Cô gái New York nhận nói dối bị rạch mặt

NEW YORK, New York (NV) – Một cô gái đội khăn choàng đầu, từng đi khai bị kẻ lạ rạch mặt và gọi cô là khủng bố, đã thú nhận là cô nói dối, theo cảnh sát hôm Thứ Sáu.

Hình minh họa. (Hình: AP Photo/Vahid Salemi)

Bản tin của hãng thông tấn Reuters cho hay cô gái 20 tuổi này đã tự rạch lên má của mình và được đưa vào bệnh viện Bellevue điều trị.

Các nhóm bảo vệ quyền lợi người Hồi Giáo cho hay số tội phạm liên quan đến việc chống người theo Hồi Giáo ở Mỹ đã tăng gấp 3 kể từ khi có cuộc tấn công của thành phần Hồi Giáo quá khích tại Paris hồi Tháng Mười Một cũng như vụ nổ súng ở thành phố San Bernardino, California hồi Tháng Mười Hai, theo Reuters.

Có chừng 80% số nạn nhân của các cuộc tấn công này là phụ nữ, theo tổ chức “Council on American-Islamic Relations.”

Cùng lúc đó, giới chức New York phải đối đầu với sự gia tăng về số vụ tấn công bằng dao ở thành phố này, tăng 22% so với cùng thời gian năm 2015, theo Ủy Viên Cảnh Sát Bill Bratton.

Vụ bạo động mới nhất xảy ra vào sáng ngày Thứ Sáu khi một người đàn ông bị rạch mặt trong vụ cướp ở trạm xe điện ngầm gần World Trade Center.

Một ngày trước đó, cô gái kia, hiện chưa được công bố danh tính, đi trình báo với cảnh sát rằng cô bị kẻ lạ dùng vật nhọn rạch mặt lúc đội khăn choàng đầu đi gần khu Manhattan. Tuy nhiên, cuộc điều tra sau đó, gồm cả việc xem lại các băng ghi hình an ninh trong khu vực, cho thấy không hề có cuộc tấn công, Reuters cho hay, dựa theo báo cáo của cảnh sát. Cô gái sau đó thú nhận đã bịa đặt vụ này. (V.Giang)

Tin tặc Romania ra trình diện trước tòa án Mỹ

WASHINGTON (NV) – Một tay tin tặc gốc Romania, được biết dưới tên “Guccifer,” kẻ từng phát tán trên mạng các email riêng gửi tới cựu Ngoại Trưởng Hillary Clinton trước đây, đã bị dẫn độ từ Romania về Mỹ và ra tòa lần đầu tiên hôm Thứ Sáu.

Tin tặc “Guccifer” đã từng tấn công vào máy điện toán của nhiều nhân vật quan trọng của nước Mỹ, 

trong đó có gia đình cựu Tổng Thống Bush và cựu Ngoại Trưởng Colin Powell (trong hình). (Hình: AP Photo/Carolyn Kaster)

Theo hãng thông tấn Reuters, Marcel Lehel, 44 tuổi, bị truy tố với 9 tội danh, với ba tội xâm nhập trái phép vào các hệ thống computer được bảo vệ.

Hồ sơ truy tố cũng cho biết Lehel đột nhập vào hộp thư cá nhân cũng như trang mạng xã hội của một số nhân vật nổi tiếng, kể cả thành viên gia đình hai vị cựu tổng thống Mỹ, một cựu bộ trưởng Mỹ, một cựu thành viên bộ tham mưu liên quân và một cựu cố vấn tổng thống, theo bản tin Reuters.

Hồ sơ truy tố không nêu tên các nạn nhân, nhưng vào năm 2013 các cơ quan truyền thông loan tải các điện thư gửi đến bà Clinton từ cựu cố vấn của bà là Sidney Blumenthal, lần đầu tiên cho công chúng thấy bà Clinton sử dụng máy chủ điện thư cá nhân chứ không qua hệ thống chính phủ, Reuters cho hay.

Bà Clinton, người đang dẫn đầu phía đảng Dân Chủ trong cuộc vận động tranh cử tổng thống năm 2016, đã ngỏ lời xin lỗi vì dùng máy chủ điện thư riêng trong công việc nhà nước, khi còn là ngoại trưởng từ năm 2009 tới 2013. Cơ quan FBI hiện đang có cuộc điều tra về việc này.

Guccifer cũng được thế giới biết tới vào năm 2013 sau khi nhận trách nhiệm đánh cắp các điện thư trao đổi giữa thành viên gia đình cựu Tổng Thống George W. Bush.

Lehel cũng đã phát tán điện thư trao đổi giữa cựu Ngoại Trưởng Colin Powell và Corina Cretu, một thành viên Quốc Hội Romania, khiến ông Powell phải lên tiếng khẳng định là không có quan hệ tình cảm với bà Cretu.

Lehel, sống bằng nghề lái xe tắc xi, bị bắt ở Bucharest hồi Tháng Một năm 2014 và sau đó bị bản án 7 năm tù về tội đánh cắp điện thư, theo Reuters. (V.Giang)

Trung Quốc chuẩn bị đối phó lụt lớn dọc sông Dương Tử

BẮC KINH, Trung Quốc (NV) – Có thể sẽ có các trận lụt lớn dọc theo bờ sông Dương Tử ở Trung Quốc năm nay vì ảnh hưởng của hiện tượng thời tiết El Nino, theo nguồn tin từ cơ quan truyền thông nhà nước, nói rằng tạo nguy hiểm có nhiều người thiệt mạng và tài sản bị phá hủy dọc theo con sông dài nhất Trung Quốc này.

Một cơn bão ở Hàng Châu, Trung Quốc, hồi Tháng Chín, 2015. Hình minh họa. (Hình: ChinaFotoPress/ChinaFotoPress via Getty Images)

Bản tin Reuters nói rằng hiện tượng thời tiết El Nino năm nay được coi là mạnh mẽ nhất kể từ khi được thu thập dữ kiện vào năm 1951 và tương tự như năm 1998 khi nước sông tràn bờ và làm thiệt mạng hàng ngàn người.

Tân Hoa Xã, cơ quan thông tấn nhà nước Trung Quốc, trích thuật phát biểu của thứ trưởng đặc trách nguồn nước Liu Ning, cho hay lượng nước mưa trút xuống khu vực thượng, trung và hạ nguồn năm nay sẽ cao hơn năm ngoái trong thời gian từ Tháng Năm tới Tháng Tám tới khoảng 80%.

Một số nhánh sông Dương Tử nay đã khởi sự tràn bờ, theo Tân Hoa Xã. Các tỉnh và thành phố dọc theo con sông phải sớm có các biện pháp phòng chống lụt lội, theo lời Wang Guosheng, tỉnh trưởng Hồ Bắc.

Tân Hoa Xã nói rằng có 1,320 người thiệt mạng trong các vụ lụt năm 1998, tuy nhiên các ước tính khác cho hay có hơn 4,000 người thiệt mạng.

Lụt lội năm nay cũng có thể là cuộc thử nghiệm khả năng điều hành nước của hệ thống Đập Tam Hiệp, trị giá khoảng $59 tỷ và hoàn tất vào năm 2012, theo Reuters. (V.Giang)

Số lính Mỹ tự tử vẫn cao trong 7 năm tiếp


WASHINGTON DC (NV)
Ngũ Giác Đài hôm Thứ Sáu báo cáo có 265 quân nhân tại ngũ tự tử trong năm 2015, một khuynh hướng cao bất thường xảy ra liên tiếp trong bảy năm, theo USA Today.

 
 (Hình minh họa: Getty Images/Jung Yeon-Je)

Vào năm 2001, số lính tự sát là 145, và từ đó bắt đầu gia tăng đều đặn cho đến hơn gấp đôi, tức 321, vào năm 2012, được xem là năm tệ hại nhất trong lịch sử cận đại.

Mức tự tử trong quân ngũ vào năm đó ở gần 30 vụ trong mỗi 100,000 binh lính, cao hơn hẳn mức toàn quốc là 12.5 trong mỗi 100,000 người dân.

Số lính tự tử giảm 20% vào năm sau, rồi lại tăng đều đặn ở mức độ đáng ngại so với đầu thập niên 2000.

Năm ngoái có 265 vụ tự tử so với 275 của 2014 và 254 của 2013.

Ngược lại, từ 2001 đến 2007, mức tự tử chưa bao giờ vượt quá con số 197.

Trung Tá Thủy Quân Lục Chiến Hermes Gabrielle, nữ phát ngôn viên Ngũ Giác Đài, nói: “Ngăn ngừa tự tử vẫn là ưu tiên hàng đầu, và Bộ Quốc Phòng sẽ tiếp tục nỗ lực giảm những cái chết do tự tử trong giới quân nhân.”

Trong số nỗ lực chống nạn tự tử, quân đội dành ra $5 triệu để nghiên cứu dài hạn, đồng thời tạo ra những tính toán để xem nhóm quân nhân nào tự tử nhiều hơn.

Lục Quân có số lính tự tử cao nhất, nơi con số quyên sinh tăng rõ rệt từ 45 của năm 2001 đến 165 vào năm 2012.

Năm ngoái Lục Quân có 120 vụ tự tử, giống với năm 2013 và giảm từ 124 của năm 2014.

Dữ kiện cũng cho thấy các vụ tự tử trong hàng ngũ quân trừ bị của Lục Quân, Không Quân, Hải Quân và Thủy Quân Lục Chiến, cùng Vệ Binh Quốc Gia, là 210 hồi năm ngoái, tăng từ 170 của năm 2014, nhưng giảm từ 220 của 2013. (TP)

Giá nhà quá cao ở Canada ‘là có nguyên nhân’

TORONTO – Bản phân tích mới nhất về triển vọng nhà ở toàn cầu của tạp chí Economist đưa ra lời giải thích lý do tại sao thị trường tại Canada, đặc biệt ở Toronto và Vancouver, có mức giá gia tăng quá nhanh và quá cao trong những năm gần đây, trong khi các khu vực khác của Canada chững lại hoặc thậm chí đang được nhìn thấy giá cả suy giảm.

Trong nhiều năm qua, tạp chí Economist thường nói đến tình trạng giá bất động sản Canada vượt quá mức bình thường. Dự báo mới nhất của tạp chí này cho thấy giá nhà đất ở đây vượt quá 40% mức hợp lý, khiến trở nên không thể kham nổi với người cần mua nhà hiện nay.

Nhưng lần này, trong một bản phân tích triển vọng nhà ở toàn cầu mới nhất, tạp chí Economist cung cấp lời giải thích lý do tại sao thị trường tại Canada, đặc biệt ở Toronto và Vancouver đã mức giá gia tăng quá nhanh và quá cao trong những năm gần đây, trong khi các khu vực khác của Canada chững lại hoặc thậm chí đang được nhìn thấy giá cả suy giảm.

Bản phân tích cho biết, “Toàn cầu hóa đã tạo ra một số ít thành phố lớn vốn thu hút được con người, tiền vốn và ý tưởng từ khắp nơi trên thế giới, đến mức gần như bất chấp nền kinh tế quốc gia của đất nước ấy.”

Và do đó, “Không ngạc nhiên khi giá nhà ở những nơi như vậy vượt mức trung bình của cả nước.”

Trong các thành phố quan trọng của Châu Âu, giá nhà đang tăng gấp đôi so với tỉ lệ trung bình toàn quốc.

Tại Canada, thực tại này đang diễn ra tại Toronto và Vancouver, nơi tập trung công ăn việc làm và tuyệt đại đa số những người trong độ tuổi mua nhà có điều kiện hơn ngay cả khi nền kinh tế ở nhiều nơi khác của đất nước trì trệ.

Tuần này, Stefane Marion, kinh tế gia của National Bank cũng nhìn nhận, “Dân số trong độ tuổi lao động đang tăng trưởng khoảng 70% nhanh hơn so với độ tuổi trung bình trên toàn quốc ở Vancouver và Toronto.”

Đây chính là hai thành phố chiếm phần rất lớn trọng lượng tăng trưởng kinh tế của Canada. Năm qua, trong khi tăng trưởng việc làm của cả nước chỉ lên tới 0.9%, riêng Toronto có thêm 5.5% và Vancouver thêm 4.4% việc làm mới.

Mô hình này cũng có thể được nhìn thấy trên toàn thế giới. Khi giá nhà trung bình ở Canada đã vượt mốc nửa triệu đô la vào tháng trước, giá nhà ở Anh vừa chạm mức $200,000 bảng Anh lần đầu tiên. Tại Anh Quốc, nhờ thủ đô London là nơi ưa chuộng của những người mua nhà tỷ phú, giá cả ở miền Nam hiện nay cao gấp đôi so với miền Bắc nước Anh.

Tờ Economist ghi nhận, “Giữa năm 2002 và 2012, các căn nhà điển hình London đã được bán với giá cao gấp 7 lần mức lương trung bình hàng năm của người dân thành phố.”

Tuy nhiên, tạp chí kinh tế uy tín này cũng thận trọng nhận định, việc sống trong một trong những “thành phố toàn cầu hóa” như thế không có nghĩa là giá nhà sẽ cứ tăng mãi mãi.

Các thành phố này có thể, và đã từng, nhìn thấy giá bất động sản suy giảm. Thực tế thị trường đã cho thấy, thành phố Silicon Valley, một thời có giá nhà bùng nổ vì là thủ đô công nghệ của San Francisco đã sụt giảm đến 43% từ năm 2007 đến năm 2009.

Tờ Economist kết luận: “Như các nhà phát triển bất động sản từ Las Vegas đến Limerick từng chứng thực, khi mức cung đáp ứng được mức cầu, giá bất động sản sẽ suy giảm.” (L.Q.T.)

Chuyện gì đang xảy ra ở Việt Nam?

Lê Phan

Hồi tôi còn đi học đại học, trong ngành chính trị học có một số các nhà chuyên môn được gọi là “Kremlinologists,” tức là những người chuyên nghiên cứu không phải về điện Kremlin mà về chính trị nội bộ của Liên Xô.

Đây thực sự là một ngành nghiên cứu rất quan trọng vào thời đó, và những nhà Kremlinologist tài giỏi là những người có thể tìm thấy những mấu chốt của nội tình Liên Xô qua những chỉ dấu bên ngoài. Họ chăm chú xem chỗ đứng của các lãnh đạo vào những ngày lễ lạc, xem ai còn ai mất, để tìm hiểu ai đang là kẻ thắng người bại trong nền chính trị tối đen của Liên Bang Xô Viết thời đó.

Nhưng chế độ Liên Xô đã chết. Những chế độ tự nhận mình là Cộng Sản hay “xã hội chủ nghĩa” ngày nay chỉ là những chế độ độc tài nếu không phải của một cá nhân thì là của một nhóm nhỏ. Hơn thế, ngoại trừ Trung Cộng, mà ngày càng trở thành một chế độ độc tài chuyên chế của ông Tập Cận Bình, những chế độ Cộng Sản khác không còn quan trọng nữa và không ai để ý nghiên cứu về các chế độ này nữa.

Tôi cũng không phải là một người được huấn luyện để nghiên cứu về một chế độ độc tài như các chuyên gia Kremlinologists hồi nào, nhưng có điều như Shakespeare đã nói “Something is rotten in the state of Denmark,” có một cái gì rất xấu đang xảy ra ở Việt Nam.

Trước hết là màn bi hài kịch về cuộc tranh quyền giữa ông Nguyễn Phú Trọng và ông Nguyễn Tấn Dũng.

Cho đến đầu năm 2015, khi Hội Nghị Trung Ương 10 của Đại Hội 11 kết thúc thì người thắng thế là ông Dũng. Trung Ương 10 là lúc mà ông Trọng đã tìm cách “lật đổ” ông Dũng lần đầu, và lần đó ông Trọng đã thảm bại. Khi đưa ra màn để cho các thành viên Trung Ương Đảng “bỏ phiếu tín nhiệm” các thành viên Bộ Chính Trị và Ban Bí Thư, ông Trọng nghĩ có thể chứng minh là ông Dũng không được sự tín nhiệm của các “đồng chí” và do đó phải bị ép từ chức. Nhưng kết quả là ông Dũng đạt số phiếu tín nhiệm cao nhất (một điều mà trong lời chia tay, ông Dũng còn mỉa mai nhắc lại).

Lúc đó những thầy bàn cho rằng sở dĩ ông Dũng thắng vì ông đã “dọn đường,” mua chuộc, thả đàn em và dụ dỗ tất cả các tổng giám đốc của các công ty quốc doanh, một số các tỉnh ủy, nhất là các tỉnh ủy miền Nam, khiến cho khi bỏ phiếu những nhân vật này bỏ phiếu cho ông Dũng.

Và từ đó đã có nhiều đồn đãi là ông Dũng đang chuẩn bị để lên thay thế ông Nguyễn Phú Trọng làm tổng bí thư. Có nhiều người còn nói đến việc nếu cần ông Dũng sẽ loại bỏ đảng luôn để thành một ông Vladimir Putin thứ nhì.

Trong khi đó, trong những ngày cuối của năm 2015, lần đầu tiên trong lịch sử đảng Cộng Sản Việt Nam, cuộc tranh giành quyền lực trong đảng lộ diện. Với sự có mặt của Internet, hai phe tha hồ bôi nhọ cho nhau. Cũng trong thời gian này nhiều “đơn tố cáo” được đưa ra tấn công vào gia đình ông Dũng, nhất là sui gia của ông Dũng, bố chồng của cô Nguyễn Thanh Phượng là ông Nguyễn Bá Bang. Có những lời dèm pha nói là ông Bang không phải chỉ là một cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hòa mà còn là một nhân viên của CIA. Cô Phượng thì bị tố cáo là đã có quốc tịch Hoa Kỳ. Điều một nhà quan sát chỉ ra trên đài VOA là phe ông Trọng tấn công và phe ông Dũng chỉ chống đỡ.

Nhưng mọi sự vẫn chưa ngã ngũ cho đến Hội Nghị Trung Ương 13 mà mục đích chính là quyết định nhân sự cho những năm sắp tới. Hội Nghị Trung Ương này nghe đâu rất gay cấn và theo tường thuật của Ban Việt Ngữ Đài BBC thì hội nghị bế mạc hôm 21 tháng 12 vẫn còn có tranh luận gay go là ai trong số bốn ông Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Sinh Hùng có thể được tái cử tại Đại hội Đảng. Nói cách khác, một hội nghị được tổ chức để bàn về nhân sự không đồng ý nổi. Thông cáo của hội nghị nói là Trung Ương Đảng đã “giao bộ chính trị tiếp tục chuẩn bị nhân sự trường hợp đặc biệt là ủy viên Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư Trung Ương Đảng Khóa 11 quá tuổi, tái cử, để đảm nhiệm chức vụ lãnh đạo chủ chốt của đảng và nhà nước, trình Hội Nghị Trung Ương 14 xem xét quyết định.”

Hội Nghị Trung Ương 14 diễn ra trong một bầu không khí còn căng thẳng hơn nữa. Blog Bà Đầm Xòe, một trong những blog thuộc phe có vẻ thân ông Dũng đã có một bài tường thuật gọi là sự thật về Hội Nghị Trung Ương 14 theo đó bảo “Nguyễn Phú Trọng thua phiếu Nguyễn Tấn Dũng trong việc đề cử tổng bí thư.” Theo blog này, mà không ai biết đúng hay không, thì cuối cùng trung ương bỏ phiếu cho ông Dũng 160 trên 173 trong khi ông Trọng chỉ có 46 trên 173. Đó là lúc theo blogger “Tổng bí thư Nguyên Phú Trọng đã yêu cầu phải thực hiện Quyết Định 244 mà theo đó, ứng viên không được Bộ Chính Trị đề cử thì buộc phải xin rút.” Và một lần nữa, “trung ương lại bỏ phiếu về việc ứng cử viên Nguyễn Tấn Dũng có được rút hay không và kết quả là 158/173 không đồng ý việc ứng cử viên Nguyễn Tấn Dũng được rút khỏi danh sách đề cử ứng viên vị trí tổng bí thư khóa 12.”

Chuyện “thâm cung bí sử” của đảng Cộng Sản thì không ai có thể kiểm chứng được, nhưng thông cáo chính thức của hội nghị viết “Với tinh thần dân chủ, trách nhiệm, thể hiện sự đoàn kết nhất trí cao, Ban Chấp Hành Trung Ương đã thảo luận kỹ, thông qua dự thảo báo cáo công tác nhân sự Ban Chấp Hành Trung Ương Khóa XII trình đại hội; thống nhất cao bằng hình thức bỏ phiếu kín đề cử nhân sự chức danh tổng bí thư Ban Chấp Hành Trung Ương Khóa XII; đề cử chức danh chủ tịch nước, thủ tướng chính phủ, chủ tịch Quốc Hội nhiệm kỳ 2016 – 2021 để Ban Chấp Hành Trung Ương Khóa XII xem xét, giới thiệu Quốc Hội khóa XIV quyết định theo quy định của pháp luật. Hoàn tất công tác chuẩn bị nhân sự trình đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của đảng xem xét, quyết định. “Nói cách khác trao việc quyết định cho đại hội đảng.”

Và đến Đại Hội Đảng 12 thì ông Trọng toàn thắng. Ông Dũng “nghỉ hưu chính sách” và ông Trọng sẽ làm tổng bí thư tạm một năm rồi sẽ bầu lại. Chuyện gì xảy ra giữa Hội Nghị Trung Ương 14 và Đại Hội Đảng thì không ai biết nhưng khi ra đại hội thì có vẻ ông Dũng đã thua.

Nhưng chưa hết, sau đại hội nhưng ông Dũng vẫn còn là thủ tướng. Và vì thế khi vào hai ngày 15 và 16 tháng 2 năm 2016, khi Tổng Thống Barack Obama mời các lãnh tụ của Hiệp Hội các Quốc Gia Đông Nam Á (Asean) đến dự hội nghị thượng đỉnh ở Sunnylands, đại diện cho Việt Nam là ông Nguyễn Tấn Dũng. Ngoài gặp gỡ chính thức, ông Obama và ông Dũng có một cuộc gặp riêng.

Trước cuộc họp, có tin đồn trong nước là ông Dũng không chịu đi bởi theo một số nhà bình luận, đi thì ông phải theo lập trường của bộ chính trị và không được quyền ăn nói gì khác cả. Nhưng sau cùng ông Dũng đã đi, và đã gặp Tổng Thống Obama.

Chưa hết, đến kỳ họp cuối cùng của Quốc Hội khóa 13, ông Trọng tung ra một màn ngoạn mục nữa, cho Quốc Hội cũ miễn nhiệm luôn các chức vụ chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch quốc hội và chọn luôn các chức vụ mà chính thông cáo của đảng Cộng Sản Việt Nam về Hội Nghị Trung Ương 13 viết “đề cử chức danh chủ tịch nước, thủ tướng chính phủ, chủ tịch Quốc Hội nhiệm kỳ 2016 – 2021 để Ban Chấp Hành Trung Ương Khóa XII xem xét, giới thiệu Quốc Hội khóa XIV quyết định theo quy định của pháp luật.”

Những lời bàn tán nói là ông Trọng không muốn ông Dũng sẽ lại là người đón tiếp Tổng Thống Barack Obama khi ông dự trù đến Việt Nam vào tháng 5 tới đây, bởi lúc đó Quốc Hội Khóa 14 chưa có để bầu lên người thay thế ông Dũng.

Cuộc ẩu đả giữa ông Dũng và ông Trọng như vậy là kết thúc. Ông Dũng không hiểu vì sao “khinh địch” đến thế hay là vì lý do nào nữa mà để bị ông Trọng hạ đo ván.

Chuyện lạ ở Việt Nam tuy vậy chưa hết. Trong khi đang tiếp tục “thủ tục” để hạ ông Dũng, hôm Chủ Nhật, 27 tháng 3, Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh đã long trọng tiếp đón Bộ Trưởng Quốc Phòng Trung Cộng Thường Vạn Toàn. Cuộc gặp gỡ này thân thiện quá đến nỗi bản tin tiếng Việt của đài Tiếng Nói Hoa Kỳ viết: “Bộ trưởng Quốc Phòng Việt-Trung ‘tay bắt, mặt mừng.’ Đặc biệt hai ông còn ‘nhất trí’ rằng ‘quân đội hai nước phải kiềm chế, kiểm soát tốt tình hình, không đe dọa sử dụng vũ lực, không để xảy ra xung đột, cùng giữ gìn hòa bình, ổn định, hợp tác và lợi ích của hai nước, khu vực và thế giới.’”

Rồi ngày hôm sau, trên báo chí nhà nước, Thứ Trưởng Quốc Phòng Nguyễn Chí Vịnh nói đến “Việt-Trung xây dựng một quan hệ Quốc Phòng thực chất” và để chứng minh ông nói “Ví dụ chúng ta chủ động mời tàu Hải Quân Trung Quốc thăm các cảng Việt Nam, trong đó có cảng quốc tế Cam Ranh vừa khánh thành tháng 3 năm 2016, hưởng các dịch vụ ở đó giống như các nước khác.”

Một chuyên gia quân sự chuyên nghiên cứu về Việt Nam đã nhận xét đó là một sự chuyển hướng đặc biệt nhanh vì từ lâu nay, Hà Nội vẫn có ý muốn mở Cam Ranh để mời quốc tế nhưng trong “quốc tế” đó thường không thấy nhắc đến Trung Cộng.

Một nhà bình luận về chính trị Việt Nam thì giải thích là tốt nhất có thể nói hành động này của phe ông Trọng là lại một hình thức “đi giây” nữa của đảng Cộng Sản Việt Nam. Nhưng nếu đó là cái thế “đi giây” của ông Trọng thì cái thế đó bây giờ không hiệu nghiệm nữa.

Trong suốt thời gian của cuộc Chiến Tranh Lạnh, chính sách đó rất thành công, vì cái thế tay đôi giữa hai quốc gia muốn dành quyền độc tôn trong các chế độ Cộng Sản và cái thế tay ba với Hoa Kỳ khiến Hà Nội dễ lợi dụng. Nhưng ngày nay, cái thế đó không còn nữa.

Ông Thái Nguyen Liêm

Anh Nguyễn Quốc Kỳ

Cụ Bà Nguyễn Bá Sùng

Minh Béo: ‘Hãy cho gia đình tôi một con đường sống!’



Ngọc Lan/Người Việt



ORANGE, Calif. (NV)
– “Nếu tôi có chuyện gì thì coi như đó là số phận, sống chết thế nào tôi không thiết nữa. Nhưng hãy để cho gia đình tôi một con đường sống!”



Phía trước nhà tù Theo Lacy Facility, nơi Minh Béo đang bị tạm giam. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)



Minh Béo nói trong sự xúc động khi phóng viên Người Việt vào thăm anh trong nhà tù tạm giam Theo Lacy Facility vào sáng Thứ Bảy, 2 Tháng Tư.


Trong bộ đồ vàng dành cho người trong tù, diễn viên hài Minh Béo, tên thật là Hồng Quang Minh, người bị bắt gần 10 ngày trước đây với cáo buộc có hành vi tính dục với trẻ vị thành niên, trông khá mệt mỏi, tiều tụy khi bước đến nơi gặp gỡ, trò chuyện với người đến thăm.


Gương mặt người diễn viên từng mang lại nụ cười cho bao người, giờ đây hiển hiện một nỗi buồn không cần che đậy. Mắt anh thâm quầng, trĩu nặng.


Minh mở đầu câu chuyện một cách khó nhọc, “Ngày 15 Tháng Tư này tôi mới ra tòa. Cho đến giờ phút này tội tôi chưa biết thực hư thế nào, nhưng bạn bè vào thăm cho biết báo chí viết về tôi rất nặng nề. Họ có biết rằng làm như vậy vừa gây nên sự hoảng loạn cho người trong tù, vừa làm cho gia đình, thân nhân họ trở nên bất an, là độc ác lắm không?”


Cuộc nói chuyện thỉnh thoảng bị ngưng lại bởi những cơn ho khúc khắc của Minh. Anh cho biết anh “bị bệnh từ hôm vừa mới vào tù, và trong này có cho uống thuốc.”


Luôn nghĩ về gia đình


Hỏi anh suy nghĩ gì nhiều trong những ngày qua, Minh vừa vuốt mặt, ôm đầu, vừa nói, “Chỉ nghĩ nhiều về gia đình, về mẹ, về anh, về những người thân. Trong nhà tôi là người cứng rắn nhất, còn lại mọi người dễ bị ảnh hưởng bởi những lời đả kích. Tôi nghĩ đến giờ này mẹ tôi vẫn không hay biết chuyện gì đâu. Mọi người không muốn cho mẹ tôi biết đâu.”



Phiếu ghi danh xin phép vào thăm Hồng Quang Minh (Minh Béo) tại nhà tù Theo Lacy Facility. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)



“Tôi ở trong này đâu biết bên ngoài như thế nào, nhưng như báo chí trong nước từng soi mói những chuyện đời tư của người khác, nhất là giới ca sĩ, diễn viên, thì họ có biết rằng cứ mỗi một bài báo như vậy là một đả kích, một nỗi đau rất lớn cho gia đình người ta không?” Minh nói trong sự kìm chế cơn xúc động, dù giọng anh rất yếu ớt.


Anh nói thêm, “Bản thân tôi nếu có xảy ra chuyện gì, sống chết thế nào nơi xứ này thì cũng là số phận. Nhưng mong mọi người hãy để cho gia đình tôi yên. Ai cũng cần phải sống, phải làm việc. Đừng vì mục đích riêng của mình mà đẩy người khác vào đường cùng, tàn nhẫn lắm!”


Minh cho biết phía lãnh sự quán Việt Nam tại Mỹ có vào thăm anh, ngoài ra “có anh P., chị T., anh Bé Mập và Johnny vào thăm tôi chứ không có ai khác nữa hết.”


Khi được hỏi về việc đã có luật sư đại diện hay chưa, Minh Béo gật đầu, “Người nhà nói đã lo luật sư cho tôi rồi, luật sư người Việt Nam.”


Tuy nhiên, hỏi luật sư tên gì và đã vào gặp anh chưa thì Minh Béo trả lời “không biết tên và chưa vào gặp.”


“Ở ngoài có ai hỏi thăm em không?” – Minh ngập ngừng hỏi chúng tôi, sau gần 10 ngày sống biệt lập với xã hội bên ngoài.



Bị bạn tù đe dọa và bắt nạt



Cũng vẫn theo Minh Béo, anh bị tạm giam cùng phòng với một người Hispanic và người này đã có những hành động đe dọa đến tính mạng anh.


“Đây chính là điều làm tôi thấy lo lắng nhất hiện nay. Tôi muốn được đổi sang phòng khác,” Minh nói.


Sau khi kết thúc cuộc thăm viếng kéo dài 30 phút, phóng viên Người Việt, theo đề nghị của Minh Béo, đã nói chuyện với cảnh sát viên tại nhà tù Theo Lacy Facility để phản ảnh tình trạng của anh và được hướng dẫn cách thức thực hiện.


“Chính người tù phải viết vào tờ giấy luôn có sẵn trong mỗi phòng giam lý do mình muốn đổi phòng và đưa cho cảnh sát nhà tù để họ giải quyết,” một cảnh sát viên cho biết.


Trong trường hợp của Minh, anh có thể ghi “For my life safety, I need to change or move to another room (Vì sự an toàn của bản thân, tôi cần đổi hoặc chuyển sang phòng khác).”


Cũng theo qui định của nhà tù, thân nhân, bạn bè Minh Béo được quyền đóng tiền mua thẻ điện thoại trong tù cho anh, để anh có thể gọi trực tiếp ra ngoài cho những người anh cần liên lạc.




Liên lạc tác giả: [email protected]

Pháp: 10,000 triệu phú bỏ nước ra đi trong năm 2015


PARIS, Pháp (NV)
Có khoảng 10,000 triệu phú rời khỏi nước Pháp trong năm 2015, CNN trích dẫn báo cáo của New World Wealth, tổ chức chuyên phân tích về khu vực giàu có của thế giới.

 
 Người mẫu mặc quần áo mắc tiền trình
diễn tại Hội Chợ Triệu Phú ở Cannes, Pháp, nơi trưng bày
những đồ hàng
hiệu xa xỉ, chỉ những người giàu xụ mới rớ đến nổi. (Hình: Getty
Images/Valery Hache)

Paris chứng kiến sự ra đi nhiều nhất, với 7,000 dọn đi trong năm 2014, chiếm khoảng 6% trong số 126,000 triệu phú ở thủ đô nước Pháp.

Hầu hết dân triệu phú Paris dọn qua Anh, Mỹ, Canada, Úc và Israel.

Trong khi đó ở Trung Quốc, 9,000 triệu phú, tức 1% tổng số cả nước, dọn đi trong năm 2015.

Đồng thời ở Ý số triệu phú ra đi là 6,000, Ấn Độ 4,000, và Hy Lạp 3,000.

Báo cáo viết: “Dòng chảy dân triệu phú ra khỏi Ấn Độ và Trung Quốc không có gì đặc biệt đáng quan ngại vì hai quốc gia này vẫn tiếp tục sản sinh thêm triệu phú nhiều hơn con số bị mất.”

“Một khi tiêu chuẩn sống của những nước này cải thiện hơn, phần nhiều những người giàu này sẽ lại quay về,” bản báo cáo tiếp.

Ngược lại ở Úc, nơi có 8,000 triệu phú dọn đến.

7,000 qua sống ở Mỹ trong năm 2015 và 4,000 dọn đến Israel.

Báo cáo nói rằng sự ra đi của giới triệu phú là một “dấu hiệu xấu,” cho những nước đó. “Các triệu phú thường là những người đầu tiên dọn đi vì họ có thừa phương tiện, khác với những công dân thuộc giới trung lưu.”

Sự ra đi của dân triệu phú gây hại đến nền kinh tế của địa phương, vì các chủ doanh nghiệp là người tạo thêm việc làm và đóng thuế cho chính phủ, theo báo cáo. (TP)

Tự ứng cử để làm rõ bộ mặt thật Quốc Hội ‘mị dân’


Minh Văn


Ngày 22 Tháng Năm, 2016 tới đây, sẽ là ngày diễn ra cuộc bầu cử Quốc Hội Việt Nam khóa 14.


Đây là lần đầu tiên người ta thấy có nhiều ứng cử viên độc lập tham gia, với khoảng 162 người. Điều này khiến đảng Cộng Sản cầm quyền lúng túng, vì lâu nay họ vẫn quen với việc một mình thao túng quy trình bầu cử.



Khung cảnh buổi “lấy ý kiến cử tri nơi làm việc” của Luật Sư Võ An Đôn, người tự ứng cử đại biểu Quốc Hội, ở Tuy Hòa, Phú Yên hôm 2 Tháng Tư, đã trở thành buổi đấu tố luật sư này. (Hình: Facebook Võ An Đôn)


Trước đây, kể cả những ứng cử viên được coi là “độc lập,” cũng phải do “mặt trận tổ quốc” sắp đặt và chấp thuận, có nghĩa là nằm trong vòng kiềm tỏa của Đảng.


Lúng túng vì bây giờ họ phải học cách sống chung với người khác, chứ không phải là màn độc diễn như trước đây nữa. Họ buộc phải chấp nhận tiếng nói của người dân, vốn là đại diện cho những nhóm lợi ích chính đáng ngoài đảng.


Những ứng viên độc lập có sách lược và chủ trương tranh cử hẳn hoi. Họ đã thổi một luồng gió mới đầy sinh động vào không khí bầu cử. Từng người một tiếp xúc với cử tri, rồi đưa ra chủ đề tranh cử công khai, minh bạch. Điều này hoàn toàn khác với kiểu tuyên truyền bầu cử hình thức và mị dân của nhà nước. Theo đó, các đại biểu Quốc Hội do nhà nước đề cử được sắp đặt một vài cuộc tiếp xúc cử tri. Tại đây, họ hứa với cử tri những nội dung đã được soạn sẵn một cách rập khuôn. Sau khi trở thành đại biểu Quốc Hội, những người này chẳng làm gì cho người dân như đã hứa, mà toàn tâm toàn ý phục vụ lợi ích của đảng cầm quyền.


Việc tự ứng cử lần này như một hành động quyết liệt đòi quyền lợi hợp pháp của công dân, mà vốn lâu nay bị lãng quên. Nó chứng minh cho mọi người thấy rằng, những cuộc bầu cử trước đây là không hề có tự do, dân chủ. Việc làm chính đáng này của các ứng cử viên độc lập đã bị nhà nước gây cản trở, thậm chí là đe dọa và thóa mạ.


Nhà cầm quyền đã tổ chức những cuộc họp để đấu tố người tự ứng cử, nhằm sàng lọc và gạt họ ra ngoài danh sách bầu cử. Và người ta gọi đó là “Hiệp Thương”, có tất cả ba vòng hiệp thương như vậy. Kết quả là những ứng cử viên này mặc dù hội đủ tiêu chuẩn theo quy định của Hiến Pháp, Luật Bầu Cử và Luật Tổ Chức Quốc Hội nhưng vẫn bị loại. Đơn giản vì tham gia “Hiệp Thương” đều là người của đảng Cộng Sản. Vậy là nhà nước tự mâu thuẫn với chính mình, đã làm trái với những gì pháp luật quy định về quyền ứng cử, bầu cử.


Làm đại biểu Quốc Hội, chính là đại diện cho những thành phần có cùng quan điểm lợi ích. Xã hội có bao nhiêu thành phần lợi ích thì sẽ có bấy nhiêu tiếng nói đại diện, không ai có thể bị gạt ra ngoài lề sinh hoạt chính trị đó. Nói theo ngôn ngữ kinh tế học, nếu đã có thị phần thì người ta đương nhiên có quyền tham gia chiếm lĩnh thị trường. Không thể có chuyện, nhóm lợi ích này lại đi ngăn cản hoặc đe dọa nhóm lợi ích khác, vì tất cả đều có quyền bình đẳng. Vì rằng, Quốc Hội là nơi đại diện cho nhiều tiếng nói khác nhau, chứ không phải chỉ duy nhất một tổ chức nào đó có quyền quyết định tất cả. Đó chính là ý nghĩa sâu xa của đại biểu Quốc Hội khi tham gia hoạt động nghị trường.


Quốc Hội là gốc rễ và nền tảng của mọi quyền lực nhà nước, nó đóng vai trò quan trọng trong việc xây dựng xã hội dân chủ. Một Quốc Hội được bầu lên theo phương thức tự do, thì những hoạt động về sau của các cơ quan quyền lực mới thực sự có dân chủ. Các đại biểu lúc này, chính là những hạt nhân cấu thành Quốc Hội – cơ quan quyền lực quan trọng nhất.


Tại điều 27, Hiến Pháp Việt Nam năm 2013, có quy định: “Công dân đủ mười tám tuổi trở lên có quyền bầu cử và đủ hai mươi mốt tuổi trở lên có quyền ứng cử vào Quốc Hội, hội đồng nhân dân.”


Như vậy, ứng cử là quyền lợi hợp pháp của công dân đã được Hiến Pháp bảo hộ.


Tự ứng cử là hành động thể hiện trách nhiệm của một công dân đối với đất nước. Trong bối cảnh hiện tại, sứ mệnh đó càng trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết, vì nó làm sáng tỏ tính chất dân chủ trong bầu cử. Thông qua hoạt động ứng cử này, sẽ nêu cao được ý thức công dân trong việc xây dựng xã hội tiến bộ. Rằng chúng ta cần chủ động hơn trong việc phát triển lợi ích cá nhân và cộng đồng, thay vì chỉ thụ động như trước đây. Mỗi người tự ứng cử là một ngọn nến sáng tỏ giữa màn đêm. Cứ như vậy, nhiều ngọn nến sẽ mang lại ánh sáng hy vọng.


Bầu cử tự do là con đường duy nhất để tiến tới nền dân chủ thực sự cho Việt Nam. Hãy tự ứng cử để bạch hóa vấn đề bầu cử hiện nay ở nước ta. Tự do ứng cử cũng là một phần quan trọng của tiến trình tổng tuyển cử tự do trong tương lai.

Thổ Nhĩ Kỳ chuẩn bị nhận lại di dân từ EU

CESME, Thổ Nhĩ Kỳ (AF) – Giới hữu trách Thổ Nhĩ Kỳ hôm Thứ Bảy cấp tốc thiết lập các trung tâm tiếp nhận lại người di dân gốc Syria cũng như các quốc gia khác, hai ngày trước khi chính thức thi hành thỏa thuận với EU để đưa những người này từ Hy Lạp về lại Thổ Nhĩ Kỳ.

Thổ Nhĩ Kỳ đồng ý khởi sự nhận di dân từng vượt biển Aegean để đến Hy Lạp, quốc gia thành viên EU, bắt đầu từ ngày Thứ Hai, nhưng chi tiết về sự chuyển giao này vẫn chưa được tiết lộ rõ ràng.

Công trình xây cất một trung tâm tiếp nhận đã được khởi sự tại Cesme, một nơi nghỉ mát nổi tiếng ở biển Aegean, thuộc tỉnh Izmir, nhìn sang đảo Chios của Hy Lạp.

Các giới chức địa phương ở Dikili, cũng thuộc tỉnh Izmir, nhìn sang đảo Lesbos, cho hay một trung tâm tiếp nhận cũng đang được chuẩn bị ở nơi này để đón di dân gửi trả về từ Hy Lạp.

Thị trưởng Cesme, Muhittin Dalgic, cho hay các đường ống dẫn nước, dẫn điện đang được gài đặt trong khu vực rộng khoảng 500 mét vuông (gần 5,400 square feet) cạnh cảng Ulusoy ở Cesme. Các trung tâm này sẽ có lều lấy dấu tay người di dân, cũng như các nơi vệ sinh.

Tuy nhiên, giới hữu trách Thổ Nhĩ Kỳ nói rằng các trung tâm này không phải là trại tị nạn mà chỉ là trạm chuyển tiếp để từ đó di dân sẽ được nhanh chóng chuyển đi nơi khác.

“Một khi việc khám sức khỏe và ghi danh được hoàn tất, các di dân này sẽ được đưa đến các trại tiếp cư,” theo ông Dalgic.

Hiện đang có sự lo ngại tại các khu nghỉ mát sang trọng bên bờ biển Aegean của Thổ Nhĩ Kỳ rằng làn sóng người tị nạn bất ngờ được gửi đến đây sẽ gây ra các phản ứng bất bình từ dân chúng địa phương và khiến khách du lịch tránh không tới. (V.Giang)

Cha tình nghi giết con trai vì con đồng tính


LOS ANGELES, California (AP)
Công tố viện Los Angeles truy tố một người đàn ông bắn chết con trai bằng súng shotgun, tội sát nhân có dự mưu. Ông bị cáo buộc cố tình gây án vì con trai ông là đồng tính.

 
 Ông Amir Issar, người bị cha giết chỉ vì ông là đồng tính. (Hình: Facebook)

Ông Shehada Issa, 69 tuổi, khai, ông bắn con trai ông để tự vệ sau khi khám phá thấy xác vợ ông trong nhà tắm.

Văn phòng biện lý hôm Thứ Sáu cho hay, ông Issa trước đây đã từng hăm dọa giết người con trai tên Amir, 29 tuổi, vì anh ta là đồng tính.

Ông Issa bị bắt hôm Thứ Ba sau khi cảnh sát Los Angeles tìm thấy thi thể của con trai ông ở bên ngoài căn nhà của gia đình thuộc khu vực thành phố North Hills.

North Hills là một cộng đồng dân cư với dân số 57,000 người, nằm cách Los Angeles khoảng 25 dặm về hướng Tây Bắc.

Bên trong nhà, cảnh sát cũng khám phá thấy xác vợ ông, trên người bị đâm nhiều nhát dao.

Thám tử John Doerbecker nói: “Bị cáo khai con trai ông có cầm dao, nhưng cảnh sát không tìm thấy con dao nào cả. Đây quả là một thảm kịch gia đình khủng khiếp.”

Cũng theo ông Doerbecker, có một sự xung khắc giữa người cha và người con trai, trong đó có việc người con thường hay đập phá trong nhà.

Ông cho biết, hai vợ chồng đang trong tiến trình đuổi người con.

Hiện nhà chức trách đang điều tra thêm, xem ai là người giết vợ ông Issa.

Ông Issa đang bị giam mà không được phép đóng tiền tại ngoại và dự trù sẽ ra trình diện tòa vào ngày 11 Tháng Tư.

Đương sự phải trực diện với án tù chung thân nếu xét thấy có tội. (TP)

Hậu vệ trẻ tuyển Mỹ, Miazga ra sân đầu tiên trong màu áo Chelsea


TỔNG HỢP – Kể từ khi về đầu quân Chelsea từ đội New York Red Bulls trong tháng 1, 2016 với mức chuyển nhượng $5 triệu , hậu vệ trung tâm trẻ đội tuyển Hoa Kỳ, Matt Miazga, lần đầu tiên được huấn luyện viên Hiddink tung ra sân trong trận đấu giải Premier League đè bẹp Aston Villa 4-0 diễn ra vào ngày Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016 vừa qua.



Hậu vệ trẻ Matt Miazga trong màu áo đội bóng Chelsea. (Hình: Yahoo/Sports)


Thua trận này, Aston Villa với thủ môn tuyển Mỹ Brad Guzan trấn giữ khung thành, chỉ được 16 điểm, đứng cuối bảng xếp hạng, nhiều hy vọng xuống sân chơi Championship vào mùa tới.


Hậu vệ sinh trưởng tại New Jersey đã tạo ấn tượng rất tốt khi cùng đồng đội ở hàng phòng ngự giữ sạch màng lưới trong suốt trận đấu sau nhiều trận ngồi ở băng ghế dự bị.


Miazga trở thành cầu thủ Mỹ đầu tiên từ trước đến nay thi đấu cho đội bóng nhà tỷ phú Abramovic.


Với John Terry và Kurt Zouma bị thương, cộng thêm Gary Cahillon vắng mặt ở băng ghế dự bị ngày Thứ Bảy rồi, đưa đến cho Miazga cơ hội để cho Hiddink tung vào sân. Và sự thi đấu tỏa sáng, đầy ấn tượng của hậu vệ trẻ Mỹ trong trận này chắc chắn có điểm tốt trong mắt vị tân huấn luyện viên Antonio Conte vào mùa tới.


Như vậy nhiều khả năng Miazga sẽ tiếp tục ở lại Stamford Bridge mùa tới thay vì phải đến chơi cho đội khác dưới hình thức cho mượn như trường hợp của hậu vệ Andre Yedlin (đầu quân cho Tottenham Hotspurs từ Seattle Sounder nhưng hiện thi đấu cho Sunderland dưới hình thức cho mượn).



Rudy Gestede của Aston Villa sút banh trước sự truy cản của hậu vệ Matt Miazga của Chelsea trong trận đấu giải Premier League giữa hai đội Chelsea và Aston Villa diễn ra tại Villa Park ngày 2 tháng 4, 2016. (Hình: Yahoo/sports)


Đây cũng là cơ hội lớn cho cầu thủ trẻ từng được huấn luyện viên Jurden Klinsmann của đội tuyển Hoa Kỳ tung vào sân trong trận đấu vòng loại World Cup 2018 khu vực CONCACAF vào tháng 11, 2015 vừa qua.


Miazga là một trong những cầu thủ trụ cột của đội tuyển U23 Hoa Kỳ gặp U23 Colombia trong hai trận playoffs giành vé cuối cùng dự Thế Vận Hội Rio de Janeiro, Brazil vào hai ngày 25 và 29 tháng 3, 2016 vừa qua. U23 Hoa Kỳ thua Colombia với tổng tỉ số 2-3 (lượt đi tại Colombia, tuyển U23 Mỹ hòa 1-1, nhưng lượt về tại Houston, Texas thua Colombia 2-1), lần thứ hai liên tiếp vắng mặt tại Thế Vận Hội Mùa Hè.


Riêng hậu vệ Miazga, chỉ 48 giờ sau đó phải trở lại Anh và ra sân so tài với Aston Villa như đề cập ở trên.


Miazga, trưởng thành từ lò đào tạo New York Red Bulls, được xem như là một trong những cầu thủ trẻ đầy tiềm năng của tuyển Mỹ, và trận ra mắt của anh trong màu áo Chelsea đã chứng tỏ năng lực của mình. Và nếu tiếp tục chơi ấn tượng ở những trận đấu sắp tới, tương lai của Miazga sẽ không dừng lại ở đây. Hy vọng là vậy! (TTC)

NCAA: Từ làng bóng rổ đại học bước vào làng nhà nghề


Thao Trường


Chẳng ai ngạc nhiên trước tin anh cầu thủ bóng rổ Ben Simmons của hội bóng rổ đại học LSU quyết định rời trường để gia nhập làng nhà nghề. Cũng chẳng ai ngạc nhiên khi nghe tin phần lớn những người đặc trách phần tìm kiếm cầu thủ mới cho những hội nhà nghề NBA đặt anh đứng đầu danh sách những cầu thủ đại học sẽ được chọn đầu tiên.



Buddy Hield, số 14 của đội Oklahoma Sooners, thảy banh vào rổ trước sự truy cản của Elgin Cook, số 23 của đội Oregon Ducks, trong trận chung kết bóng rổ đại học năm 2016 bảng miền Tây NCAA (NCAA Men’s Basketball Tournament West Regional Final) giữa hai đội Oklahoma và Oregon diễn ra tại Honda Center, Anaheim, California ngày 26 Tháng Ba, 2016. (Hình: Getty Images)


Với phần đông thanh niên Hoa Kỳ, ước mơ trở thành cầu thủ nhà nghề, ký giao kéo với một hội thể thao nào đó là ước mơ lớn nhất trong cuộc đời của họ. Vài năm trước đây, cuộc thăm dò của Viện Gallup cho hay khi được hỏi về ước mộng tương lai, 52% nam học sinh Mỹ nói rằng “chỉ ước mong trở thành một cầu thủ,” hơn hẳn con số học sinh mong sẽ trở thành bác sĩ, luật sư, kỹ sư hay thầy giáo. Điều đó, theo viện Gallup, “chứng tỏ từ thuở nhỏ khi được cha mẹ đưa đi đá banh, chơi bóng rổ, football, baseball v.v…, các em đã ước mơ khi lớn sẽ trở thành một cầu thủ nổi tiếng, không khác gì những cầu thủ mà em xem thấy trên T.V. hàng ngày.”


Ước mơ đó cũng là ước mơ của những sinh viên bóng rổ đại học. Không ai bảo ai, tất cả đều mong sẽ có ngày được một hội bóng NBA chọn, ký giao kèo lãnh bạc triệu, mỗi tối ra sân tranh tài, ngày ngày thấy hỉnh ảnh của họ xuất hiện trên truyền hình và trên mặt báo, trong đó có hình ảnh họ đang tranh tài hoặc hình ảnh họ đứng bên cạnh một cố người mẫu xinh đẹp tuyệt vời hay một cô ca sĩ nổi tiếng. Điều ít cầu thủ nghĩ tới: mỗi năm làng bóng rổ đại học Hoa Kỳ sản xuất hàng ngàn cầu thủ, nhưng chỉ có 150 người may mắn được NBA chọn, và chỉ có chừng chục người sau đó trở thành những cầu thủ tuổi, đảm bảo có thể kiếm sống bằng môn thể thao họ theo đuổi từ lúc còn bé.


“Số cầu thủ bóng rổ đại học Hoa Kỳ rất nhiều,” ông Mark McMahon của Ban Điều Hành NCAA nói trong cuộc tiếp xúc với báo chí hồi năm ngoái. “Quý vị cứ làm bài toán nhỏ là thấy ngay: chúng ta có 351 hội bóng rổ đại học, mỗi hội có 15 cầu thủ, tức chúng ta có gần 5,300 cầu thủ” Trong số này, ông McMahon nói tiếp, “tới 76% nghĩ rằng họ đủ sức đủ tài để trở thành cầu thủ nhà nghề, nhưng trên thực tế, chỉ có chừng 2% cầu thủ đại học đạt được ước mơ.” Đi xa hơn nữa, ông cho hay hàng năm Hoa Kỳ có chừng 100,000 cầu thủ bóng rổ trung học thuộc hàng “tên tuổi” nhưng “cơ hội đi thẳng từ trung học vào NBA chỉ có 0.3% mà thôi,” vì vậy “những cầu thủ từ trung học bước ngay vào NBA được chúng tôi gọi là thần đồng thể thao.”


Tại sao vào làng NBA khó như thế? Câu trả lời: làng bóng rổ nhà nghề NBA chỉ có 30 hội banh, mỗi hội có 15 cầu thủ, tất cả đều có sẵn những cầu thủ cột trụ cho từng vị trí, do đó, “chúng tôi chỉ cần những cầu thủ thật xuất sắc, đã chứng tỏ điều đó cho các hội thấy từ khi còn thi đầu cho những trường đại học, gần như chúng tôi không có thì giờ lẫn kiên nhẫn để chọn một cầu thủ sau đó ngồi đợi vài năm chờ anh ta trưởng thành.”


Người nói câu nêu trên là ông Steve Williams, từng làm việc với nhiều hội NBA trong vai trò “đóng góp ý kiến” để những hội ông lãnh lương chọn cầu thủ mới. Ông kể lại trong suốt 30 năm trời làm việc với NBA, “đại đa số cầu thủ thành công đều là những cầu thủ được chọn ngay vòng đầu,” do đó anh sinh viên nào được chọn ở vòng nhì trở đi “hầu như không có nhiều hy vọng sẽ ở lại với hội, phần lớn họ phải ra nước ngoài khoác áo của những hội nhà nghề của Âu Châu, Nam Mỹ hay Á Châu.” Ông vừa cười vừa kể thêm “thú thật cả cuộc đời tôi, tôi chưa thấy anh cầu thủ nào được chọn ở vòng cuối (tức vòng thứ 5) trở thành siêu sao cả. Tôi có dịp gặp một vài anh thật may mắn được hội giữ lại làm cầu thủ phòng hờ, nhưng thời gian họ khoác áo NBA rất ngắn, có khi chỉ một vài tuần lễ, lương cũng chẳng cao, do đó họ không có dư tiền để sống sau ngày giải nghệ.”



Trong số những đấu thủ thi đấu trên sân giữa hai đội Valparaiso Crusaders và George Washington Colonials diễn ra tại Madison Square Garden, New York City ngày 31 Tháng Ba, 2016 biết đâu sẽ có người được lên chơi ở giải bóng rổ nhà nghề NBA trong những mùa tới. (Hình: Getty Images)


Chính vì “khó lắm mới trở thành cầu thủ nhà nghề” nên “vai trò của các huấn luyện viên đại học trở thành quan trọng hơn nữa, vì họ là người đầu tiên đóng góp ý kiến với các cầu thủ, cho biết ai là người có thể rời trường để gia nhập NBA, hoặc đề nghị nên ở lại học hỏi kinh nghiệm đợi năm tới rỗi hẵng tính,” theo lời ông Lon Kruger, huấn luyện viên hội bóng rổ đại học Oklahoma. Ông nêu thí dụ trường hợp anh cầu thủ Buddy Hield, “năm ngoái anh ta muốn gia nhập NBA, tôi bảo ngay chắc chắn sẽ có hội chọn anh, nhưng tài năng của anh đứng cuối bảng vòng đầu hoặc đầu bảng vòng hai chứ không thể nào cao hơn được.” Lời khuyên đó -cộng với ý kiến của nhiều người khác- “giúp Buddy biết rõ vị trí của mình ở chỗ nào, cuối cùng anh ta đồng ý ở lại thêm một năm nữa, Tháng Sáu tới đây chắc chắn sẽ là một trong 10 cầu thủ được NBA chọn đầu tiên.”


Theo ông Roy Williams, huấn luyện viên hội bóng rổ đại học North Carolina, “không chỉ cầu thủ mà ngay chính các huấn luyện viên cũng mong muốn thấy học trò của mình trở thành cầu thủ nhà nghề,” nhưng “điều quan trọng nhất là phải cho các em sinh viên biết rõ tương lai của họ ở đâu, liệu có thể trở thành cầu thủ nhà nghề được hay không.” Ông kể lại tại Đại Hội Thường Niên NCAA, ông Chủ Tịch Liên Đoàn Thể Thao Đại Học Hoa Kỳ Mark Emmert nói rõ “phần đông lực sĩ, cầu thủ đại học đều có chung giấc mơ không tưởng là họ sẽ trở thành cầu thủ nhà nghề hặc tự tin họ có đủ khả năng trở thành cầu thủ nhà nghề.” Ông chủ tịch NCAA bảo thêm, “trách nhiệm của nhà trường và của các huấn luyện viên là phải cho các sinh viên biết thực tế như thế nào, cung cấp cho các sinh viên những tin tức cần thiết để họ chọn hướng đi tương lai, đừng bao giờ để họ cứ mơ mộng và cuối cùng thất vọng vì ước mơ không thành sự thật.”


Điều đó được dẫn chứng bằng quảng cáo NCAA thường cho chiếu trên truyền hình. Quảng cáo đó cho hay “Hoa Kỳ đang có 400,000 sinh viên tham gia các môn thể thao” và “hầu hết các sinh viên lực sĩ, cầu thủ này trở thành chuyên viên của nhiều ngành nghề khác nhau, chứ không phải trở thành lực sĩ, cầu thủ nhà nghề.” Xin lưu ý: điều này được áp dụng cho tất cả các bộ môn thể thao đại học, kể cả bộ môn bóng rổ tạo sôi nổi khắp nước trong 3 tuần lễ vừa qua.

Ngư dân trả lại ‘tàu vỏ thép’ vì đi biển là lỗ


QUẢNG NAM (NV) – Thêm một tàu đánh bắt thủy sản giúp ngư dân “bám biển” vừa bị ngư dân trả lại công ty đóng tàu vì hư hỏng do “lỗi thiết kế” chỉ sau hai lần ra khơi đã lỗ 200 triệu đồng.



Tàu vỏ thép QNa-95997 TS của ông Phan Thu sau hai chuyến biển bị lỗ 200 triệu đồng do lỗi thiết kế, thiết bị bị hỏng. (Hình: Đất Việt)


Tờ Đất Việt hôm Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016 cho hay, ngư dân Phan Thu ở xã Bình Minh, huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam, không thể làm gì khác hơn ngoài việc trả lại con tàu vỏ sắt cho công ty đóng tàu Hải Sơn (công ty con mang bí số X50 của tổng công ty Sông Thu, Bộ Quốc Phòng CSVN) vì thu không đủ bù chi và hư hỏng, con tàu lại “rung lắc” không đánh bắt được.


“Hiện nay nghề lưới rê hỗn hợp này tới mức độ làm ăn như thế này thì mỗi tháng phải trả nợ cho ngân hàng 100 triệu đồng tiền lãi suất vay, hiện nay thu nhập rất thấp. Đi hai chuyến biển là đều lỗ hai chuyến rồi. Lỗ hai chuyến là 200 triệu đồng,” ông Phan Thu, chủ tàu vỏ sắt mang số hiệu QNa-95997 TS được dẫn lời trên báo Đất Việt.


Theo tờ Đất Việt kể lại, “Con tàu vỏ thép trị giá 14 tỷ đồng của ông Phan Thu, riêng lưới rê trên tàu gần 4 tỷ đồng. Nhưng khi ra biển, hệ thống lưới không chìm nên đánh bắt không hiệu quả. Hơn nữa, máy tời lưới luôn bị sự cố dẫn đến rách lưới liên tục.”


Theo ngư dân Phan Thu, con tàu vỏ thép có quá nhiều hạn chế mà chính anh và cả nhà máy đóng tàu cũng không lường hết được. Hơn nữa đơn vị thiết kế chưa hiểu được đặc thù ngành nghề đánh bắt của ngư dân. Nhiều tháng nằm bờ đợi sửa chữa nhưng vẫn chưa thể hoàn thành.


“Hiện nay khi chúng tôi kéo lưới thì lưới va chạm vào kẽm chống ăn mòn làm rách lưới rất nhiều. Tôi đang đề nghị nhà máy đóng tàu X50 của tổng công ty Sông Thu (Bộ Quốc Phòng) khắc phục lại những khó khăn của việc đó. Với tình hình này khó trả nợ ngân hàng,” ông Phan Thu cho biết.


Ông Phan Thu nhận tàu nói trên ngày 17 thang 11, 2015. Đây là tàu đánh cá vỏ sắt đầu tiên mà ngư dân tỉnh Quảng Nam được nhà nước cho vay vốn ưu đãi theo nghị định 67 của nhà cầm quyền Hà Nội dành ra 14,000 tỷ đồng đóng 3,000 tàu vỏ thép thay thế cho các tàu gỗ bị coi là không thể “khẳng định chủ quyền lãnh thổ” khi đối diện với lũ tàu cá Trung Quốc xâm lấn, to hơn nhiều lần và là các tàu sắt.


Tàu dài hơn 25m, rộng 6.5m, công suất máy chính 822 CV và 1 máy phát điện công suất 20kw, có khả năng đánh bắt cả ngày và đêm.


Khoang lạnh của tàu có tổng thể tích 70m3 với 3 hầm nhỏ để ướp đá và khả năng giữ đá lạnh trong 20 ngày. Ngoài ra, tàu có máy radar với tầm quét 32 hải lý, máy định vị kết hợp hải đồ điện tử tích hợp thiết bị nhận dạng. Tàu đảm bảo dự trữ nhiên liệu, lương thực, thực phẩm, nước uống đủ hoạt động liên tục 1,500 hải lý cho 10 người sử dụng trong 20 ngày.


Khi tiếp nhận con tàu, ông Phan Thu, chủ được đài dẫn lời phát biểu: “Ngư dân chúng tôi muôn đời nay chưa có tàu vỏ thép và chưa có trang thiết bị hiện đại như ngày hôm nay. Khi nghị định 67 được ban hành, bản thân tôi rất hạnh phúc, khi có một con tàu vỏ thép hiện đại như ngày hôm nay, để chuẩn bị được ra khơi vừa hành nghề đánh bắt hải sản, vừa góp phần thu nhập kinh tế gia đình và góp phần bảo vệ chủ quyền biển đảo tổ quốc.”


Nhưng chỉ sau hai chuyến ra khơi thì ông Phan Thu phải đầu hàng.


Hồi tuần trước, tờ Tuổi Trẻ cho hay ngư dân Phan Bé, chủ tàu cá vỏ sắt “Sang Fish 1”(trị giá 12 tỷ đồng) phải trả lại con tàu cho nhà máy đóng tàu vì ông đã quá mệt mỏi “10 chuyến đi thì có 6 chuyến gặp sự cố” nên ông “hết kiên nhẫn rồi.”


“Từ khi nhận tàu đến nay, tôi đi 10 chuyến trên biển thì có tới 6 chuyến gặp sự cố hỏng hóc. Tời hỏng liên tục. Hết tời đến máy chính bị mất tải không hoạt động được nên phải đưa tàu vào bờ khắc phục. Mỗi đợt như thế năng suất đánh bắt không đủ bù tổn phí nên bạn chài bỏ đi hết. Đợt cuối cùng máy chính quá tải không hoạt động được, tôi kéo về nằm đây đến giờ,” ông Bé than thở trên tờ Tuổi Trẻ.


Sang Fish 01 là tàu cá vỏ thép thứ hai trên cả nước được hạ thủy vào tháng 7, 2014 với công suất lên tới 750CV, từng được kỳ vọng sẽ vươn khơi làm chủ Biển Đông. Tuy nhiên, sau khi đi vào hoạt động, con tàu này liên tục gặp trục trặc. Ngay trong chuyến đi biển đầu tiên, tàu Sang Fish 01 đã ba lần gãy tời khiến đội tàu mất đi một số lưới, riêng tiền khắc phục lên tới hơn 500 triệu đồng.


Trước đây khoảng hai tháng, con tàu cá vỏ sắt đầu tiên mang tên Hoàng Anh 1 giao cho ngư dân Mai Thành Văn ở huyện Bình Sơn tỉnh Quảng Ngãi cũng đã bị trả lại.


“Trong 5 chuyến ra khơi, có đến 3 chuyến tàu bị hỏng hóc, lúc thì hư tời, khi thì hỏng máy buộc phải gọi tàu bạn kéo vào bờ, chẳng làm ăn gì được. Nhận tàu về tôi phải bỏ thêm 2 tỷ đồng để mua ngư cụ. Vậy mà đánh bắt không hiệu quả, không có chuyến nào lời nên đành mang tàu trả lại cho nhà máy,” ông Văn cho biết trên tờ Tuổi Trẻ ngày 26 tháng 3, 2016.


Ngay khi chương trình đóng tàu vỏ sắt mới bắt đầu, đã có nhiều lớn cảnh cáo về những con tàu sẽ không được đóng theo đúng nhu cầu của ngư dân, với những kiểu thiết kế của những người không quen biết nghề biển. Bên cạnh đó, để có thể vay được tiền của nhà cầm quyền, ngư dân phải chung chi cho những kẻ có quyền chấp thuận. (TN)

Chỉ 19% sinh viên Cal State tốt nghiệp đúng thời hạn

CALIF. – Các trường đại học thuộc hệ thống California State University (CSU) ở tiểu bang California hiện gặp nhiều áp lực để phải nâng số sinh viên tốt nghiệp sau bốn năm học, với đa số các trường này ở mức thấp hơn con số trung bình của cả nước. Theo nhật báo LAT.

Bài báo cho biết, Quốc Hội tiểu bang nay bắt đầu vào cuộc, với một dự luật đã được đưa ra để điều này có thể thực hiện dễ dàng và nhanh chóng hơn.

Nếu dự luật được chấp thuận, các sinh viên đồng ý học 15 tín chỉ mỗi khóa và giữ được điểm số trung bình tối thiểu sẽ có ưu tiên hàng đầu được nhận vào các lớp thường hay bị sinh viên tranh giành, bên cạnh các quyền lợi khác.

Vẫn theo bài báo trên LAT, dự luật do nghị sĩ tiểu bang Stever Glazer, một chiến lược gia của Thống Đốc Jerry Brown, đưa ra mới đây cũng tương tự như chương trình thử nghiệm được tiến hành ở 4 trường trong số 23 đại học thuộc hệ thống CSU. Các sinh viên gia nhập chương trình này, sẽ được ưu tiên ghi danh, có thêm sự trợ giúp về tư vấn học hành và được miễn học phí cho bất cứ lớp nào cần có để tốt nghiệp nhưng không lấy được trong bốn năm học đầu tiên của họ.

Dự luật nói trên còn đi xa hơn qua việc đề nghị miễn học phí cho các sinh viên trong chương trình này.

Hiện chỉ có khoảng 19% sinh viên hệ thống CSU, được nhận vào từ năm đầu đại học, là có thể tốt nghiệp trong vòng bốn năm, theo các dữ kiện thu thập gần đây nhất. Trên toàn quốc, con số trung bình các sinh viên bốn năm đại học công lập hoàn tất chương trình học trong thời gian này là 34%.

Trong toàn thể hệ thống CSU, chỉ có hai trường là có con số gần bằng hay cao hơn chút ít mức trung bình 34% này.

Các giới chức hệ thống CSU giải thích sở dĩ có con số thấp 19% là vì nhiều người trong số 420,000 sinh viên của họ là thành phần người lớn đang đi làm, chỉ có thể dành ra thời gian giới hạn cho việc học hành. Theo các giới chức này, một cách đo lường hợp lý hơn phải gồm cả con số tốt nghiệp sau sáu năm học. Tuy nhiên, ông Glazer và những người khác nói rằng phải nhắm vào bốn năm thay vì năm hay sáu năm, vì điều này sẽ giúp người sinh viên tiết kiệm hàng ngàn đô la tiền học phí, sách vở cùng các chi phí khác.

Nếu được thông qua, dự luật sẽ cho các sinh viên tham dự chương trình có thêm sự tư vấn để chỉ cho họ các lớp cần phải lấy để hoàn tất việc học và có thêm sự khích lệ để qua được lớp chỉ với một lần học thay vì phải lập đi lập lại. Điều đó, cũng sẽ giúp tất cả các sinh viên khác trong hệ thống CSU vì giảm thời gian chờ đợi để có được chỗ trong một số lớp cần có.

Hiện thời, chỉ có khoảng 54% sinh viên CSU hoàn tất chương trình học sau sáu năm. Hồi năm ngoái các giới chức điều hành CSU cho hay sẽ tìm cách nâng số sinh viên tốt nghiệp sau sáu năm lên thành 60% và số tốt nghiệp sau bốn năm lên 24%. (L.T.)

San Diego: Máy bay rơi trúng xe hơi trên xa lộ I-15


SAN DIEGO, California (NV)
Một máy bay nhỏ rơi trúng vào một xe hơi trên xa lộ I-15 thuộc địa phận San Diego County, một người chết và năm người khác bị thương.

 
 Hiện trường nơi xảy ra tai nạn máy bay đâm vào xe hơi ở xa lộ I-15, chụp
từ xe của một nhân chứng. (Hình: Twitter/Audra Stafford)

Theo báo LA Times, vụ máy bay rớt xảy ra vào khoảng 9 giờ 15 sáng Thứ Bảy, gần xa lộ Route 76, phía Nam thị trấn Fallbrook.

Giới chức cảnh sát tuần tra xa lộ (CHP) cho biết, có hai người đi trên máy bay và bốn người khác ngồi trong xe hơi.

Theo cảnh sát, tài xế xe hơi dừng bên lề xa lộ để tìm cách nối kết máy nhạc bluetooth của mình với hệ thống âm thanh của xe, thì gặp lúc xe bị máy bay đâm vào từ phía sau.

Một phụ nữ tuổi ngoài 20 ngồi ở mé bên phải phía sau bị thiệt mạng.

Ba người khác đi cùng xe, gồm hai nam và một nữ, được đưa đi bệnh viện, với thương tích trong tình trạng từ nhẹ đến vừa phải.

Lính cứu hỏa phải mất 20 phút mới đưa hết các nạn nhân ra khỏi xe.

Cơ Quan Điều Hành Hàng Không (FAA) đang mở cuộc điều tra, nhưng theo họ có vẻ như máy bay gặp trục trặc máy móc.

Phi công của máy bay bị thương tích nguy đến tính mạng, tuy nhiên không rõ tình trạng của người đi chung.

Một nhân chứng kể, chiếc máy bay xà xuống cách xe ông chừng 40 foot trước khi đâm sầm vào phía sau một xe đang đậu bên lề xa lộ.

Theo đài ABC 7, máy bay lâm nạn là một chiếc kiểu Lancair IV một động cơ.

Đài NBC 7 tường trình rằng một phụ nữ chết và ba nạn nhân được đưa vào bệnh viện Palomar, trong khi hai người bị thương khác được chở đến bệnh viện Sharp Linda Vista.

Một phát ngôn viên của Palomar Hospital nói rằng, tình trạng của các nạn nhân chưa được rõ vì họ còn đang nằm ở phòng cấp cứu. (TP)

Tranh của trẻ em gốc Việt ở Little Saigon

Dân Huỳnh/Người Việt






WESTMINSTER (NV) – Buổi triển lãm tranh thiếu nhi hàng năm của Saigon Art Academy tại Hội trường nhật báo Người Việt, khai mạc sáng Thứ Bảy, 2 tháng Tư, 2016 với nhiều họa sĩ ‘nhí’ tham dự.









Đây là tranh của các họa sĩ nhí đang theo học tại các lớp của Saigon Art Academy. Rất đông đảo phụ huynh và những người thưởng ngoạn đến tham dự.









Bé Emily Lưu, lớp 2 của Saigon Art Academy đang chăm chút những nét vẽ của mình









Chụp ảnh tác phẩm hoàn tất của mình cho Ba xem.











Bé Albert Trần, học sinh lớp 1 của Saigon Art Academy cười thật tươi khi đang thực hiện tác phẩm của mình.











Điểm đặc biệt của cuộc triển lãm năm nay, theo cô Duyên Nguyễn, hiệu trưởng của Saigon Art Academy cho biết: Khác với những cuộc triển lãm trước đây, năm nay hội họa “working together” được các em và thầy cô cùng nhau vẽ tranh.








Những bức tranh lớn trên tường với sự sáng tạo của các họa sĩ nhí khiến không khí thêm hấp dẫn vui nhộn.



 








Thầy giáo Khang Nguyễn và tác phẩm của mình trong buổi triển lãm cùng với các học trò.








Các thầy cô Saigon Art Academy chụp ảnh lưu niệm với các học trò của mình.

Tin mới cập nhật