Chuột và người

http://youtu.be/68rgh8flmWA

Chương trình “Nói chuyện với Ngô Nhân Dụng” do Đinh Sinh Long phỏng vấn.  Đề tài:  Chuột và người

Trung thu ‘thoát Trung’ ở Sài Gòn


Trần Tiến Dũng


SÀI GÒN (NV)Người dân Sài Gòn chuẩn bị đón Trung Thu mà lần đầu tiên ít thấy bóng dáng “Made in China” và được thay bằng các sản phẩm mang bản sắc Việt Nam.









Ở phố lồng đèn trên đường Triệu Quang Phục, Chợ Lớn, những người thợ thủ công đã chế ra những cái lòng đèn tàu thủy in rõ dòng chữ, Hoàng Sa, Trường Sa là biểu hiện rõ nhất của ý thức thoát Trung.









Khác với mọi năm, năm nay những lồng đèn nhựa, đèn lồng nhập cảng từ Trung Quốc bị “đè bẹp” bởi nhu cầu quay về với lồng đèn khung tre, giấy kiếng, đèn giấy xếp… đậm bản sắc Việt.









Dù chưa đến cao điểm sáng đèn trung thu, nhưng bóng áo dài làm mẫu ảnh giữa phố lồng đèn vốn đậm sắc màu văn hóa Hoa Hạ, cũng là điều cho thấy nét thuần Việt ngày càng cao trong mùa lễ hội này.









Các hiệu bánh trung thu lâu đời ở Chợ Lớn vẫn làm bánh theo công thức của người Hoa di dân từ thế kỷ trước. Hiệu bánh Phương Diêm Thuận này với công thức làm bánh truyền thống của người Hoa Triều Châu. Theo ông chủ thì hiệu bánh nhà ông sống được nhờ hợp vệ sinh, không dùng chất bảo quản như thực phẩm nhập từ Trung Quốc.

Một phụ nữ Utah nuốt nhẫn vào bụng để xóa tang chứng


Người Việt Utah


OREM, UtahNguồn tin CNN cho hay, vào hôm Chủ Nhật, một phụ nữ Utah đã bị buộc tội nuốt vào bụng một chiếc nhẫn trị giá tới mấy nghìn Mỹ kim để xóa đi tang chứng vụ trộm. Cảnh sát ở Utah cho hay một cuộc chiếu quang tuyến X cho thấy chiếc nhẫn này hiện vẫn còn nằm trong bao tử của cô Christina Schlegel, 25 tuổi.









Chiếc nhẫn kim cương. Hình minh họa. (Hình: Farbrice Coffrini/Getty Images)


Cô Schlegel đã cùng người bạn, là Bryan Ford, 30 tuổi, đánh cắp chiếc nhẫn đó từ tiệm nữ trang Zales Jewelry Store ở Orem. Cảnh sát được mật báo đã đuổi theo chiếc xe hơi của cặp quân gian này rồi chận họ lại, và đây chính là lúc mà cô Schlegel đã phi tang bằng cách nuối chiếc nhẫn quý vào bụng. Sau cuộc chiếu quang tuyến X, cả hai nay đã bị bắt giam về tội trộm cắp.


Chưa biết cảnh sát sẽ dùng cách nào để lấy chiếc nhẫn đó ra khỏi bao tử của cô Schlegel.

Phụ nữ Utah hô hào tẩy chay Carl’s Jr.


Vì dùng người mẫu ‘nóng bỏng’ trong các quảng cáo món ăn


Người Việt Utah


SALT LAKE CITY, UtahHôm Thứ Ba, hai chị em sinh đôi Lexie và Lindsay Kite, đồng chủ tịch sáng lập Hiệp Hội “Beauty Redefined,” tức “Cần Ðịnh Nghĩa Lại Cái Ðẹp Phụ Nữ,” với chủ trương tranh đấu chống tình trạng biến phụ nữ thành món hàng trang trí, đã mở một chiến dịch tuyên truyền kêu gọi khách hàng tẩy chay hệ thống nhà hàng ăn Carl’s Jr. vì đã sử dụng những quảng cáo dẫn đến việc coi nhẹ phẩm giá người phụ nữ.









Mẫu quảng cáo nóng bỏng của Kim Kardashian. Hình minh họa. (Hình: Alberto E. Rodriguez/Getty Images)


Cô Lexie Kite, 28 tuổi, cho biết các quảng cáo của Carl’s Jr. dùng hình ảnh phụ nữ ngày càng “nóng bỏng” và khêu gợi, và việc này đã dẫn đến những tai hại khó lường cho đàn ông, các cậu thiếu niên, các cô gái vị thành niên, và cả cho quan hệ nam nữ trong xã hội nữa.


Từ nhiều năm qua, tổ chức canh giữ phẩm giá phụ nữ Parents Television Council cũng đã liên tiếp chỉ trích dây chuyền tiệm ăn Carl’s Jr. là chuyên dùng những hình ảnh phụ nữ hở hang cũng như khai thác các thủ thuật tiếp thị dựa trên nét đẹp nóng bỏng của phụ nữ để quyến rũ quý ông khách hàng, bất luận già hay trẻ.


Hồi năm 2011, chuỗi dây chuyền tiệm thức ăn có liền Hardee’s cũng từng bị tố cáo đã dùng hình ảnh khêu gợi của phái nữ để thu hút khách hàng nam giới. Chủ nhân Hardee’s đã lên tiếng biện hộ cho hành động này, bảo rằng chỉ có các cô người mẫu kiều diễm mới bán được hàng, còn các cô gái thiếu hấp dẫn thì không. (Theo Brady McCombs/The Salt Lake Tribune)

Điêu khắc gia Tuấn Nguyễn đúc tượng cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận


Dân Huỳnh/Người Việt


LOS ANGELES, California (NV) – Điêu khắc gia Tuấn Nguyễn vừa trình làng dự án đúc tượng cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận tại một xưởng đúc đồng ở Los Angeles hôm Thứ Tư.

Điêu khắc gia Tuấn Nguyễn chính là tác giả bức tượng tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, Westminster, nổi tiếng trong cộng đồng Việt Nam hải ngoại.


Về công trình mới này, điêu khắc gia Tuấn Nguyễn chia sẻ: “Hôm nay, tôi trình làng hai mô hình này để sắp tới bán đấu giá để gây quỹ cho lễ phong thánh cố hồng y, người được rất nhiều người Việt Nam mến mộ và được đề nghị Tòa Thánh Vatican phong thánh.”









Điêu khắc gia Tuấn Nguyễn và hai mô hình tượng cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


“Nghệ thuật là rất quan trọng đối với tôi. Nó gần như là một tôn giáo. Nó có nghĩa là tin vào con người, trong cuộc sống, trong tình yêu. Ðó là một phản ứng với những gì là đẹp và đơn giản. Là một nghệ sĩ tôi làm không có mục đích nào khác ngoài việc bày tỏ cảm xúc của mình,” điêu khắc gia nói thêm.


Theo ông Tuấn Nguyễn, trong ngày đấu giá, sẽ có một Thánh Lễ cầu nguyện được tổ chức vào lúc 11 giờ sáng Chủ Nhật, 13 Tháng Chín, tại Trung Tâm Công Giáo Việt Nam, Giáo Phận Orange, 1538 N. Century Blvd., Santa Ana, CA 92703.


Sau đó, vào lúc 12 giờ 30, sẽ có buổi đấu giá hai mô hình này, làm bằng đồng, tại nhà hàng Seafood Palace, 6731 Westminster Blvd., Westminster, CA 92683.

Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận từng bị CSVN bắt giam sau khi miền Nam Việt Nam sụp đổ năm 1975. Trước đó, ông được Tòa Thánh Vatican cử làm phó tổng giám mục, Tổng Giáo Phận Sài Gòn, với quyền thừa kế từ ngày 23 Tháng Tư, 1975.


Năm 1989 ông được giải phẫu điều trị ung thư tuyến tiền liệt ở Hà Nội rồi năm sau được cho phép sang Roma điều trị tiếp. Tuy nhiên, khi đang ở thủ đô của Ý, chính quyền Việt Nam loan báo không cho phép ông về nước.


Tại Vatican, ông được Ðức Giáo Hoàng John Paul II bổ nhiệm làm phó chủ tịch Hội Ðồng Giáo Hoàng về Công Lý và Hòa Bình năm 1994. Ðến năm 1998, ông được cử làm chủ tịch hội đồng thay thế Hồng Y Y.R. Etchagaray nghỉ hưu. Ngày 21 Tháng Giêng, 2001, ông được phong hồng y.

Ngăn chặn chiến binh Jihad đến Syria tham gia IS

 


PARIS (AP) Các quốc gia từ Hoa Kỳ, Liên Âu, Trung Đông đến Indonesia đang nỗ lực ngăn chặn các chiến binh Hồi Giáo quá khích đến Syria gia nhập lực lượng của Nhà Nước Hồi Giáo IS cũng như từ đây trở về nước.










Dân quân Hồi Giáo Shiite trương lá cờ IS lấy được trong trận dánh gần thành phố Amirli, 105 dặm Bắc Baghdad, hôm Thứ Hai 1 tháng 9. (Hình: AP)


Những luật mới được áp dụng bao gồm việc dễ dàng tịch thu hộ chiếu của những phần tử khả nghi, bắt giữ ngay tại các phi cảng, phong tỏa những tài khoản ờ ám, đóng cửa các giáo đường Hồi Giáo có thể dùng làm nơi vận động tuyên truyền cho IS.


Chính quyền Bosnia hôm Thứ Tư mở một cuộc ruồng bắt quy mô các nghi can khủng bố. Trong khi đó Australia và nhiều nước khác theo dõi để bắt giữ các chiến binh Jihad từ Trung Đông trở về với tiềm năng có thể hoạt đông cho khủng bố.


Chính phủ Pháp và Indonesia  thực hiện những kế hoạch khẩn cấp để cắt dứt nguồn cung cấp nhân lực cho IS. Trung tâm của chiến dịch này là sự lo ngại IS đào tạo nên một thế hệ các khủng bố tương lai. Chiến binh  gốc ngoại quốc trong IS là mối lo lắng lớn vì đã được đào tạo bằng lý thuyết cực đoan và huấn luyện kỹ thuật khủng bố.


Khoảng 1,900 dân Tunisia và 400 dân Anh cùng với ít nhất những dân thuộc trên 10 quốc tịch khác có mặt trong số chiến binh IS. Quốc Vương Saudi Arabia kêu gọi một sự hợp tác quốc tế chặt chẽ chóng lại IS.


Một giới chức phản tình báo cho biết người ta cố gắng phát hiện những kẻ có thể là chiến binh Hồi Giáo bằng cách nghiên cứu hành trình di chuyển với những kẻ đã đi trước.


Đằng sau đó, các công ty điện tử ở Silicon Valley  nhận được áp lực phải xóa bỏ các nội dung liên quan đến hoạt đông của IS phát tán trên lưới điện tử. Anh Quốc cũng nỗ lực thực hiện đường lối này. (HC)

Trẻ di dân đến từ Trung Mỹ tiếp tục giảm

 


WASHINGTON (AP)Bộ Nội An hôm Thứ Tư cho biết số trẻ di dân đi một mình bị bắt khi vượt biên giới vào Mỹ tiếp tục giảm trong tháng 8 sau khi lên đến cao điểm hồi đầu năm.










Một thiếu nữ dân Trung Mỹ bị cảnh sát biên giới Mexico bắt trên đoàn xe lửa chở hàng ở San Ramon, Mexico, đêm Thứ Sáu tuần trước. (Hình: AP/Rebecca Blackwell)


Cơ quan tuần tra biên giới trong tháng Tám bắt 3,129 trẻ em – hầu hết dân Honduras, El Salvador, Guatemala – so với 5,400 tháng Bảy và trên 10,600 tháng Sáu.


Một phần lý do cũng là tình trạng bình thường di dân giảm trong mùa hè do thời tiết  nóng bức trên lộ trình qua vùng sa mạc.


Tong năm tài chính bắt đầu từ tháng 10 năm ngoái, 66,000 trẻ em không có người lớn dẫn đi đã bị bắt giữ, tăng gần gấp đôi so với tài khóa trước.


Hoa Kỳ đã nỗ lực truy tầm các tổ chức buôn người đồng thời mở chiến dịch thông tin kêu gọi các phụ huynh ở Trung Mỹ đừng gởi con em đi theo con đường nguy hiểm qua Mexico. Bộ Tư Pháp cũng đã xúc tiến nhanh các cuộc thẩm vấn và quyết định tống xuất. Hiện nay các tòa án còn kẹt hơn 375,000 trường hợp chưa phán xử.


Tổng Thống Obama đã  đề nghị xin Quốc Hội chấp thuận ngân khoản $3.7 tỷ để đối phó với cuộc khủng hoảng nhân đạo này. (HC)

Nhạc hội ‘Thu Hát Cho Quê Hương’ của ban Tù Ca Xuân Ðiềm


Nguyên Huy/Người Việt


FOUNTAIN VALLEY, Cali. (NV) Nhân sinh nhật lần thứ 21, ban Tù Ca Xuân Ðiềm sẽ tổ chức một buổi nhạc hội với chủ đề “Thu Hát Cho Quê Hương” vào ngày Chủ Nhật, 5 Tháng Mười, năm 2014, tại hí viện Saigon Performing Center trên đường Brookhurst thuộc thành phố Fountain Valley.


Cho biết về nội dung chương trình nhạc hội lần này, nhạc sĩ Xuân Ðiềm vui vẻ nói: “Sẽ vui lắm anh ạ! Vì ngoài những nam nữ ca viên trong ban Tù Ca, chúng tôi còn có được sự cộng tác của rất nhiều anh chị em ca nhạc sĩ được yêu mến trong cộng đồng. Cho tới giờ phút này, chúng tôi đã nhận được sự cộng tác của các ca sĩ Carol Kim, Trung Chỉnh, Huỳnh Công Ánh, Như Mai, Mai Thiên Hương, Nguyễn Tiến Dũng, Andy Thanh, Phát Bùi. Về các ban văn nghệ thì có ban ca vũ Mây Ngọc, vũ đoàn Việt Cầm, biệt đoàn văn nghệ Mê Linh từ San Jose xuống. Về những MC, bốn người đã hoan hỉ nhận lời là Minh Phượng, Diệu Quyên, Diệp Miên Trường và Ngọc Chịu. Chương trình sẽ gồm các ca khúc và nhạc cảnh đầy tình tự quê hương với lý tưởng cao cả của người chiến sĩ VNCH.”









Ban Tù Ca Xuân Ðiềm trong một buổi hát phục vụ sinh hoạt cộng đồng.


Khác với nhiều lần trước đây, nhạc hội của ban Tù Ca Xuân Ðiềm lần này có bán vé nhưng với một giá thân hữu, đồng hạng 20 Mỹ kim và vé VIP chỉ có 40 Mỹ kim.


Giải thích chuyện này, nhạc sĩ Xuân Ðiềm nói: “Từ trước đến nay thì anh chị em trong ban Tù Ca cũng như các ca nhạc sĩ đến với Tù Ca Xuân Ðiềm không một ai muốn có chút thù lao mà chỉ mong đem được lời ca tiếng hát đấu tranh góp vào những sinh hoạt của cộng đồng người Việt hải ngoại đồng thời cũng mong vọng về quê hương đến được tai đồng bào mình nhất là đến với các người đang miệt mài, bất chấp hiểm nguy tàn ác, man rợ của nhà cầm quyền Hà Nội để tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền cho đất nước và dân tộc mình. Nhưng lần này chúng tôi xin phép đồng hương cho được bán vé để chi phí vào những việc cần thiết như thuê rạp, tiền di chuyển xăng nhớt cho một vài anh chị em ở xa và những việc linh tinh khác.”


Hai mươi mốt năm qua, đến nay thì ban Tù Ca Xuân Ðiềm đã như một món ăn tinh thần cho bất cứ một cuộc sinh hoạt lớn nhỏ nào trong cộng đồng người Việt hải ngoại, nhất là trong những sinh hoạt đấu tranh. Ðiều đáng ngợi ca của ban Tù
Ca Xuân Ðiềm là sự bền bỉ đấu tranh và lòng hăng say nhiệt thành. Họ hát với cả nhiệt tình, với cả tâm hồn, với hết cảm xúc trước những nỗi đau của đồng bào mình trên quê hương. Họ hát với cả lòng phẫn nộ trước những bất công, đàn áp man rợ với bất cứ một mầm mống nào mà Hà Nội cho rằng âm mưu lật đổ chế độ hay thậm chí không “theo lề bên phải” của Hà Nội.


Xuất phát từ một buổi nhạc sĩ Xuân Ðiềm đến tìm hiểu một số anh chị em cựu tù cải tạo đang thực hiện một chương trình tù ca trên làn sóng của đài Little Saigon vào năm 1993, có tên là “Anh Vẫn Sống.” Chương trình này có được năm, bảy anh em như Nguyễn Tiến Việt nay là Bạch Long của đài RRA, Nguyên Huy nay là ký giả báo Người Việt, Khôi “béo,” Quốc Toản nay đã khuất, Lê Xuân Nho, Nguyễn Tình và một số anh em khác.


Chương trình chuyên trình bày những tù khúc với lời dẫn về hoàn cảnh sáng tác ra tù khúc này của Nguyễn Tiến Việt để nói lên ý chí “phải sống và vẫn sống” sau những giam giữ tù đày nghiệt ngã trong các trại tù gọi là cải tạo của chế độ cộng sản. Ý chí “Phải Sống và Vẫn Sống” ấy để nói lên cho đồng bào mình cùng hiểu rằng bộ mặt trái của chế độ cộng sản khi họ đã cưỡng chiếm được trọn đất nước. Mặt nạ “Kháng Chiến” từng quyến dụ được lòng dân trong chiến tranh chống Pháp và chiến tranh gọi là chống “đế quốc và tay sai ngụy quyền” đã rơi xuống chỉ còn trơ trẽn bộ mặt Stalin với quần đảo Koulag và Mao Trạch Ðông với “Cách Mạnh Văn Hóa” giam giữ đày ải và hủy diệt tất cả những ai dám phê phán, chống đối.


Xuân Ðiềm đã cảm thấy đây là những người đồng chí hướng với mình và gia nhập ngay sau đó cùng với cây đàn Banjo tự chế từ trong tù mà nay đã được các viện bảo tàng văn hóa VN xin lưu giữ.


Chương trình “Anh Vẫn Sống” sau đó nhiều anh em thực hiện vì sinh kế nên phải tạm ngưng. Nhưng Xuân Ðiềm vẫn trụ lại và thành lập ban Tù Ca Xuân Ðiềm với các tiếng ca trẻ, con em H.O. vừa được trúng tuyển từ các cuộc thi ca sĩ như Khánh Hoàng, nay là một nghệ sĩ trên các chương trình văn nghệ của VietFace TV và Nguyễn Trung, nay không theo nghiệp cầm ca. Ban Tù Ca Xuân Ðiềm với quyết tâm của Xuân Ðiềm cứ ngày một lớn mạnh theo sự ủng hộ của cộng đồng và nay đã là một dấu vết mạnh mẽ của sinh hoạt cộng đồng người Việt hải ngoại.


Hai mươi mốt năm qua, với bao tâm huyết bỏ ra, nhạc sĩ Xuân Ðiềm cùng hơn 20 anh chị em trong ban đã đáp ứng được nhu cầu tinh thần của người Việt tị nạn cộng sản.


Quí độc giả muốn liên lạc với ban Tù Ca Xuân Ðiềm xin gọi (562) 290-7483.

Vietnam shows no sign of releasing political prisoners


From Voice of America



Authorities in Vietnam have shown no signs they plan to release any political prisoners during the country’s annual amnesty marking the nation’s independence day.







Vietnam shows no sign of releasing political prisoners




Prominent blogger Dieu Cay remains in jail in Vietnam. (Voice of America)


Several political and non-political prisoners are traditionally pardoned on or around September 2. But unlike previous years, Vietnamese state media has yet to announce the official number of detainees set to be released nationwide this year.


Political prisoners typically make up a small percentage of those who receive amnesty. The majority are Vietnamese who were jailed for ordinary criminal offenses like theft.


Many activists had hoped prominent blogger Dieu Cay would be freed amid Vietnam’s efforts to join the Trans Pacific Partnership (TPP) and its desire to be removed from the United States’ lethal arms embargo list.


Vietnam is regularly criticized by human rights groups and Western governments for its suppression of political dissent and treatment of religious groups.

Read the full story HERE.

Iran công bố các hệ thống võ khí mới


TEHRAN, Iran (AP)
Iran hôm Thứ Ba công bố các hệ thống võ khí mới gồm một loại hỏa tiễn phòng không và hai loại radar để tăng cường khả năng phòng thủ của quốc gia này.


Tư lệnh lực lượng phòng không Iran, Tướng Garzad Esmaili, cho hay loại hỏa tiễn Talash-3 có thể bắn hạ “bất cứ mục tiêu thù địch nào.” Phát biểu trên đài truyền hình nhà nước, ông cho hay hỏa tiễn này được bắn thử thành công thời gian gần đây. Tuy nhiên, Tướng Esmaili không cho biết tầm hoạt động của hỏa tiễn này.









Tổng thống Iran, ông Hassan Rowhani tại một cuộc trưng bày của quốc phòng tại Tehran. (Hình: AP)


Tehran thường xuyên loan báo các thành quả nghiên cứu chế tạo võ khí quân sự tối tân, nhưng khó kiểm chứng.


Tướng Esmaili cũng nói rằng hai hệ thống radar-Arash-2, có nhiệm vụ khám phá các máy bay không người lái loại mini, ở khoảng cách 150 km, và Kayhan, có khả năng khám phá hỏa tiễn cùng các loại phi cơ không người lái khác.


Một hệ thống cũng công bố hôm Thứ Ba cho phép Iran tự động theo dõi và điều hành các phi cơ dân sự bay vào không phận quốc gia này.


Con số các chuyến bay hàng không dân sự quốc tế ngang qua không phận Iran đã tăng gấp đôi trong những tháng gần đây, lên tới khoảng 900 chuyến trong mỗi 24 giờ. Ðiều này xảy ra nhiều phần vì cuộc chiến ở Ukraine, Iraq và Syria khiến các hãng hàng không phải đổi đường bay.


Iran khởi sự chương trình chế tạo võ khí trong nước vào năm 1992 để chế tạo từ súng cối tới tàu ngầm và chiến xa. Iran hiện có hỏa tiễn có tầm bắn xa tới 2,000 km, đủ để bay tới các căn cứ quân sự của Mỹ và Israel trong vùng. (V.Giang)

Mỹ tăng cường bảo vệ tòa Ðại Sứ ở Iraq

WASHINGTON (AFP) Tổng Thống Barack Obama ra lệnh đưa thêm 350 lính tới Baghdad để bảo vệ các cơ sở và nhân viên ngoại giao Mỹ ở thủ đô Iraq, theo Tòa Bạch Ốc hôm Thứ Ba.


Lời loan báo này được đưa ra chỉ ít giờ sau khi lực lượng Quốc Gia Hồi Giáo (IS hay còn gọi là ISIL) phổ biến một đoạn video cho thấy một phiến quân bịt mặt, nói giọng Anh, cắt đầu một nhà báo Mỹ.








Tổng thống Obama ra về sau khi diễn thuyết về tình bang giao giữa Hoa Kỳ và Estonia tại Estonia, hôm 3 tháng Chín, 2014. ((Hình: SAUL LOEB/AFP/Getty Images)


Nhóm IS đã tuyên bố thành lập một lãnh thổ Hồi Giáo trong khu vực do họ kiểm soát tại biên giới Syria và Iraq, sau khi đã tràn qua phần lớn khu vực của người giáo phái Sunni nằm về phía Bắc thủ đô Baghdad rồi sau đó tiến tới vùng sinh sống của người theo Thiên Chúa Giáo và người thiểu số Yazidi.


Quân đội Mỹ đã mở ra các cuộc không tập nhắm vào vị trí của IS tại Iraq và gửi hàng trăm binh sĩ nhằm bảo vệ an ninh cho giới chức ngoại giao ở Iraq.


“Tổng thống ra lệnh cho Bộ Quốc Phòng đáp ứng yêu cầu của Bộ Ngoại Giao là gửi thêm khoảng 350 quân nhân đến Baghdad để bảo vệ các cơ sở và nhân viên ngoại giao của chúng ta,” theo một bản thông cáo của Tòa Bạch Ốc.


“Chúng ta sẽ tiếp tục hỗ trợ các nỗ lực của chính phủ Iraq nhằm chống lại ISIL, vốn là mối đe dọa không chỉ cho Iraq, nhưng cũng cho cả vùng Trung Ðông cùng là nhân sự và quyền lợi của Mỹ trong vùng.”


Ông Obama, ghé đến Estonia rồi đến dự cuộc họp thượng đỉnh của NATO ở Wales, “sẽ tham khảo với các đồng minh NATO về việc có thêm các biện pháp đối phó với ISIL và thành lập một liên minh quốc tế nhằm thi hành chiến lược bảo vệ dân chúng cùng hỗ trợ lẫn nhau trong việc chống ISIL,” theo bản thông cáo.


Việc tăng cường nhân sự an ninh ở Baghdad sẽ nâng lực lượng bảo vệ tại đây lên khoảng 820 người, theo phát ngôn viên Ngũ Giác Ðài, Phó Ðô Ðốc John Kirby. (V.Giang)

Một cư dân gốc Việt ở Quận Cam bị kết tội mua dâm


SANTA ANA (NV)- Một cư dân gốc Việt, ông Minh Van Nguyen, 53 tuổi, ở Mission Viejo, vừa là một trong năm người bị Văn Phòng Biện Lý Quận Cam (OCDA) kết tội lảng vảng với ý định mua dâm. Sự việc diễn ra vào Tháng Tám, 2014.









Từ Tháng Tư 2013, Văn Phòng Biện Lý Orange County thông báo sẽ công bố tất cả tên của các bị cáo một khi tòa kết án tội mua bán tình dục phụ nữ và trẻ em. (Hình minh họa: Getty Images)


Năm bị cáo bao gồm: Carlos Gonzalez, 54 tuổi, cư dân Anaheim; John Michael Ray, 55 tuổi, cư dân Dana Point;  Alan Garcia Rodriguez, 28 tuổi, cư dân Orange; Jeffrey Allen Turlis, 42 tuổi, cư dân Huntington Beach, và người đàn ông gốc Việt nêu trên.


Theo thông cáo của Văn Phòng Biện Lý Quận Cam gửi ra hôm 3 Tháng Chín, năm bị cáo trên là những người bị bắt gặp tiến đến người phụ nữ mà họ nghĩ là gái điếm, trong khu vực nổi tiếng có nhiều sinh hoạt mại dâm và gái điếm. Một trong số 5 người này đã thỏa thuận mua bán dâm với người phụ nữ nói trên, và cuối cùng bị cảnh sát bắt giữ.


Trước tòa, năm bị cáo đã thừa nhận “có tội” cho một hoặc hai tội tiểu hình “lảng vảng với ý định mua dâm hoặc đồng ý tham gia vào mại dâm.”


Bị cáo sẽ bị phạt tối đa ba năm quản thúc, tối đa 10 ngày tù ở với cơ hội có thể được làm việc phục vụ cộng đồng thay vì ngồi tù, và phải xét nghiệm và đi học về bệnh AIDS.


Một số bị cáo cũng phải xét nghiệm DNA và đóng tiền phạt, cộng thêm tiền đóng góp tối đa $100 cho quỹ Victim Witness Emergency Fund, một quỹ giúp cho nhân chứng và nạn nhân trong trường hợp khẩn cấp.


Sở Cảnh Sát Santa Ana và Sở Cảnh Sát Quận Cam giữ trách nhiệm điều tra. Bà Tina Patel, Phó biện lý Quận Cam, thuộc đội chuyên phòng chống mại dâm HEAT, đại diện phía truy tố.


HEAT là chương trình phòng chống mại dâm của Văn Phòng Biện Lý Quận Cam, hoạt động để tập trung truy tìm những nhân vật lạm dụng tình dục và mua bán phụ nữ hoặc các em gái vị thành niên cho mục đích lợi nhuận, bao gồm người môi giới, dụ dỗ, hoặc buôn người.


Orange County Human Trafficking Task Force, cũng là nhóm giúp điều tra các vụ trên, là một phối hợp hoạt động giữa Sở Cảnh Sát Anaheim, Sở Cảnh Sát Huntington Beach, Sở Cảnh Sát Quận Cam, Văn Phòng Biện Lý Quận Cam, California Highway Patrol, FBI, và các tổ chức cộng đồng và vô vụ lợi.


Từ Tháng Tư 2013, Văn Phòng Biện Lý Quận Cam ra thông báo sẽ công bố tất cả tên của các bị cáo một khi tòa kết án tội lạm dụng tình dục phụ nữ và trẻ em, như là một phần của chiến dịch giảm thiểu nạn buôn người. Một thông cáo báo chí từ Văn Phòng Biện Lý Quận Cam sẽ được gửi ra mỗi tháng với tên tuổi và chi tiết của những người bị bắt vì mua dâm.


Văn Phòng Biện Lý Quận Cam cho biết thị trường mua bán tình dục mang lại lợi nhuận thuộc hàng cao nhất trong thế giới buôn bán phi pháp, chỉ đứng sau thị trường mua bán thuốc phiện. Đa số những “người trong nghề” là thành viên của các nhóm băng đảng và/hoặc có tiền sử phạm tội.


Theo luật, vẫn theo thông cáo, tội buôn người bao gồm việc tước đoạt hoặc xâm hại tự do cá nhân của một người khác với ý định mối lái hoặc dụ dỗ. Mối lái bao gồm việc lấy một phần hoặc toàn bộ tiền bán dâm. Dụ dỗ bao gồm việc thuyết phục hoặc mua chuộc một cá nhân trở thành điếm, hoặc mua chuộc và/hay sắp xếp để một người làm việc trong nhà chứa. (T.A.)

Bắc Hàn xin Anh giúp nghiên cứu ngọn núi lửa bí mật

 


BÌNH NHƯỠNG, Bắc Hàn (AP)Hai nhà khoa học Anh chuyên gia về núi lửa, nằm trong số rất hiếm người có thể đến Bắc Hàn nhiều lần để nghiên cứu ngọn núi lửa Paektu đã hoạt động dữ dội cách đây 1,000 năm.










Một đoàn truyền hình nhà nước Bắc Hàn làm việc tại núi Paekto hôm 8 tháng 8 năm 2014. (Hình: AP/David Guttenfelder)


Núi Paektu cao 2,800 mét nằm ở vùng biên giới Bắc Hàn – Trung Quốc. Đây là khu đất thiêng với cả hai nước, biểu tượng của gia đình họ Kim và cuộc cách mạng đưa tới sự hình thành nước Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên, nơi Kim Nhật Thành lập chiến khu kháng chiến chống Nhật.


Hồi thế kỷ thứ 10 ngọn núi đã một lần hoạt động với mức độ mạnh nhất trong lịch sử nhân loại, bao phủ toàn thể Đông Á dưới một lớp tro. Tuy nhiên khác với  các ngọn núi lửa trên thế giới, núi Paektu là một bí mật với rất ít hiểu biết của  giới khoa học. Người ta cũng không có tài liệu nào để biết tước và sau vụ phu lửa hồi thế kỷ thứ 10, núi có hoạt động nào khác dáng kể hay không.


Mỗi năm vào mùa hè hàng chục ngàn dân Bắc Hàn đế thăm núi này trong những tours mang  ý nghĩa học hỏi chủ thuyết chính trị. Hiện nay Bắc Hàn muốn biến nơi đây thành một địa điểm du lịch vì phong cảnh đẹp. Nhưng năm 2002, một số những dấu hiệu cho thấy núi có thể hoạt động trở lại, vì vậy chính quyền Bắc Hàn muốn có sự nghiên cứu để hiểu rõ tình trạng hơn.


Kế hoạch tìm hiểu khởi sự năm 2011 với sự trợ giúp của các chuyên gia người Anh. Giáo sư Clive Oppenheimer môn núi lửa tại đại học Cambridge và một đồng sự đã 3 lần tới Paektu. Trở về mới đây sau chuyến thăm 8 ngày, ông cho biết đã thu tập được nhiều mẫu vật, tro, đá, đo địa chấn và hy vọng có thể khám phá nhiều điều mới lạ ở ngọn núi mà Nam Hàn, Nhật Bản cũng rất quan tâm,  Hai nước này lo ngại rằng những vụ thử nghiệm bom nguyên tử dưới lòng đất, chỉ cách núi Paektu dưới 100 km, có thể kích thích núi lửa hoạt động. (HC)


 

Dựng tượng Ðức Thánh Trần ở Little Saigon


Quyết định hợp với truyền thống lịch sử, tín ngưỡng và hoàn cảnh của người Việt hải ngoại





Phạm Cao Dương


Quyết định mà tôi nói tới ở đây là quyết định dựng tượng Ðức Thánh Trần ở Little Saigon. Tôi không rõ trên giấy tờ liên lạc với Tòa Thị Chính thành phố Westminster ban tổ chức đã dùng danh xưng của tượng là gì nhưng ở đây tôi vẫn dùng danh xưng là Tượng Ðức Thánh Trần. Tôi dùng danh xưng Ðức Thánh Trần là vì đây là danh xưng mà quảng đại dân gian Việt Nam từ Bắc chí Nam và bây giờ ở hải ngoại dùng để vừa tôn kính vừa yêu thương, gần gũi hơn thường gọi ngài thay vì các danh xưng Hưng Ðạo Vương và ngay cả Trần Hưng Ðạo dùng nhiều hơn trong học đường và trong sách vở. Có nhiều lý do tôi xin được trình bày trong bài viết này.


Ðức Thánh Trần là nhân vật lịch sử duy nhất được dân gian coi là đã hiển linh che chở giúp đỡ mọi người, chống lại tà ma quỷ quái, từ đó được mọi người coi như một vị Thánh của cả dân tộc
 
Các nhân vật lịch sử như Hùng Vương, Hai Bà Trưng, Triệu Quang Phục, Lý Thường Kiệt, Lê Thái Tổ, Quang Trung,… tất cả đều có đền thờ và được dân chúng địa phương quanh năm hương khói, đến ngày kỵ đều được các quan lại địa phương hàng năm chính thức đến tế. Chỉ riêng có Trần Hưng Ðạo ngoài đền thờ còn được coi là đã hiển linh để phù hộ, giúp đỡ đồng bào của mình, che chở mọi người chống lại tà ma, quỉ quái. Ðức Thánh Trần với các con trai và các gia tướng của ngài như Yết Kiêu, Dã Tượng luôn luôn được truyền tụng là đã hiển linh trong các công tác này. Những chuyện như Phạm Nhan chuyên môn tìm ăn máu dơ của phụ nữ làm cho họ mắc bệnh, mảnh chiếu lấy từ đền thờ của ngài là những chuyện phổ thông trước đây ai cũng biết.
 
Một sự kiện liên hệ khác ít ai biết tới là sự hiển linh của Ðức Thánh Trần và sự tin tưởng của quần chúng vào sự hiển linh này đã đưa tới sự hình thành của một tôn giáo mới của người Việt gọi là Nội Giáo. Nội Giáo là tôn giáo từ bên trong để phân biệt với Ngoại Giáo du nhập từ bên ngoài mà ngài là vị thần chính được thờ. Nội Giáo là tôn giáo riêng của người Việt Nam, của nước Việt Nam độc lập. Sự xuất hiện của Nội Giáo với Thánh Ðịa là Ðền Kiếp Bạc đã nói lên tinh thần độc lập của người Việt cho tới thời ngài chưa có. Cùng với Thánh Mẫu Liễu Hạnh, một trong “Tứ Bất tử” (1) của người Việt, ngài được thờ như vị Cha chung của cả dân tộc:
   
Tháng Tám giỗ Cha, Tháng Ba giỗ Mẹ.
 
Tháng Tám âm lịch từ ngày 16 đến ngày 18 là ngày giỗ Ðức Thánh Trần và trong 10 ngày từ 1 đến 10 Tháng Ba âm lịch là Ngày Hội Phủ Giầy ở làng Tiên Hương, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Ðịnh, là ngày giỗ Chúa Liễu Hạnh, hai ngày hội lớn được rất đông người tới dự trước kia, trước thời chiến tranh và luôn cả hiện tại. Hội Phủ Giầy được tổ chức hàng năm là hội lớn nhất, vui nhất, có nhiều trò chơi nhất của người Việt. Con số người tham dự càng ngày càng gia tăng, gia tăng gấp bội so với thời Pháp thuộc, trong đó có rất đông các cán bộ Cộng Sản đi xe con tới dự.
 
Chưa hết, song song với truyền thống thờ Ðức Thánh Trần và Chúa Liễu Hạnh, người Việt Nam còn có tục lên đồng. Nếu Ðức Thánh Trần và Chúa Liễu Hạnh chỉ được chính thức thờ ở các đền thì trong dân gian, các ngài được thờ ở rải rắc khắp nơi qua các đền miễu do các cộng đồng địa phương lớn nhỏ, do tư nhân xây dựng và được các ông bà đồng coi giữ. Nơi đây các cuộc lên đồng thường xuyên được thực hiện, kể cả hiện tại ở Westminster, ở Garden Grove ở hải ngoại mà người viết đã có dịp nhiều lần tới dự và rất vui khi thấy một tín ngưỡng xưa, có thời bị bài bác, nay lại sống lại ở hải ngoại. Chính ở những nơi này, lịch sử của dân tộc Việt Nam, đúng hơn những bài dã sử, đã được gìn giữ xuyên qua những bài hát chầu văn, một thứ văn chương, âm nhạc vô cùng phong phú cho tới nay chưa được sưu tầm, nghiên cứu, tìm hiểu đầy đủ và tường tận.



Người Tàu và người Hy Lạp khi rời bỏ quê hương ra đi tị nạn cũng đã mang theo thần linh của họ
 
Cuối cùng, sự kiện các dân di cư tị nạn khi ra đi đã mang theo các thần của mình là một sự kiện đã xảy ra từ lâu trong lịch sử nhân loại. Dân Hy Lạp trong các thế kỷ thứ bảy và thứ tám kéo dài đến hết thế kỷ thứ năm trước Thiên Chúa, khi có những cuộc tranh chấp nội bộ ở các đô thị-quốc gia, những city-states, những polis, của họ, điển hình là hai đô thị Athens và Sparta, các phe bại trận bị loại trừ (ostracized, ostracism) phải bỏ xứ mà đi. Họ đã tạo nên một đường viền Hy Lạp chung quanh Ðịa Trung Hải với những quốc gia-đô thị, những polis mới ở Nam Âu, ở Tây Á và luôn cả ở Phi Châu. Khi ra đi họ đã mang theo văn minh Hy Lạp và đặc biệt là các thần linh Hy Lạp của họ. Với những yếu tố văn minh, văn hóa và đặc biệt là tín ngưỡng này, những đô thị-quốc gia mới của họ, mặc dù vẫn giữ được những liên hệ lịch sử,văn minh và văn hóa, đã trở thành hoàn toàn độc lập với các đô thị-quốc gia mẹ, đã tự mình đứng vững và phát triển, không còn bị các quốc gia-đô thị mẹ chi phối về phương diện chính trị và sinh hoạt hàng ngày nữa.
 
Người Tầu khi di cư ra khỏi quê hương của họ cũng làm những việc tương tự. Bằng chứng là các “chùa Tầu” đã hiện diện ở khắp thế giới và ở miền Nam Việt Nam rất nhiều, đặc biệt là ở Saigon. Tất cả đã trở thành nhũng nơi thăm viếng mà du khách khi tới Saigon đều phải biết và ít nhiều ghé qua. Chính người viết bài này hồi trước năm 1975, khi dẫn sinh viên đi du khảo quanh vùng Thủ Ðô Saigon, cũng đã ghé thăm những nơi này. Ðiều đáng để ý là những nơi này luôn luôn có nhiều khách hành hương tới viếng trong đó rất đông là người Việt. Nơi đây khói hương ngày đêm nghi ngút, không bao giờ tàn lạnh.



Dựng tượng Ðức Thánh Trần không chỉ là để tôn vinh một vị anh hùng có công ơn bậc nhất của cả dân tộc mà còn biểu lộ tinh thần độc lập của Người Việt hải ngoại là chỗ dựa tinh thần của người Việt
 
Cho tới nay, Cộng Ðồng người Việt ở hải ngoại đã được gần tròn 40 tuổi, đã trải qua giai đoạn sống còn, đã mỗi ngày mỗi thêm vững mạnh về đủ mọi phương diện để trở thành thành phần thứ hai độc lập với thành phần thứ nhất của dân tộc Việt Nam.
 
Cộng Ðồng hải ngoại của chúng ta trẻ trung hơn, năng động hơn, có tiềm năng hiểu biết cập nhật hơn, có nhiều khả năng phát triển hơn nhờ đã hình thành và phát triển trong những quốc gia tân tiến nhất trên thế giới, so với thành phần thứ nhất mỗi ngày già cỗi hơn, mòn mỏi hơn, kiệt lực hơn, không còn đủ khả năng nhận thức và ngay cả sử dụng những khả năng trí tuệ vẫn còn không ít của mình. Tuổi trẻ Việt Nam ở hải ngoại có thể vào và đã vào bất cứ một đại học danh tiếng nào nếu các em mong muốn và được cha mẹ khuyến khích. Rất đông các em đã đạt được điều này. Cộng Ðồng Việt Nam hải ngoại đã tự mình hội đủ mọi điều kiện để tự đứng vững. Chúng ta đã có đầy đủ nếu không nói là khá đông các chuyên viên trí thức thượng thặng từ các khoa học gia, các giáo sư đại học, các học giả tốt nghiệp từ các học viện lớn và hiện đang phục vụ trong các trung tâm, các viện nghiên cứu bậc nhất trên thế giới để góp sự hiện diện của mình với các sắc tộc khác. Chúng ta cũng đã có những chỉ huy cao cao cấp trong quân đội, kể cả tướng lãnh. Hãy tưởng tượng hình ảnh một vị chỉ huy dẫn đầu nhiều ngàn sĩ quan, binh sĩ dưới quyền, thuộc đủ mọi thành phần, chủng tộc, dẫn đầu các cuộc thao diễn, dẫn đầu họ chạy bộ hàng ngày hay nghiêm chỉnh chào cờ trong căn cứ của đơn vị mình. Vị chỉ huy đó là người Việt. Anh là vị tướng đi sát với binh sĩ của mình, tướng của trận mạc, không phải tướng của phe phái, nói cách khác, tướng cảnh. Con em của chúng ta đó! Hãnh diện biết là chừng nào! Chúng ta cũng có những chỉ huy trưởng khu trục hạm tối tân nhất của Hải Quân Hoa Kỳ, những nữ đại tá người nhỏ thó chỉ đứng đến nách những đồng sự hay thuộc cấp của mình nhưng vẫn được họ chào kính một cách trịnh trọng. Họ cũng là con em của chúng ta đó. Hãnh diện biết là chừng nào! Họ thuộc thế hệ một rưỡi, luôn cả thế hệ thứ hai của tị nạn Việt. Tất cả đều vẫn còn thông thạo tiếng Việt, đã trả lời dễ dàng, trôi chảy các cuộc phỏng vấn bằng tiếng Việt. Tất cả đều đã trở thành “người,” đã “nên người,” đã lập được sự nghiệp trên quê hương mới mà không cần tới sự trợ giúp của các “đỉnh cao trí tuệ của loài người.” Chưa hết! Bây giờ thì họ đã ngồi lại với nhau để trở thành một lực lượng quân nhân gốc Việt trong quân đội Hoa Kỳ và sẽ dẫn đường cho thế hệ thứ ba. Cầu mong các em sẽ thành công mỹ mãn. Trong địa hạt chính trị, người Việt nay cũng đã đi rất sâu và rất cao trong hệ thống chính quyền của nhiều nước, ở đủ cả ba ngành, ngay cả ở cấp trung ương. Nhiều người trẻ cũng đã xuất hiện và đã thành công xuất sắc. Họ thông thạo ngôn ngữ, được học, được sống và hiểu biết về xã hội nơi họ đang cư ngụ. Họ bắt đầu thay thế cho thế hệ cha anh đã đến tuổi xế chiều, nhưng vẫn hiểu biết về Việt Nam và thông thạo tiếng Việt. Trong tương lai, các em sẽ còn đi xa và lên cao hơn nữa.
 
Sang một địa hạt khác gần gũi với mọi người hơn là địa hạt giáo dục. Ở đây tôi chỉ nói vế các cấp trung tiểu học và mẫu giáo, những cấp học cơ bản liên hệ trực tiếp tới các em nhỏ của chúng ta trong cộng đồng. Con số những thày cô giáo người Việt hiện diện trong các trường địa phương mỗi ngày một nhiều. Nghề làm thầy cô giáo không còn bị chê so với các nghề khác như trong những thập niên đầu. Nhiều người tỏ ra đã yêu mến nghề dạy học ngay từ khi còn học ở bậc trung và luôn cả tiểu học. Họ đã đạt được ước vọng và sau nhiều năm hành nghề vẫn tỏ ra yêu nghề hơn bao giờ hết. Nhiều người đã chuyển sang cấp chỉ huy làm hiệu trưởng, phó hiệu trưởng các trường khi chán phụ trách lớp. Nên nhớ là, ít ra là ở Mỹ, dạy ở cấp nào cùng được coi là quý, là trọng, không nhất thiết là ở bậc đại học, nơi kiếm được một chỗ làm rất khó vì rất hiếm, cạnh tranh giữa các sắc dân Á Châu rất nhiều, bè cánh phe phái rất nhiều. Ðiều quan trọng là ở chính mình và hạnh phúc của chính mình.
 
Ðể hướng về các con em nhỏ trong cộng đồng, riêng ở miền Nam California hàng trăm trung tâm Việt Ngữ đã được thành lập ở các chùa, các nhà thờ hay các lớp mượn của các trường địa phương trong những ngày cuối tuần do các thày cô đã về hưu hay các sinh viên đại học phụ trách. Hàng ngàn thày cô đã tham gia công tác này với hàng chục ngàn trẻ em được cha mẹ mang tới dự. Hãy tưởng tượng các vị này đã kiên trì, cố gắng như thế nào để cứ tình nguyện mỗi cuối tuần mỗi đến, tuần này qua tuần khác, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác, thường xuyên dạy các em, không nửa chừng bỏ dở. Họ âm thầm làm công việc của mình và dường như ít được cộng đồng biết đến, thăm viếng và khích lệ.
 
Cộng đồng của chúng ta đã độc lập, đã tự đứng vững và phát triển trong suốt 39 năm qua không hề phải nhờ vả vào chính quốc. Trái lại, hàng chục tỷ đô la hàng năm đã được gửi về làm giàu cho các cán bộ và các đại gia ở trong nước. Có điều thay vì để yên cho thành phần thứ hai của dân tộc này phát triển để hỗ trợ lẫn nhau, cùng nhau song song phát triển, cùng hưởng thì các “đỉnh cao trí tuệ” ở trong nước đã coi nó như một con gà đẻ trứng vàng, tìm cách ảnh hưởng tới nó, bắt nó đẻ nhiều hơn, thậm chí bắt và giết nó. Riêng trong phạm vi dạy tiếng Việt có người còn cổ võ đưa các thầy ở trong nước ra dạy ở các trường hải ngoại. Cổ võ nhưng vị này không hề quan tâm đến tình trạng suy đồi thậm tệ của tiếng Việt ở ngay chính trong nước mà rất nhiều bài thuyết trình, khảo cứu đã được phổ biến trong nhiều cuộc hội thảo ở khắp nơi trên thế giới, ở Mỹ. ở Canada, ở Úc, ở Pháp, trên báo chí, truyền thanh, truyền hình, trong những năm qua. Tiếng một thời được coi tiêu chuẩn là tiếng của người Hà Nội bây giờ không còn nữa. Người Hà Nội bây giờ nói thứ tiếng gì, khó mà định nghĩa hay ít ra là kiếm một tên gọi. Người ta bảo đó là tiếng Kẻ Noi, do các lãnh đạo Cộng Sản ít học từ Nghệ An, Thanh Hóa ra, mang theo đồng hương của họ, tràn ngập Hà Nội hồi sau năm 1954. Họ nói tiếng nói của họ và vì họ có quyền, có lực nên mọi người bắt chước. Giải thích này chẳng biết có đúng hay không nhưng có một điều là người viết bài này trong một dịp nói chuyện với các sinh viên Ðại Học Cornell đã được hai nữ sinh viên từ Hà Nội sang học lấy bằng tiến sĩ tới nghe. Cuối buổi thuyết trình, hai cô lên nói cho người viết biết là “Lâu lắm chúng cháu mới được nghe người Hà Nội nói.” Câu nhận xét làm tôi ngạc nhiên vì tôi là người gốc Nam Ðịnh chứ không phải là người Hà Nội, nhất là người Hà Nội của thời các cụ Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Vĩnh, Bùi Kỷ, Trần Trọng Kim, các nhà văn trong Tự Lực Văn Ðoàn hay các nhà văn khác,… đã mài mòn gót giày trên các đường phố của thủ đô thanh lịch này hồi đầu thế kỷ trước hay thời trước năm 1954. Gần đây hơn nữa là ở ngay trong nước, chỉ ít năm trước đây, nhà cầm quyền giáo dục đã đưa ra quyết định huấn luyện lại các thày cô không phân biệt được hai phụ âm “l” và “n” mà trong nước gọi là “lờ” “nờ.” Người viết bài này cũng được đài quốc tế Pháp, RFI, phỏng vấn về vấn đề này. Nên nhớ rằng không chỉ có chuyện phát âm mà ngay cả trong ngữ vựng và cách đặt câu, tiếng Việt ở trong nước “có rất nhiều vấn đề.” Nó đã càng ngày càng trở nên nghèo nàn, thiếu chính xác, thiếu trong sáng, thiếu lịch sự, thiếu thanh nhã của tiếng Việt thời xưa. Không biết rằng khi cổ võ cho việc đem thày cô ở trong nước ra Hải Ngoại dạy hay đem các thày cô ở ngoài này về học thêm ở trong nước, nhân vật đang là đề tài bàn tán trong Cộng đồng Hải Ngoại, vị này, một giáo sư dạy ở hai đại học trong vùng, có hiểu và theo dõi kỹ thường xuyên và đầy đủ tình trạng tệ hại của tiếng Việt ở trong nước, nói riêng hay tình trạng bi thảm của nền giáo dục ở trong nước hay không mà lại vội vã như vậy. Không lẽ ông làm như vậy là để làm vừa lòng những người đã đón tiếp ông và giúp đỡ ông trong những chuyến về Việt Nam của ông? Nhưng có nhiều phần ông đã không theo dõi và không hiểu vì ông chỉ yêu thích và lo dạy học trò của mình mà không làm công việc này. Nếu thế thì ông đã quên hay không biết là dầu cho đã được huấn luyện theo đúng quy mô trong ngành của mình, các giáo sư đại học ở đâu cũng vậy phải luôn luôn cập nhật hóa các kiến thức chuyên môn và điều mình dạy, không thể cứ lập đi lập lại những bài đã dạy khóa này qua khóa khác, năm này qua năm khác. Chỉ nhìn vào các syllabi và bản tiểu sử các vị giáo sư hay giảng viên cập nhật hóa hàng năm hay cả hàng mỗi khóa là người ta thấy được điều này. Họ đã dạy cả đời và đã học cả đời. Lý tưởng của họ là nghiên cứu và dạy học không phải là quyền lực hay tiền bạc, danh vọng.
 
Trong một bài viết trước đây, nhằm kỷ niệm một ngàn năm Lý Thái Tổ từ Hoa Lư thiên đô ra Thăng Long, đăng trong Tập San Thế Kỷ 21, số 1, số ra mắt, người viết có đưa ra cái nhìn hơi bạo về lịch sử của dân tộc Việt Nam. Ðó là lịch sử phải được tính bằng ngàn năm với ba dấu mốc chính: 111 trước Tây Lịch, 1010 sau Tây Lịch và những năm hiện tại của thiên niên kỷ thứ ba mà chúng ta đang sống, chứ không thể chỉ bằng chục năm, bằng trăm năm như lịch sử bình thường. Nhìn như thế để chúng ta có thể thấy những điều vô nghĩa mà nhiều người đã và đang làm. Nhìn như thế đế chúng ta có thể lạc quan về tương lai của dân tộc Việt Nam qua sự hình thành của Cộng Ðồng Người Việt ở hải ngoại trong hai thế kỷ 20 và 21 này.
 
Sự hình thành của Cộng Ðồng Việt Nam hải ngoại coi như thành phần thứ hai của dân tộc là một cơ hội ngàn năm một thuở chúng ta có được, sau khi người dân Việt Nam đã phải trải qua nhiều chục năm dài đầy chiến tranh, đau thương, chết chóc và bất hạnh. Biến cố bi thảm 1975 đã bẩy tung bà con chúng ta ra khắp thế giới để rồi sau ngót bốn mươi năm bà con Người Việt Hải Ngoại đã định cư và thành công ở khắp năm châu, không nơi nào là không có. Chúng ta đã không có được một lãnh thổ duy nhất, một chính quyền chung nhưng chúng ta có những con người, có chung một lịch sử, một nguồn gốc, đã ra đi trong cùng một hoàn cảnh, một thời điểm. Nói một cách khác, chúng ta đã có một Siêu Quốc gia Việt Nam không có lãnh thổ, không có chính quyền, không có thủ đô nhưng tất cả đều nằm sâu thẳm trong lòng mọi người dân của nó. Một siêu quốc gia như vậy thích hợp hơn với sinh hoạt quốc tế trong thời hiện tại, thời mà biên giới giữa các nước đã mờ dần trước sự phát triển chung của cả nhân loại. Cũng nói cách khác, nếu trong thế kỷ 19, một học sinh người Anh được học rằng “Mặt trời không bao giờ lặn trên Ðế Quốc Anh” thì khác đi một chút, kể từ thế kỷ 20, một học sinh Việt Nam phải được học rằng “Từ sau năm 1975, mặt trời không bao giờ lặn trên những miền đất có người Việt Nam cư ngụ.” Người Tầu cũng có thể nói câu tương tự. Họ cũng hiện diện ở khắp nơi trên thế giới nhưng vẫn không thể so sánh với người Việt. Lý do là vì người Tầu bỏ nước ra đi là họ chọn tha phương cầu thực, do họ chọn lựa còn người Việt thì không được chọn lựa. Sau ba chục năm triền miên đầy đau thương giết chóc với ít ra là bốn năm triệu người đã bị hy sinh, nước mắt tràn ngập khắp Trường Sơn ra tận Biển Ðông. Họ đã bất đắc dĩ phải ra đi mà không biết sẽ đi đâu. Ðến bây giờ thì tự mình và với sự giúp đỡ của chính quyền và người địa phương, bất chấp những sự dè bỉu, mỉa mai của nhà cầm quyền ở trong nước trong những năm đầu, các cộng đồng Việt Nam ở khắp nới trên thế giới đã trở thành vững mạnh thực sự so với thành phần còn lại ở trong nước. Bổn phận của chúng ta là phải bảo vệ và phát triển nó. Chúng ta không thể để cho những người đang nhận sự giúp đỡ vô cùng to lớn của cộng đồng chúng ta, coi cộng đồng chúng ta là con gà mái đẻ trứng vàng bắt nó đẻ nhiều hơn, đẻ mãi, lợi dụng và giết nó. Chúng ta cũng phải lo cho chính chúng ta và con cháu chúng ta. Chúng ta đang sống ở đây và sẽ chết ở đây. Con cháu chúng ta cũng vậy. Những thế lực luôn luôn gây bất ổn từ non bảy mươi năm qua sẽ không tha chúng ta, không để cho chúng ta yên. Họ luôn luôn muốn làm chủ chúng ta rồi làm chủ con cháu chúng ta như họ đã làm ở trong nước, bây giờ là Cộng Ðồng Người Việt ở hải ngoại, cơ hội ngàn năm một thuở của chung cả dân tộc, cơ hội sẽ đưa dân tộc ta thoát khỏi tình trạng nhỏ bé và chậm tiến. Bất cứ hành động nào phá hoại Cộng Ðồng Việt Nam hải ngoại đều là một tội đại ác đối với dân tộc. Có điều họ sẽ bất cần, sẽ tiếp tục như họ đã làm trong quá khứ như các năm 1954, 1975. Nhưng họ sẽ không làm gì được chúng ta. Chiêu bài độc lập thống nhất không còn hiệu nghiệm nữa. Cộng Ðồng của chúng ta đã vững mạnh và luôn luôn được các nhà cầm quyền bản xứ che chở. Chúng ta cũng đã có đủ mọi khả năng để tự mình đứng vững, nhất là kể từ bây giờ, với sự phù hộ ngày đêm của Ðức Thánh Trần và bên cạnh ngài là Chúa Liễu Hạnh. Chúng ta không cần phải có sự giúp đỡ từ bên ngoài, nói trắng ra là từ những người này. Phạm Nhan đã bị chém đầu từ bảy thế kỷ trước tuy vẫn còn lảng vảng khắp nơi để kiếm máu dơ của phụ nữ nhưng y sẽ không làm gì được chúng ta vì chúng ta đã có Ðức Thánh Trần và Chúa Liễu Hạnh luôn luôn hiển linh và che chở cho chúng ta. Chúng ta hãy cùng nhau giữ cho tượng ngài quanh năm sạch sẽ và nếu có, hương khói lúc nào cũng nghi ngút, để trở thành một thắng tích bất cứ ai ghé Little Saigon đều phải ghé qua để tỏ lòng tôn kính ngài.
 
Ðể kết luận, tôi mượn chữ và ý của Nhà Văn Ngô Nhân Dụng (2). Chúng ta đã đứng vững ít ra là hai ngàn năm và chắc chắn sẽ còn đứng vững thêm nhiều ngàn năm nữa. Vấn đề là do chúng ta. Chúng ta đã khơi lại được mạch sống của bảy trăm năm trước. Chúng ta có sống lại được với sức sống do tiền nhân truyền lại cho chúng ta hay không? Ðiều này tùy thuộc ở chính chúng ta. Chúng ta sẽ coi quyền lực, danh lợi tiền bạc của cá nhân hay phe nhóm là trọng hay sự tồn vong của cả dân tộc là trọng. Ðó là tùy thuộc chúng ta. Những người đang sống trên đất mẹ của chúng ta xem ra khó mà làm được điều này vì dù có muốn họ cũng không làm được và không được phép làm và cũng vì tất cả đều đã quá mòn mỏi, khô cằn, nếu không nói là kiệt lực. Tất cả chỉ còn trông cậy ở chúng ta và con cháu chúng ta.


(Little Saigon những ngày chớm Thu 2014)





Chú thích:

(1) Ba vị kia là Tản Viên Sơn Thần (Thần núi Tản Viên), Phù Ðổng Thiên Vương và Chử Ðồng Tử.


(2) Qua tác phẩm Ðứng Vững Ngàn Năm của ông, Người Việt xuất bản.

SMART CHOICES: Giới thiệu E-Cigarettes, thuốc lá điện tử của thời đại mới


Bài: Lily Nguyen


Nói chung, hút thuốc dĩ nhiên không có lợi cho sức khỏe chút nào. Mà sự nghiện và thói quen lại không dễ dàng giúp cho người ta bỏ hút thuốc được. Nhưng nếu có sự chọn lựa dễ dàng khác cho những người hút thuốc thì tốt biết mấy. Xin giới thiệu đến quý vị một sản phẩm mới, E-cigarette!








Vậy, E-Cig hoặc E-cigarettes là gì? Ðó là một sản phẩm thuốc lá bằng điện tử được gọi là “Electronic Cigarettes” được nhập vào thị trường Hoa Kỳ khoảng 2007, có hình dạng bên ngoài nhiều lúc trông giống hệt một điếu thuốc lá bình thường. Nhưng khi quan sát kỹ, ta sẽ thấy đây là một sản phẩm không dùng đến thuốc lá. E-Cig thực ra là một dụng cụ “hóa hơi” (vaporiser) chạy bằng pin lithium. Thay vì đốt lá thuốc, E-Cig đun nóng một chất hóa học lỏng có pha chất nicotine như trong thuốc lá lên thành hơi, và người sử dụng sẽ hút lấy hơi đó tương tự như hút thuốc lá vậy.


Phong trào hút thuốc lá điện tử này rất phổ biến trong những nước Châu Âu như bên Pháp và Anh quốc, và đang trở nên phổ thông tại Hoa Kỳ. Nhiều người chỉ nghe thoáng về E-Cig, nhưng không có mấy người biết rõ về sản phẩm mới lạ này. Những ưu điểm nào khách hàng sẽ nhận được khi dùng E-Cig thay vì thuốc lá? Khách hàng có thể tìm mua sản phẩm E-Cig chất lượng tốt nhất ở đâu?








Smart Choices là câu trả lời cho những khách hàng nào đang mong muốn thử qua E-Cig. Tọa lạc trên đường Bolsa gần đường Brookhurst, Smart Choices là một tiệm chuyên bán E-Cig và điện thoại pre-paid. Nằm ngay giữa khu thương mại Little Saigon, tiệm Smart Choices muốn giới thiệu sản phẩm E-Cig đến cộng đồng người Việt.


Anh Mike, nhân viên của tiệm chia sẻ, “Nhiều người, đa số là đàn ông trung niên Việt hút đến gần 1 gói thuốc lá mỗi ngày. Mà hút nhiều quá thì cũng tốn nhiều tiền. Vì E-Cig vẫn chưa được biết đến nhiều trong cộng đồng người Việt này, nên chúng tôi muốn giới thiệu sản phẩm này thay thế cho những điếu thuốc lá.”


E-Cig được sử dụng bằng E-Liquid, một chất nicotine lỏng ướp với những hương vị khác nhau. Anh Mike cho biết, “Chúng tôi có nhiều E-Liquid với nhiều hương vị khác nhau cho khách hàng chọn.” Từ những hương vị trái cây như dưa mật (honeydew), xoài, dâu, đào, khoai môn cho tới hương vị thuốc lá và cà phê, tiệm Smart Choices cung cấp những loại E-Liquid chất lượng cao từ công ty Southern California Electronic Cigarette. Tất cả những sản phẩm E-Liquid trong tiệm Smart Choices đều được sản xuất tại Mỹ.


Khi hỏi đến ưu điểm dùng E-Cig thay cho thuốc lá, anh Mike cho biết có, “Thứ nhất là giá cả! So sánh giữa E-Cig và bao thuốc lá, thì E-Cig rẻ hơn rất nhiều. Cái lợi thứ hai là E-Cig không có mùi ngai ngái của thuốc lá.” Như ta biết khi hút thuốc lá, mùi khói thuốc lá sẽ tẩm vào áo quần, da thịt và tóc của người hút. Mùi khói đó rất hôi hám khó ngửi đối với những người không hút thuốc, có thể gây nên cảm giác nôn nao khó chịu cho họ. E-Cig mặt khác không có mùi đáng ngại này, thay vì thở ra khói, người dùng sẽ thở ra một hơi nước rồi lập tức biến mất. Ưu điểm thứ ba liên quan đến sự an toàn. Khi một người sử dụng một điếu thuốc lá, thì cơ hội gây hỏa hoạn hoặc cháy bỏng có nguy cơ xẩy ra. Với E-Cig, khách hàng không phải dùng máy quẹt hoặc diêm đốt cháy ngọn lửa nào hết. Ngoài ra, thuốc lá chứa hàng trăm hóa chất độc hại như chất carbon monoxide, trong khi E-Cig chỉ có vài hợp chất thông thường pha chế cùng nicotine để giúp khách hàng thưởng thức được cảm giác sảng khoái từ nicotine thông qua những mùi thơm dễ chịu.








Thay thế cho những bao thuốc lá, E-Cig đang dần trở nên phổ thông giúp khách hàng tiết kiệm tiền và vui hưởng một thú vui vừa an toàn vừa tiết kiệm hơn.


Mời quý vị ghé lại tiệm Smart Choices, hoặc gọi cho tiệm ở số điện thoại 714-983-8043 để biết thêm về sản phẩm mới E-cigarettes này.





Smart Choice: Prepaid Phone & E-cig

Ðịa chỉ: 9842 Bolsa Ave., Ste. B-100, Westminster, CA 92683
Ðiện thoại: 714-983-8043
Giờ mở cửa: Thứ Hai-Chủ Nhật, 10:30AM-7:30PM


Nhớ Mẹ Nguyễn Thu Vân



* Who my Mom was? Everyone loves her. Kind-hearted loveable, funny, close-best friend, caring.


Daniel Pham (son)


* My Mom was a kind-hearted, loving person. There was never a day where she put herself before others, her great deeds will always be remembered and she will forever be in our hearts. I love you, Mom


Vivian Pham.



Hai đứa con côi cút, Daniel Phạm và Vivian Phạm viết về Mẹ Thu Vân.


“Mẹ” mà theo cô Michelle Diễm Hoàng Nguyễn nhận xét, thì đó không phải người phàm, mà là tiên bị giáng xuống trần gian. 


Thu Vân sống rất chan hòa với mọi người, là con út trong gia đình nên Thu Vân thường bị các anh chị em trong nhà đùn việc và nhờ vả đủ thứ. Nhưng chưa một lần nào ai thấy Thu Vân từ chối hay viện cớ này cớ nọ để không giúp. Làm như Thu Vân không hề biết nói “không” bao giờ. Bao nhiêu việc Thu Vân cũng làm tròn, cho mọi người vui là chính, chẳng bao giờ quản công khó nhọc. 


Ngay ở chỗ làm, Thu Vân cũng sống, như chung quanh đồng nghiệp là những anh chị em ruột thịt trong nhà. Có lẽ vì thế mà ngày Thu Vân nằm trong bệnh viện, cả trăm người vào tụng niệm cho Thu Vân. Người ta chưa thấy một bệnh nhân nào có nhiều người đến tụng niệm cầu an như thế. Bạn bè, người thân vào vây kín bên Thu Vân, họ thức suốt đêm để cầu xin Thu Vân được tai qua nạn khỏi. 



Thu Vân, của ngày hôm trước tươi tắn, cười nói…có ai ngờ chỉ ngày hôm sau, qua một cơn nhức đầu, đưa vào bệnh viện, thì đã quá muộn! Thu Vân hôn mê và ra đi một cách nhanh chóng đến không ngờ. Gia đình nấn ná mong mỏi điều kỳ diệu xảy ra nhưng sự chờ đợi… thời gian trôi qua, trôi qua… thăm thẳm…mỏi mòn… 


Vậy là từ nay bố mẹ chẳng bao giờ còn nhìn thấy được dáng đứa con gái yêu, hiếu thảo. Ngày ngày bận bịu thế nào cũng ghé nhà để thăm hỏi, để loanh quanh bên bố mẹ. Đứa con gái đã có chồng có con, đã có một mái ấm gia đình bận rộn phải lo, vậy mà chẳng bao giờ quên bổn phận chăm lo hai thân đang đi dần vào những ngày cuối cuộc đời. Thử đường cho Bố, tắm rửa cho Mẹ…Thu Vân làm với nụ cười và những câu đùa giỡn khiến cho Bố Mẹ cũng nguôi ngoai cảnh già. 


Có ai ngờ đâu, hai thân giờ đây, ngọn lá vàng trên cây chảy những giọt nước mắt khóc đứa con gái non mởn tuổi đời chưa qua đến nửa. Tội nghiệp hai thân già khóc con, tội nghiệp hai trẻ đầu xanh sớm mất mẹ, tội nghiệp người chồng mất vợ, mất bạn. 


Thu Vân ra đi quá nhẹ nhàng, đó là ơn phước mà Thu Vân được hưởng từ lòng ăn ở tốt đẹp với đời với người. Trong đời sống Thu Vân gieo toàn hạt giống tốt lành, nên Thu Vân hưởng được sự tốt lành lúc nhắm mắt. 


Với lòng quấn quít Bố Mẹ, chồng con, anh chị em, bạn bè…chắc chắn Thu Vân vẫn còn đâu đó, rất lâu bên mái ấm gia đình, để phù hộ, để bảo bọc những người thân còn ở lại.


tp

Thương nhớ anh Lâm Mỹ Hoàng Tú



3 giờ sáng ngày 16 tháng 8 năm 2014 (Nhằm ngày 21 tháng 7 năm Giáp Ngọ) sau khi đưa vợ đến sở làm ca ba, trên đường về, anh Lâm-Mỹ Hoàng Tú bị đụng xe. Anh được cảnh sát đưa vào bệnh viện để cấp cứu. Đồng thời với việc làm thủ tục nhập viện, cảnh sát cũng tìm đến nhà anh để báo tin xấu. Khi gia đình hay tin chạy đến thì mọi sự đã muộn, anh đã rơi vào hôn mê và không còn nhận biết bất cứ một  điều gì. Anh ra đi chớp nhoáng. Anh đã ra đi ở tuổi đời mới có hơn 60. Anh còn rất trẻ, bốn chặng đường mà một đời người phải trải qua: Sanh, lão, bệnh, tử, thì anh đã  băng qua hai chặng đường giữa, hai chặng “lão” và “bệnh” mà tất cả mọi người đều sợ hãi, để đi từ “sinh” đến “tử”. Không trải qua đau đớn không trải qua bệnh hoạn, Anh ra đi nhanh chóng, nhẹ nhàng, cách rời cõi tạm như anh thật không phải ai cũng hưởng đươc.



Có người nói cứ nhìn đời sống của mình kiếp này thì biết kiếp trước mình đã ăn ở thế nào, và cứ nhìn kiếp này mình ăn ở thế nào thì sẽ biết cuộc sống kiếp sau của mình diễn tiến ra sao. Cách ra đi của anh cũng nói lên được phần nào ít nhiều phước đức mà anh gieo trồng ở kiếp này.


Xuất thân từ một gia đình lễ giáo, lề lối giáo dục trong gia tộc rất nghiêm khắc, nên tuy anh em đến 9 người, nhưng họ đối với nhau nhường nhịn, có trên có dưới. Người anh cả tuy chỉ hơn các em vài tuổi nhưng lại là người quyền huynh thế phụ. Tiếng nói của anh cả truyền xuống, răm rắp các em tuân theo. Gia đình chẳng bao giờ người ta nghe thấy tiếng to trong anh em. Họ đối với nhau thuận hòa, đầm ấm. 


Sau năm 1975 người anh lớn vượt biên đến Mỹ, sau khi vững vàng trong cuộc sống, anh bảo lãnh các em qua, trong số những anh em được bảo lãnh, có anh Lâm Mỹ Hoàng Tú.


Anh Tú qua đến Mỹ năm 1987, nhờ vốn liếng tiếng Anh có sẵn, anh  nhanh chóng hội nhập vào cuộc sống mới. Lại là người mau mắn, chủ trương sống cho người khác nhiều hơn bản thân, nên hầu như tất cả những việc bên ngoài, liên lạc chỗ này chỗ kia, lo giấy tờ cho bố mẹ, lo trường học cho các cháu…một tay anh Tú đảm trách. Ngoài khả năng viết và nói trôi chảy tiếng Anh, anh Tú còn là người rất giỏi về computer, qua sách vở, qua máy móc, anh say mê tìm hiểu, mày mò với máy móc, chính nhờ thế mà kiến thức về computer của anh khá phong phú. Anh đem kiến thức mình có được chỉ vẻ cho bạn bè, người thân. Anh thích chia sẻ những kinh nghiệm cho người khác và luôn mong muốn mọi người cùng tiến như mình.


Tưởng rằng Mẹ già sẽ ra đi trước người con trai hiền lành, luôn hy sinh cho gia đình, tưởng rằng các con phải khóc thương lá vàng rụng xuống, ai ngờ mẹ già phải khóc con. Anh chị em phải khóc người em chết trẻ.  Cầu xin Phật Tổ cùng Chư Tăng đón Phật Tử Minh Thông trên cõi Niết Bàn.


tp

Ôi, sao mà lắm ‘diva’ đến thế! Nhưng…’diva’ là gì?


Hoàng Ngọc-Tuấn


Những năm gần đây, báo chí ở Việt Nam rất sính dùng chữ “diva” để ca tụng những nữ ca sĩ “nổi tiếng” trong lĩnh vực ca nhạc quần chúng. Chữ “diva” có sức hấp dẫn đến mức gây ra những cuộc tranh cãi “ai xứng đáng là diva,” và thậm chí người ta còn phát động một cuộc bình chọn “Diva thế hệ mới” và kết quả là… hàng loạt cuộc tranh cãi khác.


Thế nhưng, “diva” có nghĩa là gì vậy?









Maria Callas, giọng opera tuyệt đỉnh, trong một buổi trình diễn năm 1958 tại Royal Opera House. (Hình: Houston Rogers)


Chữ “diva” đã được báo chí tiếng Anh dùng từ năm 1883, mượn từ chữ “diva” trong tiếng Ý, nghĩa là “nữ thần,” để gọi những những nữ danh ca opera, đặc biệt cho giọng hát soprano (còn nam danh ca opera giọng tenor thì được chuyển sang giống đực là “divo”). Trong thế kỷ 20, khi nói “diva,” người ta liên tưởng ngay đến những giọng ca tuyệt đỉnh như Maria Callas, Joan Sutherland,…


Dần dần, giới báo chí thương mại đã làm cho chữ “diva” lan sang lĩnh vực điện ảnh và nhạc phổ thông, rồi còn lan sang cả những lĩnh vực khác nữa, chẳng hạn: “tennis diva,” “boxing diva,” “running diva,” “cooking diva,” vân vân, thậm chí… “pole dance diva” (nữ thần múa cột)!


Cái kiểu dùng chữ “diva” càng ngày càng lệch lạc này đã bị báo Time phê phán. Ngày 21 tháng 10, 2002, báo Time khẳng định: “By definition, a diva was originally used for great female opera singers, almost always sopranos.” (“Theo đúng định nghĩa, chữ diva đầu tiên được dùng cho những nữ danh ca opera, hầu như luôn luôn là những giọng hát soprano”).


Thế nhưng, chữ “diva” lại còn có thêm một nghĩa mới nữa, nhưng là nghĩa xấu. Theo từ điển Oxford, nghĩa mới của “diva” là “a woman regarded as temperamental or haughty” (một người đàn bà bị xem là có tính nết cáu kỉnh hay ngạo mạn, khinh rẻ nhân gian).


Ngày 20 tháng 12, 2012, trang blog “Oxford Dictionaries” có đăng bài “Word in the news: diva” của nhà từ điển học Allison Wright (biên tập viên của những ấn bản từ điển tại Hoa Kỳ). Allison Wright giải thích rằng danh hiệu “diva” thời bây giờ đã trở thành một sự ca ngợi lẫn sự xúc phạm, vì cái nghĩa “một người đàn bà bị xem là có tính nết cáu kỉnh hay ngạo mạn, khinh rẻ nhân gian” thì ngồi sát bên cái nghĩa mang tính âm nhạc nhiều hơn của nó (being classified a diva has become both praise and insult, where a sense like “a woman regarded as temperamental or haughty” sits comfortably next to its more musical definition.) Vì thế, Allison Wright nhận định rằng khi ta gọi một người nào đó là một “diva” thì giống như ta vạch ra một đường chỉ rất mỏng để bước đi lên đó, và đường chỉ ấy có rất nhiều hậu quả mang tính ngữ nghĩa (Calling someone a diva is a fine line to walk and one that has vast semantic consequences).


Chưa hết, trong những thập kỷ gần đây, tiếng lóng ở các đô thị nói tiếng Anh còn dùng chữ “diva” với một nghĩa rất ư là kinh khủng. Urban Dictionary định nghĩa “diva” là “female version of a hustler,” nghĩa là… gái điếm. Ngoài ra, cái nghĩa “một người đàn bà bị xem là có tính nết cáu kỉnh hay ngạo mạn, khinh rẻ nhân gian” thì được Urban Dictionary diễn dịch ra thành: “Một mụ cáu kỉnh, ngạo mạn, luôn luôn muốn ai cũng làm theo ý mình; mụ thường ăn nói thô lỗ và khinh rẻ những người khác, mụ cứ tưởng rằng mụ được thiên hạ ưu ái tột bậc, nhưng thực tế không phải vậy; mụ là loại đàn bà ích kỷ, hư hỏng, và lúc nào cũng ra vẻ kịch tính quá trớn” (“a bitchy woman that must have her way exactly, or no way at all; often rude and belittles people, believes that everyone is beneath her and thinks that she is so much more loved than what she really is; she is selfish, spoiled, and overly dramatic.”)


Trong xã hội Âu Mỹ hôm nay, song song với kiểu báo lá cải hay gán nhãn hiệu “diva” bừa bãi với mục đích thương mại, chữ “diva” cũng thường được dùng theo nghĩa xấu để mô tả thái độ ứng xử tồi tệ của giới ca sĩ và diễn viên. Do đó, rất nhiều ca sĩ lừng danh ở các nước Âu Mỹ không muốn bị gọi là “diva.” Thử nêu vài ví dụ:


– Ðại danh ca Patti LaBelle (69 tuổi, hai lần đoạt giải Grammy) không muốn bị gọi là “diva.” Bà nói: “Tôi luôn luôn thấy mình như một người đàn bà hát bằng cả tấm lòng và hiến tặng 120 phần trăm. ‘Diva’ là một chữ mà tôi không muốn gọi chính mình, vì nó bị lạm dụng một cách quá bừa bãi. Nó chẳng còn hay ho gì nữa.” [”Patti LaBelle Slams Today’s Divas as ‘Little Heifers Who Can’t Sing’,” báo Us Today, 24/01/2014]


– Nam ca sĩ Christopher Maloney cảm thấy sốc khi bị gọi là “diva.” Trong trường hợp này, chữ “diva” (với nghĩa xấu, dành cho phái nữ) lại bị áp dụng cho phái nam. [“’X Factor’ Christopher Maloney shocked by James Arthur ‘diva’ comments,” Báo DigitalSpy, 20.11.2012]


– Vì thái độ ứng xử tồi tệ, Kenya Moore bị gọi là “diva” trong thời gian quay cuốn phim Celebrity Apprentice [“The real reason behind Kenya Moore’s diva behavior,” báo Examiner, 20.04.2014]


– Báo Celebitchy gọi ca sĩ Lorde “đích thực là một mụ diva và đạo đức giả, bị ám ảnh bởi bề ngoài” [“Lorde is a ‘total diva & hypocrite, she’s obsessed with her looks’,” báo Celebitchy, 17.01.2014]


– Vì thái độ ứng xử tồi tệ, Jennifer Aniston bị gọi là “diva” trong thời gian quay cuốn phim mới [“Jennifer Aniston a ‘Diva’ on Set of New Film? Cast Complains,” báo Christian Post, 26.02.2013]


– Nữ danh ca Jennifer Lopez cố gắng chứng tỏ mình không phải là “diva” [“Jennifer Lopez Sets Out to Prove She’s No Diva,” báo Eonline 23.04.2010].


– Nữ danh ca Mariah Carey bị sốc và cảm thấy kinh tởm khi bị gọi là một “diva” [“She said: ‘I am baffled, shocked and appalled when I am called a diva,” báo Daily Mail, 24.11.2009].


***


Ðến đây, một câu hỏi rất cần được nêu lên cho người Việt: Tiếng Việt đã có thừa từ ngữ hay ho và chính xác để mô tả những giọng ca tuyệt vời, thì tại sao lại không dùng, mà lại đi mượn chữ “diva” có nhiều nghĩa lằng nhằng dễ gây hiểu lầm của nước ngoài để mà dùng?


Không chỉ vay mượn một cách thiếu sáng suốt, báo chí ở Việt Nam còn dùng chữ “diva” một cách rất… lạ lùng. Trên trang Wikipedia tiếng Việt có một mục gọi là “Diva Việt Nam.” Mục này giải thích rằng chỉ có 4 ca sĩ Hà Nội được xem là “Diva Việt Nam” (gồm Thanh Lam, Hồng Nhung, Mỹ Linh, và Trần Thu Hà). Mục này còn giải thích rằng “khái niệm diva thường chỉ được báo chí nhắc tới với những ca sĩ của tân nhạc Việt Nam đương đại, chứ không dùng cho các ca sĩ thế hệ trước như Thái Thanh, Khánh Ly, Lệ Thu, Lê Dung hay của các dòng nhạc khác như Ánh Tuyết, Khánh Hà, Ngọc Hạ…”


A ha! Tại sao chỉ có “những ca sĩ của tân nhạc Việt Nam đương đại” thì mới được gọi là “Diva Việt Nam”? Tại sao Thái Thanh, Khánh Ly, Lệ Thu, Lê Dung thì không phải là “Diva Việt Nam”? Tại sao Ánh Tuyết, Khánh Hà, Ngọc Hạ,… thì không phải là “Diva Việt Nam”?


Trong thực chất, ở Việt Nam, cái trò dán nhãn “diva” rõ ràng chỉ nhắm vào mục đích thương mại, chứ chẳng có một chút gì hợp lý và chẳng dựa trên một tiêu chí khả tín nào cả. Càng ngày cái trò ấy lại càng thêm nhảm nhí đến mức có hàng loạt bài báo ca tụng những ca sĩ “xinh đẹp bốc lửa thể hiện đẳng cấp diva” với bộ áo thời trang “khoe trọn tấm lưng trần thon thả cùng làn da trắng nõn ngọc ngà, làm ngây ngất trái tim người hâm mộ bởi vẻ đẹp ngọt ngào, lôi cuốn,” chứ chẳng màng đến giọng hát.


Khi chữ “diva” đã trở thành một chữ càng ngày càng trở nên nhảm nhí và mang những ý nghĩa xấu như thế, thì ai còn muốn mình là “diva” nữa? Ấy vậy mà gần đây, nhân sinh nhật thứ 80 của Thái Thanh, báo Thế Giới Tiếp Thị cho rằng “Thái Thanh có lẽ là người duy nhất xứng danh diva trong âm nhạc Việt.” Chắc hẳn họ muốn dùng chữ “diva” với nghĩa tốt để ca ngợi Thái Thanh, thế nhưng, như nhà từ điển học Allison Wright đã nhận định, “khi ta gọi một người nào đó là một ‘diva’ thì giống như ta vạch ra một đường chỉ rất mỏng để bước đi lên đó, và đường chỉ ấy có rất nhiều hậu quả mang tính ngữ nghĩa,” thế thì, thay vì dùng chữ “diva,” tại sao không dùng tiếng Việt rất phong phú và đẹp đẽ của chúng ta để ca ngợi Thái Thanh như một “đại danh ca” hay “ca sĩ thượng thặng,” hay “tiếng hát vượt thời gian”?

Thời phân ly (1954-1965)



Quỳnh Giao



Sau thời kỳ phát huy rực rỡ của tân nhạc Việt Nam từ 45 đến 54, thì kể từ 1954 trở đi, thời cuộc đã ảnh hưởng trực tiếp đến sinh hoạt âm nhạc. Hiệp Ðịnh Genève chia đôi đất nước vào năm 54 đã để lại một vết cắt đau thương trong các nguồn hứng sáng tác. Rồi chiến cuộc bùng nổ mạnh mẽ từ 65 đến 75 đã đưa tân nhạc lên chiến hào trong tiếng bom đạn của cả hai bên…



Hiệp Ðịnh Genève chia đôi xứ sở từ năm 54 đã đưa đến cuộc di cư của mấy triệu người từ Bắc vào Nam. Quý vị vừa nghe tác phẩm “Người Hà Nội” của Nguyễn Ðình Thi, sáng tác điển hình cho tinh thần lạc quan tự hào của tân nhạc ở miền Bắc sau năm 54.



Sau chín năm kháng chiến, các nghệ sĩ tân nhạc miền Bắc đều có chiều hướng sáng tác mang âm điệu phấn khởi, và Hà Nội đã là chủ đề kết tụ tinh thần đó tới cao độ. Tiêu biểu cho tinh thần này, ngoài Nguyễn Ðình Thi, ta có Trần Hoàn với “Ðêm Hồ Gươm,” Hoàng Hiệp với “Nhớ Về Hà Nội,” Hồng Ðăng với “Hoa Sữa,” hoặc Phạm Tuyên, con trai của học giả Phạm Quỳnh, với bài “Hồ Tây, Chiều Bình Yên”…



Một đặc điểm khác của tân nhạc miền Bắc trong thời phân ly là nó ra khỏi thành phố để đi về thôn quê, làm phương tiện cổ động cho việc xây dựng chủ nghĩa xã hội trên toàn miền Bắc. Ðây là thời kỳ mà nhiều sáng tác có tính chất chiến dịch hay phát động việc thi đua sản xuất đã ồ ạt xuất hiện với giá trị nghệ thuật tương xứng với mục tiêu chính trị của miền Bắc.



Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý từng phát biểu rằng các sáng tác lãng mạn phải nhường bước sau khi có “Cách Mạng Tháng Tám.” Tất cả những người sáng tác lúc bấy giờ phải đành lòng tạm dời khuynh hướng lãng mạn và đưa lên những tác phẩm gọi là “phục vụ cách mạng.”



Nhạc sĩ vừa phát biểu ở trên về việc “những người sáng tác lúc bấy giờ phải đành lòng tạm dời khuynh hướng lãng mạn và đưa lên những tác phẩm gọi là phục vụ cách mạng” là Nguyễn Văn Tý, tác giả của bản “Dư Âm” trữ tình thời trước. Ông có thể là điển hình của người nghệ sĩ đã đoạn tuyệt với cảm hứng lãng mạn của thời cũ để viết ra những bài ngợi ca công nhân, dân cày, chị dân công, anh bộ đội hay các sắc dân thiểu số, với các tác phẩm như “Bài Ca Năm Tấn,” “Em Ði Làm Tín Dụng,” “Dáng Ðứng Bến Tre”… hay như bài “Làng Tôi” của Văn Cao.



Trong khi đó, tại miền Nam, ta lại chứng kiến nhiều xu hướng khác biệt trong tân nhạc. 



Một số đông đảo các nghệ sĩ thành danh ở miền Bắc đã di cư vào Nam. Họ tự động gây nên phong trào sáng tác mới trong nhiều bộ môn nghệ thuật khác nhau của miền Nam. Trong tân nhạc, các nghệ sĩ này đã cống hiến ba loại đề tài được nhiều người hưởng ứng.



Thứ nhất là nỗi luyến tiếc miền Bắc và niềm ước mơ một ngày hồi hương. Tiêu biểu và đẹp nhất cho các ca khúc loại này là bài Giấc Mơ Hồi Hương của Vũ Thành.



Ðặc biệt là trong hoàn cảnh éo le của sự chia cách, Hoàng Dương là một nhạc sĩ đã rời Hà Nội vào Nam, rồi vì nhớ Hà Nội quá ông lại trở ra Bắc. Tác phẩm “Hướng Về Hà Nội” của ông viết trong thời kỳ này là bài ca bất hủ cho tất cả những ai ngóng trông về Hà Nội, vào mọi thời.



Loại đề tài thứ hai là niềm hy vọng sẽ xây dựng lại một cuộc sống tự do tươi đẹp tại miền Nam. Ðề tài mang đặc tính lạc quan này đã hòa chung niềm phấn khởi của các nhạc sĩ di cư từ miền Bắc với các nhạc sĩ sinh trưởng ở miền Nam vĩ tuyến 17.



Trong số các nhạc sĩ di cư, chúng ta có Dương Thiệu Tước, Thẩm Oánh, Phạm Duy, Vũ Thành, Phạm Ðình Chương, Hoàng Trọng, Nguyễn Hiền, Phó Quốc Thăng và Ðan Thọ.



Một số nhạc sĩ sinh trưởng tại miền Nam như Lam Phương, Lê Dinh, Minh Kỳ, Hoàng Lang hoặc nổi tiếng sau năm 54, như Văn Phụng hay Tuấn Khanh, cũng đã thấm đậm nỗi niềm nhớ Bắc, và cống hiến nhiều ca khúc thuộc đề tài này. Tiêu biểu là Lam Phương, nhạc sĩ miền Nam, với “Sầu Cố Ðô” hoặc “Chuyến Ðò Vĩ Tuyến,” Văn Phụng với “Nhớ Bến Ðà Giang,” và Tuấn Khanh với “Hoa Xoan Bên Thềm Cũ.”



Một loại đề tài thứ ba ở trong Nam cũng cần được nhắc tới ở đây. 



Vốn xuất phát từ thành phố, tân nhạc thường chủ yếu hướng vào thị dân. Sau năm 54, nếu tại miền Bắc ta có thấy xuất hiện đưa tân nhạc ra khỏi thành phố, nhiều khi với chủ đích động viên tinh thần, thì ở trong Nam người ta cũng chứng kiến một chiều hướng sáng tác mang nhiều xã hội tính, với các bài ca viết về cuộc sống tăm tối trong xóm nghèo của người bình dân lao động. 



Tiêu biểu cho thể tài đó, ta có “Phố Buồn” của Phạm Duy, “Kiếp Nghèo” của Lam Phương, “Nửa Ðêm Ngoài Phố” của Trúc Phương, “Ngoại Ô Ðèn Vàng” của Y Vân, hay “Xóm Ðêm” của Phạm Ðình Chương…



Kính thưa quý vị, khi sơ kết về Suối Nguồn Tân Nhạc vào thời phân ly, ta thấy nổi bật nhất, và vượt lên hoàn cảnh chia cách lẫn lập trường chính trị, là tình yêu quê hương.



Ðây là đề tài gợi hứng sáng tác cho đông đảo các nhạc sĩ trên cả hai miền. Từ Sài Gòn người ta có nhớ về Hà Nội và từ Hà Nội có luyến nhớ Bến Tre hay Ðà Lạt, Nha Trang, thì tận cùng vẫn là quê hương đất nước. 



Tác phẩm lớn nhất trong thời kỳ phân ly này chính là trường ca “Con Ðường Cái Quan” của Phạm Duy. 



Ngoài giá trị hiển nhiên về nghệ thuật đã kết hợp tinh hoa của dân ca theo thể điệu mới, bản Trường ca còn nói lên giấc mơ của người Việt, được đi suốt con đường Xuyên Việt nối lòng người trên cả hai miền “trong một duyên tình dài.” 



Quỳnh Giao xin kính chào tạm biệt quý vị, và xin hẹn tái ngộ trong chương trình tới của Suối Nguồn Tân Nhạc…

Một nhóm LGBT được diễn hành St. Patrick’s Day ở New York năm tới

 


NEW YORK (AP) Lần đầu tiên một nhóm LGBT sẽ được tham gia trong cuộc diễn hành St. Patrick’s Day ở New York vào ngày 17 tháng 3 hàng năm.










Ngày 17/3/2006, nhóm đồng tính  Mỹ gốc Ireland phản đối ở đại lộ số 5, New York, vì ban tổ chức loại họ khỏi danh sách các tổ chức tham gia  Saint Patrick’s Day Parade. (Hình: AP/Dima Gavrysh)


Ban tổ chức cho biết đã chấp thuận cho nhóm OUT@NBCUniversal tham gia cuộc diễn hành trên đại lộ số 5 và mang cờ của họ. Đây là nhóm người đồng tính nhân viên công ty truyền hình NBC. Các nhóm đồng tính khác có thể được chấp thuận những năm sau này, theo lời của Staint Patick’s Day Parade Committee, một tổ chức tư nhân.


 Cuộc diễn hành truyền thống hàng năm tại thành phố New York nổi tiếng khắp thế giới. Sẽ có cả thảy khoảng 320 đơn vị trong cuộc diễn hành sang năm, mỗi đơn vị đều có hiệu kỳ riêng của mình.  Trong quá khứ các toán LGBT có thể tham gia nhưng không được mang cờ riêng xác định họ là giới đồng tính,


Quyết định của ban tổ chức ngay lập tức cũng đã gây một số phản ứng có tính chính trị. Thị trưởng Bill de Blasio đảng Dân Chủ năm nay từ chối tham gia nhưng chưa biết năm tới sẽ có mặt hay không. (HC)

Tin mới cập nhật