LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]
*Vân Nguyễn
Đúng là trên đời chuyện gì cũng có thể xảy ra!
Nhiều ông thì có tật bắt nạt vợ, nhiều ông thì có tật cằn nhằn đến nhức óc, nhiều ông thì có tật làm biếng, bây giờ thì lại đến giả đò bịnh. Giữa bao nhiêu cái tật đó, không biết cái tật nào làm cho người nhà bực bội hơn tật nào!
Mình nghĩ bạn nên khuyên anh ấy đi khám bịnh tổng quát, thử máu để coi anh ấy có bịnh gì không, nếu kết quả khám bịnh nói rằng anh ấy khỏe mạnh thì bạn không có gì phải lo nữa. Khi nào anh ấy than đau thì kêu anh ấy lấy thuốc uống, rồi đừng để ý đến nhiều.
Giả đò bịnh để tránh việc nhà hoặc để nhõng nhẽo với vợ con hoặc đó chỉ là cái tật thích than bịnh thì đều không có thuốc chữa. Người ta nói cái tật lớn hơn cái tuổi là vậy.
Còn bữa nào anh ấy nhúc nhích rục rịch làm bạn ngủ không được thì sau khi bạn lấy thuốc cho ảnh uống xong, bạn qua phòng khác ngủ.
Chúc bạn ngày vui!
*Bác Loan
Ông nào mà giống ông nhà tui quá mạng dzậy không biết, người ta nói đàn bà liễu yếu đào tơ chứ thật ra tôi thấy tình hình chung thì không phải vậy. Cứ thử nhìn ngoài đường là biết ngay, nhất là những cặp vợ chồng lớn tuổi, mấy bà lanh đáo để, xốc vác, mau mắn…còn mấy ông thì chậm lụt, lờ đờ…làm như tuổi lớn thì đàn ông lụm khụm hơn đàn bà, nhất là đàn bà Việt Nam. Những cặp đi ngoài đường, trong quán, phần đông đàn bà lanh lắm. Tôi có người bạn lại cho rằng, qua nước Mỹ, đàn bà lanh lợi, mạnh mẽ, giỏi giang hơn đàn ông nhiều lắm, làm như nước Mỹ là pháo mà đàn bà là lân vậy.
Mới ngày hôm qua thôi, tui ra phi trường đón đứa con từ Việt Nam qua, thấy một bà già vai mang ba lô căng phồng, cột thêm cái nón lá tòng teng…đang hì hà hì hục đẩy chiếc xe, trên đó 4 cái vali chồng lên nhau. Bên cạnh là một ông già, đi rất thảnh thơi, lưng cũng không mang cái gì, hai tay cũng không đẩy cái gì…(mà tôi cá một ngàn phần trăm ông già có đề nghị giúp mà bà già dành hết để làm). Coi bộ cảnh này thường xuyên xảy ra nên trông bà rất tự nhiên và ông già càng tự nhiên hơn.
Tôi nghĩ, đàn bà Việt Nam hay thương chồng và hy sinh cho chồng. Chính cái thói quen được “ưu đãi” nên mấy ông đâm ra thành “quí tộc”, từ đó hơi tí là ê mình, nóng lạnh.
Nói chung là tại các bà mà ra, tại các bà dung dưỡng, chìu chuộng, cưng quí chồng nên mới ra sự thể như vậy. Không thấy baby nhà giàu mới hay đau ốm, chứ baby ở vùng núi mới sinh ra mang ra suối tắm thì đâu có đau vặt vãnh. Người ta nói nhà giàu đứt tay bằng ăn mày đổ ruột là thế. Vài hàng góp với mấy bà cưng chồng rồi than sao ổng làm bộ làm tịch như vậy. Tại ả hết đó mà!

































































































