Mỗi người ôm một vết Giấu trong gió mỗi ngày. (Tranh: Đinh Trường Chinh)
Có lần ta đã giữ
Như cát giữa bàn tay
Càng siết, càng rơi rụng
Chỉ còn lại hao gầy
Có người yêu rất thật
Mà chẳng thể bên nhau
Như sao trời với biển
Gần đến tận… xa nhau
Chúng ta từng là lửa
Đốt tim mình để yêu
Nhưng lửa nào cháy mãi
Khi tro tàn quá nhiều?
Không ai sai trong đó
Chỉ là đời đổi thay
Mỗi người ôm một vết
Giấu trong gió mỗi ngày
Và sau khi đánh mất
Ta mới hiểu một điều
Yêu không để sở hữu
Mà để học cách… yêu.
LTS: Nhằm mục đích tạo thêm tình thân ái giữa bạn đọc và tòa soạn, nhật báo Người Việt trân trọng kính mời quý bạn đọc, thân hữu tham gia “Vườn Thơ Người Việt” Bài vở xin gửi về địa chỉ email: [email protected], hoặc “Vườn Thơ Người Việt” 14771 Moran Street, Westminster, CA 92683 (Vì trang báo có giới hạn, toà soạn được quyền quyết định đăng bài cho phù hợp)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Bị cáo Tống Anh Tuấn, tài xế xe Lexus đánh nam shipper chấn thương, được trả tự do tại phiên tòa diễn ra ở Hà Nội sau khi đạt thỏa thuận bồi thường cho nạn nhân 300 triệu đồng ($11,493).
Theo báo Pháp Luật TP.HCM và VNExpress hôm 5 Tháng Sáu, trong sự việc xảy ra tại ngõ 310 Nghi Tàm, phường Yên Phụ, quận Tây Hồ, hồi giữa Tháng Hai, anh Lê Xuân Hưng, shipper, bị bị cáo Tuấn đánh bầm mắt bằng nón bảo hiểm giật từ tay nạn nhân, gây thương tích 8% cơ thể.
Bị cáo Tống Anh Tuấn tại phiên tòa diễn ra hôm 5 Tháng Sáu. (Hình: Hoàng Huy/Pháp Luật TP.HCM)
Vụ hành hung xảy ra sau khi anh Hưng bị cho là dựng xe gắn máy ngang đường và “có lời nói thách thức,” khiến bị cáo Tuấn xuống xe đánh nạn nhân và bị người qua đường quay video clip phát tán trên mạng xã hội.
Anh Hưng cho biết mình bị tai nạn lao động bị cụt một bàn tay nên di chuyển chậm chạp trên đường. Bốn tháng sau sự việc, sức khỏe và tinh thần anh vẫn chưa ổn định.
Xuất hiện tại phiên tòa, bà NTD, mẹ bị cáo Tống Anh Tuấn, cho hay, gia đình bà đã trao đổi hai lần về mức tiền bồi thường cho anh Hưng. Nam shipper yêu cầu khoản bồi thường 400 triệu đồng ($15,324).
Thoạt đầu anh Hưng đòi gia đình bị cáo bồi thường 1 tỷ đồng ($38,311) bao gồm viện phí, thu nhập bị mất, thiệt hại tinh thần, tiền công người thân hỗ trợ, chăm sóc, chi phí phục hồi tổn thương mắt…
“Tôi bảo hoàn cảnh Tuấn vợ bỏ, một mình nuôi ba đứa con, hoàn cảnh khó quá nên cho tôi xin khắc phục [bồi thường] 250 triệu đồng nhưng cậu Hưng không đồng ý,” bà D. cho hay.
Tòa tạm dừng cho hai bên tự thỏa thuận với nhau trong phòng xử.
Anh Lê Xuân Hưng, shipper, bị đánh bầm mắt bằng nón bảo hiểm. (Hình: VTC News)
Sau khi nhận 300 triệu đồng tiền bồi thường, anh Hưng làm đơn rút yêu cầu xử lý hình sự đối với bị cáo Tuấn trong tình trạng “tự nguyện và hoàn toàn minh mẫn.” Bị cáo Tống Anh Tuấn được trả tự do ngay tại tòa.
Trước vụ này, bị cáo Tuấn bị ghi nhận có hai tiền án về tội “cố ý gây thương tích” và “tổ chức đánh bạc.” Ngoài ra còn có hai tiền án đã hết thời hiệu xử lý về hành vi “gây rối trật tự công cộng” và “xâm hại sức khỏe người khác.” (N.H.K) [qd]
WESTMINSTER, California (NV) – Vài chiếc bong bóng bay kim loại vướng thiết bị tiện ích, làm cúp điện ở Westminster, ảnh hưởng hơn 4,600 khách hàng công ty điện lực Southern California Edison (SCE), gồm một số cơ sở thương mại, hôm Thứ Tư, 4 Tháng Sáu, giới chức cho hay, theo nhật báo The Orange County Register.
Theo dự trù, điện có lại đầy đủ vào 3 giờ sáng Thứ Năm, giới chức cho biết.
Bong bóng bay kim loại. (Hình minh họa: Storyblocks)
Vụ cúp điện xảy ra khoảng 3 giờ rưỡi chiều Thứ Tư và ảnh hưởng 4,631 khách hàng SCE trong 1 dặm khu vực đường Westminster và Goldenwest, theo ông David Eisenhauer, phát ngôn viên SCE. Tới 7 giờ tối Thứ Tư, ít nhất 700 khách hàng vẫn chưa có điện.
Tối Thư Tư, hai khu vực – đường Cherry và Westminster, cùng Trask và Yosemite – vẫn bị cúp điện.
Bong bóng bay kim loại là nguyên nhân phổ biến làm cúp điện. Năm năm qua, số vụ cúp điện do loại bong bóng này tăng gần gấp đôi. Theo luật tiểu bang California, bong bóng bay phải luôn cột vào vật nặng và không bao giờ được thả ngoài trời do rủi ro về an toàn.
Bong bóng bay mạ bạc dẫn điện rất tốt nên có thể gây hậu quả nguy hiểm, như cúp điện hoặc thậm chí cháy nổ, nếu vướng dây điện hoặc thiết bị điện, giới chức lưu ý.
Năm 2024, SCE báo cáo số vụ cúp điện do bong bóng bay kim loại tăng vọt từ Tháng Hai tới Tháng Sáu, khoảng thời gian người ta mừng lễ tốt nghiệp và ngày lễ khác. Năm ngoái, hơn 113,000 khách hàng SCE bị ảnh hưởng vì cúp điện do bong bóng bay kim loại. (Th.Long) [qd]
BÌNH THUẬN, Việt Nam (NV) – Bị can Đỗ Đức Bình, 25 tuổi, ở thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận, bị bắt, khởi tố với cáo buộc đánh chết bé gái 3 tuổi, là con riêng của người tình.
Theo báo VNExpress và Công An TP.HCM hôm 5 Tháng Sáu, bị can Bình sống như vợ chồng với bà NTL, 35 tuổi, có hai con riêng, ở phường Mũi Né, Phan Thiết.
Công an khám nghiệm hiện trường vụ án mạng xảy ra tại căn nhà ở phường Mũi Né, thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận. (Hình: Công An TP.HCM)
Trong sự việc xảy ra vào sáng sớm 27 Tháng Năm, người phụ nữ chở đứa con trai lớn đi học. Khi thức dậy, bé NTMN, 3 tuổi, không thấy mẹ nên la khóc.
Kết quả điều tra sơ bộ cho hay, bị can Bình dỗ đứa bé không được nên bực tức, dùng tay đánh liên tiếp khiến đầu bé gái va vào tường và cạnh giường. Khi bé N. khóc to hơn, bị can Bình bế bé lên cao rồi thảy xuống đệm khiến nạn nhân bất động.
Lát sau, bà L. trở về, lay con dậy đi học nhưng lúc này bé gái đã hôn mê. Bé N. được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện Đa Khoa Tỉnh Bình Thuận nhưng không qua khỏi. Người phụ nữ báo công an về dấu hiệu con gái mình bị bạo hành.
Theo kết quả giảo nghiệm tử thi, bé NTMN chết do “chấn thương sọ não quá nặng,” “bị tăng đậm độ hình liềm ở thùy thái dương phải, chẩm phải, thùy trán trái và dọc theo liềm não.”
Trước vụ này, các vụ bạo hành con riêng của người tình hoặc vợ, chồng, diễn ra thường xuyên.
Trong một vụ xảy ra hồi cuối Tháng Ba, trang tin VTV cho hay, bị can Lê Văn Trường, 34 tuổi, ở thị xã Tân Châu, tỉnh An Giang, bị bắt, khởi tố với cáo buộc đánh con riêng của vợ hờ đến chết rồi đem đi chôn vội vã.
Nạn nhân trong vụ này là bé trai được viết tên tắt là K. Nghi ngờ con trai mình chết bất thường và có uẩn khúc, người đàn ông là cha ruột bé K. yêu cầu công an khai quật tử thi và điều tra.
Bé gái được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện Đa Khoa Tỉnh Bình Thuận nhưng không qua khỏi. (Hình: VNExpress)
Theo bản tin, trước khi vụ án mạng xảy ra, bị can Trường bực tức về chuyện bé K. không nghe lời, “hay đòi hỏi nhiều thứ.”
Vào chiều 23 Tháng Ba, bị can Trường đi làm về thì bé K. đòi ông này chở đi tìm mẹ nên bị lôi vào phòng ngủ, đánh vào bụng. Mấy ngày sau, bé K. bị sốt nhưng gia đình không đưa đi khám bệnh.
Ba ngày sau, bị can Trường vẫn chở bé K. đi nhà trẻ nhưng trên đường, bé trai ngất xỉu rồi chết tại bệnh viện Đa Khoa khu vực Tân Châu. Bé K. được mai táng vào chiều cùng ngày.
Công An An Giang cho rằng vụ bạo hành này “đặc biệt nghiêm trọng, gây hoang mang trong quần chúng nhân dân.” (N.H.K) [qd]
MARIETTA, Georgia (NV) – Nhân viên công lực liên bang bắt 12 di dân lậu trong vụ bố ráp một tiệm nail của người Việt ở Marietta, Georgia, hôm Thứ Tư, 4 Tháng Sáu, theo tin đài truyền hình Atlanta News First (ANF).
Trong một video đăng trên trang mạng xã hội X, Cơ Quan Điều Tra Nội An Atlanta (HSI Atlanta) nói rằng các nhân viên của họ bắt 12 di dân bất hợp pháp ở tiệm Luxx Nail Lounge ở Marietta.
Nhân viên công lực liên bang thẩm vấn nhân viên tiệm Luxx Nail Lounge ở Marietta, Georgia, hôm Thứ Tư, 4 Tháng Sáu. (Hình: X HSI Atlanta)
Nhật báo Người Việt có gọi điện thoại đến tiệm để hỏi thông tin, nhưng không ai nhấc máy, và cũng không thể để lại lời nhắn vì hộp thư đã đầy.
Một chủ tiệm nail người Việt Nam ở Marietta không muốn nêu danh tính xác nhận với nhật báo Người Việt qua điện thoại rằng Luxx Nail Lounge do người Việt làm chủ.
Video của HSI Atlanta cho thấy một nhân viên an ninh mặc sắc phục mở cửa tiệm nail để một nhân viên khác dẫn một thanh niên đi ra ngoài.
Thanh niên này mặc áo thun trắng, quần jean, đi dép, hai tay bị trói bằng zip tie ra phía sau.
Một tấm hình của HSI Atlanta đăng trên X cho thấy có khoảng chục nhân viên công lực trong tiệm Luxx Nail Lounge chất vấn khoảng chục nhân viên tiệm, trong đó có hai phụ nữ.
Hình ảnh trên Facebook của tiệm cho thấy đây là một tiệm nail lớn, có khoảng hơn 20 bàn làm móng tay và khoảng 20 ghế làm chân (pedicure chair).
“Thấy sáu người hàng xóm của tôi trông có vẻ bị chà đạp và bị đưa đi cùng một lúc làm tôi đau lòng,” một người đàn ông tên Angel, người chứng kiến vụ bố ráp, nói với ANF. “Nó làm tôi buồn hôm nay.”
Ông này nói ban đầu ông không biết chuyện gì xảy ra, nhưng sau khi nhìn kỹ, ông thấy sắc phục của nhân viên công lực liên bang.
“Tôi không thấy bố ráp doanh nghiệp này là có lợi, mà chỉ làm thiệt hại cộng đồng,” ông Angel nói. “Tôi rất quý tất cả những người làm việc ở đây. Tất cả mọi người ở khu vực này đều tốt, cả cộng đồng này.”
Ông Tom Homan, “trùm biên giới” của Tổng Thống Donald Trump, gần đây gia tăng gấp đôi nỗ lực bắt người, nói rằng không có nơi trú ẩn tại Mỹ cho những người đến đây một cách bất hợp pháp.
“Đến Hoa Kỳ một cách bất hợp pháp là vi phạm luật. Đó là tội hình sự. Vì thế, nếu đến đây một cách bất hợp pháp, quý vị có vấn đề,” ông Homan được trích lời nói.
Một nhân viên tiệm Luxx Nail Lounge bị trói và đưa đi. (Hình: X HSI Atlanta)
Ông “trùm biên giới” nói rằng ông muốn nhiều người bị bắt hơn nữa khắp nước Mỹ, và nhắm mục tiêu bắt 3,000 người mỗi ngày, theo ANF.
“Chúng tôi cập nhật thêm thông tin về những nơi có thể tìm được những người này. Vì thế, chúng tôi gia tăng khám xét những nơi này. Chúng tôi tăng cường thêm nhân viên công lực và gia tăng thêm ngân sách. Thành ra, chúng tôi chắc chắn sẽ làm được,” ANF trích lời ông Homan nói.
Ông James Woo, thuộc tổ chức Asian Americans Advancing Justice (AAAJ) ở Atlanta, khuyến khích các gia đình nên có kế hoạch chuẩn bị.
“Cái này rõ ràng làm tan nát gia đình,” ông Woo nói.
Ông nói việc gia tăng bắt bớ di dân làm ảnh hưởng cộng đồng và doanh nghiệp tại Georgia.
“Nhân viên không dám đi làm, buôn bán ế ẩm, tôi nghĩ nó ảnh hưởng tất cả,” ông Woo nói.
Trên mạng xã hội, HSI Atlanta viết rằng mướn di dân bất hợp pháp “phá hủy công bằng trong lao động, lợi dụng những người yếu thế, và đe dọa an toàn công cộng.”
HIS Atlanta cũng nói thêm: “Ai mướn những người này cũng sẽ bị quy trách nhiệm.”
“Chúng tôi bắt buộc phải thi hành luật di trú theo luật pháp. Nếu không đồng ý, những người này có thể vận động Quốc Hội thay đổi luật, thay đổi mức độ áp dụng luật,” ông Steven Schrank, người phụ trách HSI Atlanta, nói. “Tổng thống hiện nay, chính quyền hiện nay, bắt buộc chúng tôi thực thi luật pháp như đã được viết ra.”
Ông Woo nói rằng cộng đồng nên tiếp cận các lãnh đạo địa phương.
“Chúng ta phải bảo đảm là người dân được bảo vệ, cộng đồng được bảo vệ,” ông Woo nhấn mạnh, “cùng với việc phải biết chúng ta có quyền gì khi bị nhân viên di trú liên bang bắt hoặc giam giữ.”
ANF có tiếp xúc với HSI Atlanta để hỏi bước kế tiếp đối với 12 người bị bắt là gì và chủ tiệm nail có bị gì không. HSI Atlanta vẫn đang làm việc để có thể cung cấp thêm chi tiết. (Đ.D.)
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Bị cáo Nguyễn Thị Hoài, 33 tuổi, tức Hoài DJ, cùng tám đồng phạm, ra tòa tại Sài Gòn với cáo buộc mở xưởng sản xuất 108 kg “nước vui,” thu lợi hàng tỷ đồng (hàng chục ngàn đô la).
“Nước vui” là tiếng lóng của dân chơi để chỉ loại ma túy dạng nước, có tác dụng kích thích thần kinh, chứa hỗn hợp các chất ma túy như Methamphetamine, MDMA, 2C-B, Ketamine…
Bị cáo Nguyễn Thị Hoài, tức Hoài DJ, tại phiên tòa hôm 5 Tháng Sáu. (Hình: Hải Duyên/VNExpress)
Loại ma túy này có xuất xứ từ Trung Quốc, xâm nhập vào Việt Nam lần đầu vào năm 2016.
Báo VNExpress hôm 5 Tháng Sáu cho biết, bị cáo Hoài bị quy chụp vai trò cầm đầu trong vụ án này.
Theo cáo trạng, hồi năm 2020, bị cáo Hoài sang Cambodia làm nghề DJ (chỉnh nhạc) tại các quán bar, vũ trường.
Trong thời gian đó, nữ bị cáo quen một người đàn ông Việt Nam có biệt danh “Zin” (không rõ lai lịch) và được ông này chu cấp, cho tiền trả nợ.
Hai năm sau, khi biết “Zin” chuyên sản xuất “nước vui” cung cấp cho dân chơi, bị cáo Hoài nghỉ làm DJ để trợ giúp việc thu chi, vận chuyển ma túy từ kho đi nhiều vùng ở Cambodia và được ông này trả lương 50 triệu đồng ($1,917) mỗi tháng.
Đầu năm 2023, bị cáo Hoài về Việt Nam chữa bệnh tuyến giáp, sau đó mở xưởng chế tạo “nước vui” tại Sài Gòn để mở rộng địa bàn.
Nữ bị cáo được người tình cung cấp ma túy và công thức pha chế, đóng gói và trả công $2 cho mỗi gói thành phẩm. Bị cáo Hoài sau đó thuê nhiều người tham gia đường dây này.
Nữ bị cáo thuê một căn nhà trong hẻm ở quận 5, Sài Gòn, làm nơi sản xuất ma túy.
Ban đầu, bị cáo Hoài được người của “Zin” cung cấp bột ma túy, bao bì để pha chế, đóng gói thành phẩm. Về sau, bà ta đặt hàng qua nền tảng Telegram và giao “nước vui” cho các đầu mối được “Zin” chỉ định. Các bị cáo này tận dụng ứng dụng (app) giao hàng để bán “nước vui” đi nhiều nơi.
Tang vật là các gói “nước vui” bị công an tịch thu. (Hình: VNExpress)
Đường dây này đổ bể sau vụ công an bắt quả tang hai đàn em của bị cáo Hoài đang trên đường giao 8,700 gói ma túy “nước vui” (nặng 55 kg) tại quận 1, Sài Gòn, vào hôm 5 Tháng Sáu, 2023.
Lúc bị bắt, bị can Hoài có hai tài khoản ngân hàng, trong đó, một tài khoản có 12.5 tỷ đồng ($479,386) và sổ tiết kiệm 1.6 tỷ đồng ($6,1361).
Ngoài ra, bị cáo Hoài mua một căn nhà với giá 6.3 tỷ đồng ($241,610) ở quận 1 nhưng chưa kịp sang tên nhà thì bị bắt. Các khoản tiền và căn nhà nêu trên đang bị phong tỏa, niêm phong.
Phiên tòa xử bị cáo Nguyễn Thị Hoài và các đồng phạm dự kiến diễn ra trong bốn ngày. (N.H.K) [qd]
Căng: Elon Musk nói Trump dễ gì thắng cử nếu không có mình
Tổng thống Donald Trump vừa công bố lệnh cấm nhập cảnh và các hạn chế đi lại đối với công dân của 19 quốc gia, với hiệu lực bắt đầu từ thứ Hai tới, trong một nỗ lực nhằm tăng cường an ninh quốc gia và kiểm soát việc nhập cư.
WASHINGTON, DC (NV) – Tổng Thống Donald Trump điện đàm với Chủ Tịch Tập Cận Bình của Trung Quốc hôm Thứ Năm, 5 Tháng Sáu, lần đầu tiên kể từ khi ông Trump nhậm chức nhiệm kỳ thứ nhì và lần đầu tiên kể từ khi cuộc chiến thương mại Mỹ-Trung bắt đầu, theo AP.
Sau đó, ông Trump cho hay cuộc điện đàm dài một tiếng rưỡi với ông Tập “rất tích cực,” đồng thời loan báo Mỹ và Trung Quốc sẽ tiếp tục đàm phán thương mại với hy vọng phá vỡ tình trạng bế tắc về thuế quan và nguồn khoáng sản đất hiếm trên thế giới.
Tổng Thống Donald Trump (trái) của Mỹ và Chủ Tịch Tập Cận Bình của Trung Quốc. (Hình minh họa: Michael Kappeler/POOL/AFP via Getty Images & Sarah Meyssonnier/POOL/AFP via Getty Images)
“Không lâu nữa, phái đoàn của hai nước chúng tôi sẽ gặp nhau ở nơi chúng tôi sẽ quyết định sau,” ông Trump viết trên mạng xã hội Truth Social của ông sau cuộc điện đàm.
Ông Scott Bessent, bộ trưởng Tài Chính; ông Howard Lutnick, bộ trưởng Thương Mại; và ông Jamieson Greer, người đại diện thương mại Mỹ, sẽ dẫn đầu phái đoàn đàm phán Mỹ.
Tổng Thống Trump cũng cho biết Chủ Tịch Tập “lịch thiệp” mời ông và Đệ Nhất Phu Nhân Melania Trump thăm Trung Quốc, và để đáp lại, ông cũng mời ông Tập thăm Mỹ.
Bộ Ngoại Giao Trung Quốc xác nhận ông Trump là người đề nghị sắp xếp cuộc điện đàm với ông Tập.
Bộ Ngoại Giao Trung Quốc ra tuyên bố cho hay ông Tập yêu cầu ông Trump “bỏ những biện pháp tiêu cực” mà Mỹ sử dụng đối với Trung Quốc. Cơ quan này cho biết thêm ông Trump nói “Mỹ thích có sinh viên Trung Quốc tới Mỹ du học,” bất chấp chính quyền ông Trump mới đây loan báo sẽ hủy visa một số sinh viên Trung Quốc.
Ví mối quan hệ Mỹ-Trung như chiếc tàu, ông Tập nói với ông Trump rằng hai bên cần phải “cầm bánh lái và đi đúng hướng” và cần phải “tránh những điều gây rắc rối và gián đoạn,” theo Bộ Ngoại Giao Trung Quốc.
“Tôi thích Chủ Tịch Tập của Trung Quốc, từ trước tới nay luôn luôn thích, và sẽ luôn luôn thích, nhưng ông rất cứng rắn, và cực kỳ khó đạt thỏa thuận!!!” ông Trump viết trên mạng xã hội Truth Social của ông.
Thứ Năm tuần trước, ông Bessent cho biết đàm phán thương mại Mỹ-Trung “hơi bị trì trệ,” và có thể Tổng Thống Trump và Chủ Tịch Tập phải can thiệp.
Mấy ngày qua, Mỹ và Trung Quốc cáo buộc nhau vi phạm thỏa thuận thương mại tạm thời mà hai bên đạt được ở Thụy Sĩ hôm 12 Tháng Năm. Theo thỏa thuận, Mỹ và Trung Quốc tạm hoãn hầu hết thuế quan đối với nhau, và Trung Quốc hủy bỏ biện pháp trả đũa thương mại áp dụng cho Mỹ từ đầu Tháng Tư.
Lần gần đây nhất Tổng Thống Trump và Chủ Tịch Tập nói chuyện với nhau là hồi Tháng Giêng, ngay trước khi ông Trump nhậm chức nhiệm kỳ thứ nhì. (Th.Long) [qd]
LTS: Nhà hoạt động dân chủ Võ Đại Tôn (1935-2025) qua đời lúc 22:00 giờ ngày Thứ Sáu 23 Tháng Năm 2025 (giờ Úc) tại bệnh viện Bankstown (NSW), hưởng thọ 90 tuổi. Ông cũng là tác giả nổi tiếng trong lĩnh vực văn học với bút danh Hoàng Phong Linh, đã in nhiều tập thơ trước và sau 1975.
Cuộc đời của ông ghi một dấu ấn đặc biệt về sự kiên cường tranh đấu cho một đất nước Việt Nam bị cộng sản cưỡng chiếm. Đáng nói, phần họp báo quốc tế của cộng sản Bắc Việt tổ chức cho ông, là một nỗi nhục của chế độ, không thể nào quên.
Dưới đây là câu chuyện về phiên họp báo quốc tế, trích trong tập hồi ký Tắm Máu Đen của ông.
——
Tôi sống tại căn nhà CHÈM được bốn ngày rồi. Bọn chúng ưu đãi tôi hết mức, so với số phận của một tù nhân. Ngay cả đội bảo vệ cũng chỉ có cơm và một nồi rau muống luộc mỗi bữa, quây quần ngồi ăn chung trên một tấm phản ở tầng dưới. Mỗi ngày tôi được cấp cho một nải chuối lớn ăn tráng miệng. Hôm nào ăn không hết, tôi đem xuống mời đám bảo vệ, nhưng họ không dám nhận. Kỷ luật gắt gao lắm. Ngoài việc lo an ninh và quản lý cơm nước cho tôi, không ai được phép lên phòng tôi nói chuyện.
Sau ngày đi thăm lăng Hồ Chí Minh về, thì có tên Đại tá đã từng thẩm vấn tôi trước đây ở trại B-14 và vài tên cán bộ thụ lý khác đến gặp tôi. Linh giác cho tôi biết là đã đến lúc “mở màn” một âm mưu gì đây. Tôi bình tĩnh chờ đợi và tìm cách đối phó.
Tên Đại tá nói, sau khi rít một hơi thuốc lào:
– Anh thấy đấy, Đảng và Nhà nước lúc nào cũng quan tâm chu đáo cho anh. Sẽ còn nhiều điều tốt đẹp cho anh sau này, nếu anh thực tâm ăn năn hối cải và phục vụ tốt. Chúng tôi lúc nào cũng mở rộng cửa. Anh đã được vinh hạnh gặp cụ Bộ trưởng, được đi tham quan, viếng lăng Hồ chủ tịch và được ăn ở đầy đủ tiện nghi. Có thể chúng tôi sẽ sắp xếp đưa anh vào làm ủy viên trong Mặt Trận Tổ Quốc, gồm toàn những người đã giác ngộ Cách mạng, yêu nước và cho anh gặp lại vợ con. Cấp cho anh cả nhà ở Hà Nội và ô tô con nữa đấy. Ngay cả tôi còn đi xe đạp nữa là, quen rồi, vừa tập thể dục vừa tiết kiệm. Anh sẽ được đáp ứng mọi nguyện vọng, miễn là làm việc tốt.
Tôi giả vờ từ tốn hỏi:
– Thưa ông, ông muốn tôi làm gì ạ” Thực tình là tôi đã hối cải rồi, chẳng biết làm sao để đền tội mù quáng đã qua!
– Không có gì khó cả, anh cứ khai báo thành khẩn rồi chúng tôi xem xét.
Tôi nghĩ ngay một mưu kế:
– Dạ, thực tình mà nói, tôi cũng còn vài điều lấn cấn về “Kế Hoạch Hậu Chiến”, mà chúng tôi gọi là “Mật kế Z” chưa khai hết, vì có mặc cảm là phản bội các đồng đội của tôi.
Tên Đại tá mừng rỡ nói ngay:
– Phản bội gì” Anh viết sự thật ra là để giúp họ giác ngộ đấy chứ! Chống lại Cách Mạng là mù quáng, là ảo vọng. Anh phải đem ánh sáng lại cho những kẻ phản động lầm đường lạc lối. Phản bội Tổ Quốc mới là chính yếu, mới là cơ bản.
– Vâng, tôi nhận thức được rồi và muốn đền ơn quý ông đã ưu đãi tôi, quý ông đã không giết tôi, mà lại còn cho hưởng mọi ân huệ như thế này thì tôi phải lập công chuộc tội mới đúng đạo lý. Ông cấp cho tôi giấy bút, tôi sẽ viết ngay.
– Được, thế là tốt! Anh cố gắng viết thật đầy đủ, ngày mai chúng tôi vào lại.
Nói xong, hắn bảo tên cán bộ thư ký cấp giấy bút cho tôi ngay. Lần này được cấp cho bút bi và cả tập giấy trắng không cần đếm trước.
Suốt ngày tôi cặm cụi ngồi căng óc ra phịa đủ điều về “Kế Hoạch Hậu Chiến”. Viết có lớp lang với từng giai đoạn, đọc nghe rất hợp lý. Nào là dự trù quân số, tiếp liệu, yểm trợ. Lập khu kháng chiến, tấn công các tỉnh Tây Nguyên làm bàn đạp tiến về Sàigòn. Ngoại giao với Mỹ và các nước tư bản để xin viện trợ. Đồng minh với Lào, Miên. Nào là tuyên truyền, địch vận, kêu gọi dân chúng nổi dậy… Tôi phân chia bản “tự khai” ra nhiều giai đoạn hành động. Dựa trên tin tức chung chung mà tôi đã đọc qua báo chí ngoại quốc trước đây, xào nấu thành món thập cẩm nhưng có vẻ ngon lành.
Viết xong, đọc đi đọc lại nhiều lần cho nhớ. Đặc biệt các mấu chốt mà tôi đã phịa ra, phải có điểm tựa để không bao giờ quên. Khi nào bị tra vấn lại, thì “khai” ngay để bọn chúng không nghi ngờ. Nói ra thấy có vẻ dễ dàng, nhưng thực tình đây là một kỹ thuật đánh lừa kẻ thù rất phức tạp, khó khăn. Phải in sâu “tài liệu riêng” mình đã phịa vào trong óc. Mỗi đêm phải nằm nhớ lại từng điểm, từng nhân vật, địa danh và phải tập đóng kịch “khai báo” với tất cả sự thành khẩn điêu luyện. Phải dò xét trình độ từng tên cán bộ thẩm vấn, bọn chúng làm việc tập thể, có đầy đủ phương tiện và tài liệu để kiểm tra. Chỉ cần một lời nói hớ, một cử chỉ vụng về khinh địch là “đi đoong” ngay! Lúc nào cũng nhớ thuộc lòng, vì bản chất cố hữu của bọn CS VN là nghi ngờ và bạo lực. Phải đánh trúng “gót chân Achilles” của chúng, mới mong làm cho chúng bị sập bẫy – Cuộc đấu trí âm thầm một chọi trăm này thật trần ai!
Ngay hôm sau, tên Đại tá thẩm vấn này vào lấy bản “tự khai” của tôi, ngồi đọc một hơi có vẻ thỏa mãn lắm. Sau cùng, hắn gật gù nói:
– Được, anh cứ tiếp tục suy nghĩ đi, cần bổ túc gì thì cứ nói. Sao đấy, ăn uống thế nào”
– Thưa ông, tốt quá. ƠŒ đây còn sướng hơn ở bên Úc, bên Mỹ nữa đấy!
– Hà hà, đấy đấy! Tôi đã nói rồi mà. Các anh ở nước ngoài chỉ là phồn vinh giả tạo. Nhưng ở đây chưa thấm tháp gì đâu, anh sẽ còn được ưu đãi nhiều nữa cơ. À, đã có xe ô tô con cấp riêng cho anh rồi đấy. Xe hiệu Mơ-xơ-đếc của “Pháp”(!) loại tốt.
Tôi giả vờ khúm núm:
– Dạ, cám ơn quý ông, tốt quá. Tôi có đề nghị muốn lập công chuộc tội. Ông xét cho tôi được đi nói chuyện với Mặt Trận Tổ Quốc, được họp báo. Hoặc là được vào Sàigòn, ủa quên, thành phố Hồ Chí Minh, nói chuyện với đồng bào về sự giác ngộ của tôi được không ạ” Tôi sẽ nói rõ về “Kế Hoạch Hậu Chiến” này, để thức tỉnh các phe nhóm còn muốn chống phá Cách Mạng!
– Tốt, để đấy rồi xem sao.
Tôi vội sút thêm một quả bóng nữa:
– À, xin lỗi ông. Tôi vừa nhớ ra còn một đoạn kết nữa, nhưng chưa viết kịp. Ông cho tôi viết tiếp, chiều nay tôi sẽ nộp ngay.
Tên Đại tá vui vẻ nói:
– Được, được! Anh cứ viết đi. Chiều nay tôi sẽ cho người vào lấy. Nêu luôn cả nguyện vọng như anh vừa trình bày với tôi đấy, rồi chúng tôi sẽ bố trí lên kế hoạch giúp anh đạt yêu cầu nhé. Nào, ta hút thuốc lào, uống nước chè đi!
Sống trực diện với cộng sản ngay trong hang ổ của họ mới có mấy tháng, tôi đã rút ra được một nhận thức thực tế: Không bao giờ họ khen hoặc tin mình thực lòng cả. Phải trừ hao ít nhất là 80% những điều họ nói. Những gì mà “phe tư bản” đã làm, cho dù có tốt đẹp đến đâu chăng nữa, họ cũng cứ chê bai đủ điều. Vì lẽ đó, muốn đánh lừa họ theo ý mình, phải hết sức tinh tế, từ từ. Cân lượng từng lời nói, câu viết bằng cân tiểu ly mới mong sút banh lọt lưới, rồi còn chấp nhận sự trả thù dã man nhất của họ, kể cả cái chết! Tôi đã chấp nhận và quyết tâm tiến bước – Mẹ Việt Nam ơi, xin giúp con!
Tôi viết thêm một đoạn kết, trình bày lòng “ăn năn hối cải”, nói chuyện đạo lý ở đời và thiết tha mong được “Đảng và Nhà nước” cho đi nói chuyện công khai để xin “nhân dân khoan hồng” cho làm lại cuộc đời.
Chôn kín tận đáy lòng tôi là mưu đồ làm sao cho bọn thẩm vấn Bộ Nội vụ tin thật. Đưa tôi ra họp báo hoặc đi chỗ này chỗ kia nói chuyện với đồng bào. Nếu được về Saigon là tốt nhất, để báo chí đăng tải cho anh em cùng gia đình tôi ở hải ngoại biết được tin tôi đang bị CS giam ở Hà Nội. Tôi không cầu mong anh em giải thoát – đấy là ảo vọng – mà chỉ mong muốn dùng cơ hội được ra công khai để chứng minh: 1. Tôi đã về quê hương thực sự chớ không dối trá ai. 2. Đốt lên ngọn lửa niềm tin phục quốc, đặc biệt là ở hải ngoại, để anh em chiến hữu tiếp tục con đường dở dang. 3. Lừa cơ hội để chống Cộng sản công khai trước khi chết, còn hơn là bị thủ tiêu âm thầm nhục nhã trong tù. 4. Và sau cùng nhắn lời vĩnh biệt gia đình thương yêu của tôi.
Chỉ còn cách đó, nếu không bọn chúng sẽ giam tôi đến chết dần chết mòn trong tù biệt giam. Chết âm thầm vô ích – Tôi chợt nhớ đến hai câu thơ của Xuân Diệu trước đây: Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt Còn hơn là le lói suốt trăm năm.
Như tôi đã nhiều lần suy nghĩ: Phải biết Sống và phải biết chọn cho mình cái Chết xứng đáng! Tôi đang dọn đường vào cõi chết với tất cả sự bình thản đến lạnh lùng. Còn việc tôi đã sa cơ vào tay kẻ thù, nguyện ước chưa thành, thì tôi chỉ biết ngậm ngùi ngâm nga mấy câu thơ của Vũ Hoàng Chương trong “Tâm Sự Kẻ Sang Tần” để tự an ủi, đời được mấy kẻ tri âm: Một nhát gươm đưa ngàn thuở đẹp Dù sai hay trúng cũng là dư!
Sau khi nộp đoạn kết, tôi âm thầm chờ đợi kết quả. Tuy chưa gặp lại viên Đại tá thẩm vấn cùng các cán bộ thụ lý, nhưng tôi “đánh hơi” thấy đội bảo vệ có vẻ săn sóc tôi tận tình hơn. Thức ăn càng dồi dào thêm, và tên đội trưởng nói chuyện với tôi nhã nhặn và lịch sự khác thường. Cả hai bên – cá nhân tôi và bọn công an – đang chơi trò mèo rình chuột.
Thời gian vừa qua cũng là sinh nhật thứ 46 của tôi (8.7.36 – 8.7.82). Nhưng vì sống trong hoàn cảnh tù đầy và đang căng thẳng tinh thần đối phó với kẻ thù ngày đêm, cho nên tôi không muốn nghĩ đến. Mọi sự rồi cũng trôi qua theo dòng đời. Chỉ cố gắng tồn tại với hiện thực để mong chứng minh một tấm lòng đối với quê hương, thế thôi!
Hôm sau viên Đại tá và ba bốn cán bộ cao cấp ở Hà Nội vào gặp tôi, tỏ vẻ ân cần niềm nở:
– Chúng tôi báo cho anh một tin phấn khởi. Cấp trên đã chấp thuận cho anh ra họp báo theo như nguyện vọng của anh. Đấy thấy không, cứ làm việc tốt thì yêu cầu gì chính đáng, cũng được xét giải quyết cả!
Tôi tỏ vẻ mừng rỡ:
– Dạ, xin cám ơn quý ông.
Tôi không muốn nói gì thêm vì sợ lộ âm mưu của mình. Cứ để cho họ nói trước, rồi mình nương theo mà tính.
– Chúng tôi cho anh biết thêm về một vài điều cơ bản theo ý cấp trên – viên đại tá nói tiếp một hơi dài – Vừa rồi ở thành phố Hồ Chí Minh có họp báo quốc tế quan trọng giữa ba Bộ trưởng Ngoại giao Kampuchia, Lào và nước ta. Tố cáo bọn phản động Thái Lan cấu kết với đế quốc Mỹ và bọn bành trướng Trung Quốc âm mưu chống phá Cách Mạng VN. Chúng đã thua đau ở mặt trận Tây Nam và biên giới phía Bắc, bây giờ lại đang nuôi dưỡng bọn thổ phỉ quấy phá ta nữa. Lần này, có thể cho anh ra họp báo ở Hà Nội để trình bày thêm bằng chứng. Họp báo Quốc tế đấy! Vậy anh chuẩn bị làm việc với chúng tôi. Có các đồng chí ở bộ Ngoại giao và báo Nhân Dân vào đây thăm anh để hướng dẫn thêm. Anh quen họp báo rồi chứ gì, trước làm ở Bộ Thông Tin ngụy mà!
Cả bọn cùng cười vui vẻ. Nước trà rót lia lịa, thuốc lào rít dài dài. Viên Đại tá lại nói tiếp:
– Thời gian cũng khẩn trương rồi, cho nên chúng tôi có viết sẵn lời tuyên bố với báo chí cho anh. Anh cứ đọc lại, cần thêm nguyện vọng gì thì cứ tự nhiên.
Chúng tôi dựa theo lời khai báo của anh đấy. Cũng cần phải cho dịch ra tiếng Anh và Pháp để phân phối cho nhà báo nước ngoài. Anh dịch được Anh, Pháp không” Thông thạo lắm chứ gì! Nhưng để đỡ việc cho anh, chúng tôi sẽ có người dịch tiếng Pháp, còn anh thì nếu không trở ngại anh cứ dịch tiếng Anh tiếng Mỹ trước đi, rồi chúng tôi xem lại, cho in ấn đàng hoàng.
Nói xong, hắn lấy trong cặp ra đưa cho tôi một tập giấy đánh máy. Tôi đếm đúng năm trang, nhưng chưa vội đọc, để trên mặt bàn. Tôi biết chắc tài liệu này viết toàn những lời tố cáo Mỹ, Thái Lan, đem tôi ra làm nhân chứng cho họ buộc tội các nước tư bản âm mưu xâm lược Việt Nam, để họ xua quân đi bành trướng chiến lược Đỏ của họ ở Đông Nam Á, sau khi thấy đã chiến thắng miền Nam ngon tay.
Một tên cán bộ cao cấp trong bọn nói với tôi:
– Cố gắng nhé! À, chúng tôi có mang theo tự điển cho anh đây, loại tự điển Nguyễn Văn Khôn này cũng tạm được. Anh cứ tra cứu thoải mái.
Đối với bọn địch kiêu ngạo này đừng bao giờ cho họ biết rõ trình độ mình ra sao. Cứ giả vờ càng ngu càng tốt. Nghĩ thế, tôi nói ngay:
– Hay quá, tôi đang lo không biết có dịch nổi không. Tiếng Anh, tiếng Pháp của tôi lâu quá không dùng đến nên cũng quên nhiều. Ngay ở Úc tôi cũng ít có dịp nói tiếng Anh. Ông cho mượn tự điển là quý lắm, xin cám ơn.
Viên Đại tá lại nói tiếp:
– Anh đọc tài liệu đánh máy này, rồi chép lại theo chữ viết tay của anh để chúng tôi lưu hồ sơ. Bản dịch cũng thế. Cần thêm giấy bút thì cứ nói với cán bộ bảo vệ nhé!
Tôi nghĩ thầm: “Bọn này láu thật. Viết sẵn rồi buộc mình chép lại để sau này làm bằng chứng là chính mình viết chứ không phải họ. Thây kệ, lo gì! Miễn sao mình đạt được mục đích. Cứu cánh biện minh cho phương tiện mà”!
Vì muốn chứng tỏ mức độ “thành khẩn” của mình để chóng đạt thành âm mưu, suốt ngày và đêm hôm ấy tôi thức khuya để đọc, chép và dịch ra lời “Tuyên bố” với báo chí họ đã viết sẵn. Đúng như dự đoán của tôi, bản văn toàn nêu lên những lời tố cáo Mỹ đã chỉ đạo cho tôi xâm nhập về VN, Thái Lan cho mượn đường, Trung quốc tiếp tế vũ khí. Kêu gọi “các nhóm phản động ở nước ngoài” hãy thức tỉnh, đừng nuôi ảo vọng chống phá Cách Mạng VN! Hãy tiếp sức xây dựng đất nước dưới sự “lãnh đạo quang vinh” của Đảng CS VN!
Nộp bài xong, tôi chờ đợi. Chưa biết ngày nào sẽ họp báo. Buổi chiều, có mấy cán bộ thụ lý trẻ vào đo may quần áo cho tôi. Họ may khẩn cấp cho tôi một quần tây dài mầu nâu sậm, một áo sơ mi trắng và mua cho tôi một đôi giầy sandal. Lại đưa người vào sửa tóc cho tôi nữa. Mấy tháng trước họ có bảo tôi nuôi dưỡng lại râu tóc cho dài giống như lúc tôi còn ở ngoại quốc. Bây giờ tôi mới hiểu là họ muốn đưa tôi ra trình diện “đúng nguyên hình nguyên trạng” để không ai chối cãi vào đâu được. Họ tính toán kỹ lắm. Cần phải đề phòng mọi mặt, từng chi tiết nhỏ, không phải “dễ chơi” với bọn công an này đâu.
Sáng ngày 10.7.82, tên Đại tá thẩm vấn vào cho tôi biết:
– Cấp trên đã quyết định cho anh ra họp báo quốc tế tại Hà Nội vào một ngày gần đây, nhưng muốn mọi việc được chuẩn bị tốt đẹp, chúng tôi sắp xếp cho anh ra họp báo trong nước trước. Nếu anh làm tốt mọi việc thì sẽ được ra trình diện với báo chí nước ngoài sau. Tối nay chúng ta gặp một số nhà báo và đài ở Hà Nội, anh thấy có gì trở ngại không”
Tôi suy nghĩ ngay: “Thế là bọn này vẫn chưa hoàn toàn tin mình. Nếu từ chối thì sẽ không có cơ hội ra họp báo quốc tế, mà chính bọn báo quốc tế mới là mục tiêu quan trọng, theo âm mưu của mình. Nếu nhận lời ra họp báo quốc nội trước, nhưng không làm vừa ý họ thì cũng không được họp báo quốc tế. Vấn đề cần cân nhắc lợi hại là ở chỗ đó. Bỏ con tép câu con tôm. Cuộc đời chính trị của mình cần phải quyết định ngay trong giây phút này. Chiến đấu cô đơn, không có anh em chiến hữu ở bên cạnh để cùng nhau thảo luận thiệt hơn. Cuộc đời có những giây phút thiệt căng thẳng, như tôi đã từng âm thầm suy ngẫm: “Khoảng cách giữa Vinh và Nhục chỉ là một sợi tóc”.
Tôi quyết định:
– Vâng, thế cũng tốt. Các ông cứ cho tôi họp báo trong nước trước để rút kinh nghiệm. Khi ra gặp báo chí ngoại quốc thì nhất định sẽ hoàn hảo hơn!
Chiều hôm ấy, họ đưa tôi ra Hà Nội, đến trụ sở của Mặt Trận Tổ Quốc. Vào một phòng khách rộng lớn, tôi thấy tên tướng công an hôm trước cùng một đám cán bộ cao cấp đang ngồi chờ. Trên bàn bày la liệt thuốc lá đủ loại, bia, nước suối, nước ngọt. Có năm sáu cô phục vụ mặc áo dài lăng xăng rót nước, pha trà. Không khí có vẻ nhộn nhịp và đám cán bộ tỏ vẻ hả hê với sự thành công là đã thuyết phục được tôi “giác ngộ theo Cách mạng”. Họ niềm nở tiếp đón tôi như “người nhà”, chớ không phải là tù nhân. Viên tướng mời thuốc và nói:
– Tôi vừa ở nước ngoài về. Được các đồng chí ở đây báo cáo là anh phục vụ khai báo tốt. tôi cũng tranh thủ đọc các bản viết và dịch về lời tuyên bố với báo chí của anh. Khá đấy! Dịch khá chính xác, tôi có cho chữa lại mấy chỗ. Hôm nay các nhà báo trong nước gặp anh trước rồi một vài ngày nữa chúng tôi sẽ quyết định đưa anh ra họp báo quốc tế, theo nguyện vọng của anh. Tuỳ anh đấy, chúng ta phải thành thật với nhau.
Tôi chưa kịp nói gì, thì tên Đại tá thẩm vấn chen vào vừa cười vừa nói:
– Nhất trí rồi mà. Báo cáo lãnh đạo yên tâm, thật ra thì vì quyền lợi của anh ấy, chứ đâu có phải của chúng ta. Làm tốt thì được khoan hồng, gặp lại vợ con, sự việc chỉ đơn giản có thế mà.
Tôi giả vờ vâng vâng dạ dạ, chứng tỏ hết lòng phục vụ và ăn nói hết mức từ tốn để “qua ải”.
Tên Trung tá công an tôi gặp hôm trước với Phạm Hùng, bước vào nói buổi họp báo bắt đầu. Tên Tướng đứng dậy, vẫn chống ba tong, bắt tay tôi chúc thành công, rồi đi vào buồng bên cạnh. Cán bộ thụ lý dẫn tôi đi qua một cái sân rộng ra phía sau, đến một dãy nhà khác. Tại đây tôi thấy một đám đông người đang ngồi chờ trong căn phòng khá rộng. Có mấy phóng viên đeo máy ảnh đứng ngoài hành lang. Tôi được hướng dẫn đến một cái bàn đặt ngay giữa phòng, tên đại tá và hai ba cán bộ cao cấp khác đang ngồi chủ tọa.
Tôi đứng trước máy vi âm cho các nhà báo chụp hình. Tên Đại tá giới thiệu tôi là một can phạm ở nước ngoài xâm nhập về VN chống phá cách mạng. Nay đã ăn năn hối cải, xin được gặp báo chí trong nước để trình bày “tội lỗi” và nguyện vọng. Tôi nhìn quanh phòng, dưới ánh điện sáng, thấy có khoảng mấy chục người mặc thường phục, hoặc áo quần bộ đội. Có người vẫn đội mũ, nón cối, không biết họ thuộc cơ quan nào. Tên Đại tá đưa cho tôi tờ đánh máy sẵn. Tôi cầm xấp giấy trên tay nhưng không nhìn vào giấy đọc. Tôi nói như thuộc lòng những gì đã viết ra trước đây, khoảng 15 phút, rồi cám ơn mọi người. Có mấy tên nhà báo đặt câu hỏi nhưng tôi chỉ trả lời đại khái, chung chung, nói là những chi tiết cần thiết họ có thể hỏi thẳng các cán bộ thụ lý. Tên Đại tá cũng dựa trên bản tuyên bố – chính họ đã viết sẵn trước cho tôi – để nói thêm vài điều rồi chấm dứt buổi họp báo.
Có phóng viên đài truyền hình Hà Nội đến yêu cầu tôi đứng lại trước máy vi âm, để họ quay trực diện một vài đoạn ảnh. Tên Trung tá cầm một ly bia đến cho tôi uống, cười vui vẻ, coi như cuộc họp báo đã tạm thành công theo ý họ muốn.
Ra lại phòng khách, trước khi về nhà ở CHÈM, có mấy cán bộ cao cấp đến bắt tay tôi:
– Được đấy! Anh nói dõng dạc lắm, nhưng có nhiều chỗ không được tự nhiên. Có vài nhà báo phê bình là anh không nên nói như đã học thuộc lòng bản tuyên bố và không nên có những cử chỉ như đang thuyết giảng. Họ có cảm tưởng anh không phải là can phạm, mà là một nhà chính trị đang nói chuyện đấy. Rút kinh nghiệm để chấn chỉnh lại cho buổi họp báo quốc tế thành công hơn nhé.
Tôi giả vờ ngượng ngùng nói:
– Dạ, tôi hơi bị khớp vì thấy đông quá, vả lại mới lần đầu được làm việc công khai với quý ông cho nên chưa được quen. Tôi sẽ cố gắng làm tốt hơn, xin các ông yên tâm.
Trên đường về lại CHÈM, họ đưa tôi vào một quán mì nhỏ tại Hà Nội và “thưởng” cho tôi một tô hoành thánh, tên cán bộ thụ lý và tài xế cũng kêu mỗi người một tô bự, trả bằng tiền quỹ công tác. Tôi lưu ý thấy mỗi lần đưa tôi ra Hà Nội làm việc, cán bộ áp giải và tên lái xe lúc nào cũng lợi dụng tiền quỹ công tác để tự “bồi dưỡng” cho nhau nào là thuốc lá ngoại, phở tô lớn “có người lái giỏi” (có nhiều thịt), uống bia và báo cáo là đã phục vụ tôi chu đáo theo tiêu chuẩn đặc biệt.
Mấy ngày sau đó tôi được tên Đại tá thẩm vấn khen đã làm việc tốt trong buổi họp báo vừa rồi và cấp trên quyết định đưa tôi ra họp báo quốc tế vào ngày 13 Tháng Bảy 1982. Họ cho biết, số phóng viên ngoại quốc thường trú tại Sàigòn (TP/HCM) và Hà Nội sẽ có mặt cùng với các tuỳ viên báo chí các tòa đại sứ.
Ngoài ra sẽ có thêm một số ký giả từ Bangkok và nước ngoài đến tham dự buổi họp báo đặc biệt này. Tôi không lộ vẻ vui mừng, sợ bọn chúng nghi ngờ, chỉ giả vờ tâm sự với các tên cán bộ thụ lý, là tôi lo lắng không biết có làm hài lòng cấp trên không. Nếu có gì sơ xuất thì mong họ chỉ dẫn cho.
Sáng ngày 13 Tháng Bảy, tôi được chở ra Trung tâm Báo chí ở Hà Nội thật sớm. Tôi mặc quần nâu sậm và áo sơ mi trắng mới may. Tôi có xin dầu chải tóc nhưng các tên cán bộ thụ lý nói không có. Họ dẫn tôi đi cửa sau vào một phòng họp nhỏ, nơi đó đã có tên Đại tá thẩm vấn cùng một số cán bộ cao cấp chờ sẵn. Cũng có mấy cô phục vụ rót bia, mời thuốc. Tên Đại tá bảo tôi uống bia cho lên tinh thần và hỏi:
– Anh có đem tờ tuyên bố theo đấy không” Đã đọc kỹ lại chưa”
– Dạ có, ông yên tâm! Tôi xin cố gắng lập công chuộc tội để được hưởng khoan hồng! – tôi trả lời một cách tự tin.
Mọi người có vẻ chộn rộn, chạy vào chạy ra nhìn phòng họp báo rộng lớn phía bên ngoài. Qua cánh cửa hé mở, tôi thấy hội trường chật cả người và có mấy giàn đèn pha rọi sáng choang. Tôi phỏng chừng có hơn một trăm người VN lẫn ngoại quốc.
Tên Đại tá nói:
– Anh cứ nói tiếng Việt, chúng tôi có các đồng chí phiên dịch Anh và Pháp. Các nhà báo nước ngoài sẽ đặt nhiều câu hỏi đấy, anh cứ liệu trả lời cho rõ vấn đề – Ông ta quay sang giới thiệu hai người trẻ đang ngồi trong đám cán bộ – đây là hai đồng chí phụ trách vấn đề phiên dịch.
Một trong hai người hỏi tôi:
– Tôi phiên dịch tiếng Anh. Tôi có đọc tiểu sử của ông, được biết ông có giai đoạn làm huấn luyện viên tác xạ cho cảnh sát và bộ phận bảo vệ yếu nhân của phủ tổng thống ngụy. Vậy tác xạ có phải là bắn súng không, và loại súng gì, tôi muốn hỏi lại cho rõ.
Tôi nói ngay:
– Vâng, tác xạ là bắn súng đấy. Tôi huấn luyện về loại súng ngắn, súng lục SMITH&WESSON.
Đại tá lại cười nói:
– Anh có muốn tôi ngồi trên bàn điều khiển không” Có đồng chí Thứ trưởng Bộ Văn hóa chủ trì buổi họp báo nữa.
Tôi được giới thiệu với một người to béo ngồi trên ghế sa lông trước mặt tôi. Đấy là Thứ trưởng Văn hóa Thông Tin, sau này tôi được biết tên là Lê Thành Công. Trong giây phút, một ý nghĩ vụt đến trong óc tôi: “Cứ để họ ngồi trên bàn chủ tọa càng đông càng tốt, sập bẫy cả bọn cho vui”. Tôi làm ra vẻ cầu khẩn:
– Thưa ông, chính tôi có nguyện vọng như thế nhưng không dám nói. Mấy tháng nay tôi được làm việc với ông quen rồi, nếu được ông ngồi cùng quý vị ở đây chủ tọa buổi họp báo của tôi, thì tôi được lên tinh thần lắm. Thú thật là tôi rất lo. Nếu có câu hỏi nào của các nhà báo gắt gao quá, nhờ ông đỡ giùm.
Tên Đại tá cười hề hề:
– Thế cũng được, tôi động viên tinh thần cho anh mà. Trường hợp có câu hỏi nào đi ra ngoài bản tuyên bố, anh cứ nói là thuộc thẩm quyền Bộ Nội Vụ, để chúng tôi liệu trả lời cho. Nhất trí nhé, thôi, chúng ta uống cạn bia đi!
Tôi xin phép đi tiểu. Trong phòng không có cầu tiêu. Hai tên cán bộ thụ lý dẫn tôi ra sau hè, bảo cứ tiểu vào góc tường. Họ đứng phía sau canh chừng, sợ tôi trốn. Tôi nhón gót nhìn ra vách tường thấp thấy đám công nhân đang đạp xe đi làm. Cuộc sống bên ngoài vẫn rộn rịp, riêng tôi thì đang chuẩn bị tâm hồn đi vào phút giây quyết định của cả một đời người! Giờ đây ở hải ngoại ai biết được cảnh này, ai hiểu được lòng tôi” Cô đơn giữa vòng vây của địch, ngay tại thủ đô Hà Nội, mà bọn CS thường gọi là “trái tim hồng Đông Nam Châu Á”.
Tôi không đi tiểu, chỉ giả vờ đứng im đấy vài phút, ngước đầu nhìn lên trời xanh qua cành cây sấu và thầm cầu nguyện: Lạy Trời cho con đủ bình tĩnh để thành công! Lại Mẹ phù hộ cho con thanh thản đi vào cõi chết! Gia đình, Cu Lỳ và các chiến hữu của tôi! Khoa, hãy chờ thầy!…
Tôi trở vào phòng, lòng bây khuâng. Tên Trung tá cho biết đã đến giờ bắt đầu. Tên Thứ trưởng và viên Đại tá bước ra trước. Tôi ở lại trong phòng, nghe tiếng máy vi âm oang oang đọc lời giới thiệu tiểu sử tôi bằng cả ba thứ tiếng Việt – Anh – Pháp. Tên “trùm phản động” từ nước ngoài xâm nhập về chống phá Cách Mạng VN dưới sự chỉ đạo của Cục Tình Báo đế quốc Mỹ, đã bị bắt và đưa ra trình diện báo chí quốc tế, để cung khai quá trình hoạt động! Buổi họp báo được đặt dưới quyền chủ tọa của Bộ Thông tin và Bộ Nội vụ nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Yêu cầu đưa “đối tượng” ra trình diện báo chí.
Một đám đông vây quanh, dẫn tôi ra hội trường. Tôi liếc nhìn lên bàn chủ tọa đặt trên một bục cao thấy có tên Đại tá thẩm vấn, tên Thứ trưởng Văn hóa và hai tên thông dịch. Đèn pha sáng choang cả phòng họp, mọi người im lặng. Tôi được dẫn đến đứng trước một chiếc bàn nhỏ đặt ở góc phòng, trên bàn ngổn ngang máy ghi âm và micro đủ loại. Mỗi micro có gắn bảng hiệu, tôi liếc nhìn thấy có AFP, UPI, USAHI, BBC, VOA và nhiều bảng tên khác. Một đám ký giả ngoại quốc độ hơn 10 người ùa đến, kẻ chiếu đèn pha vào mặt tôi, người chụp ảnh, quay phim, sửa lại máy ghi âm. Phía ngoài sân phòng họp có một chiếc xe truyền hình lớn đang thử máy, tôi thấy trên màn ảnh có hình của tôi đang đứng. Tôi chợt mỉm cười, lòng bình tĩnh lạ thường.
Tiếng tên Thứ trưởng Lê Thành Công, vang lên:
– Đối tượng Võ Đại Tôn được sự giúp đỡ của Trung Quốc và bọn phản động trong chính quyền Thái Lan, xâm nhập về nước chống phá Cách Mạng VN, Lào và Kampuchia… Thay mặt Bộ Thông tin Văn hóa, chúng tôi cho phép đối tượng Võ Đại Tôn trình bày sự thật trước báo chí…
Tôi định ngồi xuống bàn để bắt đầu buổi họp báo chợt có tiếng tên Thứ trưởng nói to:
– Đối tượng không được phép ngồi!
Tôi đứng thẳng người, đưa tay sửa lại mấy chiếc micro cho cao lên, nhìn quanh phòng một lượt rồi bắt đầu nói:
– Kính thưa quý vị chủ tọa, quý vị đại diện báo chí trong và ngoài nước, kính thưa quý liệt vị. Hôm nay tôi may mắn được trình bày những sự thật trước báo chí trong và ngoài nước. Trước khi đi vào đề tài chính trong ngày hôm nay, tôi xin có một điều trình lên quý vị chủ tọa, quý vị thông dịch viên.
Cả hội trường im phăng phắc. Ký giả ngoại quốc kẻ đứng người ngồi chồm hổm trước mặt tôi, cầm sổ tay ghi chép. Mấy giàn máy quay phim chạy rè rè, đèn chụp ảnh thi nhau chớp sáng. Tôi đợi cho mấy tên thông dịch viên dịch lời tôi vừa nói, liếc nhìn lên bàn chủ tọa thấy tên Đại tá tái mặt và tên Thứ trưởng Văn hóa Thông tin đang nhìn sửng tôi như muốn hỏ “sao lại lạ thế””
Tôi cúi sát xuống các máy vi âm và nói từng tiếng:
– Đây là một buổi họp báo quan trọng và có thể là một buổi họp báo định đoạt cuộc đời làm chính trị của tôi. Tôi xin quý vị chủ tọa cho tôi được trình bày những điều trung thực và không cắt ngang buổi họp báo và xin các vị thông dịch viên, vì lương tâm của những người trí thức, thông dịch đầy đủ và trung thực những điều tôi sắp trình bày…
Hội trường có tiếng xào xáo, mấy tên công an chạy đến vây quanh tôi. Tiếng thông dịch viên Anh trước, Pháp sau vang lên. Tôi quay đầu về phía bàn chủ tọa lắng nghe xem họ dịch có đúng không. Tôi thấy tên Đại tá nghiêm nét mặt, nhưng không giấu nổi vẻ lúng túng. Tên Thứ trưởng vẫn nhìn sững tôi, chẳng hiểu chuyện gì sắp xảy ra. Sau lưng tôi có tiếng ai nói: “Đưa hắn vào đi”.
Tôi vẫn bình tĩnh nhìn thẳng vào đám ký giả ngoại quốc và mỉm cười. Chợt tôi thấy có một ký giả trông nét mặt hơi quen, dường như tôi đã gặp ở Bangkok hoặc ở Úc trước đây và tôi nheo mắt ra dấu hiệu với ông ta. Tôi thấy ông ta gật nhẹ đầu, cúi xuống ghi chép gì đó vào cuốn sổ tay.
Tôi lại nói tiếp, mọi người như đang nghẹt thở. Hàng trăm cặp mắt nhìn sững vào mặt tôi. Phía sau hội trường có nhiều người leo lên ghế đứng nhìn.
– Tổ chức chúng tôi có cơ sơ tại Châu Á, Châu Mỹ, Châu Âu và Châu Úc. Tôi là chỉ huy trưởng, trong một mục đích của tổ chức chúng tôi có kế hoạch xâm nhập về VN, để tìm hiểu tình hình và từ đó sẽ đặt kế hoạch cho tương lai. (Tôi ngừng lại để chờ dịch). Tôi đã từ Thái Lan với một số đồng đội và với sự giúp đỡ của Lực Lượng…
Có tiếng tên Thứ trưởng Lê Thành Công vang lên: “Đối tượng không được phép trình bày tiếp”. Hội trường xôn xao. Tôi vẫn ngang nhiên nhìn thẳng vào các ký giả ngoại quốc, nói to lên:
– Tôi đã bị bắt ngày 23 Tháng Mười năm 1981 tại biên giới Lào-Việt, thuộc địa phận Lào, chứ không phải đầu tháng 11 tại VN như trong bản tuyên bố đã viết. Tôi bị bắt tại Lào mà nhà cầm quyền VN giam giữ là trái với công pháp quốc tế…
Tên Đại tá vụt đứng dậy. Hàng ghế đầu trong hội trường có mấy tên cán bộ cao cấp – trong số đó có cả tên Tướng công an và một tên cán bộ thẩm vấn người Bình Định đã từng hỏi cung tôi trước đây, bị đau bao tử mặt xanh dờn – cũng đồng loạt đứng lên bước ra ngoài hành lang. Mọi người nhốn nháo, ký giả quay phim chụp ảnh không ngớt tay. Giây phút quyết định đã đến, tôi đứng thẳng người lên gằn giọng thật lớn:
– Tôi hành động độc lập. Tôi sẽ không phản bội bất cứ ai đã giúp đỡ ủng hộ tôi. Tôi tiếp tục duy trì lập trường chính trị của tôi cho Tự Do Dân Chủ và giải phóng dân tộc. Tôi đã sẵn sàng nhận bất cứ hình phạt nào mà chế độ Cộng sản dành cho tôi, kể cả cái chết!
Có tiếng nói sau lưng tôi: “Đi vào”! Tôi vẫn đứng nguyên vị, nhìn về phía các tên thông dịch viên để nghe dịch có đúng không. Họ dịch tiếng Anh và tiếng Pháp chính xác, không bỏ sót lời nào của tôi. Tiếng thông dịch vừa dứt thì một tên công an đến ra lệnh cho tôi đi vào phòng trong. Đám ký giả ngoại quốc chạy ùa đến quay phim. Tôi vừa đi vừa lấy tay lau mồ hôi trán, vì đèn pha đã chiếu vào mặt nóng quá.
Vừa bước vào cửa phòng trong, thì tên Trung tá ập đến định thoi vào mặt tôi, răng hắn rít lại: “Đồ ngoan cố! Bắn bỏ mẹ nó đi!” – Tên Thứ trưởng Thông tin Văn hóa và tên Đại tá cùng một đám công an ùa vào phòng, vây quanh tôi.
Tên đại tá mặt tái, nhìn thẳng vào mắt tôi gằn giọng:
– Anh định chơi trò gì đấy” Phá hoại hả” Lì lợm thật!
Tôi nghe có tiếng tiên Thứ trưởng chen vào:
– Giải quyết với nhà báo sao đây” Họ đặt nhiều câu hỏi lắm, các đồng chí phụ trách đang cho ghi cả mấy chục câu hỏi ngoài đấy!
Có một tên lớn tuổi, tóc bạc hớt ngắn, nhuộm răng đen, trông như nông dân, dằn mạnh tay tôi:
– Sao đấy, hôm trước họp báo trong nước đạt kế hoạch, còn hôm nay sao anh lại quay ngược vấn đề thế”
Tôi thản nhiên bước đến chỗ ghế salông ngồi xuống, ngửa lưng ra sau nhìn đám người càng lúc càng đông trong phòng. Lòng tôi bỗng băng giá, muốn thách thức đám hổ đói đang phùng mang trợn mắt trước sự kiện trở tay không kịp này. Có lẽ đây là lần đầu tiên tại Hà Nội, trước báo chí quốc tế, Cộng sản VN bị một vố đau như thế này. Tôi đã thành công vì họ đã khinh địch, chủ quan, kiêu ngạo cứ tưởng “tên ngụy” nào cũng tham sống sợ chết, đầu hàng vô điều kiện trước họng súng kẻ thù. Cảm tạ ơn Trời đã ban cho tôi những phút giây bình tĩnh đáng sống! Tôi cảm thấy thương và kính trọng mình. Tôi thấy mình lớn lên, vươn cao lên, như đang đứng trên mây nhìn xuống một đám lúc nhúc là bọn Việt Cộng.
Ông Võ Đại Tôn trong cuộc họp báo lịch sử 1982 (Chụp lại từ tư liệu tuyền hình)
Tên Thứ trưởng Lê Thành Công lại hỏi, không biết hỏi ai:
– Sao bây giờ” Nhà báo yêu cầu được nêu câu hỏi ngoài kia kìa!
Tôi chợt có ý nghĩ trong đầu: “Phải chơi thêm bọn này một vố nữa rồi tới đâu thì tới, bề nào cũng sắp chết rồi!” Tôi vội nhìn tên Đại tá và nói, rất trầm tĩnh:
– Các ông vội phê bình tôi như vậy là không đúng. Trong nghệ thuật tuyên truyền như các ông đã có nhiều kinh nghiệm, thì phải đi từng bước cho người ta tin chứ. Tôi mới bị bắt về, ra họp báo mà cầm giấy đọc thì ai tin. Tôi phải nói như vậy, đấy là bước một, còn bước thứ nhì tôi dự định nói là tôi ăn năn hối cải, đã giác ngộ cho nên xin đọc lời tuyên bố. Như vậy mới có lô gíc. Các ông cho tôi ra lại, tôi sẽ làm theo ý các ông, đọc bản tuyên bố và trả lời câu hỏi!
– Sao anh không thảo luận trước với chúng tôi” – tên Đại tá hỏi.
– Dạ, vì lúc nãy thấy các nhà báo nước ngoài đông quá, cho nên tôi phải tùy cơ ứng biến, miễn sao sẽ đạt được kết quả theo ý các ông, không ngờ các ông lại bảo vào!
Tên Đại tá kéo tên Thứ trưởng và một vài tên cán bộ khác vạch đám đông đi ra ngoài một lúc rồi vào lại. Hắn gật gù nói:
– Được rồi, cho phép anh ra lại. Nên nhớ là chúng tôi cầm mạng sống của anh trong tay đấy. Nếu tiếp tục ngoan cố thì liệu hồn.
Tôi im lặng đứng dậy. Có tiếng ồn ào vang khắp ngoài hội trường. Đám công an hướng dẫn tôi ra đứng lại chỗ cũ. Tên Đại tá và Thứ trưởng Thông tin đã ngồi vào bàn chủ tọa. Tôi nghe có tiếng máy vi âm vang lên:
– Yêu cầu các đồng chí giữ trật tự. Cho phép đối tượng trình bày tiếp và chuẩn bị trả lời các câu hỏi của báo chí.
Một số ký giả ngoại quốc đến đứng vây quanh tôi, còn một số khác thì đưa các tờ giấy có ghi câu hỏi lên bàn chủ tọa.
Tên Thứ trưởng nói tiếp qua máy:
– Có mấy chục câu hỏi được đặt ra, nhưng tập trung có ba vấn đề chính: – Yêu cầu đối tượng cho biết tên các nhân viên trong Cục Tình Báo Trung ương Mỹ có quan hệ với đối tượng trong kế hoạch xâm nhập về VN – Vai trò của bọn phản động trong chính quyền Thái Lan – Các cơ sở của cái gọi là kháng chiến trong nước hiện ở đâu, có quan hệ với nhóm phản động Phun Rô ở Tây Nguyên như thế nào” – Cho phép đối tượng trả lời.
Tôi không lưu ý nhiều đến các câu hỏi, đang tập trung tư tưởng vào những lời nói cuối cùng. Tôi nhìn quanh hội trường rồi nhìn thẳng vào đám ký giả ngoại quốc. Lần này tôi chậm rãi quan sát kỹ, thấy có ký giả Mỹ, Pháp, Nhật và tôi kín đáo nheo mắt mỉm cười một lần nữa rồi nói thật nhanh:
– Tôi đã nói với quý vị là tôi hành động hoàn toàn độc lập. Tôi mệt lắm rồi không thể trả lời các câu hỏi của quý vị. Xin vĩnh biệt! Cho tôi vĩnh biệt vợ con tôi, tôi đi vào cõi chết. Tôi mệt lắm rồi.
Tôi vừa kịp dứt lời thì cảm thấy hai cánh tay tôi bị ai bóp chặt và tôi bị lôi vào phòng trong. Đám ký giả ngoại quốc chạy ùa theo. Có tiếng xô xát, la hét gì đó vang lên. Tôi lắc đầu, một dòng mồ hôi chảy vào khóe mắt cay cay. Có ai đạp mạnh vào lưng tôi, suýt ngã quÿ. Chưa vào đến phòng thì có tiếng huyên náo và tôi lại bị lôi ra, đi ngược lại phòng họp báo và ra ngoài sân. Có tiếng xe nổ máy vang lên và tôi bị đẩy vào một chiếc xe du lịch. Có hai tên công an cầm súng ngắn chĩa vào hông ngồi kèm hai bên. Đàng trước là tài xế và một tên cán bộ nữa. Các tên công an đang cố quay kính xe lên, tiếng kêu rin rít.
Tôi chợt thấy một ký giả Nhật Bản chạy ào đến phía hông xe bên phải, đưa thẳng máy quay phim vào trong xe quay mặt tôi. Thụp! tên công an ngồi trong xe thu tay hất mạnh ống kính quay phim văng ra ngoài, người ký giả loạng choạng. Chiếc xe bóp còi inh ỏi lăn bánh. Một ký giả tây phương nằm dài ra trước đầu xe quay phim. Tôi thấy đám công an nhào đến kéo ông ta ra, thộp lấy máy, tiếng la hét, tiếng chân chạy rầm rập vang lên.
Tôi nhìn ra ngoài, kính cửa xe chưa quay lên hết, thấy lố nhố máy quay phim, máy chụp hình bao quanh xe. Tiếng tên cán bộ ngồi phía trước thét lên: “Vọt đi, cán bỏ mẹ chúng nó!” Xe chồm phía trước, tiếng bóp còi inh ỏi, đàng trước, đàng sau có mấy xe jeep và xe gắn máy cũng đang rồ ga, phun khói mù mịt cả một khu sân rộng.
Xe chạy ra cổng và lao vụt đi. Hai tên công an vẫn dí súng vào hông tôi, mặt đầy sát khí. Tôi im lặng, dường như tôi đang nhìn phố xá hai bên đường và mỉm cười.
Những nhà khoa học quan sát thấy các cá nhân lão hóa ở những tốc độ khác nhau, với căng thẳng thường làm tăng tốc các dấu hiệu già đi có thể nhận thấy được.
Hiện tượng này khiến các nhà khoa học khám phá “tuổi sinh học,” một khái niệm cho rằng ngoại hình của một người, đặc biệt ở khuôn mặt, giúp cung cấp thông tin chi tiết về sức khỏe của các mô và tế bào của họ.
AI và ước tính tuổi sinh học
Nghiên cứu gần đây được công bố trên The Lancet Digital Health nêu bật tiềm năng của trí tuệ nhân tạo (Artificial Intelligence – AI) trong việc ước tính tuổi sinh học. Các nhà nghiên cứu tại Mass General Brigham phát triển một công cụ học máy có tên là FaceAge, được đào tạo để phân tích ảnh chụp khuôn mặt nhằm xác định tuổi sinh học của người lớn mắc bệnh ung thư.
Nghiên cứu tiết lộ một mối tương quan hấp dẫn: những người tham gia có tuổi sinh học trẻ có kết quả tốt hơn sau khi điều trị ung thư so với những người được AI cho là già về mặt sinh học. Điều này cho thấy mối liên hệ chặt chẽ giữa tuổi sinh học của một cá nhân, được diễn giải từ ngoại hình khuôn mặt, và sức khỏe thể chất tổng thể của họ, có thể phản ánh khả năng phục hồi đối với các can thiệp y tế.
Thông tin chi tiết và tiềm năng của FaceAge
Những phát hiện ban đầu của FaceAge rất quan trọng. Theo công cụ này, những cá nhân mắc bệnh ung thư trung bình trông già hơn năm năm so với tuổi thực tế của họ, trong khi những người không mắc bệnh ung thư thường có độ tuổi sinh học gần với tuổi thực tế. Hơn nữa, những cá nhân được phân loại già về mặt sinh học phải đối mặt với nguy cơ tử vong cao, do ung thư hoặc các nguyên nhân khác.
Đây không phải lần đầu tiên mối liên hệ giữa ngoại hình khuôn mặt và quá trình lão hóa sinh học được xác định. Ví dụ như một nghiên cứu của Đan Mạch phát hiện ra những cặp song sinh trông già hơn tuổi thực tế của họ có xu hướng sống ngắn hơn so với các anh chị em.
Raymond H. Mak, bác sĩ chuyên khoa ung thư xạ trị tại Bệnh Viện Đa Khoa Massachusetts và người đóng góp cho nghiên cứu này, hình dung về một tương lai mà các công cụ như FaceAge giúp các bác sĩ điều chỉnh kế hoạch điều trị dựa trên độ tuổi sinh học được ước tính của các bệnh nhân.
Dữ liệu sơ bộ cho thấy FaceAge không chỉ phát hiện ra các dấu hiệu bề ngoài như nếp nhăn hoặc tóc bạc, mà còn nhận thấy các dấu hiệu chi tiết như hóp thái dương (chỉ ra tình trạng mất cơ) và nếp gấp da nổi rõ quanh miệng.
Thương mại hóa và hạn chế
Các nhà nghiên cứu lạc quan về việc thương mại hóa FaceAge, với mục tiêu phát triển một sản phẩm để sử dụng rộng rãi trong các cơ sở y tế. Tuy nhiên, phiên bản hiện tại có những hạn chế đáng kể. Bác Sĩ Mak thừa nhận công cụ này chủ yếu được đào tạo trên khuôn mặt người da trắng, điều này ảnh hưởng đến độ chính xác của công cụ trên các tông màu da khác nhau từ nhiều chủng tộc. Tác động của các yếu tố như phẫu thuật thẩm mỹ, trang điểm, ánh sáng hoặc góc mặt đối với kết quả cũng vẫn chưa rõ ràng.
Ngoài ra, trong khi quá trình lão hóa sinh học có nguy cơ bị ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố như căng thẳng, mang thai, hút thuốc, uống rượu và nhiệt độ cực cao – một số yếu tố có thể đảo ngược – thì vẫn chưa chắc chắn liệu công cụ này có khả năng theo dõi hiệu quả những thay đổi theo thời gian hay không.
Những cân nhắc về mặt đạo đức
Sự xuất hiện của các loại công nghệ như được nói đến cũng làm dấy lên những lo ngại quan trọng về mặt đạo đức.
Jennifer E. Miller, đồng giám đốc chương trình đạo đức y sinh tại Đại Học Yale, bày tỏ sự lo lắng về hiệu suất công bằng của công cụ này trên nhiều nhóm dân số khác nhau, như phụ nữ, người lớn tuổi, dân tộc thiểu số, người khuyết tật và phụ nữ mang thai. Ngoài ra, còn có lo toan rằng việc đánh giá tuổi sinh học có nguy cơ bị sử dụng sai mục đích để từ chối bảo hiểm hoặc điều trị y tế.
Mak và các đồng nghiệp của ông chia sẻ một số lo ngại này, nhấn mạnh mối quan tâm của họ về khả năng sử dụng sai mục đích của loại công nghệ mới. Tuy nhiên, họ tin lợi ích của FaceAge mang lại hiệu quả trong việc hỗ trợ chứ không thay thế phán đoán lâm sàng mang tính rủi ro.
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Việt Nam với Mỹ sẽ tiếp tục đàm phán vòng thứ ba vào cuối tuần tới với hy vọng đạt thỏa hiệp trước khi hết hạn tạm ngưng thuế quan đối ứng 46% đầu Tháng Bảy.
Báo Công Thương cho hay, ông Nguyễn Hồng Diên, bộ trưởng Công Thương Việt Nam, trưởng đoàn đàm phán của Việt Nam, đã họp với ông Jamieson Greer, trưởng đại diện Thương Mại Mỹ, ngày 4 Tháng Sáu ở Paris, Pháp, bên lề Hội Nghị Quốc Tế Hợp Tác Kinh Tế và Phát Triển (OECD).
Phái đoàn Việt Nam cấp bộ trưởng đàm phán với phái đoàn Mỹ về thuế đối ứng bên lề Hội Nghị Quốc Tế Hợp Tác Kinh Tế và Phát Triển (OECD) tại Paris, Pháp, ngày 4 Tháng Sáu. (Hình: Công Thương)
Báo này dẫn nguồn tin nói rằng Việt Nam đã “phản hồi đối với các vấn đề mà Hoa Kỳ nêu bổ sung” trong đó “khẳng định sự quyết tâm và thiện chí của Việt Nam trong quá trình tìm ra tiếng nói và hành động chung với Hoa Kỳ.” Đồng thời “Trên cơ sở đó, bộ trưởng đã đề nghị Trưởng Đại Diện Thương Mại Hoa Kỳ Jamieson Greer, trưởng đoàn đàm phán Hoa Kỳ, nêu quan điểm đối với các vấn đề mà Việt Nam quan tâm.”
Bản tin tường thuật của báo Công Thương gián tiếp ám chỉ Việt Nam phản hồi một danh sách dài Mỹ chuyển hồi cuối Tháng Năm sau khi kết thúc đàm phán vòng hai đòi Việt Nam phải thi hành để tiến đến thỏa hiệp. Tuy nhiên, người ta không thấy một chi tiết nào được hé ra cho biết nội dung gồm những gì và Việt Nam trả lời ra sao.
Một lời bình luận trên bản tin Reuters ngày 3 Tháng Sáu nói đó là những đòi hỏi rất “khó nuốt” cho Hà Nội vì Washington đòi Việt Nam chấm dứt phụ thuộc vào nguồn nguyên vật liệu và phụ tùng của Hoa Lục để sản xuất hàng hóa bán sang Mỹ rồi ghi nhãn hiệu “Made in Vietnam” dù không phải sản phẩm của Việt Nam.
Trong khi ông Jamieson Greer họp với ông Nguyễn Hồng Diên ở Paris, thì thời điểm đó, ông Howard Lutnick, bộ trưởng Thương Mại Mỹ, ra điều trần tại Ủy Ban Chuẩn Chi của Thương Viện về tài khóa ngân sách và thương mại, theo Newsweek.
Ông nói rằng Washington sẽ không “tha” thuế quan cho hàng hóa của Việt Nam dù nước này đề nghị gỡ bỏ hàng rào thuế quan cho hàng hóa của Mỹ.
“Chắc chắn là không. Chắc chắn là không. Đó có thể là điều ngu xuẩn nhất mà chúng ta có thể làm” (Absolutely not. Absolutely not. That would be the silliest thing we could do), ông Lutnick nói và giải thích lý do là Việt Nam xuất cảng sang Mỹ một số lớn hàng của Trung Quốc nhưng lại gắn nhãn hiệu “Made in Vietnam” (để tránh thuế quan trừng phạt), tức là cho Bắc Kinh mượn đường xuất cảng mà thôi.
“Việt Nam xuất cảng sang Mỹ số lượng hàng hóa trị giá $125 tỷ và chỉ nhập cảng hàng hóa từ chúng ta có $12.5 triệu”…. “Họ lấy hàng từ đâu để xuất cảng? Họ mua từ Trung Quốc $90 tỷ rồi bơm giá lên và xuất cảng sang đây,” ông Lutnick đối đáp với Thượng Nghị Sĩ John Neely Kennedy (Cộng Hòa-Louisiana) tại buổi điều trần kể trên.
Thuế quan đối ứng 46% Mỹ áp đặt lên hàng hóa Việt Nam thuộc nhóm nặng nhất trong số các đối tác thương mại của Washington vì Việt Nam có tỉ lệ thặng dư thương mại với Mỹ đứng hàng thứ tư trên thế giới chỉ sau Trung Quốc, Mexico và Canada.
Tại cuộc họp ở Paris, báo Công Thương chỉ tuyên truyền rằng “Trưởng Đại Diện Thương Mại Hoa Kỳ cũng đã phản hồi khá tích cực đối với những vấn đề mà Việt Nam quan tâm, đồng thời đề nghị một số giải pháp xử lý các vấn đề phức tạp trong quá trình đàm phán.”
Ngoài ra, báo Công Thương thuật lại rằng “Kết thúc vòng đàm phán, Việt Nam và Hoa Kỳ đã đạt tiến bộ tích cực, xác định các nhóm vấn đề đạt được đồng thuận hoặc quan điểm đã gần nhau, các nhóm vấn đề cần tiếp tục thảo luận để đi đến thống nhất trong thời gian tới.” Đồng thời “hai bên cũng đặt ra các khung thời gian để phản hồi về dự thảo hiệp định, đề nghị lời văn cũng như tổ chức các cuộc họp nhằm chuẩn bị cho phiên đàm phán tiếp theo.” (NTB) [qd]
WASHINGTON, DC (NV) – Nhà xuất bản cuốn sách sắp ra mắt của tác giả Karine Jean-Pierre, cựu phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc thời Tổng Thống Joe Biden, tuyên bố bà không còn là một đảng viên Dân Chủ nữa, nguồn tin đài CBS News cho hay hôm Thứ Tư, 4 Tháng Sáu.
Một đoạn giới thiệu của nhà xuất bản sách Hachette tiết lộ tác giả Jean-Pierre “không đưa ra quyết định trở thành một thành viên Độc Lập một cách bình thường” và tiếp tục vạch ra rằng bà muốn “giải thích ý nghĩa sự thể mình trở thành một phần của số người ngày càng gia tăng trong khối cử tri rạn nứt để trở nên thành viên Độc Lập, lý do tại sao việc xây dựng một nền chính trị trung thành với niềm tin cá nhân vẫn có giá trị hơn là cứ gắn bó với một đảng phái kỳ cựu, và những câu hỏi nào bạn cần tự đặt ra để xác định chỗ đứng của mình về mặt chính trị.”
Bà Karine Jean-Pierre, cựu phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc thời Tổng Thống Joe Biden. (Hình: Bryan Bedder/Getty Images for American Ballet Theatre)
Đoạn tóm tắt của nhà xuất bản cho thấy bà Jean-Pierre, một đảng viên Dân Chủ lâu năm, người cũng từng làm việc dưới chính quyền Tổng Thống Barack Obama kể từ chiến dịch tranh cử của ông, đã đâm ra thất vọng với đảng của mình vì đã ra sức gây áp lực buộc Tổng Thống Biden phải từ bỏ tham vọng ra tái tranh cử tổng thống cách đây một năm.
Kết quả cuối cùng là ông Biden đã phải từ bỏ cuộc chạy đua vào Tòa Bạch Ốc chỉ vài tuần trước khi Đại Hội Toàn Quốc Đảng Dân Chủ diễn ra, và Phó Tổng Thống Kamala Harris trở thành ứng cử viên tổng thống của đảng, để rồi bà bị thất bại trước Tổng Thống Donald Trump vào Tháng Mười Một năm ngoái.
Ngoài việc phục vụ cho hai vị tổng thống Dân Chủ, bà Jean-Pierre đã làm chánh văn phòng cho bà Harris trong chiến dịch tranh cử hồi năm 2020. Nhà xuất bản Hachette cho biết trong bản tóm tắt rằng tác giả quyển sách chú trọng đến khoảng thời gian ba tuần lễ từng dẫn đến quyết định từ bỏ tham vọng tranh cử nhiệm kỳ thứ hai của ông Biden cũng như “sự phản bội của đảng Dân Chủ đã dẫn đến quyết định của ông.”
Trong cuốn sách của mình, tác giả Jean-Pierre “cho biết lý do tại sao người Mỹ cần vượt qua ranh giới đảng phái để bước vào cuộc sống trong vai trò của những công dân Độc Lập.” Cũng vẫn theo thông tin của nhà xuất bản thì cuốn sách sẽ sẵn sàng cho độc giả vào Tháng Mười này.
“Cho đến ngày 20 Tháng Giêng, tôi chịu trách nhiệm phát ngôn thay mặt cho tổng thống Hoa Kỳ. Vào giữa trưa hôm đó, tôi trở thành một công dân tự do, giống như tất cả người Mỹ và nhiều bạn đồng minh của chúng ta trong một thế giới đang phải đối diện với những biến cố tiếp theo trên đất nước mình,” tác giả Jean-Pierre cho biết qua một lời tuyên bố được trích dẫn từ Legacy Lit, một bộ phận của nhà xuất bản Hachette.
“Tôi xác định rằng, về phương diện quốc gia, mối nguy hiểm mà chúng ta phải đối diện đòi hỏi chúng ta phải giải phóng bản thân khỏi những khuôn khổ. Chúng ta cần sẵn sàng rèn luyện khả năng tư duy sáng tạo và thiết lập kế hoạch chiến lược riêng. Chúng ta cần phải luôn luôn tìm kiếm sự minh bạch và đặt ra những câu hỏi, thay vì cứ mù quáng trung thành và phục tùng như chúng ta có thể đã từng hành động trong quá khứ. Và vấn đề giải phóng bản thân khỏi những khuôn khổ chính là phần cốt lõi và cũng là linh hồn của cuốn sách mới của tôi: ‘Độc Lập.’” (TTHN) [qd]
WASHINGTON, DC (NV) – Thượng Nghị Sĩ Rand Paul (Cộng Hòa-Kentucky) cho biết Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham (Cộng Hòa-South Carolina) đang lợi dụng chương trình nghị sự lập pháp của Tổng Thống Donald Trump để “âm thầm làm ngân sách Ngũ Giác Đài bùng nổ” bằng cách thêm $150 tỷ ngân sách quân sự vào nợ quốc gia.
“Trong hai năm đầu tiên, dự luật này sẽ chi $300 tỷ cho quân sự và phòng vệ biên giới,” ông Paul, một nhà lãnh đạo đảng Cộng Hòa, phê bình dự luật quy mô lớn do Hạ Viện thông qua, nói với ông Larry Kudlow, xướng ngôn viên Fox Business, trong một cuộc phỏng vấn hôm Thứ Tư, 4 Tháng Sáu.
Thượng Nghị Sĩ Rand Paul (Cộng Hòa-Kentucky) nói chuyện với phóng viên tại Quốc Hội ngày 4 Tháng Sáu ở Washington, DC. (Hình: Andrew Harnik/Getty Images)
Ông Paul cho biết theo kế hoạch dự luật tiết giảm ngân sách tới $1,500 tỷ trong 10 năm hoặc khoảng $150 tỷ một năm.
“Trong một hoặc hai năm đầu tiên, chính phủ khó có thể bù đắp được ngân sách mới. Dự luật này thực sự là phương cách để Lindsey Graham âm thầm kích nổ… ngân sách quân sự. Họ muốn ngân sách quân sự nhiều hơn giới hạn cho phép, đó thực sự là mục đích của dự luật này,” ông Paul lập luận.
“Nếu không có phần chi tiêu mới, thì đó thực sự sẽ là một dự luật tiết kiệm,” ông Paul nói thêm.
Ông Paul ví các nhà lập pháp tại Quốc Hội với thành phần thanh thiếu niên dùng hết tiền trong thẻ tín dụng họ nhận được từ cha mẹ để “uống rượu và cờ bạc.”
“Quốc Hội còn tệ hơn cả một nhóm thanh thiếu niên rượu chè be bét,” ông Paul nói.
Hạ Viện phê chuẩn dự luật gồm có $150 tỷ ngân khoản tài trợ mới cho quốc phòng và $150 tỷ cho kế hoạch phòng vệ biên giới Hoa Kỳ và tăng cường các hoạt động thực thi luật nhập cư nội địa.
Ông Paul cũng nói vào đầu tuần này rằng ông kịch liệt phản đối việc tăng giới hạn nợ quốc gia, vì dự luật có thể tăng thêm $4,000 tỷ nợ quốc gia nữa.
Hôm Thứ Ba, Tổng Thống Trump viết trên Truth Social rằng “Dự luật nào Rand cũng bỏ phiếu Chống, nhưng chẳng bao giờ đưa ra ý tưởng nào thực tế hay giúp kiến thiết quốc gia.”
“Những ý tưởng của ông ấy thực sự điên rồ (đúng là một kẻ thua cuộc!). Người dân Kentucky chịu hết thấu rồi,” ông Trump viết thêm. “Đây là một dự luật giúp Hoa Kỳ tăng trưởng vượt bực!” (TTHN) [qd]
VENTURA, California (NV) – Hai vị khách bị rệp cắn khắp người tại một khách sạn ở Ventura thắng một vụ kiện dân sự với tiền bồi thường hàng triệu đô la, theo KTLA.
Hôm Thứ Sáu, 30 Tháng Năm, một bồi thẩm đoàn yêu cầu khách sạn Shores Inn phải bồi thường $2 triệu cho hai nguyên đơn Alvaro Gutierrez và Ramiro Sanchez, đây có thể là một trong những số tiền bồi thường lớn nhất liên quan tới mấy con rệp lẩn trong giường từ trước tới nay, Los Angeles Times trích dẫn hồ sơ tòa án cho biết.
Con rệp. (Hình: Jewel Samad/AFP via Getty Images)
Theo đơn kiện, hai nguyên đơn Gutierrez và Sanchez lưu trú tại khách sạn ở khu vực duyên hải tọa lạc tại số 1059, đường S. Seaward Avenue, trong đêm 7 Tháng Hai, 2020.
“Mấy con rệp bấu lên người nguyên đơn trong lúc ngủ, hút máu no nê, và làm các nguyên đơn không cách nào tiêu diệt được,” đơn kiện cho biết, theo Los Angeles Times.
Các nguyên đơn cũng cho ban quản lý khách sạn đã biết có rệp trong giường ngủ sau khi đọc các đánh giá trên mạng xã hội nhưng khách sạn vẫn dửng dưng.
Một phát ngôn viên khách sạn Shores Inn chưa trả lời yêu cầu bình luận từ Los Angeles Times, cũng như luật sư đại diện cho khách sạn.
Nguyên đơn Gutierrez được bồi thường $400,000 vì đau đớn, biến dạng, đau buồn và thương tổn tinh thần, còn nguyên đơn Sanchez được bồi thường $600,000 cho các thiệt hại tương tự. Bồi thẩm đoàn cũng quyết định bồi thường thêm $500,000 cho mỗi nguyên đơn.
Khách sạn có thể kháng cáo phán quyết. (TTHN) [qd]
Sau cuộc xung đột ngắn ngủi xảy ra tại vùng biên giới Thái Lan và Cambodia vào hạ tuần Tháng Năm 2025, Thủ tướng Thái Lan, bà Paetongtarn Shinawatra tuyên bố nhấn mạnh: “Thái Lan coi trọng hòa bình nhưng sẽ không bao giờ hèn nhát khi phải chiến đấu”, theo báo Bangkok Post. Vẫn theo lời bà: “Chúng tôi đã chuẩn bị để đảm bảo an toàn cho tất cả công dân Thái Lan… Nếu xảy ra xung đột, chúng tôi sẵn sàng ứng phó”.
Tuy là nữ giới, thường bị cho là phái yếu, nhưng khi cần thiết và đứng trước khả năng đất nước bị xâm phạm, nữ Thủ tướng Paetongtarn Shinawatra đã thể hiện sự mạnh mẽ, cương quyết và dứt khoát không thua gì các nam giới trong vai trò lãnh đạo đất nước.
Lính Thủy quân Lục chiến Thái Lan tập trận đổ bộ tại một vùng biển phía nam tỉnh Narathiwat cuối tháng Tư 2025. (Hình: Madaree Tohlala/AFP/Getty Images)
Cho thấy, khi hiểm họa ngoại xâm cận kề, bản lĩnh của người lãnh đạo quốc gia không chỉ là la bàn định hướng cho vận mệnh dân tộc mà còn là ngọn lửa nhóm lên tinh thần quật cường trong lòng mỗi người dân trong nước. Lịch sử Việt Nam đã chứng minh hùng hồn điều đó. Từ thuở hồng hoang dựng nước và giữ nước cho đến những trang sử bi tráng đấu tranh chống ngoại bang.
Tuy nhiên, nhìn vào giới lãnh đạo Việt Nam hiện nay, nhiều người dân Việt Nam không khỏi đặt ra câu hỏi về bản lĩnh của giới lãnh đạo đương thời, đặc biệt khi so sánh với khí phách anh hùng của tiền nhân, của cả nữ Thủ tướng lân bang.
Khí phách phụ nữ Việt và tục ngữ “Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”
Lịch sử Việt Nam tự hào ghi dấu những trang sử vàng son về tinh thần quật cường chống ngoại xâm, mà trong đó, hình ảnh những nữ anh hùng đã trở thành biểu tượng bất diệt. Hai Bà Trưng phất cờ khởi nghĩa vào năm 40 SCN, đánh đuổi quân Hán, giành lại độc lập cho dân tộc. Gần hai thế kỷ sau, vào năm 248 SCN, Bà Triệu (Triệu Thị Trinh) lại tiếp nối truyền thống đầy hãnh diện ấy, kiên cường chống lại ách đô hộ của nhà Ngô.
Những cuộc khởi nghĩa này không chỉ thể hiện ý chí độc lập mãnh liệt của người Việt mà còn khắc sâu vào tâm thức dân tộc câu tục ngữ đầy tự hào: “Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”. Đây là minh chứng rõ ràng nhất cho tinh thần không lùi bước, dù là nữ giới, trước hiểm họa ngoại bang xâm lược.
Trong hoàn cảnh lịch sử khác nhau, điểm chung xuyên suốt là sự kiên quyết, dứt khoát của những người con đất Việt khi đối mặt với kẻ thù. Họ không ngần ngại đứng lên, cầm vũ khí bảo vệ từng tấc đất, kể cả sẵn sàng hy sinh để giữ gìn đất nước.
Đối diện hiểm nguy: “Ngồi đây được không?” hay “Đời con cháu đòi lại”?
Đối lập với tinh thần quật cường trong lịch sử, những phát biểu của một số lãnh đạo Việt Nam đương thời khi đối diện với các vấn đề chủ quyền đã khiến nhiều người dân không khỏi băn khoăn và thất vọng.
Vào thời điểm căng thẳng trên Biển Đông dâng cao, khi Trung Quốc ngang nhiên kéo giàn khoan và tàu thuyền vào vùng biển Việt Nam, câu nói của ông Nguyễn Phú Trọng, người đứng đầu chính đảng đang nắm giữ vận mệnh dân tộc: “Nếu xảy ra đụng độ trên biển ta có thể còn ngồi đây được không?” đã gây ra một làn sóng phẫn nộ và thất vọng tràn lan trong công chúng.
Phát biểu này, dù có cố gắng giải thích thế nào đi nữa, cũng chỉ đều phản ánh một ý nghĩa chung là sự đớn hèn của quan chức lãnh đạo Cộng Sản, chỉ chăm lo cho sự an nguy bản thân chứ không quan tâm gì đến vận mạng dân tộc.
Tương tự vậy, vào ngày 17 Tháng Năm 2014, phát biểu tại cuộc đối thoại với các nhà khoa học Việt Nam, ông Vũ Đức Đam, cựu Phó Thủ tướng Chính phủ nhắc về chủ quyền Việt Nam tại Hoàng Sa đã nói “Trung Quốc đã dùng vũ lực để chiếm Hoàng Sa và nhất định chúng ta phải đòi lại. Đời tôi, đời các bạn chưa đòi được thì con cháu chúng ta sẽ tiếp tục đòi lại”.
Còn nhớ, trong lịch sử dân tộc, khi mỗi thời bị giặc ngoại bang xâm phạm lãnh thổ, chủ quyền, thì ông cha ta trong thời ấy đã dứt khoát đánh đuổi giặc, giành lại lãnh thổ, chủ quyền một cách sòng phẳng. Chỉ đến thời Cộng Sản mới đưa ra quan điểm đẩy đưa gánh nặng từ lịch sử và trách nhiệm bảo vệ lãnh thổ cho các thế hệ tương lai, như: “đời con cháu sẽ tiếp tục đòi lại”.
Soi chiếu từ lân bang: Bản lĩnh và cương quyết
Để thấy rõ hơn sự khác biệt trong tư duy lãnh đạo, chúng ta có thể nhìn sang ví dụ về nữ Thủ tướng Thái Lan Paetongtarn Shinawatra khi đối mặt với cuộc đụng độ biên giới với Cambodia, mặc dù là nữ nhi, bà vẫn thể hiện một lập trường vô cùng bản lĩnh và cương quyết.
Qua phát biểu của nữ Thủ tướng, một mặt bà khẳng định mong muốn hòa bình, mặt khác, bà còn thể hiện sự sẵn sàng đối đầu và bảo vệ chủ quyền quốc gia một cách kiên quyết, không nhượng bộ. Điều này khác biệt rõ rệt với thái độ đớn hèn, né tránh trách nhiệm của số lãnh đạo là nam giới trong đảng Cộng Sản cầm quyền tại Việt Nam khi đề cập đến các vấn đề chủ quyền trước Trung Cộng.
Người dân tỉnh Bình Dương biểu tình ngày 14 Tháng Năm 2014 chống Trung Quốc xâm phạm lãnh thổ Việt Nam bị Cảnh sát Cơ động ngăn chặn họ diễn hành trên đường phố. (Hình: VNX/AFP/Getty Images)
Sự tương phản này càng làm nổi bật thông điệp cốt lõi: Khi quốc gia đứng trước hiểm họa, bản lĩnh của người lãnh đạo phải thể hiện ở sự quyết đoán, không lùi bước và sẵn sàng đấu tranh đến cùng để bảo vệ lợi ích quốc gia, thay vì đùn đẩy trách nhiệm cho thế hệ mai sau hay cam chịu nhục nhã.
Gánh nặng lịch sử và lời cảnh báo từ Churchill
Lịch sử Việt Nam đã chứng minh rằng, dù trong hoàn cảnh nào, khi bị xâm lược hoặc đô hộ, dân tộc Việt Nam luôn kiên cường đứng lên đòi lại độc lập và lãnh thổ một cách sòng phẳng, dứt khoát. Từ các cuộc chiến chống giặc phương Bắc, tinh thần ấy luôn bùng cháy mạnh mẽ. Điều này hoàn toàn đối lập với quan điểm thờ ơ, bàng quan, cúi đầu, rụt cổ, để lại món nợ nhục nhã về mất hải đảo cho con cháu trong tư duy các lãnh đạo hiện tại.
Nhiều người ắt còn nhớ lời cảnh báo của Thủ tướng Anh Winston Churchill khi còn sinh thời: “Một chính quyền mà né tránh chiến tranh bằng cách chịu nhục, thì chính quyền ấy sẽ phải lãnh đủ cả hai thứ, cả chiến tranh và sự nhục nhã!”. Ông Churchill đã mất từ năm 1965, nhưng lời cảnh báo của ông vẫn còn nguyên giá trị cho đến ngày nay, điều mà mọi nhà lãnh đạo đều phải khắc cốt ghi tâm.
Hoa Thịnh Đốn, ngày 4 Tháng Sáu 2025
Đặng Đình Mạnh
QUẬN CAM, California (NV) – Đối với nhiều gia đình trung lưu Mỹ, những mẫu SUV cỡ trung là lựa chọn phù hợp khi cần mua xe. Chúng rộng rãi, hiệu quả, và hầu hết đều được trang bị nhiều tính năng an toàn. Vấn đề chính là chúng đắt hơn khi so với những chiếc sedan cỡ trung. Và có khả năng chúng sẽ còn đắt hơn nữa trong năm 2025, do giá tăng liên quan đến những chính sách thuế quan mới.
Theo trang mạng tin tức xe hơi autos.yahoo.com, dựa trên thực tế là các gia đình trung lưu thường kiếm được đến khoảng $150,000 mỗi năm, iSeeCars có làm nghiên cứu và đưa ra một số mẫu SUV có thể nằm trong khả năng tài chính của họ. iSeeCars gần đây vừa công bố danh sách 10 mẫu SUV cỡ trung giá rẻ nhất vào năm 2025. Danh sách này không chỉ được xác định theo giá bán thấp, mà còn theo số dặm trung bình mà những chiếc SUV này được lái mỗi năm.
2025 Kia Sorento có đến hai phiên bản nằm trong danh sách SUV cỡ trung dành cho giới trung lưu. (Hình của nhà sản xuất Kia)
Mặc dù thực tế là SUV cỡ trung có giá cao hơn so với các mẫu xe nhỏ hơn cũng như xe sedan, những chiếc SUV trong danh sách này vẫn có giá cả phải chăng và phù hợp với ngân sách của tầng lớp trung lưu, đồng thời đem lại nhiều tiện ích thiết thực. Hãy cùng điểm qua những chiếc SUV cỡ trung này.
Kia Sorento Hybrid
Giá trung bình: $38,539
Số dặm trung bình đi mỗi năm: 13,654
Giá cho mỗi 1,000 dặm mỗi năm: $2,823
Ford Edge
Giá trung bình: $42,454
Số dặm trung bình đi mỗi năm: 14,840
Giá cho mỗi 1,000 dặm mỗi năm: $2,861
Chevrolet Traverse
Giá trung bình: $42,951
Số dặm trung bình đi mỗi năm: 14,076
Giá cho mỗi 1,000 dặm mỗi năm: $3,051
Kia Sorento
Giá mới trung bình: $40,069
Số dặm trung bình đi mỗi năm: 12,842
Giá cho mỗi 1,000 dặm mỗi năm: $3,120
Nissan Pathfinder
Giá mới trung bình: $43,011
Số dặm trung bình đi mỗi năm: 13,557
Giá cho 1,000 dặm mỗi năm: $3,173
Kia Telluride
Giá xe trung bình: $45,613
Số dặm trung bình đi mỗi năm: 14,365
Giá cho 1,000 dặm mỗi năm: $3,175
Hyundai Santa Fe
Giá xe trung bình: $36,329
Số dặm trung bình đi mỗi năm: 11,316
Giá cho 1,000 dặm mỗi năm: $3,210
Hyundai Palisade
Giá xe mới trung bình: $46,892
Số dặm trung bình đi mỗi năm: 14,253
Giá cho 1,000 dặm mỗi năm: $3,290
Hyundai Santa Fe Hybrid
Giá xe trung bình: $40,303
Số dặm trung bình đi mỗi năm: 12,162
Giá cho 1,000 dặm mỗi năm: $3,314
Toyota Highlander Hybrid
Giá trung bình: $48,264
Số dặm trung bình đi mỗi năm: 14,470
Giá cho 1,000 dặm mỗi năm: $3,336
Nhận xét nhanh về danh sách: các mẫu SUV của 2 thương hiệu Đại Hàn là Kia và Hyundai chiếm 60% chứng tỏ họ đang là đối thủ đáng nể của các nhà sản xuất xe Mỹ và Nhật. Đặc biệt là Kia Sorento có đến hai phiên bản nằm trong danh sách. Việc Honda không được nêu tên là một điều đáng ngạc nhiên. (HD)
Thực hành tiết kiệm và chống lãng phí, thoạt nghe như một nỗ lực tăng cường giá trị đạo đức phổ quát đối với đảng viên. Tuy nhiên, trong bối cảnh chính trường Việt Nam đang rực lửa thanh trừng trước Đại Hội Đảng XIV, nó trở thành thứ vũ khí chiến lược phục vụ cho những mưu đồ đen tối.
Vào ngày 1 tháng Sáu, 2025, truyền thông CSVN rầm rộ đăng tải bài viết có tựa đề “Thực hành tiết kiệm” của Tổng Bí Thư CSVN ông Tô Lâm. Theo đó, ông nói tiết kiệm và chống lãng phí là “hai thành tố gắn bó hữu cơ, là hai trụ cột để đi tới thịnh vượng, giàu có đối với cả gia đình, đất nước và xã hội.”
Bài viết và những phát ngôn của ông Tô Lâm diễn ra trong bối cảnh nội bộ CSVN đang tái cấu trúc hệ thống quyền lực trước đại hội, kinh tế Việt Nam lao dốc với gần 100,000 doanh nghiệp rút lui khỏi thị trường trong bốn tháng đầu năm 2025 (số liệu của Cục Thống Kê cho biết) và ngân sách nhà nước rơi vào trạng thái áp lực bội chi nghiêm trọng.
Tiết kiệm và chống lãng phí giữa lúc Việt Nam vẫn đang tiến hành công cuộc sáp nhập tỉnh/ thành, tinh gọn bộ máy hệ thống chính trị, tinh giản biên chế đã mang hàm ý, ông Tô Lâm ủng hộ các chủ trương này bất chấp những ý kiến trái ngược cho rằng tiết kiệm là tín hiệu thanh lọc bộ máy, thanh trừng ngầm. Đồng thời ông Tô Lâm cũng gửi lời cảnh báo đến các nhóm lợi ích tiền nhiệm, chống lãng phí thường được nhà cầm quyền CSVN sử dụng là một chiêu bài ngụy trang cho chiến dịch chống tham nhũng tiêu cực.
Một vài số liệu thống kê vào những tháng cuối năm 2024 cho thấy: Tại Hà Nội, có hơn 11 ngàn ha đất bị bỏ hoang. Tại Sài Gòn, có khoảng gần 4,000 thửa đất bị bỏ hoang. Cả nước có 655 dự án nhà ở xã hội đã được triển khai với quy mô 593,428 căn, nhưng chưa đạt mục tiêu, chưa đáp ứng yêu cầu của người dân và xã hội. Cả nước có hơn 11,000 cơ sở nhà đất công đang ở tình trạng không sử dụng hoặc sử dụng kém hiệu quả. Qua đó cho thấy tình trạng lãng phí ngân sách do các công trình, dự án bỏ hoang tại Việt Nam hiện nay là rất nghiêm trọng.
Đáng chú ý, chống lãng phí mà ông Tô Lâm nêu trong bài viết lại trùng với thời điểm dự án xây mới trụ sở Bộ Ngoại Giao trực thuộc sự quản lý của Chính Phủ dưới thời cựu Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc và Thủ Tướng Phạm Minh Chính bị phanh phui sai phạm, hiện đang bị cơ quan chức năng điều tra.
Tiết kiệm và chống lãng phí không đơn thuần là lời rao giảng đạo đức đảng viên, mà trong tay ông Tô Lâm và Bộ Công An nó trở thành “thanh gươm lá chắn” chính trị, là đòn tấn công vào phe nhóm đối thủ để siết chặt quyền lực, ai không tiết kiệm-kiểm tra tài sản, ai để lãng phí- khởi tố tống giam dưới danh nghĩa đạo đức công vụ.
Nhưng nó không công bằng, không áp dụng với ông Tô Lâm và phe nhóm Bộ Công An. Dư luận đặt câu hỏi: Ai thực hiện quyền giám sát việc ông Tô Lâm cùng phái đoàn ăn tiệc bò dát vàng tại một nhà hàng đắt đỏ bậc nhất thế giới tại Anh quốc? Ai dám thanh tra Bộ Công An đang sở hữu hệ thống trụ sở mới ngàn tỷ đồng, xe công đặc chủng, tăng chi tiêu ngân sách hằng năm có lãng phí hay không? Nơi chống lãng phí lại là nơi ngốn ngân sách nhiều nhất, người hô hào thực hành tiết kiệm lại là người ăn uống xa hoa, là biểu tượng của chi tiêu xa xỉ.
Tiết kiệm chỉ có ý nghĩa đạo đức khi người nói tự tiết chế được hành vi bản thân, còn một khi không bị kiểm soát, thì dù lời nói có hay đến đâu cũng bị nghi ngờ là vỏ bọc cho những mục tiêu đen tối. Qua đó để thấy, lời nói của ông Tô Lâm và thực tiễn quá khác xa nhau, thậm chí là mâu thuẫn lẫn nhau. Một thứ đạo đức được dàn dựng dưới bàn tay của người có quyền lực bậc nhất.
Để bảo đảm tính minh bạch và hiệu quả trong việc thực hiện các chính sách tiết kiệm và chống lãng phí, CSVN cần có cơ chế giám sát độc lập để đảm các cơ quan nhà nước không chỉ dừng ở việc kêu gọi mà còn thực hiện trong thực tế. Tuy nhiên, ở Việt Nam hiện nay chưa có cơ chế giám sát độc lập rõ ràng. Ông Tô Lâm nói tiết kiệm và chống lãng phí là hai thành tố gắn bó hữu cơ, là hai trụ cột để đi tới thịnh vượng, giàu có đối với cả gia đình, đất nước và xã hội… mang tính định hướng đạo đức chứ không có ý mở đường phát triển xã hội dân sự hoặc các cơ quan độc lập với quyền lực Nhà Nước. Quyền giám sát vẫn trong tay nhà cầm quyền CSVN.
Cụ thể trong hệ thống chính trị Việt Nam hiện nay, các cơ quan và tổ chức có chức năng thực hiện quyền giám sát gồm: Ban Nội Chính, ủy ban kiểm tra Trung Ương, ban chỉ đạo phòng-chống tham nhũng… đều thuộc Đảng CSVN, dưới quyền tổng bí thư. Nghĩa là mỗi cán bộ, mỗi quan chức phải tự soi, tự sửa, tự thực hành tiết kiệm nhưng đánh giá cuối cùng chính là tổng bí thư hiện nay là ông Tô Lâm. Nói cách khác, Tổng Tô chính là hiện thân của người rao giảng, đồng thời cũng là người phán xét.
Cho nên, lời đạo đức trong bài viết “thực hành tiết kiệm” của ông Tô Lâm chẳng khác gì là chính ông tự nói tự xử lý, là đạo đức giả, là biểu hiện của thủ đoạn chính trị nhằm hạ bệ đối thủ. Đây không phải là những kết luận vô căn cứ mà dựa trên bối cảnh chính trị Việt Nam hiện nay, qua những lời phát biểu của giới cầm quyền CSVN.
Dưới danh nghĩa “chống tham nhũng” và “chỉnh đốn Đảng,” nhiệm kỳ Đảng CSVN khóa XIII đang cho thấy đầy rẫy những cuộc thanh trừng nội bộ, thanh lọc phe phái, loại bỏ các nhân vật có tầm ảnh hưởng ở Trung Ương. Sau khi ngồi vào chiếc ghế tổng bí thư (Tháng Tám, 2024), ông Tô Lâm thực hiện hàng loạt động thái nhân sự, đưa người thân tín vào kiểm soát lĩnh vực nội chính, thanh tra dự án, khởi tố người của Nguyễn Xuân Phúc và Phạm Minh Chính rồi sau đó điều động nhân sự thuộc phe cánh Bộ Công An về nắm quyền đứng đầu địa phương. Thẳng tay “đốt lò” với người của phe cánh đối thủ nhưng một số nhân vật cùng phe cánh của mình ở Bộ Công An lại không đụng đến hoặc đặc cách xử lý nhẹ tay. Điều đó cho thấy, ông Tô Lâm dùng “chống lãng phí” để gia tăng quyền lực bản thân và kiểm soát hệ thống quyền lực từ Trung Ương xuống tới địa phương.
Tiết kiệm và chống lãng phí mà ông Tô Lâm nói là thứ vũ khí chỉ nhắm vào phe nhóm đối thủ chứ không phải là thực hành đạo đức cho bản thân, phe nhóm của mình. Nó đang bị ông Tô Lâm biến thành tấm bình phong che đậy quyền lực, đánh bóng tên tuổi công khai mà không sợ phản kháng.
Tiết kiệm và chống lãng phí không phải là khẩu hiệu kêu gọi mới mẻ, nó được giới chóp bu CSVN kêu gọi từ bao đời nay. Tuy nhiên, dưới thời Tổng Bí Thư Tô Lâm, nó đang nhuốm đầy máu tanh chính trị, giết người mà không cần nổ phát súng. “Thực hành tiết kiệm” là chiến lược thanh trừng nội bộ một cách tinh vi trước Đại Hội Đảng XIV.
Khi con gái 3 tuổi của cô Colleen Henderson cho biết cô bé bị đau khi đi vệ sinh, các bác sĩ đã không quan tâm đến và cho rằng đó là nhiễm trùng đường tiểu hoặc táo bón, những căn bệnh thường gặp ở trẻ em giai đoạn tập đi vệ sinh.
Bệnh viện Kaiser Permanente ở Manhattan Beach, California. (Hình minh họa: Etienne Laurent/AFP via Getty Images)
Sau khi hãng bảo hiểm y tế của cô Henderson thông báo họ không trả chi phí siêu âm, cô Henderson đã bị trừ $6,000 vào thẻ tín dụng. Rồi một hung tin xảy ra: Trong bàng quang của con gái nhỏ của cô có một khối u to bằng quả bưởi.
Câu chuyện xảy ra vào năm 2009. Cô Henderson cho biết năm năm tiếp theo là cuộc chiến giữa cô với công ty bảo hiểm UnitedHealthcare, trong việc trả tiền cho các chuyên gia đã chẩn đoán và điều trị tình trạng hiếm gặp của con gái cô, khối u giả viêm (Inflammatory Pseudotumor).
Cô đã chống lại việc phải trả các khoản phí nằm viện, giải phẫu, thuốc men với công ty bảo hiểm và các cơ quan quản lý nhà nước, nhưng không có kết quả. Gia đình cô đã nợ hơn $1 triệu tiền nợ y tế vì công ty bảo hiểm nói rằng các phương pháp điều trị do bác sĩ khuyến nghị là không cần thiết. Gia đình Colleen Henderson phải tuyên bố phá sản.
“Nếu tôi không chiến đấu hết mình qua từng bước, con gái tôi đã chết rồi,” cô Henderson, cư dân Auburn, California, cho biết. Con gái của cô, nay 20 tuổi, đã hồi phục, hiện nay là sinh viên năm thứ ba, tại đại học Oregon State University.
“Bạn phải trả rất nhiều tiền để có bảo hiểm y tế và bạn hy vọng rằng bảo hiểm y tế sẽ đặt lợi ích của bạn lên hàng đầu, nhưng điều đó hoàn toàn không xảy ra,” cô Henderson nói tiếp.
Có nhiều cuộc khảo sát đã chỉ ra, dù sự từ chối chi trả của công ty bảo hiểm ngày càng tăng, nhưng rất ít người Mỹ phản kháng. Không giống như trường hợp của cô Henderson, các nguồn phân tích khác nhau đã phát hiện ra có không ít người khiếu nại thành công, lật ngược các quyết định đã bị từ chối.
Những luật sư bảo vệ người tiêu dùng và các nhà hoạch định chính sách cho biết đó là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy các công ty bảo hiểm thường xuyên từ chối dịch vụ chăm sóc mà lẽ ra họ có thể chấp thuận. Hiện tại, Cơ Quan Lập Pháp California đưa ra đề nghị tìm cách trừng phạt các công ty bảo hiểm liên tục đưa ra quyết định sai lầm.
Dự luật mang tên SB 363 sẽ bao gồm khoảng một phần ba số người dân California được nhận bảo hiểm do các chương trình bảo hiểm y tế do tiểu bang quản lý, các chuyên gia cho biết đây có thể là một trong những nỗ lực táo bạo nhất trên toàn quốc nhằm hạn chế việc các công ty bảo hiểm từ chối bảo hiểm y tế trước và sau khi diễn ra quá trình chăm sóc.
California có thể trở thành một trong số ít tiểu bang yêu cầu các công ty bảo hiểm phải tiết lộ tỷ lệ từ chối và lý do, số liệu thống kê mà ngành này thường coi là thông tin độc quyền.
Biện pháp này cũng nhằm buộc các công ty bảo hiểm phải thận trọng hơn khi từ chối. Họ sẽ bị phạt tới $1 triệu cho mỗi trường hợp nếu trong một năm có hơn một nửa số đơn kháng cáo nộp lên cơ quan quản lý bị lật ngược.
Năm 2023, dữ liệu của tiểu bang cho thấy khoảng 72% đơn kháng cáo đã gửi đến Bộ Quản Lý Chăm Sóc Sức Khỏe, nơi quản lý phần lớn các chương trình bảo hiểm y tế, dẫn đến việc đơn từ chối ban đầu của công ty bảo hiểm bị hủy bỏ.
Thượng Nghị Sĩ Scott Wiener (Dân Chủ-San Francisco) của tiểu bang California, người đã giới thiệu dự luật SB 363, cho biết: “Khi bạn có bảo hiểm y tế, bạn nên tin tưởng rằng nó sẽ chi trả cho nhu cầu chăm sóc sức khỏe của bạn. Họ chỉ có thể trì hoãn, từ chối, cản trở, thậm chí trong nhiều trường hợp, tránh chi trả cho dịch vụ chăm sóc y tế cần thiết và điều đó là không thể chấp nhận được.”
Theo đề nghị của Thượng Nghị Sĩ Wiener, các công ty bảo hiểm tư nhân do Cơ Quan Quản Lý Chăm Sóc Sức Khỏe và Cơ Quan Bảo Hiểm quản lý sẽ phải nộp dữ liệu chi tiết về các lần từ chối và kháng cáo. Họ cũng cần phải giải trình về các lần từ chối đó và báo cáo kết quả của các lần kháng cáo.
Một phát ngôn viên của Hiệp Hội Kế Hoạch Y Tế California từ chối bình luận, nhưng cho biết nhóm vẫn đang xem xét ngôn từ của dự luật. Bà Elana Ross, phát ngôn viên của Thống Đốc Gavin Newsom, cho biết văn phòng của ông thường không bình luận về những trường hợp chờ xử lý.
Do sự lo ngại về chi phí chăm sóc sức khỏe của người tiêu dùng tăng vọt, các nhà lập pháp tiểu bang trên toàn quốc ngày càng tìm cách xác minh tính công bằng trong bồi thường của các công ty bảo hiểm.
Năm 2024, theo Hội Nghị Lập Pháp Tiểu Bang Quốc gia ở Connecticut, có 17 tiểu bang đã ban hành luật về việc các công ty bảo hiểm tư nhân cho phép chăm sóc trước. Tiểu bang Connecticut, nơi có một trong những luật tiết lộ tỷ lệ từ chối chặt chẽ nhất, công bố phúc trình thường niên nêu chi tiết số lượng và tỷ lệ khiếu nại mà mỗi công ty bảo hiểm đã từ chối, cũng như tỷ lệ đảo ngược sau khi khiếu nại. Oregon đã công bố thông tin tương tự cho đến gần đây, khi các yêu cầu hết hiệu lực.
Ở California, không có cách nào để biết các công ty bảo hiểm thường từ chối chăm sóc như thế nào, điều mà các chuyên gia y tế cho là đặc biệt đáng lo ngại khi chăm sóc sức khỏe tâm thần đang đạt đến mức khủng hoảng ở trẻ em và thanh thiếu niên. Theo ông Keith Humphreys, giáo sư chính sách y tế của Stanford University, việc từ chối chăm sóc sức khỏe tâm thần dễ dàng hơn vì chẩn đoán, chẳng hạn, bệnh trầm cảm có thể chủ quan hơn so với chẩn đoán gãy chân tay hoặc ung thư.
Bà Lishaun Francis, giám đốc cấp cao về sức khỏe hành vi của nhóm vận động Children Now, cũng là một nhà tài trợ cho dự luật, cho biết: “Chúng tôi cho rằng không thể chấp nhận được khi tiểu bang hoàn toàn không biết vấn đề này lớn đến mức nào.”
Đối với các đơn kháng cáo được đưa vào quy trình đánh giá y tế độc lập của tiểu bang, được gọi là IMR. Theo đó, nếu có hơn một nửa trường hợp lật ngược kết quả từ chối bảo hiểm sẽ phải đối mặt với các hình phạt khổng lồ. Trường hợp đầu tiên khiến một công ty vượt quá ngưỡng 50% sẽ phải chịu khoản tiền phạt $50,000, với mức phạt từ $100,000 đến $400,000 cho lần thứ hai. Mỗi lần sau đó sẽ tốn $1 triệu.
Nếu được thông qua, biện pháp này sẽ bao gồm khoảng 12.8 triệu người California có bảo hiểm tư nhân. Biện pháp này sẽ không áp dụng cho những bệnh nhân có Medi-Cal, chương trình Medicaid của tiểu bang hoặc Medicare, và sẽ không bao gồm các chương trình tự bảo hiểm do các công ty lớn cung cấp, được Bộ Lao Động Hoa Kỳ quản lý, bao gồm khoảng 5.6 triệu người California.
Cụm từ “từ chối và trì hoãn” (deny and delay) vẫn còn dư âm khắp ngành công nghiệp chăm sóc sức khỏe sau vụ ám sát ông Brian Thompson, tổng giám đốc UnitedHealthcare. Một cuộc khảo sát của NORC tại Unviersity of Chicago được công bố ngay sau vụ tấn công đã chỉ ra bảy trong 10 người cho biết họ tin rằng việc các công ty bảo hiểm y tế từ chối bảo hiểm y tế và lợi nhuận của các công ty bảo hiểm chịu trách nhiệm rất lớn cho cái chết của ông Thompson.
Sau cái chết của ông Thompson, công ty bảo hiểm UnitedHealthcare cho biết trong các tuyên bố rằng có những lan truyền “thông tin không chính xác và gây hiểu lầm nghiêm trọng”về cách công ty xử lý các khiếu nại và các công ty bảo hiểm, vốn được quản lý chặt chẽ, “thường có lợi nhuận từ thấp đến trung bình một chữ số.”
UnitedHealthcare là công ty bảo hiểm sức khỏe có nhiều khách hàng là cư dân California. (Hình minh họa: Patrick T. Fallon/AFP via Getty Images)
Thượng Nghị Sĩ Wiener gọi vụ án của ông Brian Thompson là “vụ ám sát máu lạnh” nhưng cho biết dự luật SB 363 của ông phát triển từ một đề nghị nhỏ hơn, đã thất bại vào năm ngoái nhằm cải thiện phạm vi bảo hiểm sức khỏe tâm thần cho trẻ em và người lớn dưới 26 tuổi. Nhưng ông thừa nhận rằng phản ứng của cả nước đối với vụ giết người cho thấy rõ sự tức giận âm ỉ từ lâu của người Mỹ về các hoạt động của các công ty bảo hiểm y tế và nhu cầu cấp thiết phải cải cách.
Giáo Sư Humphreys của Stanford nói rằng hệ thống y tế ở Hoa Kỳ tạo ra những nền tảng cứng nhắc về tài chính để các công ty bảo hiểm từ chối. Và ông nói thêm, các hình phạt của tiểu bang và liên bang chỉ đủ nhỏ để được coi là chi phí kinh doanh.
“Họ càng từ chối trả bao nhiêu thì họ càng thu về lợi nhuận bấy nhiêu,” ông Humphreys nói.
Ông Shawn Gremminger, chủ tịch Liên Minh Quốc Gia Của Người Mua Dịch Vụ Chăm Sóc Sức Khỏe, cho biết ngày càng nhiều các nhà tuyển dụng lớn bắt đầu đưa vào hợp đồng với các đơn vị quản lý khiếu nại những điều khoản sẽ phạt họ nếu chấp thuận quá nhiều hoặc quá ít khiếu nại.
Ông Gremminger đại diện cho hầu hết các công ty lớn tự chi trả cho bảo hiểm sức khỏe, được quản lý theo quy định của liên bang và sẽ bị loại khỏi dự luật của Thượng Nghị Sĩ Wiener. Nhưng ngay cả đối với các kế hoạch tự tài trợ như vậy, ông cho biết, gần như không thể xác định được tỷ lệ từ chối đối với các công ty bảo hiểm được thuê chỉ để quản lý các khiếu nại.
Mặc dù có thể đã quá muộn đối với nhiều gia đình, bà Sandra Maturino, ở Rialto, cho biết bà hy vọng các nhà lập pháp sẽ giải quyết tình trạng từ chối bảo hiểm để những người California khác có thể tránh được câu chuyện mà bà đã trải qua khi đưa cháu gái mình đi điều trị.
Sau khi chị gái của bà qua đời, bà Maturino nhận nuôi một bé gái, hiện 13 tuổi. Cháu gái bà phải đấu tranh với chứng bệnh tự làm hại bản thân và có hành vi bạo lực trong một thời gian dài, nhưng khi các nhà trị liệu khuyến nghị chăm sóc tâm thần nội trú, công ty bảo hiểm của bà, Anthem Blue Cross, chỉ chi trả trong 30 ngày.
Bà Maturino cho biết, trong hơn một năm, cháu gái bà đã ra vào các cơ sở và trung tâm tư vấn vì bảo hiểm của cháu không chi trả cho thời gian lưu trú dài hạn. Các bác sĩ đã thử một danh sách dài các loại thuốc theo toa và liều lượng. Không có loại nào có tác dụng.
Công ty bảo hiểm Anthem Blue Cross đã từ chối đưa ra bình luận với phóng viên KFF.
Cuối cùng, bà Maturino đã đưa cháu gái mình vào một chương trình nội trú tại tiểu bang Utah, do cơ quan nhận con nuôi chi trả, nơi cháu được chẩn đoán mắc chứng rối loạn lưỡng cực và đã trải qua quá trình điều trị trong một năm.
Bà Maturino cho biết bà không còn sức để kháng cáo với công ty bảo hiểm Anthem.
“Tôi sẽ không đợi bảo hiểm giết cháu tôi hoặc để cháu tôi làm hại ai đó,” bà Maturino nói.