Ai Dít, Ai Xin, Ai Chơi Cù?


Hoa Kỳ xoay trở với Thánh Ðế Hồi Giáo

Nguyễn-Xuân Nghĩa


Ðầu năm nay, khi dư luận nghe nói đến một lực lượng khủng bố xưng danh Thánh Chiến có tên là “Quốc Gia Hồi Giáo tại Iraq và Syria” (Islamic State of Iraq and Syria, viết tắt là ISIS), Tổng Thống Barack Obama đã có lối ví von của kẻ hâm mộ thể thao. “Ðấy chỉ là đội banh học sinh – JV, junior varsity. Có khoác áo của đội Lakers chuyên nghiệp thì cũng chẳng là Koby Bryant.” 

Koby Bryant là ngôi sao bóng rổ của đội Lakers lừng danh tại California.

Vài tháng sau, người ta biết thêm tổ chức ISIS này cũng có tên là Quốc Gia Hồi Giáo tại Iraq và Ðông Phương (Islamic State of Iraq and the Levant, viết tắt là ISIL). Cuối Tháng Sáu, ngay trước mùa chay Ramamdan, tổ chức Ai Dít hay Ai Xin thu ngắn cái tên thành Islamic State, với tham vọng lập ra Ðế Quốc Hồi Giáo Toàn Cầu và Duy Nhất, và với thành tích mở rộng vùng chiếm đóng từ phía Ðông của Syria tới phía Tây Bắc của Iraq.

Sau đó là thành tích còn đáng tởm hơn, là chặt đầu nhà báo Mỹ James Foley trước ống kính truyền hình để tuyên truyền cho Thánh Ðế Hồi Giáo, Caliphate hay Khilàfa.

Ðang nghỉ hè và vụt banh trên sân cù (golf), Tổng Thống Obama phải ra giọng nghiêm và buồn, mà tuyên bố rằng lực lượng IS này là chứng bệnh ung thư. Rồi đi vụt banh tiếp.

Trong khi đó, Tổng Trưởng Quốc Phòng Chuck Hagel và Ðại Tướng Tổng Tham Mưu Trưởng Martin Dempsey liên tục lên truyền hình cho báo chí biết mối đe dọa của lực lượng IS cho nước Mỹ và rằng Hoa Kỳ chẳng thể đánh bại tổ chức này nếu không có một khảo hướng toàn diện, “comprehensive approach,” bao trùm lên cả Syria lẫn Iraq.

Hôm Chủ Nhật 24, Obama đã về thủ đô dưỡng sức sau chín trận banh cù trong hai tuần nghỉ Hè tại khu vực đắt tiền Martha’s Vineyard.

Ðấy là cơ hội chúng ta tự hỏi là Hoa Kỳ có đối sách gì với chứng bệnh ung thư mà tổng thống Mỹ đánh giá lầm là một đội bóng tay mơ….

***

Trước hết, về địa dư chính trị, hồ sơ Thánh Ðế IS liên quan đến cả chục quốc gia, như Syria, Iraq, Iran, Turkey, Saudi Arabia, Qatar, Jordan, Egypt, Lebanon, Libya, Israel. Bên trong lại có nhiều hệ phái tôn giáo hay sắc tộc liên kết hoặc xung đột với nhau. Gói ghém cái chuyện nhiêu khê này theo kiểu mì ăn liền để nói vài phút trên truyền hình là điều bất khả.

Hoa Kỳ nhìn từ bên ngoài, tên của cột mục này, là nơi mà ấn tượng có thể làm nên chánh sách của chính quyền này rồi gieo họa cho chính quyền nối tiếp. Ðối sách với Thánh Ðế IS cũng vậy.

Ði từ ngắn hạn, cục bộ và ít rủi ro nhất cho Chính Quyền Obama là mở cuộc không tập vào bộ phận đầu não của lực lượng IS trong lãnh thổ Syria. Nếu có thông tin tình báo chính xác thì may ra diệt được cả lãnh tụ Abu Bakr al-Baghdadi. Muốn được tin tức tình báo thì phải hợp tác với các lực lượng ở tại chỗ. Nhưng, như Tướng Dempsey nhận định hôm Thứ Năm 21, rằng nếu chỉ oanh kích thôi thì cũng chưa thể đẩy lui kẻ thù.

Và hợp tác không khéo thì sẽ trao duyên lầm tướng cướp, hoặc can thiệp vào cuộc nội chiến hiện nay tại Syria.

Giải pháp mạnh hơn một chút, là mở cuộc không tập vào hạ tầng cơ sở quân sự, năng lượng và mạng lưới giao liên của quân địch tại Syria và Iraq. Nhưng khi đó, chắc chắn là nước Mỹ phải nhúng tay vào nội chiến tại Syria. Xứ này đang có chế độ độc tài của Bashar al-Assad với hệ thống phòng không vẫn còn khả năng. Ðối nghịch là tổ chức IS và cả chục nhóm dân quân vũ trang chống al-Assad, nhiều nhóm thì đan lượn và dời đổi lập trường hoặc trao đổi vũ khí như chong chóng.

Kết quả, hay hậu quả, có khi là phải cộng tác với chế độ al-Assad!

Chi bằng, giải pháp thứ ba, là ngầm liên kết với chế độ al-Assad và các giáo chủ tại Iran lẫn hệ phái Shia tại Iraq để xác định mục tiêu và phương thức tấn công. Ngoài chiến trường, kẻ thù của kẻ thù có thể là bạn. Miễn là Quốc Hội hay quốc dân ở nhà không biết. Rủi ro chính trị cho một quyết định quân sự tầy trời ấy là điều một người đi trên mây như Obama cũng biết sợ. Huống hồ, hợp tác với Iran cũng có nghĩa là nhượng bộ về hồ sơ vũ khí hạch tâm và gây lo ngại cho Saudi Arabia và Israel, là hai đồng minh của Mỹ trong khu vực.

Với sự biểu đồng tình của các lãnh tụ Ðảng Dân Chủ thời ấy (Bill và Hillary Clinton, Joe Biden, Harry Reid, John Kerry, John Edwards, v.v…), năm 2003, Chính Quyền George W. Bush nhảy vào Iraq, tiêu diệt chế độ Saddam Hussein và mặc nhiên giải phóng các thế lực hắc ám nhất trong khu vực. Lên kế nhiệm, Chính Quyền Obama đảo ngược quyết định, tháo chạy khỏi Iraq, và tránh can thiệp vào Syria, với hậu quả là phải đứng trên tuyến đầu để chặn đường Thánh Ðế IS rồi cũng lại hợp tác với chế độ hung đồ của al-Assad.

Một giải pháp có vẻ an toàn hơn vậy về chính trị, là trong ba phe đang lâm chiến tại Syria (al-Assad, IS và các nhóm dân quân chống al-Assad) thì yểm trợ các nhóm dân quân này. Nhưng sự an toàn về quân sự lại thiếu bảo đảm vì các lực lượng vũ trang này rất dễ đổi áo và đưa vũ khí cho tổ chức IS để tấn công chế độ Assad. Vả lại, họ cũng học được tấm gương kinh doanh của tổ chức IS là bắt cóc con tin lấy về bạc triệu! Nay có thêm vũ khí thì cũng tựa như hổ mọc cánh.

Chi bằng học ngón vũ đảo điên của Richard Nixon.

Là từng bước công khai hóa việc hợp tác với chế độ độc tài al-Assad qua các quyết định giải tỏa lệnh cấm vận, thậm chí yểm trợ vũ khí để cùng phối hợp việc tấn công tổ chức IS. Nghĩa là bỏ rơi các lực lượng dân quân chống al-Assad. Theo đà này, biết đâu chừng, còn mượn tại khủng bố al-Qaeda để diệt lực lượng hiếu sát xuất phát từ al-Qaeda? Khi ấy, Chính Quyền Obama phải thuyết phục được quốc dân cái nhu cầu “dĩ độc trị độc.” Nhưng sẽ nói sao với các đồng minh như Turkey, Israel và các vương quốc Hồi Giáo trong vùng vịnh Ả Rập?

Không thể đi vào khảo hướng toàn diện mà tráo trở ấy, Hoa Kỳ chỉ còn giải pháp tạm bợ, ít ra cho qua kỳ bầu cử, là hỗ trợ các lực lượng vũ trang của dân Kurd tại Syria y như lực lượng Peshmerga tại Iraq. Lợi thế của giải pháp này là chứng tỏ rằng Chính Quyền Obama đang làm cái gì đó tại Iraq và Syria. “Làm cái gì đó” vốn dĩ là một sở trường của tổng thống, dù rằng chằng đi tới đâu.

Có lẽ, Chính Quyền Obama đang theo hướng ấy, khi Tướng Dempsey vừa được lệnh điều chỉnh tác xạ – và phát biểu ngược vào hôm Thứ Hai 25: “Tổ chức IS không có dự tính tấn công Hoa Kỳ hay Âu Châu.”

May quá!


Chuyện chỉ có tại nước Mỹ

Châu về Hợp Phố? Hôm 21 vừa qua, cảnh sát tại Pennsylvania đã tìm ra pho tượng gỗ có kích thước bằng người thật của Tổng Thống Barack Obama để trả lại cho người chủ. Cô chủ vạm vỡ này, tên là Tiffany Bruce, phải vào nhà thương vì thần kinh chấn động sau khi pho tượng bị ai đó đánh cắp. Cô tốn hơn ngàn bạc mua pho tượng từ năm ngoái tại một cửa hàng bán bàn ghế và đem trưng ở ngoài sân. Mùa Giáng Sinh thì cho tổng thống gỗ đội mũ ông Già Noel, mùa Halloween thì cho tổng thống ôm trái bí ngô khiến năm đứa con đều thích thú. Thế rồi ai đó lại đánh cắp pho tượng quý và quăng xuống mương. Trâu vầy Hợp Phố.
Sau khi lấy lại báu vật, cô Bruce được lối xóm đề nghị là nên trang bị cho tổng thống một cây gậy chơi golf. Thế mới là “hiện thực xã hội chủ nghĩa.”

Những kẻ phá hủy lịch sử

Lê Diễn Ðức


Tòa nhà Thương Xá Tax cũ nằm ở trung tâm Sài Gòn sẽ bị phá hủy và thay thế vào đó là cao ốc 40 tầng được khởi công xây dựng vào năm 2015. Ðây là một tin đau lòng cho tất cả những ai yêu quý Sài Gòn và trân trọng giá trị lịch sử của thành phố có hơn 300 năm tuổi này.

Ðược xây dựng từ năm 1880, Thương Xá Tax tiếp giáp ba con đường Nguyễn Huệ, Lê Lợi và Pasteur là trung tâm thương mại sầm uất, nổi tiếng và lâu đời nhất tại Việt Nam, một điểm mua sắm quen thuộc của người dân Sài Gòn trong suốt hơn 130 năm qua.

Cùng với những công trình kiến trúc từ thời Pháp thuộc khác như Chợ Bến Thành, Nhà Thờ Ðức Bà, Bưu Ðiện Thành Phố, Nhà Hát Lớn, Dinh Toàn Quyền, Khách Sạn Majectic,… Thương Xá Tax được xem là biểu tượng của kiến trúc cổ Sài Gòn.

Thương Xá Tax, một tòa nhà có cấu trúc đẹp, nếu ở một đất nước văn minh, nhất thiết sẽ được ghi vào danh sách di tích lịch sử quốc gia, được trùng tu, tôn tạo và bảo tồn qua mọi thời gian.

“Cộng sản là tổ sư của phá hoại,” cựu thủ lĩnh Công Ðoàn Ðoàn Kết Ba Lan Lech Walesa đã nói như thế, chuẩn xác vô cùng! Họ phá hoại bừa bãi, vô thức và có ý thức.

Trong những năm 50 của thế kỷ trước, ở miền Bắc họ đã phá hủy chùa chiền, đình miếu ở làng thôn Việt Nam, làm đảo lộn các giá trị văn hóa và tập quán truyền thống.

Giờ đây các “đại gia” nhờ mối quan hệ với quan chức, hốt bạc từ các dự án đầu cơ bất động sản, buôn lậu, lại đua nhau bỏ tiền xây chùa với kiến trúc lai tạp nhố nhăng, nửa hiện đại, nửa lai căng. Những nét trang nghiêm, êm đềm của kiến trúc cổ đã biến mất, thay vào đó là màu sắc sặc sỡ, mặt sân tráng nền bằng bê tông hắt nóng hầm hập, cầu thang bằng inox…. Họ cũng thờ cúng thái quá và bất thường. Tượng Hồ Chí Minh đặt bên cạnh Ðức Phật ở chùa Ðại Nam Quốc Tự của “đại gia” Dũng “lò vôi,” hay hình ảnh gia đình “đại gia” Trầm Bê treo ở tiền sảnh chùa Cò, là những ví dụ về sự lố lăng, nhạo báng cửa Phật thời cái ác lên ngôi!

Có thể nói, Việt Nam nằm vào các quốc gia có thứ hạng kém nhất thế giới về ý thức tôn trọng và bảo tồn các di tích văn hóa nghệ thuật. Nhiều di tích cổ được “trùng tu” bằng cách xây mới một phần hoặc hoàn toàn đã không còn quá lạ lẫm với người dân, đặc biệt là người dân thủ đô.

Năm 2012, chùa Trăm Gian danh tiếng ở xã Tiên Phương, huyện Chương Mỹ, Hà Nội, có từ thời Lý, là công trình kiến trúc có giá trị nghệ thuật cao, được xếp hạng là di tích quốc gia từ hơn 40 năm qua đã bị đập phá xây mới núp bóng trùng tu tôn tạo.

Năm 2009, dư luận đã dậy sóng khi ngôi đền Và (thôn Vân Gia, xã Trung Hưng, thị xã Sơn Tây, Hà Nội) bị “bức tử” núp bóng việc trùng tu di tích.

Chùa Thiên Phúc là một ngôi chùa cổ kính, có tên gọi là An Trung được xây dựng vào cuối đời Lê, đầu đời Nguyễn. Sau khi được trùng tu 3 năm, đến tháng 10, 2010 chùa đã khoác lên mình một bộ quần áo mới, lòe loẹt và không phù hợp chút nào với chiều dài lịch sử của nó.

Chùa Tiên Tích có lịch sử ra đời vào đầu đời vua Lê Cảnh Hưng (1740-1786), nhưng cũng đang được trùng tu, xây mới.

Phục vụ Lễ Hội Nghìn Năm Thăng Long Hà Nội, cổng Ô Quan Chưởng đã được “tu bổ” đến mức dân Hà Nội mỉa mai:

 “Trùng tu di tích tuyệt vời
Từ cụ cao tuổi lên đời ca ve
Tiền vào lắm lỗ nhiều khe
Cho nên nó mới bét nhè cổ kim
Nào là bản sắc giữ gìn
Nào là sáng suốt niềm tin chói lòa
Làm ăn be bét thế a?
To mồm cứ hát bài ca tuyệt vời”…

Ði vòng qua các nước Châu Âu, những công trình kiến trúc cổ đều nằm ở những vị trí độc đắc, tấc đất tấc vàng, nhưng không ai phá đi để dựng nên những công trình mới, trái lại được gìn giữ, bảo quản nghiêm ngặt.

Ðại hý trường La Mã (Colosseum) được xây dựng khoảng năm 70 và 72 sau Công Nguyên, từ lâu được xem là biểu tượng của Ðế Chế La Mã và là một trong những mẫu kiến trúc La Mã đẹp nhất còn sót lại, là một điểm tham quan hấp dẫn của Roma.

Tháp nghiêng Pisa (Torre pendente di Pisa) được xây dựng năm 1173, là một công trình nghệ thuật, năm 2008, người ta phải đi dời 64 tấn đất, gia cố bê tông móng để ngăn chặn tháp bị nghiêng, là một phần trong Campo dei Miracoli – di sản thế giới, cùng với thánh đường và nghĩa trang bên cạnh.

Những ngôi nhà cổ ở Paris, Madrit, Luxemburg, Vienna, Praha, Budapest v.v… đều được bảo toàn nguyên trạng, gìn giữ được cái hồn cao sang, quý tộc của một thời.

Tòa nhà mang tên Bush, nơi có trụ sở của BBC ở London, tuy không cổ lắm, nhưng để giữ cảnh quan, người ta cấm không được gắn máy lạnh chìa ra bên ngoài.

Ðến Paris, tôi được người bạn mới đi ăn steak ở một nhà hàng với lời giới thiệu ở đây ăn ngon và rẻ. Thì ra nhà hàng này có từ lâu lắm, cái thùng giật nước trong nhà vệ sinh bằng gang mắc tít trên cao, bàn ghế bằng gỗ sồi đơn sơ, nhưng sạch sẽ. Nhà hàng không phải đóng thuế thay vào đó là trách nhiệm bảo quản, gìn giữ phiên bản gốc mộc mạc. Những thứ cổ xưa là sự bổ sung hài hòa và đầy thú vị cho một Paris hiện đại.

Trong Chiến Tranh Thế Giới II, thủ đô Warszawa bị Hitler san thành bình địa. Thành phố với cung vua, nhà thờ, khu chợ, nhà ở có từ thế kỷ 14, chỉ còn là đống gạch vụn.

Mặc dù trong chế cộng sản, người Ba Lan đã phục chế toàn bộ, duy nhất trên thế giới về quy mô, là niềm tự hào của dân tộc Ba Lan. Người ta đã làm lại y hệt như cũ từng viên đá lót đường đến cả cung vua nguy nga, hoành tráng. Ðến Warszawa du khách ít ai không ghé khu phố cổ này.

Ở trung tâm Warszawa có Cung Văn Hóa và Khoa Học, một tòa nhà cao nhất Ba Lan (về chiều cao tổng thể), được Liên Xô xây dựng, như một món quà của lãnh tụ Stalin tặng dân tộc Ba Lan, hoàn thành vào năm 1955. Trong tòa nhà có trụ sở của nhiều công ty, rạp chiếu phim, nhà hát, thư viện, câu lạc bộ thể thao, trường đại học, các tổ chức khoa học và các cơ quan chức năng của Viện Hàn Lâm Khoa Học Ba Lan.

Sau khi chế độ cộng sản sụp đổ vào năm 1989, người ta đã bàn đến phương án đập phá đi vì nó chiếm một không gian quá lớn giữa trung tâm, rất khó cho quy hoạch đô thị hiện đại. Thế nhưng cuối cùng người ta quyết định giữ lại và ghi vào danh sách di tích lịch sử như là một ấn bản của chủ nghĩa xã hội hiện thực tại Ba Lan, một tài liệu làm sáng tỏ giai đoạn nửa đầu những năm 50. Những tòa nhà cao tầng mới hiện đại mọc lên xung quanh, nhà ga metro cũng chạy qua nhưng người Ba Lan đã nỗ lực bảo toàn từng gốc cây xanh trong công viên bao bọc.

Sài Gòn, Hòn Ngọc Viễn Ðông với hơn 300 năm tuổi đang bị lột truồng và khoác lên những thương hiệu thời trang “hip-hop.”

Hơn 100 năm trước, khu trung tâm Sài Gòn được quy hoạch rất quy củ từ các chỉ số chiều cao, mật độ xây dựng, cây xanh, đến diện tích đường sá. Nét thơ mộng và lãng mạn của Sài Gòn bị tước đoạt bằng khoảng hơn 100 cao ốc đã và đang mọc lên ở khu trung tâm.

“Với một diện tích khiêm tốn vài trăm hecta, trung tâm Sài Gòn vốn được quy hoạch thành khu trung tâm hành chính và công cộng nay lại đang được nén chặt đến mức ngộp thở. Sài Gòn xưa giờ đang trở thành đô thị của một nước xa lạ nào đó, những bản sắc vốn có và hồn đô thị của thành phố 300 năm tuổi đang bị xóa nhòa.”

“Ðôi khi tôi tự hỏi khu đô thị Thủ Thiêm cứ ì ạch thực hiện đã hơn 10 năm nay nhưng sao ở đó người ta không sớm xây dựng cao ốc, quảng trường, khu phức hợp? Tại sao không dời trung tâm hành chính về đó để tạo động lực thúc đẩy phố Ðông Sài Gòn, nhất là khi cầu, hầm Thủ Thiêm, đại lộ Ðông Tây, đường cao tốc Long Thành – Dầu Giây, sân bay Long Thành đang dần được hình thành? Một phố đông hiện đại, ngăn nắp và một phố tây cổ kính, hoài niệm sẽ cùng phát triển và là một sự bổ sung hoàn hảo cho nhau”…

“Giờ đây, nét xưa của Sài Gòn đang dần biến mất. Những con đường, lề đường lát đá với hàng cổ thụ rợp bóng sẽ trở thành những kỷ niệm vô giá mà không biết bao giờ người Sài Gòn mới có thể nhìn thấy lại. Sài Gòn xưa đang dần thu nhỏ đi và người ta chỉ có thể tìm gặp lại qua hình ảnh trong các nhà hàng “phố cổ,” “phố xưa.” Một hồn đô thị đã vĩnh viễn biến mất khiến những người yêu Sài Gòn không khỏi ngậm ngùi.

Quy hoạch mỹ miều 300 năm của Hòn Ngọc Viễn Ðông đang phải nhường chỗ cho đô thị hiện đại chưa được định dạng. Và khi nghe lại câu hát “Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi,” những người hoài cổ như tôi không khỏi buồn bã, xót xa”… (*)

Không phải chỉ đối với những người hoài cổ mà là với tất cả. Giá trị di tích lịch sử là một kho tàng quý báu của dân tộc.

Bởi vì “lịch sử là nhân chứng của thời gian, ánh sáng của chân lý, đời sống của trí nhớ, người thầy của cuộc đời, sứ giả của tương lai” (Marcus Tullius Cicero, triết gia La Mã).

Lợi ích trước mắt đã làm bộ não của các nhà lãnh đạo cộng sản Việt Nam teo quắt lại và mọi giá trị cao quý biến mất trong cuộc chơi quyền-tiền ma quỷ!

(*) : Pháp luật TH HCM, http://plo.vn/do-thi/mot-sai-gon-dang-tro-nen-xa-la-490502.html, 19 tháng 8, 2014

Địa Phương Quân và Nghĩa Quân QLVNCH


Long Ðiền


Mục đích:


Bài này viết để vinh danh những “Anh Hùng Vô Danh” Ðịa Phương Quân và Nghĩa Quân trong cuộc chiến 1954-1975, họ là những người chịu nhiều đau thương nhất, tổn thất cao nhất so với các binh chủng khác trong QLVNCH, đồng thời họ chịu nhiều sỉ nhục từ phía cộng sản.


Vì chính CSVN xem họ là kẻ thù nguy hiểm nhất qua 2 câu vè tuyên truyền của VC thời đó:


“Ngàn hai bắt được thì tha.
Chín trăm bắt được đem ra chặt đầu”


(1200 đồng là lương hàng tháng của quân dịch Chủ Lực Quân, 900 là lương của Dân Vệ/Nghĩa Quân) thực tế CSVN chỉ tuyên truyền vậy thôi, thời kỳ chiến tranh 1945-1975 chúng bắt được ai thì hầu hết đều bị thủ tiêu chớ làm gì có tha ai đâu.


*Giới thiệu sơ lược:


Ðịa Phương Quân, thời kỳ đầu được gọi là Bảo An Ðoàn, là lực lượng vũ trang địa phương của Quân Lực Việt Nam Cộng hòa trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam.


Bảo An Ðoàn được thành lập năm 1955 trên cơ sở thống nhất các lực lượng Bảo Chính Ðoàn, Nghĩa Dũng Ðoàn, Việt Binh Ðoàn do Pháp bàn giao lại, thu nạp thêm một bộ phận các tín đồ Thiên Chúa giáo Miền Bắc di cư vào Nam năm 1954. Trong thời gian từ năm 1955 đến 1964, lực lượng Bảo An Ðoàn trực thuộc Bộ Nội Vụ Việt Nam Cộng Hòa, làm nhiệm vụ bảo đảm trật tự trị an ở từng địa phương.


Từ 1964, Bảo An Ðoàn được chuyển sang trực thuộc Bộ Quốc Phòng Việt Nam Cộng Hòa và đổi tên thành Ðịa Phương Quân. Ðịa Phương Quân tổ chức thành các đại đội (khoảng 100 người). Trong thời gian từ 1968 đến 1972, lực lượng này phát triển mạnh từ 895 lên 1,823 đại đội, tương ứng với số quân 132,000 lên 301,000. Cuối 1972, một số đại đội Ðịa Phương Quân được gộp lại thành tiểu đoàn. Phần lớn các đồn lớn là của Ðịa Phương Quân do tiểu khu và chi khu điều khiển. Các đồn nhỏ do phân chi khu (xã), giao cho Nghĩa Quân phụ trách. Bộ Chỉ Huy quận hay còn gọi là chi khu thông thường do lực lượng Nghĩa Quân bảo vệ.


Chi khu trưởng và Ban Tham Mưu chi khu là những cấp chỉ huy xuất sắc của Chủ Lực Quân đưa sang nên họ đã huấn luyện, hướng dẫn các đơn vị ÐPQ/NQ những phương thức hữu hiệu để tiêu diệt cộng sản mà họ đã có được kinh nghiệm khi còn chỉ huy các đại đơn vị tinh nhuệ như Nhảy Dù, Biệt Ðộng, Thủy Quân Lục Chiến, v.v… Do đó có nhiều trung đội Nghĩa Quân đánh giặc hữu hiệu không thua gì các đơn vị chủ lực. Chính hai thành phần này mới là những người bám rễ giữ đất, chịu nhiều gian khổ và thương vong nhất trong cuộc chiến bảo vệ lãnh thổ.


Phía cộng sản xem họ là kẻ thù nguy hiểm, nhưng báo chí Miền Nam Việt Nam thời đó cũng tỏ ra có nhiều ngộ nhận không ít về họ. Có báo thì cho là lính ma, lính kiểng, có báo thì cho là binh chủng lạc hậu và đặt tên là “con rùa chậm tiến” chỉ vì họ không được trang bị hiện đại bằng các binh chủng khác, luôn luôn được trang bị chậm và thiếu các loại vũ khí tối tân như M16, M79 phóng lựu và thông thường phương tiện di chuyển hay hành quân họ thảy đều dùng đôi chân của mình chớ không có phương tiện cơ hữu như quân xa, máy bay. Họ đánh giặc theo kiểu nhà nghèo. Lương thì ít ỏi không đủ sống, vì vậy đôi khi NQ còn được trợ cấp thực phẩm, có 2 câu thơ truyền miệng:


“Dân Vệ Ðoàn vì dân trừ bạo
Hai bao gạo một thùng dầu.”

(Chú thích: Gạo của Hoa Kỳ trợ cấp loại 10 ký/bao, dầu là loại dầu ăn hột cải 4 lít.)


Nhận định về người lính ÐPQ/NQ thuộc QLVNCH xin đơn cử một số nhận định sau đây:


1- Quân lực Việt Nam Cộng Hòa 1968-1975 (bài của nhà nghiên cứu về Việt Nam Bill Laurie):


Bill Laurie là sử gia Hoa Kỳ, một trong những chuyên gia nghiên cứu về Việt Nam và nhân chứng được mời trình bày quan điểm trong cuộc hội thảo mang tên “Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa: Suy ngẫm và tái thẩm định sau 30 năm” (ARVN: Reflections and reassessments after 30 years) do Trung Tâm Việt Nam thuộc Ðại Học Texas Tech tổ chức tại Lubbock trong hai ngày 17 và 18 tháng 3 năm 2006.


Trong số nhiều diễn giả Việt Mỹ, ông Laurie là người nêu ra quan điểm trung thực và thẳng thắn nhất của riêng ông về một quân đội mà ông từng sát cánh với cương vị một chuyên viên tình báo cao cấp trong nhiều năm, song song với những ý kiến không quanh co che đậy về giới truyền thông và chính trị Hoa Kỳ trong thời chiến tranh tại Việt Nam. Bài này dịch thuật nguyên văn bài viết của Bill Laurie, mà ông dùng để trình bày lại, vắn tắt hơn, trong buổi hội thảo. Bill Laurie gửi tặng bài viết cho dịch giả, cho phép được dịch và phổ biến trong giới truyền thông Việt ngữ.


Sử gia Bill Laurie đã có nhận định như sau về ÐPQ và NQ:


“Cũng không hề có ai ngụ ý hay nói với tôi rằng có thể là lực lượng Ðịa Phương Quân tỉnh Hậu Nghĩa, là những dân quân của tỉnh, đã làm mất mặt chẳng những một mà tới ba trung đoàn chính quy của quân đội miền Bắc trong chiến dịch tấn công năm 1972 của Hà Nội.


“Họ đã nhai nát và nhổ phun ra nguyên cả lực lượng tấn kích của đối phương, một lực lượng có thể đã làm đổi chiều lịch sử vào thời kỳ đó. Ðịa Phương Quân không được pháo binh và không quân sẵn sàng yểm trợ như lực lượng chính quy VNCH, trong đó kể cả Nhảy Dù, Biệt Ðộng Quân, Thủy Quân Lục Chiến,… Quân địa phương chỉ dựa vào kỹ thuật chiến đấu căn bản bộ binh.”


2- Bài “Xác Ðịnh Giá Trị Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa” của Tiến Sĩ Lewis Sorley (phần nói về ÐPQ/NQ)


Tiến Sĩ Lewis Sorley tốt nghiệp cử nhân năm 1956 tại U.S. Military Academy, West Point; M.A. năm 1963 tại University of Pennsylvania; M.P.A năm 1973 tại Pennsylvania State University; và tiến sĩ (PhD) năm 1979 tại Johns Hopkins University ông đã trình bày về những nhận xét ÐPQ/NQ như sau:


“Ông Thomas J. Barnes trở lại Việt Nam sau ba năm vắng mặt để làm việc trong chương trình bình định vào mùa Thu 1971. Ông nói với Tướng Fred Weyand là ‘Tôi đã ngạc nhiên với ba tiến bộ chính, sự phồn thịnh của nông thôn, Ðịa Phương Quân và Nghĩa Quân giữ vững vị trí và phát triển sự tự trị chính trị kinh tế làng xã. Ta đã giúp làng xã lấy lại tính cách độc lập và tự lực theo tập tục Việt Nam. Ðó là việc tham gia quan trọng nhất của chúng ta trong công việc bình định.’


“Tháng Năm 1967, khi Ðại Tướng Abrams đến Việt Nam thì Quân Lực VNCH gồm có Lục Quân, Hải Quân, Thủy Quân Lục Chiến và Không Quân. Ngoài ra còn có những lực lượng diện địa bao gồm Ðịa Phương Quân (ÐPQ) và Nghĩa Quân (NQ) phụ trách an ninh lãnh thổ. Tỉnh Trưởng chỉ huy Ðịa Phương Quân còn Nghĩa Quân đặt dưới quyền Quận Trưởng. Các lực lượng này trú đóng tại địa phương của họ và thực hiện mục tiêu ‘càn quét và giữ đất’. Vào năm 1970 đã có 550,000 quân số, nghĩa là một nửa QLVNCH.


“ÐPQ và NQ gia tăng khả năng và thành tích của họ và phải được ghi công đầu. Trong buổi thuyết trình WIEU (dự đoán tình báo hàng tuần) cho quan khách Tướng Abrams nói, ‘Ðiều tôi quan tâm nhất là vai trò của ÐPQ và NQ trong chiến cuộc luôn bị quên lãng. Người ta chỉ thường nói đến QLVNCH trong khi đã lâu nay ÐPQ và NQ gánh chịu nhiều tổn thất và đã giáng cho quân địch nhiều đòn chí tử… Tôi nói thẳng, nếu ta muốn nói đến an ninh cho dân thì đây mới là phần việc lớn!’”


Cùng một lúc, ông nói rõ ràng về thành tích của các đơn vị này, “Tôi không biết có nên trang bị thêm các đại đội Lục Quân không? Nếu có thêm nhân số thì tôi nghĩ đem đầu tư vào các lực lượng diện địa (ÐPQ/NQ) này có lợi hơn.”


Cuối năm 1969, khi nhìn biểu đồ tình hình trong ba tháng vừa qua ghi rõ ai đã đem lại nhiều thành quả nhất về khí giới, tử vong, Tướng Abrams đã nói: “Thật rõ ràng và đúng. Số địch bị giết, khí giới thu được, hầm bí mật phát hiện, v.v… thì QLVNCH vẫn giữ nguyên tỷ lệ 27/28% trong khi tỷ lệ của Ðồng Minh sút giảm. Sự chênh lệch là do các lực lượng địa phương và đã xẩy ra từ Tháng Tám vừa qua.”


Một người trong cử tọa nói lớn, “Ðó là tính chất của cuộc chiến!”


Tướng Abrams trả lời ngay, “Ðúng lắm! Tôi luôn luôn hỏi lợi nhuận thu được từ 100,000 súng M-16 như thế nào? Như vậy hả? Vâng ta đã bắt đầu thấy kết quả”!


Ông Bill Colby cũng nhận xét rằng trong Tháng Bẩy 1970 lực lượng địa phương cũng bảo vệ được súng của mình. Tỷ lệ khí giới mất đối chiếu với vũ khí thu được là một trên ba, khác hẳn tình trạng năm năm trước đây.


Tướng Abrams nói thêm: “Các lực lượng địa phương, các con sóc ấy tiến tới rất vững vàng. Một tình trạng đã được duy trì lâu nay là ÐPQ và NQ đã gánh chịu phần lớn trách nhiệm chiến tranh.” “NQ đã lần hồi gỡ bỏ mặc cảm của một phụ lực quân để trở thành các binh sĩ chính quy và là một bộ phận chính của bộ máy chiến tranh”!


Các sĩ quan cao cấp Việt Nam cũng nhìn nhận như Trung Tướng Ngô Quang Trưởng:


“Các ÐPQ và NQ tăng tiến về phẩm cũng như lượng và đã được các nhân vật bình luận khắt khe như Tướng Julian Ewell khen tặng: “Họ là mũi nhọn trên chiến trường”!


Ưu điểm:


Sở trường của ÐPQ/NQ là đánh du kích, là triệt tiêu hạ tầng cơ sở địch, trong chiến dịch Phượng Hoàng họ là binh chủng cung cấp tin tức tình báo nhiều nhất, chính xác nhất, đồng thời cũng là đơn vị trực tiếp triển khai hành quân, thanh lọc, phục kích để tiêu diệt du kích Việt Cộng và lực lượng địa phương huyện, xã của địch. Vì sống gần dân (ÐPQ) trong dân (NQ) nên họ nhận được nhiều tin tức tình báo quý giá, những báo cáo về sự thâm nhập của quân CS vào trong xã ấp, những thói quen di chuyển của VC nên các cuộc đột kích, phục kích của ÐPQ/NQ rất dễ thành công.


– Trong thế phòng thủ đôi khi đối đầu với chủ lực CS, các chiến sĩ NQ/ÐPQ cũng đã đánh nhiều trận ngoạn mục bẻ gãy các cuộc tấn công bằng xe tăng có pháo binh yểm trợ của chủ lực CS Bắc Việt.


– Trong công tác Bình Ðịnh Phát Triển họ là thành phần xuất sắc góp phần trong các chính sách của Quốc Gia như rào ấp Chiến Lược, ấp Tân Sinh, Luật Người Cày Có Ruộng, v.v…


– Trong quốc sách Chiêu Hồi mà kết quả trên 200,000 cán binh VC về hồi chánh để trở về với đại gia đình dân tộc thì ÐPQ/NQ là có thành tích cao nhất trong việc kêu gọi cán binh VC trở về với chính nghĩa Quốc Gia.


– Trong công cuộc trường kỳ kháng chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bảo vệ miền Nam chống lại sự xâm lăng ồ ạt của quân chính quy Cộng Sản Bắc Việt cũng như sự phá rối trị an của du kích cộng sản còn gọi là Việt Cộng (VC). Lực lượng Diện Ðịa bao gồm Ðịa Phương Quân (ÐPQ) và Nghĩa Quân (NQ) đảm nhận trọng trách lớn lao là bảo vệ làng, xã, thị xã, tỉnh lỵ, đô thị, trường học, cầu cống, quốc lộ, tỉnh lộ, trục lộ giao thông nông thôn, đường sắt, các công trình quan trọng (như đập thủy điện Ða Nhim, Nhà Ðèn Chợ Quán, v.v…)


Có bảo vệ an toàn nơi tuyến đầu là nông thôn thì chốn hậu phương thành thị mới yên ổn để phát triển và xây dựng, thất bại ở nông thôn là mất hậu cứ căn bản sẽ bị Cộng Sản bao vây và khủng bố. Chúng ta thử nghĩ hậu cứ của các đại đơn vị của QLVNCH tại thủ đô Sài Gòn, Huế, Cần Thơ, v.v… sẽ ra sao nếu không có vành đai nông thôn do lực lượng ÐPQ/NQ bảo vệ an toàn bao bọc.


Ngoài ra hàng ngàn công trình xây dựng của Quốc Gia sẽ ra sao nếu không có sự bảo vệ ngày đêm của lực lượng diện địa ÐPQ/NQ để cho Chủ Lực Quân rảnh tay hành quân lưu động tảo trừ quân chính quy CS xâm nhập miền Nam. Nhưng thật bất công cho họ trước 1975 báo chí VNCH gần như quên lãng họ, báo chí hải ngoại sau 1975 cũng vậy, xem họ như con ghẻ, hay nhẹ hơn là xem họ như những đơn vị thứ yếu trong Quân Lực VNCH!!!


Hãy nghe lời nhận định của Chuẩn Tướng Lê Nguyên Vỹ, tư lệnh Sư Ðoàn 5 BB/ QLVNCH (lúc đó đang là đại tá trung đoàn trưởng TR.Ð 8/ SÐ5BB) trả lời phỏng vấn của Chuẩn Tướng Haig/ QÐ Hoa Kỳ ngày 24 tháng 1, 1970: “Ông giải thích sự sắp xếp này chỉ cho thấy cần yểm trợ thêm cho NQ/ÐPQ trong các cuộc hành quân của các đơn vị này vì hiện giờ pháo binh của QLVNCH phải yểm trợ cho các đơn vị chính quy và địa phương quân trong vùng hành quân của Trung Ðoàn 8…


…“Chỉnh đốn lại cấu trúc của tất cả các vị trí phòng thủ của NQ/ÐPQ theo tiêu chuẩn của SÐ 1 BB HK để loại bỏ mọi yếu điểm hiện có trong các vị trí này. Rất nhiều vị trí hiện hữu, lô cốt và công sự phòng thủ được thiết kế và xây cất một cách yếu kém và sẽ không chống nổi bất cứ một loại tấn kích nào.”


“Nhưng ông nói nếu NQ/ÐPQ không chu toàn được phận vụ bảo toàn an ninh cho các trung tâm đông dân cư, các đơn vị QLVNCH sẽ buộc phải rút về bảo toàn an ninh cho các vùng đó và rồi các đơn vị QLVNCH trở lui lại vị thế của năm 1966”…


“Cần có yểm trợ pháo binh trực tiếp cho NQ/ÐPQ.”


Nhiệm vụ của ÐPQ/NQ thật nặng nề đó là bảo vệ an ninh cho đồng bào sống an lành trong các thôn ấp, đồng thời bảo vệ các thành thị, tỉnh lỵ, quận lỵ, được an bình và chống lại những vụ pháo kích bừa bãi của Cộng Nô vào các vùng đông dân cư. Trong khi đó thì chủ trương của Cộng Sản Việt Nam là dùng nông thôn bao vây thành thị, phá hoại an ninh tại nông thôn bằng hàng trăm hình thức khủng bố, sát hại, thủ tiêu, bắt cóc, bắt thanh niên từ 14, 15 tuổi trở lên bổ sung cho lực lượng VC, cho các mật khu, du kích và chủ lực tỉnh, huyện. ÐPQ/NQ đã triệt hạ các ý đồ của Cộng Quân là làm cho nông thôn bị mất an ninh để đồng bào chạy về khu thành thị, để từ đó chúng dùng nông thôn bao vây thành thị trong chiến lược thôn tính Miền Nam theo chủ trương của quốc tế cộng sản.


Nhược điểm:


– Một khi đã chấp nhận nhiệm vụ diện địa thì phải có mặt thường xuyên trên địa bàn cố định, đồng thời phải liên tục tuần tiễu xa và gần để bảo vệ cứ điểm như đồn bót, chợ búa v.v… Lực lượng diện địa thường cố định quân số, ví du bảo vệ cầu trên quốc lộ thì từ cấp tiểu đội đến trung đội (từ 10 đến 30 quân nhân). Quân số ít thay đổi do đó dễ bị CS điều nghiên đem lực lượng mạnh gấp 3, 5 lần để tấn công. Quân dụng thiếu thốn, nhất là vật liệu để xây dựng hệ thống phóng thủ, hầm hố rất thiếu thốn so với chủ lực quân nên khó có thể cầm cự khi bị địch ồ ạt tấn công.


– ÐPQ/NQ sống trong quần chúng, nhận nhiều tin tức tình báo từ dân cư địa phương nhưng đồng thời cũng dễ bị rò rỉ thông tin cho cộng sản tấn công, dễ bị cài nội tuyến đánh úp đồn bót.


– Gánh nặng trách nhiệm, huấn thị phối hợp của Bộ Tổng Tham Mưu đã minh định rõ ràng là ÐPQ/NQ lực lượng bảo vệ lãnh thổ (cố định), nhưng lại được trang bị yếu kém so với Chủ Lực Quân.


Ðó là 3 yếu tố căn bản giải thích lý do tại sao lực lượng này chạm địch thường xuyên và chịu tổn thất gấp rưỡi hay gấp 2 lần so với Chủ Lực Quân (bao gồm các sư đoàn Bộ Binh và TQLC, Nhảy Dù, BÐQ cộng lại) theo bảng thống kê tổn thất sinh mạng hàng năm do Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ đúc kết.


– Trong khi đó nhiệm vụ của Chủ Lực Quân là hành quân lưu động lùng và tiêu diệt chủ lực quân của CSVN, nhờ yếu tố di động thường xuyên nên họ ít bị địch tập trung tấn công hơn so với ÐPQ/NQ. Ngoài ra lực lượng Tổng Trừ Bị gồm các sư đoàn Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến thường hành quân lưu động với quân số từ cấp tiểu đoàn, trung đoàn trở lên, đây là các đai đơn vị tinh nhuệ, có hỏa lực không quân và pháo binh cơ hữu cũng như tăng phái yểm trợ tối đa khi lâm chiến nên CSVN thường tránh né các đại đơn vị này mà tìm cách đánh các đơn vị nhỏ của ÐPQ/NQ. Chứng tỏ trong cuộc chiến VN áp lực địch luôn đè nặng lên ÐPQ/NQ. Ngoài ra tấn công vào các vị trí như tỉnh lỵ, đô thị thì CSVN dễ dàng cướp đoạt tài sản dân chúng, chứ tấn công các đơn vị chủ lực thì vừa dễ bị thiệt hại và chẳng có tài sản gì để cướp ngoài vũ khí.


Những trận đánh chưa ai kể đến của ÐPQ/NQ trong cuộc chiến Việt Nam:


Có thể nói rất nhiều kể sao cho hết những chiến công hiển hách của anh em chiến sĩ ÐPQ/NQ trên toàn thể Miền Nam từ 1954-1975, tôi chỉ lược ra đây một số những chiến công của ÐPQ/NQ chưa hề được ai nhắc tới:


– Trần Văn Tựu một chiến sĩ Nghĩa Quân quận Long Ðiền, chức vụ trung đội trưởng, trước kia là một đại đội trưởng du kích huyện Long Ðất, nhưng sau khi trở về với chính nghĩa Quốc Gia, anh đã lập nhiều chiến công hiển hách. Từng hướng dẫn lực lượng Quận vào đột kích mật khu Tam Phước, Minh Ðạm như chỗ không người. Ðánh giặc đối với Tựu là một cái thích thú, không hề than van cực nhọc, được đi hành quân là vui, không thích nhiệm vụ canh gác. Tỉnh Ðội Bà Rịa, huyện đội Long Ðất từng bao lần treo giá anh Nghĩa Quân này còn cao hơn sĩ quan trong Chi Khu. Vì tất cả thói quen, đường đi nước bước của VC trong vùng anh thảy đều thuộc nằm lòng.


Trên đường đột kích mật khu Minh Ðạm năm 1965, xuất phát lúc nửa đêm, trung đội của anh nhận nhiệm vụ dẫn đường, lực lượng quận khoản 4 trung đội NQ theo sau. Anh là trung đội trưởng vừa là khinh binh đi đầu… Còn độ 500 thước nửa đến mật khu. Nhìn dấu chà chôm (chổi bằng cành cây trong rừng) vừa mới quét, anh biết ngay là sắp vào mật khu, ra lệnh cho anh em dừng lại để anh đích thân bò đi đầu tháo gỡ mìn bẫy. Anh đã áp sát và hạ thủ tên du kích canh gác dễ dàng không tiếng động, kế đó 1 tên vừa ra suối đánh răng cũng bị anh hạ thủ nhẹ nhàng. Ra thủ hiệu cho thuộc cấp bò theo, lần lượt mỗi anh NQ đứng kế bên mỗi chiếc võng của kẻ thù, bằng 1 thủ hiệu kế tiếp tiểu đội anh đã đồng loạt thanh toán gọn trên 10 tên VC còn đang ngủ trên võng bằng lưỡi lê mà không hề nổ 1 phát súng. Sau đó cắt người canh gác thay cho VC, lục soát các hầm trú ẩn, xong rồi mới báo cáo cho quận đem quân vào thanh toán phá hủy căn cứ địch.


Có đi bên cạnh anh thì mới biết khả năng tác chiến trong rừng của anh rất cao, đầy khôn khéo. Mỗi hành động đều có tính toán nhanh như sao xẹt, phản ứng rất nhanh và chính xác. Một lần đang đi cùng tiểu đội đi đến điểm phục kích đêm, anh vô tình đi ngang qua một cửa sổ có 1 tên du kích đang về thăm nhà, ngoài ra còn có 2, 3 đồng bọn canh gác ngoài xa. Tên du kích thoáng thấy dáng anh la lên hỏi: “Ai?” Anh bình tĩnh đi chậm lại, không quay đầu, không hấp tấp trả lời: “Mình đây mà!” rồi tiếp tục đi bình thường. Tên du kích mắc lừa tưởng đồng bọn, không nổ súng. Vừa qua khỏi vách nhà, anh xoay ngang trả lời bằng 1 tràng tiểu liên Thompson kết liễu tên VC trong nhà. Bởi vì nếu anh tỏ ra hấp tấp hay chạy thì tên này sẽ nổ súng trước anh và sẽ hạ anh dễ dàng.


Còn hàng trăm chuyện lớn, chuyện nhỏ của anh trong đời lính đẹp như ciné, lính trong quận thi nhau kể về anh như thế! Nhưng hễ có tài thì lại có tật, trong bất kỳ cuộc hành quân nào, dù cấp chỉ huy có ra lịnh, lục soát bi đông của anh cẩn thận đến đâu, hễ đi ngang qua xóm nhà dân thì anh chàng mua bidon rượu đế lúc nào không ai biết, rồi vừa đi vừa lén uống từ từ!


Một lần đi hành quân qua vùng An Ngãi, ta và địch chạm súng bất ngờ, địch khai hỏa trước làm cho ta bị thương 2 NQ, địch có cây cối bao che, bên ta trống trải nên đành nằm bẹp để chịu trận. Quân ta dàn hàng ngang chờ đợi vì địch đang có chướng ngại vật bao che, có gốc cây lớn làm điểm tựa, địch bắn sẻ chứ chưa dám xung phong vì hai bên ngang ngửa. Thình lình anh chàng Tựu nổi nóng vì nãy giờ phải mọp bên bờ ruộng, từ từ cởi súng, đạn ra để 1 bên chỉ đeo dây ba chạc đầy lựu đạn M26, không nói 1 lời, không xin phép cấp chỉ huy. Ðứng dậy vụt chạy cực nhanh thẳng vào vị trí địch, trong khi đồng đội thảy đều bất ngờ.


Anh ta chạy có kỹ thuật chữ chi hẳn hoi, hai tay 2 quả lựu đạn, còn cách khẩu thượng liên 10 mét, tông 2 quả lựu đạn xong rồi nằm chờ. Hai tiếng nổ long trời vừa nổ chưa hết khói là lúc anh ta phóng mình chạy vô lượm súng và thanh toán địch bằng chính AK của địch. Tới đó thì Trung Ðội còn lại mới giật mình mà xung phong theo anh. Trận đụng độ chớp nhoáng này ta hạ sát được 4 tên VC, số còn lại hoảng quá chạy hết. Anh chàng Tựu đứng lên cười ha hả làm cho chúng nó nín thở mà chạy, bỏ lại khẩu thượng liên và 2 khẩu AK. Diễn tả thì dài dòng mà diến tiến ngoài mặt trận thì nhanh như chớp mắt, không ai ngờ anh Tựu lại thanh toán địch nhanh đến như vậy!


Tức mình vì anh này làm càn không xin phép, sĩ quan Chi Khu kêu anh lại quở trách. Anh chàng trả lời tỉnh bơ: “Thiếu úy ơi, em đâu có ngu, em bỏ súng lại, chạy mình không vô tụi nó, chơi cho tụi nó 2 quả, lỡ thời tụi nó bắn giỏi thì cùng lắm là chết mình em, chúng nó đâu lấy được súng em đâu!” Rồi cười hề hề làm sao mà nổi nóng với anh chàng ba gai này được!


Một lần VC phát loa, gần bên hông dinh quận chừng trăm thước, có lẽ tiểu đội du kích bò vô, phát loa tuyên truyền chừng 5, 10 phút rồi sẽ bỏ chạy, trong quận thì chưa biết phản ứng ra sao vì VC đang nấp bên nhà dân, bắn ra thì sợ trúng dân, không bắn thì cũng kẹt. Anh chàng Tựu giơ tay tình nguyện: “Xin ông thầy cho em ra lấy cái loa, đừng bắn ra tui nó, coi chừng trúng em, em hứa bắt gọn lấy cái loa nộp ông thầy mà.”


Với cây tiểu liên bá xếp anh bò ra ngoài bằng cổng hậu rồi lần mò ra tới nơi tên phát loa, đứng dậy bắn 1 phát lấy cái loa chạy vô quận, tụi du kích còn lại bắn theo nhưng không kịp với con sóc nhanh nhẹn này. Diễn tiến chưa đầy 10 phút thì anh đã thanh toán xong mục tiêu! Với kích thước nhỏ con độ chừng 1m55 thôi nhưng anh chàng NQ gan dạ này làm cho bọn VC trong vùng kinh hồn táng đởm.


– Ở chi khu Ðất Ðỏ cũng có vài anh NQ gan cóc tía, y hệt anh Tựu. Anh này tên gì tôi quên rồi, chỉ còn nhớ sự việc như vầy:

Khoảng năm 1967, VC bao vây Chi Khu Ðất Ðỏ ngay giữa ban ngày, vòng vây chưa thắt lại gần, chúng đã xâm nhập vào 2 xã Phước Thạnh và Phước Hòa Long cách BCH Chi Khu độ 2 cây số đường chim bay. Chúng bắn cầm chừng nhưng lực lượng thâm nhập vô Quận lỵ rất đông, có lẽ để chờ đánh lực lượng tiếp viện của tỉnh. Quân số chúng độ khoản trung đoàn. Những toán quân tuần tiễu của ta đụng độ lẻ tẻ với địch nhưng phải rút về chi khu vì quân số địch quá đông.


Ðược tin tình báo của dân và vợ lính cho biết VC đang đóng quân nhiều nơi, trong đó có 1 chỗ đặt Bộ Chỉ Huy gần nhà dân, muốn phối kiểm tin tức để có thể sử dụng pháo binh đánh chính xác địa điểm vì sợ lầm nhà dân, ông chi khu trưởng đích thân tập hợp Trung Ðội NQ Thám Báo Chi Khu để tìm 1 người tình nguyện đi ra ngoài, vào tận nơi để xem xét tình hình. Cuộc đi này muôn vàn nguy hiểm vì vậy ông chi khu trưởng cần 1 người tình nguyện. Trong vòng 5 phút giải thích lý do, có đến 3 anh NQ tình nguyện! Anh chàng được chọn vì anh viện cớ có vợ chưa có con, có gì thì nhờ 2 bạn kia lo giùm vợ con.


Anh giả trang người đi cày vác cuốc, mặc áo bà ba, lận lựu đạn trong người. Lấy cớ đang cày bừa, nghe nổ súng nên chạy về nhà. Anh qua mặt du kích gác dễ dàng, xăm xăm đi vào vùng địch kiểm soát, đi về hướng BCH Trung đoàn địch với cây cuốc trên vai! Qua mấy xóm nhà dân, gần đến BCH thì địch khả nghi, hô đứng lại, anh vụt chạy thẳng vô căn nhà VC đóng BCH nên chúng chưa dám nổ súng sợ trúng cấp chỉ huy. Anh xông tới gần, ném 2 quả lựu đạn rồi chạy ra ngoài sau khi nổ xong, tiêu diệt trọn ổ BCH Việt Cộng. Sau đó anh chạy thoát được ra ngoài vì chúng hoảng loạn, mãi gần 4 giờ đồng hồ sau anh mới về đến được Chi Khu, hoàn thành nhiệm vụ tình báo!!! Nhờ tin tức chính xác, Chi Khu sau đó đã bắn pháo binh vào đúng tọa độ anh NQ này cho, đồng thời lợi dụng lúc địch đang bối rối vì BCH bị thiệt hại nặng, Chi Khu đã nhanh chóng điều động lực lượng ÐPQ phối hợp NQ giải tỏa vòng vây. Ðịch bỏ chạy, rút hết vì đã lộ kế hoạch.


– Ðồn Bờ Ðập thuộc xã Hội Mỹ, quận Ðất Ðỏ, do 1 trung đội thuộc Ðại Ðội 612 ÐPQ đảm trách, tối đi phục kích 2 tiểu đội, còn 1 tiểu đội ở nhà giữ đồn. Vợ lính cũng cắt gác 1 vọng vì thiếu quân số. Ðêm đó (khoảng năm 1967) VC sử dụng 1 tiểu đoàn chính quy, có súng phun lửa, DKZ, B40 cộng thêm dân công ước độ vài trăm người tấn công biển người với cái đồn nhỏ chỉ độ 10 người lính với 15 bà vợ lính, 2 tiểu đội đi phục kích bên ngoài cũng không về tiếp ứng được. Các bà vợ lính đã chiến đấu dũng cảm, con nít thì tiếp tế đạn, lựu đạn, họ đã cầm cự đến sáng Chi Khu mới đưa quân đến tiếp ứng kịp thời, sau đó thu gom xác VC chết chung quanh đồn gần 60 tên, mượn xe pulldozer ủi 1 cái hố chôn chung mấy tên “sinh Bắc tử Nam” này chung 1 hố có cấm bảng lớn ghi rõ ràng: “Mồ chôn Cộng Phỉ.”


Không hiểu sau 75, VC có đào đi cải táng không thì không rõ. Phần này chắc chúng không dám ghi vào quân sử vì tủi hổ quá 10 đánh 1, mà một lại thắng! Mấy bà vợ lính sau đó có được tỉnh tặng bằng khen, có truyền hình từ Sài Gòn đến quay phim làm lại trận giả, quay lại trận đánh để đời này, không rỏ chiếu được mấy lần!


Sau trận này có 1 chi tiết đứng tim. Ðó là khi trên tiểu khu đến nghiên cứu trận liệt có 2, 3 sĩ quan cấp tá đến xem xét, suýt chút nữa là to chuyện, vì có 1 tên VC quá sợ trốn trong bụi cây ôm khẩu AK, trời sáng bét mới giơ khẩu AK đứng lên đầu hàng, làm ai nấy một phen hú hồn vì nó mà còn can đảm quơ 1 băng AK chắc phải có 2, 3 sĩ quan chết vì tên này!


Lính NQ ở các quận nói chung rất gan dạ, chiến đấu trường kỳ không hề than van, họ có ưu điểm sống gần nhà, gần quê quán nên không dám làm gì sai quấy sợ bà con chê cười. Trong khi đó lực lượng chủ lực xa nhà, xa quê, nếu cấp chỉ huy không kiểm soát kỷ dễ có tình trạng kiêu binh làm mất lòng dân. Anh em ÐPQ/NQ rất sợ mất lòng dân nên họ giữ gìn kỷ luật rất giỏi. Ðây chỉ là nhận xét chung chung, không có ý so sánh với các binh chủng đàn anh. Bởi vì các trận đánh lớn binh chủng Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến, Biệt Ðộng Quân, v.v… xứng đáng bậc đàn anh vang lừng trong quân sử còn NQ/ÐPQ chỉ sở trường những trận nhỏ không tên mà thôi.


– Trong trận chiến sau cùng tại Chi Khu Long Thành ngày 24 tháng 4 năm 1975, tôi đã mục kích những người lính Nghĩa Quân Long Thành, bắn cháy 4, 5 chiếc T-54 qua những màn xáp lá cà còn hay hơn phim ảnh Mỹ!!! Ai có dịp đi ngang quốc lộ 15 đoạn quận lỵ Long Thành sau ngày 30 tháng 4, 1975 chắc đã thấy 5, 7 xác T-54 của VC cháy còng queo trước quận lỵ Long Thành, đó là chiến công của Nghĩa Quân Long Thành đánh tăng T-54 bằng M.72 và M.79 chống tăng rất giỏi. Trung Tá Sáu, quận trưởng kiêm chi khu trưởng, đã đánh một trận khiến cho Cộng Quân nhớ đời.


Trung Tá Sáu trong trận đánh đã đi từng vị trí của NQ để động viên binh sĩ, đồng thời ông cầm nón sắt đi xin các binh sĩ nào còn lựu đạn để đính thân ông đem ra cổng chánh cho binh sĩ ném vào các chiến xa địch đang tràn vào. Một chiếc T54 bị đứt xích 1 bên vì trúng M72 quay vòng vòng trước cổng Chi Khu sau đó đã bị 1 chiến sĩ NQ phóng lên thảy 1 trái lựu đạn vào buồng lái kết thúc cuộc đời của “con cua” gãy càng này. Hành động can đảm này của anh NQ đã trả giá bằng chính bàn tay của anh, vì thế Trung Tá Sáu đã xin trực thăng tản thương anh chiến sĩ can trường này trong khi 2 bên còn đang đánh nhau dữ dội! Sau này nghe kể lại còn có 1 Trung Ðội NQ đồn trú trên Quốc lộ 15 gần quận lỵ Long Thành, hết ngày 2 tháng 5, trung đội NQ này vẫn kiên trì chống CS tới viên đạn cuối cùng, vừa bắn nhau vừa kéo chuông nhà thờ kêu gọi quyết tử!!!


Tổng kết:


ÐPQ/NQ là lực lượng “sinh sau đẻ muộn” của QLVNCH, có nhiều sở trường cũng như nhiều sở đoản, nhiệm vụ được giao thì nặng nề, nhưng trang bị, yểm trợ lại yếu kém do đó có nơi thì hoàn thành xuất sắc, có nơi thì chỉ trung bình. Tuy nhiên qua những điều vừa phân tích có nhiều bất công đối với họ, kể cả những bất công chung của QLVNCH bị nhóm truyền thông bất lương bôi bẩn có mục đích thương mại và chính trị, bị đồng minh xem thường và phản bội, vậy phải trả lại “Công Ðạo” cho họ. Họ là những anh hùng vô danh, không có ai cậy nhờ để phục hồi danh dự, nhưng họ cũng không xin xỏ và luôn ngẩng cao đầu mà đi vì xét cho cùng họ đã đóng góp xương máu của mình nhiều nhất cho quốc gia và dân tộc.


Vì tôi chỉ quanh quẩn trong vùng III Chiến Thuật nên chỉ mục kích những sự việc trong khu vực, nhưng chắc chắn còn nhiều, nhiều lắm những tấm gương can đảm, những trận đánh để đời của binh chủng khiêm nhường này. Người viết được biết trong các vùng chiến thuật, các tiểu khu, các chi khu còn rất nhiều đơn vị ÐPQ/NQ xuất sắc nhưng chưa được ai biết đến. Kính mong quý chiến hữu viết nhiều bài về các đơn vị ÐPQ/NQ anh hùng để mai sau lịch sử còn biết đến các đơn vị vô danh đã góp nhiều máu xương trong công cuộc bảo vệ Miền Nam Việt Nam trong suốt 20 năm trường chiến đấu gian khổ.


Trong thời điểm từ 1972 đến 1975, sự sai lầm về chiến lược trong việc sử dụng các sư đoàn Bộ Binh và các sư đoàn Tổng Trừ Bị vào nhiệm vụ bảo vệ lãnh thổ, thay vì sử dụng lực lượng ÐPQ/NQ là nỗ lực chánh trong phòng thủ diện địa để các sư đoàn Bộ Binh và các lực lượng tổng trừ bị Nhảy Dù, Thủy Quân Lục Chiến rảnh tay hoàn toàn lưu động 100% để tiếp ứng chiến trường bất cứ nơi nào cần. Khốn thay cuối năm 1974 và đầu năm 1975 chúng ta đã không còn lực lượng tổng trừ bị nào cả khi Cộng Sản dốc toàn lực tấn công!


Nhưng trận chiến 1975 chưa phải là trận chiến sau cùng. Những người chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa và toàn dân Việt Nam kiêu hùng sẽ dành lại quyền tự quyết, lật đổ bạo quyền để xây dựng lại quê hương và bảo vệ biên cương trước mưu đồ xâm lược của kẻ thù truyền kiếp từ phương Bắc và thái độ hèn hạ dâng đất, dâng biển cho Tàu Cộng của bè lũ Cộng Sản Việt Gian.

Ta trở lại


Thơ Thanh Huy



Ta trở lại qua từng cơn phố nhỏ,
Hỏi những người quen ai mất ai còn,
Ai đã sống nơi rừng sâu núi thẳm,
Mãi không về dù chỉ một lần thăm?


Ta trở lại khi người yên giấc ngủ,
Bao năm rồi không một bóng người qua,
Ôi thương nhớ tưởng chừng như đã hết,
Bỗng ngậm ngùi lưu luyến phút chia xa.


Ta trở lại nơi ngày ta khôn lớn,
Nhặt lại những gì kỷ niệm ấu thơ,
Nơi nuôi ta nước mặn đồng chua,
Bao năm rồi ôi thương nhớ vô bờ.


Ta trở lại thăm đồn biên giới cũ,
Nhớ lại từng thằng chung cuộc đao binh,
Ba chục năm qua giờ chỉ một mình ta,
Ta đứng lặng nghe nỗi lòng thổn thức.

Danh sách Ân Nhân và TPB được cứu trợ

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967, (714) 590-8534, (714)721-0758
Email:
[email protected]; [email protected]
Website: http://www.camonanhtb.com
Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu trợ TPB&QPVNCH


Hải ngoại không quên tình chiến sĩ
Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh


Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:
(Tính đến ngày 17 tháng 8, 2014)

Bà QP Ngô Văn Thương và các con, c/o Kim Ðoàn Ngô, Hawthorne, CA $600
Sương Ngọc Nguyễn, Seminole, FL $100
Tri Mai c/o Dung T. Mai, Norcross, GA $100
Tho Trần, Bethlehem, PA $150
Tiên Nguyễn, San Jose, CA $100
Daniel Trần, Bend, OR $100
Anh Trịnh, Cypress, CA $100
Huỳnh Văn Ba, Erie, PA $100
Anh Nguyễn, Santa Ana, CA $100
Thanh Hoa Nguyễn, Missouri City, TX $100
Nguyễn Thị Ngọc Hội + Mẹ là Nguyễn Thị Lựu, c/o Luân V. Nguyễn, Reseda, CA $70
Do H. Nam, Garden Grove, CA $50
Thanh Ðoàn, Orete, NE $50
Nga T. Lê, Riverside, CA $50
Kim Thị Trần, San Jose, CA $50
Tân Văn Phan, Troutdale, OR $50
Muôn Thị Ðỗ, San Antonio, TX $50
Mimi Vũ, Elmira Heights, NY $50
Tân Nguyễn, Austin, TX $50
Susan Nguyễn, Houston, TX $50
Quyên Tạ, West Hills, CA $50
Giàu Nguyễn, Hanford, CA $50
Mai Gia Giàu, Westminster, CA $50
Thương N. Trần, Houston, TX $50
My D. Vân, Anaheim, CA $20
Khâu Muội, San Diego, CA $10
Tam Minh Châu, San Jose, CA $20
Phước Ðặng & Ðức Trần, Burnsville, MN $20
Minh Trương, Orange Park, FL $20
Văn Anh Nguyễn, Westminster, CA $20
An T. Nguyễn, Lawrenceville, GA $20
 

Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội “Cám Ơn Anh” Kỳ 8:


Linh Ðỗ (Ortega Therapy Day SPA, Inc.), Irvine, CA $200
Andrew Nguyễn, Fountain Valley, CA $200
Thơ Nguyễn, Lake Forest, CA $200
Mao Văn Nguyễn & Thu Thị Nguyễn, Salem, OR $200
Dzuyên Hà, Placentia, CA $200
Can Thanh Huỳnh, Denver, CO $200
Can Huỳnh, Seattle, WA $200
Minh Quang Bùi, Oxnard, CA $100
Dương M. Bùi, Irvine, CA $200
Hai Trần Ðặng – Hương Xuân Diep, Milpitas, CA $100
Thanh Nguyễn, c/o Cương Hữu Nguyễn, Santa Ana, CA $200 (gồm bà Thanh $50, bà Hân $50, Kim Dung $100)
Khánh Phùng, Anaheim, CA $200
Doi Văn Dương, Riviera Beach, FL $200
Hồng Nguyễn, Aurora, CO $200
QualComm Matching Grant Program, Princeton, NJ $200
Nguyên Thị Nguyễn, Converse, TX $200
BS Hữu Ðình Võ, Pomona, CA $200
Học Bùi, Bethel, CT $100
Lưu P. Nguyễn, Fullerton, CA $100
Lang Văn Bùi, Silver Spring, MD $100
Trung Hoàng, Lubbock, TX $100
Ðức Lê, Cuyahoga Falls, OH $100
Yên Hoàng Võ, West Allis, WI $100
Tô Hiền Lê, Aurora, CO $100
Hà Hoàng Võ, West Allis, WI $100
Len C. Ðỗ, Tarentum, PA $100
Lyme M. Cao, c/o Nhiên Hương Thị Hồ, San Diego, CA $100
Mẫn Minh Lê, Santa Ana, CA $100
Ky Võ, Surprise, AZ $100
Ðức Hữu Nguyễn, Hawthorne, CA $100
Lâm Hoàng, Rosemead, CA $100
Bùi Tâm, Anaheim, CA $100
Quan Phạm, Cleveland, OH $100
O. Thanh V. Huỳnh, West Palm Beach, FL $100
Thuận Hoàng, Santa Ana, CA $100
Ngô Nguyễn, Garden Grove, CA $100
Bửu Trần, c/o Thái Hằng T. Huỳnh, Lawndale, CA $100
Yên Nguyễn, Corona, CA $100
Hà A Nguyễn, San Bernadino, CA $180
Hội Trần, Garden Grove, CA $100
An Lạc Funeral Services, Garden Grove, CA $100
Bảo Thái Ðoàn, Pearl City, HI $50
Hồ Ngọc Sung, c/o Ba Văn Vương, Garden Grove, CA $50,
Ðược Nguyễn, Highland Park, IL $50
Viên Văn Hồ, Anaheim, CA $50
Hồng L. Hồ, Anaheim, CA $150
Phạm Hữu Giác, Garden Grove, CA $50
Tu Nguyễn, Placentia, CA $30
Stephen Ðặng, Houston, TX $50
Ninh H. Phạm, San Jose, CA $40
Thuy Bích Hồ, Greensville, SC $50
Dia Phan, Folsom, CA $50
Jenny Thy Phan, Wellington, FL $50
Quy Ðinh Võ, Huntington Beach, CA $50
Nga Huỳnh, Somerville, MA $50
Leyen Hostetler, Phoenix, AZ $50
Lê Hữu Ðức, Tampa. FL $50
Ky K. Hoàng, San Jose, CA $50
Danh Xuân Nguyễn, Del Rey Oaks, CA $50
Văn Thanh Trần, Alhambra, CA $50
Quang Văn Huỳnh, Anaheim, CA $50
Hoàng Thị Như Mai, c/o Quốc Cương Hoàng Nguyễn, Garden Grove, CA $50
Kien D. Vũ, Orlando, FL $50
Ngai Trần, Orlando, FL $50
Pho Trương, El Monte, CA $50
Diên Dương Âu, Sr., Lancaster, PA $50
Sơn T. Bách, Lexington, NE $50
Thu Liêu Thị Phạm, San Clemente, CA $40
Thanh Dương, Westminster, CA $20
Long Thanh Trần, Westminster, CA $20
My Văn & Thu Kim Võ, Martinez, GA $25 (còn tiếp)
 

Danh sách ân nhân Ðại Nhạc Hội “Cám Ơn Anh” Kỳ 7:


Bà Lữ Linda
Bà Quách Trinh, $20
Bác Khánh Nguyễn (Micky Nguyễn), $200
Ô. Ðoàn Ðức Nguyên, $100
Ô. Phạm Tony, $50
Ô. Nguyễn Hiệp, $100
Ô. Tống Văn Hải, $20
Ô. Ðinh Bá Hồ, $100
Ô. Võ Văn Ðạt, $300
Bà Tô Thanh Tuyền, $100
Ô. Nguyễn Văn Hảo, $100
Bà Lê Thị Sang, $100
Ô. Hồ Ðỗ (Hội Ái Hữu Kỹ Sư Công Nghệ), $300
Ô. Trần Thới, $500
Bà Phan Thu, $100
Bà Hà Nhựt, $200
Bà Ðỗ Thảo, State College, PA, $200
Ô. Cách, Ô. Ngô Khâm, Alpharetta, GA, $50
Ô. Dương Hồng, Ô. Thăng, Ms. Huong, Ms. Anh Bui (Hẹn Nhau Sài Gòn 2015), $200
Bà Nguyễn Thị On, Las Vegas, NV, $50
Ô. Dương Michael, Marrieta, GA, $100
Bà Bùi Thị Hường, San Diego, CA, $100
Bà Ngọc ở Florida, $300
Châu Văn Kỳ (khóa 21 TVBQGVN), $500
Hội Thanh Niên Nashville Tennessee, Madison, TN, $200



Danh sách Thương Phế Binh/VNCH đã được giúp đỡ:


Phạm Văn Thiết, Ðà Nẵng, Sq:74/213917 B2 TG. Gãy 2 chân. Bị thương ở lưng.
Nguyễn Diệt, Quảng Ngãi, Sq:53/878638 B2 ÐPQ. Cụt hai chân.
Trà Văn Chương, Quảng Nam, Sq:48/272.879 TS ÐPQ. Gãy chân. Liệt bàn chân trái.
Ðặng Công Lựu, Tiền Giang, Sq:40/094202 TS1 ÐPQ.
Nguyễn Văn Lộc, Long An, Sq:59/701531 HQ. Mù hai mắt.
Nguyễn Văn Hoàng, Kiên Giang, Sq:50/894805 B2 ÐPQ. Liệt Bán thân.
Huỳnh Văn Thuận, Long An, Sq:60/003252 B1 CLQ. Mù mắt trái. Cụt bàn tay trái.
Trần Văn Lịch, Long An, Sq:702.482. Cụt chân phải. Gãy chân trái.
Bùi Văn Ðạt, Tiền Giang, Sq:63/101553 TS CLQ. Cụt chân phải. Liệt chân trái.
Nguyễn Tấn Ðạt, Tiền Giang, Sq:001437 NQ. Mù hai mắt.
Trần Văn Phú, Long An, Sq:64/127469 TU ÐPQ. Cụt 2 chân. Mù mắt trái.
Phạm Văn Cao, Bến Tre, Sq:68/701336 B1 HQ. Mù hai mắt.
Quang Văn Miên, Bến Tre, Sq:194.769. Cụt chân trái. Mù mắt phải.
Trần Văn Mướt, Tiền Giang, Sq:61/135570 B2 CLQ. Mù hai mắt.
Cao Văn Hoành, Long An, Sq:48/305978 TS ÐPQ. Cụt hai chân.
Nguyễn Thành Tuyết, Long An, Sq:74/156526 CU ÐPQ. Mù hai mắt.
Ðặng Văn Quí, Long An, Sq:53/559550 HS ÐPQ. Cụt hai chân.
Nguyễn Hữu Thành, Tiền Giang, 29/526599 TS ÐPQ. Mù hai mắt.
Lê Quới Ðiểu, Long An, Sq:51/771782 B2 ÐPQ. Liệt hai chân.
Nguyễn Văn Ðức, Long An, Sq:50/357432 HS ÐPQ. Cụt 2 tay. Mù 2 mắt. Cụt chân trái.
Vỏ Thành Nghiệp, Tre, Sq:40/194604 B1 ÐPQ. Cụt hai chân.
Ðặng Ngọc Hải, Long An, Sq:64/127404 TrU ÐPQ. Liệt hai chân.
Võ Văn Quân, Bến Tre, Sq:407951 NQ. Liệt hai chân. (còn tiếp)



Danh sách Quả Phụ/VNCH đã được giúp đỡ:


Võ Thị Chòi, Phú Yên, Quả phụ Cố HS1 Võ Văn Ðịnh Sq:57/403.454. Tử trận năm 1973.
Lê Thị Xun, Phú Yên, Quả phụ Cố HS1 Phạm Lụt Sq:43/325.585. Tử trận năm 1974.
Trần Thị Thêm, Vĩnh Long, QP Cố NQ Nguyễn Văn Mừng Sq:848.263. Tử trận năm 1971.
Huỳnh Văn Trứ, Tiền Giang, QP Cố TS ÐPQ Phạm Văn Sen Sq:42/229.849. Tử trận năm 1971.
Lê Thị Châm, Ðồng Nai, QP Cố B2 BÐQ Nguyễn Văn Mãng Sq:73/104.327. Tử trận năm 1972.
Lê Thị Quýt, Ðồng Nai, QP Cố NQ Trần Văn Sô Sq:318.694. Tử trận năm 1968.
Phạm Thị Giỏi, Ðồng Nai, QP Cố NQ Huỳnh Tân Sq:375.816. Tử trận năm 1972. (còn tiếp)

Nhận diện được kẻ cầm dao cắt đầu nhà báo Mỹ

LONDON (CTV) – Các viên chức tình báo Anh nói rằng họ gần đi tới chỗ xác định được lý lịch  chiến binh Hồi Giáo ISIL cầm dao cắt cổ phóng viên Mỹ James Foley. Nhưng tờ The Sunday Times ở London dẫn nguồn tin từ một giới chức  cao cấp chính phủ Anh cho biết nghi can là Abdel Majed Abdel Bary, 23 tuổi, sinh quán ở Anh, một ca sĩ nhạc rap.










Hình video do ISIL phổ biến qua Twitter.


Trước khi rời gia đình để qua Syria tham gia nhóm chiến binh Hồi Giáo ISI, Bary sống cùng với mẹ trong một căn nhà trị giá gần $2 triệu ở khu Maida Vale phía Tây London.


Ông bố của Bary, Abdel Abdul Bary, là dân Ai Cập, đang bị giam tại Hoa Kỳ chờ ngày ra tòa vào cuối năm nay, vì tội đồng lõa trong vụ nổ bom hai tòa đại sứ Mỹ ở Phi Châu năm 1998. Các chuyên viên phản tình báo xác định Bary (bố) là một thành viên cao cấp điều hành cơ sở al-Qaeda ở London và nếu bị kết tội, mức án tù sẽ tới chung thân.


Tuy nhiên hãy còn rất nhiều điểm mâu thuẫn và dư luận tranh cãi trong vụ này. Phát ngôn viên chính thức của Tổng Thống Syria khẳng định rằng James Foley bị giết từ một năm trước chứ không phải gần đây và cuốn băng video chỉ mới được đưa ra với mục tiêu tuyên truyền.


Các chuyên viên nghiên cứu cuốn video này cho rằng ít nhất có 2 người can dự vào việc giết Foley và chưa chắc tiếng nói trong cuốn băng là tiếng của kẻ bịt mặt cầm dao đứng bên cạnh.


Một chuyên gia pháp y nhận định rằng cuốn băng video có thể chỉ là giả tạo. Sát nhân người Anh duy nhất trong cuốn băng được coi là có dự định cắt cồ nạn nhân nhưng không chắc đã là hành động thật bởi vì không thấy máu, mặc dầu con dao được đưa qua đưa lại 6 lần, và nạn nhân không vùng vẫy chống cự.  (HC)

Quake in California’s wine country injures dozens


By ELLEN KNICKMEYER and SUDHIN THANAWALA, Associated Press



NAPA, Calif. — A powerful earthquake that struck the heart of California’s wine country caught many people sound asleep, sending dressers, mirrors and pictures crashing down around them and toppling wine bottles in vineyards around the region. Scores were injured as the temblor knocked out power to thousands, caused gas and water lines to rupture, sparked fires and buckled roads.







Quake in California's wine country injures dozens




A carport is seen collapsed onto vehicles Sunday, Aug. 24, 2014, in Napa, Calif. Officials say an earthquake with a preliminary magnitude of 6.0 has been reported in California’s northern San Francisco Bay area. (AP Photo/Ben Margot)


The magnitude-6.0 quake struck at 3:20 a.m. PDT Sunday near the city of Napa, an oasis of Victorian-era buildings nestled in the vineyard-studded hills of Northern California. Fires had flared in a mobile home park where four homes were destroyed and two others were damaged, officials said.


By midday Sunday, the fires were out and power was being restored, said Mark Ghilarducci, director of the California Governor’s Office of Emergency Services.


“While it was bad, it wasn’t as bad as it could be, and it was very manageable from a regional perspective,” Ghilarducci said.


For many, the quake struck at the worst time possible, rousing them in the middle of the night and sending them fumbling in darkness to take cover and find loved ones. A number of the injuries were caused by people stepping on broken glass, falling down or being hit by furniture.


The quake’s timing was also bad for Napa Valley’s famed vineyards, where winemakers were just getting ready to harvest the 2014 crop. The quake broke thousands of bottles of wine and toppled barrels.


Omar Rodriguez, 23, of Napa, was treated for a gash on his forehead in one of the triage tents outside a hospital that handled the victims.


“We woke up to the earthquake and I thought I was dreaming because I fell off my bed, you know, it was all dark, and I just got back up. She noticed it was all bleeding,” he said, referring to his girlfriend.


Officials were assessing the damage in hopes of getting a cost estimate they could submit for possible federal assistance. The initial assessment found that dozens of homes and buildings in the region were unsafe to occupy, including a historic Napa County courthouse, where a 10-foot-wide hole opened a view of the offices inside.


The quake struck about 6 miles south of Napa and lasted 10 to 20 seconds depending on proximity to the epicenter, according to the U.S. Geological Survey. It was the largest to shake the San Francisco Bay Area since the magnitude-6.9 Loma Prieta quake struck in 1989, collapsing part of the Bay Bridge roadway and killing more than 60 people, most when an Oakland freeway fell.


Sunday’s temblor was felt widely throughout the region, from more than 200 miles south of Napa and as far east as the Nevada border.


Queen of the Valley Medical Center in Napa reported treating 172 people in the emergency room, although hospital officials could not say how many of them were there for injuries suffered in the quake and how many for more routine injuries and illnesses, hospital CEO Walt Mickens said.


Twelve people were admitted for broken bones and other medical problems directly related to the earthquake, including an adult who remained in critical condition on Sunday night and a 13-year-old boy.


The teen was hit by flying debris from a collapsed fireplace and had to be airlifted to the children’s hospital at the University of California, Davis, Medical Center for a neurological evaluation. His condition was listed as serious, hospital spokeswoman Phyllis Brown said.


While inspecting the shattered glass at her husband’s storefront office in downtown Napa, Chris Malloy described calling for her two children in the dark as the quake rumbled under the family’s home, tossing heavy pieces of furniture several feet.


“It was shaking and I was crawling on my hands and knees in the dark, looking for them,” the 45-year-old woman said, wearing flip flops on feet left bloodied from crawling through broken glass.


About 70,000 customers lost power after the quake hit, but Pacific Gas and Electric spokeswoman Nicole Liebelt said early Monday that the number was down to about 150. The utility said it expects to continue searching for possible gas leaks over the coming days.


The quake also ruptured water mains. Dozens of homes and buildings in the region were deemed unsafe to occupy, including a historic Napa County courthouse, where a 10-foot wide hole opened a view of the offices inside.


An earthquake early warning system currently being tested issued a 10-second warning before the quake struck, said Richard Allen, director of the University of California, Berkeley, Seismological Laboratory. California is working to implement a statewide system, though Allen said funding has not been secured.


The timing of the quake was bad for business in Napa as well.


Vintner Richard Ward of Saintsbury Winery south of Napa watched Sunday afternoon as workers righted toppled barrels and rescued a 500-pound grape de-stemmer that the quake had thrown to the ground.


“That’s what happens when you’re a mile from the epicenter,” said Ward, who lost 300 to 400 bottles in the winery’s basement.


The grape harvest was supposed to start overnight Monday, but it would now be pushed off a few days, he said. Had the harvest started a day earlier, the quake could have caught the workers among the heavy barrels when it struck, Ward said.


Aftershocks were expected to continue for several weeks, though State Geologist John Parrish said they would decrease in magnitude and it was unlikely that there would be a large follow-up earthquake. Still, he warned people to be careful because buildings that were damaged by the quake were now more susceptible to collapse from aftershocks.


___


Associated Press writers Juliet Williams in Napa, Lisa Leff in San Francisco, Courtney Bonnell in Phoenix and Daisy Nguyen in Los Angeles contributed to this report.



Copyright 2014 The Associated Press. All rights reserved. This material may not be published, broadcast, rewritten or redistributed.

Expert calls for nuke plant closure in CA


By MICHAEL BLOOD, Associated Press



LOS ANGELES — A senior federal nuclear expert is urging regulators to shut down California’s last operating nuclear plant until they can determine whether the facility’s twin reactors can withstand powerful shaking from any one of several nearby earthquake faults.







 Expert calls for nuke plant closure in CA




This Sept. 20, 2005, file photo, shows Pacific Gas and Electric’s Diablo Canyon Nuclear Power Plant in Avila Beach, Calif. Michael Peck, a senior federal nuclear expert, is urging regulators to shut down California’s last operating nuclear plant until they can determine whether the facility’s twin reactors can withstand powerful shaking from any one of several nearby earthquake faults. Peck, who for five years was Diablo Canyon’s lead on-site inspector, says in a 42-page, confidential report that the Nuclear Regulatory Commission is not applying the safety rules it set out for the plant’s operation. (AP Photo/Michael A. Mariant, File)


Michael Peck, who for five years was Diablo Canyon’s lead on-site inspector, says in a 42-page, confidential report that the Nuclear Regulatory Commission is not applying the safety rules it set out for the plant’s operation.


The document, which was obtained and verified by The Associated Press, does not say the plant itself is unsafe. Instead, according to Peck’s analysis, no one knows whether the facility’s key equipment can withstand strong shaking from those faults — the potential for which was realized decades after the facility was built.


Continuing to run the reactors, Peck writes, “challenges the presumption of nuclear safety.”


Peck’s July 2013 filing is part of an agency review in which employees can appeal a supervisor’s or agency ruling — a process that normally takes 60 to 120 days, but can be extended. The NRC, however, has not yet ruled. Spokeswoman Lara Uselding said in emails that the agency would have no comment on the document.


The NRC, which oversees the nation’s commercial nuclear power industry, and Diablo Canyon owner Pacific Gas and Electric Co., say the nearly three-decade-old reactors, which produce enough electricity for more than 3 million people annually, are safe and that the facility complies with its operating license, including earthquake safety standards.


PG&E spokesman Blair Jones said the NRC has exhaustively analyzed earthquake threats for Diablo Canyon and demonstrated that it “is seismically safe.” Jones said in an email that the core issue involving earthquake ground motions was resolved in the late 1970s with seismic retrofitting of the plant.


The disaster preparedness of the world’s nuclear plants came into sharp focus in 2011, when the coastal Fukushima Dai-ichi plant in Japan suffered multiple meltdowns after an earthquake and tsunami destroyed its power and cooling systems. The magnitude-9 earthquake was far larger than had been believed possible. The NRC has since directed U.S. nuclear plants to reevaluate seismic risks, and those studies are due by March 2015.


The important of such an analysis came into sharp focus on Sunday when a magnitude 6.0-earthquake struck in Northern California’s wine country, injuring scores of residents, knocking out power to thousands and toppling wine bottles at vineyards.


Environmentalists have long depicted Diablo Canyon — the state’s last nuclear plant after the 2013 closure of the San Onfore reactors in Southern California — as a nuclear catastrophe in waiting. In many ways, the history of the plant, located halfway between Los Angeles and San Francisco on the Pacific coast and within 50 miles of 500,000 people, has been a costly fight against nature, involving questions and repairs connected to its design and structural strength.


What’s striking about Peck’s analysis is that it comes from within the NRC itself, and gives a rare look at a dispute within the agency. At issue are whether the plant’s mechanical guts could survive a big jolt, and what yardsticks should be used to measure the ability of the equipment to withstand the potentially strong vibrations that could result.


The conflict between Peck and his superiors stems from the 2008 discovery of the Shoreline fault, which snakes offshore about 650 yards from the reactors. A larger crack, the Hosgri fault, had been discovered in the 1970s about 3 miles away, after the plant’s construction permits had been issued and work was underway. Surveys have mapped a network of other faults north and south of the reactors.


According to Peck’s filing, PG&E research in 2011 determined that any of three nearby faults — the Shoreline, Los Osos and San Luis Bay — is capable of producing significantly more ground motion during an earthquake than was accounted for in the design of important plant equipment. In the case of San Luis Bay, it is as much as 75 percent more.


Those findings involve estimates of what’s called peak ground acceleration, a measurement of how hard the earth could shake in a given location. The analysis says PG&E failed to demonstrate that the equipment would remain operable if exposed to the stronger shaking, violating its operating license.


The agency should shut the facility down until it is proven that piping, reactor cooling and other systems can meet higher stress levels, or approve exemptions that would allow the plant to continue to operate, according to Peck’s analysis.


Peck disagreed with his supervisors’ decision to let the plant continue to operate without assessing the findings. Unable to resolve his concerns, Peck in 2012 filed a formal objection, calling for PG&E to be cited for violating the safety standards, according to his filing. Within weeks, the NRC said the plant was being operated safely. In 2013 he filed another objection, triggering the current review.


The NRC says the Hosgri fault line presents the greatest earthquake risk and that Diablo Canyon’s reactors can withstand the largest projected quake on it. In his analysis, Peck wrote that after officials learned of the Hosgri fault’s potential shaking power, the NRC never changed the requirements for the structural strength of many systems and components in the plant.


In 2012, the agency endorsed preliminary findings that found shaking from the Shoreline fault would not pose any additional risk for the reactors. Those greater ground motions were “at or below those for which the plant was evaluated previously,” referring to the Hosgri fault, it concluded.


Peck, who holds a doctorate in nuclear engineering and is now a senior instructor at the NRC’s Technical Training Center in Tennessee, declined to comment on the filing.


Earthquake faults and nuclear power plants have been uneasy neighbors in the state for decades. The Humboldt Bay plant in Northern California, which was within 3,000 yards of three faults, was shut down in 1976 to refuel and reinforce its ability to withstand possible earthquakes.


Restarting it became more difficult and costly than projected — it never reopened.



Copyright 2014 The Associated Press. All rights reserved. This material may not be published, broadcast, rewritten or redistributed.

Trung Quốc vừa nghênh cản phi cơ Mỹ, vừa lớn tiếng hăm dọa



BẮC KINH, Trung Quốc (AFP) – Các cơ quan truyền thông nhà nước Trung Quốc hôm Thứ Hai cảnh cáo Washington rằng Bắc Kinh có thể xem các chuyến bay trinh sát của Mỹ là “hành động thù nghịch”, sau khi có cáo buộc đưa ra là một chiến đấu cơ Trung Quốc bay quá sát một phi cơ quân sự Mỹ.


Phát ngôn viên Ngũ Giác Đài, phó đô đốc John Kirby, cho hay hôm Thứ Sáu rằng một chiến đấu cơ có võ trang Trung Quốc đã ba lần bay rất sát chiếc phi cơ trinh sát loại P-8 Poseidon của Mỹ, có khi chỉ cách khoảng 9 m,  trong điều mà ông gọi là việc “nghênh cản vô cùng nguy hiểm.”


Phát ngôn viên Bộ Quốc Phòng Trung Quốc, gọi lời cáo giác này là “hoàn toàn vô căn cứ”, theo bản tin của Tân Hoa Xã.









Một chiếc máy bay P-8 Poseidon của không quân Mỹ. (Hình: Getty Images)


Vụ này xảy ra ở vị trí cách đảo Hải Nam của Trung Quốc khoảng 220 km, trong khu vực mà Mỹ coi là hải phận quốc tế, nhưng Bắc Kinh coi đây là một phần lãnh thổ của họ.


Vụ nghênh cản này làm người ta nhớ tới như vụ từng xảy ra hồi Tháng Tư năm 2001, khi một chiến đấu cơ Trung Quốc đâm vào chiếc phi cơ do thám điện tử loại EP-3 của Mỹ ở vị trí cách Hải Nam khoảng 110 km.


Tờ Toàn Cầu Thời Báo, trực thuộc tờ Nhân Dân, cơ quan ngôn luận chính thức của đảng Cộng Sản Trung Quốc, trong một bài bình luận đã mạnh mẽ đả kích việc do thám của Mỹ “trong khu vực duyên hải và không phận của Trung Quốc.”


“Những hành động do thám này là mối đe dọa cho quyền lợi an ninh căn bản của Trung Quốc, và có thể bị coi là một hành động thù nghịch,” theo bài báo.


Tờ báo cảnh cáo rằng các cuộc đối đầu liên hệ đến các quyền lợi căn bản của hai bên “sẽ trở thành cuộc chiến sinh tử giữa Trung Quốc và Mỹ”.


Một tờ báo khác của nhà nước Trung Quốc, tờ China Daily, cáo buộc Mỹ gây nguy hại cho mối tin tưởng song phương và các chuyến bay do thám không giúp gì cho việc thuyết phục Trung Quốc là Mỹ thành thật muốn có mối quan hệ tốt đẹp.


Trong vụ đụng nhau trên không vào năm 2001, một phi công Trung Quốc thiệt mạng và chiếc phi cơ Mỹ phải đáp khẩn cấp xuống đảo Hải Nam.


Giới hữu trách Trung Quốc lúc đầu bắt giữ 24 nhân viên phi hành đoàn Mỹ trong hơn một tuần cho tới khi hai chính phủ tìm ra được giải pháp để thả những người này. (V.Giang)

Nổ tàu chở dầu ở Thanh Hóa, 2 người chết

THANH HOÁ (NV).- Một chiếc tàu chở dầu thình lình cháy, nổ dữ dội tại cảng Lạch Bạng, thuộc huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hoá làm ít nhất hai người chết. Ba người khác bị phỏng nặng đang trong tình trạng nguy kịch.



Báo mạng VTC News dẫn phúc trình của cuộc điều tra ban đầu cho biết, tai hoạ xảy ra vì những tia lửa của người thợ hàn xì trên tàu.







Chiếc tàu chở dầu đậu ở cảng bị cháy dữ dội. (Hình: VTC News)


Chiếc tàu này của ông Nguyễn Văn Trường, 38 tuổi đang neo đậu sát bờ cảng để sửa chữa. Và người thợ hàn được mời đến để vá chỗ bị hở, khiến thành tàu bị nước thấm vào trong.



Vào sáng ngày 23 tháng 8, 2014, tia lửa từ máy hàn xì của người thợ đang làm việc, vô tình bắn trúng khoang chứa dầu của chiếc tàu. Lửa hàn làm khoảng 2,000 lít dầu Diezel chứa trong khoang bốc cháy dữ dội, gây ra nhiều tiếng nổ lớn. Vụ cháy, nổ làm tất cả 5 người đang có mặt trên tàu bị phỏng, và bay luôn xuống sông.



Một số nhân chứng nói đã trông thấy hai người bị chết cháy không toàn thây. Thi thể của họ bị tiếng nổ xé thành nhiều mảnh, văng khỏi tàu.








Vụ cháy làm khói bốc mù mịt một góc cảng Lạch Bạng. (Hình: VTC News)


Ba người còn lại bị phỏng nặng, đã được một số ngư dân lân cận vớt được đưa vào bệnh viện cấp cứu, e khó thoát khỏi tay tử thần. Hai người tử nạn là ông Hoàng Văn Tuấn, 32 tuổi, và ông Hoàng Văn Huynh, 36 tuổi, đều ngụ tại xã Hải Bình, huyện Tĩnh Gia.



Một số cư dân trong vùng cho biết, đây là tai nạn đầu tiên xảy ra đầy thương tâm ở khu vực bến cảng làm nhiều người chết và bị thương. Một nhân chứng nói rằng, nếu 3 nạn nhân còn lại không được vớt lên kịp thời đưa đi cấp cứu thì họ đã bị chết chìm ngay lúc đó rồi.



Nội vụ hiện còn trong vòng điều tra của công an địa phương. (PL)







Mẹ say quá ngủ trong bar để con 2 tuổi ngủ ngoài xe 5 tiếng đồng hồ


Việt Nam

• Vận động viên Vũ Thị Hương, “nữ hoàng điền kinh” của Việt Nam, đoạt hai huy chương vàng 200 mét và 100 mét tại giải điền kinh Singapore Mở Rộng 2014.
• Ðoàn Kim Huỳnh, 36 tuổi, ở xã Hòa An, huyện Phú Hòa, tỉnh Phú Yên, cùng con trai Ðoàn Long Vũ, 6 tuổi, và cháu ruột Ðoàn Phi Học, 12 tuổi, ra khu vực chân cầu Ðà Rằng mới câu cá, chết đuối cả ba.
• Ông Nguyễn Ngọc Danh, chuyên viên phòng đào tạo trường Ðại Học Quy Nhơn, khai với cơ quan điều tra là đã nhận 132 triệu đồng để sửa điểm cho 71 trường hợp, trong vụ nâng điểm xét tốt nghiệp.
• Xe hơi Camry đang chạy trên Quốc Lộ 22, đoạn từ Hóc Môn, Sài Gòn, đi Tây Ninh, đến cầu An Hạ, đụng phải một xe gắn máy đang đi vòng lại, nạn nhân bay lên phía trước xe, rớt xuống đất, chết tại chỗ.



Cộng Ðồng/Ðịa Phương

• Newport Beach, Yorba Linda, San Clemente, Mission Viejo, và Laguna Niguel là năm thành phố bảo thủ nhất Orang County, theo thăm dò của nhật báo The Sacramento Bee.
• Công cuộc tìm kiếm một người đàn ông 60 tuổi bị mất tích trong lúc bơi ở Salt Creek Beach, Dana Point, tạm ngừng hôm Thứ Bảy sau 7 giờ đồng hồ không tìm thấy dấu vết nạn nhân.
• Nhiều sở cảnh sát ở Orange County đang xem xét việc trang bị máy thu hình gắn trên áo cảnh sát viên để thu lại những gì xảy ra giữa họ và cư dân, tránh tình trạng như đã xảy ra ở Ferguson, Missouri.
• Một vụ bắn loạn xạ vào những người đang đi lễ ngày Chủ Nhật ở San Fernado Valley, Los Angeles, làm 3 người chết và 2 người bị thương, cảnh sát đang truy tìm thủ phạm.



Hoa Kỳ

• Tình báo Anh và Mỹ nghi ngờ ca sĩ nhạc Rap người Anh, Abdel Majed Abdel Bary, có thể là người mặc bộ đồ đen hành quyết nhà báo James Foley, được thấy trong băng video tung lên mạng.
• Ông Michael Pimentel, cảnh sát trưởng thành phố Elmendorf, có khoảng 1,500 dân, ở phía Ðông Nam San Antonio, Texas, bị bắn nhiều phát chết sau khi chặn một chiếc xe, và nghi can đã bị bắt.
• Tòa Bạch Ốc gởi ba giới chức đến Ferguson, Missouri, để dự đám tang thiếu niên da đen Michael Brown bị cảnh sát viên da trắng Darren Wilson bắn chết.
• Kelsey James, 22 tuổi, bị cảnh sát Bristol, Connecticut, bắt vì tội say quá ngủ trong quán bar trong khi để con gái 2 tuổi ngủ trong xe trong 5 giờ đồng hồ.



Thế Giới

• Cảnh sát Indonesia đang siết chặt an ninh tối đa tại chùa Borobudur sau khi các phần tử ủng hộ tổ chức cực đoan nhà nước Hồi Giáo (IS) đe dọa phá hủy ngôi chùa lớn nhất thế giới này.
• Iran cho biết đã bắn hạ một máy bay do thám không người lái của Israel đang bay gần đến cơ sở hạt nhân của họ ở thành phố Natanz, miền Trung Iran.
• Một trận động đất 7.0 độ Richter ở miền Nam Peru tối Chủ Nhật, tâm chấn sâu 37 dặm dưới lòng đất, nhưng chưa có báo cáo thương vong hoặc thiệt hại.
• Các phụ tá của chủ tịch Nhà Nước Palestine cho biết ông Mahmoud Abbas sẽ kêu gọi cộng đồng quốc tế ra thời hạn cho Israel rút lui khỏi vùng đất họ chiếm đóng của người Ả Rập từ năm 1967.

Nếu Việt Nam rơi vào kịch bản nhiều ngân hàng cùng lúc sụp đổ?


Phạm Chí Dũng


Dù không muốn bi thảm hóa tình hình, nhưng bức tranh xám ngoét đang phơi bày tông màu ngày càng đen đúa khó có thể khiến chúng ta nghĩ về một tương lai nào khác hơn ngoài bi kịch dành cho khối ngân hàng Việt Nam.


“G 1+8″


Chỉ ít ngày sau vụ việc cơ quan kiểm toán nhà nước “bất ngờ” công bố hàng loạt số liệu cực kỳ bất ổn về tình trạng tài chính của Ngân Hàng Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn (Agribank), đến lượt số ngân hàng được xem là xương sống của đế chế tín dụng Việt Nam lộ hình báo cáo tài chính quý 2, 2014.

Bức tranh “ngồi mát ăn bát vàng” của những năm trước ngay lập tức được phủ lên một lớp màu cực thô kệch: có đến 8 ngân hàng rơi vào cơn mơ nợ xấu tăng chóng mặt: Vietinbank, Vietcombank, ACB, MB, Sacombank, Eximbank, BIDV và SHB, với tổng nợ xấu tăng gần 13.400 tỷ đồng trong 6 tháng.

Những ngân hàng trên lại đều nằm trong top 12 tổ chức tín dụng được coi là “điểm sáng” mà giới quan chức Ngân Hàng Nhà Nước thường tự hào trong các báo cáo thành tích luôn tô vẽ giáo điều và phủ mị.

Dẫn đầu về nợ có khả năng mất vốn ở thời điểm này lại chính là Vietcombank với 4.765 tỷ đồng, tăng 70% so với cách đây 6 tháng và chiếm hơn một nửa tổng nợ xấu. Vietcombank cũng là ngân hàng được xem là “phát ngôn viên” cho những chính sách tiền tệ – tín dụng của Ngân hàng nhà nước.

Tiếp đến là Vietinbank – ngân hàng dính chặt với vụ án Huỳnh Thị Huyền Như làm thất thoát đến 4.000 tỷ đồng – với 3.172 tỷ đồng nợ có khả năng mất vốn, tăng 40% so với đầu năm. Tổng nợ xấu của ngân hàng này tăng 2,5 lần, từ 3.770 tỷ đồng cuối 2013 lên hơn 9.500 tỷ đồng hiện tại. Còn ACB – cũng là một “khổ chủ” trong vụ án trên – có tỷ lệ nợ xấu 3,6%; nợ có khả năng mất vốn chiếm gần 60% tổng nợ xấu và tăng 23% sau 6 tháng đầu năm.

Các ngân hàng khác như Eximbank ghi nhận gần 62% nợ xấu là có khả năng mất vốn với con số tuyệt đối gần 1.460 tỷ đồng; MB có tỷ lệ nợ xấu tăng 0,6% lên 3%; và ngân hàng SHB dẫn đầu với tỷ lệ 8,2% tăng 72,4% so 2013…
Ngay cả BIDV – ngân hàng thuộc loại “thái tử đỏ” và thường được Ngân Hàng Nhà Nước dành cho nhiều ưu ái và đặc quyền – dù có tỷ lệ nợ xấu tương đương năm 2013 nhưng nợ nhóm 5 lại tăng hơn 62% so 2013.

Bi kịch đang lộ diện ở chỗ không chỉ một Agribank, mà hầu hết các ngân hàng lớn nhất Việt Nam đều nằm trong tình thế nợ xấu quá tải và còn có thể chẳng có điểm dừng, nếu tình trạng thu hồi nợ từ các doanh nghiệp, trong đó có đến 70% hoặc hơn là nợ cho vay bất động sản, vẫn gần như vô phương hiện thời.

Ðến trung tuần tháng 8, 2014, có thể một cái tên mới đã hình thành: “G 1+8,” gồm quán quân Agribank và 8 ngân hàng khác mà nợ xấu bủa vây sẽ khiến các “thành viên” quá khó để ứng cứu lẫn nhau.


“Chết chùm”


Tỷ lệ nợ xấu được báo cáo bởi các ngân hàng thương mại thuộc nhóm “1+8” trên, dù có vượt quá ngưỡng 3%, vẫn chưa thể mô tả thực chất cơn ác mộng của chúng.

Ðiều đơn giản là nếu các ngân hàng phải cơ cấu lại nợ theo Quyết Ðịnh 780 của Ngân Hàng Nhà Nước thì con số sẽ phình to hơn nhiều.

Quyết Ðịnh 780 ra đời vào tháng 4, 2012 mà đã “giúp” các ngân hàng và doanh nghiệp bất động sản vừa hoãn nợ vừa đảo nợ. Tuy thế thời gian thoi đưa với lãi mẹ đẻ
lãi con. Nếu tại thời điểm ban hành văn bản 780, số nợ “tái cơ cấu” là khoảng 250.000 tỷ đồng, thì đến đầu năm 2014 cần cộng thêm hơn 20.000 tỷ đồng nữa.

Theo ước tính của Ngân Hàng Nhà Nước, tỷ lệ nợ xấu sau cơ cấu có thể chiếm khoảng 9,71% tổng dư nợ chứ không phải chỉ khoảng 4% như báo cáo hiện thời. Ðó cũng là lời “dạo đầu” mới xảy ra gần đây, có triệu chứng một lần nữa trốn tránh trách nhiệm của Thống Ðốc Nguyễn Văn Bình.

Thế nhưng vào tháng 3, 2014, hãng xếp hạng tín nhiệm quốc tế Moody’s đã ước tính tỷ lệ nợ xấu của giới ngân hàng Việt Nam lên đến 13%.

Một triệu chứng khác mà có thể dẫn đến cơn sang chấn bất thường là riêng tại TP. Hồ Chí Minh: nợ có khả năng mất vốn cũng đang là mối lo của các ngân hàng khi chiếm tới 70,5% trong tổng nợ xấu của các nhà băng trên địa bàn trong 6 tháng đầu năm. Cần chú ý rằng đây là một trong số hiếm hoi lần mà chính quyền TP.HCM đủ can đảm công bố một tỷ lệ nợ xấu mà có thể tạm gọi là “minh bạch.”

Cơ cấu nợ xấu của các ngân hàng cũng vì thế có sự dịch chuyển mạnh. Nợ xấu không tĩnh mà động với xu hướng từ nhóm 3 dịch chuyển càng ngày càng gần nhóm 5 – nợ có khả năng mất vốn.

Sự kiện này cũng đủ cho thấy tình trạng nợ xấu đang nan giải đến mức nào đối với ngành ngân hàng nói riêng và nền kinh tế nói chung.

Ðã đến lúc giới ngân hàng nhìn ra hình bóng cú “chết chùm” quá khó để tránh thoát.


Lâm sàng bất động sản


Không có lửa tất chẳng có khói. Phần lớn ngân hàng thương mại đều liên quan đến một cơn ác mộng thực sự chỉ muốn quên: nợ cho vay và nợ xấu bất động sản.

2011 bắt đầu phát sinh nợ xấu, nhưng nhiều ngân hàng vẫn cố giấu diếm. Ðến năm 2012, bắt đầu lộ ra dấu vết một số ngân hàng là “mẹ đỡ đầu” cho các dự án bất động sản, liên quan đến hàng loạt đại gia tiếng tăm như Hoàng Anh Gia Lai, Quốc Cường Gia Lai, Phát Ðạt, Vinaconex… Tình cảnh két sắt chỉ còn vài tỷ đồng của Quốc Cường Gia Lai vào năm đó là một thực tồn ghê gớm về hiểm họa “chết trên đống tài sản” của các đại gia.

Ðại gia “chết” tất dẫn đến ngân hàng cho vay vốn sẽ “băng hà.” Từ nhiều năm qua, các ngân hàng đã bơm vốn theo lối “đầu tư ồ ạt cho đến lúc sụp đổ,” khá tương đồng với hình ảnh giới doanh nhân nhà đất Trung Hoa. Hậu quả là hàng trăm ngàn căn hộ cao cấp ở ba miền Bắc-Trung-Nam cho tới nay vẫn nằm chết dí mà không có nổi vài phần trăm tiêu thụ, bất chấp làn sóng PR nhiệt tình đến mức đáng nghi ngờ của những hãng tư vấn bất động sản quốc tế đồng lợi ích tại Việt Nam như CBRE, Savills…

Lượng phân khúc căn hộ cao cấp và trung cấp lại chiếm đến hơn 80% tổng lượng căn hộ do các doanh nghiệp tung ra thị trường. Tỷ lệ này cho thấy nợ và nợ xấu bất động sản – ngân hàng nguy hiểm đến thế nào một khi người tiêu dùng vẫn kiên tâm giữ chặt tiền trong hầu bao.

Khi quá nhiều “thượng đế” còn cho rằng giá căn hộ sẽ còn xuống nữa, ngân hàng chủ nợ và doanh nghiệp con nợ phải quay sang cắng đắng và cấu xé lẫn nhau. Vào đầu quý 3, 2014, các số liệu về nợ xấu từ giới ngân hàng bất chợt “minh bạch” hơn hẳn vài năm trước.

Nhưng như dân gian truyền tụng, khi ngân hàng phải kêu thét lên thì đó chính là thời điểm mà hiệu ứng Minsky – các món cho vay đến hạn không thể thanh toán được – có thể ập tới bất kỳ lúc nào.


“Chẳng làm gì cả”


Bất kỳ lúc nào cũng có thể bùng nổ sự sụp đổ của một ngân hàng đầu tiên ôm nợ xấu bất động sản mà không thể bán lại cho bất kỳ ai. Xét về những triệu chứng sang chấn, ngân hàng đầu tiên có thể rơi vào tâm địa chấn mang tên Agribank, nếu tổ chức tín dụng này không được Ngân Hàng Nhà Nước và các ngân hàng “bạn” cấp cứu kịp thời.

Thế nhưng ngay cả như một chuyên gia tài chính thuộc khuynh hướng “phản biện trung thành” cũng phải cho rằng ngân hàng Việt Nam trong nhiều năm qua đã chỉ di chuyển theo lộ trình từ phòng cấp cứu sang khoa điều trị, còn giờ đây lại đưa trở về phòng cấp cứu.

Bi kịch có thể xảy ra là không chỉ một Agribank, mà có thể hàng loạt ngân hàng lớn rơi vào tình trạng nợ xấu vượt mặt. Cũng không giống như kịch bản của Hoa Kỳ chỉ tập trung cứu chữa chủ yếu cho một Lehman Brothers, giới điều hành tín dụng và tiền tệ Việt Nam rất có thể sẽ phải đối mặt với kịch bản có ít nhất từ 3-5 ngân hàng lớn cùng rơi vào tâm thế hôn mê, khiến cho phương án ứng cứu lẫn nhau trở nên khá vô nghĩa.

Gần đây, ông Bùi Kiến Thành – một chuyên gia ngân hàng có thực tâm, còn nói thẳng là Ngân Hàng Nhà Nước đã vô tâm đến mức “chẳng làm gì cả” đối với sự nghiệp “tái cấu trúc ngành ngân hàng.” Tức sau làn sóng sáp nhập một số ngân hàng “ngon ăn” vào năm 2012, cho tới nay vẫn còn nguyên trạng nhóm ngân hàng yếu kém mà không một ngân hàng “cá mập” nào thèm ngó ngàng.

Không thể sáp nhập ngân hàng yếu vào ngân hàng mạnh, cũng không có nổi một thái độ cưu mang từ những kẻ mà ích kỷ đã trở thành một đặc tính cố hữu, sẽ rất khó để chính phủ và Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam cấp cứu, dù bằng biện pháp bơm máu – in tiền ồ ạt, nếu một loạt ngân hàng cả lớn lẫn nhỏ cùng lúc rơi vào đổ bể theo hiệu ứng “Minsky tập thể.”

Con trai thị trưởng Garden Grove bị sở cứu hỏa ‘chê’ yếu kém


GARDEN GROVE, California (NV) – Con trai Thị Trưởng Bruce Broadwater của Garden Grove, cho dù từng bị bắt nhiều lần, vẫn được mướn làm nhân viên cứu hỏa của thành phố hồi Tháng Mười năm ngoái, và bị cấp chỉ huy “chê” là yếu kém trong nghiệp vụ, theo một bản tin của nhật báo The Orange County Register (OCR), dựa trên hồ sơ tờ báo này có được.








Thị Trưởng Bruce Broadwater (trái) và con trai, Jeremy. (Hình: voiceofoc.org)


Công việc của ông Jeremy Broadwater, 37 tuổi, bao gồm có mặt tại hiện trường trong trường hợp khẩn cấp để cứu sống cư dân trong tình trạng “thập tử nhất sinh,” nhưng lại mắc một số lỗi lầm rất căn bản, báo OCR cho biết.

Có một lần, một chỉ huy của sở cứu hỏa không dám đưa Jeremy đến cấp cứu một cư dân vì cho rằng “không an toàn” và còn đề nghị cho con trai của ông thị trưởng thôi việc.

Và vụ này chính là một trong những lý do mà nghiệp đoàn nhân viên cứu hỏa thành phố đã bỏ phiếu 51-0 không tín nhiệm ông David Barlag, chỉ huy Sở Cứu Hỏa Garden Grove, hồi Tháng Sáu, và hiện sự việc đang được một nhóm thanh tra độc lập xem xét.

Theo OCR, dựa trên hồ sơ của sở cứu hỏa, hôm 13 Tháng Sáu, trong lúc cấp cứu cho một ông cụ 90 tuổi bị tức ngực, ông Jeremy Broadwater báo cáo rằng huyết áp và mạch của ông cụ bình thường và ổn định.

Thế nhưng, khi kiểm tra lại ông cụ, một nhân viên cứu hỏa khác thấy huyết áp cao và mạch không bình thường, và thế là ông được đưa ngay vào bệnh viện để cấp cứu, vẫn theo OCR.

Một chỉ huy cứu hỏa biết ông Jeremy Broadwater thường xuyên mắc lỗi như vậy, nên đã yêu cầu nhân viên thứ nhì kiểm tra lại, theo OCR.

“Ông ấy thường xuyên kiểm tra sai và ‘tự tạo’ ra con số,” vị chỉ huy này viết trong bản báo cáo, theo OCR.

OCR cũng cho biết có ba chỉ huy cứu hỏa ghi lại tổng cộng ông Jeremy mắc lỗi như vậy tám lần.

Trong một lần, theo OCR, ông Jeremy di chuyển nạn nhân mà không kiểm tra cột sống có bị thương tích gì không, theo một chỉ huy của ông. Một lần khác, ông Jeremy quên mang bao tay khi thử máu và gắn lộn dụng cụ vào máy khử rung tim.

“Nếu nhân viên cứu hỏa (Jeremy) Broadwater được giao thực hiện nhiệm vụ một mình, nạn nhân sẽ bị thiệt hại,” một chỉ huy viết trong bản báo cáo như vậy, vẫn theo OCR.

Người thứ ba, ông Jeff Wilkins, một chỉ huy trực tiếp làm việc với ông Jeremy trong ba tháng, còn đề nghị cho ông nghỉ việc sau sáu tháng thử thách, OCR cho biết.

OCR cho biết họ nhiều lần tìm cách phỏng vấn cả ba người, David Barlag, Bruce Broadwater và Jeremy Broadwater, nhưng cả ba đều không hồi âm.

Ngay cả ông Matthew Fertal, tổng quản trị Garden Grove, cũng không trả lời phỏng vấn, mà chỉ viết hai email cho OCR, nhưng không đề cập vụ sở cứu hỏa thành phố mướn ông Jeremy Broadwater, theo tờ báo cho biết.

Ông Jeremy Broadwater là một trong 10 người được sở cứu hỏa mướn trong số 500 người nộp đơn, theo OCR.

Những nhân viên cứu hỏa khác ở Garden Grove và một nhóm cư dân theo dõi sự việc cho rằng đây là một sự thiên vị đối với con trai ông thị trưởng.

Theo OCR, dựa trên hồ sơ tòa án và sở cảnh sát, từ năm 1996 đến năm 2000, ông Jeremy Broadwater bị cảnh sát Garden Grove bắt 10 lần và bị kết án một số tội tiểu hình (misdemeanor) như đánh nhau, chống lại cảnh sát khi bị bắt, say rượu ngoài đường phố, và ăn cắp vặt.

Một người bị tội tiểu hình vẫn có thể được mướn làm nhân viên cứu hỏa. Tuy nhiên, một số người hiểu biết về tiến trình tuyển dụng của sở cứu hỏa cho biết, trong trường hợp có quá nhiều người nộp đơn, một người có hồ sơ cá nhân như ông Jeremy rất khó được mướn, theo OCR.

OCR trích lời bà Carroll Wills, phát ngôn viên Hiệp Hội Nhân Viên Cứu Hỏa Chuyên Nghiệp California, nói rằng, “Có nhiều người đủ tiêu chuẩn cho nhiều công việc làm và có lẽ họ không có hồ sơ cá nhân như vậy.”

Ðại Úy Dennis Standrod, từng làm việc cho Sở Cứu Hỏa Garden Grove trong 32 năm, và là thành viên trong 10 ủy ban tuyển chọn nhân sự của ba thành phố, trong đó có cả Garden Grove, được OCR trích lời nói ông chưa bao giờ thấy một người, cho dù bị tội tiểu hình, lọt vào danh sách được phỏng vấn.

“Họ gạn lọc tất cả trường hợp này trước khi đưa vào danh sách được phỏng vấn,” ông Standrod được OCR trích lời nói. “Và hầu như ai cũng biết, khi có một lý lịch như vậy, sở cứu hỏa sẽ không mướn người đó.”

Vì vụ bỏ phiếu bất tín nhiệm nêu trên, tinh thần làm việc của nhân viên cứu hỏa xuống rất thấp và sự lãnh đạo của Sở Cứu Hỏa Garden Grove hiện không hữu hiệu, ông Fertal phải mướn công ty Management Partners để điều tra phàn nàn của nhân viên, theo OCR.

Tuy nhiên, theo OCR, ông Matthew Fertal nghi ngờ những vụ phàn nàn nêu trên, nói rằng những người chỉ trích ông Jeremy Broadwater có thành kiến và có ý nói những điều không tốt về ông.

“Tôi tin rằng một số nhận xét của họ có thành kiến chống lại ông Jeremy Broadwater,” ông Fertal viết trong một email, và từ chối nói về chuyện mướn con trai ông thị trưởng với lý do bảo mật các vấn đề cá nhân, theo OCR. (Ð.D.)

Lớp Thanh Nhạc Lê Hồng Quang và những bản nhạc Tiếng Việt


Thiên An/Người Việt


WESTMINSTER (NV) – Học viên lớp thanh nhạc Lê Hồng Quang vừa có buổi trình diễn nhạc thính phòng vào tối Thứ Bảy, 23 Tháng Tám, tại hội trường Nhật Báo Người Việt, với hơn 20 tiết mục hoàn toàn bằng Tiếng Việt.









Ái Liên và bản Cánh Bướm Vườn Xuân. (Hình: Thiên An/Người Việt)


Theo lời thầy Lê Hồng Quang, buổi nhạc thính phòng là một sinh hoạt đều đặn của lớp, nhằm tạo điều kiện cho từng học viên trình diễn trên sân khấu bài hát mình đã chuẩn bị. Luyện giọng qua nhiều năm và tập dượt mỗi tiết mục trong ba tháng, nhiều “ca sĩ nghiệp dư” này hát xuất sắc “không thua gì ca sĩ chuyên nghiệp.”


Khán phòng được trang trí đơn giản, với chiếc đàn dương cầm được đặt một góc sân khấu. Thầy Lê Hồng Quang nhịp đàn cho học viên, thuộc đủ lứa tuổi, lần lượt trình bày các tiết mục. Đêm nhạc tuy chuyên nghiệp nhưng diễn ra trong không khí rất vui với những câu đùa dí dỏm sau mỗi mục trình diễn.









Anthony và bản Ông Trăng Xuống Chơi. (Hình: Thiên An/Người Việt)


Các em thanh thiếu niên hát trước. Có em Tiếng Việt cũng khá giỏi để tự giới thiệu tiết mục của mình một cách mạch lạc, có em thì chỉ ấp úng vừa đủ để khán giả nghe được tên bài hát. Khi cất cao giọng hát, những em đã theo học lâu năm có phần nào trội hơn so với các em còn lại.


Bé Anthony, người tự nhận là “em nói Tiếng Việt dở lắm” với phóng viên, khai mạc chương trình trong trang phục nông dân và trình bày bài “Ông Trăng Xuống Chơi.” Trong khi Bảo Trúc và Ái Liên chọn hai bài hát nhạc ngoại quốc phổ lời Việt là Chiều Tà và Cánh Bướm Vườn Xuân rất hồn nhiên và đáng yêu, thì em Thùy Anh chững chạc trong tà áo dài đậm màu, lôi cuốn khán giả bằng chất giọng nữ trầm và bài hát “Biển Mặn.”









Bác Sĩ Phạm Đặng Long Cơ và bản Giọt Nắng Bên Thềm. (Hình: Thiên An/Người Việt)


Phần còn lại của trương trình gồm 15 bài hát do người lớn trình diễn. Khán giả được nghe tiếng hát của các học viên: Thanh Thảo, Phạm Đặng Long Cơ, Kim Thoa, Thanh Mai, Thanh Thủy, Thanh Hằng, Thụy Cúc, Bùi Lương Sơn, Thu Băng, Kim Hạnh, Hồng Vân, Thanh Hải, Tuyết Minh, và Phan Uyển Nghi. Nhiều người trong số họ đã là những tên tuổi lớn trong cộng đồng qua các chức vụ và công việc chẳng liên quan đến âm nhạc, như bác sĩ hay kỹ sư…


Khán giả từ các hàng ghế trước sân khấu được lắng nghe những giai điệu khi mượt mà, như trongThu Quyến Rũ hay Giọt Nắng Hồng, khi khắc khoải, gây xúc động mạnh với tiết tấu lạ, như bản Thu Cạn.









Tuyết Minh và bản Giọt Nắng Hồng. (Hình: Thiên An/Người Việt)


Lớp nhạc Lê Hồng Quang được thành lập vào năm 2003, ngày càng có nhiều học viên hơn qua hơn mười năm hoạt động.


Thầy Lê Hồng Quang bày tỏ: “Lớp thanh nhạc ở Mỹ không thiếu, nhưng khó mà kiếm được người chịu dạy các bài hát Việt Nam. Lớp chúng tôi, cả thầy và trò, già hay trẻ, đều sử dụng các bài hát dùng Tiếng Việt.”


Người thầy còn khá trẻ cho biết “dạy và hát nhạc Việt là niềm vui lớn nhất, dù việc mở và duy trì lớp thanh nhạc cũng có nhiều thử thách.” Anh nói một trong những việc quan trọng của người dạy nhạc là phải giúp được các học viên giữ được niềm đam mê cho âm nhạc.


“Em muốn sau này làm bác sĩ. Em không làm ca sĩ đâu. Nhưng em thích ca hát. Và em cũng thường trình diễn trong các sự kiện cộng đồng. Nên em học với thầy.” Ái Liên, 17 tuổi, cho biết mình theo học từ năm 10 tuổi, đến nay là bảy năm.


“Tôi đã về hưu rồi. Tôi thích hát từ trước đến giờ nhưng chưa bao giờ đi học. Đi học thế này rất vui, mà giúp cho trí nhớ nữa. Học với thầy chỉ nửa tiếng mỗi tuần, nhưng tôi tự tập thêm rất nhiều ở nhà nữa.” Cô Thanh Mai, một học viên khác, cho biết chỉ mới theo học thanh nhạc vài tháng.


Niềm đam mê dành cho âm nhạc, đặc biệt là cho nhạc Việt, của Ái Liên, của cô Thanh Mai, của người bác sĩ “hơn 70 bó” – lời của chính ông tả về mình… tiếp tục được nung nấu qua các buổi học hàng tuần với thầy Lê Hồng Quang.




Liên lạc tác giả: [email protected]

Trung Quốc tập trận ở vịnh Bắc bộ để bảo vệ giàn khoan


HONGKONG 24-8 (NV) .-
Trung Quốc diễn tập chống lại hành động cản trở giàn khoan dầu hoạt động trong một vùng biển thuộc vịnh Bắc Bộ, có vẻ như chuẩn bị kỹ cho các trò phiêu lưu sắp tới, nhắm vào Việt Nam.








Tàu Trung Quốc xịt vòi rồng vào tàu của lực lượng Cản sát biển Việt Nam trong cuộc đối đầu vào đầu Tháng 5 vừa qua gần quần đảo Hoàng Sa. (Hình: Tuổi Trẻ/CSB)


Theo bản tin trên tờ Hoa Nam Bưu Báo (South China Morning Post) hôm Chủ Nhật, quân đội Trung Quốc gần đây đã mở cuộc tập trận quy mô lớn ở vịnh Bắc Bộ nhưng không nói rõ địa điểm gồm nhiều lực lượng khác nhau phối hợp hành động. Nguồn tin dựa vào báo quân đội Trung Quốc nói cuộc tập trận quy tụ hàng chục chiếc tàu của 10 lực lượng quân sự lẫn dân sự bên cạnh một số máy bay của Hải quân Trung Quốc.


Tờ báo không biết thời điểm rõ rệt đã diễn ra cuộc tập trận mà chỉ thuật lại bản tin của quân đội Trung quốc rằng cuộc tập trận giả định diễn ra chỉ vài giờ sau khi nhận được lệnh từ chỉ huy sở phải đối phó với sự xâm nhập của “một tầu đánh cá võ trang khả nghi” trong vùng biển Trung Quốc.


Đoàn tầu Trung Quốc đã ngăn chận tàu đánh cá, bắt giữ 20 thuyền viên và một nhà báo, bản tin quân đội Trung Quốc kể như thế.


“Đây là cuộc tập luyện ít thấy nhằm huấn luyện tất cả các loại tàu tuần tra gần nhau để cung cấp sự trợ giúp hiệu quả trong trường hợp có vụ tấn công bất ngờ của Việt Nam trong vùng biển tranh chấp trên Biển Đông,” ông Lý Kiệt, một chuyên viên hải quân của Trung Quốc, được báo SCMP thuật lại lời nhận xét về cuộc tập trận.


“Cuộc tập trận sẽ giúp cho nhà cầm quyền mở các cuộc phản công vũ bão cũng như đe dọa Việt Nam và các nước khác liên quan đến tranh chấp Biển Đông, cho họ biết rằng Trung Quốc sửa soạn kỹ lưỡng để xua đuổi bất cứ vụ tấn công nào nhắm vào các giàn khoan,” ông Kiệt nói.


Hành động tập luyện nói trên của Bắc Kinh cho hiểu họ rút giàn khoan HD981 ra khỏi phía Nam quần đảo Hoàng Sa chỉ là một tính toán chiến thuật, rút tỉa kinh nghiệm để chuẩn bị cho những lần xâm lấn kế tiếp được thực hiện bài bản hơn, khó đối phó hơn, nguy hiểm hơn, tại một tọa độ hiện chưa biết ở đâu.


Đầu Tháng Năm, Trung Quốc đưa giàn khoan khổng lồ HD981 tới phía Nam quần đảo Hoàng Sa dò tìm dầu khí trong vùng biển đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Cuộc đối đầu giữa các lực lượng Trung Quốc gồm hơn 100 tàu các loại bảo vệ giàn khoan và lực lượng nhỏ bé của Việt Nam, kéo dài 45 ngày, chấn động dư luận thế giới.


Hành động xâm lấn của Trung Quốc đã gây phẫn nộ mạnh mẽ trong dân chúng Việt Nam, kích thích các cuộc biểu tình bạo động nhắm vào các cơ sở đầu tư sản xuất của Trung Quốc và Đài Loan tại các tỉnh thành như Sài Gòn, Bình Dương, Đồng Nai và Hà Tĩnh. Hàng trăm cơ sở đã bị đập phá, đốt cháy, gây thiệt hại hàng trăm triệu đô la. Ít nhất có 2 người Trung Quốc thiệt mạng trong cuộc biểu tình bạo động ở khu kỹ nghệ Vũng Áng, tỉnh Hà Tĩnh.


Năm nay, các cuộc tập trận quy mô của Trung Quốc trên Biển Đông càng ngày càng nhiều hơn và gần với nhau hơn. Cục hải sự Trung Quốc ngày 7 Tháng Tám ra thông báo cho biết, lực lượng nước này tổ chức một cuộc tập trận bắn đạn thật tại khu vực biển Vịnh Bắc Bộ từ ngày 8 đến ngày 14 Tháng Tám. Khu vực xung quanh tọa độ 21.14.00N/109.28.42E bị cấm tàu bè qua lại. Thời gian tập trận cụ thể từ 8 giờ sáng đến 4 giờ chiều trong các ngày loan báo, bán kính của cuộc diễn tập xung quanh tọa độ trên 8 km.


Có vẻ như cuộc tập trận bắt giữ tàu đánh cá Việt Nam mà bản tin của SCMP dựa vào nguồn tin của báo quân đội Trung Quốc là vụ tập trận này. Cũng tại khu vực tọa độ vừa kể trên, vào các ngày kéo dài hai tuần lễ từ 20 Tháng Tám đến ngày 3 Tháng Chín, Cục Hải Sự Trung Quốc loan báo một cuộc tập trận bắn đạn thật khác. 


Trước các cuộc tập trận nói trên, ngày 27 Tháng Bảy, Bộ Quốc Phòng Trung Quốc loan báo cuộc tập trận bắn đạn thật ngoài khơi vịnh Bắc Bộ, khu vực giáp ranh vùng biển Việt Nam đã kết thúc vào ngày 1 Tháng Tám, theo một bản tin của Bloomberg News.


Một số nhà phân tích thời sự quốc tế từng nhận định rằng Bắc Kinh khi rút giàn khoan khỏi phía Nam quần đảo Hoàng Sa không có nghĩa là họ từ bỏ dã tâm muốn nuốt trọn Biển Đông. Các cuộc tập trận quy mô Bắc Kinh liên tục tổ chức báo hiệu Biển Đông có thể trở thành một vạc dầu bốc cháy, chấm dứt sự ổn định, theo sự phân tích của ông Robert Kaplan trong quyển “Vạc dầu ở Á Châu: Biển Ðông và sự chấm dứt ổn định ở Thái bình Dương,” do Random House xuất bản. (TN)

Nhà báo Mỹ bị bắt cóc ở Syria được tự do


DAMASCUS, Syria (NV) – Một nhà báo người Mỹ bị phiến quân Hồi Giáo bắt cóc và giam giữ gần hai năm qua ở Syria vừa được tự do hôm Chủ Nhật, theo một bản tin của đài truyền hình CNN.








Nhà báo Peter Theo Curtis lúc sắp được tự do. (Hình: AP Photo)


Nhà báo Peter Theo Curtis, 45 tuổi, được biết bị nhóm al-Nusra Front, một nhóm phiến quân ở Syria có liên hệ với al-Qaeda, bắt cóc hồi Tháng Mười, 2012.

“Tôi vô cùng biết ơn những người đã vận động, đã trở thành bạn hữu, và bỏ không biết bao nhiêu công sức để giúp đỡ chúng tôi trong nhiều tháng qua,” bà Nancy Curtis, mẹ của nhà báo nêu trên, được CNN trích lời nói. “Xin nhớ rằng chúng tôi không bao giờ quên ơn quý vị.”

Theo CNN, Liên Hiệp Quốc nói rằng nhà báo Peter Theo Curtis được trao trả cho các lực lượng gìn giữ hòa bình của tổ chức quốc tế này ở Golan Heights, vùng đất của Syria hiện do Israel chiếm đóng.

Nhà báo này sau đó được khám sức khỏe ngay lập tức.

Bà Susan Rice, cố vấn an ninh quốc gia Hoa Kỳ, nói rằng nhà báo này đã được an toàn, không còn ở Syria nữa, và sẽ sớm đoàn tụ với gia đình, cũng theo CNN.

Trong khi đó, Hoa Kỳ không liên quan đến việc thương thuyết cho sự tự do của nhà báo này, nhưng biết có những cố gắng riêng tư để tìm sự tự do cho ông, theo CNN, dựa trên phát biểu của hai giới chức an ninh Mỹ.

Hai giới chức này không rõ liệu có tiền chuộc trong vụ này hay không, vẫn theo CNN.

Vụ nhà báo Peter Theo Curtis được trả tự do xảy ra chỉ năm ngày sau khi một nhà báo Mỹ khác, James Foley, bị nhóm phiến quân Hồi Giáo ISIS cắt đứt cổ trong một băng video được tung lên mạng, làm bàng hoàng cả thế giới.

“Rõ ràng, sau sự kiện rùng rợn đó, tất cả chúng ta cảm thấy nhẹ nhõm khi biết nhà báo Curtis được tự do và trở về nhà sau một thời gian dài bị nhóm al-Nusra Front bắt giữ,” CNN trích lời ngoại trưởng Mỹ, ông John Kerry, nói qua một tuyên bố.

CNN cho biết có hai băng video có vẻ được thu hình vào giai đoạn nhà báo Mỹ sắp được thả. Trong một video, nhà báo này bị dí súng vào đầu và nói rất nhanh tên của mình, ngày tháng năm, và nói ông là một nhà báo ở Boston, Massachusetts.

Ông là một tác giả và là phóng viên tự do với bút hiệu Theo Padnos, sinh ra tại Atlanta, Georgia, và tốt nghiệp đại học Middlebury College ở Vermont.

Ông Curtis cũng tốt nghiệp tiến sĩ văn chương tại đại học University of Massachusetts, nói thông thao tiếng Pháp và tiếng Ả Rập, theo gia đình cho CNN biết. Ngoài ra, ông cũng nói được tiếng Ðức và tiếng Nga. (Ð.D.)

Cựu học sinh Chu Văn An giúp thương phế binh VNCH


Lâm Hoài Thạch/Người Việt


WESTMINSTER, California (NV)Nằm trong sinh hoạt thường niên vào dịp Hè hàng năm, đêm văn nghệ “Hướng Về Quê Hương và Mùa Thu” do Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Chu Văn An Nam California tổ chức vào tối Chủ Nhật, 17 Tháng Tám, tại nhà hàng Seafood Palace, Westminster, được sự ủng hộ của trên 350 quan khách, đồng môn và đồng hương đến tham dự.









Hoạt cảnh “Ðáp Lời Sông Núi” của trường trung học Châu Văn Tiếp, Phước Tuy. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)


Nhà văn Chu Tất Tiến, hội trưởng kiêm trưởng ban tổ chức, cho biết, “Ða số anh em chúng tôi là cựu học sinh Chu Văn An và cũng là những cựu quân nhân VNCH. Khi sang đây, chúng tôi phải nói là nhờ ơn của những người đã chiến đấu cho quê hương Việt Nam còn ở lại quê nhà để cho chúng tôi có ngày hôm nay. Thành ra chúng tôi không thể nào quên được cái ơn nghĩa của những người chiến sĩ đã hy sinh một phần thân thể cho đất nước.”

“Hôm nay, chúng tôi làm một công việc rất nhỏ bé, chỉ cố gắng được góp sức với bà Nguyễn Thị Hạnh Nhơn, hội trưởng Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ VNCH, người đã đứng đầu trong việc tổ chức Ðại Nhạc Hội Cám Ơn Anh, nhằm giúp đỡ cho các anh em thương phế binh VNCH đang còn sống trong nước. Nhân cơ hội này, sau khi trừ đi chi phí của buổi tổ chức cho đêm văn nghệ, còn lại bao nhiêu chúng tôi sẽ gởi lại cho bà để sung vào quỹ cứu trợ cho thương phế binh VNCH,” nhà văn Chu Tất Tiến nói thêm.

Ðược biết, thỉnh thoảng ông cũng có ra mắt sách của ông, và tất cả số tiền thu được cũng chuyển tới bà Hạnh Nhơn để sung vào quỹ cứu trợ thương phế binh VNCH.









Ban hợp ca Chu Văn An đồng ca “Hành Khúc Chu Văn An.” (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)


Theo ban tổ chức cho biết, đêm văn nghệ hôm nay có sự hợp tác khoảng 14 ban văn nghệ của các trường trung học ngày xưa và những ca sĩ của Little Saigon.

Nhà văn Chu Tất Tiến có tặng 216 cuốn “Chuyện Tình Lá Me” của ông cho ban tổ chức và một bức tranh của họa sĩ Phanngy, tức Nguyễn Hữu Lộc, để bán đấu giá trong ngày hôm nay. Tất cả số tiền thu được sẽ giúp cho các anh em thương phế binh VNCH.

Họa sĩ Phanngy là sĩ quan Chiến Tranh Chính Trị trong ngành báo chí của Quân Khu IV ngày xưa.


Ông cho biết, “Ðây là bức tranh tôi cống hiến cho ban tổ chức để bán đấu giá nhằm giúp đỡ cho các anh em thương phế binh VNCH. Bức tranh này có tựa ‘Nhà Trên
Sông,’ nội dung mang tính chất hình ảnh của quê hương do tôi thực hiện ở studio của tôi tại Nam California.”

Trong số đồng môn đến tham dự, có những cựu học sinh Chu Văn An đã theo học trường này từ lâu, như ông Lê Quý An, cựu học sinh Chu Văn An từ Hà Nội cho đến Sài Gòn suốt 7 năm từ Ðệ Thất cho đến Ðệ Nhất.

Ông An chia sẻ, “Ra hải ngoại chúng tôi vẫn sinh hoạt với nhau trong Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Chu Văn An. Nhưng tiếc rằng, cách đây khoảng 3, 4 năm, vì một lý do nào đó, tôi nghe nói Hội Chu Văn An có những nhóm nọ, nhóm kia. Hôm nay tôi thấy nhóm của anh Chu Tất Tiến khá hơn nên tôi mới vào hợp tác trong những sinh hoạt của nhóm này.”

“Khi cựu học sinh Chu Văn An chia ra nhiều nhóm, thì anh Chu Tất Tiến và tôi cảm thấy đau lòng sốt ruột, và anh có tuyên bố với tôi và mọi người là, mục đích trong buổi tổ chức này là để hàn gắn, nếu có thể anh em ngồi lại với nhau được, chớ anh không có tham vọng để trở thành chủ tịch hay hội trưởng của hội. Theo tôi, đó là một việc làm rất tốt,” ông An cho biết thêm.

Nhân dịp này, bà Nguyễn Thị Hạnh Nhơn, cựu trung tá QLVNCH, cho biết, “Hôm nay tôi được anh Chu Tất Tiến mời đến, chúng tôi cũng có lời rất cám ơn anh, lúc nào cũng có lòng nhớ đến anh em thương phế binh VNCH đang còn ở Việt Nam, vì anh Tiến có nói với tôi, khi anh bán được sách thì anh sẽ ủng hộ cho thương phế binh. Chúng tôi xin thay mặt anh em thương phế binh VNCH cám ơn lòng tốt của anh.”








Hội Ðồng Quản Trị và Ban Chấp Hành Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Chu Văn An Nam California. (Hình: Lâm Hoài Thạch/Người Việt)


Sau phần nghi thức khai mạc, ông Chu Tất Tiến ngỏ lời chào mừng và cám ơn mọi người đến tham dự.

Ông nói, “Sự hiện diện của quý vị đã hy sinh thời gian rất quý báu để đến chia sẻ với chúng tôi trong một mục đích là để yểm trợ cho thương phế binh VNCH ở Việt Nam, những người đã hy sinh một phần thân thể, hy sinh cuộc đời của mình để cho lý tưởng tự do.”

Sau đó, những thành viên trong Hội Ðồng Quản Trị và Ban Chấp Hành Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Chu Văn An diện kiến với mọi người. Ðược biết, chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị là ông Nguyễn Văn Thu.

Bác Sĩ Nguyễn Hy Vọng, cựu giáo sư trung học Chu Văn An, tặng ban tổ chức bộ sách “Tự Ðiển Nguồn Gốc Tiếng Việt” gồm ba cuốn được ông bỏ công biên soạn hơn 10 năm. Và bộ tự điển này được ban tổ chức bán đấu giá để gây quỹ cho buổi văn nghệ.

Chương trình văn nghệ có chủ đề “Hướng về quê hương và mùa Thu” thành ra những tiết mục văn nghệ đều có tính cách nói về quê hương và dân tộc. Những tác phẩm hợp ca, nhạc cảnh được ban văn nghệ của những trường và liên trường trung học và những ca đoàn phụ trách.

Ðiều hợp chương trình văn nghệ gồm hai MC: Vy Lan và Ðỗ Kim Thiện.

Cựu học sinh của các trường trung học đến tham gia chương trình văn nghệ gồm có Chu Văn An, Nguyễn Trãi, Lê Văn Duyệt, Châu Văn Tiếp, Gia Long, Liên Trường Trung Học VNCH Nam California, Liên Trường Pleiku, Trương Vương, các ban văn nghệ của các nhóm Trúc Xưa, Phố Núi, Hội Hùng Sử Việt San Diego, và các ca sĩ Phương Hồng Quế, Connie Kim, Nhã Ðoàn, Vy Lan, Túy Hoa, Nancy Hoàn Lê, St. Paul Ngọc Vân, Thành Nguyễn… và những tiếng hát của trong các ban văn nghệ khác.

Phát biểu của nhân vật cao cấp Vatican bị chỉ trích


VATICAN (AFP) – Hồng Y George Pell, một giới chức Công Giáo đứng đầu ở Úc và cũng là chức sắc cao cấp của Tòa Thánh, hôm Thứ Sáu bị chỉ trích kịch liệt sau khi ví việc giáo hội xử trí chuyện lạm dụng tình dục trẻ em với một công ty vận tải.








Hồng Y George Pell tại Vatican. (Hình: Franco Origlia/Getty Images)


Hồng Y Pell là cựu tổng giám mục của cả Melbourne lẫn Sydney trước khi được Ðức Giáo Hoàng Francis chọn giữ chức vụ đầy quyền uy trong năm nay, làm trưởng bộ tài chánh mới của Vatican.

Ông thừa nhận giáo hội có trách nhiệm tinh thần đối với nạn nhân của các linh mục ấu dâm nhưng theo ông, khi nói về trách nhiệm pháp lý thì hành động của các linh mục không nhất thiết là lỗi của giáo hội.

Hồng Y Pell dẫn ví dụ về trường hợp một phụ nữ bị một tài xế xe tải sờ mó, mà theo ông, công ty xe tải hoàn toàn không chịu trách nhiệm về việc làm của người tài xế đó.

Lời nhận xét của vị hồng y khiến các tổ chức yểm trợ Giáo Hội Công Giáo phẫn nộ và nói rằng Hồng Y Pell đã tỏ ra thiếu cảm thông với các nạn nhân bị lạm dụng tình dục.

Bà Cathy Kezelman, giám đốc tổ chức Những Người Bị Lạm Dụng Tình Dục, nói, “Nhận xét của hồng y thật đáng phẫn nộ.”

Bà thêm rằng Hồng Y Pell vẫn “tiếp tục muốn né tránh” bằng cách từ chối trách nhiệm, và bà cho rằng điều này không khác gì một lần nữa đâm mũi dao vào vết thương cũ và xoáy sâu thêm. (TP)

Trước nạn khô hạn dân California dẹp bỏ sân cỏ ở mặt tiền nhà


LONGBEACH, California (AP) – Trong khi tiểu bang California đang trực diện với một cơn đại hạn lịch sử, ngày càng nhiều cư dân phá bỏ bãi cỏ trước nhà để giảm mức tiêu thụ nước hằng ngày.









(Hình minh họa: Robyn Beck/AFP/Getty Images)



Cơ quan thủy cục trên khắp tiểu bang khuyến khích sự thay đổi tương tự, bằng cách thưởng, qua hình thức bồi hoàn tiền cho chủ nhà nào chịu biến đổi cảnh quan mặt tiền nhà sao cho phù hợp với thời tiết của địa phương.

Cơ quan thủy cục Metropolitan Water District of Southern California phục vụ 19 triệu cư dân tiểu bang, trong Tháng Bảy nhận được đơn muốn dẹp bỏ tổng cộng 2.5 triệu foot vuông sân cỏ, tức tăng từ 90,000 sqft của Tháng Giêng.

Trong khi đó, cơ quan thủy cục Orange County mỗi ngày nhận được từ 20 đến 30 đơn xin thay đổi tương tự, tăng từ con số 5 vào thời điểm một tuần trước khi Thống Ðốc Jerry Brown tuyên bố tình trạng hạn hán khẩn trương vào hồi đầu năm.

Giới chức thủy cục hy vọng khuynh hướng này đánh dấu sự thay đổi cảnh quan mà cư dân nhìn thấy ở chung quanh.

Ðược biết từ nhiều năm qua, cơ quan thủy cục chỉ tập trung vào việc tiết kiệm nước ở hệ thống nước trong tư gia, ví dụ xả nước nhà cầu, chứ không chú ý đến ngoài vườn, nơi tùy thuộc vào thời gian chủ nhà đóng mở nước tưới cây.

Ngày nay, cơ quan này lại tập trung sang việc tiết kiệm sử dụng nước ở quanh nhà.

Họ khuyến khích trồng cây ít cần tưới nước, thậm chí còn khuyến khích thay sân trước bằng bồn cỏ làm bằng chất tổng hợp. (TP)

Giáo sĩ Ai Cập nói đàn ông được phép rình xem phụ nữ tắm


CAIRO, Ai Cập (NV) – Một giáo sĩ cực đoan ở Ai Cập vừa lên tiếng rằng đàn ông được phép rình xem phụ nữ tắm, và phát biểu của ông lập tức gây nên làn sóng phẫn nộ trong giới học giả Hồi Giáo, theo báo Guardian.








Một bãi tắm ở Alexandria, Ai Cập. (Hình minh họa: Mike Nelson/AFP/Getty Images)


Theo ông Osama al-Qusi, một thầy giảng thuộc phái chính thống cực đoan gọi là Salafist, rằng người đàn ông có thể được phép nhìn lén phụ nữ tắm miễn rằng họ có ý định cưới người đó làm vợ.

Ông Qusi nói, “Nếu quí vị thực sự là người chân thật và thực sự muốn cưới người phụ nữ đó, và có được điều kiện ẩn núp nhìn lén, để thấy được những gì mà người phụ nữ ấy không muốn cho quí vị thấy trước khi đám cưới, thì đó là điều có thể chấp nhận được, miễn rằng ý định của quí vị hoàn toàn trong sạch.”

Phát biểu của ông Qusi gặp phải sự phê phán kịch liệt từ những người cho rằng ông muốn dùng tôn giáo để gây sự chú ý.

Ông Mohamed Mokhtar, bộ trưởng Ai Cập về vấn đề tôn giáo lên án phát biểu này, và nói, “Còn đâu là thanh danh người đàn ông khi rình xem phụ nữ tắm? Quí vị có cho phép điều này xảy ra đối với con gái quí vị hay không?”

Ông Mokhtar nhấn mạnh rằng, giáo luật đạo Hồi chỉ do giáo sĩ đạo hạnh ban ra mà thôi, và cho điều ông Qusi nói là sự phỉ báng Hồi Giáo.

Ông bộ trưởng cũng xác nhận kế hoạch mở chiến dịch chống lại nạn vô thần và Hồi Giáo cực đoan.

Hiện ông đang cấm hàng chục ngàn nhà truyền giảng không có giấy phép được hoạt động, vì những người này bị cáo buộc truyền bá những điều cực đoan trong các nhà thờ Hồi Giáo ở Ai Cập. (TP)

Tin mới cập nhật