Tòa Lãnh Sự Mỹ đã từ chối

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].

Thưa cô, tôi cũng vừa qua tuổi 50, được người em bảo lãnh, sau gần 15 chờ đợi, cuối cùng vợ chồng tôi cũng được gọi phỏng vấn ở Tòa Lãnh Sự Mỹ.

Ban đầu em chỉ bảo lãnh mình tôi, nhưng vì thời gian chờ đợi quá lâu nên tôi đã lập gia đình, có lẽ do phải bổ túc hồ sơ người vợ nên hồ sơ bị chậm đi rất nhiều, đến hơn 15 năm tôi mới được gọi phỏng vấn.

Vợ tôi là con gái của người bạn. Thật ra ban đầu tôi đến nhà bạn chơi, thấy con gái bạn, cũng coi như con cháu mình. Tôi hoàn toàn không có một tình ý nào. Nhưng chính cô ấy là người đem lòng thương yêu tôi trước. Khi nghe cô thố lộ tình cảm dành cho tôi, tôi đã tìm cách tránh đến nhà bạn, vì không muốn nuôi dưỡng một tình yêu chênh lệch như vậy. Nhưng cô gái vẫn quyết tâm, nước chảy đá mòn, tôi đã bị ngã trước mối tình tha thiết của cô gái. Chúng tôi cưới nhau chừng hai năm thì có giấy gọi phỏng vấn.

Khi vào phỏng vấn, chưa đầy hai phút, người phỏng vấn cho biết, chỉ chấp nhận cho tôi đi một mình, họ bảo tôi đi về và không cho tôi một cơ hội nào để phân trần. Ông ấy gọi người sau, và vợ chồng tôi đành ra về. Họ cũng không thèm nói lý do từ chối vợ tôi. Tuy vậy, về nhà ai cũng hiểu do sự chênh lệch tuổi tác quá lớn mà ra kết quả như vậy!

Sau chuyện xảy ra, hai gia đình mỗi người một ý. Gia đình tôi thì muốn tôi cứ qua, sau đó bảo lãnh lại vợ tôi. Gia đình tôi lý luận, bảo lãnh càng ngày càng khó, nhất là diện anh em, đã qua được thì cứ qua, rồi sau đó bảo lãnh diện hôn thê dễ hơn nhiều. Tôi cũng còn mẹ già bên Mỹ, đang ở chung với đứa em, đang ngày đêm mong tôi qua sum vầy.

Bạn tôi, tức là… “Cha vợ” của tôi thì hoàn toàn không có một lời. “Mẹ vợ” thì mừng ra mặt trước tin con gái không được đi. Gia đình nói là, Lãnh sự đã từ chối thì làm cách nào cũng sẽ bị từ chối nữa, những lần sau có đến nó giở sổ ra là biết liền, thôi ở lại VN đi, có đói khát gì đâu mà phải lập nghiệp từ phương xa. Vợ tôi là con duy nhất trong nhà, nên cha mẹ không muốn xa con.

Nói chung là tuy hai gia đình có hai cách giải quyết, nhưng tựu trung, không nói ra, cả hai bà mẹ đều tiên đoán “bạo phát thì bạo tàn”, tình yêu này trước sau cũng tàn. Ở VN thì chậm “tàn” hơn, qua Mỹ thì “tàn” nhanh hơn, thế thôi!

“Mẹ vợ” tôi thì tàn nhẫn hơn, bà mừng ra mặt vì trời có mắt, đã chứng giám lời khẩn cầu của bà.

Mẹ tôi thì an ủi, sớm muộn gì nó cũng bỏ con, nó còn trẻ, giờ con 50 nó mới 20, đến khi con 70 nó mới 40 con à, con đã già hơn nó nhiều quá, kiếm người ngang trang phải lứa thì tốt cho con hơn. Con cũng đừng tiếc làm gì! Biết đâu đây là cơ hội để nó có cớ xa con mà không mang tiếng.

Mọi người làm tôi chán ngán, tiếng ong lời ve, trước đây cũng có nhưng nó không làm tôi hoang mang như bây giờ. Còn phần vợ tôi, trước sau chỉ khóc, khóc và khóc…

Trường hợp những cặp vợ chồng chênh lệch tuổi ở đâu cũng có, số người vợ bỏ chồng nhiều vô kể, nhưng cũng không phải không có những trường hợp vợ trẻ chồng già là tiên trên đời. Vấn đề của tôi là đi hay ở lại? Tôi thật rối trí thưa cô.

Phát

*Góp ý của độc giả

-Cam Hanh

Nếu như anh muốn sang Mỹ thì đây là cơ hội duy nhất cho anh. Nếu anh và vợ anh thật sự thương nhau thì sau đó vẫn sẽ có cách cho vợ anh sang. Trường hợp xấu nhất vợ anh vẫn không sang được, thì lúc đó anh vẫn có lựa chọn là trở về Việt Nam để sống với cô ấy, sau khi đã có giấy thường trú ở Mỹ.

-Xixon

Tôi thắc mắc về việc anh nói vợ anh bị từ chối. Một khi đã là vợ chồng chính thức, hợp pháp và hồ sơ của anh đã thông qua sở Di Trú. Nhân viên Lãnh Sự không thể quyết định như vậy được. Tôi đoán là có gì “khúc mắc” trong hồ sơ của anh và Lãnh Sự quán có sự nghi ngờ gian dối. Anh có quyền nhờ luật sư chỉ dẫn khiếu nại. Đi qua trước, sau này bảo lãnh thì phiêu lưu. Còn nói kiểu “huề tiền”, không thích thì về trở lại Việt Nam, ai lại không làm được. Nếu anh không rành tiếng Anh, nhờ luật sư vào Lãnh Sự hỏi cho ra lẽ và khiếu nại. Chúc may mắn, đừng quyết định hấp tấp. Chuyện đâu, còn đó.

-Thu Thu

Thưa anh, đọc những lời tâm sự của anh, tôi thật cám cảnh. Nếu anh ra đi ngày trước thì chắc chắn anh qua lọt cửa ải phỏng vấn, mà có đôi khi chẳng cần phỏng vấn, khi người ta thấy giấy tờ của anh hợp lệ. Nhưng chính những người dối trá đã làm hỏng lòng tin của Tòa Lãnh Sự.

Chắc chắn là sự chênh lệch tuổi đã khiến cuộc phỏng vấn đưa đến kết quả không vui. Vì trường hợp bảo lãnh diện anh em, thời gian chờ đợi quá lâu, không thể có chuyện hồ sơ thiếu hay gian dối, không hợp lệ được, vì nếu có điều gì thì mình đã được báo. Do đấy phỏng vấn trong trường hợp bảo lãnh anh em chỉ là để coi lại một lần cuối thôi, và thời gian phỏng vấn cũng rất nhanh, họ chỉ hỏi sơ sài vài câu cho có, vì họ đã có đến 15 năm để biết mình có gian hay không.

Trong trường hợp của anh, chắc hắn là tại trông chị trẻ quá, khiến những người phỏng vấn nghi ngờ. Những người phỏng vấn được toàn quyền quyết định, nên rất nhiều khi họ quyết định vì cảm tính. Có những trường hợp trong hồ sơ người mẹ ra đi một mình, không có tên người con, nhưng lúc phỏng vấn vô tình ông “phỏng vấn” hỏi và biết được bà ra đi còn để lại người con bơ vơ, thế là ông “phỏng vấn” quyết định tại chỗ cho đứa con đi. Những trường hợp này rất phổ biến.

Theo tôi anh cứ đi trước, sau đó làm hồ sơ bảo lãnh chị, cứ kiên trì bảo lãnh họ sẽ thấy mình quyết tâm và đó là sự thật. Nếu anh không đi thì phiền lắm đó, Vì họ sẽ lí luận, đã cho đi mà không đi tức là không tha thiết, không cần… nên lần sau xin đi họ không cho nữa. Có những người vì lí do gì đó mà hủy hồ sơ, sau này xin du lịch họ cũng không cho.

Nếu thật sự yêu nhau thì hãy vì chuyện lớn và tương lai mà chờ đợi.

*Vấn đề mới

Thưa cô, hơn một năm nay, chồng tôi cặp với một người phụ nữ có chồng. Tôi không lạ gì điều chồng tôi có bồ, bởi từ ngày lấy tôi, không lúc nào chồng tôi ngơi nghỉ chuyện trăng hoa, mà cũng lạ là cặp bồ thì cứ cặp mà lo cho gia đình thì cứ lo, anh ấy không hề bỏ bê vợ con. Anh ấy lo cho mấy mẹ con rất chu đáo. Tôi không đi làm, nhưng không hề cảm thấy thiếu thốn hay mặc cảm chuyện ăn bám chồng. Bởi anh ấy rất xởi lởi, rộng rãi tiền bạc… một phần vì tánh anh tốt và có lẽ phần lớn do anh làm ăn thành công.

(Hình minh họa: Getty Images)

Chồng tôi trăng hoa, nhưng lại rất lạ, là mỗi khi tôi khám phá ra, và làm dữ là chồng tôi bỏ ngay cô gái. Nhưng bù lại, ảnh buông cô này là có ngay cô khác, không biết các cô gái ở đâu mà sẵn thế. Ảnh không bỏ phí thời gian, luôn luôn trong tình trạng “gối đầu”, tức là anh luôn luôn có hai ba cô một lúc, thấy rục rịch bị tôi phát hiện ra cô này là ảnh có ngay một cô khác điền vào chỗ trống.

Mẹ chồng tôi khuyên là tôi nên kiếm việc gì đi làm để không có thời gian chú mục vào sinh hoạt của chồng. Nhưng tôi lại không đủ tự tin để lơ là cái job “ghen chồng”. Suốt ngày tôi bận rộn theo dõi email, facebook, phone… và tôi chìm nghỉm trong những điều khám phá. Tôi nhớ lại thời bố chồng tôi mất, trong những thứ ông để lại, có một phong bì đề “Gửi em yêu quý của anh” trong đó là lá thư nội dung rất lâm ly, không có tên người nhận, thư chỉ bắt đầu bằng chữ “Em yêu”. Đến viếng ông có mấy cô xin để tang, cô nào mẹ chồng tôi cũng đưa lá thư ra, rồi thì cô nào cũng vật vã, nức nở khóc xin để tang. Cô nào đọc thư xong, mẹ chồng tôi cũng thâu lại, rồi đưa cho cô khác đọc, cứ thế tôi đếm không dưới 5 cô. Mà mẹ chồng tôi tỉnh bơ, cứ mặc cho mấy cô khóc lóc, rồi còn cười nói: “Để cho chúng đánh nhau, hơi đâu mẹ xía vào cho mệt thân”. Mẹ chồng tôi đạt chánh quả rồi!

Nhưng tôi thì không, tôi luôn sợ dư luận cười gia đình tôi, tôi sợ chồng tôi đem tiền cho gái, tôi sợ có một lúc nào đó sẽ có “con” giựt được chồng tôi. Tôi có chia sẻ với mẹ chồng, bà cười ngất, nói tôi tào lao, và chắc nịch phán: “Không có đàn ông ngoại tình mà bỏ gia đình, chỉ có mấy bà vợ ghen quá rồi tống chồng ra ngoài đường thôi. Con đừng tống nó ra khỏi nhà thì không bao giờ mất nó”.

Bất hạnh một điều là tôi không tự tin và không chịu chơi như mẹ chồng tôi, trong khi chồng tôi lại có 100% gene của ông bố. Hiện nay một trong hai cô chồng tôi đang cặp, có gia đình chồng con đàng hoàng (Đây là lần đầu tiên chồng tôi cặp người có gia đình).  Như đã nói, hễ tôi nhúng tay vào quậy là chồng tôi bỏ. Tuy vậy lần nào ra tay tôi cũng hồi hộp và lo âu, lần này thì lo âu gấp bội vì cô ta có chồng, chứng tỏ cô ta kinh nghiệm và liều lĩnh.

Tôi đang rất muốn báo cho chồng cô ta biết là vợ ông ta đang cặp với chồng tôi (vì tôi có đủ bằng chứng). Thưa cô tôi có nên làm điều này không?

Jenny Ngo

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc [email protected]

Video: Tin Trong Ngày Mới Cập Nhật

Copyright © 2018, Người Việt Daily News

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT