Ðất Trời (Kỳ 81)

Kỳ 81


Nam Dao


Trăng lưỡi liềm lơ lửng treo đầu trên đỉnh tháp Báo Thiên thoắt một cái đã biến sau lớp mây vun vút bay ngang. Mây lòe lên như trạm bạc, lát sau thẫm lại rồi biến vào bầu trời đen kịt. Tiếng quạ đâu đây quang quác. Chẳng biết vì sao chúng kéo về hàng đàn, ngày không thấy nhưng đêm lại chập cánh bay phành phạch suốt canh hai và canh ba.


Cho đốt bạch lạp để khắp thư phòng, Lợi chống tay lên án. Sau ngày điểm binh và giải giới quân binh đến bốn phần năm, không một võ tướng nào có đủ lực lượng chống được năm đạo Thiết Ðột do chính Lợi chỉ huy điều động. Bức tử Hãn, hạ ngục Nguyễn Chính và Nguyễn Trãi, rồi sau lại để Lê Sát và Lê Vấn sát hại Lưu Nhân Chú khiến đám đại thần văn võ co quắp run sợ. Với uy lực đó, Lợi ra lệnh bắt họ nộp lại số kim ngân họ mang tiếng đã lấy ở Bến Ðông dịp sông Nhị nẩy vàng ròng. Chánh nhất phẩm, nộp hai lạng, tòng nhất phẩm lạng rưỡi… cho đến tòng ngũ phẩm thì không phải nộp. Trăm quan răm rắp tuân lệnh, kẻ không có thì phải đi vay đi mượn, chẳng một ai dám than van.


Sáng nay đám Ngôn quan vào tâu việc Chích và Trãi. Nghe Nguyễn Thiên Tích thuật xong, Lợi đập án:


– Chỉ rặt chuyện quái dị…


Tích rập đầu tâu:


-…nhưng Trãi nằm trong ngục, sao biết được cả chuyện Lưu Nhân Chú chết và Chích bị hạ ngục. Hoàng Thượng xét cho, Trãi nào có nguy hiểm gì. Cái chuyện lá có đục chữ “Lê Lợi vi quân, Nguyễn Trãi vi thần” nay dân gian đều biết, dẫu Trãi có hai lòng thì cũng chẳng ai theo…


Nguyễn Thiện Hựu, là em Tích, cũng quì xuống khẩn cầu:


– Tâu hoàng thượng, Trãi là anh em cô cậu với Hãn thì đâu phải là tội. Vả lại, gia nhân bạn bè Hãn nay Nội Mật Viện đã truy lùng bắt bớ đến hàng trăm người, tha Trãi sẽ tỏ ra cái đức của đấng minh quân, cái dũng của bực Thiên tử. Mặt khác, chuyện thiết lập bộ máy triều chính thì Hoàng Thượng đã xuống chiếu tháng sáu này sát hạch kinh sử trăm quan, xét khả năng mà cắt cử. Phi Trãi ra ai là người đủ kinh lịch và kiến thức để chủ trì việc này. Như thế, tha Trãi là dụng cái trí của đấng bề trên trông xa mà bỏ gần…


Lợi tần ngần, tay xoa chùm lông trên má, rồi phẩy tay đuổi bọn Ngôn quan ra ngoài. Ngẫm nghĩ lại, Lợi bỗng rùng mình. Từ khi phong Tư Tề làm Quốc Vương, ngày nào bụng Lợi cũng ngâm ngẩm đau, ăn uống gì là chỉ chực nôn ra. Bọn ngự y bắt mạch, chẩn đoán rằng Lợi bị bệnh rối ruột vì âu lo, cắt thuốc cho hạ hỏa rồi tẩm bổ sâm nhung. Nhưng cứ về đêm, chợp mắt lúc nào là Lợi lại nghe văng vẳng tiếng khóc rấm rứt. Ban đầu, tiếng khóc ở cửa sổ. Ít lâu sau, Lợi nghe tiếng đập cửa, nhưng đám thị vệ nói không thấy một ai. Gần đây, tiếng khóc rõ ràng là ngay đầu long sàng. Rồi một đêm, khi Lợi thiếp đi vì mệt thì có người lay dậy. Mắt nhắm mắt mở, Lợi quát:


– Ai?


Tiếng trả lời:


– Ngọc Trần đây! Người nuốt lời ở sông Ác rồi sao?


Lợi vùng ngồi lên. Ngay dưới chân giường, đúng là Ngọc Trần mặt tái bệch, tóc dài xõa xuống đến lưng, há miệng lưỡi đỏ lòm sắc máu. Lợi quát:


– Mi về đây làm gì?


– Ta về ta nhắc mi cái lời hứa năm xưa khi mi hiến ta làm vật tế cho thần Phổ Hộ… Tại sao mi phong Tư Tề làm Quốc Vương và Nguyên Long, con ta, chỉ là hoàng thái tử?


Lợi gằn giọng:


– Ta là vua, ta làm gì mà chẳng được…


Ngọc Trần dang tay tát vào mặt Lợi, lưỡi thè dài ra như rắn cuốn lấy cổ Lợi siết lại. Lợi vùng vẫy kêu thét lên. Khi đám Ngự y vội chạy vào thì Lợi đã ngã úp mặt xuống đất. Bắt mạch, đám ngự y ngạc nhiên thấy thân hàn xuống hẳn và từ đó không dám cắt thuốc hạ hỏa nữa. Bụng Lợi lại tiếp tục đau ngâm ngẩm, không ăn uống được.


Những đêm sau đó, Lợi bắt mỗi đêm có một tay ngự y thức canh chừng ngay trong phòng. Nhưng cứ chợp mắt, Ngọc Trần lại xuất hiện, hỏi lại đúng một câu, lắm đêm thoát y, thân thể lõa lồ, tay lấy váy đập vào mặt Lợi. Mỗi lần, Lợi lại la thét cho đến khi ngự y lay dậy.

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT