2016, năm thảm họa trên đồng bằng sông Cửu Long


Thiên tai hay nhân tai


Mọi người đều sống dưới nguồn
Everybody Lives Downstream
(World Water Day, 22 tháng 3,1999)

Ngô Thế Vinh

 

Hãy gọi đúng tên

Cho tới năm 2000, khi nói Cửu Long Cạn Dòng, nhiều người vẫn xem đó như một phát biểu “nghịch lý” nhất là năm đó có lụt lớn ở Miền Tây. Một vị tu sĩ đang tất bật lo việc cứu trợ đã phát biểu: “Đang lũ lụt ngập trời với nhà trôi người chết mà lại nói tới Cửu Long Cạn Dòng là thế nào?”

Nhưng nếu hiểu rằng lũ và hạn/tương ứng với mùa mưa và mùa khô là chu kỳ tự nhiên đã có từ hàng ngàn năm trên dòng Mekong và các vùng châu thổ, và cho đến nay thì mức độ ngày càng trầm trọng và gay gắt hơn. Chúng ta không thể né tránh đổ lỗi hết cho “thiên tai” mà cần có can đảm “gọi cho đúng tên.”

Không thể không kể tới những yếu tố “nhân tai” – do chính con người gây ra qua suốt quá trình phát triển không bền vững và có tính tự hủy (unsustainaible & self destructive development) từ nhiều thập niên qua, đã làm gẫy đổ sự cân bằng của cả một hệ sinh thái vốn phức tạp nhưng cũng hết sức mong manh của con sông Mekong.

Chuỗi những tai ương do chính con người gây ra đó là: (1) Phá hủy tự sát những khu rừng mưa/rainforest trong toàn lưu vực sông Mekong; những khu rừng mưa này có tác dụng như những tấm bọt biển khổng lồ giữ nước trong mùa mưa, xả nước trong mùa khô với chức năng thiên nhiên điều hòa lưu lượng nước của dòng sông trong suốt hai mùa khô lũ; thì nay không còn nữa; (2) Xây các con đập thủy điện không chỉ trên dòng chính mà ngay trên khắp các phụ lưu sông Mekong, và đáng kể nhất là chuỗi những con đập bậc thềm Vân Nam của Trung Quốc. Hồ chứa các con đập ấy không những chỉ giữ nước mà còn ngăn chặn phù sa như một dưỡng chất xuống vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long (ĐBSCL); nguồn thủy điện cũng đưa tới kỹ nghệ hóa, đô thị hóa với trút đổ các chất phế thải xuống sông gây ô nhiễm nguồn nước sông Mekong; (3) Còn phải kể tới kế hoạch Trung Quốc cho nổ mìn phá các ghềnh thác khai thông lòng sông Mekong để mở thủy lộ từ Vân Nam xuống xa tới Vạn Tượng, Trung Quốc đã làm biến dạng toàn dòng chảy, gây xói lở trầm trọng các khu ven sông; (4) Cộng thêm với những sai lầm về các kế hoạch thủy lợi tự phát ngay nơi ĐBSCL như be bờ ngăn đập rồi tới nạn “cát tặc” ngày đêm nạo vét lòng sông…

Nhà nông học Võ Tòng Xuân trên cánh đồng lúa thuộc quận Gia Rai, ĐBSCL bị khô cháy vì nhiễm mặn. (Hình: tư liệu Võ Tòng Xuân)

Với hậu quả nhãn tiền sẽ là: (1) nếu lũ lụt thì sẽ rất lớn và bất thường ngay mùa mưa với sức tàn phá lớn, và nghiêm trọng hơn nếu có thêm hiện tượng El Nina cộng thêm vào. (2) nếu hạn hán sẽ rất gay gắt trong suốt mùa khô và nạn ngập mặn ngày càng lấn sâu vào trong đất liền. Riêng năm nay 2016, có thêm hiện tượng El Nino – khiến chúng ta phải chứng kiến một đại hạn nơi ĐBSCL như chưa từng có từ 100 năm nay.

Như vậy thảm họa nơi ĐBSCL chủ yếu do một chuỗi các nguyên nhân “nhân tai”; nay thêm các yếu tố thiên nhiên El Nino, biến đổi khí hậu, nước biển dâng do hâm nóng toàn cầu… là phần “thiên tai” cộng thêm vào. Không dám gọi đúng tên, cứ đổ hết cho thiên tai là một thái độ chối bỏ nguy hiểm như của các giới chức Việt Nam hiện nay.

Thảm họa từ phương Bắc

Bước vào thập niên thứ hai của thế kỷ 21, Trung Quốc đã hoàn tất 6 con đập Vân Nam, trong đó có hai con đập lớn nhất: Nọa Trác Độ (Nuozhadu) 5,850 MW và Tiểu Loan (Xiaowan) 4,200 MW, về tổng thể Bắc Kinh hầu như đã hoàn thành kế hoạch thủy điện của họ trên suốt nửa chiều dài con sông Lancang là tên Trung Quốc của sông MeKong. Và theo Fred Pearce, ĐH Yale thì con sông Mekong nay đã trở thành tháp nước và là nhà máy điện của Trung Quốc. Philip Hirsch, giám đốc Trung Tâm Nghiên Cứu Sông Mekong thuộc đại học Sydney nhận định: “Hai con đập khổng lồ Nọa Trác Độ và Tiểu Loan sẽ ảnh hưởng trên suốt dòng chảy của con sông Mekong xuống tới tận ĐBSCL.” Chỉ với 6 con đập dòng chính hoàn tất, Trung Quốc đã đạt được công suất 15,150 MW – nghĩa là hơn một nửa toàn công suất tiềm năng thủy điện của con sông Lan Thương. Với 8 dự án đập còn lại, và có thể sẽ còn thêm nhiều dự án mới nữa, và Trung Quốc sẽ dễ dàng dứt điểm sớm trong vòng mấy thập niên đầu Thế kỷ 21.

Chúng ta không thể chỉ dựa vào một con số 16% lượng nước sông Mekong đổ xuống từ Trung Quốc, để bảo rằng ảnh hưởng chuỗi đập Vân Nam là không đáng kể. Xây chuỗi đập Vân Nam Trung Quốc đã khởi đầu phá hủy sự cân bằng bền vững của toàn hệ sinh thái trong lưu vực sông Mekong, chỉ nguyên dung lượng các hồ chứa Vân Nam ngoài khả năng giữ lại hơn 30 tỷ mét khối nước mà còn chặn lại một trữ lượng rất lớn phù sa xuống tới ĐBSCL. Thiếu nước, thiếu phù sa lại thêm ngập mặn với nước biển dâng, cả một vùng đất phì nhiêu ĐBSCL cái nôi của nền Văn Minh Miệt Vườn có tương lai trở thành một vùng đất chết do sa mạc hóa.

Điều đáng lo ngại nhất hiện nay là Việt Nam đã mất cảnh giác và thiếu chuẩn bị trong cuộc chiến môi sinh “không tuyên chiến” của Trung Quốc. Lời kêu gọi xin Trung Quốc xả nước từ hồ chứa Vân Nam để cứu hạn cho ĐBSCL đã nói lên một tình thế “bị động” của Việt Nam; lẽ ra giới lãnh đạo phải tiên liệu từ nhiều năm trước. Nay lại thêm 9 dự án đập dòng chính hạ lưu của Lào và 2 của Cambodia sẽ khiến bài toán cứu nguy ĐBSCL khó khăn và phức tạp hơn nhiều mà Việt Nam thì chưa có một chiến lược để đối phó.

Thảm cảnh vô vọng của người nông dân huyện Mỹ Xuyên, tỉnh Sóc Trăng đang ngồi trước một thửa ruộng nứt nẻ vì khô hạn. (Hình: VnExpress: 3 tháng 11, 2016)

Bước sai lầm chiến lược của Việt Nam

Ủy Ban Sông Mekong (MR Committee) được Liên Hiệp Quốc thành lập từ 1957, nhưng mọi dự án phát triển hầu như bị tê liệt do cuộc Chiến Tranh Việt Nam. Sau 1975, bước vào thời bình, con sông Mekong trở lại là mục tiêu khai thác của các quốc gia trong Lưu Vực. Nhu cầu phục hồi một tổ chức điều hợp liên quốc gia tương tự như Ủy Ban Sông Mekong trước đây là cần thiết. Ngày 5 tháng 4 năm 1995, bốn nước hội viên gốc thuộc Lưu Vực Dưới Sông Mekong đã họp tại Chiang Rai, Bắc Thái, để cùng ký kết một “Hiệp Ước Hợp Tác Phát Triển Bền Vững Hạ Lưu Sông Mekong” và đổi sang một tên mới là Ủy Hội Sông Mekong (MR Commission). Đại diện cho Việt Nam đặt bút ký vào Hiệp Định Mekong 1995 là Ngoại Trưởng Nguyễn Mạnh Cầm với chấp nhận một thay đổi cơ bản trong Hiệp Ước mới – thay vì như trước đây, mỗi hội viên trong Ủy Ban Sông Mekong (1957) có quyền phủ quyết (veto power) bất cứ một dự án nào bị coi là có ảnh hưởng tác hại tới dòng chính sông Mekong. Nay theo nội quy mới (1995) không một một quốc gia nào có quyền phủ quyết. Phát biểu trong Hội Nghị Mekong 1999 tại Nam California, người viết đã nhận định đây là khởi điểm một bước sai lầm chiến lược của Việt Nam, vì là một quốc gia ở vị trí cuối nguồn.

Khối hợp tác Lancang-Mekong “made in China”

Trung Quốc mới đây cho thành lập khối Hợp Tác Lancang-Mekong(Lancang-Mekong Cooperation tháng 11, 2015), một cơ chế bao gồm 6 nước cùng sử dụng sông Mekong, nhiều người vội lạc quan cho rằng đó có thể là một phương tiện tốt để buộc Trung Quốc quan tâm nhiều hơn đến lợi ích của các nước ở hạ nguồn. Mối lạc quan đó có thể đúng có thể không.

Nhưng cần nhận thức rõ một điều: từ 1995, Trung Quốc đã có “hậu ý” khi chọn đứng ngoài Ủy Hội Sông Mekong chỉ gồm 4 nước hạ lưu: Thái Lan, Lào, Cambodia, Việt Nam; tới nay với 6 con đập dòng chính Vân Nam hoàn tất, về tổng thể Trung Quốc đã hoàn tất kế hoạch thủy điện trên khúc sông Lancang-Mekong 2,200 km của họ. Nay nếu có mở ra thêm khối Hợp Tác Lancang-Mekong thì đó cũng chỉ là một bước chiến lược của Trung Quốc, tạo cho mình một hình ảnh hữu nghị nhưng thực tế là nhằm tăng cường thêm ảnh hưởng đưa tới khống chế toàn bộ Lưu Vực Sông Mekong. Trung Quốc sẵn có khả năng kỹ thuật, có nguồn tài chánh hầu như vô hạn, Bắc Kinh thừa sức để gạt ảnh hưởng của Hoa Kỳ và Nhật Bản ra khỏi Lưu Vực Sông Mekong, cũng như họ đã đánh sập thế thượng phong của Đệ Thất Hạm đội Hoa Kỳ trên Biển Đông bằng các đảo chiếm của Việt Nam rồi mở rộng xây dựng các căn cứ quân sự trên đó.

Tương lai Khối Hợp Tác Lancang-Mekong ra sao, vẫn tùy thuộc vào thiện chí rất đáng ngờ của nước lớn Trung Quốc. Những ai từng theo dõi cách hành xử của Trung Quốc với các quốc gia láng giềng trong bao năm nay, cũng nhận thấy là Bắc Kinh chưa hề có một hồ sơ theo dõi tốt (Good track records).

Việt Nam đến tham dự khối Hợp Tác Lancang-Mekong của Trung Quốc, nhưng lại chưa sẵn sàng có một chiến lược trên bàn cờ Mekong. Để có được một chiến lược như vậy, cần phải vận dụng tiềm năng “chất xám” của các chuyên gia trong và ngoài nước và quan trọng hơn nữa là làm sao vận động được một mẫu số chung đoàn kết của 5 quốc gia hạ nguồn sông Mekong. Thiếu một “Tinh thần Sông Mekong” như hiện nay, vẫn cái cảnh “đồng sàng dị mộng,” lại thêm ác ý như từ bao giờ, Trung Quốc luôn luôn chia để trị, thì khối Hợp tác Lancang-Mekong chỉ là chiếc dù tạo thêm ảnh hưởng quyền lực của Trung Quốc trên mỗi quốc gia hạ nguồn.

Biển Hồ: Mùa khô 2,500 km2 (trái), mùa mưa 12,000 km2 (phải). Biển Hồ nay thoi thóp, không còn co giãn với hai mùa mưa nắng và đang cạn dần. (Hình: Tom Fawthrop)

Nếu Trung Quốc có thực tâm, Việt Nam phải đòi hỏi Bắc Kinh đi đến một Hiệp Ước Lancang-Mekong (Lancang-Mekong Treaty) theo đó mỗi quốc gia thành viên phải được tôn trọng và đối xử bình đẳng, có thể xem đây như một Ủy Hội Sông Mekong mở rộng bao gồm thêm Trung Quốc và Miến Điện.

Điểm qua tình hình hiện nay: Thủ Tướng Hunsen gần như hậu thuẫn vô điều kiện chính sách của Trung Quốc, Lào thì bất chấp mọi khuyến cáo vẫn từng bước thực hiện xây 9 con đập dòng chính Mekong (hiện có hai con đập Xayaburi và Don Sahong đang xây), Thái Lan thì vẫn không ngừng lấy nước từ sông Mekong cung cấp cho các vùng khô hạn của họ, Miến Điện thì không phải là yếu tố quan trọng khi chỉ tiếp cận một khúc sông Mekong nơi vùng Tam Giác Vàng; riêng Việt Nam gần như bị động và thiếu chuẩn bị về đầu tư “chất xám” và có thể nói là Việt Nam chưa có “một chiến lược trên bàn cờ Mekong” khi tham dự vào khối Hợp Tác Lancang-Mekong.

Điều cần làm ngay

Cần cấp thiết di chuyển Ủy Ban Mekong Việt Nam từ 23 Phố Hàng Tre Hà Nội về ĐBSCL, để cùng thăng trầm với “vận nước” của vùng châu thổ, cùng bắt tay với đại học Cần Thơ hình thành ngay một Phân Khoa Mekong như một “ngọn hải đăng trí tuệ,” một “think tank” giúp cho các phái đoàn Việt Nam có một Lộ Trình (Roadmap), một hồ sơ Mekong mang tính chiến lược, có cơ sở pháp lý để khi họ tới một dự những Hội Nghị Thượng Đỉnh Mekong. “Mekong Delta SOS” phải là một ưu tiên số một trong nghị trình của Hội Đồng Chánh Phủ, của Quốc Hội và cả của Bộ Chính Trị. Một thảm họa đại hạn nơi ĐBSCL, do một cuộc chiến tranh môi sinh “không tuyên chiến” của Trung Quốc, nếu cần phải đưa ra trước diễn đàn của Liên Hiệp Quốc.

Tiếng nói cư dân ĐBSCL

Khi nhìn chung vào 5 nước hạ nguồn sông Mekong, có thể có ngay nhận xét: Tiếng nói của các cộng đồng dân sự Việt Nam về vấn đề sông Mekong được kể là rất hiếm; người ta luôn được nghe những tiếng nói của cư dân Bắc Thái Lan, người dân Lào rồi ngay cả dân Cambodia tuy dưới quyền cai trị với bàn tay sắt của Hunsen, họ cũng vẫn có tiếng nói. Cũng dễ hiểu, đa số nông dân ĐBSCL bị thiếu học với một nền giáo dục thấp hơn cả Tây Nguyên, lại thêm bị bưng bít thông tin thì làm sao bảo họ có tiếng nói ngoài thái độ cam chịu. Rồi tới các tổ chức NGO, chế độ chính trị hiện nay chưa chấp nhận quy chế NGO cho các tổ chức dân sự được hoạt động hợp pháp mặc dù họ có trình độ và kiến thức. Tiếng nói của những “tổ chức được gọi là NGOs” thì luôn luôn luôn bị kiểm soát bởi nhà nước, và với những định hướng thiển cận như hiện nay đã làm triệt tiêu mọi thăng hoa của sáng kiến từ các nguồn trí tuệ. Nhưng dẫu sao, quan sát từ bên ngoài, đã thấy ánh sáng nơi cuối đường hầm, đang có những nỗ lực tích cực từ trong nước để hình thành những cộng đồng dân sự xã hội để có tiếng nói nhưng dĩ nhiên với có một cái giá phải trả cho những bước tiên phong ấy.

Việt Nam không hề thiếu chất xám trí tuệ nhưng giới khoa học và chuyên gia thì không có phương tiện, không có tự do hoạt động và ngay trong môi trường đại học thì cũng bị tước đoạt quyền tự trị. Có thể đi tới một kết luận “Dân chủ và môi sinh” phải là một “bộ đôi” không thể tách rời (Inseparable Duo).

Sài Gòn có hẻm ông Tiên

Cái tên hẻm lạ lẫm gợi chút tò mò cho người nghe. Chúng tôi đang muốn nói đến con hẻm 96 Phan Đình Phùng phường 2 quận Phú Nhuận Sài Gòn. Theo lời kể của bà con sống nơi đây thì trước kia trong hẻm có một thầy lang chữa bệnh rất giỏi và không bao giờ lấy tiền của người nghèo.

Người Việt TV (c) 2016 – http://NGUOIVIETTV.com
Người Việt Online – http://NGUOI-VIET.com

Bệnh nhân bệnh thận giai đoạn cuối và chương trình Medicare HMO/PPO

Medicare: Hỏi và Đáp

Yến Tuyết

Hỏi: Một độc giả cho biết ông 60 tuổi, hưởng Medicare được hai năm và đã ghi tên vào một chương trình Medicare quản lý tư HMO ở Texas qua công ty Bảo Hiểm BS.

Ông quyết định dọn về California gần hai tháng trước đây và cùng lúc, phát hiện có bệnh về thận, cần phải được lọc máu. Tuy nhiên, khi liên lạc với Bảo Hiểm BS ở California để chuyển đổi qua chương trình y tế HMO hoạt động tại đây, thì ông bị hãng BH từ chối, vì họ nói không nhận những người đang bệnh thận ở giai đoạn cuối ESRD (End Stage Renal Disease).

Xin chỉ dẫn giúp xem ông phải làm gì để được sự giúp đỡ thêm các phúc lợi y tế khác bên cạnh chương trình Medicare căn bản mà hiện ông đang có, chỉ trả 80% chi phí y tế.

Ông H. Trần ( Irvine)

Đáp: Nếu sau khi ông di chuyển về California và nhất định chỉ muốn có Bảo Hiểm Y Tế với công ty Bảo Hiểm BS mà ông từng có ở Texas thì vấn đề của ông mới phức tạp. Còn không, ông có thể ghi danh vào hai chương trình HMO/MAPD khác, loại đặc biệt hoạt động tại California, nhận người có Medicare và bị bệnh thận ở giai đoạn cuối ESRD như ông.

Hai chương trình MAPD đăc biệt đó là CareMore ERSD và Village Health Out of Network.

Trên nguyên tắc, khi di chuyển chỗ ở, một người có Medicare khá lâu như ông và đã từng ghi tên vào một chương trình MAPD ở nơi cư trú cũ, có thời gian 60 ngày để ghi tên vào một chương trình HMO/PPO mới ở Cali.

Quí độc giả cần biết rằng theo luât của Medicare, bất cứ ai được hưởng Medicare lần đầu tiên thì dù bị bệnh thân ở giai đoạn cuối (ESRD), quí vị vẫn không thể ghi tên vào hầu hết các chương trình HMO/PPO bình thường vì Medicare cho phép các chương trình Bảo Hiểm Y tế HMO/PPO quyền tư chối nhận bệnh nhân có ESRD như ông vào chương trình của họ.

Đúng ra, vì ông đã có Medicare một thời gian khá lâu trước khi phát hiện bị bệnh thân nên chương trình HMO ở Texas, mà ông là thành viện, không có quyền chấm dứt chương trình y tế với ông.

Thế nhưng, việc ông di chuyển chỗ ở khiến văn phòng ở California xếp ông vào nhóm những người mới có Medicare lần đầu tiên và bị ESRD. Do đó, cho dù họ mang cùng tên công ty Bảo Hiểm nhưng có quyền từ chối ghi tên ông vào Chương trình HMO của họ tại California vì lý do trên.

Ông có quyền làm đơn chống lại (Appeal) quyết định này nhưng việc đó sẽ cần thời gian, trong khi đó, việc ghi tên vào một Chương trình Quản lý tư HMO đặc biệt dành cho người diện ERSD như ông thì giản dị hơn.

Bên cạnh chọn ghi tên vào một trong hai chương trình HMO đặc biệt nói trên ông có thể mua một BH Phụ để trả 20% còn lại mà Medicare không trả.

Medicare sẽ là Bảo Hiểm chính trả 80%, và lúc đó, Bảo Hiểm Phụ (Medigap- Supplement Medicare Insurance) sẽ trả 20% chi phí y tế còn lại. Lệ phí hàng tháng của các chương trình Medigap dành cho người dưới 65 tuổi thường rất cao.

Nếu chọn giải pháp thứ hai này, ông cần phải ghi tên vào một CT Thuốc phần D.

HICAP có thể gởi cho ông danh sách các công ty bán Medigap và các chương trình Thuốc phần D để ông tìm hiểu, so sánh và chọn lựa trước khi ghi tên.(Y.T.)

Yến Tuyết là Cố vấn Medicare có đăng ký với Bộ Cao Niên của tiểu bang California thuộc Chương trình HICAP (Health Insurance Counseling and Advocacy Program), của Cơ quan Tư nhân vô vụ lợi Council On Aging of Orange County.

Nếu cư dân Quận Cam có thắc mắc liên quan đến Medicare, xin liên lạc với HICAP ở đường giây điện thọai tiếng Việt (714) 560-0035 từ 8 AM – 4:30 PM, từ Thứ Hai đến Thứ Sáu.

Hay gọi Medicare 1-800-633-4227 có nhân viên tiếng Việt giúp quí vị 24 giờ/ngày, bảy ngày một tuần.

Quí độc giả ở ngòai Quận Cam, xin vui lòng liên lạc với văn phòng cố vấn Medicare SHIP (State Health Insurance Program) ở địa phương mình cư ngụ bằng cách gọi số 1-800-434-0222.

Lần đầu tiên giấy bạc $20 của Mỹ có hình phụ nữ

WASHINGTON, DC (AP) Bộ Ngân Khố Hoa Kỳ hôm Thứ Tư loan báo trên tờ giấy bạc $20 mới, hình Tổng Thống Andrew Jackson, sẽ được thay thế bằng hình bà Harriet Tubman, một phụ nữ hoạt động dân quyền cuối thế kỷ 19.










Hai mặt của tờ giây bạc $20 hiện  nay. (Hình: Getty Images)


Như vậy, lần đầu tiên kể từ hơn 100 năm có hình phụ nữ trên đồng tiền Mỹ. Harriet Tubman (1822-1913) là nhà hoạt động chống nô lệ và từng làm gián điệp cho quân đội liên bang trong thời gian Nội Chiến Nam-Bắc 1861-1865.














Bà Harriet Tubman. (Hình: Wikipedia)


Trái với dự tính trước kia, Bộ Ngân Khố sẽ không thay thế hình nhà lập quốc Alexander Hamilton bằng hình một phụ nữ, trên tờ giấy bạc $10.


Năm ngoái, Bộ Trưởng Ngân Khố Jack Lew cho biết kế hoạch thay thế hình ông Hamilton, bộ trưởng ngân khố thứ nhất của nước Mỹ, bằng hình một phụ nữ chưa xác định là ai.


Tuy nhiên, kế hoạch này bị phản đối mạnh mẽ trong dư luận và đồng $10 sẽ không có thay đổi. (HC)

Bà Thái Doãn Ngà

Cụ Bà Lưu Hiền

Cụ Bà Lưu Hiền

Ông Nguyễn Phước Vĩnh Tiếu

Bạn Ũng Dzu

Bác Sĩ Trịnh Cường

Ông Nguyễn Phước Vĩnh Tiếu

Cụ Bà Maria Trần Thị Xuân

Cụ Bà Đỗ Văn Bằng

Ông Nguyễn Văn Quí

Trump và Clinton thắng lớn New York

NEW YORK, New York (NV)Tỷ phú Donald Trump, ứng cử viên tổng thống Cộng Hòa, và cựu Ngoại Trưởng Hillary Clinton, ứng cử viên tổng thống Dân Chủ, vừa thắng cuộc bầu cử sơ bộ rất quan trọng tại New York hôm Thứ Ba.

Theo CNN, cho tới 7 giờ tối, giờ California, về phía Cộng Hòa, ông Donald Trump được 61.7%, ông John Kasich được 24%, ông Ted Cruz được 14.3%.


Ứng cử viên Donald Trump với nụ cười chiến thắng, đứng bên cạnh người vợ, Melania, tại Trump Tower, New York. (Hình: AP Photo/Julie Jacobson)

Về phía Dân Chủ, bà Hillary Clinton được 59.4% và ông Bernie Sanders được 40.6%.

Lần đầu tiên từ nhiều thập niên, dân chúng New York có cơ hội để đóng một vai trò đáng kể trong giai đoạn bầu cử sơ bộ. Những kỳ trước, bầu cử sơ bộ New York ít được cử tri chú ý vì thường không tác động gì đến toàn cuộc.

Nhưng cuộc bầu cử hôm Thứ Ba, 19 Tháng Tư, có tầm ảnh hưởng lớn về động năng và tâm lý cho cả hai ứng cử viên đang dẫn đầu trong cả hai đảng.

Ông Donald Trump và bà Hillary Clinton đều vừa trải qua một số thất bại, dù là nhỏ nhưng có ý nghĩa, và cần lấy lại uy thế.

New York có 95 đại biểu Cộng Hòa và 291 đại biểu Dân Chủ.

Trong quá khứ, về phía Cộng Hòa, ông Mitt Romney từng thắng New York hồi năm 2012, ông John McCain thắng năm 2008, và ông George W. Bush thắng năm 2000.

Về phía Dân Chủ, bà Hillary Clinton thắng năm 2008, ông John Kerry thắng năm 2004, và ông Al Gore thắng năm 2000.

Sự phân phối đại biểu của hai đảng khác nhau, và tất nhiên là rất phức tạp.

Ðảng Cộng Hòa áp dụng một thể thức hỗn hợp, không hẳn là “winner-take-all” mà là “winner-take-most.”

Có cả thẩy 3×27=81 đại biểu cấp địa hạt dân biểu liên bang và 14 đại biểu cấp tiểu bang.

Ở cả hai cấp, nếu ứng cử viên nào đạt trên 50% số phiếu sẽ chiếm hết đại biểu (14 toàn tiểu bang và 3 ở mỗi địa hạt). Nếu không tới 50% thì phải chia bớt cho người có trên 20% phiếu. Ứng cử viên dưới 20% phiếu không có phiếu đại biểu nào.


Một ủng hộ viên Dân Chủ với chiếc xe hơi vẽ hình ứng cử viên Hillary Clinton trên đường phố New York. (Hình: AP Photo/Kathy Willens)

Ông Donald Trump rất cần thắng lớn ở New York vì nếu để ông Ted Cruz chiếm một phần thì ông rất khó có đủ 1,237 phiếu đại biểu, và sẽ phải tranh trong đại hội môi giới.

Bên đảng Dân Chủ có 247 đại biểu được phân chia theo tỷ lệ phiếu, 84 đại biểu cho toàn tiểu bang (đại biểu khoáng đại) và 163 đại biểu căn cứ trên kết quả ở 27 địa hạt dân biểu liên bang (mỗi địa hạt có số đại biểu khác nhau), còn lại 44 là siêu đại biểu.

Bà Clinton đã được 39 siêu đại biểu New York tuyên bố ủng hộ, ông Sanders không được ai ủng hộ.

Tuy nhiên, những người này được quyền thay đổi ý kiến bất cứ lúc nào và ông vẫn có hy vọng giành lại được một số, nếu ông thắng bầu cử.

Bà Clinton mong mỏi thắng lợi ở New York sẽ làm cho cuộc tranh cử sơ bộ đi tới dứt điểm, nếu không, cuộc vận động tranh cử của bà sẽ còn dằng dai đến cuối cùng.

Bà Clinton đã dành hai tuần lễ gần đây để đến tiếp xúc vận động trực tiếp các cử tri tại nhiều nơi trong tiểu bang, đặc biệt tại thành phố New York, một hình thức vận động mà CNN cho là “giống như tranh cử thị trưởng.”

Tại các thành phố lớn, bà có lợi thế đối với khối cử tri người Mỹ gốc Phi Châu và gốc Latino. Nhưng ở vùng phía Bắc tiểu bang và vùng đông dân da trắng, ông Sanders có sức thu hút mạnh hơn.

Sáng Thứ Ba, chồng của bà, cựu Tổng Thống Bill Clinton, và bà bỏ phiếu tại trường tiểu học Douglas G. Grafflin ở Chappaqua, địa điểm đầu phiếu hai người đã tới lần đầu tiên năm 2000 sau khi họ rời khỏi Tòa Bạch Ốc về sống trong khu xóm nhỏ dân thượng lưu phía Bắc thành phố New York.

Theo dự phóng của CNN, ông Trump thắng hai ứng viên Ted Cruz và John Kasich, tuy nhiên, chưa có kết quả chi tiết. Thăm dò ý kiến của CNN đối với những người ra khỏi phòng bỏ phiếu cho thấy, đa số cử tri Cộng Hòa muốn tổng thống tương lai là một nhân vật mới, bên ngoài giới chính trị Washington, DC.

Bên phía Dân Chủ, dự phóng của CNN là Clinton 52%, Sanders 48%. Tuy nhiên, nhiều quan sát viên tin rằng chênh lệch giữa hai người quá sít sao không thể biết kết quả, chừng nào chưa kiểm hết phiếu.

Các người ủng hộ tập trung reo hò trước Trump Tower ở khu Manhattan lúc sau 9 giờ tối, giờ miền Ðông, khi các hãng truyền thông loan tin ông Donald Trump thắng New York.

Ông Corey Lewandowski, trưởng ban tranh cử của ông Trump, nói rằng mục tiêu của ông Trump là toàn thắng với một tỷ lệ cao hơn ông Cruz và ông Kasich. (H.C.)

Tin mới cập nhật