Cái rào chắn trong tâm thức người Việt
Hôm rồi được một phen cười ra nước mắt, khi cơ quan quản lý đô thị tại Sài Gòn cho lắp rào chắn ở vỉa hè để ngăn không cho xe gắn máy leo lên lề đường gây mất trật tự và làm xấu mỹ quan đô thị. Dù đây được xem là một nỗ lực của ngành quản lý để giúp dòng người đi xe gắn máy không được lấn chiếm vùng không gian dành cho người đi bộ, nhưng nó đặt ra những hạn chế rất đáng quan tâm.
Trước hết là vấn đề rào ai? Rõ ràng hình ảnh cho thấy sau khi đặt rào chắn, người đi xe gắn máy vẫn cứ phi lên lề đường, cần vài ba động tác lượn vòng hết sức điệu nghệ nhưng không quá khó khăn đã có thể vượt qua cái rào chắn cỏn con này. Trong khi đó, nếu người khuyết tật phải dùng nạng hay xe lăn, hay người già yếu phải chống gậy đi bộ, thì việc qua lại những khu vực như thế nào sẽ là điều khó khăn, thậm chí là không làm được. Như vậy xét về tính hiệu quả, cái rào chắn không cản đúng người nó cần phải cản, trái lại, nó cản đường những người lẽ ra phải được di chuyển tự do, thoải mái trên phần đường của họ.
Thứ hai, chuyện cái rào chắn khiến tôi nhận ra rằng ý thức và lòng tự trọng đã trở thành điều xa xỉ với rất nhiều người Việt Nam.
Một nơi lẽ ra không dành cho họ, được phân cách bởi lề đường, cũng bị họ chiếm. Rồi đến khi rào lại, họ vẫn tiếp tục không buông tha. Sự khủng hoảng về ý thức tự giác và lòng tự trọng khiến cái rào chắn, vốn là biểu tượng phân chia một trật tự hẳn hoi, cũng trở nên vô dụng.
Hãy nhìn xuống những tuyến đường phố sầm uất, ưu thế luôn thuộc về những phương tiện có tải trọng lớn như xe tải, container, xe ben, hay những chiếc xe sang trọng được gắn biển số xanh, có thể chạy ngược chiều bất chấp dân hai bên đường đủ tiếng thị phi. Trật tự sau đó dành cho những chiếc xe buýt, xe ô tô, xe máy và gần như không còn chỗ cho những kẻ yếu thế là người đi bộ, người đi xe lăn, vốn là những người không tạo ra áp lực giao thông hay gây tắt nghẽn đô thị. Mở rộng ra, tâm thức của rất nhiều người Việt đang nhìn ngược về cái thời ăn lông ở lỗ, nơi kẻ mạnh, kẻ đủ sức uốn lượn, luồn lách, kẻ có đủ những phương tiện giúp họ trở nên mạnh hơn, nhanh hơn, ít bị tổn thương hơn… là những kẻ chiến thắng.
Điều thứ ba, chiếc rào chắn cho thấy sự sáng tạo một cách ngờ nghệch, thiếu tính toán của ngành quản lý giao thông đô thị ở Sài Gòn. Ở các quốc gia tiên tiến hơn như Singapore, Nhật Bản… hệ thống giao thông của họ cồng kềnh hơn, phức tạp hơn, nhưng chẳng hề có cái rào chắn vô dụng nào như cái rào chắn vừa mới dựng lên ở Sài Gòn. Họ quản lý bằng những rào chắn vô hình: đạo đức và tinh thần thượng tôn pháp luật. Anh có hai chọn lựa khi tham gia giao thông. Một là anh tự giác tuân thủ các tín hiệu, nhường nhịn lẫn nhau trong ứng xử. Đổi lại, anh được mọi người xung quanh tôn trọng và bảo vệ quyền lợi chính đáng của anh. Người Nhật xem việc không xếp hàng, lấn chiếm đường của người yếu thế là những hành vi không thể chấp nhận trong cương vị là một con người. Trong khi đó, luật pháp cũng là rào chắn để củng cố giá trị về đạo đức. Anh phải tuân thủ những quy định chung về giao thông dù anh có tự giác hay không, có muốn hay không. Nếu vi phạm, các mức phạt sẽ là vô cùng nặng nề.
Chiếc rào chắn ở những tuyến phố Sài Gòn chỉ là một câu chuyện nhỏ, nhưng phản ánh một vấn đề lớn không chỉ ở lĩnh vực giao thông và rất nhiều vấn đề khác của đất nước. Trong đó, cả hai rào chắn vô hình nhưng hữu hiệu là rào chắn đạo đức và rào chắn pháp luật đang bị thay thế bởi những chiếc rào chắn đúng theo nghĩa đen – cứng, gai góc, ám ảnh trực giác nhưng chỉ hạn chế quyền lợi của những người yếu thế. Đó là tư duy quản lý đất nước theo kiểu “không quản được thì cấm,” thay vì dùng giáo dục và luật pháp kết hợp với hiến pháp để đưa người dân vào những quỹ đạo chung đầy văn minh và hiệu quả. Thiết nghĩ ngành quản lý giao thông (và nhiều ngành khác) hãy mạnh dạn đập bỏ cái rào chắn bằng vô dụng kia đi, và tiến hành xây dựng những chiếc rào chắn mang giá trị đạo đức và thượng tôn pháp luật để củng cố trật tự của quốc gia.
Hai con trai Tổng Thống Trump khánh thành câu lạc bộ golf ở Dubai
DUBAI, UAE (AP) – Hai con trai của Tổng Thống Mỹ Donald Trump đến Liên Hiệp Các Quốc Gia Ả Rập Thống Nhất (UAE) để khánh thành hội quán golf “Trump International Golf Club” ở Dubai.
Chuyến viếng thăm này, lần đầu tiên của Eric và Donald Trump Jr. kể từ khi thân phụ họ lên làm Tổng Thống Mỹ, diễn ra trong lúc có nhiều câu hỏi xoay quanh việc các thương vụ ngoại quốc của công ty Trump Organization ảnh hưởng thế nào đến chính phủ Mỹ hiện nay.
Hình ảnh phổ biến trên trang mạng xã hội về buổi lễ khánh thành chỉ dành cho khách được mời, cho thấy Eric và Donald Jr. dự bữa ăn trưa hôm Thứ Bảy tại Dubai với Hussain Sajwani, nhà tỉ phú điều hành công ty phát triển địa ốc DAMAC Properties, đối tác làm ăn với Trump trong việc xây dựng sân golf này.
Hai anh em nhà Trump sau đó cũng gặp khoảng 80 người hiện diện và thưởng thức các món ăn nhẹ, gồm cả món chả giò Việt Nam.
Hai con trai của ông Trump hiện được sự bảo vệ của Sở Mật Vụ Mỹ vì là con của Tổng Thống Mỹ.
Một tổ chức có khuynh hướng cấp tiến hiện đang nộp đơn kiện cho rằng các thương vụ của công ty trực thuộc Tổng Thống Trump- dù ông cho biết đã giao cho các con điều hành– vi phạm luật trong hiến pháp Mỹ liên quan đến tư lợi đến từ bên ngoài chính phủ. Các lo ngại tương tự cũng được các chuyên gia pháp lý về sân golf ở Dubai.
Các chuyến đi ngoại quốc cho mục đích thương mại của hai con trai ông Trump dự trù sẽ tiếp tục. (V.Giang)
Victor Trần thành công nhờ ‘giúp mọi người tập thể dục’
ANAHEIM, California (NV) – Bạn muốn có sức khỏe? Muốn phòng thể dục giá rẻ? Muốn có người huấn luyện tận tình? Fit Defined, một phòng tập thể dục mới mở tại Anaheim nhưng đã nhận được nhiều đánh giá ‘5 sao’ trên Yelp. Điều đặc biệt nhất là người đứng sau sự thành công của Fit Defined là một thanh niên gốc Việt 31 tuổi, Victor Trần.
Dưới sự điều hành của anh Victor Trần, Fit Defined nhận được ủng hộ từ nhiều người dù chỉ vừa thành lập được sáu tháng. Tuy nhiên ít ai biết được rằng, để có được thành công như ngày hôm nay, anh đã phải đánh đổi nhiều thời gian, tiền bạc và công sức.
“Trước khi trở thành huấn luyện viên cá nhân, tôi phải làm nhiều công việc khác nhau và tích góp được nhiều kỹ năng sống bổ ích,” anh Victor nói. “Tôi từng làm việc cho một công ty xây dựng khi 18 tuổi. Nhưng sau năm năm làm việc tại đây, tôi cảm thấy chán nản vì công việc hằng ngày không có gì mới mẻ khiến tôi cảm thấy nhàm chán. Tôi lại tiếp tục làm việc tại một công ty vận chuyển khác nữa trong vòng sáu tháng. Rồi một ngày, tôi nhận ra rằng, đây có thể sẽ là công việc tôi phài làm suốt đời nếu tôi không làm gì để khắc phục việc này.”
Thế là anh vừa đi làm thêm tại 24 Hour Fitness, vừa chuyên tâm đi học để theo đuổi ước mơ trở thành một huấn luyện viên. Vào năm 2014, anh tốt nghiệp với bằng cử nhân thể dục tại trường California State University Fullerton.
Một năm sau khi tốt nghiệp, anh Victor quyết định “biến” nhà kho của mình thành một phòng thể dục “mini” tại gia với hy vọng một ngày nào đó anh sẽ có một phòng thể dục riêng cho mình. Anh cũng cho biết thêm, do từng làm huấn luyện viên tại 24 Hour Fitness, nên một số khách hàng tin tưởng và ủng hộ anh tại phòng tập riêng của mình.
Victor Trần cho biết, “Khoảng Tháng Năm, 2015, khi khách hàng đến nhà kho của tôi tập luyện, một số người có vẻ hơi lo lắng vì phòng quá nhỏ và không có nhiều dụng cụ. Nhưng may thay, khách hàng thích cách làm việc chuyên nghiệp và tận tình của tôi nên giới thiệu cho bạn bè và tôi nhờ thế mà tôi có thêm khách hàng.”
Sau một năm chuyên tâm xây dựng tên tuổi cho phòng thể dục tại gia của mình và có được một lượng khách cố định, anh quyết định mở phòng tập Fit Defined tại Anaheim.
“Tôi dồn biết bao công sức, tiền bạc và thời gian để tu sửa nơi đây. Tôi gặp rất nhiều khó khăn khi một tay mở phòng tập riêng ” anh Victor nói. “Sau khi dọn vào khoảng hai tháng, sàn nhà bị nước ngập lênh láng do đường ống cống từ một tiệm làm tóc gần bên bị vỡ. May thay, đền bù phần thiệt hại và tôi nhận được sàn nhà mới.”
Tuy gặp nhiều khó khăn, nhưng chỉ trong vòng sáu tháng, Fit Defined nhận được ‘5/5 sao’ đánh giá từ nhiều người đã và đang là khách hàng của anh. Khi được hỏi về bí quyết cho sự thành công của mình, anh Victor cho biết, “Khi mở một công ty riêng, bạn sẽ phải dồn nhiều thời gian và công sức hơn vì khi ấy bạn là chủ, nên bạn sẽ phải tự mình làm nhiều công việc khác nhau. Đôi khi bạn phải bỏ hàng giờ và nhiều công sức để có được thành phẩm mình mong muốn.”
Anh chia sẻ, trước đây, từng là một cậu bé gầy nhom, nhưng lại cao đến 6’1 (khoảng 185cm) khi còn học trung học. “Vì vậy, tôi quyết định tập thể dục để có ngoại hình trông bắt mắt hơn,” anh nói. “Sau chín năm trong lĩnh vực này, tôi không còn tập thể dục với mục đích làm đẹp mình nữa, mà giờ đây, thể dục giúp tôi trong việc chữa trị cả bệnh tật.’
Victor Trần cho biết thêm, “Khi ấy, tập thể dục là thứ duy nhất mà tôi làm tốt nhất. Nói cách khác, tập thể dục giúp tôi thư giãn và là một cách giúp tôi thể hiện bản thân mình.’
Tuy nhiên, anh cũng cho biết rằng điều tuyệt vời nhất khi làm công việc này là được thấy khách hàng đạt được cân nặng họ mong muốn.
“Có người muốn tăng cân, có người muốn giảm mỡ hoặc có người muốn giảm huyết áp,…Tuy mỗi người có nhu cầu khác nhau, nhưng tôi vui nhất khi thấy khách hàng hài lòng với kết quả cuối cùng,” anh nói.
Anh cũng vui vẻ cho biết rằng, trong những năm tới, anh hi vọng sẽ có thể phát triển phòng thể dục hiện tại và mở thêm chi nhánh tại thành phố Garden Grove.
Kỹ sư gốc Việt vẽ tranh hí họa để dạy con về lịch sử Việt Nam
PLACENTIA, California (NV) – Thay vì dùng tiếng Việt, một kỹ sư gốc Việt vẽ hí họa và chú thích bằng tiếng Anh để dạy con lịch sử Việt Nam qua YouTube. Đó là ông Nguyễn Hữu Hùng Hiếu (tên tiếng Việt), và tên chính thức là Huey Nguyenhuu.

“Trong quá khứ, tôi nhiều khi muốn dạy các con tôi tiếng Việt và lịch sử Việt Nam, nhưng các cháu có vẻ không thấy gì làm thích thú, vì các cháu được sanh ra tại Mỹ. Vì thế tôi tìm cách để các cháu tham gia, và chính tôi cũng có dịp để học hỏi thêm về lịch sử và văn hóa Việt,” ông Huey nói với nhật báo Người Việt.
Ông cho biết ông và các con cùng tạo ra một tờ báo bằng tranh, lấy tên là Brilliant Bookworm Comics. Loạt báo đầu tiên phát hành, được in và phát cho các bạn học của hai con trong trường.
Mục đích là khuyến khích hai con tham gia, vì thế ông đề nghị hai cháu là chủ báo, còn ông là nhân viên vẽ tranh. Các truyện để trên YouTube đều chú thích bằng Anh ngữ và dưới chủ đề “Hope Your Day Rules.”
Tên các truyện bằng tranh liên quan đến các truyền thuyết hay lịch sử Việt Nam với phụ chú đều bằng tiếng Anh.
“Ba năm trước, tôi đề nghị cháu trai Hendrick, khi ấy 10 tuổi, làm chủ bút, và cháu gái Hailey, 7 tuổi, là nhà phê bình kiêm phụ trách âm nhạc cho các sản phẩm do tôi vẽ. Trong đó tôi bắt đầu bằng sự tích Hai Bà Trưng, chống giặc Tàu và là phái nữ lên ngôi ‘Vua’ lần đầu tiên trong sử Việt,” ông kể.
“Tôi nhấn mạnh Hai Bà là ‘Vua’, chứ không phải là ‘Nữ Hoàng’ nên hai cháu thích quá. Thế là cha con chúng tôi tiếp tục với những sự tích kế tiếp. Nào là chuyện ‘Vua Lê Lợi và Sự tích Hồ Hoàn Kiếm,’ ‘Con Rồng Cháu Tiên,’ ‘Sơn Tinh Thủy Tinh,’ ‘Thành Cổ Loa và Chiếc Nỏ Thần,’ ‘Phù Đổng Thiên Vương, và Vua Lạc Long Quân với Sự Tích Trăm Trứng,'” họa sĩ gốc Việt kể.

Ông cho biết tám tháng trước đây, ông và hai con giới thiệu một loạt truyện hí họa bằng tranh mới, lấy tên là “Meet BOO Berry Bandit” -tên con chó trong nhà, và các sự kiện trong đời sống hàng ngày.
“Một hôm cháu Hailey đi học về, phụng phịu, tỏ vẻ không vui. Khi hỏi mới biết là cháu bị bạn bè trong lớp chế nhạo là có bốn mắt, vì cháu phải mang kính. Thế là tôi có đề tài. Ba cha con họp lại và tôi vẽ toàn là truyện bằng tranh vẽ. Truyện nào cũng có chó, và người mang mắt kính,” ông Huey say sưa kể.
“Cháu Hailey thích thú khi thấy chó, mèo, vịt, Ninja và cả bé gái trong truyện, ai cũng mang mắt kính! cháu chỉ vào tranh và cười,” ông nói thêm.
Ông Huey tâm sự về kỷ niệm thời thơ ấu, có hình ảnh và kỷ niệm của thân phụ ông, một bộ trưởng Bộ Lao Động dưới thời VNCH.
“Khi còn nhỏ, tôi thấy cha tôi vẽ bằng sơn dầu rất đẹp nên tôi cũng vẽ chơi, và có ấn tượng về hội họa từ đó. Tôi cùng người anh và hai người chị vượt biên năm 1981, khi ấy tôi 14 tuổi. Đến Mỹ và theo học CSUF năm 1983,” ông nói.

Năm 1987 tôi là sinh viên đầu tiên của CSUF được nhận vào chương trình Sĩ Quan Hải Quân Động Cơ Nguyên Tử (NUPOC). Ông Huey Nguyenhuu năm nay 51 tuổi, có vợ và hai con, sinh sống tại Placentia, phía Bắc Orange County.
Ông tốt nghiệp trường sĩ quan Hải Quân Hoa Kỳ (OCS) ở Newport Rhode Island năm 1988, và phục vụ năm năm trong Hải Quân Hoa Kỳ, trước khi đảm nhận chức vụ hiện tại là kỹ sư về GPS thuộc Trung Tâm Không Gian và Hỏa Tiễn Căn Cứ Phi Trường Không Quân, Los Angeles.
Ông cho biết khả năng hội họa giúp ông từng đoạt giải nhất Salon International Graphical Humor and Road Education, Santa Fe, Argentia, 2007; giải nhì Four International Cartoon Festival And Graphical Humor “ Valle De Aburra”Colombia, 2008; và giải đặc biệt 42nd HUMORISTS AT MAROSTICA, Italy, 2010.
“Sau này tôi chỉ chú trọng đến hí họa và chỉ làm việc với hai con tôi hiện theo học Việt ngữ cuối tuần ở Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam ở Westminster. Các cháu đi học về và bắt đầu thắc mắc nhiều hơn về văn hóa Việt. Tôi cảm thấy phải học thêm để giúp cho các cháu,” ông nói.
Các truyện bằng tranh của ông Huey Nguyenhuu có thể xem tại:
https://www.youtube.com/channel/UCXQ0AXl5YSuGWMpTsNWKODg
http://meetbooberrybandit.blogspot.com/
—
Liên lạc tác giả: [email protected]
Bán đấu giá chiếc điện thoại của nhà độc tài Aldolf Hitler
CHESAPEAKE CITY, Maryland (AP) – Một nhà đấu giá ở Maryland hôm cuối tuần rao bán chiếc điện thoại riêng của nhà độc tài Đức Quốc Xã Aldolf Hitler, với giá khởi đầu từ $100,000.
Ông Bill Panagopulos thuộc công ty đấu giá Alexander Historical Auctions ở Chesapeake City nói rằng, các sĩ quan Nga chiếm đóng Berlin vào cuối thời kỳ Thế Chiến 2, tìm thấy chiếc điện thoại dưới căn hầm của Hitler, và đem tặng cho Chuẩn Tướng Sir Ralph Rayner.
Người con trai của ông Rayner nay muốn đem bán chiếc điện thoại màu đỏ, trên đó, ở mặt sau, có chạm tên của Hitler và biểu tượng của đảng Quốc Xã.
Theo ông Panagopulos, chiếc điện thoại dự trù bán được với giá từ $200,000 đến $300,000 với giá khởi đầu là $100,000.
Ông Panagopulos xem chiếc điện thoại này như là một “vũ khí hủy diệt hằng loạt,” vì rằng lệnh được đưa ra từ điện thoại này cướp đi rất nhiều sinh mạng.
Theo ông, cả người bán lẫn nhà đấu giá đều hy vọng, cuối cùng chiếc điện thoại sẽ về tay một viện bảo tàng, nơi nhiều người có thể có dịp được xem nó.
Theo một danh mục online, nhà đấu giá nói rằng tay cầm điện thoại phải xoay khoảng 60 độ mới nhấc lên khỏi bệ được.
Đặc tính này giữ cho tay nắm điện thoại khỏi bị rơi mỗi khi di chuyển.
Chiếc điện thoại được dùng trong xe cộ và trên xe lửa, cũng như tại các bộ chỉ huy tiền phương của Hitler. (TP)
Nạn thù ghét người gốc Á ở Mỹ gia tăng gấp bội
LOS ANGELES, California (NV) – Sau nhiều năm giảm thấp, nạn thù ghét người Mỹ gốc Á và dân các hải đảo Thái Bình Dương (AAPI) đang gia tăng gấp bội.
Đài phát thanh NPR trích báo cáo của ủy ban Los Angeles County Commission on Human Relations, nội dung cho thấy tội phạm hình sự nhắm đến người Mỹ gốc Á tăng gấp ba lần trong Los Angeles County vào thời gian giữa hai năm 2014 và 2015.
Ngoài ra, FBI cũng nhận thấy nạn thù ghét đối với cộng đồng người Hồi Giáo cũng tăng mạnh trong cùng thời gian, đến mức 67%, một sự gia tăng lớn nhất so với các nhóm thiểu số khác liệt kê trong báo cáo Hate Crimes Report.
Hai ngày trước lễ nhậm chức tân tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump, Asian Americans Advancing Justice (AAJC), một tổ chức vô vụ lợi về dân quyền và nhân quyền, mở một trang mạng để theo dõi vấn đề này.
Trang mạng “standagainsthatred.org” đúc kết tài liệu về những vụ tấn công do thù ghét và tội phạm chống lại người Mỹ gốc Á và dân hải đảo Thái Bình Dương (AAPI), bằng cách theo dõi những câu chuyện liên hệ nhận được từ người ở khắp Hoa Kỳ, rồi đăng lên sau khi được ban điều hành của AAJC duyệt xét cẩn thận.
Nạn thù ghét người Mỹ gốc Á được ghi nhận có từ những năm của 1800, khi tổ chức những người tự cho da trắng là siêu việt lấy tên “Arsonists of the Order of Caucasians,” đã sát hại bốn người Trung Hoa, đổ tội cho những nạn nhân này cướp mất việc làm của công nhân da trắng.
Các nạn nhân bị trói, rưới dầu hỏa lên người rồi bị thiêu sống.
Năm 1987, một băng đảng tự xưng tên “Dotbusters,” thề đuổi hết người Ấn Độ ra khỏi Jersey City, tiểu bang New Jersey, bằng cách đập phá các cơ sở thương mãi do người gốc Ấn làm chủ. Trong vụ này một người đàn ông trẻ Nam Á Châu bị đánh bằng gạch khiến trở nên hôn mê.
Vào Tháng Giêng năm nay, một người Mỹ gốc Hoa 60 tuổi bị một nhân viên an ninh ở Chesapeake, Virginia, bắn chết khi đang ngồi trong xe chơi trò chơi điện tử Pokémon Go. Người nhân viên bị truy tố tội sát nhân.
Giám đốc điều hành của AAJC, ông John Yang, nói rằng nạn thù ghét đối với người thuộc nhóm AAPI thường bắt nguồn từ sự kiện rằng họ bị xem “vĩnh viễn là người ngoại quốc,” dù rằng họ đã trở thành công nhân Hoa Kỳ hoặc sinh ra tại Mỹ.
Theo ông Yang, tinh thần bài ngoại càng tăng mạnh hơn dưới tân chính phủ hiện nay.
Một trong những bài đăng trên trang mạng của AAJC, kể chuyện một người đàn ông da trắng lớn tuổi tiến gần một phụ nữ Mỹ gốc Á ở ngay trung tâm San Francisco, rồi lấy cuốn sách đập vào đầu bà và nói: “Tao ghét cái chủng tộc của mầy. Đất nước này bây giờ thuộc về chúng tao.” Câu chuyện thêm rằng người đàn ông hoàn toàn không hề say rượu.
Một câu chuyện khác về một nữ giáo viên Hồi Giáo bị một người bảo hãy “dùng khăn trùm đầu của mày để tự treo cổ chết phứt đi.”
Theo ông Yang, những câu chuyện tương tự thường không xuất hiện trong những dữ kiện toàn quốc.
Những sự kiện xảy đến với người thuộc nhóm AAPI không được báo cáo vì đa số nạn nhân ngại tiếp xúc với nhà chức trách hay sợ bị cho là quá nhạy cảm, và chính vì sự e dè này khiến họ càng trở thành mục tiêu hấp dẫn đối với nạn thù ghét chủng tộc hơn.
Ông Yang nói: “Chúng tôi thấy cần phải đánh động sự chú ý của quần chúng đối với nhóm AAPI. Những sự kiện xảy đến với những nạn nhân bị kỳ thị còn nhiều hơn những gì chúng ta được biết đến.” (TP)
Phó Tổng Thống Pence: Mỹ đứng cùng NATO buộc Nga có trách nhiệm
MUNICH, Đức (AP) – Phó Tổng Thống Mỹ Mike Pence hôm Thứ Bảy tìm cách trấn an các đồng minh đang có nhiều lo ngại; ông tuyên bố rằng, nước Mỹ, dưới sự lãnh đạo của Tổng Thống Donald Trump, “sẽ buộc Nga phải có trách nhiệm” về hành động của họ và duy trì sự ủng hộ dành cho NATO, liên minh quân sự được thành lập sau Đệ Nhị Thế Chiến mà ông Trump từng chê là “lỗi thời.”
Trong chuyến công du ngoại quốc đầu tiên từ khi thành phó tổng thống Mỹ, ông Pence nói với các giới chức cao cấp ngành ngoại giao và an ninh đang tham dự Hội Nghị An Ninh Munich rằng Mỹ có sự ủng hộ không lay chuyển về mối liên minh xuyên Đại Tây Dương và Tổng Thống Trump sẽ “đứng cùng với Âu Châu.” Ông nêu lên những lý tưởng cao cả mà Mỹ chia sẻ với đồng minh như tự do, dân chủ, công lý và pháp quyền.
Khi nói đến tình hình Ukraine, ông Pence cho hay Mỹ sẽ đòi Nga tôn trọng thỏa thuận hòa bình ký kết năm 2015 tại Minsk, Belarus, để chấm dứt giao tranh ở vùng Đông Ukraine, giữa quân chính phủ và thành phần ly khai được Nga trợ giúp. Ông Pence không nhắc tới kết luận của các cơ quan tình báo Mỹ rằng Moscow can dự vào cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm ngoái để giúp ông Trump đắc cử.
Sau bài diễn văn, ông Pence gặp Thủ Tướng Đức Angela Merkel, người kêu gọi duy trì tổ chức NATO và nói với cử tọa, gồm cả ông Pence, rằng NATO cũng giúp cho quyền lợi của Mỹ. (V.Giang)
TT Donald Trump: ‘Giới truyền thông là kẻ thù của dân Mỹ’
MIAMI, Florida (NV) – Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Sáu tiếp tục tấn công giới truyền thông Mỹ, gọi một số cơ quan là “kẻ thù của Người Dân Mỹ.”
Trong bản tweet gửi ra vào chiều ngày Thứ Sáu, ông Trump cho hay các cơ quan truyền thông mà ông gọi là “loan tin giả” (fake news), gồm NBCNews, New York Times, ABC, CBS, CNN, không chỉ là kẻ thù của ông mà “cũng là kẻ thù của dân Mỹ.”
Trước đó ông Trump cũng đã gửi ra một bản tweet có nội dung tương tự nhưng chỉ nêu tên ba cơ quan truyền thông, chấm dứt bằng chữ “Bệnh Hoạn!” (SICK!).
Bản tweet sau, được đưa ra 16 phút sau đó có thêm tên ABC News cùng CBS vào danh sách.
Việc ông Trump tấn công truyền thông không là điều gì mới lạ. Những chỉ trích của ông nhắm vào truyền thông là điều thường thấy trong các buổi vận động tranh cử và ông thường xuyên chỉ vào các ký gỉa đi tường thuật là “những kẻ bất lương nhất.”
Tổng Thống Donald Trump nói rằng “báo chí nay trở nên quá bất lương đến nỗi nếu chúng ta không nói về việc này, chúng ta làm hại chính người dân Mỹ.”
Hiệp Hội Ký Giả Chuyên Nghiệp Mỹ lên án bản tweet của ông Trump hôm Thứ Sáu, nói rằng “việc một đương kim tổng thống Mỹ tấn công vào nền báo chí tự do là một cái tát vào nền dân chủ, vào những người lập ra quốc gia này cũng như người dân Mỹ.”
Nghị Sĩ John McCain, trong cuộc trả lời phỏng vấn của nhà báo Chuck Todd đài NBC News, dù không nêu tên Tổng Thống Trump, nói rằng, “khởi đầu của các nhà độc tài là chặn tự do báo chí.” (V.Giang)
Sinh viên Ðại Học South Baylo University mừng Tết âm lịch
ANAHEIM, California (NV) – South Baylo University (SBU) – đại học đào tạo các bác sĩ Ðông Y – có sĩ số sinh viên đa sắc tộc, đại diện cho nhiều nền văn hóa; trong đó, sinh viên gốc Á Châu chiếm một phần lớn, vừa tổ chức mừng năm mới, hình ảnh Con Gà trong âm lịch.
Mừng Năm Mới
“Năm mới, dù trong văn hóa nào, cũng là dịp để mọi người vui vẻ và hy vọng. Chúng tôi rất hãnh diện khi thấy các sinh viên chung vui và chia sẻ những nét đặc thù về nguồn gốc của mình,” Dr. Jason Shin, viện trưởng South Baylo University, nói, trước khi cùng ban giảng huấn cắt băng trước cổng vào, mở đầu buổi tiệc liên hoan.

Tiếng trống bắt đầu vang lên, đoàn lân theo chân ông địa đi đầu, hướng dẫn mọi người vào hội trường.
Ban tổ chức thông báo mọi người có thể xếp hàng lấy thức ăn để sẵn trong phòng bên cạnh, bày các món ăn trên bàn, khăn trải màu đỏ, từ món gỏi ngó sen Việt Nam, mì xào kiểu Hồng Kông, chả giò Việt Nam, cơm chiên dương châu, gà xào kung pao, đậu ve xào tỏi, đến món thịt bò xào sốt kiểu Ðại Hàn, bánh taco, thịt bò lúc lắc kiểu Việt Nam, hay gà chiên KFC; và cả bánh pizza nữa.

Mọi người vừa thưởng thức các món ăn, vừa theo dõi chương trình văn nghệ phụ diễn.
Ðặc biệt sau màn múa lân, lì xì cho lân, giữa tiếng chiêng trống, là màn trình diễn thời trang. Một số nhân viên nhà trường mặc trang phục truyền thống. Một nam sinh viên trong bộ y phục Ðại Hàn, áo quần màu xanh, hai tay áo màu trắng. Bên cạnh là Dr. Anne Ahn, giám đốc tuyển sinh, với chiếc áo thụng Ðại Hàn màu xanh từ ngực áo, phủ chân; vai và tay áo màu đỏ với chiếc nơ màu tím trên ngực áo, buông dài bên phải. Dr. Hyo Jeong Kang, giám đốc phòng chữa bệnh, trong chiếc áo hồng, váy màu xanh đậm. Ðại diện sinh viên Việt Nam là các cô Kim Lê, Kimberly Morita, và Ưng Ngọc Ái, trong tà áo dài thướt tha, sánh vai với đại diện sinh viên gốc Trung Hoa.

Các đại diện sinh viên thay phiên nhau trao tặng quà hay hoa cho Dr. Follick, tuyên úy và quản thủ thư viện; và các giáo sư như Dr. Henry Choi, giáo sư cố vấn sinh viên bậc Cao Học; Dr. Han Jik Kim, giám đốc chương trình Cao Học. Ðặc biệt về phía giáo sư gốc Việt, nữ Giáo Sư Ðinh Tiến Linh được trao bằng tưởng lục giáo sư xuất sắc trong năm.
Dr. John Fan, 70, cư dân Laguna Woods, cho cho biết ông từng dạy Nhân Thể Học và Dược Học ở Trung Quốc, chia sẻ: “Tôi rất thích dạy học ở trường này. Tôi khuyên mọi người sống lành mạnh, yêu đời, bỏ hút thuốc và tập thể thao trong năm mới.”

Tiếp theo chương trình là phần trình diễn văn nghệ sắc tộc, như hợp ca Ly Rượu Mừng của sinh viên Việt Nam; cô Joy Kao biểu diễn đàn tranh Trung Hoa đặc biệt; cô Andrea Thomson, sinh viên, bồng theo con trai, vẫn hát một bài.
“Ðây là năm đầu tiên tôi nhận trách nhiệm, đại diện các bạn sinh viên, tổ chức mừng Tết Ðinh Dậu của người Việt, hay năm mới Năm Con Gà của người Hoa,” ông Peter Nguyễn, chủ tịch hội sinh viên SBU, nói với nhật báo Người Việt.

“Tôi cùng một số bạn học đề nghị với ban giám đốc trường, để tổ chức mừng năm mới Âm lịch, vì ở đây có nhiều sinh viên gốc Á Châu, như Việt Nam, Trung Hoa, và Nam Hàn. Ðây cũng là dịp để sinh viên tỏ lòng biết ơn thầy, theo văn hóa Á Châu, về sự dạy dỗ của các giáo sư trong ban giảng huấn,” ông Peter nói thêm.
Cô Ưng Ngọc Ái, 23 tuổi, cư dân Anaheim, sinh viên học mùa đầu tiên về Châm Cứu Ðông Y, cho biết: “Tôi tốt nghiệp Cử Nhân Sinh Học trường UCI năm ngoái. Tôi chọn ngành này vì mẹ tôi thường đi châm cứu, và hốt thuốc Bắc. Hy vọng sau này tôi có thể lo cho mẹ được. Chút nữa tôi sẽ hát hợp ca bài Ly Rượu Mừng với các anh chị người Việt.”

Cô Kimberly Morita, 32 tuổi, ở Fountain Valley, chia sẻ: “Tôi sanh tại Mỹ nhưng tốt nghiệp y khoa ở Âu Châu. Tôi muốn học thêm ngành Ðông Y cho có thêm kiến thức. Chút nữa tôi sẽ tham dự trình diễn thời trang với các bạn.”
Cô Kim Lê Nguyễn, 36 tuổi, cư dân Irvine, góp ý: “Tôi thích học ở đây vì đa số thầy và sinh viên đều là gốc Á Châu, người Nam Hàn và Trung Hoa nhiều. Chỉ có một cô giáo Việt Nam. Tết Việt Nam cũng cần chia sẻ với các văn hóa khác, nên hôm nay chúng tôi đều mặc áo dài.”

Mọi người cùng vui vẻ với chương trình mừng Xuân mới. Thời gian qua mau, các sinh viên vội vã trở về lớp học.
“Open House” ngày 9 Tháng Ba
Ban giám đốc không quên nhắc mọi người về ngày “Open House” mở cửa từ 6:30 đến 8:30 tối Thứ Năm, 9 Tháng Ba, để chào đón các sinh viên tương lai. Ðây là cơ hội để sinh viên thăm và tìm hiểu về trường, trước khi theo học. SBU được Hội Ðồng Giám Ðịnh Châm Cứu và Ðông Y cấp giấy phép. Có chương trình thực tập cho sinh viên bậc Cao Học và Tiến Sĩ. Trường cũng có chương trình hỗ trợ tài chánh cho các sinh viên đủ điều kiện. Chương trình giảng dạy bằng ba ngôn ngữ, gồm tiếng Anh, tiếng Hoa và tiếng Ðại Hàn.

- Chương trình Cao Học Khoa Châm Cứu và Ðông Y (Master’s Degree): Thời khóa biểu cho lớp ngày và tối, và thực tập với các chuyên gia châm cứu kinh nghiệm.
- Chương trình Tiến Sĩ Khoa Châm Cứu và Ðông Y (Doctoral Degree): Thời khóa biểu cho lớp cuối tuần, cấp tín chỉ hậu đại học, chuyên về chỉnh hình và trị đau nhức.
Thời gian ghi danh
Ghi danh theo lịch trình mỗi ba tháng: Tháng Giêng, Tháng Tư, Tháng Bảy, Tháng Mười.
Mọi chi tiết, liên lạc ban tuyển sinh (714) 533-1495.

Sơ lược về trường SBU:
Thành lập năm 1977 tại Los Angeles, đại học SBU gồm hai khoa: khoa Châm Cứu và Ðông Y, và khoa Quản Trị Kinh Doanh. Năm 1982, trường rời về Garden Grove khi ấy là một tổ chức bất vụ lợi. Năm 1984, SBU di chuyển về trụ sở hiện tại ở Anaheim, California và kể từ năm 1997, chuyên giảng dạy Châm Cứu và Ðông Y. SBU trở nên một trường dạy Châm Cứu và Ðông Y lớn nhất và nổi tiếng nhất tại Hoa Kỳ.
South Baylo University (SBU)
1126 N. Brookhurst St., Anaheim, CA 92801
(714) 533-1495
www.southbaylo.edu
Email: [email protected]
Ông Obama đứng hạng 12 trong 43 cựu tổng thống Mỹ
WASHINGTON DC (NV) – Cựu Tổng Thống Barack Obama rời nhiệm sở chưa đầy một tháng nhưng thành tích để lại dành được nhiều ưu ái, và trong số 43 cựu tổng thống Hoa Kỳ, ông được đánh giá đứng hạng 12.
Trang mạng The Hill trích thăm dò của giới sử gia trong năm 2017 loan tải trên C-SPAN, hệ thống cáp truyền hình vệ tinh cung cấp dịch vụ công cộng đặt tại Capitol Hill, Washington DC, ông Obama được đặt vào vị trí giữa hai cựu tổng thống, Woodrow Wilson (hạng 11) và James Monroe (13).
Bảng thăm dò được 91 sử gia và chuyên gia hành pháp khác thực hiện.
Cựu Tổng Thống Abraham Lincoln, tổng thống thứ 16 của Mỹ, người có công hủy bỏ chế độ nô lệ và lãnh đạo Union trong cuộc Nội Chiến, đứng đầu bảng thăm dò trong ba lần liên tiếp.
Ông Lincoln đứng đầu trong mỗi cuộc thăm dò từ khi C-SPAN bắt đầu thực hiện từ năm 2000.
Ngược lại, ông James Buchanan, tổng thống thứ 15 với nhiệm kỳ trước thời gian có cuộc Nội Chiến, được xếp nằm cuối bảng kể từ năm 2000, còn thấp hơn ông William Henry Harrison (hạng 38), người bị bệnh chết chỉ một tháng sau khi nhậm chức.
Sự đánh giá theo thang điểm từ 1 đến 10 về 10 phẩm chất lãnh đạo khác nhau của một tổng thống, gồm khả năng quản trị về kinh tế, nghị trình làm việc trong nhiệm kỳ, quan hệ với Quốc Hội, lãnh đạo trước các cuộc khủng hoảng, và mức thuyết phục đối với công chúng.
Bà Edna Greene Medford, giáo sư sử học trường Howard University và cũng là một trong những cố vấn của cuộc thăm dò, cho rằng, ông Obama nên được xếp hạng cao hơn.
Theo thăm dò của RealClearPolitics, vào lúc ông Obama rời Tòa Bạch Ốc hồi Tháng Giêng, mức tín nhiệm về thành tích làm việc của ông đạt được 57%.
Trong số các cựu tổng thống, mức tín nhiệm của ông Obama vượt trên các ông Bill Clinton, James Madison, Andrew Jackson và John Adams. (TP)
Bị giam 10 năm về tội tình nghi giết người mà vẫn chưa được xử
DOTHAN, Alabama (AP) – Ông Kharon Davis bị giam gần 10 năm nay, từng được bốn toán luật sư khác nhau đại diện, vào phòng xử của hai thẩm phán, và đối diện với mấy công tố viên khác nhau.
Những người cùng can dự với ông trong vụ án này đều đã được xét xử xong xuôi. Nhưng tới nay ông Davis vẫn chưa được xét xử.
Cảnh sát nói rằng ông Davis giết một người đàn ông trong một vụ buôn bán ma túy và ông bị truy tố tội đại hình, có thể lãnh án tử hình. Nhưng ngày xử vẫn chưa thấy tới. Tòa cho hay dự trù sẽ đưa ông ra xử vào Tháng Chín năm nay. Đến lúc đó, là đã 10 năm ba tháng kể từ khi có vụ giết người.
Hiến pháp Mỹ bảo đảm cho nghi can quyền có được phiên xử nhanh chóng. Các vụ án đại hình thường lâu hơn, nhưng 10 năm là điều rất hiếm và các chuyên gia pháp lý cho hay đây có thể là điều vi hiến.
Bà mẹ ông Davis nói rằng con mình vô tội nhưng không có cơ hội chứng minh điều này trước tòa và sức khoẻ đang suy yếu dần vì bị giam quá lâu.
Cảnh sát nói rằng Davis, khi đó 22 tuổi, bắn chết Pete Reaves, 29 tuổi, trong căn chung cư của nạn nhân hôm 9 Tháng Sáu 2007. Davis và hai người bạn tìm đến khu chung cư này để mua cần sa từ một người khác, nhưng người này không có nhà. Do thấy căn chung cư của Reaves mở cửa, cả ba bước vào và định cướp tiền cùng cần sa của nạn nhân. Trong lúc giằng co, Davis bắn chết Reaves. Trong hai người đi cùng với Davis và đều bị truy tố tội sát nhân, một người được tha bổng vì đứng bên ngoài, không can dự. Một người khác lãnh án 99 năm tù. Riêng Davis vì mấy lần thay đổi luật sư, rồi cả thẩm phán xét xử, nên cứ trì trệ từ năm nay sang năm kia, rồi chẳng mấy chốc kéo dài thành cả 10 năm trời.
Nhưng sự trì trệ này không chỉ ảnh hưởng đến Davis và gia đình của ông ta, mà cả với gia đình nạn nhân.
“Tôi muốn công lý cho cha mẹ tôi, cho gia đình chúng tôi, mỗi lần phiên xử bị thay đổi là có sự ảnh hưởng lớn lao đến cha mẹ tôi,” theo lời người em trai Alvin Reaves.
Richard Jaffe, một luật sư biện hộ và cũng là tác giả một cuốn sách về pháp luật ở Mỹ, nói rằng tình trạng kéo dài này là điều rất bất thường. “Nếu ông ta là người giàu có thì sẽ không thể nào có việc bị giam 10 năm trời mà chưa được xét xử,” ông Jaffe cho hay. (V.Giang)
Mù sương Núi Cấm-Thất Sơn
Từ xưa, nhiều thế hệ người miền Nam, nhất là dân ở các tỉnh đồng bằng không có núi, đều rộng tâm thức hướng về Núi Cấm-Thất Sơn, tỉnh An Giang, hướng nguyện thành tâm và lắng nghe các truyện kể truyền miệng huyền nhiệm từ các ngọn linh sơn này.
Núi Cấm tên chữ là Thiên Cẩm Sơn. Theo danh nhân Trịnh Hoài Ðức viết trong tác phẩm Gia Ðịnh Thành Thông Chí. “Ngọn núi này được gọi là núi Ðoài Tốn, cao 50 trượng, chu vi 20 dặm dư hình như cái đài cao, nghiễm nhiên ở về cung Thìn Tỵ nên gọi là núi Ðài Tốn… Núi cao đột ngột, sinh sản các loài trầm hương, tốc hương, súc sa, cây sao, giáng hương, thông tre. Cây cối tốt tươi có đường cong queo thông trong núi sâu, dấu người qua lại, gần nơi đồng ruộng, xa có bến nước, kẻ cày cấy, người đánh cá chia từng loại ở nơi chân núi.”
Chúng tôi đến chân núi Cấm vào lúc trời tối. Người xe ôm chở chúng tôi từ thị xã Châu Ðốc đến đây từ chối đưa chúng tôi lên núi. Anh nói rừng nào cọp nấy, “cọp xe ôm” ở núi này toàn là thứ dữ.

Trời tối đen, đường cáp treo lên núi làm theo giờ hành chánh đã nghỉ đưa khách. Nhưng chúng tôi không phải chờ lâu, dân xe ôm thứ dữ đã ra điều kiện: Chở ba lên núi. Sợ đường núi đêm mùa mưa nguy hiểm chúng tôi từ chối. Tay xe ôm trẻ măng nói như ra lệnh. “Bao tánh mạng của mấy cậu, ban ngày chở đôi, đêm chở ba đó là luật của tụi này.” Sau cùng không phải do sợ luật rừng xe ôm mà do sự hấp dẫn của chuyện được ngủ đêm trên núi Cấm nên tôi và nhà văn Ngô Khắc Tài liều mạng gật đầu lên núi Cấm mịt mù sương lạnh.
Hóa ra đường lên núi Cấm ngày nay cũng gập ghềnh rộng 4 thước, nhưng trong đêm khi tay xe ôm dừng xe trước cổng soát vé để chung tiền mãi lộ xin đường với cán bộ quản lý khu cấm địa, việc này đã gây cho chúng tôi cảm giác đây là lãnh địa của thảo khấu trong chuyện đời vài trăm năm trước.
Tay xe ôm đúng là thứ dữ, khi phóng như bay qua sương mù và các đoạn đường lênh láng nước từ các luồn mạch trên núi cao đang tràn xuống. Hơn 8 giờ tối, chiếc xe ôm đậu ngay trước khu nhà nghỉ gọi là được nhất của khu du lịch núi Cấm. Trong ánh đèn tù mù, có cảm giác đây là một ngôi miếu bự chứ không phải nhà nghỉ và cái cảm giác sợ thảo khấu trong chúng tôi được thay bằng cảm giác ớn lạnh sợ âm binh. Ðỉnh núi Cấm vào mùa mưa vắng khách, vắng tới mức khiến người ta dễ sinh ảo giác thánh thần và ma quỉ đang quanh quẩn bên mình.

Hai ông đạo trên núi Cấm
Những năm gần đây khi nhu cầu du lịch nội địa phát triển, dân làm du lịch sơn cước thường đồn thổi về nhiều địa danh có khí hậu và cảnh quan giống Ðà Lạt, nhưng chưa hề ai phát hiện núi Cấm trong dãy Thất Sơn là một Ðà Lạt giữa đồng bằng.
Buổi sáng đầu tiên, chúng tôi ở núi Cấm là buổi sáng mờ mịt mặt người và ngay cả cỏ cây cũng chìm khuất trong dòng sông sương mù, nhiệt độ mát lạnh như Cao Nguyên. Vào thời đại khí hậu trái đất ngày một nóng mà được ở giữa biển sương mù của núi Cấm thì đúng là một ân sủng. Chúng tôi sau khi đi lướt qua các địa danh như chùa Phật Lớn, chùa Vạn Linh… quanh cái hồ nhân tạo mới đào đang nuôi vô số cá phóng sinh giữa thời cá biển, cá sông ở khắp Việt Nam đua nhau chết vì bị đầu độc môi trường sống, thì các loài cá trong hồ này cũng có thể gọi là có phước, có căn tu.
Ở chỗ tượng Phật nằm, chúng tôi dừng lại lắng nghe câu chuyện của mấy người phụ nữ trẻ bán nhang cho khách thập phương cúng chùa. Chuyện của họ chỉ xoay quanh đề tài tình dục và sinh sản, nhưng người miền Nam có cách nói rất có duyên, họ nói ba má họ “nhéo nhau” lòi ra họ, rồi vợ chồng họ “nhéo nhau” liên tục sanh ra một bầy con. Một cô phụ nữ chỉ khoảng 25 tuổi nói, “Ông bà già tui nhéo ra chục mười sáu đứa luôn, hơn nửa chục bỏ quê lên núi bán nhang, chạy xe ôm, tưởng chốn thanh tịnh nhéo không ra ai dè vợ chồng tôi nhéo cũng được năm đứa.”

Hẳn nhiên chúng tôi biết họ đều là người lưu dân không gia sản, lên núi Cấm để kiếm sống nương nhờ lòng thiện tâm của bá tánh. Ðột nhiên chúng tôi nhìn thấy bên rìa cỏ ướt sương lạnh cạnh bờ hồ có một người đàn ông lớn tuổi ngồi im lặng như một khối đá. Lại gần ông, ông cũng là người bán nhang, nhìn tình trạng thương tật của ông, hỏi thăm ông, mới biết ông là thương phế binh VNCH, ông cụt hai tay, mù hai mắt, ngày ngày ngồi như một khối đá câm lặng bên đường hành hương của các tín đồ.
Tên của ông là Thái Văn Thơm, cấp bậc trung sĩ, đại đội 4, Tiểu Ðoàn 435 Ðịa Phương Quân Sa Ðéc, ông bị thương vì đạp mìn ở Kinh Một Thước, trận Cai Lậy năm 1974. Nhiều năm nay ông sống bằng nghề bán nhang cúng và với ông núi Cấm như người mẹ hiền đã rộng vòng tay đùm bọc.
Ông nói giọng bình thản, “Nhiều người bàn tán là tôi lên núi Cấm để tu như mấy ông đạo thời xưa, ban đầu tôi nghĩ họ mỉa mai vì thấy tôi là phế nhân, nhưng ngồi đây tượng Phật trước mắt mà không thấy, cảnh chùa lớn sau lưng có ngoái đầu nhìn cũng không thấy, nhưng biết mình đang ở giữa núi thiêng, biết rõ lắm mấy ông ơi, vì một phế binh như tôi có muốn tham sân si cũng không được vậy không phải tu là gì!” Nghe ông tâm sự chúng tôi cũng thấy lòng chùng xuống, người đi tu hay dù đắc đạo hay không cũng không phải để tìm sự quên lãng của nhân gian. Nhất là với người lính đã chiến đấu và hy sinh vì tự do đã trở thành phế binh này, chẳng lẽ giữa đỉnh núi bảo bọc sự sống cả vùng đồng bằng đã bị đẩy vào cõi quên lãng!
Suốt mấy ngày ở núi Cấm chúng tôi cứ tơ tưởng đến cơ duyên được gặp các ông đạo thứ thiệt ở nơi từng có rất nhiều ông đạo ẩn cư tu hành luyện phép, gỡ bùa ngải, bốc thuốc.

Ông đạo thứ hai mà chúng tôi may mắn được gặp trên núi Cấm là ông Ba Lưới, ông tên thật là Nguyễn Văn Y. Những người bạn văn nghệ An Giang cho biết có thể coi như ông Ba Lưới là ông đạo cuối cùng của ngọn núi thiêng.
Khi người xe ôm chở chúng tôi quanh co, trơn trợt trên các lối mòn đường núi để đến nhà ông Ba Lưới, nơi ông đạo này ở suốt từ lúc còn là một chàng trai 18 tuổi cho đến tận ngày nay 105 tuổi. Ngôi nhà gỗ của ông đạo khá khang trang và theo mẫu nhà của người miền Nam xưa. Lúc chúng tôi đến, người chạy xe ôm chỉ cho chúng tôi thấy một ông già đang nằm vắt vẻo trên võng dưới hiên nhà. Anh nói, “Mấy ông hên đó nghe, chớ giờ này thường ổng không tiếp ai, giờ ổng tu luyện mà.”
Khi chúng tôi đến gần thưa hỏi, ông đạo với râu tóc bạc trắng sắc mặt hồng hào chỉ gật đầu. Nhìn ông, chúng tôi không thể nào tin rằng đó là một người có tuổi thọ hơn một thế kỷ. Không cần ông biểu, người nhà cũng mang trà nước ra mời.
Câu chuyện đầu tiên mà chúng tôi muốn biết là có phải ông là ông đạo hay chỉ là một người dân sống trên núi lâu năm. Ông nói giọng từ tốn, “Tôi tu theo Phật Giáo Bửu Sơn Kỳ Hương. Tu để giúp đời, biết tới đâu làm tới đó.” Khi ông lấy gói thuốc lá từ trong túi áo bà ba, chúng tôi kinh ngạc vì không ngờ ở tuổi này ông vẫn còn hút thuốc lá. Ðoán biết được ý nghĩ chúng tôi về chuyện thuốc lá, ông bèn kể vanh vách các loại thuốc lá mà thời trẻ dưới chế độ VNCH ông đã hút qua.

Không hề có ý gây ấn tượng, ông chỉ bình thản kể như một người già cần ôn lại chuyện xưa cho con cháu. Ông nói, “Tui mười tám tuổi lên núi này tu, hơn bốn mươi mới có gia đình, tiếp tục tu tại gia, hai ba bà vợ tui cũng là người lưu lạc lên đây cả, lấy họ để cưu mang mà cùng nhau tu hành chớ hổng vì ân ái. Thời đó ở đây ít người, gạo thì mua dưới sóc Miên, nhưng thường ăn trái cây, rau củ rừng. Ai muốn tu thì tu, tui biết gì chỉ đó, chớ tu không có rủ rê. Thời đó trăn, rắn, mãng xà ở đây lớn lắm, có cọp, voi,… nhưng nó biết mình tu, mình tránh nó, nó tránh mình, không ai hại ai.”
Khi chúng tôi hỏi các giai thoại về loài mãng xà khổng lồ ở núi Cấm, ông nói, “Mãng xà có con lớn cả ôm nhưng đáng sợ hơn là loài phướng (rắn hổ mây), nó toàn là đi trên đọt cây, đi như gió lớn khó lòng tránh nó nếu nó muốn làm hại mình.”
Các câu chuyện về một thời huyền bí núi Cấm giữa ông đạo cuối cùng và người hậu sinh cứ hết chuyện này qua tới chuyện kia. Tất cả các câu chuyện mà ông Ba lưới kể đang minh định về trí nhớ không chút lẫn lộn dù tuổi thọ của ông đã hơn thế kỷ. Cuối buổi nói chuyện ông trầm giọng như tâm sự, “Hồi đó núi Cấm linh thiêng lắm, máy bay có khi bay qua mà không thấy núi do Trời-Phật muốn giấu núi đi, chùa, am trên núi thì toàn là mái tranh, cây rừng, tượng thờ thì đẽo gỗ, đẽo đá mà thờ. Thời bây giờ chùa lớn, tượng lớn bá tánh lên nườm nượp quanh năm mới nhìn cũng biết là vì chuyện tiền bạc, lợi lộc không hà. Thử hỏi núi thiêng bây giờ còn gì nữa mà tu hành đắc đạo để có tình thương cứu độ bá tánh.”
Thật khó tin khi ông cho biết thỉnh thoảng ông vẫn còn chống gậy đi hái thuốc quanh nhà. Kể chuyện còn cứng gối đi quanh nhà phơi thuốc, hái thuốc, ông Ba Lưới, Nguyễn văn Y cất tiếng cười sảng khoái, “Tuổi tôi mà còn tu, ngồi tịnh để làm gì, chỉ làm bạn với cây thuốc để răn, sửa mình mà giúp đời tới hơi thở cuối vậy mà an.”
Khi chúng tôi chúc sức khỏe tạm biệt ông đạo cao niên cuối cùng của núi Cấm-Thất Sơn cũng là lúc có đợt sương mù kéo đến. Vì chắc rằng đây là lần sau cùng chúng tôi có duyên gặp ông, nên bỗng nhiên chúng tôi nhớ đến bài thơ Ðường Thi: Tầm Ẩn Giả Bất Ngộ, nổi tiếng của thi hào Giả Ðảo:
Gốc thông hỏi chú học trò,
Rằng: “Thầy hái thuốc lò mò đi xa.
Ở trong núi ấy đây mà,
Mây che mù mịt biết là nơi nao?”
(Tản Ðà dịch)
Hai tay Nam bộ, một thơ, một văn lên núi Cấm trong thời linh sơn thành cái chợ tôn giáo-du lịch, trong bình minh mở rộng suốt đồng bằng ngày mai này, có thể linh khí duy nhất mà chúng tôi cảm nhận được từ đỉnh cao một thời huyền nhiệm trong tâm thức người miền Nam chỉ còn là sự trụi trơ đến bùi ngùi của một linh sơn đã thành món hàng tâm linh giá rẻ. Xin cúi đầu trước các đấng cao cả đang u khuất nơi thiên sơn!
Ở Little Saigon ‘đi ăn cho sướng!’
Ði nhiều nơi, gặp nhiều người, câu được nghe nhiều nhất khi nhắc đến Little Saigon là “Ở đó đi ăn sướng hén!”
Trong mắt những người sống xa “Sài Gòn Nhỏ” thì nhà hàng, quán ăn ở đây sao nhiều và đa dạng đến mức khi nghe tôi “đi chợ nấu ăn” đã có người kêu lên: “Ở ngay trung tâm ăn uống mà mắc gì còn đi chợ! Bước chân ra ngõ bất kể giờ nào cũng có hàng quán mở cửa để ăn.”
Ờ, thì không đi chợ. Giờ mình đi ăn!
Ra đường tìm… phở
Cơm ăn ở nhà mỗi ngày rồi, giờ ra ngoài mình đi ăn phở.
Chưa bao giờ tôi ngồi xuống đếm xem quanh quanh Little Saigon này có bao nhiêu tiệm phở. Chỉ biết là nhiều, nhiều lắm. Mà cái hay của phở là hầu như ai cũng thích! Bởi, phở dễ ăn!
Một người bạn của tôi nói rằng bất cứ lúc nào bạn cũng đều có thể ăn phở được, và dĩ nhiên trong lúc đói bụng, món đầu tiên bạn nghĩ đến luôn là phở.

Cái hay nữa là phở nào cũng có khách, phở nào cũng sống được. Cho nên giới thiệu một tiệm phở yêu thích thật ra là nói theo khẩu vị mỗi người, và cả nét đặc trưng không giống ai của tiệm phở đó.
Có thể có người thích phở Quang Trung, có người thích phở Nguyễn Huệ, thôi thì để dành đến Mùng Năm Tết, tin thắng trận Ðống Ða Ngọc Hồi bay về thì mình kéo ra đó ăn mừng. Giờ thử vô quán phở Tuấn Cảnh, nơi từng được một thực khách tặng cho danh hiệu “phở chửi” xem sao. (Cái này dân gian gọi là tự dưng lựa chỗ “đoạn trường” mà đi.)
Không biết có phải vì “tiếng lành đồn xa, tiếng dữ bay xa” hay không mà khi tôi đến, cố chọc tức hoài mà không ai thèm “chửi” hết trơn. Cho nên cứ từ từ mà thử món phở gà theo lời giới thiệu của anh bạn đồng nghiệp. Dù muốn dù không, phải công nhận là phở gà nơi đây ngon. Cái ngon bắt nguồn từ tô phở bánh tươi với hành tây trắng, hành ngò xanh rải mặt, nước chan óng ánh chút mỡ vàng đi cùng một đĩa thịt gà chặt nhỏ để riêng và chén nước mắm gừng trông bắt mắt.
Gắp lên miếng thịt gà vướng chút rau nêm dính theo, chấm vào chén mắm gừng đã hòa thêm tí ớt bằm. Ui chao. Mùi thơm của lá chanh xắt nhuyễn đeo theo miếng thịt dai và ngọt, quyện cùng vị của gừng, của ớt, của nước mắm pha vừa khẩu vị, sao mà đã. Lấy muỗng múc nước lèo từ trong tô, nóng hôi hổi, húp một cái. Rồi gắp thêm miếng bánh phở đưa vào miệng. Tất cả thật tròn vị! Cứ vậy mà từ từ làm tới, đến hết tô. Gật gù, được á. Mai mốt sẽ trở lại để thấy nụ cười hiền lành, chịu đựng của chú phục vụ, chứ không còn tiếng chửi lạc lõng trên xứ văn minh của chàng trai trẻ nào đó như từng bị đả kích. Nhưng quan trọng hơn, là, miếng thịt gà quấn quít lá chanh non như cứ muốn níu chân mình quay lại. (Mà phải trở lại trước 4 giờ chiều mỗi ngày, sau giờ đó, quán tắt đèn. Lạ hén!)
Tuy nhiên, nhiều người chỉ thích phở bò. Thì mình đi ăn phở bò.

Dù cửa tiệm là phở, nhưng số tiệm chỉ sống bởi phở, mà lại duy nhất phở bò, phải nói là đếm trên đầu một bàn tay. Thử coi, Phở 86 cạnh chợ Starter Bros trên đường Brookhurst nè, Phở Kim Qui trên đường Euclid gần góc Warner nè, còn gì nữa không ta?
Trong số ít ỏi này, Kim Qui là tiệm gây nhiều “tranh cãi.” Người thì bảo “Muốn ăn phở ngon phải vào Kim Qui.” Người lại nói như đóng đanh, “Cho dù có ngon bao nhiêu cũng không vào, vì ghét cái kiểu cách của những người trong tiệm.”
Cho nên, ai nghe lời tôi, thử vào đây, mà lỡ, lỡ thôi nha, bởi tôi ăn ở đây dễ chừng 7-8 năm rồi, từ chỗ cũ chuyển sang chỗ mới, tôi chưa từng trở thành “nạn nhân” như những lời đồn, ngoại trừ cái mặt “ngầu ngầu khó ưa” của anh chàng trong tiệm (mà, cha sanh mẹ đẻ ra cái mặt ảnh vậy, rồi làm sao sửa ta?) – mà lỡ bị “khó chịu” thì đừng đổ thừa tôi. Nhưng vào vì nghe lời xúi rồi thì nhớ ăn gầu. Kêu tô phở gì cũng được, miễn phải có thêm miếng gầu.
Không hiểu sao mà miếng gầu của tiệm này nó lại khiến tôi mê đến vậy. Mê đến mức đi vào bất cứ tiệm phở nào, từ Cali qua đến Texas, Florida, Hawaii, Washington DC,… tôi đều kêu phở có gầu để so sánh. Nhưng mà không đâu miếng gầu quyến rũ tôi hơn miếng gầu ở Kim Qui. Miếng gầu màu vàng nhạt được cắt mỏng đến độ nó muốn xoắn lại. Thơm mùi bò. Giòn xừng xựt. Gắp miếng gầu, nhúng vào chén nước chấm hòa lẫn tương đen, tương ớt, chút tiêu, chút chanh. Ðưa vào miệng. Trời ơi, gầu ơi là gầu.
Ăn bánh… nhớ trả tiền
Ðến Little Saigon còn là để thưởng thức các loại bánh “mặn.” Dĩ nhiên, muốn ăn bánh phải trả tiền, không có “free.”

Hình như ngoài Little Saigon, không nơi nào có hẳn những tiệm chuyên bán bánh xèo, bánh ướt, bánh cuốn, bánh bao, bánh… canh như thế.
Ngày tư ngày Tết, ê hề với thịt kho, giò chả, giờ rủ nhau đi ăn bánh xèo cho có cải có rau, nghe cũng hấp dẫn lắm. Mà nói bánh xèo thì phải nói đến nhà hàng Vân trên đường Brookhurst.
Chiếc bánh xèo mang ra vàng ươm, cạnh giòn rụm. Vỏ bánh mỏng. Nhân thì tùy người gọi. Tôi thì vẫn thích bánh xèo có nhân tôm thịt, thêm chút đậu xanh và giá. Nhiều người thích dùng cọng cải xanh to thiệt là to, xắn miếng bánh xèo để lên, ngắt thêm vài cọng rau thơm đặt vào, cuộn lại. Chấm nước mắm pha, có ít dưa chua trắng đỏ điểm xuyết. Vị beo béo của thịt ba chỉ, vị ngọt của tôm, cùng đậu xanh bùi bùi, giá vừa chín, hòa cùng bột, cùng rau, cứ thế mà cuốn hết cuốn này đến cuốn khác. Ăn cho thỏa thuê cảm giác một món ăn rất dân dã, rất Việt Nam.
Ai không thích rau, không thích tay bốc tay cuốn, thì đi ăn bánh ướt tráng tay (dĩ nhiên là chẳng ai tráng bánh bằng… chân, nhưng gọi bánh tráng tay để phân biệt với tráng… máy vậy). Bánh ướt, bánh cuốn kêu đĩa nào tráng đĩa đó chắc chỉ có đặc biệt nơi vùng này. Người thích Tây Hồ, người thích Tàu Bay, tôi thì thích Tân Hồng Mai.
Nếu chưa ăn, muốn thử thì cứ đĩa đặc biệt mà kêu. Sau một hồi chờ đợi, bạn sẽ thấy một đĩa có ít bánh ướt Thanh Trì (tức toàn là bột tráng mỏng), vài miếng bánh cuốn nhưn thịt nướng, nhưn tôm cháy, vài lát chả lụa, chả quế xắt mỏng vừa phải, lại có miếng tàu hủ chiên nóng giòn, có cả miếng bánh cống. Và một đĩa giá trụng, được mang ra.
Cho ít ớt bằm vào chén nước mắm. Gắp từng miếng bánh nhúng vào chén rồi cho vào miệng cũng ngon, mà chan hết nước mắm vào đĩa, rồi từ từ gắp ăn cũng tuyệt.
Cái ngon của đĩa bánh ướt/cuốn tráng tại chỗ là nó vừa ấm mới ra lò, ăn không bị lạnh tanh mùi… tàng trữ. Và bánh cuốn ngon không bao giờ có lớp bột dày cui. Mà nó mỏng mảnh, dai dai. Không khiến mình ngán.
Các món ăn chơi

Nói “ăn chơi” cũng là bắt chước người ta nói cho vui nhà vui cửa, chứ ăn rồi thì bụng no cành hông chứ chơi nỗi gì.
Tuy nhiên, những món tôi muốn giới thiệu với mọi người khi đến Little Saigon, ngoài cơm cơm, phở phở, bánh bánh, là cá nướng, là gỏi mực, là cao lầu, là bún gỏi và, là lạc xá.
Ði ăn cao lầu ở Faifoo, ăn bún gỏi và, lạc xá ở Song Long bạn có thể đi một mình, kêu một tô, rồi thủng thỉnh nhấm nháp tô cao lầu để mà nhớ về Hội An với đèn lồng đỏ treo cao cao, hay thả hồn vào vị chua nhè nhẹ của tô bún gỏi và mà nhớ về miệt Cần Thơ gạo trắng nước trong, hoặc hít hà cùng tô lạc xá mà suy nghĩ xem ai là người đã chế ra món ăn này, có liên quan gì đến với những ông Cà Ri Ấn Ðộ hay không.
Nhưng đi ăn cá nướng hay gỏi mực gỏi xoài mà đi một mình thì hơi “lạc quẻ,” mà cái lạc quẻ đầu tiên là một mình ăn không có hết!
Cứ tưởng tượng bước vào quán Hương Ðồng Cỏ Nội, nhà hàng Lẩu Ðồng Quê, Favori hay quán Hồng Ân Bò 7 Món (vô quán bò kêu cá nướng, cũng tức cười hén) gọi món cá nướng da giòn. Chờ một chốc, một đĩa rau to, xanh um các loại được dọn ra cùng nước mắm me hay mắm nêm, rồi khay bánh tráng để cuốn, cuối cùng là… một “nàng tiên cá” bông lau da giòn vàng rụm phủ đầy mỡ hành, và đậu phộng rang đập giập bên trên. Một mình mà ngồi xẻ cá cuốn bánh tráng sẽ buồn hơn “đêm 30” nhiều lắm. Cho nên, phải có bạn có bè, có chồng có vợ, có bồ có bịch, có anh có em ngồi ăn cùng nhau, vừa thưởng thức vị ngọt của thịt cá, cái giòn của miếng da, vị chua của miếng khế, cùng rau thơm, hòa trong chén mắm me, mắm nêm, vừa râm ran trò chuyện về “xứ Bolsa này sao mà lắm món ăn ngon” để thấy cuộc đời có những lúc thơi thới đáng yêu quá chừng.
Muốn ăn chơi kiểu “dân dã” mà lại mắc tiền thì có thể đến Ốc&Lẩu trên đường Brookhurst (à, mà sao trên con đường này có nhiều quán ăn quá nhỉ). Vào đây thì cứ ốc tha hồ mà kêu, ốc hương nướng tiêu, ốc móng tay nướng mỡ hành, ốc len xào dừa, ốc gạo xào bơ,… Muốn đậm đà thêm nỗi nhớ quê nữa thì làm luôn cái lẩu mắm, không ngon không về.
Muốn ăn chơi dân dã mà ít tiền thì vào Chợ Tam Biên làm tô cháo lòng cho ấm bụng ngày Ðông, ai thích món bê thui thì cũng ở nơi này mà gọi. Nếu nói về người phục vụ thì tôi bình chọn đây là nơi có những cô, những chị nói chuyện dễ thương nhất trái đất.
Ai hảo ngọt sau khi ăn mặn thì có thể tạt qua Thạch Chè Mỹ Linh gần Cháo Cá Chợ Cũ nơi góc Westminster-Newland hoặc Chè Hiển Khánh trên đường Westminster hay trong khu chợ T&K ở đường Bolsa mua ly chè ba màu, ly sâm bổ lượng, hay dăm ba chén chè đậu trắng, trôi nước, khoai môn bạch quả… để tăng thêm dư âm ngọt ngào cho tình đời.
Tôi thì sau khi ăn lại thích ly cà phê sữa đá của tiệm Gala Bakery, cạnh bên quán Hương Giang chuyên trị các món ăn Huế. Uống thử một lần, là phải dặn lòng lần sau ghé lại uống thêm ly khác, để từ từ khám phá xem tại sao nó ngon lạ ngon lùng.
Ðúng là đến Little Saigon là để… ăn, mà ăn rồi thì hãy tạm “quẳng cái cân đi mà vui sống,” trước khi ì ạch chạy ra công viên hay leo lên treadmill chạy cho toát mồ hôi mẹ mồ hôi con, để còn mặc vừa quần áo đẹp đón Tết đến Xuân sang cùng tiếng cười rộn rã.
Sở Mật Vụ điều tra việc đoàn xe Tổng Thống Trump bị ném đá ở Florida
MIAMI, Florida (NV) – Sở Mật Vụ hiện đang điều tra việc một chiếc xe trong đoàn xe của Tổng Thống Donald Trump bị ném đá ở vùng Nam Florida, nơi ông đang nghỉ cuối tuần.
Theo nguồn tin từ các cơ quan truyền thông, giới chức công lực nói rằng cục đá không trúng chiếc Cadillac của ông Trump nhưng rơi vào một xe khác trong đoàn.
Đây là cuối tuần thứ ba liên tiếp Tổng Thống Trump về khu nghỉ mát giải trí Mar-a-Lago ở Palm Beach do ông làm chủ. Cuối tuần qua, ông mời vợ chồng Thủ Tướng Nhật Shinzo Abe cùng đến nơi này.
Một số người biểu tình đã tập trung ở một ngã tư tại West Palm Beach khi xảy ra vụ ném đá.
Một nhân chứng, chuyên viên thu hình của đài CNN, ông Khalil Abdullah, nói rằng cục đá to bằng quả bóng chày.
Cảnh sát sau đó vào một trạm xăng gần đó để xem có hình ảnh nào ghi được từ máy thu hình an ninh của tiệm hay không. Có hai món được cảnh sát quận Palm Beach thu thập làm bằng chứng tại hiện trường.
Hồi Tháng Tám năm ngoái, khi ông Trump còn là ứng cử viên tổng thống, có nguồn tin cho hay đoàn xe của ông bị tấn công trong lúc đến vận động ở Minneapolis. Cảnh sát và người biểu tình cũng đụng độ với nhau tại Washington D.C. trong ngày Lễ Nhậm Chức.
Ông Trump dự trù sẽ tham dự một cuộc tập họp của người ủng hộ tại thành phố Melbourne, Florida, trong ngày Thứ Bảy, 18 Tháng Hai. (V.Giang)
Sau cả thập niên, thương hiệu ‘Trump’ được Trumg Quốc công nhận
BẮC KINH, Trung Quốc (NV) – Nhà nước Trung Quốc vừa chấp thuận Tổng Thống Donald Trump và doanh nghiệp của ông, điều từng phải tranh đấu trong hơn một thập niên, đó là bảo vệ thương hiệu mang tên Trump trong kỹ nghệ xây dựng.
Theo CNN, trong suốt nhiều năm, ông Trump từng tranh đấu không thành công trước các tòa án ở Trung Quốc để bảo vệ nhãn hiệu cầu chứng của ông, nhưng vận may bất ngờ đến với ông hồi năm ngoái vào giai đoạn cuối của cuộc tranh cử tổng thống của ông.
Hội đồng xét duyệt nhãn hiệu cầu chứng Trung Quốc hồi Tháng Chín vừa qua loan báo rằng họ vô hiệu hóa nhãn hiệu mang tên Trump của một đối thủ khác của ông.
Đến Tháng Mười Một, không lâu sau cuộc bầu cử, nhãn hiệu cầu chứng của ông được công nhận riêng đối với Trump Organization, và nhãn hiệu được chính thức đăng ký trong tuần này.
Chuổi biến cố này khiến một số chuyên gia về đạo đức cảm thấy khó chịu vì rằng nhà nước Trung Quốc thay đổi hẳn lập trường sau khi sự nghiệp chính trị của ông Trump bắt đầu sáng giá.
Ông Norman Eisen, cố vấn đạo đức Tòa Bạch Ốc dưới thời Tổng Thống Barack Obama, nói: “Trung Quốc muốn nhân nhượng đối với ông Trump, và đây mới chỉ là cái đầu tiên trong một loạt những nỗ lực sau này nhằm gây ảnh hưởng đối với ông.”
Ông Eisen là thành phần của tổ chức từng kiện ông Trump vì vi phạm điều khoản về thù lao của ngoại quốc của Hiến Pháp, do việc nhận tiền của ngoại quốc qua kinh doanh của ông.
Các luật sư của Trump Organization nói rằng họ chỉ tìm cách bảo vệ thương hiệu mang tên Trump để người khác không thể sử dụng, ngoài ra mọi cáo buộc rằng Tổng Thống Trump sẽ có những nhượng bộ đối với nhà nước Trung Quốc là điều hoàn toàn vô căn cứ. (TP)
Dân cử California đề nghị ngày bầu cử là ngày lễ
SACRAMENTO, California (NV) – Cư dân California sắp khỏi phải lo chuyện bỏ công việc nửa chừng trong ngày bầu cử để đến phòng phiếu làm nhiệm vụ công dân một khi dự luật về bầu cử do một vị dân cử tại vùng vịnh San Francisco đưa ra Quốc Hội tiểu bang trở thành đạo luật chính thức, tờ The Mercury News loan tin.
Dự Luật ABl 674 do Dân Biểu Evan Low (Dân Chủ-Cupertino) đưa ra sẽ ấn định ngày bầu cử vào Tháng Mười Một trong những năm chẵn, tức ngày bầu cử Quốc Hội và tổng thống, ngày nghỉ lễ chính thức dành cho học sinh và nhân viên các trường cũng như công nhân, viên chức tại tiểu bang.
Các sở tư nhân, tiệm bán hàng, và nhà hàng không bị buộc phải đóng cửa, nhưng Dân Biểu Low hy vọng giới chủ nhân cũng sẽ cho nhân viên có nhu cầu đi bầu nghỉ ngày hôm đó.
Theo các số liệu của tiểu bang California, trong cuộc bầu cử hồi Tháng Mười Một vừa qua, có 58.7% cử tri ghi danh tại tiểu bang đi bỏ phiếu. Trong cuộc bầu cử hồi năm 2014, con số này thấp hơn nhiều, chỉ có 42% cử tri ghi danh đi bầu mà thôi.
Trước đây, Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ Bernie Sanders (Ðộc Lập-Vermont) từng kêu gọi liên bang hãy cho mọi người nghỉ lễ nhân có cuộc tổng tuyển cử trong những năm chẵn, lập luận rằng có tới 60% cử tri trong nước không thể đi bầu vì bận đi làm vào ngày bầu cử, trong đó 80% là giới trẻ và những người có lợi tức thấp. Tuy nhiên, dự luật mệnh danh “Ngày Dân Chủ” của vị dân cử này đã không được Quốc Hội Mỹ thông qua.
California không phải là tiểu bang đầu tiên muốn ngày bầu cử là ngày lễ. New Jersey và Puerto Rico đã có luật quy định ngày trọng đại này là ngày nghỉ lễ. (V.P.)







