Có những niềm riêng làm sao nói hết (*)

LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].

Thưa cô Nguyệt Nga, trước khi kết hôn, chồng tôi có một người bạn nữ, rất thân (sở dĩ tôi gọi là “bạn nữ” vì cô ấy không phải là bạn gái của chồng tôi). Nghe chồng tôi kể lại thì hai người bạn với nhau, từ thời trung học, chơi với nhau như hai thằng con trai (!?). Dù công việc đôi bên có bộn bề mấy, đôi tuần, mười ngày họ cũng hẹn gặp nhau, đi ăn với nhau và “tám” chuyện. Chẳng có chuyện gì mà họ không kể với nhau, kể cả chuyện bồ bịch nhăng nhít. Có thời gian chồng tôi bị DUI, treo bằng lái, thì cô ấy đã làm tài xế chở chồng tôi đi khắp những nơi cần thiết. Có hôm anh ấy cần đi thăm cha mẹ ở Florida, cô ấy cũng đưa đón tận phi trường (dạo đó chưa có Uber như bây giờ). Có khi anh ấy chướng lên đòi ăn ở Bolsa thì cô cũng đem xe chở chồng tôi tận Irvine về Bolsa, đi về vui vẻ. Nói chung là cô ấy rất tận tình, thương mến, lo lắng cho chồng tôi…

Khi chúng tôi kết hôn tôi lấy làm lạ là cô không có mặt, tôi hỏi thì anh giải thích cô ấy đang công tác xa. Thỉnh thoảng trong câu chuyện hàng ngày, anh ấy kể về cô bạn, tôi đều gặng hỏi, hai người có tình cảm gì với nhau không? Thì ngàn lần, chồng tôi nói “không.” Tôi tin nhưng vẫn ngờ một tình bạn trai gái hiện hữu.

Điều tôi ngờ cũng không phải vô căn cứ. Tôi quen anh ấy khá lâu, nhưng mỗi khi để cập đến chuyện cưới xin, anh ấy đều duỗi ra, đôi khi rất thô bạo. Nhưng rồi một hôm chính anh ấy là người nhắc lại và muốn tổ chức cưới xin càng sớm càng tốt. Sau đám cưới chúng tôi rất hoành tráng (theo ý muốn của anh,) thì tôi mới biết, trước đó không lâu, cô bạn của anh cũng đã cưới chồng. Niềm vui vu quy của tôi chưa được bao lâu thì bị tắt ngấm bởi lòng hoang mang, ngờ vực… Tôi tự an ủi mình bằng cách nghĩ chắc hai người rủ nhau lấy chồng lấy vợ.

Chuyện cũ cũng theo thời gian phai nhạt, tôi cũng mừng vui vì anh ấy lu bu công việc, con cái mà không còn nhắc đến người bạn “nữ” ngày xưa. Chúng tôi sống ấm êm từ đó.

Nhưng mới đây, anh ấy lại nhắc đến cô bạn. Anh ấy kể cô bạn đã ly hôn, vì người chồng ngoại tình. Ly hôn thì kệ cô, chuyện ly hôn hà rầm ngoài Bolsa, cớ gì mà làm ầm ĩ, nhưng chồng tôi cứ băn hăn bó hó, ra vào không yên, nói thương bạn quá. Phần tôi cũng ra vào không yên vì thương mình quá. Một giọt nước làm tràn ly là tôi biết được anh tặng hoa cho cô bạn, một bình hoa tulip vàng, loại hoa mà cô ấy yêu thích.

Hiện tại làm tôi buồn, mà tương lai làm tôi lo, cô ấy lại đang đơn chiếc. Gia đình tôi đang bình yên, tôi sợ những sóng gió sắp tới. Thưa cô, tôi phải có thái độ thế nào để ngăn ngừa những tai họa đang rình rập cái gia đình nhỏ của tôi?

*Góp ý của độc giả

-Ollie

Theo những gì cô Tú viết ở trên, Ollie nghĩ chồng của cô và cô gái bạn của anh ấy không nhiều thì ít chắc chắn phải có tình cảm trai gái với nhau chứ không chỉ thông thường là 2 người bạn. Sự ân cần của cô bạn anh đã làm cho anh yêu cô kia say đắm mà chính anh ta cũng không biết? Hay anh biết nhưng anh vẫn dối lòng mình?

Đáng lẽ cô Tú phải rõ những cái này mà không nên đi tới hôn nhân với ảnh mới đúng, vì những gì cô biết về anh ta và cô bạn của ảnh, “Tôi quen anh ấy khá lâu, nhưng mỗi khi đề cập đến chuyện cưới xin, anh ấy đều duỗi ra, đôi khi rất thô bạo. Nhưng rồi một hôm chính anh ấy là người nhắc lại và muốn tổ chức cưới xin càng sớm càng tốt.”

Nhưng bây giờ mọi thứ đã trễ rồi…

Nếu Ollie là cô, Ollie sẽ nói anh ta chọn 1 – nếu chọn vợ con thì phải hứa là không được liên lạc với cô kia hay nhắc tới cổ nữa, còn nếu thương cô kia thì nên để cho ảnh đi với cô ấy.

Cái cô cần là trái tim của anh chứ không phải hình bóng của ảnh. Nếu anh ta không thể trao cho cô trọn trái tim của anh thì không nên giữ ảnh làm gì cho thêm đau khổ.

-Như Ly

Cứ thử làm một thống kê, số người đàn ông làm khổ vợ trên đời này nói chung, và trên trang Biết Tỏ Cùng Ai nói riêng, hơn gấp bội số lần người vợ làm khổ đàn ông. Sao kỳ quá vậy? Kỳ nhất là người đàn bà vẫn chịu đựng, khóc than mà hiếm khi quật lại cho đối phương sáng mắt ra. Cứ thử quật lại xem sao! Đàn ông họ bao giờ cũng muốn thêm chứ không muốn bỏ vợ đâu, tôi nghĩ phụ nữ mình nên làm giống đàn ông di, không bỏ chồng chỉ “thêm” thôi. Mình cũng là con người, mà con người đẹp đẽ nữa, có khi học hành nghề nghiệp cao hơn mà cứ bị lép vế. Ai cao bằng bà Clinton, vậy mà cũng âm thầm đau khổ, rồi tha thứ, rồi ấm ức ôm mối hận trong lòng, còn ông chồng thì vui đời trai trẻ. Bao giờ mới hết cảnh này!

Cũng tại phụ nữ chúng ta hèn yếu không vùng lên.

Theo em, chị cứ ăn diện, rồi đi chơi, biết là dù có đi chơi cũng không vui nhưng mình phải đi cho anh ấy biết thế nào là người vợ ra ngoài. Đàn ông rất kỳ, họ an tâm về người vợ, vì vợ lúc nào cũng túi bụi với con cái, công việc bếp núc… nên không rãnh rang mà giao tiếp bên ngoài. Chị nên sống cho chị đi, giao con cho ảnh giữ (đừng nói là ảnh không biết giữ, tội con…) con không chết đâu mà sợ, cứ giao cho ba nó, ba nó sẽ biết cách làm. Ảnh có lo cho con không chu đáo thì cũng tốt hơn rất nhiều nếu hai anh chị bỏ nhau. Chúc chị may mắn.

-Khuyên Nhung

Một ngàn phần trăm luôn đó, hai người này có tình ý với nhau. Làm gì mà chu đáo với nhau quá vậy! Rồi cái mục đám cưới càng củng cố thêm chuyện hai người có tình ý với nhau. Mà nói thì tội chị, chứ nhiều phần là anh chồng của chị có tình ý nặng hơn. Cứ xét vụ đám cưới thì rõ. Chị nói: “Tôi quen anh ấy khá lâu, nhưng mỗi khi đề cập đến chuyện cưới xin, anh ấy đều duỗi ra, đôi khi rất thô bạo. Nhưng rồi một hôm chính anh ấy là người nhắc lại và muốn tổ chức cưới xin càng sớm càng tốt.”

cưới chị là để trả thù đó mà! Đáng là khi anh hối thúc cưới thì chị phải duỗi ra và duỗi thô bạo như ngày xưa anh đã làm với chị. Mà thôi nhắc lại chị chỉ thêm đau lòng. Bây giờ chị cứ thẳng thắn với anh rằng, chọn đi, nếu chọn bạn thì mất vợ con. Cứ chọn đi không cho thăm con luôn, ở đó mà đau với khổ, ở đó mà hoa này hoa kia.

Chị cứng rắn hành động đi, đừng sợ.

(.) Nhạc Lê Tín Hương

*Vấn đề mới

Thưa cô, tôi gốc gác lính trận, dân võ biền nên ăn to nói lớn, tính tình bổ bã, không để bụng một điều gì. Cứ suy nghĩ hành động thẳng thừng chẳng giữ gìn trước sau. Vợ tôi mất cách nay hai năm, bạn bè chung quanh rất “hồ hởi” trong việc mai mối cho tôi vui đời. Nhưng tôi cứ ử hử cho qua, có khi bạn bè làm quá thì tôi xạc cho một trận phải im.

(Hình minh họa: Getty Images)

Nói là nói vậy chứ có đêm nằm vắt tay lên trán, cũng thấy rằng mình cần một “người bạn” cho đứa con gái 13 tuổi. Nếu cháu là con trai thì chắc tôi không bận tâm lắm, tôi có ta bà đây đó thì tha thêm một thằng nhóc cũng chẳng sao, có khi cha con lại vui sống. Nhưng đàng này lại là đứa con gái, đang ở tuổi phiền toái. Tôi thì vụng về chẳng biết giải quyết làm sao những điều xảy ra cho con. Nhiều khi cần đưa cháu đi bác sĩ, tôi cũng chẳng biết nói gì với bác sĩ. Rồi cũng có khi chở cháu đi mua những đồ cần cho cháu, tôi cũng ngơ ngơ, ngáo ngáo… Cũng tội cho cháu, tôi cứ thảy cháu về nhà nội, mà bà nội thì là người của thể kỷ nảo nào, đâu hiểu cũng như đâu giải quyết được những điều cháu cần.

Rồi thì cái “người bạn” đó cũng xuất hiện, chẳng hiểu làm sao mà tấn công như vũ bão, áp đảo tinh thần cái thằng lính chiến là tôi bằng những trò tiểu xảo, đồng bóng. Tôi nói rất thật lòng, là tôi chưa có ý định “lấy” vợ, chỉ mới “nghĩ” là mình cần thôi, nói rõ ra là tôi không có ý định lấy cô ấy làm vợ, vì một lý do rất đơn giản là tôi còn yêu người vợ quá cố của tôi lắm. Cho nên tôi rất lạnh lùng, lơ là… mà cái dòng lạ lắm, người Pháp có câu: Theo tình tình phớt, phớt tình tình theo. Cô ta đeo dính tôi, giãy không ra, cứ như đỉa bám chân, cô ấy đẹp như nàng Kim Liên, còn tôi thì xấu lại bậm trợn, võ biền như Võ Tòng. Cô ấy coi bộ thấy tôi khó nuốt, nên nói thẳng với tôi: -Thôi nếu không duyên nợ thì thôi, không sao hết, nhưng em thấy con gái anh dễ thương quá nên cho em nhận nó làm con nuôi, vì em chẳng có đứa nào với người chồng đã ly hôn. Thế đó, rồi thì cuối tuần nào cô ấy cũng đến nhà, chào tôi qua loa, rồi sà vào con gái. Cô ấy mua áo quần, giày dép, bông tai, ba cái đồ lỉnh kỉnh của con gái… Con tôi cứ mê tơi đi. Mỗi lần cô ấy đến nhau, cô rất ơ hờ với tôi, nhưng hai cô cháu lại quấn quít không rời. Lạ thiệt!

Có hôm tôi thử lòng nói rằng hôm nay đi ăn với bạn gái mới, tưởng cô ấy nổi lô cồ, ai ngờ cô ấy chúc mừng rồi sa vào con bé.

Cô ấy làm tôi hoang mang, có hôm tôi mua hoa tặng sinh nhật cô ta, lúc về cô ta quên mang theo, và cứ để hoa héo hon ở nhà tôi. Tôi hẫng kinh khủng. Bạn bè và cả mẹ tôi la lối rằng tôi đã để mất một nàng tiên!

Thưa cô Nguyệt Nga, trên tinh thần “phớt tình thì tình theo” giờ thì tôi đổi ý, muốn theo cô ấy quá, nhưng tôi không biết làm sao khi càng ngày thì tình càng phớt.

Thanh Liêm

*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.

Thư từ gửi về: Biết Tỏ Cùng Ai, 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hoặc [email protected]

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

video
play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT