LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected].
Mong cô giúp cháu.
Cháu đã kết hôn được 5 năm và có 1 con chung. Nhưng gia đình không hạnh phúc, nên chúng cháu đã ly thân được 1 tháng.
Lý do dẫn đến việc ly thân là do cháu không chịu được việc chồng cháu quá đam mê game và không chịu làm ăn, chăm lo cho gia đình. Tất cả mọi việc từ lớn đến nhỏ trong nhà đều trút lên đầu cháu, khiến cháu quá mệt mỏi từ thể chất đến tinh thần.
Theo lời kể của bố mẹ chồng, cũng như bạn bè, thì từ ngày ly thân đến giờ, chồng cháu có thay đổi, đã chịu khó làm ăn hơn. Bố mẹ chồng và chính chồng cháu cũng nhiều lần đến tìm cháu, mong cháu thay đổi ý định ly thân. Thú thật với cô, cháu băn khoăn lắm và cũng chưa biết phải thế nào.
Gần đây chồng cháu đã đi nước ngoài và anh ấy muốn cháu về nhà chăm sóc con cái. Cháu và gia đình bên chồng không có bất kỳ mâu thuẫn nào cả. Cháu mong cô tư vấn giúp cháu xem có nên quay về không? Có nên cho anh ấy một cơ hội, và nhất là cho con cái có một gia đình đầy đủ hay không? Cháu vẫn còn rất sợ anh ấy quen đường cũ, rồi sự quay về của cháu cũng chẳng đến đâu, nó lại lập lại cuộc sống mà cháu đã quá chán ngán.
Cháu mong cô giúp cháu
H.Th.

*Góp ý của độc giả:
-John Huỳnh:
Thưa cô, đọc thư cô thì thấy rõ lòng cô, hỏi thì hỏi chứ lòng thì muốn về lắm rồi, với lại cô chỉ bỏ đi thôi chứ đâu có ly hôn, chỉ là ly thân, dọa cho chàng sợ chơi. Với lại mới xa nhà có 1 tháng, chưa gì đâu.
Và chính cô cũng biện mình cho chồng là: nghe nói anh ấy đã thay đổi, đã chịu khó làm ăn. Công nhận người ta nói lòng người đàn bà cạn xợt là đúng đấy.
Thôi cô, cô cứ về đi, theo tôi, nhất là trong lúc này, anh chồng không có ở nhà, cô về chăm lo con cái, bố mẹ… biết đâu nhờ thế mà người chồng khá hơn, với lại, chuyến đi nước ngoài cũng cách ly anh ấy một thời gian với game. Đi công tác thì rất bận rộn, hy vọng công việc sẽ chiếm hết thời gian của anh ấy khiến ảnh qua lần với đời sống không có game.
Theo tôi, khi ảnh về cô nên bắt ảnh làm một tờ giấy hứa đàng hoàng, nếu vẫn còn thì… hình phạt nào đó tùy cô đề ra.
Nói chung thì thật tội cho người phụ nữ, chẳng bao giờ nghe rằng, người vợ mê đắm game mà bỏ bê công việc.
-Thùy Nhiên:
Chị ơi! Thôi chị về đi, về với con. Mình chẳng còn con đường nào khác hơn khi mình đang bỏ lại một đứa con yêu, đứa con giờ đây không có mẹ bên cạnh, chắc cháu bé nhớ mẹ ghê lắm. Chị cứ về trong thời gian anh ấy đi, rồi sau đó vẫn chứng nào tật đó thì chị ly hôn đàng hoàng, và khi ấy sẽ dành quyền nuôi con. Chồng chị đi nước ngoài, chắc là đi công tác, mà không đi công tác mà chỉ đi du lịch thì cũng nói lên hoàn cảnh gia đình khá giả. Cho nên khi ly hôn, chị sẽ có được số tiền nuôi con hàng tháng do anh ấy phải đóng.
Trong thời gian về lại, chị cũng nên chuẩn bị tinh thần cho mình phải ra đi lần nữa, nên tìm công việc, nếu chị chưa có, và cũng nên tìm chỗ gửi con trong thời gian đi làm. Chị về lại là một thất sách rồi đó, khi bỏ đi mà về lại dù là về dưới dạng nào, dạng người ta năn nỉ, hay cha mẹ năn nỉ, cũng thế thôi, đã ra đi là một đi không quay lại, chứ quay lại là thua 1- 0 rồi đó chị. Cho nên khi về thì nhớ phải có một buổi họp gia đình và bắt anh ấy hứa đàng hoàng, chị suy nghĩ cho kỹ khi soạn ra bản điều kiện.
Chúc chị may mắn.
-Thúy:
Cô có một ưu thế là được sự hậu thuẫn của cha mẹ chồng, nhưng sự hậu thuẫn đó không có gì là ghê gớm, vì đương nhiên là không cha mẹ nào chịu nỗi cái cảnh con cái chúi đầu và game mà bỏ bê gia đình vợ con. Nên họ về phía cô thì cũng là chuyện đương nhiên. Cô cũng thật là can đảm khi bỏ con ở lại để ra đi. Nhưng đàn ông họ lạ lắm cô ơi! Chuyện họ bỏ một đam mê gì đó trong đời sống khó lắm cô. Theo tôi, cô nên kéo con cô vào cuộc, vì đàn ông họ nghe lời con lắm. Nếu con tỏ ra không đồng ý thì họ sẽ chìu con. Tôi cũng thấy nhiều ông, vợ năn nỉ ỉ ôi chồng bỏ thuốc lá, chẳng bao giờ có kết quả, nhưng con nhăn mặt một cái là nghe lời ngay. Cô nên kéo con theo phe mình đi, biết đâu sẽ thắng trận! Chúc cô thành công trong việc cai game cho chồng.
*Vấn đề mới:
Thưa cô, mấy hôm nay con gái tôi cứ gọi phone rồi đến nhà để phàn nàn chồng nó. Tôi cũng muốn bênh con rể như bao lần, nhưng lần này thì tôi không thể nào bênh con rể được. Bởi tôi lại hoàn toàn đồng ý với con gái. Điều mà tôi và con gái muốn là, làm sao cản ngăn sự ngông cuồng của chàng con rể. Chàng đang có ý định ra ứng cử nghị viên trong kỳ tới!?
Chàng rể là một nhân viên trong phòng chụp Xray ở bịnh viện. Nó theo gia đình qua Mỹ từ lúc nhỏ, nên trước ngày về làm rể gia đình tôi, nó không biết một chữ tiếng Việt. Nó là một thằng Mỹ con chính hiệu, sống rất lý tưởng. Khi lấy con gái tôi, một con Việt Nam đặc sệt thì nó bị con gái tôi kéo vào cộng đồng Việt. Đầu tiên thì chàng rể chỉ vì chìu vợ mà tham dự những buổi văn nghệ. Sau đó chàng bắt đầu đọc báo Việt, cũng do cha vợ dí vào nói này nói kia bắt đọc. Từ đấy chàng càng ngày càng nói tiếng Việt sỏi hơn, rồi ăn thức ăn Việt kén hơn… Nói chung ngay giờ phút này thì chàng rể đã trở thành một anh Việt Nam hoàn toàn, không lơ lớ nửa nạc nửa mỡ như trước.

Mới đây chàng về nhà tuyên bố, muốn ra tranh cử nghị viên kỳ tới. Nói thật khi nghe con gái tôi báo, tôi tá hỏa. Tôi trả lời không chút suy nghĩ, tôi la trong điện thoại: “Nói nó thôi ngay đi! Nó có điên không, hử! Nó mà ra ứng cử thì biến, đừng có mà vác mặt đến nhà mẹ nữa.”
Sau đó thì ôi thôi, con gái tôi, kể bao chuyện về chồng, đang nghĩ cách gây quỹ, đang tìm hiểu luật bầu cử, và còn mon men chuyện “hạ” người này người kia. Chàng rể bắt đầu thấy mình xứng đáng hơn rất nhiều người đương chức…
Trời ơi là trời! Ở đâu ra những giọng điệu như vậy không biết. Cái thằng rể hiền lành, ngây ngô, tốt bụng… ngày xưa của gia đình tôi đâu rồi?! Có phải vì tôi bắt tụi nó tuần nào cũng phải xuống Bolsa, phải ăn thức ăn Việt Nam, phải cho con đi học tiếng Việt, phải ở với bố mẹ vợ ít nhất là 1 ngày, mỗi tuần…
Thật ra thì, từ ngày nghe con gái báo, chàng rể có ý định ứng cử, tôi chưa hề nói gì với con. Thật ra tôi không muốn nói tẹp nhẹp như con gái. Tôi muốn gọi con rể đến để thuyết phục nó thôi đi cái ý định ứng cử. Nhưng thưa cô, đây là chuyện quan trọng, nếu mình đuối lý thì hỏng hết, và cái ngày nhìn thấy tấm bảng tên con mình, chen chúc trong quá nhiều những tấm bảng tên người Việt khác, rất gần. Và rồi tôi cũng sẽ nghe ra rả giọng của con trên đài, trơ tráo chửi bới, vu cáo, moi móc, nói xấu người này người kia. Thật quá khủng khiếp! Mình phải lấy lý do gì để thuyết phục nó dẹp bỏ ý định ứng cử đây, thưa cô?
Liên Phạm
*Nguyệt Nga rất mong nhận được sự góp ý của quí độc giả xa gần. Thư góp ý, quý độc giả gửi sớm cho Nguyệt Nga; gửi chậm, tòa soạn không thể đăng được vì đã sang một đề tài khác.
Thư từ gửi về: Biết tỏ cùng ai 14771 Moran Street. Westminster, CA 92683, hoặc [email protected]
Video: Tin Trong Ngày Mới Cập Nhật
Copyright © 2018, Người Việt Daily News



























































































