Tôi không an tâm khi cho con ở nhà người vợ cũ

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].

Tôi quen anh, khi anh đang có vợ. Nhưng thật lòng tôi không có ý định chiếm anh từ tay người vợ. Sau đấy không biết lý do gì, vợ anh ôm con bỏ đi. Một năm sau, tôi trở thành vợ của anh. Dù chị đi rồi, tôi mới đến, nhưng lòng tôi luôn luôn mang mặc cảm đã giựt chồng trên tay của chị. Thêm vào đó, chưa bao giờ có một tin tức xa gần rằng là, vì dính đến tôi nên chị bỏ anh mà đi. Tôi tránh không hỏi anh về chuyện chị, tôi cũng sợ anh trả lời, do lỗi tại tôi, nên lơ đi là cách hay cho cả đôi bên.

Hiện nay tôi đang gặp khó khăn trong cách giải quyết chuyện học của đứa con. Cháu năm nay vừa tốt nghiệp trung học, cháu học khá giỏi, nên xin được cái học bổng bán phần của một trường ở Mỹ. Theo đó mỗi năm tôi phải tốn thêm cho con mấy chục ngàn cho một phần tiền học, tiền ăn, tiền chỗ ở. Chuyện tiền nong cũng là một khó khăn cho gia đình, nhưng chuyện làm chúng tôi lo lắng trên hết là chuyện ở. Chúng tôi muốn cháu ở với ai đó thân quen để cháu không thấy lạc lõng và nhất là cháu cũng có người lớn dòm vào để không dễ sa ngã nơi xứ lạ. Chúng tôi cũng đã liên lạc với một vài người bạn ở Mỹ cho cháu tá túc trong thời gian đi học, nhưng toàn gặp những lời từ chối.

Ngày tựu trường gần tới mà hai vợ chồng vẫn chưa lo được chỗ ở cho con. Bất chợt một hôm anh đề nghị sẽ hỏi chị có thể giúp gì cho chúng tôi. Thật là cùng đường và trơ tráo nếu gọi xin chị ấy giúp cho. Tôi phản đối gay gắt không muốn anh làm điều này, khi bao nhiêu năm không liên lạc dòm ngó đứa con chung với chị, nay lại gọi để xin cho đứa con riêng của mình tá túc. Đó là chưa kể phần tôi, mặc cảm tội lỗi không cho tôi chấp nhận lời hỏi xin này, dù rằng anh hỏi chứ không phải tôi. Mặt khác, thật lòng tôi không an tâm khi cho con ở nhà người vợ cũ.

Anh không nghe lời tôi, nhiều phần là vì ngày tựu trường của con sát bên lưng. Anh gọi cho chị, thật bất ngờ, chị vui vẻ nhận lời và từ chối tiền, mà anh xin góp thêm chi phí ăn ở của con. Chị nói không đáng là bao, nhà ít người, chỉ có hai mẹ con, nay có thêm sẽ rất vui nhà vui cửa. Nghe anh nói lại mà tôi xấu hổ tận tâm can. Thật tình, chính lời chấp nhận vui vẻ của chị làm tôi càng áy náy và không muốn nhận. Tôi mặt mũi nào làm như vậy, khi mà lòng tôi vẫn ngay ngáy chuyện, tôi đã chiếm chỗ của chị trong căn nhà này.

Cô NN ơi!, tôi nên nhận lời hay từ chối? Nếu từ chối, xin giúp cho tôi cái cớ để từ chối đi cô ơi.

Lâm

*Góp ý của độc giả:

-Thiều Nguyễn

Chị vào lá thư bằng một câu rất “chân thành” và “ngây thơ: Tôi quen anh, khi anh đang có vợ. Nhưng thật lòng tôi không có ý định chiếm anh từ tay người vợ. Có nghĩa nếu “không thật lòng” thì chị đã chiếm anh rồi. Cái kiểu chị nói làm cho người nghe thấy rõ là chị không phải là người bạn thuần túy, mà quen anh trong tư thế tình cảm trai gái bất chính. Nếu chị khẳng định không muốn chiếm anh thì tại sao phải xa gần “tôi không có ý định chiếm anh”. Khi quen với anh, chị có quen luôn vợ anh không? hay chỉ quen với anh thôi? Cứ cho là chị là bạn của anh, vậy mà khi vợ anh bỏ đi, chị chẳng biết tại sao?

Chị cũng thật là hay, chị thế chỗ, chị vào ở ngay nhà của anh, vì bà vợ đã bỏ đi, rồi chị có con, rồi con chị đỗ đạt và cần chỗ ở. Anh lại là người cầu cứu người vợ cũ. Cái mà tôi nghĩ ngay đến là chị thật xứng với anh và anh thật hợp với chị.

Tất cả những gì xảy ra, tôi nghĩ là dù cho người vợ cũ có welcome con chị thì chị cũng nên từ chối. Vì nếu chị bằng lòng thì, xin lỗi chị, không gì trơ tráo bằng. Lời thật mất lòng nhưng tôi thật tình bất mãn với câu chuyện của chị.

-Cô Hiền

Đương nhiên là cô phải từ chối, dù cho con cô quá cần một chỗ ở, và căn nhà ấy là nơi duy nhất con cô có thể ở được, cô không thể kiếm một chỗ ở nào khác cho con cô… thì cô cũng phải từ chối. Vì sao? Vì lòng tự trọng, vì phải giữ nhân cách của mình, vì có thể người ta mất chỗ ở, mất chồng vì mình… Điều tôi không hiểu là tại sao chồng cô đủ can đảm gọi cho người vợ cũ để hỏi xin chỗ ở cho con của người vợ mới?! Và thật là bất ngờ khi người vợ cũ trả lời vui vẻ, đồng ý, dang tay đón đứa con riêng của chồng. Thật hiếm có một tấm lòng như thế! Nhưng cô nên từ chối, bởi khi ở, chẳng chóng thì chầy, con cô cũng phát hiện ra mối tương quan giữa ba người với nhau, và con cô sẽ nghĩ gì khi được chào đón nơi mới đến. Đó là chưa kể hai đứa bé (con cô và con người vợ cũ) lại là hai chị/anh em cùng cha khác mẹ!

-Lylan:

Thưa cô, mẹ cháu cũng bỏ đi vì không chịu nỗi sự phản bội của bố cháu. Cũng chỉ một năm sau bố cháu đã có người mới, và người mới đó chẳng ai xa lạ, chính là cái cô hàng xóm thường hay tới lui nhà cháu. Rồi thì mẹ con cháu đi Mỹ, bây giờ thì đứa em một cha khác mẹ của cháu cũng du học, du học ở Sing. Cháu không biết mẹ cháu sẽ như thế nào, riêng phần cháu thì nhất định cháu không muốn dính dáng đến cậu con riêng của ba cháu, cháu không muốn liên lạc, không muốn thấy mặt. Cháu cũng về VN mấy lần nhưng không bao giờ cháu gặp gỡ, thăm viếng gia đình của ba cháu. Nghe đâu cậu ấy muốn đi Mỹ, nhưng lòng cháu bình chân như vại, chẳng bao giờ cháu cho cậu ấy bèn mảng đến nhà cháu.

Cháu kể cho cô nghe như thế để cô có kinh nghiệm biết suy nghĩ của những đứa con khi cha mẹ nó đã sống không phải với nhau. Chào cô.

Vấn đề mới

Tôi hơn chồng 3 tuổi, và là bạn rất thân với người chị lớn trong nhà. Do bệnh, chị mất, tôi trở thành “chị” của anh.

Hai đứa tôi học cùng trường, ở cùng xóm, nên thỉnh thoảng xe hư, hai chị em lại đèo nhau đi học (vì anh nhỏ con, nên thường là phải ngồi sau ôm eo ếch của “chị”). Hai đứa cứ thế thân nhau, cho đến khi lên trung học, anh có bồ, một cô Tàu lai xinh đẹp. Chúng tôi trở thành 3 đứa, thân nhau đi đâu cũng đi chung. Cũng có khi “hai đứa đó” rủ nhau đi chơi riêng, tôi ở nhà đọc sách, lòng trong veo.

(Hình minh họa: Getty Images)

Khi tốt nghiệp đại học, cô bồ xinh đẹp tự nhiên ngoảnh mặt đi lấy chồng, một ông thương gia Chợ Lớn giàu sụ. Anh đau khổ cùng cực, và tôi chịu trận để cho anh trút nỗi thất vọng, chán chường oán than. Có lần anh tỉ tê: Ngó đi ngó lại thì chỉ có chị mới thương em thật lòng không điều kiện.

Một năm sau chúng tôi cưới nhau, chỉ là một cái lễ nhỏ trên chùa giữa đôi bên cha mẹ và ít người thân. Tôi về làm vợ anh, phải một thời gian rất lâu hai đứa mới đổi được cách xưng hô. Chúng tôi có con, một đứa, rồi hai đứa… Tôi không biết phần anh ra sao, riêng phần tôi, tôi rất yêu chồng, tôi sống hết mình cho gia đình, hy sinh mọi thứ vì nghĩ anh trải qua đắng cay của cuộc tình cũ. Tôi bù đắp, bảo bọc, che chở… đến độ một hôm có ông thầy tướng số nổi tiếng, nhìn tôi nói: Tướng cô này hay be bờ cho chồng lắm nè.

Lấy anh, tôi mặc cảm thấy mình thua kém, không xứng đáng, tôi ít ra dường với anh, ngoại trừ những nơi rất thân thiết, đám cưới, đám xin tôi đều kiếm cớ từ chối để anh đi một mình.

Có một điều là bằng cách này hay cách khác, tôi thấy cô người yêu cũ, cái cô xinh đẹp bỏ anh đi lấy chồng, luôn hiện diện trong đời sống chúng tôi. Cô cứ xen vào giữa tôi và anh bằng nhiều hình thức. Thí dụ, hôm nào đó tôi mặc cái áo màu hoàng yến, thì anh buộc miệng, ngày xưa Kh. thích màu này mà anh thì không thích. Có hôm hai vợ chồng đi coi phim, một phim xưa cũ, thì anh cũng buột miệng, anh nhớ ngày xưa lúc coi phim này, anh và Kh. gây nhau một trận tưởng… thôi nhau (!?). Tôi thích màu vàng, anh nói, lạ ghê đàn bà hay thích màu vàng, em cũng thích màu vàng mà Kh. cũng thích màu vàng…

Dĩ nhiên sau đó tôi không mặc cái áo màu hoàng yến nữa, không đi coi phim cùng anh nữa, không thích màu vàng nữa… Nhưng sự xuất hiện của cái cô xinh đẹp ngày xưa không dừng lại ở màu áo, mà là muôn màu muôn vẻ, nó như cái vòi con bạch tuộc, nó siết tôi, nó làm tôi vốn đã thu mình trước anh lại càng thu mình hơn, tôi như đứa trẻ đụng đâu cũng sợ bị mắng, như con chim bị nạn sợ cành cây cong.

Gần đây tôi nghe cô Tàu lai xinh đẹp kia mới ly dị chồng. Thật lòng mà nói, lắm lúc tôi muốn nói với anh, hay là anh nên trở lại với cô gái cũ. Ý nghĩ đó cháy bỏng trong tôi, tôi muốn một lần cho nó xong, vì sống mãi cái cảnh chúng mình 3 đứa cũng khổ tâm lắm.

Thưa, tôi có nên đề nghị với chồng là hãy trở lui với người bồ cũ? Hình như cô ấy cũng đang sẵn lòng, vì gần đây cô ấy cũng hay đến nhà tôi chơi, và rất tự nhiên trong mối quan hệ với chồng tôi.

Lan H.

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc [email protected]

[jwplayer zpp92oQc-YzmDPLlM]

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT