Thanh Trang
Tôi dọn về căn nhà hiện nay từ năm 1994, bốn năm sau khi trở lại Hoa Kỳ, tuy lần này là với vợ con. Khu phố này gồm những căn nhà đã được xây cất từ thời thập niên 50, theo kiến trúc đặc Mỹ vào thời đó. Cung cách xây cất thuở ấy có hơn kém gì so với ngày nay thì tôi không biết chắc vì chuyện này chẳng thuộc ngành nghề chuyên môn của mình. Chỉ biết là sau hơn nửa thế kỷ toàn bộ những ngôi nhà cùng một kiểu kiến trúc ấy vẫn chả có vẻ gì là đồ cổ, và xem ra vẫn cứ trơ gan cùng tuế nguyệt; trông vẫn chắc chắn, vững vàng. Chính yếu có lẽ vì các gia chủ ai nấy cũng đều chăm sóc, tu bổ cơ ngơi của mình một cách tích cực.
Gia đình tôi dọn về được chưa đến hai tháng thì cặp vợ chồng già người Mỹ ở căn nhà giáp ranh bên phải (từ trong nhà nhìn ra) bán nhà đi để dọn đến một cái “apartment” dành cho người già, cách đó chừng mười phút lái xe. Một cặp vợ chồng gốc Nam Mỹ mua căn nhà này, họ dọn đến và ở cho đến bây giờ! Cặp láng giềng này thuộc loại “láng giềng lý tưởng,” chỉ có làm mình yên tâm và thoải mái thêm chứ chả có gì phiền toái như khi gặp láng giềng loại “cà chua cà chớn,” nói theo kiểu dân gian trước kia ở trong Nam, bên nhà!
Ðiểm nổi bật hơn cả nơi cái gia đình gốc Nam Mỹ kế cận này là từ vợ đến con, ai nấy đều nói tiếng Anh lưu loát ngon lành như dân Mỹ bản xứ. Riêng anh chủ nhà, người rất hiền lành dễ thương, thì – nay xấp xỉ bảy mươi – tuy chắc chắn đã định cư ở xứ này không dưới ba mươi năm, nhưng vẫn cứ “tiếng Tây Ban Nha của ta mà ta nói”! Vốn liếng tiếng Anh của anh ta chỉ vừa đủ để“chuyện trò” với tôi về thời tiết! Hôm nào đẹp trời, mát mẻ, gặp nhau thì anh ta, ngón tay chỉ lên trời, miệng nói: “Nice day”! Hôm nào gặp ngày nắng gắt thì anh ta phát biểu: “Too much hot”!
Vợ chồng tôi có đứa con trai út; vợ chồng anh ta cũng có đứa con trai út. Ngày con trai út của tôi ra trường, rồi đi làm ở đại học UCLA và dọn ra ở riêng cho gần với nơi làm việc thì con trai út của vợ chồng anh láng giềng cũng ra trường và dọn đi nơi khác, vẫn là do công ăn việc làm. Con trai út của tôi ngày càng “phát tướng,” to lớn dềnh dàng, thì cậu con trai út của vợ chồng láng giềng kia lại càng phát tướng dữ dằn hơn nữa! Mấy tuần trước đây tôi ghé qua bên đó để dặn anh láng giềng trông coi giùm nhà cửa khi vợ chồng tôi đi Carlsbad để chơi với hai đứa cháu nội thì lại gặp dịp tay con trai út kia về thăm nhà và ra mở cửa khi nghe tôi bấm chuông! Xưa khi tôi mới về đây thì nó đứng cao ngang ngực tôi; còn vừa rồi thì đầu nó chỉ còn kém vài phân nữa là chạm mép trên nơi ngưỡng cửa!
Chị vợ của anh láng giềng thì cũng xem xém tuổi chồng, nhưng dáng người chắc chắn, đầy sinh khí. Bởi trước đây thì chị ta mỗi ngày đều đi bách bộ xung quanh cái “block” của khu phố. Chị ta không đi một mình mà với một bà bạn. Bà bạn này trông trẻ hơn chừng dăm bảy tuổi, với dáng dấp trông còn mơn mởn hơn nữa. Hàng ngày, buổi sáng sớm, chị bạn kia lái cái xe “Lexus” màu trắng đến đậu trước sân nhà láng giềng, rồi hai bà cùng đi “exercise” với nhau cho có bạn! Từ gần nửa năm nay chị bạn kia không còn lui tới, chả hiểu vì duyên do nào; và vợ anh láng giềng của tôi cũng ngưng đi “exercise” quanh “block”! “Chim hót có đàn, người mong cho có bạn” thì có lẽ nó là như thế! Có điều là thưa đi bách bộ cho nên cả vòng bụng lẫn vòng mông của bà vợ anh láng giềng dạo về sau này trông mỗi ngày một thêm nguy nga đồ sộ, bề thế ra!
Cặp vợ chồng người Mỹ ở căn nhà đối diện chênh chếch phía bên kia đường vẫn ở nguyên đấy, tuy sau hơn 18 năm thì cả vợ lẫn chồng đều trông nặng nề và lọm khọm lắm rồi, tuy người vợ có phần tương đối còn sinh khí hơn ông chồng đã từng bị mổ xẻ đôi lần! Dưới mái hiên, mép trên khung cửa của ga-ra nhà đó quanh năm có treo một lá cờ mà dạo mới dọn về đây tôi nhìn từ bên này đường, thấy cái gì như cờ của một số nước Cộng Hòa cũ trong Liên Bang Xô-Viết như Azerbajan, Kazakh, Kirghiz, v.v… Những ngày đầu, trông anh láng giềng người to cao, vạm mỡ, da ngăm ngăm chứ không trắng, tuy mặt mũi là theo nét của dân Âu thì tôi cũng cứ đinh ninh là bố mày trước đây thuộc diện tị nạn gì đấy từ phía bên kia bức màn sắt. (Trông anh ta hao hao cứ như là Raymond Burr, tài tử trong loạt phim truyền hình “Perry Mason” của nửa thế kỷ trước). Nhưng gia đình tôi dọn về được đâu hai ba hôm gì đấy thì một buổi chiều vợ chồng anh ta khệ nệ đem qua một cái bánh “cake” to tướng – có lẽ họ đã nhẩm đếm nhân số trong gia đình bên này – gọi là tí quà mọn cho láng giềng mới đến theo phong tục của dân Mỹ tạm gọi là “truyền thống”! Bấy giờ, sau khi tò mò hỏi han xem cái lá cờ kia là của “nước Cộng Hòa” nào trong chế độ Xô Viết cũ thì anh ta mới khoát khoát tay lia lịa, nói: “No… No… Ðó là Quân kỳ của Thủy Quân Lục Chiến Mỹ”! Hóa ra đương sự gốc Thủy Quân Lục Chiến và từng có phen đóng quân ở Ðà Nẵng!
Hai nhà nằm đối diện nhau chênh chếch không quá 15 độ cho nên hầu như, dạo cả đôi bên chưa ai về hưu, sáng nào tôi với anh ta lái xe ra đi làm đều có dịp giơ tay vẫy chào nhau. Rồi những lúc cùng đứng tưới cây tưới cỏ ngoài sân trước thì bên này chuyện trò vọng qua bên kia bờ đường!
Năm tháng qua đi, đôi bên đều già! Chỉ có điều lạ là anh ta cùng cỡ tuổi với tôi thế nhưng trông già đi nhanh hơn. Anh ta có vóc dáng to lớn dễ chừng gấp ba tôi; trông thì “khỏe như trâu,” nói ví von theo kiểu dân gian bên mình, nhưng mấy năm qua đi đứng mỗi ngày một nặng nề, chậm chạp. Mái tóc từ hoa râm dạo nào thì nay đã bạc trắng trong khi tóc tôi đang vào thời kỳ “muối tiêu”! Và anh ta đã phải đi giải phẫu nội tạng đến hai lần; trong khi bà vợ thì trông vẫn còn linh hoạt tuy cũng thuộc diện đẫy đà, có dư da dư thịt! Hai vợ chồng có độc nhất mỗi một cô con gái đã có chồng khác màu da với hai đứa con nhỏ. Mỗi lần về thăm bố mẹ, thấy bóng tôi bên này sân thì cháu nó và anh chồng giơ tay vẫy chào niềm nở. Bố mẹ cháu to khỏe cỡ nào thì cháu nó cũng to khỏe cỡ đó!
Một ngày nọ, tôi từ ngoài phố lái xe về vào lúc chập choạng tối, thấy xe cứu hỏa, cứu thương đèn chớp rực sáng cả một góc phố, ngay trước căn nhà của hai vợ chồng nhà đó thì tôi tự nhủ: “Thôi rồi! Cái kiểu này là ông bạn láng giềng Thủy Quân Lục Chiến Mỹ của mình ‘sure’ là có vấn đề!” Sáng hôm sau tôi bước qua nhà bên đó với ý định gặp bà vợ để hỏi thăm sức khỏe của chồng. Thì lại thấy chính ông ta bước từng bước nặng nề ra mở cửa và cho biết là chiều tối hôm qua xe cứu thương đến là để chở vợ mình đi bệnh viện! Tóm lại thì hình như sau cữ tuổi sáu mươi, ai dù bề ngoài trông có vẻ khỏe mạnh sung mãn đến mấy đi nữa thì rốt cuộc là về mặt sức khỏe, bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra vào bất kỳ lúc nào! Hình như vậy!
Còn căn nhà đối diện ngay phía bên kia đường thì đã đổi chủ một phen. Cả chủ cũ và mới đều gốc Nam Mỹ, và sinh hoạt cũng rất ngăn nắp, nền nếp về mặt chòm xóm láng giềng với nhau. Chủ mới, tức là chủ căn nhà từ mười năm nay, có hai đứa con nít vẫn thường ra đùa chơi trước sân nhưng không ồn ào; vì bố mẹ biết dạy con cái và con cái biết nghe lời bố mẹ chứ chả có gì lạ! Tay chủ mới khi dọn về đây thì vì muốn cho có tí gì “mới” cho ngôi nhà bèn đi mua bốn cây “palms” cao ngất ngưởng – trên 10 mét tính đến chóp tàn lá chứ không ít – đem về nhờ thợ người ta “cắm” xuống vạt cỏ hình chữ nhật tiếp giáp với bờ đường! Hình như cắm cây mà không chịu coi ngày hay sao đó cho nên một đêm tôi lái xe về đến nhà thì thấy xe cảnh sát cùng với xe cứu hỏa đậu chật kín cả khúc đường trước nhà. Còn bên kia bờ đường là một chiếc xe loại “sedan” đã ghếch đầu mũi lên lề, móp méo thảm thê, đè lên thân một cây “palm” nằm thẳng cẳng, vắt mình lên thảm cỏ trước nhà, tàn lá mấp mé mấy cánh cửa sổ! Có điều là dừa – cắm nó khác với dừa – trồng ở chỗ là sau khi giải quyết chuyện phải quấy về mặt pháp lý với cái anh chàng lái xe say rượu kia (chủ nhà kể lại cho tôi biết) rồi tính chuyện phải quấy xong xuôi với hãng bảo hiểm của “hung thủ,” thì gia chủ điềm nhiên nhờ thợ đến cắm lại cây “palm” vào chỗ cũ! Tôi cứ nghĩ là nó khó tồn tại, ấy thế mà ngày qua tháng lại nó vẫn sống, tuy tàn lá này kia vẫn èo uột; trông yểu tướng thế nào ấy!
Chênh chếch hơn một chút nữa về phía bên trái (từ bên này đường nhìn qua) là nhà một cặp vợ chồng già, hình như gốc Do Thái vì có những vật trang trí trước sân nhà mang tính cách Do Thái, như biểu tượng “ngôi sao David” chẳng hạn! Ông chồng già đó tóc bạc, dáng hom hem kể từ những ngày tôi mới đến, thì chiều chiều vẫn ra trước sân tưới cỏ. Có lần thấy đám trẻ nhà này loay hoay làm cỏ trước sân nhà coi bộ không hợp cách sao đấy, ông ta bước qua bên này đường, quan sát tình hình, bắt chuyện, rồi về, đem qua một dụng cụ làm vườn cho đám trẻ bên này mượn.
Bẵng đi một thời gian không mấy lâu, suốt mấy tháng liền tôi chả thấy ông ta loay hoay trước sân nhà. Hỏi ra thì ông láng giềng đó đã qua đời và cũng đã được chôn cất từ khá lâu. Thỉnh thoảng chỉ còn bóng dáng bà vợ già quanh quẩn trước sân; mái tóc đã bạc thì nay lại càng trắng toát! Có lẽ bà ta không được khỏe khoắn cho lắm vì tôi thấy là bà hình như không còn sức để hàng ngày cứ phải bật lên bật xuống cái “công-tắc” cho ngọn đèn dưới mái hiên ở lối ra vào. Ngọn đèn đó ngày đêm gì thì cũng vẫn cứ được để sáng!
Căn nhà giáp ranh bên trái (từ nhà tôi nhìn ra) thì đã thay chủ bốn lần! (Hình như mỗi căn nhà đều có cái “số” của nó hay sao đấy; đã có khuynh hướng đổi chủ thì hầu như có cái “hương” gì đấy nó cứ thế mà đeo đuổi)! Mà cặp vợ chồng cùng bầy con cháu, gốc Nam Mỹ, là gia chủ cuối cùng tính cho đến ba tuần trước đây thì tuy đều hiền lành dễ thương nhưng đám con cháu lại rất ồn ào! Mà họ cũng biết là như thế! Cô con dâu của ông chủ nhà đã từng có phen nhìn nhận với tôi là đại gia đình cô ta bên ấy dễ thường làm phiền vợ chồng tôi vì cái màn ồn ào vào lúc chiều tối hoặc cuối tuần, khi hầu hết đều có mặt ở nhà! Mấy tuần trước, thấy tôi loay hoay tưới khóm hoa trước sân nhà thì ông ta – bảy mươi tám tuổi – bước qua chào hỏi, vừa cười vừa nói: “A few more days and you can get rid of us!” Tôi chưa bao giờ than phiền gì khiến ông ta đến cái nước phải nói năng theo kiểu mặc nhiên nhìn nhận các mặt thiếu sót của mình với tư cách là láng giềng, thế nhưng ông cụ cũng thừa biết là có những ngày đám con cháu của mình chúng nó rất ồn ào! Hóa ra là cái “business” của ông ta thời gian vừa qua đã làm ăn lụn bại do ảnh hưởng của tình hình kinh tế chung; ngân hàng tịch thu căn nhà, và cả đám phải rời đô về căn nhà cũ ở thành phố lân cận, nơi mà một đám con cháu khác bấy nay định cư! Và phen này thì đám con cháu ở sát nách nhà tôi kia sẽ phải lo tìm nơi khác mà ở vì căn nhà cũ vừa nói chỉ đủ chỗ cho hai ông bà già!
Thế rồi thì cũng chỉ trong vòng hơn một tháng qua, cặp vợ chồng người Mỹ già từng là chủ nhân không dưới 30 năm của căn nhà giáp ranh với căn nhà vừa kể cũng đã dọn đi nơi khác. Họ dọn về khu apartments dành cho người già ở thành phố gần bên, hướng Ðông Bắc. Suốt bao nhiêu năm trời, ngày nào hai vợ chồng già này cũng bách bộ ngang qua nhà tôi. Tình cờ gặp nhau trước ngõ thì tôi vẫn thường chuyện trò dăm ba câu với họ. Hai người trông rất là đẹp lão, đĩnh đạc! Mấy năm trước, khi chủ cũ nữa của căn nhà giáp ranh với nhà tôi và nhà của hai người ấy có nuôi con chó quen mõm sủa suốt đêm thì cái ông người Mỹ già đó đã rất lấy làm một sự phiền lòng! Một buổi sáng đi ngang qua nhà, gặp tôi, ông ấy nói về vụ con chó; và mẩu chuyện trò diễn ra như sau (ông ta nói trước):
– Tối ông có ngủ được yên với con chó nó sủa cạnh nhà hay không vậy?
– …( Tôi ngập ngừng) Không! Sao vậy?
– Ấy! Nó làm phiền vợ chồng tôi dữ lắm! Chủ nhà gì mà cứ để cho chó sủa suốt đêm. Tôi đã than phiền với họ nhưng đâu vẫn vào đấy. Muốn cho nó đừng sủa thì chỉ có nước cho nó vào nhà, chứ sao vẫn cứ để cho nó loanh quanh ngoài vườn sau ban đêm!
– Nuôi chó mà cho nó vào nhà ban đêm thì còn ai ở ngoài mà canh trộm?
– Thiên hạ không những để chó ở trong nhà suốt ngày mà còn cho nó ngủ chung giường là gì?
– Loại chó kiểng thì nói mà làm gì!
– Thì con chó này cũng nào có phải là giống Pit Bull hay Doberman!
– Kệ chứ! Nhỏ con đến mấy thì một khi đã là chó, cứ thấy động tịnh gì là nó sủa cái đã! Ông ta không muốn tốn tiền chi cho hãng ADT thì chỉ có nước thả chó ra sân!
– Nhưng hệ thống“alarm” thì nó đâu có sủa suốt đêm! Anyway, đêm qua nó lại khiến tôi phải thức giấc vào lúc một giờ sáng. Nằm chờ cho nó im mõm nhưng cứ thế nó sủa từng chặp. Tôi bước ra sân trước, vòng qua cái “retaining wall,” đến khung cửa có song sắt nơi lối đi bên hông nhà kia. Nghe động tịnh thì con chó chạy ra nhưng không sủa; có lẽ vì nó đánh được hơi quen hay sao đấy! Nó chồm hai cẳng trước lên khung cửa sắt, đuôi vẫy loạn xạ, mõm cứ kêu ư ử! Tôi vỗ nhẹ lên đầu nó thì nó cuống quýt liếm tay tôi và kêu khe khẽ ra vẻ cảm kích lắm! Ðược một lúc, tôi thấy nó đã có vẻ ổn định tâm thần cho nên lại quay về nhà. Và thế là nó lại bắt đầu sủa ran!
– Ôi! Thế thì ông đã phạm phải một điều sai lầm không thuốc chữa rồi! Con chó nó bị chủ cấm cửa ban đêm, nó buồn tình đời nó sủa cho đỡ ấm ức. Ông đến mà vỗ về nó, rồi ông bỏ vào nhà thì đương nhiên là nó phải sủa để gọi ông ra cho có bạn, chứ còn gì nữa!
– Ừ! Cũng có thể là như thế thật! Nhưng anyway, hôm nay thể nào tôi cũng lại phải nói chuyện nghiêm chỉnh với chủ con chó về cái vụ này! Không xong nữa là tôi chỉ còn có nước đi khiếu nại với cảnh sát; điều mà bấy nay mình muốn tránh!
Vậy mà cặp vợ chồng già đó nay đã không còn ở căn nhà đó nữa. Cái bảng bán nhà đã được dựng lên phía sân trước từ hơn tháng nay. Hình như chưa có người mua!
Sáng nay ra trước sân tôi bỗng thấy hàng loạt xe đậu dọc theo hai bên mé đường. Tò mò, tôi bước về hướng ngôi nhà thì thấy có tấm “affiche” với hàng chữ “Estate Sale today”! Xưa giờ tôi chưa từng thấy cái “poster” nào lạ như cái này! “Garage Sale” thì là chuyện cơm bữa ở xứ này, nhưng còn “Estate Sale” là cái quỷ gì vậy? Thấy thiên hạ lũ lượt vào ra, tôi cũng tò mò bước vào nhà trong để coi xem cho biết sự tình. Hóa ra: “Garage Sale” là đồ cũ được bày bán ngoài lối đi trước “garage.” Còn “Estate Sale” là bán đồ cũ ngay trong nhà; tức là “Bán đồ cũ ngay trong nội thất của bất động sản!”
Ðồ cũ gồm những gì? Gồm hầu như không dưới 90% đủ thứ vật dụng trong nhà: tủ, bàn, quần áo, sách cũ, nồi niêu xoong chảo, các vật trang trí nội thất, v. v. và v. v.
Câu hỏi được đặt ra: Toàn là những đồ vật vô tri nhưng thiết thân với cặp vợ chồng già đó suốt không dưới ba bốn chục năm trong đời họ. Nếu đang vào lứa tuổi bốn mươi đổ xuống thì họ có mang theo hay không? “Sure” là nếu còn trẻ thì họ nhất thiết đã mang theo chứ không bán. Toàn là những món có giá trị! Nhưng đành phải để lại cho bằng hết, tuy có bán được thì họ cũng chẳng thực sự cần đến cả mấy nghìn Dollars nếu như thanh toán được trọn vẹn, vì họ là một cặp vợ chồng đã hưu trí từ lâu và trước đây, ngày còn ở quanh đây thì đã có một nếp sinh hoạt rất ư là ung dung, thư thả!
Chỉ có thể nghĩ đến mỗi một câu kết luận: Nay họ đã dời đô về căn apartment dành cho người già, nơi được trang bị với nhân sự và những tiện nghi để phục vụ người già yếu (không phải “Nursing Homes”) thì ấy là chặng đời cuối cùng của họ. Không còn mang theo được những gì khác hơn là thuốc men, vật dụng tối cần thiết cùng với những đồ vật “trang trí” không đành bỏ lại, tuy biết chắc là một ngày không xa thì rồi cũng đành phải bỏ lại hết; mọi thứ trên đời!
(Nguồn: [email protected])



























































































