Anh không còn là anh của ngày xưa

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].

“Mười năm không gặp tưởng tình đã cũ”, không phải 10 năm mà là mấy chục năm tôi không gặp anh ấy.

Anh là lính đánh trận ở miền Trung. Gia đình tôi chống đối kịch liệt khi biết con gái quen với người thường xuyên đối điện với lằn tên mũi đạn. Ba tôi thẳng thừng nói với anh rằng, ông không đồng ý cuộc tình tiếp tục, xin buông tha con gái ông ra. Anh vì tự ái nên đã hứa với ông rằng, sẽ chẳng bao giờ bén mãng đến ngôi nhà của gia đình ông, và cũng hứa sẽ không bao giờ tìm cách liên lạc với con gái ông dưới bất cứ hình thức nào.

Rồi thì anh biệt tăm, không một lời giã từ. Tôi đau điếng, oán hận gia đình thì ít mà oán hận anh ngàn lần. Tôi cho rằng anh chỉ chờ có thế, để duỗi tôi ra. Tôi uất ức vì sau đó anh không hề liên lạc, tìm kiếm mà biến mất tăm tích. Tôi đau đớn cùng cực, và cũng nhục nhã cùng cực. Tôi cố tìm quên bằng đủ mọi hình thức, nhưng tất cả bị nhòa đi bởi hình bóng của anh lấn áp. Một năm rồi hai năm rồi năm năm… tôi không thể mở lòng với ai, cha mẹ tôi buồn phiền và càng oán trách cái hồn-ma-ám-chướng là anh.

Biến cố 30 Tháng Tư xảy ra, tôi chán đời, chán người, tiếp đến là ba rồi mẹ tôi lần lượt ra đi. Căn nhà nay chỉ còn mình tôi đi ra đi vào. Tôi vẫn nhớ đến anh, vẫn ngóng nghe tin tức của anh và biết được, từ những ngày đầu đất nước gặp tai ương, anh đã theo đoàn người di tản và an cư tại Mỹ. Anh đã lập gia đình có con cái và sống ấm êm.

Vậy mà, cách nay một năm, anh xuất hiện. Qua câu chuyện, tôi biết anh nay ở một mình, anh nói bao nhiêu năm anh không quên tôi và luôn luôn anh tâm niệm, hễ có dịp là anh sẽ đến với tôi. Cuộc sống của tôi, anh theo dõi kỹ, anh biết ba mẹ tôi mất, tôi vẫn ở vậy (chờ anh). Anh không quanh co, anh đề nghị bảo lãnh tôi sang Mỹ.

Thật là kỳ lạ, đã nửa thế kỷ qua, vậy mà hôm thấy lại anh, một ông già rất trai tráng mạnh khỏe hơn 70 tuổi. Và tôi lúc ấy không khác gì với tôi ngày trước, vẫn e dè, giữ kẽ, rụt rè… tôi không cho anh nắm tay, không hề vồ vập vui mừng với đề nghị của anh… Những lần gặp sau, tôi không hiểu tại sao không khí nó  trầm đến thế, hai đứa lẳng lặng ngồi bên nhau, rất ít nói (mà biết chuyện gì để nói), anh lạnh mà tôi như lạnh hơn… cứ thế gần một tháng anh về trôi qua, ngày nào hai đứa cũng ra cà phê, chẳng nói với  nhau lời nào. Anh không còn hào hứng bàn chuyện mang tôi đi nữa, nhưng vẫn nhắc tôi làm giấy tờ. Tôi thấy như giữa chúng tôi có cái gì đó ngăn cách, xa lạ, lạc lõng…

Có một hôm giữa trưa nắng, hai đứa đã ngồi lặng hàng giờ bên nhau, bất ngờ một bài nhạc ngoại quốc trong quán vang lên, tôi thấy anh bỗng dưng sinh động hẳn lên, một tay gõ theo nhịp nhạc, một tay quậy cà phê lanh canh. Anh khác hẳn anh một tháng nay.

Tôi hiểu anh không còn là anh ngày xưa, anh-của-tôi và tôi-của-anh. Ý định mang tôi đi chỉ là chuộc lỗi, là đền bù, là xót xa… khi tôi đã vì anh mà làm con gái một đời.

Tôi lưỡng lự giữa bằng lòng và từ chối lời đề nghị của anh. Bạn bè tôi thì gần như 100% ủng hộ việc ra đi, có đứa còn nói: Bỏ ngoài chuyện tình cảm ra thì chuyện có cơ hội đi Mỹ cũng là điều mình nên gật đầu. Và gần như ai cũng ca ngợi chuyện anh tìm về để đưa tôi đi sau bao nhiêu năm xa cách.

Thưa cô NN và độc giả, xin cho tôi một lời khuyên thật khách quan. Xin cám ơn.

Lili

*Góp ý của độc giả:

-Loan Ly:

Thưa cô Lili, những lời tâm sự của cô thật sự làm cháu mất ngủ, hình ảnh hai người lặng lẽ ngồi bên nhau hàng giờ đã ám ảnh cháu. Cháu lạ quá sao lại có thể như vậy, cháu không tưởng tượng ra có cảnh hai người yêu nhau ngồi hàng giờ bên nhau mà không nói điều gì. Cháu thắc mắc, vậy thì trong những lúc ấy cô nghĩ điều gì trong đầu mình?

Khi chú về thăm cô và nói với cô về ý định của mình là bảo lãnh cô đi, cô không cảm động sao cô? Thật ra chuyện bào lãnh một người không đơn giản đâu, người ở Việt Nam cứ nghĩ người ở Mỹ muốn là bảo lãnh, mà không biết rằng rất nhiêu khê khi làm hồ sơ. Trong trường hợp cô chú càng khó khăn hơn, khi mà hiện nay việc bảo lãnh trăm ngàn khó khăn, người ta nghi ngờ đủ thứ, người ta đòi hỏi đủ thứ để chứng minh, rồi phải đi đi về về nhiều lần để có bằng chứng… rồi phải có tiền trong nhà bank để đảm bảo cuộc sống. Đó chỉ là mới thủ tục, khi xong thủ tục, khi rước cô qua, chân ước chân ráo, chú cũng phải lo cho cô như lo cho một đứa trẻ, rồi dìu dắt cô từng chút, lái xe, công ăn việc làm, tiếng Anh tiếng u… Cô ơi! Hoàn toàn không đơn giản khi người ta đề nghị như vậy, nếu họ không có tình yêu đủ lớn. Nó là gánh nặng, không ai dại gì đang yên thân lại rước một bà… cháu xin lỗi cô, mà là một bà già, mệt lắm cô ơi, nếu không phải là tình yêu chân chính. Cháu thấy cô chỉ vì cái khuấy ly theo điệu nhạc của chú mà cô suy tùm lum như vậy cũng không công bằng đâu cô. Cô suy nghĩ lại đi.

-Tuấn Ng.

Tôi nhớ đọc đâu đó câu chuyện, hai cô cậu kia yêu nhau thắm thiết lắm. Cô gái vừa ý anh bạn trai từ đầu đến chân, từ lời ăn tiếng nói, từ cử chỉ phong nhã, từ thái độ sống… Cô gái hạnh phúc vô vàn khi nghĩ mình may mắn đã chọn được một nửa thất lạc của mình. Nhưng rồi cuối cùng họ không đi đến hôn nhân vì cô gái từ hôn. Chuyện kể một hôm hai anh chị đi chơi, trên hè phố họ đi qua, một cụ già ngồi xin tiền. Cô gái ngừng lại định lấy tiền cho, thì chàng trai kéo cô gái và lướt qua cụ già. Anh giải thích trễ giờ vào phim rồi, nếu ngừng lại thì sẽ không có chỗ tốt trong rạp.

Sau chuyện đó cô gái từ hôn chàng trai.

Sẽ có vô số người cho rằng cô gái quá đáng, nhưng phần tôi, tôi hoàn toàn đồng ý với cô gái. Trong cuộc sống việc nhìn người qua những hành động tưởng là rất nhỏ, nhưng thật ra chính những hành động rất nhỏ đó đã bộc lộ bản chất.

So với câu chuyện của chị Lili thì tôi thấy không phải chị không có lý khi chú tâm đến hành động của người yêu. “tôi thấy anh bỗng dưng sinh động hẳn lên, một tay gõ theo nhịp nhạc, một tay quậy cà phê lanh canh.”

Đó là con người thật của anh, cuộc sống thật của anh, ngày nay, chẳng phải anh không yêu chị, nhưng như chị nhận xét, anh không còn là anh của tình ngày xưa.

Qua lá thư, tôi thật phục chị là người sâu sắc, có cái nhìn tinh tế. Theo tôi, có lẽ chị không nên đi, chị sẽ ngỡ ngàng ghê lắm khi qua bên ấy, nhất là với một người có cá tính như chị. Cứ để anh đi về như vậy mà đẹp chị ạ! “Đời mất vui khi vẹn câu thề.”

-Kim Le:

Đi hay ở, chị phải suy nghĩ cho thật kỹ, bởi nếu chị không có ai bên ấy mà chỉ có anh, thì đó là một phiêu lưu nhiều tập. Mỹ không phải là một tỉnh của Việt Nam, ở Việt Nam mà từ quê ra tỉnh hay từ tỉnh về quê còn khó sống, huống hồ chi dấn thân một nơi xa xôi, không đồng ngôn ngữ, không có người thân. Chắc chị cũng khá lớn tuổi, chị qua đấy rồi nếu có chuyện gì, ai sẽ là người lo cho chị, nếu chẳng may anh lơ là, rồi phương tiện đi lại, rồi ngôn ngữ bất đồng với xã hội, bao nhiêu khó khăn… Có vẻ như chị không hoàn toàn muốn giao phó đời mình cho anh, mà điều này tôi hoàn toàn thông cảm.

Không hiếm những ông bà được con cái bảo lãnh đã không đi vì sợ lạ nước lạ cái, đây chị tứ cố vô thân, đi là một liều mình.

Tuy nhiên, chị vẫn có thể đi một chuyến, hợp thì ở không thì về cũng chẳng chết ai. Tuy nhiên cái vụ “về” thì giết chết đi hình ảnh của anh trong mấy chục năm chờ đợi của chị.

Về là coi như trang sách đóng lại, là chấm dứt những mộng mơ của một thời, chấm dứt mấy chục năm ở vậy. Mà sao chị ở vậy? Vì không có duyên nào hợp hay chị nhất quyết chờ anh?! Mong rằng ý thứ nhất đúng.

Dù sao cũng chúc chị may mắn, chị là một người lãng mạn và cố chấp.

(Hình minh họa: Getty Images)

*Vấn đề mới

Tôi quen anh, khi anh đang có vợ. Nhưng thật lòng tôi không có ý định chiếm anh từ tay người vợ. Sau đấy không biết lý do gì, vợ anh ôm con bỏ đi. Một năm sau, tôi trở thành vợ của anh. Dù chị đi rồi, tôi mới đến, nhưng lòng tôi luôn luôn mang mặc cảm đã giựt chồng trên tay của chị. Thêm vào đó, chưa bao giờ có một tin tức xa gần rằng là, vì dính đến tôi nên chị bỏ anh mà đi. Tôi tránh không hỏi anh về chuyện chị, tôi cũng sợ anh trả lời, do lỗi tại tôi, nên lơ đi là cách hay cho cả đôi bên.

Hiện nay tôi đang gặp khó khăn trong cách giải quyết chuyện học của đứa con. Cháu năm nay vừa tốt nghiệp trung học, cháu học khá giỏi, nên xin được cái học bổng bán phần của một trường ở Mỹ. Theo đó mỗi năm tôi phải tốn thêm cho con mấy chục ngàn cho một phần tiền học, tiền ăn, tiền chỗ ở. Chuyện tiền nong cũng là một khó khăn cho gia đình, nhưng chuyện làm chúng tôi lo lắng trên hết là chuyện ở. Chúng tôi muốn cháu ở với ai đó thân quen để cháu không thấy lạc lõng và nhất là cháu cũng có người lớn dòm vào để không dễ sa ngã nơi xứ lạ. Chúng tôi cũng đã liên lạc với một vài người bạn ở Mỹ cho cháu tá túc trong thời gian đi học, nhưng toàn gặp những lời từ chối.

Ngày tựu trường gần tới mà hai vợ chồng vẫn chưa lo được chỗ ở cho con. Bất chợt một hôm anh đề nghị sẽ hỏi chị có thể giúp gì cho chúng tôi. Thật là cùng đường và trơ tráo nếu gọi xin chị ấy giúp cho. Tôi phản đối gay gắt không muốn anh làm điều này, khi bao nhiêu năm không liên lạc dòm ngó đứa con chung với chị, nay lại gọi để xin cho đứa con riêng của mình tá túc. Đó là chưa kể phần tôi, mặc cảm tội lỗi không cho tôi chấp nhận lời hỏi xin này, dù rằng anh hỏi chứ không phải tôi. Mặt khác, thật lòng tôi không an tâm khi cho con ở nhà người vợ lớn.

Anh không nghe lời tôi, nhiều phần là vì ngày tựu trường của con sát bên lưng. Anh gọi cho chị, thật bất ngờ, chị vui vẻ nhận lời và từ chối tiền mà anh xin góp thêm chi phí ăn ở. Chị nói không đáng là bao, nhà ít người, chỉ có hai mẹ con, nay có thêm sẽ rất vui nhà vui cửa. Nghe anh nói lại mà tôi xấu hổ tận tâm can. Thật tình, chính lời chấp nhận vui vẻ của chị làm tôi càng áy náy và không muốn nhận. Tôi mặt mũi nào mà làm như vậy, khi mà lòng tôi vẫn ngay ngáy chuyện tôi thế chỗ chị trong căn nhà này.

Cô NN ơi!, tôi phải tìm cách từ chối đúng không? Giúp cho tôi cái cớ để từ chối đi cô ơi.

Ánh

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc [email protected]

[jwplayer zpp92oQc-YzmDPLlM]

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT