LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].
Thưa cô, con trai tôi cưới vợ được 5 năm, tôi làm sui với một người mẹ góa. Chị ấy người miền Nam, tính xuề xòa, nói nhiều và sính văn nghệ.
Vì hai gia đình ở gần nhau nên chị ấy cũng thường đến nhà tôi, chăm nom cháu ngoại. Gần như cuối tuần nào chị ấy cũng ghé nhà. Thường những lúc như vậy tôi tránh lên lầu để khỏi phá rầy mấy bà cháu chơi với nhau. Nói tình ngay thì tôi cũng không hợp với sui gia mấy, nếu nói là có chút kỳ thị Bắc Nam thì cũng không sai.
Gia đình tôi xưa nay vốn kiệm lời, không dễ dàng bắt chuyện hay thổ lộ tâm tình với người khác, dù là sui gia với nhau. Trong khi chị sui của tôi thì vui tính, cởi mở… Mỗi lần gặp, chị ấy đon đả, hỏi thăm, có khi hỏi những câu rất riêng tư. Như khi chúng tôi dọn về căn nhà mới này, thì ngay ngày đầu tiên đến thăm chị đã lu loa: Ôi nhà đẹp quá, chị mua bao nhiêu? Down nhiêu? Tiền lời mấy chấm? Còn nợ lại như vậy thì mình phải trả bao nhiêu một tháng há? Tụi nhỏ có phụ trả với chị không? Bắt tụi nó góp, con thì con chứ ở thì phải phụ, không tiền nhà thì cũng phải điện, nước, rác…
Nhớ dạo mới làm sui chị cũng tới tấp: Chị và thằng B. qua Mỹ lâu chưa? Đi theo diện gì? Nhà đang ở là thuê hay mua? Chị còn đi làm không? Chao ơi! lớn tuổi rồi vậy mà còn đi làm, tội chưa! Có khi thân tình hơn, chị hỏi: Da chị đẹp quá, xức kem gì vậy? Lông mày chị xâm phải không? ở đâu mà đẹp quá, nghe nói ngoài Bolsa có chỗ phun lông mày đẹp, để tui hỏi ở đâu rồi chỉ cho chị nghen…
Cũng may con dâu của tôi không vậy, nó đằm thắm, biết điều, lắng nghe hơn là nói. Chắc nó cũng hiểu những lúc tôi rút lên lầu khi mẹ ruột nó đến. Có khi tôi cũng nghe nó cằn nhằn mẹ sao nói nhiều quá! Chính cách ăn ở làm tôi thương mến con dâu của mình hơn.
Mới đây xảy ra một chuyện làm tôi cũng khó xử. Vì con dâu tôi là cô giáo dạy múa, nên liên tiếp hai Chủ Nhật, bà sui hẹn khoảng 9, 10 bà đến nhà tôi nhờ con dâu tập múa. Thật là khủng khiếp! Nhìn mấy bà áo quần là lượt trên sân khấu với cái tuổi xế chiều trông nó còn thảm hại, huống chi chỉ là những buổi tập, tóc tai, áo quần, mông, bụng… ớn quá! Mà sao lại dùng nhà tôi làm chỗ tập múa? Ít ra cũng phải hỏi tôi một tiếng chứ! Họ ngang nhiên tụ tập múa hát.
Thưa cô Nguyệt Nga, trước mắt, tôi chẳng thấy có một dấu hiệu gì chứng tỏ các nàng sẽ chấm dứt trong một vài tuần nữa. Như vậy là tôi phải chịu dài dài sao, mà nếu không nói thẳng thì những buổi tập văn nghệ này sẽ lặp đi lặp lại khi có cơ hội, mà nói thì thấy thương con dâu quá! Tôi phải làm gì để chấm dứt chuyện này, thưa cô?
Tina Thanh
(*) “Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé” (Thơ Hồ Dzếnh)
*Góp ý của độc giả
-Lê Ích:
Thưa chị, thật ra chị cũng thuộc loại người khó tính đó, tôi thật lòng mà nói như vậy. Những chuyện xảy ra không có gì trầm trọng to lớn, nhưng có thể do chị đã thành kiến ngay từ đầu, thành kiến Bắc Nam. Và từ thành kiến đó, chị khó chịu tất cả những gì bà sui làm. Theo tôi thì bà ấy chỉ là người vô tâm, mà vô tâm thì ít thâm độc, nên chị ơi, thôi vì con mà bỏ bớt, chị mà cứ thấy sui gia là rút lên lầu thì cuối cùng chỉ tội con mình mà thôi. Dù gì thì con mình nó cũng ở suốt bên mình, còn sui gia chỉ lâu lâu mới đến, nhịn chút cũng đỡ đần cho con lắm.
-Lăng:
Chuyện người vô duyên thì tràn dìa ở Bolsa, lạ ghê! Nó khiến tôi phải e ngại khi ngồi gần một người Việt nào đó. Thường tôi phải giả bộ câm, đui, mù điếc… Vì nếu không sẽ bị hỏi những câu rất riêng tư, mà mình phải cắn răng trả lời. Những lần đi máy bay về VN cũng vậy, vì trên những chuyến này phần đông khách là Việt Nam, nên họ nói chuyện và hỏi han rất tự nhiên, về lý do qua Mỹ? về mấy lần rồi? Ai bảo lãnh? Nhà cửa, con cái…
Chuyện thông gia của chị, thật ra chỉ tào lao thôi, nhiều khi hỏi về “đời tư” của mình chỉ là thói quen của họ, họ chẳng có ý gì đằng sau câu hỏi. Hỏi cho có, hỏi câu chuyện làm quà thôi.
Bà thông gia của chị thì cũng hơi đi quá đà, nhất là việc tập múa hát tại nhà con mình, mà con mình lại đang ở nhà chồng, không biết bà ấy nghĩ gì mà tự nhiên quá như vậy. Nhưng chị ơi, họ chỉ vô tâm thôi, chị có thể nói với con trai, để nó nói lại với vợ nó, nó sẽ biết cách nói với vợ, và vợ nó sẽ biết cách nói với mẹ vợ. Như thế chị tránh tiếng mà đạt được ý nguyện. Mong mọi chuyện trôi qua
-Ollie:
Đọc những gì cô Tina Thanh chia sẻ mà không biết nói thế nào ngoài chỉ biết khuyên cô nên sống hòa đồng vui vẻ với sui gia của cô hơn thay vì cô chỉ nghĩ tới bản thân mình – thương mến con dâu cũng vì nó sống vừa lòng mình mới thương mến – như vậy đâu phải cô thật sự thương nó.
Ollie nghe nói người Bắc rất là khéo léo trong cách ăn nói và đối xử, người Nam xuề xòa nghĩ gì nói đó làm nhiều lúc cũng phật lòng người đối diện. Cô không thích cái tính của người sui gia thì chắc người sui gia cũng không thích cái tính gì đó ở cô nhưng người ta vẫn thân thiện với cô như người trong nhà vậy.
Cho Ollie khuyên cô một câu nhé – nếu cô thương con trai cô thì nên thương con dâu của mình. Có thương con dâu thì nên thương cả mẹ của nó (bằng cách vui vẻ hòa đồng chứ không nên kỳ thị). Có như vậy thì con dâu của cô nó mới vui, nó vui thì con của cô cũng sẽ được vui, mà con trai của cô nó vui thì cô cũng sẽ được vui & hạnh phúc hơn, có phải không ?
Cô nên thả lỏng lòng mình ra một chút, tập thoải mái với mọi thứ một chút để cảm thấy được vui vẻ hơn, cười được dễ dàng hơn – có như vậy thì cô mới trẻ mãi không già, phòng ngừa được mọi thứ bệnh của người lớn tuổi mà còn làm cho mọi người ở chung quanh cô được thoải mái hơn và vui vẻ hơn – chỉ có toàn cái lợi chứ không có cái hại
*Vấn đề mới
Thưa cô, cháu xinh đẹp, có học, có công ăn việc làm… mà sao cháu quá lận đận chuyện tình duyên. Cháu yêu ai, cũng tưởng sẽ đi đến chuyện cưới hỏi, nhưng rồi một chuyện gì đó xảy ra, khiến cuộc tình tan thành bọt biển.
Trước đây cháu cũng không bận tâm lắm, vì lúc nào cũng rất nhanh chóng cháu có tình yêu mới, rồi thì cháu vui với người mới và quên hẳn người cũ.
Trong lúc cháu vui chơi thì bạn bè cháu đã bắt lấy chồng lấy vợ. Ban đầu cháu đi ăn đám cưới đứa này đứa kia, cháu cũng vui lắm, nhưng rồi quanh đi quẩn lại, tụi nó đã có nơi có chỗ cả, chỉ còn cháu là mình ên. Tuy thế cháu cũng không hoảng hốt, vẫn vui với những mối tình chợt đến chợt đi.
Rồi tụi bạn bắt đầu có con, hết đứa này tổ chức Baby shower đến đứa khác ăn đầy tháng, thôi nôi… Cháu trở thành “bà cô già” của mấy đứa nhóc tì, cháu vẫn còn vui vì vẫn còn cơ hội đi đây đi đó, thích là đi, không phải vướng bận các nhóc tì lẽo đẽo.
Năm tháng trôi qua, cháu nhận ra, những chàng trai đến với cháu bây giờ không còn thanh xuân như xưa nữa, họ đã có chức phận: Manager, CEO, làm chủ một business… và một điểm chung là họ đã có gia đình. Họ đang ly hôn, đang được nuôi con hay share với vợ chăm sóc con… Những chàng trai độc thân không còn chung quanh cháu nữa, họ đã lần lượt có gia đình, có khi còn tay bồng tay bế.
Cháu già thật rồi thưa cô, cháu đã trên 40, không còn người đàn ông nào tuổi ấy hoặc trên tuổi ấy một tí nhìn cháu, bọn thanh niên thì nó đang bận bu quanh những đứa con gái trẻ, mà nói quá đi một chút, thì cháu có thể đẻ ra chúng, nếu cháu lấy chồng năm xửa, năm xưa…

Rồi thì một người đàn ông đến với cháu, chàng ta có một con gái 5 tuổi và vợ đã ly hôn. Họ chia nhau giữ con. Vì chồng mới của vợ cũ giàu có, nên chàng của cháu sợ con bé sẽ tham… vàng mà bỏ ngãi, nên chàng của cháu ra sức chìu con. Con bé được chìu nên hư hết biết luôn, nó có một cái thú là đến bên cháu, xoay mông và xì hơi thật lớn, rồi hai cha con nhà nó cười ngặt nghẽo. Cháu không thích trò này nên đã nói với chàng rằng như thế là hỗn. Nhưng chàng không la con vì sợ rằng con bé sẽ không thích bố bằng thích mẹ. Mỗi tuần con bé đến nhà cháu vào 3 ngày lẻ, thì hoàn toàn chàng dành 3 ngày đó cho con gái. Nhưng một điều vô lý là những ngày chẵn và cuối tuần thì chàng nói cần relax để có sức chơi với con những ngày lẻ. Cháu điên lên vì cái lối lý luận rất stupid đó. Kết quả là cháu phải làm hết việc trong nhà, kể cả kéo 3 cái thùng rác nặng chình chịch ra đường mỗi Thứ Năm! Riết rồi cháu bị stress cô ơi! Cứ Thứ Hai thì lo dọn dẹp nhà cửa để Thứ Ba đón “nó”, Thứ Ba thấy nó đâu thì tránh để đừng bị nó xì hơi và làm trò cười cho cha con nhà nó, Thứ Tư thì hầu ba nó vì ba nó cần relax để Thứ Năm đón “nó”… và cứ thế tiếp tục đến cuối tuần.
Thưa cô, phải chi ngày xưa cháu ừ đại một anh độc thân nào đó có phải bây giờ cháu đỡ khổ không? Mà cháu đã nhìn quanh nhìn quất rồi, cái anh chàng có đứa con gái thích xì hơi này là khá nhất trong cái đám đang theo cháu. Giờ cháu làm sao hả cô?
Jenny
*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.
Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc [email protected]
Video: Tin Trong Ngày Mới Cập Nhật
Copyright © 2018, Người Việt Daily News















































































