Kỳ 130
Nam Dao
Hà Trí Viễn về đến chân núi Côn Sơn lúc chạng vạng tối. Ðường lên xuống đã bị quân lính lộ Chí Linh chặn khám người qua kẻ lại. Nhìn lên mỏm núi, Viễn lẩm bẩm tính toán rồi sai đứa con út mười tuổi lẻn theo lối bọn tiều phu đốn củi vạch gai góc leo lên xem động tĩnh. Quãng nửa đêm, nó về báo. Như đã dặn, nó đếm được khoảng ba chục tên lính vây quanh nơi Trãi ở. Còn đám dân đinh phục dịch bị trói gô, bó gối ngồi quanh ngoài sân, kêu khóc um lên.
Khi đó, Trãi ngồi bên án thư, tay cầm chiếc quạt phẩy gió. Trước mặt Trãi là Nguyễn Xí, nai nịt như ra trận, lạnh lùng nhìn. Trãi hỏi:
– Mỗi lần triều đình gọi ta về, đâu có cần sai tướng sai quân đến đây! Áp giải thế này, nghĩa là thế nào? Dân đinh tội gì mà phải bắt trói thế kia?
– Áp giải vì tội thí quân!
Trãi lạnh người. Ðiều đầu tiên là Trãi lo cho Lộ. Thái Tông mất, chắc Lộ thân cô thế cô, bị vây hãm giữa những thế lực thù địch nắm quyền. Ðịnh hỏi thêm, nhưng dẫu mắt không thấy, Trãi thình lình nghe tiếng quát:
– Bắt!
Ðúng là tiếng Viễn. Tiếng chân chạy, tiếng người ngã và có dăm tiếng đao kiếm lẻng kẻng. Lại tiếng quát:
– Hà, hà! Hóa ra là mi. Xí! Có nhớ ta không?
Chẳng đợi trả lời, Viễn giơ chân ngáng, tay vặn cổ Xí ấn xuống, tay kia cướp lấy thanh kiếm. Cười ha hả, Viễn nhìn lên. Dưới ánh đuốc chập chờn, Viễn liếc một vòng, hỏi:
– Anh em lính Thiết Ðột có ai nhận ra ta không?
Có tiếng một tay quản binh:
– Có, Hà tướng quân, kẻ đã cắt đầu Liễu Thăng khi xưa mang bêu ở thành Xương Giang, ai mà quên được!
– Hà, hà… chính ta đây! Tại sao anh em lên đây vây bắt quan Hành Khiển?
– Chúng tôi nào có biết, chỉ vâng thượng lệnh.
Ghìm đầu Xí chúi xuống đất, Viễn lại hềnh hệch:
– Thằng này ra lệnh cho anh em phải không? Bây giờ nó lại nghe ta, vậy anh em có chống ta không thì nói?
– Không! Không dám…
Thật ra, đám tráng đinh đi theo Viễn đã kiềm chế được hầu hết lính Thiết Ðột. Một đám khác, tay cung tay tên, giương ra sẵn sàng bắn. Bấy giờ Viễn mới quay sang Trãi:
– Em đến vừa lúc bác nhỉ! Thôi, em bảo người nhà sửa soạn, em đưa bác đi chứ để đây chúng nó sẽ làm tình làm tội!
Không đợi Trãi đáp, Viễn bô bô:
– Chẳng là sắp ngày lễ các cụ ở Nhị Khê, em mang các cháu về để chúng chào bà chị họ Ðào. Ở đâu được một ngày thì quan quân đến giải già trẻ lớn bé họ Nguyễn về Ðông Quan nhưng tuyệt nhiên không nói vì sao. Ðào Nương bảo, chú lên ngay chỗ bác Trãi! Ðấy, may mà em đi ngay, chứ chậm thì cái thằng chó này nó bắt bác mất rồi!
Quay xuống nhìn Xí, Viễn gầm lên:
– Thằng chó! Trãi tha mạng cho mi, nay mi dám vác mặt đến đây bắt thì mi đúng là quân ăn cứt!
Ðạp Xí ngã, Viễn thét:
– Các con ơi, có đứa nào mót ỉa, ỉa ngay để ta bắt nó ăn, cái thằng chó này!
Thật chưa bao giờ có cái cảnh tức cười đến như vậy. Một vị đại thần tước Hầu nằm chúi mũi xuống đất và một thằng bé họ Hà đỏ mặt rặn lấy rặn để cạnh một bụi cây. Chính bọn lính Thiết Ðột cũng không nhịn được, bụm miệng cười.
Trãi bấy giờ mới lên tiếng:
– Chú Viễn, đừng! Ðời sau kể lại thì kỳ lắm! Chú cứ để cho quan tham tri đứng lên, chắc quan chẳng chạy đi đâu mà lo!
– Rồi, đứng lên! Quan với quách…
Nhìn Nguyễn Xí lồm cồm đứng dậy, Trãi ngẫm nghĩ rồi nói:
– Ðược! Triều đình đã sai thượng quan đến thì tôi sẽ về Kinh!
Viễn nghe, nhảy dựng lên, thét:
– Không được! Bác về thì chúng nó tùng xẻo!
Trãi cười mỉm, hóm hỉnh:
– Thịt xương ta nhão ra cả rồi, tùng xẻo ra ninh cũng chẳng ăn được!
– Bác đừng sợ! Về với em. Bắt thằng chó này – tay Viễn chỉ Xí – làm con tin, đến nơi thì thả cho chó về Kinh ăn cứt. Cái ngữ chúng nó mà muốn bắt em thì còn lâu!



























































































