Người sáng tác và bạn

Tìm thấy chiếc tàu mất tích ở Bắc Cực cách đây 160 năm

TORONTO, Canada (AP)Một trong hai chiếc tàu thám hiểm của Anh bị mất tích tại Bắc Cực từ hơn 160 năm nay, đã được tìm thấy, theo Thủ Tướng Canada Stephen Harper hôm Thứ Ba.









Thủ Tướng Canada StephenHarper (phải) cùng với một giới chức trong cuộc họp báo công bố tìm thấy con tàu mất tích. (Hình: AP/Photo)


Hai chiến hạm của Hải Quân Hoàng Gia Anh, chiếc HMS Terror và HMS Erebus lần sau cùng được nhìn thấy là vào khoảng năm 1845. Canada vào năm 2008 cho hay sẽ tìm kiếm hai chiếc tàu này, từng do nhà thám hiểm Bắc Cực Anh, Sir John Franklin chỉ huy.


Lên tiếng tại Ottawa, ông Harper nói hiện chưa rõ chiếc nào trong hai chiếc này được tìm thấy.


Ông Franklin cùng 128 sĩ quan và đoàn viên được tuyển chọn kỹ càng đã mất tích trong cuộc thám hiểm khởi sự năm 1845 để tìm ra con đường tắt mang tên Northwest Passage, dẫn từ Ðại Tây Dương vào Thái Bình Dương.


Vụ mất tích của đoàn thám hiểm này đã khiến có cuộc tìm kiếm, được coi là ở trong số các cuộc tìm kiếm cứu nạn lớn nhất và lâu dài nhất trong lịch sử, kéo dài từ năm 1848 đến 1859, đưa đến việc kiếm ra con đường tắt qua ngả Bắc Cực. (V.Giang)

Nga bác bỏ cáo buộc khiêu khích chiến hạm Canada

MOSCOW, Nga (AFP)Bộ Quốc Phòng Nga hôm Thứ Ba bác bỏ cáo giác cho rằng các chiến đấu cơ của họ tiến gần một hộ tống hạm của Canada ở Hắc Hải, trong hành động mà Ottawa lên án là “khiêu khích không cần thiết.”









Chiến hạm HMCS Toronto của Canada. (Hình: Getty Images)


Moscow nói rằng một oanh tạc cơ loại Sukhoi Su-24 và một phi cơ vận tải Antonov An-26 của họ đang “thực hiện chuyến bay bình thường qua vùng biển quốc tế ở Hắc Hải, gần biên giới Nga thì tình cờ ngang qua khu vực có hộ tống hạm HMCS Toronto đang di chuyển, nhưng không đến gần chiếc tàu này,” theo phát biểu của Thiếu Tướng Konashenkov với các cơ quan thông tấn Nga.


Trước đó hôm Thứ Hai, bộ trưởng Quốc Phòng Canada, ông Rob Nicholson, nói rằng phi cơ Nga đã bay vòng trên đầu chiến hạm HMCS Toronto khi tàu này đang tham dự cuộc tập trận của NATO tại Hắc Hải hôm Chủ Nhật.


Ông Nicholson nói rằng tuy vụ này không tạo đe dọa cho phía Canada, nhưng cũng làm tăng thêm tình trạng căng thẳng ở trong khu vực, và là sự “khiêu khích không cần thiết.”


Tổng cộng có 2 chiếc Su-24 và một chiếc phi cơ trinh sát của Nga đã bay vòng phía trên chiếc tàu Canada, theo nguồn tin này.


Bộ Trưởng Nicholson cho hay Canada và các đồng minh đang tham dự cuộc tập trận vì có “các hành động quân sự hung hăng của chế độ Putin và việc xâm lăng Ukraine.”


Ukraine, Nga và thành phần nổi dậy được điện Kremlin hỗ trợ hôm Thứ Sáu tuần qua đồng ý có cuộc ngưng bắn và trao đổi tù binh. Dù rằng thỏa thuận này có vẻ tiếp tục được duy trì tới hôm Thứ Hai, các vụ nổ súng qua lại vẫn còn tiếp diễn.


Hộ tống hạm HMCS Toronto, với thủy thủ đoàn gồm 250 người và các trực thăng Sea King, rời vùng biển Ðại Tây Dương của Canada vào cuối Tháng Bảy để tham dự cuộc tập trận của NATO. (V.Giang)

Con… trượt rồi bố ạ


Ltinh


LTS: “Câu chuyện đầy cảm động…” Lang Tinh: [email protected]. Chúng tôi chưa truy tìm ra được tác giả. Xin được thứ lỗi. (QV)








Hương không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt của bố. Nó cắm đầu đi vào nhà. Ngang qua chỗ mẹ nằm, nghe những tiếng thở khò khè khó nhọc, nó không cầm được nước mắt.


Bữa cơm tối dọn ra nhưng bố con nó chưa ăn vội. Từ ngày mẹ bị bệnh, mâm cơm nhà nó bao giờ cũng chỉ có hai người. Bố bón cho mẹ bát cháo xong rồi hai bố con mới ăn.


Bữa cơm tối nay có cá kho, bố đánh dưới ao lên nhưng nó ăn không thấy ngon. Hình như bố cũng vậy.


– Không đỗ thì ôn thi tiếp. Con đừng buồn, nhìn con buồn bố nản lắm.


Nó quay lại nhìn bố với đôi mắt ướt:


– Con hết buồn rồi, bố đừng lo.


Ðêm, nó trằn trọc không ngủ được. Khó khăn lắm, mẹ mới chợp mắt nên nó không muốn tiếng trở mình của nó làm mẹ thức giấc. Nó sờ tay lên tường, mảng tường đã bong tróc chỗ lồi, chỗ lõm khiến bàn tay nó ram ráp. Nó nghĩ đến giấc mơ dở dang của mình…


Nhưng nếu nó đi học thì bố mẹ sẽ thế nào đây? Bố lấy đâu ra tiền để vừa lo thuốc thang cho mẹ lại vừa lo cho nó học đại học. Bác sĩ đã bảo bệnh của mẹ sẽ khỏi nếu kiên trì chữa trị. Mẹ đã hy sinh rất nhiều cho nó. Nó không muốn mẹ phải hy sinh cả sự sống của mình chỉ để cho nó được học đại học. Với nó, mạng sống của mẹ quan trọng hơn tất cả mọi thứ trên đời.


– Bố à, chắc sang tháng sau con lên phụ giúp dì Hoa bán hàng cho… đỡ buồn.


Nó nhìn bố thăm dò. Thực ra là nó đang nói tránh cái điều mà nó nghĩ: phải đi làm để có tiền đỡ đần cho bố. Sau một hồi suy nghĩ, bố đặt tay lên vai nó, giọng chùng xuống:


– Cũng được con ạ.


Nó lên phố bán hàng, bỏ lại phía sau những nỗi niềm và những giọt nước mắt. Cửa hàng của dì nó ở vị trí trung tâm thành phố, lại là đại lý lớn nên rất đông khách. Bận bịu với việc bán hàng, nó cũng quên đi nỗi buồn.


Tiền ăn ở dì lo, còn tiền công tháng dì bảo nó gửi về quê cho bố mẹ.


Cầm những đồng tiền đầu tiên kiếm được, nó thấy quyết định của nó thật có ý nghĩa, nhất là khi gọi điện về thấy bố khoe:


– Bệnh của mẹ tiến triển nhiều rồi con ạ.


Rồi một ngày, bố đột ngột xuất hiện ở cửa hàng với khuôn mặt của một người đang cố chịu đựng:


– Tại sao con lại nói dối bố?


Bố dằn từng tiếng một rồi chìa tờ giấy báo điểm đậu đại học mà nó đã cố giấu. Nó nhìn thấy trong mắt bố là cả một sự kềm nén ghê gớm, nên câu trả lời của nó cũng trở nên đứt quãng:


– Con… xin lỗi bố… Nhưng bố ơi, làm thế nào mà con có thể đi học được khi mẹ
đang bệnh? Làm thế nào mà con có thể để bố một mình vật lộn để vừa chăm mẹ vừa nuôi con học đại học. Con rất mong được vào đại học, nhưng lúc này con cần phải làm những việc quan trọng hơn. Ðợi đến khi mẹ khỏi bệnh con sẽ lại học tiếp, con sẽ vào đại học bố ạ, chỉ là đi sau các bạn vài bước thôi.


Lần đầu tiên trong đời, nó nhìn thấy bố khóc, đôi mắt ầng ậc nước…


(Nguồn: [email protected]; qua [email protected])

Hương vị ngày xưa


Nhật Tiến


Hồi ông bà Tâm quyết định dọn ra ở riêng, đối với ba anh em Hùng, Hương, Hạnh là cả một biến cố. Họ họp mặt nhau trong một buổi gặp gỡ riêng để bàn cãi sôi nổi. Hạnh, cô em gái út lên tiếng trách móc:








-Anh chị đối xử thế nào để đến nỗi bố mẹ phải ra ở riêng?


Hùng vò đầu bứt tai:


-Tao có làm gì đâu. Suốt ngày đi làm, chuyện gì xẩy ra ở nhà tao đâu có biết.


Hương nhìn anh bằng cặp mắt vừa buồn vừa giận:


-Làm gì mà anh chẳng thể biết. Có điều tại anh mũ ni che tai, không muốn biết đấy thôi.


Hùng đáp lại bằng một giọng yếu xìu:


-Ừ, thì cũng chỉ toàn là chuyện đụng độ vặt vãnh trong nhà với chị ấy, chứ có cái gì lớn lao đâu.


Hạnh chộp ngay lấy, mở to đôi mắt nhìn về phía anh và nói lớn:


-Vấn đề là ở chỗ ấy. Tính khí của bố mẹ thế nào, anh không biết sao. Lẽ ra, anh phải để tâm tới và phải có lời khuyên nhủ chị ấy về cung cách cư xử với bố mẹ. Ðằng này anh cứ ngậm tăm không nói, như thể anh cũng đồng ý về những điều chị ấy làm, hèn gì mà chị ấy chẳng làm tới.


Hùng bắt đầu nổi cáu:


-Mày ngon sao không mời bố mẹ về ở đi. Nói như thánh phán. Ðến lúc đụng độ với chồng, với con rồi mới thấy hoàn cảnh khó khăn của tao.


Hương thở dài:


-Hoàn cảnh của tụi em, anh đã thấy rồi. Cái Hạnh thì lấy chồng nghèo, chúng nó chui rúc trong một căn apartment, làm sao mời bố mẹ ở chung được. Còn em thì ở chung với gia đình nhà chồng. Mời bố mẹ về sao tiện. Chỉ có anh nhà cao cửa rộng, lại vợ chồng son, bố mẹ không ở với anh chị thì ở với ai?


Hùng đáp:


-Thì tao vẫn năn nỉ mời bố mẹ ở chung chớ có ý kiến gì đâu. Chuyện ra ở riêng là ý muốn của bố mẹ thôi.


Hạnh không muốn nói gì thêm nữa. Nàng chỉ nhìn anh bằng đôi mắt trách móc. Trong khi ấy, Hương cũng nhún vai, lẳng lặng quay đi chỗ khác, lòng tràn ngập những nỗi buồn phiền. Ðiều này khiến cho Hùng càng cảm thấy nhột nhạt và tìm lời biện bạch:


-Chúng mày không ở hoàn cảnh của tao nên không thông cảm được. Này nhé, nhà mới, thảm mới, màn cửa, cái nào cái ấy trắng tinh khôi. Ngày nào chị ấy cũng phải dành rất nhiều thì giờ để chăm sóc từng ly từng tí. Thế mà bố cứ hút thuốc, phun khói như ống bễ lò rèn thì làm gì nhà không bị ám khói, đượm mùi. Nếu tụi bay ở địa vị của chị ấy thì tụi bay tính sao?


Hương không trả lời trực tiếp câu hỏi của anh, nhưng lại tố thêm:


-Em còn nghe nói chị ấy đòi giới hạn khu vực đi lại trong nhà để thảm trắng khỏi bị dơ. Có đúng không?


Hùng đáp:


-Cũng lại là một nỗi khổ tâm của tao nữa! Ai cũng biết mẹ là người ham xốc vác, làm lụng, suốt ngày cụ bì bõm ở vườn sau cuốc đất trồng rau, làm gì chân tay không dính đầy bùn. Với bộ thảm nhung trắng như tuyết đó, và với chân tay đó, làm sao không có chuyện đụng độ. Mà tao ở giữa tao làm gì được?


Câu chuyện đi tới chỗ hoàn toàn bế tắc, chẳng ai nhìn ra được phương cách gì để giải quyết, nên cả ba chỉ ngồi thừ người ra, vẻ mặt của ai cũng đều rầu rĩ. Người nào cũng cảm thấy trong lòng buồn bã, xót xa và cùng nhớ lại thời kỳ tràn đầy hạnh phúc ngày xưa.


Chỉ hơn năm năm trước đây thôi, khi chưa có ai lập gia đình và tất cả còn cắp sách đến trường thì bố mẹ con cái quây quần sống với nhau thật là vui vẻ. Ông Tân hồi đó còn nhiều sức khỏe, lại cũng có công ăn việc làm tốt đẹp nên vẫn coi như cột trụ của gia đình. Bọn anh em Hùng, sống đời sinh viên, vừa đi học, vừa đi làm, tiền bạc góp chung lại thuê một căn nhà để mọi người cùng quây quần với nhau. Bà Tâm thì ở nhà lo hết mọi chuyện kể cả giặt giũ, nấu ăn cho cả nhà. Bầu không khí ấm cúng ngày xưa ở quê nhà lại được phục hồi trọn vẹn trong vòng tay yêu thương của tất cả mọi người.


Vui nhất là những bữa ăn do bà Tâm nấu nướng. Nhờ vật dụng, rau cỏ ở đây thức gì cũng có nên bà đã nấu những món quen thuộc của gia đình, với hương vị như gói trọn cả một thời thơ ấu của mấy anh em. Món canh dưa mà Hạnh luôn tấm tắc “tuyệt cú mèo,” món cà ri mà Hương nhận định “chỉ có mẹ nấu mới đặc biệt như vậy, ăn vào là biết ngay.” Còn nhiều món khác nữa, cũng đã đi vào khẩu vị của gia đình như làm sống lại cả một thời yên ấm đã qua.


Thế rồi ngày vui qua mau. Hương lấy chồng trước tiên. Rồi đến Hạnh. Anh Hùng kiên trì thêm vài năm nữa, tốt nghiệp đại học, làm lương cao, tậu nhà mới, rồi lấy vợ. Bầu không khí đoàn tụ, thương yêu cứ như những làn sương mỏng tan dần theo ánh nắng của mặt trời đang lên.


Buổi gặp gỡ bàn thảo chẳng đi đến một kết quả gì. Thôi thì đành buông xuôi và mỗi người đành che giấu trong lòng một niềm chua xót riêng tư.


Ông bà Tâm từ ngày ấy dọn ra ở riêng tại một khu chung cư nghèo nàn. Tuy ở vào tuổi xấp xỉ sáu mươi, nhưng ông cũng còn lái được xe chạy đây, chạy đó. Bạn bè của ông giúp đỡ tận tình, người mách việc này, kẻ giới thiệu việc kia nhưng không việc nào được lâu bền. Có người thấy tình cảnh khó khăn của ông bà, đã cất lời khuyên giải:


-Mỗi thời, mỗi nơi có một phong tục, một cách sống. Ông bà giận con cái làm gì cho mệt thân.


Ông Tâm chỉ mỉm cười:


-Tôi đã nói với các ông nhiều lần rồi mà vẫn không chịu tin. Chúng tôi tự ý ra ở riêng chính là vì quan tâm đến chúng nó. Ở xứ này, tự do cá nhân là điều quan trọng hàng đầu. Mình không muốn làm cho đời sống riêng tư của chúng nó bị xáo trộn.


Cái ông vừa mới trước đây cất lời khuyên giải bỗng đã nổi sùng một cách mau chóng hơn ai hết. Ông ta vặc lên ngay:


-Tự do gì bằng bố mẹ của mình. Tôi lấy làm lạ cho cái xứ sở gọi là tuyệt đỉnh văn minh này.


Ông Tâm cười:


-Mỗi thời, mỗi nơi một phong tục. Ngẫm nghĩ ra, ông còn dễ nổi nóng hơn tôi. Nhưng mà ông ơi, phải tự biết mình và phải cảm thông thôi.


Rồi ông giảng giải:


-Theo tôi thấy, phong tục ta ngày xưa, các bậc làm cha mẹ tự đặt cái tôi của mình lên quá cao. Trong quan hệ bố mẹ con cái, chỉ có bố mẹ là uy quyền tuyệt đối, con cái không có chỗ để len chân vào.


Ông bạn kia nhún vai:


-Cái đó thì cũng đúng thôi. Ðã làm con thì phải biết công lao dưỡng dục, sinh thành của bố mẹ chứ.


-Ðành rằng thế. Nhưng nhìn vấn đề như vậy vẫn chỉ có tính cách kể công mà không xem trọng cái quan hệ giữa người với người. Tôi cho rằng cái quan niệm đề cao tuyệt đối một con người, lại dẹp bỏ dứt khoát một con người khác, là quan niệm kể công, hẹp hòi. Cái đó phải sửa!


Ông bạn cười khẩy:


-Ái chà! Ông lại còn đòi sửa sai cả phong tục, tập quán của tổ tiên, ông bà cơ đấy. Tôi không ngờ ông lại còn tự do hơn cả Mỹ nữa.


Ông Tâm vẫn mỉm cười, giọng tiếp tục nhỏ nhẹ:


-Ông bà của mình cũng có nhiều cái sai phải sửa lại chứ. Ông thử tính coi, hầu hết các vị làm bố, đều nhìn con cái như một lũ nô lệ dưới quyền. Hơi một chút là phật lòng. Hơi một chút là tự ái nổi lên đùng đùng. Thậm chí nhiều người còn sẵn sàng lôi con cái ra xỉ vả, đánh đập để thỏa cơn giận dữ của mình. Làm như chỉ mỗi một mình mình là có nhân vị, không đứa nào được đụng đến, trong khi nhân vị của chúng nó thì mình cứ coi như không.


Ông bạn mỉa mai:


-Thế là, theo ông, bố mẹ bây giờ, ở đây chẳng có quyền hành gì hết cả à?


-Có chứ sao không! Nhưng sống là thỏa hiệp chứ không phải trấn áp. Thỏa hiệp không xong thì tự mình tách ra, cho khỏe cả hai bên. Chúng nó cũng có những hạnh phúc riêng phải duy trì, có những vấn đề riêng mình không thể lấy quyền làm cha mẹ mà tước đoạt đi được.


Dĩ nhiên, vấn đề còn phải được bàn cãi rất nhiều, nhưng ông Tâm coi như đã lựa chọn cho mình một quan niệm sống, và điều này, ông lại được bà hoàn toàn chia sẻ. Chính vì thế, cả hai ông bà không thấy khổ tâm khi phải tách rời khỏi cuộc sống chung đụng với con cái. Ðời sống ở đây, có quá nhiều điều phải bận tâm nhất là về mặt ổn định kinh tế. Cả hai ông bà đã lăn lưng ra bươn chải để có thể tồn tại trong tư thế độc lập. Có thời gian, ông đi cắt cỏ, làm vườn. Rồi đổi qua nghề gác dan, lái xe giao hàng. Còn bà thì vẫn ở nhà nấu nướng, coi sóc nhà cửa và kiếm phụ thêm bằng nghề xâu dây cườm cho một cửa tiệm bán đồ nữ trang, trang trí. Mỗi sợi dây cườm có khoảng hai trăm hột, cứ xâu năm hột mầu này lại đổi sang năm hột mầu khác. Xâu xong phải kiểm lại không được hột nào thiếu, hay là dư. Xâu tới xâu lui, lại mò mẫm đếm đếm, kiểm kiểm, cũng phải mất nửa giờ mới xong một sợi và được trả công hai mươi lăm xu. Mỗi ngày ngồi cặm cụi như thế, bà cũng kiếm thêm được vài đồng tiền chợ. Những đồng tiền ít ỏi nhưng đem lại cho bà nguồn vui và niềm tự hào.


Những ngày gần đây, đột nhiên ông thông báo:


-Tôi đã nhận đi bỏ báo hàng ngày. Có mệt hơn một chút nhưng tiền bạc khá hơn.


Bà Tâm nghe xong giẫy nẩy lên:


-Làm sao ông gánh vác nổi chuyện đó. Ông có biết rằng mỗi tờ báo ở đây nặng bao nhiêu không. Từ kí rưỡi đến hai kí đó ông. Sức của ông làm sao ông liệng nổi.


Ông Tâm co duỗi cánh tay của mình như ướm thử rồi nói:


-Báo kí rưỡi, hai kí là báo ra ngày Chủ nhật thôi. Còn ngày thường thì đâu đến thế.


Nhưng bà vẫn cương quyết:


-Nhưng ngày gì thì gì, cũng không hợp với sức khỏe của ông. Tôi đã biết nhiều người đi bỏ báo, họ lái xe trên đường phố, vẫn ngồi ở đó mà liệng tờ báo băng qua lề đường vào đến tận cửa. Khoảng cách xa thật là xa. Không có sức khỏe không thể làm được.


Thấy ông tần ngần, bà đề nghị:


-Hay là để tôi đi với ông. Ông chỉ việc lái xe, còn tôi cầm báo chạy vô đặt tại chỗ. Thế là khỏi phải ném, phải liệng.


Ông Tâm giẫy nẩy lên:


-Thôi bà đừng có vẽ chuyện. Bà phải biết, muốn có báo giao, phải đi từ một, hai giờ sáng để xếp hàng, lãnh báo, rồi cột dây. Hôm trời mưa còn phải thuồn báo vô bao ny lông cho khỏi ướt. Ba, bốn giờ sáng mới có đủ báo đem giao. Làm việc như thế sức nào bà kham.


Bà Tâm mỉm cười:


-Thì tôi chỉ phụ với ông ở phần giao báo thôi. Ông lãnh xong đâu đấy, tạt qua nhà đón tôi lên xe. Tôi sẽ đi để báo tại chỗ cho ông. Có gì đâu mà mệt.


Ông Tâm không có cách nào từ chối, đành ưng thuận. Thế là mỗi buổi sáng, cả hai ông bà ngồi trên chiếc xe cũ kỹ, chạy khắp các đường phố. Tới mỗi nhà, bà lanh lẹ mở cửa xe, đem tờ báo chạy tọt qua lề đường và đặt ở ngay trên ngưỡng cửa. Ông vẫn để xe nổ máy, ngừng chờ, mắt theo dõi bước chân thoăn thoắt của bà chạy trên nền xi măng. Trong đầu của ông, bà luôn luôn hiện ra hình ảnh một người bạn đường tuyệt vời, chia sẻ với ông mọi điều, lúc vui vẻ cũng như khi buồn rầu, khi sung túc cũng như trong nghèo khó, lúc ốm đau cũng như khi khỏe mạnh. Trong những trạng huống ấy, bà đã thực hiện một cách triền miên và cụ thể lời rao giảng của cha xứ ngày nào cách đây hơn ba chục năm trong lễ hôn phối của hai ông bà. Ông luôn luôn tự nhủ, ông là một người may mắn. Hôn nhân chẳng phải là một điều dựa trên sự may rủi hay sao? Ông nhận thấy, hồi này, trong tâm tưởng, ông thường hay ôn lại những tháng ngày của thời kỳ hai người còn son trẻ. Hình ảnh của bà hiện ra trong ý nghĩ của ông bao giờ cũng là một người khả ái, dịu dàng, lúc nào cũng tận tụy, gắn bó, chia sẻ với ông trong bất kỳ tình huống nào. Lòng ông cảm thấy xúc động, bồi hồi xen lẫn với cảm giác yên ổn, mãn nguyện như nhận thấy mình đã đi qua gần hết mọi quãng đường đời mà không thấy có điều gì phải tiếc nuối cả. Ðiều này khiến cho ông gìn giữ được niềm lạc quan trong đời sống cho dù rất vất vả, cực nhọc. Hơn thế nữa, ông còn cố gắng che giấu hoàn cảnh cực nhọc của mình để các con của ông khỏi buồn lòng. Cái Hương, cái Hạnh thường xuyên điện thoại hỏi thăm bố mẹ. Bao giờ ông cũng trấn an chúng nó bằng những tiếng cười ròn rã:


-Bố mẹ lúc nào cũng thấy vui vẻ, thoải mái, đừng có lo!


Cũng có nhiều lần cả hai chạy đến dấm dúi cho mẹ những tờ giấy bạc. Nhưng bao giờ bà cũng giẫy nẩy lên:


-Thôi cứ giữ lấy mà lo cho chồng cho con. Chừng nào cần, tao hỏi.


Sự quả quyết của bà khiến cho cả hai cùng cảm thấy yên lòng. Trong thực tế, họ cũng không biết rõ bố mẹ đã làm những gì để sinh sống ngoài ý niệm mơ hồ rằng bố quen thuộc nhiều bạn bè, nên có nhiều cơ hội để sẵn sàng có đủ mọi loại công việc, trong khi ấy, mẹ thì cặm cụi ngồi xâu chuỗi cườm kiếm thêm, kể ra cũng nhàn nhã, không lấy gì làm vất vả.


Cho đến một hôm, ông Tâm cảm thấy mình khó nhỏm dậy được vào lúc một giờ sáng. Nằm ở giường bên kia, bà Tâm đã lên tiếng nhắc chồng đến hai ba lần:


-Một giờ rồi đấy ông.


Bà thấy ông cựa quậy, giở mình, nhưng rồi vẫn êm ru. Trong cơn nửa thức, nửa ngủ bà nghĩ ngợi lơ mơ, nhưng rồi bà chợt choàng dậy vì một cơn hốt hoảng từ đâu chợt ùa đến xâm chiếm trọn vẹn đầu óc của bà. Bà nghĩ đến ông, đến tuổi tác của ông, đến sức khỏe của ông có nhiều sút giảm thấy rõ sau những ngày tháng mò mẫm dậy từ lúc nửa khuya về sáng. Hôm nay ông không trở dậy đúng giờ là một điều bất bình thường. Bà bỗng thấy xương sống của mình lạnh buốt. Bà vội nhào qua bên giường của ông, cất giọng thất thanh:


-Ông làm sao thế?


Lại có tiếng của ông Tâm cựa mình. Bây giờ thì ông có vẻ tỉnh táo hơn. Ông nghển đầu lên, vừa thò tay bật nút đèn vừa cố nhoẻn một nụ cười trấn an:


-Có gì đâu! Có gì đâu!


Bàn tay của bà quờ quạng nắm được cánh tay của ông. Bà nhìn thẳng vào mắt ông như vận dụng bao nhiêu năm kinh nghiệm sống chung của mình để tìm hiểu xem thực sự chuyện gì đã xẩy ra cho ông. Ông Tâm lại nói:


-Tôi chỉ hơi mệt mệt một tị. Bà đừng có lo.


Rồi ông cố gắng ngồi dậy. Chân tay của ông cử động được dễ dàng, nhưng sao trái tim của ông thắt lại. Một cơ bắp nào đó đang co rút khiến cho một vẻ đau đớn thảng thốt vụt hiện ra trên nét mặt rúm ró của ông. Ông lại nằm vật xuống và bây giờ thì bà không còn giữ được bình tĩnh nữa rồi. Bà hối hả ngồi xuống,vực ông dậy, lòng tràn ngập lo âu, tiếng nói của bà đã ríu lại:


-Ông làm sao thế? Ông cảm thấy thế nào?


Ông Tâm yên lặng không trả lời. Ông còn đang bận tâm nghe ngóng xem cái cơ bắp trong tim mình vận hành ra sao. Nó đã rút lại khiến cho ngực của ông nóng ran lên, và đem lại cho ông cái cảm giác cực kỳ đau đớn. Ông nhắm nghiền mắt lại, vận dụng khả năng chống trả của mình, để ráng chịu đựng cơn đau. Ông nghĩ chuyện gì tới rồi nó cũng sẽ tới. Ông không có điều gì phải tiếc nuối cho cuộc đời đã có quá nhiều đắng cay vất vả của ông. Một lúc sau, bỗng ông cảm thấy như cơn đau đã giảm cường độ. Hình như có đường gân nào đó đang giãn trở ra. Nó giãn đến đâu,ông cảm thấy dễ chịu đến đó và lồng ngực của ông trở lại ấm áp như bình thường. Một cảm giác dễ chịu chạy lan từ thân mình xuống tới tận các đầu ngón chân. Ông vui vẻ nhe răng cười:


-Có gì đâu! Tôi thấy dễ chịu rồi.


Vừa nói ông vừa ngồi thẳng dậy. Cử chỉ của ông nhanh nhẹn như bình thường. Ông gỡ cánh tay của bà ra và nhẩy xuống khỏi giường. Mắt ông liếc qua chiếc đồng hồ để trên mặt bàn. Hai chiếc kim đã chỉ gần một giờ ba mươi. Vậy là ông đã bị chậm trễ mất hơn mười lăm phút. Cũng không hề hấn gì. Chỉ đóng gói các tờ báo lẹ chân, lẹ tay hơn một chút là đâu lại vào đó. Rồi ông lại sửa soạn như thường lệ và rồ xe ra đi.


Ông không thể biết rằng sau khi ông đi thì bà cũng không ngủ lại được nữa. Trong thâm tâm của bà đã lộ ra một ý nghĩ quyết liệt: phải chấm dứt cái nghề bỏ báo vất vả này cho ông càng sớm càng tốt. Áo cơm là vấn đề thiết thân thật, nhưng cũng không thể vì nó hy sinh toàn bộ sức khỏe của mình trong khi vẫn còn những đường lối khác để cứu vãn.


Bà đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này, bỏ thì giờ chạy đôn chạy đáo để thăm dò trong đám bạn bè quen thuộc. Rồi vài ngày sau, bà báo tin với ông là bà đã tìm ra được một công việc mới. Ði coi nhà, nấu nướng và giữ em cho gia đình một cặp vợ chồng trẻ. Lương lậu không đủ chi trả tất cả mọi chi tiêu, nhưng cũng bù đắp được lỗ hổng một khi ông bỏ việc. Và bà yêu cầu chấm dứt việc đi giao báo hàng ngày. Ông giơ tay lên ôm đầu, giọng đầy xót xa:


-Ðã đến nỗi nào mà bà đã phải làm như thế.


Bà nghiêm khắc nhìn ông như bà đang nắm giữ trong tay tất cả mọi uy quyền. Cái quyền được bảo vệ sức khỏe cho ông. Giọng của bà chắc nịch:


-Không còn đường nào khác! Ông phải nghe lời tôi. Vả chăng ông đã chẳng thường nói chẳng có nghề nào lương thiện mà mình không thể làm. Giữ em cho người ta chứ có gì đâu mà ông phải băn khoăn.


Biết tính của bà mỗi khi ứng xử tùy theo từng hoàn cảnh, ông đành nhún vai buông xuôi.


Thế là từ hôm ấy, bà để ông lái xe đưa bà đi làm lúc gần tám giờ, buổi chiều ông tới đón vào lúc bẩy giờ. Một tuần sáu ngày, trừ ngày Chủ Nhật. Bọn cái Hương, cái Hạnh có gọi điện thoại đến hỏi thăm, bà dặn ông trả lời:


-Mẹ đi làm ở xưởng may. Lương bổng khá mà cũng không vất vả gì nhiều.


Mà quả thực, coi vậy chứ bà cũng không đến nỗi phải lao lực trong khi làm việc. Ðôi vợ chồng trẻ cùng có công ăn việc làm. Họ giao cho bà trông đứa bé mới vừa tròn ba tháng. Thằng bé ngoan ngoãn, tới giờ là bú sữa bình, bú xong thì nằm chơi trên chiếc giường đu đưa có gắn loại máy phát ra những bản nhạc êm dịu, nhẹ nhàng. Bản nhạc bao giờ cũng ru đứa bé vào giấc ngủ say sưa. Nhờ thế bà có dư thì giờ để dọn dẹp nhà cửa và chuẩn bị bữa cơm chiều. Khi đôi vợ chồng trẻ trở về thì mọi sự đã gọn gàng đâu vào đấy. Cơm nước cũng sẵn sàng. Món ăn rất vừa miệng khiến nhiều lần cô vợ buột miệng khen ngon. Ðến nỗi có lần nàng đề nghị với bà:


-Cháu thỉnh thoảng có mời bạn bè ăn uống vào tối Thứ Bẩy. Những bữa đó, nhờ bác nấu nướng thêm đũa thêm bát giùm cho.


Rồi như sợ bà cảm thấy công việc trở nên vất vả hơn, nàng giải thích tiếp:


-Nấu cơm thường thôi chứ không bầy vẽ gì cả. Bởi nếu bầy vẽ thì cháu đã mời họ đi ăn tiệm. Ðằng này, chúng cháu chỉ gặp nhau hàn huyên trong không khí gia đình.


Bà Tâm vui vẻ nhận lời ngay:


-Thế thì được. Không phải tôi ngại vất vả, nhưng tổ chức tiệc tùng thì tôi nấu nướng không rành, sợ dở không ăn được. Chứ còn cơm thường thì đâu có sao.


Rồi bà kê ra một loạt những món ăn hàng ngày để tùy nghi lựa chọn.


Một ngày Thứ Bẩy sau đó, bà bầy biện tươm tất một bàn ăn có tới tám người. Hai bát canh dưa nghi ngút khói đặt giữa những đĩa rau xà lách xanh tươi xen lẫn với những đĩa thịt kho nhừ, và thịt bò xào lẫn với những miếng khóm vàng tươi.


Người chủ nhà tiễn bà ra cửa lúc giờ về, đã nắm lấy tay bà cất giọng đầy cảm kích:


-Bác sửa soạn cho cháu thế này là chu đáo quá rồi. Tối nay chúng cháu tha hồ được vui.


Bà nhìn người vợ trẻ với ánh mắt đầy hân hoan. Bao giờ bà cũng tìm thấy niềm vui trong việc làm hài lòng người khác.


Lúc ngồi trong xe trên đường về nhà, bà vui vẻ kể chuyện cho chồng nghe về công việc trong ngày của mình.


Cả buổi tối Thứ Bẩy hôm đó, bà luôn luôn thấy lòng nhẹ nhõm, thanh thản. Bà có cảm giác như mình vừa hoàn thành một công việc trọng đại: cất được cái gánh nặng nề vất vả để gìn giữ sức khỏe cho chồng.


Duy có điều, nếu bà hình dung được những gì đã xẩy ra trong buổi tối hôm đó thì chắc niềm vui của bà không được trọn vẹn như thế. Bởi vì, trong đám bạn bè của đôi vợ chồng trẻ tụ tập hôm đó, lại có cả sự hiện diện của Hạnh và Hương.


Lúc ngồi vào bàn ăn, mùi canh dưa bốc khói tỏa lên, làm cả hai xuýt xoa vừa nói với nhau, vừa nói với tất cả mọi người:


-Trời ơi! Tuyệt cú mèo! Ðã lâu lắm không được ngửi thấy mùi canh dưa.


Rồi Hạnh múc một muỗng nhỏ đưa lên môi nếm thử. Hương vị của muỗng canh làm đầu lưỡi của nàng tê đi và đồng thời làm thức dậy trong ý nghĩ của nàng những cảm giác xôn xao, quen thuộc. Hình như chứa ở sau cái vị bùi bùi, ngậy ngậy, chua chua là hình ảnh của khuôn mặt đầm đìa mồ hôi của mẹ nàng thấp thoáng sau nồi canh đang nghi ngút bốc khói. Rồi đâu đây, rộn rã vẳng lên những tiếng cười, không phải là tiếng cười của Hùng, của Hạnh, của Hương bây giờ mà là của cả ba người trong quãng thời thơ ấu ngày xưa, sau một ngày chạy nhẩy rông rài đầu làng cuối xóm, lòng dạ đói meo, tất cả cùng kéo nhau về tìm mẹ ở trong bếp để ríu rít đòi ăn. Mùi canh dưa y hệt như thế này, đã tỏa lan trong căn bếp chật chội, có mái thấp và những sợi mồ hóng rủ xuống từ những cái đà bằng tre nứa bắc ngang. Mẹ như một bà tiên hiền hậu, hai mắt long lanh, hai má của mẹ đỏ hồng. Mẹ cười như nắng tỏa lúc ban mai:


-Các con đi rửa tay chân rồi ăn cơm. Mọi thứ sẵn sàng hết cả rồi.


Lũ nhỏ chạy túa đi, như một bầy chim nhỏ vui tươi, ríu rít vì được che chở, được yêu thương, chăm sóc.


Trong khoảnh khắc, lòng Hạnh chùng xuống và nàng cảm thấy mùi canh dưa bây giờ đang tỏa ngát chẳng những ở bầu không khí chung quanh mà còn tràn ngập cả trong tâm hồn của nàng. Nàng liếc sang phía chị Hương và nhận ra ngay chị ấy hình như cũng đang trải qua một cơn xúc động. Nhưng rồi bất chợt,có tiếng của Hằng, cô bạn chủ nhà trẻ tuổi vang lên, đầy vẻ mãn nguyện:


-Các bồ đã thấy canh dưa tuyệt cú mèo không. Của bà Tâm, người làm mà chúng tôi mới mượn được đấy! Bà này nấu ăn phải nói là số một!


Tai của Hạnh ù lên. Nàng không còn nghe thấy được tiếng xôn xao của các bạn bè khác đang thi nhau phát biểu ý kiến về những món ăn trên bàn. Nàng có cảm giác như bất chợt có một bàn tay lạnh lùng, tàn nhẫn nào xòe ra, nắm lấy trái tim của mình rồi siết lại. Cơn đau ùa đến bất chợt làm Hạnh thót người lại, những nét nhăn nhúm chợt hiện ra trên khuôn mặt xanh xao và yếu đuối của nàng, và bỗng nhiên những giọt nước mắt chợt trào ra, chan hòa trên bờ mi làm khung cảnh sáng rỡ ở chung quanh bỗng nhiên trở nên nhòe nhoẹt. Ngồi chết sững ở đó, Hạnh không cất lên được một lời nào, nàng cũng không thể suy nghĩ thêm được một ý nghĩ nào khác ngoài sự nhận thức mơ hồ rằng chị Hương cũng đang đứng dậy. Một tay chị ấy xô cái ghế để lấy lối ra. Một tay giơ chiếc khăn ăn lên che kín gần cả khuôn mặt.


Hình như chị ấy đang hối hả đi tìm chỗ có phòng rửa mặt.


(Nguồn: [email protected])

Email từ Ðức: Cuối Hè… bá láp


Truong Sinh Chung


Các bạn HH3 (1) thân,


Hôm nay, 3 tháng 9, 2014, chỉ còn đúng 20 ngày nữa thì sẽ vào Thu.


Mùa Hè năm nay, đúng là có vui có buồn, cứ như những mùa nghỉ Hè năm xưa thời HH.









(Nguồn: Google)


Hồi ấy, vào những ngày này, chắc bọn lớp mình ai nấy lo làm phúc trình thực tập; nhưng hàng ngày, hễ có tí thì giờ thì vẫn cứ phóng lên trường, trước là vào phòng thí nghiệm của thầy Hùng để “Kiếm chác chút đỉnh,” rồi chờ ở ngoài tam cấp xem có tay nào cùng lớp cũng hứng chí đến trường, thì là “đấu láo” khoe khoang trong khói thuốc lá Mỹ mua lẻ ở hàng quán bên cư xá Lữ Gia, có khi thì ngồi ở “Quán Bán Huy” hay nếu rủng rỉnh tí thì kéo nhau ra quán Mai Hương ở đường Nguyễn Thiện Thuật gần nhà Vân câm và tay Háng (bây giờ thì nó là bác sĩ và ông nội rồi!). Ðể thoải mái café đến chiều gần giờ cơm mới chịu mò về nhà. Thuở ấy, cứ mỗi lần đi như thế thì Mẹ tôi vẫn thắc mắc, đã kêu là phải viết rập-bo cho gấp để kịp nộp cho trường, thế mà lại bỏ công việc mò vô trường là làm sao? Hè cơ mà? Mà sao đi cả vào ngày Chủ Nhật nữa?


Hồi đó cứ mỗi lần bà cụ thắc mắc như thế thì tôi tìm đủ cớ để nói lên sự cấp bách “phải vô trường”, dĩ nhiên là nói dối. Bây giờ nếu cụ còn sống mà hỏi tôi thế, chắc tôi sẽ mở bài ca “The Last Rose of Summer,” một bài hát nhiều kỷ niệm đẹp của thời ông bố tôi đi “cua” bà, mà tôi vẫn thường được nghe bố hát cho mẹ nghe những lúc rảnh rang khi chiều tà, thì chắc chắn mẹ tôi sẽ hết thắc mắc!


Vào thuở ấy, tuy tiếng Anh chả ra gì, lại không biết hết lời bài hát, nhưng tôi vẫn thích ứ ư: Tis the last rose of summer…ơ… ơ ..ơ… Bài ca được phổ nhạc từ 1 bài thơ trữ tình của nhà thơ Ái Nhĩ Lan Thomas Moore, viết năm 1805, rồi được phổ nhạc, đến nay đã hơn 200 năm, nhưng khi điệu nhạc của bản này trỗi lên thì “người đời” bây giờ, dù già hay trẻ cũng đều say sưa trong tiếng nhạc đến lời ca.


Thơ Ái Nhĩ Lan thì dĩ nhiên phải do một ca sĩ Ái Nhĩ lan hát mới đúng… tông, cũng như hát vọng cổ thì nhất định phải là giọng miền Nam nghe mới mùi vậy!


Xin gửi 2 cái link về bản nhạc The Last Rose of Summer, qua 2 giọng hát đều từ xứ Ireland, để chúng mình cùng luyến tiếc cho những mùa Hè xán lạn của những năm xưa đã qua đi, và mùa Hè năm nay đầy vui tươi cũng đang sắp qua đi :


A) https://www.youtube.com/watch?v=ZX75BnAZGmc (Maureen Hegarty)
B) https://www.youtube.com/watch?v=ReSOGJCNiJE (John McDemott)


English – Thomas Moore


Tis the last rose of summer,
Left blooming alone;
All her lovely companions
are faded and gone;
No flow’r of her kindred,
No rosebud is nigh
To reflect back her blushes,
Or give sigh for sigh.
Hay than thở đồng tình,


I’ll not leave thee, thou lone one,
To pine on the stem;
Since the lovely are sleeping,
Go, sleep thou with them;
Thus kindly I scatter
Thy leaves o’er the bed
Where thy mates of the garden
Lie scentless and dead.


So soon may I follow,
When friendships decay,
And from love’s shining circle
The gems drop away!
When true hearts lie wither’d,
And fond ones are flown,
Oh! who would inhabit
This bleak world alone.


***


Bản dịch Việt ngữ – CTS


Hè đi trơ nhánh hồng,
tỏa hương trong cô đơn,
Bạn lữ thân yêu xưa,
Tàn phai nhan sắc dần,
Trăm hoa đều vắng bóng,
Thân hữu cũng xa vời,
Ðể cùng khoe hương sắc,
Hay than thở đồng tình


Ta không nỡ bỏ mi,
Ðơn côi héo trên cành,
Bạn thân đều nằm xuống,
hãy yên nghỉ cùng người,
Âu yếm ta khẽ rải,
Cánh mi trên luống hồng,
Nơi bạn thân yêu cũ,
Yên ngủ giấc ngàn thu.


Ngẫm than cho tình bạn,
Một sớm cũng chóng tàn,
Huy hoàng tình yêu dấu,
Nay tan biến không còn,
Khi tim đã héo hon,
Tình thương cũng xa rời,
Ôi! Lưu luyến cùng ai,
Ðời nhân thế hoang tàn!

(Hóc Bà Tó, 4 tháng 12, 2013)


Thân chào

(Nguồn: [email protected])


Chú thích:

(1) HH3: Chữ viết tắt của lớp Hóa Học 3 (1965-1968), thuộc Trung Tâm Kỹ Thuật Phú Thọ, Sài Gòn.

Ðáng thương một đất nước


Bắc Phong chuyển ngữ


Ðáng thương một đất nước
đầy mê tín dị đoan
nhưng không có tôn giáo


Ðáng thương một đất nước
mặc áo mình không dệt
không trồng được lúa ăn
uống rượu nho không cất


Ðáng thương một đất nước
gọi côn đồ anh hùng
tán dương lũ xâm lăng


Ðáng thương một đất nước
khinh cuồng vọng trong mơ
thức giấc thì phủ phục


Ðáng thương một đất nước
đã không dám phản kháng
chỉ than lúc đưa tang
cao lời trong đổ nát
phẫn khi đầu dưới gươm


Ðáng thương một đất nước
lãnh tụ gian như cáo
triết gia tung hứng lời
làm nghệ thuật theo đuôi


Ðáng thương một đất nước
tung hô lãnh chúa này
nguyền rủa hắn rời ngai
lại tung hô đứa khác


Ðáng thương một đất nước
trí giả mê muội dần
hiền tài thì chưa sinh


Ðáng thương một đất nước
bị chia năm xẻ bẩy
mỗi vùng một sứ quân


***


Pity the nation


Pity the nation that is full of beliefs and empty of religion.
Pity the nation that wears a cloth it does not weave,
eats a bread it does not harvest,
and drinks a wine that flows not from its own wine-press.


Pity the nation that acclaims the bully as hero,
and that deems the glittering conqueror bountiful.


Pity a nation that despises a passion in its dream,
yet submits in its awakening.


Pity the nation that raises not its voice
save when it walks in a funeral,
boasts not except among its ruins,
and will rebel not save when its neck is laid
between the sword and the block.


Pity the nation whose statesman is a fox,
whose philosopher is a juggler,
and whose art is the art of patching and mimicking.


Pity the nation that welcomes its new ruler with trumpeting,
and farewells him with hooting,
only to welcome another with trumpeting again.


Pity the nation whose sages are dumb with years
and whose strong men are yet in the cradle.


Pity the nation divided into into fragments,
each fragment deeming itself a nation


*Khalil Gibran (1883-1931)


(Nguồn: Dịch giả gửi qua sangtao@org)

Thơ Dân Huỳnh


Cảm ơn em lần cuối


Cảm ơn em trả anh về chốn cũ
Có tình quê có mây trắng yên bình
Nơi hoa hồng sẽ không bằng cỏ dại
Ngát hương thơm của sình đất ao làng


Cảm ơn em trả anh về hiu quạnh
Nỗi cô đơn ao ước thuở phiêu bồng
Lặng lẽ phím đàn nắng chiều hiu hắt
Thiếu tay em vẽ nốt nhạc thiên đường…


Cảm ơn em dù chỉ vài nốt nhạc
Một thoáng vui nhưng chất ngất nỗi buồn
Em bây giờ trả anh về cõi thực
Giấc mơ trôi qua ít ỏi dị thường..


Cảm ơn em cho anh nhiều tha thứ
Nhưng một lần em đổ hết đam mê
Sao em nỡ cam tâm và khắc nghiệt
Bỏ quê hương bỏ hết những cội nguồn


Cảm ơn em những gam màu em tặng
Thuở hồng hoang ta câm lặng ngang tàng
Ðôi ta sinh ra tuy cùng cảm xúc
Chỉ song hành trên đoạn thẳng song song.

(Cali, tháng 8, 2014)

Bánh Khọt recipe


From Vietnamese Food



One of most popular dishes from Southern Area, Vietnam is Vietnamese Mini Savory Pancakes (Bánh Khọt). They usually eat these pancakes with vegetables and sweet and sour sauce. If you love food, I think you should not miss a chance to cook and eat one of stunning Vietnamese Food Recipes with us. The preparation for cooking this dish is not difficult. However, it is required much time for making.







Bánh Khọt recipe




Bánh Khọt (Vietnamese Food)

 
To create one of delicious Vietnamese Food Recipes like this dish, all fresh ingredients are required such as fresh shrimps and vegetables. The sauce is also important to create the flavor for this dish. When you are ready to practice this dish, please follow our instructions below carefully and let us start cooking right now.

CLICK HERE FOR THE RECIPE!!!!!

Thơ NhượcThu


Thả

 
Nắng bước vào thu bỗng nhạt nhòa
Vương sầu ai đó thả phương xa
Tóc em nhốt gió làm chi thế
Cho lá ghen vàng cả lối qua
 
Ai vẫn vô tình đi giữa thu
Như chưa nghe nắng biết tương tư
Như chưa nghe mắt đang hờn dỗi
Giữa buổi hoàng hôn sắp tạ từ
 
Ai về giữa buổi thu vàng úa
Phố lạnh chiều rơi thả nắng tàn
Em thả gì trong màu mắt đợi
Sao ngàn mây trắng cứ lang thang?
 
Ừ ta đã biết trong mây úa
Có bóng quê xưa cõi mịt mùng
Có nắng đang phơi từng nỗi nhớ
Không còn tươi nữa mảnh tình chung




Bóng Phù Vân


Ngày em xé rách hương thề cũ
Em biết gì không lá nát bươm
Cánh nhạn chập chờn nghiêng gió lạ
Trời xanh biển trắng xác xơ buồm
 
Ta đi như gió không ngừng nghỉ
Như nắng chờ phiên sưởi ấm ngày
Gió vẫn dìu mây nghìn hướng thổi
Nắng bồng sương mỏng dỗ trên tay
 
Mà thôi có trách thì xin trách
Những giọt thơ viền môi chẳng êm
Những ngọt ngào kia mùi nhạt thếch
Nên trăng hiu hắt rũ bên thềm
 
Rồi mai giọt nắng tàn trong lá
Gói cánh sương mờ gợi cố nhân
Bóng nhỏ nghiêng nghiêng chiều cố xứ
Em về thui thủi bóng phù vân…

Thơ Lâm Hoài Thạch


Nhớ chuyện xưa


Nhớ chuyện xưa, kéo thời gian trở lại
Ðể quên đi những rong ruổi tháng ngày
Hiện tình giờ em đang sống bên ai?
Trong hơi thở gần như mình nghẹn thở!


Nhớ chuyện xưa, ta hết thời nhỏ dại
Biết nhìn nhau mà cứ ngỡ còn khờ
Rồi đổ thừa vì lúc đó ngây thơ
Nay gặp lại mới trách mình khờ thiệt


Nhớ chuyện xưa, đâu có mình em biết
Có biển nào rộng bằng biển nhớ thương?
Có sức nóng nào thiêu đốt hết đoạn trường?
Ðoạn trường ấy chia ta thành đôi ngả


Nhớ chuyện xưa, có lần em vấp ngã
Em xuôi tay theo số kiếp an bài
Rồi nhiều lần em trong nỗi đắng cay
Chuyện xưa đó cũng vùi trong cay đắng


Nhớ chuyện xưa, gần như không xưa lắm
Vì dáng em ẩn hiện mỗi khi nằm
Nhớ chuyện xưa, gần như không xưa lắm
Mới biết mình thèm khát chuyện trăm năm


Nhớ chuyện xưa, lại lần em nhắc nhở
Nghe tiếng người vẫn như lúc ban sơ
Cám ơn trời cho ta còn trí nhớ
Nhớ chuyện xưa, nhớ mãi chẳng phai mờ


Nhớ chuyện xưa, giờ đây chưa hết nhớ
Nhưng hết rồi thời gian đó qua nhanh
Cũng hết rồi, kiếp sống quá mong manh
Nhớ chuyện xưa… để rồi chờ tắt thở!

(Little Saigon, 24 tháng 8, 2014)

Thơ Trần Văn Nam


Thơ Lục Bát
(Thuộc khuynh hướng thi-hóa cảnh vật đô-thị và kỹ-nghệ)


Xiêu lệch trụ


Mù sương trắng xóa lần hồi
Trụ đèn một dãy sần sùi thẩm nâu
Thanh ngang đóng đỉnh buồn rầu
Như hàng thập giá thời đầu Công Nguyên
Ðứng dài, đôi chỗ lệch xiên
Cận kề thiết-trụ bỗng nhiên lỗi thời
Chỉnh-trang tính chuyện đãi-bôi
Hồn thơ bám trụ những nơi phế tàn
Cho tôi phố nhỏ đèn vàng
Con đường thường-trú một hàng xiêu nghiêng.




Nhấp nhô những trạm bơm dầu


Như những tay sắt khổng lồ
Trên sườn non, giữa nhấp nhô quãng đồng
Nhịp lên, tay níu thinh không
Nhịp xuống, rung chuyển mênh mông hồng-trần
Hút năng lượng dưới địa-tầng
Ðời lạm dụng, đốt rụi dần sơ khai
Kêu thương ven xa-lộ dài
Tiếng chim khắc khoải vọng-hoài hoang vu.




Ðêm nóng,
Rì rào máy điều-hòa-không-khí


Mỗi năm một dịp nung hầm
Từ đâu luồng nhiệt tụ quầng không gian
Ra thềm, chiếu đá mơn man
Nhìn vào bếp tối lửa lòn mong manh
Tắt giùm đèn phố quanh quanh
Nhá nhem cho giống đồng tranh tiếp trời
Vọng miền bếp gió ngô khoai
Phương này lục-địa viễn hoài thảo nguyên
Ðiều-hòa-khí nghe vọng rền
Giấc mơ du-tử ngồi thềm khuya xanh.




Những ống khói trên đồng không


Bề thế dựng chốn đồng không
Nhà máy thu dụng nhân công toàn vùng
Những ống khói đứng chập chùng
Cuồn cuộn thả khói mịt mùng trời xanh
Cầu mong chất đốt an lành
Không ô nhiễm, sống chẳng thành âu lo
Quần cư chắc đã thăm dò
An sinh, phát triển, phải cho hòa-hài
Rồi đây mọc phố lầu dài
Trời đêm thiếu mảnh trăng cài mái xiêu
Hoang vu hao hụt ít nhiều
Thị trấn, thảo dã, mong điều-hòa-ca
Sầm-uất hằn mối lo xa
Vẳng nghe đất gọi mượt mà ngàn cây.

Medicare: Đổi MAPD qua chương trình Thuốc Phần D


Medicare: Hỏi và Đáp

Yến Tuyết


Hỏi:
Tôi có Medicare và MediCAL. Từ tháng Giêng, 2014 đến Tháng Bảy,2014,  tôi có một chương trình thuốc phần D độc lập. Thế nhưng từ 1 Tháng Tám, 2014, do nghe lời mời gọi của một nhân viên bán Bảo Hiểm, tôi đã ghi danh vào một chương trình Medicare quản lý tư HMO vì múôn được tặng một máy cellphone miễn phí.

Sau khi ở với HMO này được một tháng, tôi mới biết rằng tôi không được chọn Bác sĩ mà tôi muốn đi,  cũng như phải chịu một số giới hạn khác. Nếu múôn trở về tình trạng tự do như trứơc, tôi phải ghi tên chuyển đội phần D lúc nào?
Bà T. Nguyễn ( Fullerton)

Đáp: Vì có cả hai Bảo Hiểm Y Tế Medicare và MediCAL, cũng như được hưởng chương trình giúp đỡ trả thêm tiền thuốc Extra Help Low Income Subsidy, cho nên để trở về tình trạng Medicare căn bản,  bà không bị giới hạn bởi thời hạn ghi tên hàng năm, kéo dài từ 15/10 đến 7/12/2014 như những ngừơi chỉ có Medicare mà thôi.

Bà có thể ghi tên vào chương trình thuốc phần D độc lập (Stand Alone Drug plan) bất cứ tháng nào trong năm và phần D sẽ có hiệu lực ngay tháng sau. (Thí dụ như ghi tên trong tháng 9/2014 thì 1/10/2014,  phần D sẽ có hiệu lực.)

Khi Medicare chấp thuận cho bà ghi tên vào CT Thúôc phần D mới thì chương trình MAPD /HMO mà bà đang có, sẽ tự động không còn hiệu lực nữa.

Nếu dùng nhiều thuốc, bà cần so sánh các chương trình thúôc để tìm xem tất cả thuốc của bà được chương trình phần D nào bao trả với lệ phí và tiền phụ chi ít nhất.

Bà cần biết mỗi chương trình thuốc phần D, trong số 31 chương trình Thuốc của Medicare ở California, có một danh sách thuốc giới hạn (formulary) mà họ bao trả mà thôi vì vậy qúi vị phải so sánh và tìm hiểu trứơc khi ghi tên.

Nếu không, dù có Medicare và MediCAL đi nữa, bà sẽ phải trả nguyên giá thuốc, chứ không phải phụ chi là $1.20 hay $3.50 cho mỗi món thuốc nữa. (HICAP có thể giúp bà so sánh để tìm một chương trình thuốc hợp với nhu cầu của bà).

Nhân đây, tôi xin được giải thích lại về Chương trình Medicare quản lý tư (MAPD- Medicare Advantage and Prescription Drug Plan) vốn được lập ra nhằm giúp cho những ai chỉ có Medicare căn bản, trả 80% mà thôi, được giúp đỡ phần lớn 20% còn lại mà Medicare không trả.

Trong khi đó, những ngừơi có Medicare và MediCAL (Dual Medi/Medi-Medi), như bà nếu múôn ghi tên vào một chương trình MAPD thì phải dùng một danh sách khác có tên “Special Needs Plan (SNP) – Nhu cầu đặc biệt) và chỉ có 8 CT lọai SNP dành cho ngừơi Dual Medi mà thôi.

(Khi ghi tên vào chương trình MAPD dành cho ngừơi chỉ có Medicare, gồm có 27 CT tất cả, bà sẽ không được hưởng quyền lợi của MediCAL vì các CT này không có hợp đồng với MediCAL).

HICAP có thể cung cấp cho bà danh sách các chương trình Thuốc phần D hay SNP để bà so sánh, chọn lựa và ghi tên, nếu múôn đi ra khỏi Chương trình HMO/ MAPD hiện có để được tự do hơn.

Yến Tuyết là Cố vấn Medicare có đăng ký với Bộ Cao Niên của tiểu bang California thuộc Chương trình HICAP (Health Insurance Counseling and Advocacy Program), của Cơ quan Tư nhân vô vụ lợi Council On Aging of Orange County.

Những câu trả lời của chúng tôi trong mục này có tính cách tổng quát và áp dụng riêng cho ngừơi đặt câu hỏi mà thôi vì mỗi cá nhân là một trường hợp riêng biệt. Nếu cư dân quận Cam có thắc mắc liên quan đến Medicare, xin liên lạc với HICAP ở đường giây điện thọai tiếng Việt (714) 560-0035 từ 8AM-4:30PM, từ Thứ Hai đến Thứ Sáu. Hay gọi Medicare 1-800-633-4227 có nhân viên tiếng Việt giúp quý vị 24 giờ/ngày, 7 ngày/một tuần.

Quý độc giả ở ngòai Quận Cam, xin vui lòng liên lạc với văn phòng cố vấn Medicare SHIP (State Health Insurance Program) ở địa phương mình cư ngụ bằng cách gọi số 1-800-434-0222.

Lưu Ý:

Mời quý độc giả, gia đình và bạn bè đến tham dự buổi thuyết trình về Medicare do Yến Tuyết thuộc chương trình HICAP tổ chức,  vào ngày Thứ Bảy 20/9/2014, từ 9:30 sáng đến 11:30 sáng, tại Hội Trừơng Nhật báo Người Việt.  Những buổi thuyết trình Medicare bằng tiếng Việt tại các địa điểm khác không do HICAP tổ chức.

Thơ Vũ Hạ


Tiếng đá


Trong những tiếng ngàn đời
Có lời của đá
thấm trong nắng trong sương
trong hơi thở rong rêu…


Người có nghe bên chân trời
mùa mưa mùa nắng
trên lối về mây bay tiếng đá


Những tiếng đá ngân hoài trong mộng
như người thầm lặng gọi ai về.




Mùa trôi


Nhớ mãi mùa
Thời gian vàng bay lá
Ta tóc trắng rồi!
Thương quá mùa trôi!


Còn
Biết ngày qua là mất


Ngày lại về già hơn
Còn vài câu phù phiếm
Ngâm hoài ru cô đơn




Nhớ xưa


Nhớ xưa em gái vùng quê
Cầu tre lắt lẻo hương thề tóc mai
Dòng xanh dợn mái tóc dài
Em đi bóng ngả trong ngoài có anh.

(Bình Ðịnh-Việt Nam)

Người độc thân ở Mỹ ngày càng đông hơn

WASHINGTON (AFP)Người độc thân nay chiếm hơn một nửa trong thành phần người lớn ở Mỹ, lần đầu tiên kể từ khi chính phủ bắt đầu thu thập các dữ kiện này vào năm 1976.


Có khoảng 124.6 triệu người Mỹ độc thân tính tới thời điểm Tháng Tám vừa qua, với 50.2% những người trong số này từ 16 tuổi trở lên, theo các dữ kiện lấy từ cơ quan thống kê lao động. Mức độ này chỉ khoảng dưới 50% vào đầu năm 2013, rồi sau đó vượt qua mức 50% vào Tháng Bảy và Tháng Tám.









Số các bà mẹ độc thân tăng theo chiều hướng người độc thân ở Mỹ tiếp tục tăng. (Hình: Getty Images)


Vào năm 1976, con số này là 37.4%, với chiều hướng độc thân liên tục tăng lên.


Kinh tế gia Edward Yardeni, đứng đầu công ty Yardeni Research Inc. ở New York, nơi thực hiện cuộc nghiên cứu, cho hay đây là “điều mang nhiều ý nghĩa trong lãnh vực kinh tế, xã hội và chính trị.”


Người độc thân, nhất là người trẻ độc thân, thường đi thuê nhà hơn là mua. Những người trẻ chưa bao giờ lập gia đình ít muốn có con, trong khi người lớn tuổi hơn, từng lập gia đình và nhiều người có con nay đã lớn, cũng không có ý định có con nhỏ, theo ông Yardeni. Ðiều này ảnh hưởng tới số tiền họ sẽ chi ra và những món gì họ sẽ mua.


Ông Yardeni cho rằng sự gia tăng trong các hộ chỉ gồm một người độc thân cũng làm tăng sự bất bình đẳng về lợi tức ở Mỹ.


“Tuy họ thường có số lợi tức ít hơn các cặp vợ chồng, họ cũng có ít món chi tiêu hơn, nhất là nếu họ không có trẻ nhỏ trong nhà,” ông Yardeni cho hay.


Tỉ số người lớn ở Mỹ chưa hề lập gia đình đã tăng tới 30.4% so với 22.1% vào năm 1976, trong khi số người ly dị, ly thân hay góa tăng lên tới 19.8% so với 15.3% trước đó, cũng theo kinh tế gia Yardeni. (V.Giang)

Donovan beats Nguyen to claim MLS Player of the Week


From MLS Soccer



Landon Donovan is closing in on MLS’ all-time assists record. For now, he will have to make due with another Player of the Week award.










Landon Donovan #10 of the Los Angeles Galaxy passes the ball in the game against the Colorado Rapids at StubHub Center on September 5, 2014 in Los Angeles, California. The Galaxy won 6-0. (Photo by Stephen Dunn/Getty Images)


The red-hot Donovan was voted the MLS Player of the Week for the second successive week on Monday for his dominant performance in the LA Galaxy’s 6-0 demolition of the Colorado Rapids. The Galaxy star led the team to that lopsided victory, scoring two goals from the penalty spot and assisting on two others in LA’s fifth consecutive win. (See how NASR voted here.)


Donovan, who is four assists away from tying Steve Ralston’s record of 135, edged Lee Nguyen for the Week 26 honors. Both Donovan and Nguyen had three first-place votes, but Donovan edged the New England Revolution midfielder by a second place vote (2-1). Nguyen compiled two goals and one assist in a pair of matches that the Revolution won last week.

Read the full story HERE.

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967, (714) 590-8534, (714)721-0758
Email:
[email protected]; [email protected]
Website: http://www.camonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH



Hải ngoại không quên tình chiến sĩ
Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh


Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:
(Tính đến ngày 31 tháng 8, 2014)


Bà Hoàng Thị Ái, Oxnard, CA $100
Gia Ðình Thích Vân, Oxnard, CA $50
ÔB. Quang Kim Ánh, San Bernadino, CA $103
Anh Vũ, Westminster, CA $100
Lê Vang & Diệp Ðỗ, Redmond, WA $50
Phạm Hoạt, Fountain Valley, CA $20
Nguyễn Minh Ðức, Lawrence, KS $20
 
Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội “Cám Ơn Anh” Kỳ 8:


Dung N. Ngô, Santa Ana, CA $200
BS Nguyễn Vĩnh Phúc, Westminster, CA $200
Steven Tô, San Jose, CA $200
Cô Pauline Ðỗ, Santa Ana, CA $200
Nguyễn Trọng Kỳ, San Francisco, CA $200
Bol Lee, San Gabriel, CA $300
ÔB. Phú Hồ, Riverside, CA $200
Lưu Nguyễn, Hawthorne, CA $200
ÔB. Luyện Phạm & Tư Bùi, Windsor, CA $200
ÔB. Trà Nguyễn, Garden Grove, CA $300
Tổng Hội Ái Hữu SVSQ/ÐHCTCT c/o Hiếu Gia Trần, Stanton, CA $5,000
Cộng Ðồng Người Việt Arkansas c/o Ô. Ngọc Như Ðoàn, Fort Smith, AR $4,430
Millenia Productions DBA La Palma Products, Wichita, KS $1,000
Lý Ðào, Philadelphia, PA $500
Vũ Q. Ðỗ, Orange, CA $500
Lạc Bùi, Orange, CA $100
Bánh Mì Chè Cali, Santa Ana, CA $1,000
Vân Pharmacy, Garden Grove, CA $500
BS Cương V. Nguyễn, Santa Ana, CA $500
Thảo Thạch Phạm, Rowland Heights, CA $300
Bà QP Cao Chánh Hựu & các con, San Diego, CA $1,000, gồm:
 – Phương Khanh Cao c/o Nhiên Hương Thị Hồ, $500 và – Nhiên Hương Thị Hồ, $500
Hội Ái Hữu Cửu Long, Santa Ana, CA $500
Kim O. T. Bùi, San Jose, CA $700
ÔB. Ðinh Sao c/o Vân Pharmacy, Stockton, CA $500
Nguyễn Luân (Oriental Welding & Iron Work), Fountain Valley, CA $500
Can Công Lương, Fresno, CA $500
Do Elegant Hair & Nails Salon, Hayward, CA chuyển:
 – Ðức Nguyễn cùng Nhóm Ái Hữu Cựu TNCT Bình Ðiền & Thân Hữu, $500
 – Ðức Nguyễn cùng Nhóm Hòa Thuận Hayward, $400
Ngữ B. Trịnh, Santa Clara, CA $500
Thom Trần, San Diego, CA $400
Nicholas Võ, Audubon, PA $400
Revin Vũ, Garden Grove, CA $400
Jade Nguyễn, Rosemead, CA $300
Vỹ Tuyến Nguyễn, San Diego, CA $300
Uyên V. Hồ, Simi Valley, CA $200
Hồ Ngọc Lan, Santa Clara, CA $200
Vương Minh Thanh, San Marcos, CA $100
Care Rx, Inc., DBA Care Pharmacy Personal Account, San Diego, CA $200
Nghiêm Lê, Dayton, OH $300
Han Ninh, Elk Grove , CA $200
Bà QP Cố TrTg Nguyễn Xuân Thịnh c/o Nancy Nguyễn, Hawthorne, CA $200
Toại K. Nguyễn (Steven Nguyễn ) Hayward, CA $200
Cựu ÐT Nguyễn Kỳ Nguyên c/o Minh Tiên T. Nguyễn, Garden Grove, CA $300
Gia Ðình KQ Cầu Nguyễn, Garden Grove, CA $200
Gia Long Kim Liên c/o Cầu Nguyễn, Garden Grove, CA $50
Tina Võ, Westminster, CA $100
Wessel Day Spa, Paso Robles, CA $100
Ðại Ðoàn c/o Tiêu M. Nguyễn, Los Angeles, CA $100
Lan Trần, Hawthorne, CA $100
Robert N. Trần $50, John Trần $50 c/o Lan Văn Trần, Hawthorne, CA $100
Thom Nguyễn, Seattle, WA $100
Trần Minh (Mint Nails), Gretna, LA $100
Kinh Trần, Gretna, LA $100
Quan Trần, Lake Park, FL $100
Thi Nguyễn, Anaheim, CA $50
Tuyên Lê, Telford, PA $50
Thọ Tân Trần, Lake Charles, LA $50
Sơn Xuân Nguyễn, Sacramento, CA $50
Hoa Phạm, San Diego, CA $50
Châu Nguyễn, Santa Ana, CA $20
Tony Nguyễn, Wildomar, CA $20
Dan Hồng, San Gabriel, CA $30
Tam Trần, Germantown, MD $25
Thom Văn Mai, Phoenix, AZ $100
Ca Văn Sinh, Lawndale, CA $100
Bích Ngọc Nguyễn, Midway City, CA $100
Sat Thanh Lương, Westminster, CA $100
Phương Xuân Bùi, Costa Mesa, CA $100
Me Văn Ðinh, Garland, TX $100
Nhan Huỳnh, Westminster, CA $100
Benson & Marie Bùi, Boyds, MD $100
Tích Mai, San Francisco, CA $100
Lê Trịnh, Tacoma, WA $100
Hưng Lê, Centerville, VA $100
Ðặng Thu, Anaheim, CA $100
Văn Phan, Westminster, CA $100
An Ngọc Bùi, Memphis, TN $100 (còn tiếp)
 
Danh sách Thương Phế Binh/VNCH đã được giúp đỡ:


Huỳnh Chấp, Quảng Nam, Sq:70/201997 TS1 CLQ. Tay chân phải đứt động mạch. Mù mắt phải.
Võ Công Quýt, Ðà Nẵng, Sq:73/208832 TS ÐPQ. Cụt 2 chân.
Lê Tấn Trường, Quảng Nam, Sq:49/33341 ÐPQ. Mù 2 mắt. Cụt 2 tay và chân phải.
Trần Hồng Long, Quảng Ngãi, Sq:176250 NQ. Mù 2 mắt.
Võ Văn Tâm, Quảng Nam, Sq:136493 NQ. Cụt 2 chân.
Ðỗ Tá, Quảng Nam, Sq:57/221457 TS1 CLQ. Cụt tay phải. Mù mắt trái.
Nguyễn Văn Nhỏ, Quảng Nam, Sq:61/208496 TS1 CLQ. Cụt chân phải và tay trái.
Hồ Trung, Quảng Ngãi, Sq:40/609778 HS ÐPQ. Cụt hai chân.
Ngô Thiềng, Quảng Trị, Sq:52/694185 B1 ÐPQ. Mù hai mắt.
Ðoàn Em, Quảng Ngãi, Sq:49/353550 HS CLQ. Cụt 2 chân.
Huỳnh Tấn Khoa, Quảng Ngãi, Sq:67/202762 HS CLQ. Liệt 2 chân.
Nhan Tư, Quảng Ngãi, Sq:123592 NQ. Cụt 2 chân.
Ðỗ Hoàng, Quảng Ngãi, Sq:189149 NQ. Cụt 2 chân.
Trịnh Tám, Quảng Nam, Sq:55/204179 HS1 SÐ2 BB. Cụt 2 chân.
Bùi Minh Thành, Quảng Ngãi, Sq:68/209930 TG. Mù hai mắt.
Nguyễn Văn Trọng, Quảng Ngãi, Sq:74/429322 B2 CLQ. Mù 2 mắt.
Lê Quý, Quảng Nam, Sq:74/206854 TS CLQ. Cụt 2 chân.
Ðỗ Ngọc Anh, Quảng Ngãi, Sq:49/ C13374 NQ. Cụt 2 chân.
Nguyễn Ðồng (Văn) Mai, Quảng Ngãi, Sq:63/213970 B2 CLQ. Cụt 2 chân.
Dương Bá Thiện, Quảng Nam, Sq:59/800690 B2 CLQ. Cụt 2 chân. Nát bàn tay trái.
Trương Nao, Quảng Ngãi, Sq:57/912057 HS1 CLQ . Cụt 2 chân.
Phạm Hồng Anh, Quảng Ngãi, Sq:60/045339 TS CLQ. Cụt 2 chân. Mù 2 mắt.
Phạm Ngọc Hoan, Quảng Ngãi, Sq:45/C09721 NQ. Cụt 2 chân.
Trần Quang Mười, Quảng Ngãi, Sq:65/173205 HS1 CLQ. Mù 2 mắt.
Nguyễn Văn An, Quảng Ngãi, Sq:67/410561 HS CLQ. Cụt 2 chân.
Nguyễn Lý, Quảng Ngãi, Sq:43/101219 HS Nhảy Dù. Mù 2 mắt.
Ngô Văn Lảnh, Quảng Ngãi, Sq:74/209186 HS CLQ. Cụt 2 chân.
Trần Trí, Quảng Ngãi, Sq:67/312021 HS CLQ. Mù 2 mắt. Bị thương ở bụng.
Phạm Mỹ, Quảng Ngãi, Sq:70/201924 B2 CLQ. Cụt tay phải và 2 chân.
Cao Xuân Thọ, Quảng Nam, Sq:57/219092 TS1 BÐQ. Cụt 2 chân. Co rút 5 ngón tay trái.
Nguyễn Ðống, Quảng Ngãi, Sq:140870 NQ. Mù 2 mắt.
Phan Lộc, Quảng Ngãi, Sq:54/213361 HS1 CLQ. Mù 2 mắt. Cắt 1 thận.
Nguyễn Ngọc Lý, Quảng Nam, Sq:66/200313 HS CLQ. Cụt 2 chân và các ngón tay trái.
Bùi Ðương, Quảng Ngãi, Sq:75/622700 TS ÐPQ. Bị thương ở lưng và chân. Liệt toàn thân. Nguyễn Lượm, Quảng Nam, Sq:42/571146 B1 ÐPQ. Cụt 2 chân.
Lê Quang Bửu, Quảng Ngãi, Sq:58/902620 B2 CLQ. Cụt tay phải .
Ðào Mua, Quảng Ngãi, Sq:124265 NQ. Cụt chân phải. Gãy chân trái.
Trương Công Nghệ, Quảng Ngãi, Sq:68/209235 B2 CLQ. Gãy chân phải. Mờ mắt trái.
Phạm Tỵ, Quảng Ngãi, Sq:420122 NQ. Cụt 2 chân.
Nguyễn Thương, Quảng Ngãi, Sq:64/214802 B2 CLQ. Cụt 2 chân.
Trần Ðậu, Quảng Ngãi, Sq:54/214259 NQ. Cụt chân trái. Liệt chân phải.
Lê Thoàn, Quảng Ngãi, Sq:186.411. Bị thương ở bụng, chân phải. Liệt.
Ngô Văn Quế, Ðà Nẵng, Sq:69/208067 TrU ÐPQ. Bị thương cột sống. Liệt 2 chân.
Hoàng Công Minh, Bình Thuận, Sq:42/806828 B1 ÐPQ. Cụt 2 chân.
Nguyễn Văn Thự, Phú Yên, Sq:53/656597 CLQ. Cụt chân phải. Liệt chân trái.
Ðặng Văn Tám, Bình Thuận, Sq:50/378020 B1 ÐPQ. Cụt chân phải. Mù mắt trái.
Võ Văn Bi, Nình Thuận, Sq:48/304124 B2 ÐPQ. Cụt cánh tay phải và chân phải.
Võ Tùng, Phú Yên, Sq:65/417158 TrU CLQ. Mù hai mắt.
Nguyễn Thanh Sang, Quảng Ngãi, Sq:71/129385 B2 QÐ3. Cụt tay phải. Mù mắt trái.
Mai Ðình Quý, Bình Thuận, Sq:125549 CG. Cụt chân trái và 2 tay.
Trần Ngọc Thơ, Phú Yên, Sq:50/478174 HS1 ÐPQ. Cụt 2 chân.
Cao Lượm, Nình Thuận, Sq:42/165160 HS ÐPQ. Cụt 2 chân.
Hoàng Chiến Cận, Bình Thuận, Sq:67/200722 HS CLQ. Cụt tay trái.
Nguyễn Phước, Bình Thuận, Sq:Sq:153751 NQ. Cụt 2 tay. Mù 2 mắt.
Nguyễn Hữu Vĩnh, Bình Thuận, Sq:64/200597 HS CLQ. Cụt 2 chân.
Mai Ðình Hạnh, Quảng Nam, Sq:68/206889 TrU. Cụt 2 chân. Liệt toàn thân.
Nguyễn Văn Quân, Bình Thuận, BK. Cụt 2 chân.
Huỳnh Phong, Quảng Nam, Sq:117014. Mù 2 mắt.
Nguyễn Văn, Quảng Ngãi, Sq:60/901916. Cụt 2 chân. (còn tiếp)


Danh sách Quả Phụ/VNCH đã được giúp đỡ:


Trần Thị Nhẩn, Phú Yên, QP Cố B1 ÐPQ Nguyễn Chấn Sq:50/656.840. Tử trận năm 1972.
Bùi Thị Năm, Tiền Giang, QP Cố B1 Nguyễn Văn Cư Sq:73/117.471. Tử trận năm 1974.
Hoàng Thị Ký, Vũng Tàu-Bà Rịa, QP Cố CSQG Võ Ngọc Anh. Tử trận năm 1969.
Ngô Thị Nữa, Saigon, QP Cố HS1 Trương Văn Cầu Sq:58/632.384. Tử trận năm 1970.
Phạm Thị Vàng, Quảng Nam, QP Cố HS ÐPQ Nguyễn Tuyên Sq:35/805.218. Tử trận năm 1973. Ðào Thị Hai, Vĩnh Long, QP Cố HS1 Cao Văn Thẹo Sq:41/352.609. Tử trận năm 1973.
Lê Thị Tiêm, Vĩnh Long, QP Cố B2 CLQ Phan Văn Tám Sq:59/182.177. Tử trận năm 1966.
Nguyễn Thị Hoa, Cần Thơ, QP Cố TU Nguyễn Hữu Mậu Sq:61/186.661. Tử trận năm 1964.
Lê Thị Tài, Daklak, QP Cố HS BKDù Trần Văn Ðiệu Sq:62/402.923. Tử trận năm 1973.
Võ Thị Sang, Vĩnh Long, QP Cố NQ Trần Văn Mung Sq:NQ /423.739. Tử trận năm 1967.
Trần Thị Áo, Quảng Nam, QP Cố TS1 BÐQ Văn Quí Tú Sq:64/200.626. Tử trận năm 1969.
Nguyễn Thị Hoa, Vĩnh Long, QP Cố HS BÐQ Ngô Văn Nam Sq:51/301.889. Tử trận năm 1963.
Trần Thị Chất, Saigon, QP Cố NQ Nguyễn Công Minh Sq:NQ /138.557. Tử trận năm 1968.
Võ Thị Ðẹp, An Giang, QP Cố TS1 ÐPQ Nguyễn Văn Sang Sq:40b/186.752. Tử trận năm 1968. Nguyễn Thị Xuân, Khánh Hòa, QP Cố HS TQLC Ðoàn Kiến Sq:62/700.750. Tử trận năm 1965.
Lê Thị Bé, Vĩnh Long, QP Cố HS ÐPQ Nguyễn Văn Tòng. Mất năm 1993. (còn tiếp)

Hidden Honolulu: step away from the crowds in Hawaii’s capital


By TIM RICHARDS, Lonely Planet



Heading for Honolulu? Then you’re probably going to spend time in Waikiki. For many people, the popular beachfront district is all they see of the Hawaiian capital. However, there’s more to the city than tourist-thronged streets and beaches. When you feel like a break from the crowds, take time to check out these highlights of hidden Honolulu.







Hidden Honolulu: step away from the crowds in Hawaii's capital




Mural being created for the Pow Wow Hawaii festival. Image by Tim Richards / Lonely Planet


Hidden neighborhood


Kaka’ako isn’t actually that hidden, situated as it is between Waikiki and Honolulu’s downtown. But visitors rarely give it a second glance, breezing by on their way from the airport. A historically industrial district on a stretch of flat land, it might seem an unlikely place to hang. Over the past few years, however, Kaka’ako has developed into Honolulu’s coolest ‘hood.


Each February it hosts the Pow Wow Hawaii (powwowhawaii.com) festival, a celebration of street art that invites top artists from around the world to paint the area’s walls with huge colorful murals. These vast paintings are left in place until the following year, so there’s always something to look at. It’s great fun to track them down, camera in hand, to assemble your own street art collection – and they make fantastic photos to share online. For best results, start from the corner of Auahi and Cooke Streets and head northwest along Auahi, making sure to duck into Lana Lane as you reach it on the left. This laneway is home to the Lana Lane Studios (327 Lana Lane), the hub of artistic activity in Kaka’ako. It’s not usually open to the public, but you may well see its members at work on the surrounding walls.


There are plenty of good refreshment options near this stretch. For hip street food drop into Hank’s Haute Dogs (hankshautedogs.com), for locally-brewed beer check out Honolulu Beerworks (honolulubeerworks.com), and for cutting-edge bar food and great cocktails visit Bevy (bevybar.com).


For more murals and a dose of pre-gentrification Kaka’ako, walk along Queen Street between Ward Avenue and Cooke Street (being careful to avoid traffic on the section without sidewalks). In addition to spotting murals on the walls of automotive workshops, you’ll find Fresh Café (freshcafehi.com), a trendy hang-out and the original home of Pow Wow Hawaii.


Another local highlight is the weekly Kaka’ako Farmers’ Market (alamoanafarmersmarket.com), featuring fresh Hawaiian produce. And once a month, the Honolulu Night Market (honolulunightmarket.com) takes over Auahi Street, creating the vibe of a big street party with stalls selling locally produced food, art and fashion. It doesn’t get less touristy than this.


Hidden art


The Honolulu Museum of Art is rightly praised for its impressive collection housed in its main building, not far from Waikiki. Lesser known, however, are two of its other premises on the edge of the city.


The first, Spalding House, is situated above the concrete sprawl in attractive Makiki Heights. This former home is now a small but impressive museum of contemporary art, with changing exhibitions often featuring local artists. There’s also a separate pavilion which houses a permanent installation by artist David Hockney, an interpretation of his stage designs for a 1981 opera. As fascinating as the art is, the extensive gardens almost surpass it with their sloping lawns and gullies, dotted with tropical plants and trees. On a sunny day you could spend hours here, looking at art then relaxing amid the greenery.


The other hidden museum is Shangri La, located on the eastern side of Diamond Head in the upmarket Black Point neighborhood. This magnificent house once belonged to Doris Duke, a wealthy heiress who traveled the world and fell in love with Islamic art. She filled her Hawaiian home with pieces bought and commissioned in the Middle East, specifically from Iran, Egypt, Morocco, Turkey, and Syria. The result is a stunning tribute to Islamic artwork: the building is crammed with beautiful décor both old and new, including such rare items as 13th-century Persian tiles. The exterior is just as stunning, with a garden overlooking the Pacific and a former guest house in which Duke once hosted stars such as Elton John. Shangri La can only be visited on a bus tour from the Honolulu Museum of Art. It’s well worth it.

Read the full article HERE.

5 sai lầm cần phải tránh khi mua nhà

(RealtyTimes) Trong mấy năm vừa qua, đã có một sự gia tăng đều đặn trong nhu cầu về nhà ở, bởi vì có rất nhiều người di chuyển từ vùng nông thôn tới thành thị. Nhu cầu về loại nhà trước đó có người sử dụng cũng gia tăng tới một tầm mức lớn lao trong mấy thập niên vừa qua, vì những căn nhà này thường được bán với một giá tương đối thấp hơn. Tuy nhiên, có một số sai lầm mà người mua cần phải tránh khi tìm kiếm một căn nhà. Những sai lầm này có thể hầu như không lớn lắm nhưng trong dài hạn chúng có thể làm hỏng hoàn toàn sự quyến rũ của căn nhà.









(Hình minh họa: Kevork Djansezian/Getty Images)


1-Thỏa thuận ngay lần coi nhà đầu tiên


Thỏa thuận vụ mua bán ngay lần coi nhà đầu tiên là sai lầm tệ hại nhất mà người mua có thể mắc phải trong khi tìm kiếm một căn nhà. Có nhiều người hành động như thể căn nhà họ đang kiểm tra là căn nhà cuối cùng trên trái đất. Người mua nên cố tránh đưa ra một thỏa thuận chung cuộc sau khi kiểm tra một căn nhà duy nhất. Ðiều tốt nhất để làm là kiểm tra và so sánh nhiều căn nhà khác nhau và rồi thực hiện một thỏa thuận cho sự lựa chọn tốt nhất có thể được. Ðiều này sẽ giúp người mua nhận được giá trị tốt nhất so với tiền bạc mà họ bỏ ra. Không cần phải đề cập đến chuyện trong vài năm gần đây một số lớn các công ty địa ốc đã gia nhập thị trường, và vì vậy tình hình đã trở nên dễ dàng nhiều để người mua tìm được căn nhà tốt nhất, có thể đáp ứng tốt nhất đối với đòi hỏi của họ.


2-Bỏ qua các hư hại


Bỏ qua các hư hại trong căn nhà là một sai lầm thông thường khác mà người ta nhà thường mắc phải khi mua một căn nhà. Kinh nghiệm cho thấy rằng một con số đáng kể những người mua có khuynh hướng đánh giá thấp hoặc bỏ qua những hư hại có thể nhìn thấy trong căn nhà. Lý do chính đằng sau sai lầm này là sự vội vã và thiếu cảnh giác. Một căn nhà bị hư hại có thể được bán với giá thấp nhưng rất nhiều chi phí sửa chữa có thể phát sinh sau này, do đó chi phí thực sự lên đến một mức cao hơn rất nhiều.


3-Ðánh giá thấp phí tổn đi lại


Người mua có thể có phương tiện di chuyển cá nhân nhưng đánh giá thấp phương tiện chuyên chở công cộng không phải là một ý tưởng tốt khi đánh giá một căn nhà. Người mua phải xem xét các tiện nghi chuyên chở công cộng dẫn tới căn nhà. Ðiều này sẽ cung cấp cho họ những ý tưởng tốt nhất về sự đi lại tới chỗ ở của họ. Ðiều này quan trọng chính yếu vì phương tiện chuyên chở cá nhân không phải là luôn luôn có sẵn.


4-Ðặt cảm xúc trước sự phán đoán


Khi cần lựa chọn một căn nhà, đặt cảm xúc trước sự phán đoán có thể gây thảm họa. Một căn nhà trông có thể tốt và người mua có thể ưa thích ngay khi nhìn thấy lần đầu. Nhưng đồng thời việc kiểm tra giá trị của căn nhà so với đồng tiền bỏ ra và các khía cạnh quan trọng khác của căn nhà cũng rất quan trọng. Người mua phải có một khả năng phán đoán tốt để xác định tại sao và làm thế nào căn nhà sẽ đáp ứng sự đòi hỏi của họ. Những người đang tìm kiếm một căn nhà nên luôn luôn đặt sự phán đoán trước cảm xúc.


5-Trông cậy quá nhiều vào người môi giới


Những người môi giới làm việc cho mục tiêu kiếm lời cho họ, do đó họ luôn luôn cố gắng để bán bất cứ căn nhà nào mà họ phụ trách. Tuy nhiên, mặc dù không phải người môi giới nào cũng giống nhau và nhiều người hết lòng chăm lo tới lợi ích của khách hàng, người mua nhà nên tự mình nghiên cứu để không phải trông cậy một cách mù quáng vào các nhà môi giới. Ðiều này có thể giúp họ tiết kiệm một ít tiền bạc và còn có thể tiếp xúc trực tiếp với người bán để hoàn tất cuộc thương lượng mà không gặp nhiều rắc rối.


Mua một căn nhà có thể dễ dàng hơn rất nhiều nếu người mua có thể tránh những sai lầm đơn giản này. Họ cũng có thể nhận được đúng những gì họ muốn nếu họ thận trọng trong đường lối hành động của họ. (n.n.)

Parent notes to LGBT kids go viral


By Jimmy Nguyen, Huffington Post



When they come out, it’s what all LGBT kids wish their parents would say: “I love you and accept you.” Some parents have delivered this message through handwritten notes — notes so creative and touching that they have gone viral over the Internet. Many are collected online at ANoteToMyKid.org — now a project of PFLAG.







Parent notes to LGBT kids go viral




A parent’s not to their child about coming out of the closet. (HUFFINGTON POST)


In this “Digitally Speaking” segment, I discuss the social media impact produced by these notes, and how they can help parents everywhere better handle the coming out moment for LGBT kids.

Read the full article HERE.

Tin mới cập nhật