bạt tai, hôm nào muốn dò ý “thiên hạ,” thỉnh thoảng cứ nấu tô canh cá thác lác thiệt ngon bưng qua nhà “thiên hạ” mời ăn để “chứng tỏ lòng thành,” rồi thừa dịp “thiên hạ” đang vui vẻ mà ý a ý à rằng: “Rừng che bóng mát/ Con thác lác nhảy nhào/ Qua hỏi thăm bậu có chỗ nào hay chưa?” thì biết liền hà!

Cách làm giò thủ

1. Nguyên liệu:

-Tai heo 01 cái
-Mũi heo 01 cái
-Thịt má heo 01 miếng
(Tất cả 3 loại trên khoảng 1kg)
-Nấm mèo 50gr
-Hành tím 05 củ
-Tỏi 05 tép
-Ðường, mắm, muối, dầu ăn,…
-Hộp nhựa, màng bọc thực phẩm

Gio-Thu-01

2. Cách làm:

-Chuẩn bị:

Hành, tỏi băm nhuyễn.

Gio-Thu-02Tai heo, mũi heo, thịt má heo mua về cạo sạch các chất dơ, rồi rửa qua bằng nước muối để khử hết mùi hôi cuối cùng xả lại bằng nước lạnh để ráo. Bắc nước sôi với chút muối luộc nguyên liệu trong khoảng 5 phút vớt ra rổ để nguội, thái miếng vừa không dày cũng không mỏng.

Nấm mèo ngâm trong nước ấm cho nở cắt bỏ rễ rồi rửa sạch , để ráo xong thái sợi để riêng.

Cho tai heo, mũi, má đã cắt vào thố ướp với 1/2 phần hành tỏi băm, 1 muỗng café muối, 1 muỗng café tiêu, 1 muỗng café đường ướp khoảng 1 tiếng cho thấm gia vị.

-Tiến hành làm:

Gio-Thu-03Bắc chảo nóng cho chút dầu ăn, cho 1/2 hành tỏi băm vào phi cho thơm rồi cho nguyên liệu đã ướp vào xào cho săn. Ðảo đều tay với lửa vừa đủ, khi thấy nguyên liệu chín đều ta nêm nếm lại lần nữa cho vừa ăn thêm 3 muỗng cafe nước mắm ngon cho nguyên liệu thấm và từ từ dậy mùi thơm, ta tiếp tục cho nấm mèo vào xào đến khi thấy hơi cháy cạnh ta cho tiêu hạt vào rồi tắt bếp.

Chuẩn bị hộp nhựa, bên trong lót màng bọc thực phẩm. Khi thịt còn nóng ta cho vào hộp gói liền, ta ém chặt tay cho nguyên liệu cố định trong hộp cột miệng bao đậy nắp hộp lại. Khi nguyên liệu đã nằm chặt ta lấy tăm xuyên qua lớp bao nylon cho mỡ chảy rồi úp ngược đặt trên đĩa. Ðến khi sờ thấy giò nguội ta cho vào tủ lạnh khoảng 4 tiếng lấy ra là cắt ăn được (nhớ bảo quản trong ngăn mát tủ lạnh ăn dần).

Gio-Thu-073. Hoàn tất:

Ðể hoàn tất món này làm các bước sau:

Giò thủ cắt miếng cho ra đĩa trang trí tùy ý… ăn chung với dưa leo cà chua, dưa kiệu, củ hành… đều ngon.

Ðây là món ăn truyền thống ngày Tết không thể thiếu trong mâm cỗ.

Mì Kung-fu đường Hà Tôn Quyền, Sài Gòn

SÀI GÒN (NV) – Ðường Hà Tôn Quyền còn được mệnh danh là “đường sủi cảo.” Vì trên con đường này có nhiều tiệm ăn Trung Hoa, với rất nhiều món ngon thuộc loại phổ thông. Nhưng hầu hết món “chủ lực” của các tiệm vẫn là món sủi cảo.

Tuy nhiên, từ đường Nguyễn Chí Thanh (xưa là đường Trần Hoàng Quân) quẹo vô Hà Tôn Quyền thì không thể không chú ý tới quán mì kung-fu với tên gọi Khải Ký. Nhất là khi người đầu bếp đang trổ tài ngay trước cửa tiệm, môn kung-fu làm món mì sợi tươi kéo.

Kung-fu là cách gọi chỉ nội công của võ thuật Trung Hoa. Nên trong tiếng Anh từ kung-fu gần như là để gọi môn võ Trung Hoa, Thiếu Lâm.

Từ Hán-Việt kung-fu được đọc là “công phu,” chỉ những việc nhờ bền bỉ, kiên nhẫn lâu ngày mà tạo thành… tuyệt kỹ, tuyệt tác.

Nói tới món ăn Trung Hoa, không chỉ là nói tới những “cao lương mỹ vị.” Mà trước hết phải nói tới nghệ thuật: nghệ thuật-chế biến; nghệ thuật-trình diễn; nghệ thuật-ẩm thực (thưởng thức); nghệ thuật-sống (bổ dưỡng, bồi bổ chân khí).

Nói tới nghệ thuật trình diễn-nấu nướng của các đầu bếp Trung Hoa, quả thật danh bất hư truyền, tinh xảo đến mức kinh ngạc. Như, có những vị thực khách đã từng được chứng kiến món cá chép chiên xù kiểu Trung Hoa. Khi món ăn này dọn ra, mình cá đã được chiên cháy vàng ươm, thơm nức, mà phần đầu, con cá chép còn mở miệng… ngáp ngáp. Ðúng là chuyện thực khó tin, dù ở những xứ sở văn minh, người ta không thích cái kiểu chiên cá “dã man”này của Trung Hoa.

Tô mì vịt quay Bắc Kinh của quán Khải Ký. (Hình: Văn Lang/Người Việt)
Tô mì vịt quay Bắc Kinh của quán Khải Ký. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Nhưng nói tới nghệ thuật trình diễn của các đầu bếp Trung Hoa nơi đường phố, hầu hết mọi người đều tán thưởng. Họ có cái cách “khè” lửa cao tới gần… 3 mét, và tài “mì thảy” phải cao tới… 7 mét, mà vẫn tung hứng tài tình như là… hát xiệc.

Ngày nay, việc đầu bếp mì xào giòn nơi hè phố, khè lửa tung hứng chảo mì đã hầu như… thất truyền. Vì nhiều lẽ, trong đó có hai nguyên nhân chính. Một là vì phố sá quá đông người, kẹt cứng xe cộ, cháy nhà chết người như chơi. Hai là, không mấy người tuổi trẻ chịu khó trau dồi tài nghệ, vì kỹ thuật “khè lửa” và tung hứng phải luyện rất lâu mới thành tuyệt kỹ, cũng là cách chứng tỏ đẳng cấp tay nghề của người đầu bếp. Ðó cũng là nét đẹp văn hóa của môn nghệ thuật ẩm thực Trung Hoa.

Do vậy, không phải ngẫu nhiên mà tiệm Khải Ký, đường Hà Tôn Quyền “níu chân” khách bằng cách trình diễn món – mì tươi kéo sợi kung-fu.

Tảng bột mì được lăn, đập, vắt, thẩy lên kéo xuống nhịp nhàng, càng lúc càng nhanh thoăn thoắt một cách dồn dập để kéo ra được những sợi mì tươi, ngon. Du khách nếu không có tay nghề về chụp hình, rất khó mà ghi hình được những công đoạn biến hóa, dồn dập, mau lẹ này. Quả không hổ danh cho hai chữ – kung fu.

Quán Khải Ký ngoài món mì kung-fu ra thì còn có đủ bộ ăn chơi kiểu dim-sum. Ngoài những món truyền thống như bánh hẹ, bánh củ cải, bánh bao nhân cadé… còn có sủi cảo, xíu mại khô, xíu mại ướt…

Tiệm mì kéo kung-fu đường Hà Tôn Quyền. (Hình: Văn Lang/Người Việt)
Tiệm mì kéo kung-fu đường Hà Tôn Quyền. (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Mì thì có các loại mì sợi tươi kéo (kung-fu) như mì xá-xíu, mì sườn, mì thập cẩm. Nhưng khi tới quán này, chúng tôi thường chọn ăn món mì vịt quay Bắc-Kinh.

Nói về món vịt quay Bắc Kinh, lần đó khi khai trương một khách sạn lớn ở Sài Gòn, trong đó có một nhà hàng Trung Hoa. Chúng tôi được một người quen rủ đi ăn món vịt quay Bắc Kinh.

Những miếng da vịt mỏng, giòn, thơm ngon được cắt thành từng miếng nhỏ, ăn với một loại bánh bao không nhân rất thơm ngon. Hoặc có thể cuốn với bánh tráng (kỳ thực loại bánh này dày, mềm và mịn hơn bánh tráng của người Việt mình), cùng với dưa leo xắt lát, đầu hành tươi chẻ dọc, chấm với một loại nước xốt đặc chế, cực kỳ thơm ngon.

Ăn hết dĩa da vịt quay Bắc Kinh, chưa đã thèm, chúng tôi yêu cầu mang lên hết luôn phần thịt quay còn lại. Người phục vụ ngó chúng tôi với cái cười tinh quái, nhưng cũng dọn thịt ra theo ý khách.

Chúng tôi hăm hở gắp thịt vịt chấm vào chén nước xốt và bỏ ngay vô miệng. Nhưng rồi chúng tôi đều cả cười và buông đũa, vì miếng thịt vịt lạt phèo. Khi đó người bạn mới giải thích, toàn bộ cái “tinh túy” của món vịt quay Bắc Kinh là nằm ở phần da giòn, thơm, ngọt. Không rõ đầu bếp họ làm cách nào, nhưng đã ăn hết phần tinh túy của da vịt quay, thì dù hà tiện cách mấy cũng đừng thèm đụng tới phần thịt, vì thịt vịt trong vịt quay Bắc Kinh thực chất chỉ còn là cái phần bã, bỏ đi, không có chút giá trị gì.

Ðường Hà Tôn Quyền (quận 11) còn được mệnh danh là “con đường sủi cảo.” (Hình: Văn Lang/Người Việt)
Ðường Hà Tôn Quyền (quận 11) còn được mệnh danh là “con đường sủi cảo.” (Hình: Văn Lang/Người Việt)

Lần đó chúng tôi mới thực sự “bái phục” đầu bếp Trung Hoa. Vì trước đó, chúng tôi cũng có nghe nói là có một số nhà hàng phục vụ thực khách món vịt quay Bắc Kinh, ngoài phần da vịt quay, họ còn phục vụ luôn phần thịt, thậm chí đến cả phần… xương vịt. Dĩ nhiên ở đây cách quay vịt sẽ khác đi…

Trở lại món mì vịt quay Bắc Kinh tại quán mì kung-fu.

Miếng thịt vịt quay trong tô mì vịt quay Bắc Kinh tại quán mì kung- fu (Khải Ký), thì phần da vịt giòn, thơm ngon (như phải thế) đã đành, mà cả phần thịt cũng thực sự mềm và thơm ngon. Hỏi thăm người đầu bếp, thì nhận được cái cười vui vẻ, kèm theo lời giải thích đơn giản: “Món vịt quay Bắc Kinh là món chỉ để khách ăn phần da quay, còn đây là món vịt quay Bắc Kinh để ăn với mì, thì khác, phải đảm bảo phần thịt cũng phải thơm ngon.”

Chúng tôi đến Hà Tôn Quyền để ăn sủi cảo, ăn mì kung-fu, ăn dim-sum… với giá cả cũng tương đối bình dân, cỡ 45 ngàn đồng cho một tô mì. Ở đây không có cái gì gọi là “cao lương mỹ vị,” chỉ là một khu ăn uống bình dân thường thường – bậc trung của người Hoa. Nhưng cũng đủ để gợi lại nét đẹp của ẩm thực Trung Hoa xưa. Những nét đẹp đang ngày một lu mờ dần, khi Sài Gòn một thời là Hòn Ngọc Viễn Ðông cũng đang dần chìm xuống, khó tìm lại những tàn tích của quá khứ một thời đầy viên mãn xưa.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 11 tháng 1 năm 2017

Nguyen Phu Trong in China

The upcoming visit to China of Party General Secretary Nguyễn Phú Trọng fromJanuary 12 to the 15 is aimed at further strengthening Việt Nam-China ties and defining the long-term direction of their healthy and stable development. The Vietnam News Agency analyses that past relationship with China and its future prospects.

Vietnam’s public debt climbs to over $1000/citizen

Vietnam’s public debt is currently at $ 94.85 billion and if this debt divided by the population of over 91 million people, on average, every citizen of Vietnam is carrying a debt of just under $ 1.050 USD. Tri Thuc Tuoi Tre newspaper quoted communist prime minister Nguyen Xuan Phuc, saying quote “the Public debt is an increasing challenge due to macroeconomic policies in Vietnam.”

Releasing venomous snakes as a religious ritual

Tran Vu Tai might believe in the religious ritual of releasing caged animals to generate good karma, but choosing venomous snakes was a step too far.Tai, a Chinese national now residing temporarily in Saigon, along with two friends, was caught red-handed by forest rangers in the southern province of An Giang on Tuesday, about to release a huge number of poisonous reptiles into the wild.

Former leader of Krong Pak filed a complaint due to warnings issued for his heinous misconducts

During his term as president in the Krông Pắk district deputy chief of the Cabinet Committee in Dak Lak Province has abused his power, embezzled, and violated many other laws was issued a warning. He in turn said that his disciplined was too severe and filed a complaint.

Nhà văn Từ Trì nói về cuốn ‘Les Fleurs de l’Etranger’

Nhà xuất bản Verone vừa phát hành cuốn sách “Les Fleurs de l’Etranger” của nhà văn Từ Trì. Đây là cuốn sách thứ ba của ông, sau hai cuốn “Quê Hương Chìm Sâu Trong Dĩ Vãng,” Đất Việt, 2004, và “L’Ombre du Passée,” L’Harmattan, 2010. Nhân dịp này, Từ Nguyên đã gặp và phỏng vấn tác giả tại Paris.

Nội dung cuốn sách

Cuốn sách viết về đại gia đình họ Phan ở Bắc Phần Việt Nam. Qua sáu đời trong một thế kỷ rưỡi, gia tộc quyền quý này đã nổi trôi theo vận nước do ngoại bang gây ra. Câu chuyện bắt đầu từ năm 1884, khi Pháp đô hộ nước ta. Chống lại chính sách cai trị của người Pháp, cụ Phan Văn Lâm, một nhà đại khoa bảng, từ chức tri phủ về làng dạy học.

Nhưng các con cháu đã không theo gương của cụ. Phan Văn Long, con của cụ, Phan Văn Tiến, cháu của cụ, rồi Phan Văn Tuấn, chắt của cụ đã bằng lòng cộng tác với guồng máy cai trị do nhà nước bảo hộ Pháp áp đặt. Không phải là để tìm hư danh, mà để bảo vệ cái gì còn bảo vệ được của xứ sở, và nhất là canh tân để giành độc lập trong tương lai.

Nền đô hộ của Pháp đã đưa đến một hậu quả là đưa nước ta, cho đến giờ áp dụng chính sách “bế quan tỏa cảng” khép kín, phải mở cửa ra với thế giới bên ngoài. Chính sự mở cửa này đặt Việt Nam vào trọng tâm của những cuộc phân tranh quốc tế, những cuộc đối kháng giữa những đại cường. Sân khấu của những màn phân tranh này thường là tại Việt Nam.

Những thảm trạng đã nối tiếp theo một nhịp độ gia tốc: sự bành trướng của Cộng Sản do mưu đồ của Moscow, Pháp tái chiếm Việt Nam, rồi cuộc chiến Quốc-Cộng với sự giựt giây của Nga, Trung Quốc và của Mỹ. Gia đình họ Phan bị cuốn theo những nhiễu nhương của vận nước, bất lực trước những thảm trạng xảy ra trên quê hương. Nỗi nhục bị trị, chiến tranh gây tang tóc, cảnh tù đày dưới chế độ Cộng Sản tàn ác, cuối cùng là vượt biên tỵ nạn trên xứ người.

(Theo bản tóm lược của tác giả) 

Nhà văn Từ Trì. (Hình: Từ Nguyên cung cấp)
Nhà văn Từ Trì. (Hình: Từ Nguyên cung cấp)

Từ Nguyên: Thưa anh, gia tộc họ Phan trong truyện là một gia đình quyền quý, cụ Phan Văn Lâm là Tri Phủ Thanh Oai, con cháu qua Pháp du học rồi về nước cầm đầu phủ, huyện, tỉnh… có chức phận trong xã hội. Đó có phải là gia đình tiêu biểu của xã hội Việt Nam thời Pháp thuộc?

Từ Trì: Thưa anh, gia đình họ Phan chỉ là tiêu biểu của một gia đình nho phong người Việt đã phải bắt buộc thích ứng với thời cuộc đổi thay của đất nước trong một thế kỷ rưỡi, qua các giai đoạn ngoại bang đô hộ, giải phóng thuộc địa, chiến tranh thế giới, nội chiến Quốc-Cộng.

Từ Nguyên: Thời đó, một số thanh niên xếp bút nghiên theo kháng chiến nhưng đó không phải là trường hợp của người trong gia đình họ Phan?

Từ Trì: Vào thời gian kháng chiến của phong trào Cần Vương thì những người thuộc gia đình họ Phan có thái độ “đối kháng thụ động” vì như tôi đã viết, là họ là những “học trò trói gà không chặt” nên không thể cầm gươm vác súng ra chiến trường. Nhưng họ chống đối ngoại bang bằng cách từ quan về làng dạy học để phổ biến tinh thần đối kháng, hay là khi làm quan thì tìm cách ngăn chặn các lạm dụng của chính phủ bảo hộ Pháp. Trong cuộc chiến tranh Quốc-Cộng thì họ Phan cũng đã có người gục ngã trên chiến trường.

Hoa thơm, cỏ độc

Từ Nguyên: “Les Fleurs de l’Etranger” có thể dịch là “Những Cánh Hoa Từ Xứ Lạ.” Những cánh hoa tác giả muốn nói đến là những chuyện gì, có lẽ không phải là những người đang đắm chìm trong xã hội Việt Nam nhiễu nhương thời tiền chiến?

Từ Trì: “Les Fleurs de l’Etranger,” như anh nói, có thể dịch là “Những Cành Hoa Từ Xứ Lạ Tới” vì đây là những nguồn văn hóa từ bên ngoài du nhập vào nước ta. Các loài hoa này có thể là “hoa thơm” như tư tưởng độc lập tự do, bình đẳng, tôn trọng nhân quyền, nhà nước pháp trị. Nhưng chúng cũng có thể là “cỏ độc” như chính sách thuộc địa, độc tài Cộng Sản, nội chiến vì ý thức hệ ngoại bang.

Từ Nguyên: Đây là chuyện hư cấu hay chuyện phóng tác nghĩa là có phần nào sự thực mà tác giả đã tiểu thuyết hoá?

Từ Trì: Xin thưa rằng cả hai. Đây là một chuyện hư cấu nhưng mô tả những mảnh đời có thật mà chúng ta đã từng chứng kiến.

Từ Nguyên: Tác phẩm được sắp xếp công phu, trải dài theo những biến động lịch sử hơn 100 năm qua sáu đời nhà họ Phan với nhiều tình tiết rất thực và hấp dẫn. Từ lúc bắt đầu đến lúc hoàn thành tác phẩm là bao nhiêu lâu? Anh có gặp trở ngại trong việc sáng tác?

Từ Trì: Cuốn sách này là một cuốn sử Việt Nam từ giai đoạn bị Pháp đô hộ vào cuối thế kỷ thứ 19 tới thời hiện tại. Nhưng tôi cố tình đưa lịch sử vào đời sống hàng ngày của một số cá nhân để cho nó đỡ khô khan.

Vì là một sử liệu nên các sự kiện lịch sử làm bối cảnh cho đời sống các người họ Phan cần phải được chính xác. Do đó khi viết tôi gặp nhiều khó khăn trong việc tìm tòi khảo cứu các dữ kiện lịch sử. Vì vậy mà tôi đã phải mất ba năm để viết cuốn sách này.

Từ Nguyên: Người ta thường nói rằng chuyện của nhân vật của mình có khi là đời của mình. Gia đình của anh cũng là đại gia. Anh cũng học ở Pháp và về nước. Có phải vậy không? Hồi đó, anh có được vừa ý khi về nước?

Từ Trì: Cuốn sách này không phải là một “tự truyện” của tôi tuy nó bắt nguồn từ nhiều sự kiện hay tình huống mà tôi được chứng kiến hoặc được nghe kể lại trong nhà. Tôi không dám nhận là thuộc về một “đại gia” mà chỉ có thể nói là thuộc về một gia đình nho giáo trân trọng các giá trị cổ truyền.

Khi tôi du học ở Pháp về nước năm 1963 thì miền Nam Việt Nam vẫn còn là một xã hội có kỷ cương, tôn ti trật tự, kính trên nhường dưới. Nhưng chẳng được bao lâu vì năm sau khi quân đội Mỹ ào ạt đổ vào thì nhiều người đã bắt đầu “Mỹ hóa!”

Sáng tác, xuất bản

Từ Nguyên: Anh từng cộng tác với tạp chí Bách Khoa trước năm 1975. Ra hải ngoại, anh vẫn tiếp tục sáng tác, hoạt động văn hoá?

Từ Trì: Ra hải ngoại tôi tiếp tục sáng tác và hoạt động văn hóa trong khuôn khổ của Trung Tâm Văn Bút Âu Châu (nhà văn Từ Trì là phó chủ tịch của Trung Tâm Văn Bút Âu Châu). Vì tôi nghĩ rằng trong khi ở trong nước với chính sách “kinh tế thị trường theo xã hội chủ nghĩa” kiểu rừng rú (loi de la jungle), mọi người từ trên xuống dưới ồ ạt chạy theo đồng tiền mất cả nhân bản, những người còn gìn giữ được truyền thống dân tộc, gíá trị cổ truyền là những người Việt hải ngoại. Vì vậy mà chúng ta nên tiếp tục sáng tác và hoạt động văn hóa.

Từ Nguyên: Nhà văn Việt Nam lưu vong ở hải ngoại cũng như nhà văn nói chung có tự do sáng tác, có tự do xuất bản. Anh có đồng ý như vậy không?

Từ Trì: Chúng ta sống ở các nước tự do thì trên nguyên tắc được tự do sáng tác. Nhưng nhiều khi sự tự do này bị giới hạn vì các tác giả khi nói lên những điều xác thực mà không vừa ý một số độc giả bị chụp mũ hay vu khống một cách bất công nên phải dè dặt khi viết.

Từ Nguyên: Năm 2010, L’Harmattan in cuốn “L’Ombre du Passé” của anh. Việc in sách viết về vấn đề Việt Nam tại Pháp như trường hợp các tác phẩm của anh có gặp khó khăn gì không?

Từ Trì: In các sách viết về Việt Nam thì tôi gặp khó khăn khi kiếm nhà xuất bản. Vì vấn đề thị trường, các nhà xuất bản hay chọn những chuyện nói về những cảnh huống tàn bạo, với giọng văn thô lỗ cục cằn mà các độc giả sống trong những nước thanh bình thịnh vượng ham đọc vì họ cho là độc đáo. Loại này tôi không thể tự cho phép viết nên khó được lựa chọn.

Từ Nguyên: Anh viết truyện bằng Việt ngữ và bằng Pháp ngữ. Anh viết thứ tiếng nào thoải mái hơn? Anh nhắm tới cùng một số độc giả hay hai loại độc giả khác nhau tuỳ theo thứ tiếng in ra?

Từ Trì: Chắc chắn là khi viết về Việt Nam thì dùng Việt ngữ thoải mái hơn. Khi dùng Pháp ngữ, tôi nhắm phổ biến văn hóa Việt tới độc giả ngoại quốc và tới các con cháu người Việt sống ở nước ngoài không thông thạo tiếng Việt.

Từ Nguyên: Anh nghĩ tới độc giả của anh trong nước hay trên Internet?

Từ Trì: Tôi cũng muốn hướng về các độc giả trong nước hay trên Internet. Nhưng vì ngôn ngữ trong nước thay đổi với những từ ngữ mới kỳ dị, tôi ngại là người đọc không cảm nhận được tư tưởng của tôi.

Gia đình đầm ấm

Từ Nguyên: Anh có nghĩ rằng khung cảnh đầm ấm gia đình trong sách của anh vẫn còn tìm thấy được trong nước hay tại một nơi nào đó ở hải ngoại.

Từ Trì: Những khung cảnh đầm ấm này vẫn còn thấy ở trong nước và hải ngoại nơi mà các bậc phụ huynh đã cố gắng giữ gìn truyền thống của nước nhà.

Từ Nguyên: Anh có ấn bản tiếng Việt hay tiếng Anh của cuốn sách này chưa?

Từ Trì: Tôi đã hoàn tất ấn bản tiếng Anh với sự cộng tác của một anh bạn đồng nghiệp cũ tốt nghiệp đại học Úc và hiện đang sống bên Canada. Ấn bản tiếng Việt thong thả rồi hẵng tính.

Từ Nguyên: Nay anh đã về hưu, có nhiều thì giờ để sáng tác. Sau cuốn này, anh đã chuẩn bị một cuốn khác?

Từ Trì: Nếu sức khỏe cho phép, tôi sẽ cố gắng sáng tác thêm trong những năm cuối đời. Nhưng, thưa anh, mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên.

Từ Nguyên: Xin cảm ơn anh Từ Trì đã dành cho Người Việt cuộc phỏng vấn và xin chúc anh tiếp tục sáng tác dồi dào.

Lời nhà xuất bản

Có thể coi tác phẩm này như là cùng một lúc một cuốn tiểu thuyết và một cuốn khái luận về sử. Với lối viết độc đáo, tác giả đã đưa môn sử học vào cuộc đời hàng ngày để sử liệu này thêm phần hấp dẫn.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 11 tháng 1 năm 2017

Đối với tác giả, đây là một dịp để nghiên cứu về hoàn cảnh của một nước nhược tiểu thuộc khu vực Đệ Tam Thế Giới qua những biến chuyển khác nhau như chiếm hữu thuộc địa, giải thực, nội chiến…

Cuốn sách còn giúp chúng ta có một cái nhìn tổng thể về sự tiến triển của một xã hội con người qua các trạng huống địa chính trị học, xã hội học cũng như chính trị, kinh tế, xã hội.

“Les Fleurs de l’Etranger” do Editions Verone, Paris, ấn hành Tháng Mười Hai, 2016. Sách dày 350 trang, có thể tìm thấy trên mạng Verone.com, hoặc Amazon, giá 24 Euros (giá ghi trên sách là 21.50 Euros). (Đ.D.)

Sợ bị chỉ trích, 72% cảnh sát viên Mỹ ngại chặn xét xe

WASHINGTON, DC (NV) – Có hơn 3/4 các cảnh sát viên Mỹ nay cho hay họ ngần ngại không muốn dùng võ lực khi cần thiết, và cũng khoảng con số này nói rằng chính cá nhân họ hay đồng đội hiện ngần ngại hơn trong việc chặn xét hỏi những người có vẻ nghi ngờ do có tình trạng chỉ trích hoạt động cảnh sát ngày càng nhiều hơn, theo kết quả cuộc nghiên cứu do tổ chức Pew Research Center thực hiện và công bố hôm Thứ Tư.

Bản tin của tờ báo USA Today nói rằng vụ cảnh sát nổ súng bắn chết một thiếu niên da đen năm 2014 ở thành phố Ferguson, nằm bên ngoài St. Louis, tạo ra sự chỉ trích và theo dõi chặt chẽ hơn việc dùng võ lực và cách giới chức công lực đối phó với các sắc dân thiểu số.

Kể từ đó đến nay, các giới chức cao cấp công lực và các nhà soạn thảo chính sách thường xuyên tranh luận về điều gọi là “Ảnh Hưởng Ferguson,” theo đó các cảnh sát viên không còn chủ động trong việc bảo vệ pháp luật vì sợ rằng hành động của họ sẽ bị cấp chỉ huy và công chúng hiểu lầm.

Cuộc khảo sát, có sự tham dự của khoảng 8,000 giới chức công lực, cho thấy ảnh hưởng nặng nề của điều này trên khắp nước Mỹ và làm cho các cảnh sát viên không còn tinh thần làm việc. (V.Giang)

Kỷ niệm trên đường Moran

Có lúc giữa buổi trưa chan hòa nắng. Có lúc vào buổi chiểu chập choạng tối. Bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Ðông. Ðối với cô, thời gian, thời tiết dường như chẳng có ý nghĩa gì tuy cô vẫn ăn mặc phù hợp với khí hậu mỗi lúc cô xuất hiện ở đầu phố. Làn da phơi sương gió của cô sạm đen. Người cô gầy và khô, không có chút mỡ thừa ở bất cứ phần ngang dọc nào trên thân thể. Ngày nóng, cô mặc áo sơ mi sát nách, quần đùi bó chẽn và thật ngắn, luộm thuộm vài thứ phụ tùng sặc sỡ, không ra kiểu cọ mẫu mã gì rõ rệt.

Ban ngày, cô hay đứng giữa đường, ngay chỗ con lươn ở khúc Bolsa rẽ vào, véo von, uốn éo, múa hát một mình, có hôm cảnh sát phải tới can thiệp, sợ cô bị xe cộ lưu thông gây tai nạn. Buổi chiều chạng vạng tối, cô đi qua lại giữa lòng con đường hẹp, chửi bới ào ào, kịch liệt, ráo riết, cố nghe kỹ qua cửa sổ xe mở nhưng không thể biết cô chửi ai, cứ mầy tao mà chửi tục. Những khi như thế, nét mặt cô căng ra vì tức giận, trái với những lúc múa hát, cô cười toe toét, hai con mắt có đuôi.

Hình ảnh cô quen thuộc với khách vãng lai trên đường Moran những năm đầu thế kỷ mới tuy không biết có bao nhiêu người bận tâm về cô? Có lần đi bộ ra mua trái cây ở tiệm Tiến Phát hay đi ăn quà ở Kang Lạc, tôi cố tình đi gần vào cô để cười chào nhưng không lần nào cô tỏ dấu nhận biết cử chỉ thân thiện ấy. Sau nhiều toan tính không hiệu quả, tôi ý thức hơn để không quấy rầy cô nữa.

Chẳng biết có phải do méo mó nghề nghiệp, con mắt ưa nhìn thế sự của một người viết lách khiến tôi hay đa đoan chuyện đời bình thường không (?) nhưng những lúc một mình, nghỉ ngơi giây lát giữa hai công việc, tôi lại thấy hiện ra trong trí tưởng hình ảnh người đàn bà bất cần đời, lang thang trên đường Moran. Tôi đoán cô cũng từng có một gia đình, mẹ, cha, anh chị em; một gia đình nhỏ hơn của chính cô với người bạn đời hẹn thề trao xương, gởi nạc; một thời tuổi xuân hoa bướm rộn ràng như nhiều phụ nữ khác, với bạn bè, ước mơ và tình yêu. Có thể cô cũng từng có nghề nghiệp tốt hay làm chủ một cơ sở thương mại, ở nhà đẹp, đi xe đắt tiền, ăn uống ở các nhà hàng sang trọng và ngay cả đánh bài ở khu VIP trước nhiều đôi mắt thèm thuồng của người xung quanh… Chuyện gì đã xảy ra cho cô? Trận tsunami nào đã tung, ném, vùi dập cô bằng những va đập ghê gớm tới mức làm hư hại thần kinh của cô đến thế? Cô tới đây qua ngả đường nào? Có ai cùng đi với cô không, họ đi đâu hết rồi? Ngoài những giờ khắc xuất hiện vật vờ trên đường phố, cô ăn, ngủ ở đâu? Tắm, giặt, vệ sinh thân thể thế nào? Nước Mỹ nhân đạo và giàu mạnh không có cách gì giúp cô phục hồi cuộc sống thăng bằng để nó có một ý nghĩa dù nhỏ nhoi nhất ư?

Trông cô, không thể không ngẫm đến mình. Biên giới giữa tin yêu và thất vọng/oán thù chỉ là một sợi tóc mỏng manh. Sợi tóc trốc gốc, rơi xuống lúc nào là chuyện của thiên nhiên, trời đất nhưng hốt hoảng, thậm chí đánh mất cả mình là chuyện của người soi gương, chải tóc mỗi ngày, không muốn, không chấp nhận mất dù một sợi tóc, quên rằng đầu còn biết bao nhiêu tóc, chưa kể những sợi tóc mới sẽ mọc ra… Hãy tin chính mình. Hãy yêu chính mình. Hãy săn sóc chính mình. Ông bà chúng ta từng nói: “Còn người, còn của.”

Dễ cả năm nay không ai còn thấy cô quanh quẩn ở con đường cũ nữa. Không biết cô đi đâu, trôi dạt về bờ bến nào, còn hay mất, đã tỉnh hay vẫn mê? Một kỷ niệm khó quên về cô, mãi để lại trong trí nhớ tôi những màu sắc tươi vui. Buổi trưa hôm ấy trời nắng, tôi lái xe từ cuối đường Moran hướng ra Bolsa. Dòng xe chờ đèn lưu thông khá dài, tôi nhìn vơ vẩn sang bờ lề bên trái, thấy đập vào mắt cái lùm cây thấp rải rác trên chóp nó thứ gì trông như những bông hoa kỳ quái. Tôi cố tập trung nhìn kỹ hơn rồi cười một mình. Những thứ tôi tưởng là bông hoa ấy là những cái quần lót, áo ngực của phụ nữ loại thời trang bé tí teo, màu sắc sặc sỡ, giăng mắc, phủ gần kín cái chỏm lá của lùm cây dại ven đường, ý chừng ai đó thấy nắng thì tinh nghịch đem phơi. Quả nhiên, tôi không phải thắc mắc lâu vì có bóng người thấp thoáng sau bụi cây và cô hiện ra, khuôn mặt hớn hở. Cô không một mình. Hình như cô đang cười nói ríu rít với người đàn ông cùng ẩn mình sau đám cây rậm với cô, làm chúng xôn xao lay động giữa buổi trưa trời đứng gió.

Mấy ngày sau đó, ra vào con đường này, thỉnh thoảng tôi thấy cô ngồi vắt vẻo trên cái bờ tường xi măng thấp phía trước căn phố thường đóng cửa, tay cầm ly cà phê giấy và phì phèo thuốc lá bên cạnh người đàn ông của cô cũng thuốc lá, cà phê phì phèo giống cô. Tôi mừng cho hai người tri kỷ gặp nhau, cuôc sống của họ từ nay chắc sẽ vui hơn ở chốn này. Thế nhưng, hình như bèo giạt, mây tan, tụ tán vô thường, họ sánh đôi không lâu vì người qua lại thấy cô chỉ còn một mình, y phục lúc gọn ghẽ, lúc màu mè lôi thôi, vẫn cái ví đầm lép kẹp lòng thòng dây đeo vai, lại đi vung tay, đá chân, nghênh ngang đầu con đường Moran, chửi bới ì xèo một mình, đặc biệt không bao giờ thấy cô ngửa tay xin tiền người qua đường.

Mùa Ðông ở Orange County năm nay mưa nhiều và giá lạnh, khiến tôi bỗng nhớ cô, thầm nghĩ hè phố ẩm ướt, ngày không đủ nắng để ấm cho cô lúc đêm về. Ðang lẩn thẩn tự hỏi nguyên nhân nào xô đẩy cô vào cảnh ngộ cô độc buồn bã ấy và muốn có chút thư giãn, tôi tiện tay mở TV, chọn bất kỳ một kênh tiếng Việt nào để đỡ phải lẩm nhẩm dịch trong đầu những câu phụ đề Anh ngữ. Vào nửa chừng, chả hiểu ất giáp gì, chỉ thấy cảnh một cô nữ sinh áo trắng trong cuốn phim truyện, ngồi sụp xuống đất, xe đạp/cặp sách nghiêng đổ bên cạnh, khóc nức nở trên vai người đàn bà lớn tuổi nét mặt đăm chiêu, chắc là mẹ cô. Cô vật vã, mếu máo than thở: “Anh ấy nói anh ấy chờ con, anh không bao giờ bỏ con, sao bây giờ anh đi với người ta? Sao anh bỏ em, anh ơi!”

Câu nói này bàn dân thiên hạ từng nghe hay nghe kể lại nhiều lần, do nhiều người nói với nhiều đối tượng và trong nhiều hoàn cảnh khác nhau. Ðiệp khúc “Anh không bao giờ bỏ em” thì thầm trong chỗ riêng tư giữa hai người yêu nhau hoặc có cả sự chứng giám của mặt trăng, mặt trời, của sông dài, biển rộng, của ảnh tượng đức Chúa hay đức Phật, phần đông kết cuộc ngược lại. Kinh nghiệm tổ tiên dặn dò: Lời nói gió bay. Văn chương bình dân ví von: Thề cá trê chui ống. Âm nhạc trữ tình hát lên thơ mộng: Người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ, lời hẹn thề là những cơn mưa… Không chỉ loài người nói trước quên sau, thiên nhiên trong ca khúc Trịnh Công Sơn cũng vỗ về: “Ta ra đi sông còn ở lại.” Có vẻ như con sông vẫn ở nguyên chỗ của nó, thật ra, nước ở mọi khúc sông thay đổi từng phút giây.

Ở cõi tạm này, có cái gì ta không bỏ nó? Có cái gì nó không bỏ ta? Thế đấy nhưng vẫn những vòng tay khăng khăng ôm giữ. Mỗi vuột đi là mỗi đớn đau, tiếc nuối, hận thù, trách móc. Thơ Nguyễn Ngọc Thạch có câu “Núi mừng vì mây đến rồi.” Qua khoảnh khắc phù vân này, mây bay đi, không ai biết núi có buồn không? Hay núi bền vững so với mây lang thang nên núi biết hạnh phúc ở chính mình vì mây sẽ còn trở lại. Sự khôn ngoan của kiếp người phải chăng hãy biết đón nhận và tận hưởng vẻ đẹp của tình yêu, của cải, lời hứa ngay khi chúng đến trong tràn đầy, lộng lẫy, trên môi, trong mắt, trong tay và sẵn sàng để gió cuốn đi…

Mỗi đêm, khi con đường Moran đã vắng ngắt, không còn người và xe cộ qua lại, chỉ còn ánh sáng lặng lẽ từ mấy cái bóng đèn ở mặt tiền các cơ sở thương mại đóng cửa im ỉm, tỏa xuống lòng con phố nhỏ, chốc chốc người ta lại thấy nhô ra khỏi con hẻm tối một chiếc xe hơi tàng tàng, lừ đừ quẹo ra hướng Bolsa. Chiếc nào vọt nhanh hơn là của người trẻ. Họ là nhân viên của các tòa soạn nhật báo quanh đó: ký giả, phóng viên, dịch thuật, kỹ thuật, v.v… Họ vừa hoàn thành những công việc cuối cùng trong ngày và tờ báo đã ra nhà in. Họ chui từ cái hộp xi măng lớn vào cái hộp thép nhỏ để trở về cái hộp có những người thân thiết nhất chỉ được phép mong họ về khi đêm bắt đầu khuya. Trăng sáng trên đầu ư? Gió thoảng đưa hương từ những khóm hồng hay dạ lý ngoài sân trước ư? Không khí mát rượi như bàn tay ai với những ngón thon mềm vuốt trên đôi má ư? Các quà tặng quý giá ấy của thiên nhiên bao lần đến dưới mắt họ, trên những trang chữ đầy chật màn hình máy vi tính nhưng hiếm khi đến với họ trong đời thường. Cái ưu tiên lớn nhất là tờ báo đã chiếm hết chỗ của các ưu tiên khác, bao gồm cả cái ưu tiên đơn giản là chút thời gian thảnh thơi cho họ tận hưởng chút hạnh phúc không phải làm gì, đầu óc không bề bộn, không vướng bận, như bất cứ ai không chọn theo đuổi cái nghề của họ. Phần thưởng của họ là bài báo viết về một đề tài được độc giả thưởng thức qua những cú điện thoại gọi vào tòa soạn, là khi bên phát hành được yêu cầu giao thêm báo ở một địa chỉ hay đại lý cũ/mới nào đó. Mỗi đêm, cửa tòa soạn chỉ đóng chừng năm tiếng đồng hồ giữa hai tốp người đi và đến. Nhân viên tòa soạn tạm xong nhiệm vụ, ra về khi thành phố sửa soạn đi ngủ. Nhân viên phát hành vào ca khi thành phố vẫn đang ngủ say. Buổi sáng bắt đầu với họ bằng mùi cà phê, mùi sương sớm lẫn với mùi mực in và mùi khói thuốc lá. Mang vác. Chính xác. Nhanh nhẹn. Gọn ghẽ. Họ tỏa ra khắp mọi ngả đường. Khi xong việc, họ là những độc giả đầu tiên của tờ báo do họ phân phối đến cộng đồng gồm người đọc và thân chủ quảng cáo. Không chỉ đọc, họ còn lắng nghe tiếng nói của những người cùng đọc, trao đổi, góp nhặt mọi ý kiến phê phán để chuyển về cho ban biên tập và ban thương vụ, giúp kiện toàn tờ báo. Về tới nhà, vợ con đã đi làm, đi học. Bảy tối một tuần, họ là người tắt đèn đi ngủ sớm để nửa đêm trở dậy theo công việc đòi hỏi, hy sinh những giờ khắc sinh hoạt đầm ấm trong gia đình.

Tất cả những nhân vật trong hoạt cảnh nêu trên có thể được ví với những con ong cần cù nhả mật. Là nghiệp dĩ, chắc vậy. Nhưng là con người, họ có sự lựa chọn. Cao quý thay!

Tin mới cập nhật