September Lit: ‘the ear of the sky’ by Kimarlee Nguyen


By Kimarlee Nguyen, Hyphen Magazine



I wake up to snow.







September Lit: 'the ear of the sky' by Kimarlee Nguyen




Snowflakes (PATRICK SEEGER/AFP/Getty Images)


I know this before I even open my eyes. There’s hissing from the heater but still, the wind finds its way in from the corners of the window. When I sit up, he’s already awake and sitting on the far edge of my bed. His broad shoulders cast a shadow on the empty wall.


Across the room, on the bed closest to the door, Theda hugs herself into a tightly wound ball underneath her red blanket. When Theda is like that, curling her five foot body in on itself, it’s easy to imagine her young, like someone’s daughter but her long hair is streaked through with white.


Over the heater and the uneven toll of his breathing, she mutters mantras. When I first came here, I thought no one would keep up the old words, not after all that happened. But Theda did and still does to this day. Underneath the blanket, bouncing off the window, her words crawl up my arm and circle his bowed head. She speaks in Pali, the old language. I can’t follow along, but the words bring with them the heat of summer, the smell of incense and the saffron robes the monks wore, all gathered in a line.


He sniffles once, twice; I think he’s crying and I am momentarily touched. His back is laced with red pimples, the only part of his body that’s marked in any way. Even the back of his hands and legs are hairless, smoother than smooth, and when he turns to look at me, the corners of his blue eyes are tinged red.


His voice is lower than any other man’s voice I’ve ever heard and it sends shivers up my body. Over Theda’s words and the heater that’s now spurting water, he takes a handful of my hair and says, Better hurry up before you’re late for work.


He tugs at the ends and smiles, his teeth too large and too yellow and too crowded together in his mouth. He knows me well enough by now not to lift the bed sheet until I can pull my sarong straight on my hips and fix my shirt. Even though it’s still the half-dark before a proper sunrise, even though Theda faces the opposite wall, I’m still embarrassed.


When he reaches for me, I smell the soap on his hands. A year now and his hands never smell like anything else. He places a heavy hand on the back of my neck and pulls me to him. His mouth’s quick and hungry to bite my own. I try to relax into it, the way all the women do on the lakorns Theda and I watch while eating dinner, but I’m unbending, my back a straight line even as he runs his hands up my shirt to touch my breasts. He pulls lightly on my nipples and smiles down into my face. When he finally lets me go and gets up from the bed, the fitted sheet lifts up from the corners and spring back to the center of the mattress. He stumbles a bit in the darkness. I can feel the cold ripple and bend around his bare shoulders.


As I watch him dress, I swing my feet over the side of the bed to the floor, my feet stinging the moment I hit the cold wood. He pulls on his jeans first, one leg at a time and I can see that overnight, the denim grew stiff with cold. I’m shaking with nothing on but my sarong and an old, long-sleeved T-shirt of his that he playfully gave me the first night we slept together.


He said, Over here, it’s how we men show that we like you. He laughed but I was shivering back then and that was when he climbed all over me, putting his lips to my neck, my breasts, my hips. I was shivering then and I’m shivering now.


You have to tell the landlord to turn on the heat, he says.


He pulls on a button-down shirt stained with coffee and then a fleece sweater. It’s the law, he adds as he gets up, looking for his shoes. He always sleeps with his socks on, spends the whole night running his feet up and down my legs until I start to get itchy but even then, I don’t move. I stay lying on my back and staring at the ceiling, only wrapping my hands around him when he nudges me in his sleep.


Now he’s awake and unfolding, taller than me, than Theda, so tall his head almost hits the dangling light bulb. He picks up his jacket, pockets heavy with unknown things, and the chair topples over. He tries to catch it before it crashes to the floor but he moves too slow and the sound echoes violently around the room. Theda can’t help it; she flinches and the red blanket slips off her head. Her hair falls across the bed, long and thick, a liquid silk against the old brown sheets. I watch his eyes travel the length of her spilled hair all the way to the top of her head.


He shakes his head. You okay over there?


His voice booms and his jacket crinkle itself to fit against his bent elbows. When Theda says nothing, he shakes his head again and smiles at me. His teeth look like something good to eat, corn maybe, sweet in my mouth. He pulls on his shoes without tying the laces and grabs his wallet, gloves and hat from my side of the dresser in one long gesture. I stand next to him, the cold wrapping around my legs underneath the sarong. I smell his soap scent that drifts from underneath his nails and the center of his palms.


He suddenly turns and pulls me to him. His beard scratches my face, opens up the small cut near my mouth. I take in his breath, his tongue flickers against the side of my cheek and then, he closes the door behind him. He stomps, heavy and slow, down the stairs and out the door.


Don’t, Theda says but I do it anyway. I watch him sweep snow off the windshield of his car, I know his jacket isn’t warm enough for the winter and he’s not really all that tall when standing in all that white. I watch him climb into the car and turn on the radio, probably to that station that plays all rock music, the same station we listened to the first time I took a ride with him and the drums and the guitars blasted through the one good speaker, shaking everything from my feet up to the middle of my legs.


He honks the car twice and waves. I don’t wave back but I watch him drive off, navigating the snow the way all Bostonians know how to and I keep watching even when the new snow covers all of his footsteps. I keep watching out the window even when the smell of him, the soap and the sweat, disappear. It’s still dark out and the bottom right corner of the window has a curl of ice.


When Theda starts to pray again, I say too loud, Not today, please.


She doesn’t say anything else and we stay that way, her; just a quiet curled ball on the bed and me, standing by the window. I watch the grey sky crack with the first weak peak of light and then, I turn to get ready for work.

Read the full article HERE.

Nghệ sĩ lão thành Bảo Quốc nói về giới trẻ diễn hài


Ðức Tuấn/Người Việt


FOUNTAIN VALLEY, California (NV)Sân khấu hài đang là sân khấu được khán giả yêu chuộng, sự yêu chuộng từ trong nước đến hải ngoại. Ngay tại quận Cam, những chương trình hài đang được đón nhận nồng nhiệt. Trong khi đó, giới nghệ sĩ lão thành trong ngành hài nghĩ gì về giới trẻ diễn hài hiện nay?


Chúng tôi đã có dịp tiếp xúc riêng với danh hài Bảo Quốc, và được nghe ông nói về những nhận định của ông ra sao về câu chuyện của những người trẻ trong ngành này.









Nghệ sĩ Bảo Quốc và phu nhân. (Hình: Ðức Tuấn/Người Việt)


Người Việt (NV): Lần này sang đây chơi, chắc chú dự định ở lâu?


Bảo Quốc: Tôi sang đây cùng bà xã, thăm con cháu và dự định sẽ ở đây vài tháng.


NV: Gần đây tại quận Cam đang có những chương trình bi hài kịch hay sân khấu hội tụ những nghệ sĩ hài trẻ tên tuổi, và những chương trình ấy, có nơi được bà con hưởng ứng nhiều, nhưng cũng có nơi chỉ nhận được sự hỗ trợ rất yếu của khán giả, chú nghĩ sao về vấn đề này?


Bảo Quốc: Chuyện các anh em, con cháu nghệ sĩ hài trẻ đang được đồng hương hải ngoại đón nhận ở nhiều nơi, đó là điều tốt, đáng mừng, chỉ có điều các bạn trẻ lên sân khấu diễn hài như thế nào, đó là vấn đề đáng nói.


Tôi muốn nhắc đến chuyện sân khấu hài tại hải ngoại có nhiều hình thể khác nhau, như tấu hài, hài kịch hay bi hài kịch. Nhưng suy cho cùng, khi người diễn viên đứng trên sân khấu diễn hài, họ phải biết diễn cái gì, tại sao khán giả cười, nội dung câu chuyện hài của họ có sạch, sáng hay không.


NV: Chắc chú muốn nhắc đến có những nghệ sĩ hài dùng những câu chuyện tục để mang lại tiếng cười cho khán giả?


Bảo Quốc: Ðúng thế, thật ra đối với những câu chuyện hài “tục” khán giả vẫn cười đấy chứ, nhưng người diễn viên quên một điều, tại sao khán giả cười? Và sau khi xem xong phần trình diễn của họ, khán giả ra về sẽ có những đánh giá như thế nào.


Bạn đừng nghĩ khán giả chỉ đơn giản bỏ tiền mua vui, mà khán giả hải ngoại, nhất là quanh vùng quận Cam chúng ta, càng ngày càng có trình độ cao, có sự nhận xét tinh tế, sắc bén.


Bởi vậy diễn những vở tuồng không sạch sẽ, hay trình độ thấp, là người nghệ sĩ vô tình đánh giá thấp khán giả, hay hạ thấp giá trị của họ thì đúng hơn.


Tôi nói ra điều này không phải vì ganh tị, ganh ghét gì cả, vì tên tuổi của Bảo Quốc, bề dầy kinh nghiệm diễn hài của Bảo Quốc đã được khán giả yêu thương, chấp nhận cho đến ngày hôm nay, và mình muốn đem những kinh nghiệm ấy để giúp cho các cháu, các em trẻ diễn hài đạt hơn.


NV: Chú nghĩ sao về những vở bi hài kịch được đón nhận rất nhiều, như các đoàn kịch của Quang Minh-Hồng Ðào, Túy Hồng, Dân Nam Thúy Uyển…?


Bảo Quốc: Họ là những người nghệ sĩ chân chính, những người yêu nghề thật sự, bởi vì khi họ mang lên sân khấu những vở kịch để gửi đến khán giả, thì những tuồng kịch đó đã được tập dượt rất lâu, rất cẩn thận và nội dung sâu sắc.


Ðiểm son của tất cả những vở kịch đó là sau khi đi xem về, khán giả phải suy nghĩ, tức là nội dung của kịch “đánh trúng” tâm lý của quần chúng.


NV: Chú nghĩ sao nếu như một diễn viên hài “cười” trước khi họ nói ra một câu hài nào đó?


Bảo Quốc: Cái đó là người diễn viên không nhập vai, họ cười trước khán giả vì trước khi họ nói ra câu gì đó họ cứ nghĩ là sẽ mắc cười lắm, nhưng có biết đâu câu nói hài của họ, có thể không làm khán giả cười, và như vậy là thất bại.


NV: Ðối với phần tấu hài, chú nhận xét thế nào?


Bảo Quốc: Hai người diễn hài, biểu diễn trên sân khấu trong vòng 20 phút, làm cho khán giả say mê theo dõi và cười, thì đó là sự thành công, tôi chắc các diễn viên hài đó phải căn bản lắm.


NV: Chú nhìn thế nào về tương lai của sân khấu hài hải ngoại?


Bảo Quốc: Theo tôi, “làng hài” ở đâu cũng thế, sẽ sống rất lâu, bởi vì đời sống càng căng thẳng, con người càng mệt mỏi vì công việc, gia đình, hay những quan hệ trong xã hội, thì tiếng cười sẽ là liều thuốc chan hòa, cân bằng tất cả những sự căng thẳng, buồn bực trong đời sống, bởi vậy sân khấu hài sẽ sống lâu là thế.


Bên cạnh đó, tôi hy vọng có được nhiều kịch bản hài viết ra tại hải ngoại hơn là phải nhai đi, nhai lại những “bổn” cũ.


NV: Cám ơn nghệ sĩ Bảo Quốc.

Ðám tang của diễn viên hài nổi tiếng Joan Rivers

HOLLYWOOD, California (Y.C.) Thông thường ít đám tang nào được mô tả như một buổi trình diễn của các ca nghệ sĩ nổi tiếng thế giới.


Thế nhưng buổi tiễn đưa cố nghệ sĩ hài tên tuổi, đẳng cấp thế giới, Joans Rivers, được ví như một buổi hội ngộ của rất nhiều giới minh tinh, màn bạc của thế giới Hollywood.









Vợ chồng Howard Stern đến dự đám tang của nghệ sĩ hài Joan Rivers. (Hình: Getty Images)


Bà Joan Rivers vừa tạ thế hôm Thứ Năm vừa qua, tại New York, thọ 81 tuổi.


Sáng Chủ Nhật, 7 Tháng Chín, tại chùa Emanu-El, ở Manhattan, lễ tưởng niệm được diễn ra, với sự hiện diện của gia đình cùng rất nhiều nhân vật tài tử nổi tiếng như Howard Stern, Rosie O’Donnell, Kathy Griffin, Whoopi Goldberg, Hugh Jackman, Barbara Walters, Michael Kors, Ivanka Trump, Bernadette Peters, Sarah Jessica Parker.


Nghệ sĩ Howard Stern lên sân khấu ngỏ lời ca tụng con người và sự nghiệp của bà Joan Rivers, ông pha trò như sau: “Tôi hy vọng ở đâu đó trên kia, Joan đeo chiếc bao tay chụp banh dã cầu, rượt theo Johnny Carson.”


Câu nói đùa của ông ví von, bóng gió đến cuộc “chạy đua” lâu ngày, và không bao giờ nguôi bớt thù hận giữa hai thế lực bầu sô của những chương trình ca nhạc lớn.


Ông Stern cũng gọi bà là người bạn thân của toàn thế giới.


Những người khách đến dự đám tang, được mời vào thưởng thức một chương trình văn nghệ có một không hai, với sự trình diễn của dàn hợp xướng đồng tính, và sự trình diễn của ngôi sao Broadway, Audra McDonald, qua bài hát “Smile” (Bài này đã từng được trình diễn trong đám tang của Michael Jackson, năm 2009).


Hugh Jackman trình bày “Quiet Please There’s a Lady On Stage” của nhóm The BoyFrom Oz.


Những diễn giả khác lên sân khấu phát biểu như nhà báo, xướng ngôn viên đài truyền hình America, Deborah Norville, bạn của con gái bà Joan là Maggie Stern, và con gái của bà là Melissa Rivers.


Khán giả, khách ái mộ và giới truyền thông, sắp hàng dài ở đường số 5th để mong thấy mặt, cũng như “bấm” được những bức ảnh quý của các tài tử Hollywood có mặt tham dự đám tang.


Sự hiện diện đông đảo của giới săn tin, khán giả, hay giới hâm mộ bà đông đảo đến như thế, quả thật đúng ý của bà Joan Rivers, mong muốn đám tang của bà sẽ như thế nào.


Quan tài của bà được đóng cẩn thận, hôm Thứ Bảy, và sẽ được mang lên máy bay để bay sang Los Angeles, vì theo tin của gia đình, bà sẽ được an táng tại nghĩa trang Forest Lawn. (Ð.T.)

Vietnamese increasingly flock to online shopping


From Viet Nam News/Asia News Network



The growth of connected device ownership is causing a boom in the online retail sector, with the number of people making online purchases spiking in the last two years in Southeast Asia, particularly Vietnam, global information company Nielsen said in a report last week.







Vietnamese increasingly flock to online shopping




Online shopping is displayed on a computer screen (Daniel Berehulak/Getty Images)


Doan Duy Khoa, director of Consumer Insights at Nielsen Vietnam, said: “2014 is witnessing a significant growth of e-commerce in Vietnam.


“Entertainment activities such as travel are the key potential areas which continue to see about half of Vietnamese consumers intending to shop online.


“Searching for and finding more information on products and services online before buying in stores seems to be very popular with many Vietnamese consumers.


“Now, with the increasing use of smart phones, Vietnam is in the top three markets in Southeast Asia whereby consumers use their mobile device to shop online most frequently.”


The report said 58 percent of Vietnamese consumers use their mobile phones to shop online frequently.


Khoa said, “And this trend is expected to continue in the coming years.”


The report also said that 56 percent of Vietnamese internet users said they use price-saving apps In-store and 44 percent manage their grocery list with grocery retailers’ mobile apps and online tools.


Regional Comparison


The survey found that travel services are the most commonly bought items online in Southeast Asia along with tickets for films, live performances, exhibitions, and sports events.


Singaporeans and Malaysians rank among the world’s most avid online shoppers.


Singaporeans have the highest online purchase intention globally with around 70 percent planning to go online to buy flights and 69 percent making hotel and tour reservations within the next six months.


The country ranks second highest globally for event tickets.


Malaysians rank second globally in buying tours and making hotel reservations online and third globally in terms of intention to buy airline tickets and event tickets online.


Around half of consumers in Indonesia, the Philippines, and Vietnam intend to make travel and event purchases online, while it is around four in 10 in Thailand.


Digital consumers across the region enjoy shopping online.


Filipinos, Vietnamese, and Singaporeans are most inclined to buy online whereas in Indonesia, Malaysia, and Thailand they are more likely to go online to browse.

Read the full article HERE.

Ca sĩ hải ngoại và chăm sóc sức khỏe


Ðức Tuấn/Người Việt


WESTMINSTER, California (NV)Cuộc sống đời thường của ca sĩ, chuyện ăn mặc, và nhất là làm thế nào để bảo toàn sức khỏe, trong khi đời sống của họ tất bật, đi hát mỗi cuối tuần, ăn uống bất thường, là điều khán giả, giới yêu ca nhạc, những người mến mộ nghệ sĩ muốn tìm hiểu, và muốn biết ra sao. Sau đây là “bật mí” của một số ca sĩ.









Ca sĩ Bảo Khánh trong lúc tập thể dục. (Hình: Ca sĩ cung cấp)


Kỳ Phương Uyên:


“Sau những ngày đi hát cuối tuần, trở về nhà, tôi bắt đầu khép mình vào một nề nếp, kỷ luật do tự mình đặt ra từ chế độ ăn uống, tôi kiêng cữ, tập ăn rau nhiều, không ăn cơm, và cần nhất buổi sáng uống một ly nước lạnh, có vắt tí chanh để lọc sạch bộ máy tiêu hóa…”


Cô nói thêm: “Ngoài ra tôi thích ăn hạt hồ đào, tập thể dục đều đặn, đánh quần vợt một tuần từ 2 đến 3 lần, bên cạnh đó tập ngồi thiền một tuần 2 lần và mỗi lần một tiếng rưỡi.”


Kỳ Phương Uyên nhấn mạnh điểm chính vẫn là chế độ ăn uống có kiêng cữ.


Thế Sơn:


“Chỉ trong vòng khoảng ba tháng trở lại thôi, tôi tập ăn bột yến mạch, lúc đầu ăn rất khó, nhất là nấu đặc, sau rồi tôi nấu lỏng một chút, như vậy dễ ăn hơn, thời gian đầu tôi ăn chỉ một ít, sau khi quen, tôi ăn một ngày hai lần, trừ cơm.”


Anh cho biết, thời gian gần đây anh ít tập thể dục, chỉ ăn bột yến mạch thôi, sau vài tháng số cân của anh giảm rõ rệt.


Hồ Lệ Thu:


“Tôi tập thể dục là chính, rất đều, tôi còn tập ngồi thiền, mỗi ngày một tiếng, và dĩ nhiên ăn uống, kiêng cữ, cố gắng ngủ nhiều, không phí sức lao vào những cuộc chơi đêm.”


Bằng Kiều:


“Tôi không đi tập ở những phòng tập thể dục, nhưng tôi chơi đá banh, một tuần đôi ba lần, và mỗi lần khoảng hai giờ đồng hồ, về chế độ ăn uống, tôi không quan niệm kiêng cữ, thích gì thì cứ ăn, tuy nhiên tôi không uống rượu hoặc bia, không ăn vặt, như xôi chè, nhưng tôi vẫn ‘rít’ thuốc lào đều…”


Lưu Việt Hùng:


“Tôi siêng tập thể dục mỗi ngày, từ một đến hai tiếng tập trong phòng tập thể dục, tôi ăn uống điều độ, kiêng đồ mỡ, ăn nhiều trái cây, ăn bớt cơm, ăn bún, và thịt nhưng không nhiều lắm. Tôi uống nước nhiều, và quan niệm đừng cho mình khát nước, bởi vậy tôi tập thói quen uống mỗi lần một ly đầy.”


“Lưu Việt Hùng có uống rượu hoặc bia không?”


“Có chứ anh, nhưng chỉ uống mỗi khi vui với bạn bè, ít thôi.”


Bảo Khánh:


“Tôi ngủ rất nhiều, một ngày có thể ngủ khoảng 12 tiếng, sau đó thức dậy, đi tập ở phòng tập thể dục, hai tiếng, mỗi ngày. Tập thể dục cũng là tập hát, vì tôi vừa chạy bộ trên máy, vừa hát để luyện thanh, và học bài.”


“Chế độ ăn uống của Bảo Khánh ra sao?”


“Tôi ăn rất đơn giản, không ăn đồ nóng, uống nước lạnh nhiều, không có thói quen hút thuốc hoặc uống bia, rượu, cũng như không uống cà phê.”

Looking for an easy hair idea? Amber Heard has delivered


By BETH SHAPOURI, Glamour



There are hairstyles that take 4,000 hairpins, a million steps, and 14 products. And then there’s this idea spotted on Amber Heard at the launch party for the new Calvin Klein scent Reveal.







Looking for an easy hair idea? Amber Heard has delivered




Amber Heard PHOTO BY TAYLOR HILL/GETTY IMAGES


Read the full article HERE.

Helping diverse learners succeed


By Todd Finley, Edutopia



My career got off to a bad start when I was hired to teach in a Minneapolis Ojibwe Survival School. That was the year that Prince’s Sign O the Times dropped — the year most of my lesson plans failed. More terrifying was the fact that I had no backup plan.







Helping diverse learners succeed




Students study with their laptop computers. (Photo by Sean Gallup/Getty Images)


I’m embarrassed now to admit that I sent over 15 kids to in-school suspension in a single morning. A chair was thrown at my head and later a waterfowl-sized stone. At a school event, a masked student threatened me with a hunting knife while I stood at a public urinal.


The attempted assaults weren’t fun, but I classified them as aberrations and moved on. What really unhinged me was that students didn’t like me. And their scorn felt earned. Most of my memories of that year have been erased, but I’ll always remember putting on my headphones, leaning my head against a bus window on the ride home from work, feeling numb, listening to Sign O the Times.


It took a decade for me to figure out what I did wrong — a lot of little things, but one big thing. I didn’t try hard enough to understand my kids — I didn’t understand their religion, their language, their relationships, their home lives, their poverty, their politics, their weekend visits to the rez, their history, or their dreams. And secondarily, I was too occupied with pretending I knew what I was doing to share anything real about myself.


Today we know more strategies for helping all kinds of students succeed. But none of them can work unless we learn to “see out of ourselves through our cracks and into others through theirs,” says author John Green. Otherwise, it’s like “looking at your window shade but never looking inside. But once the vessel cracks, the like can get in. The like can get out.”

Read the full article HERE.

Streamy Awards 2014 honors YouTube star; Michelle Phan


By Aria Collins, Kpop Starz



Streamy Awards 2014 has come and gone and winners have been named, including favorite YouTube stars Michelle Phan and Tyler Oakley.







Streamy Awards 2014 Honors YouTube Star; Michelle Phan




Streamy Awards 2014 Icon Award recipient Michelle Phan (Photo : Gage Skidmore via Wikimedia Commons)


Held at the Beverly Hilton in Beverly Hills, Streamy Awards 2014 honored the best of online video. But honors were lauded before the actual show as Pitbull, Michelle Pahn, Tyler Oakley and Shay Carl were given the award-giving body’s first Icon Awards.


The Icon Award is reportedly the Streamy Awards’ highest honor. The show’s executive producer Drew Baldwin said the purpose of the award is to give honor to “creators who have made tremendous contributions to their communities through online video and social media.”


Pitbull won under the music category. Phan was lauded for inspiring beauty enthusiasts. Shay Butler, also known as Shay Carl, was given praise for entrepreneurship. And Tyler Oakley, an LGBT advocate was awarded for his activism.


Some other awards were also given on Thursday at the YouTube Space in Playa Vista, Los Angeles. The pre-awarded winners were Brittany Fulan as Viner of the Year, “Video Game High School” for Ensemble cast, Tyler Oakley for audience choice for Entertainer of the Year, and “EnchufeTV” for audience choice for Show of The Year.

Read the full story HERE.

Bridges help couple forge through grief


By Pam Kragen, UT San Diego



CARLSBAD — Eight thousand miles west of Carlsbad, sturdy bridges are being built in impoverished Vietnamese villages, all in the name of love.







Bridges help couple forge through grief




A Vietnamese boy holds a photo of Ansel Thuong Le at the entrance to one of the bridges built in Le’s name in Mekong Delta. — Hai Le


A few months after 15-year-old Ansel Thuong Le of Carlsbad passed away in 2012, his parents launched the bridge-building foundation to honor his name (Thuong means “to love” in Vietnamese) and to help them make some sense of his death.


So far, the family-funded Ansel Foundation Project has built three bridges, but there’s a need for at least 1,000 more, so Ansel’s parents, Hai and Loann Le, plan to continue building the monuments in his honor for the rest of their lives.


“Ansel had a very good plan for his future. When he left us so suddenly, we didn’t know what to do. We were paralyzed. That’s when a friend told us to do something positive in his memory to help us find a way through our grief,” said Dr. Hai Le, 53, an internal medicine doctor at Scripps Coastal Medical Center in Vista.


photo
A Vietnamese boy holds a photo of Ansel Thuong Le at the entrance to one of the bridges built in Le’s name in Mekong Delta. — Hai Le
To his parents — who met in the late 1970s in Long Beach, where their families immigrated after the Vietnam War — Ansel was a quiet, studious and serious student. He dreamed of a career in medicine and excelled in speech and debate as a sophomore at Carlsbad High School. But after Ansel died in an accident at the family’s home in October 2012, Le said he and his wife were surprised to discover another side of their son.


“More than 400 students came to the wake, and at the funeral, the entire speech and debate team told stories about how he helped other students, how he had strong opinions on social issues, what a tough debater he was, and how he often gave up his lunch hour to tutor others,” Le said.


In an essay written just a month before he died, Ansel explained his desire to follow his father and mother (a dietitian and health coach) into medicine, which he described as “a life spent toward alleviating pain, to allow people to thrive with the beauties of life, not trapped by its sorrows and sufferings.”


Ansel was so invested in the idea of becoming a doctor, he had his own stethoscope, medical chart and set of scrubs that he liked to wear when he studied. Because his parents knew the items were precious to the teen, he was buried with them.


Ansel was following a path first forged by his father, who as a boy dreamed of following in his mother’s footsteps. She was the only nurse in their suburban Saigon community.


“She was so powerfully useful. We were the only family with a first-aid kid and I wanted to be like her — to have that power to be useful and helpful to others,” Hai Le said.


After the fall of Saigon in 1975, Le’s father and eldest brother were sent to re-education camps by the North Vietnamese and a few older siblings immigrated to the U.S. to go to college. In March 1979, he and five of his siblings were able to travel with forged Chinese visas to an overcrowded island refugee camp in Malaysia. There, physicians from Doctors Without Borders would arrive by boat each week and work tirelessly with the cholera-stricken refugees.

Read the full story HERE.

Hanoi to deploy submarines in deterrent against China


From TODAY



HANOI — Hanoi will soon have a credible naval deterrent to Beijing in the South China Sea in the form of Kilo-class submarines from Russia, which experts have said could make Beijing think twice before pushing its much smaller neighbour around in disputed waters.







Hanoi to deploy submarines in deterrent against China




 Vietnamese Navy’s first submarine class Kilo (Vietnam News Agency/AFP/Getty Images)


A master of guerrilla warfare, Vietnam has taken possession of two of the state-of-the-art submarines and will get a third in November under a US$2.6 billion (S$3.3 billion) deal with Moscow in 2009. A final three are scheduled to be delivered in two years.


While both Vietnam and China are under communist rule and annual trade has risen to US$50 billion, Hanoi has long been wary of Beijing, especially over its claims to most of the potentially energy-rich South China Sea. Beijing’s placement of an oil rig in waters claimed by Hanoi earlier this year infuriated the latter, but coastguard vessels despatched by Vietnam to the platform were always chased away by larger Chinese boats.


The Vietnamese are likely to run so-called area denial operations off its coast and around its military bases in the Spratly island chain of the South China Sea once the submarines are fully operational, said experts.


That would complicate Chinese calculations over military moves against Vietnamese holdings in the Spratlys or in the event of an armed clash over disputed oil fields, though China has a much larger navy, including a fleet of 70 submarines, they added.


“Sea denial means creating a psychological deterrent by making sure a stronger naval rival never really knows where your subs may be,” said Mr Collin Koh of Singapore’s S Rajaratnam School of International Studies.


“It is classic asymmetric warfare utilised by the weak against the strong and something I think the Vietnamese understand very well. The question is whether they can perfect it in the underwater dimension.”


Hanoi is not wasting time getting to grips with its biggest arms purchase — the centrepiece of a naval expansion programme that state media has kept largely under wraps.


From the sheltered harbour of Cam Ranh Bay — home to a massive United States military base during the Vietnam War — the first two submarines have recently been sighted plying the Vietnamese coast on training runs, said regional diplomats.


A Vietnamese crew is also training aboard its third Kilo in waters off St Petersburg ahead of its delivery to Cam Ranh Bay in November, Russia’s Interfax news agency reported last month.

Read the full story HERE.

Sen. Lara: New bill would let undocumented get health-care coverage


By Tam Nguyen, Nguoi Viet



LOS ANGELES ― The state has made progress in encouraging the uninsured to sign up for health insurance, but it isn’t enough, according to a Southern California state senator and an area insurance expert.







Sen. Lara: New bill would let undocumented get health-care coverage




Dr. John Connolly gives the facts about health-care enrollment. Photo by Tam Nguyen/Nguoi Viet.


Last year, 1.4 million people enrolled in Covered California, the state’s answer to the federal Affordable Care Act, according to Dr. John Connolly, associate director of the Insure the Uninsured Project. An additional 2.7 million people were eligible for Medi-Cal, however only 400,000 are registered, he said.


Connolly said a study by the University of California and UCLA estimated there will be 3.4 million uninsured people by 2019, and between 1.35 million and 1.5 million will be undocumented.


To combat that, State Sen. Ricardo Lara (D-Bell Gardens) said he would introduce the Health For All Act. The bill would expand health coverage to individuals who are currently excluded from Medi-Cal if individuals meet income requirements or offer an exchange program where they could purchase private health insurance.







Sen. Lara: New bill would let undocumented get health-care coverage




State Sen. Ricardo Lara (D-Bell Gardens) addresses the media about reintroducing the Health For All Act. Photo by Tam Nguyen/Nguoi Viet.


“Right now the Affordable Care Act specifically excludes undocumented immigrants from health-care coverage provided through the exchange program, such as Covered California, and this bill will change how people in California can get health care,” he said.


According to Sen. Lara, 1 million undocumented Californians are ineligible for coverage through the Affordable Care Act. With the Health For All Act, they would be eligible for coverage through Medi-Cal or Covered California.


Sen. Lara said he is confident that the bill will make it to a vote in Sacramento.


“It is the right thing to do to let everyone have health care,” he said. “Hopefully this state will lead by example so other states can adopt this bill as well and the whole country will have health coverage.”

Larger iPhones and smartwatch unveiled


From Associated Press



CUPERTINO, Calif.  — For the first time in years, Apple’s iPhones aren’t the star of the show. Apple unveiled a smartwatch on Tuesday, a wearable device that marks the company’s first major entry in a new product category since the iPad’s debut in 2010.







Larger iPhones and smartwatch unveiled




Apple CEO Tim Cook introduces the new iPhone 6 and iPhone 6 Plus on Tuesday, Sept. 9, 2014, in Cupertino, Calif. (AP Photo/Marcio Jose Sanchez)


The move is significant because of recent questions about whether Apple still has a knack for innovating following the 2011 death of co-founder Steve Jobs.


The device’s introduction upstaged the company’s two new, larger iPhones, which won’t just have bigger screens; they’ll have a new, horizontal viewing mode to take advantage of the larger display.


The iPhone 6 will have a screen measuring 4.7 inches, while the iPhone 6 Plus will be 5.5 inches. In both cases, app developers will be able to design apps that can be viewed differently when the phone is held horizontally.


Apple also introduced a system for using the phone to make credit card payments at retail stores.


Apple is turning to the past as it lays out its future. The company is holding the event at the Flint Center for the Performing Arts, the same venue where Jobs unveiled the industry-shifting Mac computer 25 years ago. The Cupertino, California, venue is near Apple’s headquarters.


As for the iPhones, which still represent the main source of Apple’s profits, larger models should help the company compete with Android devices.


Here’s what’s coming out of Tuesday’s event:


 


LARGER iPHONES


Now, Apple is increasing that. The iPhone 6 will have a 4.7-inch screen, while the iPhone 6 Plus will be 5.5 inches. The screen resolution on the Plus version will be sharper than previous iPhones, at 401 pixels per inch rather than 326.


With the larger screen comes a new horizontal view of the home screen. Usually, icons are stacked vertically, even when the phone is turned horizontally. App developers will also have new tools to rearrange their content to take advantage of that larger screen.


The new phones aren’t as big as Samsung’s latest flagship phones — 5.1 inches for the Galaxy S5 and 5.7 inches for the Note 4 — but they will be large enough to neutralize a key advantage Samsung and other Android manufacturers have had.


Notably, Samsung’s Note phone isn’t getting bigger this year. Last year’s Note 3 was 5.7 inches. Instead, Samsung is emphasizing other hardware features, such as a sharper screen. It’s also releasing a model with a curved edge to display weather, time and other information on the side of the phone.


Apple says the new phones will be faster and have better battery life than previous versions. The phones will also have a new sensor, the barometer, to estimate how much you’ve climbed stairs, not just how far you’ve walked or run.


Of course, some people still use their phones to actually make calls. When there’s poor cellular reception, people will be able to make regular calls over Wi-Fi. The handoff between the two networks will be seamless. In the U.S., this feature will initially be available through T-Mobile.


The resolution on the camera is staying at 8 megapixels, while rival Android and Windows phones have been boosting that. The S5, for instance, is at 16 megapixels. However, the megapixel count is only one factor in what makes a good photo. Apple says it is putting in new sensors for better shots.


Apple is also improving a slow-motion video feature by allowing even slower shots. The camera will be able to take 240 frames per second, double what’s in last year’s iPhone 5s. Normally, video is at 60 frames per second.


The new phones will start shipping in the U.S. on Sept. 19, with advance orders to begin this Friday. Starting prices will be comparable to those in the past — $199 with a two-year contract for the iPhone 6 with 16 gigabytes of storage.


However, the step-up models will have double the memory than before — $299 for 64 gigabytes and $399 for 128 gigabytes. The iPhone 6 Plus phones will cost $100 more at each configuration.


 


MOBILE PAYMENTS


Apple is calling its new payment system Apple Pay.


You’ll be able to use your phone’s camera to capture a photo of your card. Apple will verify it behind the scenes and add it to your phone’s Passbook account so you can make payments at a retailer. Apple announced several merchants that will accept this system, including Macy’s, Whole Foods, Walgreens and Disney stores — and of course, Apple stores.


Many companies have tried to push mobile payment services, but none has caught on widely. Cook says that’s because the business models have been centered around companies’ self-interest instead of the user experience. The latter, Cook says, is “exactly what Apple does best.”


For security, the card number is stored only on the device. Each time you pay, a one-time card number is created to make the transaction.


 


A SMARTWATCH







Larger iPhones and smartwatch unveiled




Apple CEO Tim Cook announces the Apple Watch during an Apple special event at the Flint Center for the Performing Arts on September 9, 2014 in Cupertino, California. Apple unveiled the Apple Watch wearable tech and two new iPhones, the iPhone 6 and iPhone 6 Plus. (Photo by Justin Sullivan/Getty Images)


Apple’s new wearable device has been dubbed the iWatch. It’s likely to be a computerized watch or bracelet to help people monitor health, manage homes and even buy merchandise.


Consumer electronics companies have yet to demonstrate a compelling need for smartwatches, while bracelets have largely been niche products aimed at tracking fitness activities. Apple’s device is expected to do more and do it well.


Consider the company’s track record: Music players, smartphones and tablet computers existed long before Apple made its own versions. But they weren’t mainstream or popular until the iPod, iPhone and iPad came along. Under Jobs, Apple made those products easy and fun to use.


Apple may use Tuesday’s event merely to announce the wearable product, along with the price. There’s speculation that the device wouldn’t be available until early next year, though Apple was expected to start taking advance orders during the holiday shopping season.


 


NEW SOFTWARE


Though much of the attention has been on new gadgets, the software powering those gadgets is getting its annual refresh. Apple considers iOS 8 to be its biggest update since the introduction of the app store in 2008.


Existing iPhone and iPad users will be eligible for the free upgrade, too. Apple takes pride in pushing existing customers to the latest software, allowing app developers to incorporate new features without worrying about abandoning existing users. With Android, many recent phones can’t be upgraded right away because of restrictions placed by manufacturers and wireless carriers.


Among other things, iOS 8 will let devices work better in sync. For instance, it’ll be possible to start a message on an iPhone and finish it on an iPad. With an upcoming Mac upgrade called Yosemite, it’ll be possible to continue working on that same message on a Mac computer as well.


The new iOS software will also let people do more things without jumping from app to app. For example, if a text message comes in as you’re composing an email, you’ll be able to pull down the text from the top edge and send a reply, all without leaving the email app.


A new keyboard aims to predict what you’re about to type, going beyond standard spell-checking. You can install keyboards from outside parties, too, something Android already allows.


In fact, Apple is opening up more of its features to outside developers than in the past. The fingerprint sensor on iPhones won’t be restricted to Apple’s own services, for instance.


The new software will be available to existing users on Sept. 17.


 


HOME AND HEALTH


Apple is rolling out the HomeKit and HealthKit systems. The idea is to turn Apple’s products into a suite of digital servants that do everything from monitoring a person’s eating habits and exercise routines to turning on the coffee maker in the morning.


Again, Apple isn’t first in offering home and health monitoring systems. But consumers haven’t rushed to buy those systems partly because products from various manufacturers don’t always work with one another. With HomeKit and HealthKit, Apple is seeking to create some unity — with Apple’s devices serving as a hub.



Copyright 2014 The Associated Press. All rights reserved. This material may not be published, broadcast, rewritten or redistributed.

Quảng Ninh: Ngạt khí trong quán karaoke, 6 người chết

QUẢNG NINH (NV)Ít nhất 6 người thiệt mạng và 6 người khác nguy kịch vì bị ngạt không khí trong một quán karaoke ở xã Quảng Chính, huyện Hải Hà, tỉnh Quảng Ninh vào hôm 8 tháng 9.









Quán karaoke nơi xảy ra tai nạn khiến 6 người thiệt mạng. (Hình: Báo Lao Ðộng)


Báo Lao Ðộng cho hay, nguyên nhân dẫn đến vụ tai nạn là vì mất điện, quán karaoke chạy máy phát điện cho khách vui chơi, khiến cho toàn bộ nhân viên và khách bị ngạt khí.


Báo Lao Ðộng dẫn nguồn tin từ công an tỉnh Quảng Ninh cho biết, “Lúc 15 giờ 30 chiều 8 tháng 9, anh Nguyễn Hữu Tuyến, chủ quán karaoke từ nhà ra thấy quán vẫn đóng cửa im ỉm khác thường. Anh Tuyến mở cửa thì phát hiện 12 người gồm 8 vị khách và 4 nhân viên của quán đang nằm la liệt trên sàn trong tình trạng bất động.”


Cơ quan công an tìm thấy 6 người đã tử vong gồm Lê Văn Biên, Phạm Việt Ðức, Vũ Văn Luyện, Ðinh Văn Thuẫn, cùng 2 người tên Công và Trịnh. Sáu người trong tình trạng nguy kịch gồm có 5 đàn ông và 1 phụ nữ.


Theo cơ quan điều tra, tất cả nạn nhân thương vong đều do bị suy hô hấp do ngạt khói thải ra từ máy phát điện, tất cả cùng bị ngạt thở, nằm bất động trong quán. (KN)

Hội Đồng Thẩm Mỹ California thuyết trình bằng tiếng Việt


Thiên An/Người Việt


GARDEN GROVE, California (NV) – Hội Đồng Thẩm Mỹ California (người trong ngành gọi là “state board”) vừa có một buổi hội thảo với cộng đồng Việt Nam về an toàn vệ sinh trong ngành móng tay và thẩm mỹ tại trường thẩm mỹ Advanced Beauty College, thành phố Garden Grove, hôm Thứ Hai vừa qua.









Ghi danh tham dự buổi hội thảo. (Hình: Thiên An/Người Việt)


Buổi hội thảo do văn phòng Thượng Nghị Sĩ Lou Correa phối hợp cùng trường tổ chức, với sự tham dự của giám đốc, ủy viên, thanh tra viên Hội Đồng Thẩm Mỹ California, cùng rất nhiều học viên, kỹ thuật viên, và người kinh doanh trong nghề thuộc đủ sắc dân.


Chủ đề buổi hội thảo xoay quanh một số vấn đề về vệ sinh tiệm thẩm mỹ, đặc biệt là tại các tiệm móng tay của người Việt: cách thức “state board” kiểm tra và những lỗi thường bị bắt phạt trong các năm qua.









Bà Christie Trúc Trần (áo đen) đang đại diện Hội Đồng Thẩm Mỹ California trả lời thắc mắc của một chủ tiệm. (Hình: Thiên An/Người Việt)


Ba mục chính của chương trình bao gồm: thuyết trình, giải đáp câu hỏi, và phần trao đổi trực tiếp giữa thợ thẩm mỹ và thanh tra viên tại địa phương.


Giữ vai trò chính trong buổi thuyết trình bằng hai thứ tiếng Việt và Anh ngữ là bà Kristy Underwood, giám đốc Hội Đồng Thẩm Mỹ California, và bà Christie Trúc Trần, thành viên gốc Việt duy nhất của hội đồng.









Hai thanh tra viên ở địa phương (phải) nói chuyện cùng các thợ móng tay và thẩm mỹ. (Hình: Thiên An/Người Việt)


Một số lỗi thường gặp khiến thợ và chủ các tiệm bị phạt liên quan đến giấy phép hoạt động, cách khử trùng dụng cụ, vệ sinh bồn ghế spa, các dụng cụ phải dùng một lần rồi bỏ, cách bảo quản các chất lỏng, kem, bột và mỹ phẩm…


Người nhân viên gốc Việt của hội đồng giải thích thêm về các trường hợp “người Việt mình không biết nên hay mắc phải.”


Liên quan đến việc kháng cáo, bà Trúc Trần nói: “Quý vị có quyền mang thông dịch viên hoặc người đại diện. Nhưng nhiều người lại lầm lẫn giữa thông dịch viên và người đại diện.”

Bà Trúc cho biết công việc của thông dịch viên chỉ cho phép được dịch lại chính xác những điều thân chủ nói. Nếu người kháng án đưa người thân đi cùng và có nói chuyện, trao đổi trong phòng xử, thì phải ghi danh người này là người đại diện, thay vì là thông dịch viên.


Bà Trúc cũng khuyên người kháng cáo nên in sẵn những bằng chứng để ủy ban có thể xem xét và lưu vào hồ sơ.


Về một lỗi tiệm thường xuyên mắc phải khi bị thanh tra, theo lời hội đồng, tiệm luôn luôn phải có một người có bằng hành nghề để đại diện, “licensee in charge.” Rất nhiều tiệm bị phạt chỉ vì chủ tiệm không hiện diện và không có thợ nhận là “licensee in charge” khi thanh tra viên hỏi. Trái với suy nghĩ của nhiều người, người “licensee in charge” chỉ đại diện tiếp thanh tra viên chứ không phải chịu bất kỳ trách nhiệm gì thay cho chủ tiệm.


Một số lỗi thường gặp khác là khi thợ dùng những bao phủ đầu ngón tay bằng nhựa khi làm cho khách mà không thay bao mới cho từng lượt khách, hay để kiềm trong bao nhựa chỉ có tên của hãng sản xuất thay vì dán nhãn là sạch hay dơ…









Ghi lại những điều buổi thuyết trình đề cập. (Hình: Thiên An/Người Việt)


Bà Kristy Underwood, giám đốc Hội Đồng Thẩm Mỹ California, cho hay: “Tiền quý vị đóng phạt chúng tôi không được giữ. Xin quý vị hiểu là luật do các bác sĩ và nhà khoa học đưa ra để tiểu bang đảm bảo vệ an toàn cho khách hàng của quý vị.”


“Chúng tôi cũng cố gắng dịch các thông tin sang Tiếng Việt, để ngăn ngừa việc bị phạt.” Bà Underwood nói thêm.


Phần hỏi đáp thắc mắc với gần hai mươi câu hỏi khác nhau, từ về ghi danh giấy phép hoạt động của một học viên chưa vào nghề đến cách thay đổi luật bảo trì và lau chùi ghế spa của một số chủ tiệm móng tay, lần lượt được hội đồng giải đáp.


Chương trình kết thúc vào khoảng giữa trưa, nhiều người tham dự nán lại để tiếp tục trao đổi với các thanh tra viên địa phương và nhân viên Hội Đồng Thẩm Mỹ California.



Liên lạc tác giả: [email protected]


 

Ghiền Facebook, và những chuyện cười ra nước mắt

Hà Giang/Người Việt

WESTMINSTER, Calif (NV) – Với hơn 830 triệu người dùng đăng nhập (log in), tạo ra hàng trăm triệu ‘statuses’ và 4.5 tỷ ‘Likes’ mỗi ngày,  ảnh hưởng của Facebook là điều không thể chối cãi.

Hơn 600 triệu người dùng Facebook ở tuổi từ 15 đến 35 liên tục post lên mạng hình ảnh và thông báo mình đang làm gì với ai ở đâu. (Hình minh họa: Pew Research Center)

Kể từ khi ra đời năm 2004, Facebook tiếp tục phát triển với một tốc độ kinh ngạc, kết nối hàng triệu người khắp nơi. Hiện với hơn 1.23 tỷ người mở tài khoản (account) tính đến cuối năm 2013, Facebook là trang mạng xã hội lớn nhất thế giới.

Một nghiên cứu của Pew Research Center cho biết khoảng 62% người có thói quen vào Facebook mỗi ngày thường xuyên post hình và tường trình trên trang Facebook cá nhân là mình đang làm gì ở đâu, với ai. Thêm vào đó, biết bao nhiêu trang Facebook của các thương mại hiện cũng đang tích cực quảng cáo dịch vụ và sản phẩm của mình.

Thật khó mà tránh được sự xâm lăng của Facebook. Vẫn theo Pew Research Center, hiện 7.5 triệu nút “Like” của Facebook nằm trên khắp các trang mạng khác.

Như vậy Facebook gây ảnh hưởng lớn thì hẳn rồi, nhưng trang mạng khổng lồ này đang tạo một ảnh hưởng tốt hay xấu? Câu trả lời còn tùy kinh nghiệm riêng của mỗi người. 

Niềm vui và nỗi thất vọng

Em Dũng Q. Nguyễn, 19 tuổi, nhà ở Torrance, là một người ái mộ Facebook, cho biết dù đã có Facebook account từ mấy năm nay, nhưng em chỉ dùng nó để liên lạc với bạn bè cùng trường, và phải đến khi chuẩn bị vào đại học ở University of  Washington ở Seattle năm đầu tiên, em mới thấy sự lợi ích thực sự của trang mạng xã hội khổng lồ này.

Dũng kể: “Em post thử một vài status để tìm bạn cùng là sinh viên năm thứ nhất, ai ngờ nhờ đó tìm được mấy người bạn cùng từ vùng Nam Cali, mừng quá!”

Dũng cũng cho biết nhờ những comments và chat qua lại với mấy bạn mới trong mấy tháng hè, mà cảm thấy an tâm khi biết mình ít ra cũng đã từng “giao tiếp” với một số sinh viên mới ở đây, dù chỉ trong thế giới ảo.

“Cả những sinh viên năm thứ hai, thứ ba cũng sốt sắng trả lời những thắc mắc của em nữa.” Dũng khoe.

Ông Duy M. Trần, nhà ở Huntington Beach, nói ông rất “mê” chức năng nhóm (group) của Facebook, cho biết ông có một nhóm bạn cuối tuần chơi đá banh với nhau.

“Nhờ Facebook, cả nhóm liên lạc với nhau rất dễ dàng, muốn rủ nhau đi giờ nào, chỉ cần viết status, rồi nhấn một cái là cả bọn được thông báo. Tuyệt vời!”

Còn bà Thục Trần, dân cư Costa Mesa chia sẻ “niềm vui không thể tả” là nhờ Facebook mà bà tìm lại được một người bạn thân từ thuở còn học chung với nhau suốt 7 năm ở trường nữ trung học Gia Long.

“Sau 75 tụi tôi mất liên lạc, tìm nhau hoài không được, đứa này nghĩ thầm rằng chắc đứa kia vượt biên chết rồi. Tình cờ gặp nhau trên Facebook, thật mừng hết lớn. Biết Hồng Nhung (bạn của bà) nó ở mãi bên Đan Mạch, tôi nhất định đòi ông xã cho đi thăm bạn một chuyến cho thỏa lòng.” Bà tâm sự.

Nhưng không phải ai cũng có những kinh nghiệm tốt với Facebook.

Với bà Hạnh Lê (tên đã được đổi theo yêu cầu) thì thế giới Facebook những ngày này là một thế giới “buồn và thất vọng.”

“Khi chị Phương, một người bạn gái rất thân, gửi tôi một text message riêng, yêu cầu hãy “unfriend” ông xã của chị ấy, thì tôi biết là Facebook vô tình đã tạo vấn đề.” Bà Hạnh tâm sự, rồi kể: “Vợ chồng Phương và tôi cùng ở trong một nhóm bạn đọc và phê bình sách. Ông xã của Phương chăm đọc sách hơn, và hay post những phê bình sách, mà tôi thì chăm “Like” status của mọi người, hễ cứ ai post gì thì cũng “Like” tuốt.”

“Ai ngờ đâu vì những cái “Like” này mà tôi gặp rắc rối!’ Bà Hạnh  cho biết đến khi gặp bạn gái để hỏi tại sao ra nông nỗi, thì được nghe người bạn tả oán:

“Tao nghi ông xã tao ổng không những nghiền… Facebook mà còn… mê mày. Ông dạo này tối tối cứ ăn cơm xong là chạy tuốt vào phòng làm việc, post status lên rồi ngồi chờ. Việc nhà không thèm để mắt đến. Tao để ý thấy đến khi nào thấy mày “Like” rồi thì ổng mới yên tâm. Rồi khi được “Like” rồi thì lại miệt mài ngồi comment thêm nữa, đúng là con nghiện. Thôi mày thương tao thì unfriend ổng giùm, để giúp cho ổng chữa bệnh.”

“Thật là cười ra nước mắt!”  Bà Hạnh nói, rồi cho biết suy nghĩ mãi, chẳng biết unfriend thì phải giải thích với chồng bạn làm sao bây giờ, bà đành quyết định tạm “đóng cửa cái tài khoản Facebook đang gặp nạn” đó.

Bệnh nghiền Facebook

Nghiền Facebook là một hiện tượng có thật. Tiến Sĩ Larry D. Rosen, giáo sư tâm lý học tại California State University, Dominguez Hills nói:

“Mặc dù trung bình một người Mỹ mỗi ngày dùng Facebook khoảng 40 phút, những người nghiền nặng vào đây (Facebook) ít nhất là một lần mỗi 15 phút, hoặc nếu thiếu Facebook, thì thấy người bần thần khó chịu. Thói quen này tạo ra nhiều hệ quả tiêu cực.”

Người nghiền Facebook, trừ khi bị người nhà kêu ca, khó có thể tự mình đóng trang mạng xã hội này lại. (Hình minh họa: Pew Research Center)

Tiến Sĩ Rosen cho rằng những người quá nghiền Facebook bị đẩy vào một thế giới ảo, và ngày càng xa rời cuộc sống thực sự của họ, khiến việc làm bị sao nhãng, và những mối quan hệ thực trở nên hời hợt, lỏng lẻo.

Với giới trẻ, những là những em ở tuổi teen, việc dành quá nhiều thời gian cho Facebook, vẫn theo Tiến Sĩ Rosen, có thể ít nhiều khiến các em phát triển khuynh hướng “nghĩ đến cái tôi” nhiều quá, nhất là những em “lúc nào cũng bận rộn sharing với thế giới mình đang làm gì, với ai, ở đâu.”

“Ngoài việc mất quá nhiều thì giờ cho Facebook, không còn thì giờ để học hay làm bài tập, trẻ con bị nghiền Facebook lâu dần có thể có những dấu hiệu rối loạn tâm lý khác, trong đó có việc thích chỉ trích xã hội và đôi khi cường điệu thái quá.” Ông Rosen nói.

Làm sao để biết mình hay người thân bị bệnh nghiền Facebook?

Ký giả Michael Poh, một blogger chuyên phân tích về các mạng xã hội, liệt kê và phân tích những dấu hiệu tiêu biểu của con bệnh, chẳng hạn:

Share lung tung: Ở vào thời điểm mà nhiều cư dân mạng quan tâm về vấn việc bảo vệ đời sống riêng tư, việc người nghiền Facebook tự nguyện chia sẻ những bí mật sâu thẳm nhất về đời sống của họ với hàng trăm có khi hàng ngàn người là hiện tượng khá ngạc nhiên. Có lẽ những người này nghiền được quần chúng ái mộ hay công nhận, ký giả Poh nhận xét.

Liên tục vào Facebook: Thói quen này thông dụng hơn với những người mà công việc đòi hỏi họ suốt ngày phải ngồi trước máy vi tính. Họ thường xuyên mở nhiều màn ảnh trên máy, và cứ mỗi vài phút lại vào Facebook để xem có ai cập nhật tin tức gì hay comments gì mới không, để nhất nút “Like”, “share” hay comment lại.

Quá quan tâm về trang của mình: Nhiều người nghiền cứ lâu lâu phải moi óc tìm xem có gì là lạ, ngộ nghĩnh, buồn cười, hay độc đáo để post lên trang Facebook, tag bạn bè vào cho họ xem, và khi đã post lên rồi, thì hồi hộp đợi chờ xem đã có được mấy người vào “Like”, hay để lại comment. Khi đã có người comment rồi thì lập tức comment lại, và họ cứ đắm đuối trong cái vòng luẩn quẩn này, không thoát ra được.

Ào ạt Add Friend: Nhiều người lúc nào cũng tìm cách Add Friend như chạy đua xem ai có nhiều Facebook friends nhất, như thể những “friends” mà họ chưa bao giờ gặp hay sẽ chẳng bao giờ gặp ở ngoài đời là những tấm huy chương treo trên tường nhà của họ.

Sao nhãng tình thân thực sự: Khi bị nghiền lâu, con bệnh vô hình chung đánh đổi những tình thân thực ngoài đời với bạn bè trong thế giới ảo, và trở thành thoải mái hơn với những tin nhắn, hình ảnh, comment và “like” của người khác thay vì giao tiếp và chuyện trò với bạn bè thật, và đây là lúc mà phẩm chất đời sống của họ bắt đầu trên đà đi xuống, theo Tiến Sĩ Rosen.

Làm sao để chữa bệnh?

Với những ai muốn chữa bệnh nghiền Facebook, ký giả Michael Poh chỉ nhắn gửi hai chữ ngắn gọn “chừng mực.”

Còn Tiến Sĩ Larry D. Rosen thì đưa ra những đề nghị kỹ hơn như tắt internet khi không cần, không cài Facebook app vào điện thoại di động, đi chơi thể thao, tham gia nhiều hoạt động ngoài trời với bạn bè, người thân, và nhất là luôn nhắc nhở chính mình câu “thuốc bổ và thuốc độc chỉ khác nhau ở cái liều.”

Liên lạc tác giả: [email protected]

Ông Nguyễn Thanh Tịnh

Bà Maria Nguyễn Thị Nhời

Bà Maria Nguyễn Thị Hương

Kiên Lương, thị trấn chết dần, chết mòn vì xi măng

KI ÊN GIANG (NV) Người dân sống tại thị trấn Kiên Lương chua chát gọi nơi mình sống là “thị trấn khó thở.” Ở đây đi đâu cũng thấy xi măng. Xi măng bám cây xanh, phủ mái nhà, xi măng “trộn” vào cơm…


Trong phạm vi bán kính khoảng 10 km có đến 5 nhà máy xi măng, thị trấn Kiên Lương, Kiên Lương, tỉnh Kiên Giang dường như không lúc nào được hít thở bầu không khí trong lành.









Trong buổi sáng, một gia đình tại khu phố Tám Thước quét 10 m2 nhà cân được 0.5 kg clinker. (Hình: báo Thanh Niên)


Báo Thanh Niên dẫn lời một người dân tại khu phố Tám Thước, thị trấn Kiên Lương cho biết, có thời gian người dân ở đây coi bụi xi măng là… nguồn lợi. Vì khi các nhà máy xi măng xả bụi ra khu dân cư, họ quét và cho vào bao để gom góp đầy bao rồi đem đi bán.


Thế nhưng giờ đây, một quan chức địa phương xin giấu tên kể, đồng nghiệp của ông tới cơ quan thú thật rằng họ không dám ngẩng mặt nhìn ai vì sợ bị coi là ở dơ. “Xách xe chạy một đoạn thì bụi đã bám đầy, có rửa mặt cũng như không,” ông này nói.


Gần đây, người dân lại gửi đơn cầu cứu khắp nơi, bởi theo họ, nạn ô nhiễm đã quá sức chịu đựng. Nhất là khi họ phát hiện tại khu phố mình sống có quá nhiều người mắc bệnh đường hô hấp và hàng loạt người bị cho là chết vì ung thư.


Ông Nguyễn Văn Tuyến, trưởng khu phố Tám Thước cho biết, đã chứng kiến cảnh nhiều người dân trong khu phố chết vì ung thư. “Khu phố Tám Thước chạy dài 1.5 km ven QL80, khoảng 2,800 dân đã có gần 40 trường hợp chết do ung thư, trong đó chiếm phần lớn là ung thư phổi và ung thư họng. Ðó là con số chưa đầy đủ, thực tế có thể còn nhiều hơn,” ông Tuyến nói.


Nói với báo Thanh Niên, ông Tuyến lo lắng: “Cây cối ở đây có nơi không thể sống được vì xi măng bám đầy lá. Rau diếp cá bán ở chợ, khi dỡ lên thì thấy một lớp xi măng dày. Hàng hóa trưng bán trong nhà, nếu một ngày không lau chùi là biến thành đồ cũ vì quay đi quay lại là phủ đầy bụi xi măng.”


Ðể chứng minh bụi xi măng nhiều thế nào, anh Trần Quốc Vũ, sống ngang khu vực nhà máy xi măng Kiên Lương, đưa nhà báo về để… quét nhà.


Trong khu vực chưa tới 10 m2, anh Vũ quét và đem cân được gần 0.5 kg bụi xi măng. “Mới chỉ qua một đêm mà bụi cỡ đó. Hỏi bao nhiêu năm nay người dân ở đây phải hít thở bao nhiêu xi măng vào cơ thể?” anh Vũ bức xúc.


Ông Ðặng Minh Thành, phó chủ tịch thị trấn Kiên Lương, cho biết: “Lãnh đạo huyện cũng đã nắm tình hình nhiều người dân sống gần khu vực nhà máy xi măng bị mắc bệnh hiểm nghèo và đã chỉ đạo trung tâm y tế huyện tiến hành rà soát để có những biện pháp kịp thời giúp đỡ người dân.”


Người dân cho rằng, sở dĩ có tình trạng bụi xi măng “bủa vây” là do có những nhà máy xi măng đã xả thẳng khói bụi ra môi trường chưa qua xử lý. Thậm chí, tại nhà máy xi măng Kiên Lương, ngày 28 tháng 8, báo Thanh Niên đã chứng kiến nhà máy này vận chuyển clinker chưa đóng bao xuống sà lan mà không hề che chắn, cứ thế chuyển từ nhà máy xuống bến sông. Lúc gặp gió, bụi clinker bay mù trời.


Ông Ðoàn Hữu Thắng, chi cục trưởng Chi Cục Môi Trường tỉnh Kiên Giang thừa nhận: “Vấn đề gây ô nhiễm của nhà máy xi măng người dân phản ánh là có. Nhà máy xi măng Kiên Lương gây ô nhiễm khủng khiếp. Gần đây, nhà máy này đã khắc phục rất nhiều. Nhưng ở bến xuất clinker thì còn gây ô nhiễm.”


Về trách nhiệm của địa phương, ông Thắng nói tỉnh không thể quản lý vì… vướng luật. Theo luật Môi Trường đã phân cấp quản lý rõ: Nhà máy xi măng có công suất dưới 500,000 tấn/năm do cấp huyện quản lý, còn nhà máy trên 1 triệu tấn/năm thì do trung ương quản lý.


Tại Kiên Giang có 5 nhà máy xi măng. Trong đó, Holcim và Kiên Lương công suất mỗi nhà máy trên 1 triệu tấn. Còn lại 3 nhà máy là xi măng Kiên Giang, xi măng Hà Tiên Kiên Giang, xi măng Hà Tiên thì công suất mỗi nhà máy từ 82,000-200,000 tấn/năm, do huyện quản lý.


Như vậy, nhà máy lớn thì tỉnh không thể “đụng,” còn nhà máy nhỏ thì huyện quản lý nhưng “nhân lực và thẩm quyền của huyện lại hạn chế” nên quản lý không xuể!


Ông Huỳnh Quyết Thắng, phó chủ tịch Hội Ung Thư Việt Nam, đánh giá nếu một khu phố có 3,000 dân mà có đến 40 người bị ung thư thì “thật khủng khiếp.” (N.T)

Dân nghèo Việt Nam ‘chết ngộp’ vì tiền trường

VIỆT NAM (NV)Họp phụ huynh đầu năm, giáo viên ít nói đến kế hoạch giảng dạy mà chủ yếu tập trung thông báo các khoản thu. Ít ai muốn nộp các khoản phi lý đó nhưng vì sợ con mình bị “đì” nên đành chấp nhận.


Trước khi bước vào năm học mới, mọi người ai cũng đã mua sắm đầy đủ sách vở, dụng cụ học tập và quần áo cho con em của mình.









Danh sách tiền trường dài cả trang giấy. (Hình: báo Người Lao Ðộng)


Tùy theo cấp bậc khối lớp mà việc mua sắm nhiều hay ít, song trung bình cũng phải tiêu tốn từ 700 ngàn đến cả triệu đồng (khoảng $35-$50), tương đương 1/3 số tiền lương của công nhân làm hãng xưởng.


Thế nhưng khi đã vào học, ngoài những khoản đã được Bộ Giáo Dục-Ðào Tạo Việt Nam quy định, các trường học còn tự mình đưa ra các khoản thu “trời ơi.” Ðây mới thật sự là nỗi kinh hoàng của nhiều gia đình nghèo.


Báo Người Lao Ðộng dẫn lời bà Nguyễn Thị Hòa, có con học mầm non ở thành phố Quy Nhơn, Bình Ðịnh: “Con tôi chỉ 2 tuổi mà đầu năm học phải nộp khoảng 2 triệu đồng. Trong đó có nhiều khoản tiền khá phi lý nhưng đành phải chấp nhận vì nói ra sợ các cô ghét.”


Còn chị Nguyễn Thị H. công nhân ở thị trấn Hà Lam, tỉnh Quảng Nam, cầm bảng kê các khoản thu phải nộp đầu năm lớp 1 của con mà xanh cả mặt vì ngốn hết gần nửa tháng lương, trong đó có nhiều khoản thu rất vô lý như ‘Quỹ đội, tiền bổ sung cơ sở vật chất bán trú, tu sửa cơ sở vật chất, tiền xây tượng đài anh Kim Ðồng…’


Một phụ huynh huyện Nhà Bè, thành phố Sài Gòn cho biết, theo nguyên tắc các khoản thu tự nguyện phải được phụ huynh học sinh thống nhất, nhưng nhà trường đã tranh thủ thu trước nhiều khoản như: Quỹ phụ huynh: 150,000 đồng, đề kiểm tra thường xuyên: 50,000 đồng, tráng sân 1 triệu đồng…


Ðặc biệt, bảng thông báo còn ghi mỗi tháng phụ huynh đóng thêm 430,000 đồng. “Khoản đóng thêm này không biết là khoản gì, dùng vào mục đích gì mà không có giải thích rõ ràng,” phụ huynh này nêu.


Nếu nhìn vào từng khoản thu thì số tiền chỉ vài chục đến vài trăm ngàn đồng. Tuy nhiên, đâu chỉ có một vài khoản, nhiều trường “đẻ” ra đến hàng chục khoản thu với đủ loại tên gọi nên tổng số tiền phụ huynh phải nộp lên đến hàng triệu đồng.


Nhiều trường tiểu học tại thành phố Sài Gòn có chương trình bán trú có chiêu làm tiền “tinh vi” hơn. Chẳng hạn, theo nhiều phụ huynh trường tiểu học Trần Quốc Tuấn, quận Tân Bình, những năm học trước, ở khối lớp 1 có 4 lớp bán trú, 2 lớp 1 buổi. Song năm nay đổi lại chỉ 2 lớp bán trú, 4 lớp học 1 buổi.


Khi quyết định và danh sách học sinh được học bán trú công bố đã làm các phụ huynh bấn loạn. Các phụ huynh có con học lớp 1 buổi đã đến gặp lãnh đạo nhà trường đề nghị cho con học bán trú nhưng không được giải quyết.


Thế nhưng sau đó, trường yêu cầu muốn con được học bán trú thì lên gặp riêng cô hiệu trưởng. Trong cuộc gặp riêng này, hơn 60 phụ huynh nhận được đề nghị nếu muốn cho con học bán trú thì phải đóng góp tùy khả năng nhưng tối thiểu là 5 triệu đồng/học sinh. Số tiền thu này không hề có phiếu thu, phụ huynh được yêu cầu viết giấy tự nguyện đóng.


Với các gia đình có con em học từ lớp 10 đến 12 còn kinh hoàng hơn, bởi các khoản thu lên đến tiền triệu.


Theo báo Người Lao Ðộng, ngày 7 tháng 9, ông Lê Văn Nguồn, chánh thanh tra Sở GD-ÐT tỉnh Thanh Hóa, cho biết đang yêu cầu một số trường ở địa phương làm rõ các khoản thu khó hiểu.


Khi các biện pháp xử lý nạn lạm thu các khoản đóng góp đầu năm học không đủ “đô” thì phụ huynh sẽ phải mang tâm trạng: Ðóng thì tức, không đóng thì lo. Thật khổ cho dân. (N.T)

Tin mới cập nhật