LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]
Thưa cô Nguyệt Nga, cháu viết thư này không phải hỏi chỉ cho cháu mà hỏi cho nhiều người phụ nữ chung quanh cháu. Số là ba cháu, tuy lớn tuổi nhưng người to lớn, khoẻ mạnh, trong khi đó má cháu lại ốm yếu, tướng người chỉ bằng nửa ba cháu. Nhìn vào ai cũng nghĩ má cháu phải nương tựa vào ba, nhưng thực tế không phải vậy mà ngược hẳn lại.
Má cháu làm hầu hết việc trong nhà, từ việc nặng cho đến việc nhẹ, má cháu còn đi làm ở công sở nữa, về nhà là xắn tay áo làm hết việc này đến việc kia. Trong khi ba cháu thì hơi chút là than, hơi chút là trùm mền rên hừ hừ. Sao kỳ vậy? nhiều khi không biết ông đau thật hay đau giả, chỉ biết trở trời thì ba ho trước má, nhức mình trước má… mà hễ ho một tiếng là lo lấy thuốc uống rồi vào phòng nằm, ai mà gọi đến thì ông hào hển trả lời phone từng tiếng một làm như bệnh ghê gớm lắm.
A mà lạ lắm! Chồng cháu cũng y chang như vậy, người thì to như con khủng long, nhưng hay nói mình nhức đầu quá (không biết thật hay giả), tối thì nằm rên hừ hừ, còn nói: “Hồi tối anh ngủ không được vì đau quá, anh rên cả đêm em có nghe không?” Cháu tức lắm nói: “Không nghe” thật ra cháu có nghe, nhưng cháu biết là bệnh giả đò, nên cháu lơ đi coi như không nghe, do đó anh lại càng trở qua trở lại cho cháu nghe, cuối cùng cháu ngủ không được, mai lại phải đi làm sớm, bực cả mình.
Thưa cô Nguyệt Nga, bạn của mẹ cháu cũng kể như vậy, cũng có ông chồng, hay than đau lưng, nhức mỏi, cao huyết áp, tối ngày cứ thấy có mặt vợ con là bày đồ đo huyết áp ra đo, rồi lấy kim chích máu ra thử, một ngày không biết đo bao nhiêu lần, đòi đi bác sĩ xin thuốc uống, nhà thuốc để tùm lum… mà thích nói mình có bệnh lắm, ít thì xít ra cho nhiều, đau sơ sơ thì làm như gần chết đến nơi.
Sao vậy thưa cô Nguyệt Nga? Có cách nào cho họ đừng làm bộ làm tịch như vậy không? Rồi làm sao mình biết khi nào họ bệnh thật khi nào thì họ bệnh giả đây?
Linh Chi
Cô Nguyệt Nga góp ý:
Thật ra số ông chồng hay “làm bộ làm tịch như vậy” nhiều lắm đó Linh Chi. Phần lớn họ là những người có ít nhiều máu nghệ sĩ trong người, nói chung họ là “quan văn”. Họ cần “khán giả”, họ cần “fans”, cần người thương họ, vì lúc nào họ cũng thấy thiếu tình thương. Họ thường phóng đại những “cơn đau” của mình. Nếu họ nhức đầu, họ sẽ tưởng tượng đang có một khối u trong não. Nếu đau bụng, họ sẽ tưởng sưng ruột thừa, loét bao tử, nếu da hơi vàng thì nghĩ đang bị ung thư gan, nếu ho sẽ tưởng tượng có thể đang bị ung thư phổi…và cái tưởng tượng lớn nhất của họ là nghĩ rằng vợ con không thương mình, cả nhà không chú ý đến mình, vì thế phải làm ra vẻ tội nghiệp để được thương hơn, hơn nữa và hơn mãi.
Tất cả những điều đó cũng vô hại thôi cháu ạ. Cứ cho họ nhõng nhẽo đi, làm cho người khác hạnh phúc mình cũng có vui mà, huống chi đó là người thân. Tuy nhiên nếu cháu bực mình quá thì tìm cách đi chỗ khác cho khỏi nghe thấy. Cái cần quan tâm và cần để ý là làm sao để biết họ đang bệnh thật để kịp thời giúp. Theo kinh nghiệm của cô (người cũng có chung số phận như cháu và mẹ) thì những ông chồng “quan văn” này thường họ rất yếu bóng vía. Khi nhức đầu sổ mũi sơ sơ thì họ hay khuếch đại cho to tác. Nhưng một khi họ bệnh thật, ý cô nói bệnh phải gọi 911, thì họ lại làm ngược lại. Tuy nhiên nhìn sắc diện thì dù họ có cố che dấu bao nhiêu mình cũng phát hiện ra.
Về cái màn bệnh giả, trị cũng không khó lắm đâu. Hôm nào ba cháu than bệnh, cháu cứ thêm vào là bệnh này nặng lắm, nếu ngày mai ba vẫn còn bệnh thì phải đưa ba đi nhà thương. Cô cam đoan với cháu Ba cháu sẽ lành bệnh mà không cần tốn một viên thuốc.















































































