Kỳ 85
Nam Dao
Lúc đó, Tử Cấu ở đâu xồ ra, con vượn lông vàng trên vai lại chí chóe góp chuyện. Cấu nhe răng cười:
– Con vượn này trời sinh cho bộ lông vàng là vua vượn! Còn con người, cứ phải cướp cho được tấm hoàng bào mặc vào mới ra vua người… Ha ha ha, ta đã bảo từ ngày xưa trên sân chùa Thiện Chính rằng “hậu kỳ thân nhi thân tiền, ngoại kỳ thân nhi thân tồn.” Ở ngoài, thì thân còn. Ra sau, thì hóa ra lên trước! Các vị nay thử ngẫm mà coi…
Ngay tối hôm đó, Nguyễn Trãi ngồi thảo một bức thư xin Lợi cho mình lui về điền viên. Ðưa cho Nguyễn lão đọc, Trãi nhìn lên tượng Quan Âm nửa sáng nửa tối trong ánh nến chập chờn. Rõ ràng, từ khóe mắt tượng, những giọt nước mắt tràn ra long lanh chảy dài xuống má như một chuỗi kim cương. Nguyễn lão vỗ khẽ vào vai Trãi, thì thào:
– Thôi, thế cũng hay… Khi đệ nói về chữ kham và chữ úy, ta thấy mặt Lợi xám đi, mắt lại quắc lên, chòm lông trên má giật liên hồi. Ðó là vì Lợi sợ… Và thật lạ, cái sắc khí của Lợi là sắc khí bị ma làm!
– Ai di đà Phật! Ðạo Khiêm kêu lên khe khẽ – Bần tăng cũng cảm thấy một thứ nghiệp chướng lẩn quẩn dưới cái ngai vua.
Một cơn gió lùa thình lình thổi tắt tất cả những ngọn nến cắm trên điện thờ. Ðâu đây nghe tiếng nghiến răng trèo trẹo đến rợn người. Lý Tử Cấu lại cười toáng lên. Con vượn lông vàng chí chóe thét rồi rúc vào tay Cấu như lẩn trốn những đe dọa đến từ một nẻo u linh bên kia cõi trần gian ngoa ngoắt này.
8 Con Mắt Xanh
Mặt hồ Dâm Ðàm chao nghiêng khi gió bốc những đám mây trắng phản chiếu bóng nước xô nhau bay về phía chân trời. Bèo nổi lênh đênh giạt ra để chỗ cho bọt nước chồi lên vỡ lục bục. Sợi dây câu chao động khiến đám cá đáy hồ nhớn nhác từng đàn trờn lên đợi cơn giông sập xuống. Thoáng sau, mây ùn đen kịt phương Nam. Cuối mắt, dăm ánh chớp xanh lè lòe lên xé trời xoạc ra thành từng mảnh. Sấm nổi ầm ầm dội về chập vào nhau gầm gừ dọa nạt. Tiếng sét khô khốc thoắt đánh vào màng tai, dư âm thốc vào như kim đâm buốt óc.
Choàng vội áo tơi, Trãi tìm được một gốc cây cổ thụ rễ xù xì cạnh hồ thì mưa đã nặng hột. Nhìn vào khoảng trời trắng đục những sợi mưa chằng chéo đan nhau, Trãi thấy bóng Nguyễn lão. Dạo này, cứ dăm bữa nửa tháng hai người lại đi câu với nhau. Nay hưởng tuổi già, lão thong dong một mình cả ngày. Nguyễn lão hiện sống với cô con gái út tần tảo sớm hôm. Những lúc cảm thấy vắng vẻ, lão lại đến nhà Trãi, khi thì miếng trầu hụm nước, khi lại rủ Trãi đi câu hay ghé vào chùa Báo Thiên chuyện gẫu với Ðạo Khiêm.
Phần Trãi, chuyện nhà nay do cô cháu Vành Khuyên chăm nom. Non một tháng sau ngày Trãi về căn nhà cạnh hồ Thuyền Quang, Ðào Nương và lũ cháu gái ra thăm, Ðào Nương bảo:
– Hay là bác về Nhị Khê, trong nhà còn có người này người kia khi đau ốm.
Trãi cười, gượng gạo:
– Không được đâu thím ạ! Tôi xin lui về làm dân mà chẳng ai cho. Triều đình bắt tôi quanh quẩn ở Kinh…
– Ðể làm gì?
-…thì thỉnh thoảng xem lại chiếu, biểu lăng nhăng. Trãi chua chát – Có hay không có tôi cũng vậy, nhưng được cái là nhàn.
Ðào Nương mai mối lấy vợ cho Trãi để có người trông nom, mặc dầu Trãi năm lần bảy lượt chối từ. Cuối cùng, Trãi phải nhận, nhưng chỉ cho mỗi tháng lên nhà một đôi lần.
Mưa nhẹ hột khi trời sẩm tối. Dựa lưng vào gốc cây, Trãi cảm thấy cái lạnh ngấm dần vào người. Gió vẫn ù ù thổi. Bãi sậy cạnh hồ đu đưa cất tiếng phụ họa réo rắt. Trãi đứng dậy, tay vắt cần lên vai. Vừa lúc đó, Nguyễn lão xồ ra chìa vào Trãi cái nơm, miệng reo:
– Này, đệ xem! Con trắm này ít ra cũng ba cân…
Mở nắp nơm nhìn, Trãi cười nói:
– Huynh cho mang ra chợ bán, khối tiền…
– Hà, hà… Con cháu nó về dưới quê chứ nó ở đây thì nó đòi bán thật. Ðệ về chỗ ta, làm cái gì đánh chén với nhau nhé… Tối ngủ lại cũng được!



























































































