Cái gối kê

(Hình minh họa: Jeff Pachoud/AFP/Getty Images)

Nguyễn Khắc Cường (Sài Gòn)

LGT: Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]

“Nhà em hình như ai cũng thích cười.” Lúc chị Khôi còn trọ học ở nhà tôi, chị nói vậy. Má tôi buổi sáng phải bưng một thau xôi đầy ra đầu ngõ ngồi bán. Khách hàng của má đa số là mấy cô cậu học trò đi học sớm, thế nên má tôi sợ nhất là ngày Chủ Nhật, không có học trò thì lấy ai mua xôi? Ngược lại, ba tôi quý ngày Chủ Nhật vô cùng. Là một thầy giáo nghèo, sáng đi dạy, trưa đi dạy, tối đi dạy, chỉ có hai mươi bốn giờ một ngày Chủ Nhật là ba tôi dành cho con cái.

Điều mâu thuẫn này cũng là một chuyện cười của ba tôi mỗi khi đàm đạo với bạn bè.

Lũ chúng tôi cứ thế mà lớn lên. Buổi sáng, sáu anh em mỗi đứa ra đầu ngõ nhận một nắm xôi rồi ôm cặp đi học. Cả nhà chỉ có dịp quây quần vào những bữa cơm, chị Khôi gọi đó là hai bữa rùm beng vì hôm nào ba tôi cũng có chuyện “vui lạ đó đây” để châm ngòi cười. Chị Khôi biết thân mình ở trọ nên ráng giữ gìn ý tứ, ăn nói từ tốn, nhưng có bữa ba tôi làm chị cười văng cả cơm ra nền nhà.

Rồi ba tôi đi xa…

Chị Khôi lại có dịp ở nhà tôi mấy ngày. Bữa cơm có đủ thịt, canh và rau, nhưng lại thiếu tiếng cười. Không ai nói lời nào, chỉ muốn cắm cúi ăn cho xong. Chị Khôi ăn hai, ba gắp rồi bỏ đũa ra sân ngồi. Chắc chị cũng nhớ tiếng cười quen thuộc của ba tôi…

Ba tôi đi xa… Khi không mà mọi chuyện như thay đổi hết. Má tôi nghỉ bán ít bữa, rồi bán lại, thấy học trò đi học có vẻ bớt tíu tít hơn mọi ngày. Còn anh em tôi học xong chẳng ai muốn về nhà.

Buổi tối, trước khi vô mùng, không hẹn mà tự nhiên cả sáu đứa cùng đi loanh quanh tìm cái gối kê của ba. Chỉ có một cái gối mà sáu đứa giành, làm sao được? Quả thật khó xử, đứa nào cũng có lý do chính đáng. Đứa thì “để lấy hơi”, đứa lại nói “cho đỡ nhớ”. Chị Khôi gãi đầu:

– Mỗi đứa kê một ngày vậy, thêm chị nữa là bảy, đủ bảy ngày trong tuần.

Vậy là anh Hai được giữ gối trước tiên, vì hôm ấy Thứ Hai. Anh không kê mà ôm. Chẳng biết anh có nằm mơ thấy ba tôi không mà sáng ra mắt anh thâm quầng. Anh gọi chúng tôi lại:

– Anh nghĩ ra rồi, chuyền tay như thế này cái gối mau hư lắm. Tụi mình cất đi thì hơn.

Chúng tôi gật đầu mà thấy tiếc quá. Cái gối được cất vào tủ lớn. Ở đó đã có chiếc cặp quen thuộc của ba tôi, một cái nón kết, mấy cuốn sách và chiếc đồng hồ dây da cũ dừng lại ở thời điểm 9 giờ 45 phút – thời khắc ba tôi chào vĩnh biệt cõi đời này.

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Thoáng bâng khuâng

Tháng cuối năm, trời mau nhạt màu. Chưa đến 5 giờ chiều, ngồi từ bàn ăn nhìn ra cửa patio: cả khoảng sân sau nhuốm màu chiều lạnh, u buồn với gió phất phơ lay nhẹ.

Con sẽ kiện, nếu bố mẹ không chịu bán nhà

Vợ chồng tôi đã nói với con hết lời, rằng là bố mẹ cũng không còn sống bao năm nữa, khi bố mẹ chết đi thì con hưởng trọn căn nhà. Vợ tôi khóc nài nỉ con, nhưng nó vẫn không bằng lòng và còn dọa nếu không bán nó sẽ kiện ra tòa.

Chè củ năng đường phèn

Chè củ năng ăn cùng nước cốt dừa và có chút mè rang rắc lên trên. Chè củ năng ăn giòn, ngọt, thanh, và có nhiều màu sắc bắt mắt. Có thể dùng cách luộc củ năng này để làm món chè Thái hay sương sa hạt lựu.

Sưng phổi

Sưng phổi thường xảy ra trong mùa lạnh và lây nhiễm khi người bệnh ho, nhảy mũi, hay đụng chạm  những vật dụng, mặt phẳng, truyền vi khuẩn từ người nầy sang người khác.

Những thói quen xấu khi chăm sóc da

Chăm sóc da là một trong những việc vô cùng quan trọng của phụ nữ. Tuy nhiên, không phải ai cũng biết cách chăm sóc da như thế nào là đúng.

Lựa quần jean theo dáng người

Không phải ai cũng biết cách chọn lựa quần jean nào phù hợp và tôn lên dáng của mình.

Tập thói quen dậy sớm

Bạn là kiểu người bước ra khỏi giường ngay sau khi chuông báo thức reo, hay vẫn cứ nằm ì thêm chút nữa sau khi chuông reo thêm nhiều lần?

Báo Người Việt và gia đình tôi

Trong số các nhật báo, tuần báo tiếng Việt có mặt tại nước Mỹ thì nhật báo Người Việt là tờ báo có thời gian hoạt động lâu năm nhất tại khu phố Little Saigon.

Tôi và Nhật Báo Người Việt

Đọc báo là một sở thích hay đúng hơn là nhu cầu của tôi trong đời sống thường nhật, công việc hằng ngày của tôi gắn liền với computer, bởi thế khi báo điện tử Người Việt vừa gửi đến là tôi biết ngay.

Mẹ là sườn nhà

Cuối năm nay chúng tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc lớn để mừng Mẹ thọ được 90 tuổi. Tự dưng tôi muốn viết về Mẹ giống như ngày xưa tôi đã viết một bài về Bố.