Hố đất sụt ở Georgia ‘nuốt’ chiếc xe truck nặng 25 tấn

OAKWOOD, Georgia (AP) – Nguồn tin từ các cơ quan truyền thông địa phương cho hay một hố đất sụt (sinkhole) ở tiểu bang Georgia sáng hôm Thứ Ba 17 Tháng Giêng bất ngờ ‘nuốt’ chiếc xe chế tạo đặc biệt để đào và hút đất, nặng 55,000 pounds (chừng 25 tấn), ở bãi đậu của một nơi rửa xe trong thành phố Oakwood, nằm về phía Đông Bắc thành phố Atlanta.

Các xe trục được đưa tới và làm việc cả ngày Thứ Ba để tìm cách đưa chiếc xe này lên, vốn hầu hết phần thân ở dưới lòng đất chỉ còn hai bánh trước chĩa lên trời, nhưng đến tối vẫn chưa thành công.

Đại Úy Zachary Brackett thuộc Sở Cảnh Sát thành phố Oakland cho hay chiếc xe này, do một công ty ở Canada làm chủ, có chở theo 1,600 gallons nước khi bị lọt hố. Nhân viên trục xe xả hết số nước này nhưng vẫn không giúp đưa xe lên được.

“Sinkhole” là hiện tượng thấy ở khắp nơi trên nước Mỹ, nhưng đặc biệt là ở Florida, nơi có những vụ đất sụt, nuốt cả căn nhà lúc gia chủ đang ngủ nửa đêm, khiến có người thiệt mạng. (V.Giang)

Denver chuẩn bị cho dùng cần sa nơi công cộng

Nghi can nổ súng tại phi trường Fort Lauderdale thú nhận là khủng bố

Esteban Santiago là người bị truy tố tội bắn chết năm người tại phi trường Fort Lauderdale. Ông khai với FBI rằng hành động nhân danh ISIS.

Mưa lớn làm ngập lụt khắp nơi trong thành phố Houston

Lời cảnh báo về lũ lụt bất ngờ được đưa ra vào sáng sớm ngày Thứ Tư 18 Tháng Giêng nay được nới rộng ra trong ngày, cho đến gần trưa, cho nhiều nơi ở thành phố Houston, tiểu bang Texas

Người Ở Trong Mây

 

Vũ Thư Hiên

Một hôm, nhân có chuyện làm việc với nhà nghiên cứu văn học Thụy Khuê, tôi thấy trong phòng khách có mấy bức tranh sơn dầu. Ánh điện không đủ sáng, tôi phải lại gần mới xem được. thì thấy một bức ký tên Phạm Tăng. Tôi hỏi chị:

– Tác giả bức tranh này còn sống hay mất rồi hở chị?

– Sao anh lại hỏi thế?

– Đã quá lâu tôi không nghe ai nói tới Phạm Tăng. Ở tuổi tôi khi người nào bặt tin thì mình dễ nghĩ vậy lắm.

– Anh quen anh ấy sao?

Thụy Khuê mở to mắt nhìn tôi. Chị ngạc nhiên là phải – tôi là người đến từ miền Bắc, Phạm Tăng là một họa sĩ miền Nam.

– Vâng – tôi nói – Chị cũng biết Phạm Tăng?

– Chúng tôi là bạn mà. Anh Tăng còn sống, anh ạ.

– Hiện anh Tăng ở đâu?

– Ở đây, ngay Paris.

Một niềm vui vỡ òa trong tôi. Tôi nắm tay Thụy Khuê, tôi vật nài:

– Chuyện chúng mình định bàn hôm nay để lại bữa khác đi, chị Thụy Khuê nhé? Mình còn nhiều thời gian mà. Hãy dẫn tôi tới gặp anh ấy. Ngay bây giờ.

Thụy Khuê chiều tôi, chị nhanh chóng mặc đồ đưa tôi đi.

Phạm Tăng nhận ra tôi ngay, mới lạ. Con mắt và trí nhớ hình của hoạ sĩ quả có khác người.

Chúng tôi ôm chầm lấy nhau. Anh mừng ra mặt, lại còn gọi đúng tên tôi nữa.

Tôi nhận ra anh không khó – diện mạo người đã trưởng thành ít thay đổi. Khi chúng tôi quen nhau, tôi là đứa trẻ, anh là thanh niên. Giờ đây anh thanh mảnh hơn, nói khác đi là gầy hơn. Nhưng vẫn gương mặt ấy, vẫn những đường nét ấy, vầng trán nay dường như cao thêm vì không còn mái tóc xanh và dày xõa xuống mắt. Giọng nói cũng khác – cao hơn, nhẹ hơn.

Những hình ảnh một thời rất xa vụt hiện về: những con đường làng Yên Mô trù phú với tiếng bật bông vẳng ra qua những hàng rào, cầu Bút, núi Voi, núi Bảng, Quảng Công…

Đó là năm 1948. Tôi là học sinh một trường Nam Định tản cư về Ninh Bình, ngày ngày vác bàn tự tạo đến một ngôi đình thay cho phòng học. Nhà Phạm Tăng ở gần nhà tôi. Chúng tôi ít khi gặp nhau vì phần lớn thời gian anh ở Nam Định, nơi có hai tờ báo in li tô bằng tiếng Việt và tiếng Pháp là tờ Công Dân và tờ l’Étincelle. Trong công việc làm báo này anh có một người bạn gắn bó với anh suốt đời là anh Hữu Ngọc.

Khi nào Phạm Tăng về nhà là y như rằng tôi có mặt, bao giờ cũng cặp kè với Hà Chính Hành, bạn lớn ở lớp trên. Hà Chính Hành là người thuộc nhiều thơ, thuộc đến nỗi có thể đọc ngược truyện Kiều. Vào thời gian ấy chúng tôi rất yêu thơ, từ những áng văn bất hủ của Nguyễn Du, Đoàn Thị Điểm đến Lỡ Bước Sang Ngang của Nguyễn Bính. Đến với Phạm Tăng, chúng tôi ngồi đực, ngắm không biết chán những bức tranh của anh treo la liệt trên tường. Phạm Tăng là họa sĩ đầu tiên và duy nhất mà tôi được biết. Nghe tôi nhắc đến những cái tên những bức “Người du kích”, “Mùa gặt”, “Quê hương”… , Phạm Tăng nhìn tôi chăm chú rồi lắc đầu:

– Tài thật, chịu cậu đấy, làm sao mà cậu có thể nhớ được chứ?

– Chúng là những bức tranh đầu tiên tôi thấy, tranh thật – tôi tìm câu trả lời, với một chút ngắc ngứ – Trước đó tôi chỉ biết có tranh minh họa trên báo.

– Mình quên hết rồi – Phạm Tăng thờ ơ nói – Chúng là tranh của một thời ấu trĩ, những bản sao thực tại, tự nhiên chủ nghĩa…

Chị Thụy Khuê ngồi, tay chống cằm, lặng nghe những mẩu chuyện không đầu không đuôi, nhảy từ đề tài này qua đề tài khác về một quá khứ xa xôi, cả về thời gian, cả về địa lý. Rồi sực nhớ thiên chức phụ nữ, chị vội vã vào bếp đun nước pha trà. Chúng tôi vừa nói chuyện vừa trân trân nhìn nhau, như không tin vào lần gặp gỡ bất ngờ. Từ trong bếp vẳng ra tiếng nước reo trong ấm.

Từ năm 1948 tới năm 1996 là gần nửa thế kỷ – một quãng dài trong đời người.

Phạm Tăng vào thành, tôi đi bộ đội. Tin anh vào thành, tôi có nghe. Đất nước chia hai, như hai thế giới. Tôi không nhớ tới anh nữa trong sự bưng bít thông tin về miền đất bên kia sông Bến Hải, trừ tin chính trị. Nhắc lại thời gian ở Yên Mô, mắt Phạm Tăng mờ đi. Tôi cũng vậy. Với tôi, nó là một đoạn đời không thể quên, khi lần đầu tiên cậu học trò mới lớn biết xúc động trước vẻ đẹp của những người con gái. Chế Lan Viên nói thật hay: “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn…”

Từ đó, chúng tôi không xa nhau nữa.

15994768_10211657335652734_2150287162025751795_o

Họa sĩ Phạm Tăng (trái) và nhà văn Vũ Thư Hiên (Hình FB Vũ Thư Hiên)

Phạm Tăng thường gọi điện thoại cho tôi, nhất là khi lâu không gặp. Những cuộc gọi dài và rất dài, bất kể vào giờ nào, có khi giữa đêm khuya. Trong thành phố này tôi là người duy nhất biết anh từ những năm xa xưa, và qua anh biết bạn bè anh. Anh gọi cho tôi khi những bóng mờ trong ký ức chợt về. Nỗi nhớ quê hương không chịu ngủ yên trong anh. Kèm theo nỗi nhớ này là một sự giằng xé trong sâu thẳm tâm hồn. Anh nhớ lắm một thời trai trong những ngày đầu cuộc kháng chiến chống Pháp. Với anh, nó là thời gian tuyệt đẹp.

– Anh em mình hồi ấy sao mà trong sáng, phải không? Mình không thể nào quên một kỷ niệm với Lưu Quyên. Cậu nhớ anh ấy chứ?

– Lưu Quyên làm kinh tài.

– Còn nhớ ông Giang chủ tịch Liên khu 3 không?

– Nhớ chứ. Chúng tôi bị tù cùng nhau trong một vụ án vớ vẩn. Tôi nhìn thấy ông cầm cái bát sắt tráng men sứt sẹo có cái đuôi cá khô nhô lên trên phần cơm tù ở Hỏa Lò. Tôi ngồi bên ông lúc ông hấp hối trong gian nhà dột nát ở chùa Liên Phái vào một đêm mưa…

– Mình có nghe chuyện xảy ra với ông Giang. Một con người chân thật, mộc mạc, tốt bụng. Có quá nhiều cái mình không ngờ có thể xảy ra đã xảy ra…

Tôi nghe tiếng thở dài ở đầu dây bên kia.

– Anh kể chuyện anh Lưu Quyên đi.

– Một đêm vợ chồng Lưu Quyên bị chủ thuyền đuổi khỏi con đò dọc, khi chị ấy đột ngột trở dạ – anh kể, bồi hồi – Dân sông nước mê tín lắm, cậu thừa biết. Chị ấy chỉ được nằm lại nếu trả cho người lái đò một khoản tiền bằng giá con đò. Lưu Quyên mang theo mình cả một cặp đầy ắp tiền, nhưng lại không chịu bỏ ra. Đã tính bảo cho thuyền cập bến, đưa vợ lên bờ…

– Rồi sao?

– Mình đi cùng vợ chồng Lưu Quyên, không nhớ đi việc gì. Mình lại đang sẵn tiền – chả là ông Đặng Kim Giang vừa gửi cho một món, coi như tiền thưởng làm báo, vẽ tranh địch vận. Mình bảo: “Để tớ trả”. Lưu Quyên không chịu, nói mãi mới bằng lòng. Thế đấy, vợ sắp đẻ, cứ lấy của công ra trả cái đã, có sao đâu. Nhưng không, một đồng của công Lưu Quyên nhất định không nhả ra. Có thể gọi những con người như thế là gì? Những con người lý tưởng, chỉ có trong một thời lý tưởng.

Tôi bắt gặp ở nhiều người nỗi nhớ khôn nguôi về thời gian đầu cuộc kháng chiến chống Pháp, không chỉ ở Phạm Tăng. Nhà thơ Hà Thượng Nhân, từng làm giám đốc Đài phát thanh Quốc gia của Việt Nam Cộng hòa, bị đi tù cộng sản từ năm 1975 tới năm 1983 cũng có một tâm trạng y như vậy. Anh là một người chống cộng kiên định, bè bạn gọi anh là Hà Chưởng Môn, người đứng đầu cả về thơ lẫn lập trường trong cộng đồng Việt ở San Jose. Thế mà trong tâm sự với tôi, anh vẫn bùi ngùi nhắc đến những kỷ niệm với bè bạn trong kháng chiến. Với tướng Nguyễn Sơn, anh đặc biệt kính trọng và yêu mến, ví ông như Từ Hải trong truyện Kiều.

Mới thấy chính quyền cộng sản đã phí phạm những người con ưu tú của đất nước đến thế nào.

Tôi không hỏi vì sao Phạm Tăng bỏ kháng chiến vào thành. Anh cũng tránh, không nói. Nó là nỗi đau đã thành sẹo. Dù anh vẫn nhận được tin tức trong nước, vẫn biết những chuyện không hay xảy ra với người này người kia trong số bạn bè ở lại, những kỷ niệm về một thời với anh là đẹp mãi mãi đóng cứng trong trí nhớ. Anh không chịu, không muốn nghĩ, lại càng không muốn chứng minh rằng sự bỏ đi của mình là một lựa chọn đúng.

IMG_5293

Bức tranh “Vũ Trụ” hiện treo tại nhà riêng của họa sĩ Phạm Tăng. (Hình dutule.com)

Tôi thường đến ngồi với anh cả buổi, có khi gần hết ngày, trong căn hộ nhỏ ở Quảng trường Các Quyền Tự do (Place des Libertés) thuộc tỉnh lỵ Bonneuil-sur-Marne. Cái quảng trường nhỏ bé này luôn có hoa – hoa trong bồn cỏ, hoa trên các cột điện. Gọi là tỉnh lỵ, chứ Bonneuil-sur-Marne chỉ là một bidonvile của Paris, tỉnh ngoại ô, từ trung tâm đến đấy có thể dùng Metro và bus của thành phố.

– Ở đây mình thừa tự do – anh cười chua chát – Lại càng thương những người không có nó.

Câu chuyện nào rồi cũng dẫn tới quê hương xa xôi.

– Tại sao anh bỏ Sài Gòn để sang châu Âu? Cái gì khiến anh bỏ nó để tới nơi anh chưa từng đến, nơi anh không hề biết, ném mình vào mông lung? Con đường phiêu lãng vô định ấy rồi dẫn anh tới đâu? Nó cho anh những gì?

Nhà thơ Du Tử Lê dồn dập hỏi. Gặp Phạm Tăng là một tình cờ hi hữu, anh hỏi suốt, hết câu này đến câu khác. Mặc dầu có thời cùng sống ở Sài Gòn, Du Tử Lê chưa từng giáp mặt người mà anh gọi là “Con phượng hoàng Việt Nam trên bầu trời nghệ thuật Tây phương”. Trong chuyến đi Paris cuối năm 2015, anh nằng nặc bắt tôi phải đưa đi gặp Phạm Tăng ngay lập tức.

– Tại sao ư? Lý do thì nhiều – Phạm Tăng không trả lời thẳng vào câu hỏi – Chúng ta lớn lên với tranh Tết Đông Hồ, với Đám Cưới Chuột, với Hái Dừa, Đánh Ghen, với Cá, với Gà, với Lợn… Người Pháp đưa đến cho chúng ta kỷ hà học, sơn dầu, thuốc nước. Tôi rất muốn đến tận nơi đã sản sinh ra những bậc thầy của hội họa Tây phương, ngoài hội họa Pháp mà mình đã biết, để xem từ xa xưa những bậc thầy hội họa ở đấy đã đưa lên khung vải cái nhìn thấy bằng đường nét, bằng màu sắc theo những cách nào… Lại đúng vào lúc có một học bổng đại học hội họa do Ý cấp. Thế là đi.

PhamTang 01

Bìa nhật báo Tự Do số Xuân 1959

– Anh từng ở trong tâm bão gây nên bởi bức vẽ không ký tên trên bìa nhật báo Tự Do số Xuân 1959 với bầy chuột đục khoét trái dưa hấu. Nó đã trở thành một scandal chính trị như một ám chỉ về nạn tham nhũng dính dáng tới gia đình cố tổng thống Ngô Đình Diệm… Sự thật là thế nào?

– Tôi đã có lần lên tiếng rồi – Phạm Tăng vắn tắt, anh không thích câu hỏi – Người khác là tác giả, không phải tôi.

Du Tử Lê có một bài viết rất dài đăng nhiều kỳ trên nhật báo Người Việt ghi lại cuộc trò chuyện rất dài và rất lan man với Phạm Tăng trong một ngày mưa. Những dòng nước theo nhau, đuổi nhau chảy trên kính cửa, một bối cảnh thích hợp cho sự gợi nhớ quá khứ.

IMG_5303

Họa sĩ Phạm Tăng (trái) và nhà thơ Du Tử Lê -2016. (Hình dutule.com)

Du Tử Lê nhích lại gần Phạm Tăng hơn nữa, chằm chằm nhìn anh, nuốt từng lời. Trong cuộc gặp gỡ không định trước, anh hối hả đưa ra cả một đống câu hỏi, không khác gì một phóng viên đang hành nghề. Đến nỗi anh không thấy nhiều lúc Phạm Tăng vờ không nghe anh hỏi gì.
Phạm Tăng rõ ràng không muốn nhắc tới quá khứ nghề nghiệp. Anh đã rũ bỏ nó như một tấm áo rách. Thôi thì mặc, những người nghiên cứu hội họa Việt Nam sau này muốn viết gì về Phạm Tăng thì viết – những cuộc triển lãm gây nhiều tiếng vang, những lời ca ngợi, những bằng khen được tặng. Anh không tự hào về những cái với người khác là những huân chương xếp hàng trên ngực. Anh không thích nói về những cái mà người ta gọi là thành tựu. Chọn cuộc đời ẩn sĩ, anh tránh mọi quấy rầy.

Câu chuyện với Du Tử Lê diễn ra bên dưới bức tranh khổ lớn choán cả bức tường. Đó là bức “Vũ trụ”, được UNESCO tặng huy chương vàng hội họa năm 1967.

Để sống, Phạm Tăng đã bán dần tất cả những gì anh vẽ, chỉ giữ lại một bức này. Anh bảo nó chứa đựng mọi suy ngẫm của anh về nhân sinh, là triết lý về cuộc đời, về cái ngã và vô ngã trong một vũ trụ vô cùng, bất tận, vô sinh, vô tử, được biểu hiện trong vô vàn tế bào nguyên sinh , những khoanh tròn đồng tâm với những màu đổi nhau, khi ẩn khi hiện, biến hóa khôn cùng trong một toàn cục bao la – một ngân hà này trùm lên một ngân hà khác, cứ thế trườn đi mãi, vượt ra ngoài khung vải.

Phạm Tăng kể:

– Mình không tiếc đã bỏ Sài Gòn để đi tới vùng đất mới. Ở Sài Gòn mình sống sung túc, có thể gọi là thừa mứa. Đến Roma mình phải ở nhờ một tu viện nghèo của một dòng tu khổ hạnh. Tiền học bổng chỉ đủ để ăn mì với cà chua hoặc pizza chay. Không, không phải mình đến với hội họa phương Tây để học cách vẽ của họ đâu. Mình đến để tìm hiểu cái nhìn của họ bằng con mắt hội họa trong chiều dài nhiều thế kỷ, tại sao họ vẽ, vẽ cái gì, vẽ thế nào? Cứ thế sống dặt dẹo mấy năm cho đến khi hiểu ra rằng con đường tìm kiếm còn dài, mình còn cần đến một thứ vô duyên là tiền. Đành phải bán vài bức tranh vẽ theo phong cách Á đông bán cho khách chuộng lạ. Những bức tranh ấy sẽ chẳng ai biết đó là của Phạm Tăng – dưới mỗi bức mình ký một cái tên, toàn là tên bịa đặt.

Người ta kể về anh:

– Số ông này sướng. Ở Sài Gòn lấy một cô con nhà giàu, ăn chơi bán giời không văn tự, bà vợ chết cũng vì tay phá gia chi tử này đấy. Sau, sang Ý, tốt nghiệp học viện mỹ thuật Roma, vớ được một tiểu thư đài các con một quý tộc kiêm điền chủ đảo Sisilia, nông dân ở đấy mỗi khi gặp cậu chủ còn phải khuỵu chân xin được hôn tay, khiếp chưa? Được mỗi cô con gái duy nhất thì hoàn toàn Ý, chẳng có tí Việt nào.

Thiên hạ thường nhìn người ở bề ngoài. Họ nói điều họ không biết, lại nghĩ rằng mình biết. Họ không biết Phạm Tăng đã từ bỏ cuộc sống sa đọa anh có, kiếm được nhiều ngàn dollars mỗi tháng, thời ấy là số tiền rất lớn.

Tôi không hỏi Phạm Tăng về những người đàn bà trong đời anh. Tự anh kể cho tôi nghe về mối tình với người vợ đầu đã mất khi anh chưa ra nước ngoài. Anh nâng niu cuốn album nhỏ xíu, xộc xệch, rách nát, trong đó có những tấm ảnh bạc màu chụp người con gái trẻ có đôi mắt ướt tình tứ. Cuốn album lưu lạc nhiều năm, được một người yêu hội họa tìm thấy, gửi sang cho anh. Có thể viết một truyện ngắn về cuốn album ấy, nếu nó rơi vào tay một Maupassant . Nhìn anh lần giở những hình ảnh của một thời đã mất, tôi hiểu đó là mối tình duy nhất của anh. Với những người đàn bà khác trong đời, anh không nhắc tới. Chúng thuộc về ký ức, không phải cái để kể.

Phạm Tăng đi vào hội họa như đi vào một cuộc chơi. Ở Sài Gòn, cũng vào một năm rất xa, anh viết trong tạp chí Bách Khoa:

Múa bút vườn hoang, vẽ láo chơi
Xôn xao sỏi đá nói lên lời!
Đỏ xanh xáo trộn hồn cây cỏ
Nhẹ gót vào tranh, chiếc lá rơi!

Nhưng rồi anh hiểu ra: nghệ thuật không phải cái để đùa nghịch. Nó là nơi con người gửi gắm tâm hồn, bộc bạch tâm tư. Nó là cái cầu nối liền nghệ sĩ với cuộc đời, là sự giao hòa với nhân quần mà mỗi con người là một hạt cát trong sa mạc nhân loại.

Vì lẽ đó, anh quẳng lại vinh hoa đã có để đi tìm cội nguồn hội họa, để hiểu những suy tư của những kiếp người đã trao thân gửi phận cho nghệ thuật.

– Anh không phải Phạm Tăng, mà là bản sao của Đường Tăng. Đường Tăng lặn lội đi Tây Trúc thỉnh kinh – tôi nói đùa – Còn anh thì lang thang trời Tây tìm cái gì? Và rốt cuộc, anh đã tìm được gì?

– Vừa nhiều, vừa ít – Phạm Tăng nói, mắt xa xăm – Cậu thấy tranh tượng của David Michelangelo, Leonardo da Vinci thế nào? Tuyệt vời, phải không? Cơ thể người được thể hiện chính xác đến nỗi thoạt nhìn cứ như là ảnh chụp, rõ từng chi tiết. Nhìn kỹ đi, sẽ thấy khác – máy ảnh tốt đến mấy cũng không thể đạt tới Cái Đẹp mà những bậc thầy ấy tạo ra. Đó là sự tôn vinh Cái Đẹp của cơ thể con người. Nghĩ thêm nữa đi, rồi sẽ thấy đó còn là sự tôn vinh Thượng đế. Chỉ có Thượng đế mới tạo ra một hình hài toàn mỹ đến thế. Nghệ thuật là sự hòa trộn của tất cả những gì ta có thể nói ra, và những gì không thể nói ra, không đủ lời để nói, mà chỉ có thể cảm nhận…

Những câu chuyện của chúng tôi diễn ra dưới bức tranh “Vũ Trụ” của anh. Tôi đã ngắm nó không biết bao nhiêu lần. Tôi không hiểu những vần vụ sắc màu, những đường nét hư ảo trên đó là sự biểu hiện suy tư về vũ trụ khôn cùng, là triết lý cuộc đời anh gửi gắm vào. Nhưng tôi không nói ra rằng tôi không hiểu, tôi sợ anh buồn. Ý tưởng thể hiện triết học dưới dạng hình họa tôi chỉ biết có một: đó là biểu tượng âm dương chứa hai khối đen trắng uốn lượn giao nhau trong chuyển động không ngừng, với hai hình tròn nhỏ ngược màu nằm trong hai khối ấy biểu hiện sự bất toàn, trong dương có âm có dương, trong dương có âm.

Phạm Tăng hiểu vì sao tôi im lặng.

– Cái bi kịch trong mình là sự bất lực – một hôm, Phạm Tăng buồn rầu thổ lộ – Mình bất lực trong sự diễn tả cái mình muốn diễn tả.

– Bi kịch ấy không phải chỉ anh có – tôi an ủi – Nó hiện hữu ở bất cứ nơi nào có mưu toan đưa cái ý, cái tâm vô hình ra ngoài bằng phương tiện hữu hình.

IMG_5296

Nhà thơ Du Tử Lê cầm kính lúp soi vào từng khối màu của bức tranh Vũ Trụ. (Hình dutule.com)

Nhà thơ Du Tử Lê có cảm nhận khác tôi. Anh đến gần rồi lùi xa, cầm kính lúp soi vào từng khối màu xoắn xuýt nhau, đan xen nhau, hòa trộn vào nhau, bay lượn bên nhau, rồi ngẩn người ngồi xuống một ghế xa, ngắm tiếp. Nhà thơ có thể có cảm nhận cái vô hình qua cái hữu hình khác tôi. Nó là sự đồng cảm khó giải thích giữa nhà thơ và họa sĩ, giữa hai miền suy tưởng. Chúng có thể có mối tương giao mà tôi không biết.

Gần Phạm Tăng nhiều, nhưng tôi không dám chắc mình đã hiểu anh. Mỗi khi nghĩ tới anh tôi lại mường tượng ra con người câm lặng đắm chìm trong những suy nghĩ không bao giờ dứt, kể cả khi anh cầm lại cây cọ để đưa chúng lên khung vải. Những lúc ấy anh sẽ quên bất cứ người đối thoại nào – anh độc thoại. Những lúc ấy nếu có đến với anh tôi cũng là người thừa.

Điều tôi biết chắc: Phạm Tăng là người đi tìm cái anh muốn hiểu. Anh khác những người tưởng mọi sự đời đều là cái đã biết, như thể họ sống lần thứ hai trên trái đất. Tôi yêu những người đi tìm.

Có vẻ như anh đã tìm thấy cho mình ý nghĩa của cả nghệ thuật, cả đời sống để thể hiện trong bức tranh mà anh giữ lại sau khi đã cho đi, đã bán đi tất cả.

Nhưng cái anh tìm thấy mới chỉ cho riêng anh thôi, chưa phải cho tôi, cho mọi người.

Giờ đây, tôi không còn cơ hội nào trò chuyện với anh nữa, để hiểu anh thêm nữa. Anh đã đi, xa chúng ta mãi mãi. Như anh muốn, anh đã là người ở trong mây, trong vũ trụ vô chung vô thủy.

 

Nổi lửa trước khách sạn Trump ở DC, một ông bị phỏng nặng

WASHINGTON, DC (NV) – Một người đàn ông được chở vào bệnh viện tối Thứ Ba 17 Tháng Giêng sau khi bị phỏng lúc nổi lửa bên ngoài khách sạn Trump International Hotel ở Washington D.C., theo giới hữu trách.

Bản tin tờ báo USA Today cho hay khoảng 9 giờ 20 phút tối giờ địa phương, một người đàn ông bị phỏng nặng nhưng không đe dọa tới tính mạng trong cuộc biểu tình phản đối bên ngoài khách sạn này, theo giới chức cứu hỏa.

Hiện chưa rõ phải chăng là người này muốn tự thiêu hay mục đích nổi lửa là gì. Tuy nhiên, có một số người dùng Twitter nói rằng người đàn ông này muốn đốt chính mình.

Trước đó vào tối ngày Thứ Ba, người biểu tình cản trở lưu thông giờ cao điểm ở trung tâm Washington D.C. trước khi kéo đến biểu tình chống ông Donald Trump bên ngoài khách sạn sang trọng này, nằm trong khu bưu điện cũ trên đại lộ Pennsylvania Avenue, giữa trụ sở Quốc Hội Mỹ và Tòa Bạch Ốc, cũng theo USA Today.

Trong khi đó, cả trăm ngàn người biểu tình dự trù sẽ tràn ngập thủ đô Mỹ trong ngày Thứ Sáu 20 Tháng Giêng, thời điểm có lễ nhậm chức của Tổng Thống Donald Trump.

Có ít nhất 26 nhóm biểu tình đang nộp đơn hoặc đã được cấp giấy phép, nhiều gấp bốn lần hơn các lần có lễ nhậm chức tổng thống trước đây.

Sở Lâm Viên Quốc Gia cho hay họ dự trù có khoảng 400,000 người tham dự biểu tình, với khoảng hơn nửa số này tham gia vào cuộc tuần hành mang tên “Women’s March on Washington” gồm các giới tranh đấu cho dân quyền và nhân quyền, diễn ra vào ngày Thứ Bảy. (V.Giang)

Điểm tin buổi sáng ngày 18 tháng 1 năm 2017

-Nigeria: Máy bay chính phủ đánh bom lầm vào trại tỵ nạn, 50 người chết-Động đất liên tục tại Rome khiến trường học và xe điện đóng cửa-Âu châu phản pháo những lời chỉ trích NATO của ông Trump.

Denver chuẩn bị cho hút cần sa nơi công cộng

DENVER, Colorado (AP) – Thành phố Denver hôm Thứ Tư 18 Tháng Giêng chuẩn bị trở thành nơi đầu tiên ở Mỹ cho phép dùng cần sa ở nơi công cộng, như các tiệm cà phê, phòng tập yoga và các phòng triển lãm nghệ thuật.

Cử tri thành phố thông qua luật cho phép việc dùng cần sa nơi công cộng này hồi Tháng Mười Một năm ngoái. Tuy nhiên, đạo luật này không quy định chi tiết rõ ràng về việc dùng cần sa này, chỉ nói không được hút bên trong nhà và phải trên 21 tuổi.

Một nhóm, gồm các chủ doanh nghiệp thành phố Denver, các thanh tra thành phố, và giới chống cần sa khởi sự họp bàn với nhau để đưa ra các đề nghị cho thành phố có các quy định rõ ràng.
Cơ quan kiểm soát rượu của tiểu bang Colorado trước đó đưa ra thông báo cho hay không một nơi nào có giấy phép bán bia rượu được quyền bán cần sa.

Emmett Reistroffer, một nhà tư vấn cho kỹ nghệ cần sa và cũng từng điều hành chiến dịch vận động cho phép dùng cần sa ở nơi công cộng, cho hay các luật lệ đưa ra sau này có thể đòi phải có sự đồng ý của dân chúng khu phố để các hội quán cần sa hay các quán cà phê hút cần sa hoạt động.

Reistroffer nói rằng “Có nhiều nơi ở Denver bạn có thể thấy rằng cư dân muốn có những cửa tiệm như vậy trong khu xóm của họ.” (V.Giang)

Nặng lời với bác sĩ có thể gây nguy hiểm chết người

Mưa lớn làm ngập lụt khắp nơi trong thành phố Houston

HOUSTON, Texas (NV) – Vào sáng ngày 18 Tháng Giêng, cộng đồng người Việt tại Texas phải chịu những trận mưa lớn khiến nhiều khu vực gặp tình trạng ngập nặng và giao thông bị ùn tắc.

Theo trang ABC 13 đưa tin, lời cảnh báo về lũ lụt ở thành phố Houston và các quận hạt Harris, Fort Bend và Wharton, được đưa ra vào sáng ngày Thứ Tư. Nguồn tin này cũng cho biết hiện vẫn còn những trận bão rải rác khác đang tiến vào khu vực Houston với những trận mưa lớn, gió mạnh và có nguy cơ lốc xoáy sẽ xảy ra tại khu vực này vào buổi chiều.

Tuy Đài Khí Tượng Quốc Gia (NWS) khuyến khích mọi người đừng rời nhà trước 4 giờ 15 phút (giờ địa phương), Cơ Quan Chống Ngập Lụt Harris County cho biết mực nước hiện nay đang dần rút bớt sau khi thành phố bị mưa với lượng nước cao 7 inch trong vòng 24 giờ qua, theo báo The Houston Chronicle.

Chia sẻ với phóng viên nhận báo Người Việt, ông Dũng Nguyễn, cư dân thành phố Sugar Land, nơi có nhiều người Việt sinh sống, cho biết, “Khu vực tôi thì không bị nặng lắm, nhưng khu West Bell Ford bị nặng nhất vì một chiếc xe buýt Metro bị kẹt làm chặn nguyên một góc đường.”

“Mưa rất lớn bắt đầu từ 2 giờ đêm qua đến độ 7 giờ sáng thì tạnh, nhưng vào khoảng gần trưa thì lại có mưa,” ông Dũng cho biết. “Hiện nay, tại khu vực Brasswood, nước dâng lên đến mé đường, tuy nhiên, nếu mực nước cứ tiếp tục tăng có thể sẽ trở thành lụt.”

Ông cho biết thêm, “Phía bắc cao tốc 610, khu có vòng đai bao, Meyerland và Fidderal hiện cũng đang bị ngập nặng. Xe chết máy dọc theo các đường nhỏ khiến giao thông bị ùn tắc không đi được. Tại những khu vực dốc cầu, nước dâng cao khiến xe chết máy, nhiều người dân phải bỏ xe lại để cứu lấy thân. Có người bị trễ giờ làm từ ba đến bốn tiếng vì phải chờ xe cẩu kéo ra. Con kênh Tanal, nơi nhiều người Việt hay tập thể dục, nước dâng lên nhanh nên khu vực này cũng rất nguy hiểm.”

Ông Dũng chia sẻ rằng, năm nay không thiệt hại nặng như năm ngoái và không có thương vong nào, tuy vậy, thiệt hại về xe cộ sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến những công ty bảo hiểm xe.

Khi được hỏi thời tiết hiện tại như thế nào, ông Dũng nói, “Hiện tại là bốn giờ chiều theo giờ địa phương, mưa đã ngừng rơi và trời bắt đầu quang trở lại Houston.”

Ông Trịnh Du, cư dân Houston, chia sẻ lo ngại của mình về vấn đề này.

“Kể từ khi người Việt Nam mang cơ sở qua khu Bellaire phát triển, hệ thống cống vẫn chưa được giải quyết, dù đã qua ba đời nghị viên và dân biểu, cũng không tìm được hướng giải quyết,” ông cho biết.

Ông cho biết thêm, những dãy nhà mới tại Houston không bị ngập vì được đắp đất cao hơn.

“Những ngôi nhà mới xây, người ta sẽ đắp đất cao lên nên nước không dân cao đến nền nhà. Vì theo chính sách, khu nhà mới xây cần có một hồ nước dự trữ gần đấy, nên người nào xây nhà mới khu này mang đất ấy về đắp để tránh nước ngập vào nhà.”

Ông cũng cho biết thêm, đây là tình trạng hàng năm tại Texas và mực nước chỉ dâng lên độ nửa bánh xe, chứ không ngập nguyên bánh xe như những năm trước.

“Vì đất ở đây thấp nên rất hay bị lụt. Hồi đó, tôi hay đi huy động mọi người đi quyên góp gạo, thực phẩm, quần áo, và mền chiếu để giúp đỡ những gia đình bị lụt. May thay, vài năm đổ lại không bị tình trạng như vậy nữa,” ông vui vẻ cho biết.

Lời cảnh báo về lũ lụt bất ngờ được đưa ra vào sáng sớm ngày Thứ Tư 18 Tháng Giêng nay được nới rộng ra trong ngày, cho đến gần trưa, cho nhiều nơi ở thành phố Houston.

Đợt bão thứ nhì dự trù sẽ tới vùng Houston từ khoảng 11 giờ sáng đến 1 giờ trưa ngày Thứ Tư, và sẽ trút thêm từ 1 inch tới 3 inch nước mưa nữa, theo bản tin của Sở Khí Tượng Quốc Gia (NWS).

Chuyên gia khí tượng Josh Lichter tại văn phòng NWS ở thành phố League City nói rằng “Chúng tôi chưa biết chắc là nơi nào sẽ có nhiều mưa nữa, nhưng với từ 4 đến 6 inches thì sẽ có thêm lụt,” bản tin của tờ báo địa phương Houston Chronicle cho biết. Ông Lichter cho hay thêm rằng phần lớn khu vực quận Harris County nay đang sũng nước, ngoại trừ khu Đông Nam. “Hầu như hoàn toàn không mưa ở vùng Webster-Clear Lake,” theo ông Lichter. “Đây thật là chuyện lạ.”

Mưa rơi ở mức từ 1 đến 2 inch mỗi giờ tại một số nơi ở Harris và Fort Bend vào sáng sớm ngày Thứ Tư, với khoảng 4 tới 6 inches từ 1 giờ 30 tới 7 giờ 30 sáng, theo NWS.

Cả hai học khu Houston và Fort Bend đều loan báo trường học sẽ mở cửa trễ hai tiếng cho ngày Thứ Tư.

Giao thông trên xa lộ Texas 288 ở đoạn U.S. 59 đều kẹt cứng ở cả hai hướng do bị nước ngập.

Tiên đoán thời tiết cho biết có tới 60% là sẽ tiếp tục có mưa cho cả ngày Thứ Tư sang đến Thứ Năm.

Nhiều nghị sĩ Dân Chủ tẩy chay lễ nhậm chức của ông Trump

Hai dân biểu Hoa Kỳ đến chúc Tết nhật báo Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Hôm Thứ Ba, 17 Tháng Giêng, hai dân biểu liên bang Hoa Kỳ của California, Lou Correa (Ðịa Hạt 46) và Alan Lowenthal (Ðịa Hạt 47) ghé thăm và chúc Tết nhật báo Người Việt. Ðây là nhiệm kỳ đầu tiên của ông Correa tại Hạ Viện Hoa Kỳ. Với ông Lowenthal, đây là nhiệm kỳ thứ ba của ông tại Quốc Hội Mỹ.

Dân Biểu Lou Correa bắt tay họa sĩ Nguyễn Thị Hợp, người chuyên vẽ tranh bìa cho giai phẩm Xuân Người Việt. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)
Dân Biểu Lou Correa bắt tay họa sĩ Nguyễn Thị Hợp, người chuyên vẽ tranh bìa cho giai phẩm Xuân Người Việt. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)

Quốc phòng dưới thời Trump

Hai ngày trước khi nhậm chức

Từng có lúc ông Donald Trump và ông John McCain không muốn nhìn thấy nhau, hoặc ít nhất, hai ông không thèm nói chuyện với nhau.

Lúc mới khởi đầu cuộc đua chính trị 2016, ông Trump chẳng ngần ngại chê bai ông McCain “không phải là người hùng,” giải thích “ông chỉ bị địch quân bắt chứ đâu có công trạng gì để đáng được ca ngợi là người hùng.” Ngược lại, ông McCain cũng chê bai ông Trump là người “nói năng thiếu khéo léo,” nhất định không ủng hộ mà còn đưa ra những nhận xét mang tính dè bỉu, đại để cho rằng ông Trump “đừng mơ tưởng” cầm chìa khóa mở cửa Tòa Bạch Ốc, hoặc vì ông Trump là ứng cử viên nên “đảng Cộng Hòa mất cơ hội điều khiển hành pháp.”

Mặc dù cuộc tranh cử đã kết thúc, nhưng tới nay Tổng Thống Ðắc Cử Donald Trump và Thượng Nghị Sĩ John Mccain vẫn chưa làm hòa với nhau “vì những quan điểm khác biệt chưa thể hàn gắn,” theo những nguồn tin phát xuất từ Thượng Viện, nhưng điều ít người ngờ là hai ông lại là đồng minh chiến lược của nhau, có cùng ý nghĩ phải tăng ngân sách quốc phòng để nước Mỹ có một quân đội thật sự hùng mạnh.

Bằng chứng rõ nhất là trong thời gian còn vận động kiếm phiếu, ông tỷ phú đại diện cho đảng Cộng Hòa nhiều lần lên tiếng nói nếu đắc cử “tôi cam kết với các bạn là sẽ tăng ngân sách quốc phòng để quân đội Hoa Kỳ hùng mạnh hơn bao giờ hết,” “các nước khác phải nể phục,” “giúp các tướng lãnh và binh sĩ Mỹ làm tròn trách nhiệm được trao phó.” Ðến chiều Thứ Hai tuần này, Thượng Nghị Sĩ McCain tuyên bố sẽ đề nghị “trong năm năm tới, mỗi năm quân đội có thêm (ít nhất) $85 tỷ” để thực hiện những gì các tướng lãnh thấy cần phải làm. Giống như Tổng Thống Ðắc Cử Trump, ông McCain cũng nói “mục tiêu của nước Mỹ là phải có một quân đội hùng mạnh, có thể đối phó với mọi thử thách của một thế giới đầy biến động,” từ cuộc chiến chống khủng bố cho đến bất ổn đang xảy ra ở nhiều nơi, kể cả những thử thách được ông gọi là “dồn dập đến từ Nga và Trung Quốc.”

Ý kiến của vị chủ tịch Ủy Ban Quốc Phòng Thượng Viện được mọi người chú ý tới vì được nêu lên trong thời điểm các vị dân cử Thượng Viện và Hạ Viện bàn thảo về ngân sách mà chính phủ Trump sẽ đệ nạp cho Quốc Hội sau ngày tuyên thệ nhậm chức. Tin hành lang Thượng Viện cho thấy trong những cuộc thảo luận với các thượng nghị sĩ thành viên của ủy ban do ông McCain làm chủ tịch đưa ra những điểm “quan trọng phải làm ngay trong năm nay,” bao gồm “thêm chiến đấu cơ cho không quân, thêm tàu chiến cho hải quân, tăng quân số cho không quân và thủy quân lục chiến, hiện đại hóa võ khí cho bộ binh.” Ðể có thể thực hiện những điều đó, ông yêu cầu các đồng viện bỏ phiếu hủy bỏ điều luật “giới hạn chi tiêu quốc phòng” được ban hành hồi năm 2011.

Ðó cũng là điều ông Trump hứa sẽ làm.

Trong bài diễn văn đọc hồi Tháng Chín năm ngoái để nói về những điều sẽ làm trong 100 ngày đầu tiên, tỷ phú Trump cho hay “nếu đắc cử, tôi sẽ yêu cầu Quốc Hội bỏ hẳn luật giới hạn chi tiêu quốc phòng…” Ông cũng hứa “ngay sau khi tuyên thệ nhậm chức, sẽ đệ trình ngân sách dành cho quốc phòng để Quốc Hội phê duyệt, cam kết ngân sách quốc phòng tăng nhưng quốc gia không tăng thêm nợ nần “vì tôi sẽ cắt giảm ngân sách những nơi khác để có tiền cho quân đội của chúng ta.” Cũng phải nói thêm ngay sau ngày đắc cử, ông Trump đã mời hai ông chủ tịch đại công ty Boeing và Lockheed Martin đến để yêu cầu cắt giảm giá chiếc Air Force One và giá bán chiến đấu cơ F-35. Sau cuộc gặp ở New York, cả hai công ty Boeing và Lockheed Martin đều hứa sẽ tìm cách làm hài lòng vị tổng thống tương lai của nước Mỹ.

Nhiều nghị sĩ Dân Chủ tẩy chay lễ nhậm chức của ông Trump

Chưa rõ số tiền dành cho quốc phòng mà ông Trump yêu cầu Quốc Hội thông qua là bao nhiêu, nhưng chắc chắn không phải là nhỏ. “Xây dựng lại hệ thống quốc phòng đương nhiên phải tốn tiền” theo lời Thượng Nghị Sĩ McCain, trước khi ông đưa ra con số $430 triệu “cộng với ngân khoản hàng năm dành cho Ngũ Giác Ðài.” Ông McCain cũng nói con số ông dự tính “tưởng là lớn nhưng lại rất nhỏ” so với những thiệt hại nước Mỹ phải gánh chịu “nếu không tăng cường khả năng chiến đấu của quân đội.” Nói cách khác, ông McCain xem đó là việc phải làm ngay – như ông Trump từng nói – không thể chậm trễ được.

Hiện ngân sách hàng năm dành quốc phòng khoảng $580 tỷ, có tin nói cả ông Trump lẫn ông McCain sẽ ủng hộ đề nghị tăng lên thành $700 tỷ cho năm tới và tăng thành $800 tỷ cho năm 2020, chưa kể ngân khoản đặc biệt dành cho chiến tranh. Tuần trước, khi ra điều trần trước Thượng Viện, cựu Ðại Tướng James Mattis, người được ông Trump để cử làm bộ trưởng Quốc Phòng, có nói tới điều này, mong hành pháp và lập pháp có những ngân khoản riêng biệt để Bộ Quốc Phòng sử dụng, kể cả khoản tiền Quốc Hội đồng ý dành riêng cho việc mua thêm khí cụ, tàu chiến, chiến đấu cơ, và mỗi năm tuyển mộ thêm chừng 10,000 binh sĩ bộ binh và 4,000 binh sĩ thủy quân lục chiến.

Xung quanh lễ nhậm chức của Donald Trump

WASHINGTON, DC (NV) – Dù ủng hộ hay chống đối, tất cả mọi người đều phải nhìn nhận Donald Trump là một con người khác thường theo cả hai hướng, tích cực (phi thường) và tiêu cực (tầm thường).

Vài ngày nữa ông Trump sẽ trở thành nhà lãnh đạo siêu cường quốc Hoa Kỳ, lúc đó bất cứ lời nói cũng như việc làm nào của ông đều có tác động và hậu quả cụ thể, chứ không chỉ như nước chảy qua cầu thời kỳ tranh cử hay lúc mang danh nghĩa tổng thống tân cử. Thay vì bàn luận và dự đoán như từ trước đến nay, kể từ khi ấy mới có thể phán xét về Tổng Thống Donald Trump.

Mở đầu cho giai đoạn mới này là lễ tuyên thệ nhậm chức, bước chuyển tiếp, với những sự kiện mang tính nghi thức và hãy còn nặng phần trình diễn theo cách này hay cách khác chứ chưa hẳn là thực chất, nhưng đáng được chú ý. 

Nghi lễ truyền thống

Toàn bộ lễ nhậm chức do hai ủy ban phụ trách: Ủy Ban Hỗn Hợp Quốc Hội, với sự giám sát của Thượng Viện, và Ủy Ban Tổ Chức Lễ Nhậm Chức, với nhân sự 350 người. Quân đội phụ trách khu vực thủ đô Washington, DC yểm trợ lãnh vực quân sự cho lễ nhậm chức.

Ngày 19 Tháng Giêng, Tổng Thống Tân Cử Donald Trump và Phó Tổng Thống Tân Cử Mike Pence sẽ đặt vòng hoa tại Nghĩa Trang Quốc Gia Washington.

Ngày 20 Tháng Giêng dự lễ nhậm chức.

Ngày 21 Tháng Giêng, tân tổng thống dự lễ cầu nguyện tại thánh đường quốc gia Washington.

Lễ tuyên thệ nhậm chức chính thức, đúng theo truyền thống, tổ chức tại thềm phía Tây điện Capitol, trụ sở Quốc Hội Liên Bang.

Bốn cựu tổng thống và phu nhân ở trong số quan khách dự lễ, là Jimmy Carter, Bill Clinton, George W. Bush, Barack Obama. Cựu Tổng Thống George H. W. Bush không tham dự vì tuổi già và sức khỏe kém.

Nữ ca sĩ thiếu niên Jackie Evancho, 16 tuổi, diễn viên trong chương trình “America’s Got Talent,” sẽ hát bản quốc ca.

Các ca đoàn Mormon Tabernacle Choir và Missouri State University Chorale cũng sẽ trình diễn.

Chủ Tịch Tối Cao Pháp Viện John Roberts làm lễ tuyên thệ cho ông Donald Trump, và Thẩm Phán Tối Cao Pháp Viện Clarence Thomas chủ tọa tuyên thệ cho ông Mike Pence.

Tân tổng thống sau đó sẽ đọc diễn văn nhậm chức, bài do ông Stephen Miller, người viết hầu hết diễn từ cho ứng cử viên Donald Trump thời kỳ tranh cử. Theo dự đoán bài đọc sẽ không dài, chỉ lâu khoảng trên dưới nửa giờ.

Trước buổi lễ, Tổng Thống Tân Cử Donald Trump và Phu Nhân Melania sẽ đến Tòa Bạch Ốc ăn sáng với Tổng Thống Barack Obama và Ðệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama.

Sau buổi lễ, cựu Tổng Thống Obama và phu nhân sẽ bước lên trực thăng Marine One lần cuối cùng từ sân điện Capitol bay ra căn cứ Không Quân Andrews, và từ đây lên máy bay đi Palm Springs, California, nghỉ ngơi. Máy bay sẽ không được gọi là Air Force One vì tổng tư lệnh quân đội bây giờ không có mặt trên đó. 

Lễ hội đơn giản

Các lễ hội trong dịp nhậm chức của Tổng Thống Barack Obama kéo dài 5 ngày.

Các lễ hội của Tổng Thống Donald Trump chỉ dự trù trong ba ngày.

Năm 1993, ông Bill Clinton tham dự 14 dạ vũ chính thức vào buổi tối ngày lễ nhậm chức. Năm 2017, ông Donald Trump sẽ chỉ tham dự ba dạ vũ. Ban tổ chức nói rằng giá vé tham dự cho mỗi người chỉ $50, phù hợp với túi tiền của giới công nhân đã ủng hộ ông Trump trong cuộc bầu cử.

Cuộc diễn hành truyền thống, gồm cả đi bộ và đi xe, dọc theo đại lộ Pennsylvania từ điện Capitol về Tòa Bạch Ốc, của các tổng thống tiền nhiệm kéo dài khoảng hơn 4 tiếng đồng hồ; với ông Trump chỉ trong 90 phút, được ghi nhận là ngắn kỷ lục. Chưa biết Tổng Thống Trump có bước xuống xe đi bộ, chào và bắt tay dân chúng đứng hai bên đường như các vị tiền nhiệm vẫn làm hay không. 

Nhiều nghị sĩ Dân Chủ tẩy chay lễ nhậm chức của ông Trump

Biểu tình ủng hộ và chống đối

Nhiều con đường ở thủ đô Washington, DC sẽ bị đóng để bảo đảm an ninh cho buổi lễ. Các xe tải và xe buýt được bố trí quanh khu vực để làm chướng ngại vật ngăn chặn xe bom khủng bố.

Các quan sát viên tin rằng lễ nhậm chức của ông Trump không thu hút một số dân chúng khổng lồ như ông Obama năm 2009. Nhưng một điểm khác lạ so với những lễ nhậm chức của các tổng thống tiền nhiệm là sẽ có nhiều đoàn biểu tình ủng hộ cũng như chống đối và cảnh sát đã chuẩn bị để đối phó nếu xảy ra những chuyện rắc rối.

Bộ Trưởng Nội An Jeh Johnson (chính quyền Obama) hôm Thứ Sáu tuần trước phác họa kế hoạch an ninh đã được chuẩn bị, trong một buổi thuyết trình cho các cơ quan liên hệ tại một địa điểm bí mật ở Virginia. Ông ước lượng sẽ có khoảng từ 700,000 đến 900,000 người tham dự lễ nhậm chức của tân tổng thống, và 99 đoàn biểu tình bao gồm ủng hộ và phản đối. Tuy nhiên, ông nói rằng không có sự đe dọa đáng ngại nào vì “khủng bố quốc tế bây giờ khác xa với thời gian 2009-2013.” Nhưng ông khẳng định là mọi khả năng đều được vận dụng để đối phó kịp thời với những bất ngờ.

Theo lời ông Johnson, mối đe dọa từ trên không là đáng quan tâm nhất mặc dù máy bay và thiết bị bay không người lái đã bị cấm xâm nhập không phận Washington, DC. Ông cho biết hiện có những kỹ thuật đối phó tân tiến được áp dụng, tuy nhiên, ông không nói rõ chi tiết. Tổng cộng về nhân sự có 28,000 nhân viên thuộc nhiều cơ quan được triển khai bảo vệ an ninh, bao gồm Bộ Nội An, Sở Ðặc Vụ, Bộ Giao Thông, Tuần Duyên, và nhiều sở cảnh sát ở Washington và vùng phụ cận. Thêm vào đó, sẽ có 7,800 lính Vệ Binh Quốc Gia được triển khai. 

Tẩy chay

Hơn 50 dân biểu Hạ Viện, hầu hết thuộc đảng Dân Chủ, tuyên bố tẩy chay, không tham dự lễ tuyên thệ nhậm chức của tân tổng thống.

Người ta chú ý đến một số nghệ sĩ tẩy chay hơn là có mặt trình diễn trong các buổi lễ hội. Một thành viên trong ca đoàn Mormon Tabernacle Choir và nghệ sĩ trong ban Rockettes tuyên bố rút lui sau khi tập thể của họ đồng ý nhận lời tham gia. Jennifer Holliday, ngôi sao nhạc kịch Broadway, nhận lời trình diễn, nhưng sau đó đổi ý. Trong số nhiều nghệ sĩ khác từ chối tham gia có thể kể tới Elton John, KISS, Celine Dion, Andrea Bocelli, Kanye West, Chainsmokers, Vince Nell,… Ông Sean Spicer, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc tương lai, nói trên truyền hình Fox là “ông Trump không cần các diễn viên nổi danh vì ông đã là diễn viên nổi danh rồi.”

Ba thăm dò của Washington Post/ABC News, CNN/ORC, và viện Gallup cho thấy, vào thời điểm tuyên thệ nhậm chức, ông Donald Trump sẽ là tổng thống ít được tín nhiệm của quần chúng hơn hết kể từ hơn 40 năm qua.

44% dân Mỹ tin là ông Trump đủ điều kiện làm tổng thống so với 52% nói ông không đủ tư cách lãnh đạo, trong đó 41% mạnh mẽ phê phán ông. Tám trong 10 người Cộng Hòa đồng ý ông Trump và một tỷ lệ tương đương về phía người Dân Chủ không đồng ý. Tỷ lệ tán thành và không tán thành ngang nhau ở những người không theo hai chính đảng.

Ngay lập tức, ông Trump gởi tweet phê phán bài bác các thăm dò ấy, cho rằng đây là các thăm dò “gian lận.”

Sự hoài nghi lớn nhất về ông Donald Trump cho đến bây giờ là người ta không tin rằng ông có khả năng cân nhắc chọn lựa và quyết định hợp lý trong một vấn đề quan trọng ở vai trò tổng thống.

Dù sao lễ nhậm chức của tân tổng thống sẽ tiến hành êm ả như truyền thống dân chủ của nước Mỹ từ hơn 200 năm qua. Chi tiêu cho toàn bộ những lễ hội này ước lượng khoảng $200 triệu trong đó phí tổn lớn nhất là công tác an ninh.

Tân Sơn Nhất ‘gồng mình’ đón Việt kiều về ăn Tết

SÀI GÒN (NV) – Kẹt từ ngoài vào, từ trong ra và cả từ… trên trời xuống! Ðó là cảnh tượng tại phi trường Tân Sơn Nhất trong những ngày giáp Tết Ðinh Dậu. Người về nhiều, người đón đông, số xe cộ tăng mạnh, khiến cho phi trường lớn nhất Việt Nam rơi vào tình trạng vô cùng đông đúc.

*Mệt mỏi đón đợi

Tân Sơn Nhất, những ngày cuối Tháng Chạp bỗng tăng đột biến về số lượng người, đặc biệt là vào buổi trưa. Ðây là thời điểm có các chuyến bay từ Hoa Kỳ quá cảnh Ðài Loan, hay Hồng Kông, hay Trung Quốc về Việt Nam. Việt kiều Mỹ đa số là những người đứng tuổi, trong khi Việt kiều Ðài Loan phần lớn là những cô dâu trẻ.

Chúng tôi có mặt tại ga quốc tế giữa trưa ngày 17 Tháng Giêng, tức 20 tháng Chạp. Suốt từ 10 giờ sáng cho đến 2 giờ chiều, khu vực ga quốc tế luôn đông nghẹt người. Nhiều người chờ gần 3 tiếng rồi mà vẫn chưa gặp được người thân là Việt kiều cần đón.

Khu vực chờ ở nhà ga quốc tế không còn chỗ chen chân. (Hình: Bình Lâm/Người Việt)
Khu vực chờ ở nhà ga quốc tế không còn chỗ chen chân. (Hình: Bình Lâm/Người Việt)

“Tôi đón người thân về từ Chicago. Nghe ở trỏng thông báo ra máy bay đáp trễ vì kẹt chỗ. Khu vực chờ lấy hành lý cũng kẹt. Tôi đã đứng đây 2 tiếng rưỡi rồi mà vẫn chưa đón được người thân.” Ông Trần Vân, nhà ở Sài Gòn, nói.

Khoảng từ 11giờ đến 12 trưa, khu vực đón khách của ga quốc tế gần như không còn một khoảng trống. Người kéo đến ngày một đông. Ai cũng nóng lòng dò tìm bóng dáng người thân.

Theo quan sát của chúng tôi, trong số đông người chờ ở đây, có rất nhiều gia đình ở các tỉnh miền Tây đi đón người thân từ Mỹ cũng như các cô dâu cùng cháu ngoại từ Ðài Loan.

Thấp thỏm chờ hình bóng của người thân. (Hình: Bình Lâm/Người Việt)
Thấp thỏm chờ hình bóng của người thân. (Hình: Bình Lâm/Người Việt)

Ở Sài Gòn, thường các gia đình chỉ cử 1-2 người đại diện đi đón. Trong khi người ở các tỉnh thì thường là thuê nguyên chiếc xe loại 7-12 chỗ kéo cả gia đình lên đón cho xôm! Nhiều người mỏi mệt ngồi bệt xuống sàn, nhất là người già và trẻ em.

Không chịu nổi cảnh đứng đợi hàng giờ đồng hồ, chú Hai (quê Trà Vinh) dạt ra ngoài bãi đậu xe hơi ngồi bệt xuống cỏ hút thuốc và than thở: “Năm nay (Việt kiều) về dữ thiệt chớ. Năm nào tui cũng đi đón, nhưng không kẹt dữ vậy đâu. Nãy chạy từ Ðầm Sen vô được đây mất cả tiếng rồi. Mình cứ sợ trễ, ai dè vô rồi đợi quá trời lâu!”

Anh Phạm Minh Sơn lái xe 7 chỗ từ Ðồng Tháp lên Sài Gòn đón Việt kiều Mỹ. Anh rất nóng lòng vì đã đợi 3 giờ, bao phen hết đứng lại ngồi mà vẫn chưa thấy ai ra. “Bảo 10 xuống mà giờ là 13 giờ 30 rồi. Mình đợi lâu chút không sao, nhưng cái xe hơi đợi càng lâu thì càng tốn tiền bến bãi vì người ta tính giờ,” anh Sơn rên rỉ.

*Nhiều Việt kiều không mong được đón

Nhiều người chờ đợi mệt mỏi đã ngồi bệt xuống sàn. (Hình: Bình Lâm/Người Việt)
Nhiều người chờ đợi mệt mỏi đã ngồi bệt xuống sàn. (Hình: Bình Lâm/Người Việt)

Bà Nguyễn Thị Ðào, cư dân Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương, cùng người em ra phi trường đón chị gái về từ California, nói trong khi mắt không ngừng dõi theo khu vực cổng ra tìm thân nhân: “Trước khi về, chị tôi đã điện không cho ai đi đón vì lo chen lấn vất vả, nói sẽ tự đón xe bus, nhưng chúng tôi không đành lòng ở nhà ngồi chờ.”

Quả thật, cả phía đi đón và người được đón đều cảm thấy phiền hà, mỏi mệt, nhưng ít ai chịu từ bỏ “thủ tục” này. “Biết ra đây là mệt, nhưng mình cũng phải ra. Họ bay chặng dài mệt mà lại mang nhiều hành lý, mình phải ra phụ mang đồ vào bảo vệ an toàn cho họ. Vả lại anh thấy đó, ra đường giờ phức tạp lắm,” một người đàn ông trả lời.

Giữa trưa nóng bức và ngột ngạt, từng dòng người bơ phờ đẩy hành lý cồng kềnh đi ra. Khác với hình dung của nhiều người về cảnh đoàn tụ, rất hiếm gặp nhưng cái ôm siết của tình thân. Nhiều Việt kiều gặp được người thân ra đón chỉ khẽ khoát tay chào hờ hững rồi cùng nhau đẩy xe, xách giỏ tìm cách mau chóng thoát ra khỏi “biển” người.

Kẹt xe liên tục ở lối ra lẫn đường vào phi trường. (Hình: Bình Lâm/Người Việt)
Kẹt xe liên tục ở lối ra lẫn đường vào phi trường. (Hình: Bình Lâm/Người Việt)

Một Việt kiều, đề nghị giấu tên, trong bộ dạng mồ hôi nhễ nhại, hổn hển nói: “Máy bay không hề delay mà sao trễ quá trời. Hai tiếng đồng hồ mới lấy được hành lý ra. Giờ ra đây thì lạc mất người thân nữa. Rồi cái cảnh kẹt xe thế này, không biết bao giờ mới ra khỏi khu vực này.”

Chị Loan, quê ở An Giang, là Việt kiều hiếm hoi không có người thân đến đón. Trong lúc đứng đợi taxi, chị cho biết: “Thực lòng là bà con Việt kiều như mình chẳng thích được đón đâu. Kẹt xe, đông đúc thế này thì đi lên đi về ai cũng thêm mệt chứ có vui vẻ gì đâu. Tôi phải dối người nhà là xuống Sài Gòn xong đi thẳng Thái Lan du lịch vài hôm để cho không ai lên đón cả!”

Một nhân viên của phi trường cho biết lượng Việt kiều về Tết qua Tân Sơn Nhất năm nay tăng gấp rưỡi năm ngoái. Theo ông Trần Vân thì giá vé máy bay bây giờ đã giảm nhiều nên nhiều người dễ dàng mua về quê. “Riêng bà con họ hàng của tôi ở Chicago về đợt này đã hơn hai chục người. Thấy ra đây đón đông như thế này thì rõ là người về cũng tăng nhiều lắm,” ông Vân nói.

Xe hơi nối đuôi nhau chờ đón Việt kiều. (Hình: Bình Lâm/Người Việt)
Xe hơi nối đuôi nhau chờ đón Việt kiều. (Hình: Bình Lâm/Người Việt)

Những ngày này, cảnh kẹt xe ở cửa ngõ vào Tân Sơn Nhất là nỗi ám ảnh của những ai đi qua đây. Suốt từ bùng binh Lăng Cha Cả kéo dài theo đường Trường Sơn, xe cộ thường xuyên lăn bánh kiểu “nhúc nhích” ở cả chiều vào lẫn chiều ra.

Anh Cường, một tài xế hãng taxi Mai Linh, cho hay: “Kẹt cả trong lẫn ngoài rồi. Giờ đón được khách mà đi ra ngoài cũng gay go, có khi mất cả tiếng mới bò ra được.”

Người dân Việt miền Nam chi 85,000 tỉ đồng chơi xổ số năm 2016

Ông Nguyễn Hữu Huy

10563681-CP14-Ong Nguyen Huu ...

Little Saigon: Các đội múa lân rộn ràng chuẩn bị trình diễn Tết

Khoa Lại/Người Việt

LITTLE SAIGON, California (NV) – Múa lân luôn là một tiết mục không thể thiếu trong truyền thống đón Tết Nguyên Đán của người Việt Nam. Với Tết Đinh Dậu 2017 đang dần đến với Little Saigon, nhiều đội múa lân đang chuẩn bị và hăng say tập luyện nhằm đem đến những màn trình diễn đặc sắc và sôi động cho cộng đồng người Việt.

Anh Michael Lê, người phụ trách đội múa lân Ane Thành tại Fountain Valley, cho biết, “ Chúng tôi luyện tập tại nhà tôi ở Huntington Beach từ năm đến sáu tiếng mỗi tuần.”

Anh cho biết thêm, “Chúng tôi có tất cả 12 đầu lân với những màu sắc khác nhau. Lân là biểu tượng của sự may mắn cho mọi nhà. Tuy nhiên, vị trí khó nhất không phải là lân, mà là vai ông địa. Người đóng vai này thường là người có nhiều kinh nghiệm, vì ngoài việc dẫn lân thì người này còn nhiệm vụ tạo cảm hứng cho người xem.”

Anh Michael cũng chia sẻ, hiện đội múa có tổng cộng 26 người và các thành viên thường từ độ tuổi 18 đến 25. Đội có người phải làm việc toàn thời gian và có người vẫn còn đang theo học đại học.

Anh Michael cũng tâm tình rằng ngoài việc tập luyện những động tác có cường độ khó, thì việc sắp xếp thời gian, lịch trình giữa khách hàng và đội múa là điều khó nhất trong công việc này.

“Điều khó khăn là tìm được thời gian thích hợp cho cả hai bên,” anh nói.

Tuy nhiên, anh cũng cho biết điều tuyệt vời nhất về công việc này là được múa và tiếp nối truyền thống Việt Nam.

Ngoài ra, anh cũng tâm tình về việc anh lo rằng giới trẻ Việt đang dần quên đi truyền thống cha ông để lại.

“Tôi nghĩ giới trẻ Việt tại Hoa Kỳ cần có trách nhiệm trong việc giữ gìn truyền thống dân tộc. Tôi thấy một số bạn rất ngại khi nói tiếng Việt, bận áo dài và ngay cả ngại việc mình là người Việt Nam. Vì thế tôi quyết định tham gia múa lân vì muốn giữ nguồn gốc Việt trong tôi và hi vọng những bạn trẻ Việt khác chung tay gìn giữ nét đẹp dân tộc,” anh Michael nói.

Anh cũng vui vẻ cho biết, tất cả đầu lân đã được ‘book’ cho Tết Nguyên Đán sắp đến và nhóm sẽ trình diển tại San Manuel Casino, Desert Hills Outlet và tại những thành phố khác như Los Angeles và Irvine.

Trong khi đó, anh Kevin Huỳnh, phụ trách đội múa lân Hưng Đạo, Huntington Beach, cũng cho biết đội của anh đã chuẩn bị ba tháng trước Tết.

“Thời gian trong năm, chúng tôi luyện tập từ một đến hai lần mỗi tháng và mỗi lần sẽ tập khoảng ba tiếng cho những buổi diễn như đám cưới và khai trương. Tuy nhiên, để chuẩn bị cho Tết, chúng tôi tập dợt từ ba tháng trước và mỗi lân tập sẽ từ bốn đến năm tiếng,” anh Kevin nói.

Anh Kevin cho biết rằng múa tại đám cưới khác với múa tại Tết nên phải tập luyện nhiều hơn.

“Đối với đám cưới, chúng tôi phải chọn những màu nhạt cho những chú lân vì ngày ấy là ngày quan trọng của cô dâu và chú rể, nên chúng tôi tránh sử dụng những màu quá nổi, và sử dụng những vũ đạo nhẹ nhàng hơn,” anh cho biết. “Đối với Tết, chúng tôi sử dụng những gam màu nổi hơn và sử dụng vũ đạo chuyên môn hơn. Thế nên, chúng tôi phải luyện tập nhiều thêm cho Tết.”

Tuy nhiên, anh Kevin cũng cho biết rằng nhóm của anh không có dự định cụ thể sẽ trình diễn tại đâu trong mùa Tết này.

“Vì đội chúng tôi có 25 thành viên và đa phần mọi người đều là học sinh, sinh viên nên các em vẫn phải đi học. Ngoài ra, một số em không có phương tiện nên tôi phải thu xếp thời gian luyện tập và lo liệu xe để đưa đón mọi người. Nên năm nay, chúng tôi chỉ múa với tinh thần hưởng ứng Tết,” anh Kevin kể.

Khi được hỏi mục tiêu của đội múa lân Hưng Đạo trong dịp Tết là gì, anh Kevin đáp: “Chúng tôi mong sẽ có những kỷ niệm vui trong ngày Tết. Chúng tôi sẽ đi vòng khu Little Saigon và cung cấp dịch vụ múa lân cho những ai cần, vì vào ngày đó, những nhóm múa lân cũng rất bận rộn vì phải dọn dẹp từ buổi diễn này, rồi phải chạy nhanh đến nơi khác để trình diễn tiếp. Giao thông cũng sẽ chậm vào ngày đó, nên đi lại sẽ rất khó khăn.”

Mời độc giả xem phóng sự: Chợ hoa xuân Little Saigon đón Xuân Đinh Dậu 2017

“Tuy nhiên, một số đội múa lân khác lại suy nghĩ chúng tôi cướp đi công việc, nguồn thu nhập của họ. Nhưng nhóm của chúng tôi là một tổ chức phi lợi nhuận và chúng tôi chỉ là một nhóm sinh hoạt tại nhà thờ Saint Bonaventure. Chúng tôi không có ý cạnh tranh và điều chúng tôi muốn chỉ là tận hưởng không khí Tết,” anh nói. “Tất cả lợi nhuận thu được sẽ được dùng vào việc bảo trì dụng cụ và một chuyến cắm trại cho mọi người trong hội.”

Nhưng anh Kevin cũng cho biết điều tuyệt vời nhất là thấy được nụ cười của những người xung quanh khi xem múa lân vào dịp Tết.

“Khi thấy khán giả thích thú với màn trình diễn, chúng tôi cảm thấy rất vui. Nhất là nụ cười trên những trẻ nhỏ, cùng với không khí sôi động và khói từ những cây pháo đang nổ lách tách, đó là điều chúng tôi muốn thấy nhất tại Tết năm nay.”

Cụ Quả Phụ Đỗ Cường Duy

10563684-PU14-bqp Do Duy Cuon...

Nghi can nổ súng tại phi trường Fort Lauderdale thú nhận là khủng bố

FORT LAUDERDALE, Florida (NV) – Esteban Santiago, người bị truy tố tội bắn chết năm người tại phi trường Fort Lauderdale, khai với FBI rằng đương sự hành động nhân danh ISIS.

CNN trích lời cung khai của nhân viên FBI Michael Ferlazzo trước phiên tòa quyết định tiền tại ngoại cho nghi can, nhưng không nói rõ phải chăng Santiago có liên hệ trực tiếp với ISIS hay chỉ có cảm hứng đối với tổ chức khủng bố.

Giới chức liên bang ở Alaska nói, Santiago khai với họ rằng, trước khi hành động đương sự nghe có nhiều tiếng nói ở trong đầu và rằng đầu óc của đương sự bị CIA chi phối.

Santiago cũng nói tương tự trong một cuộc thẩm vấn ngay sau vụ bắn, nhưng một khi được chuyển sang văn phòng của FBI ở Miramar, Florida, Santiago đề cập đến ISIS và không bao giờ nhắc đến việc đầu óc bị chi phối nữa.

ISIS không hề nhận trách nhiệm về vụ tấn công hôm 6 Tháng Giêng tại phi trường Fort Lauderdale.

Ông Ferlazzo, người tiến hành cuộc thẩm vấn nghi can tại Miramar, khai là Santiago tự nhận mình chiến đấu cho ISIS và rằng đương sự có tiếp xúc trên Internet qua “chat room” với những người có cùng suy nghĩ như đương sự và cũng có kế hoạch tấn công tương tự.

Santiago bị truy tố với tội danh sử dụng và mang vũ khí khi có hành vi bạo động; có hành vi bạo động chống lại một người phục vụ cơ quan hàng không dân sự khiến cho người này bị thương nặng; và gây tử vong cho một người khác bằng vũ khí.

Hai tội danh sau có thể khiến cho Sanitago bị án tử hình, trong khi tội danh đầu tiên đương sự có thể bị hình phạt tối đa là tù chung thân.

Ukraine kiện Nga tội “khủng bố” trước tòa tối cao Liên Hiệp Quốc

Nhà chức trách nói, Santiago thú nhận hành vị tàn sát hàng loạt sau khi rời khỏi chuyến bay từ Anchorage và lấy hành lý gởi có cất một khẩu Walther nòng 9mm và hai băng đạn.

Trong phiên tòa hôm Thứ Ba, một chánh án quyết định Santiago không được đóng tiền tại ngoại.

Đương sự sẽ xuất hiện trở lại trong phiên tòa tới vào ngày 30 Tháng Giêng. (TP)

Cụ Quả Phụ Đỗ Cường Duy

10563683-PU14-BQP Do Duy Cuon...

Giáo Phận Orange làm lễ tấn phong tân giám mục

GARDEN GROVE, California (NV) – Lúc 2 giờ trưa Thứ Ba, 17 Tháng Giêng, Giáo Phận Orange tổ chức lễ tấn phong cho tân Giám Mục Timothy Freyer, đảm nhận chức vụ giám mục phụ tá giáo phận, tại nhà thờ Saint Columban, Garden Grove.

Con đường nhỏ Standford, thường ngày vắng lặng mà hôm nay xôn xao chật cứng một đoàn xe hơi, kiên nhẫn lăn bánh từng phân, từng phân tới trước.

Một nhóm cảnh sát Garden Grove, cùng với các đồng nghiệp ở Sở Cảnh Sát Anaheim, và các giới chức cũng tuần tự tiến vào khuôn viên nhà thờ.

Mới hơn 12 giờ mà bên ngoài nhà thờ đã đông vui như ngày hội. Một nhóm giáo dân khoảng gần 40 người, gồm mọi sắc dân Việt, Mỹ, Mễ múa hát, tươi cười theo tiếng đàn guitar tại sân cỏ phía trước cửa chính nhà thờ. Trong sân bên hông, các vị linh mục trong những chiếc áo khoác màu trắng đứng chuyện trò thăm hỏi nhau trong niềm vui chung.

Bà Tracy Đồng, cư dân Santa Ana, nói: “Bây giờ tôi vào đây, đại diện nhà thờ Saint Barbara, cầm biểu ngữ chào mừng ngài giám mục chứ lúc nãy tôi cũng ở phía trước, vừa nhảy múa, vừa cầu nguyện Thiên Chúa đã đến đây cùng chúng ta trong thân thể vị tân giám mục.”

“Tôi là người đi sâu, đi sát với mọi sinh hoạt của giáo hội. Hôm nay, Thiên Chúa đã chọn nhà thờ Columban này làm đất lành để ngài Timothy (Freyer) được nhận chức giám mục,” bà nói với ánh mắt đầy niềm tin.

Giáo dân nhà thờ St Barbara chào mừng giám mục phụ tá Timothy Freyer.(Hình: Đằng-Giao/Người Việt)
Giáo dân nhà thờ Saint Barbara chào mừng tân Giám Mục Timothy Freyer.(Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Ông Phao Lô Nguyễn, giáo dân nhà thờ Saint Barbara, nói: “Tôi đến đây để củng cố đức tin. Dạo sau này, niềm tin Chúa Kitô của tôi có vẻ như bị chao đảo nên tôi muốn đến đây đón chào vị tân giám mục của Orange County này để tự xét lại chính mình. Tôi rất vui khi thấy, đứng đây trong không khí tưng bừng này, tôi tìm lại đức tin và vui cho Đức Cha Timothy (Freyer).”

Bên trong, ngôi giáo đường với sức chứa 1,500 người, chật cứng. Có rất đông người, vì thiếu ghế, phải đứng sát tường. Nhiều người không có giấy mời phải đứng bên ngoài nhìn vào.

Buổi lễ tấn phong giám mục diễn ra trong không khí vừa trang nghiêm với những câu kinh cầu nguyện cùng những nghi lễ tôn giáo, vừa sôi nổi với những trận reo hò, vỗ tay phấn khích của giáo dân.

Bên ngoài, có những bà cụ ngồi lần tràng hạt một cách nghiêm chỉnh. Bà Maria Luis, cư dân Garden Grove, nói: “Vinh dự này, tôi không bao giờ quên. Tôi không có giấy mời nên phải ngồi đây. Nhưng Thiên Chúa cũng ở ngoài này.”

Ông Mi Ca Trần, cư dân Westminster, nói: “Tôi tin nhà thờ Saint Columban đã trở thành đất thánh kể từ hôm nay.”

Tân giám mục phụ tá sẽ hỗ trợ Giám Mục Kevin Vann, giám mục Giáo Phận Orange, quản trị một giáo phận có hơn 1.3 triệu giáo dân, với nhiều sắc dân khác nhau, và được xem là một trong những nơi có sự đa dạng sắc tộc nhất và đông giáo dân nhất Hoa Kỳ.

“Tôi cảm thấy rất vui và vinh dự khi được bổ nhiệm vào chức này,” vị tân giám mục phụ tá được trích lời nói. “Tôi biết ơn Ðức Giáo Hoàng và Giám Mục Kevin Vann đã luôn tin tưởng và ủng hộ tôi trong suốt thời gian qua. Ngoài ra, tôi cũng rất biết ơn Giám Mục Tod Brown và Giám Mục Mai Thanh Lương, vì tình bạn và tình cảm của họ dành cho tôi.”

Giám Mục Tod Brown và Giám Mục Mai Thanh Lương hiện nghỉ hưu trong giáo phận.

Với vai trò mới này, Giám Mục Freyer sẽ hỗ trợ Giám Mục Kevin Vann trong việc tiếp tục phát triển các kế hoạch mục vụ mới của giáo phận. Ðồng thời, vị tân giám mục phụ tá sẽ tiếp tục công việc truyền giáo và tổ chức các hoạt động để đem mọi người đến gần với Chúa Kitô hơn, theo thông báo của Giáo Phận Orange.

“Khi tôi chuyển về Giáo Phận Orange, Linh Mục Freyer trở thành người bạn tốt của tôi và là một cộng tác viên tuyệt vời, và là ơn phước của Bề Trên dành cho tôi và mọi dân Chúa trong giáo phận,” Giám Mục Kevin Vann được trích lời nhận xét về vị tân giám mục phụ tá. “Lòng nhiệt thành và tình yêu của linh mục đối với sự nghiệp phục vụ giáo dân chắc chắn cũng giống như tôi khi tôi bắt đầu con đường phục vụ.”

Vị chủ chăn của Giáo Phận Orange cho biết thêm: “Tân Giám Mục Freyer sẽ kế thừa công việc của cựu giám mục phụ tá, và sẽ là người bạn tuyệt vời của tất cả mọi người, đồng thời giúp tôi và các nhân viên kết nối tất cả mọi người trong giáo phận trong tình thương của Chúa. Kinh nghiệm của ngài trong nhiều năm qua tại các giáo xứ, đặc biệt là ở cộng đồng gốc Hispanic sẽ là món quà lớn cho giáo phận.”

Tân Giám Mục Phụ Tá Timothy Freyer sinh ra ở Los Angeles và lớn lên ở Hungtinton Beach, nơi cách nhà thờ chánh tòa Christ Cathedral ở Garden Grove không xa.

Sau khi tốt nghiệp trung học tại trung học Hungtinton Beach, ông vào đại học của nhà dòng St. John’s ở Camarillo, California, và lấy bằng cử nhân thần học.

Tân Giám Mục Phụ Tá  Freyer thụ phong linh mục ngày 10 Tháng Sáu, 1989 và bắt đầu công việc mục vụ tại nhà thờ St. Hedwig ở Los Alamitos của Giáo Phận Orange County trong năm năm, trước khi được bổ nhiệm về nhà thờ Our Lady of Fatima ở San Clemente. Năm năm sau, ông được chuyển về nhà thờ St. Catherine of Siena ở Laguna Beach, và ở đây hai năm.
Năm 2001, Giám Mục Freyer được bổ nhiệm làm linh mục chánh xứ nhà thờ St. Mary’s ở Fullerton, và năm 2003 về làm chánh xứ nhà thờ St. Boniface ở Anaheim.
Năm 2012, Linh Mục Freyer được bổ nhiệm làm tổng đại diện giáo phận, phụ trách huấn luyện các linh mục.

Mời độc giả xem phóng sự: Chợ hoa xuân Little Saigon đón Xuân Đinh Dậu 2017

Tân Giám Mục Phụ Tá Timothy Freyer là một trong những sáng lập viên của trung tâm Anaheim Family Justice Center, nơi giúp đỡ những nạn nhân bạo lực gia đình. Ông cũng phục vụ hai nhiệm kỳ trong hội đồng quản trị trung tâm y tế St. Jude ở Fullerton. Ngoài ra, ông cũng là linh mục tuyên úy cho Sở Cảnh Sát Anaheim.

Giám Mục Phụ Tá Freyer là người con duy nhất của ông bà Jerry và Patricia Freyer. Cha ông mất năm 1977. Hiện mẹ ông đang sinh sống tại Hungtinton Beach.


Liên lạc tác giả: [email protected]

John Kerry thăm lại ‘chiến trường xưa’

US Secretary of State John Kerry waves as he boards his plane to depart Tan Son Nhat International Airport on January 14, 2017, in Ho Chi Minh City, Vietnam. Kerry is in Vietnam, his fourth and final trip to the communist nation where he served during the war. / AFP / POOL / Alex Brandon (Photo credit should read ALEX BRANDON/AFP/Getty Images)
Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry đã có chuyến đi đến Đồng bằng Sông Cửu Long ngày 14 Tháng 1 năm 2017, thăm lại nơi ông từng tham chiến trong chiến tranh Việt Nam.
US Secretary of State John Kerry waves as he prepares to board his plane to depart Ca Mau Airport on January 14, 2017. Kerry is in Vietnam, his fourth and final trip to the communist nation where he served during the war. / AFP / POOL / Alex Brandon (Photo credit should read ALEX BRANDON/AFP/Getty Images)
Đây là chuyến đi sau cùng của ông trước khi trở về Mỹ rời chức vụ Ngoại trưởng. Từ  Tân Sơn Nhất máy bay của ông bay về đến Cà Mau, sau đó sẽ đi bằng tàu trên giòng sông Cửu Long.
Secretary of State John Kerry, center, rides a boat with Senior Advisor to the Secretary David Thorne, and Dartmouth College associate professor of history Edward Miller, Saturday, Jan. 14, 2017 in the Mekong River Delta, Vietnam. Kerry once patrolled these waters on a U.S. naval gunboat and received the Silver Star for his actions. (AP Photo/Alex Brandon, Pool) / AFP / AP Pool / Alex Brandon (Photo credit should read ALEX BRANDON/AFP/Getty Images)
Ngoại trưởng John Kerry ( giữa ), đang trên tàu với ông David Thorne cố vấn cao cấp, và ông Edward Miller Giáo sư lịch sử trường Đại học Dartmouth trên sông Cửu Long.
US Secretary of State John Kerry (R) rides a boat with US Senior Advisor to the Secretary David Thorne in the Mekong River Delta on January 14, 2017. Kerry is in Vietnam, his fourth and final trip to the communist nation where he served during the war. / AFP / POOL / Alex Brandon (Photo credit should read ALEX BRANDON/AFP/Getty Images)
Ông John Kerry đã từng phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ thời chiến tranh ở Việt Nam, và đây là chuyến đi thứ tư và cuối cùng của ông đến một quốc gia cộng sản, nơi ông đã từng phục vụ trong chiến tranh.
US Secretary of State John Kerry rides a boat in the Mekong River Delta on January 14, 2017. Kerry is in Vietnam, his fourth and final trip to the communist nation where he served during the war. / AFP / POOL / Alex Brandon (Photo credit should read ALEX BRANDON/AFP/Getty Images)
Ông John Kerry ngắm sông nước Đồng bằng sông Cửu Long với những ký ức về một thời trai trẻ khi ông là một quân nhân phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ.
US Secretary of State John Kerry rides a boat in the Mekong River Delta on January 14, 2017. Kerry is in Vietnam, his fourth and final trip to the communist nation where he served during the war. / AFP / POOL / Alex Brandon (Photo credit should read ALEX BRANDON/AFP/Getty Images)
Ông John Kerry đã từng một lần tuần tra các vùng biển trên một tàu chiến của hải quân Hoa Kỳ và từng nhận được huy chương Silver Star cho thành tích của mình trong thời chiến tranh Việt Nam.
A man waves as the boat with US Secretary of State John Kerry aboard travels past him in the Mekong River Delta on January 14, 2017. Kerry is in Vietnam, his fourth and final trip to the communist nation where he served during the war. / AFP / POOL / Alex Brandon (Photo credit should read ALEX BRANDON/AFP/Getty Images)
Một người dân trên bờ tươi cười chào đón khi chiếc tàu của Ông John Kerry chạy ngang qua. Là một người có nhiều kỷ niệm gắn bó với Việt Nam, nên ông John Kerry có khá nhiều thiện cảm dành cho đất nước và con người nơi đây.
CORRECTION - US Secretary of State John Kerry (L) talks with Vo Ban Tam, 70, who was a member of the former Viet Cong and who took part in the attack on Kerry's Swift Boat on February 28, 1969, while on a tour of the region, in the Mekong River Delta on January 14, 2017. Kerry is in Vietnam, his fourth and final trip to the communist nation where he served during the war. / AFP / POOL / Alex Brandon / The erroneous mention[s] appearing in the metadata of this POOL photo by Alex Brandon has been modified in AFP systems in the following manner: [Vo Ban Tam instead of [Vo Van Tam]. Please immediately remove the erroneous mention[s] from all your online services and delete it (them) from your servers. If you have been authorized by AFP to distribute it (them) to third parties, please ensure that the same actions are carried out by them. Failure to promptly comply with these instructions will entail liability on your part for any continued or post notification usage. Therefore we thank you very much for all your attention and prompt action. We are sorry for the inconvenience this notification may cause and remain at your disposal for any further information you may require. (Photo credit should read ALEX BRANDON/AFP/Getty Images)
John Kerry có dịp nói chuyện với ông Võ Tâm, 70 tuổi, là một cựu quân nhân của Việt Cộng là một trong những người từng tham gia các cuộc tấn công vào Swift Boat Kerry vào ngày 28 tháng 2 năm 1969. (Hình ảnh : Getty Images)

Chú Nguyễn Đình Đồng

10563694-PU14-Ong Nguyen Dinh...

Tin mới cập nhật