Homeless ? by choice


Philip Nguyen. Photo courtesy of www.oudaily.com


 


A music student at the University of Oklahoma and a pastor embarked Sunday on the Homeless Project, a 10-day journey. The student, Philip Nguyen, said the goal is to better understand the needs of Oklahoma’s homeless population. Read the story by Emma Hamblen from The Oklahoma Daily.

Bà Lại Thanh Tịnh

Vietnamese Americans try to save elders’ stories


Photo courtesy of www.ucispace.lib.uci.edu


 


By AMY TAXIN, Associated Press


 


            IRVINE, Calif.  — The knock came at night more than 30 years ago. Hugo Van, then a young man, had a chance to flee newly communist Viet Nam and walk to freedom.


            There were no guarantees, but Van didn’t hesitate to take the risk. With a few hundred dollars, he and his younger sister got a car ride to a Vietnamese village, then a boat to Cambodia and began the trek across barren land until they were caught by Cambodian soldiers. For nearly two weeks, they were held in a camp where they were given wormy rice to eat, and Van found himself staring down the barrels of six guns as guards attempted to attack his younger sister.


            “Everybody knew: boat or walk,” Van, now 57, told his American-born daughter in words she was hearing for the first time. “When you escape … you use your life to bet.”


            Van, a retired pressman, had never shared the harrowing tale of his journey with his daughter, Viola, until she began recording it as part of a project to capture the experiences of Vietnamese refugees — many now well into their 70s and 80s — to preserve their memories before it’s too late.


            His story is one of 300 being collected by the University of California, Irvine, in an effort to create a digitized history of the Vietnamese American experience and bridge the generation gap between refugees and their American-born children who are helping conduct the interviews, said Thuy Vo Dang, the project’s director.


            “They have survived extreme types of experiences — war displacement, the death of half their family, the immigration process, refugee camps — the experiences have left a silence in the community,” Vo Dang said. “When it comes to the home space, it is very difficult to share these stories.”


            The oral history project comes amid new efforts by Vietnamese Americans across the country to keep elders’ stories alive. Community groups recorded stories in Louisville, Ky., and Austin, Texas, where volunteers amassed 500 video histories that are now being donated to universities. Another oral history project is being considered in Maryland.


            In his interview in California, Nguyen Van Lanh, 71, recalled spending nearly eight years in a communist prison camp after fighting in the South Vietnamese military during the war. He was told he would spend a month being “reeducated” by the communist government. But he wasn’t allowed to return home to his wife and six children until 1982 after spending countless days planting sweet potatoes and cassavas as a jungle prisoner and surviving on old rice and whatever protein they could get their hands on — rats, lizards, termites.


            It took another decade for him to immigrate to the United States under a humanitarian program aimed at helping former prisoners leave, he recounted in one of the nearly 100 interviews made available for the public to download starting on Wednesday.


            The oral histories — which are logged as audio recordings with transcripts and translation into English — are being housed at the school’s Southeast Asian Archive, as well as online. The collection also features interviews conducted in the Austin project, which dates back to 2008.


            Nancy Bui, who started that effort, said the idea began two decades ago when her daughter got a failing grade on a paper about the Viet Nam War after drawing from her mother’s experiences. Bui spoke with the teacher, who said the curriculum she was given offered a different portrayal of Viet Nam’s communist leaders than the refugees did.


            “I told my daughter, ‘Someday Mom will try to do something because your teacher has a point — we have so many stories, we need to tell our story so the world knows what really happened in Viet Nam in the war and our journey to freedom,” said Bui, president of the Vietnamese American Heritage Foundation.


            Nearly 1.9 million Vietnamese live in the United States. It is the fourth-largest Asian American community in the country, according to U.S. Census data, with sizable populations in Little Saigon — located just a short drive away from Irvine.


            Many Vietnamese arrived in Southern California as refugees after communists took over the country in the 1970s. Some fled Viet Nam by boat on rough seas. Many were sheltered in refugee camps in other Asian countries before being flown to the United States.


            Until recently, there were few efforts to collect their stories on a large scale. The experience lies in contrast to communities such as the Japanese Americans who survived internment during WWII and have amassed vast collections of photographs and stories to teach future generations about their plight and resilience.


            “There are people who have been highly skilled writers who have documented their own stories, but we don’t have a large body of material,” said Franklin Odo, former director of the Asian Pacific American program at the Smithsonian Institution. “It is not enough to have one or two ‘boat people’ stories.”


            Pulling together a large-scale project requires money and time. Few Vietnamese refugees had such resources in their early years in America when they were focused on learning English, getting jobs and settling with their families.


            Now, a sense of urgency at the passing time and improved technology have inspired many to record stories to bridge the generation gap with their children and grandchildren, many who have never been to Vietnam and don’t speak the language.


            Vo Dang, who teaches a class at UC Irvine where students produce oral histories for the project, said the experience has opened up a world that many refugees’ children didn’t know.


            That’s precisely why Van wanted his interview to be recorded — so his three children and others can truly appreciate the opportunities they have growing up in the United States.


            His daughter Viola, who graduated from UC Irvine earlier this year, said she remembers her father telling the family not to waste food when they were growing up because he never had enough to eat during his time in a refugee camp. But she said she never could have fathomed the sacrifices he made until she interviewed him.


            “We didn’t really understand what he meant by these camps,” said the anthropology graduate and aspiring doctor. “It opened my eyes to what they really went through.”


            For more information, visit http://ucispace.lib.uci.edu/handle/10575/1614


 


 

Ảnh hưởng của phụ nữ với kinh tế toàn cầu

 


Beth A. Brooke


(Nguồn: CNN)


 


LTS – Bà Beth A. Brooke là một phó giám đốc phụ trách chính sách tại công ty Ernst & Young. Bà từng nắm nhiều vai trò lãnh đạo trong một số tổ chức phụ nữ và kinh doanh. Mới đây, bà được Ngoại Trưởng Hillary Clinton mời tham gia Hội Ðồng Phụ Nữ Lãnh Ðạo Doanh Nghiệp. Bà được tạp chí Forbe đưa vào danh sách “100 Phụ Nữ Quyền Lực Nhất Thế Giới” bốn lần.


 


Hầu như các tổ chức trên thế giới ngày nay đều ít nhiều có đầu tư vào hai nền kinh tế lớn và phát triển trên thế giới như Trung Quốc và Ấn Ðộ. Tuy nhiên, họ vẫn chưa chú tâm vào đầu tư cho phụ nữ, mặc dù đây là một vấn đề có lợi cho cả đôi bên trong nền kinh tế toàn cầu, cho cả tổ chức đó và cho cả phụ nữ.








Công Chúa Lalla Hasna (trái) của Morocco chủ trì một hội nghị thượng đỉnh toàn cầu về phụ nữ, tổ chức tại Marrakech hồi năm 2003. (Hình: Abdelhak Senna/AFP/Getty Images)


Ðây không chỉ là chuyện nhân quyền, mà còn là một điều có lợi trong kinh doanh. Nhiều nghiên cứu khắp thế giới cho thấy công bằng giới tính trong các chức vụ cao ở công ty đóng góp mạnh mẽ cho tính cạnh tranh và làm cho thương vụ thành công hơn.


Tại Châu Âu mới đây, các vấn đề liên quan đến thăng tiến và gia tăng quyền lực cho phụ nữ được đặc biệt chú ý. Ủy Ban Kinh Tế của Quốc Hội Liên Âu bỏ phiếu chống việc bổ nhiệm ông Yves Mersch của Luxembourg vào Hội Ðồng Quản Trị Ngân Hàng Trung Ương Châu Âu, nói rằng ông rút lui khỏi sự đề cử này.


Ðây là một hành động phản đối sự thiếu vắng phụ nữ trong các chức vụ cao cấp tại Liên Âu. Ngoài ra, chủ tịch Ủy Ban Tư Pháp Liên Âu, bà Viviane Reding, một người dự trù sẽ áp dụng hạn ngạch cho phụ nữ trong các ủy ban khắp Liên Âu, chắc là sẽ phải giảm bớt đòi hỏi được đưa ra vào giữa Tháng Mười Một.


Tranh cãi qua đề tài này rất quan trọng bởi vì nó làm người ta chú ý đến sự mất cân bằng về giới tính tại các vị trí cao cấp. Nó gây sự chú ý về chuyện có quá ít phụ nữ nắm các chức vụ then chốt và khuyến khích sự chú ý đối với lợi ích được gia tăng trong kinh doanh qua việc thúc đẩy vai trò của phụ nữ trong các tổ chức nói riêng và trong nền kinh tế nói chung.


“Tuy nhiên, lãnh đạo doanh nghiệp không thể chỉ nói suông mà phải thực hành. Ðó là lý do tại sao tôi thành lập sáng kiến Các Nhà Vô Ðịch Tổng Giám Ðốc với tổng giám đốc của chúng tôi, ông Jim Turley, và Diễn Ðàn Phụ Nữ Cho Kinh Tế và Xã Hội. Thay đổi này phải được thực hiện từ những người cao nhất trong một tổ chức, và các nhóm hỗ trợ như Các Nhà Vô Ðịch Tổng Giám Ðốc rất quan trọng bởi vì nó được hình thành để sáng tạo và dần dần lớn mạnh trở thành một nhóm các nhà lãnh đạo, hành động như là những người ủng hộ gia tăng quyền lực cho phụ nữ, giúp họ đạt được điều mà tôi gọi là ‘được trông thấy bằng xương bằng thịt.’ Ðiều làm cho các nhóm hỗ trợ này đặc biệt là khả năng của chúng tôi nắm bắt lấy vai trò lãnh đạo trong một cộng đồng kinh doanh rộng lớn và tạo ra những liên minh mạnh mẽ. Nhìn về tương lai, chúng ta có nhiều điều để học hỏi, từ những sáng kiến thành công như ở bên Anh và bên Úc. Chỉ có liên minh với các nhóm khác và thiết lập một sự thừa nhận rộng lớn hơn cho Các Nhà Vô Ðịch Tổng Giám Ðốc thì chúng ta mới tạo ra thay đổi thực sự.


Trong một thập niên tới, sự ảnh hưởng của phụ nữ đối với nền kinh tế toàn cầu, ví dụ như nhà sản xuất, doanh nhân, nhân viên và người tiêu dùng, ít nhất cũng đạt tầm cỡ tương đương với số dân của Trung Quốc hoặc Ấn Ðộ, nếu không muốn nói là lớn hơn. Nếu phụ nữ thành công trong kinh tế, điều đó có nghĩa là chúng ta sẽ có 1 tỉ cá nhân hoạt động kinh doanh và tham gia vào lực lượng lao động trong nền kinh tế toàn cầu. Ðó là lý do tại sao mà công ty Ernst & Young tham gia vào cuộc vận động Tỉ Thứ Ba toàn cầu, nhằm liên kết các chính phủ, các tổ chức phi chính phủ, công ty, giới trẻ và những tổ chức khác, để phối hợp thực hiện sự bảo đảm cho phụ nữ được tiếp cận các dịch vụ bảo vệ pháp lý, giáo dục, huấn luyện, tài chánh và tiếp thị.”


Chỉ mới đây thôi, Booz & Company công bố dữ kiện cho thấy những bằng chứng hùng hồn rằng phụ nữ có thể là những “tài xế giỏi” đưa nền kinh tế đi lên. Ðánh giá của họ cho thấy, nếu tỉ lệ lao động của phụ nữ tương đương với nam giới, tổng sản lượng quốc dân của một quốc gia sẽ tăng rất lớn, khoảng 5% tại Hoa Kỳ và 9% tại Nhật, và tại các quốc gia đang phát triển, như Ai Cập, tỉ lệ này sẽ là 34%. Diễn Ðàn Kinh Tế Thế Giới cũng đưa ra dữ kiện hàng năm, gọi là “Global Gender Gap report” (báo cáo Cách Biệt Giới Tính Toàn Cầu), cho thấy có một sự liên hệ chặt chẽ giữa các quốc gia thành công trong việc thu ngắn cách biệt giới tính và các quốc gia có nền kinh tế cạnh tranh lớn.


Một số công ty ngày nay cũng đầu tư vào vai trò của phụ nữ, vì tin rằng phụ nữ sẽ có một tương lai tươi sáng hơn, nhất là đối với các nền kinh tế đang chờ đợi để “bùng nổ,” hoặc các nền kinh tế đang phát triển dựa trên tài năng “mới” này. (Ð.D.)

Tìm bạn Nguyễn Ngọc Xuân


Khóa 49 Hải Quân, trung sĩ vô tuyến tàu Thị Nại HQ502.


Nhận được tin xin vui lòng liên lạc Võ Văn Minh, SQ 68A 701059, khóa 49 HQ, điện thoại (240) 361-8831, tôi đang sống tại Pennsylvania. Mong tin bạn.

Say đi em


LTS:
Thi ca, âm nhạc thường ở lại trong tâm hồn chúng ta như một kỷ niệm. Có những bài thơ cứ ngỡ bị xóa nhòa trong ký ức. Vậy mà tình cờ đọc lại, hay nghe đâu đó vang lên vần thơ xưa, bỗng dậy lên trong ta cả một trời nhung nhớ, tựa như sự trở lại của một người bạn thân thiết, một chứng nhân thương yêu cho quãng đời mình đã qua. Trong tinh thần đó, trên trang Phụ Nữ hàng tuần, chúng tôi trân trọng gửi tới quý độc giả “Một Bài Thơ Cũ,” và cũng mong đón nhận từ độc giả những bài thơ của một thời.


Thư về [email protected]ặc [email protected]


 


“…Ý giả Vũ Hoàng Chương định nối cái nghiệp những thi hào-xưa của Ðông Á: cái nghiệp say. Người say đủ thứ: say rượu, say đàn, say ca, say tình đong đưa. Người lại còn ‘hơn’ cổ nhân những thứ say mới nhập-cảng: say thuốc phiện, say nhảy đầm.










Nhà thơ Vũ Hoàng Chương năm 24 tuổi. (Hình: Diễn Ðàn Thế Kỷ)


Bấy nhiêu say sưa đều nuôi bằng một say sưa to hơn mọi say sưa khác: say thơ… cái say sưa của Vũ Hoàng Chương là một thứ say sưa có chừng mực, say sưa mà không hẳn là trụy lạc, mặc dầu từ say sưa đến trụy lạc đường chẳng dài chi. Nhưng trụy lạc hay say sưa đều mang theo một niềm ngao ngán. Niềm ngao ngán ấy ta vốn đã gặp trong thơ xưa. Duy ở đây có cái vị chua chát, hằn học, và bi đát riêng…” (Hoài Thanh – Hoài Chân, “Thi nhân Việt Nam”)


 


Say đi em


 


Vũ Hoàng Chương


 


Khúc nhạc hồng êm ái


Ðiệu kèn biếc quay cuồng


Một trời phấn hương


Ðôi người gió sương


Ðầu xanh lận đận cùng xót thương


Càng nhớ thương…


Hoa xưa tươi trăng xưa ngọt gối xưa kề tình nay sao héo?


Hồn ngã lâu rồi nhưng chân còn dẻo


Lòng trót nghiêng mà bước vẫn du dương


Lòng nghiêng tràn hết yêu thương


Bước chân còn nhịp nghê thường lẳng lơ


Ánh đèn tha thướt


Lưng mềm não nuột dáng tơ


Hàng chân lả lướt


Ðê mê hồn gửi cánh tay hờ


Âm ba gờn gợn nhỏ


Ánh sáng phai phai dần


Bốn tường nghiêng điên đảo bóng giai nhân


Lui đôi vai, tiến đôi chân


Riết đôi tay, ngả đôi thân


Sàn gỗ trơn chập chờn như biển gió


Không biết nữa màu xanh hay sắc đỏ


Hãy thêm say, còn đó rượu chờ ta


Cổ chưa khô đầu chưa nặng mắt chưa hoa


Tay mềm mại bước còn chưa chuếnh choáng


Chưa cuối xứ Mê-ly chưa cùng trời Phóng-đãng


Còn chưa say hồn khát vẫn thèm men


Say đi em, say đi em!


Say cho lơi lả ánh đèn


Cho cung bậc ngả nghiêng, cho điên rồ xác thịt!


Rượu, rượu nữa! và quên, quên hết!


Ta quá say rồi


Sắc ngả màu trôi


Gian phòng không đứng vững


Có ai ghì hư ảnh sát kề môi


Chân rã rời


Quay cuồng chi được nữa


Gối mỏi gần rơi


Trong men cháy giác quan vừa bén lửa


Say không còn biết chi đời


Nhưng em ơi


Ðất trời nghiêng ngửa


Mà trước mắt thành Sầu chưa sụp đổ


Ðất trời nghiêng ngửa


Thành Sầu không sụp đổ em ơi!

Sủi cảo


Người hướng dẫn: 4ever1nl0ver


 


* Vật liệu: Làm được 50 cái


– 1lb thịt gà xay


– 1 tô lá spinach non: xắt nhỏ


– 1 bịch vỏ bánh có 2 loại: dày (30 cái) và mỏng (50 cái), thích loại nào thì mua loại đó



– 1/4 củ hành tây: cắt hạt lựu, vài cọng hành lá: cắt nhỏ


– 1 muỗng cà phê dầu mè


– 1 muỗng cà phê đường


– 1 muỗng cà phê xì dầu


– 1 muỗng cà phê bột nấm


– 1 muỗng cà phê bột bắp (hoặc bột năng)


– 1 trái trứng gà



 


* Cách làm:


– Cho spinach đã xắt vào thịt gà xay + hàng tây, hành lá, dầu mè, đường, bột nấm, xì dầu, bột bắp, trứng gà, trộn thật đều.


– Lấy vỏ bánh, múc hỗn hợp trên (bằng muỗng cà phê nhỏ) cho vào giữa rồi bao lại, hình dáng của bánh thì nặn, bắt tùy theo ý thích.


– Muốn để ăn dần thì cho bánh vào ngăn đá chờ cứng rồi đem xuống gỡ ra bỏ vào từng ngăn hoặc từng bao nhỏ để khi ăn lấy ra cho dễ.


 



* Luộc bánh:


– Bắc nước sôi, cho bánh vào luộc, khi chín bánh sẽ nổi lên mặt nước, chờ thêm vài phút rồi vớt ra, cho ra dĩa. Làm loại vỏ mỏng thì hấp bằng xửng sẽ ngon hơn, hấp làm 2 đợt (mỗi đợt 25 cái), khoảng 15, 20 phút là chín.


– Nếu muốn ăn sủi cảo chiên thì hấp sơ bánh. Sau đó cho vào chảo chiên (thật ít dầu), thấy bánh hơi vàng là được.


 



* Pha nước chấm:


1/4 cup nước ấm + 1/4 cup xì dầu + 1/2 muỗng xúp đường + 1/2 muỗng xúp giấm đỏ, quậy đều. Thích ăn cay thì cho vô thêm một miếng tương ớt hoặc ớt sa tế.


– Có thể thêm tôm bằm và hẹ vào trong nhân.


-Muốn ăn sủi cảo với nước súp thì có thể hầm xương heo, luộc cải ngọt cho vào.

Vẽ mặt cho trẻ ngày Halloween


Cứ đến ngày 31 Tháng Mười hàng năm, người dân Hoa Kỳ khắp nơi ăn mừng lễ hội Halloween. Trẻ em có lẽ là độ tuổi háo hức nhất với ngày lễ này, khi được ba mẹ giúp hóa thân thành các nhân vật trong truyện cổ tích. Sau đây là năm kiểu vẽ mặt dễ làm mà không kém phần đặc sắc.


1. Phù thủy



Dùng màu tối để trang điểm cho bé. Ðể thêm hiệu ứng đặc biệt riêng cho Halloween, quý vị có thể vẽ mạng nhện cùng với một con nhện nhỏ cho bé. Khi vẽ chỉ một góc trên khuôn mặt, tinh thần Halloween không làm giảm đi vẽ dễ thương của bé.


2. Ma quái



Dùng phấn nền thật sáng, có thể chặm thêm phấn em bé để tăng hiệu ứng cho gương mặt. Sau đó, dùng màu tối cho nguyên quầng mắt. Môi có thể đánh thật sáng, hoặc thật tối, với những gam màu lạnh.


3. Mèo



Ðây là một trong những kiểu vẽ mặt dễ làm nhất mà cũng dễ thương nhất. Dùng chỉ đen vẽ râu mèo như trên, kèm thêm các đốm đen xung quanh. Môi vẽ tròn với son hồng. Ðừng quên cái mũi ướt của các chú mèo với son đỏ cho mũi đỏ, hay chì đen cho mũi đen.


4. Chó



Kiểu này tương đối cầu kỳ hơn kiểu mặt mèo. Dùng chì nâu hay chì đen vẽ các đốm màu như trên. Thêm các chi tiết kèm theo như râu mép, mũi đen, và cái lưỡi thêm phần sinh động


5. Sư tử



Tương tự như kiểu mặt mèo và chó, kiểu mặt sư tử rất dễ thực hiện. Vẽ các chi tiết như kiểu mặt mèo với mũi ria mép. Dùng chì đậm vẽ thật kỹ cho đôi mắt và lông mày để tạo sự khác biệt cho gương mặt sư tử.


 


Trong khi các em háo hức với dịp lễ Halloween, việc ba mẹ hóa trang cho con cái hay dắt các em đi xin kẹo sẽ tạo nên những kỷ niệm khó quên không những cho trẻ mà còn cho cả gia đình.

‘Ũớc mong nhận được sự chia sẻ’ được độc giả chia sẻ


LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]


 


Thân gửi bà A. Ph.


Ðọc xong thư bà tôi cảm thấy ngậm ngùi. Bà đúng là mẫu người đàn bà Việt Nam hiền thục. Ông nhà thật là may mắn.


Trước năm 1960, nếu tôi nhớ không nhầm, thì ở Việt Nam ta cho phép đàn ông được quyền cưới nhiều vợ. Vì thế có nhiều người vợ mang hôn thú bậc hai, bậc ba. Hồi đó có nhiều đại thương gia có hơn một vợ. Các cô vợ hai thường là trẻ đẹp và cũng có đôi chút học thức, nhưng đa số xuất thân trong gia đình không giầu mà cũng không sang. Họ chịu làm bà hai vì muốn có chồng giầu để giúp đỡ gia đình và chính họ có cuộc sống nhàn hạ, sung sướng về vật chất. Các ông văn sĩ, nhạc sĩ, hoặc học giả nổi tiếng cũng có một số có thêm bà hai vì các cô mê cái tài hoa của các ông ấy. Các ông sĩ quan có bà hai ở chỗ đóng quân cũng không thiếu, vì họ sống xa nhà mà vợ con vì nhiều lý do không thể đi theo được.


Tôi phỏng đoán là bà kết hôn vào khoảng trên dưới năm 1965, sau khi đã học hành xong và đi dạy học. Thời gian đó ở Việt Nam đã có luật cấm đa thê do bà Ngô Ðình Nhu sáng lập. Tuy đã có luật này nhưng một số các ông vẫn lén lút sống với bạn gái. Phần lớn những người chồng ngoại tình thường về nhà kiếm chuyện gây sự, chửi mắng, hoặc đánh đập vơ. Ông nhà đã không làm như vậy với bà thì kể ra ông ấy cũng là người khá tử tế. Chắc là cuộc sống thường ngày giữa hai ông bà tương đối êm ấm. Chắc là ông ấy rất nể nang bà nên mới giấu. Chắc là ông ấy nghĩ, “Ðà bưng kín miệng bình. Mà ai có khảo mà mình lại xưng?” và chắc là ông ấy cũng sợ “bứt dây, sợ nữa động rừng…” (Kiều).


So với ông nhà thì bà thông minh hơn. Vì ông ấy giấu bất cứ cái gì, từ Việt Nam sang tới Mỹ, ở đâu, chỗ nào trong nhà, bà cũng kiếm thấy!


Ở Mỹ có luật người bố có bổn phận phải trợ cấp cho con mình cho tới 18 tuổi và học hết bậc trung hoc. Thế nên ông ấy phải làm đúng luật, nếu không muốn ra tòa, chuyện sẽ vỡ lở tùm lum hết.


Bé khác sinh năm 1990, nghĩa là chuyện xẩy ra cách đây 23 năm. Lúc đó bà vào khoảng 48 tuổi. Nếu ông nhà hơn bà trên dưới 5 tuổi, thì lúc đó ông nhà vào khoảng trên dưới 53 tuổi. Tuổi đó ở Việt Nam cho là tuổi hồi xuân, Mỹ thì gọi là “midlife crisis.” Ông nhà trong một lúc hứng lên đã gây tai họa. Bà kia cũng có chồng, như vậy thì chuyện đó có nhiều phần là đã xẩy ra trong một thời gian ngắn. Có thể chỉ là “one-night stand” mà thôi. Vì vậy nên họ mới phải làm DNA để kiểm chứng xem là con ai?


Như cô Nguyệt Nga đã phân tích thì giữa hai người không có tình cảm sâu đậm hoặc sự nể trọng gì cả. Chẳng qua chỉ là một lúc vui vẻ quá trớn mà thôi.


Tôi biết có trường hợp một ông chồng thích có nhiều con, nên ông bồ bịch hết cô này tới cô kia. Cô nào sinh con ra mà không muốn nuôi, thì bà vợ, cũng là người thích con nít, lượm về nuôi mệt nghỉ. Nghe nói bà ấy cũng lượm được gần nửa chục nhi đồng về nuôi cho vui cửa vui nhà! Ðám con nít ấy nay đã trưởng thành, đều rất quý mến bà ấy.


Lại cũng có một đám, ông chồng chỉ phạm tội với một cô, tạo ra một bé trai. Sau này khi bé ấy lớn lên thì người mẹ chết. Ông ta xin với bà vợ cho về nhà nhưng bà vợ nhất định không chịu. Cậu bé đó buồn tủi nên xin đi lính. Ngày cậu ấy tử trận, người bố vào phòng riêng đóng cửa ba ngày liền không ra khỏi phòng.


Xét cho cùng, không những hai người đàn bà chịu thiệt thòi, mà cả người con rơi cũng khổ tâm và mặc cảm không ít. Trẻ con thì vô tội.


Thôi thì chuyện đã xẩy ra trên hai chục năm rồi, bà cũng nên tha tội cho ông nhà. Ông nhà chắc cũng sẽ rất biết ơn bà. Bà cứ thi hành những dự định của bà, như đi làm việc thiện, đi du lịch với chồng cho vui vẻ, đi thăm viếng những nơi bà ao ước được đi.


Tha thứ cho người khác, nói thì dễ nhưng thực hành lại rất khó. Nếu bà hỷ xả được, thì người cảm thấy thoải mái và được nhiều lợi ích nhất lại chính là bà.


Kính chúc bà sớm tìm được sự an lạc trong tâm hồn.


 


*Thư độc giả Cuong Truong:


Thưa bà, tôi đọc thư bà mà thấy bà thật mâu thuẫn, một mặt “…rất muốn có được sự ổn định, thoải mái, thư thả trong tâm…” một mặt thì lại tìm tòi, chăm chú, lục lọi để được biết thêm những điều mình sợ nghe, biết, thấy. Như vậy thì làm sao mà ổn định tâm được. Phải biết quên, phải biết tha thứ. Chuyện đã qua, có nói hành nói tỏi gì thì cũng không thay đổi được. Nay vợ chồng đã gần đất xa trời, hãy như Vân Tiên khuyên, nên xây dựng ngôi nhà mới, và ngôi nhà đó sẽ như thế nào là do cách cư xử của mình ngày nay.


 


*Thư của độc giả Ánh Nguyễn:


Thưa cô, cháu đọc thư cô mà thương, hoàn cảnh của mẹ cháu cũng như thế, cháu đọc thư cô mà cám cảnh cho mẹ cháu. Hồi chuyện gia đình cháu xảy ra, cháu còn quá nhỏ, không biết gì hơn là khóc. Mẹ cháu buồn bỏ nhà lên chùa ở luôn. Sau vài năm thì mẹ cháu mất. Phải chi ngày đó cháu lớn khôn chắc không đến nỗi như vậy. Cháu thấy có gì đâu mà phải đau khổ, mẹ cháu có bỏ nhà đi thì bố cháu cũng không vì thế mà bỏ cô kia. Vậy thì bỏ nhà đi làm gì, mình chỉ hành động khi nào đem đến kết quả. Tại sao phải hành hạ thân mình, thân mình là do cha mẹ sinh ra, làm thế là bất hiếu. Khi lấy chồng, cháu nhớ lại hoàn cảnh của mẹ cháu nên đã nói ngay với chồng rằng, “Nếu anh có người khác là em bỏ ngay, và em sẽ có chồng khác ngay.” Cháu thấy phụ nữ Việt Nam chịu quá nhiều thiệt thòi mà những thiệt thòi đó là do mình cột vào người chứ không ai bắt mình như vậy cả. Ai cũng là con người, Thượng Ðế sinh ra dù là đàn ông hay đàn bà thì Thượng Ðế cũng không hề phán rằng đàn ông có quyền năm thê bảy thiếp còn đàn bà phải chính chuyên một chồng. Tại sao, đàn bà phải cột mình vào phận thua kém. Cháu mà như cô thì cháu sẽ nói ngay với chồng: “Go out!”


 


*Thư của độc giả CaHat:


Chuyện đàn ông lỡ lầm là chuyện thường tình. Tôi dám cá 1 ăn 100 là trên đời này không có ông chồng nào chung thủy 100% với vợ cả.

Ngày lễ Halloween


LGT:
Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]


 


Thư cho con


 


 Từ Uyên


 


Con yêu của mẹ,


Hôm nay là ngày lễ Halloween, chắc con và các bạn đang sửa soạn những cuộc vui chơi cho ngày nghỉ. Những cuộc vui chơi ấy có liên quan gì đến nội dung ngày lễ không.










(Hình: Uyên Việt/Người Việt)


Theo mẹ hiểu thì những cuộc vui chơi trong ngày lễ Halloween là những buổi người ta tụ họp nhau lại ăn uống kể chuyện những may rủi trong đời, những chuyện ma quỷ và phù thủy ngày xưa hay ngày nay được ẩn giấu dưới dạng thời sự.


Những cuộc vui chơi cũng là những cuộc hội họp nhau hóa trang thành ma thành quỷ dắt trẻ em đi xin bánh kẹo xung quanh láng giềng hàng xóm, miệng la ồn ào “Trick or Treat” (nếu quý vị không muốn bị chơi xấu thì hãy đãi chúng tôi cái gì đi). Và các chủ nhà thường mở cửa, bốc cho một nắm kẹo. Cuộc vui ấy thường chỉ kéo dài từ chập tối ngày cuối cùng của tháng 10 cho đến nửa đêm mà thôi, nhưng trên thực tế thì khoảng 9 giờ đêm là mọi thú vui đi xin kẹo đã chấm dứt vì giờ đó vì lý do an ninh nhiều gia đình đã không muốn mở cửa.


Nhưng lễ Halloween không đơn giản như thế. Nó có một ý nghĩa răn đời từ một câu chuyện cổ tích xuất phát từ một dân tộc Celt ở Ái Nhĩ Lan và Bắc Pháp. Câu chuyện truyền lại rằng có một anh chàng tên là Jack, tính nết tham lam bủn xỉn, ích kỷ chỉ biết mình, không bao giờ biết nghĩ đến người khác. Khi chết, hồn anh ta không vào được Thiên Ðường cũng không vào được địa ngục. Một hôm có một con quỷ bạn bị người dương thế dùng pháp thuật giam hãm, Jack tìm cách cứu được bạn nên quỷ hứa không bao giờ để Jack bị lọt vào Ðịa Ngục. Nhưng Thiên Ðường thì đã đóng cửa vĩnh viễn với Jack mà Ðịa Ngục cũng không vào được nên hồn Jack cứ vất vưởng cô đơn lạnh lẽo. Bạn quỷ của Jack thấy thế thương tình cho Jack một nhúm than để trong ruột trái bí ngô cho Jack cầm đi đỡ cô đơn lạnh lẽo. Vì thế lễ Halloween người ta thường mua bí ngô về đục lỗ để làm đèn cho Jack trong ngày duy nhất trong năm được trở về dương trần gọi là “Jack o’ Lantern.”


Trong ngày Jack được phép về dương thế, mọi người sống cảm thông với nỗi cô đơn của Jack nên cũng hóa trang thành ma quỷ để cho Jack không thấy lạc lõng trên chốn dương trần.


Câu chuyện cổ tích này đã theo chân những di dân người Anh và Âu Châu đến Châu Mỹ và trở thành một tục lệ. Câu chuyện có một ý nghĩa răn người ta sống ở đời nên có lòng nhân ái hòa hợp, biết sống chia sẻ cùng nhau, biết sống hòa hợp với nhau, làm điều lành tránh điều dữ.


Mẹ mong con và các bạn trong dịp nghỉ lễ Halloween này cũng nên tìm hiểu thêm về ý nghĩa của ngày lễ này mà tu tâm sửa tính cho nhau.


Và nếu được, con cũng nên tìm hiểu thêm về một ngày lễ “Âm Dương Hòa Hiệp”của người Việt mình. Ðó là ngày lễ Rằm Tháng Bẩy, ngày lễ Vu Lan mà các con thường nghĩ là Ngày Báo hiếu Cha Mẹ. Không, Tết Trung Nguyên còn là ngày lễ Xá Tội Vong Nhân ngoài lễ Vu Lan nữa. Cũng theo truyền thuyết thì ngày này ở dưới âm phủ, mọi linh hồn khi sống có tội lỗi đều được tha trong ngày này nên các linh hồn trở lên dương thế. Nhiều linh hồn không còn nơi nương náu nên nhân gian thường gọi là Cô Hồn Các Ðảng, đã làm lễ cúng tiễn cho khỏi bị phá rầy trong cuộc sống. Ý nghĩa của ngày lễ Xá Tội Vong Nhân nhằm nhắc cho chúng ta một tinh thần nhân ái bao la, nhắc cho chúng ta khi sống thì sống làm sao để chết đi không bị đầy ải vào chốn ngạ quỷ.


Với hai lễ này, Halloween mà các con đã quen thuộc và ngày Xá Tội Vong Nhân có thể các con lại xa lạ, thì nhân dịp Halloween này mẹ mong các con cũng nên để tâm tìm hiểu thêm về phong tục tập quán của dân tộc mình để các con không bao giờ mất đi bản sắc của dân tộc.


Mẹ thương của các con.

5 điều khiến phụ nữ lớn tuổi trở nên quyến rũ

 


Tác giả: Ronnie Ann Ryan


Phỏng dịch: Hannah Phạm


 


Thế giới ngày nay đổi mới và phóng khoáng hơn, nhiều đàn ông trẻ có xu hướng cặp bồ với những phụ nữ hơn họ 5-20 tuổi. Chính vì thế, nếu bạn là một phụ nữ khoảng 50 tuổi, còn độc thân vui tính bạn càng có nhiều lựa chọn hơn nữa. Bạn thích những người đàn ông trẻ hơn hay những đàn ông lớn tuổi hơn, họ luôn ở đó cho bạn suy nghĩ và chọn lựa.



Nếu bạn muốn thử một cuộc sống tình yêu sôi nổi với người trẻ tuổi hơn bạn, có 5 điều bạn cần biết tới:


 


Tuổi tác mang lại sự tự tin


Ai nói phụ nữ lớn tuổi là kém quyến rũ và kém đẹp? Thật sai lầm! Người phụ nữ từng trải thường biết điểm mạnh của mình và khi nào cần bày cái đẹp của họ cộng thêm với sự tự tin quyết đoán, làm cho cánh đàn ông trẻ phải mê mệt. Hơn nữa quý bà thường ít đeo sát, đòi hỏi, yêu sách hơn những cô gái trẻ. Cánh đàn ông trẻ hơn cảm thấy quý bà cũng muốn có thời gian để làm việc riêng của mình và không thích bám theo bạn trai và điều này làm họ thấy thoải mái hơn khi họ cần một không gian cho bản thân họ (Số nhiều cô gái trẻ luôn đòi hỏi sự quan tâm và chiều chuộng mọi lúc, mọi nơi. Ðiều này làm các anh cảm thấy rất mệt mỏi)


 


Quý bà dường như không có tuổi


Bạn có khi nào cảm thấy mình cũng còn rất trẻ và đẹp không? Hay dường như nhìn bạn không khác gì với mười năm trước? Quả thật phụ nữ ngày nay dành nhiều thời gian để chăm sóc bản thân cộng thêm với sự trợ giúp của khoa học thẩm mỹ đã làm nâng cấp sắc đẹp của bạn lên gấp bội. So với quý ông cùng tuổi, họ thường trông có vẻ trẻ và yêu đời hơn.


 


Sự trải nghiệm cuộc sống là vũ khí của quý bà


Bạn đã trải qua nhiều năm trong cuộc sống cho nên bạn nắm rất rõ những điều cần nói và làm, hơn nữa bạn biết chọn đúng thời gian để bày tỏ chúng. Các cô trẻ hơn cũng không có mấy ai làm được điều này vì họ thường làm việc theo cảm tính hơn. Thử suy ngẫm một chút xem rằng bạn có tự tin, hiểu và chiều lòng người khác hơn? Nấu ăn ngon và ngăn nắp hơn? Biết tính toán và sắp xếp công việc theo trình tự hơn? Biết săn sóc và làm đẹp đúng cách hơn…? Bạn có thấy mình có rất nhiều những điểm cộng này không? Nói thật, cánh quý anh muốn yêu và chiều chuộng phụ nữ, và họ cũng mong phụ nữ yêu chiều họ. Và sự trải nghiệm của một phụ nữ lớn tuổi, giúp bạn biết rõ làm sao để làm cánh các anh xiêu lòng.


 


Vấn đề lập gia đình


Phần lớn phụ nữ vào độ tuổi 50 thường có tâm lý tìm được một người bạn đời làm cho họ vui, sống có ý nghĩa, và không muốn nghĩ tới việc lập gia đình hay cưới xin gì. Ðiều này làm cho các anh cảm thấy thoải mái và không ràng buộc. Xét lại nếu các anh tuổi ba mươi mấy tới năm mươi mà vẫn còn độc thân thường là đã có lập gia đình mà đã bị tan vỡ, hay đôi khi là vài anh chưa vợ nhưng ghét sự ràng buộc của gia đình. Cho nên phụ nữ lớn tuổi hơn đem lại cho họ cơ hội tìm một người bạn tình, và cuộc sống lãng mạn không ràng buộc và đầy trách nhiệm như khi lập gia đình.



Michelle Pfeiffer (Hình:AP)


Sống thực tế hơn


Không ai bảo đảm được tình yêu là vĩnh cửu và không thay đổi. Ngày nay nhiều người trải qua cuộc sống ly hôn và đôi khi nó làm họ chán nản để bước thêm bước nữa. Vào tuổi của bạn thì bạn hiểu rất rõ về điều đó. Cho nên cái mà bạn nên quan tâm, là làm cho bản thân được hạnh phúc, sống để yêu cuộc sống này. Dù cuộc tình của bạn là với một anh trẻ hơn, bằng tuổi, hay lớn tuổi hơn, bạn cũng hãy sống hết mình. Thế giới này thiên biến vạn hóa, những tình yêu dường như không thể, cũng có thể xảy đến.

Nhà xây mới hiện bán nhiều nhất so với hai năm qua


WASHINGTON –
Trong một dấu hiệu khác cho thấy thị trường nhà đất đang hồi phục, các hoạt động mua bán nhà mới gia tăng trong Tháng Chín 2012, lên tới mức cao nhất trong hơn hai năm nay, theo một bản tường trình của chính phủ được công bố hôm Thứ Tư tuần trước.



Bản tin tài chính của đài truyền hình CNN tường thuật, những vụ mua bán trong tháng diễn ra ở một nhịp độ hàng năm là 398,00 căn, theo báo cáo của Phòng Kiểm Kê Dân Số, tăng 5.7% so với nhịp độ mua bán 368,000 căn trong Tháng Tám. Tháng gần đây nhất trong đó những vụ mua bán đạt tới nhịp độ này, là Tháng Tư năm 2010, được thúc đẩy bởi một thời kỳ ngắn trong đó người mua được hưởng tín thuế dành cho người mua nhà.


Lần này, thị trường nhà mới đang cho thấy các dấu hiệu cải thiện đều đặn. Nhịp độ xây dựng nhà trong Tháng Chín đạt một mức cao trong bốn năm, theo một báo cáo khác của chính phủ. Sự cải thiện trong những vụ mua bán trong Tháng Chín khi so sánh theo năm đạt tới tỉ lệ 27.1%.


Sự cải thiện trong thị trường là một phần trong sự hồi phục rộng lớn hơn về địa ốc, được hỗ trợ bởi một số yếu tố cùng diễn ra một lúc.


Lãi suất tài trợ địa ốc xuống mức thấp kỷ lục, nhờ được thúc đẩy bởi quyết định của Quỹ Dự Trữ Liên Bang (Fed) mua $40 tỉ chứng khoán được bảo đảm bằng tiền thế chấp nhằm khuyến khích sự phát triển kinh tế. Lãi suất thấp, cộng với những năm mua bán nhà yếu ớt, đã đưa tới giá nhà hợp với khả năng của người mua. Mới đây, giá nhà đã khởi sự tăng, điều đang hấp dẫn những người mua vẫn còn đang chờ giá cả xuống tới mức chót.


Tỉ lệ thất nghiệp cũng sụt giảm, là một diễn biến tốt cho những người tìm cách vay tiền để mua nhà.


Các vụ xiết nhà đã giảm tới một mức thấp trong năm năm nay, giúp giảm số cung về những căn nhà có giá trị thấp hơn số tiền chủ nhà đang nợ.


Những vụ mua bán nhà mới là một thành phần quan trọng trong hoạt động kinh tế tổng quát của quốc gia. Không những chúng đòi hỏi công ty kiến trúc phải xây dựng thêm, nó còn thúc đẩy những vụ mua sắm các dụng cụ trong nhà, lót thảm và mua những đồ đạc khác để trang bị cho căn nhà.


Trong một cuộc phỏng vấn truyền hình hôm Thứ Tư, ông trùm đầu tư Warren Buffett nói rằng sự hồi phục mới đây trong ngành địa ốc là một trong các yếu tố làm cho ông lạc quan hơn về nền kinh tế của Hoa Kỳ.


Giá trung bình của một căn nhà mới được bán ra trong tháng là $242,400, giảm 3.2% so với các con số trong Tháng Tám nhưng tăng 11.7% so với một năm trước. Sự sụt giảm nhẹ trong giá cả khi so sánh theo tháng một phần vì hầu hết những vụ mua bán gia tăng ở miền Nam, một vùng tính trung bình có giá nhà thấp hơn.


Áp lực tăng giá trong năm ngoái được hỗ trợ bởi số cung eo hẹp về nhà mới trên thị trường. Báo cáo cho thấy số lượng nhà bán trên thị trường chỉ đủ cung ứng cho nhu cầu tiêu thụ khoảng 4.5 tháng. Ðây là số lượng nhà bán trên thị trường ít nhất kể từ Tháng Tám năm 2005, vào gần cao điểm của cuộc khủng hoảng địa ốc.


“Các công ty xây nhà trước đây đã chủ trương cắt giảm những vụ khởi công xây nhà một cách đáng kể và thấp hơn nhiều so với nhịp độ mua bán, do đó làm cho số cung nhà mới sụt giảm,” theo ông Michael Gapen, kinh tế gia làm việc tại Barclays Capital. “Các mức cung đó đã ổn định, cho thấy rằng giới xây dựng nhà đang trở nên yên tâm hơn khi số cung ở những mức này.”


Tuy nhiên, nhịp độ những vụ mua bán nhà mới vẫn còn thấp hơn nhiều so với những mức được thấy trong thời kỳ thị trường địa ốc phát đạt giả tạo của thập niên vừa qua, khi chúng vượt quá 1 triệu căn mỗi năm trong khoảng 2003 và 2006. (nn)

Luật mới của California sẽ bảo vệ


người bị xiết nhà không bị truy đòi


 


SACRAMENTO – Mới đây, cơ quan lập pháp của California đã thông qua dự luật nới rộng những biện pháp bảo vệ người vay tiền thế chấp nhà ở California. Một cách khác để mô tả dự luật này là đạo luật mới bảo vệ người chủ nhà, sau khi đã bị chủ nợ xiết mất nhà, sẽ không bị chủ nợ tiếp tục truy đòi số tiền còn thiếu (non-recourse loans).



Một món nợ được người xin vay bảo đảm trả đủ (recourse loan) là một món vay trong đó ngân hàng cho vay có quyền theo đuổi các nguồn tài chánh khác của người vay trong các trường hợp:


1) người vay không trả nợ và


2) những tài sản được dùng để bảo đảm món vay – nghĩa là vật thế chấp – không có đủ giá trị để trả hết món nợ.


Giả sử, thí dụ, một người vay nhận một món vay thế chấp $400,000 để mua một căn nhà trị giá $500,000. Giả sử thêm rằng, sau khi thị trường sụp đổ, căn nhà hiện giờ chỉ trị giá $350,000. Người vay ngưng trả nợ và ngân hàng cho vay xiết nhà. Nếu ngân hàng chỉ thu về được $350,000 và món vay thuộc loại cho phép chủ nợ tiếp tục truy đòi cho đủ số tiền đã cho vay, nhà tài trợ có thể đuổi theo con nợ để cố gắng thu hồi số tiền sai biệt $50,000.


Nếu món nợ là một món vay không bị điều kiện truy đòi, ngân hàng chủ nợ không thể có biện pháp nào để thu hồi sự thiếu hụt – sai biệt giữa số tiền mà người vay còn nợ và số tiền mà ngân hàng cho vay thu hồi được.


Tại một số tiểu bang, các món nợ thế chấp nhà là những món vay được con nợ bảo đảm trả lại đầy đủ (recourse loans). Việc chủ nợ xiết lấy căn nhà nhà có thể không chấm dứt các vấn nạn của người vay tiền. Các biện pháp đòi phần tiền nợ còn thiếu, có thể theo sau.


Tại California, cũng như vài tiểu bang khác, một số món vay thế chấp nhà trên bản chất là món vay không bị chủ nợ truy đòi (non-recourse loans). Những món vay này được coi như được hưởng sự bảo vệ chống thiếu hụt, trong trường hợp bị xiết nhà mà ngân hàng cho vay không thu lại đủ tiền.


Luật lệ của California quy định rằng một món vay được sử dụng để thủ đắc một bất động sản cư trú (1 đến 4 đơn vị), nơi sẽ do người chủ chiếm ngụ, là một món vay không được các tài sản khác bảo đảm, tức không bị chủ nợ truy đòi. Nếu bất động sản rơi vào tiến trình xiết nhà, và nếu chủ nhà thâu hồi vốn không đủ (sau khi bán căn nhà), đó là vận xui của ngân hàng cho vay. Luật lệ không cung cấp biện pháp nào khác để chống lại người vay tiền.


Nhưng nếu món vay nguyên thủy, thuộc loại không bị truy đòi, được tái tài trợ (refinace) thì sao? Giả sử món vay $400,000 (ở trên) sau đó đã được tái tài trợ cũng số tiền đó nhưng với một lãi suất thấp hơn. Liệu món vay mới cũng là món vay không bị truy đòi hay không? Không, nếu căn cứ vào luật lệ hiện hành của California. Nếu một phán quyết xiết nhà liên quan đến một món vay mới không đem lại đủ tiền để trả hết nợ, một phán quyết đòi trả phần còn thiếu có thể sẽ được cấp cho ngân hàng cho vay.


Luật lệ mới sẽ thay đổi điều đó. Dự luật 1069 của Thượng Viện California (được bảo trợ bởi Nghị Sĩ Tiểu Bang Ellen Corbett) quy định rằng sẽ không có phán quyết đòi phần nợ còn thiếu nào được cấp cho bất cứ món vay nào “được sử dụng để tái tài trợ một món vay mua nhà, hoặc tái tài trợ một món vay mua nhà những lần sau đó.”


Với một ngoại lệ. Giả sử, như trường hợp thường xảy ra, việc tái tài trợ là để vay một món tiền lớn hơn so với tiền nợ đối với món vay nguyên thủy. Giả sử đó là một vụ tái tài trợ để lấy tiền mặt (cash-out refinance). Món vay nguyên thủy là $400,000, nhưng trị giá căn nhà tăng đủ để tái tài trợ ở mức $500,000. Bây giờ, nếu món vay đó bị xiết nợ, sự bảo vệ chống thiếu hụt sẽ chỉ nới rộng tới số tiền cần thiết để trả dứt số tiền vay nguyên thủy để mua nhà. Phần còn lại (trong thí dụ trên là $100,000) sẽ là món vay bị truy đòi, tức là đối tượng để thu nợ thêm.


Dự luật 1069 của Thượng Viện tiểu bang được cơ quan lập pháp thông qua vào Tháng Bảy đã được thống đốc California chấp thuận. Nó tu chính phần 580(b) của Bộ Dân Sự Tố Tụng. Dự luật bắt đầu có hiệu lực vào ngày 1 Tháng Giêng 2013, và nó sẽ chỉ áp dụng cho những món vay được thực thi sau ngày đó. (nn)

Kim Kardashian hóa trang thành ‘Splash’ trong đêm Halloween


HOLLYWOOD (AP) –
Kim Kardashian đã không lo lắng tí nào về cơn bão lớn sắp sửa đổ ập xuống các thành phố miền Ðông với các cơn mưa và gió tuần này.










(Hình: AP photo)


Bộ đồ hóa trang để tham dự lễ ma quỷ (Halloween) tại New York vào đêm Thứ Bảy của cô tài tử này là người cá tóc bạch kim, cô nói đùa rằng bạn trai của cô, Kaney West sẽ mặc bộ đồ thủy thủ, anh ta sẽ “chèo chống” cô ta đến chỗ an toàn như cô ta muốn.


West đã không nói chuyện gì với giới báo chí về chuyện này ngoại trừ nụ cười, anh ta khoe những bức ảnh chụp chung với Kim Kardashian trong chiếc máy điện thoại của anh ấy.


Ðây là năm thứ hai Kardashian đứng ra tổ chức lễ hội ma quỷ (Midori Green Halloween Party), cô ta có được hợp đồng với công ty rượu.


Theo sự chia sẻ của cô ấy, phải mất hai tháng để chuẩn bị những bộ đồ hóa trang mặc trong đêm lễ hội, những bộ đồ phảng phất hình ảnh của cuốn phim “Splash,” và tốn hai giờ đồng hồ để mặc những bộ đồ ấy. (Ð.T.)

Cuộc thi ‘Singing Talent Search’ tại vũ trường Avec


HUNTINGTON BEACH (NV) –
Cuối tuần qua ông bầu Minh Chánh có cuộc tiếp xúc với nhật báo Người Việt để giới thiệu nhiều về các chương trình văn nghệ, thi tuyển hoa hậu cũng như tuyển ca sĩ tài năng cho trung tâm của ông sắp sửa được diễn ra vào giữa Tháng Mười Hai sắp tới.










Ca sĩ Nguyễn Hồng Nhung. (Hình: Ca sĩ cung cấp)


Theo lời ông Minh Chánh, cuộc thi tuyển lựa ca sĩ tài năng sẽ được bắt đầu lúc 7:00 tối ngày Thứ Bảy, 16 Tháng Mười Hai tại vũ trường Avec, 18582 Beach Blvd., Hungtington Beach, CA 92648.


“Ðây là lần đầu tiên chúng tôi tổ chức cuộc thi tuyển lựa ca sĩ tài năng (Singing Talents Search), nhưng bảo đảm cuộc thi của chúng tôi sẽ hoàn toàn khác biệt với các cuộc thi của những nơi khác đã làm,” ông Minh Chánh nói.


Singing Talent Search là cuộc thi bắt đầu từ những sự chấm điểm, bình bầu của cư dân trên trang mạng www.trungtammc.com theo đó các vòng sơ kết và bán kết đều được bình chọn trên mạng cho đến vòng cuối cùng (Final) sẽ được thực hiện tại vũ trường AVEC.


Ông Minh Chánh cho biết có ba giải thưởng gồm:


Giải nhất: $10,000 và 2 năm hợp đồng với Trung Tâm MC.


Giải nhì: $5,000


Giải ba: $3,000


“Thí sinh sẽ tự lo chi phí đi lại giữa các tiểu bang, còn vấn đề ăn ở ban tổ chức sẽ phụ giúp cho các thí sinh tham gia.” Ông Minh Chánh giải thích.


Ngoài chương trình chính là cuộc thi tuyển lựa ca sĩ tài năng, còn có một chương trình ca nhạc do các ca nghệ sĩ chuyên nghiệp đảm trách như Hồng Ngọc, Cao Thái Sơn, Tâm Ðoan, Nguyễn Hồng Nhung, Minh Chánh, Bảo Thy, Quốc Thiên, Trizzie Phương Trinh, Johnny Dũng, Ryan & Hanson.


Dẫn chương trình: Hà Kiều Anh.


Giá vé: đồng hạng $30


Vé bán tại: Bích Thu Vân: (714) 897-4519, Bolsa Ticket (714) 418-2499, Le Gởi Tiền Lẹ (714) 839-0822, Tự Lự: (714) 531-5290, Tú Quỳnh (714) 531-4284.


Liên lạc ban tổ chức: (714) 235-7598, (714) 890-2098 hoặc www.trungtammc.com (Ð.T.)

Ðêm nhạc ‘Gợi Giấc Mơ Xưa’ tại hội quán Lạc Cầm


WESTMINSTER (NV) –
Sau sự thành công của đêm Quang Tuấn “Vết Sâu Ngậm Ngùi” hồi đầu Tháng Bảy tại hội quán Lạc Cầm, cả nhạc sĩ Sĩ Dự lẫn ca sĩ Quang Tuấn đều nhận được rất nhiều lời yêu cầu qua email, Facebook và lời thăm hỏi thăm từ khán giả…










Ca sĩ Quang Tuấn. (Hình: Ca sĩ cung cấp)


“Chính vì vậy thêm một đêm nhạc nữa với tiếng hát của ca sĩ Quang Tuấn sẽ được thực hiện tại hội quán Lạc Cầm” nhạc sĩ Sĩ Dự giới thiệu về đêm nhạc “Gợi Giấc Mơ Xưa” sẽ được mở màn lúc 8:00 tối ngày 24 Tháng Mười Một, tại hội quán Lạc Cầm, 15041 Moran St,. #103, 104, Westminster, CA 92683.


Quang Tuấn cho biết đây là lần thứ tư anh có đêm nhạc giới thiệu tiếng hát của anh tại hội quán Lạc Cầm.


Gợi Giấc Mơ Xưa là tên của ca khúc do nhạc sĩ Lê Hoàng Long sáng tác năm 1954, bài hát kể lại câu chuyện thất tình của tác giả khi người yêu của ông đi lấy chồng, ngay đúng ngày nàng lên xe hoa ông ngồi bên quán café bên cạnh căn nhà đang có đám cưới để nhìn chiếc xe chở người yêu của ông chạy một vòng, và cứ mỗi vòng bánh xe lăn là niềm đau như xé nát tim ông.


“Thương em thì thương rất nhiều, mà duyên kiếp lỡ làng rồi, xa em lòng anh muốn nói bao lời gió buông lả lơi, hình bóng đã quá xa mờ, dấn theo thời gian, kiếp sau xin chắp lời thề cùng sống kiếp lang thang…”


Quang Tuấn cho biết anh chọn “Gợi Giấc Mơ Xưa” là chủ đề của đêm nhạc Thứ Tư này vì nhạc sĩ Lê Hoàng Long cũng là một trong các nhạc sĩ có các sáng tác được xếp vào dòng nhạc tiền chiến.


Vẫn theo ca sĩ Quang Tuấn đêm nhạc tiền chiến đặc biệt ngày 24 Tháng Mười Một sẽ là một chương trình gồm rất nhiều ca khúc nhạc tiền chiến nguyên thủy của các nhạc sĩ như Nguyễn Văn Tý, Thẩm Oánh, Hoàng Quý, Hoàng Trọng, Ðoàn Chuẩn-Từ Linh, Lê Thương, Văn Cao, Phạm Duy, Anh Bằng…


Giá vé: VIP $60; đồng hạng $45


Liên lạc mua vé: (714) 891-8885 (Ð.T.)

Hồi ký của một người Hà Nội

 


tựdo


 


Ông Hòa là cựu sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa, bị cộng sản bắt đi tù năm 1975, sang Mỹ theo diện HO. Tôi gặp ông tại một tiệc cưới, trở thành bạn, thường gặp nhau bởi cùng sở thích, nói chuyện văn chương, thời thế, dù trong quá khứ ông sống tại miền Nam, tôi ở xứ Bắc.


Một lần tới thăm, cháu Thu Lan, con ông Hòa, hỏi tôi:


“Bác ở Hà Nội mà cũng đi tị nạn à…?”


Nghe hỏi tự nhiên nên tôi chỉ cười: “Cái cột đèn mà biết đi, nó cũng đi… nữa là bác!”


Thực ra tôi đã không trốn thoát được từ lần đầu “vượt tuyến” vào miền Nam. Rồi thêm nhiều lần nữa và 2 lần “vượt biển,” vẫn không thoát.


Chịu đủ các “nạn” của chế độ cộng sản trong 27 năm ở lại miền Bắc, tôi không “tị nạn,” mà đi tìm tự do, trở thành “thuyền nhân,” đến nước Mỹ năm 1982.


Sinh trưởng tại Hà Nội, những năm đầu sống ở Mỹ, tôi đã gặp nhiều câu hỏi như cháu Thu Lan, có người vì tò mò, có người giễu cợt. Thời gian rồi cũng hiểu nhau.


Tôi hằng suy nghĩ và muốn viết những dòng hồi tưởng, vẽ lại bức tranh Hà Nội xưa, tặng thế hệ trẻ, và riêng cho những người Hà Nội di cư.


Người dân sống ở miền Nam trù phú, kể cả hàng triệu người di cư từ miền Bắc, đã không biết được những gì xảy ra tại Hà Nội, thời người cộng sản chưa vận com-lê, đeo cà-vạt, phụ nữ không mặc áo dài.


Hiệp Ðịnh Geneve chia đôi nước Việt. Cộng sản, chưa lộ mặt là cộng sản, tràn vào miền Bắc tháng 10 năm 1954. Người Hà Nội đã “di cư” vào miền Nam, bỏ lại Hà Nội hoang vắng, tiêu điều, với chính quyền mới là Việt Minh, đọc tắt lại thành Vẹm. Vì chưa trưởng thành, tôi đã không hiểu thế nào là… Vẹm!


Khi họ “tiếp quản” Hà Nội, tôi đang ở Hải phòng. Dân đông nghịt thành phố, chờ “tầu há mồm” để di cư. Trước Nhà Hát Lớn, vali, hòm gỗ, bao gói xếp la liệt. Lang thang chợ trời, tôi chờ cha tôi quyết định đi Nam hay ở lại. Hiệp Ðịnh Geneve ghi nước Việt Nam chỉ tạm thời chia cắt, hai năm sau sẽ “Tổng tuyển cử” thống nhất. Ai ngờ cộng sản miền Bắc “tổng tấn công” miền Nam!


Gia đình lớn của tôi, không ai làm cho Pháp, cũng không ai theo Việt Minh. Cha tôi làm chủ một hãng thầu, nghĩ đơn giản là dân thường nên ở lại. Tôi phải về Hà Nội học.


Chuyến xe lửa Hà Nội “tăng bo” tại ga Phạm Xá, nghĩa là hai chính quyền, hai chế độ, ngăn cách bởi một đoạn đường vài trăm mét, phải đi bộ hoặc xe ngựa. Người xuống Hải Phòng ùn ùn với hành lý để đi Nam, người đi Hà Nội là con buôn, mang “xăng” về bán. Những toa tầu chật cứng người và chất cháy, từ chai lọ đến can chứa nhà binh, leo lên nóc tầu, bíu vào thành toa, liều lĩnh, hỗn loạn …


Tới cầu Long Biên tức là vào Hà Nội. Tầu lắc lư, người va chạm người.


Thằng bé ù chạc 15 tuổi, quắc mắt nhìn tôi: “Ðề nghị đồng chí xác định lại thái độ, lập trường tư tưởng..!” Tôi bàng hoàng vì thứ ngoại ngữ Trung Quốc, phiên âm thành tiếng Việt, nghe lần đầu không hiểu , để rồi phải “học tập” suốt 20 năm, “ngoại ngữ cộng sản”: đấu tranh, cảnh giác, căm thù và… tiêu diệt giai cấp! (Thứ ngôn ngữ này ghi trong ngoặc kép).


Hà Nội im lìm trong tiết Ðông lạnh giá, người Hà Nội e dè nghe ngóng từng “chính sách” mới ban hành. “Cán bộ” và “bộ đội” chỉ khác nhau có ngôi sao trên mũ bằng nan tre, phủ lớp vải mầu cỏ úa, gọi là “mũ bộ đội,” sau này có tên là “nón cối.” Hà Nội “xuất hiện” đôi dép “Bình Trị Thiên,” người Bắc gọi là “dép lốp,” ghi vào lịch sử thành “dép râu.”


Chiếc áo dài duyên dáng, thướt tha của thiếu nữ Hà Nội được coi là “biểu hiện” của “tư sản, phong kiến,” biến mất trong mười mấy năm sau, vì “triệt để cách mạng.” Lần đầu tiên, “toàn thể chị em phụ nữ” đều mặc giống nhau: áo “sơ mi,” quần đen. Hãn hữu , như đám cưới mới mặc sơ mi trắng vì “cả nước” không có xà phòng.


Chơi vơi trong Hà Nội, tôi đi tìm thầy xưa, bạn cũ, hầu hết đã đi Nam.


Tôi phải học năm cuối cùng, Tú tài 2, cùng một số “lớp Chín hậu phương,” năm sau sẽ sát nhập thành “hệ mười năm.” Số học sinh “lớp Chín” này vào lớp không phải để học, mà là “tổ chức hiệu đoàn,” nhận “chỉ thị của thành đoàn” rồi “phát động phong trào chống văn hóa nô dịch!” Họ truy lùng… đốt sách ! Tôi đã phải nhồi nhét đầy ba bao tải, Hiệu đoàn “kiểm tra,” lục lọi, từ quyển vở chép thơ, nhạc, đến tiểu thuyết và sách quý, mang “tập trung” tại thư viện phố Tràng Thi, để đốt. Lửa cháy bập bùng mấy ngày, trong niềm “phấn khởi,” lời hô khẩu hiệu “quyết tâm,” và “phát biểu của bí thư thành đoàn”: tiểu thuyết của Tự Lực Văn Ðoàn là… “cực kỳ phản động!” Vào lớp học với những “phê bình, kiểm thảo… cảnh giác, lập trường,” tôi đành bỏ học.


Chiếc radio Philip, “tự nguyện” mang ra “đồn công an,” thế là hết, gia tài của tôi!


Mất đời học sinh , tôi bắt đầu cuộc sống đọa đày vì “thành phần giai cấp,” “sổ hộ khẩu,” “tem, phiếu thực phẩm,” “lao động nghĩa vụ hàng tháng.” Ðây là chính sách dồn ép thanh niên Hà Nội đi “lao động công trường,” miền rừng núi xa xôi. Tôi chỉ bám Hà Nội được 2 năm là bị “cắt hộ khẩu,”… đi tù!


Tết đầu tiên sau “tiếp quản,” còn được gọi là” sau hòa bình lập lại,” Hà Nội mơ hồ. Những bộ mặt vàng võ, áo quần nhầu nát, xám xịt, thái độ “ít cởi mở,” từ “nông thôn” kéo về chiếm nhà người Hà Nội di cư. Người Hà Nội ở lại bắt đầu hoang mang vì những tin dồn và “chỉ thị”: ăn Tết “đơn giản, tiết kiệm.” Hàng hóa hiếm dần, “hàng nội” thay cho “hàng ngoại.”


Âm thầm, tôi dạo bước bên bờ Hồ Gươm, tối 30 Tết. Tháp Rùa, Cầu Thê Húc nhạt nhòa, ảm đạm, đền Ngọc Sơn vắng lặng. Chỉ có Nhà Thủy Tạ, đêm nay có ca nhạc, lần cuối cùng của nghệ sĩ Hà Nội. Ðoàn Chuẩn nhớ thương hát “Gửi người em gái miền Nam,” để rồi bị đấu tố là tư sản, rạp xinê Ðại Ðồng phố Hàng Cót bị “tịch thu.” Hoàng Giác ca bài “Bóng ngày qua,” thành “tề ngụy,” hiệu đàn nhỏ phố Cầu Gỗ phải dẹp, vào tổ đan mũ nan, làn mây, sống “tiêu cực” hết đời trong đói nghèo, khốn khổ. Danh ca Minh Ðỗ, Ngọc Bảo, nhạc sĩ Tạ Tấn, sau này làm gì, sống ra sao, “phân tán,” chẳng ai còn gặp nhau, sợ thành “phản động tụ tập.”


“Chỉ thị đảng và ủy ban thành” “phổ biến rộng rãi trong quần chúng” là diệt chó. “Toàn dân diệt chó,” từ thành thị đến “nông thôn.” Gậy gộc, dây thừng, đòn gánh, nện chết hoặc bắt trói, rồi đầu làng, góc phố “liên hoan tập thể.” Lý do giết chó , nói là trừ bệnh chó dại, nhưng đó là “chủ trương,” chuẩn bị cho đấu tố “cải tạo tư sản” và “cải cách ruộng đất.” Du kích , công an rình mò, “theo dõi,” “nắm vững tình hình” không bị lộ bởi chó sủa. Mọi nơi im phăng phắc ban đêm, mọi người nín thở đợi chờ thảm họa.


Hà Nội đói và rách, khoai sắn chiếm 2 phần tem gạo, 3 mét vải “cung cấp” một năm theo “từng người trong hộ.” Mẹ may thêm chiếc quần “đi lao động” thì con nít cởi truồng. Người thành thị, làm cật lực, xây dựng cơ ngơi, có ai ngờ bị quy là “tư sản bóc lột”? nhẹ hơn là “tiểu tư sản,” vẫn là “đối tượng của cách mạng.”


Nông dân có dăm sào ruộng đất gia truyền vẫn bị quy là “địa chủ cường hào”! Giáo Sư Trương văn Minh, hiệu trưởng trường Tây Sơn, ngày đầu “học tập,” đã nhẩy lầu, tự tử.


“Tư sản Hà Nội” di cư hết, chẳng còn bao nhiêu nên công tác cải tạo được làm “gọn nhẹ” và “thành công vượt mức,” nghĩa là mang bắn một, hai người “điển hình,” coi là “bọn đầu sỏ” “đầu cơ tích trữ,” còn thì “kiểm kê,” đánh “thuế hàng hóa,” “truy thu,” rồi “tịch thu” vì “ngoan cố, chống lại cách mạng!”


Báo, đài hàng ngày tường thuật chuyện đấu tố, kể tội ác địa chủ, theo bài bản của “đội cải cách” về làng, “bắt rễ” “bần cố nông,” “chuẩn bị thật tốt,” nghĩa là bắt học thuộc lòng “từng điểm”: tội ác địa chủ thì phải có hiếp dâm, đánh đập, bắt con ở đợ, “điển hình” thì mang thai nhi cho vào cối giã, nấu cho lợn ăn, đánh chết tá điền, hiếp vợ sặc máu…! Một vài vụ, do “đảng lãnh đạo,” “vận động tốt,” con gái, con dâu địa chủ, “thoát ly giai cấp,” “tích cực” “tố cáo tội ác” của cha mẹ. Cảnh tượng này thật não nùng! Lời Bác dạy suốt mấy mươi năm: “Trung với Ðảng, hiếu với dân…” là vậy!


“Bần cố nông” cắm biển nhận ruộng được chia, chưa cấy xong hai vụ thì “vào hợp tác,” “làm ăn tập thể,” ruộng đất lại thu hồi về “cộng sản.”


“Toàn miền Bắc” biết được điều “cơ bản” về Xã hội chủ nghĩa là… nói dối! Mọi người, mọi nhà “thi đua nói dối,” nói những gì đảng nói. Nói dối để sống còn, tránh “đàn áp,” lâu rồi thành “nếp sống,” cả một thế hệ hoặc lặng câm, hoặc nói dối, vì được “rèn luyện” trong xã hội ngục tù, lấy “công an” làm “nòng cốt” chế độ.


Ở Mỹ, ai hỏi bạn: “How are you?,” bạn trả lời: “I’m fine, thank you.”


Ở miền Bắc, thời đại Hồ chí Minh, “cán bộ” hỏi: “công tác” thế nào? dù làm nghề bơm xe, vá lốp, người ta trả lời: “…rất phấn khởi, ra sức thi đua, lập thành tích chào mừng… các nước anh em!”


Bị bắt bên bờ sông Bến Hải, giới tuyến chia hai miền Nam Bắc, năm 19 tuổi, tôi bị giong về Lệ Thủy bởi “bộ đội biên phòng,” được “tự do” ở trong nhà chị “du kích” hai ngày, đợi đò về Ðồng Hới. Trải 9 trại giam nữa thì về tới Hỏa Lò Hà Nội, vào xà lim. Cảnh tù tội chẳng có gì tươi đẹp, xã hội cũng là một nhà tù, không như báo, đài hằng ngày kêu to “chế độ ta tươi đẹp.”


Cơ hàn thiết thân, bất cố liêm sỉ, người tù “biến chất,” người tứ chiếng kéo về, nhận là người Hà Nội, đói rét triền miên nên cũng “biến chất”! Ðối xử lọc lừa, gia đình, bè bạn, họ hàng, “tiếp xúc” với nhau phải “luôn luôn cảnh giác.” Hà Nội đã mất nền lễ giáo cổ xưa, Hà Nội suy sụp tinh thần vì danh từ “đồng chí”!


Nằm trong xà lim, không có ngày đêm, giờ giấc, nghe tiếng động mà suy đoán “tình hình” Ánh diện tù mù chiếu ô cửa sổ nhỏ song sắt, cao quá đầu, tôi đứng trên xà lim, dùng ngón tay vẽ chữ lên tường, “liên lạc” được với Thụy An ở xà lim phía trước.


Thụy An là người Hà Nội ở lại, “tham gia hoạt động” Nhân Văn Giai Phẩm, đòi tự do cho văn nghệ sĩ, sau chuyển lên rừng, không có ngày về Hà Nội. Bà đã dùng đũa tre chọc mù một mắt, nói câu khí phách truyền tụng: “Chế độ này chỉ đáng nhìn bằng nửa con mắt!”


Người du lịch Việt Nam, ít có ai lên vùng thượng du xứ Bắc, tỉnh Lào Cai, có trại tù Phong Quang hà khắc, có thung sâu heo hút, có tù chính trị chặt tre vầu theo “định mức chỉ tiêu.” Rừng núi bao la, tiếng chim “bắt cô trói cột,” nấc lên nức nở, tiếng gà gô, thức giấc, sương mù quanh năm.


Phố Hàng Ðào Hà Nội, vốn là “con đường tư sản,” có người trai trẻ tên Kim, học sinh Albert Sarreaut. Học trường Tây thì phải chịu sự “căm thù đế quốc” của Ðảng, “đế quốc Pháp” trước kia và “đế quốc Mỹ” sau này. Tù chính trị nhốt lẫn với lưu manh, chưa đủ một năm, Kim Hàng Ðào “bất mãn” trở thành Kim Cụt, bị chặt đứt cánh tay đến vai, không thuốc, không “nhà thương” mà vẫn không chết.


Phố Nguyễn Công Trứ gần Nhà Rượu, phía Nam Hà Nội, người thanh niên đẹp trai, có biệt danh Phan Sữa, giỏi đàn guitar, mê nhạc Ðoàn Chuẩn, đi tù Phong Quang vì “lãng mạn.” Không hành lý nhưng vẫn ôm theo cây đàn guitar. Chỉ vì “tiểu tư sản,” không “tiến bộ,” không có ngày về…!


Ba tháng “kỷ luật,” Phan Sữa hấp hối, khiêng ra khỏi Cổng Trời cao vút, gió núi mây ngàn, thì tiêu tan giấc mơ tình nghệ sĩ !


Người già Hà Nội chết dần, thế hệ thứ hai, “xung phong,” “tình nguyện” hoặc bị “tập trung” xa rời Hà Nội. Bộ Công An “quyết tâm quét sạch tàn dư đế quốc, phản động,” nên chỉ còn người Hà Nội từ “kháng chiến” về, “nhất trí tán thành” những gì đảng… nói dối!


Tôi may mắn sống sót, dù mang lý lịch “bôi đen chế độ,” “âm mưu lật đổ chính quyền,” trở thành người “Hà Nội di cư,” 10 năm về Hà Nội đôi lần, khó khăn vì “trình báo hộ khẩu,” “tạm trú tạm vắng.” “Kinh nghiệm bản thân,” “phấn đấu vượt qua bao khó khăn , gian khổ,” số lần tù đã quên trong trí nhớ, tôi sống tại Hải Phòng, vùng biển.


Hải Phòng là cơ hội “ngàn năm một thuở” cho người Hà Nội “vượt biên” khi chính quyền Hà Nội chống Tầu, xua đuổi “người Hoa” ra biển, khi nước Mỹ và thế giới đón nhận “thuyền nhân” tị nạn.


Năm 1980, tôi vào Sài Gòn, thành phố đã mất tên sau “ngày giải phóng miền Nam.” Vào Nam, tuy phải lén lút mà đi, nhưng vẫn còn dễ hơn “di chuyển” trong các tỉnh miền Bắc trước đây. Tôi bước trên đường Tự Do, hưởng chút dư hương của Sài Gòn cũ, cảnh tượng rồi cũng đổi thay như Hà Nội đã đổi thay sau 1954 vì “cán ngố” cai trị.


Miền Nam “vượt biển” ào ạt, nghe nói dễ hơn nên tôi vào Sài Gòn, tìm manh mối. Gặp cha mẹ ca sĩ Thanh Lan tại nhà, đường Hồ Xuân Hương, gặp cựu sĩ quan Cộng Hòa, anh Minh , anh Ngọc, đường Trần quốc Toản, tù từ miền Bắc trở về. Ðường ra biển tính theo “cây,” bảy, tám cây mà dễ bị lừa. Chị Thanh Chi (mẹ Thanh Lan) nhìn “nón cối” “ngụy trang” của tôi, mỉm cười: “Trông anh như cán ngố, mà chẳng ngố chút nào!”


“Hà Nội, trí thức thời Tây, chứ bộ…! Cả nước Việt Nam, ai cũng sẽ trở thành diễn viên, kịch sĩ giỏi!”


Về lại Hải Phòng với “giấy giới thiệu” của “Sở Giao Thông” do “móc ngoặc” với “cán bộ miền Nam” ở Sài Gòn, tôi đã tìm ra “biện pháp tốt nhất” là những dân chài miền Bắc vùng ven biển. Ðã đến lúc câu truyền tụng “Nếu cái cột điện mà biết đi…” dân Bắc “thấm nhuần” nên “nỗ lực” vượt biên.


Năm bốn mươi tư tuổi, tôi tìm được tự do, định cư tại Mỹ, học tiếng Anh ngày càng khá, nhưng nói tiếng Việt với đồng hương, vẫn còn pha chút “ngoại ngữ “ năm xưa.


Cuộc sống của tôi ở Việt Nam đã đến “mức độ” khốn cùng, nên tan nát, thương đau. Khi đã lang thang “đầu đường xó chợ” thì mới đủ “tiêu chuẩn” “xuống thành phần,” lý lịch có thể ghi là “dân nghèo thành thị,” nhưng vẫn không bao giờ được vào “công nhân biên chế nhà nước.”


Tôi mang nhẫn nhục, “kiên trì” sang Mỹ, làm lại cuộc đời nên “đạt kết quả vô cùng tốt đẹp,” “đạt được nguyện vọng” hằng ước mơ!


Có người “kêu ca” về “chế độ tư bản” Mỹ tạo nên cuộc sống lo âu, tất bật hàng ngày, thì xin “thông cảm” với tôi, ngợi ca nước Mỹ đã cho tôi nhân quyền, dân chủ, trở thành công dân Hoa Kỳ gốc Việt, hưởng đầy đủ “phúc lợi xã hội,” còn đẹp hơn tả trong sách Mác Lê về giấc mơ Cộng sản.


Chủ nghĩa cộng sản sụp đổ rồi. Cộng sản Việt Nam bây giờ “đổi mới.”


Tiếng “đổi” và “đổ” chỉ khác một chữ “i.” Người Việt Nam sẽ cắt đứt chữ “i”, dù phải từ từ, bằng “diễn biến hòa bình.” Chế độ Việt Cộng “nhất định phải đổ,” đó là “quy luật tất yếu của lịch sử nhân loại.”


Ôi! “đỉnh cao trí tuệ,” một mớ danh từ…!

Những ngày tháng chưa quên

 


Hậu Nghĩa sử hùng ca


 


Bình Khánh Nguyễn Văn Ngọc


 


Ngày lại ngày trước giờ hạ cánh, chiếc workship một vòng lướt nhẹ trong nắng chiều, từ Bắc xuống Nam dọc biên giới Việt-Miên xuyên qua lãnh thổ trách nhiệm dọc suốt từ Cánh Thiên Thần ranh tỉnh Tây Ninh kéo dài đến vùng mật khu Ba Thu, Mỏ Vẹt, thường được gọi là (vùng đất chết tam biên) ranh giới của ba tỉnh Long An, Hậu Nghĩa và Mộc Hóa.


Phi hành đoàn phát hiện 2 đường mòn đạp rạp cỏ kéo dài từ mật khu Ba Thu xuyên qua Hội Ðồng Sầm Ðức Huệ cũ, đi vòng lên ấp Giồng Lớn xâm nhập áp sát bờ Tây sông Vàm Cỏ Ðông đối diện ấp Rạch Gần, xã An Hiệp, quận Ðức Huệ, tỉnh Hậu Nghĩa. Pháo Ðội 105 ly chi khu Ðức Huệ được lệnh trong tư thế sản sàng làm nhiệm vụ theo lệnh hướng dẫn và điều chỉnh của thiếu tá tham mưu phó hành quân tiểu khu Hậu Nghĩa trên trực thăng.


Loạt pháo đầu tiên vô cùng ngoạn mục thật chính xác rót lên đầu giặc, từ trên trực thăng Thiếu Tá Ngọc và phi hành đoàn đã chứng kiến nhiều xác địch từng đợt tung té văng xuống sông Vàm Cỏ theo sau những loạt pháo vô cùng chính xác của các pháo thủ, Pháo Ðội 105 ly thuộc chi khu Ðức Huệ.


Chúng ta chưa quên: trong Hội Ðàm Paris, cộng sản đã dùng thủ thuật (đánh đánh, đàm đàm) cố tạo một chiến thắng gì đó hầu trả giá trên bàn hội nghị, mùa Hè đỏ lửa năm 1972, Việt Cộng đã tung ra nhiều trận đánh lớn như: Cổ Thành Quảng Trị, (Cờ bay cờ bay trên thành phố thân yêu), Bình Long An Lộc, (An Lộc sử ghi chiến tích, Biệt Kích Dù vị quốc vong thân) cũng trong âm mưu trên Việt Cộng đã xua Trung Ðoàn 271 biệt lập từ Bắc lén lút xâm nhập xuyên qua Lào, Campuchia rồi vào Hậu Nghĩa với âm mưu làm ung thối hệ thông an ninh vòng đai an toàn của Thủ Ðô Saigon, cắt đứt Quốc lộ 1 trục giao thông huyết mạch Tây Ninh Saigon.


Hành động ngu xuẩn của giặc cụ thể là viên trung đoàn trưởng Trung Ðoàn 271 BL Bắc Việt, đã nhận lãnh trận sấm sét giáo đầu do lực lượng lãnh thổ (Ðịa Phương Quân, Nghĩa Quân Hậu Nghĩa) giáng xuống lúc 5 giờ 15 chiều ngày 10 tháng 11 năm 1972. bằng những loạt pháo thiện xạ của pháo đội 105 ly chi khu Ðức Huệ.


Chưa thấm đòn ngay trong đêm 10 tháng 11 năm 1972, bộ phận sống sót cố vượt sông Vàm Cỏ lén lút xâm nhập lãnh thổ xã An Hiệp, Ðức Huệ. Mặt trời vừa khuất bóng, toán tiền quân của địch lọt vào ổ phục kích của trung đội Nghĩa Quân đồn Rạch Gầm. Nghĩa Quân hạ cả chục tên tịch thu 4 máy điện thoại và một số phóng hỏa tiễn chống chiến xa B40 và tiểu liên AK47. Ðịch chống cự yếu ớt tháo chạy vào bóng đêm.


Giữa đêm Việt Cộng xua nguyên một tiểu đoàn chính quy, áp dụng chiến thuật tiền pháo hậu xung tấn công ào ặt vào Hội Ðồng Xã An Hiệp do một tiểu đội Nghĩa Quân và một tiểu đội Cảnh Sát Quốc Gia canh giữ. Nhờ cảnh giác trước, lực lượng phòng thủ đã cầm cự đến sáng.


Bình minh vừa thức giấc, cuộc hành quân Quyết Thắng 180 TK/HN do Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu Hậu Nghĩa trực tiếp chỉ huy được cấp tốc tung ra. Lực lượng tham dự gồm Tiểu Ðoàn 305/ ÐPQ, Ðại Ðội 773 Trinh Sát, Ðại Ðội 2 Tiểu Ðoàn 320 với 3 Trung Ðội Nghĩa Quân có sự hiện diện của chi khu trưởng chi khu Ðức Huệ (Thiếu Tá Lê Anh Tuấn) và trưởng Ban 3 CK/ÐH (Thiếu Tá Mai Thế Nghĩa).


Lợi dụng đêm tối, địch đào nhiều công sự vây quanh phía Tây và Tây Bắc trụ sở xã An Hiệp, cuộc chạm súng đầu tiên giữa địch quân và 2 Ðại Ðội 773/TS và Ðại Ðội 2 TÐ 320/ÐPQ. Vì thiếu sự chỉ huy thống nhất nên Bộ Chỉ Huy nhẹ tiểu khu, gồm thiếu tá tham mưu phó hành quân, trưởng phòng nhì (Thiếu Tá Trương Ngọc Ngà) trưởng phòng truyền tin (Thiếu Tá Trần Văn Tốt) đang bay trực thăng phải đáp cánh. Sau cuộc hợp ngắn gọn tại mặt trận, cuộc tấn công bắt đầu bằng 2 mũi chính, Ðại Ðội 773/TS do Ðại Úy Hoàng Gia Kỳ, ÐÐT, chỉ huy tấn công từ nam lên bắc. Ðại Ðội 2/320 (Trung Úy Lê Văn Phước, ÐÐT) và Nghĩa Quân Ðức Huệ đánh từ Ðông sang Tây dồn địch vào thế tiến thối lưỡng nan, nằm chịu trận.


Sau hơn một giờ giao tranh quyết liệt, các bộ phận địch bám sát rào trụ sở xã hoàn toàn bị tiêu diệt. Tuy nhiên bộ chỉ huy tiểu đoàn Việt Cộng vẫn bám sát trong một công sự rất kiến cố phía Tây Bắc trụ sở xã. Tiếng súng tạm êm dịu, vị trí của Bộ Chỉ Huy tiểu khu sát liền bên sau ÐÐ 773/TS, Thiếu Tá TMP/HQ đã theo sát từng bước đi của một chiến binh thuộc ÐÐ/773/TS. Anh ta gởi súng cho đồng đội, 2 tay 2 quả lựu đạn vừa đi lom khom vừa bò sát các hầm núp của BCH/TÐ Việt Cộng. 2 tiếng nổ long trời cùng với bụi khói bóc lên, chừng 5 phút sau người chiến binh gan đầy mình trên người lệ khệ mang về 2 máy truyền tin (do Trung Cộng chế tạo) luôn cả mấy khẩu tiểu liên AK47, hỏa tiễn B40, 41.


Cuộc chiến tạm ngưng vì hết đạn và 2 bên đều thấm meat. ÐÐ/ 773/TS và ÐÐ2/TÐ320 báo cáo gần hết đạn, một chiếc GMC dưới sự hộ tống của Chi Ðội Cơ Giới V100 từ Bộ Chỉ Huy TK trực chỉ ra mặt trận. Qua hệ thống truyền tin, Thiếu Tá Tốt, trưởng phòng truyền tin, cho biết chuẩn tướng tư lệnh Sư Ðoàn 25/BB sẽ đến thị sát chiến trường. Trực thăng đáp, Thiếu Tá TMP/HQ tiếp tướng tư lệnh, cùng lúc các đơn vị nhận tiếp tế xong, lệnh tấn công dứt điểm bắt đầu.


Hỏa lực ta và địch làm vang dậy cả góc trời. Trực thăng của chuẩn tướng tư lệnh phải bay lên, nhưng chuẩn tướng tư lệnh vẫn nằm lại với Bộ Chỉ Huy TK. Thế thượng phong đã nghiên hằng về lực Lượng ÐPQ & NQ nhờ sự tiếp tế vừa qua bằng 3 phương diện nhân-vật-lực.


Tiếng máy thoát ra từ lời báo cáo của đại đội trưởng 773/TS, Báo cáo 81, (biệt danh truyền tin của TMP/HQ) trinh sát tịch thu 2 súng cối 82 ly và rất nhiều súng đủ loại, tiến súng êm hẳn, Thiếu Tá TMP/HQ đưa chuẩn tướng tư lệnh đi thị sát chiến trường, xác giặc nằm ngổn ngang trên chiến địa và trong công sự của địch, trong lời tâm sự thân mật. Chuẩn Tướng Lê Văn Tư nói: “Lính mầy đánh giặc hay hơn cả lính tao.” Thu dọn chiến trường, ta bắt sống 4 tên trong số có một chuẩn úy VC, hằng trăm súng đủ loại bị ta tịch thu, đại đội phó 773/TS (Trung Úy Hiệp) bị thương, cánh chi khu Ðức Huệ, thiếu úy, trưởng ban truyền tin tử trận.


Trận chiến khởi đầu khoảng 8 giờ hơn sáng ngày 11 tháng 5 năm 1972 và tiếp tục kéo dài gần nửa tháng, xác địch chết bỏ nằm ngổng ngang trên chiến trường không người chôn cất, mùi chướng khí bốc lên không khi ô nhiệm bao trùm cả 2 xã An Hiệp, quận Ðức Huệ và Lộc Giang, quận Trảng Bàng, kéo dài cả vài tháng.


Tin chiến thắng được trình lên Bộ Tổng Tham Mưu, một phái đoàn phóng sự chiến trường của Cục Tâm Lý Chiến đến thị sát làm phóng sự. Một tháng sau tin tức từ Phòng Nhì Bộ Tổng Tham Mưu cho biết: Sau trận đọ sức với ÐPQ/NQ Hậu Nghĩa, Trung Ðoàn 271 chính quy Cộng Sản Bắc Việt chỉ còn lại 26 tên. Những phi vụ tiếp theo trong những ngày sau đó, Thiếu Tá Ngọc đếm được tất cả 62 ngôi mộ mới chôn đất còn trắng toát lộ nguyên hình nằm giữa đám cỏ xanh, bên bờ Tây Sông Vàm Cỏ.


Ðể tưởng thưởng chiến công hiển hách có một không hai của Lực Lượng Ðịa Phương Quân Nghĩa Quân Hậu Nghĩa, Cục Tâm Lý Chiến đã viết tặng tiểu khu Hậu Nghĩa bài “Hậu Nghĩa Sử Hùng Ca” và bài hát vẫn lưu truyền và sống động mãi đến hôm nay, suốt 36 năm trên quê hương tỵ nạn và trong lòng quê hương Hậu Nghĩa.


Cách đây không lâu một số nhà viết sử Việt-Mỹ đã tổ chức cuộc hội luận để đánh giá khả năng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975, tổ chức tại TX một nhà viết quân sử người Hoa Kỳ (không nhớ tên) đã phát biểu: “Quân Ðội VNCH mạnh nhất nhì Ðông Nam Á trong thới thập niên 70, dẫn chứng Ðịa Phương Quân, Nghĩa Quân Hậu Nghĩa đã tiêu diệt toàn bộ Trung Ðoàn 271 chính qui Bắc Việt trong màu Hè đỏ lửa 72, tin được nghe trên Internet.


Tôi quỳ xuống đây, chắp hai tay bái phục


Thương tiếc từng anh hùng trong Quân Lực Việt Nam.

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH


Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH


(Disabled Veterans and Widows Relief Association)


A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492


P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799


Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967


Email: [email protected]; [email protected]


Website: http://www.camonanhtb.com


Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH


 


Hải ngoại không quên tình chiến sĩ


Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh


 


Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:


(Tính đến ngày 21 tháng 10, 2012)


 


Hội Người Việt Cao Niên Maryland, MD $2,900


Lưu Loan c/o Bà TTg Nguyễn Xuân Thịnh, Hawthorne, CA $100


Khoa Dương, Bakersfield, CA $300


Tina Ðặng, San Jose, CA $100


Cộng đồng Người Việt Quốc Gia Connecticut, c/o O. Trần Văn Giỏi, Bridgeport, CT $560


Marie Claire Leon (Los Angeles, CA) c/o Alice M. Leon, Walnut Creek, CA $1,000


Vinh D. Hồ (Nail Boutique, Inc.), Glen Allen, VA $170


Lương D. Trần, Garden Grove, CA $100


Phan Tuong Linh, Bouge, Belgique $100


Nguyễn Thị Ngọc Thuy, Cambridge, CAN $300


Hội Văn Nghệ Sĩ Việt Mỹ (Overseas Vietnamese Writers & Artists Association, Inc.), Sacramento, CA $100


Anh Lan Trịnh, Cypress, CA $100


Julie B. Lieu, Lorton, VA $50


Minh Tu, Berkely Lake, GA $75


Sơn & Dan Nguyễn, Huntsville, AL $100


Hong Nguyễn (và các bạn hãng T.J.Mov), Charlotte, NC $110


Yen Nguyễn, Houston, TX $100


Diana M. Ong, Hollywood, FL $100


Nick Nguyễn, Novi, MI $100


Giau Nguyễn, Hanford, CA $50


Huyen Anh, Campbell, CA $50


Chau M. Cao, Newark, CA $50


Hoàng An, Mid Cothian, VA $40


ÔB. Hoàng Anh Lac Phan, El Cajon, CA $50


Han Võ, San Jose, CA $50


Minh Trương, Orange Park, FL $20


Phạm Hoạt, Fountain Valley, CA $20


Thuan Dương, Houston, TX $5


Cô Ðào Trần Lê, Pittsburg, CA $25


 


Danh sách mạnh thường quân ủng hộ ÐNH “Cám Ơn Anh” Kỳ 6:


 


Minh Quách (In memory of Mr. Nguyễn Vinh Hiển), Diamond Bar, CA $200


Hội Ðồng Hương Bắc Ninh/Nam Cali, c/o O. Ky N. Nguyễn, Westminster, CA $100


Ky Văn Hoàng, Fairfax, VA $100


Stone Thạch Huỳnh, Cheektowaga, NY $200


Thanh Văn Nguyễn, North Hollywood, CA $100


Mai Trần, San Jose, CA $200


Lien Mansfield, Sanford, FL $100


Lan Hương Trương, Santa Ana, CA $100


Lee Bol, San Gabriel, CA $300


Tony Lê, North Hollywood, CA $100


Nguyễn Tuyết Ngọc, Anaheim, CA $100


Harry Dương, Tampa, FL $200


Shiny Hills (Nikki Phạm), Woodlandhills, CA $270


Man Ton, Baton Rouge, LA $100


Lương Khắc, Portland, OR $100


Ha Tinh, San Leandro, CA $150


Trần Thị Ðinh, Chandler, AZ $100


Binh Nguyễn, San Jose, CA $100


Toan Tam, Arlington, TX $100


Nguyễn V. Nhien, Orlando, FL $100


Nam Trần, Dorchester, MA $100


Mai Gia Lap, Garden Grove, CA $100


Hai Hồ, Margate, FL $100


Du Phuc Ninh, San Jose, CA $100


Nhan K. Nguyễn – Giu V. Quang, El Monte, CA $100


Ngô Nam, San Jose, CA $200


Võ Mỹ Liên – Huỳnh V. Diệp, Bloomington, MN $100


Thanh Nguyễn, Portland, OR $100


Thanh Nguyễn & My Hanh Bùi, Cupertino, CA $100


Khiêm Ðắc Nguyễn, La Crescenta, CA $100


Danh Hữu Thái, Riverside, CA $100


Thái Ngọc Nguyễn, Alhambra, CA $100


Vien Võ, Anaheim, CA $50


Hong Hồ, Anaheim, CA $100


Phạm Ðắc Bình (Peter Phạm), Portland, OR $100


Hung The Hoàng (Trang Thị Ðoan Hong), El Monte, CA $100


Cu Văn Nguyễn, South El Monte, CA $100


Nhan Thanh Nguyễn & Hung Cường, Stanton, CA $100


Canh Nguyễn & Long Ðinh, San Gabriel, CA $100


Vinh Phạm, Fountain Valley, CA $100


Ðỗ Ðức Thinh, Rosehead, CA $100


Bau Phạm, San Diego, CA $100


Việt Hung Nguyễn & Phương Nguyễn, San Diego, CA $100


Kien Ðặng, Garden Grove, CA $100


 


Danh sách TPB/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Lê Thanh Xuân, An Giang, Biệt Kích. Cụt chân phải.


Lê Văn Chờ, Tiền Giang, TS ÐPQ Sq:347.390. Cụt chân trái.


Phan Văn Ðèo, Bạc Liêu, HS CLQ Sq:502.015. Bị thương ở mắt trái.


Trần Duy Thời, Kiên Giang, B1 CLQ Sq:113.838. Bị thương ở bụng.


Phan Bé Hai, Sa Ðéc, B1 CLQ Sq:514.032. Gãy xương đầu gối.


Lê Văn Tư, Vĩnh Long, TS CLQ Sq:513.564. Cụt bàn chân trái.


Thạch Khanh, Vĩnh Long, NQ Sq:M02.056. Cụt 3 ngón tay phải.


Nguyễn Văn Hệ, Cần Thơ, HS Nhảy Dù Sq:101.293. MDVV loài 2.


Lê Văn Be, Kiên Giang, B1 ÐPQ Sq:853.478. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Ân, Ðồng Tháp, B2 ÐPQ Sq:583.478. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Ba, Cần Thơ, B1 ÐPQ Sq:037.915. Liệt Ệ thân phải.


Nguyễn Văn Châu, Cần Thơ, TS CLQ Sq:501.315. Bị thương ở bụng.


Trần Hoàng Thọ, Tây Ninh, HS TQLC Sq:123.468. Gãy chân trái.


Lâm Quang, Long An, NQ Sq:346.533. Cụt chân trái.


Trần Tấn Lợi, Tiền Giang, B1 CLQ Sq:000.676. Cụt chân phải.


Lê Văn Hoan, Long An, ThS CLQ Sq:127.368. Cụt tay phải.


Lê Tấn Mừng, Tiền Giang, NQ Sq:402.449. Gãy chân trái.


Ðặng Văn Bốn, Bến Tre, NQ Sq:861.209. Cụt chân trái.


Ðặng Văn Minh, Bình Dương, B1 ÐPQ Sq:608.215. Cụt chân trái.


Nhịn Văn Chiến, Ðồng Nai, TS1 Nhảy Dù Sq:812.489. Bị thương ở đầu.


Ân Quốc Phương, Ðồng Nai, TS Nhảy Dù Sq:103.574. Tai biến.


Ngô Hạnh, Bà Rịa-Vũng Tàu, B2 Nhảy Dù Sq:801.277. Cụt chân trái.


Quang Văn Cảnh, Bến Tre, B1 ÐPQ Sq:612.161. Gãy tay phải.


Nguyễn Văn Gấm, Tiền Giang, B2 ÐPQ Sq:005.536. Gãy chân phải.


Lê Văn Hướng, Tiền Giang, NQ Sq:838.733. Cụt chân trái.


Trần Văn Tự, Saigon, B2 CLQ Sq:??? Cụt chân phải.


Nguyễn Sung, Bình Phước, HS CLQ Sq:201.203. Gãy chân phải.


Nguyễn Văn Hết, Vĩnh Long, TS1 CLQ Sq:148.965. Mù mắt phải.


Nguyễn Văn Lụa, Long An, Sq:003.671. Cụt chân trái.


Thạch Lành, Trà Vinh, B2 ÐPQ Sq:312.439. Gãy chân trái.


Thạch Som, Trà Vinh, B1 ÐPQ Sq:176.281. Liệt chân trái.


Dương U, Cà Mau, HS ÐPQ Sq:681.391. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Sáu (Tít), Vĩnh Long, NQ Sq:849.924. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Lý, Kiên Giang, HS CLQ Sq:510.079. Mù mắt phải.


Lê Văn Ngởi, Kiên Giang, B1 CLQ Sq:500.033. Gãy chân phải.


Nguyễn Văn Tùng, Trà Vinh, HS CLQ Sq:512.998. Bị thương ở bụng.


Nguyễn Văn Tiết, Vĩnh Long, HS1 CLQ Sq:135.592. Cụt chân trái.


Cao Thanh Bá, Vĩnh Long, NQ 483.643. Gãy chân trái.


Nguyễn Văn Ðức, Vĩnh Long, HS ÐPQ Sq: 637.099. Cụt tay phải.


Hoàng Xứng, Bà Rịa-Vũng Tàu, HS CLQ Sq: 203.552. Gãy tay phải.


 


Danh sách QP/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Nguyễn Thị Kim Hoa, Saigon, Quả phụ Cố ThTá Lê Ðình Hoa. Tử trận năm 1974.


Trần Thị Ba, Thừa Thiên, Quả phụ Cố ThS Nguyễn Tấn Minh. Tử trận năm 1971.


Nguyễn Thị Thanh, Ðà Nẵng, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Châu. Tử trận năm 1967.


Nguyễn Thái An, Bà Rịa-Vũng Tàu, Con ThS TPB Nguyễn Thái Hộ. Từ trần năm 2008.


Thị Thọ, Kiên Giang, Tổ phụ Cố HS Tài Văn Ngọc. Tử trận năm 1970.


Trần Thị Ba, Thừa Thiên, Quả phụ Cố TS Huỳnh Phước. Tử trận năm 1966.


Ðặng Thị Nữ, Thừa Thiên, Quả phụ Cố HS Trần Hôi. Tử trận năm 1970.


Huỳnh Thị Vằng, Thừa Thiên, Quả phụ Cố Ðỗ Ðình Mẫn. Tử trận năm 1972.


Nguyễn Thị Ớt, Thừa Thiên, Quả phụ Cố B2 Phan Vệ. Tử trận năm 1975.


Nguyễn Thị Tần, Tiền Giang, Quả phụ Cố XDNT Nguyễn Văn Cót. Từ trần năm 1969.


Nguyễn Thị Lé, Huế, Quả phụ Cố TS Ðoàn Thái. Tử trận năm 1960.


Nguyễn Thị Hạnh, Huế, Quả phụ Cố TS CLQ Lê Khắc Trừng. Tử trận năm 1967.


Phạm Thị Hết, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố NQ Bùi Văn Cư. Tử trận năm 1974.


Nguyễn Thị Tám, Quảng Nam, Quả phụ Cố TS Nguyễn Phiên. Tử trận năm 1972.


Nguyễn Thị Bột, Tây Ninh, Quả phụ Cố B1 Vũ Ðệ. Tử trận năm 1966.


Trịnh Thị Nghĩnh, Cà Mau, Quả phụ Cố TS Nguyễn Văn Phán. Tử trận năm 1973.


Lê Thị Hồng, Huế, Quả phụ Cố B1 Huỳnh Văn Hội. Tử trận năm 1966.


Ngô Thị Vảnh, Thừa Thiên, Tổ phụ Cố B2 Huỳnh Phấn. Tử trận năm 1968.


Ngô Thị Chờ, Thừa Thiên, Quả phụ Cố HS Lê Bá Hè. Tử trận năm 1963.


Hoàng Văn Vi, Saigon, Quả phụ Cố HS Hoàng Trọng Thủy. Tử trận năm 1973.


Lê Thị Trác Như, Huế, Quả phụ Cố ThTá Mai Văn Hóa. Tử trận năm 1974.


Nguyễn Thủy, Thừa Thiên, Tổ phụ Cố HS Nguyễn yêm. Tử trận năm 1969.


Nguyễn Thị Ánh, Long An, Quả phụ Cố TU Lê Văn Giàu. Tử trận năm 1968.


Nguyễn Thị Ngọc Quý, Tây Ninh, Quả phụ Cố TS1 Nguyễn Minh Tư. Tử trận năm 1975.


Lê Thị Bá, Thừa Thiên, Quả phụ Cố HS Trương Ếch. Tử trận năm 1968.


Cao Thị Liên, Huế, Quả phụ Cố TU Trần Khánh. Tử trận năm 1972.


Trương Thị Giỏ, Quảng Trị, Quả phụ Cố HS Nguyễn Chút. Tử trận năm 1970.


Mai Thị Niên, An Giang, Con Cố TS1 Mai Văn Danh. Tử trận năm 1970.


Lê Thị Bê, Thừa Thiên, Quả phụ Cố ThS1 Trần Như Xôn. Từ trần năm 1981.


Lê Thị Lãng, Thừa Thiên, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Thống. Tử trận năm 1974.


Phạm Thị Kính, Thừa Thiên, Quả phụ Cố B2 Nguyễn Phồn. Tử trận năm 1970.


Nguyễn Văn Be, An Giang, Con Cố TU Nguyễn Ngọc Nhung. Từ trần năm 1978.


Trần Thị Mới, Thừa Thiên, Quả phụ Cố TS Lê Mây. Tử trận năm 1975.


Ðinh Thị Bé, Thừa Thiên, Quả phụ Cố TS1 Trần Minh Lữ. Tử trận năm 1968.


Le Thị Giảng, Thừa Thiên, Quả phụ Cố TS1 Lê Ngọc Anh. Tử trận năm 1972.


Nguyễn Thị Ðông, Bình Thuận, Quả phụ Cố TrU Hắc Ðội. Tử trận năm 1969.


Trịnh Thị Tuyết, An Giang, Quả phụ Cố TrU Thái Ngọc An. Từ trần năm 2003.


Phạm Thị Xu, Thừa Thiên, Quả phụ Cố NQ Lê Ký. Tử trận năm 1970.


Nguyễn Thị Nuôi, Thừa Thiên, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Thục. Tử trận năm 1968.


Ðặng Thị Kính, Thừa Thiên, Quả phụ Cố Lê Lệ. Tử trận năm 1969.


Nguyễn Thị Hoa, Thừa Thiên, Quả phụ Cố B2 Phan Văn Kế. Tử trận năm 1965.


Hồ Thị Xuân, Thừa Thiên, Quả phụ Cố B1 Trần Công Diệu. Tử trận năm 1965.

Trừ tham nhũng đi giật lùi


Ngô Nhân Dụng


 


Ðảng Cộng sản Việt Nam đã hô hào chống tham nhũng, ngăn ngừa tham những từ mấy chục năm nay; nhưng nạn tham nhũng ngày càng gia tăng thêm. Thời Nguyễn Văn Linh không nhiều tham nhũng như thời Ðỗ Mười.


Thời Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải không có những vụ ăn cắp trắng trợn như thời Nguyễn Tấn Dũng. Họ đã lập ra những ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng, nhưng không bao giờ tấn công vào tận gốc rễ của tham nhũng, là chính sách tập trung quyền hành; mà quyền hành thì không có cơ chế độc lập nào để kiểm tra.


Một căn nguyên của nạn tham nhũng, lạm quyền, ở Việt Nam cũng như bên Trung Quốc, là chính sách tập trung quyền hành trong tay một người hay nhóm người. Quyền hành tập trung tất nhiên tạo cơ hội cho tham nhũng, lạm quyền; rồi tiếp tục nuôi dưỡng tai họa đó. Muốn sửa đổi, muốn chấm dứt nạn tham nhũng, phải bắt đầu từ căn nguyên, là xóa bỏ cả hệ thống đặt trên chính sách tập trung quyền hành.


Nhưng đảng Cộng sản Việt Nam không theo cách đó. Bây giờ, để cắt bớt tay chân của Nguyễn Tấn Dũng, họ đang sai Quốc Hội chuẩn bị sửa lại luật. Luật mới sẽ không cho chức thủ tướng làm trưởng ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng nữa, chức vụ này sẽ được trao cho Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.


Có thể coi đây là một đợt “sửa sai” mới và khá lớn của đảng Cộng sản Việt Nam, sau vụ sửa sai năm 1955 khiến Trường Chinh mất chức tổng bí thư vì cuộc cải cách ruộng đất giết chết oan hàng trăm ngàn người, lòng dân oán hận. Khi nói “sửa sai” tức là công nhận có lỗi lầm. Có lỗi lầm tức là có người chịu trách nhiệm. Cho nên nói sửa sai thì cũng phải sửa ngay cái nhân vật trách nhiệm làm sai.


Nhưng trong vụ sửa sai Nguyễn Tấn Dũng này, không hề chỉ mặt ai là người chịu trách nhiệm; không ai bị mất chức như Trường Chinh hồi trước. Nguyễn Tấn Dũng vẫn làm thủ tướng, nhơn nhơn ra trước Quốc Hội tuyên bố mình có lỗi lầm, nhưng không nhận một trách nhiệm cụ thể nào cả. Dũng mất quyền chỉ huy trực tiếp vài chục doanh nghiệp nhà nước lớn nhất, nhưng vẫn nắm quyền gián tiếp. Vì các doanh nghiệp đó sẽ được trả về cho các bộ, các cơ quan, vân vân; mà những bộ và cơ quan này lại nằm dưới chức thủ tướng; những người đứng đầu cơ quan cũng do thủ tướng cử ra.


Nguyễn Phú Trọng nắm thêm được thêm quyền hành, sẽ lên làm chủ tịch ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng; theo dự luật thì cái ban phòng chống từ nay sẽ thuộc Bộ Chính Trị chứ không thuộc chính phủ nữa.


Chức chủ tịch ủy ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng vốn là một chức béo bở. Nó có thể tạo cơ hội cho người đứng đầu tham nhũng mạnh hơn, vì có quyền hạch sách những tay tham nhũng khác trong khi vẫn che chở được những đàn em theo mình. Nguyễn Phú Trọng sẽ chiếm lấy chức vụ đó của Nguyễn Tấn Dũng. Làm như vậy có giúp cho việc phòng ngừa và bài trừ tham nhũng có hiệu quả hơn không?


Khó tin là hiệu quả hơn. Bởi vì việc chuyển quyền hành từ một chức vụ này sang một chức khác không hề thay đổi bản chất của hệ thống, là quyền hành vẫn được tập trung; vẫn không có cơ chế độc lập nào làm công việc kiểm soát và giám sát chính cái ủy ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng đó. Mấy năm trước Nguyễn Tấn Dũng đứng đầu ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng, nên tha hồ nuôi đàn em tham nhũng; với những công ty quốc doanh biến mất hàng tỷ Mỹ kim, với những chiếc tàu thủy mới mua về đã chìm nghỉm. Nay Nguyễn Phú Trọng đứng đầu cái ủy ban đó; nhưng ai sẽ giám sát, kiểm tra công việc bài trừ tham nhũng của các đàn em của Nguyễn Phú Trọng? Một câu hỏi của mọi hệ thống chính quyền là: “Ai thanh tra, giám sát những người thanh tra và giám sát viên?” Trong hệ thống cai trị của đảng cộng sản không có cơ chế độc lập nào để giám sát những người giám sát cả.


Nhìn dưới mắt hệ thống, thì việc chuyển cái ủy ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng từ chính quyền sang Bộ Chính Trị, việc trao chức đứng đầu ủy ban cho tổng bí thư thay vì chức thủ tướng, là một bước đi giật lùi.


Bởi vì chức vụ thủ tướng, trên nguyên tắc là do Quốc Hội tín nhiệm trao cho. Nghĩa là các đại biểu Quốc Hội có quyền giám sát, điều tra và đàn hặc (họ gọi là kỷ luật) người nắm chức thủ tướng. Cũng trên nguyên tắc, các đại biểu Quốc Hội là do dân chúng bầu lên. Do đó, có thể coi là (trên nguyên tắc) người làm thủ tướng chịu trách nhiệm trước dân chúng. Ðó là những nguyên tắc dân chủ.


Trong thực tế, người ta đang làm khác hẳn so với nguyên tắc. Cho nên cái ông thủ tướng cầm đầu ủy ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng mới có thể nuôi tay chân bằng tiền tham nhũng. Nhưng muốn sửa đổi thực tế sai lầm này thì phải làm sao cho từ nay áp dụng cho thực tế theo đúng nguyên tắc. Tức là phải cố gắng thi hành đúng các nguyên tắc được rõ ràng ghi trong Hiến Pháp. Thi hành đúng tức là các đại biểu Quốc Hội phải thực sự đại diện cho dân; mọi người phải có quyền ứng cử và bỏ phiếu chọn lựa tự do. Thi hành đúng Hiến Pháp tức là các đại biểu phải làm công việc kiểm soát chính phủ một cách tích cực. Ðó là cách sửa chữa để làm công việc bài trừ tham nhũng một cách hữu hiệu. Nhưng đảng cộng sản không làm theo cách đó. Ngược lại, họ sửa chữa những sai lầm bằng cách xóa bỏ cả những nguyên tắc căn bản trong Hiến Pháp đi. Trong việc phòng chống tham nhũng, hay trong bất cứ sai lầm nào, họ đều làm như vậy.


Khi trao cả ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng vào Bộ Chính Trị, đặt chức tổng bí thư lên đứng đầu ủy ban đó, đảng Cộng sản Việt Nam đã đặt cái ủy ban này, và người đứng đầu nó, ra ngoài tầm tay kiểm soát của Quốc Hội! Họ xóa bỏ quyền của Quốc Hội, mà các đại biểu Quốc Hội cứ thế nhắm mắt biểu quyết thông qua, thế mới là trò hề! Nhưng đồng thời, họ cũng xóa bỏ luôn nguyên tắc là người dân có quyền kiểm tra cái ủy ban đi kiểm tra người khác!


Ðảng Cộng sản là một quyền lực vượt trên tất cả, trên Hiến Pháp cũng như trên cả hệ thống pháp luật. Ðặt cái ủy ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng vào tay tổng bí thư tức là trao cho tổng bí thư một con dao với quyền lực vô địch. Không một đại biểu Quốc Hội nào, không người dân bỏ phiếu nào có quyền gì đối với ông tổng bí thư cả. Nó cũng không khác gì thời xưa đảng Cộng sản đã trao cho một ông tổng bí thư cái quyền truy tam đại người ta để tố khổ rồi giết chết những người bị gán danh hiệu địa chủ. Ngày trước thì người ta sử dụng uy quyền tuyệt đối đó để giết người. Ngày nay, với kinh tế đổi mới, giết người không phải là một hành động sinh lợi lộc cho nên chẳng ai thiết làm. Nhưng ai nắm trong tay cái quyền siêu việt gọi là bài trừ, phòng chống tham nhũng cũng có thể sử dụng quyền đó mà kiếm lời, lợi lộc lớn khó mà đo lường, không khác gì ngành kinh doanh “buôn vua” của Lã Bất Vi đời trước. Ðể cho việc kinh doanh thêm dễ dàng, người ta sẽ làm một cái luật chống tham nhũng đầy lỗ hổng, để cho người thi hành toàn quyền quyết định cho đứa nào chui qua cái lỗ nào! Trước khi dự luật được đưa ra bàn, bao nhiêu người đã chê nó là một thứ con hổ không có răng! Chê như vậy là không hiểu gì hết. Vì chủ ý của người ta có định cắn tham nhũng đâu mà con cọp cần phải có răng!


Quốc Hội bù nhìn sẽ gật gù cho thông qua cái dự luật mới về phòng chống tham nhũng. Nhưng cái luật đó sẽ rất lẩm cẩm! Bất cứ người công dân Việt Nam nào cũng có thể đặt câu hỏi: Chức vụ tổng bí thư có chịu trách nhiệm trước Quốc Hội bao giờ hay không? Chức vụ tổng bí thư không thuộc ngành hành pháp, làm sao bắt nó phải thi hành một đạo luật của Quốc Hội? Ðiều nào trong Hiến Pháp cho phép Quốc Hội lập một cái ủy ban rồi bắt ông tổng bí thư phải đứng đầu?


Tất nhiên, không người dân nào cũng như không đại biểu Quốc Hội nào dám đặt các câu hỏi đó; những câu hỏi làm cho tất cả các nghị gật đều lộ ra bộ mặt ngớ ngẩn. Thực chất là người ta cũng chẳng cần phòng chống cái gì cả. Mọi hành động, mọi biện pháp họ đang làm chỉ là những thủ đoạn để chống phá lẫn nhau mà thôi. Chuyển giao chức vụ trưởng ban phòng chống tham nhũng từ tay này sang tay khác để chia sẻ quyền hành giữa các phe nhóm. Còn chuyện việc chuyển giao đó có đúng Hiến Pháp hay không, họ không cần biết! Họ xưa nay vẫn ngồi trên Hiến Pháp, có sao đâu? Còn chuyện mai mốt có ai bài trừ được nạn tham nhũng hay không, họ cũng không cần biết. Gia đình Ôn Gia Bảo bên Tàu, sau 10 năm làm thủ tướng, đã thu góp được tài sản gần ba tỷ Mỹ kim, không lẽ các đồng chí ếch nhái bên ta không theo gót? Dù cái thủ lợn bên ta nhỏ hơn bên Tàu, nhưng vẫn phải phấn đấu tranh thủ lấy mấy miếng chứ?


Vì chỉ nghĩ đến việc phá lẫn nhau để giành phần thủ lợn, họ phải dùng ngay cả cái ủy ban bài trừ tham nhũng làm con dao chém nhau, cho nên mới bày ra những trò hề vô duyên và ngớ ngẩn.

Tin mới cập nhật