Cụ Giuse-Maria Nguyễn Văn Thêm

Bác Sĩ Nha Khoa Nguyễn Tư Mô

Giáo Sư Nguyễn Tư Mô

Giáo-Sư Nguyễn-Tư Mô

Giáo Sư Nguyễn Tư Mô

Ông William Sĩ Ngô

Giáo Sư Bác Sĩ Nguyễn Tư Mô

Giáo Sư Nguyễn Tư Mô

Bà Nguyễn Thế Thông

Cụ Bà Nguyễn Thị Tân

Bà Trịnh Trân

Số người Việt Nam đầu tư vào Mỹ để có thẻ xanh tăng vọt

SÀI GÒN (NV) Nhà nước cố chèo kéo tư bản ngoại quốc đổ tiền vào các dự án đầu tư sản xuất tại Việt Nam, người giàu có tại nước này lại đua nhau đổ tiền vào Mỹ để lấy thẻ xanh sống ở đó.


Một bài viết tường thuật trên tờ Lao Ðộng hôm Thứ Tư, 6 tháng 4, 2016 về một cuộc hội đàm ở Hà Nội giới thiệu chương trình đầu tư định cư Mỹ EB-5 với lời mời hấp dẫn: Chỉ cần đầu tư $500,000 vào Mỹ sẽ được cấp “thẻ xanh.”








Một chương trình hội thảo giới thiệu đi Mỹ đầu tư trực tiếp EB-5 đổi thẻ xanh vĩnh viễn của 36Visa phát trên mạng YouTube. (Hình: Tuổi Trẻ)


Theo báo Lao Ðộng kể lại về cuộc hội đàm được tổ chức tại một khác sạn sang trọng, “con số do công ty tư vấn USIS (công ty tư vấn cho cá nhân và công ty Việt Nam đầu tư vào thị trường Mỹ) đưa ra khiến nhiều người giật mình: Năm 2015, chỉ riêng với loại hình EB-5 tăng chóng mặt so với các loại hình khác như EB-1, EB-2. Cụ thể EB-5 được dành riêng cho các nhà đầu tư và các doanh nhân đầu tư vốn đáng kể vào nền kinh tế Mỹ, từ 6,418 suất năm 2014, đến năm 2015 đã tăng vọt 17,662 suất.”


Trong đó, dẫn đầu là Trung Quốc, và Việt Nam hiện đang đứng thứ hai, bỏ xa hàng loạt các nước khác như các nước ASEAN hay Ấn Ðộ,…. báo Lao Ðộng kể lại.








Một website quảng cáo đầu tư để nhận “thẻ xanh” định cư tại Mỹ. (Hình: Lao Ðộng)


Hình thức đầu tư EB-5 của chính phủ Mỹ là đầu tư $500,000 hoặc $1 triệu vào dự án EB5. Mỗi “suất” đầu tư phải tạo ra được tối thiểu 10 việc làm toàn thời gian cho người lao động Mỹ. Nhà đầu tư và gia đình được cấp thẻ xanh Mỹ.


Tuy nhiên, luật lệ Mỹ không đơn giản, đặc biệt Hoa Kỳ khá chặt chẽ về “chống rửa tiền.” Nếu người đổ tiền vào Mỹ đầu tư mà không chứng minh được nguồn gốc “sạch” của ngân khoản, sẽ bị trở ngại.


Hồi năm ngoái, có một số bản tin của VNExpress và Tuổi Trẻ viết về những công ty ngoại quốc tới Việt Nam mở văn phòng hoặc sử dụng những công ty môi giới ở Việt Nam để lôi kéo, bắt mối cho dịch vụ đầu tư lấy thẻ xanh EB-5. Trên Internet, người ta có thể tìm thấy một số công ty quảng cáo dịch vụ này.








Thuyết trình tại Sài Gòn về dự án đầu tư và triển vọng tương lai qua chương trình đầu tư EB5. (Hình: VNExpress)


VNExpress ngày 21 tháng 9, 2015 có bản tin tường thuật về cuộc hội thảo tại khách sạn Renaissance Riverside Hotel Sai Gon, số 8-15 đường Tôn Ðức Thắng, quận 1, giới thiệu chương trình mà người ta đổ ra khoảng $500,000 “đầu tư vào dự án Europa Village, bạn có cơ hội nhận được thẻ xanh cho cả gia đình định cư tại Mỹ.”


Ðáng để ý là bản tin này nói dự án Europa Village do thị trưởng thành phố Temecula làm chủ tịch dự án đầu tư. Theo tường thuật, dự án Europa Village là một tổ hợp nhà máy rượu, nằm ngay trên ranh giới thành phố Temecula, quận Riverside, California.


“Dự án có diện tích khoảng 188,000 feet vuông (tương đương 16,920 mét vuông) gồm nhà máy rượu vang, cơ sở nếm rượu vang, 60 phòng khách sạn bổ sung, một spa, nhiều nhà hàng, cơ sở phục vụ tiệc lớn trong nhà, ngoài trời và các địa điểm bán lẻ hàng hóa. Tổ hợp này sẽ nằm trên diện tích 45 mẫu Anh (hơn 18 ha) ngay phía đông lối vào chính của thung lũng rượu vang Temecula. Khu vực này hiện có 44 nhà máy rượu vang và dự kiến mở rộng đến 104 nhà máy trong vòng 20 năm tới,” VNExpress kể.


Trước đó, ngày 17 tháng 8, 2015, tờ Tuổi Trẻ kể lại một số trường hợp đầu tư đổi lấy thẻ xanh với nhiều bấp bênh và “rủi ro cao” vì người đầu tư không nắm vững vấn đề. Nếu việc đầu tư không được chấp thuận, chi phí môi giới dịch vụ hàng chục ngàn có thể mất trắng. (TN)

Mười ngành nghề ‘tệ’ nhất nước Mỹ


HOA KỲ (NV) – Nếu như U.S News and Report đưa ra danh sách 25 ngành “hot” nhất năm 2016 ở nước Mỹ thì trang mạng CareerCast cũng đưa ra danh sách những ngành nghề “tệ” nhất.


Vậy những ngành nào bị xem là “tệ”? Vì sao chúng lại bị xếp vào danh sách này?


Một số công việc được xem là tồi tệ là những công việc chúng ta bắt gặp người khác làm hằng ngày. Các công việc này đòi hỏi sức khỏe, tinh thần và thậm chí có thể đánh đổi tính mạng để hoàn thành nhiệm vụ. Ngoài ra, sự phát triển của công nghệ cũng góp phần biến một số ngành kém thu hút hơn. Danh sách này dựa vào tiêu chuẩn về môi trường làm việc xung quanh, tiền lương và áp lực công việc.


Nếu như bạn bạn là sinh viên đang muốn học và theo đuổi hay là đang làm một trong những ngành có tên trong danh sách này, bạn đừng vội nản lòng hay bỏ cuộc. Những kỹ năng và kinh nghiệm từ những công việc này giúp bạn rèn luyện và áp dụng vào cơ hội mới. Các nhà cố vấn hướng nghiệp cho sinh viên cho biết, cách tốt nhất để thành công trong việc lựa chọn nghề nghiệp chính là sinh viên phải xác định nhu cầu của mình, tập trung kiếm việc và quan trọng nhất chính là dám thay đổi.









Nghề tài xế taxi xếp thứ ba trong danh sách những nghề được xem là tệ nhất nước Mỹ. (Hình minh họa: Spencer Platt/ Getty Images)


Dưới đây là 10 ngành được xem là ‘tệ’ nhất ở Mỹ:


10. Phóng viên
Nếu như ngày xưa con người phải mua báo giấy đọc hằng ngày để cập nhật tin tức thì ở thời điểm hiện tại, mọi thứ đều dễ dàng hơn khi chỉ cần kết nối mạng là thông tin thuộc mọi lĩnh vực hiện lên trước mắt. Báo chí chuyển dần từ báo giấy sang báo điện tử và vì vậy, cạnh tranh truyền thông cũng gay gắt hơn. Sự suy giảm doanh thu quảng cáo trên báo giấy khiến lương bổng cho nghề này cũng giảm đi, dù cho áp lực công việc của một phóng viên là rất lớn.


Bà Nora Firestone, cựu phóng viên của báo Virginia Pilot, cho biết, những kỹ năng và kinh  nghiệm từ nghề báo giúp cho nhà báo có thể chuyển sang công việc PR (Public Relation), một trong những nghề đang phát triển hiện nay.


Thu nhập trung bình: $36,267
Mức độ phát triển: giảm 13%


9. Thợ đốn gỗ
Nghề đốn gỗ được xem là một trong những ngành nguy hiểm vì người làm công việc này thường làm việc trong rừng và tách biệt với môi trường bên ngoài. Bên cạnh đó, biến động thị trường hơn 10 năm trở lại đây vượt quá mức kiểm soát ngành công nghiệp khai thác gỗ, ảnh hưởng đến nghề đốn gỗ. Việc làm này gắn liền với nhu cầu của ngành xây dựng và xuất bản, tuy nhiên, hai ngành đó suy giảm đáng kể từ 5 đến 10 năm nay.


Thu nhập trung bình: $34,110
Mức độ phát triển: giảm 13%


8. Quân nhân
Một chỉ huy cấp cao từng đưa ra nhận xét trong một buổi họp báo về nghề nghiệp tại các trường đại học rằng, “việc nhập ngũ không phải dành cho tất cả mọi người.”


Việc nhập ngũ cho một trong các lực lượng vũ trang Hoa Kỳ yêu cầu sự quyết tâm và cống hiến cao nhất, vượt xa hầu hết các ngành nghề khác, tức là việc trở thành một người lính nghĩa là bạn phải đối mặt với căng thẳng và nguy hiểm rình rập.


Thu nhập trung bình: $44,283
Mức độ phát triển: tăng 1.83%


7. Đầu bếp
Người Mỹ có câu, “If you can’t stand the heat, get out of the kitchen,” tức là, “Nếu như bạn không thể chịu đựng được sự nóng nực, thì tốt nhất bạn không nên bước vào nhà bếp.” Thật vậy, làm việc trong bếp nghĩa là bạn phải đối mặt với môi trường nóng khắc nghiệt cũng như căng thẳng khi đáp ứng nhu cầu ăn uống của thực khách nhanh chóng. Tất nhiên, một số bếp chế biến các món ăn không cần dùng nhiệt, nhưng việc bạn bước ra bước vào tủ đông lạnh đựng đồ ăn khác xa với nhiệt độ bên ngoài cũng khiến bạn cảm thấy khó chịu.


Thu nhập trung bình: $42,208
Mức độ phát triển: tăng 3.08%


6. Phát thanh viên
Thị trường cạnh tranh xuất hiện gần đây khi mà các truyền hình cáp đua nhau mở ra kênh truyền hình mới, đồng thời, việc phát triển của công nghệ khiến mọi người đều có thể trở thành phát thanh viên nếu như có các dụng cụ kỹ thuật tối tân hỗ trợ. Để có công việc làm toàn thời gian và thành công, người phát thanh viên cũng phải đối mặt với áp lực cao khi phải nói trực tiếp trước hàng triệu người xem ti vi hay trên Internet.


Thu nhập trung bình: $29,347
Mức độ phát triển: giảm 1.53%


5. Phóng viên hình ảnh
Thông thường, phóng viên ảnh tìm kiếm những khoảnh khắc đáng nhớ để ghi lại trong một sự kiện và có khi phải bước vào chỗ nguy hiểm để chụp lại được bức ảnh lịch sử nhất. Tương tự như phóng viên báo giấy, phóng viên ảnh cũng gặp những khó khăn tương tự. Ngoài ra, các tòa soạn báo sau này ít khi mướn phóng viên ảnh toàn thời gian mà hợp đồng với công ty chuyên cung cấp ảnh. 


Thu nhập trung bình: $29,267
Mức độ phát triển: tăng 1%


4. Nhân viên coi tù
Môi trường làm việc của nhân viên coi tù là phải đối mặt với tù nhân hằng ngày, và đôi lúc đó là những tù nhân nguy hiểm. Đây là công việc có tính chất áp lực tinh thần lớn, và mức lương trung bình thấp hơn so với các nghề khác cùng lĩnh vực.


Thu nhập trung bình: $39,163
Mức độ phát triển: tăng 4.63%









Lính cứu hỏa là một trong những công việc đối mặt với nguy hiểm, áp lực và môi trường ảnh hưởng sức khỏe. (Hình minh họa: Iroz Gaizka/ Getty Images)


3. Tài xế taxi
Lái xe taxi phải đối mặt nhiều tình huống như khách hàng thô lỗ, bạo lực hay giá xăng. Lương của nghề tài xế taxi không cao, có nhiều nơi, mức lương trung bình dưới $20,000 một năm.


Ngày nay, tài xế taxi còn phải đối mặt với một thị trường mới đầy cạnh tranh là dịch vụ Uber.


Thu nhập trung bình: $23,118
Mức độ phát triển: tăng 14%


2. Lính cứu hỏa
Vai trò của lính cứu hỏa rất quan trọng trong đời sống xã hội của con người vì họ là những người giúp bảo vệ tài sản và tính mạng của người chung quanh. Đây là công việc yêu cầu người lính cứu hỏa phải mạnh mẽ, chịu đựng áp lực cao, và tinh thần đanh thép.


Thu nhập trung bình: $45,264
Mức độ phát triển: tăng 8%


1. Người đưa thư
Nhu cầu mướn người đưa thư giảm nhiều trong thời gian qua do sự phát triển của thư điện tử và tin nhắn điện thoại đem lại nhiều tiện lợi cho con người.


Thu nhập trung bình: $41,068
Mức độ phát triển: giảm 28% (N.A)

Nguyễn Xuân Phúc ‘trình’ danh sách chính phủ


HÀ NỘI (NV) –
Ông thủ tướng mới Nguyễn Xuân Phúc hôm Thứ Sáu, 8 tháng 4, 2016 “trình” danh sách chính phủ và một số cơ quan ngang bộ để Quốc Hội “phê chuẩn” chiếu lệ theo nguyên tắc “đảng cử, đảng bầu.”

Báo chí lề đảng tại Việt Nam nhất loạt loan tin này kèm danh sách từ các phó thủ tướng, các bộ trưởng, các chức vụ cầm đầu cơ quan ngang bộ như Tổng thanh tra Chính phủ, Ngân hàng Nhà nước, Văn phòng Chính phủ, Tòa án Tối cao…


Một số nông dân thất nghiệp ngồi trên mảnh ruộng bỏ hoang vì bị nhà cầm quyền tước đoạt, bán cho đám tư bản đỏ xây nhà, bán kiếm lời. (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)

Theo “tờ trình” của ông Nguyễn Xuân Phúc thì các ông Trương Hòa Bình, Vương Ðình Huệ, Trịnh Ðình Dũng được đề cử chức phó thủ tướng thay cho các ông Nguyễn Xuân Phúc vừa được bầu thủ tướng, ông Hoàng Trung Hải làm bí thư thành ủy Hà Nội và ông Vũ Văn Ninh được miễn nhiệm.

Hai ông phó thủ tướng đương nhiệm là Phạm Bình Minh, Vũ Ðức Ðam được giữ lại. Ông Phạm Bình Minh vẫn nắm Bộ Ngoại Giao. Bà Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến không nằm trong danh “trúng” làm ủy viên Trung Ương Ðảng nhưng vẫn được cho tiếp tục điều hành ngành y tế, một trong những ngành đầy tai tiếng cả về y đức và khả năng chuyên môn.

Vẫn được giữ làm bộ trưởng Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn, ông Cao Ðức Phát có thể được phát thêm cho cái ghế phó thủ tướng.


“Nhờ” tài điều hành của bà Bộ Trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến mà 4 trẻ em được nằm chung trên một cái giường nhỏ tại bệnh viện Nhi Ðồng 1, không kể những trẻ khác nằm la liệt hành lang. (Hình: Tuổi Trẻ)

Tướng Ngô Xuân Lịch, cầm đầu Tổng Cục Chính Trị của quân đội CSVN, được đôn lên làm bộ trưởng Quốc Phòng. Thông thường người ta thấy một tướng đánh giặc được đưa vào ghế này nhưng Tướng Ðỗ Bá Tỵ, cùng phẩm hàm đại tướng như ông Lịch, lại bị đẩy sang làm phó chủ tịch Quốc Hội.

Nguyễn Hòa Bình, người được cử làm “chánh án Tòa án Nhân dân Tối cao,” nguyên là “viện trưởng Viện Kiểm Sát Tối Cao” vốn là một tướng công an, nhiều tai tiếng tham nhũng. Mạng thông tin Chân Dung Quyền Lực hồi tháng 1 năm 2015 có một loạt nhiều bài viết về những tài sản kếch xù của ông này. Theo đó, đứng dưới tên vợ chồng ông thì ít nhưng đứng tên các con ông thì nhiều.

Tham nhũng nổi tiếng nhưng, theo VNExpress, ông Nguyễn Hòa Bình đã cam đoan “đem hết trí tuệ, sức lực, cùng tập thể lãnh đạo Tòa án NDTC, phát huy truyền thống, đoàn kết một lòng, xây dựng Tòa án nhân dân trong sạch, vững mạnh, phụng công, thủ pháp, chí công, vô tư, luôn tuân thủ pháp luật, dựa vào pháp luật để thực thi công lý, kiên quyết đấu tranh chống tội phạm và vi phạm, tận tâm bảo vệ lẽ phải, bảo vệ quyền con người, quyền công dân, hoàn thành tốt nhiệm vụ của cơ quan xét xử…”


Biệt thư nguy nga của ông Nguyễn Hòa Bình ở Hà Nội trị giá hàng chục tỉ đồng, chưa kể các bất động sản khác đứng tên vợ ông và các con. (Hình: Chân Dung Quyền Lực)

Sau khi Quốc Hội “con dấu cao su” biểu quyết chiếu lệ thông qua cái danh sách chính phủ, coi như thủ tục chuyển quyền hành từ phe Nguyễn Tấn Dũng sang phe cánh do Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đạo diễn coi như hoàn tất, êm xuôi.

Tờ Hoàn Cầu Thời Báo ở Bắc Kinh hôm Thứ Sáu bình luận rằng bộ sậu chóp bu của đảng CSVN sẽ tiếp tục chính sách đối ngoại “đu dây” giữa Mỹ và Trung Quốc. Tuy nhiên, vì lệ thuộc Trung Quốc rất nặng về kinh tế, báo này ám chỉ rằng, dù cựa quậy thế nào, Việt Nam cũng khó thoát sự kiềm tỏa của Bắc Kinh.

Trên tờ USA Today ở Mỹ, một bài phân tích nói rằng đảng CSVN chỉ đưa ra một thứ “bình mới rượu cũ.” Những kẻ cầm đầu đảng và chính phủ này chỉ cố gắng nắm giữ được quyền lực. Bảo vệ quyền lực đảng tức là bảo vệ lấy cái túi của bọn họ. Chính phủ của Nguyễn Xuân Phúc, cũng giống như thời Nguyễn Tấn Dũng sẽ chẳng nhẹ tay với những người đòi hỏi nhân quyền, tự do tôn giáo, tự do báo chí ngôn luận.

Các dự luật báo chí, dự luật tự do tôn giáo tín ngưỡng, hiện vẫn còn ngâm ở Quốc Hội và những tháng tới được đem ra thông qua thì người dân cũng sẽ bị kềm kẹp, vẫn không có tự do gì cả. Các giáo hội công giáo độc lập tại Việt Nam, nhất là Giáo Hội Công Giáo, đả kích cái dự luật tôn giáo mới còn tồi tệ hơn cái mớ luật lệ cũ. (TN)

Thăm dò: Đa số dân Mỹ tin rằng Hoa Kỳ đang đi sai đường

WASHINGTON DC (NV)Hơn hai phần ba người Mỹ tin rằng Hoa Kỳ đang đi sai đường, Washington Post trích dẫn thăm dò của McClatchy-Marist, cho thấy đây là con số cao nhất trong gần bốn năm rưỡi.

   Công dân lương thấp biểu tình đòi tăng lương ở New York. (Hình: Getty Images/Cem Ozdel)

Gần 70% dân Mỹ tin rằng Hoa Kỳ đi sai đường, trong khi chỉ có 27% cho là đúng hướng.

Lần đa số dân Mỹ có ý nghĩ tiêu cực về đất nước trước đây là vào Tháng Mười Một, 2011, khi 70% cho rằng nước Mỹ đang đi lệch hướng.

Con số còn tệ hại hơn khi thăm dò với cử tri có ghi danh đi bầu, khi 71% thất vọng về con đường của đất nước, trong khi 26% hài lòng.

Hồi tháng qua, giới chủ nhân thêm vào thị trường lao động 215,000 việc làm và mức thất nghiệp giảm xuống còn 5%.

Nhưng tin tức tiến bộ về kinh tế như thế vẫn chưa đủ đánh tan được mối lo âu của cử tri.

Ông Lee Miringoff, giám đốc tổ chức Marist Institute for Public Opinion, nơi thực hiện cuộc thăm dò, nói: “Chính vấn đề lương bổng là lý do tại sao những ứng cử viên chống lại nền tảng của đảng đang được thắng thế.”

Ông tiếp: “Người dân không nhìn vào toàn cảnh của nền kinh tế, vào con số thất nghiệp. Họ không nhìn vào sự tăng trưởng liên tục hằng tháng.”

Theo ông, người dân chỉ nhìn thấy đồng lương của họ vẫn không hề thay đổi, “đó là điều họ phẫn nộ.”

Gần 90% cử tri Cộng Hòa thấy nước Mỹ đi lệch hướng so với 10% đồng ý.

Con số này sẽ là 77% và 22% đối với cử tri độc lập.

Trong khi đó, 49% phía Dân Chủ không hài lòng và 47% cho là đi đúng đường.

Những con số này giúp giải thích sự nổi bật của ứng cử viên Donald Trump của Cộng Hòa và ứng cử viên Bernie Sanders của Dân Chủ. Hai người này đánh trúng nỗi lo lắng của cử tri đối với vị thế của một nước Mỹ về kinh tế lẫn trên thế giới.

Trong cuộc vận động, ông Trump nói, nước Mỹ không thắng được về mặt kinh tế trên mặt trận mậu dịch toàn cầu hay trên vấn đề đối ngoại.

Còn ông Sanders, một thượng nghị sĩ độc lập từ tiểu bang Vermont, thì lý luận rằng, đất nước đang đi sai đường vì không kiểm soát được Wall Street và không mang lại được một đồng lương đủ sống cho người công nhân tay nghề thấp. (TP)

Bernie Sanders đến Vatican dự hội nghị tuần tới

VATINCAN CITY (NV) Thượng Nghị Sĩ Bernie Sanders (Ðộc Lập-Vermont), ứng cử viên tổng thống đảng Dân Chủ, sẽ đến Vatican ngày 15 Tháng Tư để dự một hội nghị về xã hội, kinh tế và môi trường, một sự kiện có thể thu hút cử tri Công Giáo trước các cuộc bầu cử sơ bộ quan trọng tại vùng Ðông Bắc Hoa Kỳ, theo tin của Reuters.

Ban tranh cử của ông Sanders loan báo tin này hôm Thứ Sáu.


Ứng cử viên Bernie Sanders. (Hình: Eric Thayer/Getty Images)

Trong cuộc phỏng vấn trên chương trình “Morning Joe” của MSNBC sáng Thứ Sáu, ông Sanders nói rằng ông rất cảm kích về lời mời đến hội nghị nhằm tái tạo công bằng xã hội, bảo vệ môi trường và phát triển kinh tế thế giới.

Ông nói: “Tôi là người hết sức ngưỡng mộ Ðức Giáo Hoàng, mặc dù giữa chúng tôi còn nhiều điểm bất đồng, chẳng hạn về nữ quyền và quyền của người đồng tính.”

Ông không cho biết có sẽ gặp Ðức Giáo Hoàng Francis hay không. Tuy nhiên, theo báo New York Daily News, một phát ngôn viên của ông Sanders nói rằng ông sẽ nói chuyện tại một hội nghị “với” Ðức Giáo Hoàng.

Trong khi đó, bà Margaret Archer, chủ tịch Học Viện Giáo Hoàng Về Khoa Học Xã Hội, nói với Bloomberg News, rằng ông Sanders vận động rất nhiều để được đến Vatican.

Theo CNN, đây là một sự kiện khá bất ngờ vào thời điểm quan trọng, chỉ 4 ngày trước cuộc bầu cử sơ bộ ở tiểu bang New York, nơi ông Bernie Sanders và bà Hillary Clinton đang tranh chấp ngang ngửa.

New York là tiểu bang đã bầu bà Clinton làm thượng nghị sĩ, nhưng ông Sanders, một người gốc Do Thái, lại ra đời tại khu Brooklyn của thành phố.

Ông Sanders hy vọng chiến thắng tại New York sẽ tạo nên bước ngoặt có ý nghĩa trong thời gian còn lại của bầu cử sơ bộ. Tuy nhiên, tính theo con số đại biểu thì ông hãy còn thua rất xa và khó có thể san bằng cách biệt với 20 cuộc bầu cử còn lại mà thể thức chia đại biểu theo tỷ lệ phiếu khiến cho không thể có chênh lệch lớn.

Qua kết quả các cuộc bầu cử cho đến bây giờ, bà Clinton có 1,211 đại biểu cam kết, ông Sanders 933. Nếu kể cả siêu đại biểu, bà Clinton có 1,777, ông Sanders có 1,120. Ðến cuối cùng ai đạt tới đa số quá bán đại biểu sẽ được đại diện đảng Dân Chủ tranh chức tổng thống vào Tháng Mười Một. Con số cần thiết là 2,383, quá bán của 4,765 đại biểu tại đại hội đảng Dân Chủ vào cuối Tháng Bảy.

Bên phía Cộng Hòa, theo Washington Post, ứng cử viên Donald Trump có vẻ đã phải nhìn nhận thực tế là rất khó có thể đạt tới con số đại biểu cần thiết, 1, 237. Ông Trump hiện có 743, ông Ted Cruz có 520.

Muốn đủ số 1,237, ông Trump cần chiếm gần 60% số 879 đại biểu còn lại, và ông Cruz cần hơn 80%.

Phân tích theo toán học, cả hai người đều sẽ không thể đi tới mục tiêu, có nghĩa là mọi chuyện sẽ phải định đoạt bằng một đại hội môi giới (brokered convention).

Hôm Thứ Năm, ông Trump chỉ định ông Paul Manafort làm người phụ trách công tác đại biểu và chiến lược cho đại hội môi giới tại Cleveland. Trước đây, ông Trump vẫn cương quyết không thay thế trưởng ban tranh cử Corey Lewandowski mặc dù ông này bị cảnh sát Florida truy tố về việc hành hung một nữ phóng viên. Bây giờ, khi chọn ông Paul Manafort phụ trách một nhiệm vụ quan trọng bậc nhất, ông Trump mặc nhiên “hạ tầng công tác” ông Lewandowski.

Hôm Thứ Sáu, nhiều cơ quan truyền thông nói rằng, theo tiết lộ từ hồ sơ Panama, gia đình Clinton có những liên hệ đến điện Kremlin. Podesta Group, một nhóm vận động ở Washington, từ lâu đã làm việc với ngân hàng lớn nhất của Nga. Giám đốc Podesta Group là ông Tony Podesta, em ruột ông John Podesta, từng là chánh văn phòng của Tổng Thống Bill Clinton và từng là cố vấn của Tổng Thống Barack Obama.

Ông John Podesta hiện là chủ tịch ủy ban tranh cử cho bà Hillary Clinton. (HC)

California: Thu nhập dưới $14,000 được bồi hoàn thuế EITC


Viji Sundaram (New America Media)


SACRAMENTO
Thống kê về mức nghèo khó của California cho thấy: 2 trong 5 người dân ở California sống gần với mức nghèo khó của liên bang; đồng thời California có tỷ lệ trẻ em nghèo cao nhất nước.

Nhưng năm nay, lần đầu tiên, người nghèo đang đi làm ở California sẽ giữ được nhiều tiền hơn trong túi của mình nhờ chương trình California Earned Income Tax Credit (EITC). Nhưng người có lợi tức thấp – dưới $13,870/năm – phải nộp bản khai thuế để được tiền bồi hoàn.


Khai thuế. (Hình: NAM)

Khoảng 600,000 gia đình ở California đủ điều kiện được hưởng EITC của tiểu bang. Trong số này, 12% là người Mỹ gốc Á hay các vùng đảo Thái Bình Dương, 30% là người Mỹ La Tinh, 12% da đen, và hơn 15,000 người bản xứ. Phần lớn người đủ điều kiện là phụ nữ độc thân làm việc bán thời gian.

Chương trình EITC của tiểu bang, được Thống Ðốc Jerry Brown ký thành luật năm ngoái sẽ chi ra $380 triệu ngân sách tiểu bang. California là tiểu bang thứ 26 trong toàn quốc, bao gồm District of Columbia, có chương trình này. Chương trình được mô phỏng theo chương trình EITC liên bang đã có từ năm 1975.

Giám đốc truyền thông của Trung Tâm Chính Sách và Ngân Sách California (California Budget and Policy Center – CBPC), Steven Bliss, gọi chương trình của tiểu bang là “một dụng cụ quan trọng giúp chuyển người có lợi tức thấp nhất đến với an ninh kinh tế.”

Ông nói, một số những người được chương trình nhắm tới “có lợi tức thấp đến nỗi có thể họ không nộp bản khai thuế lợi tức với tiểu bang.”

Bất cứ ai có lợi tức hơn $13,870/năm sẽ không đủ điều kiện được hưởng EITC của tiểu bang. Ước tính, mỗi một hồ sơ xin từ chương trình này sẽ được hoàn lại $900. Gia đình có từ 3 trẻ em trở lên có thể được hoàn lại hơn $2,500.

“Cộng đồng nào cũng đều có người sống dưới mức nghèo khó,” Nữ Nghị Viên Toni Atkin (D-San Diego), phát biểu trong một hội đồng gồm những viên chức tiểu bang tại Sacramento ngày 9 Tháng Ba. “Những cộng đồng nghèo nhất tiểu bang sẽ được hưởng lợi từ chương trình này.”

California đang tiếp cận người dân về chương trình mới này, nhưng không phải ai cũng biết, đặc biệt là cộng đồng Á Châu, theo nhận định của bà Crystal Huang, người làm công việc khai thuế và tư vấn về gia cư tại Asian Inc. ở San Francisco.

Một cư dân San Francisco, có họ là Hou, là một trong những người đủ điều kiện thụ hưởng chương trình này. Người di dân 40 tuổi này một mình nuôi đứa con trai 5 tuổi từ khi chồng bà qua đời hai năm trước, để lại cho bà rất ít lợi tức. Bà mang về khoảng $5,000 một năm từ ba công việc bán thời gian và rất khó khăn để có được cơm trên bàn ăn.

Bà đến Asian Inc. để được giúp khai thuế miễn phí, và rất ngạc nhiên khi biết rằng mình sẽ được hoàn lại $1,300 từ chương trình EITC của tiểu bang, cộng thêm $1,500 từ EITC của liên bang, và thêm $250 từ San Francisco’s Working Familities Credit – tổng cộng hơn $3,000.

Ông Rick Kim, Giám Ðốc Ðiều Hành Dịch Vụ Phát Triển Kinh Tế (Economic Development Services) và Koreatown Youth and Community Center tại Los Angeles, một hội đoàn giúp khai thuế miễn phí cho người lợi tức thấp cùng với những dịch vụ khác, nói rằng còn quá sớm để biết có bao nhiêu người nộp đơn xin chương trình mới của tiểu bang. Ông nói, nhiều khách hàng của ông làm những công việc lương rất thấp, căng thẳng cao, chẳng hạn công việc trong các xưởng may và siêu thị.

Ông lưu ý rằng CalEITC có thể động viên thêm nhiều người lợi tức thấp hơn ngưỡng nộp hồ sơ liên bang để khai thuế vì họ có thể đủ điều kiện được hưởng lợi.

“Và đối với một gia đình làm được khoảng $10,000 hay $12,000, được thêm $500-$800 là đáng kể,” ông nói.

CalEITC4Me.org là liên minh các tổ chức dựa vào cộng đồng đang tiến hành tiếp cận những khu dân cư có gia đình đủ điều kiện cao nhất.

Fresno Interdenominational Refugee Ministries (FIRM) là một trong số này. Họ đang làm việc với cư dân Ðông Nam Á ở Fresno mà nhiều người trong số này là người Hmong và Lào.

“Chúng tôi phải chắc chắn rằng cộng đồng có tài liệu bằng ngôn ngữ của họ và giúp họ khai thuế miễn phí,” giám đốc điều hành Zachary Darrah nói.

Ông Darrah lưu ý rằng không nói được tiếng Anh khiến nhiều di dân bị giới hạn cơ hội tìm việc và học vấn. Ngoài ra, nhiều di dân “không tin chính quyền” nói chung và phải mất một thời gian để những tổ chức như của ông thuyết phục họ suy nghĩ khác đi.

“Với những người sống trong nghèo khó, tiền có thêm giúp thay đổi cuộc diện,” ông Darrah nói. “Số tiền này được dùng để trả hóa đơn, trả tiền nhà, trả tiền học – có nhiều cách sử dụng với ngân khoản này cho những gia đình nghèo khó, như nhiều gia đình ở tại Fresno.”

Bà Hou ở San Francisco nói được rất ít tiếng Anh, đã quyết định đầu tư số tiền hơn $3,000 mà bà sẽ được nhận từ chương trình EITC của tiểu bang và liên bang vào việc học của con trai.

Ðể có thêm thông tin, hãy vào trang mạng caleitc4me.org

(Phóng viên Anna Challet của NAM có đóng góp vào bài viết này)

Tiếng Việt Dấu Yêu – Kỳ 266


Hình ảnh Liên Ðoàn Hướng Ðạo Lam Sơn sinh hoạt ngày 22 Tháng Ba









Các Trưởng sinh hoạt với các em chim non.








Tập thoát hiểm.








Sửa soạn chào cờ.








Các em được Trưởng hướng dẫn làm bánh hamburger.





Em viết văn Việt


Ðặt câu có 2 mệnh đề với ý chính là việc học


Nu Nguyễn, Lớp Tám


1- Năm nay em có điểm C cho môn toán, nên ba mẹ em rất buồn.
2- Tuần lễ tới , em được nghỉ học trọn tuần, em ở nhà để ôn tập môn toán.
3- Em muốn được thăm ông bà ngoại, nhưng em cũng muốn điểm B trong môn toán.
4- Em sẽ có điểm B, nên em phải học nhiều.
5- Má và ông bà ngoại em vui dù em không đi thăm ngoại.
6- Em cũng vui vì thấy cả nhà vui.
7- Ba em nghỉ một tuần để ba giúp em ôn tập.
8- Mỗi ngày em phải học 6 giờ: Sáng, chiều và tối, mỗi lần 2 giờ.
9- Ba soạn chương trình ôn tập cho em: Em phải ôn tập từ đầu năm đến bây giờ.
10- Chắc học sẽ mệt, nhưng em sẽ cố gắng.

————


Lời cô giáo


Tavy Trương, Lớp Hai


Chủ nhật vừa qua, cô em dạy sau giờ Chính tả, cô nói chún em phãi đi thưa về gữi. Cô nói chún em phải thưa với ông, bà, cha, mẹ trước khi ra khỏi nhà, và phải nói đi đâu, đi lâu hay mau.. Khi về nhà phãi thưa là đã về để mọi người yên lòng. Nhưn mà chú và gì của em đâu có thưa gửi với ông bà ngại cũa em. Em hỏi ba má, ba má nói mọi chuyện cô nói chỉ có một mình em phải thực hành, còn nhữn người khát không phãi nghe theo.


Ủa sao kỳ vậy, em sẻ hỏi lại cô giáo của em.




Tâm tình thầy cô


Mười năm (2006-2016) suy nghĩ và viết lại:
Liên tục lịch sử, một đặc tính cơ bản của nền giáo dục miền Nam Việt Nam trước năm 1975


GS Phạm Cao Dương
(Khởi viết, tháng 9, 2006, sửa lại, đầu Xuân 2016)


(Tiếp theo và hết)


Thứ tư: Hệ thống tổ chức, tổ chức thi cử và chương trình học vẫn giữ được những nét chính của chương trình Pháp và chương trình Hoàng Xuân Hãn thời năm 1945 dù có được sửa đổi.


…quốc tế


Duy trì mối liên tục lich sử cũng cho phép người ta sử dụng được các sách giáo khoa của người Pháp và những sách giáo khoa về lịch sử và văn chương Việt Nam do chính người Việt soạn thảo từ thời trước năm 1945 và sau đó là từ năm 1947 đến năm 1954 ở những vùng đất của người quốc gia. Ðiển hình là các sách toán học, vật lý và hóa học bằng tiếng Pháp, do các tác giả Pháp soạn và xuất bản ở bên Pháp nhưng đã được không những các thày mà luôn cả các học trò sử dụng làm tài liệu học thêm hay để tự học trong thời gian đã được độc lập này. Trong phạm vi văn chương, những sách của Dương Quảng Hàm, đặc biệt là hai cuốn Việt Nam Văn Học Sử Yếu và Việt Nam Thi Văn Hợp Tuyển đã được dùng rất lâu dù cho nhiều sách giáo khoa khác đầy đủ hơn đã được soạn thảo. Cũng vậy, trong phạm vi sử học với cuốn Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim. Về nội dung, đặc biệt là trong văn học, người ta cũng thấy nền giáo dục của miền Nam vẫn giữ được tinh thần tự do, cởi mở. Các tác giả được đem dạy hay trích dẫn đã được lựa chọn căn cứ vào giá trị của các công trình những tác giả này, thay vì gốc gác và sự lựa chọn chế độ của họ, bất kể họ ở miền Bắc hay ở miền Nam trong thời gian này. Tô Hoài, Xuân Diệu, Thanh Tịnh, Nguyễn Tuân… là những trường hợp điển hình.


Trong phạm vi thi cử, các kỳ thi được thiết lập từ thời Pháp hay có ở bên Pháp vẫn được duy trì, đặc biệt là hai kỳ thi tú tài. Ở bậc đại học hệ thống tổ chức cũng tương tự. Ảnh hưởng của người Mỹ chỉ được chấp nhận một cách từ từ với nhiều thận trọng, mặc dầu người Mỹ đã bỏ ra nhiều tiền bạc và nhân sự qua các chương trình viện trợ. Hình thức thi trắc nghiệm áp dụng cho các kỳ thi tú tài chỉ được thực hiện rất trễ về sau này và dư luận đã đón nhận nó với những nhận định khác nhau. Tiếc rằng chỉ vài năm sau miền Nam đã không còn nữa.


Trong phạm vi tổ chức thi cử, người ta có thể thấy không riêng gì quan niệm, cách tổ chức, cách coi thi và chấm thi cũng như cách cho điểm, định kết quả và công bố kết quả hãy còn chịu ảnh hưởng nhiều của người Pháp mà còn luôn cả những thời quân chủ trước đó nữa. Quyền uy của các giám khảo, các chánh phó chủ khảo, các giám thị đã luôn luôn được tôn trọng và nhiều vị chủ khảo đã tỏ ra vô cùng can đảm giữ thế độc lập cho mình hay biết khôn ngoan né tránh cho mình và cho các đồng nghiệp của mình khi phải lãnh nhiệm vụ ở những vùng xa thủ đô Saigon.


Về phía chính quyền thì từ trung ương đến địa phương hầu như không hề có sự trực tiếp can thiệp. Báo chí, các cơ quan truyền thông vẫn luôn luôn hiện diện và sẵn sàng phanh phui mọi chuyện. Ngay cả trường hợp các thí sinh là những sĩ quan cao cấp trong quân đội hay trong các lực lượng an ninh. Ðiển hình nhất là trường hợp của Ðại Tướng Cao Văn Viên. Tướng Viên lúc đó là tổng tham mưu trưởng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Ông là một người ham học nên mặc dù vô cùng bận rộn với quân vụ, ông vẫn ghi danh theo học trường Ðại Học Văn Khoa Saigon, ban Pháp Văn. Trong kỳ thi cuối năm Chứng Chỉ Văn Chương và Văn Minh Pháp, ông đã đậu thi viết nhưng bị đánh rớt phần vấn đáp. Ðây là một trong những chứng chỉ tương đối khó, nhiều khi kết quả được công bố: không ai đậu, ngay từ phần thi viết. Tướng Viên đã đậu phần thi viết. Ðiều này chứng tỏ khả năng viết và sự hiểu biết của ông, ít ra là về môn học được hỏi trong phần này, vì bài làm của thí sinh luôn luôn bị rọc phách trước khi giao cho giám khảo chấm. Trong phần vấn đáp, thầy trò trực tiếp đối diện với nhau và vị giám khảo là người Việt, không phải người Pháp, còn trẻ, ở tuổi quân dịch. Ông đã bị chính vị giám khảo người Việt này đánh hỏng nhưng trong suốt thời gian sau đó mọi việc đều an lành, không có gì đáng tiếc xảy ra cả. Ðây là một trong những điểm son rực rỡ cho cả hai phía, Quân Lực việt Nam Cộng Hòa và Trường Ðại Học văn Khoa Saigon nói riêng và nền giáo dục của miền Nam nói chung thời trước năm 1975.


Tưởng cũng nên nói thêm là cũng trong thời gian này, Thiếu Tướng Bùi Ðình Ðạm, giám đốc Nha Ðộng Viên Bộ Quốc Phòng cũng theo học Ban Sử ở trường này. Sang Mỹ, ông ghi tên học ở đại học Mỹ và đậu thêm bằng Cao Học. Cũng vậy, chuyện chuẩn tướng chào chuẩn úy trước. Lý do là vị chuẩn tướng này đã theo học lớp văn hóa buổi tối để dự thi tú tài do sự khuyến khích của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm và người chuẩn úy trước khi nhập ngũ là một giáo sư trung học dạy lớp buổi tối. Hai người gặp nhau một buổi sáng khi cùng đưa con đi học. Nhưng cũng chưa hết, trong thời gian này Trung Tướng Nguyễn Bảo Trị cũng đã được người ta biết tới như một ông “Tướng Văn Hóa”.


Cuối cùng và vẫn chưa hết là trường hợp của một vị trung tá cũng thuộc Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, trình một tiểu luận cao học ở ban Sử của trường Ðại Học Văn Khoa Saigon. Bình thường, khi đã được phép trình, thí sinh được kể như là đã đậu và đậu tối thiểu với hạng bình thứ. Vị trung tá này đã bị đánh rớt. Lý do là ông đã không sửa lại tiểu luận của mình mặc dầu đã được khuyến cáo trước đó và để nguyên những lỗi lầm bị cho là căn bản. Cũng nên biết là trước khi trình vị trung tá này đã đặt tiệc trà ở phòng giáo sư ở ngay lầu dưới để sẽ ăn mừng cùng với bạn bè và gia đình sau khi được chấm đậu. Người ta có thể trách cứ ban giám khảo là quá nghiêm khắc nếu không nói là nghiệt ngã, nhưng vì tiểu luận cao học cũng như luận án tiến sĩ thời này được trình trước công chúng, ai vào nghe cũng được, sau đó ai cũng có thể mở xem được. Người ta có thể đánh giá nhà trường căn cứ vào phần trình bày và phẩm chất của tiểu luận. Có điều vì thí sinh này là một trung tá của Quân Ðội VNCH nên nhiều người tỏ ý lo ngại cho các giám khảo. Cũng giống như Ðại Tướng Cao Văn Viên, ông có thể không làm gì, nhưng đàn em của ông thì sao? Tướng Viên có thể không làm nhưng thuộc hạ của ông làm sao ông kiểm soát được? Nên nhớ Tướng Viên trước đó là tư lệnh Lực Lượng Nhảy Dù. Lính của ông sống nay, chết mai, chuyện gì họ cũng có thể làm được. Nhưng cuối cùng thi mọi chuyện đều đâu vào đó, an lành, không có gì xảy ra cả. Ðó là những điểm son của cả nền giáo dục của miền Nam lẫn của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trước khi miền đất được coi là tự do không còn nữa, tôi xin được nhắc lại.


Thứ năm: Một xã hội tôn trọng sự học và những người có học.


Ðây là một trong những đặc tính cơ bản của văn hóa Việt Nam mà xã hội miền Nam nói chung và nền giáo dục miền Nam nói riêng thời trước năm 1975 được thừa hưởng và được duy trì. Ðặc tính này đã được biểu lộ không riêng qua tinh thần tôn sư trọng đạo mà còn được coi như một giá trị và là một giá trị đứng đầu trong mọi giá trị. Sự học là một giá trị và giáo dục là một giá trị. Sự học hay giáo dục làm nên con người chứ không phải là những yếu tố khác, dù đó là quyền uy và tiền bạc.


“Muốn sang thì bắc cầu kiều, muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.”


Người làm công tác giáo dục luôn luôn được tôn trọng và từ đó có được những điều kiện ít ra là về phương diện tinh thần để thực thi sứ mạng của mình mà những người làm chánh trị, những nhà chủ trương cách mạng, kể cả những người cấp tiến nhất cũng phải kiêng nể. Giữa những người cùng làm công tác dạy học cũng vậy, tất cả đã tôn trọng lẫn nhau và tôn trọng các bậc tôn trưởng, kể cả những người đã khuất. Sự thiết lập những bàn thờ tiên sư ở các trường trung học Nguyễn Ðình Chiểu ở Mỹ Tho và Phan Thanh Giản ở Cần Thơ phải được kể là tiêu biểu cho tinh thần giáo dục của miền Nam.


Ðược xã hội tôn trọng nhưng ngược lại xã hội cũng trông đợi rất nhiều ở các thầy. Ðiển hình là chuyện “giáo sư mà cũng đi ăn phở.” Câu chuyện này do Giáo Sư Nguyễn Ngọc Cư kể lại. Giáo Sư Nguyễn Ngọc Cư là một trong những vị cựu sinh viên trường Cao Ðẳng Sư Phạm Hà Nội thời Pháp Thuộc, một trong những vị giáo sư nổi tiếng là nghiêm túc còn lại của trường này. Ông dạy ở trường Thành Chung Nam Ðịnh sau là Ðại Học Sư Phạm Saigon. Một trong những học trò cũ của ông sau này là Ngoại Trưởng của Cộng Hòa Xã hội Việt Nam Nguyễn Cơ Thạch.


Câu chuyện xảy ra khi Giáo Sư Cư xuống chấm thi ở Mỹ Tho khi mới từ Hà Nội di cư vào Nam hồi sau năm 1954 vào một buổi sáng khi các vị giám khảo rủ nhau đi ăn phở trước khi nhập trường và khi người dân quanh vùng nhìn thấy các thày trong tiệm phở. Cũng nên nhớ là hồi đó các giáo sư trung học, nhất là các vị dạy ở cấp tú tài là rất hiếm và kỳ thi tú tài là một biến cố lớn ở trong vùng. Cũng nên để ý là, khác với ở miền Bắc, nơi thày cô thời trước gọi học trò bằng anh hay chị, trong Nam học trò được thày gọi bằng trò và thường tự xưng là trò. Quan niệm chính danh ở đây được thấy rõ, từ đó sự trông đợi tư cách phải có của người thày. Cho tới nay, người ta không rõ danh xưng em trong học đường Việt Nam về sau này đã được sử dụng từ bao giờ. Có thể từ thời có Phong Trào Thanh Niên Thế Dục Thể Thao của Hải Quân Ðại Tá Ducoroy thời Thống Chế Pétain ở bên Pháp và Ðô Ðốc Decoux ở Ðông Dương, nhưng cũng có thể do Chủ Tịch Hồ chí Minh thời năm 1945. Nói như vậy vì trong thư gửi các học sinh hồi đầu niên khóa 1945-1946, Hồ Chí Minh đã mở đầu bằng câu “Các em học sinh, Các em hãy nghe lời tôi&” và tiếp theo bằng ba tiếng “lời của một người anh lớn…” mặc dù lúc đó ông đã 55 tuổi và thư là gửi cho những thiếu niên, những học sinh trung và tiểu học chỉ đáng tuổi cháu nội của ông. Lối xưng hô này đã không được một số thày cô trong Nam chấp nhận. Nhiều người vẫn ưa thích lối xưng hô cổ truyền hơn và ngay ở bậc đại học, nhiều sinh viên, đặc biệt là các nữ sinh viên, đã xưng con với các thày của mình mặc dù thày trò hơn nhau chỉ có vài tuổi. Ðiều này giải thích tại sao sau năm 1975, các giáo viên từ miền Bắc vô Nam ưa dạy các học sinh gốc miền Nam hơn các học sinh mới từ miền Bắc theo chế độ mới vào.


Tạm thời kết luận


Bài này được viết vào lúc những tin tức về những tệ hại trong nền giáo dục hiện tại ở Việt Nam chiếm một phần không nhỏ trong sinh hoạt truyền thông quốc tế cũng như quốc nội. Ngoài những tin tức, những bài nhận định còn có những hình ảnh của các kỳ thi đi kèm. Tất cả đã xảy ra hàng ngày và đã chiếm những phần quan trọng trong thời lượng phát thanh hay phát hình hay trên các trang báo, đặc biệt là vào những thời kỳ bãi trường hay khởi đầu của một niên học. Mọi chuyện đã liên tiếp xảy ra từ nhiều năm trước và người xem, người nghe có thể đoán trước và chờ đợi mỗi khi mùa hè và sau đó là mùa Thu đến. Nhiều người còn dùng hai chữ “phá sản” để hình dung tương lai của nền giáo dục này và nhiều người tỏ ý nuối tiếc quá khứ mà họ cho là rất đẹp của nền giáo dục ở miền Nam thời trước năm 1975. Trong khi đó ở Hải Ngoại, giới trẻ Việt Nam, những người xuất thân từ các học đường ở miền Nam đã thành công rực rỡ và được các thầy cô và các cơ quan truyền thông khen ngợi, nếu không nói là ca tụng. Nhiều người không những vẫn tiếp tục làm nghề cũ, kể cả những ngành mà tiêu chuẩn quốc tế rất chính xác, rõ ràng mà họ học được ở các trường đại học hay cao đẳng ở Việt Nam. Rất nhiều người đã trở thành những chuyên viên cao cấp, những cố vấn, hay những giáo sư đại học bản xứ với những công trình nghiên cứu có giá trị cao và ở mức độ quốc tế.


Ở đây, như đã nói trong phần mở đầu, người viết chỉ vắn tắt ghi nhận một số những dữ kiện căn bản. Nhiều công trình nghiên cứu qui mô hơn và kỹ càng hơn còn cần phải được thực hiện bởi nhiều người, trước khi người ta có thể khẳng định những nhận xét này. Tuy nhiên có một điều người ta phải để ý và thận trọng khi nói tới cách mạng và đặc biệt khi làm cách mạng vì cách mạng và hệ quả của nó đã làm thay đổi toàn bộ cuộc sống của dân tộc, nhất là khi cách mạng không bắt nguồn từ tư duy của chính dân tộc mình. Người ta có thể xóa bỏ một chế độ chính trị bằng cách mạng, từ đó đoạn tuyệt với quá khứ nhưng người ta không thể theo đà đó mà làm cách mạng trong những phạm vi sinh hoạt khác, xóa bỏ và làm lại tất cả, trong đó có giáo dục. Cách Mạng Mỹ không làm như vậy, Cách Mạng Pháp cũng không làm như vậy… vẫn duy trì những truyền thống cũ. Nhận định này có thể bị coi là bảo thủ, nhưng đó là một sự thật và một sự thật bắt đầu bằng kinh nghiệm. Có điều vì bằng kinh nghiệm nên khi biết được sự thật thì đã quá muộn. Nhiều khi người ta phải từ bỏ cách mạng để trở về với truyền thống của cha ông vì cha ông của chúng ta cũng là người, cũng thông minh, cũng khôn ngoan, sáng suốt, cũng nhạy cảm như chính chúng ta, ngoại trừ các cụ sống ở thời của các cụ, mỗi cụ chỉ sống một thời gian ngắn, còn truyền thống thì có từ lâu đời. Phải có lý do truyền thống mới được theo, được duy trì và từ đó tồn tại. Lịch sử do đó đã luôn luôn liên tục vì không liên tục là đổ vỡ, là mất quân bình và xáo trộn, là thụt lùi hay ít ra là bất khả tiến bộ.

Mắt Thương Nhìn Đời tám năm tổ chức tu học miễn phí



Quốc Dũng/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV) – “Trong tám năm qua, ngoài tổ chức chương trình tu học Phật pháp định kỳ cho người lớn, Mắt Thương Nhìn Đời còn làm từ thiện và giúp cho những người thiếu may mắn. Đến nay, nhóm vừa tổ chức lớp Hoa Hướng Dương – lớp học dành cho thanh thiếu niên tìm hiểu về Phật pháp bằng Anh ngữ.”

Đó là lời cô Chơn Tịnh Diệu, trưởng nhóm sáng lập Mắt Thương Nhìn Đời, cho biết như trên nhân dịp nhóm sẽ kỷ niệm tám năm thành lập vào lúc 3 giờ chiều Thứ Bảy, 16 Tháng Tư, tại Thiền Ðường Mây Từ, 14560 Magnolia St., Ste 101, Westminster, CA 92683.

Hòa Thượng Thích Phước Tịnh (thứ tư, từ trái, hàng đầu) và nhóm Mắt Thương Nhìn Đời thăm chùa Quan Âm Orange County. (Hình: Facebook Mắt Thương Nhìn Đời)

Khó khăn mở nơi tu học Phật pháp

Chia sẻ về việc thành lập nhóm, cô Chơn Tịnh Diệu nói: “Cách đây tám năm, tôi cảm thấy nhu cầu học pháp của Phật tử trong cộng đồng Việt Nam rất lớn, nên tôi cùng vài người bạn thành lập nhóm và lấy tên là Mắt Thương Nhìn Đời. Nhóm chính thức thành lập trong buổi khai giảng đầu tiên cho các lớp tu học Phật pháp vào ngày 20 Tháng Tư, 2008.”

“Công việc chính của Mắt Thương Nhìn Đời là tổ chức tu học, chuyển tải những lời Phật dạy qua sự giảng dạy của quý thầy, ni sư đến với đồng hương Phật tử. Tuy nhiên, niềm mơ ước đơn sơ của những người trẻ chúng tôi là có thể đóng góp ít nhiều cho đạo pháp để làm đẹp cho cuộc đời và giúp đỡ tha nhân có cuộc sống không mấy suôn sẻ,” cô Diệu kể.

Cô kể tiếp: “Khi mới thành lập thì nhiều người không tin tưởng vào những người trẻ chúng tôi, bởi vì chúng tôi còn rất trẻ, với khoảng 10 người có độ tuổi từ 18 đến 35, hoàn toàn độc lập, không trực thuộc một ngôi chùa nào cả, và chưa có kinh nghiệm tổ chức tu học.”

“Tuy vậy, nhóm cũng mời được bảy vị chư tôn đức tăng để chuẩn bị cho buổi khai giảng đầu tiên. Thế rồi, có những lời nói ra nói vào, cuối cùng hầu hết các vị đều cáo bận Phật sự ở các chùa nên không giúp trước khi khai giảng. Thật may, chúng tôi được thầy Thích Phước Tịnh (Tu Viện Lộc Uyển, Escondido) và thầy Thích Như Điển (ở Đức) ở lại với nhóm,” cô Diệu nhớ lại.

Cô nói: “Buổi tu học đầu tiên tổ chức tại trường McGarvin Intermediate School trên đường Bishop, Westminster, diễn ra khá thành công. Có lẽ do những người trẻ chúng tôi đặt trọn niềm tin nơi Tam Bảo nên buổi đầu tiên có khoảng 100 người đến học, ngoài mong đợi của nhóm, bởi vì chúng tôi chỉ mong ước có chừng 60 người là vui lắm rồi.”

“Sau một thời gian tổ chức tại trường McGarvin thì tiền thuê tăng lên cao, mà một tháng chỉ tổ chức được một đến hai lần, vì vậy chúng tôi dời lên Trung Tâm Sangha, Huntington Beach. Tại đây, một tháng nhóm tổ chức học từ hai đến ba Chủ Nhật đều đặn khoảng bốn năm, ngoài ra cũng tổ chức được những khóa tu bảy ngày liên tục,” cô cho biết.

Cô cho hay: “Tuy nhiên, chỗ này khá xa, nên nhóm đã chuyển về Thiền Đường Mây Từ, Westminster, cũng hơn bốn năm nay. Và từ đó đến nay, Hòa Thượng Thích Phước Tịnh đã tận tụy giảng dạy Phật pháp và hướng dẫn tinh thần, gắn bó với nhóm. Còn Hòa Thượng Thích Như Điển do ở xa nên không giảng dạy thường xuyên được.”

“Song song với các hoạt động tu học, nhóm Mắt Thương Nhìn Đời (Compassionate Eyes Inc.) được chính phủ liên bang Hoa Kỳ chính thức công nhận là một tổ chức hoạt động hoàn toàn bất vụ lợi để phục vụ lợi ích cho tập thể, xã hội theo điều lệ 501(c)(3), vào ngày 20 Tháng Chín, 2008. Đây là một niềm khích lệ hết sức lớn lao cho nhóm trên con đường phục vụ đạo pháp lâu dài,” cô nói.

Nhiều khóa tu học

Theo cô Chơn Tịnh Diệu, những ngày đầu mở lớp học, nhóm phải tự túc tài chính. “Lúc đó chưa có ngân quỹ và cũng chưa có ai giúp vì đâu ai biết mình là ai, chúng tôi tự góp tiền với nhau để duy trì hoạt động của nhóm. Rồi dần dần, nhiều người biết đến và khen lớp trẻ có lòng với Tam Bảo, còn trẻ mà biết yêu thương Phật pháp nên mọi người ủng hộ,” cô cho biết.

“Ban đầu mục đích của nhóm chỉ để tổ chức tu học Phật pháp thôi, nhưng qua năm tháng nhóm còn làm các chương trình từ thiện nhằm giúp cho những người thiếu may mắn, nghèo khó từ Hoa Kỳ, đến các quốc gia khác, và Việt Nam. Đến nay, tôn chỉ của Mắt Thương Nhìn Đời là làm các việc thiện nguyện, không phân biệt tôn giáo và sắc tộc,” cô nói.

Khóa tu với Ni Sư Diệu Thiện tại Thiền Đường Mây Từ. (Hình: Facebook Mắt Thương Nhìn Đời)

Cô cho hay: “Hiện nay, các chương trình tu học tại Thiền Đường Mây Từ không chỉ tổ chức cố định mỗi tuần, mà còn tổ chức hằng ngày. Theo đó, mỗi buổi sáng từ 8 giờ đến 10 giờ đều có phần tọa thiền và lạy sám hối (trừ Thứ Hai).”

“Sáng Thứ Ba hằng tuần, Thầy Minh Thông (chùa Quan Âm Orange County) giảng kinh Di Giáo từ 10 giờ sáng đến 12 giờ trưa. Tối cùng ngày, Thầy Huyền Châu (chùa Bồ Đề Phật Quốc) giảng kinh Kim Cang từ 7 giờ đến 9 giờ tối,” cô nói.

Cô nói tiếp: “Sáng Thứ Năm mỗi tuần, Thầy Đăng Huy (Thiền Viện Đại Đăng) giảng pháp từ 10 giờ sáng đến 12 giờ trưa. Riêng mỗi tối Thứ Năm tuần thứ hai của tháng, Ni Sư Thuần Quán giảng Bát Nhã Tâm Kinh từ 7 giờ đến 8 giờ 30 tối.”

“Mỗi cuối tuần đều có những khóa tu do các chư tôn đức tăng ni phụ trách như Thầy Tâm Hạnh, Thầy Trí Dũng, Ni Sư Diệu Thiện, Thầy Phước Tịnh, Ni Sư Thuần Quán, Ni Sư Thuần Bạch,” cô cho hay.

Đặc biệt, cô Chơn Tịnh Diệu cho biết: “Từ 2 giờ chiều Chủ Nhật, 29 Tháng Năm, Mắt Thương Nhìn Đời sẽ tổ chức Đại Lễ Phật Đản tại Trung Tâm Sangha, 7641 Talbert Ave., Huntington Beach, CA 92648.”

“Cũng từ Chủ Nhật, 29 Tháng Năm, đến Thứ Bảy, 4 Tháng Sáu, chúng tôi sẽ tổ chức khóa tu bảy ngày tại Trung Tâm Sangha. Khóa tu này do các thầy Phước Tịnh, Tâm Hạnh, và Quảng Phú hướng dẫn. Mỗi ngày bắt đầu tu học từ 6 giờ sáng đến 9 giờ tối, với các chương trình gồm lạy sám hối, nghe pháp, tập thể dục dưỡng sinh, dùng bữa trong chánh niệm, giảng pháp, tham vấn, pháp đàm,” cô nói.

Hoa Hướng Dương – lớp học dành cho thanh thiếu niên

Sáng lập viên nhóm Mắt Thương Nhìn Đời cho hay: “Song song với việc tổ chức các lớp tu học cho những người lớn tuổi, vào Thứ Bảy, 26 Tháng Ba, vừa qua nhóm đã tổ chức lớp học Phật pháp căn bản bằng Anh Ngữ dành cho thanh thiếu niên độ tuổi từ 8 đến 18, học từ 11 giờ sáng đến 2 giờ chiều, với tên gọi ‘Sunflowers – Hoa Hướng Dương.’”

Theo cô Chơn Tịnh Diệu, mục đích của lớp Hoa Hướng Dương là để tạo một nơi sinh hoạt cho người trẻ, để họ cảm thấy vui, sống hòa ái với nhau, có những giờ phút vui chơi thoải mái, hiểu Phật pháp căn bản để tránh đi con đường dữ trong tương lai.

“Mặt khác, tôi nghĩ thanh thiếu niên cần có sự hiểu biết về tôn giáo, bởi vì khi có niềm tin tôn giáo và hiểu được Phật pháp thì sẽ không rơi vào tình trạng phạm tội,” cô nói.

Cô cho biết: “Chương trình dạy hoàn toàn miễn phí vào Thứ Bảy hằng tuần, các em còn được chúng tôi lo ăn trưa trước khi vào học. Lớp học Anh Ngữ này do thầy cô người Mỹ và Việt hướng dẫn cho các em giáo lý Phật đà rất căn bản và hướng dẫn các em làm quen với thiền tập để phát triển việc học tập và năng khiếu tự có ở các em. Sách học, tập vở và bút chì do Mắt Thương Nhìn Đời cung cấp. Song song với việc học, các em cũng phải làm kiểm tra tại lớp và một ít bài tập về nhà. Mọi chi tiết về lớp học, xin gọi số (714) 600-8854.”

—–

Liên lạc tác giả: [email protected]

Tin mới cập nhật