Quê hương

Bùi Bích Hà


Có nhiều định nghĩa hàn lâm về hai chữ quê hương. Và mỗi người, khi nhớ về quê hương, cũng có nhiều định nghĩa riêng tùy thuộc thời khắc và tâm cảnh khi họ nhớ về quê hương. Có người như cô bạn trẻ tới từ miền Bắc Việt Nam sau 1975 mà tình cờ tôi gặp ở đây, đang quay quắt hội nhập, được hỏi có nhớ nhà, nhớ quê không? Cô cười, lắc đầu: “Em đang ở đâu thì đấy là nhà và quê hương.” Tâm lý này dễ hiểu vì cô lớn lên ở một đất nước mịt mờ khói lửa can qua, trong một xã hội không khơi gợi cho cô tình gia đình và tình quê hương. Trưởng thành ở Sài Gòn sau tháng 4, 1975, trải qua những ngày cơ cực cùng với Sài Gòn bỗng nhiên nghèo đi, cô tốt nghiệp đại học Phú Thọ. Nhan sắc, tự tin, cô để cơn gió thời đổi mới cuốn mình đi, làm giàu dễ dàng và nhanh chóng bằng con đường kinh doanh địa ốc. Cô cười nói: “Em chỉ nhớ những buổi đi ăn với bạn bè ở các nhà hàng sang trọng; đi tắm hơi và đấm bóp ở những salon đẳng cấp, được phục vụ tận tình, được nghe những lời xưng tụng êm tai…”

Tới Mỹ theo con đường vòng: Một đứa con được bố bảo lãnh rồi đứa con ấy bảo lãnh mẹ, cô mang theo mình lòng tự tin có sẵn, tài sản và sự tháo vát, nỗ lực thích nghi với hoàn cảnh mới, học thành công một chuyên môn ngắn hạn để có lợi tức học tiếp vài chuyên môn khác. Thay vì tình tự quê hương, cô được dạy bài học sinh tồn rất thực tế, rất phù hợp với một Mỹ quốc thực dụng. Tôi biết những người như cô, định hình được mục tiêu của mình, tập trung vào mục tiêu ấy, chắc chắn sẽ thành công cách này hay cách khác ở xứ sở này, sẽ thực hiện được Giấc Mơ Mỹ Quốc theo lối nói thông dụng của nhiều người khi tới đây.

Còn tôi, ngơ ngẩn như mán về xuôi, bước ra khỏi khoang chiếc máy bay 2 động cơ hạ cánh lúc nửa đêm ở phi trường Ontario đèn đuốc sáng choang, bốn mẹ con bà cháu dắt díu nhau như đi trong một cơn mơ, hành lý mang theo là những câu thơ tuyệt tác của những nhà thơ lớn thời đi học, những “Ngẩng đầu ngóng mãi chưa thôi nhớ, hoa bưởi thơm rồi đêm đã khuya…” và những “Sóng gợn trường giang buồn điệp điệp, con thuyền xuôi mái nước song song, thuyền về nước lại sầu trăm ngả, củi một cành khô lạc mấy giòng…” Những ngày đầu, chúng tôi tạm cư ở một thành phố miền núi, đất đá khô cằn, cỏ cây xám xịt. Một cơn mưa bất ngờ, một vầng trăng lẻ loi, một sớm mai nghe tiếng chim hót, một mùi dạ hương đâu đó trên lối đi, mỗi mỗi như dao ngọt cứa lên thần kinh cảm xúc của tôi, làm tim đập thất nhịp vì nhớ ra thân phận lạc loài của kẻ thiếu quê hương. Đúng là những bâng khuâng chẳng được tích sự gì ở nơi phồn hoa đô hội cổ võ sự tranh sống kịch liệt này. Chẳng thế mà khoảng cách giữa tôi và nước Mỹ ngày càng xa qua ba thập niên, từ điểm gặp gỡ đầu tiên sải về hai hướng. Nước Mỹ ngày càng văn minh, tiến bộ, đi hia bảy dặm. Bước chân tôi ngày càng già nua, chậm chạp, không theo kịp. Hệt như thơ Lưu Trọng Lư: “Nhìn nhau mà lệ ứa, một ngày một cách xa.”

Thời tiết miền Nam Cali năm nay rất lạ. Giữa tháng 5 rồi mà buổi sáng trời mù, gió hiu hắt lạnh. Buổi trưa ngày nắng ngày không, chút hoang mang làm rung nhẹ những đỉnh cây đứng yên hai bên vệ đường. Radio làn sóng tiếng Việt đang phát Thuyền Viễn Xứ, Phạm Duy phổ nhạc từ thơ của tác già Huyền Chi. Được hỏi một lúc nào đó năm 2011, Phạm Duy cho biết bà Huyền Chi còn tại thế, có liên lạc với ông. Bây giờ không biết bà còn hay đã mất, đang ở đâu và có giật mình thấy ra lời thơ rất thiêng của bà vô tình báo trước một thời đất nước điêu linh, dân tình tản lạc hay không?

“… Nhìn về đường cố lý, cố lý xa xôi. Đời nhịp sầu lỡ bước, bước hoang mang rồi. Quay lại hướng làng, Đà Giang lệ ướt nồng, mẹ già ngồi im bóng, mái tuyết sương mong con bạc lòng. Trời cao chìm rơi xuống đời, biết là bao sầu trên xứ người…” Phải công nhận ngòi bút của nhạc sĩ họ Phạm có khi xuất thần, chữ nghĩa được ông phù phép một vẻ đẹp man dại và đau thương đến độ, “mái tuyết sương mong con BẠC LÒNG…” Những đứa con ra đi là biền biệt, không quay đầu nhìn lại mẹ già ngồi như tượng, mỏi mắt chờ trông. Năm tháng làm phai màu tóc mẹ, phai cả lời hẹn ước của con. Trong bài Trở Về Mái Nhà Xưa, ông viết: “Người xa vắng biết đâu NẤM nhà buồn.” Ngôi nhà không còn tình yêu khác gì nấm mộ vùi chôn người ở lại?

Chúng ta đang sống ở thời đại mà lưu lượng thông tin nhiều như không khí, đã thu hẹp thế giới vào cái màn hình điện thoại thông minh chì lớn bằng bàn tay, khiến người đi xa không còn tâm trạng “biết đâu” nữa. Quê hương gấm hoa một thời trẻ con thả diều đuổi bướm trên những đồng cỏ xanh tươi, ăn quả non cũng thấy ngon, uống nước lã không đau bụng, nay thì tất cả mọi thứ cần cho đời sống đều chan chứa độc tố bởi vì quan chức nhũng lạm câu kết với bọn gian thương, cho chúng buôn bán, sử dụng hóa chất bừa bãi, mặc chúng tung hoành thủ lợi trên xác thú vật và cả xác người sống bị tước hết quyền phản kháng. Còn đâu rừng vàng, biển bạc, những đồng bằng màu mỡ, phì nhiêu giúp cho dân giàu, nước mạnh? Đến con cá cũng không toàn mạng trong giang sơn vốn tự do vẫy vùng của nó nay bị xâm hại. Đến đất vô tri cũng nứt nẻ, vỡ ra từng mảnh, bị bức tử vì Cửu Long Cạn Giòng.

“Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn, vùi con đỏ dưới hầm tai vạ.” Đâu chỉ có bọn thái thú Bắc phương mới nở xuống tay đầy đọa con dân nhà Nam, bọn quan chức vong thân ngồi trên những chiếc ngai nạm vàng ở Bắc bộ phủ đã đốt hết sử sách tiền nhân để lại, cai trị dân bằng tâm hồn thái thú, vô cảm trước dân tình oán than ngút trời.

Tổng thống Hoa Kỳ thứ 44 sắp viếng thăm Việt Nam trước khi mãn nhiệm. Ông sẽ được các chủ nhân ông của quốc gia đối tác đầy tiềm năng này tiếp đón với đầy đủ nghi lễ ngoại giao dành cho hàng quốc khách. Ông sẽ không phải ái ngại khi được mời dự quốc yến với thức ăn hảo hạng, cam đoan tinh khiết và ngon miệng. Băn khoăn của riêng tôi là không biết thông minh và nhân bản như ông, khôi nguyên giải Nobel hòa bình, với tầm nhìn độ lượng của một chính khách cao cấp thường quan tâm và bênh vực người nghèo, với khối lượng tin tức ban báo chí Tòa Bạch Ốc trình lên ông hàng ngày, liệu ông có hình dung ra được mâm cơm của tuyệt đại đa số đồng hương chúng tôi dưới mái nhà của họ bên ấy không? Có ai nói cho ông biết món thịt kho trên mâm cơm ấy có thể được nấu bằng thịt đã thối rữa mà người hàng thịt làm tươi lại bằng hóa chất và bán ra cho dân lành hay không? Có ai nói cho ông biết đĩa rau quả trên mâm cơm ấy được nông trại tưới tẩm bằng thứ phân bón làm cho thân, lá, củ tốt tươi hơn nhưng khó khai thật nó thuộc loại gì? Có ai nói cho ông biết những hạt gạo nuôi sống những gia đình “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” nay được pha chế bằng nhựa dẻo? Và nếu biết, ông sẽ nói gì với vị nguyên thủ của nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa “đầy tiềm năng” như biểu hiện bên ngoài của nó?

Có thể tổng thống cũng sẽ được mời thăm viếng một trung tâm du lịch tuyệt đẹp và sang trọng của Việt Nam từng được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông. Vâng, tổ quốc do tiền nhân chúng tôi tạo dựng cho con cháu mỹ miều như thế, nên thơ như thế, kỳ ảo như thế. Từ hơn 40 năm nay, nó đã được chuyển nhượng từ toàn thể dân tộc chúng tôi sang tay một thiểu số kẻ xấu (theo cách gọi của Thượng Nghị Sĩ John McCain) với rất nhiều máu xương của cả hai miền Nam Bắc Việt Nam và trở thành tài sản riêng của những người này. Quá trình chuyển nhượng bất đắc dĩ ấy có bàn tay quyền lực của Hoa Kỳ thúc đẩy và góp phần.

Người dân Việt Nam đọc sử thế giới, ước mong Việt Nam có được vận hội như Nhật Bản sau Thế Chiến II, đón nhận một tướng đầy nghĩa khí và tâm huyết như Douglas Mac Arthur, với lý tưởng và công tâm muốn biến miền đất từng chìm đắm can qua trở nên giầu có, văn hóa phát triển, trình độ dân chúng nâng cao thành một nước lý tưởng như Mỹ. Trong thời chiến tranh, giới lãnh đạo Nhật Bản đã có những sai lầm, nhưng rồi đây, khi Nhật Bản trở thành một nước dân chủ, một nước công nghiệp giầu mạnh, thì cũng như nước Mỹ, Nhật Bản cũng sẽ có nền văn hóa dân chủ, tự do, coi trọng sự lựa chọn của cá nhân. Hơn thế nữa, Nhật Bản nên là như vậy. (Tiến Sĩ Edwin O. Reischauer)

Nước Mỹ đã thay đổi nhiều điều trên nước Nhật nhân danh sự bình đẳng và tiến bộ của nhân loại, nay giúp thay đổi một thể chế cản trở, thậm chí hủy diệt, những giá trị vừa nêu là việc không nên chối từ.

Một danh ngôn được ghi nhớ của Tướng Douglas Mac Arthur : “The old soldiers fade away,” nhưng tư tưởng của ông soi đường cho dân Nhật còn mãi duy trì.

Với những người Việt Nam ly hương đang định cư ở Mỹ, lứa tuổi thất thập cổ lai hy, viễn ảnh một ngày được trở lại quê hương rất mờ nhạt. Dẫu sao, còn hơi thở là còn nuôi hy vọng và còn cầu nguyện, xin cho quê nhà sớm thấy lại ánh dương quang, trẻ thơ có bầu sữa ngọt, cha mẹ già có hạt cơm thơm và 90 triệu dân được thở không khí trong lành, can đảm cất lên tiếng kêu đòi khi có sự bất công để cô giáo Trần Thị Lam không còn rơi lệ trên những dòng thơ châu ngọc.

Ôi, mong ước tràn ngập lòng những sáng, những chiều nhớ thương khôn nguôi!

Vỡ đường ống nước, hàng chục ngàn gia đình khốn khổ

TIỀN GIANG (NV) – Đường ống nước BOO Đồng Tâm bị vỡ khiến việc cung ứng nước sinh hoạt cho 50,000 gia đình ở các huyện Gò Công Đông, Gò Công Tây và thị xã Gò Công bị gián đoạn.

Đường ống bị vỡ khiến 50,000 gia đình ở bán đảo Gò Công bị cắt nước. (Hình: VnExpress)

VnExpress ngày 17 tháng 5 dẫn tin từ ông Huỳnh Công Dũng, giám đốc công ty nước đô thị Tiền Giang, đơn vị quản lý đường ống BOO Đồng Tâm cho biết, do đoạn đấu nối với nhà máy nước Bình Đức, huyện Châu Thàn bị vỡ, khiến việc cung ứng nước sạch cho khoảng 50,000 hộ dân ở các huyện Gò Công Đông, Gò Công Tây và thị xã Gò Công bị gián đoạn không có nước xài.

“Nguyên nhân dẫn đến việc vỡ ống là do vị trí đấu nối nằm sát đường lộ, ngay khu công nghiệp nên chịu áp lực từ các xe vận tải. Hiện công nhân đang cố gắng gia cố, sửa chữa để đường ống vận hành trở lại vào ngày 18 tháng 5,” ông Dũng nói.

Trước đó, truyền thông Việt Nam loan tin, mùa khô 2016, tại các cửa sông Tiền Giang, sông Vàm Cỏ thuộc tỉnh Tiền Giang, nước mặn xuất hiện sớm, với độ mặn cao lấn sâu vào nội đồng, gây hậu quả nghiêm trọng đến mùa vụ hiện tại và sẽ khôn lường đến những vụ sau.

Đến cuối tháng 2 tháng 2016, ước tính toàn tỉnh Tiền Giang có hơn 1,000 ha lúa giảm năng suất từ 70% đến mất trắng, khoảng 7,000 ha giảm từ 20-30% năng suất, hàng trăm ha cây ăn quả giảm năng suất từ 30-70%.

Không chỉ ảnh hưởng đến việc sản xuất của người dân, hạn hán, xâm nhập mặn còn khiến người dân địa phương khốn đốn vì thiếu nước ngọt trầm trọng, đời sống sinh hoạt của họ gặp nhiều khó khăn. (Tr.N)

Bắt gần nửa tỷ đồng tiền giả ở phi trường Nội Bài


HÀ NỘI (NV)
– An ninh hàng không phi trường quốc tế Nội Bài vừa bắt giữ một ông mang theo 2,099 tờ tiền mệnh giá 200,000 đồng giả mua từ Trung Quốc đưa vào miền Nam tiêu thụ.

Hơn 419 triệu đồng tiền giả mua từ Trung Quốc bị bắt ở phi trường Nội Bài. (Hình: Người Lao Động)

Người Lao Động dẫn tin, ngày 18 tháng 5, ông Trần Đức Vinh, trưởng đồn công an phi trường quốc tế Nội Bài cho biết, lực lượng an ninh hàng không vừa phát hiện hành khách Trần Quốc Thanh (54 tuổi), trú huyện Tân Biên, tỉnh Tây Ninh, đi chuyến bay VJ171, hành trình Hà Nội – Sài Gòn mang theo tiền giả qua phi trường.

Tin cho biết, khi làm thủ tục soi chiếu hàng hóa cho hành khách tại sảnh A nhà ga hành khách T1, nhân viên đội kiểm tra an ninh soi chiếu quốc nội qua màn hình kiểm tra phát hiện một hành lý xách tay có dấu hiệu bất thường.

Qua kiểm tra trực tiếp, đội an ninh cơ động, đồn công an phi trường quốc tế Nội Bài và cảng vụ hàng không miền Bắc phát hiện bên trong có nhiều tờ tiền mệnh giá 200,000 đồng có số seri trùng nhau. Căn cứ kết quả kiểm tra, cơ quan an ninh đã yêu cầu ông Thanh và những người liên quan về phòng trực đội an ninh cơ động để làm rõ sự việc.

Tại đây, ông Thanh thừa nhận đã mang theo trong hành lý xách tay 21 tập tiền gồm 2,099 tờ, loại mệnh giá 200,000 đồng, có tổng giá trị 419.8 triệu đồng. Số tiền này ông mua từ Lạng Sơn do Trung Quốc làm giả để mang vào phía Nam tiêu thụ. Hiện vụ việc đang được đồn công an phi trường quốc tế Nội Bài tiếp tục điều tra làm rõ. (Tr.N)

Nước sông Hậu Giang bỗng xanh như nước biển

CẦN THƠ (NV) – Sông Hậu Giang trong xanh như nước biển do lượng phù sa từ thượng nguồn Mekong về miền Tây ngày càng ít. Việc này là hiểm họa có thể làm tan rã miền Tây. Tin Thanh Niên.

Theo giới khoa học, nước càng trong chứng tỏ phù sa càng ít. (Hình: Thanh Niên)

Theo ông Nguyễn Hữu Thiện, chuyên gia độc lập nghiên cứu về sinh thái sông Mekong cho rằng, bản chất của miền Tây Việt Nam là được hình thành bằng phù sa lấn ra biển từ 6,000 năm trước.

“Phù sa mất dần, lượng phù sa bồi đắp không đủ sức ‘lấn’ ra biển thì tất yếu sẽ có một quá trình ngược lại là tan rã. Và quá trình này sẽ chỉ tính bằng thế kỷ,” ông Thiện nói.

Theo mô tả của phóng viên Thanh Niên, từ cầu Cần Thơ nhìn xuống mặt nước phía gần cồn Phù Sa, thành phố Cần Thơ có thể thấy, vài vệt phù sa trôi dập dềnh giữa dòng nước trong xanh bao phủ toàn bề mặt sông Hậu Giang.

Ông Tư Hài (72 tuổi), một ngư dân cố cựu sinh sống ở xóm Đáy, xã Mỹ Hòa, thị xã Bình Minh, Vĩnh Long cho biết, nước sông Hậu Giang năm nay trong hơn mọi năm rất nhiều. Nước sông không có phù sa, rong tảo, trứng nước… cá tôm cũng ngày một cạn kiệt. Cuộc sống mưu sinh của các ngư dân trên sông Hậu ngày một khó khăn.

Nói với phóng viên Thanh Niên ngày 17 tháng 5, ông Dương Văn Ni, giảng viên trường đại học Cần Thơ cho rằng, hạn mặn khốc liệt đã thu hút toàn bộ sự chú ý vào nguồn nước. Trung Quốc xả đập thủy điện hồi tháng 3 và tháng 4 cũng dễ dàng “đánh lừa” mọi chú ý vào nước như một hành động “cứu trợ nước kịp thời.” Tuy nhiên thực tế không có tác dụng gì, bởi nguồn nước họ xả ra vẫn thấp hơn mọi năm, không thấm thía vào đâu.

Theo ông Ni, có một thực tế là nếu thiếu nước ngọt vẫn còn có thể chờ mưa, trữ nước, hoặc chở nước từ thượng nguồn về. Còn phù sa bị thủy điện ngăn lại sẽ mất đi vĩnh viễn không gì bù đắp được. Khi đó, sụt lún (bao gồm cả sụt lún tự nhiên, sụt lún do khai thác nước ngầm), sạt lở, nước biển dâng sẽ đáng sợ hơn rất nhiều.

Ông Marc Goichot, chuyên gia Quỹ Quốc Tế Bảo Vệ Thiên Nhiên chia sẻ, năm 1992 lượng phù sa trên sông Mekong khoảng 160 triệu tấn/năm, nhưng đến năm 2014 chỉ còn khoảng 75 triệu tấn/năm, tức đã giảm trên 50% so với hơn 20 năm trước. Nguyên nhân chính gây ra sự di chuyển phù sa bồi đấp cho vùng đồng bằng sông Cửu Long chính là các đập thủy điện. (Tr.N)

Xôn xao pha ngã ‘ăn vạ’ của thiếu tá công an

HÀ NỘI (NV) – Sau khi clip “ăn vạ để kiếm phạt đền” của ông thiếu tá công an phường bị tung lên mạng khiến người dân tức giận, để giảm bớt dư luận, cấp trên của ông này giải thích“do cán bộ công an bị… trượt chân.”

Thiếu tá công an “ăn vạ” nằm sõng soài dưới đường trong khi hai cảnh sát khác khống chế chủ xe. (Hình: Dân Trí)

Đoạn clip dài gần 2 phút ghi lại cú ngã “có 1 không 2” mà người dân ví như pha “ăn vạ để kiếm phạt đền” của ông thiếu tá công an phường Nguyễn Trãi, quận Hà Đông đôi co với chủ một xe tải được lan truyền trên các diễn đàn mạng xã hội thu hút sự chú ý lớn của cư dân mạng với hàng chục ngàn lượt bình luận, chia sẻ.

Hình ảnh trong clip cho thấy, một người đàn ông và một thiếu tá công an đôi co về việc công an giữ giấy tờ xe của anh này. “Anh giữ giấy tờ của tôi thì anh phải cho tôi xin tờ giấy lại để mai tôi lên làm việc… Tôi là người dân, tôi sai tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm. Còn bây giờ anh viết lại cái biên bản, tôi sẽ chịu ký toàn bộ vào đấy,” ông được cho là người vi phạm luật giao thông nói với ông thiếu tá công an.

Sau một hồi lời qua tiếng lại, vài lần định mở cửa xe nhưng bị tài xế ngăn cản, liên tục yêu cầu công an lập biên bản vì đã bị những người mặc sắc phục công an giữ giấy tờ. Đợi đúng lúc người tài xế đưa tay phải nắm vào cánh tay trái của mình, ông thiếu tá công an bất ngờ ngã ngửa xuống đường, kèm theo tiếng kêu “ối, ối.” Tay trái của chủ phương tiện và tay phải của thiếu tá nắm chặt nhau nên khi y ngã, tài xế cũng bị kéo theo.

Ngay sau đó, một số tiếng hô “bắt, bắt” của ai đó vang lên. Hai người mặc sắc phục công an lao đến bẻ tay tài xế dẫn đi, trong khi vị thiếu tá vẫn nằm sõng soài dưới đường.

Nói với phóng viên Dân Trí, ngày 18 tháng 5, ông Nguyễn Hữu Long, trưởng công an phường Nguyễn Trãi, xác nhận sự việc xảy ra ngày 13 tháng 5 khi tổ công tác công an phường Nguyễn Trãi do thiếu tá Đặng Quốc Phong, tổ trưởng tổ trật tự đi kiểm tra tình hình trật tự trên địa bàn phường và phát hiện 1 chiếc xe tải đậu dưới lòng đường sau biển báo cấm dừng đỗ.

Xin mời xem thêm video: Sài Gòn:
tình trạng bảng hiệu hỗn tạp

Khi kiểm tra xong, lực lượng công an yêu cầu tài xế xe về trụ sở công an phường làm việc nhưng tài xế không đồng ý mà yêu cầu lập biên bản giữ giấy tờ dẫn đến hai bên đôi co như nội dung clip được chia sẻ.

Nói về cú ngã của cấp dưới trong đoạn clip, ông Long cho biết, theo trình cáo của ông Phong, do anh trượt chân và tự ngã, nhưng các cán bộ trong tổ công tác cho rằng người tài xế đẩy ngã ông Phong nên đã khống chế, đưa về trụ sở để làm rõ.

Theo ông Long, tội của tài xế chưa đến mức phải xử lý hành chính hay hình sự, chỉ bị xử phạt vi phạm hành chính về lỗi “đỗ xe không đúng nơi quy định.” Riêng hành vi của ông Phong, “Công an quận Hà Đông đang làm rõ để có căn cứ xử lý cán bộ theo đúng quy định,” ông Long cho biết thêm. (Tr.N)

Gang thép thiên triều

Sản nhập xong, Trung Cộng xuất cảng



Hùng Tâm/Người Việt


Hôm Thứ Ba 17, Nhân Dân Nhật Báo cho biết Trung Cộng sẽ chuyển qua xứ Brazil tại Nam Mỹ một khả năng sản xuất 10 triệu tấn thép. Viết lại câu này cho rõ: Thiên triều khéo tính toán nên đầu tư thừa và ngày nay xuất cảng từng nhà máy thép ra nước ngoài. Nói cho ra vẻ uyên bác là xuất cảng đầu tư – vì lỡ đầu tư quá nhiều. Trong khoản đầu tư ấy có cả ô nhiễm. Hồ Sơ Người Việt sẽ tìm hiểu chuyện này.

Bước nhảy vọt vĩ đại

Câu chuyện khởi sự từ 10 năm trước – ngày Giời tháng Phật – là khi Trung Cộng đạt kỷ lục lớn là có sản lượng thép cao hơn số cầu nội địa vào năm 2006. Nếu chỉ thừa có một năm cũng chẳng chết ai vì thừa thì ta đem bán. Nhưng bán thép không dễ khi cố cầu trên thế giới lại giảm kể từ năm 2008 và cho tới nay tình hình toàn cầu chưa khả quan nên dù có bán rẻ, bị lỗ và bị thế giới than phiền, thì thiên triều đỏ cũng không ra khỏi bế tắc.

Những con cháu tối dạ của Mao Trạch Đông chỉ tái diễn bước nhảy vọt vĩ đại vào cái hố.

Theo quan niệm thô thiển của kinh tế chính trị học Mác-Lenin với màu sắc Trung Hoa về xây dựng xã hội chủ nghĩa, kỹ nghệ nặng là nền móng chiến lược của quốc gia và Mao dạy là phải tiến tới việc sản xuất ra “máy cái” để từ đó mới có “máy con.” Công nghiệp nặng là cái gốc, công nghiệp nhẹ và hàng tiêu dùng chỉ là cái ngọn. Nền móng ấy phải như gang thép. Năm 1958, họ Mao phát động chiến dịch thi đua sản xuất trên toàn quốc để xã ấp nào cũng tự túc về thép với những lò luyện kim bỏ túi, nấu ra loại thép rất tồi và làm cho nhà nhà chết đói.

Nửa thế kỷ sau, hiện tượng ấy tiếp tục. Trung Cộng có 700 doanh nghiệp sản xuất thép, với loại kỹ thuật thâm dụng nhân công hơn tư bản – cùng một lượng thép cần nhiều nhân công hơn nên kém hiệu năng, gây ô nhiễm. Và hệ thống phân tán ấy sản xuất ra… thép mềm, đặc sản Trung Hoa.

Báo chí quốc tế cứ nói rằng Trung Cộng đứng đầu thế giới về sản lượng thép. Nhưng thép ở đây là loại thô, sơ đẳng, cần thiết cho kỹ nghệ xây cất chứ chưa là thép siêu đẳng cho việc sản xuất máy móc thiết bị, là giấc mơ chưa tới. Trung Cộng cũng tiêu thụ nhiều quặng sắt nhất thế giới vì sản xuất ra thép là nhờ quặng sắt (iron ore – “thiết khoáng”). Trong quy trình sản xuất, thép là “đầu ra” và quặng sắt là “đầu vào,” và 95% lượng quặng trên thế giới là để cung cấp cho việc sản xuất thép.

Nhưng hai sản phẩm ất lại thuộc hai thị trường khác nhau với giá cả quy định khác nhau – nhất là vào thời kỳ kinh tế toàn cầu bị suy trầm và số cầu về thép sút giảm đáng kể. Vì vậy, doanh nghiệp thép loại thường thường bậc trung và bậc hạ lưu đều bị lỗ, đấy là hiện tượng “sản nhập” trị giá của nhập lượng đưa vào nhà máy lại cao hơn xuất lượng ở đầu ra.

Việc chấn chỉnh khu vực gang thép được Ủy Ban Phát Triển và Cải Cách Quốc Gia đề ra từ năm 2005 mà không tạo ra bước đột phá vì, theo sát lý luận Mác-Lenin, địa phương nào cũng muốn bảo vệ cơ sở nền móng của công nghiệp nặng. Và dẹp nhà máy thép thì ai sẽ đi dẹp loạn khi nhân công bị sa thải cứ theo nhau xuống đường biểu tình? Chuyện ấy cũng đã xảy ra từ 10 năm trước, và ngày nay vẫn còn mà ít được truyền thông quốc tế loan tải.

Việc tái cấu trúc ngành thép sở dĩ không kết quả vì sau vụ tổng suy trầm 2008-2009, Bắc Kinh cần kích thích kinh tế nên lại tăng chi và bơm tín dụng để khuếch trương đầu tư vào khu vực gia cư, địa ốc và xây dựng hạ tầng cơ sở. Hậu quả bất lường là thổi lên bong bóng và bóng bể trên một đống sắt vụn.

Ngày nay, tình hình còn bết bát hơn vì kinh tế Trung Cộng bước vào chu kỳ suy trầm có thể kéo dài cả chục năm, cho nên vừa qua, quốc vụ viện Bắc Kinh lại cho phép thành lập thêm nhà máy thép, mỗi cơ sở có sản lượng chừng một triệu tấn và các địa phương lại hồ hởi với bước nhảy vọt.

Để giải quyết chênh lệch cung cầu, thì nếu bán thép quả rẻ không xong, ta sẽ bán cả gốc. Đấy là nguyên ủy của chiến lược đưa nguyên con từng nhà máy thép ra ngoài. Brazil hay Ấn Độ là bãi đáp.

Thước đo bằng gang thép

Trong bối cảnh mờ ảo của chiến lược kinh tế thiên triều, kỹ nghệ thép có thể là một khí cụ thông tin, là cái thước đo tâm trí của giới lãnh đạo kinh tế, đứng đầu là Tập Cận Bình, một tay nắm chặt cả chục ấn tín lớn nhỏ.

Sau khi đã sản xuất thừa từ năm 2006, Trung Cộng vẫn sản xuất thêm vào năm 2009 vì chiến lược lấy đầu tư làm lực đẩy cho đà tăng trưởng. Kết quả là bong bóng địa ốc, gia cư và xây dựng với lượng thép ế chất đống. Chuyện ô nhiễm thì khỏi nói, việc khan hiếm nước – nhà máy thép cần nước, trời ơi – cũng khỏi lo vì địa phương nào cũng tìm ra mối lợi cho mình. Bớt thất nghiệp và cứ ra mỗi tấn, đảng bộ địa phương lại trưng thu được một ít tiền thì cũng tốt thôi.

Miễn rằng báo cáo lên trên là sản lượng có tăng là được rồi.

Vì vậy, lên lãnh đạo từ khóa 18 vào cuối năm 2012, Tập Cận Bình mới tiếp thu nhiều di sản bất ngờ, trong đó có thép ế và mức lời của các doanh nghiệp thép sụt mất gần 97% – nền móng gang thép bị lỗ chỏng gọng. Vì vậy, việc cải cách và chuyển hướng kinh tế mới được đề ra từ cuối năm 2013: lấy tiêu thụ nội địa làm lực đẩy thay cho đầu tư và xuất cảng. Nhưng lợi tức nội địa không tăng thì lấy đâu ra tiêu thụ?

Và sau hai lần chuyển hướng bất thành thì nay lại chuyển về hướng cũ: tiếp tục khuyến khích đầu tư vào ngành thép.

Năm ngoái, Trung Cộng sản xuất ra 800 triệu tấn thép và xuất cảng 112 triệu tấn, còn nhiều hơn sản lượng thép của Nhật. Nghĩa là các địa phương lại lao vào khu vực này để tránh loạn vì thất nghiệp. Tại trung ương, Bắc Kinh bèn tìm ra hướng khác: xuất cảng nhà máy thép.

Một cách khái quát, chuyện gang thép mông lung ấy cho thấy hai mục tiêu đối nghịch. Trung ương tập quyền thì muốn kiện toàn hệ thống sản xuất cho có hiệu năng cao, tránh ô nhiễm và lãng phí. Các địa phương thì quan tâm đến chuyện thiết thực trước mắt là tìm ra việc làm để dân khỏi biểu tình.

Mối hàn gang thép

Giải pháp xuất cảng thép từ gốc có thể nào dung hòa hai mục tiêu trái ngược ấy không?

Sản lượng thép của Trung Cộng là 800 triệu tấn (million metric tons, hay mmt). Dư thừa nên xuất cảng 112 triệu tấn với giá bèo và bị các nước Âu Châu la trời về tội cạnh tranh bất chính. Trong khi ấy, công suất thật của toàn quốc, kể cả các nhà máy lạc hậu của địa phương, đã vượt quá một tỷ (một ngàn 113 triệu tấn). Chế độ Tập Cận Bình đề ra chỉ tiêu là trong năm năm phải giảm sản lượng chừng 150 triệu tấn. Cho nên dự án bán nhà máy thép cho Brazil là 10 triệu tấn, vĩ đại thật, nhưng vẫn quá ít so với công suất quá lớn. Thôi, thà ít còn hơn không.

Nhưng nhà máy thép không có chân và di dời cả một hệ thống đồ sộ này phải cần tiền.

Chuyện nhỏ: Bắc Kinh có China Development Bank (Quốc Gia Khai Phát Ngân Hàng) là cơ chế tài trợ theo diện chính sách. Đó là cấp tín dụng với giá rẻ để thi hành chánh sách kinh tế của nhà nước. Với sự bảo đảm của nhà nước, định chế này có quyền phát hành trái phiếu và thừa khả năng cho các tập đoàn quốc doanh, như Baosteel, Ansteel hay Wuhan Iron and Steel, vay tiền để đầu tư vào loại dự án chiến lược tại các quốc gia khác.

Vì vậy, khi thiên hạ nói đến sự suy sụp kinh tế của thiên triều, thế giới sẽ kinh ngạc vì nhiều công trường thép mang thương hiệu Trung Cộng. Đấy là những mũi nhọn thuộc loại hiện đại nhất của Bắc Kinh. Tường thuật một cách nông cạn thì sau Hoa Kỳ, rồi Nhật Bản, Nam Hàn, đến lượt Trung Cộng cũng hiện diện trên trường quốc tế với các tập đoàn gang thép láng lẩy.

Nhưng mối hàn của Bắc Kinh vẫn không giải quyết được các vấn đề xương tủy của gang thép:

Ở bên ngoài, sự xuất hiện của nhân công Trung Cộng với bệnh khạc nhổ kinh niên không làm sáng danh thiên triều. Vả lại, các quốc gia tiếp nhận đầu tư của Bắc Kinh cũng cần tìm việc làm cho nhân công của họ chứ không chấp nhận trò chơi tô giới thép toàn nói tiếng Hoa như tại Việt Nam. Kỹ thuật hủy thải phế vật cũng là vấn đề, vụ khủng hoảng của khu công nghiệp Vũng Áng ở Hà Tĩnh là một nhắc nhở về bí quyết gây ô nhiễm môi sinh!

Và ở nhà, mấy trăm trung tâm gang thép lạc hậu vẫn cứ tồn tại để tiếp tục nhả khói lên trời và bốc thép vào kho. Công ăn việc làm của thợ thuyền địa phương là một mối nguy chính trị mà trung ương không thể vượt qua được. Cho nên Bắc Kinh tìm ra giải pháp ngoạn mục khi đưa khả năng sản xuất 10 triệu tấn thép ra ngoài, nhưng bên trong thì vẫn chưa khắc phục được hiện tượng sản nhập, thừa thép. Và ở cuối chân trời xám ngắt là nguy cơ động loạn!

Kết luận ở đây là gì?

Bài này mới chỉ nói về gang thép. Thế còn than đá, xi măng, thủy tinh và vật liệu xây dựng hay các nhà máy thủy điện cứ mọc lên như nấm? Và khi xuất cảng nhà máy, thiên triều xuất cảng bao nhiêu khí thải? Chuyện môi sinh Trung Cộng, xin để dịp khác!

‘Dân cần minh bạch’

Nguyễn Hưng Quốc
(Blog VOA)


Trong các cuộc biểu tình liên quan đến môi trường trong mấy tuần vừa qua, có nhiều biểu ngữ, nhưng biểu ngữ tôi cho là gọn và hay nhất là câu “Cá cần biển sạch, dân cần minh bạch.”

Hay vì nó thể hiện đúng bản chất vấn đề khiến nhiều người nhức nhối nhất hiện nay: Việc cá chết hàng loạt, thoạt đầu, từ bốn tỉnh miền Trung, Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên-Huế, sau, có vẻ lan rộng tới tận Đà Nẵng và rồi, tới Thanh Hóa ở phía Bắc và Ninh Thuận ở phía Nam. Ở đâu cũng có cá chết. Cá chết ngoài biển. Cá chết trong hồ nuôi. Việc cá chết như vậy khiến người dân không dám ăn cá và các loại hải sản khác. Dân không dám ăn, ngành ngư nghiệp cũng như ngành du lịch bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Đó là chưa kể đến vấn đề sức khỏe của người dân. Cẩn thận mấy cũng không được. Nhiều người, vì tham, lấy cá chết để làm mắm: mắm bị nhiễm độc. Làm muối, phải lấy nước biển, khi nước biển bị nhiễm độc, muối cũng bị nhiễm độc theo. Tránh ăn cá, nhưng làm sao tránh được nước mắm và muối? Mà nước mắm và muối thì được chở đi bán khắp nơi. Hậu quả là không ở đâu thực sự an toàn cả. Bởi vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi dân chúng khắp nơi quan tâm và hết sức lo lắng. Đó là vấn đề của cả nước chứ không phải chỉ của những người dân ở miền Trung.

Gắn liền với việc cá chết hàng loạt là vấn đề tính minh bạch của chính quyền. Vụ cá chết bắt đầu từ đầu tháng 4, đến nay, đã một tháng rưỡi trôi qua, chính quyền, từ địa phương đến trung ương, sau vài phát biểu ú ớ và qua quýt, đều im lặng. Mọi người đều biết rõ nguyên nhân khiến cá chết hàng loạt là do nước biển bị ô nhiễm. Tuy nhiên, ai làm ô nhiễm và mức độ ô nhiễm như thế nào thì không ai công bố cả. Khi nguyên nhân không được tra cứu, người ta cũng không đưa ra được bất cứ một phương án nào để giải quyết vấn đề.

Chính quyền không những im lặng, họ còn ra lệnh cho báo chí im lặng theo: Chuyện cá chết trắng bờ ở nhiều tỉnh trở thành một đề tài cấm kỵ trên các phương tiện truyền thông đại chúng chính thống. Mới đây, báo Thế Giới Tiếp Thị ở Sài Gòn vì đăng hai bài về hiện tượng cá chết liền bị Cục Báo Chí phạt 140 triệu đồng và đình bản trong ba tháng. Lấy lý do là không muốn làm dân chúng hoang mang lo sợ, người ta hoàn toàn né tránh việc đề cập đến thảm họa cá chết. Nhưng đó không phải là giải pháp: Ở đâu dân chúng cũng bàn tán xôn xao. Cứ vào Facebook thì thấy: những hình ảnh và những tin tức liên quan đến cá chết nhan nhản.

Tất cả những sự kiện trên đều cho thấy một điều: Chính quyền hoàn toàn không minh bạch.

Sự thiếu minh bạch ấy là một sự vi phạm đối với quyền làm người. Làm người, ai cũng có nhu cầu muốn biết. Nhu cầu ấy càng chính đáng và tha thiết khi vấn đề mà người ta muốn biết liên quan trực tiếp đến cuộc sống của họ.

Sự thiếu minh bạch ấy cũng là một sự vi phạm đối với một trong những cái quyền căn bản nhất của công dân. Ở phương Tây, người ta quan niệm rất rõ: Tất cả mọi viên chức nhà nước, ngay cả những người lãnh đạo cao nhất, đều được trả lương từ tiền thuế của dân chúng, do đó, họ có bổn phận phải cung cấp thông tin cho dân chúng về mọi hoạt động của họ, đặc biệt những hoạt động liên quan đến cuộc sống của mọi người. Mà ở Việt Nam hiện nay, không có vấn đề nào quan trọng cho bằng việc môi trường bị hủy hoại đến độ tôm cá cũng không thể sống nổi: Nó ảnh hưởng không phải chỉ đối với thế hệ hiện nay mà còn đến nhiều thế hệ mai sau.

Việc thiếu minh bạch ấy cũng cho thấy chính quyền Việt Nam hiện nay hoàn toàn không dân chủ. Dân chủ có nhiều biểu hiện, nhưng một trong những biểu hiện quan trọng nhất là tính minh bạch. Việt Nam hay nói “chính quyền của dân, do dân và vì dân,” nhưng không có một chính quyền nào thực sự “của dân” nếu thiếu sự minh bạch. Để có thể tham gia vào chính sự, hay đơn giản hơn, để có thể bỏ phiếu đúng, hay đơn giản hơn nữa, để có thể giám sát chính quyền, một trong các quyền căn bản của người dân, người ta cần phải biết chính quyền đang làm gì. Tính minh bạch (transparency) là điều kiện đầu tiên của tính khả kiểm (accountability). Cả tính minh bạch và tính khả kiểm là những tiền đề của dân chủ.

Việc thiếu minh bạch ấy tất yếu dẫn đến hệ quả là dân chúng không thể tin vào chính quyền. Một số nhà lãnh đạo rủ nhau ra biển tắm và rủ nhau ăn cá biển để dân chúng an tâm: Dân chúng vẫn không an tâm. Chính quyền cấp giấy chứng nhận hải sản sạch cho những lô cá được đánh bắt từ khơi xa để dân chúng tin cậy: Dân chúng vẫn không tin cậy. Cho đến nay, mọi người, nhất là những người ở miền Trung, vẫn không dám ăn cá. Người ta đưa ra một yêu sách chính đáng: Cho biết mức độ ô nhiễm thực sự của nước biển.

Mà không phải bây giờ. chính quyền Việt Nam lâu nay vẫn được xây dựng trên sự mờ ám, ở đó, mọi vấn đề có thể gây khó khăn cho họ đều bị xem là “bí mật quốc gia.” Các phương tiện truyền thông đại chúng luôn luôn bị kiểm duyệt một cách nghiêm ngặt và các giới chức trong chính quyền thì lại không có thói quen tổ chức họp báo để trả lời những thắc mắc của dân chúng. Khi lên tiếng, người ta chỉ nói những điều dối trá. Báo chí nhan nhản những điều dối trá. Nghe mãi những lời dối trá ấy, người dân không còn tin vào chính quyền nữa. Câu “đừng nghe những gì Cộng Sản nói” càng ngày càng phổ biến. Như một khẩu hiệu.

Một chế độ không được dân chúng tin cậy không sớm thì muộn chắc chắn sẽ bị sụp đổ.

‘Tôi tôn trọng quyết định của con tôi’

Ông Trần Văn Huỳnh, thân phụ Trần Huỳnh Duy Thức



Nhật Bình/Người Việt


SÀI GÒN (NV)
– Mấy ngày qua, giới hoạt động dân chủ trong cũng như ngoài nước quan tâm đến tình hình sức khỏe của tù nhân lương tâm nổi tiếng – Kỹ Sư Trần Huỳnh Duy Thức (THDT). Có tin tức cho biết, CSVN ép ông sang Mỹ nhưng ông từ chối và quyết định “tuyệt thực đến chết” vào ngày 24 Tháng Năm. Trước tin tức này, chúng tôi gặp ông Trần Văn Huỳnh, thân phụ ông Trần Huỳnh Duy Thức, vào ngày 18 Tháng Năm, để biết thông tin chính xác.

Ông Trần Văn Huỳnh tại tư gia lúc trả lời phỏng vấn của Người Việt. (Hình: Nhật Bình/Người Việt)

***

Nhật Bình (Người Việt): Thưa ông, những ngày qua có thông tin chính quyền CSVN muốn ép anh Trần Huỳnh Duy Thức đi Mỹ và anh Thức phản đối bằng cách tuyên bố tuyệt thực từ ngày 24 Tháng Năm, thực hư chuyện này thế nào?

Ông Trần Văn Huỳnh (TVH): Ngày 14 Tháng Năm, đại gia đình chúng tôi gồm 14 người từ Sài Gòn đi đến trại giam Số 6 tại xã Hạnh Lâm, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An. Đó là chuyến đi dài và mệt mỏi. Khi đến trại giam, tiếp chúng tôi là hơn 30 cán bộ và công an.

Họ cho chúng tôi vào phòng thăm gặp sau khi yêu cầu tất cả mọi người để lại tất các thiết bị ghi âm, ghi hình, điện thoại bên ngoài xe hoặc gửi bảo vệ trại giam giữ bên ngoài. Họ dẫn Thức đến căn phòng, bị ngăn cách với gia đình bởi một tấm kính dày, chúng tôi chỉ được trò chuyện qua điện thoại có sẵn. Nhìn Thức khá ốm yếu như bị kiệt sức, hai mắt thâm quầng.

Xung quanh Thức có 5 công an giám sát theo dõi và 2 công an mỗi bên ghi chép lại tất cả những gì Thức và gia đình trao đổi qua điện thoại. Bầu không khí khi đó thật đáng sợ.

Trong khi nói chuyện, chúng tôi hỏi Thức vì sao bị chuyển ra trại giam ở tận Nghệ An xa xôi này. Thức cho biết, anh cũng không được cho biết lý do. Thức nói với gia đình là vào ngày 5 Tháng Năm vừa qua, khi đang nằm nghỉ (trong phòng giam ở trại giam Xuyên Mộc) thì một vài công an trại giam đến và yêu cầu đi ra ngoài.

Thức từ chối làm theo yêu cầu của công an trại giam này vì không có lệnh bằng văn bản của người có thẩm quyền. Vì vậy Thức bị công an trại giam Xuyên Mộc còng tay, bịt miệng, đưa lên xe và chở ra trại giam ở Nghệ An.

Thức cho biết đã bác lời đề nghị cho ra tù và đi Mỹ từ phía chính quyền Việt Nam. Vào gần cuối buổi thăm, Thức mới nói xin lỗi cả gia đình vì quyết định sẽ tuyệt thực không thời hạn từ ngày 24 Tháng Năm sắp tới, tức đúng 7 năm ngày bị nhà cầm quyền CSVN bắt giam. Thức đã nói với tôi là: “Thưa Ba, con không thể sống trong một đất nước không tôn trọng pháp luật và không có quyền con người. Con yêu gia đình lắm, nhưng con yêu Việt Nam hơn. Con quyết định tuyệt thực kể từ ngày 24 Tháng Năm không thời hạn để đòi hỏi sự thượng tôn pháp luật và yêu cầu trưng cầu dân ý trao cho nhân dân quyền quyết định thể chế chính trị của đất nước.”

Đại gia đình Trần Huỳnh Duy Thức mặc áo in hình của anh, để bày tỏ thái độ ủng hộ việc làm của người thân. (Hình: Nhật Bình/Người Việt)

NV: Là một người cha, ông nghĩ thế nào về quyết định của con mình?

TVH: Về quyết định không đi Mỹ thì tôi không bận tâm lắm, nhưng khi Thức cho biết sẽ dùng biện pháp tuyệt thực để phản đối trại giam, cả gia đình tôi nghẹn ngào trong nước mắt. Vì tình cảm gia đình nên đã cố thuyết phục Thức rút lại lời tuyên bố nhưng Thức vẫn giữ quyết định.

Đó là tình cảm gia đình. Còn riêng bản thân tôi, là một người cha, tôi rất đau lòng khi con mình phải chịu nhiều thiệt thòi, chỉ vì dám lên tiếng để góp phần xây dựng đất nước. Thế nhưng như Thức đã nói với tôi lúc đó, là “nếu đó là định mệnh, con sẵn sàng chết cho mục tiêu để người dân Việt Nam sớm nhìn thấy một đất nước thượng tôn pháp luật, tôn trọng quyền con người.”

Khi tôi nghe Thức nói như vậy thì dường như tình cảm xác thịt giữa người cha đối với một người con như tan biến. Mà thay vào đó là niềm tự hào, hãnh diện về đứa con kiên cường bất khuất của mình.

NV: Được biết ngày 22 Tháng Năm Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama, sẽ sang thăm Việt Nam. Nếu có lời muốn nhắn gửi đến ngài tổng thống, ông sẽ nói gì?

TVH: Tôi đánh giá cao chuyến đi lần này của vị tổng thống Hoa Kỳ đến Việt Nam. Tôi mong muốn trong mọi vấn đề giao thương đàm phán của hai nước, thì phía hành pháp Hoa Kỳ, cụ thể ở đây là Tổng Thống Obama, phải đặt nặng vấn đề “nhân quyền” vào. Vì không thể có một chính quyền nào suốt ngày chỉ biết bắt bớ các tiếng nói đối lập, mà có thể thật tâm muốn giao thương làm bạn với các nước khác được hết.

Xin mời xem thêm video: Đòi tự
do cho VN, Trần Huỳnh Duy Thức quyết hy sinh

Tôi mong chính quyền của Tổng Thống Obama có thể gây sức ép mạnh hơn nữa, nhằm làm giảm bớt các vụ vi phạm nhân quyền như vừa qua là đánh đập người biểu tình. Đặc biệt là trường hợp của Trần Huỳnh Duy Thức, ngài tổng thống có thể yêu cầu phía Việt Nam trả tự do một cách vô điều kiện, chứ không phải ép buộc người dân của mình phải đi Mỹ.

Tôi hy vọng sau chuyến viếng thăm lần này, phía Việt Nam sẽ có thiện chí hơn, thật tâm hơn trong vấn đề nhân quyền, để cải thiện bộ mặt của chính quyền trước quốc tế.

NV: Xin cảm ơn ông. Kính chúc ông nhiều sức khỏe, để tiếp tục hành trình đấu tranh đòi công lý cùng con mình.

TVH: Xin cám ơn quý báo.

Mỹ gia tăng số người có quyền hưởng lương làm thêm giờ

WASHINGTON (NV) – Bộ Lao Động Mỹ hôm Thứ Tư đã công bố các luật lệ lao động mới, theo đó mở rộng việc bảo vệ quyền được hưởng lương phụ trội do làm thêm giờ thêm 4.2 triệu người, vốn làm hơn 40 giờ mỗi tuần nhưng không được hưởng lương làm thêm giờ này.

Tại một hội chợ việc làm ở San Francisco, California. Hình minh họa. (Hình: Justin Sullivan/Getty Images)

Bản tin của hãng thông tấn UPI cho hay Tòa Bạch Ốc loan báo luật mới sẽ có hiệu lực kể từ ngày 1 Tháng Mười Hai năm nay, tăng mức lương hàng năm của những người được hưởng quyền lợi này từ $23,660 lên $47,476, và sẽ được điều chỉnh mỗi ba năm. Tòa Bạch Ốc cho hay do việc tăng gấp đôi mức lương trần, số lương trả tiền làm thêm giờ cho nhân viên sẽ tăng khoảng $12 tỷ trong 10 năm tới.

Để giảm sự chống đối của phía chủ nhân các doanh nghiệp, Tòa Bạch Ốc cũng cho họ sự uyển chuyển khi thi hành luật này, như không tính tiền thưởng hàng năm vào tổng số lương. Bộ Lao Động sẽ đưa ra các hướng dẫn thi hành luật mới, cải thiện mô hình cũ đã có từ thời Đại Suy Thoái, vốn theo bản thông cáo của Tòa Bạch Ốc là “không theo kịp thời đại mới.”

Xin mời xem thêm video: 58% người
Mỹ muốn thay thế chương trình Obamacare

Đa số nhân viên lãnh lương giờ hiện nay đã có sự bảo vệ về việc làm việc thêm giờ, trong khi có một số các ngành nghề, gồm cả giáo chức, luật sư và bác sĩ không được hưởng tiền phụ trội hay có các quy chế đặc biệt.

Luật mới phần lớn ảnh hưởng đến những người làm việc trong kỹ nghệ bán lẻ hoặc nhà hàng, tuy nhiên cũng ảnh hưởng đến tất cả các lãnh vực tư nhân, văn phòng chính phủ, các tổ chức phi chính phủ và trường học.

Một số chuyên gia kinh tế cho rằng giới chủ nhân có thể né luật bằng cách giảm số giờ làm việc của nhân viên, dùng thêm nhiều nhân viên tạm thời. (V.Giang)

Houston truy lùng kẻ vô cớ đâm chết em nhỏ trên đường phố

HOUSTON, Texas (NV) – Cảnh sát Houston đang truy lùng một nghi can bị coi là đã vô cớ đâm chết một bé trai 11 tuổi khi em này đang đi bộ từ trường về nhà ở khu vực Bắc Houston.

Cảnh sát Houston nói rằng Che Lujuan Calhoun, 31 tuổi, bị coi là đã gây ra cái chết của em Josue Flores vào lúc khoảng 4 giờ 45 phút chiều Thứ Ba, theo bản tin của tờ báo địa phương Houston Chronicle. Calhoun bỏ chạy sau cuộc tấn công và đến nay vẫn chưa bị bắt.

Sở cảnh sát nói rằng Calhoun là người da đen, khoảng từ 25 đến 30 tuổi, đã đến gần em Josue khi em này đang đi bộ trên đường rồi rút dao đâm em mấy nhát, theo tờ Houston Chronicle.

Em Josue được chở vào bệnh viện Memorial Hermann-Texas Medical Center, nơi em qua đời sau đó.

Thượng Sĩ Tommy Ruland thuộc sở cảnh sát Houston nói rằng cuộc tấn công xảy ra hoàn toàn vô cớ. Cảnh sát cũng nói rằng Calhoun có thể có bệnh tâm thần nhưng không cho biết chi tiết. (V.Giang)

Chicago: Thiếu nữ 13 tuổi bị truy tố đâm chết nữ sinh 16 tuổi

CHICAGO, Illinois (NV) – Một thiếu nữ 13 tuổi ở Chicago vừa bị truy tố tội giết người cấp 1 hôm Thứ Ba sau khi đâm chết một nữ sinh 16 tuổi.

Thiếu nữ này bị đưa ra trình diện trước tòa thiếu nhi vào trưa ngày Thứ Ba, theo bản tin của đài truyền hình WMMB thuộc hệ thống CBS ở Chicago. Công tố viên cho hay nghi can, không được nêu tên vì chưa tới tuổi thành niên, đã cầm dao rời nhà trưa ngày Thứ Bảy rồi đâm nạn nhân Dekayla Dansberry vào ngực.

Theo công tố viện, nghi can trở về nhà, rửa dao trong bồn rửa chén và sau đó nói với hai nhân chứng, “Tôi đã giết nó, Tôi đã giết nó.”

Mẹ của nghi can, bà Tamika Gayden, 35 tuổi, cũng bị truy tố tội giết người cấp 1 và góp phần làm hư hỏng trẻ nhỏ, vì đã đưa con dao cho con gái mình.

Sở cảnh sát Chicago và văn phòng giảo nghiệm tử thi quận Cook County cho hay DeKayla, một vận động viên chạy bộ sáng chói trong trường, bị đâm vào ngực trong cuộc đánh lộn lúc 7 giờ 45 phút tối Thứ Bảy tại khu Parkway Gardens ở Chicago.

Vụ này xảy ra ở nơi được gọi là “khu phố O,” nơi thường xuyên có đụng độ giữa hai nhóm băng đảng ở vùng South Side. Mục Sư Corey Brooks cho hay vụ đánh lộn này xảy ra giữa hai nhóm thiếu nữ và họ đều biết nhau. Ông nói rằng cả Dekayla và nghi can giết người đều là tín đồ trong nhà thờ của ông.

Một nhà tranh đấu cộng đồng, Andrew Holmes, kêu gọi các thiếu nữ khác trong hai nhóm này không chỉ ngưng các hành vi bạo động mà cũng hãy không đưa các hình ảnh về cuộc đánh nhau lên trang mạng xã hội.

“Những kẻ đứng xem, thu hình, thay vì ngăn cản vụ đánh lộn, đều là những người gián tiếp góp phần vào cái chết của một thiếu nữ,” ông Holmes nói. (V.Giang)

Cảnh sát Pháp phản đối việc bị tấn công, hành hung

PARIS, Pháp (AP) – Cảnh sát Pháp hôm Thứ Tư xuống đường tại khoảng 60 thành phố trên toàn quốc để phản đối sự căm thù và bạo động mà họ cho rằng đang liên tục xảy ra nhắm vào nhân viên công lực trong các cuộc biểu tình chống cải cách lao động đang diễn ra hầu như hàng ngày.

Người dân đứng xem một chiếc xe cảnh sát bị đốt cháy trong cuộc bạo động chống cảnh sát tại Paris, 18 tháng Năm. (Hình: Cyrielle Sicard/AFP/Getty Images)

Tại thủ đô Paris, khoảng mấy trăm cảnh sát viên đã tụ tập tại công trường Republic Plaza trong giờ nghỉ trưa. Khoảng mấy trăm người chống cảnh sát cũng kéo đến, hô các khẩu hiệu như “Ai cũng ghét cảnh sát!” và kéo tới đối mặt với các cảnh sát viên cho đến khi bị xịt hơi cay giải tán. Những người biểu tình này cũng đốt một xe cảnh sát đậu gần đó.

Bộ Trưởng Nội Vụ Bernard Cazeneuve cho hay ông hoàn toàn ủng hộ các cảnh sát viên sau cuộc họp thường lệ hàng tuần của nội các. Ông nói rằng cảnh sát được chỉ thị có biện pháp cứng rắn đối với những kẻ có hành vi bạo động.

Tổng Thống Pháp Francois Hollande hôm Thứ Ba nói rằng có hơn 350 cảnh sát viên bị thương trong các cuộc đụng độ và 60 người bị kết tội bạo động trong các cuộc biểu tình chống cải cách lao động.

“Những kẻ chống cảnh sát chỉ là một số nhỏ, nhưng lại là thành phần rất bạo động,” theo lời Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Jean-Marc Falcone cho đài Europe 1 hay. (V.Giang)

Người ‘homeless’ phố Bolsa ‘nợ’ hai người phụ nữ

Quốc Dũng/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – Người đàn ông ăn mặc dữ dằn với dây nhợ lủng lẳng trên người, luôn mang kính đen, đầu quấn khăn, tóc để dài… từng là một tay giang hồ bạt mạng. Vậy nhưng, ông quyết định thành người “homeless” vì một … người phụ nữ!

Từ “homeless” để nói về ông có lẽ phải để trong dấu ngoặc kép, bởi vì theo ông nói: “Một kẻ homeless có phải là homeless thật, hay homeless giả, hay đang đóng vai homeless?”

Trở thành người vô gia cư với ông là một điều bất khả kháng. Ông trốn chạy! Người không hiểu chuyện có thể nói ông không đứng đắn, đàng hoàng, trách nhiệm. Ông nói: “Đừng bao giờ phán xét một người khi không hiểu hết câu chuyện của người đó. Có nhiều lúc tôi chán đời, phẫn chí nhưng điều quan trọng là tôi không làm gì trái với lương tâm, để tâm hồn mình bình an.”

Mang nợ một người phụ nữ

“Khi tôi muốn điên lên, thì tôi gặp cô ấy, nữ hoàng Bolsa. Trong mắt nhiều người, cô ấy không bình thường. Nhưng với tôi, cô ấy là một người bạn đáng quý,” ông chia sẻ.

Nữ hoàng Bolsa mà ông nhắc có tên là Vũ Thị Thu Lan, bà mắc chứng bệnh Bipolar, là một chứng bệnh tâm thần mà người mắc bệnh đi từ thái cực cảm tính này qua thái cực khác, từ cảm thấy hưng phấn, kích thích quá độ đến bị trầm cảm, lờ đờ, không thiết làm gì cả.

“Trên con phố Bolsa này có lẽ Thu Lan không xa lạ với mọi người. Cô ấy nói rất nhanh, lúc nào cũng phải nói, nói liên tục, nhiều lúc nổi nóng, la lối, lớn tiếng, hay chạy nghênh ngang giữa đường… nhưng cô ấy lành tính,” ông nói.

Từ năm 2008 ông bước chân vào “thế giới người homeless.” Để có tiền sống, ông đi sòng bài. “Kiếm tiền bằng cách đó thôi, chứ tôi không muốn làm kẻ ăn xin. Tôi đi hàng loạt sòng bài như Harrah’s, Pala, Pechanga, Valley View, Spotlight 29… bằng xe buýt. Đi xe tốn $20, nhưng làm gì có tiền trả. Lên sòng bài họ cho $35, thế là trả tiền xe, còn dư $15 để kiếm vận may,” ông kể.

Ông kể tiếp: “Bất cứ ai đi xe buýt lên sòng bài đều có tiền. Tôi dùng số tiền đó để đánh cược. Nếu thắng thì tốt, còn thua thì nhịn đói. Họ nhả con tép bắt con tôm. Có lúc thắng lúc thua, nhưng thua nhiều lắm, chơi không lại đâu, vì vốn quá ít. Nếu không chơi thì có $15 để sống qua ngày.”

Ông cho hay, chơi gì chơi, vẫn phải dành $1 để ăn ổ bánh mì không, vì: “Cả ngày không ăn gì cũng được nhưng tối phải có gì trong bụng mới ngủ được. Uống nước máy, tắm rửa giặt giũ ngoài đường. Cuộc đời homeless có người thương, có người khinh, có người ghét, có người ganh tỵ… đủ mặt của cuộc sống.”

“Cứ vậy mà tôi sống qua ngày mấy năm trời, cho đến lúc gặp Thu Lan. Thường không đi đâu tôi ngồi ngoài hiên tiệm bánh mì Lee’s Sandwiches ở góc đường Moran và Bolsa. Thấy tôi một mình, cô ấy kiếm chuyện, rồi không ngờ cũng có lúc cô ấy và tôi hiểu được nhau,” ông kể.

Ông nói: “Rồi tôi nghe Thu Lan hát, với tôi thì cô ấy hát rất hay. Tôi mới nói chơi với cô ấy là phải chi có cây đàn, tôi sẽ đàn cho cô ấy hát. Ấy vậy mà cô ấy đưa tiền cho tôi mua cây đàn thật. Thế là tôi mua một cây guitar, rồi hai đứa nghêu ngao hát.”

“Khi cô ấy cất lên hát bài ‘Chuyện Tình Lan và Điệp,’ từ tân nhạc đến cổ nhạc đều hay và mùi mẫn lạ thường. Lúc đó tôi mới thấy bỏ ra hơn $100 mua cây đàn không phí tiền chút nào, bởi vì cô ấy là một ca sĩ rất giỏi. Vì sao tôi nói như vậy? Là một ca sĩ thực sự thì chỉ cần nghe dạo đàn là bắt được tông liền. Cô ca rất có hồn, đó mới là ca sĩ,” ông nhận xét.

Vậy là từ năm 2011, ông và nữ hoàng Bolsa kết hợp lập ra ban nhạc vô gia cư có tên Mây Lang Thang đi hát dạo quanh các chợ ABC, Saigon City, tiệm ăn Kang Lạc, Liên Hoa BBQ, Thạch Chè Hiển Khánh ở chợ T&K…

Ông cho biết: “Không phải hát rong thì muốn hát gì hát đâu, chúng tôi đều phải tập dượt cẩn thận. Ca sĩ Thu Lan phải mặc đồ mới mỗi khi ra mắt trước công chúng. Chúng tôi phải thay đổi địa điểm liên tục vì lâu lâu cảnh sát lại… hỏi thăm.”

Đi hát được hơn ba năm, thì giữa năm 2014, ông và nữ hoàng Bolsa quyết định nghỉ. “Tới lúc ca sĩ không thích hát nữa thì phải nghỉ. Cô ấy là một lãng tử mà, cô ấy chịu hát suốt mấy năm trời là hay lắm rồi. Phải nói rằng cô ấy làm việc nào ra việc đó, hát ra hát, còn khi không hát thì nói liên tục, nhiều lúc nổi nóng, la lối, lớn tiếng… Thế mới là nữ hoàng Bolsa chứ,” ông cười nói.

In danh thiếp

Hỏi ông có học đàn không, vì bản nhạc nào ông cũng “chơi” được. Ông tâm sự: “Hồi còn nhỏ, những năm đầu 1970 khi tôi 7-8 tuổi, nhà hàng xóm có anh kia đánh đàn rất hay, chủ yếu chơi bolero và slow. Đêm nào tôi cũng nghe đàn và nghe mấy cô hát hò. Để được học đàn, mỗi lần học tôi phải mang một nắm thuốc lào cho anh đó.”

“Rồi khi qua Mỹ năm 1980, thời đó nhạc rock rất nổi tiếng, tôi có ước mơ được đứng trên sân khấu trong ban nhạc, cầm cây đàn nhảy điên cuồng. Tôi cũng bỏ rất nhiều tiền để mua sách vở học đàn, nên kỹ thuật đàn cũng vững,” ông kể.

Ông kể tiếp: “Thời thanh niên tôi suy nghĩ, học đàn có cái hay, chỉ cần một cây đàn thôi, lỡ mà sa cơ thất thế mình dùng khả năng gì mình có để kiếm sống, là cái nghề tay chiêu. Có lẽ vì nghĩ đến nghề tay chiêu phòng hờ từ thời thanh niên, mà đến nay nghề này ‘vận’ vào tôi! Mấy năm qua tôi sống ngoài đường được nhờ nó, nghề đàn.”

Nhưng hơn năm nay ông nghỉ nghề đàn, không lẽ ông đón xe buýt vào sòng bài? Ông cười hề hề: “Cũng có vào chút chút, nhưng tôi quay trở lại nghề cũ rồi, cái nghề mà tôi học dang dở hồi mới tốt nghiệp trung học.”

Nói rồi ông đưa ra một danh thiếp với nội dung: “T-J Điện Nhà. Sửa chữa và thiết kế mọi trở ngại về điện, ổ điện, công tắc 1-3-4 chiều, nâng công suất, dời đồng hồ… Tel: 714-317-2165, 714-277-0446.”

Theo ông, đây là lần đầu tiên ông làm một danh thiếp “hoành tráng” sau 35 năm sống ở Mỹ với bao hỉ, nộ, ái, ố đã trải qua. Vậy nhưng, gọi thử vào số điện thoại này, số đầu tiên thì lúc được lúc không, số thứ hai thì luôn trong tình trạng ngoài vùng phủ sóng.

“Số đầu là số của tôi, bố tôi xin được cái điện thoại miễn phí này, nhưng pin dở lắm, tắt máy hoài. Còn số kia là số của bố tôi, ông ít khi dùng điện thoại, chỉ nhận tin nhắn. Thành thử với điện thoại như vậy, tôi làm cũng bữa đực bữa cái, vì khi nhận được điện thoại gọi lại thì khách hàng đã sửa ở chỗ khác,” ông phân trần.

Ông cho biết: “Hồi mới tốt nghiệp trung học tôi đi học nhiều nghề lắm như cắt tóc, sửa xe, điện… nhưng chưa tới bến, cũng vì ham chơi mà bỏ hết. Tôi vượt biên qua Mỹ năm 1980 khi 17 tuổi, đến năm 22 tuổi tôi tốt nghiệp trung học. Với những nghề đã học được, dù lở dở, nhưng những năm 1986-1987 tôi cũng có việc làm, từ đi làm hãng, làm nhà hàng, rồi làm thợ sửa điện, sửa mái nhà.”

“Cái duyên tôi đến với nghề sửa mái nhà, cũng là cái họa với gia đình tôi. Thời gian đầu gia đình tôi ở bang Missouri, do có bà cô và ông bác ở đó. Trong khu nhà tôi ở, tôi có quen một anh người Đức, là thợ sửa mái nhà giỏi lắm. Anh rủ đi làm chung và từ đó tôi học được cách đi mái nhà, cách lợp mái gỗ, mái gỗ composite, mái ngói…” ông cho hay.

Ban nhạc Mây Lang Thang của đôi “nghệ sĩ hè phố” Vũ Thị Thu Lan-Phạm Bình Thuận những ngày đi hát dạo năm 2012. (Hình: Huy Phương/Người Việt)

Phiêu bạt giang hồ và cái tang bất thình lình

Ông tâm sự, sau thời gian đi sửa mái nhà vừa làm vừa chơi, thì cuối năm 1989 đầu năm 1990 ông kết bè nhóm và đi phiêu bạt giang hồ. “Lúc đó cứ leo lên xe là đi, kết bạn tứ phương từ đó. Băng nhóm tôi đứa nào cũng có võ, và lì lắm. Nhưng chúng tôi chơi rất đẹp, có điều luật đàng hoàng. Không bao giờ đánh lén, không chơi hội đồng, ai muốn chơi thì chơi tay đôi, chơi rất công bằng,” ông kể.

“Đồng ý không phải kết bè nhóm là đúng. Nhưng tôi vô hoàn cảnh bắt buộc rồi. Hồi đó tôi kết bạn với những người mà tôi đã nợ cái tình, cái nghĩa nên tôi phải trả. Thử hỏi, người ta chưa biết mình là ai mà dám mời mình về nhà ở chung và đối xử như một chính nhân quân tử khi nói: Có cơm ăn cơm, có cháo ăn cháo, mà người ta nói và làm được, thì mình cũng phải đối đãi với người ta đàng hoàng,” ông kể tiếp.

Ông cho biết: “Lúc đó tôi đi xuyên bang tứ phương, Texas, Alabama, Georgia, California… và chưa một lần bị bắt. Nhóm tôi gồm bảy người, thì hai người bạn đầu tiên là anh em họ với nhau rủ tôi về nhà ở chung, trong đó có một người cùng thương một cô gái, và tôi cũng thương cô gái này. Cuối cùng, để giữ tình bạn, tôi chọn cách ra đi.”

“Sau ba, bốn năm theo băng nhóm thì năm 1993-1994 tôi giải nghệ, về bang Massachusetts và ở Boston, vì lúc này bố tôi và ông anh kế đã dọn đến nơi này sống, còn ông anh lớn vẫn ở bang Missouri. Khi đi tay trắng, khi về cũng trắng tay. Bởi vì lúc theo bạn bè, ăn chơi xả láng, coi tiền bạc như rác. Chia tay ‘gác kiếm’ thì chỉ đủ tiền đi máy bay và trả tiền taxi về nhà. Thế nhưng với bố tôi, tôi vẫn là một đứa con nít, ông vẫn mua giày mới, quần áo mới, lúc nào cũng chăm sóc tôi như khi còn bé,” ông trần tình.

Sau khi “gác kiếm” thì ông xin đi làm ở hãng in khoảng hai, ba năm; đến năm 1997 thì quay trở lại làm nghề sửa mái nhà vì nghề này kiếm nhiều tiền hơn.

Ông kể: “Nghề này đi làm dễ lắm, lái xe chạy vòng vòng thấy chỗ nào lợp mái nhà hay gỡ mái nhà, không cần hỏi gì hết, cứ thoải mái leo lên thang, đi một vòng trên mái nhà rồi giả bộ hỏi quản lý ở đâu, dù biết quản lý đang ngồi ở đó. Vì tôi biết trước, quản lý sẽ hỏi mình có biết đi trên mái nhà không, thành thử khỏi cần tới xin việc. Tôi cứ giả bộ đi một vòng trên mái nhà rồi đi xuống, họ thấy rồi thế nào cũng kêu làm. Nghề này nguy hiểm lắm, nên muốn làm được thì phải biết đi trên mái nhà.”

“Làm được một thời gian thì tôi giới thiệu hai người bạn vào làm. Tuy nhiên, tới kỳ trả lương nhưng hai người bạn đòi tiền lương chủ không trả. Bực tức vì bạn bị đối xử như vậy, Thứ Bảy đi làm ra tôi lấy hai cây súng bắn đinh rồi lái xe về nhà luôn. Chủ gọi điện thoại cho tôi, tôi mới nói ‘Mày không trả tiền cho bạn tao thì tao giữ cái này’,” ông kể tiếp.

Ông cho hay: “Sau đó họ cho nhân viên hẹn tôi ở tiệm McDonald’s gần nhà tôi, nhưng có cảnh sát theo dõi. Rồi cảnh sát theo tới thẳng nhà, lúc đó tối, trời lạnh. Đó là Tháng Ba, 1998, ở Massachusetts lạnh lắm. Sau khi xuống garage đưa súng bắn đinh cho họ thì cảnh sát còng tay tôi.”

“Khi đi lên nhà, anh tôi thấy tôi bị còng thì chửi tục. Rồi cảnh sát xịt hơi cay vào mắt tôi. Anh tôi đang rửa mặt ở bồn rửa chén, vừa rửa vừa tiếp tục chửi tục và thách cảnh sát bắn, và cảnh sát bắn thật, vì họ nói anh tôi chống lại họ. Rốt cục, sau khi ra tòa, cảnh sát chỉ bị giáng chức rồi thôi, trong khi gia đình tôi nhận một cái tang,” ông buồn bã nói.

“Duyên nợ” trở thành người “homeless”

Hai năm sau đó ông bỏ nghề sửa mái nhà, quay trở lại hãng in cho đến năm 2000 thì qua California vì: “Bà cô tôi qua bên này gọi điện thoại về nói là bên này vui lắm, nhiều người Việt ở, cuộc sống rất tốt cho sức khỏe của bố tôi. Thêm vào đó, Massachusetts có quá nhiều kỷ niệm buồn. Rồi hai cha con, mỗi người lái một xe từ Massachusetts qua California.”

Sang California, ông làm ở tiệm sửa xe, rồi sửa chữa nhà cửa. Khi cuộc sống dần ổn định thì người bạn đi nhà thờ chung với cha ông làm mai một người phụ nữ cho ông. Nghe lời cha, ông đi cắt tóc dài cho ngắn lại, để gặp người phụ nữ đó.

“Cô ấy người Bình Dương, nhỏ hơn tôi sáu tuổi, làm nghề giữ trẻ. Khi tôi gặp cô ấy là cuối năm 2005, đầu 2006. Lúc đó tôi cũng hơn 40 tuổi rồi, bố tôi nói ăn chơi bao năm như vậy được rồi, giờ lập gia đình để bố có cháu ẵm bồng, nên tôi cũng đồng ý quen,” ông chia sẻ.

Ông kể: “Nhưng ở đời khó nhất là làm vừa ý người khác. Cô ấy đòi hỏi quá nhiều, dù chỉ mới quen biết thôi. Tuy nhiên, lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy, cô ấy đã mang thai giọt máu của tôi. Thế nhưng, thay vì trân trọng đứa con trong bụng, cô ấy với mẹ cô ấy cứ hăm dọa phá cái thai. Vì đứa con nên tôi với cô ấy cũng nên nghĩa vợ chồng, dù không có đám cưới.”

“Sau khi chính thức có danh phận, cô ấy đòi rất nhiều tiền, và cho rằng tôi giấu tiền không đưa cho cô ấy. Ngày càng nặng nề không khí mùi tiền, vì cô ấy nghĩ tôi làm biết bao nhiêu năm trời thì tiền ở nhà băng rất nhiều. Và oan nghiệt thay, khi bụng mang thai tám tháng, cô ấy lấy đồ giác hơi giác đầy trên bụng, rồi báo cảnh sát là tôi hành hung cô ấy,” ông kể tiếp.

Ông tiếp lời: “Tháng Bảy, 2007, tôi bị bắt ba tháng ở tù. Khi đó bố tôi vẫn tin tôi đánh cô ấy. Ở tù chỉ ba tháng mà tôi cảm nhận được mọi sự hành hạ trong này. Rất uất giận, nhưng vì con, tôi bỏ qua. Ra tù giam, tôi bị kết án tiếp ba năm tù treo vì bị quy vào tội bạo hành. Và rồi, cũng vì quấn quýt khi đứa con trai đầu lòng ra đời, cô ấy lại có mang với tôi đứa con gái.”

“Trò cũ diễn lại. Tôi thật không ngờ cô ấy lại gian ác như vậy. Năm 2008 khi mang thai đứa thứ hai, cô ấy tiếp tục kiện ra tòa là tôi đánh cô ấy, hành hạ cô ấy này nọ. Lúc này ra tòa tôi thắng. Khi đó, bố tôi mới tin những gì tôi nói,” ông chua chát nói.

Ông cay đắng nói tiếp: “Mọi thứ cũng vì tiền. Sau đó, chúng tôi ly thân, bởi vì trong đạo Công Giáo, ly dị rất khó. Đến lúc này cô ấy kiện đòi tiền cấp dưỡng mỗi tháng cho hai đứa con, mỗi đứa là $850. Liên tục cô ấy hăm dọa tôi, cứ hai tháng tôi phải trình tòa một lần. Làm bao nhiêu tiền ra để đưa cô ấy nuôi con nhưng cô ấy không hài lòng, và cho rằng tôi còn giấu tiền ở đâu đó. Sau nhiều lần suy nghĩ, cuối cùng tôi quyết định làm ‘homeless,’ tức không còn tài sản gì cả.”

“Thế là tôi bị bắt, nhốt vào tù 10 ngày. Sau khi ra tù, tôi không còn trình diện ở tòa nữa, chính thức trở thành người ‘homeless.’ Nhưng nói gì nói, tôi vẫn nợ cô ấy vì để lại hai đứa con!” ông cười buồn.

Thuốc lá là “người bạn” không thể thiếu của ông. (Hình: Quốc Dũng/Người Việt)

“Tự do với tôi chua chát quá”

Đến Tháng Mười, 2010, ông chính thức thoát án tù treo sau hai năm tuyên bố là người “homeless.” Và từ năm 2008, khi bước chân vào “thế giới người homeless” đến nay, ông vẫn chưa biết mặt đứa con gái út ra sao.

Hỏi ông, từ ngày qua Mỹ đến giờ, ông có hối tiếc gì không? Ông thẳng thắn nói: “Phải chi tôi đừng quen biết người phụ nữ đó thì tốt hơn.”

Và điều hối tiếc nhất với ông, đó là: “Tôi ân hận vì đã liên đới làm người anh ruột bị cảnh sát bắn. Ở trên đời, có có những người bạn không nên quen biết, không nên làm bạn thì tốt hơn. Đến giờ suy nghĩ lại, phải có lý do nào đó mà ông chủ mới không trả lương cho hai người bạn tôi giới thiệu vào làm, trong khi tôi làm thì chủ vẫn trả. Giá như tôi hỏi nguyên nhân, thì tôi đã không làm như vậy, để gây hậu quả cho gia đình mình.”

Nhìn lại cuộc đời mình, người đàn ông “homeless” nói rằng: “Ngẫm lại mà hơn 35 năm tôi sống ở xứ tự do này. Nhưng tự do với tôi chua chát quá. Tất cả cũng tại tôi, sai lầm này đến sai lầm khác. Giá như làm lại được, những chuyện buồn sẽ không thể xảy ra.”

Ông kể, ông sinh năm 1963, trong một gia đình gốc Bắc di cư vào Phan Thiết. Ông sinh đẻ ở Phan Thiết, tỉnh lỵ của tỉnh Bình Thuận nên từ đó ông có tên là Phạm Bình Thuận. Rồi cuối cùng gia đình ông sống ở Đông Xuyên, Cầu Đen, nằm giữa Vũng Tàu với Long Thành, trước khi sang Mỹ.

Ông có tất thảy bảy anh em, nhưng mẹ ông đã mất năm 1977 do tai nạn cùng với bốn người em gồm hai trai và hai gái. Năm 1980, ông vượt biên cùng hai người anh, riêng cha ông trễ chuyến tàu nên hai năm sau mới tìm đường vượt biển.

Nói về cuộc sống hiện tại, ông cho rằng: “Bố tôi gần 90 tuổi rồi, ông vẫn sống một mình ở Santa Ana. Thỉnh thoảng tôi có ghé qua nhà để thăm ông. Thật sự mà nói, những chuyện xảy ra như vậy, tôi chẳng muốn làm phiền bố nữa.”

“Đóng vai ‘homeless’ thì tôi phải đóng cho trọn. Ngủ ngoài đường, vòng vòng khu Bolsa, ở xung quanh đường Moran và Dillow. Tôi bị cảnh sát phạt hoài vì cắm trại bất hợp pháp, cứ bao nhiêu giấy phạt thì bị cộng dồn rồi đi làm lao động công ích,” ông nói.

Ông cho biết: “Giờ thì tôi được người bạn cho chiếc xe chạy, cũng là chỗ ngủ của tôi và nữ hoàng Bolsa, không còn phải ngủ vỉa hè nữa. Giờ có xe nên một ngày trung bình tôi phải có ít nhất $20. Số tiền này tôi có nhiều cách kiếm, chưa kể có những người tốt giúp vài trăm đô la mà không cho biết tên. Và tôi vẫn làm việc sửa điện nhà, đôi khi đến sòng bài tìm vận may…” (Quốc Dũng)

—–

Liên lạc tác giả: [email protected]

200 ngàn người Việt Nam vượt tường lửa vào Facebook


SAN FRANCISCO (NV)
–  Facebook có vẻ đã bị ngăn chặn bởi chính quyền Việt Nam để tránh sự sử dụng vào việc vận động các cuộc biểu tình phản đối liên quan đến vụ cá chết.

TechCrunch Disrupt Conference, hội nghị thường niên của TechCrunch tổ chức ở San Francisco, New York City, London và Bắc Kinh, để các công ty điện tử nhỏ trình bày những sản phẩm, dịch vụ mới sáng chế của họ trước các nhà đầu tư lớn. (Hình: Wikipedia)

TechCrunch, một tờ báo mạng thuộc công ty AOL chuyên về tin tức kỹ thuật điện tử, cho biết điều này hôm Thứ Hai. Dân chúng Việt Nam dùng những mạng xã hội làm phương tiện liên lạc và kêu gọi biểu tình phản đối nhà máy thép Formosa ở đặc khu kinh tế Vũng Áng, Hà Tĩnh, bị coi là đã thải hóa chất độc làm chết hàng loạt cá biển cũng như cá nuôi ngoài duyên hải các tỉnh miền Trung.

Quan chức Việt Nam giải thích nguyên nhân cá chết là do tảo phát triển trong nước biển hoặc do chất thải kỹ nghệ, nhưng nói rằng Formosa không có lỗi. Cho đến nay chưa có kết luận nào qua một cuộc nghiên cứ có cơ sở khoa học.

Dân chúng phẫn nộ với nhà máy thép Formosa và với thái độ thụ động của chính quyền, đã biểu tình phản đối ở Hà Nội và Sài Gòn. Sau hai cuộc biểu tình ở Hà Nội và Sài Gòn, một số người bị thương và khoảng 300 người đã bị bắt, chính quyền ngăn cấm tiếp tục những hành động này.

Những báo cáo khác nói rằng các mạng xã hội khác như Instagram có software cho phép người dùng chia sẻ hình ảnh miễn phí, và Twitter cũng bị chặn. Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc đưa ra thông cáo “bày tỏ sự quan tâm về mức độ sử dụng bạo lực đối với các người biểu tình  trong vụ cá chết bí ẩn.”

Công ty Hola ở Israel cung cấp ứng dụng điện thoại di động và ứng dụng mạng riêng ảo (VPN) cho biết gần 200,000 người Việt Nam đã dùng dịch vụ của họ để có thể đi đường vòng tránh khỏi sự ngăn chặn Facebook. Phương pháp này tương tự như khi WhatsApp bị chặn ở Brazil.

Hola giải thích: “Ngày nay khi Internet đã trở thành phương cách chính để dân chúng trao đổi thông tin, càng ngày càng có nhiều chính quyền, dịch vụ cung cấp Internet (ISP) và công ty tìm cách ngăn chặn quyền tự do thông tin của các công dân mạng. Kỹ thuật P2P của Hola rỡ bỏ những rào cản ấy và làm Web phổ cập toàn cầu trở lại.”

Theo Hola, mặc dù dân chúng Việt Nam có thể dùng những mạng xã hội khác, nhiều người chọn dịch vụ VPN để tiếp tục sử dụng Facebook, chỉ tốn thêm từ 5 đến 10 dollars mỗi tháng. Với lương trung bình tại Việt Nam $150, dùng VPN chiếm khoảng 1% thu nhập háng tháng của mỗi gia đình, chỉ là một phần nhỏ trong chi phí cho dịch vụ này. VPN rất tốn kém vì cần phải trả tiền cho các máy chủ mà thông tin của người sử dụng chuyển qua, và họ phải có lời trong đó.

PR & Comms for Opera & Asia cho biết qua twitter là công ty họ cũng ghi nhận có sự bùng phát của người dùng VPN ở Việt Nam và nghi ngờ sự ngăn chặn Facebook là lý do. (HC)

Tin mới cập nhật