SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Nghi can Nguyễn Christopher Thiên Phước, 26 tuổi, Việt kiều Mỹ, bị bắt tại quận 1, Sài Gòn, với cáo buộc “cướp giật tài sản.”
Theo báo Thanh Niên hôm 4 Tháng Giêng, vụ cướp xảy ra vào trưa 26 Tháng Mười Hai, 2024, nhưng đến nay nhà chức trách mới công bố.
Nghi can Nguyễn Christopher Thiên Phước lúc bị bắt. (Hình: Thanh Niên)
Vào ngày hôm đó, nghi can Phước ra tay cướp giật túi xách của anh JG, 20 tuổi, quốc tịch Na Uy, khi nạn nhân đang dùng điện thoại trên đường Cống Quỳnh, quận 1.
Dù quai túi xách bị đứt nhưng anh JG kịp thời phản ứng, giật lại.
Nghi can Phước không từ bỏ ý định, tiếp tục giật cái túi xách.
Phát giác sự việc, nhiều người đi đường cùng tổ tuần tra của Công An Phường Phạm Ngũ Lão xông tới khống chế nghi can.
Nghi can được ghi nhận vùng vẫy, chống cự tìm đường trốn nhưng bất thành.
Khi bị đưa về đồn, nghi can Nguyễn Christopher Thiên Phước khai nhận mình đánh liều cướp giật tài sản do không có tiền tiêu xài và mua ma túy. Xét nghiệm nhanh cho thấy nghi can này dương tính với cần sa.
Trước vụ này, cứ vài tháng, các báo ở Việt Nam lại ghi nhận một vụ Việt kiều Mỹ phạm pháp khi về thăm quê.
Báo Tuổi Trẻ hồi Tháng Sáu năm ngoái cho hay, nghi can Nguyễn Đình Trung, 62 tuổi, Việt kiều Mỹ, bị bắt tại thành phố Huế, tỉnh Thừa Thiên Huế, với cáo buộc lừa “làm hồ sơ cho người Việt đi làm việc và định cư ở Mỹ,” chiếm đoạt 1.7 tỷ đồng ($66,902).
Cùng bị bắt với nghi can Trung là đồng phạm Nguyễn Thị Hoa, 44 tuổi, ở địa phương nêu trên.
Nghi can Trung thường xuyên về Việt Nam, câu kết với nghi can Hoa tìm “con mồi” là những người muốn làm hồ sơ đi lao động và định cư tại Mỹ.
Công An Phường Phạm Ngũ Lão, quận 1, Sài Gòn, tuần tra tại khu phố Tây Bùi Viện. (Hình: Công An Nhân Dân)
Hai nghi can ra giá $25,000 mỗi hồ sơ.
Sau khi nhận tiền, nghi can Trung không làm hồ sơ cho nạn nhân mà quay về Mỹ.
Hai nghi can Trung và Hoa đã chiếm đoạt của sáu nạn nhân ở huyện Phong Điền và Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên Huế, tổng cộng 1.7 tỷ đồng.
Số tiền này cả hai chia nhau để mua xe hơi và chi xài cá nhân.
Đầu Tháng Năm, 2024, nghi can Trung lại nhập cảnh về Việt Nam cùng nghi can Hoa lừa đảo, chiếm đoạt tiền của một số bị hại rồi bỏ trốn vào tỉnh Quảng Nam.
Vài tuần sau, cả hai đặt vé máy bay sang Mỹ thì bị Công An Tỉnh Thừa Thiên Huế lần ra dấu vết và bắt giữ. (N.H.K) [qd]
DẢI GAZA (NV) – Ôm cơ thể bất động được bọc trong chăn của đứa con mới sinh, anh Yahya Al-Batran tưởng tượng đứa con trai Jumaa của mình sẽ nói gì nếu cậu bé biết nói. “Con đã bỏ cha để về với Thượng Đế, Cha ơi,” anh Batran thốt lên trong khi Jumaa, mắt vẫn mở và mình mặc một chiếc áo len quá lớn so với cơ thể yếu đuối của nó, còn nằm yên trong vòng tay của anh, theo nguồn tin Đài NBC News hôm Thứ Bảy, 4 Tháng Giêng.
Jumaa là một trong ít nhất 5 em bé đã không sống sót nổi trong cái lạnh buốt giá và điều kiện khắc nghiệt đang trùm phủ lên khắp Gaza giữa mùa Đông năm nay trong lúc Israel đang mở cuộc tấn công gây chết chóc ở vùng đất Palestine này, các giới chức y tế địa phương cho biết.
Theo lời các giới chức tại Bệnh Viện Thánh Tử Đạo Al-Aqsa ở Deir al-Balah cho NBC News biết vào hôm Thứ Tư thì anh trai song sinh của cậu bé, là Ali, đang chiến đấu để giành lấy sự sống trong phòng chăm sóc đặc biệt sau khi anh Batran và vợ thức dậy và thấy hai đứa trẻ sinh non cách nay vài ngày đang nằm bất động trong căn lều của họ.
Người dân Palestine xem xét thiệt hại của những căn lều ở Deir el-Balah, Dải Gaza ngày 4 Tháng Giêng, 2025, sau một cuộc không kích của Israel. (Hình: SAEED JARAS/Middle East Images/AFP/Getty Images)
Trong cuộc phỏng vấn tại chỗ với NBC News vào hôm Chủ Nhật, anh Batran kể lại rằng anh đã thức dậy giữa tiếng động của vợ mình đang tuyệt vọng cố gắng đánh thức cặp song sinh mới chào đời của họ khi chúng nằm bất động trong căn lều lạnh lẽo — hiện là mái ấm của gia đình gồm tám người sau khi họ chạy trốn khỏi Beit Lahia ở miền Bắc Gaza. Họ đã chạy hộc tốc để đưa Jumaa và Ali đến Bệnh Viện Al-Aqsa, nhưng đã quá muộn cho bé Jumaa, anh Batran nói. “Nó đã chết cóng mất rồi.”
“Tôi không thể che chở cho các con của mình. Tôi đã phải chứng kiến chúng chết trước mắt mình,” anh Batran nói trong lúc mô tả cách anh ngủ mà không có chăn vào ban đêm, sử dụng mọi thứ gia đình có được để giữ ấm cho con mình.
Nhiệt độ lúc đêm về ở Gaza giảm xuống dưới 45 độ F trong tuần này, trong khi mưa lớn làm ngập lụt hơn 1,500 căn lều trú ẩn cho các gia đình phải đi di tản trên khắp khu vực, theo cơ quan Phòng Vệ Dân Sự Gaza.
Các giới chức y tế địa phương cho biết có hơn 45,000 người đã thiệt mạng trong cuộc tấn công của Israel vào khu vực này, nơi trẻ em không những chỉ phải đối phó với thực tế hàng ngày của các cuộc tấn công của quân Israel mà còn phải rời bỏ nhà cửa của chúng giữa lúc các dịch vụ chăm sóc con người bị phá hủy gần như hoàn toàn.
“Mùa Đông ở đây lạnh đến mức… nội trong tuần trước đã có ba trường hợp trẻ sơ sinh tử vong chỉ vì lều trại lạnh lẽo và thiếu thức ăn cho chúng,” Bác Sĩ Mimi Sayed, một y sĩ cấp cứu người Mỹ tình nguyện tại Bệnh Viện Al-Aqsa, nói với các phóng viên trong một cuộc phỏng vấn vào hôm Thứ Ba.
“Không gì có thể so sánh được với những sự việc đang xảy ra ở Gaza,” Bác Sĩ Sayed nói. (TTHN)
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Hai bà Cao Thị Đợi, 63 tuổi, và Lê Thị Thuận, 39 tuổi, ở Thanh Hóa, bị bắt, khởi tố ở Hà Nội với cáo buộc “lợi dụng khiếu kiện gây rối trật tự công cộng.”
Theo báo Dân Việt hôm 4 Tháng Giêng, vụ bắt giữ hai nữ bị can xảy ra sau khi nhà chức trách quy chụp rằng một số công dân lợi dụng quyền khiếu nại, tố cáo để thực hiện “các hoạt động phức tạp” gây mất an ninh trật tự tại quận Ba Đình, Hà Nội.
Bị can Cao Thị Đợi (phải) lúc bị bắt. (Hình: Dân Việt)
Hai bị can Đợi và Thuận bị xác định nằm trong nhóm người khiếu kiện đất đai đến từ thành phố Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa.
Nhóm này bị công an cho rằng thường xuyên tụ tập đông người không đúng nơi quy định tại khu vực đặt trụ sở cơ quan đảng, nhà nước ở quận Ba Đình.
Bản tin cho biết, dù Công An Quận Ba Đình đã cưỡng chế, buộc nhóm người Thanh Hóa khiếu kiện trở về địa phương nhưng sau đó họ tiếp tục kéo ra Hà Nội khiếu kiện, gây mất an ninh trật tự.
Nhà chức trách cáo buộc rằng nhóm người Thanh Hóa “la hét, to tiếng, có hành vi quá khích, phản cảm, không phù hợp với thuần phong mỹ tục, dùng điện thoại di động phát livestream trên mạng xã hội nhằm gây áp lực với cơ quan chức năng.”
Cũng theo báo Dân Việt, trước lúc bắt hai bị can Đợi và Thuận, Công An Quận Ba Đình đã xử phạt sáu người khác đến từ tỉnh Thanh Hóa.
Trong vài tháng qua, đã có nhiều người bị bắt giữ với cùng cáo buộc như đối với hai nữ bị can nêu trên.
Báo Thanh Niên hồi đầu Tháng Mười năm ngoái cho biết, bị can Nguyễn Văn Trong, 54 tuổi, và vợ, bà Lê Thị Hòa, ở huyện Sơn Hòa, tỉnh Phú Yên, bị bắt, khởi tố với cáo buộc “lợi dụng quyền khiếu nại, tố cáo, tố giác để làm đơn gửi nhiều cấp, nhiều ngành.”
Hai vợ chồng bị can Trong bị Công An Huyện Sơn Hòa quy tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước…”
Hồ sơ của công an cho biết, vợ chồng bị can Trong nhận quyền sở hữu một khu đất rộng 240 mét vuông tại thị trấn Củng Sơn, huyện Sơn Hòa, nhưng tòa án địa phương không công nhận điều này.
Do vậy, từ năm 2022 đến lúc bị bắt, vợ chồng bị can Trong làm 104 đơn tố cáo, đơn khiếu nại, đơn tố giác tội phạm, đơn đề nghị, đơn phản ảnh, gửi đến nhiều cơ quan từ cấp huyện đến trung ương tố cáo, khiếu nại, tố giác các cán bộ, lãnh đạo địa phương.
Bản tin cho rằng, vợ chồng bị can Trong không chấp nhận rằng các đơn tố cáo, khiếu nại của họ “là sai sự thật” theo giải thích của nhà chức trách.
Một vụ cưỡng chế đất đai tại thành phố Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa. (Hình: Thanh Hóa)
Trong một vụ tương tự xảy ra hồi đầu Tháng Tám, 2024, theo báo Tuổi Trẻ, bị can Nguyễn Đình Trung, 66 tuổi, ở quận Thanh Khê, thành phố Đà Nẵng, bị bắt, khởi tố cũng với cáo buộc “lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của nhà nước…”
Công An Thành Phố Đà Nẵng quy chụp cho bị can Trung “soạn thảo, lan truyền nhiều đơn tố cáo, tố giác sai sự thật, bịa đặt gửi nhiều cơ quan tổ chức từ trung ương đến địa phương.”
Ngoài ra, ông này còn bị khép cho hành vi “chia sẻ thông tin chưa được kiểm chứng trên mạng xã hội.” (N.H.K) [qd]
ATLANTA, Georgia (NV) – Quốc tang cựu Tổng Thống Jimmy Carter bắt đầu hôm Thứ Bảy, 4 Tháng Giêng, khi người Mỹ tri ân vị tổng thống thứ 39 qua đời cuối tuần qua, thọ 100 tuổi, theo USA Today.
Linh cữu cựu Tổng Thống Jimmy Carter, phủ quốc kỳ Mỹ, được đưa tới Trung Tâm Carter ở Atlanta, Georgia, hôm Thứ Bảy, 4 Tháng Giêng. (Hình: Alex Brandon/POOL/AFP via Getty Images)
Linh cữu ông Carter được quàn tại Trung Tâm Carter ở Atlanta, Georgia, từ 7 giờ tối Thứ Bảy, giờ miền Đông, và công chúng được phép tới viếng bất cứ lúc nào trong ngày tới 6 giờ sáng Thứ Ba.
Trưa Thứ Bảy, đoàn xe tang dừng tại Quốc Hội tiểu bang Georgia và mọi người dành phút mặc niệm trước khi linh cữu cựu Tổng Thống Carter được đưa tới Trung Tâm Carter, tổ chức bất vụ lợi, phi chính phủ được ông thành lập năm 1982.
Trước đó, sáng Thứ Bảy, đoàn xe tang khởi hành ở Plains, Georgia, thị trấn quê nhà cựu Tổng Thống Carter.
Ba mươi chín tiếng chuông trang nghiêm vang lên giữa không khí yên tĩnh của buổi sáng Tháng Giêng lạnh giá tại căn nhà thời thơ ấu của ông Carter gần Plains.
Dọc đường đi Atlanta dài nhiều tiếng đồng hồ, người dân bày tỏ lòng tiếc thương đối với vị cựu tổng thống xuất thân là nông dân trồng đậu phộng, bằng cách vẫy cờ Mỹ và chào ông lần cuối.
Ngay trước 4 giờ chiều Thứ Bảy, đoàn xe tang tới Trung Tâm Carter. Khi linh cữu của ông tới gần một bên bồn hoa có cột cờ trong khuôn viên trung tâm, không khí yên tĩnh bao trùm cả khu vực đó, chỉ có tiếng bấm máy của phóng viên.
Sau đó, dàn quân nhạc bắt đầu chơi hai bản “Hail to the Chief” và “America the Beautiful,” khi nắng chiều buông xuống.
Đối diện dàn quân nhạc là gia đình cựu Tổng Thống Carter, trong đó có ông Jason Carter, cháu ông Carter và từng là thượng nghị sĩ tiểu bang Georgia.
Rồi nhân viên tang lễ đưa linh cữu phủ quốc kỳ Mỹ vào trong trung tâm.
Ông Jason Carter, chủ tịch Hội Đồng Quản Trị trung tâm, phát biểu mở đầu nghi lễ bên trong.
“Tinh thần của ông tràn ngập nơi này,” ông Jason Carter nói. “Lý do thực sự mà tinh thần của ông tràn ngập nơi này là vì những người đang đứng ở đây.”
Bà Angela Abreu đặt hoa tưởng nhớ cựu Tổng Thống Jimmy Carter trước Trung Tâm Carter ở Atlanta, Georgia, hôm Thứ Bảy, 4 Tháng Giêng. (Hình: Andrew Caballero-Reynolds/AFP via Getty Images)
Từ sáng Thứ Bảy, người dân đã tới Trung Tâm Carter để tri ân vị cựu tổng thống. Bãi cỏ xung quanh bảng hiệu của trung tâm tràn ngập hoa, mẩu giấy viết tay và vật kỷ niệm.
Có người để đậu phộng ở đó nhằm tưởng nhớ những năm ông Carter sinh sống trên trang trại đậu phộng ở Plains. Có người để chiếc mũ xây dựng màu xanh lạt nhằm tưởng nhớ công lao hàng chục năm của ông với Habitat for Humanity, tổ chức chuyên xây nhà cho người tị nạn và người vô gia cư.
Trong những mẩu giấy để ở đó, có mẫu giấy đáng chú ý của cô bé tên Stella, 7 tuổi. Bé Stella cảm ơn ông Carter vì “đấu tranh cho quyền bình đẳng và hòa bình thế giới.” Một con gấu bông màu hồng được đặt cạnh mẩu giấy của cô bé.
Thứ Ba tới, linh cữu cựu Tổng Thống Carter sẽ được đưa tới thủ đô Washington, DC. (Th.Long) [qd]
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Bị can Chu Thị Diệu Châu, 19 tuổi, ở huyện Sóc Sơn, Hà Nội, bị bắt, khởi tố với cáo buộc xịt hơi cay để cướp 80 triệu đồng ($3,146) rồi mua iPhone, đi bar.
Theo báo Tuổi Trẻ hôm 4 Tháng Giêng, do thiếu tiền, bị can Châu lập Facebook “Minh Minh” với mục đích lừa gạt những người kinh doanh dịch vụ chuyển tiền, đổi tiền mới để lì xì dịp Tết.
Bị can Chu Thị Diệu Châu. (Hình: Tuổi Trẻ)
Hồi giữa Tháng Mười Hai, ông T., 34 tuổi, ở quận Long Biên, Hà Nội, liên lạc với bị can Châu để đổi 80 triệu đồng tiền mới.
Hai bên thỏa thuận mức phí đổi tiền là 950,000 đồng ($37) và 200,000 đồng ($8) phí vận chuyển đến xã Minh Trí, huyện Sóc Sơn.
Ông T. sau đó thuê ông Đ., 70 tuổi, ở Hà Nội, mang 80 triệu đồng đến điểm hẹn đổi tiền.
Bị can Châu mang theo một bình xịt hơi cay. Khi ông Đ. lấy tiền ra thì nữ bị can xịt hơi cay vào mặt rồi cướp số tiền.
Sau khi gây án, bị can Châu bỏ lại xe gắn máy nhưng vẫn kịp chạy thoát thân.
Với số tiền cướp được, bị can Châu lập tức mua một điện thoại iPhone 16 Pro Max, một đồng hồ Apple Watch, nửa chỉ vàng…
Ngoài ra, nữ bị can chơi sộp, chi 20 triệu đồng ($786) rủ bạn bè đi ăn uống và đi bar.
Đến khi bị Công An Huyện Sóc Sơn triệu tập về đồn, bị can Chu Thị Diệu Châu khai nhận hành vi cướp giật.
Bà NTTT (trái) bị xử phạt vì báo tin giả việc bị cướp giật tiền trúng vé số. (Hình: Tuổi Trẻ)
Trong một vụ khác xảy ra ở Sài Gòn, báo Dân Trí hôm 31 Tháng Mười Hai năm ngoái cho hay, bà NTTT, 30 tuổi, ở quận 3, bị công an phạt hành chính 2.5 triệu đồng ($98) vì báo tin giả bị cướp, nhằm chiếm đoạt 137 triệu đồng ($5,388) tiền trúng vé số của mẹ ruột.
Theo bản tin, sau khi được mẹ mình nhờ đi nhận tiền trúng vé số tại quận Bình Tân, bà T. muốn lấy số tiền này nên tấp vào đồn Công An Phường Cầu Kho, quận 1, báo tin mình “bị hai tên cướp giật túi” trên đường Nguyễn Văn Cừ.
Xem lại camera an ninh trên tuyến đường nêu trên, công an không thấy vụ cướp nào như lời bà T. nên cáo buộc người phụ nữ này về hành vi “báo tin giả.” (N.H.K) [qd]
SANTA ANA, California (NV) – Người đi bộ ở Santa Ana thiệt mạng sau khi bị ba chiếc xe tông tối Thứ Sáu, 3 Tháng Giêng, cảnh sát cho hay, theo nhật báo The Orange County Register.
Khoảng 9 giờ tối, cảnh sát tới đoạn đường First giữa đường Clara với Sullivan, nơi nạn nhân bị tông, bà Natalie Garcia, phát ngôn viên Sở Cảnh Sát Santa Ana (SAPD), cho biết.
Xe cảnh sát Santa Ana tại hiện trường tai nạn. (Hình minh họa: Santa Ana Police Department)
Nạn nhân được chở đi bệnh viện và qua đời ở đó, theo bà Garcia. Cảnh sát chưa công bố tên tuổi người này, chỉ cho biết là đàn ông.
Trong ba chiếc xe tông nạn nhân, chỉ một chiếc ở lại hiện trường và hợp tác với cảnh sát điều tra, còn hai chiếc kia bỏ chạy, bà Garcia cho hay.
Khu vực nơi nạn nhân bị tông rất tối và không có vạch đi bộ, theo SAPD. Cảnh sát chưa biết lý do nạn nhân đi bộ ở đó, cũng như tình huống người này bị tông.
SAPD kêu gọi ai biết thông tin liên quan tới vụ này thì gọi cảnh sát số 714-245-8700. (Th.Long) [qd]
HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Thủ tướng Robert Fico của nước Đông Âu Slovakia có vẻ đang bí mật ở Hà Nội khiến dư luận nước họ xôn xao và phẫn nộ.
Báo chí và truyền hình Slovakia theo nhau đưa tin kèm theo hình ảnh lấy từ video clip mà ông Fico phổ biến trên mạng xã hội ngày 2 Tháng Giêng 2025. Trong đó, ông đả kích tổng thống Zelensky của Ukraine đã “khủng bố” cả Nga và nước ông khi chấm dứt hợp đồng dẫn khí đốt.
Thủ tướng Robert Fico của Slovakia ngồi trong căn phòng được cho là tại khách sạn Capella ở Hà Nội.(Hình: NextaTV)
Nga cung cấp khí đốt cho nhiều nước ở Âu châu trong đó có Slovakia qua một đường ống xuyên qua Ukraine. Lợi tức từ thương vụ này đem về cho Nga hàng tỉ đô la mỗi năm. Nhưng Nga xâm lăng Ukraine từ đầu năm 2022 đến nay, gây thiệt hại vô cùng lớn lao cho Ukraine về mọi mặt. Hiện nay cuộc chiến vẫn tiếp diễn khốc liệt và không biết bao giờ chấm dứt dù có một số đề nghị hòa bình.
Nhằm cắt đứt phần lợi tức tài trợ xâm lăng của Nga, Ukraine đã quyết định không gia hạn hợp đồng cho sử dụng hệ thống ống dẫn khí nói trên từ 1 Tháng Giêng 2025. Ngày 22 Tháng Mười Hai 2024, truyền thông cho hay ông Fico đến Moscow gặp tổng thống Nga Vladimir Putin bàn luận về vấn đề cung cấp khí đốt. Bề ngoài thì như vậy còn những gì khác được thảo luận, không ai biết.
Thủ tướng Fico của Slovakia là một trong ba lãnh tụ Âu châu giữ quan hệ thân hữu chặt chẽ với Moscow cũng như chỉ trích khối Liên Âu hậu thuẫn mọi mặt, nhất là võ khí đạn được, cho Ukraine chống lại cuộc xâm lăng của Nga.
Ngay sau cuộc gặp Putin được phổ biến, đến hôm nay 4 Tháng Giêng 2025, người ta không thấy ông Fico xuất hiện ở đâu nữa và không ai biết ông đang ở đâu, làm gì. Báo chí ở thủ đô Bratislava liên lạc với văn phòng của ông thì không được trả lời.
Nhưng sau khi ông Fico phổ biến trên mạng ngày 2 Tháng Giêng video clip đả kích tổng thống Zelensky của Ukraine, truyền thông Slovakia dựa trên hình ảnh với những nét thiết trí xa hoa sang trọng đặc trưng của căn phòng mà ông Fico ngồi ở đó để nói, họ cho biết đó là phòng có tên là Madame Butterfly của khách sạn 5 sao Capella ở Hà Nội. Giá biểu một ngày một đêm cư ngụ ở trong phòng này là 6,200 Euro hay khoảng $6,400 USD.
“Mặc dù được giới truyền thông hỏi, cả khách sạn cũng như chính phủ Slovakia không cho biết ông Fico có những hoạt động gì ở Hà Nội”, báo Spectator ngày 3 Tháng Giêng viết. “Hậu quả là mọi người không được biết ông đến Việt Nam làm gì vì không có tin tức chính thức có chuyến viếng thăm được loan báo. Ai trả tiền trú ngụ xa hoa đắt giá cho ông, hoặc lý do tại sao ông lại không cho biết rõ ông đang ở đâu”.
Mối quan hệ giữa Fico với Việt Nam khá chặt chẽ. Tháng Mười 2023, ông từng tuyên bố sẽ đến thăm Việt Nam và Trung Quốc vì nước ông thay đổi chính sách đối ngoại khác với chủ trương chung của Liên Âu mà Slovakia là thành viên.
Có nhiều người Việt Nam sinh sống, kinh doanh hay du học ở Slovakia vì hai nước vốn là chư hầu của Nga thời còn có đế quốc Liên Xô. Chính phủ của ông Fico đã từng đóng vai trò tiếp tay đắc lực cho phái đoàn Bộ trưởng Công an Tô Lâm sang Đức bắt cóc ông quan tham nhũng Trịnh Xuân Thanh về Việt Nam bỏ tù hồi Tháng Bảy 2017.
Bồn tắm dát vàng trong phòng “Madame Butterfly” khách sạn Capella ở Hà Nội. (Hình: NextaTV)
Vụ bắt cóc này được báo chí Đức cũng như báo chí Slovakia tường thuật chi tiết đoàn thầy trò Tô Lâm ở đâu, sử dụng xe gì, đi từ đâu đến đâu, Trịnh Xuân Thanh bị chích thuốc mê nằm trên cáng thế nào. Thậm chí, chính phủ Slovakia đã cho Tô Lâm sử dụng máy bay công đưa Trịnh Xuân Thanh về Việt Nam quá cảnh Nga thế nào.
Bây giờ, ông thủ tướng Fico đến Hà Nội để làm gì? Có phải để lấy tiền thưởng đã trợ giúp bắt cóc Trịnh Xuân Thanh thành công không? Hay toan tính những gì khác khi giao thương giữa Việt Nam với Slovakia chỉ trên dưới $1 tỉ USD hàng năm.
Theo báo Spectator, Michal Simecka, lãnh tụ đảng đối lập Progressive Slovakia, đả kích ông Fico đang hưởng thụ xa hoa trong khi người dân nước họ đang đối diện với tăng thuế và vật giá gia tăng. Ông Simecka kêu gọi ông Fico giải thích làm thế nào ông có thể đài thọ tiền khách sạn xa hoa ở Hà Nội.(NTB)
Bún thịt nướng chả rạm, món ngon gia đình
Bún thịt nướng chả rạm sẽ tăng thêm hương vị và nhất là cuốn chả nhỏ nhắn giòn rụm sẽ hấp dẫn hơn nhiều lần một cái chả giò truyền thống. Làm món này không khó chỉ cần kiên nhẫn một chút là thành công.
Hôm Thứ Bảy, 4 Tháng Giêng, ông Trump gọi Chánh Án Merchan là “vị chánh án lộn xộn nhất lịch sử tiểu bang New York.”
Ông Donald Trump, tổng thống đắc cử. (Hình minh họa: Josh Edelson/AFP via Getty Images)
“Tôi không bao giờ làm giả hồ sơ kinh doanh. Đó là cáo trạng giả dối, bịa đặt của vị chánh án bị mua chuộc, đang làm việc cho Bộ Phi Tư Pháp của Biden/Harris, là cuộc tấn công đối thủ chính trị của họ, TÔI!” ông Trump viết trên mạng xã hội Truth Social của ông.
“Ông ta tạo ra vụ án không có thực. Cấm tôi bàn tán để tôi không thể nói ông ta bất lương như thế nào,” ông Trump tiếp. “Đám Tin Giả biết hết chuyện này, nhưng họ không lên tiếng. Ông ta có lẽ là vị chánh án lộn xộn nhất lịch sử tiểu bang New York.”
Ông Trump công kích Chánh Án Merchan sau một ngày ông Merchan bác bỏ đơn của ông Trump đòi hủy vụ án chi tiền bịt miệng, đồng thời cho hay sẽ tuyên án ngày 10 Tháng Giêng, trước lễ nhậm chức của ông Trump 10 ngày.
Chánh Án Merchan lưu ý hủy bỏ bản án kết tội ông Trump trong vụ chi tiền bịt miệng sẽ “gây thiệt hại khôn lường cho niềm tin của toàn thể người dân vào nền pháp trị.”
Ông Merchan cho biết ông Trump có quyền đích thân tới dự phiên tòa kết án hoặc dự từ xa. Nhưng ông Merchan tỏ ý sẽ không bỏ tù ông Trump.
Tuy nhiên, Tổng Thống Đắc Cử Trump vẫn lên án ông Merchan, nói ông “hoàn toàn mất kiểm soát, là chánh án ghét Trump” và đề nghị tước quyền làm luật sư của ông.
“Nên tước quyền làm luật sư của chánh án này. Đây là lý do người ta, và công ty, đang BỎ CHẠY khỏi New York,” ông Trump viết trên Truth Social. “Một hệ thống tòa án đồi bại.”
Ông Trump tiếp tục cáo buộc vụ án này mang mục đích chính trị.
Tháng Năm năm ngoái, ông Trump bị kết tội toàn bộ 34 tội đại hình làm giả hồ sơ kinh doanh liên quan tới khoản tiền bịt miệng diễn viên khiêu dâm Stormy Daniels trong những ngày cuối cùng cuộc bầu cử tổng thống năm 2016, sau khi bà Daniels dọa tố cáo chuyện ăn nằm với ông Trump. (Th.Long) [qd]
Việt Nam là nơi đàn áp thô bạo những người dũng cảm đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền. Bảo vệ người đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam chỉ “trên giấy” mà thôi!
Mặc dù đã trúng cử trở thành thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc nhưng CSVN vẫn luôn đàn áp và bắt giam những người bất đồng chính kiến. Nếu Liên Hiệp Quốc không thúc ép Việt Nam thả người, mặc kệ Việt Nam tự do chà đạp nhân quyền, rõ ràng chiếc ghế nhân quyền Liên Hiệp Quốc chỉ là hình thức.
Ông Nguyễn Thanh Chấn, người bị oan sai phải ngồi tù oan ức trong vòng 10 năm. (Hình: Dân Trí)
Đảng cộng sản độc tài Việt Nam luôn tuyên truyền với một luận điệu xuyên tạc, xảo trá, bẻ cong sự thật rằng: “Việt Nam không chỉ nhận thức rõ nhân quyền, quyền con người là giá trị phổ quát đối với nhân loại, mà còn chú trọng thực thi đầy đủ, nghiêm túc, trách nhiệm nhằm thúc đẩy và bảo vệ quyền con người trong thực tiễn.”
Nhưng có một điều luôn thực tế là Việt Nam “đang bóp nghẹt nhân quyền,” “bóp nghẹt tự do ngôn luận.” Nhà cầm quyền cộng sản sẵn sàng đem ra xét xử, bắt bỏ tù những người bất đồng chính kiến như: thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh, ông Lê Đình Lượng, Nguyễn Chí Tuyến, Bùi Văn Thuận, Đặng Đăng Phước, Đỗ Nam Trung,… Họ là những người lên tiếng về các quyền tự do ngôn luận, tự do tôn giáo… Mới đây blogger Đường Văn Thái bị mật vụ CSVN bắt cóc tại Thái Lan và sau đó kết án ông với mức án 12 năm tù giam, và 3 năm quản chế.
Ngoài ra, CSVN còn bày ra luật an ninh mạng để đe doạ và đàn áp tất cả mọi người dùng mạng xã hội, bắt giữ, bỏ tù những người lên tiếng vì những bất công trong xã hội và gọi họ là “phản động,”, là thế lực thù địch.
Ông Phil Robertson, Phó Giám Đốc Ban Á châu của Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền phát biểu: “Mặc dù Việt Nam công nhiên ngược đãi những người vận động cho nhân quyền, nhưng các nhà tài trợ và đối tác thương mại hầu như không làm gì để gây sức ép với chính quyền nước này về những vi phạm nhân quyền của họ.”
Nhà nước Việt Nam đang quyết tâm “triệt hạ tiếng nói bất đồng” hay “bóp nghẹt tự do báo chí”?
Ngày 12 Tháng Mười Hai vừa qua, phái đoàn Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc công bố quyết định tái ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc nhiệm kỳ 2026-2028. Đây là lần thứ ba Việt Nam tham gia ứng cử, sau hai nhiệm kỳ đã đắc cử, vào các năm 2014 đến 2016 và 2023 đến 2025.
Trong Tuyên ngôn quốc tế Nhân quyền và Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị đều khẳng định: “Không ai bị tra tấn hoặc bị đối xử, trừng phạt một cách tàn bạo, vô nhân đạo hoặc hạ nhục.” Tuy nhiên ở Việt Nam tình trạng người dân bị đánh chết trong đồn vẫn liên tiếp xảy ra hằng năm.
Điển hình vào Tháng Ba 2024, một người dân đã bị Lưu Quang Trung, chức vụ trung uý , đánh đến chết trong đồn công an huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai. Mãi đến Tháng Mười Một ông Trung mới bị khởi tố và bắt bị giữ về tội dùng nhục hình theo quy định tại khoản 4 điều 373 Bộ Luật Hình Sự.
Cũng một vụ án khác tương tự xảy ra vào sáng ngày 20 Tháng Mười 2024, Tòa Án TP.HCM tuyên án Võ Thành Đạt, cựu trung úy đã bị kết án 13 năm tù về tội dùng nhục hình và thiếu trách nhiệm để người bị tạm giam trốn.
“Dùng nhục hình” là món nghề quen thuộc của công an CSVN, bất kỳ ai lọt vào tay công an đa phần đều bị dùng nhục hình. Công an tra tấn ép cung và thậm chí người không có tội cũng “bị ép” phải nhận tội hay buộc phải nhận tội vì món đòn tra tấn của cộng sản làm họ không thể chịu đựng được.
Điển hình như vụ án oan sai ông Nguyễn Thanh Chấn, 55 tuổi, ở Bắc Giang. Người được trả tự do vào năm 2013 sau gần 10 năm thụ án tù oan.
Trước đó, vào Tháng Ba 2005, Tòa Án Tối Cao tại Hà Nội tuyên phạt ông Nguyễn Thanh Chấn tù chung thân về tội giết người. Tháng Mười 2013 ông Nguyễn Thanh Chấn được trả tự do sau gần 10 năm thụ án tù oan vì hung thủ của vụ án ra này đã ra đầu thú.
Bên cạnh đó, còn có một số vụ án lớn có dấu hiệu oan sai rõ ràng như: Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng, Lê Văn Mạnh cũng đều ghi nhận việc nạn nhân bị tra tấn trong túc tạm giam, buộc nạn nhân phải nhận tội.
Điều đáng trách ở đây là quan chức cộng sản luôn có phương châm “Cán bộ không bao giờ sai, chỉ có dân sai” nên dù biết đó là án oan, họ vẫn tàn nhẫn ra tay với các nạn nhân, “nộp mạng” người dân vô tội nhằm thăng tiến bản thân.
Thậm chí mật vụ CSVN còn tổ chức bắt giữ người xuyên biên giới như vụ việc blogger Trương Duy Nhất và Đường Văn Thái ở Thái Lan. Mới đây nhấtt là vụ việc ông Y Quynh-Gbap bị mật vụ Việt Nam kết hợp với cảnh sát Thái Lan bắt giữ và đã bị tuyên án trục xuất khỏi Thái Lan.
Y Quynh Bdap. (Hình: Human Right Watch.org)
Trường hợp của ông Y Quynh Bdap và một trong những người sáng lập lên nhóm Người Thượng Vì Công lý là hồi chuông báo động dấy lên nhiều lo ngại cho các nhà hoạt động nhân quyền đang tìm kiếm tị nạn ở Thái Lan. Khi Y Quynh Bdap bị trục xuất thành công, đó là bước đệm để CSVN tiếp tục bắt giữ những người bất đồng chính kiến và dùng chính quyền Thái Lan hợp pháp hóa dẫn độ về Việt Nam.
Uỷ ban chống tra tấn của Liên Hợp Quốc, các tổ chức như Human Rights Watch, Ân xá quốc tế… đã nhiều lần yêu cầu chính quyền Việt Nam phải báo cáo và giải trình về các trường hợp tử vong trong đồn. Nhưng đảng CSVN và đặc biệt là lực lượng công an trị vẫn tiếp tục vi phạm và không có dấu hiệu dừng lại. Lên án vi phạm nhân quyền ở Việt Nam, như ‘nước đổ đầu vịt’
Không may cho Trump, ngày ông nhậm chức cả nước còn treo cờ rũ!
Để tưởng nhớ cố TT Jimmy Carter, TT Joe Biden đã ban lệnh treo cờ rõ tại các tòa nhà và khuôn viên liên bang trong 30 ngày, bắt đầu từ ngày 29/12/2024. Điều này có nghĩa là ngày TT đắc cử Donald Trump nhậm chức, nước Mỹ vẫn đang treo cờ rũ. Ông Trump và người hâm mộ ông đã hy vọng TT Biden sẽ hủy bỏ lệnh này trong ngày lễ nhậm chức, thế nhưng câu trả lời từ Tòa Bạch Ốc đã dập tắt hết mọi hy vọng.
Một hôm Khổng Tử và một người học trò đi du hành ở miền quê. Hai thầy trò đi qua một cánh đồng, nơi đó một bác nông dân cùng với con trâu đang gò mình dưới trời nắng chang chang cày ruộng.
Vì ruộng ở triền núi, đất không bằng phẳng lại có nhiều đá cuội cho nên thỉnh thoảng con trâu bị bước bỗng! Chiếc cầy lúc ngả sang trái, lúc nghiêng sang phải. Người nông dân phải cố gắng lựa lách để giữ thăng bằng cho lưỡi cầy luôn luôn cắm sâu xuống đất không bị hất lên khỏi mặt ruộng.
Thầy trò Khổng Tử đứng lại xem, ra chiều ái ngại với sự cực nhọc của người cày ruộng. Người học trò ra điều ta đây là người thông thái có ăn học, đưa tay chỉ bảo người nông dân phải làm thế này, thế nọ đối với con trâu để giữ cân bằng làm cho lưỡi cày đi lên, đi xuống hợp với thế đất.
Người nông dân đang lúc mệt nhọc dưới ánh nắng chang chang làm sao có thể chấp nhận được những lời phê phán kịch cỡm, vô tích sự của một kẻ chẳng biết gì, đứng ngoài nói bậy nói bạ! Ông ta im lặng, không làm việc nữa, bỏ chiếc cầy xuống, dẫn con trâu đến một dòng nước ở bên cạnh bờ ruộng, lấy tay tát nước lên rửa tai cho con trâu. Khổng tử nhìn hành động của bác nông dân chẳng hiểu gì cả, lên tiếng hỏi ông ta rằng:
-Ngươi đang cầy, tại sao lại bỏ đi, dẫn trâu đi rửa lỗ tai?
Bác nông dân trả lời Không Tử rằng:
-Thưa ngài tôi sợ lời phê phán của học trò ngài làm bẩn lỗ tai con trâu của tôi vì vậy tôi phải dẫn nó đi rửa lỗ tai cho nó. Tôi không muốn con trâu của tôi phải nghe được những lời phê phán bậy bạ, đầy kịch cỡm đó. Thưa ngài tôi biết rằng học trò của ngài thông thái hơn tôi hàng trăm, hàng ngàn lần! Nhưng tôi nghĩ rằng việc điều khiển con trâu và lưỡi cầy chắc chắn tôi biết hơn, tài giỏi hơn học trò của ngài! Với công việc này hàng năm tôi vẫn mang đến những hạt gạo nuôi sống gia đình tôi và xã hội. Còn lời phê phán của học trò ngài chỉ là những thái độ chủ quan của một kẻ đứng bên ngoài, chẳng hiểu gì công lao, nỗi cực nhọc của tôi mà đưa ra những ý kiến hão huyền, bậy bạ mà thôi! Nếu tôi không muốn nói, đó là những lời khoác lác, kịch cỡm của một kẻ thích làm thầy đời nhưng đã đi quá lãnh vực của mình.
Ngừng lại tí chút, người nông dân đưa ánh mắt nhìn Khổng Tử mà nói tiếp:
-Thưa Đức vạn thế sư, nếu không tin ngài cứ bảo học trò của ngài hãy cởi áo xuống ruộng cầm cái cầy và thử điều khiển con trâu như anh ta đã chỉ dậy tôi mà xem! Tôi chắc chắn với ngài, anh ta sẽ hiểu rõ những điều anh ta vừa chỉ trỏ, phê phán tôi chỉ là những điều khoác lác, bậy bạ mà thôi ! Thưa ngài, lúc đó người học trò “thông thái” của ngài sẽ hiểu rõ sự khác biệt giữ chữ NÓI và chữ LÀM ĐƯỢC, đôi khi không dễ dàng vậy!
Sau khi trả lời Khổng Tử, người nông dân dẫn trâu lên bờ đến một gốc cây ngồi nghỉ mệt. Đức Khổng Tử thấy bác nông dân không phải là người tầm thường, Ngài cũng dẫn học trò đến đó ngồi nghỉ. Bác nông dân thưa với Khổng Tử rằng:
-Thưa ngài vạn thế sư, Xin ngài vui lòng cho tôi một vài lời dậy bảo, nhờ đó tôi có thể gặt hái được nhiều lúa gạo hơn với nghề đồng ánh của tôi không!?
Đức Khổng Tử đưa tay chỉ ra cánh đồng bát ngát, nơi đã nhờ bàn tay, lưỡi cầy và con trâu của người nông dân cần mẫn làm lụng dưới ánh nắng gay gắt, rồi nói với người nông dân rằng:
-Ta có thể chỉ dậy ngươi đức khiêm cung (khiêm nhường và cung kính, lễ độ) với người khác. Ta cũng có thể dậy ngươi sự hiếu đễ với bố mẹ, anh em…. Nhưng với công việc đồng áng của ngươi, chắc chắn ta phải nhờ ngươi chỉ dậy ta tính nhẫn nại, sự khéo léo, uyển chuyển lưỡi cầy khi điều khiển con trâu trong công việc đồng áng. Ta cũng phải cảm phục ngươi vì với công việc của ngươi dù là một việc lao động nhỏ bé nhưng nó cũng mang đến ích lợi thiết thực cho con người vậy.
Nói xong, Đức Khổng Tử cầm tay người học trò đứng dậy, vội vàng từ gĩa người nông dân mà đi! Ngài ghé vào tai người học trò, không vui mà dậy rằng:
-Trước đây ta đã từng phải cúi đầu ngượng ngùng vì thua kém miệng lưỡi của thằng bé Hạng Thác. Hôm nay, vì cái ngông ngáo thích dậy đời của ngươi mà ta đã phải ngượng ngùng với người nông dân chân lấm tay bùn. Họ đã dậy cho ta và cả ngươi một bài học thâm thuý lắm ru? Ngươi đừng bao giờ kênh kiệu mà cho rằng mình thông thái, mọi việc trên thế gian cái gì ngươi cũng biết! Ngươi nên cúi đầu mà suy nghĩ đến đức khiêm cung, biết cái gì trong tài năng của mình, cái gì của người khác… để không phát ngôn, ngông ngáo dậy đời như một kẻ cuồng mê.
Người dân trong nước đang hết sức xôn xao và lo lắng về mức xử phạt lỗi giao thông vừa áp dụng tăng gấp nhiều chục lần, thậm chí, vượt cả mức thu nhập trung bình của người lao động.
Thật vậy, khi bước sang năm mới, thì ngày đầu tiên của năm mới (ngày 01 Tháng Giêng 2025) cũng sẽ là ngày mà Nghị định 168/2024 của nhà cầm quyền CSVN quy định về Xử phạt Vi phạm Hành chính trong Lĩnh vực Giao thông Đường bộ có hiệu lực, thay thế cho nghị định cũ.
Công an thường phục và sắc phục cùng với dân phòng gác đường cấm dân đến dự khán một vụ án chính trị dù thông báo “xét xử công khai”. (Hình: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images)
Mặc dù hệ thống truyền thông trong nước ra sức tuyên truyền cho rằng phải tăng mức xử phạt đủ mạnh để bảo đảm tính răn đe đối với một số hành vi vi phạm với lỗi cố ý nguy hiểm, là nguyên nhân trực tiếp gây tai nạn giao thông.
Thế nhưng, mức phạt so với luật cũ tăng từ gấp 36 lần đến 60 lần, vượt cả mức thu nhập trung bình của người lao động, thậm chí, vượt mức phạt của nhiều quốc gia có mức thu nhập đầu người hàng năm cao trên thế giới đã là điều khó hiểu, đầy nghi vấn của công chúng mà ngành công an đã không thể có lời giải thích thỏa đáng.
Vậy thì, nguyên nhân nào khiến cho chế độ Cộng Sản trong nước tăng mức phạt vi phạm giao thông đến mức độ phi lý như vậy? Câu giải đáp khá đơn giản. Chỉ cần chúng ta điểm qua một vài sự kiện đã diễn ra trong khoảng vài năm trở lại đây, sẽ có ngay câu trả lời đơn giản ấy.
Bắt đầu bằng Quốc Hội, cơ quan lập pháp do chính Đảng Cộng Sản trong nước tạo dựng với tuyệt đại đa số đại biểu là đảng viên. Thế nhưng, đã khá nhiều đại biểu hết sức băn khoăn khi Bộ Công An trình các dự thảo luật và nghị quyết, mà chỉ khi đọc tiêu đề, đã thấy rất rõ về mục đích không hề che dấu của Bộ này nhằm tăng cường, củng cố vị thế của Bộ Công An trong hệ thống chính trị, đồng thời, lũng đoạn chiếm đoạt nguồn ngân sách rất lớn của quốc gia.
Đầu tiên với dự án Luật Lực Lượng Tham Gia Bảo Vệ An Ninh, Trật Tự Ở Cơ Sở.
Theo đó, trong một lần phát biểu ý kiến công khai tại phiên họp thứ 48 của Ủy Ban Thường Vụ Quốc Hội vào ngày 11 Tháng Chín 2020, trước nhiều ý kiến băn khoăn về việc phát sinh thêm biên chế, chi phí từ ngân sách cho lực lượng bảo vệ an ninh, trật tự cơ sở này. Khi ấy, ông Tô Lâm, Bộ Trưởng Bộ Công An cho rằng: “Lực lượng bảo vệ an ninh, trật tự cơ sở sau khi thống nhất, tổ chức lại 3 lực lượng bảo vệ dân phố, dân phòng và công an bán chuyên, có khoảng 1,5 triệu người. Nhưng nếu tính bao gồm nhiều lực lượng tính đến đơn vị cấp thôn/ấp trên toàn quốc thì con số vào khoảng 2 triệu người”. Ông khẳng định, nguyên văn: “đây là theo quy định của luật như vậy”.
Tuy có ý kiến băn khoăn đến như thế nào đi nữa, thì ngày 28 Tháng Mười Một 2023, Quốc Hội của chế độ vẫn bị buộc phải thông qua dự luật này của Bộ Công An.
Con số 2 triệu người nêu trên chưa tính số lượng công an chính quy của Bộ Công An luôn luôn bị giữ bí mật từ bao lâu nay. Theo ước tính từ những nguồn không chính thức, số lượng công an chính quy không dưới 1 triệu người.
Cũng vào Tháng Mười Một 2023, Quốc hội lại tiếp tục bị ép buộc thông qua Nghị quyết phân bố ngân sách trung ương 2024. Trong đó, Bộ Công An sẽ được toàn quyền giữ lại để sử dụng đến 85% số thu tiền xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an toàn giao thông, ước tính khoảng 6 nghìn tỷ đồng/năm. Bên cạnh đó, Bộ Công An cũng được toàn quyền sử dụng 30% số tiền bán đấu giá biển số cơ giới các loại.
Từ 2 sự kiện vừa nêu qua hoạt động lập pháp của Quốc Hội CSVN, đã cho thấy mục đích gia tăng một cách quá lớn về số lượng công an cùng với các lực lượng hỗ trợ có liên quan. Chúng có quan hệ mật thiết đến việc phải cắt xén nguồn thu ngân sách để nuôi sống và duy trì hoạt động cho đội quân khổng lồ này của Bộ Công An.
Xem ra, con số hơn 110 nghìn tỷ đồng ngân sách hàng năm chi cho Bộ Công An (số liệu năm 2023) đã như muối bỏ biển trước sự gia tăng nhân sự của bộ này, mặc cho nó đã là con số cao gấp nhiều lần so với các bộ ngành quan trọng khác về dân sinh, như Bộ Giáo Dục hoặc Bộ Y Tế…
Công an CSVN diễn hành cùng với các lực lượng khác trong một dịp lễ lạt của chế độ. (Hình: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images)
Cần tìm nguồn thu mới, thì chính việc gia tăng về mức xử phạt tiền do lỗi giao thông tăng gấp nhiều chục lần, thậm chí, vượt cả mức thu nhập trung bình của người lao động một cách phi lý, lại đang được Bộ Công An xem như là giải pháp để thỏa mãn cơn khát tiền cho hoạt động của bộ này.
Thay vì tập trung nhân lực cho các lĩnh vực sản xuất, kinh doanh, dịch vụ… giúp tạo ra của cải vật chất cho xã hội và nguồn thu cho ngân sách. Chế độ Cộng Sản lại tập trung nhân lực cho ngành Công An, một ngành chỉ có chi chứ không có thu, và vào ngay giữa thời bình để làm gì? Nếu không phải để tạo uy thế nhằm tranh đoạt quyền lực chính trị và đàn áp nhân dân?
Chính sách Công An Trị với một tân lãnh đạo xuất thân từ ngành công an đang gây sự mất cân đối về nhân lực của nền kinh tế quốc gia, làm méo mó diện mạo của xã hội và bần cùng hóa đất nước theo cách chưa từng có.
LAGUNA NIGUEL, California (NV) – Hai người đàn ông thiệt mạng trên chiếc Tesla chìm một phần dưới mương ở Orange County, Cảnh Sát Tiểu Bang California (CHP) loan báo, theo OC Patch hôm Thứ Sáu, 3 Tháng Giêng.
Khoảng 11 giờ tối Thứ Năm, CHP nhận được tin báo người ta nhìn thấy một chiếc xe hơi bên dưới xa lộ I-5 hướng Nam, phía Bắc đường Crown Valley, giữa xa lộ này với nơi cho thuê kho chứa đồ ở Laguna Niguel.
Xe cảnh sát Orange County. (Hình minh họa: OCSD)
“Chưa biết vì lý do gì, chiếc Tesla 2016 lạng ra khỏi đường và cuối cùng rớt xuống con mương chảy ngay phía Tây xa lộ này,” CHP cho biết.
“Cả tài xế lẫn người đi chung thiệt mạng vì vụ tai nạn này,” CHP cho hay. Lúc đó, tài xế có đeo dây an toàn, CHP xác nhận nhưng không cho biết người kia cũng đeo dây an toàn không.
Hiện chưa rõ chiếc Tesla nằm dưới mương bao lâu mới được phát giác. Khu vực đó bị cây cối che phủ.
Giới chức chưa công bố danh tánh hai nạn nhân, chờ thông báo cho gia đình. Tuy nhiên, cư dân Mission Viejo đang tìm hai người đàn ông mất tích từ ngày 23 Tháng Mười Hai tới nay – anh Brandon Blackthorne, 30 tuổi, và anh Chandler Sykes, 29 tuổi.
Trên Facebook, ông Alan Sykes, cha của anh Sykes, cho hay con trai ông là một trong hai người thiệt mạng trên chiếc Tesla.
Lúc mất tích, anh Blackthorne đang làm tài xế Uber và anh lái xe Tesla. Gia đình anh chưa nói gì về vụ này.
Phòng Giảo Nghiệm Orange County sẽ xác định danh tánh hai nạn nhân. (Th.Long) [qd]
SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – “Tôi có trao đổi anh Vượng Vingroup [Phạm Nhật Vượng] xây dựng một hệ thống tàu điện ngầm [metro] từ trung tâm TP.HCM cho đến huyện Cần Giờ. Anh đồng tình và rất say sưa.”
Báo Tuổi Trẻ hôm 4 Tháng Giêng dẫn phát ngôn nêu trên của ông Phạm Minh Chính, thủ tướng Việt Nam, tại cuộc họp công bố quy hoạch Sài Gòn trong thời kỳ 2021-2030.
Ông Phạm Minh Chính (phải), thủ tướng Việt Nam, ngồi cạnh ông Phạm Nhật Vượng, chủ tịch tập đoàn Vingroup, tại buổi công bố xuất cảng lô xe VinFast VF8 qua Mỹ. (Hình: Dân Trí)
Ông Chính nói thêm: “Mình phải giao nhiều việc cho các doanh nghiệp lớn, tôi hiện cũng giao một số việc để người ta hình thành tư duy. Nguồn lực bắt nguồn từ tư duy, động lực bắt nguồn từ sự đổi mới. Chúng ta phải quán triệt tinh thần này khi triển khai thực hiện quy hoạch.”
Tuy vậy, ông Chính không giải thích vì sao lại đề nghị ông Vượng xây dựng tuyến metro trong lúc tập đoàn của ông này chủ yếu kinh doanh nhà đất và xe điện.
Hiện chưa rõ đề nghị nêu trên có liên quan gì đến dự án khu đô thị Vinhomes Cần Giờ do Vingroup làm chủ đầu tư, tọa lạc tại xã Long Hòa và thị trấn Cần Thạnh ở huyện Cần Giờ.
Theo báo VNExpress hồi đầu Tháng Mười năm ngoái, dự án này có quy mô lên đến 2,870 hécta, với tổng vốn đầu tư dự kiến $9 tỷ.
Đáng lưu ý, các báo trong nước chỉ đưa tin “tích cực” về dự án lấn biển này mà không đả động đến bản đánh giá tác động môi trường.
Liên quan dự án nêu trên, hồi Tháng Bảy, 2020, một văn bản đề nghị chính phủ Việt Nam xem xét lại dự án của Vingroup xây khu đô thị du lịch lấn biển Cần Giờ đã nhận được hơn 5,000 chữ ký trên mạng, trong đó có nhà văn Nguyên Ngọc, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan, Giáo Sư Ngô Bảo Châu…
Ông Phạm Nhật Vượng (thứ ba từ trái), chủ tịch tập đoàn Vingroup, và ông Phạm Minh Chính (thứ tư từ trái), thủ tướng Việt Nam, tại lễ trao giải VinFuture. (Hình: Thông Tấn Xã Việt Nam)
Văn bản này cho rằng dự án này “chứa đựng nguy cơ gây tác động xấu lên rừng ngập mặn Cần Giờ, đồng thời có những ảnh hưởng tiêu cực khác lên khu vực đô thị Sài Gòn lẫn Đồng Bằng Sông Cửu Long.”
Thời điểm đó, ông Ngô Bảo Châu viết trên trang cá nhân: “Không có chuyên môn trong lĩnh vực biến đổi khí hậu, nhưng tôi tin rằng đã qua rồi cái thời kỳ con người muốn xây dựng cuộc sống mới bằng cách dời non lấp bể. Với ám ảnh về hậu quả của biến đổi khí hậu, tôi mong rằng chính phủ sẽ cân nhắc giữa lựa chọn giữa tăng trưởng kinh tế và rủi ro môi trường. Bản kiến nghị có nêu những rủi ro đó.”
Đến nay, sau hơn bốn năm, công luận không thấy chính phủ Việt Nam phản hồi về những câu hỏi trong văn bản nêu trên. (N.H.K) [qd]
Ông Thắng từng là một sĩ quan của Quân Lực VNCH, một người đàn ông mạnh mẽ và đầy tự hào. Nhưng sau Tháng 4 năm 1975, ông trở thành tù nhân trong các trại cải tạo suốt hơn 10 năm. Những năm tháng ấy không chỉ cướp đi tuổi trẻ của ông mà còn phá nát mọi giấc mơ bình dị về một mái ấm gia đình.
Khi được trả tự do vào năm 1986, ông Thắng gầy rộc, làn da sạm đen, đôi bàn tay chai sần vì những ngày lao động khổ sai trong rừng sâu. Trên đường trở về quê ở một ngôi làng nhỏ ven biển duyên hải miền trung, ông mang trong lòng nỗi khát khao đoàn tụ với gia đình, đặc biệt là vợ ông – bà Dung – và hai đứa con mà ông chưa được nhìn thấy từ khi đi cải tạo.
Tượng người chiến sĩ VNCH tại Đài Tưởng Niệm chiến si74 Việt Mỹ tại Thành Phố Westminster, CA. (Hình: Bảo Khôi)
Nhưng khi ông bước qua cánh cổng rỉ sét của ngôi nhà mình, một cảm giác lạ lẫm tràn ngập. Mọi thứ không còn như xưa. Đứa con trai lớn bây giờ đã là một chàng trai 15 tuổi, còn cô con gái út mới 13 tuổi. Cả hai đứa nhìn ông bằng ánh mắt bối rối, xa lạ.
Vợ ông, bà Dung, cũng không chạy ra ôm chầm lấy ông như ông từng mường tượng trong suốt những năm tù đày. Thay vào đó, bà đứng khựng lại, đôi mắt tránh né, như muốn giấu điều gì.
Những ngày đầu, ông Thắng cố gắng hòa nhập lại với cuộc sống gia đình. Nhưng ông nhận ra sự lạnh nhạt trong cách cư xử của vợ mình. Bà thường lảng tránh ánh mắt của ông, và dường như có điều gì đó bà không muốn ông biết.
Rồi một ngày, trong lúc trò chuyện với hàng xóm, ông nghe những lời thì thầm đầy ác ý:
“Tội nghiệp ông Thắng, đi tù bao nhiêu năm, giờ về lại chẳng biết vợ mình làm gì suốt thời gian qua…”
“Chuyện bà Dung với thằng công an xã ai mà không biết. Nhưng mà cũng khó trách, bả phải nuôi con mà.”
Nghe đến đây, ông Thắng chết lặng. Ông không tin, nhưng lời đồn ấy cứ đeo bám trong tâm trí.
Một đêm nọ, ông quyết định hỏi thẳng bà Dung. Ban đầu bà phủ nhận, nhưng khi bị ông gặng hỏi, cuối cùng bà bật khóc và thừa nhận tất cả.
Bà Dung kể rằng, sau khi ông bị bắt đi cải tạo, bà rơi vào hoàn cảnh vô cùng khó khăn. Không đất đai, không tài sản, bà phải bươn chải đủ nghề để nuôi con, từ đi bán rau, cấy lúa thuê cho đến rửa chén. Nhưng số tiền kiếm được chẳng thấm vào đâu, nhất là khi chính quyền địa phương thường xuyên đến nhà sách nhiễu.
Trong lúc cùng quẫn, ông Hải – một công an xã có tiếng quyền lực – ngỏ ý giúp đỡ. Ban đầu, ông ta đưa tiền, gạo và bảo bà không cần trả. Nhưng dần dần, những món quà ấy đi kèm với điều kiện.
“Nếu không có ông ta, chắc mẹ con em đã chết đói. Anh ở tù, em không biết làm gì khác,” bà Dung nói trong nước mắt.
Ông Thắng không thể tin vào tai mình. Nỗi đau từ những ngày tháng tù đày giờ đây không là gì so với cảm giác bị phản bội. Người phụ nữ mà ông yêu thương, người mà ông luôn nghĩ là chờ đợi mình, giờ đây lại có quan hệ với chính kẻ đã từng hạch sách gia đình ông.
Những ngày sau đó, ông Thắng gần như không nói chuyện với bà Dung. Đêm đêm, ông ngồi lặng lẽ ngoài hiên, nhìn lên bầu trời đầy sao, lòng ngổn ngang. Ông nghĩ về những năm tháng tù tội, về lý tưởng mà ông từng tin tưởng, và về gia đình mà giờ đây ông không biết liệu có còn thuộc về mình hay không.
Ông không thể trách con cái, vì chúng là nạn nhân vô tội. Ông cũng không hoàn toàn trách bà Dung, vì ông hiểu những gì bà phải đối mặt khi ông không ở đó. Nhưng ông không thể tha thứ cho thực tế rằng chính kẻ đàn áp ông lại là người đã bước vào gia đình ông.
Cuối cùng, ông Thắng quyết định rời đi. Ông không thể tiếp tục sống dưới một mái nhà với người vợ mà ông không còn tin tưởng, dù trong lòng vẫn yêu thương bà.
Trước khi đi, ông ôm hai đứa con vào lòng, dặn dò chúng chăm sóc mẹ và sống tử tế. “Ba không thể ở lại, nhưng ba sẽ luôn dõi theo các con,” ông nói, giọng nghẹn ngào.
Ông Thắng chọn một cuộc sống ẩn dật, làm thuê kiếm sống qua ngày. Ông vẫn viết thư về cho con, nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến bà Dung. Trong những lá thư ấy, ông chỉ kể về cuộc sống giản dị của mình, về những bài học mà ông rút ra sau tất cả những gì đã xảy ra.
Ông mất đi gia đình, nhưng vẫn giữ lại được lòng tự trọng và tình yêu thương dành cho con cái. Một cuộc đời không trọn vẹn, nhưng vẫn ánh lên sự mạnh mẽ và lòng bao dung của một người cha, một con người vượt qua nỗi đau để tiếp tục sống.
Sau những năm tháng sống trong đau khổ và nỗi niềm bất an, ông Thắng quyết định làm hồ sơ đi định cư ở nước ngoài theo diện HO, những người có liên quan đến quân đội hoặc chính quyền VNCH trước 1975.
Trong lòng ông, dù đã bị phản bội bởi vợ, ông vẫn không thể quên được hai đứa con. Mặc dù cuộc sống gia đình đã không còn trọn vẹn như xưa, ông vẫn khao khát đưa các con ra khỏi đất nước này, tránh xa sự nghèo khó và bạo lực mà họ đang phải đối mặt.
Với ý định đưa các con đi cùng mình, ông Thắng bắt đầu chuẩn bị hồ sơ. Những bước chuẩn bị này không dễ dàng chút nào, vì trong thời gian ông đi tù, chính quyền đã thay đổi nhiều chính sách. Việc làm hồ sơ cho các con ông đi chung không chỉ liên quan đến giấy tờ của ông, mà còn cần phải có sự đồng ý của vợ ông. Ông biết đây sẽ là một thử thách lớn.
Ban đầu, bà Dung tỏ ra do dự và khó chịu khi ông Thắng đề nghị đưa các con đi. Những năm tháng sống trong cảnh khó khăn đã khiến bà trở nên hoài nghi và thiếu niềm tin vào tương lai. Cộng thêm việc bà đã về ở hẳn với ông Hải – công an xã – và đã quen với cuộc sống bớt lo âu hơn khi không còn là vợ của một sĩ quan VNCH, bà sợ rằng việc dính líu tới ông Thắng sẽ làm xáo trộn cuộc sống hiện tại.
Mọi thứ bấp bênh và mơ hồ trong mắt bà. Nhưng ông Thắng kiên quyết không từ bỏ, ông biết rằng ông phải làm điều này không chỉ vì mình mà còn vì tương lai của các con.
Dù không thể thay đổi quá khứ, ông Thắng đã hiểu rằng chỉ có một cơ hội duy nhất để thay đổi số phận của các con. Và nếu bà Dung không đồng ý, ông sẽ phải để lại chúng lại trong hoàn cảnh mà ông không muốn, một tương lai không rõ ràng, không biết sẽ ra sao.
Một buổi chiều, khi ông Thắng ngồi xuống đối diện với vợ, không phải để trách móc, mà để thuyết phục bà, ông nói: “Em biết không, anh chỉ có thể đưa các con ra ngoài nếu em đồng ý. Nếu không, tụi nó sẽ mãi sống trong cái nghèo này. Anh không thể để chúng lớn lên như thế. Anh muốn chúng có cơ hội, có tương lai.”
Bà Dung ngồi im lặng một lúc lâu, đôi mắt thăm thẳm như đang suy nghĩ điều gì. Rồi bà nhẹ nhàng thở dài, những giọt nước mắt rơi xuống má. “Em biết, nhưng em cũng lo lắng, lo rằng tụi nó và anh sẽ phải bắt đầu lại từ con số không, như anh đã làm khi ra tù. Tụi nó đã quen với cuộc sống này rồi, dù gì nó cũng an toàn hơn.”
Tuy nhiên, qua những lời nói chân thành của ông, cuối cùng bà Dung cũng đồng ý. Bà biết rằng không thể giữ các con lại một cuộc sống nghèo đói, không có tương lai, dù bản thân bà có lo sợ đến mức nào.
Ngày hôm sau, bà Dung cũng ký vào giấy tờ để ông Thắng đưa các con đi cùng. Đây là một quyết định khó khăn, nhưng bà hiểu rằng Bà không thể chỉ sống cho bản thân mình. Những đứa trẻ đáng thương kia sẽ không có tương lai nếu vẫn ở lại nơi này.
Ngày ông Thắng và các con lên Sài gòn chuẩn bị đi HO, bà Dung tiễn ông với một ánh mắt đầy cảm xúc. Dù không còn tình yêu như xưa, nhưng tình thương cho các con là điều mà cả hai vẫn cùng chung một mục tiêu.
(Hình: tác giả cung cấp)
Trước khi lên đường, ông Thắng nhìn lại ngôi nhà cũ của mình một lần nữa – bà Dung đứng nhìn từ cửa, đôi mắt đẫm lệ. Họ không nói gì, chỉ nhìn nhau, như thể đó là lời chia tay cuối cùng.
Còn ông Thắng, ông không còn nghĩ về những khổ đau đã qua, cũng không còn vướng bận với quá khứ đau buồn nữa. Ông đã có cơ hội bắt đầu lại cuộc đời, và ông sẽ làm tất cả để đem lại một tương lai tốt đẹp hơn cho các con.
Khi ông Thắng lên phi cơ, lòng nặng trĩu. Hành trình tiếp theo là một bước đi đầy hy vọng, nhưng cũng tràn ngập những câu hỏi về tương lai. Liệu cuộc sống mới có thực sự tốt đẹp như ông đã mơ ước không? Hay tất cả sẽ lại là một cuộc bắt đầu lại đầy gian nan? Nhưng ông biết rằng, không có gì quan trọng hơn việc bảo vệ và yêu thương con cái.
Sau khi ông Thắng và các con sang Mỹ, cuộc sống của họ dần ổn định. Các con của ông, dù lớn lên trong nghèo khó và thiếu thốn tình thương của người cha trong suốt những năm đầu đời, đã nhanh chóng hòa nhập với cuộc sống mới. Chúng học hành chăm chỉ, tìm được công việc làm thêm, và dần dần cảm thấy mình là một phần của xã hội mới.
Cứ mỗi lần nhìn thấy con cái vui vẻ học hành và có những bước tiến vững chắc, ông Thắng lại cảm thấy yên tâm phần nào. Ông biết rằng quyết định của mình khi đưa các con ra đi, dù đã tốn nhiều tâm sức và lo lắng, cuối cùng đã mang lại kết quả tốt đẹp. Các con đã có những cơ hội mới mà trước đây họ không thể có được.
Nhưng dù đã bắt đầu một cuộc sống mới, trong lòng ông vẫn còn một vết thương chưa lành. Bà Dung, người vợ đã cùng ông trải qua bao thăng trầm, vẫn là một bóng mờ trong trái tim ông. Dù bà đã phản bội ông trong quá khứ, ông không thể xóa nhòa những kỷ niệm về gia đình xưa, khi cả bốn người họ còn sống trong một mái nhà, đầy ắp tiếng cười nói.
Một ngày, sau khi các con đã lớn và có công việc ổn định, chúng bày tỏ nguyện vọng muốn bảo lãnh mẹ sang Mỹ. Các con của ông, dù đã hiểu rõ về quá khứ của cha mẹ, vẫn cảm thấy mình cần phải làm điều này để gia đình được đoàn tụ.
“Ba, chúng con muốn mẹ qua đây. Mẹ cũng có quyền được sống với chúng con,” đứa con trai lớn nói, trong khi cô con gái út đồng tình. “Ba vẫn còn thương mẹ, phải không? Chúng con muốn mẹ cũng được sống ở đây với gia đình mình.”
Khi nghe những lời này, ông Thắng im lặng rất lâu. Trong lòng ông, một trận sóng ngầm lớn dâng lên. Ông không thể phủ nhận rằng ông vẫn còn tình cảm với bà Dung, người phụ nữ đã gắn bó với ông suốt bao năm tháng. Tuy nhiên, sự phản bội mà ông đã phải chịu đựng trong quá khứ, sự quay lưng của bà khi ông học tập cải tạo và sự liên kết của bà với kẻ mà ông ghét nhất – ông Hải – công an xã, vẫn là một vết thương quá sâu.
Dù con cái thuyết phục hết sức, ông Thắng vẫn không thể đồng ý với ý tưởng bảo lãnh bà Dung sang Mỹ. Ông không muốn mối quan hệ này tiếp tục ảnh hưởng đến cuộc sống của các con. Ông đã bắt đầu lại, xây dựng lại từ đầu, và ông không thể để quá khứ tiếp tục ám ảnh họ.
“Con đừng có mà làm vậy,” ông Thắng nói, giọng trầm và đầy nặng nề. “Mẹ các con đã làm những điều mà Ba không thể tha thứ. Còn thương thì có, nhưng ba không thể quên được chuyện đã qua. Các con phải hiểu rằng, dù chúng ta có sống ở đâu, gia đình cũng không thể trở lại như xưa.”
Ông nhìn vào mắt các con, cảm giác đau đớn nhưng kiên quyết. “Mẹ có thể sống ở Việt Nam, hay ở đâu đó. Các con không thể đem quá khứ trở lại, dù cho Ba vẫn yêu thương bà ấy. Những chuyện đã qua, Ba không thể chấp nhận nữa.”
Dù các con không hoàn toàn hiểu được lý do tại sao ông Thắng lại từ chối bảo lãnh bà Dung, họ vẫn tôn trọng quyết định của người cha. Những cuộc trò chuyện giữa ông và các con trở nên ít hơn, đôi khi là những cuộc đối thoại khó khăn, khi các con cảm thấy xung đột giữa tình yêu và lý trí.
Con cái của ông đã trưởng thành và đã hiểu rằng những quyết định của cha không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng chúng luôn tôn trọng cha mình. Chúng nhận thức được rằng, dù ông Thắng vẫn còn yêu thương bà Dung, nhưng quá khứ đau buồn của gia đình đã để lại vết thương không dễ lành.
Cuộc sống tiếp tục trôi đi. Các con của ông thành đạt trong công việc, họ có gia đình riêng, và ông Thắng cũng tìm được niềm vui trong những ngày tháng an bình. Nhưng mỗi khi đêm về, khi nhìn lên bầu trời đầy sao, ông vẫn nhớ về bà Dung, và cảm giác đau đớn vì quyết định mà ông đã phải đưa ra.
Ông biết rằng mình đã bảo vệ các con khỏi những điều không tốt, nhưng trái tim ông vẫn không thể quên được người vợ cũ, dù mọi thứ đã thay đổi. Ông sống tiếp, chấp nhận rằng trong cuộc sống này, không phải mọi mối quan hệ đều có thể phục hồi, nhưng ông vẫn yêu thương các con và luôn dõi theo bước đi của chúng, như một người cha đầy lòng hy sinh.
Dù ông Thắng đã kiên quyết từ chối bảo lãnh bà Dung, các con của ông, với lòng yêu thương và sự khát khao được đoàn tụ gia đình, đã lén lút làm thủ tục bảo lãnh mẹ sang Mỹ mà không thông báo cho ông. Trong lòng họ, bà Dung vẫn là mẹ, dù bà là người phản bội, họ cũng không thể nhìn mẹ mình sống một mình trong hoàn cảnh nghèo khó, đặc biệt khi bà cũng đã có những năm tháng vất vả vì gia đình.
Một ngày, bà Dung cuối cùng cũng bước chân vào nước Mỹ, được các con đón tiếp với những giọt nước mắt. Dù ông Thắng không hay biết, ông cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí gia đình. Các con của ông giờ đây có thể sống một cuộc sống đầy đủ hơn, không còn phải lo lắng về tương lai, và họ có thể đoàn tụ với mẹ – người mà họ không thể bỏ rơi.
Ông Thắng, sau khi phát hiện ra việc các con bảo lãnh bà Dung sang Mỹ, cảm giác như một vết thương cũ lại bị xé ra. Ông không thể hiểu được tại sao các con lại làm điều này sau tất cả những gì đã xảy ra trong quá khứ. Dù cho ông có yêu thương bà Dung, nhưng quá khứ đã khiến ông không thể chấp nhận sự quay lại của bà. Ông đã từng đặt hy vọng vào những đứa con, nhưng giờ đây chúng lại làm điều mà ông không thể tha thứ.
Khi ông biết được, sự đau đớn trong lòng ông càng sâu sắc hơn. Ông cảm giác mình đã không thể làm trọn vẹn trách nhiệm với gia đình. Sau tất cả, ông đã chọn sống riêng biệt, tránh xa bà Dung và các con, để tìm lại chút bình yên trong tâm hồn.
Ông Thắng quyết định dọn ra sống một mình. Ông thuê một căn phòng nhỏ, sống một cuộc sống yên tĩnh, không còn phải bận tâm về những sự việc xảy ra trong quá khứ. Ông không còn phải đối diện với sự xung đột trong lòng mình về bà Dung và những kỷ niệm không thể quên.
Từng ngày trôi qua, ông Thắng cảm thấy mình đã hoàn thành trách nhiệm với con cái. Dù đau lòng, ông hiểu rằng mỗi người đều có con đường riêng của mình, và không thể thay đổi được quá khứ. Ông đã làm hết những gì có thể để bảo vệ các con, nhưng giờ đây, ông không thể tiếp tục sống trong bóng tối của quá khứ.
Cuối tuần, đôi khi các con đến thăm ông, mang theo những món quà nhỏ, hoặc cùng nhau ăn bữa cơm đơn giản. Cảnh tượng đó mang đến cho ông một chút an ủi, nhưng cũng không thể làm vơi đi nỗi buồn sâu trong trái tim ông. Ông nhìn con cái trưởng thành, không còn là những đứa trẻ mà ông phải chăm lo, và có những gia đình riêng. Ông cảm nhận được rằng gia đình cũ đã không thể quay lại như trước, dù vẫn có tình yêu và sự quan tâm từ cả hai phía.
Từ ngày mất nước, gia đình ông rơi vào bi kịch. Chiến tranh chia cắt đất nước, gia đình ông cũng bị chia rẽ theo một cách riêng của nó. Những xung đột trong quá khứ không thể xóa nhòa, và dù ông đã cố gắng hết sức, những nỗi đau vẫn dai dẳng. Sự phản bội, những quyết định không thể quay lại, những hối tiếc không bao giờ nguôi ngoai – tất cả tạo thành một bi kịch lớn trong cuộc đời ông.
Gia đình không còn là nơi mà ông có thể tìm lại sự bình yên. Mỗi lần các con đến thăm ông, ông lại nhớ về quá khứ, về những ngày xưa, về một gia đình đầy ắp tiếng cười và hy vọng. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã thay đổi quá nhiều. Tình yêu giữa ông và bà Dung không thể quay lại, và những đứa con của ông vẫn phải sống với những ký ức không thể nào quên.
Cuộc sống cứ thế tiếp tục, không thể nào hồi phục hoàn toàn như xưa, dù ông Thắng đã hoàn thành trách nhiệm của mình với các con. Những gì còn lại chỉ là sự chấp nhận.
Một ngày nọ, trong khi ông Thắng đang đọc sách trong căn phòng nhỏ của mình, một cú điện thoại bất ngờ đã thay đổi tất cả. Con trai ông gọi với giọng hoảng hốt:
“Ba ơi, mẹ bị tai nạn giao thông rồi. Bây giờ đang rất nguy kịch. Mẹ muốn gặp ba, muốn xin lỗi ba.”
Lời nói đó như một cú đánh mạnh vào trái tim ông. Ông không biết phải làm gì. Những năm tháng đã qua, những ký ức đầy đau thương và xung đột dường như vẫn còn như mới, chưa bao giờ nguôi ngoai. Bà Dung – người vợ cũ, người đã phản bội ông và để lại vết thương sâu trong lòng – giờ đây đang đứng trước ngưỡng cửa của sự sống và cái chết.
Ông Thắng vội vàng chạy tới bệnh viện, tâm trạng mâu thuẫn và đầy bối rối. Trong lòng ông, một cuộc chiến nội tâm gay gắt đang diễn ra. Liệu ông có nên tha thứ cho bà Dung hay không? Liệu ông có thể bỏ qua tất cả những gì bà đã làm với mình và gia đình trong quá khứ? Những câu hỏi đó không có lời giải đáp, nhưng ông vẫn tiếp tục lái xe, như thể có một sức mạnh vô hình nào đó kéo ông về phía bà.
Khi ông tới bệnh viện, bà Dung đã nằm trong phòng cấp cứu, cơ thể đầy vết thương. Gương mặt bà tái nhợt, đôi mắt mờ mịt, nhưng khi thấy ông bước vào, bà như nhận ra một thứ gì đó trong ánh mắt ông. Những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống, và bà cố gắng mở miệng, dù giọng nói yếu ớt:
“Anh… anh Thắng… Em… xin lỗi anh… Em… đã sai…”
Lời xin lỗi cuối cùng của bà Dung vang lên trong không gian im lặng của phòng bệnh, như một lời kết cho một câu chuyện dài đầy bi kịch. Bà đã không còn sức lực để nói thêm gì nữa, nhưng đôi mắt bà chứa đựng sự ăn năn, sự hối hận sâu sắc mà suốt bao nhiêu năm qua, bà không có cơ hội để thổ lộ.
Ông Thắng đứng đó, nhìn bà Dung trong giây lát, nhưng trái tim ông không thể quên được những gì đã xảy ra. Ông đã sống một cuộc đời khổ đau vì sự phản bội của bà. Tất cả những năm tháng ấy, sự hy sinh, sự cống hiến của ông đều trở thành vô nghĩa trong mắt bà. Bà đã chọn con đường của mình, và ông đã phải chịu đựng những quyết định mà không thể thay đổi.
Nhưng khi nhìn thấy bà giờ đây, trong tình trạng yếu đuối, sắp qua đời, ông chợt cảm thấy một sự đau lòng khác. Dù bà đã phản bội ông, ông không thể phủ nhận rằng tình yêu một thời vẫn còn trong trái tim ông. Nhưng ông đã quá mệt mỏi, quá kiệt sức vì những vết thương cũ. Ông chỉ có thể đứng nhìn bà, không thể tha thứ cho tất cả, nhưng cũng không thể phủ nhận sự xót thương.
Bà Dung cố gắng nói một lần nữa: “Anh Thắng, em… em biết em sai rồi… nhưng anh… đừng để em đi mà chưa nhận được sự tha thứ của anh.” Nhưng chỉ có tiếng thở gấp và nhịp tim yếu ớt, bà đã không còn sức để nói thêm.
Cuối cùng, bà Dung lặng lẽ nhắm mắt, rời khỏi thế gian này, để lại ông Thắng một mình trong căn phòng bệnh lạnh lẽo.
Sau cái chết của bà Dung, ông Thắng không cảm thấy sự thanh thản hay sự giải thoát mà ông mong đợi. Ngược lại, ông cảm thấy nỗi trống rỗng khủng khiếp hơn bao giờ hết. Những năm tháng qua, ông đã sống với nỗi hận, nỗi đau và sự mất mát. Giờ đây, khi bà Dung đã ra đi, ông không biết mình có thể cảm thấy gì. Tha thứ hay không tha thứ đã không còn quan trọng nữa. Tất cả chỉ là quá khứ, và ông buộc phải chấp nhận nó.
Các con của ông, dù đã trưởng thành và có cuộc sống riêng, vẫn không thể hoàn toàn hiểu được những gì cha mình đã trải qua. Họ nhìn thấy cha mình vẫn sống đơn độc, dù đã có một gia đình khác và những mối quan hệ mới. Nhưng trong thâm tâm ông, cái chết của bà Dung chỉ là một dấu chấm hết cho một bi kịch gia đình đã kéo dài suốt bao nhiêu năm.
Ông Thắng sống tiếp những năm tháng còn lại, nhớ về những ngày đã qua, và đôi khi, ông lại tự hỏi liệu cuộc đời này có thể khác đi không nếu như những sai lầm trong quá khứ không xảy ra. Nhưng cuộc đời, như một dòng sông, luôn trôi đi và không thể quay lại. Và ông chấp nhận rằng, dù có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa, bi kịch gia đình ông từ ngày mất nước vẫn là một phần không thể xóa nhòa trong lịch sử riêng của mình.
DETROIT, Michigan (NV) – Trang mạng tin tức cnbc.com vừa có bản tin tổng kết sơ lược thị trường xe hơi tại Mỹ trong năm 2024. Theo đó, số lượng xe mới bán ra tại Hoa Kỳ tiếp tục tăng, phục hồi từ mức thấp kỷ lục do đại dịch Covid 19 và tình trạng thiếu hụt chuỗi cung ứng gây ra.
Các công ty nghiên cứu thị trường dự kiến tổng số gần 16 triệu xe mới bán ra ở Mỹ trong năm 2024, đánh dấu năm tốt nhất của ngành kể từ khi bán được khoảng 17 triệu xe vào năm 2019. Các hãng sản xuất xe lâu đời của Mỹ là General Motors và Ford Motor hôm 3 Tháng Một 2025 đều báo cáo doanh số tốt nhất kể từ năm 2019. Sự tăng trưởng được ghi nhận có sự đóng góp ngày càng tăng của những mẫu xe điện, xe hybrid.
GM dẫn đầu danh sách thương hiệu xe bán chạy nhất ở Mỹ trong năm 2024. (Hình minh họa: Hung Doan/Người VIệt)
Theo các chuyên gia tài chính, nhiều người dân Mỹ trong năm 2024 đã phải đối diện với tình hình tài chính khó khăn, cộng thêm với lạm phát. Vì vậy, sự tăng trưởng trong ngành xe hơi được đánh giá là đáng khích lệ, đang đi theo đúng hướng.
Doanh số bán xe vào năm 2025 dự kiến sẽ tiếp tục tăng, nhưng vẫn chưa thể bằng doanh số năm 2019 thời trước đại dịch. S&P Global Mobility và Edmunds dự kiến số xe mới bán ra trong năm 2025 khoảng 16.2 chiếc.
GM vẫn là nhà sản xuất xe hơi bán chạy nhất cả nước Mỹ. Tiếp theo là Toyota, sau đó là Ford. Hyundai- bao gồm cả Kia- xếp thứ tư; tiếp theo là Honda. Steallantis (trước đây là Fiat Chrysler) xếp thứ sáu, với sự sụt giảm doanh số đáng kể trong những năm gần đây.
GM báo cáo doanh số năm 2024 đạt hơn 2.7 triệu xe, tăng 4.3% so với năm 2023. Nhà sản xuất xe Mỹ này đã từng bán được kỷ lục 2.9 triệu xe vào năm 2019. Lãnh đạo tập đoàn cho rằng sự tăng trưởng đạt được là nhờ GM có nhiều mẫu xe mới có thiết kế và hiệu suất tuyệt vời, làm hài lòng khách hàng. Mặc dù doanh số bán xe điện tăng đáng kể, nhưng chúng chỉ chiếm 4.2% tổng doanh số bán hàng của GM.
Ford báo cáo doanh số bán xe năm 2024 là 2.08 triệu xe, tăng nhẹ so với mức dưới 2 triệu xe vào năm 2023. Năm 2019, Ford đã bán được 2.42 triệu xe tại Hoa Kỳ. Số lượng xe xăng bán ra của Ford tăng 0.2% so với năm 2023; trong khi doanh số bán các loại xe “điện khí hóa” tăng 38.3%. Xe điện, xe hybrid chiếm khoảng 13.7% tổng doanh số bán hàng của Ford.
Stellantis báo cáo doanh số bán xe tại Hoa Kỳ giảm 15% so với năm 2023, chỉ vào khoảng 1.3 triệu xe. Một số thương hiệu xe lâu đời của công ty có doanh số giảm mạnh: Dodge giảm 29%; tiếp theo là Ram Trucks và Alfa Romeo giảm 19%. Thương hiệu huyền thoại Jeep cũng có doanh số giảm 9%.
Toyota báo cáo doanh số tăng 3.7% trong năm 2024, với hơn 2.3 triệu xe bán ra. Honda công bố doanh số tăng 8.8% trong năm 2024, với 1.4 triệu xe.
Doanh số của thương hiệu Đại Hàn Hyundai tăng khoảng 4% trong năm 2024, với mức kỷ lục hơn 836,800 xe bán ra. Kia, một công ty thuộc Hyundai, cũng báo cáo doanh số kỷ lục là 796,488 xe vào năm 2024, tăng 1.8% so với năm 2023. (HD)