Tưởng nhớ người hùng Không Quân – Nguyễn Đắc Ánh

Nếu em không là người yêu của lính
Ai đem cánh hoa rừng về tặng em
Ai băng gió sương cho em đợi chờ
Và những lúc anh về,
Ai kể chuyện đời lính em nghe

Năm ấy, anh là chàng trai không quân, đã có 2 mai vàng trên vai áo. Em mới 18 tuổi, năm cuối bậc trung học, học trò Nguyễn Bá Tòng. Giờ tan trường em cùng cô bạn chạy ù ra góc Nhà Thờ Đức Bà ăn bò bía, không biết ở đâu anh trên chiếc Lambretta cũng tấp vào vui chuyện.

Anh quen em thế đó! Anh khéo ăn khéo nói, nên con nhỏ học trò lòng xuyến xao trước ánh mắt lạ của chàng thanh niên trong bộ áo bay. Mặc cho bố mẹ cấm đoán, anh vẫn có cách “tha” em ra khỏi nhà, coi hát, dạo công viên, vào thư viện,… bố mẹ em nhiều lần răn đe con gái: Làm gì thì làm phải giữ lề thói con nhà. Mặc dù mình khác tôn giáo, nhưng vì thương em, anh đã cùng em tin theo Thiên Chúa.

Một năm quen nhau, anh thưa với gia đình hỏi cưới. Em chưa đến 20 đã làm vợ rồi làm mẹ, con gái đầu lòng, Bé Nguyễn Thị Ngọc Điệp ra đời trong hoàn cảnh chiến cuộc khốc liệt. Anh theo phi đoàn đổi lên Pleiku. Ông bà nội không cho em dắt con nhỏ theo chồng, vì thế em cứ đi đi về về giữa Saigon và Pleiku, “Ai băng gió sương cho em đợi chờ…” Những ngày chờ đợi chồng, em nhớ anh thắt ruột gan, em lại xin bố mẹ ôm con đỏ hỏn lên thăm anh. Cám ơn bố mẹ đã thương và hiểu người con dâu trẻ, nên bao giờ cũng đồng ý cho em đi. Em nhớ một lần, dưới làn đạn pháo kích như mưa, anh hôn em, hôn con, và đẩy nhanh em lên chiếc jeep để kịp ra phi trường về lại Saigon. Chiếc máy bay C130 quần thảo hơn nửa tiếng đồng hồ mới cất cánh được dưới trận mưa đạn.

1975, gia đình mình bị kẹt lại, anh bị lao tù cải tạo. Con mình mới 9 tháng đã oặt ẹo theo mẹ và bà nội đi thăm bố. Nghe con bập bẹ gọi “bố” mà đứt ruột gan, thấy anh ôm con mà chảy nước mắt. Tội nghiệp anh, xa vợ, xa con, lại bị hành hạ trong lao tù CS. Sau khi ra tù, mình có thêm bé Ái Trinh. Anh quyết định bằng mọi giá phải ra nước ngoài, dù có gian khó bao nhiêu. Anh nói với em, không thể nuôi dưỡng các con trong môi trường hiện tại, và anh đã tìm mọi cách để ra đi, dù khi ấy bé Ái Trinh mới có 6 tháng tuổi. Em không nhớ tại sao mình chọn cách ra đi bằng đường bộ, chỉ biết rằng vợ chồng đùm túm hai con còn quá nhỏ, băng rừng ngày đêm, đói khát… Hai đứa nhỏ bệnh, em thì đuối sức, một mình anh chống chỏi với thiên nhiên, với thú dữ rình rập, với bọn cướp đường tàn ác. Chưa lúc nào gia đình mình cùng quẩn hơn. Có những hôm mình phải lấy nước từ lỗ chân trâu để cho con uống…

Mọi thứ cũng qua đi, ơn trên đã dang tay dìu bước vợ chồng mình qua cơn gian khó. Mình cũng đến được bến bờ tự do. Chúng ta đã cùng nhau xây dựng lại từ đầu. Thật là may mắn cho em, khi lúc nào bên em, bên con cũng có anh nâng đỡ, thương yêu, trách nhiệm… Tại quê người, chúng ta đã cần cù làm ăn và đền bù lại, gia đình mình đã dần dần khá lên. Các con cũng ngoan, lần lượt thành đạt. Em những tưởng lấy chồng không quân thì cuộc sống gập ghềnh, sóng gió, nhưng thực tế em đã có những ngày bên anh, bên con thật êm đềm, hạnh phúc.

Nay anh giã từ nhân thế, em thật mong anh đi bình an, rủ bỏ những phiền trược nếu có. Anh phải luôn tin rằng mãi mãi, anh là tình yêu đầu đời và duy nhất của em.

Đỗ Thị Phương Nam

Video: Tin Trong Ngày Mới Cập Nhật

Lưu ý: Để mở âm thanh, xin bấm vào nút muted icon imagephía góc phải bên dưới của khung video.

Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Nhớ về Luật Sư Nguyễn Hữu Thống, một đàn anh khả kính

  Chiều chiều trên con đường Nguyễn Trung Trực, Nguyễn Du, Công Lý, sát dinh Độc Lập, khu chung quanh Tòa Thượng Thẩm Sài Gòn, có ṃột người đàn ông trung niên, gương mặt quắc thước nghiêm nghị, mặc complet...

Tô Hải đã đi xa

Tô Hải đã giã biệt chúng ta! Chúng ta mất một chiến sĩ can trường đấu tranh không mệt mỏi cho tương lai đất nước tự do và dân chủ. Tôi mất người bạn già với những kỷ niệm không...

Tưởng nhớ Bác Sĩ Nguyên Kha

Nghe tin rất đổi bàng hoàng! Ngày Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018, tôi dự thánh lễ 6 giờ chiều tại nhà thờ La Vang, nghe lời rao xin lễ chợt có “…bác sĩ Đa minh NGUYÊN KHA từ trần...

Thương nhớ Bà Trần Thị Đông Phương

Anh ra mộ, ngồi bên chị rất lâu: Em khỏe không? Đã ăn gì chưa? Trưa nay phải chi có em ở nhà... Chỗ em nằm không có bóng mát, mấy hôm nay trời nóng quá, thật tội cho...

Tưởng nhớ Cố Trung Tá Phan Văn Quanh

Đời binh nghiệp Sinh năm 1937 tại Hiệp Ninh, tỉnh Tây Ninh. Học trường trung học công lập Tây Ninh. -14/7/1959: Nhập ngũ, vào học khóa 9 Đoàn Kết, Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức. -28/11/1960: Mãn khóa, tốt nghiệp chuẩn úy,...

Tưởng Nhớ Gs. Nguyễn Duy Trại

Bút danh Thái Anh Duy Tiểu sử: Gs. Nguyễn Duy Trại bút danh Thái Anh Duy, sinh ngày 16/7/1934 tại làng Thượng Đáp, Phủ Nam Sách, Tỉnh Hải Dương, Việt Nam. Ông đã mãn phần lúc 1 Giờ 20 phút ngày...

Gió thoảng một đời

Viết về Lê Quang Cường, người bạn mới ra đi “ Chào tiên sinh! Tiên sinh khỏe không?” “ Không..., không được tốt lắm… tiên sinh à...” Giọng nói yếu ớt trả lời… Đó là câu thăm hỏi cuối cùng trên điện thoại...

Tưởng nhớ Hải Quân Đại Tá Nguyễn Ngọc Quỳnh

Hải Quân Đại Tá Nguyễn Ngọc Quỳnh, nguyên Tư Lệnh Hải Quân vùng III Sông Ngòi Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa, đã mệnh chung ngày 31 tháng 5 năm 2018 tại thành phố Las Vegas, Nevada. Trang Tưởng...

Tưởng nhớ Luật Sư Đoàn Thanh Liêm

Tưởng nhớ Đoàn Thanh Liêm, một con người THANH CAO trong ý nghĩ và LIÊM CHÍNH trong hành động.

Hành Trình Người Cha: Luật sư, cựu tù nhân lương tâm Đoàn Thanh Liêm

Bố sinh năm 1934 tại làng Cát Xuyên, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định. Có lẽ, sinh vào ngày trăng rằm, nên từ thuở nhỏ, bố rất thông minh, hiếu học. "Bố thuộc bài nhanh hơn bác," bác Sinh Đoàn...