Sunscreen and sunburn awareness rises as summer approaches


By Melissa Stern, FOX News



KANSAS CITY, Mo. — The temperatures are rising and the sunshine is bringing people outside across the metro. That means more exposure to the sun and those dangerous UV rays.







sunscreen




Rajai Davis #11 of the Toronto Blue Jays sprays his face with sunscreen. (Photo by Joe Robbins/Getty Images)


“I’ve had some pretty, not terrible burns, but I’ve definitely been burned,” said Chi Tran.


We’ve all been there, sunburns are all too common, but can do some serious damage to your skin.


“As few as two or three sunburns can double the risk of melanoma over a lifetime,” said Dr. Daniel Aries, the Director of Dermatology at the University of Kansas Hospital.


He says a little bit of sun is good for you, it’s the all-day exposure that’s not.


“Sun is not dangerous,” Dr. Aries said. “Sun burns are very dangerous.”

Read the full article by Melissa Stern from FOX News.

Nghị Viện Âu Châu


Hùng Tâm


Cử tri Âu Châu uể oải đi bầu một cơ chế sẽ gây khó cho Âu Châu


Trong Tháng Năm này, thế giới có nhiều cuộc bầu cử rất đáng chú ý.


Rộng lớn nhất vì có hơn 800 triệu cử tri đi bỏ phiếu là tại Ấn Ðộ. Sau năm tuần bầu cử kết thúc hôm 12, dân Ấn đã chọn ra đảng cầm quyền cho năm năm tới, và hôm 21 vừa qua, với tư cách quốc trưởng, Tổng Thống Pranab Kumar Mukherjee chính thức xác nhận lãnh đạo đảng Nhân Dân Ấn Ðộ BJP, là ông Narendra Modi, trong vai trò thủ tướng Ấn Ðộ. Ngày 26 này, ông Modi sẽ tuyên thệ nhậm chức.


Cũng vào Tháng Năm, đáng gây hồi hộp vì có sự cản trở của Vladimir Putin là cuộc bầu cử ngày 25 tại Ukraine để ngay giữa khủng hoảng, người dân bầu lên một chính quyền thay thế chế độ Viktor Yanukovych bị lật đổ vào Tháng Hai vừa qua. Cuộc bầu cử là mặt chính trị của trận đấu giữa Tây phương và Liên Bang Nga ngay trong nội tình và tâm tư của người dân Ukraine.


Và tuần này, Âu Châu có bốn ngày bầu cử, từ 22 đến 25, để gần 380 triệu cử tri đại diện cho hơn 500 triệu người dân thuộc Liên Hiệp Âu Châu EU trực tiếp bầu ra 766 nghị viên của cơ chế lập pháp lớn nhất Âu Châu. Ðó là Nghị Viện Âu Châu, hay European Parliament, thường được gọi tắt là EurParl.


Kỳ này, “Hồ Sơ Người Việt” sẽ trình bày về Nghị Viện Âu Châu, một hiện tượng lạ…



Nghị Viện Âu Châu, hiện tượng lạ


Nếu theo thói quen thông thường là nghĩ đến nguyên tắc tam quyền phân lập của một hệ thống dân chủ, gồm có Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp, người ta sẽ lúng túng về tổ chức chính trị của Liên Hiệp Âu Châu. Chẳng hạn như thế nào là Hành pháp hay Lập pháp?


Nếu Ủy Ban Âu Châu là cơ chế Hành pháp tối cao, do Hội Ðồng Âu Châu gồm lãnh đạo của các nước hội viên đề cử, thì Hội Ðồng Âu Châu ấy có là cơ chế Lập pháp tối cao không? Như vậy vai trò của Nghị Viện Âu Châu là gì, là Quốc Hội độc lập của Âu Châu? Do thắc mắc chính đáng ấy, ta sẽ phải tìm hiểu thêm.


Khi đọc hay dịch tin thời sự, chúng ta được biết rằng Nghị Viện Âu Châu là một sản phẩm đặc thù của Liên Âu, European Union, một cơ chế hoàn toàn không giống ai!


Về bối cảnh, Liên Âu có dân số hơn 500 triệu người, với thành phần cử tri khoảng 380 triệu, có quyền tự do bầu cử để trực tiếp chọn người đại diện vào một định chế quốc tế có thẩm quyền quyết định về những chánh sách quan trọng nhất cho cả lục địa, trong đó có 28 quốc gia của họ. Ðịnh chế đó có tên là Nghị Viện Âu Châu.


Nhưng, kinh nghiệm bầu cử trước đây, lần cuối là năm 2009, cho thấy chỉ có chưa đầy 40% dân chúng đi bầu thôi. Và các cuộc thăm dò ý kiến còn cho biết là đa số dân chúng Âu Châu lại chẳng biết Nghị Viện này là gì, và làm việc ra sao!


Tuần qua, tạp chí “The Economist” của Anh còn đưa hồ sơ bầu cử ra trang bìa làm chủ đề, với kết luận rất lạ, xin được tóm tắt như sau: “Ðược bầu lên mà chẳng chịu trách nhiệm. Các cuộc bầu cử tại Âu Châu không tăng thêm sự khả tín cho Nghị Viện Âu Châu mà cũng chẳng nâng cao giá trị dân chủ cho Liên Âu.” Vì lý do kỳ quái ấy, “Hồ Sơ Người Việt” phải đào sâu vào chuyện nhức đầu, nhưng cam đoan không “luộc” lại hai bài của tờ Economist!


Kỳ sau, xin nói về một đề tài lý thú và nhẹ nhàng hơn, thí dụ như việc bảo vệ an ninh cho giải túc cầu FIFA World Cup 2014!



Bối cảnh lịch sử


Sau Thế Chiến II (1939-1945), thiểu số quan tâm và có thẩm quyền tại Âu Châu suy ngẫm lại các bài học lịch sử của chiến tranh và muốn tìm giải pháp hòa bình giữa các nước với nhau.


Thành phần ta gọi là ưu tú đó là lãnh đạo chính trị, văn hóa và kinh tế, trước hết tại sáu nước Tây Âu, đã vận động việc hội nhập Âu Châu vào một cơ chế chung. Sáu nước đó là (Tây) Ðức, Pháp, Ý, Hòa Lan, Bỉ và Luxembourg (cái tên phiên âm ra Lục Xâm Bảo nay đã thành xa lạ). Có thể tóm tắt tinh thần lạc quan, mà nhuốm mùi lý tài, là “các liên gia đã cùng góp gạo thổi cơm thì sẽ khỏi đốt nhà của nhau.”


Từ đó, Âu Châu mới có “Cộng Ðồng Than Thép Âu Châu” ra đời năm 1952, rồi “Cộng Ðồng Năng Lượng Nguyên Tử Âu Châu” thành lập năm 1958, và quan trọng nhất, “Thị trường chung Âu Châu” EEC, xuất hiện năm 1957. Ðấy là tiền thân của Liên Âu ngày nay.


Có hai chi tiết nên nhớ:


Thứ nhất, việc hội nhập khởi đi từ kinh tế. Vì vậy mới có tinh thần lý tài thực dụng, viết là “thổi cơm chung” cho dễ hiểu. Thứ hai, tiến trình hội nhập đó là do thiểu số ưu tú (quan tâm, có thẩm quyền và ảnh hưởng) cùng tiến hành do thiện chí, nhưng không có và không cần đến sự tham gia của cử tri. Chi tiết thứ nhất rất quan trọng vì phần nào giải thích vụ khủng hoảng Euro hiện nay. Chi tiết thứ hai còn quan trọng hơn vì giải thích những bế tắc hiện nay của Liên Âu.


Thế rồi theo diễn tiến của việc hợp tác và hội nhập, ta thấy ra hiện tượng chuyển quyền khá lặng lẽ trong thực tế: các nước trao dần một số thẩm quyền thuộc phạm vi quốc gia cho một cơ chế quốc tế. Khi chủ quyền quốc gia được thu lại và trao cho một định chế quốc tế thì phải có ý kiến của người dân. Nguyên tắc dân chủ đòi hỏi chuyện tối thiểu đó.


Vì vậy, nghĩa là về sau, người ta mới nghĩ đến một thể thức quyết định bổ túc.


Ðó là Quốc Hội từng nước ủy nhiệm cho một hội đồng chung cái thẩm quyền chấp thuận việc hội nhập. Cái hội đồng chung hay Common Assemly ra đời để phê chuẩn các quyết định được giới chuyên gia hay công chức quốc tế tính toán, bàn thảo và áp dụng. Về thực chất thì chưa là một cơ chế có thẩm quyền Lập pháp.


Việc chọn địa điểm làm trụ sở cũng phản ảnh ý nghĩa đặc biệt.


Nếu trụ sở chính của Âu Châu nằm tại Bruxelles (Brussels) của nước Bỉ thì trụ sở của Hội Ðồng Chung Âu Châu lại ở thành phố Strasbourg của Pháp, nằm sát biên giới Ðức. Ý nghĩa quan trọng vì vùng Strasbourg từng là địa bàn giao tranh Pháp Ðức từ cả trăm năm, có khi là lãnh thổ Ðức. Trụ sở mang tinh thần hòa giải và hợp tác Pháp-Ðức, hai cường quốc đã châm ngòi cho chiến tranh Âu Châu và Thế Chiến rồi trở thành hai cột trụ cho sự ổn định và thịnh vượng Âu Châu.


Nhưng từ kinh tế lên chính trị, ta lại trở về thực tế.


Hội Ðồng Chung Âu Châu tại Strasbourg cần một chi nhánh làm việc ở Brussels cho tiện vì đây mới là trụ sở của nhiều cơ quan Âu Châu. Sau đó còn mở thêm một trung tâm hành chánh khác tại Luxembourg. Kết quả là các nghị viên của Hội Ðồng trở thành con thoi đi lại giữa ba trung tâm Strasbourg, Bruxelles và Luxembourg, và gây tốn kém bị chê là vô ích! Dĩ nhiên, ba nước trong cuộc là Pháp, Bỉ và Luxembourg vẫn muốn duy trì hệ thống đó, vì tạo ra uy tín ngoại giao, việc làm cho công chức quốc tế và còn đem lại tiền bạc cho từng nước.


Từ cơ chế bán chính thức, Hội Ðồng Chung Âu Châu mới từng bước thoát xác thành Nghị Viện Âu Châu ngày nay.


Năm 1979, Âu Châu quyết định việc để cử nghị viên theo thể thức đầu phiếu trực tiếp. Rồi, các hiệp định hay thỏa ước cải tiến cơ chế Âu Châu từ những năm 1990 về sau mới mở rộng quyền hạn của Nghị viện Âu châu trong tiến trình quyết định chung. Năm 2009, Thỏa ước Lisbon (tên của thủ đô Bồ Ðào Nha) chính thức công nhận vai trò của Nghị Viện Âu Châu là quan trọng như Hội Ðồng (các Bộ trưởng) Liên Âu, Council of the European Union trong mọi việc biểu quyết và ban hành luật lệ của Liên Âu.


Nghị Viện Âu Châu trở thành cơ chế Lập pháp – nhưng chia quyền với Hội Ðồng Liên Âu. Nghĩa là ta có cái gì đó tương tự như hai viện của Quốc Hội trong một nước. Nghị Viện Âu Châu do dân trực tiếp bầu lên có thể là Hạ Viện, còn Hội Ðồng các bộ trưởng Liên Âu thì tương tự như Thượng Viện. Nếu quý độc giả thấy phân vân khó hiểu thì cũng đừng tuyệt vọng vì quả thật là cơ chế này khó hiểu.


Chúng ta hãy tìm hiểu tiếp, may ra…



Thẩm quyền Nghị Viện


Nghị Viện Âu Châu gồm các đại biểu được người dân của 28 quốc gia thành viên trực tiếp bầu lên cho một nhiệm kỳ năm năm. Số nghị viên của mỗi quốc gia được quy định theo dân số. Cột báo này không đủ chỗ lập ra bảng danh sách, xem mỗi nước có bao nhiêu nghị viên (thí dụ như Ðức là 96, Pháp là 74, Anh và Ý có 73, Ba Lan có 51…). Mà cũng chẳng cần!


Vì như trong các cơ quan khác của Liên Âu, thực tế thì tám nước trở thành “bát đại gia” có nhiều thẩm quyền và ảnh hưởng nhất. Ðó là Ðức, Pháp, Anh, Ý, Tây Ban Nha, Hoa Lan, Ba Lan và Romania (hay Lỗ Ma Ni).


Lý do là tám nước này có hơn ba phần tư số cử tri đi bầu để đề cử hai phần ba số nghị viên. Vì vậy, nếu muốn theo dõi chuyện Nghị Viện Âu Châu thì ta cần đếm phiếu tại tám quốc gia đó. Còn lại, việc các nước thương thuyết sự phân bố số ghế nghị viên cũng là một đề tài hấp dẫn khác về thuật chính trị của Âu Châu. Nhưng ta hãy nhìn vào toàn cảnh để thấy ra vấn đề lớn.


Chính trường của từng nước Âu Châu có nhiều xu hướng chính trị hay đảng phái riêng, theo kiểu tả hữu, cực đoan hay ôn hòa. Trên toàn cõi Âu Châu cũng vậy, có Ðảng Nhân Dân Âu châu theo khuynh hướng trung hữu và đảng Xã Hội Âu Châu theo khuynh hướng trung tả. Hai xu hướng này có những tính toán đòi hỏi khác nhau về chính sách nông nghiệp, thuế khóa hay lao động cư trú, v.v… Khi dân chúng bầu ra Nghị Viện Âu Châu thì đa số nghị viên có thể xuất thân từ các chính đảng tả hữu ở từng quốc gia như vậy.


Họ đi vào cơ chế Lập pháp Âu Châu với chủ trương cố hữu của đảng ở nhà mà hòa chung trong các xu hướng lớn của Âu Châu, về kinh tế, thương mại, di dân và nhất là về các khoản chi của ngân sách Âu Châu.


Then chốt hơn vậy, các nghị viên sẽ phê chuẩn người làm chủ tịch Ủy Ban Âu Châu, cơ chế Hành pháp đích thực và cao nhất của cả Liên Âu. Chủ tịch ủy ban này là do Hội Ðồng Âu Châu đề cử, nhưng phải có sự phê chuẩn của Nghị Viện Âu Châu. Tuy nhiên, Nghị Viện không có nhiều quyền hạn về chánh sách ngoại giao của Liên Âu vì 28 thành viên vẫn giữ lấy thẩm quyền đó cho quốc gia của mình. Trong bối cảnh hiện nay của vụ khủng hoảng Ukraine – và đối sách với Putin hay với áp lực của Hoa Kỳ – thì đấy là một vấn đề.


Nhưng vấn đề chính lại không nằm ở đó mà còn trầm trọng hơn thế!



Những vấn đề trước mắt của Nghị Viện Âu Châu


Thứ nhất, Nghị Viện Âu Châu là cơ chế lập pháp cao nhất Liên Âu nhưng thành hình trước sự ơ hờ của dân Âu Châu. Họ không đi bỏ phiếu! Tỷ lệ tham dự của cử tri đi bầu Nghị Viện cứ giảm dần, 63% năm 1979, rồi 43% năm 2009. Lần này có thể còn thấp hơn vì tại nhiều nước, số tham dự còn chưa tới 20%.


Ðã vậy, từng nước Âu Châu lại đang có vấn đề và cử tri đi bầu Nghị Viện Âu Châu trong tinh thần… giải quyết vấn đề nội bộ. Thí dụ như trừng phạt đảng cầm quyền về những bất mãn ở nhà. Các chính đảng truyền thống đều bị cử tri đả kích. Họ bầu ra loại nghị viên chống đối hiện trạng! Vì thế, nhiều người sẽ vào Nghị Viện Âu Châu trong tinh thần đối lập, cách mạng, chống… Âu Châu.


Cũng do phản ứng này, các quốc gia ủng hộ việc hội nhập Âu Châu càng phải sát cánh với nhau. Kết quả là sự thiếu tương nhượng và đối nghịch gay gắt. Nghị Viện Âu Châu có thể quy tụ nhiều phần tử cực đoan làm Liên Âu bị tê liệt.


Vấn đề thứ ba lại còn nguy hơn vậy. Trong nhiều quốc gia Âu Châu, trào lưu cực đoan qua khích đang thắng thế. Tại Pháp, Anh, Ý, Hung hay cả Hòa Lan, các chính đảng cực hữu đều nổi lên rất mạnh và đề cao chủ nghĩa dân tộc hay quyền lợi quốc gia. Như thông lệ, chính là các phần tử cực đoan mới tích cực vận động bầu cử ngay từ đầu. Và trước sự thờ ơ của “đa số thầm lặng”, thiểu số quá khích lại có tiếng nói và ảnh hưởng lớn nhất.


Cuộc bầu cử Nghị Viện Âu Châu là cơ hội khuếch âm cho tinh thần dân tộc, chống hội nhập, chống di dân và nhất là chống lại các phần tử ưu tú, là giới công chức quốc tế làm chánh sách tại Bruxelles.



Kết luận ở đây là gì?


Liên Âu chưa ra khỏi khủng hoảng về chính trị, khối Euro cũng thế về kinh tế. Bây giờ, nhiều Nghị viên sẽ được dân chúng đề cử vào Strasbourg với nhiệm vụ đấu tranh cho việc thu hẹp thẩm quyền quốc tế để mở rộng vai trò của quốc gia! Chủ nghĩa quốc gia đang đưa quân vào một định chế quốc tế. Rắc rối thật!

HD 981 báo hiệu điều gì ?

Thanhhieu Hieubui



Năm 1974, khi thấy dấu hiệu VNCH sẽ bị Bắc Việt thôn tính. Trung Quốc nhanh chóng đưa hải quân ra đánh chiếm Hoàng Sa. VNCH yếu thế, đồng minh Hoa Kỳ không can thiệp.



Hoàng Sa của Việt Nam nói chung rơi vào tay Trung Quốc trong một trận chiến không cân sức, hơn 70 chiến sĩ VNCH đã anh dũng hy sinh.






Lễ đặt vòng hoa tưởng niệm trước bài vị của 74 chiến sĩ Hải Quân VNCH hy sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974.  Hình: Nguyên Huy/Người Việt



Năm 1988, đánh hơi thấy sự biến động của chủ nghĩa cộng sản trên toàn thế giới, và con đường bế tắc của CHXHCN VN về kinh tế cũng như chính trị. Trung Quốc đưa quân đánh chiếm Trường Sa, gần 70 chiến sĩ CHXHCN VN đã anh dũng hy sinh.



Sau cả hai lần đánh chiếm này, chính trị Việt Nam có sự thay đổi lớn mà không cần nói nhiều, chúng ta ai cũng thấy.



Vậy sự đánh chiếm lần thứ ba vào năm 2014 giả dạng dưới giàn khoan dầu HD 981 được bảo vệ bằng tàu hải quân, phi cơ chiến đấu của Trung Quốc là thế nào.?



Phải chăng một lần nữa Trung Quốc đánh hơi được sự biến động trong chính trường Việt Nam?



Nếu điểm lại lần thứ ba này, sẽ thấy tổng hợp nhiều vấn đề của cả hai lần trước. Chẳng hạn như Việt Nam hầu như bị thế giới bỏ quên, một số nước cho rằng đây là sự tranh chấp về dầu khí. Thật là trớ trêu khi họ nghĩ vậy, một số khác thì cho rằng đây là tranh chấp lãnh hải, cũng trớ trêu không kém. Sự thực là một cuộc xâm lược đã không được gọi đúng tên.



Trung Quốc làm tốt công tác tuyên truyền, lại được Việt Nam với thái độ nhũn nhặn phản đối lấy lệ. Trong khi hai nước vẫn quan hệ mật thiết, ngay cả khi nhiều sự vụ chết người xảy ra như Trung Quốc bắn giết ngư dân Việt Nam. Thái độ của nhà cầm quyền Việt Nam vẫn ôn hoà, mềm mỏng…những thái độ như vậy khiến quốc tế càng hiểu lầm hơn về một cuộc xâm lược. Việt Nam trở nên đơn côi khi không có đồng minh mạnh nào hỗ trợ. Một lần nữa họ bị các cường quốc không đoái hoài đến, lần này do chính họ tự gạt mình ra khỏi hỗ trợ của quốc tế. Sai lầm của ĐCS Việt Nam khi cho rằng thắt chặt quan hệ, trung thành quan hệ với Trung Quốc sẽ làm người Trung Quốc nghĩ đến tình nghĩa mà nương tay.



Kinh tế Việt nam xuống dốc trầm trọng, nợ nước ngoài đầm đìa, mỗi năm phải trả hàng tỷ đô la. Trong khi nhiều doanh nghiệp, tập đoàn lớn do nhà nước quản lý bị thu lỗ, phá sản như Vinashin. Đầu tư ồ ạt vào bất động sản , thị trường quá tải sức mua, một núi tiền nằm chết dí. Ở tầng lớp thấp hơn thì người lao động thất nghiệp, lương thấp không đủ trang trải cuộc sống. Chỉ một số thành phần nhỏ trong xã hội giàu có nhờ có những quan hệ ngóc ngách với giai cấp lãnh đạo.








Ngày 21 tháng Năm 2014, đồng hồ nợ công toàn cầu báo chỉ số trung bình mỗi người dân Việt Nam đang gánh số nợ công là $900,13. Hồi tháng Bảy 2013, chỉ số này là $826. Nguồn: economist.com





Những cuộc thanh lọc nội bộ diễn ra hết từ hội nghị trung ương này đến hội nghị trung ương khác. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước đều nói thẳng – một đồng chí trong Uỷ viên Bộ chính trị cần phải xem xét kỷ luật. Rồi quốc hội bỏ phiếu tín nhiệm , rồi  trung ương xem xét căn cứ nhân sự khoá tới. Lần đầu tiên trong quốc hội, có đại biểu đặt vấn đề từ chức với thủ tướng. Toà án cũng đã xét xử đến những cấp khá cao, thậm chí là dự định mở cuộc điều tra nhận hối lộ của một thứ trưởng công an, uỷ viên trung ương đảng.



Khái quát lại như vậy đã rõ người Trung Quốc đã có đủ thông tin để chớp thời điểm ra tay thôn tính lãnh hải Việt Nam lần thứ ba, và đương nhiên họ sẽ ráo riết và thẳng tay như hai lần trước. Tình nghĩa không có giá trị gì với kẻ mạnh và tham tàn.



Câu hỏi đặt ra là thế nào mà Việt Nam rơi vào tình cảnh kinh tế bế tắc, ngoại giao cô lập mình, nội bộ mâu thuẫn?



Về kinh tế Việt Nam thâm hụt thương mại từ 3 đến 4 lần với Trung Quốc, trong khi với các nước khác Việt Nam đều thặng dư.



Về ngoại giao, từ khi thiết lập lại quan hệ ngoại giao hai nước, bộ trưởng ngoại giao Việt Nam không có chân trong Uỷ viên Bộ chính trị.



Về nội bộ mâu thuẫn, cuộc cải cách, chỉnh đốn đảng diễn ra với kịch bản y chang đã diễn ra ở Trung Quốc.



Trong các nguyên nhân Việt Nam suy yếu, cô lập và mâu thuẫn nội bộ đều có liên quan đến Trung Quốc rất nhiều. Đây là thất bại lớn về đối tác chiến lược hợp tác toàn diện mà đảng CSVN đã lựa chọn. Nhưng đến giờ thì không ai nhận sai lầm này về mình. Trái lại một số vẫn tin rằng có thể đối thoại dựa trên những gì tốt đẹp mà hai bên đang có. Một sự hoang tưởng hay một sự trì hoãn để tìm cách duy trì uy tín và vai trò lãnh đạo? Chắc về thứ hai nhiều hơn, sự hoang tưởng chỉ có ở những kẻ dư luận viên cấp thấp hay những binh sĩ thường xuyên bị nhồi nhét về bạn tốt và thế lực thì địch mà thôi.



Nguyên nhân và sự việc đã rõ rồi. Giờ chỉ là câu hỏi Việt Nam sẽ có chuyển biến gì sau lần thứ ba bị Trung Quốc thôn tính biển đảo này.



Lần thứ nhất Bắc Việt với chủ nghĩa Cộng Sản giải quyết xong Nam Việt.



Lần thứ hai, Việt Nam với chủ nghĩa Cộng sản đã tha thiết đề nghị được Trung Quốc giúp đỡ, thiết lập một loạt quan hệ, chia lại biên giới và vịnh Bắc Bộ, tiếp tục đi con đường CNXH mà cả thế giới lúc đó đã từ bỏ.



Lần thứ ba, Việt Nam với chủ nghĩa Cộng Sản đang son sắt với 16 chữ vàng, không hai lòng với Trung Quốc, biết ơn Trung Quốc giúp đỡ bấy lâu. Vậy lần thứ ba này Việt Nam có gì thay đổi sau cuộc thôn tính lãnh hải của Trung Quốc?








Chủ tịch nhà nước Trung Quốc Tập Cận Bình (trái) và Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng. Hình minh hoạ. Nguồn: chinhphu.vn 



Hay nói cách khác là cái giá của việc mất Hoàng Sa năm 1974 là giải quyết được Nam VNCH đang phát triển phồn vinh, cái giá của mất Gạc Ma năm 1988 là được quan hệ chiến lược, hợp tác toàn diện. Để rồi mươi năm sau đạo đức xã hội băng hoại, tài nguyên cạn kiệt, môi trường tàn phá, nợ nần đầm đìa.



Vậy cái giá của lần thứ ba này là gì?



Tất nhiên thì việc đã xảy ra, sẽ có cái giá phải trả. Đó là điều không tránh khỏi khi quan hệ với kẻ nham hiểm và tham tàn. Nhưng đừng để phải trả giá lần thứ tư, thứ năm thêm nữa. Đừng để con cháu đời sau phải chuốc thêm nhiều món nợ. Chúng ta là cha, là ông, bình thường chúng ta chăm chỉ làm ăn chỉ mong để của cải lại cho con cháu, đó là tâm lý ngàn đời của người Việt Nam. Những kẻ làm cha, làm ông mà chuốc nợ rồi bất lực, hy vọng con cháu đời sau trả. Làm cha ông như thế không xứng đáng với Tổ tiên.



Cần phải nhìn hai lần trước, để sự thay đổi của lần thứ ba sẽ là lần cuối cùng. Để biển đảo, lãnh thổ Việt Nam không bao giờ bị kẻ nào nhòm ngó, đòi chia chác, đòi quyền sở hữu.



Quyết định sự thay đổi này, nằm trong tay những người Cộng Sản, bởi họ là những nhân tố chính trong ba lần Trung Quốc xâm lược lãnh hải, biển đảo Việt Nam. Cả ba lần này họ đều nắm vai trò cai trị tuyệt đối đất nước, trách nhiệm thuộc về họ.



Đừng đổ lỗi cho nhân dân hay thế lực thù địch nào nằm trong nhân dân, khi kêu gọi nhân dân đồng lòng. Hãy nhớ một điều, lịch sử mấy ngàn năm đất nước này, nhân dân luôn đồng lòng với các triều đại.



Nhưng cũng nói rõ là sự đồng lòng ấy diễn ra khi triều đại ấy giữ nước.



Theo Blog nguoibuongio1972


Standing up for human rights in Vietnam


By Cu Huy Ha Vu, Washington Post



Facing mounting pressure by the international community and seeking trade and security commitments, the Vietnamese government recently released five prisoners of conscience. I was one of them.







Cu Huy Ha Vu




Cu Huy Ha Vu. (Photo: NICHOLAS KAMM/AFP/Getty Images)


Such releases are always welcome, but they should not be confused with actual human rights improvements. There are an estimated 400 prisoners of conscience in Vietnam. Even as a handful of dissidents were released, a larger number were detained or sentenced to prison terms. Many in Southeast Asia believe that Vietnam has replaced Burma as the region’s worst violator of human rights.


The international community often focuses on pressing Vietnam for more prisoner releases. While I benefited from such attention, it often backfires as a diplomatic approach. The Vietnamese government treats prisoners of conscience as commodities to barter with the United States and other Western countries for security and trade benefits as well as foreign aid. Vietnam has stocked a reserve of prisoners of conscience for future bargaining.


After Vietnambecame a member of the World Trade Organization and gained permanent normal trade relations with the United States in early 2007, the Vietnamese government launched a brutal crackdown that has swept up intellectuals, artists, bloggers, journalists, labor activists and religious leaders. It goes on to this day.


Governments in the free world should demand that the Vietnamese government dismantle its arsenal of instruments for repression — starting with the repeal of Articles 79, 88 and 258 of its penal code — and link future trade and security benefits to such legal reforms. It is not too much to ask: These laws are not only a violation of the International Covenant on Civil and Political Rights — to which Vietnam has been a party since 1982 — but also contradict the Vietnamese constitution.


The sole purpose of these laws is to ensure the survival of the regime of the Vietnamese Communist Party. Article 88, which prohibits “propaganda against the State of the Socialist Republic of Vietnam,” silences critics of the party — journalists and bloggers and other dissidents. This is a direct violation of Article 16 of the constitution, which says “no person shall be discriminated against in political life” — in other words, no one may be harassed or persecuted, much less arrested or jailed, because of political views that are contrary to the views of the state.

Read the full article by Cu Huy Ha Vu from Washington Post.

Chạy trốn khỏi Việt Nam

Johnny Erling



Sau khi có hai người chết và hàng trăm người bị thương tại các cuộc biểu tình chống doanh nghiệp Trung Quốc, Bắc Kinh di tản người của họ.



Bắc Kinh lo ngại tiếp tục có những cuộc phản đối bạo lực đông người chống Trung Quốc ở Việt Nam. Trong những ngày tới đây, hàng ngàn công dân của nước Cộng hòa Nhân dân đang làm việc và sống ở đó sẽ được đón trở về quê hương bằng máy bay hay tàu thủy. Trong tin tức truyền hình, việc di tản quy mô lớn này được đưa ra ở hàng đầu. Con tàu chuyên chở đầu tiên đã rời đảo Hải Nam trong ngày chủ nhật lúc gần mười giờ sáng. Nó có chỗ cho tròn 1000 người. Tàu cần 17 tới 18 giờ để tới cảng Việt Nam, Tân Hoa Xã nói.

 




Tàu chở người Trung Quốc rời Vũng Áng. Hình: AP



Từ chiều thứ bảy, những chuyến máy bay đặc biệt của các hãng hàng không Trung Quốc đã chở ra khỏi nước hơn 3000 công dân Trung Quốc. Trước đó đã có hơn 600 người Trung Quốc lánh sang Campuchia bằng đường bộ. Vào sáng sớm chủ nhật, chiếc máy bay đầu tiên, được trang bị như một bệnh viện bay, đã đáp xuống Thành Đô. Có 16 người bị thương trên máy bay.



Những người Trung Quốc này đã bị thương nặng tại vụ bạo động đông người, khi tròn 20.000 người Việt xông vào hàng trăm doanh nghiệp trong một khu công nghiệp trong đêm rạng sáng ngày thứ tư, cướp bóc và cuối cùng phóng  hỏa đốt cháy rụi. Như là một phản ứng, các văn phòng du lịch Trung Quốc bỏ các chuyến đi sang Việt Nam ra khỏi chương trình của họ và hủy những chuyến du lịch đang được tiến hành.



Truyền hình Trung Quốc mô tả chiến dịch rời nước đầy bi kịch này như là một biện pháp phòng ngừa. Mục đích là để bảo vệ “nhà đầu tư Trung Quốc trước các xạm phạm từ phía Việt Nam”. Đài CCTV không nhắc tới vai trò khơi mào mà một giàn khoan Trung Quốc trong vùng có tranh chấp lãnh thổ ở biển Đông đóng ở trong đó. Thời gian vừa qua, Hoa Kỳ lên án hành động dấn tới của Bắc Kinh và việc cố định giàn khoan này như là một “hành động khiêu khích”. Bắc Kinh phản bác ngay tức khắc sự can thiệp của Mỹ.



Hải quân Bắc Kinh đã cố định giàn khoan dầu hiện đại nhất của nước này cách bờ biển Việt Nam tròn 250 kilômét. Giàn khoan, có thể hoạt động ở độ sâu 3000 mét, theo thông tin của Việt Nam là nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của đất nước và thêm vào đó là còn nằm trong vùng có tranh chấp lãnh hải và hải đảo ở biển Đông.








Nhiều người dân Philippines đã xuống đường phản đối Trung Quốc và bày tỏ sự ủng hộ đối với Việt Nam. Hình: Reuters



Nỗi lo ngại trước những cuộc biểu tình tiếp theo chống lại người nước của họ đã đẩy Bắc Kinh tới những kích động lớn vào cuối tuần. Trong các phương tiện truyền thông xã hội, người Việt đã kêu gọi biểu tình vào ngày chủ nhật để chống Trung Quốc xâm lược đang muốn cướp đảo của họ. Trong tuần vừa rồi đã xảy ra bạo động tại một phần ba tất cả các tỉnh của Việt Nam, như sĩ quan cảnh sát có thẩm quyền của Việt Nam Hoàng Kông Tư xác nhận.



Tồng cộng có 200 doanh nghiệp Trung Quốc bị tàn phá hay bị hư hại. Hàmg trăm các nhà máy và chi nhánh khác từ Đài Loan, Hongkong, Singapore và Nam Hàn cũng là mục tiêu của các cuộc tấn công và cướp bóc. Người Việt biểu tình đã cho rằng đó là doanh nghiệp Bắc Kinh vì những chữ hay tên bằng tiếng Trung. Chỉ riêng trong tỉnh Bình Dương có 697 nhà máy bị thiệt hại vì các cuộc bạo động, trong đó có 365 nhà máy bị hư hại nặng và 27 hầu như bị phá hủy hoàn toàn. Trên 800 nhà máy mà trong đó có 290.000 người Việt làm việc, đã ngưng sản xuất kể từ lúc đó. Cảnh sát Việt Nam trong các cuộc bố ráp lớn đã bắt 1400 người tham gia được nhận dạng là tội phạm bạo lực.



Theo truyền thông xã hội Việt Nam, những người biểu tình dựa vào các phương tiện này để tổ chức, kêu gọi biểu tình chống đối vào ngày chủ nhật trong 23 tỉnh và thành phố lớn của Việt Nam, mặc dù cảnh sát đã cấm biểu tình tiếp và chính phủ ở Hà Nội đe dọa trừng phạt nặng. Trong đêm rạng sáng ngày chủ nhật, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng qua tin nhắn đã yêu cầu tất cả các công dân không tham gia các cuộc biểu tình bất hợp pháp.



Trang mạng của nhật báo Hongkong “Đại Công Báo”, về chính trị thân với Bắc Kinh, đã tường thuật rằng họ được những người Trung Quốc đang cảm thấy bất ổn ở Việt Nam báo động. Cảnh sát ở đó đã thú nhận với họ, rằng không thể ngăn chận các cuộc biểu tình đông người đang bị lo ngại là sẽ xảy ra. Sau đó, Hongkong đã ra tuyên bố cảnh báo du lịch cho công dân của họ.



Hiện giờ, chính phủ Việt Nam đã công khai xin lỗi những hành động bạo lực đó. Đất nước này hứa sẽ bắt tất cả các tội phạm và trừng phạt nặng. Nhưng đồng thời Hà Nội cũng khẳng định rằng hành động của Bắc Kinh ở biển Đông là bất hợp pháp, vì vậy mà người ta yêu cầu hãy rút giàn khoan về. Câu trả lời cho yêu cầu này tới không chỉ ngay tức khắc từ Bộ Ngoại giao Bắc Kinh mà còn cả từ Hoa Kỳ, nơi mà người cấp cao nhất của quân đội Bắc Kinh, Tổng Tham mưu trưởng Phòng Phong Hay, đang thăm viếng Tổng Tham mưu Hoa Kỳ Martin Dempsey.



Đối với Bắc Kinh, câu hỏi rút lui là không được đặt ra: “Chủ quyền của Trung Quốc đối với các lãnh thổ biên giới được lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Chúng tôi không thể làm sai lệch.” Trung Quốc khăng khăng rằng họ không muốn gây ra bất ổn. “Nhưng chúng tôi cũng không sợ bất ổn.”






Phụ tá  Ngoại trưởng Hoa Kỳ Daniel Russel tuyên bố phương pháp tốt nhất mà Mỹ và các đối tác ASEAN có thể giúp xoa dịu căng thẳng ở Biển Đông là đối thoại ngoại giao mang tính xây dựng. Nguồn: voa



Cuộc di tản quy mô lớn này bây giờ đang làm tăng căng thẳng trong vùng. Một con số chính xác, có bao nhiêu người Trung Quốc hiện đang ở tại Việt Nam và cần phải được di tản, không được đưa ra. Nhưng Trung Quốc hiện diện rất nhiều ở Việt Nam về mặt kinh tế: thời gian vừa qua, Bắc Kinh có mặt ở đó với 998 doanh nghiệp và với 7,3 tỉ dollar Mỹ, là nhà đầu tư lớn thứ chín. Phía Đài Loan, cũng bị thiệt hại nặng trong các cuôc bạo động chống Trung Quốc vừa qua, là 2294 dự án và 28 tỉ dollar Mỹ.



Chính phủ Trung Quốc khăng khăng cho rằng họ có quyền điều hành giàn khoan dầu tại vị trí đang bị tranh chấp đó. Giàn khoan này nằm chỉ cách quần đảo Hoàng Sa (tiếng Trung Quốc là Tây Sa) do Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền chỉ 17 hải lý. Qua đó, người ta hoạt động trong “vùng biển gần bờ” của mình. Bắc Kinh kiểm soát các đảo Hoàng Sa từ năm 1974, sau khi đánh bại Việt Nam trong một trận hải chiến ngắn nhưng đẫm máu. Trong khuôn khổ của một cuộc họp báo được tổ chức tự phát, Bộ Ngoại giao Bắc Kinh cáo buộc Việt Nam tiếp tục tấn công giàn khoan này. Việt Nam và Trung Quốc tranh cãi nhau về vùng biển này vì người ta phỏng đoán có một trữ lượng lớn dầu mỏ ở đáy biển.



Phan Ba dịch từ báo Thế Giới (Đức)


For foodies, Vietnam is a dream trip


By Jojo Santo Tomas, Pacific Daily News



After visiting Saigon two weeks ago, Vietnam instantly became one of those countries that demanded a return visit.







vietnam travel food




How much for this?: A customer chooses among the many fresh meats available at a market in Vietnam. Jojo Santo Tomas/For Pacific Daily News.


It’s one of those places where there’s never enough time to see everything you want to see and do what you want to do. And, as my girlfriend Christina and I discovered, we did not have enough stomach to eat everything we wanted, either.


Vietnam shares borders with China, Laos and Cambodia. It has a population of about 90 million people. We visited its largest city, Saigon, which is three times the size of Guam and home to about 8 million people.


Everywhere we looked, there was food.


Walking along the sidewalk, vendors sold sliced durian, tangerines and other fresh fruit, while others had small, controlled fires cooking thin waffle cookies and skewered meats. Some ran sugarcane through huge rollers, extracting the juice and serving it over ice. There were dried, flattened bananas, vegetables, omelets, stir-fries and spring rolls.


Even if you stood still, the food sights never stopped. Vendors pushed two-wheeled carts everywhere, offering sliced mango, quail eggs, cookies, cakes and lots of other nameless delicacies.


Prices for most of these items ranged between 20,000 and 50,000 Vietnamese Dong, or about $1 to $2.50.


In homage to our Guam roots, every day we ate crisp, barely ripe mango dipped in salt and crushed pepper. We even brought some back to Hong Kong.


Coffee heaven


And the coffee? Don’t even get me started on the coffee, because that deserves a column by itself. As one of the largest coffee producers in the world, Vietnam takes its coffee seriously.


Christina and I briefly considered playing a drinking game in which we’d take a vodka shot for every coffee shop we saw, but realized we’d be slurring after walking two blocks.

Read the full article by Jojo Santo Tomas from Pacific Daily News.

Khi một chế độ độc tài sụp đổ



Lê Mạnh Hùng


Khi những chế độ độc tài như tại Ðông Âu hoặc Việt Nam và Trung Quốc sụp đổ, đôi khi chúng để lại một số những di chỉ không cố ý, giúp người ta hiểu được một số những chi tiết của sự áp bức.


Sau khi bức tường Berlin sụp đổ vào năm 1989, nhiều người Ðức mới khám phá ra, từ những hồ sơ mà cơ quan mật vụ Stasi để lại, rằng chính những người thân cận nhất với mình như chồng, vợ hoặc con cái lại là những người chỉ điểm báo cáo những hành động của mình cho cơ quan mật vụ. Tại Romania vài tháng sau đó, những người như ông Doru Pavaloiae, một giáo sư kinh tế, lúc đó mới biết rằng một người mà ông coi như là bạn thiết, một ca sĩ nổi tiếng đồng hương lại là một chỉ điểm viên cho cơ quan mật vụ đáng kinh sợ Securitate với bí danh Minstrel.


Những tiết lộ như vậy hầu như không thể nào xảy ra được nếu những chế độ này không bị ám ảnh bởi một nhu cầu cần phải biết tất cả mọi chuyện xảy ra cho chính những công dân của họ. Những thông tin đó được coi là cần thiết để có thể kiểm soát, giống như trong truyện 1984 của George Orwell, nhà nước Anh Cả (Big Brother) cần phải theo dõi mọi công dân 24/7 để bảo đảm rằng họ không thể đến dám nghĩ ra ngoài chính sách.


Thông tin, nói một cách khác là quyền lực. Báo cáo của những chỉ điểm viên cho biết tất cả người ta gặp gỡ ai, nói chuyện với ai, làm tình với ai… kể cả trái tim đập làm sao và đầu óc tưởng tượng thế nào – được coi như là những nền tảng củng cố cho những chế độ vốn tìm cách chi phối toàn diện những nạn nhân không may phải sống trong đó. Nếu cuộc sống riêng tư được coi như là một lá chắn chống lại những sự dòm ngó từ phía ngoài thì việc mất cái riêng tư đó làm mạnh thêm cảm giác bất lực của nạn nhân. Tại văn khố International Tracing Service Archive đặt tại Bad Arolsen Ðức quốc, hồ sơ của chế độ Quốc Xã để lại tại 51 trại tập trung và nhà tù lên đến gần 50 triệu trang ghi tất cả những chi tiết nhỏ nhất của khủng bố nhà nước.


Nhưng đôi khi người ta gặp một câu chuyện tế nhị hơn – không phải thô tục như diệt chủng hoặc là đàn áp một cách thô bạo, mà kín đáo hơn. Nó cho người ta một hy vọng rằng những chế độ độc tài còn lại hiện nay có thể có những người như vậy.


Câu chuyện này do nhà văn người Nam Phi vốn được giải thưởng Nobel về văn chương J.M.Coetzee kể lại tại Pháp trong một buổi nói chuyện với sinh viên tại trường đại học American University tại Paris về kinh nghiệm sống tại Nam Phi của ông dưới thời apartheid.


“Cho đến khi tôi 50 tuổi, những đồng bào Nam Phi của tôi chỉ đọc được sách của tôi sau khi nhũng cuốn này được thông qua một ủy ban kiểm duyệt,” Ông Coetzee kể lại cho các khán giả. Nhưng phải đến năm 2008, một nhà nghiên cứu mới cho tác giả thấy những hồ sơ liên quan đến ba tác phẩm của ông Coetzee xuất bản từ những năm 1970 và 1980.


Trong những năm đó chế độ apartheid chi phối toàn diện vùng đất này chỉ định người ta được sống và làm việc ở đâu, sinh đẻ ở đâu, chôn cất ở đâu, đi lại thế nào, được yêu đương những ai… Một đạo luật gọi là Immorality Act đặt hôn nhân qua giới tuyến màu da như là một tội hình sự. Thế nhưng một hồ sơ, ký hiệu DPIE, P77/7/103 liên quan đến cuốn “In the Heart of the Country” (1977) có vẻ đã tìm ra một cách để qua mặt cái giới hạn giả tạo đó, nói rằng “mặc dầu có mô tả làm tình vượt qua giới tuyến màu da, cuốn sách chỉ được đọc và thưởng thức bởi những nhà trí thức.”


Trong một cuốn sách khác “Waiting for the Barbarians” (1980) một viên kiểm duyệt khác kết luận, mặc dầu có đến 22 trường hợp có thể được coi là không tốt, nhưng nội dung tình dục có thể được coi là “không kích dâm.” Và trong cuốn “Life and Time of Michael K” (1983) một viên kiểm duyệt khác tuy rằng than phiền là “có những đoạn nói xấu nhà nước cũng như là công an và những phương pháp mà họ dùng để thực hiện nhiệm vụ của mình” nhưng rồi cuối cùng cũng quyết định cho phép xuất bản.


Trên một phương diện nào đó, đây là một biểu hiện hiện thực của một tình trạng mô tả trong cuốn phim “The Lives of Others” của Ðức trong đó một viên công an dần dà trở nên đồng tình với nạn nhân bị mình theo dõi.


Những nhà kiểm duyệt Nam Phi là nhũng nhà trí thức, học giả, mà theo ông Coetzee dự đoán, nghe nhạc Mozart và Beethoven trên máy hi-fi của mình khi họ đọc các truyện của Jane Austen và Anthony Trollope ở nhà và tự coi như là họ “làm việc với công tâm.”


Ông Coetzee còn hồi tưởng lại rằng chính một trong những nhà kiểm duyệt đó đã mời ông đi uống trà “và chúng tôi có một cuộc thảo luận dài về văn học.” Ông nói, “Tôi không có chút khái niệm nào rằng chính bà ta lại là một trong những người kiểm duyệt văn của tôi.”


Vào lúc đó ông Coetzee là giáo sư văn chương Anh tại trường đại học Cape Town và theo ông, “Cộng đồng trí thức ở đây không lớn. Sự kiện là thường ngày tôi vẫn đụng độ thường xuyên với những người mà một cách bí mật vẫn làm phán xét xem có cho tôi được xuất bản và đọc ở Nam Phi hay không.”


Nhưng những nhà kiểm duyệt này chỉ là một phần nhỏ của một hệ thống rộng lớn hơn và đáng sợ hơn nhiều, một hệ thống mà mặt kia của nó là đàn áp, bạo động và cả ám sát chống lại những đối thủ của apartheid.


Ðiều khác biệt giữa chế độ apartheid và những chế độ độc tài toàn trị khác là những người lãnh đạo chế độ muốn được coi là một phần cả trên luật pháp và tinh thần của một thế giới phương Tây nhân bản xa vời thay vì là một phần của một lục địa mà họ mô tả như là tàn bạo và dã man.


Thành ra nếu một nhà kiểm duyệt cho rằng một tác phẩm chỉ được đọc bởi những nhà “trí thức” thì người ta giả sử rằng những người như vậy sẽ không tìm cách lật đổ chế độ.


Những nhà kiểm duyệt theo ông Coetzee tự coi họ cũng là những nhà bảo vệ cho cộng đồng trí thức. “Dưới mắt họ họ đứng ở cùng phía với tôi.”


Những nhà kiểm duyệt hiện nay ở Việt Nam có ai nghĩ như vậy hay không?

Vietnam promises compensation for damaged Chinese factories


By ANTARA News



Vietnam’s government will provide compensation for factory owners, whose buildings were damaged in anti-China protests in several cities in Vietnam on May 13-14, Vietnam Ambassador to Indonesia Nguyen Xuan Thuy said here on Tuesday.







chinese factory vietnam




A general view shows damage inflicted upon a factory building in Binh Duong on May 14, 2014, as anti-China protesters set more than a dozen factories on fire in Vietnam, according to state media, in an escalating backlash against Beijing’s deployment of an oil rig in contested waters. Workers looted goods and attacked offices in a rare outburst of public unrest on May 13 in the authoritarian communist nation, which allowed mass anti-China rallies around Vietnam at the weekend. (Photo: VNExpress/AFP/Getty Images)


Reports stated that the riots occurred as a result of Chinas oil and gas drilling activity in the disputed area of Hoang Sa archipelago in the South China Sea, which both China and Vietnam claimed to be their territory. Two Chinese nationals were killed and about 140 injured during the riots.


“The local governments where the riots took place will give compensation to owners of the damaged factories. Shortly after the May 13 incident, we had deployed security personnel at the Chinese factories in areas, such as Binh Duong, Dong Nai and Ha Tinh. We also arrested those who tried to provoke violence,” the ambassador said when interviewed at his residence in Central Jakarta.


According to Thuy, the anti-China riots that occurred in several areas in Vietnam recently were not sponsored by the government, but rather they were patriotic acts of the citizens.


“Sadly, some people took advantage of the patriotic protests and provoked people to become violent,” the ambassador said, adding that the damage suffered by the Chinese-owned factories included damaged entrance gates and transportation facilities.


Thuy reiterated the Vietnamese governments commitment to ensuring the safety of foreign enterprises and its staff working in Vietnam. He also called on foreign countries that had businesses in Vietnam to encourage their businessmen to stay in Vietnam and resume the production or investments in Vietnam.

Read the full story from ANTARA News.

Thanh Hóa: Hơn 1,400 công nhân xỉu là vì khí độc


THANH HÓA (NV) Liên tiếp hai ngày 15 và 20 tháng 5, 2014 vừa qua, khoảng 1,400 công nhân hai công ty giày Hong Fu và Hồng Mỹ, tọa lạc tại khu công nghiệp Hoàng Long, thành phố Thanh Hóa đã được đưa vào bệnh viện cứu cấp, nghi bị ngộ độc nước uống.


Báo Tuổi Trẻ cho biết, nhà máy sản xuất giày Hong Fu đã phải ngừng hoạt động sau đợt ngộ độc sáng ngày 15 tháng 5, khiến khoảng 700 công nhân nhập viện.









Lắp thêm quạt hút tại các phân xưởng. (Hình: báo Lao Ðộng)


Vụ ngộ độc đợt thứ hai diễn ra sáng ngày 20 tháng 5, 2014 khiến nhà máy này hỗn loạn vì cảnh xe cứu thương ra vào, và cảnh người nhà bồng bế công nhân bị ngất xỉu vào bệnh viện cứu chữa. Trong đợt này, người ta ước tính khoảng 700 công nhân nữa nhập viện và nằm điều trị tại nhiều bệnh viện khác nhau ở thành phố Thanh Hóa.


Trong số các công nhân nhập viện đợt thứ hai, có nhiều người mới vừa từ bệnh viện trở về nhà sau đợt ngộ độc lần trước. Họ có mặt tại nhà máy sáng ngày 20 tháng 5, chuẩn bị bắt tay vào sản xuất thì lại bị lên cơn chóng mặt, nhức đầu, ói mửa, ho, khó thở rồi ngất xỉu hàng loạt.


Sáng ngày 21 tháng 5, một đoàn công tác của Bộ Y Tế Việt Nam xem xét điều kiện vệ sinh và môi trường làm việc tại hai nhà máy nói trên, cho rằng hệ thống thông khí tại nhà máy chưa tốt. Ban giám đốc của cả hai nhà máy đã được yêu cầu lắp thêm các loại quạt để không khí được lưu chuyển thông thoáng. Cuộc tổng vệ sinh, tẩy rửa, khử độc cũng đã được tiến hành tại các phân xưởng để bảo đảm điều kiện an toàn tại nơi làm việc của công nhân.









Công nhân ngất xỉu hàng loạt tại sảnh nhà máy. (Hình: Báo Kiến Thức)


Theo báo Pháp Luật Sài Gòn, cuộc xét nghiệm trước đó cho thấy, nguồn nước uống tại nhà máy không bị ô nhiễm. Các đợt xét nghiệm được thực hiện sau đó cho thấy, thủ phạm gây ra tình trạng ngộ độc tại cả hai nhà máy sản xuất giày nói trên là một loại dung môi hỗn hợp gồm các chất có tên là Hidrocarbon, Ety Axetat, N Propyn.


Sáng ngày 21 tháng 5, ông Trần Văn Thực, phát ngôn nhân Sở Công An tỉnh Thanh Hóa xác nhận rằng, công nhân bị ngất xỉu vì hít phải loại dung môi hỗn hợp này. Một số chuyên viên y tế cũng cho rằng, hệ thống quạt hút không đủ nên lượng khí độc dầy đặc, tăng lên gấp bội vì thời tiết nắng nóng là nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên.


Còn theo báo Lao Ðộng, sáng ngày 21 tháng 5, 2014, ban giám đốc công ty giày Hong Fu và Hong Mỹ của Ðài Loan dán thông báo kêu gọi công nhân đi làm trở lại. Hai công ty này còn treo thưởng 20 triệu đồng, tương đương 1,000 Mỹ Kim cho người tố giác công nhân xỉu giả đò, đồng thời kêu gọi tố cáo người xấu âm mưu làm đình đốn hoạt động của nhà máy.


Báo Lao Ðộng cho hay, chiều ngày 21 tháng 5, 2014, một số công nhân đã trở lại xưởng máy. Theo kế hoạch, vào ngày hôm sau, tức 22 tháng 5, cả hai nhà máy của công ty Hong Fu và Hong Mỹ hoạt động trở lại bình thường. (PL)

Ðơn vị bị thanh tra, phó phòng tài chính treo cổ chết


QUẢNG NAM (NV)Trong khi đơn vị đang bị “thanh tra toàn diện,” một ông phó Phòng Tài Chính huyện Nam Trà My, tỉnh Quảng Nam đột ngột thắt cổ tự vận tại văn phòng làm việc, nằm trong khu hành chính của chính quyền huyện.


Thi thể của ông phó phòng được phát giác khoảng 11 giờ trưa ngày 20 tháng 5, 2014.









Vùng quê nghèo ở huyện Nam Trà My. (Hình: VOV)


Theo báo mạng VietNamNet, ông này tên Châu Minh Tính, phó Phòng Tài Chính và là cựu kế toán trưởng của Ban Quản Lý dự án của huyện Trà My.


VietNamNet dẫn lời ông Hồ Văn Ny, chủ tịch huyện Nam Trà My cho biết, ông Tính vừa được bổ nhiệm vào chức vụ phó Phòng Tài Chánh khoảng một tuần lễ nay. Cái chết của ông Tính đã làm gián đoạn việc bàn giao công việc kế toán trưởng của ông tại Ban Quản Lý dự án cho một người khác.


Ông Hồ Văn Ny cũng nói rằng những ngày trước đó, ông Tính vẫn đến văn phòng làm việc bình thường, cũng không hé lộ bất kỳ điều gì cho thấy ông chán sống.


Trong những ngày qua, Ban Quản Lý dự án huyện – nơi ông Tính làm việc trước đây, bị thanh tra tỉnh Quảng Nam thẩm tra về việc thu chi các dự án đầu tư xây dựng cơ bản. Dư luận cho rằng đây có thể là nguyên nhân dẫn đến việc ông cựu kế toán trưởng thắt cổ chết.


Dẫu vậy, cho đến nay, cái chết của ông Tính vẫn chưa được xác định là tự tử hay vì một lý do nào khác. Nội vụ hiện còn trong vòng điều tra. (PL)

Việt kiều Úc lãnh án tử hình vì vận chuyển ma túy


SÀI GÒN (NV) Phiên tòa lưu động mở tại Sài Gòn hôm 21 tháng 5, 2014 đã tuyên án tử hình một Việt kiều Úc về “tội vận chuyển trái phép ma túy.” Ông này tên Trần Minh Ðạt, 43 tuổi, trú ngụ tại quận Tân Bình, Sài Gòn.


Báo Dân Trí cho biết, ông Trần Minh Ðạt bị bắt quả tang mang theo 2.747 kg heroin đựng trong 12 túi nylon giấu kỹ trong hai thùng carton, nhét dưới đống quần áo. Ðây là hành lý của ông Ðạt định mang theo trên chuyến bay từ Tân Sơn Nhất sang Úc, khởi hành đêm 24 tháng 2, 2013.









Việt kiều Úc lãnh án tử hình vì vận chuyển ma túy. (Hình: báo Dân Trí)


Tại đồn công an, ông Ðạt khai xuất cảnh sang Úc từ đầu năm 2012 cùng với con trai, sống với người anh ruột. Một năm sau, ông Ðạt ở thuê tại nhà của một đồng hương tên David Lâm, và quen với một người bạn của ông này được gọi là “chú Bảy.”


Nghe ông Ðạt than thở muốn về thăm Việt Nam nhưng không có tiền, “chú Bảy” liền cho mượn 10,000 đô la Úc kèm theo một điều kiện là mang giùm hai thùng carton hàng từ Việt Nam sang, trong chuyến trở về Úc. Ông Ðạt nhận tiền của “chú Bảy” dùng để mua vé máy bay, trả tiền nhà và chi tiêu lặt vặt cho chuyến trở về thăm quê ở thành phố Biên Hòa, Ðồng Nai.


Sáng ngày 22 tháng 2, 2013, ông Ðạt nhận được hai thùng carton của một người lạ mặt, theo như lời hẹn với “chú Bảy.” Ðến 5 giờ rưỡi chiều ngày 24 tháng 2, 2013, ông này có mặt tại phi trường Tân Sơn Nhất, làm thủ tục xuất cảnh, chuẩn bị trở về Úc thì bị bắt vì Hải Quan Việt Nam tìm thấy ma túy trong hai thùng carton đựng quần áo. Cuối cùng tại phiên tòa nói trên, ông Ðạt bị lãnh án tử hình.


Cùng ngày 21 tháng 5, 2014, tòa Sài Gòn cũng đã kết án tử hình ông Nguyễn Văn Vĩnh, 45 tuổi, cư dân tỉnh Bình Phước về tội vận chuyển và mua bán ma túy.


Theo báo Người Lao Ðộng, đầu năm 2013, công an Sài Gòn phối hợp với công an huyện Bình Chánh bố ráp và lục soát một căn nhà không số ở phường 3, quận 8 của ông Nguyễn Hữu Ðức, tịch thu được 5 gói ma túy.


Từ lời khai của ông Ðức, cùng ngày hôm đó, công an Sài Gòn cũng đã khám xét và tịch thu được một số lượng lớn herorin, thuốc phiện tại nhà riêng của ông Nguyễn Văn Vĩnh ở huyện Chơn Thành, tỉnh Bình Phước. Ông Vĩnh khai đã được ông Ðức đặt mua “sỉ” heroin, để ông này bán lẻ cho dân nghiện.


Chánh án phiên tòa sơ thẩm ngày 21 tháng 5, 2014 tuyên án tử hình ông Nguyễn Văn Vĩnh. Còn ông Nguyễn Hữu Ðức, 50 tuổi bị tù chung thân. Một đồng bọn nữa của đường dây này là ông Nguyễn Quang Long, 29 tuổi bị kêu án 20 năm tù. (PL)

Ngoại thành Hà Nội thiếu nước sạch trầm trọng


HÀ NỘI (NV)Nước sạch cần thiết cho sinh hoạt hàng ngày của đời sống người dân từ ăn uống, giặt giũ đến tắm rửa hiện đang là vấn đề nóng bỏng tại Hà Nội, đặc biệt là tại vùng ngoại thành.


Báo Lao Ðộng dẫn phúc trình của chính quyền thành phố Hà Nội cho biết, hiện nay chỉ có 35.2% cư dân ngoại thành Hà Nội có nước sạch để xài. Số cư dân còn lại đã phải xài nước ao hồ tù đọng. Nhiều gia đình khác may mắn hơn, lấy nước từ giếng khoan để xài.









Tất cả mọi thứ tắm giặt, ăn uống… đều diễn ra với nước ao sen giữa làng. (Hình: báo Lao Ðộng)


Nhiều cư dân ngoại thành Hà Nội cho biết, đã sử dụng nước ao hồ thay nước máy trong việc sinh hoạt hàng này từ hàng chục năm nay.


Riêng tại thôn Ngọc Than, thuộc huyện Quốc Oai, Hà Nội, khoảng 2,000 gia đình cư dân đã phải gánh nước ao giữa làng về nhà để xài. Nhờ nước ao tù đọng này, người dân may ra còn có được chút nước để tắm rửa, giặt giũ, vệ sinh, và dùng phèn lóng sạch để ăn uống.


Tại một cuộc họp mới đây ở Hà Nội, các dân cử thành phố này nói rằng, phải đến cuối năm 2015 may ra tỉ lệ dân cư ngoại thành Hà Nội có nước sạch để xài mới được nâng lên… 60%. Như vậy có nghĩa là vẫn còn hàng ngàn người phải xài nước ao hồ, không khác các vùng nông thôn hẻo lánh ở Việt Nam.


Cũng theo báo Lao Ðộng, ông Trần Xuân Việt, phó chủ tịch thành phố Hà Nội cho rằng, tình trạng trên xảy ra là vì “tiến độ thực hiện các dự án đầu tư về nước sạch còn chậm so với yêu cầu.”


Mặt khác, ông này cũng nhìn nhận rằng chính quyền địa phương chưa tạo điều kiện dễ dàng cho các nhà đầu tư để họ có thể bắt tay vào việc thực hiện các dự án cung cấp nước sạch cho cư dân ngoại thành Hà Nội. (PL)

Economic impact on Chinese rig in Vietnam


By Clifford Coonan, The Irish Times



Another country feeling the economic brunt of a political maelstrom is Vietnam. Thousands of Vietnamese went on the rampage last week, setting fire to foreign factories and causing damage to industrial zones in Binh Duong and Dong Nai provinces near Saigon.







anti china protest




This photo taken on May 14, 2014 shows smoke billowing from a Taiwanese furniture factory in Binh Duong as anti-China protesters set more than a dozen factories on fire in Vietnam, according to state media, in an escalating backlash against Beijing’s deployment of an oil rig in contested waters. The US on May 16, betrayed increasing disquiet over the potential for serious clashes between China and Vietnam over disputed South China Sea territory, calling on both sides to show restraint. (Photo: STR/AFP/Getty Images)


They were protesting after a Chinese state-owned oil company placed a giant oil rig in part of the South China Sea also claimed by Vietnam.


One of the biggest victims of the violence was Formosa Plastics Group, Taiwan’s biggest investor in Vietnam, which is building a giant steel plant in the Ha Tinh industrial park, one of the facilities which are central to the country’s €101 billion economy.


The country has 190 registered industrial parks and they employ about 2.1 million people. About one-third of Vietnam’s export revenues come from these industrial parks.


Economic impact


The Formosa Plastics plant was set on fire after fighting between its Vietnamese and Chinese workers, in which one Chinese worker was killed and 90 others injured. When it is finished in 2017, the plant is expected to be south-east Asia’s largest steel-making facility.

Read the full article by Clifford Coonan from The Irish Times.

YouTube make up artist, Michelle Phan, future of cosmetics


By Nicole Curtin, Daily Athenaeum



YouTube tutorial videos are becoming more and more popular, especially videos featuring makeup application. It’s an easy way to figure out how to achieve a smoky eye or even apply false lashes. These can come in handy and it appears the makeup artists of the YouTube world are taking over the rest of the cosmetic world.







Michelle Phan




Michelle Phan. (Photo by Teresa Kroeger/GC Images)


Realizing the potential benefits of marrying beauty with technology, many of these artists and those in the technology field are gearing up for a new way to view cosmetics.
 
This revolutionary “anyone can be beautiful” ideology has made some famous.


Michelle Phan is leading the way with over six million YouTube subscribers. She released her own makeup line through L’Oreal Luxe in August 2013. Phan has over three hundred videos that range from “Day of the Dead” makeup, to a perfect prom look and a makeup design inspired by Glinda from “The Wizard of Oz.”


Phan uses great special effects to grab the viewer’s attention. Although she may look naive, she is a professional.


Phan has expanded her digital presence to her own website, http://michellephan.com, where she posts other ways to get daily inspiration. She encourages other trendsetters to discuss and post on her site to create a safe and supportive environment.


Another popular name in the YouTube realm is Bethany Mota, an 18-year-old from California who does more than just makeup. Mota posts videos including style tips and ideas for Mother’s Day gifts. But within her nearly 400 videos, there are plenty of makeup tutorials.


Some of her best work includes a guide to quick and easy makeup when you’re late for school and a video on what makeup to wear when you’ll be swimming or sweating.


Aeropostale even picked up Mota for a clothing and jewelry line they released before the holiday season. Teen Vogue featured her in an issue of their magazine.

Read the full article by Nicole Curtin from Daily Athenaeum.

Đội tuyển Ý (Italy) (Bảng D)


Bảng D






Muốn vươn lên trở lại



Ý được xem như là một trong những đội tuyển mạnh nhất và cũng là một trong hai đội tuyển thành công nhất trên thế giới. Trong số 18 lần hiện diện tại VCK World Cup, đội tuyển Ý có bốn lần đăng quang vô địch hoàn vũ (1934, 1938, 1982, 2006), nhiều nhất thứ hai trên thế giới chỉ đứng sau Brazil 5 lần, cộng thêm hai lần có mặt trận chung kết (1970, 1994) cũng như vào bán kết hai kỳ World Cup 1978 (chiếm hạng tư) và 1990 (chiếm hạng ba).









Ðội tuyển Italy trước trận giao hữu với Tây Ban Nha. (Hình: Getty Images)


Với giải vô địch bóng tròn Châu Âu, Ý vô địch năm 1968, hai lần vào chung kết năm 2000, 2012. Ngoài ra Ý cũng chiếm hạng ba giải Confederations Cup 2013. Thêm vào đó Ý còn đoạt vô địch bóng tròn thế vận hội 1936 và hai lần đoạt cúp Central European International Cups.


Ngoại trừ hai kỳ World Cup 1930 (Ý không tham dự) và 1958 (bị loại ngay từ vòng đấu loại khu vực), còn lại các kỳ World Cup khác, Ý đều có mặt ở vòng chung kết.


Trong thời kỳ trước Thế Chiến Thứ Hai, đội bóng Azzurri được mệnh danh là đội tuyển hầu như không thể nào so sánh với chiếc cúp vô địch World Cup 1934 ngay trong lần đầu tiên tham dự vòng chung kết giải thế giới và tiếp tục bảo vệ thành công danh hiệu này trong lần World Cup 1938 ngay sau đó.


Nhưng sau Chiến Tranh Thế Giới Thứ Hai, Ý đã không còn giữ được tiếng tăm của mình khi ba lần vòng chung kết World Cup 1950, 1954 và 1962, đều không lọt qua được vòng bảng thậm chí ở World Cup 1958, cũng không lọt qua khỏi vòng đấu loại khu vực.


Ðến World Cup 1970, Ý mới vươn mình trở lại và tiến đến trận chung kết gặp Brazil và bị đội sau này đá bại với tỷ số 4-1.


Hào quang chức Á Quân World Cup 1970 lại sụp đổ khi Ý lần thứ tư bị loại ngay từ vòng thi đấu đầu tiên của World Cup 1974. Nhưng kể từ World Cup 1978, một thế hệ mới, trong đó có tiền đạo nổi tiếng thế giới Paolo Rossi, xuất hiện, đưa Ý trở lại thế mạnh của một cường quốc bóng tròn, xếp hạng tư thế giới.


Ðến World Cup 1982, bấy giờ đội tuyển Italy mới lên đến đỉnh vinh quang khi đoạt danh hiệu vô địch World Cup lần thứ ba sau chiến thắng 3-1 trước đội tuyển Tây Ðức trong trận chung kết.


Kể từ đó, Ý luôn vượt qua khỏi vòng đầu của World Cup và đến World Cup 2006, lần thứ tư đăng quang chức vô địch giải sau khi đá bại đội tuyển Pháp 5-3 bằng những quả phạt đền luân lưu sau khi cả hai đội hòa nhau 1-1 trong suốt 120 phút thi đấu của trận chung kết.


Nhưng tại World Cup Nam Phi 2010, đội tuyển Ý thất bại ê chề, bị loại ngay từ vòng bảng. Tuy nhiên, dưới sự dẫn dắt của tân huấn luyện viên Cesare Prandelli, các tuyển thủ Ý sẽ cho thấy tại sao họ luôn luôn được coi là đội bóng sân chơi lớn nhất thế giới.


Trong những lần đối đầu với Hoa Kỳ, đội tuyển Ý thường thắng hơn là thua.


Dự tranh vòng loại World Cup 2014 khu vực Châu Âu, đội tuyển Ý đứng đầu bảng B với 6 trận thắng, 4 hòa và không thua trận nào, được 22 điểm chính thức đặt chân đến Brazil.


Sau thất bại thảm thương tại World Cup Nam Phi 2010, huấn luyện viên Cesare Prandelli thay thế cho Marcello Lippi.


Các cầu thủ trụ cột của Italy đến Brazil lần này là thủ môn Gianluigi Buffon (thủ thành Juventus) mà tài nghệ bắt bóng không còn gì phải nghi ngờ. Kế đến là tiền đạo đội AC Milan, Mario Balotelli, từng được xem là “ngựa chứng” nhưng tài năng ghi bàn thật tuyệt vời, có thể đảo ngược kết quả trong những giây phút quyết định. Và Pablo Osvaldo (tiền vệ đội Southampton, Anh quốc), thiên về tấn công, từng ghi bốn bàn trong bảy trận đấu.


Ngoài ra còn có thể kể thêm một số cầu thủ quen thuộc trên sân cỏ Châu Âu như Andrea Pirlo (Juventus), Andrea Ranocchia (Inter Milan), Marco Verratti (PSG), Stephan El Shaarawy (AC Milan), Giuseppe Rossi (Fiorentina).


Danh sách cầu thủ:


Dựa theo thành phần thi đấu giao hữu với Tây Ban Nha ngày 5 Tháng Ba, 2014:


Thủ Môn: Gianluigi Buffon (captain), Salvatore Sirigu, Mattia Perin.


Hậu Vệ: Giorgio Chiellini, Andrea Barzagli, Leonardo Bonucci, Christian Maggio, Domenico Criscito, Ignazio Abate, Mattia De Sciglio, Davide Astori, Gabriel Paletta.


Tiền Vệ: Andrea Pirlo, Riccardo Montolivo, Claudio Marchisio, Emanuele Giaccherini, Thiago Motta, Antonio Candreva, Marco Verratti, Marco Parolo.


Tiền Ðạo: Alberto Gilardino, Pablo Osvaldo, Alessio Cerci, Mattia Destro, Lorenzo Insigne, Ciro Immobile, Mario Balotelli, Giuseppe Rossi, Stephan El Shaarawy.

Ðội tuyển Anh (Bảng D)


Bảng D






Hy vọng có thêm một lần đăng quang



Mỗi bốn năm, đều có cuộc tranh luận liệu lần này đội tuyển Anh có tái lập thành tích của những ngày huy hoàng đoạt cúp thế giới năm 1966 hay không. Bởi vì kể từ đó, đoàn quân Tam Sư có mặt 8 trong số 11 lần world cup nhưng chưa bao giờ vào đến trận chung kết.


Với World Cup tại Brazil, hy vọng không cao vì từ trước đến nay chưa có một đội tuyển nào của Châu Âu thắng giải trên vùng đất Nam Mỹ.









Ðội tuyển Anh quốc. (Hình: Getty Images)


Ðội tuyển Anh, hiện xếp hạng thứ 12 trên thế giới là một trong tám đội tuyển vô địch World Cup trên thế giới.


Lần đầu tiên tham dự World Cup 1950, tính luôn World Cup 2014, Anh quốc có mặt tại vòng chung kết World Cup 14 lần. Trong 13 lần có mặt trước đó, chỉ có hai lần World Cup 1950 và 1958 là đội tuyển Anh không vượt qua được vòng đầu tiên, các World Cup còn lại đội tuyển Anh có ba lần ở vòng 16 (World Cup 1982, 1998, 2010), sáu lần đến tứ kết (1954, 1962, 1970, 1986, 2002, 2006), một lần tranh bán kết gặp Ðức năm 1990 và một lần đang quang chức vô địch khi đứng ra tổ chức World Cup 1966.


Tại giải vô địch Châu Âu, đội tuyển Anh chưa hề có cơ hội giơ cao chiếc cúp vô địch. Thành tích cao nhất là vào bán kết trong hai năm 1968 và 1996.


Dự tranh vòng loại World Cup 2014, đội tuyển Anh nằm trong Bảng H cùng với các đội Ukraine, Montenegro, Ba Lan (Poland), Moldova và San Marino. Ðứng đầu bảng được 22 điểm với 6 trận thắng, 4 hòa và không hề nếm mùi thất bại, 31 lần đá thủng lưới đối phương trong khi chỉ để thua 4 bàn.


Tuyển Anh cũng chưa hề thắng Hoa Kỳ tại World Cup.


Dẫn dắt bởi huấn luyện viên đầy kinh nghiệm Roy Hodgson. Trước khi nắm giữ đội tuyển Anh, ông Roy Hodgson từng “trông coi” 16 đội bóng câu lạc bộ của tám quốc gia khác nhau. Trước đây, vị huấn luyện viên người Anh này từng đưa đội tuyển Thụy Sĩ vào đến vòng đấu loại trực tiếp của World Cup 1994 diễn ra tại Hoa Kỳ.


Ðem đến Brazil lần này, Hodgson chắc chắn sẽ không quên các cầu thủ chính như:


– Tiền đạo Wayne Rooney hiện đá cho Manchester United.


– Tiền vệ Steven Gerrard, đang thi đấu cho đội Liverpool, tuy ở tuổi 33, nhưng với kinh nghiệm trận mạc gần như là chọn lựa số một trong số các tiền vệ của Hodgson.


– Tiền vệ Frank Lampard của đội Chelsea.


Ngoài ra cũng có thể kể thêm các cầu thủ khác như Danny Welbeck (Manchester United). Daniel Sturridge (Liverpool), Jack Wilshere (Arsenal), Alex Oxlade Chamberlain (Arsenal), Andros Eownsend (Tottenham).


Danh sách cầu thủ: Dựa theo thành phần thi đấu giao hữu ngày 5 Tháng Ba, 2014:


Thủ Môn: Joe Hart, Ben Foster, Fraser Forster, John Ruddy.


Hậu Vệ: Glen Johnson, Ashley Cole, Gary Cahill, Chris Smalling, Luke Shaw, Leighton Baines, Steven Caulker.


Tiền Vệ: Steven Gerrard, Jack Wilshere, Jordan Henderson, Raheem Sterling, Michael Carrick, James Milner, Frank Lampard, Ross Barkley, Tom Cleverley, Adam Lallana, Alex Oxlade-Chamberlain, Andros Townsend.


Tiền đạo: Daniel Sturridge, Wayne Rooney, Rickie Lambert, Jermain Defoe, Danny Welbeck, Jay Rodriguez.

150 marijuana plants found in Arcadia; Vietnamese among arrested


By Alicia Banks, Los Angeles Times



Three men have been arrested after police found 150 marijuana plants inside an Arcadia home.







Marijuana plants




Marijuana plants. (Photo by John Greim/LightRocket via Getty Images)


The men were identified as Viet Van Tran, 24, of Arcadia; Jessie Soi Chu, 32, of Temple City and Rodrigo Salas Rodriguez, 48, of El Monte.


They were being held at the Arcadia jail for investigation of marijuana cultivation.


Police, acting on a tip, served a search warrant Tuesday about 3 a.m. at the home in the 1000 block of North 1st Avenue. Inside, detectives found multiple rooms with marijuana plants in various stages of growth.

Read the full story by Alicia Banks from Los Angeles Times.

Ðội tuyển Costa Rica (Bảng D)


Bảng D






Trở lại World Cup nhưng gần như phơi áo sớm



Vắng mặt World Cup 2010 Nam Phi, trở lại World Cup Brazil, Costa Rica là đội tuyển thứ ba thành công nhất tại khu vực Bắc, Trung Mỹ và vùng Caribbean (CONCACAF), chỉ sau Mexico và Hoa Kỳ. Hiện đứng thứ 34 trên bảng xếp hạng của FIFA Tháng Ba, 2014.









Ðội tuyển Costa Rica trước trận giao hữu với Paraguay ngày 5 Tháng Ba, 2014. (Hình: Getty Images)


Costa Rica cũng là đội tuyển thành công nhất vùng Trung Mỹ với bốn lần ra sân tại VCK World Cup (kể cả World Cup 2014) kể từ khi có mặt lần đầu tiên ở Italy năm 1990. Mặc dù được đến Ðức tranh tài World Cup 2006, nhưng Costa Rica lại có thành quả bết bát nhứt, xếp thứ 31 trong số 32 đội tuyển tham dự.


Ngoài ra đội tuyển Costa Rica còn ba lần vô địch khu vực CONCACAF (1963, 1969, 1989), và bảy lần đứng đầu giải UNCAF Nations Cup. Ngoài ra đội tuyển này còn tham dự bốn lần giải Copa América vào đến tứ kết trong hai kỳ 2001 và 2004.


Bị loại ngay ở vòng loại World Cup 2010 (thua Uruguay ở hai trận đấu playoffs), nhưng đoàn quân Los Ticos trở lại sân chơi lớn nhất hành tinh tại Brazil khi đứng thứ hai ở vòng thi đấu cuối cùng của vòng loại World Cup khu vực CONCACAF.


Tại vòng loại World Cup 2014, Costa Rica thắng tất cả 5 trận trên sân nhà, chỉ thua 2 trận trước Honduras và Hoa Kỳ trên sân khách.


Ðặc biệt trận đấu với Hoa Kỳ được nổi tiếng là trận “snow-game” vì diễn ra trên sân Dick’s Sporting Goods Park dưới cơn bão tuyết, trong Tháng Ba, 2013.


Jorge Luis Pinto là huấn luyện viên đội tuyển Costa Rica. Ông được liên đoàn bóng tròn quốc gia này mời trở lại ngôi trên ghế nóng trong năm 2011.


Những cầu thủ trụ cột bao gồm: Tiền đạo kiêm tiền vệ tấn công Bryan Ruiz đang chơi cho đội Fulham, tiền đạo Álvaro Saborio, hiện mang áo Real Salt Lake, là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất của Costa Rica tại vòng cuối cùng của vòng loại World Cup; Joel Campebell, tiền đạo của đội Olympiacos, Hy Lạp; Celso Borges (đội AIK), Keylor Navas (Levante), Giancarlo Gonzalez (Valerenga).


Danh sách cầu thủ: Dựa theo trận giao hữu với Paraguay ngày 5 Tháng Ba, 2014:


Thủ Môn: Keylor Navas, Patrick Pemberton.


Hậu Vệ: Michael Umaña, Junior Díaz, Roy Miller, Giancarlo González, José Salvatierra, Cristian Gamboa, Óscar Duarte, Waylon Francis.



Tiền Vệ: Celso Borges, Christian Bolaños, Michael Barrantes, José Miguel Cubero, Yeltsin Tejeda, Esteban Granados, Diego Calvo.


Tiền Ðạo: Álvaro Saborío, Bryan Ruiz, Joel Campbell, Marco Ureña, John Jairo Ruiz.

Vietnamese President shows support for overseas communities


From Bernama



HANOI — President Truong Tan Sang has emphasised the need to remove all obstacles to promote the potential of overseas Vietnamese (OV) communities, Vietnam News Agency (VNA) reported.







Truong Tan Sang




Vietnamese President Truong Tan Sang. (Photo by The Asahi Shimbun via Getty Images)


At a meeting held here Tuesday, Sang reiterated that the party, state and government consider the Vietnamese community living abroad as an indispensable part of the country, and stressed the leaders’ willingness to consider opinions and recommendations from all people.


The meeting was held to review 10 years of implementing the Politburo’s resolution on affairs relating to expatriates.


It was to review achievements and weaknesses over the past ten years and discuss how to maximise the strength of national unity so that it is supported by the 4.5 million Vietnamese living and studying aboard.


“This is a chance to recognise the OVs’ contributions to turning Vietnam into a industrialised country by 2020 and create a strong, democratic and civilised nation,” Deputy Prime Minister and Foreign Minister Pham Binh Minh said at the event.

Read the full story from Bernama.

Đội tuyển Uruguay (Bảng D)


Bảng D






Tạo tiếng tăm một lần nữa


Chiếm vị trí thứ 6, trên bảng xếp hạng thế giới FIFA trong Tháng Ba, 2014, đội tuyển Uruguay là một trong những đội tuyển thành công nhất trên thế giới với 15 lần đoạt danh hiệu vô địch Copa América (vô địch Nam Mỹ) cũng như hai lần đăng quang vô địch World Cup 1930 và 1950.


Cho đến hiện nay, Uruguay là quốc gia duy nhất trên thế giới đoạt vô địch World Cup với dân số khoảng 3.25 triệu người.









Ðội tuyển Uruguay trước trận đấu với Austria ngày 5 Tháng Ba, 2014. (Hình: Getty Images)


Trong những thời gian đầu của giải World Cup, Uruguay là một cường quốc bóng tròn. Trước khi giải World Cup lần đầu tiên diễn ra, đội tuyển Uruguay đã hai lần đoạt huy chương vàng bóng tròn thế vận hội năm 1924 và 1928. Bởi vì là đội hay nhất trong thời đại này, cho nên được FIFA chọn đứng ra tổ chức World Cup lần đầu tiên vào năm 1930 và đã đoạt chức vô địch dễ dàng.


Vì lý do chính trị, Uruguay đã vắng mặt hai kỳ World Cup kế tiếp nhưng đã trở lại ở World Cup 1950, tạo nên cú sốc lớn khi đá bại đội tuyển Brazil 2-1 trong trận chung kết để đoạt chức vô địch thế giới lần thứ hai.


Thời gian sau này, vì nhiều lý do khác nhau, bóng tròn Uruguay khi bổng khi trầm và có vài lần vắng mặt trên sân chơi cao nhất thế giới. Tính chung, Uruguay tham dự World Cup 12 lần. Từ năm 2000 đến nay, Uruguay đều có mặt tại VCK World Cup ngoại trừ năm 2006.


Tại World Cup 2010, tranh tứ kết, đội tuyển Uruguay so tài với Ghana trong trận đấu đầy kịch tính và thần may mắn đứng về phía Urguay khi cầu thủ Ghana đá hỏng quả phạt đền ngay những giây phút cuối cùng của trận đấu sau khi cả hai đang hòa nhau 1-1.


Tuy lọt đến bán kết World Cup vừa qua, nhưng trên con đường tranh vé đến Brazil 2014, ngay từ vòng loại khu vực Nam Mỹ, các tuyển thủ Uruguay gặp nhiều khó khăn, chỉ đứng thứ năm trên bảng xếp hạng sau Argentina, Colombia, Chile, Ecuador, buộc phải đá playoffs với đội thứ 5 của khu vực Á Châu là Jordan.


Trước đội tuyển Jordan quá yếu của Châu Á, Uruguay dễ dàng chính thức đặt chân đến Brazil.


Huấn luyện viên Óscar Washington Tabárez nắm đội tuyển Uruguay trong năm 2006, đã đạt được thành quả hết sức ấn tượng, đặc biệt tại World Cup 2010 nên được Liên đoàn bóng tròn Uruguay tiếp tục giữ chân ông thêm thời gian nữa đến sau World Cup 2014.


Những cầu thủ chính gần như sẽ có tên trong thành phần đội tuyển Uruguay đến Brazil là tiền đạo Luis Suarez hiện thi đấu cho Liverpool, tiền đạo Edinson Cavani, mang màu áo đội Paris Saint Germain, và hậu vệ Diego Lugano hiện chơi cho đội West Bromwich Albion của Premier League, Anh quốc. Lẽ dĩ nhiên cũng không thể vắng mặt như Diego Fordan (Cerezo Osaka), Egidio Arevalo, Cristian Rodriguez (Atletico Madrid).


Danh sách cầu thủ: Dựa theo thành phần thi đấu giao hữu với Austria ngày 5 Tháng Ba, 2014:


Thủ Môn: Fernando Muslera, Martín Silva,


Hậu Vệ: Diego Lugano (captain), Maxi Pereira, Diego Godín, Martín Cáceres, Jorge Fucile, José María, Alejandro Silva


Tiền Vệ: Diego Pérez, Cristian Rodríguez, Walter Gargano, Álvaro Pereira, Egidio Arévalo Ríos, Álvaro González, Gastón Ramírez, Nicolás Lodeiro


Tiền Đạo: Diego Forlán, Luis Suárez, Abel Hernández, Christian Stuani.

Tin mới cập nhật