LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St. Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]
Thưa cô, tôi qua Mỹ được 5 năm, hiện là một y tá. Tôi không có thân nhân bên này. Chồng trước của tôi là Trung Úy BĐQ, đã mất. Sang đây tôi có gặp một Trung Úy Hải Quân, người Huế, sang Mỹ đã lâu, có tài sản nhiều và mất vợ. Hiện giờ ông D. đã về hưu. Tôi sống chung nhà với ông ta hơn 3 năm nay, nhưng ông không làm hôn thú, ông viện lý do: Tài sản. Tôi không đòi hỏi việc phải làm hôn thú vì tiền ai nấy xài, tôi lo tiền chợ búa, ông ăn chay trường. Tôi làm 2 ‘jobs,’ thời gian còn lại tôi đến lớp học thêm Anh Văn. Chuyện đời có phải êm xuôi như thế đâu.
Từ lúc về với ông, tôi biết tính ông khó, nhưng lại rất lãng mạn, nhiều bồ bịch cũ mới. Trong đó có cô H. đã từng sống chung với ông trước khi ông qua Mỹ năm 1984. Cô H qua Mỹ gần 10 năm, không biết tiếng Anh, không biết lái xe, không biết đường sá, có hai con và đang làm thủ tục ly dị chồng. Trong lúc tôi đi làm, tôi biết ông D. vẫn đến nhà chở cô ta đi chơi, đi ăn, đi giữ trẻ. Hai người talk phone với nhau hàng ngày gần như cháy máy. Nhiều lần tôi và ông D. gây gổ nhau vì tôi chỉ muốn ông nên rõ ràng giữa tôi và cô ta, không nên lén lút. Nhưng ông ấy vẫn khăng khăng nói, cô ấy chỉ là em gái, là bạn gái cũ mà thôi, không có gì cả.
Là phụ nữ với giác quan rất nhạy, cách đây hơn 3 năm khi cô H. cùng chồng (hồi đó chưa li dị) đến nhà ông D. chơi có gặp tôi. Ông D. và cô H. không hề biết lịch sự trước mặt tôi và anh N. Cô nắm tay ông D. ra garage ngồi ôm sát nhau nói chuyện thì thầm. Chính vì lý do đó mà tôi bắt đầu nghi ngờ, hỏi thì ông D. chối.
Cho đến tuần rồi, khi tôi vừa đi làm về, tôi nghe ông D. nói rất lớn trong phone: Em đợi đó khoảng nửa tiếng, anh sẽ đến đón. Tôi chạy đến hỏi, anh nói chuyện với ai vậy, cho em xem phone. Ông ta giựt lại và tính tát tai tôi. Ông lên xe nổ máy, tôi cũng đòi đi theo. Tôi nói, nếu anh đi rước cô H. cứ cho em đi theo, có gì mà phải dấu diếm. Ông ta nói tôi ra phía ghế sau ngồi. Nhưng ông chỉ lái vòng vòng rồi đến nhà người bạn. Khi ở nhà bạn ông ta vào restroom gọi phone cho cô ta cáo lỗi.
Sống với một người lúc nào cũng dấu diếm, phone thì kè kè bên người, cài password…Ông không bao giờ nhớ ngày sinh nhật của tôi, hay chở tôi đi ăn. Trong khi đó chở cô H đi outlet, đi ăn, đi biển.
Ngoài ra ông còn tằng tịu với cô J. làm địa ốc nữa.
Điều tôi muốn chia sẻ là, một người ăn chay trường có nên nói dối không? Hai là, với tư cách một người tình cũ, cô H. không nên quá thân mật. Tôi biết cô H. muốn kéo ông D. bằng mọi mặt về tình cảm, xác thịt, ngay cả việc bỏ chồng.
Tôi đã quá chán nản, tôi chỉ ao ước có một chỗ dựa lưng sau những giờ đi làm mệt mỏi, muốn một bóng mát ở cuối cuộc đời mà không được, không có.
Xin cho tôi ý kiến, chân thành cám ơn
Linh
Góp ý của độc giả:
*Bà Tư Cà Chớn:
Thưa cô Linh, tôi thấy cô mới buồn cười. Nói cô đừng buồn chứ cô và ông D. chỉ là “già nhân nghĩa non vợ chồng”. Cho nên muốn thì tiếp tục, không thì thôi, có gì đâu mà phiền não. Nếu chỉ là bạn trong tuổi già thì, có nghề nghiệp, có tài sản như cô, khối gì người để “dựa lưng” (họ dựa cô thì có).
Cái ông D, phiền hà như vậy, bỏ đi, kiếm người khác, tại sao cô cứ bám theo ổng để mà khổ. Mình chỉ phân vân trong chuyện chia tay, khi vướng bận con cái chung, liên hệ bà con gia đinh giòng họ đôi bên, tài sản chung… Còn ở đây, cô không gì hết, hôn thú – không, con – không, nhà cửa – không, tình cảm cũng “không” luôn… thì cô vướng làm gì. Theo tôi cái khổ này là do cô muốn vướng vào mà thôi.
Theo tôi, cái màn mà biểu tôi ra ghế sau ngồi để ghế trước cho “ghệ” là a lê hấp: Cút. Xong chuyện!
*Anh Tám TN:
Trời, dễ ợt cô Linh ạ! “DỌN RA”!
Vì:
1. Cô đang có 2 jobs.
2. Hai người chỉ là bạn. Kẻ đường người đậu hùn nhau để nấu, cho qua bữa.
3. Người đàn ông đó, không là của riêng ai, mạnh ai người đó dựa.
4. Ở Mỹ tình yêu không có tuổi.
Làm gì cô phải bận tâm nhỉ! Chúc cô sớm tìm được chỗ dựa riêng cho mình.
*Nancy:
Hoàn cảnh cháu cũng như cô, người yêu của cháu cũng buông chỗ này bắt chỗ kia. Cháu khổ vì anh ấy, tối ngày cháu cứ lên FB để check coi thử anh đang bạn với ai, gặp nhau thì check phone. Hết cô này đến cô kia, mà cơ khổ là cháu yêu anh ấy quá. Lần nào cháu bắt gặp thì anh ấy cũng năn nỉ xin tha, hứa sẽ chừa, nhưng rồi đâu cũng tật nấy.
Cháu khổ quá, kể cho một người bạn nghe, bạn cháu nói: Tao thấy mầy giống con cún, tối ngày cứ quẩn quanh chân chủ, lúc rãnh thì chủ ôm vào lòng nựng nịu, khi không rãnh thì chủ đá cho một cái. Mầy kêu ăng ẳng nhưng lại quẩn quanh chân chủ lại. Lòng tự trọng của mày để đâu?
Cháu không biết tại sao, bạn bè nhiều người khuyên bảo mà cháu để ngoài tai, trong khi cô bạn này chỉ nói chừng đó mà cháu thấm quá! Cháu “mở mắt” ra và chia tay với anh ấy.
Sau đấy cháu thấy khỏe ghê gớm, cháu yêu đời và thỉnh thoảng nhớ lại những việc làm của mình ngày trước mà buồn cười, tự hỏi sao lúc ấy mình tối tăm như vậy.
Cô ơi! Cô có job, có nhà, tại sao cô lại phải đến nhà người khác ở, làm hết việc nhà, còn bị người ta coi thường? Cô bỏ chú ấy đi, chú ấy không xứng đáng với một người như cô.
Cô bỏ chú ấy sẽ có nhiều người xứng đáng hơn đến với cô.
Cháu chúc cô may mắn, gặp được người tốt ở cuối đời.
*Vân Nguyễn:
Mến gởi cô Linh,
Trước hết cháu xin chia sẻ với cô về những điều không vui mà cô đang gặp phải. Nếu đặt cháu vào hoàn cảnh của cô, có lẽ cháu cũng sẽ buồn nhiều lắm.
Cháu nghĩ việc ăn chay trường và việc nối dối không liên quan gì đến nhau cả. Thầy tu đôi khi còn nối dối mà, phải không!
Cô về ở với ông ấy đã ba năm, nhưng ông ấy lại không muốn làm hôn thú, có nghĩa là ông ấy chưa chấp nhận cô là vợ chính thức, và với lý do đó, ông ấy vẫn có quyền quen biết với nhiều người phụ nữ khác.
Cô nói ông ấy là người lãng mạn. Cháu nghĩ sống chung với một người lãng mạn có cái tốt cũng có cái không vui. Tại vì người lãng mạn thì đối với ai, họ cũng đều sẽ lãng mạn. Người hay ghen mà sống chung với người có tính lãng mạn sẽ đau khổ triền miên, cháu nghĩ vậy.
Qua việc cô kể về cô H, cháu nghĩ ông ấy vẫn còn thương cô (hay là chỉ cần cô???), vì nếu như ông ấy không tôn trọng cô thì ông ấy đã đi rước cô H kia, cho dù cô có ngồi chung xe với ông ấy.
Nói tóm lại, cháu nghĩ nếu như cô muốn có một mối quan hệ bền vững với ông ấy thì cô nên nói chuyện rõ ràng dứt khoát với ông ấy, hai người nên làm giấy hôn thú, khi là vợ chính thức thì cô sẽ có quyền ngăn chặn những mối quan hệ của ông ấy với những phụ nữ khác.
Còn nếu như ông ấy vẫn không đồng ý làm hôn thú thì hoặc là cô chia tay với ông ấy, hoặc là mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện, cứ coi như là… có còn hơn không thì cô sẽ cảm thấy dễ chịu hơn. Chúc cô sớm vui vẻ trở lại!
Vấn đề mới
Làm vợ một người lang chạ.
Chồng em năm nay 56 tuổi, anh ấy làm có tiền, tụi em có với nhau 2 con, hai cháu đã vào đại học. Mấy chục năm sống rất yên ổn, anh ấy thương vợ, thương con và lo làm ăn.
Chỉ mới vài năm trở lại đây, không biết vì sao trở chứng, cặp hết người này đến người kia. Em vì bận đi làm nên không có thì giờ theo dõi. Gần đây em bị mất job, nên rảnh rỗi hơn mới để ý đến “hoạt động” của chồng. Mới đầu năm 2015, ảnh cặp với 1 cô “văng” nghệ bỏ chồng, hay đi hát chùa hát miễu. Em hỏi thì anh trả lời: “Anh coi cô ấy như em gái”. Em gái cái nỗi gì, nhưng thôi, em nghĩ, miễn anh không bỏ bê gia đình là được, để cho ảnh chơi cho vui.
Cặp cô “văng” nghệ chừng vài tháng thì thôi. Thôi chừng vài tuần thì anh lại cặp với một cô “văng” nghệ khác, cô này không hát hò nhưng thơ văn. Cô này thì đậm đà hơn, nói chuyện, hẹn hò, ăn uống, ngủ nghê… đủ trò! Rồi bắt đầu xài tiền quá mạng, nói láo vợ con, bỏ nhà đi cuối tuần, mà từ xưa nay không hề có. Em không để yên như mấy lần trước. Em làm dữ, ảnh thôi cô này. Thôi nhanh như trước đó không hề có chuyện gì. Anh cắt đường tơ cái rụp.
Lần trước chừng vài tuần mới có người mới, lần này em tưởng phải vài tháng. Ai ngờ chỉ mấy ngày là ảnh có ngay một cô mới. Hỏi thì anh cũng nói chỉ là em gái thôi, cô này cũng “văng” nữa, cũng là một người đẹp truyền hình. Cũng phone, text, shopping, khách sạn… Em không chịu được, lại làm dữ. Ảnh lại thôi, lại thề thốt chỉ yêu mình em, chỉ biết có mình em, tất cả đều là lỗi lầm.
Vừa xong cô này, ảnh quay lại cô “văng” nghệ hát hò cũ. Họ lại phone, lại khách sạn…
Em ngấy tới tận cổ những lời xin lỗi, hứa hẹn của ảnh. Cho đến giờ này hai con em vẫn chưa biết chuyện bố nó. Ảnh rất sợ hai con biết.
Thưa cô và quý độc giả, em muốn nói với hai con cho ảnh sợ mà chừa, nhưng lại lo, đó là vũ khí cuối cùng, nếu khi đã nói với hai con mà ảnh không chừa thì em đâu còn gì khác ngoài chuyện ly hôn, mà ly hôn thì em không muốn xảy ra.
Em xin cô và quý độc giả cho em lời khuyên. Em xin cám ơn.
Dona Phạm
*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga, gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.
Thư từ gửi: [email protected]
Hay thư về: Mục Biết Tỏ Cùng Ai
14771 Moran st.
Westminster, CA 92683, USA

































































































