Buổi chiều u ám của đất nước

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]

ThaiNC

*Sài Gòn ngày 28 Tháng Tư, 1975

Tôi là cậu thiếu niên 16 tuổi trong một phiên gác Nhân Dân Tự Vệ.

Trời mưa. Sấm và chớp. Nhóm của tôi toán ba người đang rút vào nhà một người quen trú mưa chờ dứt phiên gác, và vô tình cùng gia đình họ ngồi nghe trực tiếp truyền thanh toàn bộ buổi bàn giao chức vụ TổngThống lịch sử.

“…Đây là phóng viên Hệ Thống Truyền Thanh Việt Nam, quý thính giả đang theo dõi trực tiếp truyền thanh lễ trao nhiệm chức tổng thống VNCH giữa ông Trần Văn Hương và cựu Đại Tướng Dương Văn Minh…

Thưa quý thính giả vào lúc này bên ngoài Dinh Dộc Lập chúng tôi nhận thấy trời đã bắt đầu mưa nhỏ và Sài Gòn đang trải qua một buổi chiều u ám như hoàn cảnh hiện tại của đất nước…”

Đó là nguyên văn câu tường thuật lịch sử của người phóng viên trong buổi lễ.

Giọng nói đầy xúc cảm của người phóng viên đó đã in sâu trong đầu tôi suốt bao nhiêu năm dài. Chính câu nói đó chỉ trong mấy giây thôi, đã thay đổi tôi thành một người khác.

Tôi bỗng nhận ra tôi là ai. Tôi bỗng nhận ra hai chữ “đất nước” của người phóng viên vừa nhắc đến đó chính là “đất nước” hiện tại của tôi đang sống, đang thở. Cái “đất nước” đã nuôi tôi khôn lớn, đã cho tôi những tháng ngày tươi đẹp của tuổi ấu thơ.

Tôi là cậu học trò yêu đất nước qua từng trang sử sách. Tôi yêu nước Việt với sự tích Một Mẹ Trăm Con, qua những tấm gương trung liệt của tiền nhân. Tôi yêu nước Việt Nam hình cong như chữ S, yêu Sài Gòn hòn ngọc Viễn Đông…

Nhưng chỉ đến giờ phút này, lần đầu tiên trong đời, tôi mới nhận ra tình yêu nước bằng chính cảm xúc con tim của mình, của một ngưòi đang trưởng thành và đang cảm nhận được hoàn cảnh u buồn của đất nước.

Đau đớn thay, khi mới nhận ra đất nước bằng con tim đó, cũng là lúc cái “đất nước” trong tim tôi đang hấp hối, thoi thóp những ngày cuối cùng. Tôi thương “đất nước” của tôi quá! Tôi tiếc nuối, tội nghiệp cho nó quá! Nhưng biết làm gì hơn khi bánh xe lịch sử đang quay cuồng trong cơn giông tố của thời đại.

“Thưa quý thính giả, vào lúc này bên ngoài Dinh Độc Lập chúng tôi nhận thấy trời đã bắt đầu mưa nhỏ và Saigon đang trải qua một buổi chiều u ám như hoàn cảnh hiện tại của đất nước…”

Sài Gòn chiều 28 tháng 4 -1975, buổi chiều u ám như hoàn cảnh hiện tại của đất nước!

Đã hơn bốn mươi mấy năm rồi, và câu nói đầy xúc cảm đó như vẫn còn văng vẳng bên tai.

*Ngày định mệnh 30 Tháng Tư, 1975

Nhà tôi ngay mặt tiền đường Trương Minh Giảng. Quận 3.

Bây giờ thì họ gọi là Lê Văn Sĩ.

Đây là một trong những con đường chính dẫn đến phi trường Tân Sơn Nhất của Sài Gòn.Từ nhà tôi mấy ngày nay đã có thể dễ dàng trông thấy những cụm khói bốc lên từ phía phi trường cùng những tiếng nổ ì ầm vọng lại…

Sáng ngày 30

Bỗng nhiên vắng lặng một cách lạ lùng. Không có tiếng súng. Không bóng người trên đường phố.

Khoảng 8 giờ sáng từng tốp nhỏ những người lính Cộng Hoà từ phía phi trường đi bộ lên. Không đội hình. Không súng ống. Một số không cả ba lô hành trang nào cả. Những người lính đi mà hình như không biết đang đi đâu! Họ chỉ đi…

Một tốp khoảng chừng 10 người dừng lại trước nhà tôi, và bắt đầu cởi áo lính.

Nhà tôi lúc đó có người anh họ là trung úy bộ binh, từ Phan Thiết dẫn được vợ con di tản kịp về Sài Gòn mấy ngày trước. Anh ấy và ba tôi nói chuyện gì một lúc, tôi thấy hai người gom một mớ quần áo và tiền, và sau đó anh mở cửa bước ra trao lại cho những người lính này. Anh tôi bắt tay vài người, vỗ vai an ủi vài người lính khác…. Họ có nói với nhau vài lời nhưng tôi không nghe rõ. Trước khi trở lại vào nhà, anh móc túi lấy gói thuốc trao lại cho một người trong đó.

Những người lính lại tiếp tục đi…

Không biết họ đi đâu và sẽ về đâu!

Vài tiếng sau, một đoàn lính khác từ phía phi trường đi bộ lên.

Rất đông.

Họ đi ngay hàng thẳng lối, nép sát dưới những mái hiên.

Đội hình kỷ luật. Ba lô súng ống đầy đủ…

Toán bộ đội chính quy Cộng Sản Bắc Việt đầu tiên tiến vào Sài Gòn từ ngã phi trường.

Thành phố tôi ở chính thức đổi chủ, và phải mang tên một xác người. (ThaiNC)

Video: Tin Trong Ngày Mới Cập Nhật

Copyright © 2018, Người Việt Daily News

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT