LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].
Chào cô Nguyệt Nga, đã từ lâu tôi muốn gửi thư hỏi ý kiến cô và các bạn đọc báo nhưng tôi cứ ngần ngại mãi vừa rồi đọc tâm sự của ông Luận và tôi mạnh dạn biên thơ cho cô đây.
Tôi qua Mỹ gần 20 năm diện du lịch và kết hôn ở lại Mỹ. 10 năm đầu tôi rất cực khổ làm đủ việc để dành dụm tiền bảo lãnh cho 3 con qua Mỹ. Bây giờ 1 con trai thì có vợ mới ăn riêng. 2 đứa con gái thì single mom cùng 2 cháu ngoại (14 và 5 tuổi). Tất cả đều còn ở chung với tôi là nhà mướn, tôi share tiền nhà với các cháu.
Năm năm đầu thì tôi nói các cháu nghe, 5 năm kế tiếp thì nó nói tôi làm thinh. Đôi lúc giận quá thì tôi cũng quát mắng trở lại chúng. Suốt ngày tôi làm ôsin lái xe đưa cháu đi học, nhà cửa, cơm nước…
Chúng nó chỉ biết đi làm về rồi vào phòng thôi. Tôi có hở môi nói điều gì thì cũng sai hết…
Ở chung với con nhưng lúc nào cũng thui thủi một mình không trò chuyện với ai hết, mà thật ra thì chúng nó cũng chẳng quan tâm gì đến mình đâu, Chúng nó có thế giới của nó, có ipad, iphone. Tôi cảm thấy cô đơn và buồn tủi lắm.
Vừa rồi tôi có đề nghị với chúng là, mọi người nên dọn sống riêng ra, tôi thì tìm chỗ để share phòng. Chúng cũng đồng ý như thế. Câu tôi muốn hỏi là, nói thì nói vậy chứ mình có nên ở riêng không?
L.
*Góp ý của độc giả
-Pauline T.
Bà hỏi “nói thì nói vậy chứ mình có nên ở riêng không?” thì câu trả lời của tôi là “Nên, bà ạ!”
Ở chung bà tiếp tục làm “ô sin” đưa đón cháu, cơm nước, nhà cửa… Thật sự, cái cực của thể chất không quan trọng. Vấn đề cốt lỏi là suốt ngày bà “thui thủi một mình không trò chuyện với ai hết, mà chúng nó cũng chẳng quan tâm gì đến mình”! Bề nào cũng thui thủi một mình, thôi thì nên ở riêng để đỡ cực cái thân. Ở một mình, thời gian vốn vẫn dùng để đưa đón cháu, nấu nướng lau chùi nhà cửa, v.v… thì bà có thể dùng vào việc khác, thí dụ đọc sách, xem phim, đi dạo… Đi bộ ngoài đường nhìn trời nhìn đất cũng khuây khỏa… Hay làm thiện nguyện viên ở các nơi công cộng, thiếu gì việc, đủ loại thích hợp với khả năng khác biệt của từng người…
Với lại… xin lỗi bà nha, con bà như thế cũng do phần lỗi của bà. Mất đi 10 năm không gần con, nhất là con gái, nên bây giờ cả hai người đó đều là single mom. Lúc bà dứt áo ra đi du lịch, bà cũng là single mom? Con bà để lại cho ai trông nom dạy dỗ vậy?
Thôi, nếu quan niệm rằng mục đích tối hậu của bà và con là đến xứ Mỹ này thì coi như gia đình bà đã toại nguyện. Cái gì cũng có cái giá của nó. Con bà chẳng có lấy chút tình với bà, bà L ạ. Khi bà đề nghị “mọi người nên dọn ra sống riêng,” chúng đồng ý ngay đó thôi.
Bà cố giữ lòng bình an, chăm sóc sức khỏe. Cuộc sống vạn nẻo, tôi mong rồi sẽ có những khúc quanh dẫn bà đến một chỗ ấm áp hơn…
-Tuyết Lê
Đọc thư chị mà thấy cám cảnh. Chị đã qua đây bằng con đường du lịch rồi kết hôn. Chắc cũng nhiều uẩn khúc trong cách đi, cũng chịu bao nhiêu đắng cay, nhịn nhục để có ngày nay. Những năm đầu chị đã sống rất khó khăn, khó khăn vì giấy tờ, khó khăn vì xã hội xa lạ, khó khăn vì cách ăn ở sao để dọn đường tha những đứa con sang. Những người phụ nữ đi như diện của chị, đã phải trải qua những ngày âu lo, hồi hộp với số phận của mình, có được ở lại hay bị đuổi về, nó không chỉ tùy vào chính sách mà còn tùy rất nhiều vào người hôn phối. Chị luôn phải cố gắng, cố gắng tận cùng, cố gắng gấp đôi những người phụ nữ khác để xuôi chèo mát mái. Chị đã thở phào khi cầm trong tay cái quốc tịch để bảo lãnh 3 con. Nó đâu phải dễ dàng, nó đâu phải như những người phụ nữ khác qua cùng lượt với chồng và bảo lãnh những đứa con chung. Những người con của chị không phải là con của người hôn phối, do đấy chị phải thế nào để có thể xuôi lọt đem các con qua. Tôi hiểu lắm những khó khăn của chị.
Tôi cũng tưởng tượng ra những năm đầu quay quắt vì đám con còn ở lại của chị. Mình đau đớn, lo âu biết bao nhiêu khi mỗi ngày báo chí tường thuật những tệ nạn của xã hội Việt Nam.
Vậy mà giờ đây các con quay mặt, nhưng biết làm sao chị ơi, chẳng lẽ mình kể lể với con cái “công lao” của mình. Nên thôi chị ơi, mỗi người đều có phần số, mình đã làm xong phần mình, mình có nhận được những quay mặt hất hủi không đồng cảm thì phải đành thôi. Với người lạ mình còn khó chống chỏi huống chi đó là những đứa con rứt ruột đẻ ra.
Chị nên ra riêng ở, lâu lâu đến thăm các con, nếu khi nào các con cần thì chị hãy giúp. Ở một mình cũng vui lắm nếu mình biết tổ chức, chị tìm vui với cây cỏ, sách vở, internet,…
Mong chị sớm bình an trong cuộc sống.
*Vấn đề mới
Một năm nay cuộc sống gia đình tôi rất xáo trộn. Gần hai mươi năm chung sống, đôi khi cũng có bất đồng ý kiến, hay có những lúc chồng say nắng. Nhưng rồi chúng tôi cũng mau chóng trở lại bình yên. Chỉ lần này cuộc say nắng kéo dài cả năm, vẫn y nguyên mà có vẻ càng ngày càng sâu đậm.

Người thứ ba, làm nghề mua bán nhà và cũng là người-của-công-chúng”!? “Công chúng” đây là công chúng ở các chùa miễu, các buổi ra mắt sách, hội ái hữu, hội đồng hương, gây quỹ cơm chay xây chùa… Nói tóm lại, nơi nào có kèn có trống, có cờ xí… thì có mặt cô ấy.
Cô ấy thua tôi chừng vài tuổi. Nhưng cô ấy xinh đẹp, quyến rũ và sexy. Cái mục sexy thì tôi phải công nhận cô ấy rất bắt mắt, lúc nào cũng mướt rượt, áo quần hở hang, mắt long lanh, miệng tươi tắn quyến rũ… Tôi biết vậy vì hình ảnh cô ấy text cho chồng tôi tràn đìa trong phone, mà hình nào cũng phô trương mông má.
Trong khi đó, tôi là người phụ nữ trong nhà, lam lũ, tay chân cùn mằn, chả biết đến son phấn là gì, chẳng lúc nào quần áo xênh xang. Được cái là chồng tôi yêu thương và kính trọng tôi. Anh ấy tin 100% tôi không bao giờ lục lọi phone chồng. Tôi được tiếng trong bạn bè của chồng là người vợ ngoan, đảm đang, đứng đắn, chung thủy… Nghĩa là tôi có tiếng thơm nhưng hình như trong tôi, tôi không khao khát điều đó. Nhiều khi tôi ước ao mình có thể đối thoại với chồng như những đối thoại lãng mạn ướt át giữa chồng tôi và người-của-công-chúng. Nhưng lễ giáo, gia phong của gia đình khiến tôi thấy ngượng không làm được. Nhiều khi chính tôi cũng thấy tôi tẻ nhạt, khô khốc, cứng nhắc… Tôi thèm được như là cô ấy. Tôi mơ ước sau một đêm tôi biến thành con bướm, thoát cái vỏ con ngài tẻ nhạt, xấu xí, khô cằn.
Tôi không dám cho chồng biết là tôi rất nhiều lần lén mở phone của ảnh để xem hình và xem cả text của hai người. Bởi vì tôi lỡ làm người tự trọng. Tôi vì sỉ diện mà ngậm đắng nuốt cay im tiếng. Nhưng rồi một hôm tôi chịu không nổi, tôi đã phone cho người-của-công-chúng, tôi hỏi cô ấy:
-Tôi là vợ của anh M. Cô cặp với anh M. phải không?
Cô ấy lạnh lùng trả lời:
-Cả thành phố này ai cũng biết, giờ chị mới biết à?
Nói xong cô ấy cúp phone.
Tôi quá bất ngờ và không biết phải làm gì. Tôi chờ đợi phản ứng của chồng sau đó. Nhưng hai, ba hôm sau, không có gì xảy ra cả, ảnh vẫn bình thường. Tôi lục lọi phone thì không thấy cô ấy nói gì.
Tôi thật hoang mang.
Thưa cô N.N. và các bạn, mới mở màn tôi đã thua. Chẳng lẽ tôi im lặng để thua nữa sao? Và nếu đánh tiếp, tôi phải đánh như thế nào với một cô bản lãnh như vậy?
Hong Pham
*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.
Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc [email protected]















































































