Đất Trời (kỳ 91)


Nam Dao


Nhưng bây giờ là em, bằng xương bằng thịt. Thu tàn, lá rụng đã gần hết rồi. Em ngồi sát, sát nữa vào. Những chiếc lá trên mặt hồ đong đưa thế gian. Ta sợ. Đêm qua nằm nghe mưa rơi, ta nhớ em…

– Nhớ em, hay nhớ Xuyến?

Nhớ em. Chỉ có em, là hiện tại của ta. Yêu một người, khó vô cùng. Yêu non sông xã tắc dễ hơn vì tình yêu đó trừu tượng. Nó được gạn lọc qua chữ nghĩa thánh hiền, biến thành một thứ thần quyền dính dấp u mê. Mà đã u mê, còn gì là ý thức. Không ý thức, làm sao có tự do?

– …Thế yêu một người, là thế nào? Lộ hỏi, giọng hờn dỗi.

Trãi nhắm mắt. Giả thử không có Thị Lộ ở bên, cả nhân thế này bỗng trống tênh. Giữa cái mênh mông vô nghĩa đó, chàng chỉ muốn tan biến đi, mãi mãi, tan biến không cách cứu vãn hay đảo ngược được. Nắm bàn tay Lộ áp lên môi, nước mắt Trãi ứa ra. Một lát sau, Trãi thủ thỉ:

– Là thế nào ư? Ta là em. Và Em cũng là ta!

Ôm lấy đầu Trãi áp vào ngực, Lộ cũng khóc. Trãi rúc vào hít thở mùi da thịt nồng nàn, chòm râu bạc áp lên lồng ngực Lộ săn lại rồi cứng lên đáp mời ve vuốt. Vòng tay gỡ vành khăn, giải tóc Lộ rơi xuống. Giải thác ấy chảy vào mặt vào mũi Trãi, mang theo mùi hương bồ kết, lẩn vào mớ tóc bạc mơ hồ vết tích thời gian.


***


Hôm ấy, Trãi đưa Lộ vào nhà. Nguyễn lão reo:

– A, đệ đấy à?

Trãi biết mình phải nói ngay, nói hết. Chàng nuốt nước bọt, nhìn thẳng vào mắt Nguyễn lão, chậm rãi:

– Huynh thứ cho! Đệ phải lòng Thị Lộ từ mấy tháng ròng. Nay xin với huynh…

Không ngờ Nguyễn lão cười ha hả:

– …xin làm giai tế ta chứ gì? Ta biết, biết ngay từ hôm đệ gánh mớ chiếu về đây…

Hóm hỉnh, Nguyễn lão tiếp:

– Thế bây giờ xưng hô thế nào?

Lúc ấy, Lộ trốn xuống bếp nhưng thập thò nhìn qua khe cửa. Một Trãi xưa đi gặp đủ loại tướng tá giặc Minh, nổi tiếng là trầm tĩnh và khéo thuyết phục, nay miệng cứ cứng ra. Nguyễn lão vỗ vai Trãi kéo xuống:

– Này… tóc bạc thì dùng hà thủ ô. Còn như cái… kia, ta có bài thuốc hay lắm. Lấy mật khỉ sơ sinh rồi hòa ra với đá khơi dương thì biết đâu sang năm ta lại chẳng có cháu ngoại để ẵm để bồng. Ha ha, tuổi ta cao, sớm ở tối có thể về. Lộ có người nương tựa, ta mừng… Thế nhé…

Đêm hôm đó, Trãi ngủ lại nhà cha con Thị Lộ. Chàng không say như lần đầu ở đây, thao thức với tiếng gió và mùi hương của cây chuối cạnh cửa sổ. Hôm sau, Trãi trân trọng đưa vào tay Thị Lộ một bài thơ.


Bén hơi Xuân, tươi tốt liền
Đầy buồng lạ
Mầu thâu đêm
Tình thư một bức phong còn kín
Gió nơi đâu
Gượng mở xem


 

play-rounded-fill

MỚI CẬP NHẬT