Không Quân Mỹ muốn phi cơ được trang bị vũ khí laser

WASHINGTON DC (NV) Không Quân Hoa Kỳ (USAF) muốn trang bị vũ khí laser trên các máy bay, nhưng trước tiên với các máy bay cỡ lớn, theo tin của tạp chí Popular Science.





 

 Một phiên bản vận tải cơ AC-130 của ngày mai với trang bị vũ khí bắn tia laser. (Hình: DARPA)
USAF muốn gắn vũ khí bắn tia laser trước tiên trên các vận tải cơ như C-17 và C-130, do chỉ vận tải cơ mới thích hợp, vì thiết bị này vừa choán diện tích lớn vừa nặng nề.

Theo ông Greg Zacharias, trưởng khoa học gia Không Quân, giải thích rằng việc gắn súng laser trên máy bay chiến đấu còn cần thêm nhiều thời gian phát triển kỹ thuật, để có được kích thước và trọng lượng nhỏ hơn.

Ông tiếp: “Phát triển một nguồn năng lực lưu động đủ nhỏ để đặt trên một chiến đấu cơ bay ở tốc độ nhanh hiện còn là một thách thức trong kỹ thuật về laser.”

“Ngoài yếu tố đó, còn phải hy sinh bớt nhiên liệu cũng như các loại vũ khí khác gắn trên phi cơ,” theo ông Zacharias.

USAF muốn thử nghiệm xong hệ thống này vào trước năm 2022.

Các tàu chiến hiện đã được trang bị với súng bắn tia laser vì tàu thủy có thừa chỗ so với máy bay.

Ngay cả một xe quân xa có gắn súng laser cũng có thể đặt máy phát điện cạnh bên ở trên mặt đất.

Vì máy bay rất hạn hẹp về chỗ trống nên vận tải cơ được chọn để biến thành laser gunship.

Vận tải cơ AC-130 từng được cải biến để thành “rồng lửa” với súng sáu nòng, từng gây kinh hoàng cho địch quân trong cuộc chiến ở Việt Nam, Iraq và Afghanistan.

Phiên bản máy bay có trang bị vũ khí laser có thể bảo vệ bộ binh hay phi cơ bạn khỏi sự tấn công của hỏa tiễn, máy bay không người lái, kể cả phi đạn. (TP)

Nhớ Nguyễn Cao Đàm – Trần Cao Lĩnh






Nhiếp Ảnh Gia Nguyễn Cao Đàm ở ĐàLạt (Hình gia đình Nguyễn Cao Đàm cung cấp)



Phan Lạc Phúc



Trong tủ sách ngày xưa của tôi có một cuốn tôi rất quí. Đó là cuốn sách hình “Việt Nam Quê Hương Yêu Dấu” của hai tác gíả Nguyễn Cao Đàm và Trần Cao Lĩnh. Cuốn sách rất đẹp, cả về hình ảnh lẫn văn chương, đặc biệt có lời đề tặng rất thân ái của hai tác giả. Cao Đàm – Cao Lĩnh là hai nghệ sĩ nhiếp ảnh lớn của Việt Nam cũng như quốc tế, “tranh” của các ông đẹp là lẽ dĩ nhiên rồi khỏi phải khen “phò mã tốt áo”, nhưng đối với tôi, cuốn sách còn có thú vị riêng.



Tôi vốn là một người sinh trưởng ở thôn quê, lớn lên sau lũy tre xanh, quen thuộc với ruộng đồng, với cây đa đầu làng, rặng tre trước

ngõ. Sau này lớn lên, thời cuộc đẩy đưa, tôi di cư vào Nam sống ở đô thị, quen với văn minh kỹ thuật, bên ngoài dù có “bắng nhắng” đến đâu chăng nữa nhưng bên trong tôi vẫn là một anh nhà quê.



Những lúc nửa đêm về sáng, hoặc là những khi canh tàn – rượu tỉnh, một mình một bóng thấy nhớ nhà, nhớ quê ghê lắm ông ơi! “Mình về mình có nhớ ta – Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương”. Những lúc ấy đem cuốn “Việt Nam Quê Hương Yêu Dấu”ra xem, thấy sao mà bồi hồi, sao mà xúc động. Đây quê hương đất nước ta đây. Bao nhiêu hình ảnh vừa nhớ, vừa quên, nào “Đường vào xóm nhỏ”, “Giếng nước đầu làng”, nào “Chiều cô thôn”, “Nắng chia nửa bãi”, cho đến “ Rừng xanh lau bạc”, “Đấtnước”, “Rạt rào”, “Bờ Hương Giang”, “Miền Nam vị ngọt”. Lần giở cuốn “ Việt Nam Quê Hương Yêu Dấu”…như lần giở từng trang kỷ niệm. Hai ông Cao Đàm và Cao Lĩnh, trong cuộc đời nghệ thuật đã đoạt nhiều danh vị quốc tế (mà tôi nhớ không hết được, nhưng biết là hết sức cao quí), nhưng tôi nghĩ cái danh vị đầu tiên các ông đáng được hưởng phải là Nghệ Sĩ Việt Nam.



Tranh của các ông không lẫn với ai được, thuần túy Việt Nam. Các ông chắc cũng phải yêu cái đất nước đau thương nhưng vô cùng đẹp đẽ này nhiều lắm, nên mới ghi lại được những hình ảnh có sức rung cảm sâu xa như vậy.



Tháng Tư đen 1975, tôi đi cải tạo sau 10 năm trở về – thấy mất nhiều thứ quá. Nhà cửa còn bị tịch thu thì cái tủ sách sao mà tồn tại được. Nhưng đau hơn vẫn là mất bạn bè. Nhìn lại trong thời gian ấy bao nhiêu anh em mình đã mất, trong đó có Trần Cao Lĩnh. Chả bao giờ gặp lại Trần Cao Lĩnh nữa. Người ta thường bảo “văn tức là người”, nhưng trong trường hợp anh, có lẽ phải xét lại. “Tranh” của anh tài hoa, thông minh tinh nghịch nhưng rất đôn hậu như nét cười tươi tắn của anh, sao anh từ biệt anh em sớm vậy ? Anh Cao Đàm còn hơn tuổi anh rất nhiều chứ!!



Ấy vậy mà bây giờ, người tóc bạc phơ, nhưng vẫn “nhất kiếm trấn ải” ở vùng Nam bán cầu này đấy. Xưa nay tôi không được quen biết nhiều những nghệ sĩ nhiếp ảnh, nhưng đối với tôi, Cao Đàm – Cao Lĩnh là song kiếm hợp bích trong làng ảnh Việt Nam. Cao Lĩnh là khóe nhìn thông minh, tươi tắn của một con người hướng ngoại (extrovert), còn Cao Đàm con mắt đăm chiêu, sâu sắc, nhìn vào bên trong, hướng nội (introvert). Trong cuốn album chung “Việt Nam Quê Hương Yêu Dấu”, hai cái nhìn một hướng nội, một hướng ngoại đã “chụp” được những hình ảnh rất đáng ghi nhớ về đất nước Việt Nam.



Trên mục này, tôi từng đề cập đến tấm hình bìa báo đặc biệt Chiêu Dương, giai phẩm xuân Giáp Tuất của Trần Cao Lĩnh. Tấm hình này theo phong cách một bức tranh tĩnh vật, rất bắt mắt, rất mời gọi người xem. Một không khí Tết Việt Nam tràn ngập với chữ đại tự, hoa đào, cây trái và bộ tách trà song ẩm. Tâm hồn Trần Cao Lĩnh hướng ngoại…anh mở toang cửa sổ tâm hồn mời gọi người xem…xin cứ tự nhiên ra vô thong thả. Còn Cao Đàm, ngược lại, cái nhìn của anh kén chọn, trầm tư, sâu sắc; chụp hình mà anh như muốn ghi lại những gì vô ảnh, vô hình. Hãy ngắm kỹ bức hình “Đế”(tiếng Anh dịch: Drunk)






Say là một trạng thái tâm hồn, làm sao mà chụp được. Nhưng cứ nhìn kỹ chân dung ông già thiểu số trong bức này đi. Nhìn vào mắt ông ta. Say lắm, xỉn lắm !!! Nhìn mà như không thấy gì, những tia máu trong mắt hằn lên. Nét mặt đờ đẫn. Càng nhìn càng thấy say kịch liệt. Hay là bức hình “Past and Present” (Quá khứ và hiện tại). Đây chỉ là một gốc tre già và một chồi măng. Rất đơn giản, rất tự nhiên, không có bố cục, không có gia công một chút nào.



Loại tranh này, theo anh Cao Đàm không gọi là” tĩnh vật” được, mặc dù nó đơn sơ gần gũi. Cái gì ở ngoài trời, còn đang sống, đang tươi ngoay- ngoảy, đang chuyển động (dù là chuyển động âm thầm) thì phải gọi là tranh phong cảnh (paysage) dù rằng rất gần với tĩnh vật (loại tranh chụp trong nhà). Quá khứ: gốc tre già cốc- đế rễ xoắn – xuýt từng chùm, bên cạnh hiện tại: một chồi măng mới mọc, vừa nhú lên từ lòng đất- Những cái lông măng như còn đọng giọt sương mai.



Tuy vậy, ông già Cao Đàm này không có nghiêm nghị, khô khan đâu. Ông già này “hóm” lắm, “nghịch ngầm “ lắm. Có một bức tranh ghi hình một dãy cau chĩa thẳng lên trời, có một thằng bé đang trèo nhún nhẩy. 



Đây là bức”Mày trèo cây cau”. Bức hình tươi vui, “ca dao” một cách kỳ lạ. Hình như đâu đây có tiếng hát” Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà. Nhưng mà từ mấy chục năm nay, tôi thú nhất bức tranh “Lá trầu trao duyên” của Cao Đàm. Chỉ là hai lá trầu tơ, phồng căng đang khoe mình dưới nắng. Lá trầu làm nghĩ tới cưới xin, đến đôi lứa, đến động phòng hoa chúc. Lá trầu trao duyên. Lá trầu đang sắp

sửa hiến dâng, với tất cả vẻ say nồng của nó…



Ngày xuân con én đưa thoi…Chúng tôi cùng vài người bạn tới thăm

anh Cao Đàm. Tác giả được dịp bàn về nghệ thuật, hình như không biết mỏi, trình bày hết bức này đến bức kia, cuốn này sang cuốn khác. Bỗng nghe anh Cao Đàm nói với chị Cao Đàm ( Một người 80 tuổi và một người trên 70 tuổi) :” Mình ơi, lấy hộ cho mình cuốn sách…” Hai ông bà vẫn cứ ríu- rít  như đôi chim bồ câu già. Tôi chợt nhớ đến chữ “mình” trong ca dao và trong đời sống Việt Nam:



          Mình về ta chẳng cho về,

          Ta nắm vạt áo ta đề câu thơ.

          Câu thơ ba chữ rành rành,

          Chữ Trung, chữ Hiếu, chữ Tình là ba.

          Chữ Trung thì để phần cha,

          Chữ Hiếu thờ mẹ, đôi ta…


Hồ sơ Panama: Danh sách ‘rửa tiền, trốn thuế’ gồm cả VN

HÀ NỘI (NV) – Hôm 9 tháng 5, 2016, Hiệp Hội Nhà Báo Ðiều Tra Quốc Tế (ICIJ) công bố kho dữ liệu liên quan “rửa tiền, trốn thuế” của cá nhân, công ty trên thế giới gồm cả Việt Nam.


Hồ sơ gồm 11 triệu tài liệu của công ty luật Mossack Foncesca ở Panama đã được một tổ chức bí mật trao cho báo Ðức Suddeutsche Zeitung. Sau đó, báo này chia sẻ lại với Hiệp Hội Nhà Báo Ðiều Tra Quốc Tế.








Vụ hồ sơ Panama lan rộng sau khi kho dữ liệu liên quan hơn 200,000 tài khoản ở nước ngoài được đưa lên mạng. (Hình: BBC)


Theo những tin tức bật mí từ tổ chức ICIJ nói trên hồi đầu tháng 4, những phân tích, tìm hiểu kho dữ liệu khổng lồ đó cho người ta thấy, ngoài hàng ngàn công ty và cá nhân tại rất nhiều nước trên thế giới, những khoản tiền khổng lồ giấu ở Panama liên quan đến ít nhất 72 cựu lãnh đạo và lãnh đạo đương quyền trên thế giới, gồm cả Trung Quốc, Nga, Ireland,…


Dữ liệu mà tổ chức ICIJ có được, gồm cả bí mật của các công ty bình phong (offshore company – đặt ở nước ngoài, thường liên quan đến các thiên đường trốn thuế).


Các công ty này liên quan đến các gia đình và tổ chức của cựu Tổng Thống Ai Cập Hosni Mubarack, cựu lãnh đạo Libya Muammar Gaddafi và Tổng Thống Syria Basha al-Assad. Tài liệu này tiết lộ một tỷ đô-la nghi ngờ từ mạng lưới rửa tiền do một ngân hàng Nga điều hành và có liên hệ với Tổng Thống Nga Putin.


Người ta cho rằng ngân hàng Rossiya điều hành việc rửa tiền, nhắm đến lệnh trừng phạt của Hoa Kỳ và Châu Âu, sau vụ Nga hậu thuẫn cho đám người gốc Nga nổi dậy, tách bán đảo Crimea ra khỏi Ukraine rồi sáp nhập vào Nga.


Lần đầu tiên, theo những gì bật mí ban đầu được nhiều cơ quan truyền thông quốc tế tường thuật, tài liệu tiết lộ cách thức ngân hàng Rossiya hoạt động. Tiền được đưa qua các công ty đặt trụ sở ở nước ngoài, hai trong số các công ty này chính thức do một người bạn thân của Tổng Thống Putin sở hữu.


Nghệ sĩ đàn cello Sergei Roldugin quen Tổng Thống Putin từ thời thiếu niên và là cha đỡ đầu cho con gái tên Maria của ông Putin.


Trên giấy tờ, cá nhân ông Roldugin đã thu lợi hàng trăm triệu đô-la từ những hợp đồng đáng ngờ.


Nhưng tài liệu từ công ty của ông Roldugin cho biết: “Công ty là một cổng sàng lọc được thành lập với mục đích bảo vệ danh tính và sự bảo mật của người sở hữu lợi nhuận duy nhất của công ty.”


Tài liệu nói rằng thủ tướng Iceland là ông Sigmundur Gunnlaugsson có hưởng lợi nhuận không công bố từ các ngân hàng được giải cứu ở quốc gia này. Ông Gunnlaugsson bị cáo buộc che giấu hàng triệu đô-la đầu tư vào các ngân hàng trong nước nhờ vào một công ty bình phong có trụ sở ở nước ngoài.


Ông Sigmundur Gunnlaugsson từ chức sau vụ tai tiếng này trong khi ông Putin phủ nhận các cáo buộc và tung tin rằng đó chỉ là trò bôi bẩn của “xịa.”


Mossack Fonseca cũng là thiên đường trốn thuế và che giấu tài sản khổng lồ cho thân quyến một số lãnh đạo Ðảng Cộng Sản Trung Quốc, trong đó có Chủ Tịch Tập Cận Bình và ít nhất là 8 ủy viên đương chức hoặc đã nghỉ hưu của Bộ Chính Trị. Ðặng Gia Quý, chồng bà Tập Kiều Kiều, chị gái ông Tập Cận Bình, đã thành lập hai công ty tại quần đảo Virgin thuộc Anh vào năm 2009.


Ðộc giả có thể vào internet theo đường link này của Hiệp Hội Nhà Báo Ðiều Tra Quốc Tế https://offshoreleaks.icij.org/search? để tra cứu.


Trên một số lần tiết lộ gần đây, ngay như những báo ở Việt Nam như tờ VietNamNet, người ta thấy liệt kê ra danh sách liên quan đến Việt Nam. Trong đó có 12 công ty bình phong (Offshore Entities), 96 địa chỉ được tìm thấy trong hồ sơ (Listed Addresses), 104 cá nhân hoặc công ty quản lý công ty bình phong/nhà trung gian giúp khách hàng lập công ty bình phong (Officiers & Master Clients), trong đó khoảng 40 người mang tên Việt Nam, số còn lại là người nước ngoài và người Hoa.


Không thấy những ông trùm Cộng Sản hàng đầu tại Việt Nam vì những ông này nếu có ăn bẩn cũng biết cách chùi mép. Tài sản của chìm của nổi nếu có cũng đứng tên người khác. Hy vọng khi phân tích những tài liệu được công bố sẽ cho người ta thấy nhiều hơn. (TN)

Trung Quốc bố ráp các giáo hội Cơ Đốc

HỒNG KÔNG, Trung Quốc (NV)Khi giáo đường Congyi ở Hàng Châu hoàn tất vào năm 2005, nó được xem như là một trong những thánh đường của người Trung Quốc lớn nhất thế giới, chứa được 5,500 người.





 

 Giáo dân Công Giáo cầu nguyện ở Thiên Tân, Trung Quốc. (Hình: Getty Images/Greg Baker)
Theo Daily Beast, người ta đã quyên góp được gần $6.5 triệu cho việc xây cất.

Nhiều năm sau, khi tín đồ tăng mạnh, khu đậu xe ngầm dưới mặt đất được cải biến thành nơi họp mặt của các tín đồ trẻ tuổi, và từ đó họ gây quỹ thêm vài triệu dollar để làm bãi đậu xe mới.

Tất cả tiền bạc đều đến từ giáo đoàn của nhà thờ Congyi. Mục Sư Gu Yuese, tên phiên âm tiếng Hoa từ tên Joseph, quản trị công việc của giáo hội trong nhiều năm, và trở thành nhân vật giáo hội cao cấp nhất bị đảng Cộng Sản Trung Quốc áp chế.

Hôm 29 Tháng Giêng, ông Gu bị công an Trung Quốc bắt vì lý do “kinh tế.”

Nhiều ngày sau, ông bị tố cáo tội biển thủ $1.6 triệu, nhưng từ đâu thì hiện vẫn chưa sáng tỏ.

Vụ bắt ông Gu xảy ra vào lúc nhà nước Trung Quốc tiếp tục siết chặt việc kiểm soát người theo đạo Cơ Đốc ở trong nước.

Nhân danh việc duy trì sự “an toàn và thẩm mỹ,” nhiều nhà thờ bị ủi sập, cũng như nhiều thánh giá được sơn đỏ để nhắc nhở cuộc đàn áp đẫm máu của bộ đội Mao Trạch Đông đối với Cơ Đốc giáo cách đây 50 năm.

Những ai lên tiếng chống đối liền bị bắt giam.

Bắc Kinh nay tìm cách kiểm soát các giáo hội Tin Lành và Công Giáo bằng cách đòi hỏi các lãnh đạo tôn giáo ở mỗi địa phương phải trả lời với nhà nước thay vì với Vatican hay thẩm quyền các tôn giáo khác.

Trong quá khứ, Đảng thường đánh bóng các cá nhân trong giáo hội quốc doanh để biến họ thành người đại diện tôn giáo cho nhà nước.

Không những thế nhà nước còn muốn những tín đồ đến dự buổi thờ phượng ngày Chủ Nhật phải học về đường lối và nội qui về tôn giáo của Đảng.

Mục Sư Gu là người lớn tiếng chống lại việc triệt hạ các thánh giá ở tỉnh Chiết Giang.

Từ năm 2014, có đến 1,800 thánh giá từng bị phá sập.

Mục Sư Bob Fu, người trốn thoát cuộc lùng bắt của công an ở Trung Quốc, rồi thành lập ChinaAid, tổ chức nhân quyền đặt trụ sở ở Texas, chia sẻ ý kiến về việc bắt giữ Mục Sư Gu, rằng vì lý do tham nhũng thì chưa đúng hẳn mà chính là “đòn trả thù chính trị.”

Ông Gu bị bắt theo Điều 73 của Bộ Luật Hình Sự Trung Quốc, trong đó nói rằng bất kỳ ai tình nghi phạm tội xâm phạm đến an ninh quốc gia, hoạt động khủng bố hay tham nhũng nghiêm trọng, đều được đặt trong tình trạng “quản thúc tại gia tại một nơi định trước.”

Điều cho thấy ông Gu đang bị giam ở một nơi bí mật trong khi chờ được đem ra xét xử.

Cùng theo Điều 73, nghi can có thể bị giam tối đa sáu tháng tại bất kỳ nơi đâu do nhà nước chọn, và trong thời gian đó không được trợ giúp pháp lý hoặc thăm viếng. (TP)

Tin phim Hàn tháng 5, 2016


Trần Lãm Vi


Giải thưởng nghệ thuật Beaksang lần thứ 52


Giải thưởng nghệ thuật Baeksang (Baeksang Art Award) được biết tương đương với giải thưởng Quả Cầu Vàng của Hàn Quốc (Korea’s Golden Globe Award). Năm nay lễ trao giải Baeksang lần thứ 52 sẽ tổ chức tại hội trường Ðại Học Kyung Hee vào ngày 3 tháng 6 năm 2016 và được truyền hình trực tiếp trên kênh cáp jTBC vào lúc 8:30pm (giờ địa phương). Hiện đã có đầy đủ danh sách đề cử cho giải thưởng, đồng thời bên cạnh là những thông tin nóng dự đoán cuộc chạy đua xem ai sẽ là kẻ chiến thắng. Báo Người Việt sẽ đặc biệt tường trình chi tiết về giải thưởng nghệ thuật Baeksang 2016 với những cập nhật mới nhất vào tuần tới.


The Flower in Prison lên sóng, bộ phim sánh với tầm cỡ “Dae Jang Geum”


Bộ phim cổ trang mới nhất của đài MBC “The Flower in Prison” tựa tiếng Việt: “Hoa Trong Ngục,” được mong đợi nhất từ nửa đầu năm nay đã khởi chiếu. Ðây là tác phẩm dài 50 tập tiếp theo sau “Nàng Dae Jang Geum” và “Dong Yi,” phim kể về cuộc đời của một nữ nhân dưới thời Joseon, của đạo diễn Lee Byung Hun người được mệnh danh cây đại thụ của dòng phim cổ trang. Bộ phim mở màn với sự khai triển chặt chẽ cùng sự xuất hiện sống động của các nhân vật, lấy bối cảnh nhà ngục Jun Ok Seo vào thời Joseon, kể về cuộc đời của cô gái tên Oknyeo (do Jung Da Bin/Jin Se Yeon thủ vai) sinh ra trong ngục. Lớn lên và tinh thông về luật pháp, trở thành Waeji-bu tương tự như luật sư thời nay, biện hộ cho những tù nhân bị oan ức, và cuộc hành trình tìm lại thân phận của cô.








Ðạo diễn Lee Byung Hun gần như đã tiếp cận hầu hết nơi chốn trong hoàng cung, từ gian bếp đến Thái Y Viện, bộ phim tiếp theo này là câu chuyện của nàng Jun Ok Seo. Tập đầu tiên phát sóng ngày 30 tháng 4, thời đại Joseon hiện lên nơi ngục thất Jun Ok Seo giam giữ người phạm tội, một nơi vừa ngập tràn sức sống nhưng lại cũng hết sức hỗn loạn. Mở đầu tạo ấn tượng với hình ảnh nhà ngục, những cái chạm mắt của cô bé Oknyeo (Jung Da Bin) với các tội phạm nguy hiểm đã dự báo những giông tố đang đến với cuộc đời cô. Dù sinh ra trong ngục, nhưng cô bé vẫn luôn vui vẻ yêu đời, luôn nở nụ cười rạng rỡ trên môi. Oknyeo được gặp rất nhiều nhân tài bị giam trong ngục, học hỏi nhiều điều từ họ và trở thành cô gái thiên tài.


Bữa tiệc đầy màu sắc của các nhân vật phụ đã giúp cho bộ phim thêm sống động. Sự kết hợp của những nhân vật giúp đỡ Oknyeo ở Jun Ok Seo cũng nổi bật, từ Ji Cheon Deuk tuy nhận tiền hối lộ từ các phạm nhân nhưng tính tình lại rất tốt, để giúp đỡ mẹ của Oknyeo, ông đã trở thành cha nuôi của cô. Rồi sư phụ Lee Ji Ham, cho đến Jun Woo Chi người giúp đỡ Oknyeo không bị đuổi khỏi Jun Ok Seo. Ở phần giới thiệu tập tiếp theo, bé Oknyeo đã gặp gỡ lần đầu tiên với Yoon Tae Won. Và tiếp nối diễn xuất của Jung Da Bin rạng rỡ xuất sắc trong vai cô bé Oknyeo, Jin Se Yeon khi nào sẽ xuất hiện?


“Dear My Friends” tung hàng loạt preview và teaser mới


Bộ phim truyền hình “Dear My Friends” là bộ phim được mong đợi nhất từ ngày 30 tháng 4. Tập 0 của bộ phim được phát vào ngày 7 tháng 5, tập 1 sẽ phát vào 13 tháng 5. Trung tâm nghiên cứu dữ liệu trực tuyến của Hàn Quốc đã đưa ra một khảo sát và nói rằng họ đang chờ đón những diễn viên kỳ cựu hoặc tin vào khả năng lựa chọn tác phẩm của Go Hyun Jung. Với kết quả so sánh, “Dear My Friends” dẫn đầu với 20.9%, vượt qua “Lucky Romance” 17.9% ở vị trí thứ hai và “Uncontrollably Fond” 14.1% ở vị trí thứ ba. “Dear My Friends” với sự tham gia của các diễn viên kỳ cựu bao gồm Kim Hye-ja, Ko Doo-sim, Nah Moon-hee, Yoon Yeo-jeong, Park Won Sook, Sin Goo và nhiều hơn nữa. Sau đây là những nhân vật được tiết lộ:








Yoon Yeo Jung vai Oh Choong Nam, một phụ nữ đã dành cả cuộc sống trẻ trung của mình để chăm sóc cho các thành viên trong gia đình, và vẫn chưa có “lần đầu tiên.” Bà căm ghét việc lão hóa và việc bị gọi là cổ hủ. Kim Hye Ja vai Jo Hee Ja, được miêu tả là một thiếu phụ có tính cách 4-D, lập dị và khác thường, không muốn gây rắc rối cho con trai của mình là Yoo Min Ho (do Lee Kwang Soo), và bắt đầu tự chăm sóc bản thân, tuy vậy cuộc sống góa bụa không hề đơn giản. Người hàng xóm của bà là Mark Smith (Daniel Henney đóng).


Joo Hyun vai Lee Sung Jae, một cựu luật sư với tính cách lãng mạn, đồng thời là tình đầu của Jo Hee Ja. Na Mun Hee vai Moon Jung Ah bạn thân nhất của Jo Hee Ja, người có cuộc sống mệt mỏi khi phải chịu đựng người chồng gia trưởng, bà luôn nuôi ước mơ có ngày thoát khỏi chồng và đi du lịch khắp nơi. Shin Goo vai Kim Suk Kyun người chồng nóng tính và bần tiện của Moon Jung Ah, tuy nhiên ông dần mất vị thế trong gia đình. Park Won Suk vai Lee Young Won, cô đơn và có người bạn duy nhất là Jang Nan Hee (Goo Doo Shim đóng). Go Doo Shim vai Jang Nan Hee, một bà mẹ hung dữ luôn cãi nhau với con mình là Park Wan (Go Hyun Jung đóng). Kim Young Ok vai Oh Sang Boon, một phụ nữ hay bị chê hôi miệng, có cuộc sống tích cực và năng động dù lớn tuổi nhất trong nhóm. Go Hyun Jung vai Park Wan con của Jang Nan Hee, cô là nhà văn tự do và bỗng bị cuốn vào mối quan hệ với 8 người lạc hậu. Cô có quan hệ với Seo Yeon Ha (Jo In Sung đóng) và Han Dong Jin (Shin Sung Woo đóng).


Phim điện ảnh “With God” công bố dàn diễn viên khủng


Ðây quả thật là dàn diễn viên đẳng cấp, kết hợp các nam diễn viên Lee Jung Jae, Ha Jung Woo, Cha Tae Hyun, các nữ diễn viên Kim Hae Suk và Kim Ha Neul. Sẽ không hề cường điệu khi nói rằng tất cả các nam diễn viên của Hàn Quốc đều hội tụ trong bộ phim này. Ngày 9 tháng 5, thông qua nhà sản xuất “With God,” dàn diễn viên của phim đã được tiết lộ: “Lee Jung Jae đóng vai Diêm Vương, các diễn viên Kim Hyang Gi, Kim Dong Wook, EXO’s D.O., Oh Dal Su, Lim Won Hee, Jang Gwang, Jung He Gyun và Kim Ha Neul cũng đã xác nhận vai chính còn lại.”








Phim thuộc thể loại giả tưởng, kể về những con người sau khi chết sẽ phải trải qua 7 thử thách trong vòng 49 ngày, các sứ giả thần chết vốn không được can thiệp vào việc của con người, thế nhưng họ lại không thể tránh khỏi rơi vào những phiền toái của loài người.


Lee Jung Jae đóng vai Diêm Vương, người có quyền lực tối cao cai quản toàn bộ địa phủ. 7 phán quan với vai trò phụ trách từng thử thách, tương ứng với 7 vị đại vương của từng tầng âm ti. Kim Ha Neul đứng đầu địa ngục của sự phản bội, Kim Hae Suk đứng đầu địa ngục của sự lười biếng, Jang Gwang đứng đầu địa ngục của bạo lực, Jung He Kyun đứng đầu địa ngục sát nhân. Các phán quan hỗ trợ tiến độ của thử thách gồm Oh Dal Su và Lim Won Hee. Về nhóm các sứ giả thần chết, Kim Hyang Gi đóng vai thần chết “em út” Duk Chun, Ha Jung Woo vào vai Gang Rim đội trưởng của nhóm thần chết, còn Joo Ji Hoon đóng vai người bảo vệ tên Hae Won Maek.


Xuất hiện cùng với bộ ba này là một người đàn ông đột ngột qua đời, người phải trải qua 7 thử thách trong vòng 49 ngày do Cha Tae Hyun thủ vai. Ma Dong Seok đóng vai Thượng Ðế cai quản nhân gian. Kim Dong Wook diễn vai em trai của người đàn ông Ja Hong qua đời. Nhân vật Soo Hong là chất xúc tác khiến các sứ giả thần chết phải can thiệp vào thế giới con người. D.O. đóng vai một người có tính cách nhu nhược tên Won Il Byung.


With God được chỉ đạo bởi đạo diễn Kim Yong Hwa nổi tiếng với các bộ phim Mr. Go, Take Off, 200 Pounds Beauty, Oh! Brothers, và được viết kịch bản bởi chính tác giả nguyên tác – webtoon nổi tiếng cùng tên, Joo Ho Min. Phim dự kiến khởi quay vào cuối tháng 5.


Buổi đọc kịch bản đầu tiên của ‘W’


Dàn cast của drama ‘W’ đã có buổi đọc kịch bản đầu tiên vào lúc 1:00 pm ngày 4 tháng 5 tại MBC. ‘W’ là câu chuyện thần bí lãng mạn xảy ra ở Seoul năm 2016, xoay quanh hai thế giới song song thực và ảo. Cốt truyện liên tục di chuyển giữa hai cõi khác biệt, những khủng hoảng và xung đột không thể lường trước, sẽ mang đến hồi hộp đầy thú vị. Với mở đầu mới mẻ và đầy sáng tạo khiến ‘W’ hoàn toàn khác biệt những drama kỳ ảo khác, dự báo sẽ có rất nhiều cú ‘twist’ xoay chuyển bất ngờ trong câu chuyện.


Lee Jong Suk vào vai Kang Cheol, huy chương vàng Olympic môn bắn súng và là một chaebol tự thân trẻ tuổi – về cơ bản là một thiên tài với cái đầu lạnh. Lee Jong Suk đã xây dựng sự nghiệp diễn xuất và được biết đến danh tiếng qua các tác phẩm “Pinocchio”, “Doctor Stranger”, “I Hear Your Voice”, “School 2013”…








Han Hyo Joo vào vai Oh Yeon Joo, bác sĩ nội trú khoa tim-lồng ngực năm thứ hai, một người hướng ngoại, cởi mở, hào phóng, sẵn sàng hành động trước khi suy nghĩ. Sau khi nhận được nhiều lời khen cho vai diễn trong drama lịch sử “Dong Yi” năm 2010, Han Hyo Joo góp mặt trong nhiều phim điện ảnh như “Love, Lies”, “Beautiy Inside”, “C’est Si Bon”, liên tiếp khẳng định tài năng của cô trong sự nghiệp diễn xuất. Cả hai diễn viên này trở lại màn ảnh nhỏ sau thời gian dài vắng bóng, Lee Jong Suk 1 năm và Han Hyo Joo 6 năm vắng mặt, càng làm khán giả nôn nao mong chờ ‘W’ hơn bao giờ hết.


Song Jae Jung nhà biên kịch của ‘W’, được biết đến với những kịch bản xuyên không nổi tiếng như “Nine: Nine time travels” và “Queen Inhyun’s Man”; hợp tác với PD Jung Dae Yoon đạo diễn của “She Was Pretty” và những diễn viên thuộc hàng top, để cùng tạo nên drama được mong chờ nhất 2016. ‘W’ sẽ chính thức lên sóng vào ngày 20 tháng 7, 2016, sau “Lucky Romance.”


Bộ phim “Bounty Hunters” của Lee Min Ho tiết lộ ảnh tĩnh


Vào ngày 4 tháng 5, bộ phim hợp tác Hàn-Trung “Bounty Hunters” đã tiết lộ một số ảnh tĩnh của bộ phim về Lee Min Ho và một vài diễn viên. Trong các bức ảnh được công bố, Lee Min Ho trông lịch lãm trong bộ trang phục với một không gian sang trọng. Khuôn mặt căng thẳng của anh cùng với không khí một phim trường năng động cùng dàn diễn viên khác.








“Bounty Hunters” đạo diễn bởi Sin Tae-ra, được biết đến với tác phẩm “My Girlfriend is an Agent.” Lee Min-ho diễn Lee San, một người đàn ông đẹp trai với kỹ năng võ thuật điêu luyện. Bộ phim sẽ ra mắt ở Trung Quốc vào ngày 9 tháng 6 năm nay.


Hwarang bán sang Trung Quốc đắt hơn cả “Hậu duệ của mặt trời”?








Bộ phim cố trang được kỳ vọng lớn, Hwarang có dàn cast gồm một số ngôi sao hot nhất nhì trong làng giải trí Hàn Quốc, sẽ được trình chiếu sắp tới đây. Một đại diện của KBS nói với Sport Today vào 2 tháng 5, Hwarang sẽ lên sóng vào mùa Ðông năm nay, nhiều khả năng sẽ kết thúc ghi hình vào tháng 7. Các nội dung được quay sau đó sẽ được biên tập trong tháng 8, và ba tháng sau đó Hwarang sẽ được chiếu ở Trung Quốc. Sớm nhất có thể sẽ bắt đầu phát sóng vào tháng 11. Hơn nữa, như DOTS, Hwarang sẽ phát sóng đồng thời tại Hàn Quốc và Trung Quốc.


Các đại diện báo cáo bộ phim này được 100% tiền sản xuất, cũng nói thêm, Hwarang ban đầu không được tiền sản xuất, nhưng sau DOTS là bộ phim được tiền sản xuất, chúng tôi quyết định làm như vậy cho Hwarang. Chúng tôi đã bán Hwarang sang Trung Quốc với giá cao hơn so với DOTS, và có báo cáo còn nói rằng đã bán được giá cao hơn cả Descendants of the Sun?

Trăn trối trước khi chết: ‘Đừng bỏ phiếu cho bà Clinton’

STOUGHTON, Massachusetts (NV)“Thay vì tặng hoa, xin đừng bỏ phiếu cho bà Hillary Clinton,” đó là lời trăn trối của một ông ở Massachusetts trước khi lìa đời, theo tường thuật của InsideEdition.





 

 Ông Carl F Crocetti, người qua đời hồi đầu Tháng Năm. (Hình: Farley Funeral Home)
Ông Carl Crocetti, 62 tuổi, qua đời hôm Chủ Nhật sau một năm sức khỏe bị suy sụp.

Trong cáo phó dành cho ông có đoạn viết: “Carl yêu cầu mọi người thay vì tặng hoa cho ông thì mọi người chớ nên bỏ phiếu cho bà Hillary Clinton trong cuộc bầu cử vào Tháng Mười Một.”

Trả lời phỏng vấn của WBZ, chi nhánh của CBS, Carlo Crocetti, người con trai ông Carlo nói, ông Crocetti là người “rất sinh động và rất tha thiết” về cuộc tranh cử tổng thống.

Ông Carlo nói: “Cha tôi muốn cho ‘Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại.’”

Theo nội dung cáo phó, ông Crocetti là cư dân lâu năm ở Stoughton và là chủ nhân của một nhà máy làm sản phẩm từ thịt, chuyên về xúc xích của Ý. Ông ra đi, để lại người con trai, con dâu và bốn đứa cháu, cũng như em gái, em rể, đàn cháu và bạn gái.

Ông Crocetti không phải là người duy nhất từ dưới tuyền đài mà vẫn còn muốn làm thay đổi ý kiến của cử tri trong cuộc bầu cử lần này.

Một cáo phó của ông Jeffrey Cohen, chuyên gia vật lý trị liệu ở Pittsburg, hồi Tháng Giêng, cũng đã từng kêu gọi mọi người đừng dồn phiếu cho ứng cử viên Cộng Hòa Donald Trump.

Trước đó vào cùng tháng, ông Ernest Overbey, một ông 65 tuổi ở tiểu bang Virginia, trước khi chết vì bệnh ung thư, kêu gọi bỏ phiếu cho nhà tỉ phú đảng Cộng Hòa này.

Cáo phó của ông có đoạn viết: “Hãy dồn phiếu cho Donald Trump!”

Nghe vậy, ông Trump rất xúc động, liền gởi một tweet, nội dung nói: “Cám ơn rất nhiều. Earnest quả là một người tuyệt vời.” (TP)

Bảy đặc điểm của phụ nữ lôi cuốn đàn ông


NEW YORK CITY, New York (NV) – Khi nói đến vẻ đẹp thu hút và hấp dẫn, đàn ông thường có một chuẩn mực bí ẩn riêng của mình. Trong khi đó, phụ nữ chúng ta luôn chạy theo xu hướng, nào là sơn môi tím, kiểu buộc tóc đuôi ngựa, hay tóc xoăn phồng với mong muốn mình luôn theo kịp trào lưu và quan trọng nhất là tạo nên hình ảnh cuốn hút với nam giới.


Nhưng vẻ đẹp mà cánh mày râu thích ở phụ nữ là gì? Trang mạng Byrdie đã làm một cuộc khảo sát và kết luận rằng, bảy điểm dưới đây ở phụ nữ sẽ làm đàn ông “chết mê chết mệt”.









Muốn hấp dẫn trong mắt cánh mày râu, chỉ cần tô son đỏ. (Hình minh họa: Scott Barbour/Getty Images)


1. Hàm răng trắng
Theo cuộc khảo sát, khi phụ nữ nở nụ cười với hàm răng trắng và đều sẽ thu hút nam giới. Ngược lại, hàm răng ố vàng được xem là thiếu hấp dẫn.


2. Son môi đỏ
Journal of Personality and Social Psychology làm cuộc nghiên cứu về mối liên hệ giữa màu đỏ và sự hấp dẫn của phụ nữ đối với nam giới. Theo đó, nếu đàn ông bắt gặp phụ nữ tô son màu đỏ trong một bữa tiệc, họ sẽ thấy người phụ nữ đó rất cuốn hút và muốn tìm cách làm quen.


3 Tỉ số eo trên mông lớn
Eo nhỏ,  hông nhỏ có lẽ là tiêu chuẩn cho giới người mẫu trên sàn diễn. Trên thực tế thì các nhà nghiên cứu ở New Zealand cho biết rằng, cánh mày râu thích chỉ số eo trên mông ở phụ nữ ở con số 7:10.


4. Giọng nói cao
Các nhà khoa học phát hiện ra rằng đàn ông thường ưa thích giọng nữ cao và trong. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là bạn cố gắng gồng mình để la hay hét lớn, vì âm điệu khác với giọng điệu hoàn toàn.


5. Tóc nâu brunette
Đối với đàn ông, chuyện tóc dài hay tóc ngắn không liên quan đến sự cuốn hút nhưng màu tóc thì lại có. Trong con mắt của nam giới, tóc màu nâu nhìn lôi cuốn hơn tóc được nhuộm vàng.





Xin mời xem thêm video: ‘Chưa có quyết định dỡ bỏ lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam’ 


6. Khuôn mặt tự nhiên, ít trang điểm
The Quarterly Journal of Experimental Psychology làm một cuộc thí nghiệm bằng cách chụp hình chân dung của một số phụ nữ với khuôn mặt mộc và một số khác thì được trang điểm kỹ càng. Sau đó, đàn ông sẽ nhìn vào các tấm hình và cho biết hình nào thu hút họ nhiều nhất. Kết quả cho thấy rằng những tấm hình ít trang điểm hay mặt mộc được đàn ông chọn nhiều hơn.


7. Cánh tay dài
Nếu như bạn nghĩ cánh tay là vùng không quan trọng là lầm nhé, vì theo một cuộc nghiên cứu của Journal of Evolunary, đàn ông ưu thích phụ nữ có cánh tay dài và thon. (N.A)

Michael Minh Nguyen pleads not guilty to embezzling millions from city

Kelly Puente/OC Register

Placentia’s former financial-services manager pleaded not guilty on Friday to felony charges for allegedly embezzling $4.3 million from the cash-strapped city. Michael Minh Nguyen, 34, of Irvine faces 17 counts of misappropriation of public funds and was being held in the Orange County Jail in lieu of $4.3 million bail.



Michael Minh Nguyen, Placentia’s former financial-services manager, pleaded not guilty on Friday to felony charges for allegedly embezzling $4.3 million from the cash-strapped city. (Photo: Courtesy Of The Orange County District Attorney’s Office)


He was due back in court on June 17 for a pre-trial hearing, his attorney Rudolph Loewenstein said Friday. Nguyen, the former No.2 in the city’s Finance Department, had access to city accounts and kept Placentia’s financial ledgers.

Between April 22, 2015, and April 12, 2016, prosecutors said Nguyen made 17 wire transfers from a Placentia account to several personal accounts. Nguyen, arrested on April 13, was accused of concealing the embezzlement by altering the financial ledgers.

The District Attorney’s Office is trying to determine if money was mishandled prior to April 2015, and whether anyone else was involved, prosecutors said.

If convicted, Nguyen faces a maximum sentence of 29 years in state prison and a fine of $8.6 million.

To read more, click here:
http://www.ocregister.com/articles/nguyen-715054-april-financial.html

Texas và Florida, hai tiểu bang tốt nhất để kinh doanh

WASHINGTON DC (NV)Texas vẫn dẫn trước và cùng với Florida là tiểu bang tốt nhất để kinh doanh, SunSentinel trích dẫn thăm dò hàng năm từ tổng giám đốc điều hành (CEO) các doanh nghiệp của tạp chí Chief Executive Magazine.





 

 Khu chung cư sang trọng nằm dọc theo bờ biển ở Sunny Isle, Florida. (Hình: Getty Images/Joe Raedle)
Theo thăm dò mới công bố hôm Thứ Hai, Texas về đầu và Florida về nhì, hai tiểu bang đứng đầu bảng thăm dò.

Tạp chí phỏng vấn 53 CEO để xếp hạng các tiểu bang về sự dễ dãi về thuế, phẩm chất của lực lượng lao động, và môi trường sống, gồm giá sinh hoạt, hệ thống giáo dục và thái độ của tiểu bang cũng như địa phương đối với kinh doanh.

Mặc dù bị tác động mạnh về sự bùng phát của ngành khai thác dầu đá phiến, Texas vẫn được các CEO đánh giá cao về sự cải tổ kinh tế của tiểu bang.

Trong khi đó điểm đánh giá đối với Florida qua thăm dò cho thấy tiểu bang có sự cải tiến hằng năm.

Trong năm năm qua, Florida có thêm một triệu công việc trong khu vực kinh tế tư nhân, 50 lần cắt giảm thuế và bải bỏ 4,200 luật lệ phiền toái.

Ngay từ nhiệm kỳ đầu, Thống Đốc Rick Scott đã chiến đấu ngay với Texas để lôi kéo doanh nghiệp về với Florida, đồng thời thân hành đi đến nhiều tiểu bang để vận động các công ty dọn sang Florida làm ăn.

Sau Texas và Florida, ba tiểu bang North Carolina, Tennessee và Indiana cũng nằm trong “top five.”

Ohio nằm vào hạng lên bậc nhanh nhất, từ hạng 22 của năm 2015 leo lên hạng 10 trong cuộc thăm dò của năm nay. (TP)

Vì đâu nên nỗi?


Tội thật, mọi dân tộc đều có chính quyền xứng đáng cho mình….





Nguyễn-Xuân Nghĩa


Không, bài này không viết về chuyện Việt Nam, dù ngạn ngữ của tiểu tựa khiến chúng ta tự hỏi là người Việt Nam đã phạm những tội gì để ngày nay có một chính quyền như vậy. Trong cột mục “Hoa Kỳ Nhìn Từ Bên Ngoài,” bài này viết về nước Mỹ và cuộc bầu cử năm nay.


Ngoại trừ một biến cố hết sức bất thường, cuộc tranh cử tổng thống trong hai đảng chính đã ngã ngũ, với Hillary Clinton có thể là ứng cử viên Dân Chủ và Donald Trump là ứng cử viên Cộng Hòa. Ðiều quái gở là cả hai đều có “tỷ lệ tiêu cực” cao nhất, nói cho đơn giản là cả hai đều ít được cử tri trong đảng tin tưởng và là nhân vật đáng ghét nhất.
Rốt cuộc, loại cử tri có tinh thần “chiến lược” đôi khi lại dồn phiếu cho người này chỉ để người kia thất cử, cho bõ ghét.


Ða số còn lại có khi lại ngao ngán ngồi nhà.


Tuy nhiên, căn cứ trên chuỗi bất ngờ dồn dập từ tám tháng qua, chưa ai có thể đoán kết quả và mọi người ngạc nhiên là các cuộc thăm dò dân ý đều trật lất. Vì sao nên nỗi? Chúng ta nên trở lại đầu nguồn, rồi những biến thái về sau.


***


Nền Cộng Hòa Hoa Kỳ được các nhà lập quốc xây dựng theo nguyên tắc lạ: thu hẹp ảnh hưởng của chính quyền và trao nhiều quyền hạn cho cơ chế “gần dân” nhất là Hạ viện, mỗi hai năm bầu lại toàn phần theo ý người dân – vào lúc đó. Nét thứ hai, lạ không kém là bậc tổ phụ không coi chính trị là sinh hoạt chính của dân chúng: đời sống người dân thể hiện qua các trung tâm khác, như gia đình, nhà thờ, hiệp hội, chính quyền địa phương và doanh nghiệp, v.v….


Ðã vậy, từ xưa, các vòng sơ bộ của nền dân chủ ở cấp cơ sở lại thường bỏ phiếu vào một ngày Thứ Ba giữa mùa giá lạnh đầu năm, khi người dân còn bận việc nhà, việc sở, chuyện con cái hay chợ búa. Chính trị là phụ và đời sống mới là chính! Trong các nền dân chủ trên thế giới, Hoa Kỳ là nơi mà tỷ lệ đi bầu thuộc loại thấp cũng vì những lẽ đó.


***


Khi ấy, ai thật sự quyết định về vị đại diện dân cử cao cấp nhất cho quốc gia là tổng thống?


Ðấy là thẩm quyền của từng tiểu bang qua đại hội đảng ở địa phương, khi lãnh đạo của đảng dưới cơ sở chọn các đại biểu đi dự Ðại hội Toàn quốc. Tập thể đại biểu này, hay cử tri đoàn ở địa phương, sẽ thay dân bầu lên tổng thống. Thể thức gián tiếp ấy trao thẩm quyền cho các bậc trưởng thượng của đảng, là những người sẽ chọn đại biểu và ứng cử viên qua các vòng sơ bộ mà ta gọi là “primaries.”


Trong thế kỷ 20, thể thức đó cho nước Mỹ nhiều tổng thống xuất sắc như Theodore Roosevelt, Woodrow Wilson, Franklin Roosevelt, Harry Truman, Dwight Eisenhower hoặc nhiều người kém tài mà cũng chẳng thể làm nước Mỹ suy sụp: bề nào thì bốn năm sau lại có bầu cử và người mua hớ có quyền đổi ý.


Kết luận sơ khởi là hệ thống bầu cử gián tiếp – và hơi mờ ám vì vai trò quá lớn của các bậc trưởng thượng trong đảng – thật ra cũng không đến nỗi tệ!


Nhưng sau ba kinh nghiệm tai hại, John Kennedy, Lyndon Johnson và Richard Nixon, từ năm 1972, thành phần lý tưởng hay tiến bộ trong đảng đã cải cách thể thức bầu cử theo tinh thần thân dân: quyền dân được thể hiện trực tiếp hơn là ảnh hưởng của bậc trưởng thượng trong đảng. Các trưởng tràng địa phương bị lột mão từ vòng sơ bộ, thay vào đó là đại hội đại biểu “caucus,” mỗi tiểu bang lại có một thủ tục riêng và thủ tục này thường thay đổi, gọi là được cải tiến.


Khốn nỗi, và ta trở lại đầu nguồn, bậc quốc phụ của Hoa Kỳ không coi chính trị là trung tâm của sinh hoạt quốc gia. Và thực tế thì đa số dân Mỹ chỉ chú ý đến cuộc bầu cử tổng thống vào vài tháng cuối mà thôi. Cho nên việc cải cách thể thức bầu bán dẫn tới một hậu quả bất lường.


Ðó là trước sự thờ ơ của đa số, một thiểu số quan tâm nhất đến chính trị hoặc có nhiệt tình nhất với sinh hoạt dân chủ lại tích cực tham gia từ rất sớm. Ðấy là thành phần coi trọng ý thức hệ và thường liên lạc với nhau qua các phương tiện thông tin ngày càng hiện đại. Hiện đại mà thô thiển vì đặc tính tức thời, chớp nhoáng, và thiếu chiều sâu của hệ thống thông tin.


Qua điện thư hay mạng điện tử, họ không thể trình bày bối cảnh rạch ròi của từng hồ sơ lớn với những giải pháp khả thể quá chuyên môn, mà chỉ trao nhau các thông điệp ngắn ngủi hay phản ứng quy tụ vào khẩu hiệu. Hiện tượng mới là điện thoại di động còn làm cho việc khảo sát ý kiến bị sai lệch: dân số mẫu có thể phản ảnh “lòng dân” là một đám mây mơ hồ lơ lửng chứ không được neo vào một địa phương hay ngành nghề nhất định của kỹ thuật thăm dò cổ điển.


Vì vậy mà vòng sơ bộ khởi sự rất sớm đã dẫn tới nhiều kết quả bất ngờ.


Các bậc trưởng thượng trong đảng thì vẫn còn đó, nhưng phải đổi nghề, tham gia vào ban tham mưu tranh cử hoặc trở thành tư vấn về truyền thông và bắt mạch cử tri qua phản ứng tức thời nên dễ đoán trật! Họ là đại gia lỡ thời và chính trường là nơi tung hoành của thiểu số tích cực. Thiểu số ấy có tinh thần triệt để, bị thiểu số bên kia đả kích là có chủ trương cực đoan, nên cuộc tranh cử khiến hai ứng cử viên bị nhiều người ghét nhất lại dẫn đầu. Ða số còn lại thì bàng hoàng ngao ngán!


Nhìn từ bên ngoài, chúng ta có thể nêu câu hỏi, rằng thiểu số đầy nhiệt tình ấy có đại diện cho nước Mỹ thâm sâu không? Câu hỏi ấy chẳng có giải đáp nhưng chắc chắn là đang ám ảnh những người đòi cải cách thể thức tuyển cử. Họ muốn lòng dân có cơ hội thể hiện nhưng đấy là lòng dân sao?


Qua thể thức mới, từ năm 1972, nước Mỹ có bầu lên tổng thống xuất sắc mà cũng gặp người kém tài, Ronald Reagan hay Jimmy Carter là hai thí dụ trái ngược. Nhưng chưa khi nào, ít ra qua khả năng nhận định của người viết, lại có ứng cử viên bị căm thù như trường hợp năm nay!


Dĩ nhiên là ta phải nói đến các yếu tố chi phối khá đặc biệt như kinh tế, xã hội, an ninh hay đối ngoại, nhưng các yếu tố ấy lại được thiểu số suy diễn theo kiểu “mì ăn liền” với kết luận nóng hổi, hoặc nông nổi nếu nhìn từ giác độ của thiểu số tích cực ở bên kia “chiến tuyến.” Họ tích cực đến độ vượt rào, nhảy vào phá hoại vòng sơ bộ của đối phương, để bảo vệ nền dân chủ hay lý tưởng của họ.


Cột lại cho gọn thì trước đây, người ta ủy thác cho các bậc trưởng thượng trong đảng việc cầu hiền và bầu ra các đại biểu sẽ bỏ phiếu cho vị đại diện dân cử cao cấp nhất. Thế rồi, vì không tin vào các đại gia ấy, hoặc vì muốn quần chúng trực tiếp tham gia vào tiến trình tuyển chọn, họ lại trao quyền quyết định cho một thiểu số tích cực nhất qua các vòng sơ bộ bất tận.


Ða số còn lại đang chưng hửng với hậu quả dị thường vì vòng sơ bộ chọn ra hai khuôn mặt tiêu cực nhất, đáng ghét nhất!


Nạn ách tắc chính trị từ 10 năm qua có thể khiến quần chúng hết tin vào các chính khách nhà nghề, trong đó có các bậc trưởng thượng trong đảng. Vì vậy, nhiều ứng cử viên sáng giá bên đảng Cộng Hòa đã bị tắt đèn và Nghị Sĩ Bernie Sanders bên đảng Dân Chủ mới làm một chính khách nhà nghề là Hillary Clinton vất vả. Nhưng thể thức tuyển cử đã được cải tổ từ hơn 40 năm trước rồi. Và khoa học kỹ thuật của thông tin ngày nay làm nốt phần vụ còn lại, là khuếch đại quan điểm của thiểu số tích cực trước sự cổ võ của truyền thông có nhiệt tình hốt bạc mỗi khi tường thuật các đòn đốp chát kỳ cục như trong một hài kịch truyền hình.


Nhiệt tình ấy làm nền Dân Chủ Hoa Kỳ bốc khói.

Dân Ðắk Lắk mất đất còn bị nợ tiền đền bù

ÐẮK LẮK (NV) Sau khi bị thu hồi đất, hàng trăm hộ dân rơi vào cảnh mất đất sản xuất, nhiều người còn bị nợ tiền đền bù suốt 6 năm qua, đành đi làm thuê kiếm sống qua ngày.


Theo đơn tố cáo, ngày cuối tháng 4 năm 2010, ủy ban tỉnh Ðắk Lắk ban hành quyết định cho công ty Sao Ðỏ thuê 1,513 hecta (ha) đất tại xã Ea Lai, huyện M’Ðrắk để làm dự án chăn nuôi bò thịt. Ngay sau đó, ủy ban huyện M’Ðrắk ra quyết định thu hồi đất, phê duyệt phương án đền bù đối với hàng trăm hộ dân, tổng giá trị bồi thường, giải tỏa mặt bằng hơn 105 tỷ đồng.








Hàng trăm hộ dân với đơn từ khiếu nại đòi nợ ủy ban huyện M’Ðrắk. (Hình: Người Lao Ðộng)


Ðến năm 2011, ủy ban tỉnh Ðắk Lắk cấp hơn 50 tỷ đồng, công ty Sao Ðỏ chi hơn 20 tỷ đồng để huyện M’Ðrắk trả cho người dân. Còn lại khoảng 30 tỷ đồng thì nợ cho đến nay. Việc làm tắc trách này dẫn đến hệ lụy là bạt ngàn cao su, cây ăn quả, rừng trồng bỏ hoang suốt 6 năm qua, trong khi người dân khốn đốn vì mất thu nhập, phải đi làm thuê.


Trong căn nhà được nhà nước làm cho hộ nghèo, ông Y Thuin Êban (52 tuổi) ngụ xã Krông Jin, buồn bã: “Năm 2009, gia đình bị thu hồi 4,200 mét vuông đất trồng, tiền bồi thường được 155 triệu đồng nhưng mới được nhận 46 triệu đồng. Giờ đất chìm sâu dưới đập nước của công ty Sao Ðỏ, cả nhà phải đi thuê đất của người khác làm.”


Còn ông Lê Văn Minh (48 tuổi), ngụ xã Ea Lai, cho biết: “Gia đình tôi có trang trại 7.2 ha với các loại cây có giá trị như mít cao sản, dó bầu, cao su… Khi vườn cây bắt đầu cho thu hoạch thì chính quyền thu hồi đất rồi bỏ hoang. Theo tính toán, sau khi nhận được toàn bộ tiền đền bù, tôi sẽ mua đất khác, nhưng đến giờ chính quyền vẫn còn nợ 1.3 tỷ đồng khiến cuộc sống của gia đình rơi vào cảnh khốn đốn.”


Bi đát hơn, gia đình ông Trần Ngọc Huy, xã Krông Jin, bị thu hồi hơn 15 ha đất sản xuất nhưng mới được bồi thường một phần, còn hơn 1.9 tỷ đồng vẫn tiếp tục chờ. Sau khi bị thu hồi đất, nhiều người trong gia đình phải dắt nhau qua tỉnh Gia Lai kiếm sống.


“Suốt nhiều năm qua, gia đình tôi đã không đòi được nợ mà còn bị một kẻ lừa hơn 200 triệu đồng khi hứa sẽ nhờ lãnh đạo cấp cao giúp đỡ,” ông Huy bực tức nói.


Nói với phóng viên Người Lao động ngày 9 tháng 5, ông Võ Ngọc Tuyên, phó giám đốc Sở Kế Hoạch và Ðầu Tư tỉnh Ðắk Lắk cho biết, số tiền hơn 50 tỷ đồng chi trả năm 2011 do tỉnh tạm ứng, công ty Sao Ðỏ phải hoàn trả chứ không phải dự án do ngân sách chi trả. Như vậy, số tiền đền bù còn nợ của dân cũng thuộc trách nhiệm của công ty Sao Ðỏ.


Tuy nhiên, để làm rõ nguồn kinh phí chi trả còn lại thuộc trách nhiệm của ai, báo Người Lao Ðộng đã liên hệ ủy ban huyện M’Ðrắk và công ty Sao Ðỏ nhưng cả hai nơi này đều né trách nhiệm không trả lời. (Tr.N)

Lại thêm một em bé chết sau khi chích vắc xin

HÀ NỘI (NV) Thêm một bé gái 2 tháng tuổi ở huyện Thường Tín đã chết do “sốc phản vệ” sau khi chích vắc xin Quinvaxem mà ở Việt Nam quen gọi là “5 trong 1.”


Chiều 9 tháng 5, nói với phóng viên báo Lao Ðộng, ông Nguyễn Nhật Cảm, giám đốc Trung Tâm Y Tế Dự Phòng Hà Nội cho biết, Sở Y Tế Hà Nội công bố đánh giá của bệnh viện Xanh Pôn xác nhận, với các biểu hiện trước khi chết, nguyên nhân ban đầu cho thấy, bé Tạ Thu Hiền (2 tháng tuổi), ở huyện Thường Tín bị chết do “sốc phản vệ sau tiêm vắc xin.”








Người dân tụ tập tại bệnh viện yêu cầu làm rõ nguyên nhân chết của cháu bé sau tiêm vắc xin. (Hình: Lao Ðộng)


Ông Lê Phúc Việt, giám đốc Trung Tâm Y Tế Thường Tín cho biết, trước đó, sáng ngày 5 tháng 5, bé Hiền được gia đình đưa đến trạm y tế xã để chích ngừa. Sau khi khám phân loại, bác sĩ tiến hành chích vắc xin Quinvaxem “5 trong 1.” Theo dõi sau tiêm 30 phút, cháu bé không có biểu hiện bất thường nên các y, bác sĩ đã cho về.


Trưa cùng ngày, cháu Hiền sốt 38-39 độ C, kèm theo tình trạng ho húng hắng, ho khan,… nên được gia đình đưa vào bệnh viện đa khoa Thường Tín thăm khám. Sau khi kiểm tra, theo dõi, thấy cháu bình thường trở lại nên bệnh viện lại cho về nhà.


Thế nhưng, đến tối cùng ngày, cháu Hiền có biểu hiện thở nhanh, khó thở tăng dần nên gia đình tiếp tục đưa cháu vào bệnh viện. Tại đây, cháu được chuẩn đoán suy hô hấp, viêm phổi và được chuyển lên bệnh viện đa khoa Xanh Pôn điều trị nhưng đã không qua khỏi.


Tin cho biết, đây là ca tử vong thứ 3 từ đầu năm 2016 đến nay sau khi chích vắc xin Quinvaxem ở Việt Nam. Trước đó, trong tháng 2 và 3, tại tỉnh Quảng Ninh và Ðồng Nai cũng ghi nhận 2 trẻ 1 tuổi và 5 tháng tuổi chết sau khi chích vắc xin này cũng với nguyên nhân chết cũng được xác định “do sốc phản vệ.”


Như vậy, chỉ trong hai năm qua đã có gần chục cháu bé chết, chưa kể một số trường hợp có sốc và phản ứng phụ vì chích loại thuốc này, song Bộ Y Tế vẫn quyết không thay đổi loại vắc xin khác. (Tr.N)

Tốn cả triệu đô làm sạch, hồ vẫn bốc mùi hôi thối

HÀ NỘI (NV)Mặc dù dự án cải tạo hồ Ngọc Khánh chưa được bàn giao nhưng hơn một tháng qua, người dân sống quanh hồ đã không thể chịu được mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ hồ nước này.








Những mảng đặc quánh, bốc mùi tanh tưởi hôi thối. (Hình: VTV)


Báo điện tử VTV dẫn lời, ngày 9 tháng 5, ông Nguyễn Mạnh Hùng, phó giám đốc Ban Quản Lý dự án thoát nước Hà Nội thuộc Sở Xây Dựng Hà Nội, đơn vị đầu tư dự án cải tạo hồ Ngọc Khánh xác nhận, dự án này được đầu tư gần 20 tỷ đồng và đã hoàn tất vào tháng 2, 2016 nhằm “giúp tạo cảnh quan, điều hòa không khí khu vực nhỏ của thành phố Hà Nội.”


Tuy nhiên, cảnh quan chưa thấy đâu nhưng việc không khí bị ô nhiễm nặng nề khiến người dân nơi đây ngày ngày vẫn phải nín thở mỗi khi đi qua vì mùi hôi thối khó chịu tựa “phân lợn” bốc lên vẫn đang tiếp diễn.


Phóng viên VTV mô tả, bằng mắt thường ai cũng có thể thấy nước hồ phía gần bờ có những mảng đặc quánh bốc mùi tanh tưởi. Mùi hôi thối bao phủ nhiều dãy nhà cách hồ cả trăm mét.








Người dân đi qua đây vẫn phải bịt mũi, nín thở. (Hình: VTV)


Ông Ðào Ðình Bình, ở Kim Mã, một người sống gần hồ chia sẻ, thời gian gần đây người dân xung quanh khổ sở vì mùi hôi thối của hồ. Tuy trước đây nước hồ rất bẩn nhưng không bốc mùi như hiện nay.


Theo phản ánh của người dân, nước thải sinh hoạt không qua xử lý đổ trực tiếp vào hồ là nguyên nhân dẫn đến ô nhiễm, bốc mùi khó chịu. Thế nhưng, theo Ban Quản Lý dự án thoát nước Hà Nội cho biết, nguyên nhân trên là do “sau khi cải tạo hồ tảo phát triển mạnh trong điều kiện nắng đầu Hè rồi chết nổi váng trên mặt hồ gây ra ô nhiễm và bốc mùi.”


Trước sự giận dữ của dân, để xoa dịu ông Nguyễn Minh Tú, chủ tịch phường Ngọc Khánh yêu cầu chủ đầu tư nhanh chóng tìm ra nguyên nhân và có biện pháp khắc phục sớm thì địa phương mới nhận bàn giao công trình.


Thế nhưng, trả lời phóng viên VTV có bơm nước ra khỏi hồ để xử lý triệt để ô nhiễm hay không, ông Hùng cho biết: “Ðến nay, về cơ bản phần việc cấp bách xử lý ô nhiễm của chúng tôi đã hoàn thành. Theo dự báo thời tiết, đêm nay và mấy ngày tới sẽ có vài trận mưa to chắc chắn tình trạng này sẽ được cải thiện nhiều.” (Tr.N)

Phố đi bộ Nguyễn Huệ hư hỏng quá nhanh vì làm ẩu

SÀI GÒN (NV) – Phố đi bộ Nguyễn Huệ, thành phố Sài Gòn được đầu tư gần $20 triệu mới sử dụng một năm đã hư hỏng trầm trọng.


Phố đi bộ Nguyễn Huệ được đầu tư 430 tỷ đồng, dài 670 mét, rộng 64 mét, được khánh thành vào ngày 30 tháng 4, 2015. Tuy nhiên, sau một năm được đưa vào sử dụng đã xuất hiện nhiều chỗ hư hỏng, đá mẻ các góc, hố ga trồi lên, ổ điện ngầm biến mất…








Nhiều nắp hố ga trồi lên so với mặt đường, thậm chí có đoạn vừa trồi vừa lõm. (Hình: VNExpress)


Theo VNExpress, đá granite lát ở quảng trường đi bộ Nguyễn Huệ, được cho có độ bền trăm năm nhưng mới một năm đã vỡ, bong tróc. Bên cạnh đó, hàng loạt đèn led lắp dưới gốc cây tạo hiệu ứng ánh sáng ban đêm đang bị thụt sâu xuống khung bảo vệ bằng sắt, trong khi đó các tụ điện bị hư khóa, hở nắp nơi lối đi rộng nhất rất gây nguy hiểm cho du khách.


Chưa hết, rất nhiều nắp cống, hố ga lồi lõm. Một số khác hư hỏng, tạo khoảng hở trông khá nguy hiểm trong khắp các nơi ở công trình nổi tiếng của Việt Nam này…


Nói với phóng viên Dân Trí, ngày 9 tháng 5, ông Phạm Sanh, chuyên gia giao thông, người có nhiều năm làm ngành cầu đường nhận xét, việc phố đi bộ Nguyễn Huệ hư hỏng nhiều chỗ như hiện nay một phần do đơn vị thi công thiếu kinh nghiệm, không lường hết các yếu tố tác động khi công trình đi vào sử dụng, đặc biệt là do… làm ẩu!


Theo ông Sanh, những hư hỏng này có thể dự đoán từ trước, khi mà đơn vị thi công chọn phương án dán kín các viên đá granite trên nền sàn bê tông. Ðó là hai dạng vật liệu khác nhau, độ co giãn do yếu tố nhiệt khác nhau nên việc bị rạn nứt rất bình thường.


“Tôi rất nghi ngại khi con đường này lúc xây dựng là chỉ định thầu mà không phải là đấu thầu theo quy định. Một công trình làm ăn ‘bầy hầy’ như vậy ngay tại trung tâm thành phố mà không xử lý rõ ràng thì coi sao được!,” ông Sanh nói.


Ngày 9 tháng 5, nói với Dân Trí, ông Nguyễn Vĩnh Ninh, giám đốc khu quản lý giao thông đô thị số 1, Sở Giao Thông Sài Gòn thừa nhận, việc sứt mẻ các nắp hố ga, đá granite bị bong tróc ở một số vị trí là có nhưng chưa đến mức nghiêm trọng. Phần lớn những vị trí bị nứt, vỡ là những điểm có nắp cống, hố ga, hầm kỹ thuật.


“Do trong quá trình sửa chữa hầm kỹ thuật, nạo vét cống… đơn vị thi công khi tháo dỡ đã dùng vật cứng để nạy nên bị bể. Còn những vị trí đá granite bị bong tróc, qua kiểm tra, xác định là do xe cộ lưu thông,” ông Ninh phân bua. (Tr.N)

Chính quyền Việt Nam đang kích động nổi loạn

SÀI GÒN (NV)Cá chết trắng biển đã đẩy tâm trạng bất an do môi trường sống bị đầu độc thành bất bình và việc đàn áp phản kháng ô nhiễm khiến bất bình chuyển thành căm giận.


Ví dụ về vượt ngưỡng…


Dân chúng Việt Nam vẫn tiếp tục loay hoay trong việc làm sao để được sống an toàn. Lối hành xử vô trách nhiệm trong quản trị xã hội khiến trộm cướp, đâm chém trở thành một loại “giặc” mà hệ thống công quyền bó tay. Ðồng hành với thứ “giặc” ấy là tai nạn giao thông, an toàn thực phẩm – những vấn nạn trầm kha của Việt Nam.








Ðòi được sống sạch, ăn sạch. (Hình: Facebook)


Giữa tuần vừa qua, có một sự kiện có thể dùng như ví dụ minh họa cho sự ngột ngạt vì bất an về môi trường sống tồi tệ ở Việt Nam đã đến mức vượt ngoài sự tưởng tượng của nhiều người: Ðài truyền hình Việt Nam công bố một video clip cho thấy, do người tiêu dùng tại Việt Nam sợ rau non, đẹp nên nông dân phải dùng chổi tre phá rau mà họ trồng để có thể bán được rau.


Video clip này ghi lại cảnh nông dân dùng chổi tre quét lên các luống rau nhằm làm cho rau mà họ trồng bị rách lá, thủng lỗ. Tâm sự của những nông dân trồng rau khiến nhiều người dở khóc, dở cười. Theo họ, bởi tất cả mọi người cùng bị ám ảnh rằng, rau mơn mởn, bắt mắt là nhờ hóa chất trừ sâu và thuốc kích thích tăng trưởng, nguy hại cho sức khỏe nên lúc này, người tiêu dùng ở Việt Nam chỉ mua những loại rau bị sâu ăn thủng lá hay già, héo…


Khi nhiều người đinh ninh, rau bị sâu ăn hoặc già, héo mới là rau… sạch vì không dính hóa chất trừ sâu hay thuốc kích thích tăng trưởng thì người trồng rau chỉ còn một cách là… hủy hoại rau họ trồng cho hợp với… thị hiếu của người mua.


Video clip vừa kể chỉ ra rằng, vấn nạn an toàn thực phẩm đã hủy hoại cả sức khỏe lẫn niềm tin của con người vào sự thiện lương của đồng loại. Việt Nam đang trong giai đoạn mà dân chúng phải tự gạt bỏ những điều tưởng như đương nhiên: Ðược ăn ngon (rau non, xanh) để chọn những thứ vốn dành cho heo (rau bị sâu ăn, già héo), với hy vọng sẽ không chết dần, chết mòn.


Tại sao vậy? Tại vì chính quyền dung dưỡng chuyện đầu độc con người. Dân chỉ là công cụ, không phải là đối tượng phải phục vụ hay bảo vệ.


Ai cũng muốn được sống an toàn


Bối cảnh xã hội như đã kể khiến nhiều người cảm thấy phải bày tỏ thái độ. Họ xuống đường tham gia các cuộc biểu tình phản kháng ô nhiễm, đe dọa quyền được sống an toàn của chính mình và thân nhân của mình. Thảm họa môi trường: Cá chết trắng một đoạn bờ biển dài tới 250 cây số ở phía Bắc miền Trung thật ra chỉ là giọt nước làm tràn ly.


Ðược sống an toàn là lợi ích chính đáng nhưng lợi ích đó không được bảo vệ. Bày tỏ thái độ là quyền hợp pháp, song quyền đó không được nhìn nhận.


Biểu tình không chỉ bị ngăn chặn mà còn bị trấn áp thô bạo. Internet đã bày ra cho mọi người “tận mục sở thị” sự thô bạo đó đến mức độ nào. Nhiều người không gọi đó là thô bạo nữa, họ gọi cách mà chính quyền Việt Nam ứng xử với những người bày tỏ khát vọng được sống an toàn là tàn bạo.


Thông qua đàn áp, chính quyền Việt Nam tiếp tục chứng minh họ khinh dân.


Khác nhiều cuộc biểu tình trước, lần này, tâm sự của những người biểu tình bị bắt, bị đánh, cho thấy mầm loạn đả rất lớn.








Và cách đáp ứng từ chính quyền “của dân, do dân, vì dân.” (Hình: Facebook)


Yếu tố đầu tiên là lai lịch của những người biểu tình. Tham gia đòi quyền được sống an toàn hôm Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2016, có những người vốn gắn bó mật thiết với chính quyền hiện tại. Sự ngột ngạt về môi trường sống hiện tại, tâm trạng bất an khi nhìn đến tương lai đã đẩy họ ra đường, đồng hành cùng những người khác.


Một facebooker với nickname là “Chuối Chín Cây” viết status “Ơn Trời tôi đã bị bắt.” “Chuối Chín Cây” khẳng định, những người biểu tình đã hành xử hết sức ôn hòa nhưng đủ loại lực lượng mặc đồng phục và những kẻ mặc thường phục (mà ai cũng biết là ai) vẫn xông vào đánh họ bằng tay chân, dùi cui, thậm chí đánh vào hạ bộ… rồi túm họ đẩy lên bus. Trong đó có cả những người bị tách khỏi con và những đứa trẻ chỉ mới hai tuổi, bốn tuổi, không có cha mẹ, ngơ ngác dưới lòng đường.


Hàng trăm người bị bắt đã bị đưa về sân Hoa Lư ở đường Ðinh Tiên Hoàng, quận 1, đói, khát vì bị giữ cho đến chiều để phân loại và lập biên bản cảnh cáo vì “gây rối trật tự công cộng.”


Theo lời “Chuối Chín Cây” thì khi phải làm việc với công an, bà đã khẳng định sẽ tiếp tục cùng mọi người biểu tình chống Trung Quốc và yêu cầu chính quyền phải có biện pháp tích cực hơn trong việc bảo vệ môi trường.


Thật ra, so với chuyện mà nhiều người đã kể thì cả tường thuật lẫn thái độ của “Chuối Chín Cây” chẳng có gì khác, trừ… điểm xuất phát của bà. “Chuối Chín Cây” là một nhà báo kỳ cựu của tờ Phụ Nữ TP.HCM, chồng là cựu tổng biên tập tờ Pháp Luật TP.HCM. “Chuối Chín Cây” đã nói với những sĩ quan “an ninh” làm việc với bà rằng: “Cô tin với trái tim của người Việt chân chính, các con cũng sẽ làm như cô nếu các con không mặc đồng phục!”


Giống như “Chuối Chín Cây” và hàng trăm người khác đã bị bắt sáng 8 tháng 5 tại Sài Gòn, một facebooker tên “Hương Tô” bị tống lên bus sau khi bảo với những người tham gia vây bắt, đánh đập những người biểu tình rằng, hãy nghĩ cho gia đình của họ, điều họ đang chống lại chính là thứ đang cố giúp họ, còn thứ mà họ đang phục tùng sẽ không mang lại thứ gì sạch để ăn.


Hương Tô “bị xô ngã xuống đất, đá vào đầu, đạp vào bụng, kéo lê trên mặt đất” song cô khẳng định vẫn “không là gì so với những anh chị, cô chú đáng tuổi cha mẹ chúng mà đầu vẫn tuôn máu ướt vai áo.” “Hương Tô” nhấn mạnh “Có đi, có trải.”


“Hương Tô” là một họa sĩ thiết kế. Cha cô từng là tổng biên tập tờ Sài Gòn Giải Phóng. Mẹ cô từng là sĩ quan công an.


Yếu tố thứ hai về mầm loạn đang lớn là tường thuật của những người nhập cuộc như “Chuối Chín Cây,” “Hương Tô” cho thấy một điều quan trọng khác.


“Chuối Chín Cây” nhận định: “Nói cho công bằng thì cũng có một số khá đông anh em thanh niên xung phong, cảnh sát cơ động, công an và an ninh cư xử nhũn nhặn khi bị chúng tôi từ chối thẳng thừng và phản ứng gay gắt về việc lăn tay, chụp hình. Hoặc khi thấy một số người quật dân biểu tình bằng dùi cui, họ hò hét che chắn cho những người già như tôi. Một số khác dù không nói ra nhưng nhìn ánh mắt của họ, tôi hiểu họ bắt giữ chúng tôi chỉ vì công vụ thôi.”
“Hương Tô” cũng đề cập đến những người “thực thi công vụ” cúi mặt khi người biểu tình bảo với họ rằng, biểu tình là cách đòi quyền lợi cho chính họ – những kẻ đã ngăn chặn biểu tình.


Khi những người như “Chuối Chín Cây,” “Hương Tô” bị chính quyền mà họ hoặc cha mẹ họ từng phục vụ đẩy đến chỗ phải nhập cuộc thì thời điểm mà “cha mẹ, vợ con, anh em, bạn bè” của các thành viên “thực thi công vụ” cũng nhập cuộc chắc chẳng còn xa.


Tiếp tục nhẫn nhục – chuyện khó tin


Báo chí Việt Nam không có dòng nào về hai cuộc biểu tình phản kháng ô nhiễm, diễn ra vào Chủ Nhật, 1 tháng 5, và Chủ Nhật, 8 tháng 5. Một facebooker hiện là biên tập viên của tờ Tuổi Trẻ đã viết như thế này trên trang facebook của ông ta – nguyên văn:


Câm nín và đối thoại

(Chuyện nghe được ở quán cà phê Ðu Ðủ Xanh)


– Này, mấy ông làm báo cái kiểu con c… gì thế?


– Thế ông muốn hỏi cái con c… gì?


– Tại sao vụ cá chết người ta biểu tình rầm trời ở cả hai đầu đất nước mà tôi thấy báo chí mấy ông đ… đăng lấy một dòng?


– À, thì đ… đăng lấy một dòng chứ sao!


– Mấy ông điếc à, hay mù?


– Không điếc, cũng không mù mà là không được phép đăng.


– Mấy ông không thấy nhục khi bán báo à?


– Thấy chứ. Nhục cũng có mà không nhục cũng có.


– Lại ăn nói lòng vòng đ… hiểu cái con c… gì?


– Nhục là vì chúng tôi lỡ bước chân vào cái nghề này nên phải chịu… nhục. Còn không nhục là vì chúng tôi đã cố gắng đăng nhưng cái kiểu làm báo xứ Việt ta là thế, họ đ… muốn anh đăng thì anh đ… được đăng, hiểu chưa, đồ ngu?


– Vậy chẳng lẽ mấy ông cứ im lặng chịu nhục ngày này sang ngày khác à?


– Ðúng vậy. Bọn trẻ thì phải cắn răng tiếp tục chịu… nhục, bọn già thì mong đến ngày về hưu để hết… nhục. Vậy thôi!


– Vậy thôi?


– Buồn nhỉ?


– Ừ, buồn lắm. Bỏ nghề thì không đành vì đeo theo nó nhiều năm, nó thành máu rồi. Mà bỏ nghề thì biết làm gì? Chẳng lẽ đi bán bánh canh như thằng Ðủ? Thôi thì tìm đọc “Ðể Gió Cuốn Ði” của Ái Vân cho đỡ buồn vậy!


Chỉ trong vài tiếng, status mới trích dẫn nhận được khoảng 150 likes, kèm nhiều bình luận. Khoảng hai phần ba những người thích status này đã từng hoặc đang làm cho nhiều tờ báo ở Việt Nam. Có người khẳng định, về hưu rồi thì vẫn nhục, nhục từ trong máu nhục ra!


Người ta sẽ cắn răng chịu nhục để cả mình lẫn con cháu chết dần, chết mòn? Dường như chính quyền Việt Nam vẫn còn tin là có thể làm được như vậy.


Tội nghiệp! (G.Ð)

Hy vọng vực dậy ngành sản xuất ở vùng Midwest Hoa Kỳ

NEW YORK CITY, New York (NV)Ứng cử viên tổng thống Cộng Hòa Donald Trump từng khơi dậy sự phẫn nộ nơi quần chúng Mỹ về công việc trong nước bị mất dần, nhưng giới kỹ nghệ và phân tích ở Midwest cho rằng nỗi thống khổ của ngành sản xuất ở đây còn tệ hơn thế nhiều.





 

 Dây chuyền sản xuất tại Toshiba International Corp, nhà máy sản xuất thiết bị cho xe chạy vừa điện vừa xăng. (Hình: Getty Images/Matthew Busch)
Midwest bao gồm 12 tiểu bang Illinois, Indiana, Iowa, Kansas, Michigan, Minnesota, Missouri, Nebraska, North Dakota, Ohio, South Dakota, và Wisconsin.

Reuters trích dẫn lời ông J B Brown, chủ tịch công ty Bremen Castings Inc ở Indiana, nói rằng doanh nghiệp của công ty sụt giảm trầm trọng, trong năm 2014 giảm đến 40%.

Ngành dầu khí chậm lại cũng ảnh hưởng sâu sắc đến nền kinh tế và việc cắt giảm nặng nề trong ngành sản xuất máy nông nghiệp và thiết bị nặng làm điêu đứng hằng ngàn nhà cung cấp nhỏ trên khắp vành đai kỹ nghệ.

Chỉ riêng công ty Caterpillar Inc, họ phải đóng cửa 20 cơ sở, mà phân nửa nằm trên đất Mỹ, và 3,500 công nhân mất việc vĩnh viễn do hậu quả của chương trình tái tổ chức.

Ông Christopher Williamson, trưởng kinh tế gia của tổ chức Markit, nói, việc cắt bớt việc làm bắt nguồn từ tình trạng “thiếu đơn đặt hàng” và không khí chính trị mờ mịt.

Ông Williamson tiếp: “Các công ty lâm vào cảnh phải chịu thúc thủ không dám mở rộng và lo lắng về tốn phí, khiến việc cắt bớt việc làm phản ảnh từ tình trạng ấy.”

Theo ông Williamson, các nhà sản xuất Hoa Kỳ nay cắt giảm trung bình 10,000 công việc làm trong một tháng và ông thấy khuynh hướng này vẫn còn tiếp tục.

Dân chúng ở vùng Rust Belt, bao gồm Illinois, Indiana, Michigan, Missouri, Pennsylvania và Ohio, còn bi quan hơn đối với đường lối của tiểu bang họ so với đối tác của họ tại những vùng khác ở Hoa Kỳ.

Theo kết quả thăm dò của Reuters/Ipsos, 60% dân Rust Belt nói rằng tiểu bang họ đang đi “sai đường,” so với 49% cư dân ở các tiểu bang khác.

Tuy nhiên ngành kỹ nghệ sản xuất xe hơi lại tiếp tục hoạt động mạnh nhờ khu vực kinh tế tiêu dùng tương đối nở rộ. Ngành nhà đất cũng khởi sắc không kém.

Ông James Metcalf, tổng giám đốc USG Corp, công ty chế tạo ván tường dùng trong xây cất, với thương vụ lên đến $3.8 tỉ trong năm 2015, cho hay công ty có được “tam cá nguyệt tuyệt vời nhất chúng tôi có được trong 10 năm.”

Đồng thời ngọn gió ngược chiều làm ngăn trở ngành sản xuất cũng dịu lại phần nào nhờ giá dầu thô đang nhích lên dần và đồng dollar, vốn gây cản trở việc xuất cảng, cũng đang mất giá phần nào. (TP)

Giã từ Trung Tâm Huấn Luyện Cán Bộ Chiến Tranh Chính Trị


Vân Hải Nguyễn Xuân Hùng
(K16 Thủ Ðức)


Sau khi cùng các quân nhân khác nghiêm chỉnh chào cờ lần chót và nghe Trung Tá Nguyễn Văn Minh, chỉ huy trưởng Trung Tâm Huấn Luyện Cán Bộ Chiến Tranh Chính Trị nghẹn ngào nói với chúng tôi những lời cuối trước khi bước đi, tôi cảm thấy trước mắt mình là một con đường hầm đen hút mà chúng tôi, những quân nhân và công chức của chế độ Việt Nam Cộng Hòa không chóng thì chày sẽ bị đẩy vô và không còn một sự lựa chọn nào khác.


Những lời nói ấy cứ như một thứ âm vang dội ngược trong đầu óc tôi: “Nước đã mất, quân đội đã không còn và tôi cũng không còn là chỉ huy trưởng của các anh em nữa. Cho tôi gửi lời thăm hỏi cuối cùng đến gia đình các anh em. Xin mọi người hãy bảo trọng.”


Tôi ngước mắt nhìn lên đỉnh cột cờ một lần nữa, nơi mà lá cờ vàng ba sọc đỏ đã được kéo xuống sau lần chào cờ chót và được Trung Sĩ Kiệt và Hạ Sĩ Tài trịnh trọng gấp lại cất vào văn phòng chỉ huy trưởng, một thao tác cuối cùng chấm dứt vĩnh viễn hoạt động của một trung tâm nơi đã đào tạo ra nhiều cán bộ sĩ quan cũng như hạ sĩ quan Chiến Tranh Chính Trị cho Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.


Ðó là ngày 30 tháng 4 năm 1975, một ngày có thể nói là buồn bã nhất trong đời tôi, ngày mà mảnh đất thân yêu cuối cùng của những con người quốc gia, yêu tự do, yêu chân lý đã lọt vào tay cộng quân Bắc Việt.


Ðầu óc tôi như muốn rối tung lên, phần vì chán nản đến cùng cực, phần vì đau xót không những cho riêng cá nhân mình mà còn cho cả hàng hàng lớp lớp người dân Miền Nam Việt Nam tự nhiên bị rơi vào một cái khoảng trống tâm lý, tình cảm và tinh thần rất lớn nghĩa là bị du vào cái cảnh nước mất, nhà tan, vào tròng Cộng Sản và để cho đầu mình bị chúng tròng lên cái “niền kim cô” đỏ, hay “những cái niền kim cô” đỏ mà hơn một triệu người miền Bắc di cư vào Miền Nam năm 1954 đã may mắn thoát được.


Và bây giờ thì chúng tôi chẳng còn có cách nào vùng vẫy thoát cái niền ấy được nữa mà phải chấp nhận sống dưới một chế độ mà riêng gia đình chúng tôi đã mất thiện cảm từ lâu. Nói một cách khác chúng tôi thù chúng nó thì đúng hơn.


Thay vì thay đồ dân sự để ra khỏi đơn vị của mình ngay khi biết chắc rằng bọn Cộng Sản Bắc Việt sắp sửa tràn tới đây nhưng tôi vẫn chưa vội mà vẫn mặc bộ quân phục trên người.


Tôi nghĩ mình nên nán lại thêm một thời gian ngắn đủ để nhìn lại đơn vị của mình một lần cuối, và biết đâu sau này khi có dịp mình có thể viết lại, kể lại, cái giây phút cuối cùng của một trong những đơn vị quân sự của quân lực Việt Nam Cộng Hòa đã bị buộc phải rã ngũ trong đau thương để cho con cháu mình đọc được và cảm nhận được rằng ông cha của chúng ngày xưa đã đau đớn như thế nào và đã sống như thế nào, chứ không phải hèn hạ như bọn Cộng Sản đã từng lăng nhục và thóa mạ họ.


Vì thế tôi một mình thong thả đi xuống khu anh em khóa sinh nhìn lại một lần chót nơi ăn chốn ở của họ. Một số anh em nhà ở mãi tận Miền Trung cũng vẫn còn nán lại đó dù rằng tất cả cũng đã sẵn sàng với chiếc ba lô duy nhất để “dzọt” cho lẹ.


Thấy tôi anh em khóa sinh bu lại hỏi tôi rằng họ phải làm gì bây giờ. Nghe hỏi như vậy tôi không biết trả lời làm sao cho hợp tình hợp lý và hợp cảnh vì thực sự ngay chính bản thân tôi, tôi cũng chẳng biết mình phải làm gì trong lúc này chứ đừng nói là làm cố vấn cho ai Tôi nói với họ là bây giờ tình hình đã như thế, nước đã mất, quân đội và cấp chỉ huy không còn thì gia đình mình là nơi duy nhất để mà trở về.


Rồi tôi quay trở lại văn phòng của Liên Ðoàn Khóa Sinh. Hạ Sĩ Nguyễn Ngọc Dung, người tài xế của tôi vui tính hay cười cũng không thấy xuất hiện. Chiếc xe Jeep đậu hờ hững bên hông. Tôi bước tới nhìn chiếc xe rồi quay trở lại chiếc bàn bureau làm việc thường ngày ngồi đó hai tay chống cằm suy nghĩ.


Rồi như bị du vào trong một giấc mộng ban ngày… trí nhớ của tôi bay bổng về vùng trời của quá khứ, nhớ đến cái ngày chúng tôi thật sự thoát khỏi vùng Cộng Sản để sang vùng Quốc Gia xẩy ra vào một buổi sáng mù sương của 21 năm về trước, một ngày của tháng 10 năm 1954 khi gia đình chúng tôi cùng nhiều gia đình di cư khác đã tới được bến đò Quý Cao thuộc huyện An Lão, tỉnh Kiến An, Bắc Việt, nơi địa đầu giữa Quốc Gia và Việt Minh Cộng Sản.


Buổi sáng hôm ấy từ làng Vĩnh Bảo chúng tôi được cán bộ Việt Minh Cộng Sản đưa đi dọc theo một con đường đê dài khoảng hơn một cây số thì tới bến đò Quý Cao nơi đó chính quyền địa phương tân lập của Việt Minh Cộng Sản căng một chiếc dù trắng tịch thu được của Pháp với một cái thùng nhôm lớn đựng nước trà và mấy cái chén nhỏ để trên một cái khay. Theo lời của mấy tên cán bộ thì nước trà này là do “nhân dân” có tấm lòng tốt đãi những người đi vào Miền Nam.


Vài tên cán bộ được bố trí bám theo ca nô mà Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát Ðình Chiến thuê mướn để đưa chúng tôi từ Phát Diệm đến đây lúc nào cũng cố tỏ vẻ nhã nhặn và còn dặn chúng tôi là “hễ đồng bào vào trong ấy rồi mà ‘bọn Ngô Ðình Diệm’ đối xử không tốt hay đàn áp đồng thì đồng bào cứ đứng lên đấu tranh mà đòi về nhá.”


Nghe bọn cán bộ nói thế bố tôi và mấy người có tuổi chỉ cười trừ. Lúc ấy tôi chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi nhưng hình như lúc ấy ông coi tôi giống như một người trưởng thành. Ông hỏi tôi rằng thái độ của mấy cán bộ Việt Minh này như thế nào. Thực tình mà nói chị em chúng tôi giống như những trái cây bị chín ép trong chế độ Việt Minh Cộng Sản, điều đó có nghĩa là chúng tôi có sự suy nghĩ già dặn hơn những người khác cùng tuổi sống trong một môi trường khác, hoàn cảnh khác.


Tôi cười nói:


-Cậu ơi chúng chỉ được cái mồm thôi. Thời gian ngắn ngủi sống trong Nhà Tràng Lý Ðoán ở Phát Diệm là chúng con biết chúng “tốt” với người dân ra sao rồi.


Tuy còn bé nhưng hồi ấy chúng tôi đã biết phân biệt phải trái, trắng đen ở trong cái vùng gọi là xôi đậu ấy. Thằng Tây thì ở xa, tuy không xa lắm còn đám Việt Minh Cộng Sản thì ở sát với dân, với chúng tôi. Chúng sống nhờ dân, chúng bám vào dân. Cha tôi thì thất nghiệp phải dắt díu cả gia đình về quê sống bám vào mấy mẫu ruộng tư điền mà ông bà nội tôi để lại. Gia đình tôi sống trong cảnh bần bách mà phải nuôi cơm không mấy thằng cán bộ Việt Minh Cộng Sản ăn dầm ở dề. Trong khi chiến tranh chưa ngã ngũ ra sao thì chúng nhỏ nhẹ nịnh nọt người dân, đến khi nghe tin sắp chiến thắng Ðiện Biên Phủ rồi thì chúng thấy không cần phải lấy lòng dân nữa nên giở mặt liền, đánh đấm người dân tức khắc không cần lời nói của người ta có đúng hay sai. Phải chi chúng nó cứ hanh hách như mấy tên lính partisan Việt Nam đi lính cho Pháp thì lại đi theo một lẽ khác. Ðằng này lúc nào chúng cũng một điều đồng bào hai điều đồng bào, và lúc nào cũng nói là “Bác” Hồ dặn phải cần kiệm liêm chính và nhất là phải thương yêu dân, đừng bóc lột dân, đừng cướp của dân.


Nhưng cháy nhà thì mới lòi ra mặt chuột. Khi nghe tin thắng Pháp ở Ðiện Biên Phủ thì bọn Việt Minh Cộng Sản ở quê tôi bỗng nhiên giống như những hung thần. Ông Lý Luận ở làng tôi chỉ nói một câu vô thưởng vô phạt là “chông sắt thì mới đâm thủng giầy tây của Pháp chứ còn chông tre thì chẳng ăn thua gì.” Lời nói của ông bất ngờ lọt vào lỗ tai tên Tặng, xã đội trưởng Xã Ðội Liên Minh người Ðô Quan. Không nói nửa lời y trợn mắt hét hai tên du kích “vật cổ” ông già 54 tuổi xuống đất để cho y đích thân cầm cây gậy tre to bằng nửa cổ tay đánh ông ta đến ngất ngư. Phản ứng của chúng bấy giờ là bất cứ ai nói hay thốt lên những lời ngược với sự tin tưởng hay việc làm của chúng thì chúng “xơi tái” ngay, không tha. Chúng lật lọng lắm. Bây giờ thì nhỏ nhẹ với đám dân di cư này chỉ là vì Ủy Hội Quốc Tế Kiểm Soát Ðình Chiến coi như đã khoán trắng cho chúng là phải đưa chúng tôi tới đây không thiếu một người, bởi vì chứng cớ là vào lúc sâm sẩm tối hôm trước phái đoàn của Ủy Hội Quốc Tế đã đến chỗ cái ca nô mà chúng tôi đã đi trên đó kiểm soát xem có đủ người không. Sở dĩ tôi biết và nhớ kỹ vì tôi là một tên thiếu niên trong số ít những người được chỉ định ở lại canh cái ca nô ấy.


Từ bờ bên đây con sông phía Việt Minh Cộng Sản chúng tôi đã nhìn thấy lá đại kỳ mầu vàng ba sọc đỏ vẫy vùng bay trên đỉnh của một cột cờ rất cao trên một cái kỳ đài rất lớn. Khi thấy chúng tôi tới thì trên bến mé sông bên kia nơi có lá đại kỳ bỗng có tiếng loa phóng thanh sang bên phía bờ nơi chúng tôi đang đứng cái câu mà cho đến bây giờ sau hơn sáu mươi năm tôi vẫn còn nhớ là: HOAN HÔ ÐỒNG BÀO TA ÐÃ ÐẾN ÐƯỢC VÙNG TỰ DO, HOAN HÔ!


Không ai bảo ai chúng tôi cũng đồng loạt hô lên hai chữ hoan hô đến hai lần đáp lại.


Tiếng hoan hô từ phía bờ bên kia được phóng lớn qua hệ thống loa khá mạnh theo gió đông bắc lồng lộng trượt trên đỉnh những ngọn sóng lăn tăn như một luồng hơi ấm thổi vào trong tâm hồn buồn nản của mọi người khiến cho chúng tôi ai cũng phấn chấn hẳn lên.


Bọn cán bộ Cộng Sản Việt Minh trai có, gái có được chỉ định đi theo chúng tôi mặt mũi kẻ nào kẻ nấy trông cứ khó đăm đăm chứng tỏ rằng chúng đang chửi thầm chúng tôi rằng tại sao lại không ở lại với Bác với Ðảng nhà chúng nó trong một nửa quốc gia vừa mới giành được độc lập, có chủ quyền không đủ sướng hay sao mà lại ngu dại kéo nhau đi đến một miền dưới sự “kìm kẹp” của “một chính phủ bù nhìn Ngô Ðình Diệm” thì cũng là một điều lạ.


Tuy khó chịu nhưng chúng chẳng dám làm gì vì chúng tôi là những người coi như được Ủy Hội Quốc Tế Giám Sát Ðình Chiến “bảo đảm mạng sống” trước khi rời Nhà Tràng Lý Ðoán cũng như nhà thờ Phát Diệm để lên ca nô chạy sang Thái Bình rồi đi ngược lên Kiến An.


Một chiếc đò gỗ tương đối lớn lần lượt đưa chúng tôi qua sông cập bến bờ bên kia tức là bên vùng tự do. Và từ điểm địa đầu này chúng tôi được xe nhà binh của Quân Ðội Quốc Gia Việt Nam chở về quận lỵ An Lão lãnh thực phẩm và gạo trước khi lên xe đi tiếp đến Hải Phòng. Và rồi chúng tôi được đưa đến Trại Di Cư Thượng Lý do Phủ Thủ Hiến Bắc Việt Di Cư cho thiết lập ở ngoại ô thành phố Hải Phòng với sự hỗ trợ của Hải Quân Hoa Kỳ.


Tôi còn nhớ lúc đang còn ở bến đò Quý Cao chờ được đưa sang bên bờ Quốc Gia mẹ tôi bồng thằng em trai tôi tên Huệ lúc ấy mới có hai tuổi nước mắt rưng rưng. Bố tôi vốn tính trầm lặng rất ít nói nhưng khi nhìn thấy lá đại kỳ mầu vàng ba sọc đỏ phần phật tung bay và rồi nghe tiếng reo hò chào mừng chúng tôi từ phía bên kia sông vọng tới ông vỗ vai mẹ tôi rồi nghiêm trang nói:


-Bà ạ, gia đình mình sống rồi!


Câu nói ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa ấy vang lên trong tiềm thức dẫn tôi về với cái cảnh đời thường khốn khổ ở quê nhà tôi, một ngôi làng nhỏ nghèo nàn thuộc vùng châu thổ sông Hồng, nơi đó mẹ con chúng tôi sống một cuộc sống vô cùng là cơ cực. Nhưng năm 1951, bố tôi trở lại Hà Nội làm việc lại cho chính phủ quốc gia thời ông Nguyễn Văn Tâm làm thủ tướng và Cựu Hoàng Bảo Ðại làm Quốc Trưởng thì cuộc sống khấm khá hơn nhiều.


Nhờ hồi ngạch bố tôi được hưởng lương bổng trở lại và việc đầu tiên ông làm là cấp tốc cứu đói gia đình. Ông nhờ người cháu gọi bằng chú mang về cho mẹ tôi một ngàn năm trăm đồng bạc tiền Ðông Dương. Lúc nhận được tiền mừng quá mẹ tôi cũng nói với đám trẻ con chúng tôi cái câu tương tự như vậy: “Thôi! Mẹ con mình sống rồi!” Người ta nói “lịch sử là một sự tái diễn” còn tôi thì từ câu nói ấy tôi bắt chước nói rằng “lịch sử của gia đình cũng là một sự tái diễn.”


Tôi đang như tỉnh như mê chìm trong dòng suy nghĩ thì bỗng có một tiếng nổ rất lớn và những tràng súng liên thanh bắn rộ ở phía ngoài nghe giòn giã như pháo Tết khiến tôi bỗng trở về với thực tại trần trụi của ngày mất nước, ngày mà mọi sự tủi nhục và đớn đau đều đang diễn ra trên thành phố thủ đô thân yêu đang chìm dần trong cơn đại hồng thủy khốn nạn và tai quái này! Hai trung úy Ngô Việt Cương và Trần Quang Minh đang đứng ở phía ngoài chạy ùa trở lại vào trong văn phòng trong trạng thái lo lắng.


Trung Úy Minh nói với tôi:


-Ngoài vẫn còn bắn dữ lắm. Ông Minh đã ra lệnh đầu hàng cả gần hai tiếng rồi mà vẫn còn bắn nhau nữa sao? Bọn quân phạm chạy ào ào phía ngoài đại úy ơi. Chắc Việt Cộng mở trại tù cho họ chạy ra ngoài đấy. Mình cũng về thôi. Hết rồi!


Ngoài sân đã vắng người nhưng ngoài cổng Hạ Sĩ Tài cũng vẫn còn đứng ở trước trạm gác và cây súng garant M1 hờ hững dựa vào trạm gác.


Tài nói với tôi:


-Khoan hãy ra ngoài đại úy! Bây giờ phía ngoài chộn rộn lắm. Nãy có mấy người lính Biệt Khu Thủ Ðô chạy ngược lại nói là Saigon như đang lên cơn sốt. Người đâu mà đổ ra đường nhiều quá xá, kẻ đi, người chạy ai cũng hối hả… Chẳng còn bóng dáng một người cảnh sát nào. Sao đại úy không thay đồ civil đi.


Tôi mỉm cười trả lời:


-Có chứ.


Bấy giờ tôi mới sực nhớ là trên mình tôi vẫn còn mặc bộ đồ nhà binh. Tôi quay trở lại văn phòng Liên Ðoàn Khóa Sinh mở cánh cửa tủ sắt lấy bộ quần áo civil, một cái áo sơ mi trắng cộc tay và chiếc quần bằng vải Dacron xanh màu xanh dương. Tháo đôi giầy jungle boots xong tôi lặng lẽ trút bỏ bộ quân phục nhưng lại đem máng vào cái ghế ngồi hàng ngày của mình sau chiếc bàn bureau rồi mới mặc bộ đồ dân sự. Ðôi chân không giầy bây giờ được thay thế bằng đôi dép Nhật. Rồi tôi lặng lẽ ra hàng hiên đạp máy xe cho nổ là giã từ luôn.


Nhưng chiếc xe mobylette cứ trơ ra, đạp cách nào nó cũng không nổ. Giá như những bữa khác thì tôi lái xe Jeep về nhà, tuy nhiên kể từ hôm nay trở đi tôi không còn là chủ của chiếc xe ấy nữa, bởi vì bây giờ nó sắp trở thành một trong những chiến lợi phẩm của Cộng quân Bắc Việt.


Bỗng có một anh trung sĩ khóa sinh từ phòng ngủ ở đằng sau hối hả chạy tới chỉ tay vào chiếc xe mini Lambretta nói:


-Ồ còn có chiếc xe này này, đại úy. Xe nọ đi không được thì đi xe kia. Giờ này mà!


Tôi bảo với anh ta:


-Xe này là xe của Trung Úy Hội, Khối Chiến Tranh Chính Trị. Chưa biết chừng ông ấy đang trên đường đi tới đây để lấy xe về đấy.


Người khóa sinh nói:


-Giờ này ai còn có can đảm trở lại đây nữa, đại úy. Ðại úy không đi thì em đi được không?


Tôi đáp:


-Tùy anh, chứ tôi thì tôi thật sự không có ý kiến, vì không phải xe của mình.


Nhưng người khóa sinh kia nói với tôi:


-Chẳng bao lâu Việt Cộng chúng nó sẽ tới đây thôi. Bây giờ em cần chạy ra bến Bạch Ðằng để xem ra có còn chiếc tầu nào mà leo lên chạy trốn đi chứ ở với bọn Việt Cộng này không được đâu đại úy. Em với đại úy cùng đi, nhá.


Không hỏi ý kiến gì thêm nữa anh ta lại nói:


-Ồ mà không có chìa khóa xe thì làm sao mà đi được.


Nhưng loay hoay một tí nhìn bên này, nhìn bên kia, anh ta bỗng reo lên:


-Ồ không cần khóa khung gì cả. Em biết làm gì rồi.


Rồi đạp máy xe cho nổ, hắn giục tôi:


-Ðại úy với em chúng mình dzọt đi thôi. Họ đi gần hết cả rồi, chắc là chỉ còn hai người mình thôi.


Cũng vừa lúc ấy Trung Úy Minh chở Trung Úy Cương trên chiếc Honda 50 cũng vừa mới vút ra cổng để lại cái tiếng gằn của máy xe khi bị ép ga.


Xe nổ máy anh khóa sinh giục tôi:


-Không còn thì giờ suy nghĩ nữa, đại úy. Em với đại úy đi đi chứ không có thì không kịp. Mình chạy ra bến Bạch Ðằng. Ở đây mà không leo lên tầu được thì mình chạy xuống Nhà Bè. Mình phải ra đi trước khi Việt Cộng chiếm bến tầu.


Tôi bảo:


-Em cho tôi quá giang ra khỏi cổng trung tâm thôi.


Rồi tôi leo lên ngồi phía sau. Chiếc xe bò chầm chậm chạy ra khỏi cổng và khi chạy tới bùng binh Ngã Sáu đầu đường Trần Quốc Toản thì máy lại tắt. Anh khóa sinh cứ loay hoay mãi đành phải dựng xe lại mặt đăm chiêu không biết tiến thoái ra sao. Một lát sau anh ta lại đạp máy thì may mắn thay, máy nổ.


Nỗi vui mừng hiện ra trên khuôn mặt trẻ măng của anh hạ sĩ quan khóa sinh CTCT, anh ta lại giục tôi:


-Em với đại úy cùng đi nghe!


Tôi đáp:


-Cám ơn em, em đi đi. Thượng lộ bình an.


Thấy rủ tôi chạy xuống bến tầu đến hai ba lần mà thất bại, anh ta nhìn chòng chọc vào tôi để xem phản ứng như thế nào. Bỗng anh ta đứng thẳng người giơ tay lên chào kính một tác phong rất nhà binh rồi nói:


-Vĩnh biệt đại úy!


Chiếc xe mini lambretta rú lên thê thảm và rồi chìm trong làn xe cộ đủ thứ. Con đường Lê Văn Duyệt đầy ứ xe cộ đủ loại y như những con đường khác trong thành phố như Trần Hưng Ðạo, như Pétrus Ký.


Khói từ mấy cái ống bô của xe lam, của xe hơi dân sự và của xe gắn máy phun khói mịt mờ, đầy đường tạo ra cái cảnh xe cộ kẹt cứng ngắc. Nhiều người cho xe gắn máy của mình leo lên lề chạy luồn chạy lách bất kể bị người khác phản đối hay không vì cướp lối đi của họ. Người nào người nấy mặt mũi trông buồn bã như đi đưa đám, còn số khác khuôn mặt họ hoảng hốt thấy rõ trong khi ấy có người sụt sùi khóc.


Tại bùng binh Ngã Sáu Lê Văn Duyệt Trần Quốc Toản mấy chiếc xe Jeep của binh chủng nhẩy dù máy xe có cái vẫn còn nổ và máy truyền tin trên xe vẫn còn phát ra những lệnh lạc từ một cấp chỉ huy nào đó. Trong lúc ấy ngay tại cái chỗ quẹo giữa Yên Ðổ và Lê Văn Duyệt, một binh sĩ thiết giáp vẫn còn bình tĩnh đứng trên thiết vận xa trút bao gạo của mình cho một bà cụ đang đứng ở dưới. Một binh sĩ Nhẩy Dù đi qua mình trần.


Bỗng có một người nào đó ném cho anh ta chiếc áo sơ mi dân sự rồi bảo:


-Này anh Nhẩy Dù! Mặc áo vô đi!


Thấy có người quăng cho mình cái áo, anh lính trẻ không kịp cám ơn vừa đi vừa mặc áo rồi biến vào trong hẻm gần đó. Mấy người lính khác đủ loại cũng tản vào trong mấy ngõ hẻm gần đấy.


Anh hạ sĩ quan trẻ tuổi khóa sinh của tôi đã vọt đi từ lúc nẫy rồi. Ðầu đường Trần Quốc Toản có mấy chiếc xe GMC trên chở lính Nhẩy Dù trang bị đến tận răng, người nào người nấy với khuôn mặt thật bình thản. Trong giờ phút dầu sôi lửa bỏng mà họ vẫn còn giữ thái độ trầm tĩnh và thản nhiên không tỏ ra nao núng, tôi thật sự khâm phục tinh thần quả cảm và bình tĩnh của họ và nhất là tinh thần kỷ luật, cho đến giờ phút ấy vẫn một lòng trung trinh với cấp chỉ huy của mình.


Bây giờ sau bao nhiêu năm lúc ngồi viết lại những gì xẩy ra trong ngày đầu tiên, ngày 30 tháng 4 năm 1975 tôi có thể nói rằng nếu như ông Dương Văn Minh ra lệnh tử thủ Saigon thì cho dù Cộng Sản Bắc Việt có vượt trội quân đội Việt Nam Cộng Hòa về vũ khí thì bọn chúng cũng phải chết gần hết mới chiếm được Saigon.


Tự nhiên tôi nẩy ra ý định muốn theo đoàn quân Nhẩy Dù và tôi đoán là đoàn xe sẽ chạy ra Phú Lâm và rồi xuống Vùng Bốn bắt tay với các sư Ðoàn 7, 9 và 21 cùng các đơn vị địa phương như Ðịa Phương Quân và Nghĩa Quân còn nguyên vẹn. Trước đó ít ngày tôi đã nghe tin rằng đấy là cái kế hoạch của Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ và lực lượng Việt Nam Cộng Hòa còn lại sẽ kéo hết xuống Vùng 4 và tử thủ từ Bắc Mỹ Thuận trở xuống.


Tôi tiến lại gần nói:


-Các anh cho tôi đi theo với.


-Không được. Dân sự không đi theo được, một người lính nói với tôi.


-Không tôi cũng là lính mà!


-Lính gì mà không có quần áo lính vậy? người lính dù quát lên.


Nghe giọng quát lên như vậy tôi mới chợt bừng tỉnh vì lúc ấy tôi cũng vẫn nghĩ mình đang còn mặc bộ đồ lính với cặp lon đại úy chứ không nghĩ rằng mình bây giờ ngoài cái đầu húi “cua” còn thì tất cả không có cái gì để chứng minh tôi là lính Việt Nam Cộng Hòa cả. Chiếc áo sơ mi trắng với chiếc quần “xi vin” mầu xanh cùng đôi dép Nhật dưới chân tôi chỉ có thể chứng minh tôi là một người dân thường không hơn không kém. Rồi mấy chiếc GMC nổ máy chạy xuống cuối đường Trần Quốc Toản nẻo ra Phú Lâm.


Tôi lẩm bẩm lặp lại sự suy nghĩ lúc nẫy:


-Chắc là chạy xuống Long An rồi về Vùng Bốn bắt tay với Quận Ðoàn 4 Quân Khu Bốn nơi đó còn có ba sư đoàn bộ binh 7, 9 và 21 và lực lượng địa phương như Ðịa Phương Quân và Nghĩa Quân còn nguyên vẹn mà.


Một đoàn người lếch thếch từ trên đường Lê Văn Duyệt hướng Saigon đi ngược lại Lê Văn Duyệt Biệt Khu Thủ Ðô. Một thiếu phụ chừng trên dưới ba mươi ôm đứa con còn nhỏ xíu trong tay vừa đi vừa khóc lóc thảm thiết phần vì chồng mới chết mà lại lạc mất đứa con:


-Trời đất ơi! Con ơi là con ơi! Sao con nỡ bỏ mẹ với em mà đi đâu con ơi! Mẹ biết kiếm con ở đâu ra đây? Còn ai là người cùng mẹ đi tìm con về đây. Cha con thì bị cái bọn Việt Cộng nó bắn chết rồi, còn ai thay mẹ đi kiếm con chứ ứ ứ… con.. ơi… là… con…. ơi!


Chị ngồi bệt xuống lề đường tiếp tục gào khóc thê thảm. Tiếng kể lể xen lẫn tiếng khóc sụt sùi nức nở của thiếu phụ lạc mất con, chồng chết ở cái “giờ thứ hai mươi lăm” này tự nhiên tôi thấy vô cùng mủi lòng. Giá như lúc bình thường thì chắc chắn sẽ có người giúp chị. Nhưng mà bây giờ chính bản thân của họ cũng ở trong tình trạng bấn loạn thì ai có thể giúp cho ai được đây?


Tôi giật bắn người trở về với giây phút hiện tại. Chết! Vợ con tôi bây giờ ra sao? Mẹ và các em tôi ra sao tôi cũng không biết nữa. Ðất nước mất rồi! Quê hương của tự do mất rồi! Hai mươi mốt năm sau ngày rời quê nhà miền Bắc vào Nam xa lánh được cái chế độ bất nhân ấy thì nay nó lại lừng lững trở lại.


Tôi ngồi phịch xuống. Bao nhiêu đau đớn như một khối khổng lồ ép tôi xuống. Nước mắt tôi ứa ra. Hình ảnh đói khổ và cuộc đời của những đứa trẻ như chị em chúng tôi sống qua những năm tháng truân chuyên dưới chế độ Việt Minh Cộng Sản lại hiện về rõ nét. Tôi nhớ đến cha tôi người lúc còn sinh tiền đã có lần nói với chúng tôi rằng:


-Chế độ Miền Nam thì quá nhân đạo, còn chế độ Bắc Việt Cộng Sản thì xảo trá và lưu manh vô cùng! Quân tử sẽ thua bọn tiểu nhân thôi! Mất nước các con ạ. Mà hễ nước gần mất thì cố mà trốn đi. Xuống thuyền ra biển, xa bọn Cộng Sản. Nước nào sống cũng được miễn là đừng Cộng Sản. Rủi mà đi không được thì đánh chìm thuyền mà chết còn hơn là sống với chúng nó, cái lũ lúc nào cũng rình rò ro rỏm như đồ ăn cắp vặt vậy. Mình không thể sống với một chế độ “đo lọ nước mắm, đếm củ dưa hành” dĩ chí còn đếm từng hạt gạo nữa.


Kinh nghiệm sống với chế độ Việt Minh Cộng Sản đã khiến cho ông có thái độ dứt khoát. Nhưng con của ông không thể làm theo lời ông được chỉ vì lực bất tòng tâm. Vả lại tinh thần trách nhiệm của một quân nhân đã không cho phép tôi cũng như em tôi, Huy, bỏ đơn vị trong lúc tình hình đang ở thế giằng co…


Em Huy tôi cấp bậc trung úy, sĩ quan công binh mãi đến sáng 30 tháng 4 năm 1975 vẫn còn ôm súng trên nóc nhà thờ Ðồng Tiến. Còn tôi với tư cách là liên đoàn trưởng khóa sinh tôi không thể bỏ đơn vị, bỏ khóa sinh khi chưa có lệnh lạc gì cả. Người xưa cũng nói rằng “nuôi quân ba năm dụng binh một ngày” mà.


Tôi bước thấp bước cao thất thểu đi xuôi xuống đường Trần Quốc Toản rồi rẽ trái vào đường Cao Thắng. Dọc con đường này chưa thấy có một lá cờ nào của bọn Giải Phóng Miền Nam hay cờ máu của Cộng Sản Bắc Việt được treo lên cả. Nhà cửa mặt tiền hai bên phố đa số đóng im ỉm. Bỗng tôi thấy một người có lẽ là quân nhân thứ thiệt trên người còn mặc quần treillis, áo may ô trắng, chân đi đôi dép Nhật xách đôi giầy nhà binh mới toanh, loại jungle boots, nửa da nửa vải cố nhét vào trong cái thùng rác đặt trên lề phố. Lại một hình ảnh giã từ vũ khí! Cái cảnh quăng ba lô, vất vũ khí tôi đã chứng kiến ở bùng binh Ngã Sáu Trần Quốc Toản Lê Văn Duyệt sau khi nghe Tướng Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng quân Bắc Việt Cộng Sản rồi, nhưng cứ hễ thấy cái cảnh ấy lặp lại trước mắt mình tôi lại thấy trong tim mình nhói đau.


Ðến cuối đường Cao Thắng tôi rẽ phải vào đường Hồng Thập Tự. Xe cộ lúc này sao mà đông quá, khói phun mù mịt, mạnh ai nấy chạy… thật đúng là quân hồi vô phèng. Lực lượng cảnh sát giao thông của đô thành Saigon-Chợ Lớn cũng tan tác trôi theo vận nước kể từ buổi sáng ngày hôm nay khởi đầu bằng lời tuyên bố của Tướng Minh tổng thống ra lệnh cho tất cả quân cũng như dân buông súng… buông súng đầu hàng “người anh em bên kia” bất nhân bất mục ấy.


Tôi cứ thản nhiên đi bộ theo chiều lượn quanh bức tượng người cảnh sát ở đầu đường Petrus Ký rồi nhập vào với đường Petrus Ký chạy thẳng tới đường Trần Hưng Ðạo và rồi quẹo phải vào đường Trần Hưng Ðạo hướng về Chợ Lớn. Phải nói rằng các con đường Hồng Thập Tự và Petrus Ký nghẹt ứ xe cộ bao nhiêu thì đường Trần Hưng Ðạo cũng ứ nghẹt xe bấy nhiêu. Người qua kẻ lại, kẻ khuân người vác đủ thứ cả những chiếc nệm giường dầy mà sau này tôi nghe nói đó là của họ “hôi” được từ các building trên đường Hồng Thập Tự nơi người Mỹ trú ngụ.


Người ta hò hét, người ta kêu nhau ơi ới, tất cả hợp cùng với tiếng máy nổ của đủ loại xe nhất là xe lam có những cái bị bể ống khói nên vừa phun ra khói đen ngòm vừa phát ra tiếng kêu lạch bạch rất là lớn đến điếc cả tai… tóm lại là đủ mọi loại âm thanh chát chúa quyện vào với khói xe mịt mờ làm thành một thứ hợp âm ma quái. Tôi có cảm tưởng đó là một bản đại hợp tấu hổ lốn, một tiếng khóc ai oán tiễn đưa linh hồn nước Việt Nam Cộng Hòa, một quốc gia tự do vừa ngã xuống chết tức tưởi trước cái cuồng vọng của bọn giặc Hồ và của tên đồng minh đểu giả bán đứng Miền Nam cho loài quỷ đỏ Cộng Sản chỉ vì quyền lợi của mình.


Tôi có cảm tưởng rằng toàn bộ dân thành phố Saigon đều đổ ra đường hết để cố chứng kiến một cái ngày dài nhất, một cái ngày khốn nạn nhất, ngày mà miền Nam từ nay sẽ không còn được sống theo như ý thích của mình nữa. Và cũng từ cái ngày này trở đi từ lời ăn tiếng nói đến mọi sự sinh hoạt của một xã hội tự do theo kinh tế thị trường sẽ bị bọn Cộng Sản Bắc Việt khuôn mẫu hóa giống như Trung Cộng và Liên Xô cũng như các nước Ðông Âu. Và người dân miền Nam rồi đây tất cả sẽ trở thành những “YES MAN” và khi mở miệng nói ra điều gì thì câu nói mở đầu phải là nhờ ơn Ðảng, nhờ ơn Bác, chứ không phải là nhờ ơn Trời Phật hay nhờ ơn Chúa nữa.


Suốt cả một cuộc đi bộ dài từ Biệt Khu Thủ Ðô cho đến đường Trần Hưng Ðạo này chỗ nào cũng như sôi sục lên. Kẻ khóc, người cười, tâm tư của người dân bộc lộ theo từng quan điểm của phe, nhóm, thương, ghét.


Vì nhà chúng tôi ở mãi bên quận Tám thành thử từ đường Trần Hưng Ðạo tôi rẽ trái vào đường Nguyễn Biểu lối dẫn lên cầu chữ Y chạy sang quận Tám, bến Phạm Thế Hiển. Ði hết con cầu dài ngoằng, tôi thong thả đi xuống cầu, vòng qua Dạ Nam Cầu… từ đây con đường cũng bớt đông đúc nghĩa là người ta không đổ ra phố nhiều như bên Saigon.


Chợt một cảnh tượng khiến tôi cảm thấy con mắt mình thấy xốn xang: hai nhà sư vận áo xám đang cột một lá cờ xanh đỏ của Mặt Trận Giải Phóng vào trong thành của một cái “ban-công” trong lúc ấy thì hai bên đường Phạm Thế Hiển rất nhiều nhà đã trương cờ Mặt Trận Giải Phóng ra trước cửa nhà họ.


Bỗng từ phía bên kia đường có một người chạy ào ra nắm lấy vai tôi nói:


-Ðù má nó! Ðúng là bạc như dân, bất nhân như lính. Nhìn thấy mà ghét!


Tôi giật mình quay lại xem người đó là ai.


-Ồ mày! tôi kêu lên.


Thì ra người ấy là một thằng bạn rất thân của tôi tên K. Chúng tôi đã bặt tin nhau từ cả mấy năm nay chưa một lần gặp nhau, nay gặp lại thì cả hai chúng tôi lại đều ở trong một hoàn cảnh thê thảm như thế này.


Tôi chép miệng nói:


-Người dân bạc bẽo quá mày ơi! Ai mà ngờ được chứ? Nhưng mà thôi kệ họ. Thời gian sẽ trả lời cho họ xem ai là người tốt, ai là người xấu, chế độ nào là tốt và chế độ nào là xấu. Mắc mớ chi mà phải phiền lụy về những chuyện không đâu cho bực mình, tổn thọ chứ.


Hắn ghé tai tôi nói nhỏ vừa cho đủ nghe:


-Lúc nẫy có một “thằng già” ở đây này nói với tao một câu ngu kềnh ngu càng rằng ngày 30 tháng 4 này cũng giống như một cuộc đảo chánh, và rồi cuộc sống cũng sẽ vẫn như cũ chứ có gì đâu.


Tôi hỏi K:


-Mày trả lời làm sao?


-Tao cười trừ chứ nói gì nữa. Biết đâu nó lại là một tên cán bộ Việt Cộng. Việt Cộng thì dĩ nhiên là khỏi phải nói rồi bởi vì chúng chỉ là những con vẹt không hơn không kém. Nếu là một người dân thường mà có sự suy nghĩ như thế thì cũng kệ họ. Bây giờ chúng ta không còn có cơ hội để tẩy rửa giùm những cái đầu u ám ngốc nghếch như vậy. Ðã ngu như heo vậy thì thôi cứ để cho kẻ đó tiếp tục ngu đi. Bọn Cộng Sản Hồ Chí Minh chúng nó chỉ cần dân ngu thôi. Ngu thì dễ dậy, dễ sai, dễ bảo, nói hươu nói vượn gì thì cũng cứ cắm đầu mà nghe mà tin thôi. Nó ngu như vậy thì bọn Việt Cộng mới có cơ tuyên truyền đánh phá bọn mình trước đây chứ. Kẹt một cái là bọn phản chiến Mỹ chúng nó cứ cắm đầu bênh lũ Cộng Sản. Ngay cả cái thằng thủ tướng Thụy Ðiển cũng còn xuống đường biểu tình ủng hộ “bọn Phỏng Giái” thì còn nói gì thêm được nữa đây. Không biết chúng nó ăn cái gì vào miệng mà ngu tệ ngu lậu đến thế! Nhưng mà! Thôi! Số phận nghiệt ngã đã dành cho phe Quốc Gia chúng mình như thế thì phải chấp nhận thôi. Nhưng mà ông Trời sao cũng bất công thật. Ông ấy đã để cho cái lũ ăn cướp, cái lũ bất nhân, cái lũ xỏ lá thắng người tử tế.


Thốt nhiên K giơ tay ra bắt tay tôi nói:


-Tao phải đi.


Tôi cho hắn biết địa chỉ của mình, và dặn ngày mai lại nhà tôi chơi nói chuyện nhiều. Hắn hứa sẽ tới. Nhưng chẳng bao giờ chúng tôi gặp lại nhau nữa. Cho đến giờ phút viết lại những hàng chữ này trên quốc gia tạm dung là Hoa Kỳ tôi cũng chẳng biết nó ở đâu, sống hay chết nữa.


…………..


Thốt nhiên từ phía Cầu Mật, một toán du kích Mặt Trận Giải Phóng, áo bà ba đen, quần đùi, chân có người đi dép râu có người không, và tên đi đầu cao lớn vác cờ Mặt Trận Giải Phóng rất to, tất cả vội vã tiến về phía chân cầu chữ Y.


Một chiếc xe Honda 50 phân khối cũng từ phía Cầu Mật chạy tới trên xe chở một tên đàn ông tay cầm cây cờ đỏ sao vàng hết chạy ngược lên phía chân cầu chữ Y rồi lại chạy xuống phía cầu Hiệp Ân. Khi chạy đến gần bọn du kích giải phóng y cố phất vù vù lá cờ như để biểu lộ sự vui mừng nhưng hắn có ngờ đâu rằng chính cái bọn giải phóng ấy với lá cờ xanh đỏ ấy sắp sửa bị bọn Cộng Sản Bắc Việt cùng cái lá cờ đỏ sao vàng ấy khai tử một cách không thương tiếc khi “nhiệm vụ lót đường” cho chúng chiếm miền Nam đã xong. Tôi nhìn thấy hắn ta rồi bất chợt giật mình lẩm bẩm nói: “A cái thằng chết tiệt này tao biết mày là ai rồi và ở đâu nữa cơ. Vậy mà lâu nay tao cứ tưởng mày là thằng hiền chứ. Ai ngờ lại là thằng Việt Cộng nằm vùng!”


……………..


Nắng Saigon vào lúc xế trưa thật chói chang. Mặt đường nhựa bốc hơi nóng đưa lên khiến tôi thấy khó chịu và cảm thấy ngột ngạt, mệt mỏi, mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần. Bỗng từ xa bên mé kia đường có một người đàn bà mặc toàn đồ đen, đầu để trần, tóc rối tung vừa đi vừa lấy lưng bàn tay chùi nước mắt đi ngược về phía tôi với bước chân cơ hồ như không còn vững nữa….Tôi dừng lại định thần nhìn kỹ xem người ấy là ai. Té ra người ấy là vợ tôi, bởi vì bả tưởng tôi không về nữa. Thấy tôi dừng lại bên kia đường nhìn chéo sang, vợ tôi cũng dừng lại có lẽ cũng để phóng tầm mắt nhìn kỹ xem người bên kia đường có phải là chồng của mình không. Biết rõ là tôi “bả” như người được thêm sức chạy vù băng ngang qua đường bất kể là có thể đụng xe hay đụng người khác không. Cũng may là không có chiếc xe nào vụt tới chứ nếu không thì ngày 30 tháng 4 cũng là ngày… không biết gọi là ngày gì thêm nữa cho cái tiểu gia đình tôi ngoài cái tang mất nước, mất tự do và mất… Vợ tôi nhào tới ôm lấy tôi miệng mếu máo nói:


-Thôi.. anh về với em và các con là được rồi.


Rồi òa lên khóc. Tôi đứng lặng yên nhìn vợ tôi khóc.. và tôi nghĩ khi khóc xong chắc “bả” sẽ cảm thấy thoải mái hơn.


Nước mắt nhòe nhoẹt, đầu tóc không chải, vợ tôi giống như một chiếc lá lìa cành dựa vào tôi mà đi.


Tôi chợt nghĩ:


-Giá mà cách đây từng tiếng rưỡi đồng hồ đơn vị Nhẩy Dù kia chấp nhận cho tôi lên xe đi cùng với họ ra Phú Lâm để về Vùng Bốn tức Quân Khu 4 thì không biết cuộc đời của tôi sẽ ra sao. Và vợ con tôi ở nhà sẽ khóc hết nước mắt.


Thấy tôi về lũ con tôi mừng quá. Thay vì cười mừng rỡ như mọi ngày tôi đi làm về thì miệng chúng lại méo xệch òa lên khóc khi nhìn thấy mặt tôi rầu rầu trong lúc ấy mẹ chúng nước mắt hai hàng.
 
Buổi chiều ngày 30 tháng 4 năm 1975
 
Về đến nhà lúc ấy cũng đã gần hai giờ rưỡi chiều. Tôi nặng nề gieo mình xuống chiếc giường gỗ nhỏ rồi thiếp đi lúc nào không hay. Bỗng vợ tôi lay tôi dậy nói:


-Anh với em xuống chợ xem mua tí thức ăn gì đi. Mấy ngày nay chộn rộn quá thành thử không dám đi đâu, không dám ra khỏi nhà, bởi vì nghe súng nổ tứ phía con mình nó sợ cứ quấn lấy mẹ


-Em đi một mình được không?


-Cả hai cùng đi anh ạ, vả lại mình cũng nên đi “thăm dân cho biết sự tình” một chút.


Chúng tôi kéo nhau xuống chợ. Buổi chiều chợ tuy vắng khách nhưng xem ra cũng lại đông hơn ngày thường trái với buổi sáng rất là thưa thớt nếu không muốn nói là trống vắng.


Vợ tôi giục:


-Mình đến hàng thịt heo trước đi anh.


Thấy chị hàng thịt quen vợ tôi nhoẻn miệng cười chưa kịp nói gì thì chị này “phang” cho vợ chồng tôi một câu ngoài sức tưởng tượng. Thay vì gọi chúng tôi bằng cách xưng hô thường ngày là “ông, bà” thì hôm nay chị ta hạ chúng tôi xuống bằng hai chữ “anh chị”:


-Này, anh chị muốn mua thịt heo phải không?


Câu hỏi thừa thãi và vô duyên ấy như một gáo nước lạnh tạt vào mặt chúng tôi. Chưa xong! Chị ta còn đanh đá nói tiếp:


-Nhớ là mua phải trả tiền ngay. Tiền “cách mạng” nghe.


Vợ tôi tức quá nói:


-Vợ chồng chúng tôi từ trước đến giờ có bao giờ mua chịu của chị đâu mà chị nói như thế. Hơn nữa tôi chỉ có tiền cũ.


-Tiền cũ là tiền gì?


-Là tiền Việt Nam Cộng Hòa, chị hiểu chưa?


-Tiền “Ngụy” hả? chị hàng thịt quắc mắt hỏi.


Không thèm trả lời, vợ tôi kéo tôi đi sang hàng khác rồi nói:


-Trò đời là vậy đấy! Mới hai hôm trước đây anh và em cùng đi chợ mụ còn đon đả mời mình mua miệng nói:


-Mời ông bà đại úy mua cho em thịt đi. Vậy mà hôm nay không những hạ cách xưng hô với mình từ ông bà xuống anh chị mà còn ăn nói khinh mạn mình là phải có tiền mới bán mà là tiền “cách mạng.” Mình đâu đã có cái thứ tiền Việt Cộng này chứ.


Tôi buột miệng nói:


-Chả trách các cụ ngày xưa hay nói câu: “Bạc như dân, bất nhân như lính” nay áp dụng vào trường hợp này mình mới thấy các cụ nhà nho của ta ngày xưa sao thâm thúy thế.


Vợ tôi nói chêm vào:


-Mới có từ sáng đến giờ mà họ đã quay một trăm tám chục độ rồi.


Tôi đem chuyện này kể với vợ chồng ông hàng xóm bạn thân hai vợ chồng anh cũng đều nói:


-Cứ để rồi xem. Họ phù thịnh chứ ai phù suy đâu. Nhưng cái loại người như thế thì trước sau rồi cũng chẳng ra gì.


(30 tháng 4, 1996)


(Viết ở Nghênh Phong Các thuộc thành phố Santa Ana, miền Nam California Hoa Kỳ)

Nỗi buồn Tháng Tư


Tháng Tư trời đất lạnh lùng
nên lòng còn nhớ vô cùng nắng quê
tha hương chưa có ngày về
thương đời lận đận lê thê cõi người


Nỗi niềm bến lạ chơi vơi
nỗi đau nợ nước một đời chưa xong
với bao nhục nhã bên lòng
vì quê nay vẫn trong vòng đảo điên


Quê hương là bóng mẹ hiền
là sông núi cảnh thần tiên muôn đời
là tình làng xóm đầy vơi
là niềm yêu dấu trong tôi sống hoài


Không bao giờ sẽ phôi phai
tấm tình tha thiết trôi dài nhánh sông
như chiều êm ả thu không
như yêu mến lúc nằm trong cội nguồn


Hương chiều thơm ngát cô thôn
chuông chùa vọng lại ru hồn bình an
tháng ngày đầm ấm thư nhàn
trong vòng tay mẹ ngập tràn thân yêu


Sao nay ngăn cách hai chiều
con nơi đất khách hoang liêu cõi lòng
mẹ già tựa cửa ngóng trông
ước mơ hạnh ngộ chìm trong mắt sầu


Tháng Tư tan nát lòng đau
chất đầy thương hận biết bao lâu rồi
chắp tay cầu nguyện Phật Trời
cho dân tộc Việt qua thời oan khiên!

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP VNCH
(Disabled Veterans aND. Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 539-3545, (714) 590-8534, (714) 371-7967, (714) 530-3853, (714) 721-0758
Email:
[email protected], [email protected], [email protected]
Website: http: www.camonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH



Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:

(tính đến ngày 1 tháng 5, 2016)


Phan Hoàng, Fairivew Park, OH $300
Anh Trịnh, Cypress, CA $100
Mo Trần, San Jose, CA $50
Phan Hoạt, Fountain Valley, CA $20
Khâu Muội, San Diego, CA $10
Thuan Dương, Houston, TX $6
 
Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 8:

  
Nguyễn V. Thiết, Los Angeles, CA $40
Ô. Võ Hoàng Anh, Garden Grove, CA $50
Ô.B. Nguyễn Thới Vàng, Seattle, WA $50
Nguyễn L. Lan, Hazleton, PA $50
Hằng Ðông, Omaha, NE $50
Ô.B. Nguyễn Bách Liên, South Bend, IN $50
Ô. Nguyễn Phạm Thuận, San José, CA$50
Ô.B. Lê Văn Gieo, Frisco, TX $50
Phạm Hồng Thanh, Nokesville, VA $50
Ô.B. Nguyễn Văn An, Huntington Beach, CA $50
Nguyễn Thanh, Denver, CO, $50
Bạch Kim Liễu, Ohio, $60
Tạ P. Cát, Grand Island, FL $100
Lê Trang Nhã, Castro Valley, CA$100
Ðỗ N. Bích, Falls Church, VA $100
Cô Sơn Thị Lena, Baldwinsville, NY $100
Ô.B. Lâm Hồng Sơn, Alhambra, CA $100
Bà Ðỗ Thị Nga, San José, CA $100
Ô.B. Ngô K. Tam, Tulsa, OK$100
Bà Bùi Bích Hà, Anaheim, CA $100
Ô.B. Bùi Khắc Thạch, Bloomington, MN $100
Ô.B. Phan Mai Kiều, Lawrenceville, GA $100
Ô.B. Trần Quốc Ty, San José, CA $100
Ô.B. Nguyễn Văn Hon, Fort Wayne, IN $100
Ô.B. Lê Xuân Xuyến, San José, CA $100
Ô.B. Hồ Hữu Tứ, Marieta, GA $100
Ô.B. Phạm Kim Loan, Gahanna, OH $100
Diệu Thảo Pharmacy, Pasadena, TX $100
Trần Hồng, Arlington, TX $100
Ô. Trần Thắng K’17 TÐ, $100
Ẩn danh, MN, $100
Nguyễn Hoàng, Texas, $100
Ô. Mai Nguyệt Tuyền, Winnipeg, MB Canada $120
Nguyễn Trang Ngọc, Renton, WA $130
Lê Ái Việt, Castro Valley, CA $200
Ðoàn T. C. Anh, Westminster, CA $200
Ô.B. Nguyễn Nhơn Tâm, Reading, PA$200
Ô.B. Trần C. Huân, Bakerfield, CA $200
Ô.B. Nguyễn Kế, Charlotte, NC $200
Ô, Hoàng Ðình Giao, Rosemead, CA $200
Ô.B. Lý Nguyệt Vân, Norcross, GA $200
Ô.B. Tiết Aaron, Elkridge, MD $300
Trịnh Hoài, Biloxi, MS $300
Ô.B. Giao Trân, Pass Christian, MS $500
Nguyễn Hồng Phúc, Charlotte, NC $500 (còn tiếp)
   
Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh’ kỳ 9:

 
Huỳnh Ngọc Thanh, $100
Trương Khả, TX $100
Nguyễn Hạnh, NY $100
Tiệm vàng Kim Việt I, $1,500
Trần Châu, 60
Tiffany Nguyễn, LA $100
Trần Ðức Thương, Gretna, LA $300
Phan Thị Phương Thảo, $100
Ô.B. Phan Văn Cự, $100
Nguyễn Minh Hậu, $50
Trần Ngọc Cẩn, $200
Adam & Kim Chi, $500
Nguyễn Văn Long, Tukwila, WA $200
Nguyễn Tài, $100
Anh Ngô C., $100
Ðoàn Hoa Nguyễn Lục, FL $100
Trịnh Diana, 30
Lý Phạm, $100
Minh Nguyễn, $100
Lưu Liên Hương, FL $100
Miên Trần, $100
Lê Văn Não, $200
Phạm Kim Phát, $100
Khánh Võ, GA $100
Tôn Ðoàn, GA $50
Nguyễn Thanh Cư, CA $100
Phạm Hào, $300
Lê Thương, Fountain Valley, CA $200
Ðặng Huy, $50
Lê Huyên, $300
Tammy Huỳnh, PA $300
Henry Nguyễn, San Jose, CA $200
Cindy Nguyễn, $50
Kim Phan, $100
Harold Bùi, $100
Ðức Lâm, $50
Thúy Hồ, $200
Denie Lai, $100
Thời Nguyễn, Phương Nguyễn, Cẩm Nguyễn, Boston, MA $300
Jenny Nhâu Auto Parts (H.Q.), $300
Hoàng Thị Nam Hòa, Winter Park, FL $2,000
Quang Bùi (c/o Phan Thị Nga), San Francisco, CA $500
Phúc Huỳnh, CA $30
K21 Sĩ Quan Hải Quân, $500
Nguyễn Văn Hưng, $200
Nhung Tấn Văn, $100 (còn tiếp)


Danh sách thương phế binh VNCH đã được giúp đỡ:


Thái Văn Phú, Saigon, SQ:72/145812/HIS/CLQ. Cụt chân phải.
Lê Hiệp Nam, Saigon, SQ:76/129156/HS/CLQ. Cụt 1/3 tay phải.
Cao Hữu Châu, Saigon, SQ:57/207876/HS/ND. Gẫy tay phải.
Hứa Văn Hoàng, Saigon, SQ:75/109835/HS/TQLC. Cụt 1/3 tay trái.
Ðỗ Văn Mai, Saigon SQ:65/119582/TS/CLQ. Cụt chân trái.
Mai Minh Châu, Saigon, SQ:59/182816/TS1/TQLC. Cụt tay trái.
Nguyễn Văn Phước, Saigon, SQ:59/153451/ÐU/ÐPQ. Liệt, gẫy chân trái.
Phạm Văn Hiến, Saigon, SQ:61/138645/B1/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Ánh, Saigon, SQ:75/122552/B1/TQLC. Cụt chân trái.
Liêu Song Võ, Saigon, SQ:72/123484/B2/BÐQ. Gẫy tay phải, bị thương ở bụng.
Nguyễn Quới, Saigon, SQ:63/158275/HS/CLQ. Cụt tay phải.
Tô Văn Anh (Xương), Saigon, SQ:42/204426/HS I/ÐPQ. Mù mắt phải, mờ mắt trái.
Nguyễn Văn Chi, Saigon, SQ:75/137152/B1/ND. Mù mắt trái.
Huỳnh Văn Ðịnh, Tiền Giang, SQ:60/500565/HS1/ND. Cụt bàn tay trái.
Nguyễn Vinh, Saigon, SQ:55/202100/TS/BÐQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Văn Tiền, Saigon, SQ:76/120884/ND. Cụt chân phải.
Hoàng Ngọc Hùng, Saigon, SQ:70/112689/HS/CLQ. Mù mắt trái, mờ mắt phải.
Trần Tấn Tài, Saigon, SQ:69/124853/TS/CLQ. Mù mắt trái.
Trần Văn Biên, Saigon, SQ:69/120039/BÐQ. Cụt chân trái.
Phạm Văn Huê, Saigon, SQ:75/112992/B2/CLQ. Cụt tay trái.
Hồng Lương Cơ, Saigon, SQ:71/123214/B2/BÐQ Cụt chân phải.
Lê Ngọc Danh, Saigon, SQ:54/899171/B2/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Minh Hoàng, Saigon, SQ:40/342014/B1/ÐPQ. Cụt chân trái.
Huỳnh Văn Phục, Saigon SQ:60/803362/B2/CLQ. Cụt bàn chân trái.
Nguyễn Văn Hùng, Saigon, SQ:72/128665/CU/CLQ. Cụt chân phải.
Ðinh Văn Tản, Saigon, SQ:74/140909/TS/CLQ. Cụt tay trái.
Tô Văn Tự, Saigon, SQ:74/151011/1/TQLC. Cụt chân trái.
Võ Thế Châu, Saigon, SQ:58/905867/CLQ. Cụt cánh tay phải.
Tiêu Tuấn Hoàng, Saigon, SQ:69/137728/TU/CLQ. Giải ngũ theo đơn xin.
Nguyễn Bá Tòng, Saigon, SQ:74/129385/CLQ. Mù mắt phải.
Nguyễn Cương, Saigon, SQ:71/103271/HS1/CLQ. Cụt chân trái.
Huỳnh Quốc Tựu, Saigon, SQ:70/158371/CLQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Hữu Liêm, Saigon, SQ:139994/TU/CLQ. Gẫy bàn tay trái.
Lê Văn Ðược, Saigon, SQ:53/647931/B2/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Ðắc Quít, Saigon, SQ:71/705871/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Lê Minh Thân, Saigon, SQ:109391/TU/CLQ. Liệt tay phải, bị thương tay trái.
Huỳnh Em, Saigon, SQ:70/118017/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Thái, Saigon, SQ:61/192232/TS/CLQ. Cụt chân trái.
Lâm Há Chảy, Saigon, SQ:69/133548/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Lợi, Saigon SQ:71/101971/HS/CLQ. Liệt bàn tay phải. Bị thương ở đầu.
Nguyễn Văn Thiện, Saigon, SQ:76/122578/TS/CLQ. Cụt chân phải.
Võ Văn Trạng, Long An, SQ:70/126636/TS1/CLQ. Cụt chân phải.
Lê Văn Quang, Tiền Giang, SQ:73/006244/TS/CLQ. Cụt bàn chân trái.
Phạm Văn Leo, Bến Tre, SQ:834750/NQ. Cụt chân trái.
Phan Văn Ðực (Tặng), Long An, SQ:64/196451/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Ðinh Văn Túc, Long An, SQ:332571/B1/CLQ. Cụt chân trái.
Hồ Văn Phúc, Tiền Giang, SQ:406796/NQ. Mù mắt trái.
Lê Quang Lư, Tiền Giang, SQ:68/184732/TU/CLQ. Mù mắt phải, bị thương ở ngực.
Mai Văn Thuận, Long An, SQ:55/776592/HS/ÐPQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Văn Quay, Bến Tre, SQ:62/001239/B2/CLQ. Cụt chân phải.
Nguyễn Minh Châu, Saigon, SQ 74/153976. Cụt chân trái.
Nguyễn Thiện Muôn, Bến Tre, SQ:54/711188/HS1/ÐPQ. Cụt chân trái.
Nguyễn Hữu Lộc, Bến Tre, SQ:60/122989/ÐU/CLQ. Cụt chân trái.
Trương Văn Ðộ, Tiền Giang, SQ:38/458890/B1/ÐPQ. Gẫy chân trái.
Trần Hữu Học, Tiền Giang, SQ:66/205173/TU/CLQ. Gẫy tay phải.
Bùi Văn Quang (Lâm), Tiền Giang, SQ:913447/NQ. Gẫy chân phải.
Lê Văn Út, Tiền Giang, SQ:72/125174/HS/CLQ. Cụt chân phải.
Phan Văn Sổ, Bến Tre, SQ:54/708605/B2/ÐPQ. Cụt chân phải.
Huỳnh Văn Khỏe, Tiền Giang, SQ:62/158670/HS/CLQ. Gẫy chân trái.
Lâm Văn Minh, Tiền Giang, SQ:72/001016/B2/CLQ. Cụt chân trái.
Võ Văn Sáu, Tiền Giang, SQ:55/N00071/NQ. Cụt chân trái.
Lê Phước Cẩn, Long An, SQ:72/100229/HS/CLQ. Bị thương ở bụng.
Nguyễn Văn Nhựt, Tiền Giang, SQ:45/865071/B2/ÐPQ. Cụt chân trái.

(còn tiếp)

Tin mới cập nhật